Anh !
Xa anh đã bao ngày rồi anh nhỉ? Em không đếm được ngày , được tháng . Chĩ biết rằng lòng vời vợi nhói đau . Gìơ , nhắc lại chuyện cũ , càng làm cho lòng mệt mỏi hơn . Em đã quá ngây thơ để không nhận ra dòng đời này vốn đầy dẫy cạm bẫy chứ không phãi nó trải thảm hoa hồng cho em bước qua . Nên em đã trả giá cho chính mình bằng vết xướt xuyên tim từ ngày anh đến . Em không trách anh . Không trách mình vì đã 1 thời từng yêu . Mà trách mình đã quá ngây thơ . Khi nhận ra điều ấy thì em đã không còn là em nữa rồi . Đã tự nhuộm đen bằng tháng ngày nông nổi . Em đã lớn hơn từ đau khổ . Trong em bây giờ , chĩ là sự ráo hoảnh niềm tin tình yêu mà thôi .Đã quen dần với tháng ngày không anh rồi . Vậy mà , hôm nay anh lại muốn quay về . Thế có xứng đáng không anh ? Anh đã đánh đổii từ em 1 tình yêu , đễ rồi anh nhận được gì ? she cho anh những gì she có thể? hay lại là mang đến những chật vật đắng cay ? Em biết , em không có những gì she có nhưng bù lại em có cái mà she ko có đó chính là con tim . Con tim biết yêu , biết ghét và chĩ dành cho anh . Nhưng anh đã từ bỏ đễ " đuổi hình bắt bóng" . Bây giờ , cầu xin từ em 1 lời tha thứ . Liệu có được không anh ? Đã tha thứ - đã thứ tha nhưng anh không chỉ 1 lần làm tan nát trái tim em . Đã quá muộn màng để quay về ...anh có biết ...Đây có lẽ làm tâm trạng em lúc này.