Bướm và Hoa Ra khỏi lớp các em tan như bướm
Có bướm màu đen coi giống bướm bà
Có em áo dài đẹp như bướm trắng
Anh ngẩn người, thầm gọi : bướm kiêu sa !!!
Bươm bướm thật vốn nhiều màu sặc sỡ
Còn bướm của anh không bay khỏi mặt đường
Thơ anh đậu xếp hàng trên bãi co?
Chờ trước cổng trường một cánh bướm tơ vương
Nhưng có thật các em là bướm trắng ??
Con gái là hoa, ai gọi bướm bao giờ !!
Kìa bông giấy trắng và hoa huệ trắng
Lấp ló hàng rào đôi mắt nhãn ngây thơ
Bông giấy không hương nên các em từ chối
Hoa huệ tràn hương, anh cuống quít thập thò
Khi tiếng guốc ở trên đường chưa mỏi
Thì anh còn lẽo đẽo bước buồn xo...
Bui chi Vinh
Chuyện chiếc xe đạp Anh chở em đi bằng xe đạp
Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường
Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp"
Không làm hơi thở bị dơ hơn
Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn
Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng đã
Thổi mát đời anh trong cánh tay
Cám ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cám ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo
Bui chi Vinh
Cô Nương Ngày Tết Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em...
Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê
Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh
Biết liếc anh... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !
Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ...
... làm thơ !
Bui chi Vinh
Dạm Ngõ Hai người lớn giáp mặt nhau
Vậy là con trẻ qua cầu gió bay
áo tình anh giữ trong tay
Bỏ công em cởi từ ngày còn thơ
Anh đi hỏi vợ bất ngờ
Vầng trăng chờ mật nằm mơ trên trời
Trầu cau chưa sắm đủ đôi
Trước sau chỉ có một lời sắt son
Mẹ anh đánh tiếng cầu hôn
Ba em con mắt cứ dòm đôi ta
Mặc người lớn nói gần xa
Tội gì không lẻn xuống nhà hôn em.
Bui chi Vinh
Dép Quốc Doanh Đi bộ dép vỏ xe phồng ngón
Con đào thương hại sắm dép da
Trời xúi bàn chân quen xả láng
Xỏ vào nửa tháng đã te tua
Tội nghiệp con đào, tiền chắt bóp
Nhịn tháng lương,không dám ăn chè
Ta thân đói rách mà chơi "sộp"
Nửa đường nhìn dép đứt, giận ghê !!
Thì đổ thừa tại đường lồi lõm
Lỗ tấn mà đi cũng cụt giò
Huống chi ta, mỗi ngày lộn xộn
Giang hồ chưa chịu lép Rambo
Thì đổ thừa tại ta tuổi Ngựa
Thiếu yên cương, ruổi vó sao đành
Tiếng hí nghe buồn như tiếng sủa
Tiếng sủa buồn như dép quốc doanh
Con đào sắm dép, quên sắm kép
Dép-quốcđoanh thì kép-cuốc-cày
Em nhan sắc thuộc hàng kiện tướng
Chọn lầm ta, duyên nợ thương thay !!
Thương thay sĩ tử đông như vậy
Nỡ để trạng nguyên ngóng vỉa hè
Thương thay giày dép nhiều như vậy
Để thi hào mang lốp vỏ xe...
Bui chi Vinh
Đọc Chuyện Liêu Trai Nửa Đêm Phải là ma cái thì lên
Còn là ma đực vô duyên thì chuồn
Phải là ma cái anh thương
Còn là ma đực khôn hồn cút ngay
Bui chi Vinh
Ghẹo Vợ Tương Lai Mỗi lần say sưa anh lại nhớ em
Làm như thể em là ly bia vậy
Ly bia nhấp môi thì anh uống đại
Em nhấp anh thì biết uống cách nào
Em nhấp anh nghĩa là kép nhấp đào
Hoa nhấp bướm và rơm nhấp lửa
Bướm đụng hoa thì hoa tàn, nhị rữa
Lửa đụng rơm thì rơm bén hết mình
Mà chúng ta thì khác hẳn trái chanh
Vắt nước sớm chỉ còn trơ miếng vo?
Anh sẽ vắt em như chồng vắt vơ.
Trăng mật cả năm đâu chỉ một tuần
Đâu chỉ gối chăn mới hết nghĩa động phòng
Ta động phòng nhau từ trong cái nhớ
Cái "động" dễ thương, cái "phòng " dễ sơ.
Dễ sợ, dễ thương nên nhớ nhau hoài
Cái nhớ lũy thừa mỗi lúc anh say
Làm như thể sắp bồng em ra biển
Đặt xuống cát đen chờ con sóng đến
Chứng kiến anh đang tuyên thệ ái tình
Cái nhớ bình phương lúc nhớ thình lình
Nhớ mà giấu thì làm sao chịu được
Anh sẽ hét lên cho lỗ tai em nhột
Còn hét tên ai, đố em biết... hà hà
Bui chi Vinh
Giọt mực mùa hè Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
bé không tin chấm thử vài lần
một là được thầy cho mười điểm
hai là tim bé bị... bâng khuâng
Anh làm thơ toàn bằng viết bic
làm quen chưa biết viết bằng gì
sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
sân trường tím đẫm một cây si
Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ"
còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương"
một hôm anh biến thành quyển vơ?
tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn
Bui chi Vinh
Lời rao của sự cô đơn Tìm em không phải tìm hạnh phúc
có khi bạc mệnh cả một đời
Có khi cả một trời nóng nực
Tôi vẫn tìm một chút mưa rơi
Tìm em không hẳn tìm ngay được
Có khi đến chết vẫn còn tìm
Em thấp thoáng như là kiếp trước
Đậu xuống hồn tôi : chỗ yếu tim
Tìm em thật giống tìm nguồn cội
Tôi lạc tôi biết mấy tuổi đời
Tôi vừa kén vợ, vừa mai mối
Thấy bóng mình đổ xuống chung đôi...
Bui chi Vinh
Mùa xuân của Alibaba Trái tim tôi mọc một rừng thông khi ghé thăm Đà Lạt
Em xô ngã tôi bằng trận gió ái tình
Tôi sẽ hứng chịu sự - dịu - dàng - độc - ác
Để những người đến sau tôi không chịu khổ vì em
Tôi sẽ đi như lạc đà giữa Đà Lạt cho xem
Lưng có bướu và đầu hơi cúi xuống
Công chúa ơi, cô không cần nhìn trộm
Bởi tôi đang chở của cầu hôn đến gõ cửa từng nhà
Vì trong lòng em còn "40 tên cướp"
Nên tôi phải làm Alibaba
Bui chi Vinh
Ngày xuân ăn kẹo Viên kẹo the em đưa
Anh ngậm vào thấy ngọt
Thấy lưỡi biết thưa thốt
Thấy con mắt biết nhìn
Thấy vành tai vễnh lên
Thấy hai chân động đậy
Qua giác quan, anh thấy
Trái tim anh xuống đường
Căng lên hàng biểu ngữ:
“Tình yêu kèm kẹo ngon”
Như em cầu chồng con
Và anh cầu kẹo bô?
Lưỡi anh the và nhớ
Hàng me thời xanh xao
Quán cóc thời mê nhau
Cà phê thời đắng cô?
Mắt anh the và nhớ
Giọt lệ tình Trương Chi
Em đánh rớt trong ly
Không bao giờ gắp được
Lệ đã tan thành nước
Em đã tan thành đời
Nước và đời trong đục
Biết bao giờ song đôi?
Nên anh tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Nên em tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Chúng ta tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Bis, bis …
Bui chi Vinh
Ngón Út 
Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em dấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi hỏi ai bắt đền?
Mà đền thì nghĩ vô duyên
Đến trời cũng sợ trước quyền yêu nhau
Cái mũi không có tội đâu
Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn
Bàn tay thiệt đáng đánh đòn
Biểu giơ ngón út sao còn dấu đi?
Đưa anh ngón út khó gì
Anh cầm mai mốt đi thi đậu liền
Bắt bướm là bướm ngồi yên
Hái hoa, hoa sẽ nở trên tay mà
Chưa kể lúc em pha trà
Cái ngón sẽ hát bài ca con người
Anh nâng ngón út vào môi
Cái ngón sẽ nói những lời trái tim
Đừng đưa lộn ngón nghe em
Lỡ ai đeo nhẫn, anh tìm sao ra?
Bui chi Vinh
Nhói Ngực Anh Đời anh là cuộc rong chơi lớn
Thử rượt theo cũng đủ mỏi giò
Lẽ nào em cứ đem phiền muộn
Khiến lòng anh buốt một cơn ho
Bui chi Vinh
Như Cây Trái Tết Mới đầu anh tưởng em là ổi
Xá lị mà ăn rất đã đời
Dè đâu em trở thành xí muội
Ngọt ngào mà chua lét đôi môi
Anh ê răng chạm vào trái cóc
Em lại đem xoài tượng ra mời
Tim anh phân nữa là muối ớt
Nửa nước mắm đường nêm mê tơi
Em khoe cả một vườn cây trái
Me dốt mùa xuân ngó bắt thèm
Trái dâu nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng anh nhớ em?
Em đỏng đảnh tương đương như tết
Yểu điệu mà chua ngọt đủ điều
Anh nằm mộng suốt đêm trừ tịch
Thấy trái trong vườn cũng biết yêu!
Bui chi Vinh