Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Thơ Bùi Chí Vinh
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
bidong
thơ Bùi Chí Vinh

Đà Lạt


Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá
Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù
Ta gốc dân thường nên thấy lạ
Vén sương mù cổ tích coi chơi

Y rằng Đà Lạt như con gái
Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường
Hoa nào lúc nở đều e lệ
Hèn gì vua chúa chẳng du dương

Có điều thiên hạ như bông cải
Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời
Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch
Ai ngờ thủy tạ thiếu trăng soi

Đất đai cũng thể như gươm giáo
Dàn trận xông lên tím mặt mày
Một hôm ta xách tiền mua núi
Thấy vàng trong đá tựa tro bay .....
ThachThao
Anh Nhớ Em


Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai

...

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

...

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi

TUỔI THẦN TIÊN


Có "người lớn" gọi em là nhỏ
Nhỏ từ chân cho đến đỉnh đầu
Thảo nào mỗi lúc em ra phố
"Người lớn" thường hộ tống đi sau

Có người lớn gọi em là bé
Bé tí teo như lúm đồng tiền
Thảo nào mỗi lúc em cạn túi
"Người lớn" thường mời bé ăn kem

Có người lớn gọi em là nhóc
Nhóc từ hiên lớp đến hiên đời
Thảo nào mỗi lúc em gần khóc
"Người lớn" thường cảm động cong môi

Nhưng này nhé cái ông "người lớn"
Tim em mang ba hạt dẻ thần
Dại gì hô "biến" bằng bùa phép
Lớn đầu, khản cổ gọi thanh xuân !

BÍ MẬT MỔI CON ĐƯỜNG

Chắc chắn là rất nhiều dấu chân đi qua
Chồng chất lên nhau làm người ta có tuổi
Anh chưa làm được gã gác - cửa - thời - gian
Gỡ các dấu chân để tìm sương khói

Chắc chắn là dưới những chiếc guốc, những đôi giày không biết nói
Các đôi lứa yêu nhau đã phát biểu ồn ào
Như anh đã dụi đầu vào vai em mệt mỏi
Thả lại trên đường đúng mười ngón xôn xao

Đã có cái hôn quá khứ rất nhiệm mầu
Cho vành môi hết thời kỳ tái mét
Đã thú nhận nhau những cuộc tình đầu
Cho hai gót chụm dần đêm vĩnh biệt

Chắc chắn là sẽ còn hoài dấu vết
Dấu ngón chân em, vết cứa anh mà
Và chắc chắn ở chỗ nào bí mật
Có ai tình cờ nhắc một ai xa.

HIÊN MƯA

Một hôm lãng xẹt mưa rơi
Giọt thưa, giọt nặng khiến đời có hiên
Ta vào trú tuổi thanh niên
Chưa hai thứ tóc đã quên thiếu thời
Một hôm lãng xẹt mưa rơi
Thất thanh ta gọi " em ơi" đỡ buồn
Ngoài hiên đám trẻ bất lương
Coi thường phụ nữ, cởi truồng tắm mưa
Trong hiên, người lớn chẳng vừa
Nâng ly kể chuyện: ngày xưa đa tình...
Ta ngồi gác cửa văn minh
Uống một mình, thấy hai mình ngất ngư

CAO VÀ THẤP

Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng
Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang

Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ
Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá
Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ

Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ
Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em

Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm
Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!!

CON GÁI TUỔI DẦN




Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân

THẦN GIAO CÁCH CẢM

Khi nhớ đến em, anh gọi tên người khác
Làm như em chưa hề có ở trên đời
Bởi vì theo luật thần giao cách cảm
Anh gọi tên người nào, người đó bị hắt hơi

Ôi, cái nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi
Anh đã phải nén đi, đau đớn biết chừng nào
Để nghìn lẻ một đêm, em ngủ trong huyền thoại
Không ai được làm ồn, không ai được xôn xao .....

TIỂU MUỘI

Tiểu muội có tên là... "con nhỏ"
Bị sư huynh liên tục kí đầu
Tiểu muội rùng mình thành... cô bé
Huynh sững sờ lẽo đẽo theo sau
Tiểu muội còn vũ trang xí muội
Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu

Ở đời có một vài chữ "Muội"
Ám muội là... không được rõ ràng
Mê muội là... mất tiêu khí phách
Tiểu muội là... một cái chấm than!
bidong
GiA hUấN cA

user posted image

Làm thơ tự do cuối năm
Làm thơ tự do trước khi rời thành phố
Thơ đắp mền cho phu nhân
Thơ lau mặt cho quý tử
Thơ có túi như con đại thử
Nhét nhân gian bốn cõi vào lòng
Thơ cuồng nộ như cơn lũ
Móng vuốt thành trăm sông

Ái chà, ta làm thơ tự do
Tự do chữ, tự do vần tuyệt đối
Không câu nệ, chẳng từ chương
Đời te tua như hủi
Các triều đại thịnh suy vì nói dối
Vua chúa sa cơ cũng giống ăn mày
Thơ ta nghèn nghẹn bảy món chay
Ca ngợi tự do trên thớt
Tự do của con cá bằm sả ớt

Cùi không sợ lở, ha ha
Khát vọng tương đương như tuyệt vọng
Con trai Kennedy lớn lên làm tổng thống
Ai nghĩ lọ lem xấu số hóa nữ hoàng
Ta đã từng nằm mơ đàm đạo với Quang Trung
Lúc thức dậy đất cắm dùi không có
Ai bảo sinh ra ở hóc bà tó
Mà mơ mộng ngai vàng
Thơ hay bá cháy con bọ chét
Cũng bèo như cóc ở trong hang

Con trai ta chịu chơi hơn ta
Nó có vương quốc riêng hết sẩy
Vũ trụ chứa một tỉ người máy
Hành tinh gom một tỉ quân bài
Nó bấm video game bằng một tỉ ngón tay
Ác thú, quái nhân đều nằm chỏng gọng
Nó trả thù trong trật tự riêng
Trật tự của một ngài tổng thống

Đừng cười anh nghe em
Anh vẫn là gia trưởng
Đừng khi dễ ba nghe con
Ba vẫn là kẻ di truyền sự sống
Có làm cha thiên hạ vẫn muôn đời nói ngọng
Áo mặc không qua khỏi đầu
Sau này con lỡ làm thiên tử
Nhớ đừng quên gia phả chăn trâu!


Bùi chí Vinh
trong tập Thơ Đời (chưa xuất bản)

Căn nhà nằm mơ

Anh sẽ lợp căn nhà
Đơn sơ vài vật liệu
Kèo cột không đi tiểu
Lên trí tuệ con người
Anh cần chiếc giường đôi
Hai đứa mình cùng thở
Chia nhau nỗi xấu hổ
Mà ông bà cắn răng

Đất nước bốn ngàn năm
Rộng dài như văn hiến
Sao đêm đi thấy điếm
Lợp nhà cạnh gốc cây
Ngày thấy lũ con lai
Căng lều nơi xó chợ
Vợ chồng mướn nhà trọ
Yêu nhau như ngoại tình

Căn nhà vừa tượng hình
Đã tan theo cơn đói
Anh dắt em lên núi
Không đủ giấy tờ về
Anh dắt em thăm quê
Định làm chàng Tô Vũ
Định làm Bá Lý Hề
Căn nhà không bảng số
Anh lợp hoài trong mê

Trời sinh anh yêu em
Mà không sinh hộ khẩu
Con chim có chỗ đậu
Con chó có nơi nằm
Anh và em lưu vong
Như người không quốc tịch
Đất nước giàu diện tích
Cho châu chấu, cào cào
Nỡ đâu nghèo lý lịch
Với những người yêu nhau?

(trong tập Thơ Đời)
bidong
Phố Động [đối thoại / độc thoại]


Từ giã biển một năm văn xuôi

Mười hai tháng thi ca, ba trăm sáu lăm ngày kịch nói

Ở đó ta làm diễn viên hay đến nỗi

Mọi con cua đều mọc đủ hai càng

Mọi con chim đều xoè ra hai cánh

Mọi con cá đều thở với hai mang



Ta làm diễn viên sân khấu bình dân

Người xem kịch chỉ cần mua chung rượu

Với ông già, ta đóng vai nhập tửu

Với trẻ con thì ta giả thánh hiền

Với phụ nữ, ta định làm gì vậy

Sao lại chàng ràng như gã Lã Phụng Tiên?



Từ giã biển một năm Điêu Thuyền

Mười hai tháng Thúy Kiều, ba trăm sáu lăm ngày Angiêlic

Làm anh hùng còn có thời thấm mệt

Huống chi ta làm đĩ đã rạc dài

Về thành phố mà mua thêm son phấn

Để thơ còn mình hạc với xương mai



Về phố mà xem chữ mọc như cây

Vườn mẫu giáo thành vườn ươm dũng sĩ

Kế hoạch nhỏ còn hơn làm anh chị

Tội chi xưng du đãng với biển kìa

Về phố phen này ta tìm giấy vụn

Ắt hẳn được bằng “dũng sĩ về khuya”



Về phố mà xem chữ lạnh như bia

Khà một hớp là được khen tiên tiến

Gái đẹp kinh thành đi đông như kiến

Dí gót chân trên chiếc cúp mà lùa

Về phố phen này lên đồ chững chạc

Ắt hẳn được quyền bán chúa, buôn vua



Về phố mà xem bạn cũ te tua

Tụ tập bất minh bàn toàn chuyện mánh

Đứa chơi nhạc, đứa vẽ tranh, đứa... rảnh

Kể tiếu lâm bậy bạ sống qua ngày

Ta mang chút sóng lòng về cho phố

Chưa như nhà thơ mà đã như thằng say



Ôi khi ta về đến phố phen này

Là kiếp đĩ lại trở về với động...



(trong tập Thơ Đời)
bidong
Mẹ và con

user posted image


Như thế này đã bao nhiêu lần
Con trở về thân thể đầy nam tính
Mùi rượu, mùi mồ hôi đàn bà, mùi định mệnh
Bàn tay níu lấy ngôi nhà
Ngôi nhà thuở ấy trồng hoa
Con gái đi qua thành ý tứ
Con gái đi qua thành tâm sự
Con gái đi qua thành thơ
Con thả diều bay cho hết ước mơ
Ước mơ hết năm mười tám tuổi
Mẹ không còn xoa đầu con nổi
Mẹ muốn đầu con thờ phượng ông bà
Mẹ muốn chân con đi đất như cha
Mẹ muốn bụng con thực thà như mẹ
Mẹ muốn trái tim con khoẻ
Để yêu thật nhiều người
Và dạ dày con khoẻ
Để ăn được bầu trời...

*

Nhưng để đến bầu trời
Con thụt lùi dưới đất
Người lớn đội cho con nón sắt
Thay bàn thờ ông bà
Người lớn dạy con hái hoa
Bằng cách xiết tay cò súng
Người lớn phát giày ống
Không để chân con trần
Vì đất không mọc cỏ
Đất nở toàn đạn bom

*

Con bị bắt lính cộng hòa ba năm
Ở tù không đếm lượt
Đầu và chân tay chết
Chỉ còn sống dạ dày
Dạ dày chứa ngô khoai
Vì mẹ muốn con ăn khoẻ
Và vì mẹ muốn con yêu khoẻ
Nên trái tim con mãi mãi còn
Con mang dạ dày nghèo và trái tim son
Năm 1975 về gõ cửa
Hăm mốt tuổi, con giấu biệt bao nhiêu binh lửa
Vào đôi mắt sắp già
Gặp mẹ, con chỉ chìa ra
Cái bụng thực thà son trẻ
Cái bụng thực thà giống mẹ

*

Nhưng bụng mẹ bụng con thì khác bụng người
Bụng người như sông ngòi
Quanh co theo đồi núi
Lịch sử dạy ông Nguyễn Trãi
Hết vi thần thì ở ẩn làm thơ
Lịch sử dạy ông Nguyễn Du
Chưa làm quan thì làm chúng sinh thập loại
Lịch sử dạy đi dạy mãi
Mà con chưa học thuộc lòng
Khi mọi người khôn ngoan làm cách mạng ở... văn phòng
Con ngu ngốc thuộc thơ Cao Bá Quát:
"Mặt trời đỏ đi đằng nào"
Để dân đen rơi nước mắt
Đầu con thay nón sắt
Bằng mũ cối gập ghềnh
Chân con đổi giày đinh
Bằng những đôi dép lốp
Ngay ngón tay con cũng không thuộc về con được
Ngón tay xiết cò súng Nga
Ngón tay từng xiết cò súng Mỹ
Ôi ngón tay nào do mẹ sinh ra?

*

Con đi theo cách mạng tám năm
Nỗi lo sợ ở tù khong đếm lượt
Đầu và chân tay thêm một lần phong thấp
Cuộc sống nhồi rơm co bóp dạ dày
Con đem năng khiếu đi buôn bán
Thơ trúng giải mà không hay
Thơ rẻ hơn cơm gạo
Thơ mỗi ngày ăn chay
Tráng sĩ bẻ gươm làm thi sĩ
Mẹ cứ cười con hoài . . .

*

Sao mẹ cười con hoài?
Để con bông lơn như trẻ nít
Trong bàn tiệc con làm thơ thích khách
Chém đầu mười tám nịnh quan
Thời buổi này ai cũng bịnh hoang mang
Không đánh xẻng thì đánh giá
Mẹ vẫn cười con và mỗi ngày may vá
Tiền công áo 50 đồng
Tiền công quần 60 đồng
Trong khi áo quần các em con không đủ mặc
Mẹ vẫn cười con và mỗi ngày tóc bạc
Lưng còng theo quê hương
Mắt mờ theo đất nước
Tay run theo thị trường

*

Mẹ ơi, nhớ năm một chín tám bốn
Tuổi ba mươi con chưa dám lập gia đình
Vợ không rõ thành phần lý lịch
Bạn bè thường tụ tập bất minh

*

Nhưng mẹ không bao giờ ban lệnh giới nghiêm
Mẹ không bao giờ xét giấy
Mẹ sợ đôi tay con run rẩy
Rút không ra khỏi túi quần
Mẹ vẫn nấu cơm và để dành phần
Cho bất cứ bạn bè nào của con gõ cửa
Mẹ không cần khuyên con chó sủa
Con chó sủa lựa mặt người
Chỉ có con người sủa không lựa mặt
Con người... săn nhau mẹ ơi!

(Trong tập thơ Đời)
bidong
Ngó lại tiền nhân

Với trí nhớ của Lê Quý Đôn
Cái đầu đội trời của Cao Bá Quát
Phảng phất Tú Xương chút mùi khinh bạc
Ta đem thân ta đùa giỡn với công hầu

Ta cấm “bể xanh hóa thành ruộng dâu”
Cho người có muối và cho tằm có lá
Ta cấm cửa những nhà thơ đon đả
Nguyễn Công Trứ làm quan chỉ thích được vi thần
Ta cấm cửa những nhà thơ kẻ cả
Nguyễn Khuyến về già tan hết mộng chăn dân

“Trường giang như kiếm lập thanh thiên”
Ta thương Chu Thần phải tuốt gươm làm giặc
Ta thương mặt trời bị chôn xuống đất
Cho lũ hủ nho nhà Nguyễn mặc hoàng bào
Ta thương mặt trăng gặp phải thời nguyệt thực
Cho lũ nịnh thần lốm đốm mọc như sao

Ta thương anh hùng ở “phố hàng Nâu”
Giả làm phỗng sành mặt mày lơ láo
Ta thương Trần Kế Xương giả say bên chén rượu
Không dám ngâm thơ sợ lộ cốt rồng
Ta thương bậc tú tài quân tử
Mượn áo giang hồ đùa lũ trạng tiểu nhân

Ta có lời xin lỗi Trần Tử Ngang
Hà tất phải “Độc sảng nhiên nhi thế hạ”
“Niệm thiên địa chi du du”, bạn niệm một mình thì phí quá
Ta chẻ đầu ta chia hết thảy mọi người
Thế gian này những kẻ bình thiên hạ
Có còn gan, đủ mật để rong chơi
Có giống Quát khắc thơ vào vách đá
Có như Xương nhét chữ xuống mông ngồi
Và có dám như ta, đọc những lời khí phách
Rồi rủ Hồ Xuân Hương chơi cờ tướng tay đôi!
bidong
Uống rượu với Đỗ Mục

Nằm mơ đối ẩm cùng Đỗ Mục
Rượu nửa phần trong, nửa phần đục
Hai người giành nhau uống một chung
Lúc cạn giành nhau ứa nước mắt

Đỗ Mục mang hài, ta chân đất
Người xưa làm quan, ta thường dân
Hẳn ngàn năm trước huynh đã khóc
Khiến ngàn năm sau đệ rưng rưng

Huynh nổi tiếng bạc tình thi sĩ
“Lạc phách giang hồ tái tửu hành”
Ta đi lính quân hàm trung sĩ
Cũng từng ở ác chốn lầu xanh

Hà tất bàn chi sang trận mạc
Rủi lát nữa tên bay, đạn lạc
Đệ chui xuống đất, huynh lên trời
Vò rượu để không buồn muốn khóc

“Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu”
Thà ngồi đây nói về phụ nữ
Tội nghiệp cho huynh: chàng đẹp trai
Xuống Dương Châu chỉ nhậu lai rai

Mà phụ nữ ngày xưa chắc ngộ
Đâu có cọt-xê, chỉ yếm đào
Nếu huynh ghiền gái mời ra phố
Tốn ít tiền quên hết binh đao

Thứ nữa mời huynh một điếu thuốc
“Ba số” thơm râu không chê được
Huynh xưa là thứ sử nhà Đường
Dọc tẩu gối ả đào say khướt

Riêng ta kiếp lính nên kèm lác
Tướng sang mà vẫn kiếp ngựa thồ
Trời ơi, hai gã thơ chưa khạc
Tiếng gà nỡ gáy rách cơn mơ...

TẾ CAO BÁ QUÁT

Thiên hạ chữ nghĩa bốn bồ
Mình ông giữ đến hai bồ, ớn chưa

Được một bồ, giặc thành vua
Ngốn hai bồ chữ, ông thua nghiệp thầy

Học trò người ngợm dăm tay
Chọc con chó cái Quốc Oai sủa buồn

Trường giang như kiếm... lìa nguồn
Đôi hàng xích sắt bước... vương chân rồi

Ba hồi trống giục, ông ơi
Bao giờ châu chấu rợp trời bay cao

NHẮN NGUYỄN DU

Mười tuổi,
Học và làm thơ
Năm hai mươi tuổi,
Giang hồ và yêu...
Ba mươi,
Trai gái đã nhiều
Gớm thay cái gã Thúy-Kiều-đàn-ông
Trót yêu động
Lỡ thương phòng
Mái chèo khiêu khích dòng sông Tiền Đường
Tuột quần,
Không sợ đoạn trường
Chỉ e một nỗi văn chương chết chìm
Nguyễn Du ơi, gặp Đạm Tiên
Nhắn giùm có gã nọ thèm chiêm bao
bidong
MỞ

Bằng sáng tác của mình
Tôi đánh tan những điều nghi hoặc
Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất
Chuẩn bị cho cổ tích loài bò
Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau
Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục
Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục
Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài
Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai
Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn
Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng
Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời
Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng
Chính là vòng nguyệt quế dân tôi

*

Bằng sáng tác của mình
Tôi thực sự ăn mày phép lạ
Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá
Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà
Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du
Đầu gối quỵ xuống đường Cao Bá Quát
Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc
Nghe nhói đau ở phía dạ dày
Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp
Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây

*

Bằng sáng tác của mình
Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết
Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp
Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm
Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han
Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít
Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích
Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành
Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh
Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép
Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt
Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè
Nếu có lần nào áo quần đứt cúc
Đó là lần tôi tập si mê

*

Bằng sáng tác của mình
Tôi xuất bản không cần trang bị
Sách vở cung đình đang chờ cân ký
Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình
Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh
Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói
Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối
Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng
Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan
Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước
Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc
Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa
Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa
Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị
Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ

*

Bằng sáng tác của mình
Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị
Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ
Và bạt tai đứa công chúa hợm mình
Tôi theo phò người giang hồ quân tử
Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần
Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân
Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở
Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ
Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài
Tôi sẽ làm cho các nhà bác học
Thấy mình còn cận thị trước tương lai

*

Bằng sáng tác của mình
Tôi bắt tay bè bạn anh em
Bắt tay các tiệc tùng giai cấp
Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác
Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà
Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba
Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ
Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ
Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!
bidong
KHÉP

Năm ấy ta bốn mươi sáu tuổi
Theo tử vi thì bụng phệ má bầu
Biết làm tình sớm nên lưng đau
Biết làm ăn muộn nên răng rụng
Đừng võ đoán về sự gầy, sự thủng
Vì chưng mập ốm không do con người
Vì chưng trái đất không do bầu trời
Thời gian chia hai phần màu sắc
Ban đêm có màu đen súc vật
Ban ngày có màu vàng nhân sinh
Đứa trẻ sinh ra đã chết ngay không tăng thêm điêu linh
Lão già hưởng thụ đã đời rồi nhăn răng không giảm phần khoái lạc
Con người nhún vai kiếp này rồi xuôi vai kiếp khác
Rồi vẫn mọc hai vai để gánh kiếp con người
Ta chưa hề bố thí kiếm lời
Nên Chúa Phật ban cho cái lỗ
Ta không mua bán với thiên cổ
Không đặt cọc với mai sau
Làm thơ như nói tục
Cục cứt không có đầu

*

Ta là một cục cứt năm bốn mươi sáu tuổi
Thối hoăng từ lúc mới sinh
Người ta cấy nhau trẻ con để được cường dương
Ta bị ăn cắp thân thể ngay khi mới đẻ
Những thằng người lớn vì dục tình với nàng hầu, vợ bé
Đã lấy sự khoẻ mạnh của ta gieo rắc trên giường
Vì gầy ốm ta thuở nhỏ bất lương
Vì bụng phệ ta lúc già thành Di Lặc
Con người vẫn ăn thịt nhau rồi biến mất
Cục cứt vẫn không có đầu
Đẻ ra đau
Ị ra khoái
Có gì khôi hài hơn khi cục cứt nói dối
Về sự thơm tho không tưởng của mình
Rằng con người ta rất văn minh
Rằng con người ta không phải là một cây lau cây sậy
Rằng con người ta biết đái
Như biết thờ cúng ông bà
Tội nghiệp ông bà, trước khi ta được biết ta
Ta chỉ là một con sâu trong cái phần cương cứng
Cục cứt ơi, đừng lúng túng
Nhà ngươi cứ phải thối hoăng dù trốn ở nhà lầu
Nhà ngươi nhão nhẹt trong cao lâu
Lầy nhầy trong khách sạn
Nhà ngươi đẻ ra phát minh rồi trầm trồ than vãn:
“Coi chừng nguyên tử hủy diệt địa cầu”
Nhà ngươi quên rằng mình chẳng thể sống lâu
Trong cái phần thân thể thối
Bộ phận sinh dục của nhà ngươi lên tiếng nói:
Công bằng, cơm áo, tự do
Hỡi những triết gia lừa dối
Trước sau gì mày cũng thành con ma

*

Ha ha...
Ta là một con ma năm bốn mươi sáu tuổi
Một con ma đói
Vì ăn phải bã con người
Nguyễn Công Trứ chỉ muốn làm cây thông trên đồi
Vì ăn nhằm bổng lộc
Nguyễn Khuyến về già mù mắt
Vì ngó phải công danh
Nguyễn Du vang tiếng lầu xanh
Vì dám nhận mình bất lực
Nguyễn Trãi bị tru di tam tộc
Vì đẻ một lô con cháu chẳng ra gì
Trần Kế Xương nhậu nhẹt li bì
Vì sợ tỉnh ra là biết hết
Cao Bá Quát khi không đâm đầu chết
Thiên tài kỳ cục quá ta
Rõ ràng con người là một con ma
Lè lưỡi
Thằng giàu có nếm thức ăn giỏi
Lưỡi dài
Thằng nghèo túng quanh năm sắn khoai
Lưỡi ngắn
Lưỡi càng cong càng ma vô cùng tận

*

Ta có hồn ma có xác người
Bốn mươi sáu tuổi đời
Hai ngàn năm tuổi cứt
Không gian lắm chiều nên khi nằm dưới đất
Ta lúc nào cũng có thể bị văng ra
Trái đất tự xoay để tự tạo ngày giờ
Ta tự thối rữa để lòi định mệnh
Thời gian giống như một con điếm
Truyền sida trên khắp màu cờ
Đừng tự hào là siêu cường mà chế tạo Robot
Khi mọi thứ đều từ đất vụn
Nổ tung trái đất đi, hỡi những nhà vua xuất chúng
Các nút bấm tuyệt vời ở Mỹ, ở Nga
Không có lý do gì mùi cứt
Hai ngàn năm nay làm thối mũi các nhà thơ

*

Lịch sử sẽ mới nguyên nếu được bới từ tro
Các trái đất khác lại bắt đầu năm thứ nhất
Lẽ dĩ nhiên là bắt đầu thúi hoắc!
bidong
Khai Trường

Cổng trường đóng cửa trong ba tháng
Có một con tằm ngồi ươm tơ
Suốt ba tháng thơ anh hạn hán
Dù sóng và mưa vẫn vỗ bờ

Ba tháng ủ ê vườn thiên lý
Hoa trên trái đất đều không thơm
Anh giận một mùa hè ích kỷ
Giam em trong cá chậu chim lồng

Ba tháng tưởng đâu em mất tích
Sài Gòn quên áo lụa Hà Đông
Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch
Nhớ ai kia mắt biếc môi hồng

Bây giờ thì nói chi ba tháng
Trái thị hồn anh đã chín rồi
Cô Tấm khai trường, hương áo trắng
Anh lại làm thơ "xịn" gấp đôi!

Bùi Chí Vinh
bidong
Thiếu Nữ

Cô gái ơi, anh nhớ em
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai
Tiếng gáy bò lên lỗ tai
Làm em nhột suốt một ngày một đêm

Cô gái ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa?
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Không thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài
Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ nhau không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Hét lên " nhớ quá" một mình nghe chơi!

Bùi Chí Vinh
bidong
Tiếng đàn đêm trừ tịch



Không trăng càng nhớ thơ Lý Bạch
Đêm nay cũng đủ lãng quên đời
"Tương tiến tửu..." tràn vào bốn vách
Dây đàn bạn so nghe mê tơi

Ta thuở nhỏ ưa hát "Bài chòi"
Lớn lên tắt tiếng vì cơm áo
Chí lớn giờ coi như trò chơi
Lúc buồn thả vô trong lu gạo

Bạn ta vốn thuộc nòi chính đạo
Cầm ca vướng nghiệp phải lang thang
Gặp nhau gom chút tình xứ Nẫu
Đưa tay làm một ngụm ngang tàng

Nhà trống ba gian...sợ lệ làng
Đón bạn chỉ cây đàn hiếu khách
Ngoài đường sợ ô nhiễm hương xuân
Đóng cửa lại giữ lòng cho sạch

Người miền Nam xưa nay hảo hớn
Có bán nhà chơi cũng được mà
Kìa, bạn hát bài gì như khóc
Giao thừa sao rụng ướt hồn ta !



Bùi chí Vinh

Mùa Xuân nghe giọng Bắc



Con mắt cái miệng biết cười
Cho nên giọng nói, trời ơi, dịu dàng !!
Phải rằng tình Bắc duyên Nam ?
Mà nghe có tiếng hò khoan trữ tình ....
Phải rằng quan họ Bắc Ninh ?
Mà nghe như thể rập rình Hội Lim ....
Phải rằng con mắt lim dim ?
Mà nghe có tiếng ai tìm Trống Cơm
Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng Bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng
Tiếng em hay tiếng Biển Đông
Mà nghe như sóng tơ đồng hoà âm
Tiếng em dù rất thì thầm
Mà nghe đủ bốn ngàn năm vỡ oà
Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con
Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em giọng nói vẫn còn xuân xanh ...

Bùi chí Vinh

B'lao



Em có giống B' lao không em?
Đón anh đừng đóng cửa, cài then
Bằng không anh biến thành bông giấy
Mọc tỉnh bơ ngay phía trước thềm

Em có giống B'lao không em?
Ngắt anh đừng nỡ ngắt trong đêm
Bằng không anh biến thành trái bắp
Cắn vào răng em để bắt đền

Em có giống B'lao không em?
Vất anh đừng vất ở ngoài hiên
Bằng không anh biến thành con muỗi
Chờ dịp giường em bị hở mền

Em có giống B'lao không em?
Đập anh đừng đập bẩn tay tiên
Bằng không anh sẽ nằm huýt sáo
Suốt mùa thu như chú dế mèn

Là phải giống Blao nghe em
Chiều, mưa một chút để anh thèm
Tối, sương một chút để anh nhớ
Một chút gì như thể áo len

Là phải giống Blao nghe em
Làm duyên một chút để anh hiền
Dịu dàng một chút cho anh sợ
Một chút gì như thể buốt tim

Bùi chí Vinh

Viện bảo tàng

user posted image

Chỉ cần một cơn ho có chất lượng của em
Một sợi tóc thuộc hàng phế phẩm
Một giọt máu lạc loài vì ... muỗi cắn
Một miếng chanh em vất lại trên bàn
Là anh đã có ngay một viện bảo tàng
Để nhớ

Trong cơn ho, anh giữ một phần hơi em thở
Sợi tóc kia ngàn năm sau chẳng bạc bao giờ
Còn con muỗi cả gan hút máu em thì anh đã ép khô
Không cho giọt máu lang thang sang trái tim người khác
Anh còn viết lên vỏ chanh một hàng chữ vô cùng nắn nót
Để nhìn

Em có quyền đọc to rồi biến mất:
'Anh yêu em'

Bùi chí Vinh

Sinh nghi hành



Sinh nghi ta viết một bài hành
vợ nghi chồng , em út nghi anh
cha nghi con cái, bè nghi bạn
thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm
ngoài đường nghi phố chứa lưu manh
ngay ta khi viết bài in báo
cũng nghi mình kiếm chác công danh
trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt
chén kiểu thường nghi kỵ chén sành

thời buổi tình người như khát sữa
vú mẹ gầy, sâu rúc nồi canh
Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống
hoảng hốt vì gương vỡ chẳng lành
Nguyễn Du chỉ một đêm dạo phố
đoạn trường ngồi viết lại Tân Thanh
Thúy Kiều phát triển nhiều như thế
thảo nào đô thị hóa lầu xanh
nhà tù phát triển nhiều như thế
kẻ sĩ làm sao dám học hành
ta làm thơ mà lòng đứt ruột
suốt đời bao tử chạy loanh quanh…



Bùi chí Vinh

Một năm áo trắng
Bùi Chí Vinh



Áo trắng thôi nôi tinh khiết quá
Lãng đã hồn em trắng bốn mùa
Anh chỉ giữ riêng anh mùa hạ
Nghe điếng lòng nhau tiếng dạ thưa...

Con ve giờ chết trên cành phượng
Ngày xưa thi sĩ gọi: thu vàng
Còn anh cứ thấy mùa thu trắng
Chờ áo Hà Đông rón rén sang.

Tinh khôi áo trắng
Bùi Chí Vinh



"Sớm mai em đi Chùa Hương
Từ hoa cỏ mờ hơi sương"
Ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp
Sớm mai em phải đến trường

Em bé lắm, ngây thơ lắm
Dây thun cột tóc đuôi gà
Mẹ dặn rằng may áo trắng
Ra đường cho giống người ta

Mẹ dặn rằng mặc áo trắng
Ra đường cho giống người ta
Em không sợ ai làm lấm
Trái tim mười sáu như rằm

Đừng ai ôm đàn đứng hát
Đừng ai ngửa mặt đọc thơ
Mẹ dặn rằng nghe thơ nhạc
Bùa mê thuốc lú không ngờ

Ngày xưa mẹ mười sáu tuổi
Có người quan họ ghé sang
Ngâm một bài thơ gió bụi
Rồi tay so nhẹ dây đàn...

Ngày nay em mười sáu tuổi
Tinh khôi áo trắng đến trường
Nỡ nào làm em yếu đuối
Mỗi ngày mấy bận soi gương
bidong
Tình chợ
Bùi Chí Vinh



Không phải là anh không biết yêu em
anh có trái tim như mọi đàn ông khác
mặc kệ sự giàu nghèo về tiền bạc khác nhau, trái tim vẫn cùng chung kích thước
không thua kém quốc vương, chẳng lép vế dân thường
anh sẵn sàng chuốc sự đần độn về mình để em được khôn ngoan
sẵn sàng cắt lưỡi nếu em chê anh nói dóc
khi em bị mụ phù thủy nào biến thành con cóc
anh dám ăn ở nhân đức đủ mười năm để em hóa thành người…

nhưng anh yêu em, thú thật, giống tiết trời
mùa nắng tốt dưa, mùa mưa tốt lúa
em biết nấu cơm thì anh yêu ba bữa
biết vá may thì anh mến áo quần
em biết đánh máy giấy tờ thì anh khỏi sợ thẻ tùy thân
tình yêu sẽ đu bay trên con dấu
nếu em là chủ cửa hàng bán gạo
anh sẽ yêu bằng thóc sạn trong đầu
em mở tiệm cà phê càng tốt chớ sao
anh đem tình đến bằng vài ngàn trong túi
nếu em là mệnh phụ đang thời chăn gối
nhớ vặn đồng hồ để anh biét giới nghiêm
còn em ở tuổi nữ sinh
anh sẽ đạo mạo đúng tác phong thầy giáo
anh yêu em gấp đôi trong lúc nhậu
tỉnh táo ra yêu một cách bình thường
vì thế nếu có tiền nhiều đừng rủ anh vô sở thú
tụi mình nên kiếm chỗ nào nhậu nhẹt “sương sương”

anh yêu em như chanh khuấy nước đường
nhưng em là ai, họ tên gì, không rõ
trong một triệu má hồng đi trên phố
ai là người anh sẽ gọi phu nhân
ai là người tri kỷ giữa chợ đông
phất phơ tấm lụa đào cho anh mặc
ngay bây giờ túi quần không một cắc
miệng thiếu bia, bao tử thiếu thịt bò
anh hứa sẽ cưới ngay một cô rửng mỡ
biết chia sẻ cùng anh một cái bụng căng no !
bidong
Lương Sơn Hành Bùi Chí Vinh



Lên duyên hải gặp Lương Sơn Bạc
đứa vác cần câu, đứa kéo chài
cùng săn cá sấu quanh rừng Sác
thả xuồng ghé quán nhậu lai rai

người trung niên ta gọi : anh hai
xâm con ó bảy màu trên ngực
gió biển nhiều sao ó chưa bay
còn đậu chiều nay trong quán cóc
hay con ó sợ bầy chim cắt
mài cựa quanh năm móng vuốt dài
hay rượu làm anh hai xếp cánh
công hầu thua một chén đưa cay
thảo nào hồi đó huynh Tiều Cái
tống tửu vài chung đã rớt đài

anh hai giới thiệu bạn vãng lai
đầu trọc như nhà sư họ Lỗ
xưa Trí Thâm không chơi rắn hổ
tu mười năm chỉ nhớ thịt cầy
nay anh tu ba chùa mãi lộ
rắn mãng xà quàng vắt trên vai
hà tất phải khà như phun nọc
để chạnh lòng đám rắn hổ mây
đệ dù sao cũng giòng phàm tục
mời tam ca một chén rượu đầy

rượu đầy nào phải là sóng dữ
mà biển gầm lên tưởng nứt quầy
anh bốn đi quyền quên luật rượu
chém ba đao thua một dao gài
Lý Quỳ còn cả thời ngang dọc
lẽ nào anh bốn sớm chồn tay
đệ dân thành phố chưa quen sóng
cũng tiếp tứ ca đủ chục bài

mà chục bài huynh múa chưa hay
Quyền Mai Hoa thiếu gái cũng hoài
coi kìa tỳ nữ cười khiêu khích
chăn gối cần chi phải mập gầy
nữ tỳ thừa biết khi lên ngựa
anh hùng lỏng gối chẳng hơn ai
Võ Tòng bất lực nên sát tẩu
Tội Kim Liên chết uổng tuyền đài
phải giống Yến Thanh vào hắc điếm
thường động phòng nương tử mới hay
nếu cha mẹ không ghiền tửu sắc
làm gì có đệ có huynh đây !

mà đệ gặp huynh có chục chai
chưa đáng mặt mà xưng hảo hán
con voi khi sa xuống đầm lầy
giọt lệ ngàn năm còn uất hận
chúng ta những ông thần nước mặn
vốn khinh thường áo mão cân đai
vốn ghét công hầu như ghét cứt
muốn trèo mây như Lý Thiết Quài
muốn đạp gió như Tôn Hành Giả
Lương Sơn trăm lẻ tám thiên tài

hôm nay góp gió làm giông bão
thêu cờ “trăm lẻ tám thiên tai”
bidong
Thợ giặt đồ Bùi Chí Vinh



Mới đầu ta định làm thơ
sau cùng cảm thấy giặt đồ hay hơn

sống như Hàn Tín lòn trôn
hăm bốn chữ cái nuôi mồm không xong
ra đường sạch giữa đám đông
về nhà đóng kín thư phòng thấy dơ

tắm nhiều lưng vẫn trơ trơ
tốn bao nước rửa, bàn cờ vẫn xoay

chi bằng sẵn áo quần đây
ta dồn caí sạch bên ngoài vào trong
sá gì một chút xà phòng
mà đi phản bội tấm lòng chậu thau

nắng lên phơi áo công hầu
đợi khô, đóng kịch, biết đâu thành người ?

Vợ Bùi Chí Vinh



Khi anh được mọi người tung hô
em không dám đạp xe qua tiệm phở
khi anh đăng quang làm Thành Cát Tư Hãn của nền-thi-ca-thịt-mỡ
em sợ con trai chúng ta kêu “vạn tuế bánh mì”

khi anh dùng văn chương làm yến tiệc triều nghi
em lấy cái lưỡi đong từng lon gạo chạy
khi anh đổ bia lên đầu những tên thừa tướng, thái sư bằng giấy
em chắt sữa tươi đi đóng thuế riêng mình

khi anh múa may như Đường Sơn đại huynh
em ngồi co rúm với áo bà ba vá
khi anh vừa hay cuộc dời giống cái cối xay gió
em sẵn sàng vị tha với chàng Don Quichotte dở òm

và khi anh hoàn toàn mất hết khôn ngoan
em xuất hiện đem cho anh sáng suốt
khi anh bị triều đình từ khước
đích thân em đem lại áo long bào

khi anh bắt đầu gác kiếm rửa đao
cũng chính em dựng một gian lều cỏ
khi chung quanh anh vắng cung tần mỹ nữ
không ai khác hơn em dạy anh biết đàn bà

em là cái gì anh định nghĩa không ra ?

Anh và thằng nhóc


I

Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường
Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất
Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương

Anh bịnh thương hàn suốt... ba ngày chẵn
Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu
Mà nếu có chết anh cũng không hối hận
Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo sau...

Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm
Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Anh độc quyền buồn ngay cả lúc... làm thinh

II

Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi

Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng
Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu
Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng
Mới quay lại cười một cái dễ... xa nhau

Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn
Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò
Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn... xo !

Bài Thơ Chưa Hoàn Thành


Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong

Ngày nhớ em, em đã tin chưa?
Em như sen đẹp tự nghìn xưa
Vái trời ao mọc ngay bên cạnh
Em nở thành thơ suốt bốn mùa

Mốt nhớ em, biết nhớ hay không?
Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng
Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ
Lỡ mai này con sáo sang sông...

Bui chi Vinh

Bài Thơ Lì Xì


Tết đến em có còn bướm trắng ??
áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dài?? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh... mắt đỏ hoe

Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thi.
Còn nhớ gì đâu, anh biến... luôn !!

Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng... "eo ơi !!"

Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lê.
Lì xì anh một sợi tóc mai

Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em "bẻ gãy sừng trâu"
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
ôm cây đa bay tuốt lên... lầu !!!


Bui chi Vinh

Bàn Tay

Khi tay em trong tay anh
Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng
Mắc mớ gì phải quan tâm
Miễn sao ta nắm không lầm tay ai
Tay mà đút túi rất gầy
Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào
Tội gì không áp vào nhau
Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông...

Bui chi Vinh

Chiếc ghế mây


khi em rời ghế mây
chỉ mùi hương ở lại
tre biến thành thần thoại
trúc biến thành hoang đường
anh biến thành tai ương
thấp thỏm bên chiếc ghế
cái mùi hương ác thế
không theo em bay đi
mà quấn quýt bên tre
mà quẩn quanh bên trúc
để riêng anh biết được
có thực, mùi hương kia
không một ai sẻ chia
chỉ trừ ra chiếc ghế

không ngu gì anh kê?
mùi hương này cho ai
hỡi những chiếc ghế mây
hiếm hoi trên trái đất
hãy khinh chiếc ghế sắt
hãy khinh chiếc ghế bành
những chiếc ghế vô danh
trong căn nhà trải thảm
nơi chân em chưa dẫm
nơi tình em chưa ngồi
nơi Chúa chưa ra đời
nơi Phật chưa hiện đến
nơi em chưa rón rén
những gót chân tuyệt vời
nơi mọi người hít thơ?
chưa thấy mùi em rơi

nơi đây anh đang hay
chỗ này anh đang biết
anh vuốt ve ghế mây
như vuốt ve truyền thuyết
tình yêu anh lẫm liệt
thanh trúc phải cong vòng
tình yêu anh tận cùng
thanh tre đành duỗi thẳng
anh đặt trái tim đắng
vào chiếc ghế em ngồi
trái tim trở nên ngọt
chiếc ghế tình anh ơi

chiếc ghế tình em ơi
lúc người kia đi mất
lúc người này cúi mặt
cái mùi hương chưa đi
như không hề biệt ly
như không hề xa cách
trận gió có thổi sạch
tất cả mọi đền đài
cơn bão có đùa dai
anh cũng không lo sơ.
khi lòng anh: em ơ?
khi ghế anh em ngồi
hương thời gian muôn thươ?
thuở bắt đầu lứa đôi...

Bui chi Vinh
bidong
Bướm và Hoa

Ra khỏi lớp các em tan như bướm
Có bướm màu đen coi giống bướm bà
Có em áo dài đẹp như bướm trắng
Anh ngẩn người, thầm gọi : bướm kiêu sa !!!

Bươm bướm thật vốn nhiều màu sặc sỡ
Còn bướm của anh không bay khỏi mặt đường
Thơ anh đậu xếp hàng trên bãi co?
Chờ trước cổng trường một cánh bướm tơ vương

Nhưng có thật các em là bướm trắng ??
Con gái là hoa, ai gọi bướm bao giờ !!
Kìa bông giấy trắng và hoa huệ trắng
Lấp ló hàng rào đôi mắt nhãn ngây thơ

Bông giấy không hương nên các em từ chối
Hoa huệ tràn hương, anh cuống quít thập thò
Khi tiếng guốc ở trên đường chưa mỏi
Thì anh còn lẽo đẽo bước buồn xo...


Bui chi Vinh

Chuyện chiếc xe đạp


Anh chở em đi bằng xe đạp
Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường
Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp"
Không làm hơi thở bị dơ hơn

Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn

Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng đã
Thổi mát đời anh trong cánh tay

Cám ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cám ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo

Bui chi Vinh

Cô Nương Ngày Tết

Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em...

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ...
... làm thơ !

Bui chi Vinh

Dạm Ngõ


Hai người lớn giáp mặt nhau
Vậy là con trẻ qua cầu gió bay
áo tình anh giữ trong tay
Bỏ công em cởi từ ngày còn thơ

Anh đi hỏi vợ bất ngờ
Vầng trăng chờ mật nằm mơ trên trời
Trầu cau chưa sắm đủ đôi
Trước sau chỉ có một lời sắt son

Mẹ anh đánh tiếng cầu hôn
Ba em con mắt cứ dòm đôi ta
Mặc người lớn nói gần xa
Tội gì không lẻn xuống nhà hôn em.

Bui chi Vinh

Dép Quốc Doanh


Đi bộ dép vỏ xe phồng ngón
Con đào thương hại sắm dép da
Trời xúi bàn chân quen xả láng
Xỏ vào nửa tháng đã te tua

Tội nghiệp con đào, tiền chắt bóp
Nhịn tháng lương,không dám ăn chè
Ta thân đói rách mà chơi "sộp"
Nửa đường nhìn dép đứt, giận ghê !!

Thì đổ thừa tại đường lồi lõm
Lỗ tấn mà đi cũng cụt giò
Huống chi ta, mỗi ngày lộn xộn
Giang hồ chưa chịu lép Rambo

Thì đổ thừa tại ta tuổi Ngựa
Thiếu yên cương, ruổi vó sao đành
Tiếng hí nghe buồn như tiếng sủa
Tiếng sủa buồn như dép quốc doanh

Con đào sắm dép, quên sắm kép
Dép-quốcđoanh thì kép-cuốc-cày
Em nhan sắc thuộc hàng kiện tướng
Chọn lầm ta, duyên nợ thương thay !!

Thương thay sĩ tử đông như vậy
Nỡ để trạng nguyên ngóng vỉa hè
Thương thay giày dép nhiều như vậy
Để thi hào mang lốp vỏ xe...

Bui chi Vinh

Đọc Chuyện Liêu Trai Nửa Đêm


Phải là ma cái thì lên
Còn là ma đực vô duyên thì chuồn
Phải là ma cái anh thương
Còn là ma đực khôn hồn cút ngay

Bui chi Vinh

Ghẹo Vợ Tương Lai


Mỗi lần say sưa anh lại nhớ em
Làm như thể em là ly bia vậy
Ly bia nhấp môi thì anh uống đại
Em nhấp anh thì biết uống cách nào

Em nhấp anh nghĩa là kép nhấp đào
Hoa nhấp bướm và rơm nhấp lửa
Bướm đụng hoa thì hoa tàn, nhị rữa
Lửa đụng rơm thì rơm bén hết mình

Mà chúng ta thì khác hẳn trái chanh
Vắt nước sớm chỉ còn trơ miếng vo?
Anh sẽ vắt em như chồng vắt vơ.
Trăng mật cả năm đâu chỉ một tuần

Đâu chỉ gối chăn mới hết nghĩa động phòng
Ta động phòng nhau từ trong cái nhớ
Cái "động" dễ thương, cái "phòng " dễ sơ.
Dễ sợ, dễ thương nên nhớ nhau hoài

Cái nhớ lũy thừa mỗi lúc anh say
Làm như thể sắp bồng em ra biển
Đặt xuống cát đen chờ con sóng đến
Chứng kiến anh đang tuyên thệ ái tình

Cái nhớ bình phương lúc nhớ thình lình
Nhớ mà giấu thì làm sao chịu được
Anh sẽ hét lên cho lỗ tai em nhột
Còn hét tên ai, đố em biết... hà hà

Bui chi Vinh

Giọt mực mùa hè


Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
bé không tin chấm thử vài lần
một là được thầy cho mười điểm
hai là tim bé bị... bâng khuâng

Anh làm thơ toàn bằng viết bic
làm quen chưa biết viết bằng gì
sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
sân trường tím đẫm một cây si

Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ"
còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương"
một hôm anh biến thành quyển vơ?
tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn

Bui chi Vinh

Lời rao của sự cô đơn


Tìm em không phải tìm hạnh phúc
có khi bạc mệnh cả một đời
Có khi cả một trời nóng nực
Tôi vẫn tìm một chút mưa rơi

Tìm em không hẳn tìm ngay được
Có khi đến chết vẫn còn tìm
Em thấp thoáng như là kiếp trước
Đậu xuống hồn tôi : chỗ yếu tim

Tìm em thật giống tìm nguồn cội
Tôi lạc tôi biết mấy tuổi đời
Tôi vừa kén vợ, vừa mai mối
Thấy bóng mình đổ xuống chung đôi...

Bui chi Vinh

Mùa xuân của Alibaba

Trái tim tôi mọc một rừng thông khi ghé thăm Đà Lạt
Em xô ngã tôi bằng trận gió ái tình
Tôi sẽ hứng chịu sự - dịu - dàng - độc - ác
Để những người đến sau tôi không chịu khổ vì em

Tôi sẽ đi như lạc đà giữa Đà Lạt cho xem
Lưng có bướu và đầu hơi cúi xuống
Công chúa ơi, cô không cần nhìn trộm
Bởi tôi đang chở của cầu hôn đến gõ cửa từng nhà

Vì trong lòng em còn "40 tên cướp"
Nên tôi phải làm Alibaba

Bui chi Vinh

Ngày xuân ăn kẹo


Viên kẹo the em đưa
Anh ngậm vào thấy ngọt
Thấy lưỡi biết thưa thốt
Thấy con mắt biết nhìn
Thấy vành tai vễnh lên
Thấy hai chân động đậy
Qua giác quan, anh thấy
Trái tim anh xuống đường
Căng lên hàng biểu ngữ:
“Tình yêu kèm kẹo ngon”

Như em cầu chồng con
Và anh cầu kẹo bô?
Lưỡi anh the và nhớ
Hàng me thời xanh xao
Quán cóc thời mê nhau
Cà phê thời đắng cô?
Mắt anh the và nhớ
Giọt lệ tình Trương Chi
Em đánh rớt trong ly
Không bao giờ gắp được
Lệ đã tan thành nước
Em đã tan thành đời
Nước và đời trong đục
Biết bao giờ song đôi?

Nên anh tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Nên em tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Chúng ta tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Bis, bis …

Bui chi Vinh

Ngón Út

user posted image

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em dấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi hỏi ai bắt đền?

Mà đền thì nghĩ vô duyên
Đến trời cũng sợ trước quyền yêu nhau
Cái mũi không có tội đâu
Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn

Bàn tay thiệt đáng đánh đòn
Biểu giơ ngón út sao còn dấu đi?
Đưa anh ngón út khó gì
Anh cầm mai mốt đi thi đậu liền

Bắt bướm là bướm ngồi yên
Hái hoa, hoa sẽ nở trên tay mà
Chưa kể lúc em pha trà
Cái ngón sẽ hát bài ca con người

Anh nâng ngón út vào môi
Cái ngón sẽ nói những lời trái tim
Đừng đưa lộn ngón nghe em
Lỡ ai đeo nhẫn, anh tìm sao ra?

Bui chi Vinh

Nhói Ngực Anh


Đời anh là cuộc rong chơi lớn
Thử rượt theo cũng đủ mỏi giò
Lẽ nào em cứ đem phiền muộn
Khiến lòng anh buốt một cơn ho


Bui chi Vinh

Như Cây Trái Tết


Mới đầu anh tưởng em là ổi
Xá lị mà ăn rất đã đời
Dè đâu em trở thành xí muội
Ngọt ngào mà chua lét đôi môi

Anh ê răng chạm vào trái cóc
Em lại đem xoài tượng ra mời
Tim anh phân nữa là muối ớt
Nửa nước mắm đường nêm mê tơi

Em khoe cả một vườn cây trái
Me dốt mùa xuân ngó bắt thèm
Trái dâu nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng anh nhớ em?

Em đỏng đảnh tương đương như tết
Yểu điệu mà chua ngọt đủ điều
Anh nằm mộng suốt đêm trừ tịch
Thấy trái trong vườn cũng biết yêu!

Bui chi Vinh
bidong
Năm mới, nhà anh mới ...


Nhà anh mới xây hồ bán nguyệt
Xin mời em đến rửa lông mày
Thiên hạ dạo này thường nuôi cá
Tha hồ em nhúng hết chân tay

Hồ của anh không giống ca dao
Ai thương thì thả chuyện trầu cau
Ai ghét thì nhấn chìm mâm qua?
Ai tiếc thì phơi tấm lụa đào

Anh nhớ em, gạch nhớ bát tràng
Nhớ rồi xây dọc lại xây ngang
Đất đai giờ cũng chia lộ giới
Anh xẻ tim mình mấy ngả năm

Vậy đó: Nhà anh hồ bán nguyệt
Đầu năm em nhớ ghé tân gia
Lông mày ví dụ chưa ai tỉa
Nhớ rửa hồ anh kẻo chóng già

Hà hà...


Bui chi Vinh
bidong
Sợ


Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
Kiếm nơi nào trốn loài người đi em!

Bui chi Vinh

Sư Huynh


Nếu ở trên đời còn tiểu muội
Thì tất nhiên phải có sư huynh
Mỗi lần tiểu muội mà le lưỡi
Là sư huynh có dịp giật mình

Mỗi lần tiểu muội mà chun mũi
Là sư huynh có dịp thất kinh
Vì chúng ta có cùng sư phu.
Đồng môn khác họ dễ cảm tình !!

Sư huynh có tên là anh ca?
Bị tiểu nương liên tục liếc dài
Sư huynh sợ quá nên thu nho?
Mà nương nương vẫn gọi : "anh hai "

"Anh cả , anh hai" đều người lớn
Sao vụng về đỏ ửng vành tai??
Ở đời nếu mất tiêu tiểu muội
Thì sư huynh sống để Làm gì ?!

Nhưng nếu có chừng 10 tiểu muội
Thì sư huynh đành hát : "Biệt ly " !!

Bui chi Vinh

Sự tích cột thu lôi


Không hề cháy thịt cháy da
Vậy mà thân thể tan ra dễ dàng
Lặng yên hết lệ tuần hoàn
Chỉ còn lại giữa trần gian hai người

Chỉ nghe môi thật là môi
Mắt thật là mắt có lời bên trong
Đáng gì cái lạnh mùa Đông
Gió càng mang rét càng hồng má thêm

Một người nhỏ nhẹ xưng: Em
Mở đầu tiếng sét có tên "ái tình"
Bầu trời đột ngột bình minh
Chôn chân anh đứng một mình... thu lôi !


Bui chi Vinh

Tâm Sự Của Adam Lúc Phát Hiện Eva


Em xuất hiện như mặt trời
Xua đi những cơn u ám
Anh đang buồn hiu một hoàng hôn xám
Bỗng đổi màu thành xanh

Từ đó một ngày có 3 buổi bình minh
Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật
Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm
Em đã xoay chiều trái đất

Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất
Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười
Em đi rón rén như nhan sắc
Dạy cho anh nói tiếng loài người

Bui chi Vinh

Thí Dụ


Thí dụ em là hạt mưa
Thì anh khi ấy cũng vừa thành lu
Thí dụ em là cao su
Thì anh làm gã tiều phu lên rừng

Thí dụ em là dây thun
Thì anh sẽ búng mấy vòng cho coi
Vì em nhan sắc mặn mòi
Nên anh thí dụ đùa chơi thôi mà.


Bui chi Vinh

Tinh Khôi Áo Trắng


"Sớm mai em đi Chùa Hương
Từ hoa cỏ mờ hơi sương"
ôi, cái ông Nguyễn Nhược Pháp
Sớm mai em phải đến trường

Em bé lắm, ngây thơ lắm
Dây thun cột tóc đuôi gà
Mẹ dặn rằng may áo trắng
Ra đường cho giống người ta

Mẹ dặn rằng mặc áo trắng
Ra đường cho giống người ta
Em không sợ ai làm lấm
Trái tim mười sáu như rằm

Đừng ai ôm đàn đứng hát
Đừng ai ngửa mặt đọc thơ
Mẹ dặn rằng nghe thơ nhạc
Bùa mê thuốc lú không ngờ

Ngày xưa mẹ mười sáu tuổi
Có người quan họ ghé sang
Ngâm một bài thơ gió bụi
Rồi tay so nhẹ dây đàn...

Ngày nay em mười sáu tuổi
Tinh khôi áo trắng đến trường
Nỡ nào làm em yếu đuối
Mỗi ngày mấy bận soi gương ?

Bui chi Vinh

Trúc Ơi, Tết Đến !

Chỉ vì em là Trúc
Nên anh ngồi tri hô
Tình yêu anh sẽ mọc
Một chồi măng khổng lồ

Anh có một tỉ thơ
Về chồi măng tưởng tượng
Cũng như cây trúc kia
Có cái nhìn phát ớn

Cái nhìn em không bán
Chồi măng em không mua
Nên anh hoài lãng mạn
Để kể rằng: "ngày xưa... "

Ngày xưa em là Trúc
Anh là chiếc cần câu
Người ta đi câu cá
Còn anh câu ngọt ngào

Câu cá thì ra ao
Câu ngọt ngào ra phố
Câu cá sợ cá ươn
Câu tình e tình vỡ

Lì xì năm mới nhé
Cây trúc mọc ngoài hè
Mong manh và nhỏ bé
Đủ chết đời cây tre !



Bui chi Vinh
bidong
Tự bạch về ái tình


Các em lẫn lộn vào ta như cơn mưa
Mưa, có khi rơi chật khi thưa
Ta sống một đời không đội nón
Tóc ướt làm tim sốt bốn mùa

Các em lẫn lộn vào đời ta như ban đêm
Đêm có khi dữ có khi hiền
Ta sống một đời quên giấc ngu?
Thức suốt mà lo dỗ trái tim

Tại các em như mưa như đêm
Rơi nghe tí tách, rụng như mềm
Nên ta biết làm sao lựa được
Một giọt khô lòng để ủ riêng

Tại các em như đêm như mưa
Tối om, không thiếu cũng không thừa
Nên ta biết làm sao chọn được
Một chỗ nào hanh nắng buổi trưa

Tại có đêm, có mưa, có ma
Tại các em vừa giống đàn bà
Tại các em vừa như con gái
Nên suốt đời, lãng mạn riêng ta!


Bui chi Vinh

Vãn tuồng huynh muội


Hồi cao hứng gọi em Tiểu Muội
tưởng mình anh sáng chế độc quyền
Dè đâu thiên hạ coi phim chưởng
quên võ công mà chỉ nhớ em
Từ đó trần gian đầy tiểu muội
mỗi ngày mắt biếc một nhiều thêm
Cái cô môi đỏ năm mười bảy
Giờ hết co ro một góc thềm

Hồi tưởng tượng là sư huynh cứ
tưởng mình anh hất mặt nhìn trời
Dè đâu bá tánh mê hát bội
cũng sắm tuồng làm đại ca chơi
Từ đó trần gian đầy anh ca?
mỗi ngày múa kiếm ngắm me rơi
Cái ông lãng tử mùa xuân ấy
Giờ hết Sư huynh hết muội rồi

Hôm nay ai ghé thăm thi sĩ
thấy trên bàn hai chữ : Trời ơi !

Bui chi Vinh

Mùa Xuân và chiếc guốc

Guốc không phải của anh .Guốc là của con gái
Mùa xuân em mang tới .Làm xôn xao thềm nhà
Anh sợ chiếc guốc già .Nên chở ra vườn trẻ
Tụi mình như đứa bé .Khi bước vào sân chơi
Guốc là của một người .Sân chơi dành đôi lứa
Nếu không có mùa xuân .Thềm anh, ai gõ cửa ?
Ai xôn xao đầu ngõ .Ai nhịp gót rộn ràng?
Xin cảm ơn đôi guốc .Yếu lòng người không mang !

BCV

Con Mèo

Quả tình em như một con mèo nguy hiểm
Vừa đanh đá lại vừa dễ thương
Vừa thông minh lại vừa láu cá
Tiếng "meo meo" hết sức bất thường.

Một con mèo biết thèm tiếng rung chuông
Mà anh: gã bán cà rem dạo
Như ly da ua thiếu đá đường
Em vọc mõm khuấy đời anh nhão.

Quả tình đôi khi em dễ bảo
Cũng rụt rè e ấp rất tiểu thư
Cũng nhí nhảnh và giả vờ lãng mạn
Ấy là khi anh nheo mắt có ý đồ.

Anh vốn như con gấu xô bồ
Đi lầm lũi suốt mùa đông cô độc
Đem trái tim quá đỗi giang hồ
Chở vần điệu thơ ca khó nhọc.

Em vốn như một con mèo lấc xấc
Khoái trò chơi bịt mắt bắt dê
Bao nhiêu gã đàn ông trúng gió
Bị chấn thương mang bệnh não nề.

Nhưng với anh nào có hề gì
Trong tử vi anh cầm tinh con gấu
Cho dù em có kêu "meo meo"
Anh cứ tỉnh bơ và kiêu ngạo .

Nếu em là mật ong anh nhậu
Còn em là bông vụ anh quay ()
Đừng nên làm con mèo thế nữa
Anh đuổi theo hoài hụt hết hơi.


bui chi vinh

Giọt Mực Mùa Hè

Bùi Chí Vinh

Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
Bé không tin chấm thử vài lần
Một là được thầy cho mười điểm
Hai là tim bé bị ... bâng khuâng

Anh làm thơ toàn viết bút bi
Làm quen... chưa biết viết bằng gì
Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
Sân trường tím đẫm một cây si

Bài hát nào "sợi nhớ sợi thương"
còn thơ anh "giọt thương giọt nhớ"
Một hôm anh biến thành quyển vở
Tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn

Bình Đẳng Ơi, Chào Mi



Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Anh đồng ý hai chân, hai tay
Khi giơ lên thì anh té ngửa
Xin em đừng xây xẩm mặt mày

Nghĩa là anh giống cóc, giống xoài
Và ngọt lịm như chè thập cẩm
Còn em thì chuyển hệ đắng cay
Sáng xỉn, chiều say, trưa đờ đẫn

Nghĩa là anh ... vào ra ngơ ngẩn
Mở trang lưu bút, chép thơ tình
Còn em thì vi vu xế nổ
Áo bụi quần dơ, tóc tủa đinh

Nghĩa là dẹp ngày "Valentine"
Anh thèm hoa, còn em vặt lá
Vui vui thì đàm đạo văn minh
Bình đẳng " ba " và bình đẳng " má "

Nghĩa là từ nay anh nội trợ
Còn em ngồi nhậu ở vỉa hè
Lạy trời cho em đừng trúng gió
Bằng không anh mắc nghẹn cơm khê

Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Nhưng anh cao, em thấp, ý trời ...
Em có muốn chồm lên giận dữ
Anh cúi đầu hôn nhẹ nhàng thôi

- Bùi Chí Vinh-

Một Năm Áo Trắng
Bùi Chí Vinh


Áo trắng thôi nôi tinh khiết quá
Lãng đã hồn em trắng bốn mùa
Anh chỉ giữ riêng anh mùa hạ
Nghe điếng lòng nhau tiếng dạ thưa...

Con ve giờ chết trên cành phượng
Ngày xưa thi sĩ gọi: thu vàng
Còn anh cứ thấy mùa thu trắng
Chờ áo Hà Đông rón rén sang.
ThachThao
Lúc nào đọc thơ BCV cũng thấy...tuyệt cú mèo....Sao lại có thể đem tất cả những cái thật nhỏ nhặt, đơn giản hàng ngày vào thơ 1 cái tài tình đến vậy?
bidong
Alô, "nó kià!"

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi đố ai bắt đền?

Bắt đền sao được hả em?
Alo di động đắt tiền, anh "to"
Nó kìa (*) nếu muốn, anh lo
Dế anh "dế lửa" học trò điếc luôn
Gáy từ lớp tới vũ trường
Bàn tay xịn, thương mến thương anh ghiền
đưa anh ngón út nha em
Lộn ngón đeo nhẫn hết tiền của anh!

----------------
(*) Alô đời mới Nokia

Anh Là Một Con Cừu


Cướp hết tình yêu dành cho mẹ anh đi
Em cướp hết như một người chinh phục
Kể từ đây không còn ai thân thuộc
Anh mồ côi trong đôi mắt em rồi

Hãy an ủi anh bằng những nụ hôn môi
Hãy che chở anh bằng vòng tay con gái
Hãy dạy anh đánh vần và tập nói:
" Yêu, yêu, yêu ... " cho đến lúc lìa đời

Em đã trở thành một bà mẹ nhân đôi
Đi chăn dắt một con cừu thần thoại
Một con cừu chứ sao? Đầy vụng dại
Anh là con cừu tình nguyện được ... mồ côi

(Trích từ tập thơ " Thơ Tình Bùi Chí Vinh " - NXB Trẻ 1995 )

B' lao

Em có giống B' lao không em?
Đón anh đừng đóng cửa, cài then
Bằng không anh biến thành bông giấy
Mọc tỉnh bơ ngay phía trước thềm

Em có giống B'lao không em?
Ngắt anh đừng nỡ ngắt trong đêm
Bằng không anh biến thành trái bắp
Cắn vào răng em để bắt đền

Em có giống B'lao không em?
Vất anh đừng vất ở ngoài hiên
Bằng không anh biến thành con muỗi
Chờ dịp giường em bị hở mền

Em có giống B'lao không em?
Đập anh đừng đập bẩn tay tiên
Bằng không anh sẽ nằm huýt sáo
Suốt mùa thu như chú dế mèn

Là phải giống Blao nghe em
Chiều, mưa một chút để anh thèm
Tối, sương một chút để anh nhớ
Một chút gì như thể áo len

Là phải giống Blao nghe em
Làm duyên một chút để anh hiền
Dịu dàng một chút cho anh sợ
Một chút gì như thể buốt tim

Bùi Chí Vinh

Bông Điên Điển

Tôi biết có nồi canh điên điển
Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành
Em ngậm cái màu bông chín nõn
Thẹn thùng không nói được tiếng "anh"

Bông điên điển trên sông xưa lắm
Mù nước lên tôi nhớ Tháp Mười
Bông điên điển trên sông sang lắm
Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi

Bông điên điển trên sông xưa lắm
Em chèo ghe, tôi hái trộm về
Trời giận nên làm con nước lớn
Lụt tháng mười, em mất bến quê

Từ đó tôi tìm bông điên điển
Ai đem dị thảo đến nhà hàng
Con sáo sang sông con sáo hiếm
Kỳ hoa thành lẩu đãi nhà quan

Đâu biết có nồi điên điển luộc
Ăn thay cơm trên sóng thủy thần
Em ngậm cái màu bông nước mắt
Kỷ niệm buồn như một tiếng "anh"

Ở phố tôi thèm cơn nước lụt
Để bông ngày ấy tự trôi xuôi
Đâu biết chính mình đang phụ bạc
Bông chát, lòng em cũng ngậm ngùi

Bynight

"Bynight" có gì lạ không em?
Đêm chắc là phố xá có đèn
Đêm chắc là đèn không đủ sáng
Đêm chắc là u ám tối đen

Ờ, "bynight" lạ lắm hả em?
Đêm về em "lắc" giống đang điên
Đêm về em hát như đang mợ
Chỉ tội phụ huynh cạn vì tiền.

Chiều Có Lan

Chỉ cần ngón tay đưa lên môi
Ngàn năm nhan sắc ở em rồi
Ngàn năm trời đất thành thơ nhạc
Cây cỏ chào nhau để lứa đôi

Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly
Là tim anh chết rất nhu mì
Là chàng thi sĩ bay đâu mất
Một chút tình anh lẻn trốn đi

Chỉ cần em cứ ngồi như thế
Yên lặng nhìn anh suốt buổi chiều
Là anh trôi sạch bao dâu bể
Mở hết lòng ra đợi tiếng yêu !! .....
bidong
Cuộc Hành Trình Quanh Đống Rác

Bùi Chí Vinh Tự Kể


Tôi chỉ có thể chọn cái đầu đề như thế để đặt tên cho cuộc đời của mình. Cho dù báo Thể thao và Văn hoá là báo rất có lòng với tôi, trên tờ báo có lúc nhà phê bình Vương Trí Nhàn đã hạ bút viết về tôi một bài dài lê thê "Thơ tình Bùi Chí Vinh, xanh vỏ đỏ lòng", lại có lúc cô Thu Hồng quan tâm đến nhan sắc bất thành nhân của tôi khi lấp ló sau cánh gà Nhà văn hoá Thanh niên trong đợt lãnh giải 20 năm văn học thành phố, mới đây nhất khi khai chương bộ sách thiếu niên phiêu lưu mạo hiểm "5 Sài Gòn" của nhà xuất bản Kim Đồng mà tôi là tác giả, côĐoàn Ngọc Thu lại còn có nhã ý so sánh "Sự kiện tôi viết bộ sách trẻ con Việt Nam bán chạy với số lượng hơn vạn bản một tuần là hiện tượng văn xuôi hiện nay không kém gì hiện tượng quậy trong thơ ca thưở trước của tôi". Nhưng dẫu được ba nhân sự đáng được tôn trọng trên thông cảm cách nào đi chăng nữa thì cuộc đời tôi vẫn không hề xê dịch: tôi sinh ra, lớn lên, chiến đấu, giãy dụa và tồn tại quanh... đống rác. Tôi, trong lá số tử vi và hình tướng quái dị của tôi, đa số thầy bói đều phán một câu "đi tới đâu tạo sóng gió tới đó". Tôi không biết mình đã vô tình hay hữu ý gây ra rắc rối cho những ai, chỉ biết rằng lỡ chào đời ở xóm Lách dưới chân cầu Công Lý vào lúc 12h đêm ngày 23/10/1954 cực kì ứng với tương lai mờ mịt:

"Tôi sinh ra gặp buổi nhiễu nhương
Bất lương bàn luận chuyện hiền lương
Tráng sĩ cúi đầu làm binh sĩ
Thơ quốc doanh cười cợt thơ Đường
Lên năm ta đã biết đào trùn
Móc vào lưỡi lội sình câu cá
Mãi tuổi 30 giống họ Khương
Móc thơ phú mà câu thiên hạ"

15 tuổi sau đợt "câu cá" thơ ngây, tôi tự cải thiện thân phận sức của mình bằng cách "câu thiên hạ" qua việc thoát ly tham gia các hoạt động cách mạng thưở bấy giờ của phong trào đấu tranh học sinh, sinh viên đô thị thành phố. Lúc đó tôi đã cả gan làm thơ ca ngợi một "bí danh" khác của Hồ Chí Minh và bị đuổi học khỏi lớp 10 trường Nguyễn Trãi. Chớ gì nữa, trong tờ báo xuân của nhà trường đang thập thò sau vở kịch thơ Người làm lịch sử Nguyễn Trãi, tôi đã phạm huý hai câu: Mặc cho bão táp mưa sa - Trên cây ái Quốc nở hoa anh hùng".

Tôi nghĩ rằng đến hôm nay nhiều anh em cả trường Nguyễn Trãi làm quan chức các thứ các cái khó mà quên được hai câu thơ góp phần cho cuộc bãi khoá lớn năm 1970 - 1971. Sau giải phóng, cơn huyền mộng làm hiệp sĩ Don Quichotte chiến đấu với những cái cối xay gió, cướp của cải người giàu chia cho người nghèo của tôi tôửng đã hoàn tất. Còn phải hỏi, tôi được Thành đoàn ưu đãi tạo điều kiện giữ sứ mạng chọn thơ chuyện trên tờ báo Tuổi Trẻ mới ra lò bất chấp lai lịch lộn xộn bản thân. Đáng mừng là tôi không thích hợp với chiếu hoa trải sẵn, năm 1978 cuộc chiến tranh biên giới nổ ra, tôi sung sướng làm đơn tình nguyện đi bộ đội để giải phóng cương vị "không đúng nơi đúng chỗ của một cọng rác biến tướng thành cán bộ salon". Hồi đó hình như tôi có viết máy câu thiệt là đã:

"Buộc vào ba lô sách Lỗ Tấn
Ca hát như một chàng digan
Ta vừa nghịch ngợm vừa đứng đắn
Khi đã quàng vai khẩu súng trường
Rừng nhờ người đi mà thành đường
Ta nhờ tự do mà thành lính
Đường áp tai nghe mùi quê hương
Lính áp má thấy nòng thép lạnh"

Rồi chiến tranh cũng chấm dứt, tôi lại hoá thân làm cọng rác giang hồ xán lách bằng đủ mọi nghề nghiệp: phụ sửa xe lề đường, thợ máy giập, bán ve chai, đạp xích lô, bán kẹo, bán cá, bốc xếp, đọc thơ lưu diễn các quán rượu kiếm cơm. Kết quả sau chục năm mưu sinh trước hàng trăm cặp mắt nghi kỵ, năm 1989 tập Thơ tình Bùi Chí Vinh với 60 bài rút trong tổng số hàng ngàn bài ứng khẩu thất lạc, ung dung ra mắt độc giả, kéo theo sự tốn hao giấy mực báo chí của các nhà ngự sử văn đàn suốt ba năm khen, chê, tranh luận. Aí chà, thơ tình là cái quái gì nhỉ, đối với tôi đó chỉ là một thứ phụ tùng văn chương không hơn không kém, thơ tình làm sao mà an ủi nổi bầu nhiệt huyết của thằng con trai Nam bộ trước những bất công của đời thường. Tôi nhớ như in bài thơ Bán kẹo mở đầu như sau:

"Ta sinh ra không hề hảo ngọt
Quen đắng cay hơn uống nước đường
Chắc tại đời ta như giấy bóng
Nên lâu lâu gói kẹo đỡ buồn..."

Rồi bài thơ Bán cá:

"Đến nhà gặp bạn hiền bán cá
Cá rô cá sặc cá thòi lòi
Mà ta thì vốn thằng láu cá
Thấy cá là chỉ muốn nướng chui..."

Rồi bài thơ Ve chai:

"Gặp nhau không cần coi lịch ngày
Vì đội mũ rơm chân mang hài
Lại đây cùng uống ve chai tửu
Gặm đậu phụng rang mà nghe say... "

Bây giờ năm 1998 ngồi đieemr lại thăng trầm lại càng thấy sắc sắc không không vĩ đại. Tôi còn nhớ cách đây vài năm báo chí tri hô tùm lum: "Văn xuôi cho thiếu nhi Việt nam đâu mà cứ dịch văn xuôi hải ngoại". Nghe mà ghét, cọng rác lại bay lên lần nữa với bộ sách "5 Sài Gòn" mỗi tuần bán hơn chục ngàn cuốn đến nay hơn nửa triệu bản nhưng báo chí im re. Thế đó, Rác là rác. Rác không có chỗ đứng trong thế giới bè phái, giả hình.

Thôi xin tạm chấm dứt cuộc hành trình...


bidong
Đêm Mona Lisa

Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạc

Tôi "ba rọi" trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướm

Nàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh



**

Đêm dắt nàng chạy ra khỏi bức tranh
Bật công tắc hồn tôi đang cúp điện
Nàng dặn tôi đừng liếc ngang dòm lén
Đặt đồng tử tôi đến chỗ cần nhìn

Tôi ngắm dại khờ một cõi nhân sinh
Thú và người mong manh như sợi chỉ
Tôi không biết gầm tôi không biết hí
Vậy thì tôi đích thực giống con người
Con người ấy nói một câu có lý:
Em, em, em và chỉ có em thôi



**

Đêm bỗng vỡ òa ánh sáng trên môi
Người đàn bà trở nên không có tuổi
Nàng hát một bài đầy thức ăn cho tim tôi bớt đói
Nàng ca một trích điệu Bôhêmiêng cho tôi lấy thăng bằng

Nàng bay như chim không sợ cánh rừng

Ngỗ nghịch hát trên đồi tôi đầy sỏi

Nàng tự vệ bằng kinh nghiệm của bà cố, bà sơ, bà ngoại
Rằng con quạ nó kêu là nam đáo nữ phòng
Trước thứ vũ khí vô cùng lợi hại
Tôi đã đầu hàng rồi nhích lại gần hơn



**

Đến bây giờ môi mới thật là son
Đỏ như lửa người đàn ông thần thoại
Đỏ như máu bộ tuần hoàn đang chảy
Đỏ như em con rắn của Chúa Trời
Đỏ như tôi: trái cấm nuốt chưa trôi

Trần trụi nhảy xuống trần gian gieo giống
Em sinh đẻ một đêm ngàn giấc mộng
Tôi nằm mơ đấm ngực tiếc xuân thì
Chỉ ao ước tóc râu dài như võng

Ru em nằm quên Cung Oán ngâm thi

**

Tôi giao hết cho nàng bao đó tuổi
Như bao đó xu chẳng đáng là gì
Ôi đêm lạ tuổi tôi thành giấy bạc
Em hãy xài cho tôi chết mau đi!



bidong
Khai trường

Cổng trường đóng cửa trong ba tháng
Có một con tằm ngồi ươm tơ
Suốt ba tháng thơ anh hạn hán
Dùng sóng và mưa vẫn vỗ bờ.



Ba tháng ủ ê vườn thiên lí
Hoa trên trái đất đều không thơm
Anh giận một mùa hè ích kỉ
Giam em trong cá chậu chim lồng.



Ba tháng tưởng đâu em mất tích
Sài Gòn quên áo lụa Hà Đông
Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch
Nhớ ai mắt biếc, ai môi hồng.



Bây giờ thì nói chi ba tháng
Trái thị hồn anh đã chín rồi
Cô Tấm khai trường hương áo trắng
Anh lại làm thơ " xịn" gấp đôi!

Không đề trước ngã ba sông

Cơn ác mộng tràn dầu chưa kịp đi qua
Vịt chạy ruộng đứt hơi vì lúa lép
Nơi tôm cá ê hề mà tìm không ra con tép
Nhịp thở dòng sông thoi thóp dưới váng dầu

Bảy xã hôm qua chưa tan nỗi sợ đắm tàu
Sáng mở mắt đã cuống cuồng chống lũ
Mưa và lệ hoà tan trong bão dữ
"Nhà Bè nước chảy chia haị.."

Anh đã từng cắm sào Tam Thôn Hiệp đến chai tay
Cụng ly nỗi buồn Lý Nhơn, thăm tri âm Bình Khánh
Ghé An Thơi Đông ngó trộm tóc dài
Xuống Phước Kiểng chia hai dòng ấm lạnh

Anh đã từng hứng mưa cho traí tim sét đánh
Nhưng sét đánh trong mưa chỉ hại có một người
Còn bão lũ lại gieo đầy bất hạnh
Đắm mảnh đấ t nghèo chưa kịp ra khơi

Em hát "Nhà Bè..." chi vậy em ơi
Nước ngập sách vở làm sao thành câu hát
Con còng con nghêu vố đã hiếm hoi
Hạt gạo cổ tích ngậm ngùi như lục bát

Ai không biết "Lá lành đùm lá rách"
Bầy vượn còn đùm bọc nhau chia trái héo Cần Giờ
Anh cũng chia lòng đến Nhà Bè, Duyên Hải
Lạy trời tóc dài thuở ấy vẫn còn thơ ...

Lambada trên cỏ

Hãy cùng anh nhảy giật hai bước
Các bộ lạc Braxin bây giờ ở đâu
Nơi sinh ra loài người em hất ra phía trước
Bỏ lại sau lưng một trái đất buồn rầu

Không còn những vũ trường rực rỡ Mỹ Âu
Chúng ta lambada trên cỏ
Cũng không cần cái ban nhạc Kaoma
Những bài hát bị chúng ta xếp xó

Nói với Thượng Đế đi em, rằng tình yêu bùng nổ
Toàn bộ cơ bắp anh đã được châm ngòi
Chiếc váy của em phập phồng như thở
Ta bắt đầu cuộc hỏa hoạn lứa đôi

Tại sao phải nghĩ đến cái giường khi thực hiện một trò chơi
Tuổi trẻ không có gì để mất
Tình yêu lăn ra cỏ mà cười
Những cuộc hành lạc già nua vờ đạo đức

Không giống Luân Đôn, không giống Paris,
Chúng ta lambada bằng nước mắt
Ở Đông phương hạnh phúc rất nghèo
Nếu thiếu cả cỏ thì lề đường, anh bất chấp
Bởi vì thưa em, lambada là yêu .....
bidong
Lời...

Bằng sáng tác của mình, tôi đánh tan những điều nghi hoặc
Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất, chuẩn bị cho cổ tích loài bò
Tôi bắt tay Whitman, tôi quàng cổ Rimbaud, đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục
Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục, làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài
Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai
Thay các trang sức , các huân chương hèn mọn
Tôi sẽ trồng vào khuôn mặt gã háo danh một sợi dây thòng lọng
Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh duy nhất trên đời
Còn loài cỏ đẹp mà tôi thường chúc tụng, chính là vòng nguyệt quế thơ tôi ...

Bằng sáng tác của mình, tôi thực sự ăn mày phép lạ
Tôi thương Exupéry, tôi mê Remarque quá
Các bạn đi bộ khắp châu Âu, không một mái nhà
Tôi cũng đã mỏi giò trên đại lộ Nguyễn Du
Gối quỵ xuống lề đường Cao bá Quát
Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời đầy bất trắc
Nghe nhói đau ở phía dạ dày
Những thế kỉ trước tôi , ở Tiên Điền, ở Quốc Oai
Hai người đồng nghiệp tôi chắc đã tê buốt chỗ này đây

Bằng sáng tác của mình, tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết
Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp, phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm
Với trẻ nhi đồng tôi cẩn thận hỏi han
Xin dược tháp tùng lên bầu trời mà Giê-Su và Thích-Ca dành cho con nít
Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích
Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành
Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh
Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép
Tôi đỏ đen, tôi vô cùng khắc nghiệt
Y phục trong thơ tựa y phục tắc kè
Nếu có lần nào áo quần đứt cúc, đó cũng là lần tôi tập si mê

Bằng sáng tác của mình, tôi xuất bản không cần trang bị
Sách của các tác giả quốc doanh đang chờ cân ký
Tôi cân cái lưỡi của mình
Dù vua chúa nhiều lần tiểu tiện lên các phát minh
Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần rồi cho nói
Uốn một lần coi như tốt nghiệp bằng múa rối
Lần thứ hai đạt danh hiệu hát tuồng
Lần thứ ba chuẩn bị phong quan
Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước
Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền to " bá phát "
Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa
Cũng may tôi biết dạ, biết thưa
Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị
Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra chàng thi sĩ

Bằng sáng tác của mình, tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị
Tôi hôn thiết tha người đàn bà nghèo có một thời làm đĩ
Và bạt tai đứa công chúa hợm mình
Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ của anh chàng mạt lộ
Và đối thoại với vua quan bằng ngôn ngữ thiên tài
Tôi sẽ làm cho các nhà bác học thấy mình còn cận thị trước tương lai

Bằng sáng tác của mình, tôi bắt tay bè bạn anh em
Bắt tay các tiệc tùng giai cấp
Cám ơn chút rượu về đêm cho tôi cảm giác
Cám ơn bữa ăn mẹ cha, dưa mắm rau cà
Cám ơn những bài thơ sinh đôi, sinh ba
Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ
Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ
Và ngay cả kẻ thù tôi nữa, cám ơn !!! .....



bidong
Máy vi tính

Thì thầm bằng vi tính
Mới đúng điệu "imeo"
Nói năng bằng cái lưỡi
Xưa như thuở nhà nghèo

Thời "software" quyết định
Con "chip" bay lên trời
Thẩy "ram" vào dữ liệu
Ái tình liền bốc hơi



bidong
Mê công nghệ mới hàng tiêu dùng

Xe, hơi bị "đời mới"
Áo, mặc hơi bị "nghèo"
Di động, hơi bị "nhẹ"
Nụ cười, hơi bị "yêu"

Đời không công nghệ mới
Sao ra dáng... tiêu dùng?
Nhưng biến thành hàng hoá
Coi chừng em... tiêu tùng?

Mùa xuân của Alibaba

Trái tim tôi mọc một rừng thông khi ghé thăm Đà Lạt
Em xô ngã tôi bằng trận gió ái tình
Tôi sẽ hứng chịu sự - dịu - dàng - độc - ác
Để những người đến sau tôi không chịu khổ vì em

Tôi sẽ đi như lạc đà giữa Đà Lạt cho xem
Lưng có bướu và đầu hơi cúi xuống
Công chúa ơi, cô không cần nhìn trộm
Bởi tôi đang chở của cầu hôn đến gõ cửa từng nhà

Vì trong lòng em còn "40 tên cướp"
Nên tôi phải làm Alibaba!

Mùa Xuân Nghe Giọng Bắc

Con mắt cái miệng biết cười
Cho nên giọng nói, trời ơi, dịu dàng !!

Phải rằng tình Bắc duyên Nam ?
Mà nghe có tiếng hò khoan trữ tình ....
Phải rằng quan họ Bắc Ninh ?
Mà nghe như thể rập rình Hội Lim ....
Phải rằng con mắt lim dim ?
Mà nghe có tiếng ai tìm Trống Cơm

Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng Bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng
Tiếng em hay tiếng Biển Đông
Mà nghe như sóng tơ đồng hoà âm
Tiếng em dù rất thì thầm
Mà nghe đủ bốn ngàn năm vỡ oà
Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con

Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em giọng nói vẫn còn xuân xanh .....

Ngựa Cao Nguyên


Giữ anh một chỗ ở Lâm Đồng
Trồng trên đồi một đám cỏ non
Trước sau anh cũng thành con ngựa
Té ngã vào nơi có cội nguồn
Trước sau em cũng là ngọn cỏ
Đến chết lòng anh vẫn cúi hôn

Một chỗ cho anh nghe Đà Lạt
Nghe Blao , nghe cỏ , nghe tình
Giữ anh một chỗ cho anh hát
Về cơn động đất ở trong anh
Giữ anh một chỗ cho anh khóc
Bằng lời thơ nhòe hết mặt em

Ở đó anh không có kẻ thù
Và không ai biết được anh đâu
Nếu họ nhìn anh thành Nguyễn Bính
Em có làm cô đi hái dâu ?
Nếu họ nhìn anh thành con ngựa
Đám cỏ đồi em trốn chỗ nào ?

Ở đó anh quên hết mọi người
Cúi chào anh một thuở rong chơi
Chúa đã chào đời trong máng cỏ
Em làm ơn mang cỏ lên đồi
Anh sẽ trượt chân vào chỗ đó
Có tình , có cỏ , có em thôi ...

(Trích từ tập thơ " Thơ Tình Bùi Chí Vinh " - NXB Trẻ 1995 )

Như Cây Trái Tết

Mới đầu anh tưởng em là ổi
Xá lị mà ăn rất đã đời
Dè đâu em trở thành xí muội
Ngọt ngào mà chua lét đôi môi

Anh ê răng chạm vào trái cóc
Em lại đem xoài tượng ra mời
Tim anh phân nữa là muối ớt
Nửa nước mắm đường nêm mê tơi

Em khoe cả một vườn cây trái
Me dốt mùa xuân ngó bắt thèm
Trái dâu nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng anh nhớ em?

Em đỏng đảnh tương đương như tết
Yểu điệu mà chua ngọt đủ điều
Anh nằm mộng suốt đêm trừ tịch
Thấy trái trong vườn cũng biết yêu!

Tâm Sự Của Adam Lúc Phát Hiện Eva

Em xuất hiện như mặt trời
Xua đi những cơn u ám
Anh đang buồn hiu một hoàng hôn xám
Bỗng đổi màu thành xanh

Từ đó một ngày có 3 buổi bình minh
Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật
Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm
Em đã xoay chiều trái đất

Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất
Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười
Em đi rón rén như nhan sắc
Dạy cho anh nói tiếng loài người

Con đỉa

Đất nước đứt làm đôi

Như đứt đôi con đỉa

Mỗi con lớn lên không hề ngắm nghía

Phía phần đuôi đau nhức của mình

Lịch sử dùng phẩu thuật văn minh

Nối hai chú ký sinh làm một

Rồi thả lại vào ao nhưng đỉa không bơi được

Bởi hai đầu quay hai hướng khác nhau

Đất nước tôi như hai phần con đỉa

Dính liền bằng… lưỡi dao!

BÙI CHÍ VINH
bidong
Phố Động


Từ giã biển một năm văn xuôi

Mười hai tháng thi ca, ba trăm sáu lăm ngày kịch nói

Ở đó ta làm diễn viên hay đến nỗi

Mọi con cua đều mọc đủ hai càng

Mọi con chim đều xoè ra hai cánh

Mọi con cá đều thở với hai mang



Ta làm diễn viên sân khấu bình dân

Người xem kịch chỉ cần mua chung rượu

Với ông già, ta đóng vai nhập tửu

Với trẻ con thì ta giả thánh hiền

Với phụ nữ, ta định làm gì vậy

Sao lại chàng ràng như gã Lã Phụng Tiên?



Từ giã biển một năm Điêu Thuyền

Mười hai tháng Thúy Kiều, ba trăm sáu lăm ngày Angiêlic

Làm anh hùng còn có thời thấm mệt

Huống chi ta làm đĩ đã rạc dài

Về thành phố mà mua thêm son phấn

Để thơ còn mình hạc với xương mai



Về phố mà xem chữ mọc như cây

Vườn mẫu giáo thành vườn ươm dũng sĩ

Kế hoạch nhỏ còn hơn làm anh chị

Tội chi xưng du đãng với biển kìa

Về phố phen này ta tìm giấy vụn

Ắt hẳn được bằng “dũng sĩ về khuya”



Về phố mà xem chữ lạnh như bia

Khà một hớp là được khen tiên tiến

Gái đẹp kinh thành đi đông như kiến

Dí gót chân trên chiếc cúp mà lùa

Về phố phen này lên đồ chững chạc

Ắt hẳn được quyền bán chúa, buôn vua



Về phố mà xem bạn cũ te tua

Tụ tập bất minh bàn toàn chuyện mánh

Đứa chơi nhạc, đứa vẽ tranh, đứa... rảnh

Kể tiếu lâm bậy bạ sống qua ngày

Ta mang chút sóng lòng về cho phố

Chưa như nhà thơ mà đã như thằng say



Ôi khi ta về đến phố phen này

Là kiếp đĩ lại trở về với động...




bidong
Talawas, ánh sáng cuối đường hầm


Mấy ngày vừa qua do TALAWAS bị “niêm phong” toà soạn, tôi đã được đọc một số thư TALAWAS số 105, 106, 107 nói lên nỗi niềm phẫn nộ lẫn kinh dị của một số bạn đọc trước hiện tượng “ngăn sông cấm chợ” thiếu văn minh trên.

Tôi cho rằng ngăn sông cấm chợ ngoài đời thì hàng hóa miễn lưu thông, bế quan tỏa cảng một quốc gia thì đất nước đó nghèo mạt rệp, còn dựng “bức tường lửa” đối với một tờ báo điện tử có mục tiêu và phương châm rõ ràng như TALAWAS thì chỉ chứng tỏ những người ra lệnh hoặc thừa hành quá dốt nát trước thực tế cuồn cuộn.

Vâng, thực tế cuồn cuộn chỉ ra rằng hầu hết báo chí trong nước vốn nói cùng một giọng, quen thói mặc-đồng-phục-trong-chữ-nghĩa đến nghèo từ, lâu lâu giả bộ đổi màu thay sắc. Cũng may mà còn tờ TALAWAS trên mạng Net để dân đen xả xú bắp, kẻ sĩ bớt “stress”, các bậc trí giả đỡ nói tục chửi thề trước bất công xã hội tràn lan. Hừm, đáng lẽ nhà nước Việt Nam phải hoan nghênh cô nhà văn Phạm Thị Hoài mở ra một sinh lộ cho cuộc đời phù du bị bưng bít thông tin thì… đùng một cái “ánh sáng cuối đường hầm” lại bị dập tắt.

Nhân danh một cá nhân yêu tự do và thèm nhân bản, tôi phản đối hành động cường quyền bạo lực lấy thịt đè người, ỷ mạnh hiếp yếu, cả vú “bức tường lửa” lấp miệng em… TALAWAS.

Nhân danh một thi sĩ, tôi khạc hai câu rằng:

Cái gì không địch, không ta

Xét ra thì nó chính là văn chương

Cao Và Thấp
by Bùi Chí Vinh

Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng
Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang

Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ
Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá
Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ

Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ
Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em

Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm
Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!!


ooo

Chia buồn cùng năm Sửu
by Bùi Chí Vinh

(17 bẻ gẫy sừng trâu)

Khi em lên mười bảy
Loài trâu mất tích sừng
Cỏ đang thơm bỗng dại
Trái tim chàng rét run

Ai bảo em mười bảy
Bẻ gãy hết ngọt ngào
Con trâu và con gái
Cứa một đường hơn dao

Vậy thì anh mười tám
Hơn một tuổi ngon lành
Tình nguyện làm con ..... nghé
Cưa sừng nhìn xuân xanh !





ooo

Chuyện chiếc xe đạp
by Bùi Chí Vinh

Anh chở em đi bằng xe đạp
Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường
Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp"
Không làm hơi thở bị dơ hơn

Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn

Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng đã
Thổi mát đời anh trong cánh tay

Cám ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cám ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo



ooo

Cô Nương Ngày Tết
by Bùi Chí Vinh

Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em....

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba ... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh ... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ ....
....làm thơ !


ooo

Ngựa Cao Nguyên
by Bùi Chí Vinh


Giữ anh một chỗ ở Lâm Đồng
Trồng trên đồi một đám cỏ non
Trước sau anh cũng thành con ngựa
Té ngã vào nơi có cội nguồn
Trước sau em cũng là ngọn cỏ
Đến chết lòng anh vẫn cúi hôn

Một chỗ cho anh nghe Đà Lạt
Nghe Blao , nghe cỏ , nghe tình
Giữ anh một chỗ cho anh hát
Về cơn động đất ở trong anh
Giữ anh một chỗ cho anh khóc
Bằng lời thơ nhòe hết mặt em

Ở đó anh không có kẻ thù
Và không ai biết được anh đâu
Nếu họ nhìn anh thành Nguyễn Bính
Em có làm cô đi hái dâu ?
Nếu họ nhìn anh thành con ngựa
Đám cỏ đồi em trốn chỗ nào ?

Ở đó anh quên hết mọi người
Cúi chào anh một thuở rong chơi
Chúa đã chào đời trong máng cỏ
Em làm ơn mang cỏ lên đồi
Anh sẽ trượt chân vào chỗ đó
Có tình , có cỏ , có em thôi ...

Ngày xuân ăn kẹo
by Bùi Chí Vinh

Viên kẹo the em đưa
Anh ngậm vào thấy ngọt
Thấy lưỡi biết thưa thốt
Thấy con mắt biết nhìn
Thấy vành tai vễnh lên
Thấy hai chân động đậy
Qua giác quan, anh thấy
Trái tim anh xuống đường
Căng lên hàng biểu ngữ:
“Tình yêu kèm kẹo ngon”

Như em cầu chồng con
Và anh cầu kẹo bổ
Lưỡi anh the và nhớ
Hàng me thời xanh xao
Quán cóc thời mê nhau
Cà phê thời đắng cổ
Mắt anh the và nhớ
Giọt lệ tình Trương Chi
Em đánh rớt trong ly
Không bao giờ gắp được
Lệ đã tan thành nước
Em đã tan thành đời
Nước và đời trong đục
Biết bao giờ song đôi ?

Nên anh tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Nên em tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Chúng ta tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Bis, bis …

ooo

Tình yêu
by Bùi Chí Vinh

Yêu là chết trong lòng một ít
Nhưng không yêu là chết dài dài
Không yêu, người ta nói mình "xăng pha nhớt"
Con gái dại gì hờ hững trước con traỉ

Yêu là... yếu, còn ôm là... ốm
Mới tập yêu em đã nhẹ người
Đang bốn chục, em rớt luôn mười kí
Em còn đi học, mấy anh ơi!

ooo
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2009 Invision Power Services, Inc.