Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Thắm Mãi Tình Anh Em
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Pages: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9
Rong Reu
user posted image


Phần mở đầu

Có một chiếc xe van màu xanh đang chạy trên đường với tóc độ không nhanh lắm, nhưng cũng không hẳn là chậm . Trên xe, một người đàn ông khoãng độ ba mươi mấy tuổi đang cầm tay lái ...

-----Ahhhhh .....ông xã ơi ....tới chưa anh ..em bé ..anh ơi em đâu quá....----Người đàn bà nằm ở ghế phía sau, vừa ôm bụng vừa kêu chồng ..

Ngước mắt nhìn vào cái kiếng hậu trong xe, Lý Anh Kỳ thấy vợ kêu đau mà lòng anh lo lắng vô bờ .

---bà xã ráng thêm một chút nữa nha em, gần đến bệnh viện rồi ----vừa nói anh vừa đạp gas mạnh thêm tí nữa ..

Trong xe còn có bốn người con trai . Người con trai lớn 10 tuổi, thì đang ngồi đằng trước gần cha . Còn ba người con trai kế, thì đang ngồi ở ghế giữa .

Đứa con út mới năm tuổi, chồm ngưỜi nhìn về ghế phía sau, thấy mẹ đang ôm bụng kêu la, nó vừa mếu miệng như muốn khóc ..

---Anh tèo ơi ..mẹ đau kìa ..

Thằng tèo nhìn em nó rồi nói nhỏ :

---Lùn đừng la, để cho mẹ nằm đó nghỉ ..

Người con thứ ba cũng không thua kém gì thằng út . Nó chồm người lên phía trên gần người anh cả rồi hỏi :

-----Anh Bi ..mẹ đau như vậy, mẹ có bị chết không anh ?

Thằng Bi vừa nghe những lời em nó vừa mới thốt ra, giận quá Bi quây ra đằng sau và quát ..

---Mày nói bậy gì đó . Mẹ không có chết đâu .

Anh Kỳ đang lái xe mà nghe những lời đối thoại của mấy đứa con, ông soay qua thằng Bi và nói nhỏ :

----Minh Quân, ba đã nói với con biết bao nhiêu lần rồi . Nói chuyện với em thì không được dùng đến chữ mày tao . Con còn nhớ chứ ?

Minh Quân nhìn ba rồi gật đầu ..

---dạ con nhớ ..

Anh Kỳ lại nhìn lên cái kiếng hậu trong xe, thấy ba đứa con trai đang ngồi trên ghế với khuông mặt buồn hiu, anh liền nói :

----Thiện Minh, Thái Văn, Phong Vũ , các con đừng có lo, mẹ của các con không có bị gì đâu, cứ để mẹ nằm đó đừng làm phiền đến mẹ, một lát nữa tụi con sẽ có em rồi ..

----Thiệt hả ba ??---thằng bé tên Thái Văn thốt lên vì vui mừng .

Anh Kỳ chưa kịp trả lời thì tiếng kêu của vợ lại lãng vãng bên tai ..

---Ông xã ơi ..em ..bé ...

Anh chồng lái xe quẹo vô nhà thương và chạy thẳng đến cửa cấp cứu ..

------- -------

----Ba ơi, Mẹ đâu rồi ba ? ----đứa con út 5 tuổi chạy tới bên người cha, vừa leo lên đùi anh vừa hỏi về mẹ .

----Mẹ đang ở bên trong sanh em bé, con ngoan lại bên ghế ngồi chung với mấy anh đi . Nói rồi Anh Kỳ để thằng bé xuống đất .

Phong Vũ ngoan ngoãn chạy lại gần cái ghế tróng bên cạnh 3 người anh, và ngồi xuống chời đợi .

Hơn hai tiếng đồng hồ sau thì có một cô y tá từ trong phòng sanh bước ra .

Nhìn thấy cô y tá, Anh Kỳ vui mừng đứng dậy ra khỏi ghế ..

----Vợ và con tôi thế nào rồi thưa cô ? --

Cô y tá nhìn thấy anh chồng thì cô nở một nụ cười thật tươi và nói:

----Sức khoẻ của vợ anh vẫn tốt . Con gái của anh thì trắng trẻo dể thương . Cả hai đều khoẻ mạnh .

ANh Kỳ vui mừng không kể khi nghe cô y tá nói ra những lời đó ....

---Cám ơn cô nhiều lắm cô y tá, tôi có thể vào thăm vợ và con tôi được rồi chứ .

Cô y tá gật đầu,

----Anh vào được rồi đó, anh dẫn luôn bốn cháu vào đó đi . Chắc là họ cũng đang chờ đợi để được gặp mẹ và em gái .

Nói rồi cô y tá đưa tay chỉ vào trong phòng . Anh Kỳ lại gần chổ bốn đứa con anh đang ngồi và nói nhỏ với chúng đều gì đó, cô y tá thấy họ từ trên ghế mà đứng dạy hết . Trên nét mặt mỗi đứa có một nụ cười thật tươi ..Cô y tá thầm nghỉ, một ngày nào đó khi chúng lớn lên thế nào cũng là những chàng trai tuấn tú và sẽ làm cho biết bao cô gái phải khổ vì họ ..

---Tụi con vào thăm mẹ và em được chưa ba ? --Minh Quân vừa nhìn ba vừa hỏi .

Anh Kỳ cười ...

----Được chứ, bây giờ ba dẫn tụi con vào trong đó thăm mẹ. Nhưng các con vào trong nhớ đừng làm ồn biết không và đừng quấy rầy mẹ .

----Dạ ---bốn đứa con nói lên một lươc, làm cho Anh Kỳ không thể nào không súc động .

Mỗi bên tay Anh Kỳ dắt hai đứa .

------ ------

Vừa vào đến phòng thì bốn người con đã quên lời cha dặn, khi nhìn thấy mẹ chúng thì cả bốn đứa chạy ùa tới ..

----Mẹ ơi ..mẹ có khoẻ không mẹ ?? --Phong Vũ nắm lấy tay của mẹ nó và rờ trên bụng bà ..

----Mẹ uống nước không ? ..con rót nước cho mẹ uống ----Thái Văn chạy lại bên cái bàn có để sẵng bình nước và cái ly ..

----Mấy em đừng có ồn, mẹ mệt rồi đó ----Thiện Minh kêu ..

----Mẹ ơi Mẹ, em của con đâu rồi mẹ ----Minh Quân cũng đi lại bên mẹ và hỏi về em gái .

Vân Du mới vừa sanh xong, trong ngưỜi còn mệt .Nhưng khi nghe những tiếng nói dể thương thốt ra từ miệng của những đứa con trai yêu quý của cô thì người mẹ chỉ còn biết nhìn họ, và nói với một giọng rất nhỏ .

----Các con lại đây với mẹ một chút ..

Mấy đứa con ngoan ngoãn đi lại gần sát bên giường của mẹ chúng .

----Có tụi con thì mẹ cũng quên ba luôn rồi .

Vân Du ngước lên nhìn chồng, cô nhìn anh bằng cập mắt triều mến và đầy thương yêu .

----Ông Xã ..

Anh Kỳ bước lại gần vợ, và hôn lên tráng của cô một cái .

----Cực khổ cho em, Vân Du .

Vân Du cười

----Dạ đâu có ...Anh có thấy con gái của anh chưa ?

Mấy đứa con trai nghe mẹ nói chuyện với ba của chúng, cả bốn đứa lên tiếng ..

----Em con đâu hả mẹ ?

----Em con có đẹp gióng mẹ không ?

----Em con đâu rồi ?

----Con muốn nhìn em ..

----------- ----------
Ngay lúc đó, có một cô y tá khác mở cửa bước vào phòng, trên tay đang bồng một bé gái nhỏ xíu, nhưng tiếng khóc thì lại rất lớn .

----e e e e e e e e e e

----Con muốn coi mặt em ---Đứa con trai kế cứ nhảy lên nhảy xuống trước mặt cô y tá .

----Thái Văn ! con không được vô phép như thế .

Thái Văn nhìn qua ba, rồi em lại làm cái mặt buồn hiu

----Nhưng con muốn nhìn em .

Cô ý tá cười khi nghe lời trẻ con nói chuyện . Rồi cô bước tới chổ Anh Kỳ đang đứng và trao đứa bé cho anh .

-----Here's your daughter Mr. Ly .

Anh Kỳ ẩm đứa bé trên tay mà lòng anh không khỏi bàng hoàng . Sau khi đưa đứa bé cho người cha thì cô ý ta bước ra ngoài .

-----Cho con coi em đi ba -----Phong Vũ đứng gần cha và khẻ kéo áo chàng .

Anh Kỳ cười và kêu các con

---Các con lại đây

Cả bốn đứa con trai đều quây quanh ba của họ, đứa thì rờ tay em gái, đứa thì hớn hở khi được thấy mặt em .

----Em dể thương quá, gióng mẹ ----

Khi nghe tiếng nói bé nhỏ của thằng út làm cho Vân Du vừa cười vừa lắc đầu, cô lấy tay và để nhẹ lên đầu thằng bé .

----Ba ơi, con ẫm em được không ba ??

Anh Kỳ nhìn người con trai trưởng, từ nãy giờ chỉ có ba đứa con nhỏ của anh hỏi về em gái, nhưng chỉ có riêng em là chưa có nói gì .

----Em nó còn nhỏ lắm, con không thể ẫm được đâu .

Nhưng Minh Quân lại năn nỉ

----Con sẽ cẩn thận mà, không có làm cho em đau đâu .

Anh Kỳ ngước mắt lên nhìn vợ, cô khẻ gật đầu .

----Thôi được, nhưng con lên giường ngồi gần mẹ đi rồi ẫm em .

----Dạ

Nói xong, Minh Quân vội đi lại bên mẹ và ngồi gần bên cạnh cô . Anh Kỳ trao đứa bé cho con trai .

Khi thấy anh cả được ẫm em thì cả ba đứa con còn lại chạy đến gần anh để được nhìn em gái cho kỉ hơn .

Có lẽ vì giòng máu cùng cha cùng mẹ cho nên khi Minh Quân ẩm em trên tay thì miệng của cô bé chưa đầy 3 tiếng chào đời đã mở miệng cười với mấy anh .

Vân Du nhìn con gái trên tay Minh Quân và bảo :

----Coi bộ sau này con bé sẽ bị ba và mấy anh chìu đến hư .

Anh Kỳ nghe vợ nói thế liền cười ngất ngư .

----hi hi hi bà xã nói gì đó . Coi chừng em chìu nó đến hư, chứ không phải là tụi anh .

----Anh này ----Vân Du lấy tay và vổ nhẹ lên tay chồng một cái .

----Em con tên gì vậy ba mẹ ?

Vân Du nhìn chồng,

-----Đúng rồi ông xã, anh nghĩ chúng ta nên đặc tên con là gì đây anh ?

ANh Kỳ suy nghỉ rồi nhìn lại mấy đứa con trai

----Hay là mình thử hỏi con trai coi muốn đặt tên cho em gái là gì ?

Thiện Minh nhìn ba mẹ của em .

----Thiệt hả ba, tụi con đặc tên cho em gái hả ba ?

Vân Du cười và khẻ nói,

---Đưa em lại gần mẹ đi Minh Quân, để mẹ ẩm em một chút

----Dạ

Khi thấy em gái đang ở trên tay của mẹ thì Minh Quân đi lại bên ba .

----Mình đặc tên em là gì hả ba ?

Anh Kỳ nhìn con trai,

----Tuỳ tụi con đó, nhưng mà đặc tên cho em gái nghe đẹp một chút .

----Con biết , con biết ----Thằng út vừa nói vừa dơ tay lên như vừa nghe cô giáo hỏi cái gì mà em biết .

Vân Du cười,

----Được rồi, con nói đi .

Thằng bé vừa bụm môi vừa suy nghỉ, cái mặt của em ngồ ngộ làm sao đó, càng nhìn thì thấy em càng gióng cha hơn là mẹ

-----ummmm ....Snow White

Vừa nghe cái tên thì mọi người trong phòng đều cười, làm cho Phong Vũ không được vui, em liền đưa hai tay lên chống nạnh

------Mấy anh cười con

Anh Kỳ lắc đầu và nhìn mấy đứa con

----Đừng có cười em nó ---Rồi soay qua Phong Vũ anh hỏi nhẹ ---Sao con lại muốn đặc tên cho em gái là Snow White ?

Thằng bé chu mỏ rồi lại suy nghỉ .

----Tại em white như Snow White,

Minh Quân vổ nhẹ lên vai em

-----Thôi đi, tên đó nghe gióng con gái quá à

Phong Vũ lắc mình như không muốn anh để tay lên vai mình, nó vừa nói vừa giận .

----Em là con gái mà

----Nhưng mà Snow White không đẹp đâu, hay là mình đặc tên cho em là Rose nha ?

-----Rose ? hoa hồng hả con , nghe cũng hay đó ----ANh Kỳ nhìn hết đứa này đến đứa khác ----Các con thấy sao ?

Minh Quân lắc đầu

----Sao các em đặc tên cho em gái toàn là fairy tales vậy ? Hay là để cho ba mẹ đặc tên cho em đi .

Nói rồi Minh Quân nhìn ba mẹ

-----Ba mẹ đặc tên cho em đi

Anh Kỳ và Vân Du nhìn nhau . Vân Du ngước xuống nhìn đứa con gái mới ra đời đang ngủ trên tay và gật đầu ..

----Thôi được, để ba mẹ đặc tên cho em gái cho .

Vừa nghe mẹ nói thế thì cả bốn đứa bu quanh lại giường để nghe ba mẹ đặc tên cho em gái là gì.
Rong Reu
Ánh Sáng Của Tình Yêu
(Lý Minh Quân)

20 năm sau

------Ngọc Tâm à, ra đây mẹ biểu một chút đi con ---Vân Du khẻ gọi tên con gái

-----Ngọc Tâm ! --

Gọi hoài mà không thấy Ngọc Tâm trả lời, bà Du liền đi về phía phòng con và gỏ cửa .

----Ngọc Tâm ! dậy chưa con ?

Cũng không nghe tiếng con gái trả lời bà liền mở cửa đi vào . Nhưng khi vào trong thì Vân Du không thấy ai cả . Trên giường thì mền gối đã sếp ngay ngắn đâu vào đó . Trong phòng thì sạch sẽ gọn gàn như không có ai từng ngủ ở đây vậy .

-----Ngọc Tâm à ..

-----Má đừng gọi nó nữa . Ngọc Tâm đang ở ngoài với anh Minh và anh Văn đó .

Bà Du nhìn con trai của bà . Mới hồi nào đây cậu ta còn đi chập chững, chơi đùa cùng mấy anh, vậy mà bây giờ đứng trước mặt bà là một người con đã trưởng thành . Nói về dung mạo thì trong bốn đứa con ,Phong Vũ là đẹp trai nhất nhà . Anh có một đôi mắt rất quyến rũ và một khi anh nói chuyện thì tiếng nói của anh lại làm xao xuyến lòng người nghe . Bởi vì thế mọi người trong nhà đều cho anh cái biệt danh là "Hào hoa" vì cái bảng tính chìu mọi người và ăn nói hoạt bát, anh đã được lòng biết bao là cô gái .

----Mới sáng sớm mà các con rủ em nó ra ngoài làm gì ?

Phong Vũ cười,

----Má à, tụi con đâu có rủ em, Em nó kêu đó chứ ..sáng sớm là nó kêu tụi con dậy đi chơi bóng rổ .

Bà Du và Phong Vũ bước ra ngoài phòng khách . Nhìn lại con bà bảo :

------Các con và ba cứ tối ngày chìu em nó . Bây giờ con thấy không ?em nó gióng hệt như con trai . Chứ có gióng con gái một chút nào đâu ?

Phong Vũ đi lại gần bên mẹ của chàng và để hai tay lên vai bà .

---Má à, má cứ để cho em nó chơi đi . Con gái dù sao cũng nên chơi thể thao .

-----Con gái thì nên chơi thể thao . Má nói cái gì thì tụi con cũng có ý riêng cả . Anh em tụi bây thương chìu em nó riết rồi quen . Mai mốt không có thằng nào chịu lấy em nó thì lúc đó ...

Phong Vũ nghe đến đây thì chàng biết mẹ sẽ vẫn nói nữa, cho nên anh liền cắt ngan .

-----Thôi để con ra ngoài sân chơi bống rổ nha má . --Vừa nói anh vừa chạy ra ngoài mở cửa .

-----Cái thằng con này

-----Con trở lại đây cho má !

Phong Vũ ngừng lại và soay về hướng của mẹ chàng đang đứng ..

---Dạ thưa má .

---Con biết hôm nay là ngày gì không ?

Phong Vũ cười,

----Hôm nay là sinh nhật của Nicky .

-----Vậy con có biết giờ này là mấy giờ rồi không ?

---Dạ..---vừa nói Phong Vũ vừa nhìn vào cái đồng hồ đeo tay của anh . ---mới có 8 giờ 20 à

-----Con cũng biết như vậy à . Hôm nay là ngày thường, mới có 8 giờ sáng mà tụi con rủ nhau ra ngoài chơi bóng rổ ? Không sợ làm phiền đến hàng sớm hay sao ?

-----Tụi con cũng đâu có muốn . Chỉ tại con bé Nicky nó kêu tụi con dậy đó chứ .

------Cũng lại là Ngọc Tâm à . Con nhỏ này chìu nó riết rồi hư mà, để mẹ ra nói chuyện với em nó mới được

----Thôi mà má, em nó còn nhỏ mà

Bà Du nhìn con trai, bà lắc đầu .

-----Con nói cái gì, em nó đã hai mươi tuổi đầu rồi mà con còn bảo nó nhỏ à .

-----Nhưng má đừng có la em . Kệ nó mà

---hmmm, mấy đứa con này ..thiệt là

Bà Du đi ra đến bên cửa trước và mở ra . Phong Vũ đi theo sau . Thiện Minh và Thái Văn thấy em đứng đằng sau ra dấu hiệu, biết mẹ đang bật mình, họ liền ngưng chơi bống rổ .

Ngọc Tâm ngạc nhiên nhìn hai anh khi không lại ngưng giữa chừng . Nhưng khi chợt thấy nét mặt đổi khác của họ thì Ngọc Tâm cũng từ từ nhìn qua .

Ngọc Tâm nhìn lại hai anh rồi nháy mắt một cái, rồi đi lại gần bên bà Du .

----Mom ơi, sao mom thức sớm vậy ? hôm nay là sinh nhật của con, mom có làm cái gì special cho con không ? Sorry mommy, con chơi basketball với mấy anh một chút thôi, mom đừng có rầy mấy anh nha .

Ngọc Tâm làm mặt buồn, ai nhìn cũng thấy thất cười .

-----Thôi được rồi cô ơi, có mấy câu đó cứ đem ra sài hoài . Chơi một chút nữa thôi, rồi nhớ vào trong phụ mẹ làm đồ ăn nha con .

----Dạ mom..---nói rồi Ngọc Tâm đi lại gần bà Du và hôn lên má bà một cái .

----Cái con nhỏ này .

Bà Du nhìn con gái đáng yêu của bà, rồi định bước vào nhà, nhưng lại suy nghỉ đều gì đó bà lại soay qua nhìn mấy đứa con trai .

---Tụi con chơi banh đừng có ăn hiếp em nó .

----ha ha ha ..má à , tụi con có ăn hiếp Nicky hồi nào đâu chứ . Nãy giờ tụi con chơi mới có 6 trận vậy mà cũng đã nhường cho nó 4 trận rồi còn gì .

Ngọc Tâm soay qua nhìn Thái Văn, rồi nhéo anh ta một cái .

---Anh tư này, dám chọc em nha . nhéo cho anh chít luôn nè .

----Các con đó, em nó có tên đàng hoàng sao không kêu, lại cứ kêu em là Nicky . Như vậy một khi em nó đi ra ngoài với các con thì người ta sẽ lầm nó là con trai .

Phong Vũ bước lại gần bên bà Du,

---- ..Má không biết đó thôi, chứ thật ra tên Nicky đó đâu phải tụi con đặc đâu chứ . Cái đó là mấy thằng bạn mỹ của tụi con mỗi khi đến nhà gặp con bé thì kêu như thế . Lúc đầu cũng bởi cái tên Ngọc Tâm khó gọi quá cho nên họ kêu là N.T. , Nhưng rồi sau đó lại đổi qua là Nicky luôn .

Bà Du lắc đầu

-----Các con làm sao mà em con nó không có người theo thì ...

Vừa nghe mẹ nàng nói đến đây thì Ngọc Tâm lờ qua chuyện khác .

----Anh năm à, hình như anh nói anh cần phải làm cái gì đó phải không ?

Rồi soay qua Thiên Minh cô bảo :

-----Anh ba cũng vậy mà đúng không ?

-----Đúng rồi anh tư ơi ..hình như anh ..

Bà Du và các anh nàng đều cười với hấp tấp của cô

----Thôi được rồi, mỗi lần mà má nói đến cái vụ này là các con làm ngơ à . Phải chi hồi đó thằng Minh Quân không có bị cái chuyện đó thì giờ này má đã có con dâu và chắc có lẽ cũng đã có cháu bồng rồi, chứ đâu còn ở đây mà nhắc nhở tụi con chứ .

Ngọc Tâm liếc mắt nhìn mấy anh như ra dấu hiệu

----Mom ơi, thôi mình đi vào trong nhà đi hả, con phụ mom làm đồ ăn sáng .

Nói rồi cô khẻ choàng tay mình qua tay của bà Du rồi soay lại nhìn mấy anh .

----Các anh tiếp tục chơi nha, để em vào trong phụ mom rồi em ra chơi tiếp với mấy anh .

----ha ha ha . anh nghe không anh ba, con bé Nicky nhà mình làm đô `ăn kìa . Điệu này chắc không bao lâu sẽ có người tới rước nó đi sớm quá

----Anh nói gì đó !!

Vừa nói Ngọc Tâm vừa nhìn anh . Nhưng rồi cô cũng dắt tay bà Du đi vô nhà và đi thẳng ra sau bếp . Khi đến nhà bếp thì Ngọc Tâm bước nhanh đến tủ lạnh để lấy nước uống . Vừa mở cánh cửa ra thì cô không thể ngờ được, vì ở trong tủ đã có người để sẵng một cái bánh sinh nhật thật sinh ở trong đó .

----Wow, mom ơi mom, cái bánh này mom làm đó hả .

Bà Du nhìn nét mặt con gái rồi bà cười

-----Con thích không ?

Ngọc Tâm vui mừng đến độ quên luôn là mình đang khác nước, cô liền đi đến bên bà Du và ôm bà .

----Con thích lắm đó mom, cái bánh thật đẹp l . Con không nở ăn đâu .

Bà Du lắc đầu và soay qua bên lò bếp, bà đang làm đồ ăn sáng cho các con .

----Con đó nha, lúc nào cũng chỉ biết đi theo các anh chơi toàn là những cái gì đâu không . Sao má không thấy con vào đây phụ má làm những chuyện thế này

Ngọc Tâm không đồng ý lắm với những lời bà Du vừa nói, cô liền bảo .

-----Con muốn phụ chứ mom, chỉ tại mỗi khi con phụ thì mom lại không cho con làm .

----Chứ còn gì nữa, kêu cô rữa chén thì cô đập bể chén dĩa của tôi . kêu cô chiên giùm chút đồ ăn, thì xém một chút là bị phỏng làm cho ba của cô la ôm sồm . Kêu lặc rau thì lại càng phiền ...

Ngọc Tâm cười mắc cở .

----hi hihi .. mom cũng thấy rồi đó, tại cái tay con vụng về đó mà, chứ đâu phải tại con .

----Còn ở đó mà la cải má đi . Con không chịu lo đi học đàn piano kìa, cứ đi chơi đá banh rồi tới bóng rổ . Coi chừng một lát anh hai cô về thì khó mà ăn nói với nó đó .

Vừa nghe bà Du nhắc đến anh hai của nàng thì Ngọc Tâm quýnh cả chân tay .

-----Mẹ nói sao ? Hôm nay anh hai về à ?

-----Thì năm nào mà anh hai của cô không về mừng sinh nhật cho cô chứ ?

Ngọc Tâm đi đến gần bên mẹ nàng

-----Mom nói sao đó chứ . Đã gần 4 năm nay ảnh có về thăm con đâu à .

-----Anh con không về nhưng cũng có gởi quà cho con mà .

Ngọc Tâm muốn chắc chắn .

----Vậy hôm nay ảnh về thật phải không ???

----Chắc vậy đó con

-----Mom à sao lại chắc vậy, bộ không phải ảnh về thật sao ?

Bà Du lắc đầu

------Má cũng không có chắc chắn . Từ khi bãi bỏ cái vụ đám cưới kia thì anh con cũng qua CA ở luôn bên đó .

Ngọc Tâm nhìn bà Du rồi nhìn lại cây đàn dương cầm để trước nhà mà khi xưa các anh của cô đã bỏ tiền ra mua .

----Mom ơi, coi chừng hôm nay anh hai về đó, thôi để con đi tập đàn cái đã, kẻo anh hai về lại nói con là làm biếng . Ảnh sẽ rầy con .

Vừa nói xong thì Ngọc Tâm liền đi ra ngoài phòng khách và ngồi xuống ghế để đánh đàn .

----Cô đó nha, ở nhà không sợ ai, chỉ có sợ thằng anh hai thôi .

Tuy dang ngồi ở phòng khách, còn bà Du thì đang ở dưới bếp nhưng cô cũng nghe được những lời mẹ cô nói . Ngọc Tâm cười ..

**Tại anh hai ổng dử thấy mồ , đâu có gióng ba người anh kia của con chứ ***
Rong Reu
Ngọc Tâm đang ngồi tập một bản nhạc của Beethoven thì Thiện Minh, Thái Văn, và Phong Vũ mở cửa đi vô. Khi nhìn thấy cô em, họ ngạc nhiên .

----Ý chà, anh ba xem có phải hôm nay Nicky nhà mình đổi tánh rồi hay không ?

Cả ba người đi lại gần em gái, Thiện Minh giả vờ để tay lên tráng của cô em

----Ủa, sao ngộ vậy ? Nicky đâu có bị xốt .

Ngọc Tâm ngước lên nhìn mấy anh

------Các anh kỳ quá à , an( hai gần về rồi đó, người ta đan tập đàn có gì anh hai về rồi em khoe đó mà .

Phong Vũ ngơ ngác

----Hôm nay anh hai về hả em ?

Ngọc Tâm ngưng đánh piano

----Yes, em nghe mom nói thôi, hỏng biết ảnh có về hay không nữa . Nhưng mà, hi hihi nên phòng hờ phải không mấy anh . Chứ lát ảnh về ảnh kêu em đánh đàn thử, không thuộc bài ảnh sẽ la em đó .

-----Ha ha ha , anh Minh coi đó, hình như Nicky nó chỉ sợ có một mình anh hai thôi, chứ nó đâu có sợ mình .

Ngọc Tâm nhìn anh và cười mĩm chi, để lộ ra một cái lúm đồng tiền trên má thật dể thương .

----Ai nói em không sợ các anh chứ . Em cũng sợ, chỉ là không sợ bằng anh hai thôi, anh hai ổng dữ lắm .

----Chết, em dám nói xấu anh Quân đi .. một lát ảnh về là anh mét .

Ngọc Tâm làm mặt giận lên

----Oh anh ba, anh ..anh mét anh hai đi ..anh mét là em giận anh luôn

----Thôi được rồi cô ơi, hỡi một chút là giận tụi anh à . chán cô quá .

Ngọc Tâm cười lí lắc .

-----Mấy anh cứ lo nói em đi nha ..Không lo đi làm chuyện của mấy anh đi, kẻo một lát anh hai về thì khó ăn nói với anh ấy à .

Phong Vũ kí vào đầu của Ngọc Tâm một cái thật nhẹ

---Làm sao hả nhóc con, dám hù mấy anh ha ?

---hi hihi, các anh đừng nói là hỏng có sợ anh hai nghen .

---ha ha ha ..anh hai chứ đâu phải ai đâu mà phải sợ, tụi anh ai náy cũng ra trường hết rồi, chỉ còn mình em, cho nên em mới sợ thôi .

Mấy anh em đang cười nói vui vẽ, đâu có biết ở đằng sau có một người đang đứng nhìn họ từ lúc mới vừa bước vô cửa .

---A hèm -----người đàn ông đưa tay lên miệng và giả vờ ho một tiếng .

4 đôi mắt soay qua và nhìn anh . Minh Quân đế hai cái vali xuống đất . Tuy anh đã gần 30 tuổi nhưng khuông mặt của anh vẫn còn rất trẻ . Mày rậm, mắt to, và nhất là khi anh cười lại lồ lộ ra một cái má lúm đồng tiền như em gái .

----Anh hai ..anh hai !!

Ngọc Tâm vừa thấy anh là cô quên tức cả, cô liền chạy đến bên Minh Quân và ôm chầm lấy anh .


----My god, who are you ? Don't tell me you're my baby sister .

Ngọc Tâm nhìn anh hai, cô không được vui .

----Anh nói gì, anh đi mới có 4 năm mà anh quên em rồi hả ...

----ha ha ha ..em là Nicky của anh hai sao ? Ai đã làm em ra nông nổi này ? Có phải các người không ? ---Vừa nói Minh Quân đi lại ghế sofa ngồi xuống và cởi đôi giầy của anh ra .

Thái Văn cười

----ha ha , it's so good to see you bro. And no, we didn't do anything to her . She did that on herself .

Ngọc Tâm đi lại gần anh ba của nàng .

----Em làm cái gì chứ, mấy anh nói cái gì mà em không hiếu gì hết trơn à .

-----Nicky lại đây anh hai biểu coi, dạo này sao em cao lớn quá vậy nè .

Ngọc Tâm trề môi rồi đi lại bên Minh Quân, cô ngồi xuống ghế gần anh

-----Thì em chơi đá banh, rồi chơi bóng rổ với mấy anh, cho nên em cao vậy đó . Với lại em uống sữa nữa mà .

----Yes bro, she drinks giraffe milk .

----Anh năm nói gì đó, dám nói em uống xữa hưu cao cổ hả ....uggg, em mét mommy ..

----ha ha ha ha, con trai mà cũng biết nhỏng nhẻo nữa hả .

Ngọc Tâm nhìn anh tư bằng nữa con mắt .

-----NGười ta là con gái mà mấy anh cứ chọc hoài à .

Minh Quân lắc đầu

----Em mà gióng con gái cái gì , hồi nãy lúc nhìn em anh lại tưỞng em là thằng em rể tương lai đó chứ . Tại sao khi không lại cắt đi cái mái tóc dài của em vậy ?

----Nóng quá mà . Vả lại tóc dài mắc công cột lên, chứ để xuống thì em làm sao chơi thể thao chứ .

Minh Quân thở dài nhìn cô em gái rồi đứng lên vổ vai mấy thằng em trai

----Còn các người dạo này ra sao ? Đi làm vẫn bình thường chứ .

----Em thì okay lắm ---- Phong Vũ trả lời

----Dĩ nhiên là okay rồi, em tối ngày chỉ có đi làm ba cái quãng cáo đó . ----Thiện Minh nói vào .

Minh Quân cười

---Thật không, đến giờ cũng còn làm ở chổ đó hả , vậy chắc là quen với đào mới rồi phải không ?

Phong Vũ cười vì bị anh đoán trúng .

-----Cậu út hào hoa nhà mình đó mà anh hai ...

----Vậy còn hai người thì sao ?

----Em thì làm ở phòng mạch ----Thiện Minh trả lời

Thái Văn đi lại gần anh
---As for me, I'm working for the new company . ---


Minh Quân gật đầu như vừa lòng với mấy người em . Mới hồi nào đây những đứa em này của anh chỉ có chút xíu . Vì ba mẹ bận đi làm cho nên anh là người giữ 4 đứa em nhiều nhất . Anh lo cho họ từng chút một, chắc có lẽ vì thế mà tình cảm giữa anh em rất khắng khích với nhau .

-----Má ..

Minh Quân vừa nói anh vừa đi lại gần bà Du, từ nãy giờ bà đang đứng nhìn các con nói chuyện . Đã lâu lắm rồi bà mới nghe những tiếng cười và những tiếng nói vui vẽ như thế này đây .

---Dạo này sao má ốm đi vậy ??

Bà Du nhìn con trai trưởng từ đầu đến chân, bà cười

----hi hih i, cái thằng con này, má lúc nào cũng như vậy mà . Hình như con mới ốm đi đó . Để một lát má nấu đồ ăn cho con ăn bổ dưỡng .

----Oh ..mom, mom không có công bằng, anh hai vừa về thì có đồ ăn ngon để ăn . Còn con với các anh thì không có gì ăn cả .

Bà Du lắc đầu vì biết con gái bà đang ganh tị với anh .

-----Ai nói vậy, thì má làm cho tụi con ăn chung mà .

----hi hihihi ...love you mom
Rong Reu
Cả năm đứa con yêu quí của bà đi lại gần và ôm chầm lấy mẹ . Ngay lúc đó ông Kỳ cũng mới vừa về tới .

---Sao hôm nay trong nhà nhộn nhịp quá vậy ??

---Daddy , daddy coi ai về kìa ..

Ông Kỳ ngạc nhiên nhìn con gái và đưa mắt nhìn theo hướng chỉ tay của cô .

----Ba !

Vừa nghe đến tiếng của Minh Quân thì ông vui mừng không kể .

---Con mới về tới đó à .

---Dạ phải ba, con vừa về tới thôi .

----Lần này về đây con định chừng nào mới đi nữa

Bà Du nhìn chồng với khuông mặt không được vui

----Ông này, thằng con mới về thì ông định đuổi nó đi nữa hay sao .

Ông kỳ cằn nhằn

---Tôi chỉ muốn hỏi nó thôi, chứ có đuổi nó đi đâu mà bà la .

Minh Quân cười,

----ba má khỏi lo, lần này con về con quyết định ở đây luôn .

Mắt của Ngọc Tâm sáng lên

----Thiệt hả anh hai ?

---Uh huh .

-----hi hihi, như vậy thì còn gì bằng, em có thể đi chơi với các anh rồi .

Thái Văn vò đầu em gái một cái .

-----Chỉ có cô thì rảnh rổi thôi, chứ chúng tôi còn phải đi làm nữa đó .

Ngọc Tâm cười ..

----Em biết chớ, thì đến weekend em đi chơi với các anh .

Phong Vũ lắc đầu,

----Thôi đi cô ơi, weekend người ta đi với bồ, làm gì có thời gian mà đi chơi với cô chứ .

Ngọc Tâm làm mặt giận, cô đi lại bên ghế sofa mà ba má cô đang ngồi rồi ngồi xuống gần họ .

---Mom and dad coi kìa, mấy anh cứ lo gì đâu không, đâu có lo cho con đâu ..

Minh Quấn trợn mắt nhìn em .

---Em lớn rồi đó Nicky, đừng có tánh như con nít nữa nha, chừng nào em mới đổi đi trường khác học đây ?

Khi nghe anh hai nhắc đến việc học thì cô nàng lại không tỏ vẻ buồn bực nữa mà cô lại vui vẽ nhìn anh .

----Tháng 9 này là em chuyển trường đó anh hai, em qua CA học .

----Bộ bên đây không có trường cho em học hay sao mà phải qua bên đó .

----Bên đây cũng có, nhưng em lại thích đi qua tiếu bang khác học hơn .

Minh Quân nhìn ba má của chàng,

----ba má định cho Nicky đi qua CA à .

Tuy không muốn con gái cưng phải rời xa mình và đi học nơi xa, nhưng biết làm sao hơn, vì một khi Ngọc Tâm muốn cái gì thì ai cũng chìu cô cả .

---Em con nó thích thì ba má không có phản đối . Chỉ cần qua bên đó nó ráng lo học là ba má mừng rồi .

Ngọc Tâm dựa mình vào bà Du .

----Mom đừng lo, qua đó con nhất định học cho tốt mà . Rồi cũng gióng anh hai 4 năm sau con sẽ về .

----Ở đó mà tụi anh cho em đi 4 năm không về . Đi học thì đi, nhưng một khi đến lễ thì tụi anh mua vé máy bay cho em về đây .

Ngọc Tâm cười mỉm chi .

----Hmmm, các anh có bạn gái hết rồi mà . Không có em ở đây thì càng tốt thôi, đâu có ai quấy rầy các anh nữa .

Thiện Minh lắc đầu

---Em đó nha, cái gì cũng nói được cả . Được rồi tụi anh hứa với em trước khi em đi qua CA thì tụi anh sẽ dẫn em đi những chổ mà em muốn đi .

Ngọc Tâm đứng dạy ra khỏi ghế ..

----ANh ba nói thiệt đó nha, hi hihih , thì ra các anh không muốn rời xa đứa em gái này .hi hi hi . ..được rồi còn hơn hai tháng nữa em mới nghỉ hè ..đến lúc đó các anh dẫn em đi leo núi nha ?

----ha ha ha ..con nhỏ này, con gái mà cứ đòi đi leo núi, hết leo núi thì lại chơi đá banh .Hình như không có môn thể thao nào mà em không chơi hả

Ngọc Tâm trề môi ,

---Đâu có anh, em đâu có chơi trái cà na đâu .

Ông Kỳ nhìn con gái .

---trái cà na ??

Phong Vũ cười ..

----Tại hồi nhỏ ba không cho tụi con nói chuyện bằng tiếng anh, cho nên Nicky mới gọi trái banh football là trái cà na đó .

----hi hi hi , chỉ có anh năm là hiếu em nhất à .

Bà Du đứng dậy và đi ra khỏi ghế ..

----Minh Quân, con có đồ đạt gì nhiều không ? Con lái xe từ CA về đây đó hả .

Minh Quân đi lại gần hai cái vali rồi nói :

----Dạ phải đó má, con lái xe về đến đây cũng 3 ngày ba đêm . Đồ đạt thì còn ở ngoài xe . Ở CA con cũng không có đồ gì nhiều cho nên con dồn nó vào xe hết .

Bà Du nghe con nói mà bà cảm thấy thương vô cùng, không biết 4 năm trời qua không có bà bên cạnh Minh Quân ăn uống ra sao và ngủ chổ nào .

----Thôi được rồi, con cứ kêu các em của con nó lấy đồ vô phụ đi . Còn con thì đi tắm rữa sạch sẽ rồi xuống lầu má làm đồ ăn cho các con và ba ăn .

-----Oh ...Má nhắc con mới nhớ đó nha . Hèn chi nãy giờ cái bụng cứ kêu à ...

Như chợt nhớ ra đều gì, Ngọc Tâm đi lại gần anh hai ..

-----Quà của em đâu anh hai ?

Vừa nghe Ngọc Tâm nhắc đến quà cáp thì Ông Kỳ, Thiện Minh, Thái Văn, và Phong Vũ nhìn nhau mỉm cười, họ từ từ đứng dậy định đi ra khỏi ghế, nào ngờ ....

---daddy, mấy anh ...oh ..định trốn em hả ...quà của con đâu ?? quà của em đâu mấy anh ...

Minh Quân muốn trêu em, anh liền nói :

---hôm nay là sinh nhật của em sao ?

----Anh hai, anh quên hôm nay là sinh nhật của em hả .

----ha ha ha ..chết anh Quân rồi, anh mà quên quà của Nicky là nó kêu gào thảm thiết đó .

Minh Quân mở vali và lấy ra một gói quà thật to và cũng hơi nặn ký .

----Anh chỉ có một đứa em gái, làm sao mà quên được chứ ..lại đây Nicky .

----Dạ anh hai ?

Minh Quân cầm món quà trên tay và đưa cho em

----wow ..anh hai gói đó hả

---Chứ em nghỉ là ai ?

****thì là chị hai ?? *** nghỉ thế thôi chứ Ngọc Tâm không dám nhắc . Sợ đây cô lại khơi chuyện củ thì sẽ làm cho anh cô buồn .

---Anh hai nha ....okay ..để em coi coi ..em mở được không anh ?

Minh Quân gật đầu .

----Quà của em mà, thì em cứ việc mở đi .

Ngọc Tâm mở nhè nhẹ, như sợ có cái gì nằm trong đó nếu không cẩn thận thì sẽ làm bể nó . Và rồi như một đứa con nít không chừng chờ được nữa cô liền xé thật nhanh . Nhưng hởi ơi mỗi khi cô xé hết miếng giấy này thì bên trong lại con miếng giấy khác bao ở ngoài ..

----Anh hai, cái gì đây sao mà anh gói kỷ quá vậy ....----Vừa nói cô vừa tiếp tục mở ....từ từ thì cái gói quà cũng nhỏ dần đi . Nhưng Ngọc Tâm vẫn còn thấy toàn là giấy không ..

---Cái gì đây ? ..sao anh bỏ cục đá vào vậy chứ ..hèn chi nặng quá à ....---Cô lấy cục đá và bỏ ra ngoài ..bây giờ cái gói quà càng lúc lại càng thấy nhẹ ...

Ngọc Tâm nhăn mặt nhìn anh ....

-----Anh hai kì ghê ..không biết cho người ta cái gì mà gói như vậy, có phải anh muốn làm cho em giận có phải không ?? ----Tuy nói thế nhưng Ngọc Tâm vẫn cứ lo mãi mê mở gói quà ..từ nãy giờ cô đâu có nghỉ ngơi, vậy mà cô cũng chưa nhìn thấy được món quà ở bên trong .

Khi mở tới miếng lớp giấy cuối cùng thì Ngọc Tâm thở dài nhẹ nhởm . Cô mở ra ..và khi thấy được món quà mà anh hai cô tặng thì Ngọc Tâm lại cầm nó lên ..như cho mọi người cùng xem và hỏi ....

----Anh hai ! cái này là cái gì đây ?
Rong Reu
Ngọc Tâm lại nhìn anh hai của nàng rồi hỏi ..

---ANh hai ! cái gì đây anh ?

Minh Quân cưỜi nhìn khuông mặc em gái, anh biết thế nào cô em của anh cũng sẽ hỏi anh câu này .

---Thì là ..cái áo đầm ...

Ngọc Tâm ngồi thẳng người lên rồi đứng dậy .

---Ai lại không biết cái này là cái áo đầm . Nhưng anh cho em làm gì vậy ?

Phong Vũ lắc đầu nhìn em .

----Thì cho em để em mặc chứ làm gì . Chẳng lẽ cho em để tụi anh mặc à .

Ngọc Tâm liếc nhìn anh năm . Thiệt là khó ưa mà .

----Nhưng ..nhưng người ta đâu có mặc mấy cái này . Khi không anh hai lại tặng cho em à .

Bà Du ngồI nãy giờ ở đó cứ nghe con gái cằn nhằn anh mà bà không chịu được nữa .

-----Được rồi con, anh con cho thì con nhận đi . Kẻo anh con nó buồn .

Ngọc Tâm ngước lên nhìn bà Du, cô biết mẹ nói đúng, nếU không nhận thì anh cô sẽ buồn, còn nếu nhận thì ..thì ..cô phải làm sao đây . Từ nào đến giờ cô không ưa mấy cái áo kểu cọ này kia mà .

Ngọc Tâm bước lại gần anh hai, nét mặt không mấy là vui . Nhưng cô cũng ráng hở nụ cười với anh .

-----Thank you anh .

Minh Quân nhìn cái áo rồi nhìn lại Ngọc Tâm .

-----Em vào thử coi vừa không ?

Ngọc Tâm chu môi ..

----Chắc vừa mà anh hai .

----Nếu vừa thì đi vô phòng thử đi . Để tụi anh xem thử em gái của tụi anh đẹp cở nào .-----Thái Văn nói vào

Ngọc Tâm đi qua phía anh tư nàng đang ngồi rồi đánh anh một cái .

-----ANh nha, thiệt là thấy ghét ghê . Okay mặc thì mặc . Nhưng ba má và các anh không được cưỜi con đó nha .

Rồi soay lại nhìn Minh Quân cô bảo ...

-----Anh mua cái áo đầm gì mà ngắn quá vậy chứ ..lại chỉ có hai sợi giây trên cổ à . Kểu này em không có mặc đi ra ngoài đâu đó .

----Thôi đi thay lẹ đi cô ơi, bộ cô khôNg muốn tụi anh cho quà hả .

Ngọc Tâm cười hớn hở và cô đi vào phòng thay ra bộ đồ cô đang mặc và thay vào đó là một cái áo đầm có hai giây cột choàng qua cổ để hở lộ lộ một phần ba của cái lưng của cô .

----Cái áo như vậy cũng có người mặc sao ?

Khi thay đồ xong xui Ngọc Tâm bước ra ngoài . Lúc đó mọi ngưỜi đang cười nói vui vẽ . Không ai để ý đến nàng . Ngọc Tâm hít hơi thở vô rồi thở ra một cái. Cô mặt đồ cho ba má và mấy anh xem thử thôi, chứ có ai đâu mà hồi hợp thế này .

---A hèm ....---

Vừa nghe có tiếng đằng sau lưng thì sáu đôi mắt nhìn qua và mọi người đều im lặng nhìn cô . Không ai nói một lời .Làm cho Ngọc Tâm càng bối rối .

-----Làm sao rồi ...có phải ..xấu lắm không ..NgưỜi ta đã nói rồi mà .. Áo đầm đâu có hợp với em .

Vừa nói xong cô định đi vào phòng thay ra thì bà Du lên tiếng .

----Khoang con, ra đây má xem .

----Wow .

Minh Quân nhìn em gái và khen
----Phải công nhận em gái của chúng ta đẹp hết chổ chê .

----Đúng rồi Nicky sao em không đăng ký vào làm người mẫu đi, được đó .

Ngọc Tâm nhìn anh năm của nàng, cô nói :

----Em mà đi làm người mẫu ngưỜi ta sẽ xĩu hết đó ..vì tưởng lầm rm là con quái vật ..

----Ha ha ha ...thôI đưỢc rồi cô ơi, soay vòng cho tụi anh coi coi ?

Ông Kỳ lắc đầu ..

---ĐưỢc rồi tụi bây, đừng có chọc em nó nữa, kẻo một lát nó giận lên thì các con tự mà năn nỉ nó đi .

----Daddy ....!!

----Có thiệt mà nói đó nha Nicky, em có đôi chân dài thế này, vậy mà tối ngày cứ mặt mấy cái quần jeans kia .

----Anh tư à, em gái chưa bao giờ mặt mấy cái này mà . Khó chịu lắm . Không chạy được nè, không chơi banh được nè .

Thiện Minh cười,

-----Nicky nè, em cao bao nhiêu ?

-----Em chỉ thấp hơn mấy anh có 2-3 inches à . Em cao 5'6


Thái Văn lắc đầu

---Cái đệu này là không đưỢc rồi . Em cao năm thước sáu . Vậy lở khi em mang giầy cao gót, vậy là bằng tụi anh rồi . Như vậy là khó kiếm bồ lắm nha em .

Biết anh tư đang chọc mình, Ngọc Tâm đi tới bên anh

------Ai nói chứ anh . Em làm gì mà dám mang giầy cao gót . Bộ không sợ dấp té hay sao ? Thôi được rồi các anh đừng có đánh tróng lãng nghen . Quà của em đâu đưa đi chứ .

Vừa nói cô vừa đưa tay ra trước mặt các anh của nàng .

-------------------------------------------- ---------------------------

---Như Mộng !!

Như Mộng đang ngồi trong phòng đọc sách chợt nghe tiếng của mẹ nàng kêu, cô vội vã ghép quyển sách lại và mở cửa đi ra ngoài .

-----Dạ mẹ kêu con ??

Bà Hương soay lại đằng sau và nhìn con gái .

------Con mới về có mấy hôm, sao không đi ra ngoài dạo chơi một chút đi . Tối ngày mẹ cứ thấy con núp ở trong phòng .

Như Mộng cười, nhưng đôi mắt của cô lại làm người đối diện thương cảm vì nó thật buồn làm sao đó .

------Đâu có đâu mẹ . Mấy ngày nay con mệt lắm . Con chỉ muốn ở nhà ở cạnh ba mẹ là đủ rồi . Dù sao ba năm nay con cũng xa nhà đã lâu, bây giờ con chỉ muốn ở nhà, ở bên cạnh mẹ thôi .

Bà Hương nhìn nét mặt con gái bà khẻ nói :

---Con lớn rồi, đâu phải lúc nào cũng ở bên mẹ mãi thế này .

Nói xong bà quay lại và tiếp túc nấu đồ ăn .

Ngước mắt lên nhìn mẹ nàng đang nấu nướng ở bếp, Như Mộng không mấy ngạc nhiên vì bấy lâu nay mẹ không hề cho cô làm gì cả . Cô không phải là tiểu thơ đài cát, nhưng khổ nổi cô lại là đứa con một trong gia đình và vì thế ba mẹ rất thương cô đến nổi không muốn cho cô làm cái gì cả ngoài việc học ra . Nhìn mẹ mà Như Mộng thấy thương bà vô cùng . trong những năm gần đây nếu không phải cô bị một cú sóc đau đớn trong tình yêu thì có lẽ tin thần của cô sẽ không suy sụp như thế này . Cô không cần phải rời xa nơi cô ở mấy mươi năm để rồi phải đi một nơi khác để học . Một nơi mà cô biết cô sẽ không còn gặp họ .....Một nơi mà cô có thể quên đi tức cả mọi chuyện ....

-----Mẹ à, mẹ để con phụ nấu giúp mẹ nha ?

-----Được rồi con, con mới về đây chưa được bao lâu, thôi để mẹ nấu cho con ăn .

Nhưng Như Mộng lần này không nghe lời bà nói, cô đi đến bên cái bếp và nói nhỏ với mẹ :

----Mấy năm nay con đi học con cũng phải tự nấu đó mà . Mẹ đã nấu cho con ăn rồi hay là bây giờ để con nấu cho ba mẹ ăn thử nha ? Nếu ngon thì con nấu tiếp . Còn không ngon thì ...thì con cũng nấu luôn . Nhưng nếu không ngon thật thì mẹ phải chỉ dậy cho con nhiều đó .

Vừa nói cô vừa cười làm cho bà Hương cũng vui lây .

----Thôi được ..vậy để mẹ xem thử tài nấu của con . Có gì một lát ba con về mẹ hỏi ổng coi có ngon không là biết liền . Ba con ổng cũng kén ăn lắm .

----hi hihi vậy được đó mẹ, nếu như ba không chê thì là con nấu ngon rồi .

---Con nhỏ này ..Được rồi mấy ngày nay con về mẹ thấy con mệt cho nên chưa có hỏi gì nhiều . Con đã học xong hết rồi vậy con có kiếm được chố nào để vô làm chưa ?

Như Mộng mở tủ lạnh và lấy ra một bó rau và mấy trái cà và chanh để làm canh cho buổi cơm chiều .

----Mẹ biết không con định đi làm ngay lúc con trở về đây . Nhưng suy đi nghỉ lại con thấy đã lâu rồi con không có đi đâu cho nên con đã mua một vé máy bây để đi chơi khoảng ba tuần . Khi trở về thì con sẽ đi làm luôn .

Vừa nghe con gái nói là đi chơi thì bà Hương vui mừng không kể vì đã lâu con gái bà chỉ có vùi đầu vùi tóc vào sách vở . Nhìn thấy con ốm đi thì bà lại thấy thương vô cùng .

-----Vậy hả con ? thế con định đi đâu chơi ?

Như Mộng nhìn mẹ và cười .

----Con mua một vé mấy bay để về Việt Nam chơi đó mẹ . Từ lúc con qua mỹ đến giờ con chưa có lần nào về thăm quê hương cả . Lần này con muốn về bên đó đi ngắm cảnh và những nơi mà con nghe ba mẹ kể rất đẹp cho nên con muốn đi .

Tưởng con gái muốn đi chơi ở đâu, nhưng bà thật không ngờ Như Mộng lại chọn quê hương xứ sở của mình .

---Con thật muốn về Việt Nam à . Chỉ có một mình con đi thôi sao ? có ai đi với con nữa không ?

Như Mộng biết mẹ nàng lo vì ít khi nào Như Mộng đi chơi xa một mình . Ba mẹ cho cô qua CA học cũng vì cô có bà con ở bên đó . Chứ nếu không thì có lẽ cô cũng không được sự đồng ý của hai người .

-----Mẹ à con đã hai mươi sáu tuổi rồi đó . Con đi một mình được mà . Không có sao đâu mẹ đừng có lo .

----Không lo sao được . Ba con mà ổng biết con về bên đó một mình ổng không có cho con đi đâu . Con cũng biết tánh của ba con rồi đó lở con có chuyện gì thì ổng sẽ lầy ra mẹ ..

Như Mộng cười mỉm chi .

----Chuyện đó mẹ khỏi lo, con sẽ cố thuyết phục ba mà .

----Thuyết phục ba chuyện gì đó con gái ....

Vừa nghe tiếng của ba nàng nói sau lưng thì Như Mộng soay qua .

---ba !

Rồi nhìn vợ ông hỏi ...

---hai má con đang nói gì đó . Chuyện gì mà phải thuyết phục ba đây ?

Như Mộng đi lại gần bên Ông Lâm vừa nắm tay ông cô vừa để đầu mình lên vai ba .

---Ba à ..ba cho con đi chơi nha ?

Ông ngạc nhiên nhìn con gái rồi nhìn lại bà vợ ..

-----Con mới về đây mà lại muốn đi chơi rồi sao ?

Như Mộng cười cô hơi nhỏng nhẻo

----Ba mẹ không cho thì thôi con sẽ không đi nữa . Nếu vậy con sẽ ở nhà với ba mẹ chịu không ?

Ông Lâm lắc đầu ..

-----Thôi được rồi con muốn đi đâu thì ba cũng đồng ý cả ...

Bà Hương nãy giờ ngồi trên ghế ở phòng ăn, nghe chồng nói bà đứng dậy ngay .

-----Ông nói đó nha . Nhớ không được hối hận à . Con nó muốn đi về Việt Nam chơi ba tuần đó . Ông nghỉ có được không ?

Ông Lâm lại nhìn vợ rồi nhìn qua con gái ..

-----Con đi về Việt Nam à ..có ai đi với con không ?

Cũng lại là câu này Như Mộng nghỉ . Không biết đến lúc nào ba mẹ cô mới hết lo lắng đây .

----dạ không thưa ba . Nhưng con có mấy đứa bạn cũng về bên đó chơi . Chỉ là tụi nó về trước con vài tuần thôi .

-----Vậy à ----Ông Lâm vừa nói vừa suy nghỉ -----Đệu này ..ba mẹ không cho con đi cũng không được phải không ?

Như Mộng biết ba nàng sẽ chấp nhận mà . Cô thương là cũng thương bởi cái tánh dể dãi của ông . Nhưng Như Mộng không vì thế mà lên mặt .

---hi hihi . con biết thế nào ba cũng sẽ chịu mà . Mẹ à ..ba cho con đi rồi đó . Mẹ cũng đồng ý nha ?

Bà HưƠng nhìn chồng . Một mặt bà thiệt không muốn cho đứa con gái đi chơi xa, mặt khác bà biết nếu không cho thì Như Mộng sẽ buồn và nhất là khi con gái của bà đã trở về đây . bà sợ nếu Như Mộng nhớ lại chuyện xưa thì ..thì bà sẽ không biết làm sao ? Chỉ cần con gái của bà lúc nào cũng vui vẽ thì cô muốn cái gì cũng được cả ....

-----Hai cha con của ông đó . Được rồi muốn đi đâu cũng được ....Nhưng chừng nào sắp đi rồi hãy tín . Còn bây giờ thì phụ tôi nấu cơm cái đã . Nước sôi quá rồi kìa con ...

Vừa nghe mẹ nói thì Như Mộng hết hồn . Nãy giờ lo nói chuyện với ba mẹ, cô đã quên cái nồi canh cua cô . Như Mộng lật đật chạy đến bên và bớt lữa nhỏ lại ...
Rong Reu
---Thiệt thấy ghét ...Thiệt khó ưa ..thiệt tức chết người ta đi ...

Minh Quân nhìn cái tướng em gái vừa mặt cái áo đầm anh cho lần trước sinh nhật vừa đi cô vừa dậm chân trong thất cười làm sao đó. Nhìn nét mặt giận dữ của cô em thì anh lại càng khoái chọc . Tuy lớn hơn em gái cả chục tuổi nhưng anh cũng còn cái tính hơi trẻ con làm sao đó .

----Được rồi chứ, con gái mặc áo đầm mà đi đứng như vậy đó hả .

Ngọc Tâm soay qua nhìn anh cô chừng mắt .

----Các anh ..ugggg ..tức chết em đi . Đi coi phim chứ bộ đi coi mắt chồng hay sao cũng phải bắt người ta sửa soạn lên làm cái gì . Anh coi nè . ----Nói xong cô đưa cổ xuống để nhìn lên cái áo .

Phong Vũ và các anh của nàng cũng đi cùng xe với Minh Quân . Mọi người đều bước xuống xe thì cứ nghe cô em gái cằng nhằn mãi .

----Có chuyện gì ..Bộ áo của em bị dơ hả ?

Nhìn chung quanh khu phố cô đang đi . Ở đây ai nấy cũng mặc đồ đơn giãn . Nào là quần jeans áo thun . Còn nữa chứ ..cô còn thấy những người con gái đi ngang qua có ngưỜi thì mặc quần sorts . Có người thì mặc quần jeans . Còn cô nhìn lại mình cô càng tức chết lên được .

----Hmmmm, cũng tại các anh không à . Nếu em biết các anh dẫn em đi chổ này đó hả thì ở đó mà em chịu đi .

Thái Văn nhìn em gái vừa đi vừa nói .

----Ai dẫn em đi chỗ này hồi nào đâu ? Nếu không phải em đòi đi thì tụi anh đâu có cần phải chở . Còn nữa cũng vì đi với em mà anh ba bị bạn gái bỏ em không thấy sao ??

Thiện Minh không đồng ý với lời Thái Văn vừa nói . Rõ ràng là nói ngược ngạo mà . Anh bỏ bạn gái chứ bạn gái nào mà dám bỏ anh .

----Đâu phải cổ bỏ anh . Chính anh nói chia tay đó mà .

Quên đi cái chuyện áo đầm nàng đang nói, Ngọc Tâm đi qua phía anh ba của nàng .

----Thiệt hả anh ba ? Anh với con nhỏ Su sì gì đó chia tay rồi hả .

----ha ha ha .. người ta tên là Susan vậy mà em tối ngày cứ gọi là xu xì .

Ngọc Tâm bỏ mặt cho Phong Vũ cười cô chỉ nhìn anh ba .

----Tới lúc chia tay thì cũng phải chia tay thôi . Lần này anh không thể chìu cô ta được nữa ....

----Yeahhhhhhhhh ...thiệt hay quá đi . Bây giờ các anh chỉ có em thôi ..hi hihi ..Vui ghê . ANh nên bỏ con nhỏ đó từ lúc đầu mới phải . Chỉ tại anh không nghe lời em mới ra nông nổi này .

---Con nhỏ này . Làm anh như anh mà phải nghe theo em à . Vậy có cần cho em tự chọn vợ cho anh luôn không ?

Ngọc Tâm cũng đâu có vừa anh cô nói gì thì cô cũng có biện pháp khác để mà phân bua .

----hi hihi ..nếu các anh không chê, em chọn vợ giùm các anh cho .

Phong Vũ đi xa em gái ..

----Thôi cô ơi, em mà chọn vợ cho tụi anh ..chắc đứa nào đứa náy cũng gióng như em ..vậy thà tụi anh đi ...

---Đi đâu ?? ----Ngọc Tâm nhìn thẳng vào anh

----Đi ..chết cho rồi ..

Ngọc Tâm cười

----Anh nhớ nghen . Mà thôi ai rảnh rổi mà đi kiếm vợ cho các anh chứ . Cái đó để ba má làm đi . Nói thiệt chứ ..anh hai, anh ba, anh tư ..và anh năm nè .

Khi không đang nói chuyện đàng hoàng chợt Ngọc Tâm nhỏ giọng lại làm cho các anh của nàng cũng không biết cô định làm gì ...Nhưng họ cũng biết chắc những gì cô nói cũng có liên quang đến đàn bà con gái .

----Rồi ..tới rồi đó ..muốn nói gì thì nói đại đi cô út . ---Thái Văn đứng gần cô lên tiếng .

Ngọc Tâm đi chính giữa các anh của nàng . Cô nhìn hết ngưỜi này rồi đến người kia . Cả năm người họ đang đi chầm chậm để nói chuyện

----Nghỉ ra cũng ngộ đó mấy anh . Trên con đường học vấn ..đến con đường nghề nghiệp các anh đi thiệt không khó chút nào . Em chẳng thấy có một chút gì làm cho các anh phải lo lắng . Nhưng có đều sao trên con đưỜng tình yêu ..các anh lại thất bại quá vậy chứ . Đừng nói đến ai cho xa ..anh Khánh con của bác năm bạn ba đó . NgưỜi ta còn nhỏ hơn các anh vậy mà bây giờ đã có vợ và có đứa con đầu lòng rồi .

----Ờ ..thì có vợ đi rồi em mới biết . Cưới vợ rồi như bị trong tù đầy vậy ..suốt đời suốt kiếp cũng không ra được ..

Ngọc Tâm cười nhìn Phong Vũ .

----Anh nói thì hay lắm . Anh đó ..không biết phải nói làm sao nữa . Anh quen một lần hai ba người bạn gái . Nhưng em biết chắc anh có bao giờ thương họ đâu .

-----Con nhỏ này ngóc quá . Họ chỉ là bạn anh thôi . Người ta thích anh hay không thì đó là chuyện của họ . Anh không thể cấm họ thương anh hoặc yêu anh . Ai biểu anh của em đẹp trai quá làm chi .

Ngọc Tâm lắc đầu .

----Đó các anh thấy không ? Miệng của em linh lắm nha anh năm . Em cá với anh sẽ có một ngày anh sẽ phải bị khổ vì tình yêu . Mà không những thế ..anh sẽ phải ...

Phong Vũ lật đật đi tới bên em gái và bụm miệng cô lại

---Thôi đi cô út ..đừng có trù ẻo anh . Cho anh sống đọc thân thêm vài năm nữa đi em gái . Nếu không sẽ không có ai đưa em đi chơi đó .

----hi hihi ..đâu có sao không có anh em còn có các anh đây nữa chi ?

Minh Quân cười

-----Thấy chưa Vũ ..em đừng tưởng em gái của chúng ta chưa có lớn nhé .Coi chừng Nicky còn hiểu biết nhiều về tình yêu hơn chúng ta đó .

----Mệt anh quá . Em nói thế thôi à . Các anh lúc nào cũng tưởng em gái này không biết làm gì chỉ tối ngày đi chơi với các anh thì em sẽ gióng các anh luôn hay sao ? Dù sao ông trời cho em làm con gái và nhất là làm em của các anh đây em cũng vui lắm rồi . Nhưng nếu cho em vài người chị dâu thì có phái tốt không ?

Thái Văn dắt tay em gái .

---Thôi đủ rồi cô ơi . Lúc này mà nói chuyện chị dâu gì chứ . Bộ em muốn có các chị dâu tối ngày cứ la rầy em à . Em không sợ tụi anh sẽ cưỚi những bà vợ vừa dữ vừa xấu lại vừa thấy ghét sao ?

Ngọc Tâm trề môi ..

---hi hi hi hi ..Hỏng dám đâu . Cho dù em có muốn các anh chịu sao ? Vừa xấu với thấy ghét hả . Chuyện này em đâu có lo . Nếu xấu thì làm sao các anh chịu chứ . Còn thấy ghét hay không là do các anh tự biết . Còn dữ hả . Nếu các anh chọn mấy bà dữ thì các anh cũng chịu thôi . Họ ăn hiếp các anh chứ có ăn hiếp em đâu mà em sợ ...hi hihihi ..

----Con nhỏ này . Coi vậy mà nó cũng nói đúng đó chứ . --Thiện Minh cười ..

-----Đúng sao không anh . Còn anh hai ..anh là anh cả vậy mà anh cũng không chịu đi cưới vợ cho xong . Gặp ngưỜi khác là giờ này em được làm cô út rồi .

Nói đến đây cô thấy mình hơi lở lời vì không biết có gợi lại chuyện xưa của anh nàng không ?

----Em đừng có để cái mặt như vậy anh đây không còn buồn nữa đâu . Em khỏi phải lo .

Thiện Minh thấy câu chuyện hơi đi chênh lệch anh liền đổi đề tài .

---Sao đây quí vị ..bây giờ đi đâu đây ? Đi mua đồ hay là đi coi phim ??

Ngọc Tâm để tay lên bụng ..

------Hay là mình đi ăn nha các anh ...em biết có chổ này làm đồ ăn ngon lắm ...

Nói xong cô liền đi trước rồi soay lại nhìn các anh nàng ...Cô đi ngược nhưng lại hướng về phía trước ..

----Các anh sao mà đi chậm quá vậy ..đi lẹ lẹ đi mấy anh ....

Thái Văn lắc đầu ...

----Anh có thấy Nicky không ? lớn rồi mà nó cứ như vậy . Em chỉ sợ một khi nó qua bên đó không có tụi mình nó lại giở trò gì đây nữa .

Minh Quân không lo lắm anh liền nói .

----Anh thì không nghỉ vậy . Từ nãy giờ Nicky nói cho một tràng anh biết nó cũng đã lớn rồi ..nhưng .....----Chưa nói dứt câu thì anh thấy có một gả đang đi về phía em gái mình ..Nhưng cô thì đâu có thấy vì cô đi ngươc. kia mà . Còn hắn ta có thấy cũng không kịp rồi ---------Nicky coi chừng !!!

Vừa nghe anh hai kêu lên một tiếng Ngọc Tâm soay qua thì cô đụng thật mạnh vào mình của anh chàng đang đi về hướng cô ..Vì mất thăng bằng ..gả thanh niên ấy liền chụp tay cô và cả hai té nhào xuống đất . Ngọc Tâm thì may mắn hơn anh chàng ấy ..Vì nguyên cái lưng của anh đụng ngay xuống đất . Đã vậy thân mình của Ngọc Tâm lại đè lên anh và không biết vì xui hay tại bị té ..môi cô lại chạm trúng môi anh khi cô ngã xuống ....

Ngọc Tâm ngước mắt lên nhìn ...Anh chàng kia cũng nhìn lại cô .Bốn mắt nhìn nhau một hồi chợt ....

-----Nicky ....em có sao không ???

Anh hai chạy đến bên hỏi cô ...

Ngọc Tâm hết hồn nhìn gả đang nằm dưới đất rồi lại nhìn bản thân cô ...Ngọc Tâm liền đứng dậy ...

----bịt ...bịt ..bit ...-Vừa lau chùi đôi môi hồng của cô vừa phung nước bọt ...

Gả kia cũng đứng thẳng người dậy ..Từ nãy giờ mọi ngưỜi đi ngang đều nhìn họ ..thật là nhiều chuyện mà ...

---Cái anh mọt sách kia . ..Đi đường mà cũng đọc sách được nữa hay sao ?

Nhìn Ngọc Tâm, gả đàn ông tức giận ..cũng không thua kem gì cô ..anh cũng lấy tay và lâu chùi cái miệng ...

----Còn cô ..con gái gì mà đi đứng vô duyên . Đi đường sao không đi cho đàng hoàng còn nói . Tôi còn chưa tính sổ cái vụ cô té xuống người tôi à ...


Ngọc Tâm tức giận ..

----Làm sao ? anh tính sổ tôi cái gì hả ..anh tính đi . Tôi còn chưa có nói ....

Anh ba nàng cang ..

----Thôi được rồi nhóc .....ở đây là ngoài đường mà . Em không định cải lộn ngoài này chứ .

Ngọc Tâm không nói gì ..cô soay qua định nói chuyện với người đàn ông xa lạ kia ...Nhưng anh ta đã không còn đứng đó nữa ....

-----Em kiếm cái gì chứ ..người ta đi rồi . Rõ ràng là em đụng người ta mà con nói .

Ngọc Tâm biết mình có lỗi ..Nhưng khổ nổi cô lại không muốn nhận mới chết chứ .

----Các anh còn nói . người ta đau quá đi .

Thiện Minh cười ..

----Em đâu cái gì chứ ...có đau cũng đâu có bằng cái ngưỜi hồi nãy . Người ta bị té đã vậy còn bị em đè lên . Em nghí coi ai đau hơn hả ....

Ngọc Tâm không nói gì ..cô nhìn xuống đất thấy có một quyễn sách cô lụm nó lên ..

---Có thiệt không ? Không biết đã bao nhiêu tuổi rồi ..mà còn đọc chuyện con nít hả ...Cinderella....thiệt điên
Rong Reu
----Amy ..hả miệng cô đút con ăn cái này .

----I want to eat by myself !! ---Con bé tên Amy vừa nói em vừa giật miếng french fries trên tay của cô gái một cách rất vô phép .

Em đang ăn chợt ngước lên nhìn thấy người đàn ông đang đi tới, Amy cười tươi

----Uncle ! Uncle ! did you get my book ?

----Anh không phải đi lấy quyển sách gì đó cho Amy sao ? sao bây giờ lại tay không thế này ?

Anh chàng nhìn bạn gái rồi vò đầu như chợt nhớ ra .

----Oh damn ! Anh quên mất tiu rồi .

Con bé nhìn cậu rồi lắc đầu, nó nhăn mặt ..

---Where is my bookkkkk??

Vì thương đứa cháu gái mới lên bốn anh vội ẩm nó lên tay .

----Amy ngoan nha con ? Hay là để uncle dẫn con đi mua cái khác nha ?

-----NO ! I want my Cinderella book ..

Nhìn lại cô bạn gái đang ngồi đối diện với anh, Trọng Đạt bảo:

----Thôi chúng ta đi nha em . Có gì mình ghé tiệm sách coi có bán cuốn Cinderella gì đó cho Amy không ?

Con bé tuy nhỏ nhưng nó cũng hiểu cậu nó đang nói gì .

----No ! NO . I want my book . I don't want a new one .

----That's enough Amy . Your uncle said he's going to buy another book for you . Okay ?

Amy làm mặt giận . Cô tựa đầu lên vai của Trọng Đạt rồi khóc khúc khích ...

---She's mean uncle . I don't like her .

----Oh ...okay okay ...Con ngoan nha . Cô thương con lắm đó mà .

----She doesn't like me .

---Con bé này ..càng lúc nó thiệt càng nhõng nhẻo .

Trọng Đạt chừng mắt cô .

----Thôi được rồi . Em không thấy nó đang khóc hay sao ? Để anh đi tính tiền rồi mình đi ra xe . Em coi chừng Amy giùm anh .

---NO ! I want to go with you uncle .

Trọng Đạt cười rồi bế con bé lên cao .

--Được rồi uncle dẫn con đi . ---Soay qua nhìn bạn gái anh bảo :----Em ở đây đợi anh một chút nha Cindy, anh trở lại ngay .

Khi bóng anh đã khuất Cindy ngồi xuông' ghế mà lòng cô bực bội vô cùng .

----Càng lúc thì càng chiu` nó quá đáng mà .

------------------------------------- ---------------------------------------------

----Anh làm gì mà có một quyễn sách cũng để cho mất vậy ...

Trọng Đạt đang lái xe nghe bạn gái hỏi đến chuyện cuốn sách là anh muốn quậu lên à .

----Đừng nói tới . Nói đến là anh bực mình à . Nếu không phải có con nhỏ đanh đá kia cãng đường cảng mũi thì anh đâu có bị khố thế này . Bây giờ lại phải đi ra tiệm sách kiếm nữa .

Nghe bạn trai nhắc cái gì có liên quan đến "con nhỏ" thì cô lại tò mò .

-----Vậy à . Nhưng sao mất hồi nào anh cũng không hay hả .

Trọng Đạt soay qua nhìn Cindy rồi soay lại đằng trước . Nghĩ tới nghĩ lui câu chuyện có một chút xíu mà . Kể làm chi chứ .

---Thôi đi . Chuyện qua rồi anh không muốn nhắc đến nữa .

----Nhưng em muốn nghe đó mà .

--Có gì đâu mà nghe chứ . Thì tại gì anh đang cầm quyễn sách rồi anh thấy không biết trong truyện có cái gì mà Amy lại mê quá . ANh đang mở ra định coi thì ai ngờ con nhỏ kia lại đụng xầm vào người anh ...rồi cả hai đều té nhào xuống đất .

---Hai người té xuống đất luôn hả ..Rồi anh ôm cô ta hả ??

**Thiệt đúng là đàn bà ...chuyện gì cũng muốn biết từng chi tiếc ..***

-----Anh làm gì mà ôm cô ta chứ . Cô ta té xuống người anh ..rồi thì ......

---Sao hả ...?? Rồi thì sao ??

Trọng Đạt thở dài ..

----Thì có sao đâu . Cô ta chủi anh chứ có gì mà hay ho mà em muốn biết ..

Cindy che miệng cười khúc khích ...

----hi hihihi .....có thiệt không . Té lên ngưỜi anh mà còn chủi anh hả ..hi hihi ....tội nghiệp cho anh quá ..từ nay về sau anh đi đường nên cẩn thận một chút ....

Trọng Đạt cười trong bụng ***Thiệt là ...ông trời sanh đàn ông con trai ra là để nói láo ..còn đàn bà thì lại tin vào những lời ấy ...Nghỉ lại cũng thất cười ..Nếu như hồi nãy mà anh nói anh bị cô nàng kia "mi" cho anh một cái ..thì không biết bạn gái của anh sẽ nói thế nào đây hả ...Chắc chắn là không có nụ cười trên môi rồi ..và anh thế nào cũng sẽ bị cô ta hỏi hoài ...Thôi thì ....kể thì anh cũng đã kể rồi ..anh đâu có nói láo ..chỉ là ..anh bớt đi một chút sự thật trong câu chuyện mà thôi ....

------------------------------------------------ --------------------------------------
----ringggggggg ..........ringgggggggg ....

---ringgggggg ..ringgggggggggggg .....

---hello ??

Một giọng nói nhỏ nhẹ bên đầu giây bên kia nói :

----Xin hỏi đây có phải là số của ông Lý Anh Kỳ không ạ ?

Bà Du trả lời .

---Phải rồi cô . Không biết cô muốn kiếm ông nhà tôi có chuyện gì không ?

----Ông Kỳ có cú điện thoại từ Việt Nam gọi sang . Không biết ông bà có nhận collect call không ?

Không chừng chờ bà Du hối ...

---Được được cô . Làm phiền cô cho tôi gặp ngưỜi bên ấy .

-----Bà chờ một chút ....

Khoãng hai giây sao thì có tiếng người đàn ông noi 'chuyện ....

---a lô ?? A lô ?? Anh Tư hả anh Tư ?

Bà Du nhận ra tiếng em chồng ..

---Oh chú năm ....tôi đây chú năm ơi . vợ của anh Kỳ đây ..

Người đàn ông nói gắp .

---Chị Tư hả chị Tư ..Thiệt hay quá .Hôm qua em có gọi mà không có ai trả lời phone .

----Chú gọi gắp vậy có chuyện gì không chú . ??

----Chị Tư khÔng biết thôi ..chứ má bệnh nặng lắm chị ạ ..

Bà Du hết hồn ...vừa lúc đó thì ông Kỳ từ trong phòng mới bước ra .

---Anh ơi ...chú năm gọi ..nói má bên đó bệnh nặng lắm .

Ông Kỳ vừa nghe vợ nói thế ông liền chụp cái phone trên tay của bà và nói vào .

----Chú năm . Má sao hả chú ?

---Anh tư ...Em nghỉ chắc anh phải về đây một chuyến ..má thiệt muốn gặp anh chị và các cháu lần cuối anh ạ ..

---Cái gì mà lần cuối hả chú năm ...??Má bệnh gì ..có đi nhà thương không ? sao bây giờ chú mới gọi cho anh ?

Người đàn ông bên đầu giây bên kia chừng chờ một lúc rồi bảo .

----Lúc đầu má không muốn báo cho anh biết sợ anh lo . Nhưng bây giờ má muốn gặp anh lắm . ANh chị qua đó đã lâu . Má muốn trước khi má nhắm mắt đưỢc nhìn thấy mấy đứa cháu anh ạ ....

Ông Kỳ không muốn hỏi thêm ..ông liền nói :

---Thôi được rồi chú năm . Chú yên tâm . Chúng tôi sẽ sắp sếp nội trong cuối tuần này sẽ mua vé máy bay về thăm má . Chú nhớ chăm sóc cho má chu đáo .

----Em biết mà anh tư . Vậy anh chị về đây liền nha . Em chỉ sợ là không còn kịp nữa .

---Được được ..Anh sẽ đưa chị và các cháu về mà . Chú cứ việc nói với má như vậy để cho má vui thì má mới có lại sức khoẻ và bình phục lại để còn gặp tụi anh nữa nha chú ....

Ông Kỳ vừa mới cúp cái điện thoại thì Ngọc Tâm và các anh của nàng cũng vừa về đến nhà .

Nhìn nét mặt của hai người Ngọc Tâm ngạc nhiên hỏi :

---Mom, dad ..có chuyện gì vậy ?

Bà Du đưa tay để lên ghế sofa và vổ xuống như kêu con gái ngồi cạnh bà . Các anh của nàng cũng thấy thế và đi lại gần ba má của họ ..

-----Hồi nãy chú năm có gọi . Chú ấy nói bà nội của các con bệnh nặng lắm và muốn gặp các con lần cuối .

Tuy Ngọc Tâm chưa bao giờ được nhìn thấy mặt của bà nội cô ở ngoài vì cô sanh ra ở mỹ và chưa có lần nào được về thăm . Nhưng dù sao cũng có cái tình máu mũ, cô nghe mà lòng cảm thấy thương bà làm sao đó .

----Mom , sao lại là lần cuối chứ ? Con không muốn đâu . Hay là mình về liền thăm nội đi được không ?

Phong Vũ ngồi gần em gái, vừa nghe cô thốt ra những lời này anh khẻ kí lên đầu cô cái nhẹ và đùa .

----Thôi cô ơi, chúng tôi biết cô quá mà . Mỗi lần mà nghe đến đi đâu là cái mặt hớn hở à .

Ngọc Tâm nhìn anh năm của nàng như muốn khóc .

----Anh nói cái gì vậy chứ ? Nội bệnh anh không nghe sao ? Các anh hồi đó còn biết được ông bà nội, ông bà ngoại, và con có các cô các bác nữa . Chứ em đâu có biết họ . Vậy mà anh còn ở đó mà chọc ngưỜi ta hả ?

Phong Vũ thấy hối hận vì hình như anh đã làm tổn thương đến em gái của anh . Thì ra cô ta thật sự muốn về thăm nội chứ hổng phải chơi .

-----Nhưng làm sao mà em về được chứ nhóc con . Em còn có ba tuần nữa là hết năm học rồi . Ngay lúc này em không thể về đưỢc đâu .

Ngọc Tâm nhìn anh hai, hai con mắt của cô bây giờ đã đỏ lên ..

-----Em mặt kệ . Em muốn đi về . Không cho em đi, em tự đi mua vé một mình .

Ông Kỳ lắc đầu .

-----Anh con nó nói đúng đó Ngọc Tâm . Hay là như vậy ----NÓi đến đây ông Kỳ ngước mặt lên nhìn con trai trưởng ----Minh Quân con chưa có đi làm phải không ?

-----Dạ chưa ba . Con định tuần này đi đến chổ làm hồi xưa con làm đó . Vì ông chủ có nói nếu một ngày con trở về đây ông ấy sẽ cho con làm việc lại ..

Bà Du vui mừng .

---Thiệt hả con . Vậy là tốt rồi

----Nếu vậy thì con khoang đi làm đã . Hay là con với ba má về trước thăm bà nội đi .------Rồi nhìn sang Thiện Minh, Thái Văn, và Phong Vũ ông bảo .-----Ba biết chuyện bà nội bệnh hơi đột ngột cho nên chắc tụi con cũng không thể nào mà xin nghỉ vài tuần đâu phải không ?

Phong Vũ, Thiện Minh, và Thái Văn nhìn nhau . Ông Kỳ thiệt nói không sai dù sao thì các anh có muốn xin nghỉ thì cũng phải báo trước vài tuần hay thậm chí một hai tháng trước thì mới được ...

Cả 3 không biết phải trả lời làm sao vì thế cho nên họ chỉ gật đầu .

Ông Kỳ cũng biết là thế ông không có vẻ gì mà buồn các con .

----Thôi được rồi . Ba má muốn đi về càng sớm càng tốt . Chỉ cần người ta có vé mấy bay sớm chừng nào thì hay chừng đó . Vậy ba má và thằng Quân về trước .

Nghe nói đến đây thì Minh Quân hơi chừng chờ . Bà Du nhìn con trai bà hiểu ý .

-----Minh Quân, má biết con đang suy nghỉ cái gì . Nhưng dù sao đi nữa những chuyện xưa kia cũng đã qua rồi . Má nghỉ con cũng nên quên hết rồi chứ .

Ngọc Tâm nhìn mẹ nàng rồi nhìn nét mặt của anh hai .

----Anh hai ? mom ? có chuyện gì vậy ?

Minh Quân nhìn em gái như kêu cô im và đừng có hỏi nhiều .

Ngọc Tâm thấy thế cô cũng im re không dám hỏi gì cả . Vì cô biết một khi anh cô không muốn nói đều gì thì cho dù có đem cây gậy đến đánh anh, anh nhất định sẽ không nói . Và nếu như cô cứ hỏi thì cô chỉ có trút hoạ vào thân thôI .

Minh Quân suy nghỉ một hồi rồi anh bảo :

-----Nếu vậy thì để con đi mua vé cho ...---Quây sang những người em của chàng Minh Quân bảo -------Các người ở nhà coi chừng nhóc con này giùm cho anh . Nếu Nicky mà có lì anh cho tụi em lấy cây đánh đó .

Ngọc Tâm biết anh đang chọc mình cô ngưỚc lên .

----Hmmm ..các anh thử đánh em coi . Em mua vé máy bay về liền lúc đó thì đừng có la à nghen .

----ha ha ha ..con nhỏ này ..làm như tụi anh gióng em vậy à .

Minh Quân đứng dậy và đi ra khỏi ghế . Anh nhìn Ông Bà Kỳ .

-----Thôi con đi vào trong . Có gì để sáng mai con đi hỏi chổ nào coi có bán vé máy bây về VN không ?

Nói xong anh liền đi vào phòng một lúc .

Ngọc Tâm cũng không chịu bỏ qua và nhất là lúc nãy nhìn nét mặt của anh hai . ĐI về thăm nội thôi mà làm cái gì để cái mặt hầm hầm . Cô ngó sang để coi anh hai đi chưa, khi thấy bóng lưng của Minh Quân khuất bóng thì Ngọc Tâm nhỏ giọng ...

----Ba má à ...có chuyện gì vậy ..Sao con thấy nét mặt anh hai làm sao đó ..

Các ngưỜi anh còn lại của nàng cũng tò mò . Họ ngồi xuống gần ba má .

Nhưng bà Du lắc đầu .

----Các con đừng nên biết làm gì . Anh con nó không được vui thì các con nhớ đừng bao giờ hỏi nó .

***Thiệt là thấy ghét quá đi . Không biết là sãy ra chuyện gì mà kể cả ba má cũng không nói nữa **** ..Ngọc Tâm vừa nghỉ cô vừa buồn bực trong lòng . Cô thương anh hai lắm . Nhưng không biết làm thể nào để giúp đưỢc anh khi chính cô cũng không biết là chuyện gì đã sãy ra .

Minh Quân đi vào phòng và nằm thẳng trên giường . Hai bàn tay của anh thì anh để ở dưới đầu và nằm trên đó suy nghỉ . Càng nghỉ đến thì anh lại càng ghét vô cùng . Nói đúng hơn thì anh hận thì mới đúng ....Nhưng lại hận ai đây ? Hận bà nội anh à ..Hận bác hai của anh ..hay là ghét cô út của anh chứ ..Tuy lúc đó anh còn nhỏ ..chỉ có bẩy tám tuổi gì đó ..nhưng những cái khổ mà má anh và anh phải đi qua thì anh sẽ không bao giờ quên . Mãi mãi nó vẫn còn nằm trong trí ức của anh. Anh muốn quên đi, quên đi hết tức cả, nhưng không hiểu sao mỗi lần ai nhắc thì anh lại nhớ đến những ngày ấy ...
Rong Reu
Một tuần sau

Màng đêm đã hạ xuống, Như Mộng kéo ra cái vali thứ hai từ phòng ra đến phòng khách .

-----Như Mộng

Như Mộng soay lưng qua nhìn mẹ nàng . Bà đã thay đồ sẵn sàng và đợi chông` chở con gái ra phi trường .

----Con có đem đủ đồ dùng không con ?

Như Mộng cười

---Con đem đủ hết rồi mẹ . Mẹ đừng lo .

Bà Hương không yên tâm, bà đi lại gần cái sách tay của Như Mộng .

---Con có đem thuốc để uống không ? Mẹ thấy mỗi lần con đi máy bây là ưa bị nhứt đầu chống mặt .

----Con có đem mà mẹ . Con để vào đây hết rồi.-----Như Mộng vừa nói cô vừa mở cái giỏ sách tay ra để cho bà HưƠng coi .

----Bà lại cằn nhằn con nó cái gì nữa đó ..

Ông Lầm vừa đi ra khỏi phòng thì nghe hai mẹ con nói chuyện

Bà Hương nhìn ông .

-----Tôi có cằn nhằn cái gì đâu . Chỉ hỏi coi Như Mộng có đem đủ thuốc uống, ông cũng biết nó đâu có khoẻ lắm .

Ông Lâm cười nhìn con gái .

----Con thấy không, mẹ con lo cho con quên luôn cả ba .

Như Mộng kéo cái vali và mở cửa đi ra ngoài nhưng cô không thể nào không mỉm cười với lời nói của ba cô .

Bà Hương nhìn con gái đi trước rồi nói với chồng .

----Không lo sao được . Tôi chỉ có một đứa con gái lỡ khi nó có chuyện gì thì tôi phải làm sao ? Ông cứ nói .

-----Được được tôi hiểu rồi . Biết bà lo cho con nó, nhưng dù sao cũng nên cho nó tự châm sóc lấy mình . Chúng ta không thể lúc nào cũng ở bên con mãi . Mai mốt rồi nó cũng phải đi lấy chồng .

Bà Hương ngắc lời .

----Đến lúc đó thì hãy tính . Còn bây giờ thì tôi có bổn phận làm mẹ thì phải lo cho con như vậy chứ .

Ông Lâm cười rồi cũng kéo cái vali còn lại phụ con .

Như Mộng đã để cái vali vào xe, cô vòng lại và nói :

---Ba à, để con khiêng cho . Nặng lắm .

NÓi xong cô đưa tay và lấy sợi giây kéo trên vali .

---------------------------------------- -------------------------------

---Anh hai ! Anh về bên đó phải nhớ cho em gởi lời thăm nội nha anh ??

Minh Quân kéo cái vali của anh trên tay và nhìn em gái .

----Được rồi em gái . Từ nãy giờ không biết em nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần .

Ngọc Tâm nũng nịu ..

----Người ta sợ anh quên đó mà . Anh nhớ đó nghen về bên đó đừng có nói xấu em với nội à .

Câu nói của cô làm Minh Quân cười

----CHuyện gì ?? bộ em làm nhiều chuyện không tốt cho nên sợ anh nói xấu à ?

----Chứ còn gì nữa anh hai . Anh về bên đó coi có thằng nào được được điện qua đây cho em biết để em kêu Nicky về bên đó kén chồng .

NGọc Tâm giận lên đi xuống đằng sau gần anh Thái Văn của nàng và nói :

---Hmmm bộ bên đây không có đàn ông con trai hay sao mà phải về bên đó kén chồng chớ . Anh nha cứ nói xấu em đi . Đúng rồi anh hai ơi !!

Minh Quân lắc đầu ..

---Có chuyện gì thì nói đi nhóc . Làm gì mà la lớn vậy ??

Phong Vu và Thiện Minh đang đi tới mỗi người cũng kéo phụ mấy cái vali cho ba mẹ họ .

----ANh Quân coi chừng đó, nghe giọng đệu của Nicky thì em nghỉ she có chuyện muốn nhờ vả anh đó ..

Ngọc Tâm cười và đi lại bên Phong Vũ, cô đánh lên vai anh một cái .

----Anh thiệt là ..hi hi hi hi ..biết tánh em không ai bằng đó nghen . Kể cả mom and dad .

----Được rồi em gái . Có gì thì cứ nói đi em .

NGọc Tâm suy nghỉ một hồi rồi cô bảo

-----Anh hai à ..nghe nói bên Việt Nam có nhiều cô gái xinh lắm . Hay là anh về đó hỏi bà nội coi có ngưỜi nào vừa ngoan vừa hiền ..lại cái gì mà người ta thường nói đó ..ơ ..tam tòng tứ đức gì đó ...coi có hong ? Nếu có anh ..anh đi coi mắt cho rồi . Rồi đem qua đây cho em một người chị dâu .

----ha ha ha ha ....---Các người anh của nàng đều cười làm cho Ngọc Tâm không hiểu họ đang cưỜi cái gì .

---Các anh làm cái gì mà cười dử dạ ..bộ em nói không đúng hay sao ? AI biểu anh hai kén chọn à . Đến giờ này mà em cũng không có một ngưỜi chị dâu nữa . Xí ..nếU em là đàn ông ..em nói nếu thôI nghen ..thì em đã có chồng rồi .ý lộn có vợ trước các anh rồi .

Thiện Minh cười,

----Ờ thì em thử đi . Tụi anh cũng muốn em là con trai đó chứ . Nhưng đến đó anh nghỉ em sẽ là người cuối cùng muỐn lấy vợ ..

----Làm gì mà dữ vậy chứ ..Anh hai, anh thấy đề nghị của em có gì không anh ?

Minh Quân nãy giờ không nói gì, nghe em gái kêu thì anh lại nói :

----Cũng như em đã nói rồi đó tại sao phải về Việt Nam lấy chồng . Còn anh ? Sao lại phải về Việt Nam để lấy vợ . Bộ em muốn anh về đây rồi hát bài " ...Anh đã lầm đưa em sang đây " à ..

----ha ha ha ..anh hai nói đúng đó nhóc . Em không muốn anh hai bị thất bại trên tình trường một lần nữa chứ ?

Minh Quân chừng mắt Thái Văn một cái . Mấy ngưỜi em của anh thiệt là hết nói nổi mà .
Rong Reu
----Con cầm cái địa chỉ này đi Như ộng ---bà Hương vừa nói vừa đưa cho Như Mộng một tờ giấy trắng có địa chỉ trên đó .

Như Mộng cầm tờ giấy, cô không hiểu lắm và nhìn mẹ .

-----Địa chỉ này của ai vậy mẹ ?

Bà Hương chỉ vào tờ giấy .

---Cái địa chỉ này là của bạn mẹ bên ViệtNam đó con . Mẹ biết gia đình chúng ta ai cũng qua đây hết rồi, kể cả chú bác và dì con . Bây giờ bên đó đâu còn ai thân thiết . Cho nên mẹ muốn con đi đến cái địa chỉ này .

---Mẹ à, chắc mẹ không có nói với bạn mẹ là con về VN chứ ?

Bà Hương lắc đầu .

---Tại mẹ không có số điện thoại của dì Thanh cho nên mẹ không thể báo trước cho dì biết để ra đón con giùm mẹ . Nhưng con nhớ khi nào về đến VN thì con đến nhà dì và đưa cho dì cái bao thư này . Mẹ đã viết đầy đủ trong đấy và nói có gì dì Thanh cho con ở đó .

Như Mộng không được vui cho lắm . Cô cầm cái bao thư trắng trên tay mà bà Hương mới đưa, cô bảo :

---Mẹ , con biết mẹ lo cho con . Nhưng con không có muốn làm phiền đến dì ấy đâu . Ở nhà người ta không được tiện lắm đâu mẹ .

Bà Hương không đồng ý

----Đâu có gì đâu con . Mẹ và dì Thanh của con là đôi bạn thân thiết bao nhiêu năm rồi . Hai năm trước mẹ và ba con có về bên đó cũng tá túc lại nhà dì .

Như Mộng thở dài .

----Tuy là vậy thưa mẹ . Nhưng có đều con đâu có biết dì ấy đâu . Thành ra để con đi ở hotel là được rồi .Còn nữa mẹ đã quên là mấy người bạn của con cũng có về bên đó hay sao ?

----Nhưng con về bên đó cũng đi thăm dì Thanh giùm cho mẹ và gởi cho dì chút quà nha con ?

Như Mộng mỉm cười ,

----Dạ được thưa mẹ .---Rồi nhìn xung quanh cô ngạc nhiên ----Mẹ ơi ba đâu rồi hả mẹ ?

Bà HưƠng cũng đưa mắt nhìn xung quanh trong phi trường .

----Mẹ cũng không biết nữa . Chắc ổng đi ra ngoài một chút thôi . Con kiểm hành lý xong hết rồi hả Mộng .

Như Mộng gật đầu .

----Dạ xong hết rồi thưa mẹ . Còn 2 tiếng nữa mới lên mấy bây, lên đó chắc con ngủ một giấc cho khoẻ .

Bà Hương cười,

-----Con về bên đó nhớ gọi cho mẹ biết nha con .

---Con biết mà mẹ .

Hai mẹ con đang nói chuyện thì ông Lâm đi tới .

----Anh đi đâu từ nãy giờ vậy ?

Ông Lâm nhìn vợ và nói :

----Lúc nãy anh gặp một người bạn cùng sở, và đứng nói chuyện với anh ta .

----Vậy à .

Soay qua Như Mộng ông hỏi :

----Chừng nào con mới lên máy bay ?

Như Mộng cầm giỏ sách tay lên và mỉm cười :

----Chắc bây giờ con cũng phải vào bên trong rồi đó ba mẹ . Ba mẹ hãy về đi cũng đã khuya lắm rồi .

---Không sao đâu . Con đi vô trước đi .

Ông Lâm cười vợ ..

----Con nó đã đến đây rồi, bà có cần phải nhìn thấy nó lên máy bay rồi mới chịu ra về sao ?

----Cái ông này . Được rồi thôi con đi vao trong đi Như Mộng .

---Dạ . Thưa ba, thưa mẹ con đi .

Nói xong Như Mộng đi thẳng về hướng cửa để đi vào trong ghế chờ đợi máy bây .

-----Về bên đó nhớ gọi cho ba mẹ biết nha con .

Như Mộng soay qua và vẩy tay chào .

---Bye mom . Con nhớ mà .

-------------------------------------------- --------------------------------------------

Như Mộng một tay cầm tờ giấy máy bây và tay kia đang cầm giỏ sách tay cô vừa đi vừa nhìn lên trên xem số ghế ..57A, 57B, 57C, 57D ........60A, 60B, 60C, 60 ....

-----60D ..Ở đây rồi . ---Như Mộng vừa nhìn thây số ghế của cô thì cô vui mừng, vì cô vốn thích ngồi ở phía ngoài, dể đi ra đi vô hơn và không làm phiền đến người khác .

Như Mộng cầm cái giỏ sách tay rồi cô nhìn lên trên . Trên máy bay lúc nào cũng có chổ để người ta bỏ giỏ sách lên trên để khỏi vướng bận . Như Mộng nhón chân lên và để giỏ sách tay của cô vào trong . Khi trên tay không còn cái gì nữa thì Như Mộng ngồi xuống ghế của cô .

Lúc này mọi người hành khách đều đi kiếm ghế ngồi của họ ...

----Ba Má đi trước đi ...----Minh Quân vừa nói anh vừa để cho ba má anh đi trước ...

----59 rồi đó ba má . Đi lên một chút nữa là đến ghế của mình rồi .

Như Mộng đang ngồi chợt thấy có hai người tuổi cũng cở ba mẹ của cô . Nhìn thấy họ thì cô biết ngay họ là người Việt Nam .

----ở đây nè bà xã .

Như Mộng nghỉ hình như họ là người sẽ ngồi chung với cô trên chuyến bay này .

-----Dạ hai bác ngồi bên trong phải không ?

Bà Du nghe tiếng cô gái nói chuyện bà mỉm cười .

---Cô cũng là ngưỜi Việt Nam à . Thiệt hay quá . Mình vô đây đi anh .

Nói xong bà để cho Ông Kỳ đi vào trong trước . Rồi bà đi theo sau .

-----Ba má đưa sach' tay cho con . Để con bỏ lên đây cho .

Như Mộng ngước mắt lên nhìn người đàn ông đang nói chuyện với ba má của anh . Minh Quân đang dói tay lấy mấy cái giỏ thì anh chợt nhìn thấy người con gái đang ngồi ở ngoài bìa đang nhìn anh . Minh Quân khẻ gật đầu nhẹ một cái như chào cô .

Khi đã bỏ những cái giỏ sách tay lên trên thì anh bắt đầu đi vào ghế .

----I'm sorry ---Minh Quân vừa đi anh vừa nói vì đã đụng trúng cô nàng đang ngồi ở ngoài .

---It's alright .

---Ngồi đây đi con --bà Du chỉ cái ghế ở giữa bà và Như Mộng .

Vừa ngồi xuống thì anh hỏi :

---Ba má có mệt không ? Để con lấy nước trong giỏ ra nha ?

Bà Du mỉm cười

---Được rồi con, từ nãy giờ ở ngoài ba má ăn uống cũng nhiều rồi . Lên máy bay nghe nói người ta cũng cho mình thức uống . Con không cần phải lo đâu Quân .

Ngước mắt qua nhìn thấy Như Mộng đang ngồi đọc cái magazine của máy bay, bà khẻ hỏi :

----Cô cũng về VN phải không ?

Như Mộng nhìn qua vì biết chổ cô ngồi chỉ có một mình cô và bà Du là phụ nữ cho nên cô nghỉ bà ta đang nói chuyện với mình .

---Dạ phải thưa bác ---Như Mộng vừa nói cô vừa mỉm cười .

---Cháu về thăm gia đình bên đó à ?

Như Mộng bỏ cái magazine vào trong cái túi ở cái ghế trước mặt cô :

----Dạ không thưa bác . Gia đình cháu thì ở bên đây . Nhưng cháu qua đây đã nhiều năm cho nên cũng muốn về bên đó đi du ngoạn một chuyến . Với lại nghe nói bên đó có nhiều chổ đẹp lắm .

Bà Du cười,

---Cháu nói đúng đó . Đúng rồi từ nãy giờ nói chuyện với cháu mà bác lại không biết tên . Cháu tên gì ?

----Dạ con tên Như Mộng, bác gọi cháu là Như hay Mộng cũng được .

----Còn cháu cứ việc gọi bác là bác Du . Ông đây là chồng của bác còn đây là Minh Quân con trai trưởng của bác .

Minh Quân ngồi chính giữa hai người . Một bên thì má anh còn một bên thì là cô nàng anh không biết đến . Vậy mà má anh giới thiệu và nói chuyện như là họ quen biết rồi . Vừa nghe bà Du giới thiệu đến tên anh thì Minh Quân cảm thấy làm sao đó .

Nghe má giới thiệu tên mình mà chẳng lẻ cứ ngồi đó không lên tiếng, Minh Quân liền nói :

---Chào cô .

---Dạ chào anh .

Nghe tiếng nói của Như Mộng làm cho anh có cảm tưởng chắc cô nàng không bao giờ biết nói chuyện lớn tiếng hay là cải cọ với ai . Vì nó nghe êm êm làm sao đó .

Họ ngồi đó đợi cho hành khách đi vào hết và chiêu đãi viên hàng không cũng vào chổ ngồi của họ để chờ phi cơ cấp cánh .

----em không sao chứ bà xã ?

Nghe ba hỏi má chàng một câu làm cho MInh Quân lo :

---Má không được khoẻ à ?

Bà Du lắc đầu .

----Oh không con . Má chỉ thấy hơi nhứt đầu và tự nhiên hơi mệt .

Như Mộng nhìn qua phía bà Du .

----Bác gái chắc là ít đi máy bay lắm phải không ?

Minh Quân soay qua nhìn Như Mộng

----Thật ra đây là lần đầu tiên mà má tôi phải đi máy bay như thế này .

---Vậy à . ---Như Mộng vừa nói cô vừa đi ra khỏi ghế và ngước nhìn lên trên ở bìa ngoài để lấy cái giỏ sách tay của cô .

Khi đã lấy những gì cô cần thì Như Mộng lại ngồi xuống .

----Anh cho bác gái uống viên thuốc này đi . Kẻo một lát máy bay cấp cánh thì bác ấy sẽ mệt đó .

Minh Quân cầm lấy hủ thuốc trên tay của Như Mộng .

----Cám ơn cô . Má tôi sức khoẻ không được tốt lắm . Nếu không phải vì có chuyện phải về thì tôi cũng không muốn đưa má tôi về đâu .

Nói xong anh quay qua bà Du .

----Má uống một viên thuốc này đi má . ---Vừa nói anh vừa lấy ra trong hủ thuốc một viên thuốc để ngừa say sống .

-------------------------------------- ---------------------------------

Bây giờ thì chiếc phi cơ đã cấp cánh . Những hành khách trên may bay đều ngủ chỉ ngoại trừ Như Mộng ra .

Cô cứ trằng trọc trên cái ghế cô đang ngồi không sao mà ngủ vô cho được . Như Mộng liền đứng dạy và vói tay lên để lấy cái túi sách của cô . Nhưng không hiểu sao lần này cô cứ kéo hoài mà nó lại không ra .

Chợt Minh Quân mở mắt ra và nhìn cô .

----Cô có cần giúp không ?

Tuy nói thế nhưng anh cũng đã đứng dậy và đi ra khỏi ghế để giúp cô nàng .

----Xin lỗi anh . Tôi đánh thức anh dậy có phải không ?

Minh Quân mỉm cười .

---Oh không . Tôi cũng đâu có ngủ được . Cứ thấy chiếc máy bay đang lắc qua lắc lại ...

---hi hi hih .. anh cũng vui ghê chứ .

Minh Quân đã lấy xuống cái túi sách cho cô .

----Cám ơn anh .

----Cô bỏ vào trong cái gì thế . Chắc không phải là mấy cục đá chứ hả .

Biết anh chàng đang chọc mình cô bảo .

---Nhiều thứ lắm . Đá thì chắc không nhưng sạn thì tôi không chắc chắn .

Minh Quân cười , anh không dám cưỜi lớn vì sợ phá giấc ngủ của người khác .

Kiếm được mấy quyển sách, Như Mộng liền bỏ xuống ghế và cô lại chồm người lên để bỏ cái túi sách trở lại chổ củ .

Xong xui Như Mộng ngồi xuống ghế và để mấy quyển sách lên trên cái mền của cô .

---Tôi có thể mở đèn được chứ ? ----Như Mộng khẻ hỏi Minh Quân khi anh chàng ngồi xuống ghế .

---Cô cứ tự nhiên . Không có làm phiền đến tôi đâu .

Như Mộng mỉm cưỜi .

---cám ơn anh .

Như Mộng bật cái đèn lên và rọi xuống ngay chổ nàng ngồi .

----Cô có mấy cháu rồi ?

Như Mộng đang đọc sách chợt nghe Minh Quân hỏi đột ngột làm cô không hiểu lắm .

----tôi có mấy cháu rồi ?

----Uh huh ...

Chợt Như Mộng hiểu ra , cô lắc đầu ..

----Oh ...tôi chưa có cháu nào đâu . Mà sao anh hỏi vậy ?

----Không, tại tôi thấy cô đọc truyện thiếu nhi ..

Như Mộng nhìn lại những quyễn sách trên người của cô .

----hi hi hi ..anh hiểu lầm rồi . Tôi đọc mấy cái truyện này là tại gì nó dể thương lắm . Vả lại tôi là cô giáo cho nên tôi muốn hiểu rõ về trẻ con và nhất là những mẫu truyện mà họ thích đọc ...

----Thì ra là vậy .. nghề cô giáo rất thích hợp với cô .

Như Mồng khép sách lại .

----Thật ư ? Tại sao thế ?

----Tại cô nói chuyện rất hoạt bát . Lại rất nhỏ nhẹ . Tôi nghỉ nếu tôi là những đứa bé tôi cũng sẽ chọn cô làm cô giáo của tôi .

Như Mộng lấy tay che miệng để cô khỏi cười lớn tiếng :

----hi hi hi ..anh quá khen tôi rồi . Thật ra tôi chưa có làm cô giáo đâu . Tôi mới ra trường thôi .

----Vậy à .


0o0o0o0o0

----Bên Việt Nam cháu ở đâu vậy Như Mộng ?

Như Mộng cầm cái ly nước ngọt lên và đang uống, nghe bà Du hỏi cô bỏ cái ly trên bàn. Minh Quân bây giờ đã đổi chổ với bà Du vì anh thấy má anh và Như Mộng nói chuyện với nhau rất vui vẻ và nếu như anh cứ ngồi chính giữa thì thiệt là kỳ quá :

-----Dạ cháu ở Cần Thơ thưa bác .

----Vậy à . Quê ngoại của thằng Quân cũng ở Cần Thơ đó cháu . Còn quê nội thì ở Bắc Mỹ Thuận .

Như Mộng mỉm cười và nhìn bà :

----Vậy chắc là vui lắm phải không bác ? Nếu cháu đoán không lầm thì Bắc Mỹ Thuận cũng gần Cần Thơ ?

----Đúng rồi đó cháu . Nếu có dịp gặp lại cháu, bác dẫn cháu về bên Bắc Mỹ Thuận chơi . Cũng đã lâu bác và bác trai đây không có về, không biết bây giờ bên đó ra sao nữa .

----Cháu nghỉ chắc cũng có chút thay đổi đó bác . Tại ba mẹ cháu có về hai lần rồi . Nhưng còn cháu thì chưa có về bên đó . Cho nên cháu chỉ có xem hình và những gì ba mẹ kể lại cho cháu nghe thôi .

Bà Du gật đầu .

----Bác cũng nghe nói về VN vui lắm. Chỉ có đều ngồi trên máy bay đến mười mấy tiếng đồng hồ như thế này thì bác ngán quá .

----hi hi hi ..dạ phải thưa bác . Cháu cũng sợ ngồi máy bay lắm .Vì thế mẹ rất sợ cháu bị cái gì cho nên lúc nào cũng bắt cháu đem rất nhiều đồ như thuốc men, băng keo để phòng ngừa bị thương hay gì đó .

Bà Du hiểu ý bà mỉm cười,

----Làm cha mẹ mà cháu ai lại không thương con chứ . Thằng Quân nhà bác tuy nó đã lớn vậy rồi nhưng nhiều lúc nó đi đâu xa bác cũng lo lắm .

--Dạ

Rồi bà lại nhìn Như Mộng ,

----ba má cháu chỉ có một mình cháu hay là cháu còn anh chị em nữa ?

Như Mộng trả lời ,

----Dạ cháu là con một thưa bác .

-----Như vậy là đúng rồi . Có một đứa con thì lo lắng hơn nhiều . Vậy cháu đã có gia đình chưa ?

Nghe đến đây thì Như Mộng hình như không có được vui lắm . Nhưng cô vẫn giữ nụ cười trên môi và bảo:

---Dạ thưa chưa bác ơi .

----Nhưng chắc cháu đã có bạn trai rồi phải không ?

Như Mộng không biết trả lời ra sao thì Minh Quân giúp đở cô bằng một lời nói đột ngột ..

---Má à . Má ăn gì . Cô tiếp đãi viên đến rồi kìa .

----Má ăn gì cũng được mà con .

Thế rồi anh kêu giùm cho mẹ một hộp cơm có miếng thịt gà trong đó rồi bảo :

----Má ơi, hay là con đổi chổ lại với má nha . Vì một lát con cần phải đi vào trong kia rồi .

Tuy nói thế nhưng anh thiệt không muốn má anh ngồi kế Như Mộng nữa . Thật tội nghiệp cho cô nàng mới mở mắt ra là đã bị má anh tra hỏi đủ thứ hết .

Bà Du không nghi ngờ con trai cái gì bà cũng bằng lòng theo anh ta . Sau khi Minh Quân ngồi trở lại kế bên Như Mộng thì anh nói nhỏ :

----Sorry about that ..

Như Mộng mỉm cười,

---It's alright, don't worry about it .

---Hai đứa nói cái gì đó ----bà Du chợp miệng hỏi .

Minh Quân như ngớ ngẫn ra anh vội nói :

-----Dạ đâu có gì thưa má . Con chỉ hỏi Như Mộng cổ thích ăn cái gì thôi .

----Vậy à ...---Soay qua ông Kỳ bà bảo :-----Ăn đi anh . Từ hôm qua đến giờ em thấy anh không có ăn gì đó ----Vừa nói bà vừa bỏ cái hợp cơm của ông lên bàn .

---Được rồi . Em cũng nên ăn đi . Ngồi máy bây nhiều tiếng thế này mệt lắm .

Như Mộng đang ăn mà nghe hai ông bà nói chuyện thân mật đến như vậy cô nói nhỏ với Minh Quân .

-----Hai bác thiệt làm cho người ta hâm mộ ...

Minh Quân cười hơi lớn tiếng làm cho bà Du không hiểu gì nên nhìn anh :

----có chuyện gì mà hai đứa nói chuyện vui vậy ....

Minh Quân soay qua bên má anh và trả lời :

----Dạ ----Vừa nói anh vừa đưa tay chỉ Như Mộng ---cô ấy nói ba má có đứa con lớn như con rồi ..mà vẫn còn rồ man tíc quá ....

Bà Du đánh lên tay Minh Quân

----Cái thằng con này ...

Như Mộng nói nhỏ vào tai anh ..

---Sao anh lại nói thêm cho tôi vậy chứ ..

----Không đâu ..tôi đâu có nói thêm , là thật đó chứ..
Rong Reu
Chiếc máy bay Việt Nam đã đáp xuống tại phi trường Tân Sơn Nhất sau mấy tiếng đồng hồ từ Hồng Kông đổi qua .

-----Có ai ra đón cháu không Như Mộng ?

Như Mộng nhìn bà Du khi cô và các hành khách khác cũng bắt đầu đi ra khỏi chiếc máy bay .

---umm ..Dạ ..----Như Mộng nói chuyện hơi ấp a ấp úng ..vì thật sự cô không có ai ra rước cả .

----Chắc Như Mộng có người nhà ra đón mà bà ---Ông Kỳ vừa nói vừa sách cái giỏ sách tay cho vợ .

Nghe ba má đang nói chuyện Minh Quân chợt nhìn qua Như Mộng . Sao nhìn nét mặt cô ta hình như có gì khác lạ .

----Cô không sao chứ ? ---Minh Quân đi kế bên và hỏi đột ngột

Như Mộng mỉm cười, cô lắc đầu .

----oh không, tôi không sao .

----Cô nhớ ở đây lắm phải không ?

Như Mộng không biết nói làm sao, cô chỉ gật đầu .

Thế rồi ai náy đều đi qua khỏi trạm hải quan và được họ xét giấy tờ xong xui .

-----Ba má ơi để mấy cái vali trên xe đi . Để con đẩy ra ngoài cho ..

Chợt Minh Quân nhìn Như Mộng ..

----Cô đưa hai cái vali của cô cho tôi . Tôi đẩy giùm cô ra ngoài đó cho . Kẻo kéo mệt .

Như Mộng không dám làm phiền cô nói :

--Được rồi cám ơn anh, tôi kéo nổi mà .

----Kéo nổi gì chứ . Sẵng tôi cũng phải đẩy đồ của tôi, thêm hai cái nữa đâu có sao . Bỏ lên đi .

Không đợi Như Mộng lên tiếng anh đi đến bên cô và lấy hai cái vali để lên xe đẩy .

---Cám ơn anh .

---Có gì đâu chứ . Dù sao cô cũng là đàn bà con gái ....

--Rồi thì sao chứ . Bộ anh tưởng tôi yếu lắm à ..

----hi hi hi ..không đâu . Tôi biết không có tôi cô vần kéo được như thường .

----hi hi hi ...

Ông Kỳ và bà Du nhìn nhau, họ như cảm thấy Như Mộng và Minh Quân hợp rơ lắm .

Minh Quân đẩy xe đến chổ mấy anh hải quan đang kiểm tra hành lý coi có đem những gì bất hợp pháp hay không ?

-----Như Mộng à . Hay là cô đi trước đi vì gia đình tôi có đến 6 cái vali lận ...

Như Mộng gật đầu ..

----Vậy Như đi trước nhé ...

Thế rồi Minh Quân giúp Như Mộng để vali của cô lên cái máy để check hành lý ...Khi hai cái vali của Như Mộng đã qua khỏi thì Minh Quân để mấy cái vali của ba má anh lên còn của anh thì Minh Quân để sau cùng .....

Như Mộng đang mãi mê xem lại hành lý của cô thì chợt cô nghe tiếng người hỏi :

-----Anh mở cái vali này của anh ra cho tôi coi ..

Như Mộng nhìn lên thì ra có một anh hải quan đang muốn Minh Quân mở cái vali của anh ra ...**không biết là chuyện gì ....**** Như Mộng nghỉ đến đây cô liền đi lại gần ông bà Kỳ ..

----Có chuyện gì thế bác ?

Bà Du lắc đầu và lo lắng ...

----bác không biết chuyện gì nữa cháu ơi ...hình như họ nói trong vali của thằng Minh Quân có cuốn video gì đó .....

Như Mộng định hỏi thêm thì cái vali của Minh Quân đã được mở ra .

----Anh lấy cuốn băng video ra đây cho tôi coi ..----Anh hải quan vừa nói vừa nhìn Minh Quân .

Minh Quân soạn trong đống quần áo của anh ra ....

---Đây là cuốn băng gì đây ??

****Bây giờ có hỏi tôi thì tôi cũng không biết ...cũng tại thằng Hoàng ..khi không nó lại nhờ gởi đồ về VN lại không nói cho mình biết trong đây có cuốn băng ..****

Minh Quân không biết trả lời làm sao ..anh nhìn ba má của anh .thì chợt anh thấy Như Mộng đi tới ....

Nhìn anh hải quan cô mỉm cười và chỉ vào cuốn băng ...

----Xin lỗi ....cuốn băng này là băng đám hỏi của chúng tôi ..vì ông bà nội ở bên này cho nên chúng tôi mới đêm băng về cho nội xem ....---Soay qua phía Minh Quân cô bảo : ---Xin lỗi anh nha ..em đế vào vali của anh mà lại quên nói cho anh biết ....bây giờ lại ra nông nổi này ..lỗi tại em cả ....

Rồi cô lại soay qua anh hải quan ...

---Nếu anh không tin chúng tôi cũng được ..anh cứ việc mở cuốn băng này ra xem trong đó có nội dung gì ..--Như Mộng đưa mắt nhìn chung quanh ...----Nhưng anh cũng thấy đó hành khách đông quá ..chẳng lẽ vì cuốn băng nhỏ nhoi này mà anh lại mất thời gian hay sao ?

Vừa nói trong tay Như Mộng đang cầm tờ giấy hai chục đô ...cô để nó dưới cuốn băng trên tay anh hải quan ...

-----Một chút quà mong anh nhận cho ...

Anh hải quan nói nhanh ...

----Thôi được rồi, các người đi đi ....

Nói đến đay anh đưa cho Như Mộng lại cuốn băng ....Cô mỉm cười nhìn Minh Quân ..hình như anh chàng cũng đang toát mồ hôi thì phải ....

-----Thôi mình đi anh ....-----

Minh Quân đống cái vali lại và cũng để lên xe để đẩy ra ngoài ....

Cả bốn người họ vừa định đi ra thì chợt Như Mộng lên tiếng ...

---Oh no..tờ giấy địa chỉ của mẹ đưa ...đã rớt đâu mất rồi ...----Như Mộng đưa mắt nhìn xuống đất ..cô đã không biết tờ giấy rớt lúc nào ...

Minh Quân đi lại gần ...

----Làm sao hả ..cô bị mất cái địa chỉ rồi à ....

Như Mộng như rối lên ...

---Phải ..mẹ biểu tôi đi đến cái địa chỉ đó ..nhưng không biết đã làm rớt đâu rồi ...---Như Mộng lắc đầu ----Thôi bỏ đi ..có gì tôi gọi điện hỏi lại là được rồi ....--vừa nói cô vừa mỉm cười ...

---Thiệt là cám ơn cháu hết sức vậy đó Như Mộng ..lúc nãy bác lo cho thằng Quân gần chết ..

Như Mộng đi đến bên bà Du ..

---Không có gì đâu bác gái ..tuy cháu chưa có về đây lần nào nhưng ba mẹ có nói cho cháu biết . Nói là lúc đến chổ này thì hơi phất tạp một chút ...phải nhanh lẹ .nếu không họ làm phiền mình lắm .

---Bác cũng có nghe nói đó cháu ..nhưng hôm nay mới thấy ..chỉ sợ trong cuốn băng đó có gì thôi ---Ông Kỳ nhìn sang Minh Quân ..-----Cuốn băng đó có gì vậy Quân ?

Minh Quân lắc đầu ..

---Cái thằng bạn trời đánh nó gởi cho con đó ba ...gởi cái gì mà con cũng quên hỏi ..làm xém một chút nữa không biết có ra khỏi đây không .

Anh thấy Như Mộng đang đi trước, hình như cô nàng không được vui ..chắc tại bị mất cái địa chỉ ..Minh Quân thấy thế ..anh liền dừng lại ..để cho hai ông bà đẩy xe đi trước ..anh vòng lại gần chổ hải quan khám xét ..chợt anh thấy tờ giấy rớt ở dưới đất ....

----Chắc là cái này rồi ....

Minh Quân chạy ra ....khi thấy bóng lưng của Như Mộng anh gọi .....

---Như .....

Anh chưa kịp nói hết câu thì đã có những tiếng kêu hét ....

--Bà ơi coi kìa ..hình như là ..anh Cu Bi .....

---Bác tư nữa kìa nội .....

----Bác Tư ..bác tư ....

--Anh Cu Bi ...Anh Cu Bi ....

Minh Quân nhìn lên ....

**trời ơi ..sao mà nhiều ..đàn bà con gái thế này ....bà nội ...sao bà nội lại ở đây ....*****

Như MỘng nghe những tiếng kêu gọi người thân ..cô nhìn ngược lại ....

----Anh Cu Bi ..anh Cu Bi ...

Như Mộng đưa tay che miệng lại kẻo cô lại cười lớn tiếng ...

***Cu Bi ..tên gì nghe ngộ vậy ..nhưng vui vui làm sao đó chứ *** ...

----Anh Kỳ ..anh coi kìa ..con Hà, Con Mỹ ...Con của bác bảy gần nhà đó anh .....

Ông bà vẫy tay chào mọi ngưỜi đang đến đón họ ...Chỉ có riêng mình Minh Quân ...

***Thiệt là xấu hổ hết chô? nói mà ...đã lâu rồi có ai gọi anh cái tên "Cu Bi" kì cục đó đâu chứ ...gọi lúc nào không gọi ..lại gọi ngay cái lúc này ....trước mặt ....****

Minh QUân chợt nhìn Như Mộng ...hình như cô ta cũng đang nhìn anh ..và mỉm cười ..nụ cười xinh làm sao đó ..Minh Quân nghỉ ....chợt anh nhìn lại cả đám người đang đến đón anh ....

****Bà nội ở đây ...vậy sao chú năm lại nói là bệnh nặng ?? ***

Vừa nghỉ đến đây thì anh đã đẩy xe ra đến bên ngoài ..và mọi người đều chạy đến bên gia đình anh ....

Minh Quân đứng xa ra một chút ..anh thiệt không dám đến gần họ ...chợt nhìn thấy Như Mộng đang đi đằng trước ...không bỏ lở cơ hội anh chạy lại bên cô ..nói nhỏ :

-----Please ..whatever you do ..just play along with me okay ?

Như Mộng chưa kịp trả lời thì anh nắm lấy tay cô và một tay kia thì kéo phụ cái vali còn lại cho Như Mộng :

Nhìn cử chỉ kì lạ của Minh Quân, cô hỏi :

----Anh làm cái gì vậy ?

---Please ..just play along with me ..

Có một cô gái tóc ngắn ngang vai và có khuông mặt gày vuông vuông nãy giờ cứ đứng nhìn Minh Quân khi thấy anh chàng đi tới cô mỉm cười

----Anh Cu Bi ....Ummm ..dạ chào anh Quân ...---

Minh Quân nhìn cô gái mà không biết cô ta là ai ..Nhưng sao cô ta hình như biết anh thì phải ....

---Uhh ..chào cô ....--Nói xong anh vẫn nắm chặc bàn tay của Như Mộng, như ngỡ rằng cô là thần hộ mệnh của anh và dắt tay cô đi lại gần ông bà Kỳ .

Bà nội nhìn Minh Quân và nói:
----Đây là thằng Cu Bi đó à ....nó lớn đến như vậy sao ?? ..Má thật nhìn không ra đứa cháu này .....Càng lớn nó càng gióng thằng Kỳ ..

Ai anh có thể không nhận ra ..nhưng bà nội của anh thì Minh Quân không bao giờ quên được ...trong tâm trí của anh vẫn còn nhớ bà rất rỏ ...

***cháu ghét bà ....cháu không thương bà nữa đâu ....bà làm má cháu khóc ....cháu ghét bà ..*** Những tiếng nói này là chính anh đã nói ra ...khi anh mới có bẩy tám tuổi ....

Minh Quân đứng đó và nhìn bà ..anh không hề nói gì hết ..và Như Mộng cũng thế ..họ im như hến ....

-----Còn đây là ??? ..con bé Ngọc Tâm phải không ??

Nghe bà hỏi Như Mộng, Minh Quân mới lấy lại bình tỉnh ....

----Dạ không phải thưa nội ...dạ đây là ....Như Mộng ...vị hôn thê của cháu .....

Vừa nghe con trai giới thiệu Như Mộng là "vị hôn thê" thì ông bà Kỳ đều nhìn qua ....

Chợt Minh Quân thấy dưới bàn tay của anh đang bị đau ..nhìn lại Như Mộng .thì anh mới hiểu ra cô nàng đang bấu mấy ngón tay vào lòng bàn tay của anh .....Cô nhìn anh bằng đôi mắt giận dữ ...

***Thôi tiu rồi *** ....

ANh không đợi những anh mắt tò mò nhìn anh nữa ..anh chợt đi đến bên bà Du và một tay nắm tay bà một tay nắm tay Như Mộng ....

----Má đi với con ..con có chuyện muốn nói .....

Không đợi má anh trả lời ..anh liền kéo bà và Như Mộng đi về hướng khác ...Khi đã đi xa chổ bà nội anh ..Như Mộng vẫy tay anh ra ....

---Anh làm cái gì đây ...anh có biết hồi nãy anh nói tôi là ..tôi là ....

---Vị hôn thê của tôi .....

Như Mộng giận lên ...

---Anh nói cái gì kỳ vậy hả ..anh có biết ....

Bà Du sợ hai người cải lộn ..bà liền nói vô ...

---Được rồi Quân, hãy nói cho má biết là chuyện gì ....

Minh Quân nhìn Như Mộng rồi lại nhìn sang má của anh ...

---Con cũng không biết mình đang làm gì ...chỉ vì ..con vừa gặp lại nội ..má cũng thấy đó ..họ nói bà nội bệnh nặng kia mà ...nhưng con thấy nội còn khoẻ vô cùng ..Con đã gần ba mươi rồi ..chẳng lẽ lại nói là chưa có gia đình coi sao được .....

---Anh chưa có gia đình đâu có liên quan gì đến tôi ..Sao anh lại đem tôi ra để làm trò đùa chứ ?

Minh Quân đính chính ....

----Không có ..tôi tuyệt đôi không có dụng ý ...

----Vậy sao anh lại bảo tôi là vị hôn thê của anh hả ...Anh có biết lở khi bên mỹ tôi đã có chồng rồi thì sao ??

Minh Quân lắc đầu ...

---Tôi biết là cô chưa có ..vì lúc má hỏi cô nói là chưa ...

Bị Minh Quân đoán trúng Như Mộng lại lững lơ ...

----Vậy lở khi tôi có bạn trai rồi thì sao ??

---Cô có không ??

Như Mộng nhìn Minh QUân như không hiểu lắm ...

---Có gì ...

----bạn trai ??

Biết không thể nói láo ..Như Mộng đành chuyển sang chuyện khác ...

---có hay không có liên quan gì đến anh ...nhưng tôi không phải là vị hôn thê gì đó của anh đâu ....

Minh Quân cười :

---Nhưng hồi nãy chính miệng cô đã nói chúng ta đã làm lễ đính hôn rồi mà . Vậy cô không phải là vị hôn thê của tôi thì ai đây ?

***giờ phút này mà anh còn nói hả ****

Bị Minh Quân chựng miệng ..Như Mộng giận lên ...

---Anh ..anh ....hồi nãy là tôi giúp cho anh kia mà ...thiệt là làm ơn mắc oán ...

Minh Quân đổi sang chuyện khác ....

----Nhưng cô đâu có biết địa chỉ đi về chổ nào ..nếu tôi đoán không sai thì hình như khÔng có ai đến đón cô cả ....

Như Mộng im lặng ...

Bà Du nhìn cô ..

---Không có ai đến đón cháu à ..

Không muỐn nói láo với bà Du, Như Mộng liền gật đầu ...

---Dạ phải ...

----Không được đâu cháu à ..ở đây cháu không thể đi một mình được ...---Nhìn sang Minh Quân bà bảo ---Cũng tại con cả ..khi không làm lớn chuyện ra ....--Rồi soay lại Như Mộng bà nói : ----Hay là cháu đi về nhà bác vài hôm đi ...rồi có gì gọi điện qua má con hỏi địa chỉ .chứ bác thật không muốn cháu đi ra ngoài đó một mình ..cháu là con gái .nguy hiểm lắm .....

Như Mộng không biết trả lời làm sao ..thì Minh Quân lên tiếng .....

---ĐÚng rồi đó ....cô ở với gia đình tôi vài hôm đi ...rồi có gì tôi đưa cô về nhà của cô ....

Như Mộng và bà Du nhìn anh một lược ..cả hai hình như cũng đang ghét anh . ..

---Đừng nhìn con như vậy mà .....Được rồi ..vậy cô làm vị hôn thê của tôi vài ngày nha ??

Bà Du nhìn Như Mộng rồi dắt tay cô đi ....để cho Minh Quân đi sau một mình ....

-----Ba má con đang nói chuyện gì mà không cho người cha này tham gia vậy ???

Bà Du nhìn chồng ....chợt bà nhìn qua bà nội của Minh Quân bà hỏi :

----Chú năm nói má bệnh ..má không nên đi xa thế này ...

Bà nội nhìn bà Du ...

-----Tụi bây chỉ có nghe tao bệnh thì mới chịu về thăm ...muốn bà già này chết đi thì mới được mà ...

---Má à con không có ý đó ....

----Không có ý gì ...tao biết tụi bây ....

MInh Quân đi lại bên má anh ....bà nội anh lúc nào cũng vậy ..chỉ biết la rầy người khác ....anh liền nói vào :

-----Bà nội ....

**Sao anh ta giận dữ vậy kìa *** Như Mộng nhìn nét mặt của Minh Quân . Cô thấy hình như lúc anh mới gặp lại gia đình không lẽ anh ta phải vui chứ nhưng sao lại tỏ vẻ không được vui thế này ...Như Mộng không muốn Minh Quân trả lời lại hết câu, cô nhìn bà nội và mỉm cười nói :

---Bà ơi ..để cháu dắt bà đi ra xe có được không ??...----KhÔng đợi bà nội trả lời cô liền nắm lấy tay bà và dẫn bà đi ..nhưng không quên nhìn lại đằng sau liếc Minh Quân một cái .....

----Anh cầm giùm em cái giỏ sách nhé và hai cái vali của em ..Để em dẫn nội đi ra xe ......****vái trời cho anh gẫy tay luôn ..coi còn use tôi hay không ....khó ưa ..đáng ghét ...đàn ông là như thế mà ....*****

MInh Quân thấy cử chỉ giận dử của Như MỘng mà anh khÔng thể nào không thấy buồn cười cho được ....**Xem ra cô ta giận cũng dể thương đó chư'****

Mấy cô gái đi đón gia đình Minh QUân nhìn cử chỉ của Như Mộng họ nói với nhau ...

Cô gái lúc nãy nói chuyện với Minh Quân bảo :

----Xí ..tưởng đâu nó hay lắm à ..

Một cô gái khác nói vào :
-----Dù sao cô ta cũng là vị hôn thê của anh họ tao đó nha .

----Có gì đâu ...anh họ mày thôi ...Con nhỏ đó cũng chẳng có đẹp gì ..còn thua chị hai của tao ở nhà .

----Ờ chị hai của bà đẹp thật đó ..Nhưng đến tuổi này mà chẳng có ai đến hỏi ....

----Đừng nói xấu bả ...tại bả kén gần chết ...

Cô em họ của Minh Quân cười ...

----Thì đó ..nói với bả ...kén quá coi chừng ở giá ..cho dù đẹp cách máy cũng vô dụng .
Rong Reu
Những người ra đón gia đình của Minh Quân đều đi ra xe. Họ mướn tất cả là hai chiếc xe chở khách đặc biệt có máy lạnh đều hoà . Gia đình chú năm, chú sáu và bà nội của anh thì đi xe cùng gia đình anh và Như MỘng . Còn chiếc xe kia thì chở những người còn lại đã đi đón gia đình anh .

Như Mộng vẫn còn choàng tay cô qua tay bà nội để dắt bà lên xe . Khi bà nội đã lên xe thì Như Mộng nhìn bà Du nói:

---Bác gái ơi lên xe đi bác .

Bà nội nhìn cô khi mọi người đều lên xe hết và Như Mộng ngồi kế bà và Minh Quân .

----Đến giờ này mà cháu còn kêu con dâu của ta là bác gái à .

Như Mộng không biết trả lời ra sao thì MInh Quân mỉm cười và nói với bà :

----Dạ ..cô ta còn chưa có quen gọi má cháu là má .

Bà nội lắc đầu không được vui ...

----Như vậy đâu có được . Cháu cũng sắp lấy thằng Quân rồi thì cũng nên kêu một tiếng mẹ cho quen đi cháu .

Như Mộng khẻ gật đầu ..cô nhìn Minh Quân ..**anh thấy ghét thiệt mà ..****

----Dạ ....cháu xin lỗi ..dạ thưa mẹ ---Như Mộng nhìn bà Du khẻ nói :

Bà Du nhìn chồng ..bà mỉm cười với ông một cái ..vì lúc nãy chuyện của Như Mộng và MInh Quân bà đã kể cho ông nghe hết rồi .

Bác tài xế bắt đầu lái chiếc xe đi .

Bà nội dịnh tay của Như Mộng ..rồi bà ngước mặt lên nhìn Bà Du và Ông Kỳ :

----Vậy chừng nào hai đứa cháu của ta mới đám cưới đây ?

----Dạ ....------Bà Du không biết trả lời làm sao ..bà liền nhìn Minh Quân . **Muốn cởi trói cũng phải kiếm người buộc giây chư" ....Con nói đi ****

Minh Quân nhìn mẹ, anh mỉm cười ..anh biết bà nội của anh sẽ hỏi câu này mà ..cho nên anh đã có chuẩn bị trước rồi ..

----Dạ tụi cháu định khi nào trở về mỹ rồi mới tính thưa nội ...

---Vậy à ...

----Ở bên đó anh chị làm ăn có được tốt không ? ---Chú năm hỏi ...

Ông Kỳ nhìn người em trai.

-----Cũng được chú năm . Nhưng bây giờ kinh tế cũng hơi khó khăn quá thành ra ai náy cũng lo sợ là sẽ bị mất việc ....Còn bên đây thì sao chú ..chú làm ăn có được suông sẽ không ?

Chú Năm cưỜi ...

---Cũng lai rai như mọi thường thôi anh tư . Có đều dạo này cá tôm cũng nhiều thành thử ra bán cũng chạy lắm .

----Vậy là tốt rồi đó chú .

Soay qua người em thứ hai ông hỏi :

----Thế còn chú sáu . Nghe nói chú có mở cửa tiệm ở ngoài . Chắc cũng bán đắc hả chú .

----Dạ cũng được anh tư . Có đều bây giờ ai cũng bán đồ gióng nhau . Nhiều lúc người ta thấy có chổ kia bán rẻ hơn chổ mình thì họ đi qua kia hết . Cho nên nhiều lúc một ngày tụi em cũng không bán hàng được bao nhiêu .

Bà Du nhìn ra ngoài cửa kiếng xe .

----Ở đây bây giờ cũng đổi khác quá hả các chú . Nhưng còn xe cộ thì hình như cũng còn đông như hồi xưa .

Chú Năm cưỜi

----Thật ra còn đông hơn đó chị tư .

----Mẹ ơi mẹ ..con muốn mua đồ chơi ....---đứa cháu út của chú năm mới vừa lên 3 nhìn ra ngoài đường xe chạy, và thấy người ta bán hàng rông có nhiều đồ chơi bé thúc mẹ ....

Ngọc Thường thấy con nói chuyện hơi lớn tiếng . Sợ sẽ bị ba rầy cô bảo với nó :

---Được rồi con ..một lát mình về nhà rồi mẹ mua cho con nha ?

---Con muốn mua bây giờ à ...

Như Mộng ngồi đó nhìn đứa bé gái . Cô thấy nó dể thương làm sao đó . Chợt Như Mông quắc tay :

----Bé ơi ...lại đây ...cô cho em cái này nè ...

Con bé nghe nói chị sẽ cho cái gì đó thì nó ngước lên nhìn mẹ, khi thấy mẹ gật đầu thì bé đi lại bên Như Mộng .

Như Mộng cho con bé ngồi lên đùi của cô .

-----con tên gì ?

Con bé không dám nói ..tại nó cứ nhìn MInh Quân đang ngồi cạnh Như MỘng .....như sợ anh ta không bằng ..

Như Mộng nhìn theo mắt con bé .....cô mỉm cười và khẻ nói nhỏ với nó:

----Chú không có dữ đâu ..nếu mà chú có làm cho bé sợ thì ..cô đánh chú chịu không ?

Con bé nghe thế thì nó hết sợ ...nó mỉm cười nhìn Như Mộng ..

----Con tên Tiểu Mi .

Như Mộng nhìn sang qua Minh Quân rồi cô nhìn lại con bé .

--- Tiểu Mi ? tên của con dể thương quá . Hồi nãy Tiểu Mi muốn mẹ mua cái gì cho con vậy ?

Tiểu Mi để hai bàn tay khép vào nhau và nó vò vò đôi tay, như không muốn nói :

-----Làm sao hả Mi ..con không phải thích đồ chơi sao ?

Con bé chu cái miệng nhỏ xíu của em và bảo ..

---Con thích ..nhưng mẹ không mua cho con .

Nghe con bé nói ai ai ngồi trong xe cũng đều cười, kể cả bác tài xế .

Như Mộng hỏi :

---Vậy chứ bé Mi thích gì nè ?

Em đưa tay lên miệng như đang suy nghỉ, rồi em mỉm cưỜi ..

----Dạ con thích búp bê .. Con của thiếm bẩy ở nhà có búp bê ba nó mua . Con cũng thích như vậy ...

Như Mông nói khẻ với MInh Quân :

----Anh lấy giùm tôi cái giỏ sách hồi nãy đi .

Minh Quân chợt nhìn cô ..NHư MỘng không biết tại sao anh ta lại nhìn mình như thế ..chợt cô nghỉ ra ...

****thiệt khó ưa ****

---Lấy giùm em đi mà .....

Minh Quân mỉm cưỜi ..rồi anh lấy cái giỏ sách tay cho cô ở dưới cái ghế ngồi .

----Okay ..đây rồi ....

Như Mộng mở cái giỏ sách ra ..và cô lấy ra một con barbie mà cô đã mua ở bên mỹ ..và cầm trên tay .

----Bé Mi nè ..con có thích cái này không ?

Con bé vừa thấy con barbie bằng nhựa thì em mừng rở lên ...

----Đẹp quá ...đẹp hơn con búp bê ở nhà con thiếm bảy nữa ...---Ngước mắt lên nhìn Như Mộng ..em hỏi ..

---Cô cho con hả cô ??

Như MỘng gật đầu ..

---Nếu bé Mi thích thì cô cho ...

---Dạ con thích lắm đó cô ....

Và một lần nữa tiếng cười vang lên trong xe ....

Như Mộng đưa con búp bê cho bé ..

----Cám ơn cô Như Mộng đi con ....

Con bé lễ phép khoanh tay lại và nói :

---Dạ cám ơn cô .

---Bé Mi ngoan lắm ---vừa nói cô vừa sờ đầu em ...

Khi con bé đưỢc cầm barbie trên tay thì em đi lại bên mẹ khoe.....

----Cô cho con đó ....

----Cháu của em đó hả Năm ?

Chú Năm gật đầu ..

----Dạ phải anh tư ... con bé này nó lí lắc lắm ...

----Phải chi mà thằng Quân nhà mình nó chịu cưới vợ sớm thì mình cũng đã có cháu bồng cháu ẩm như chú Năm rồi ..

Minh Quân lại nói lý :

----Má à ..không phải bây giờ con cũng gần sấp sữa cưới vợ rồi sao ? ??? ---Vừa nói anh vừa nắm tay của Như Mộng ...làm cho khuông mặt của cô đỏ lên vì mắc cở ....

Bà Du mỉm cười rồi nhìn bà nội của MInh Quân ...

-----Thăng ` con này của con nó kén lắm thưa má ...

Bà nội cũng đồng ý ..

----Thì nó cũng gióng như thằng Kỳ hồi xưa chứ gì .....Nhưng cháu dâu này bà nội chịu lắm đó Minh Quân ....----Bà nội vừa nói vừa vổ tay bà lên tay của Như Mộng ....

Như Mộng nghe đến đây thì cô không thể không bàng hoàng vì lời nói của bà ....***Anh thật đáng ghét mà ..bây giờ làm lớn chuyện ra ...đã vậy còn làm cho bà nội hiểu lầm nữa ...mai mốt có chuyện gì thì tôi ....tôi sẽ .......***** Đang suy nghỉ đến đây thì Như Mộng bị Minh Quân hỏi thẻ :

----Em đang suy nghỉ gì đó ???

Câu nói của Minh Quân làm cho cô giật mình ...Tại sao nghe anh ta nói nhỏ vào lỗ tai thì Như Mộng có một cái cảm giác gì đó thật là lạ ....

----Đâu có gì .....

----Không phải đang suy nghỉ về câu nói của nội chứ ???

Như Mộng nhìn thẳng vào mắt của Minh Quân ....***Anh chàng đáng ghét này ....sao cái gì mình nghỉ anh ta cũng đoán trúng hết vậy chứ .....*****

----hmm ....

Khi nhìn thấy đôi mắt của Như Mộng nhìn châm châm vào anh thì Minh Quân lại có cảm giác gì đó thật lạ ..như có một luồng điện chạy qua trong người anh ...****Đừng nói giỡn chơi ..thành thiệt chứ ....*****

Minh Quân không biết nói sao nữa .....rồi thì cả hai im lặng và bác tài cứ cho xe chạy về nhà .

0o0o0o0


----Còn mấy đứa kia thì sao hả Vân Du ? Cháu nội gái của ta đã lây chồng chưa ?

Bà Du cười ngước lên đằng trước chổ mẹ chồng ngồi bà bảo :

----Dạ chưa má ơi . Năm đứa con của con đứa nào cũng kén hết cả . Các anh của Ngọc Tâm còn chưa có lấy vợ ..thành ra con bé cũng chưa muốn lấy chồng .

Bà nội nhai nhai miếng trầu trong miệng vừa nghe con dâu nói bà mỉm cười ...

----Ở đây ta cũng nghe nói các cô các cậu bên kia lấy chồng hay cưới vợ không như bên này . Muốn ở thì ở muốn ly dị thì ly dị lúc nào cũng được cho dù cha mẹ đồng ý hay là không đồng ý cũng mặt kệ...Ta thấy ngày xưa ông bà ...

----Như Mộng à ..em không sao chứ ----Minh Quân chợp miệng hỏi vào khi bà nội chưa nói hết câu ....

Như Mộng nghe Minh Quân hỏi đột ngột cô không biết là chuyện gì :

----Tôi ..ơ em có sao ?

Minh Quân mỉm cười nhìn cô .

----Có phải em đói bụng rồi không ?

Như Mộng lắc đầu .

---Oh không ..em chưa có đói ..

----Anh biết em trên máy bay không có ăn gì cả mà . Nãy giờ ngồi kế em cứ nghe cái bụng em đánh lô tô mãi ...

Như Mộng đưa mắc nhìn lên ....***anh ta thiệt thấy ghét mà ...tại sao bụng mình mình không có nghe ..sao anh ta lại nghe được chớ **** .....

Minh Quân nhìn ba rồi đến má anh hỏi :

---ba má có đói bụng không ? hay là mình ngừng xe lại ăn ở quán nào đi rồi đi tiếp . Chứ từ đây mà về Bắc Mỹ Thuận cũng còn hơi xa đó .

Bà Du nhìn chồng ...

-----Được không anh ? Em thấy chắc trưa rồi mọi người cũng đói ..Vậy thôi mình kêu bác tài ngừng xe ở quán nào đó nha anh ?

Ông Kỳ đồng ý với vợ ....

-----Vậy cũng được . Thôi thì mình nghỉ một lát đi ....

Thế rồi Minh Quân kêu bác tài xế ngừng xe lại ở quán cơm Gia Long . Chiếc xe thứ hai đi sau xe của bác tài cũng dừng lại ...thế rồi mười máy người đều đi vào quán ... Ai náy đi đường đều nhìn gia đình của anh . Họ cũng biết chắc đây là Việt Kiều mới về.. Mấy người nhân viên trong quán cơm đều lật đật chạy ra mời khách vào . Vì ít khi họ thấy có nhiều người đến ăn như vậy .

----Anh nha ..anh đói bụng mà lại đổi thừa cho tôi ...---Như Mộng nói nhỏ với Minh Quân khi ai náy cũng đi vào quán chỉ còn có cô với Minh Quân thì đang đợi cho mọi người vào bàn trước .

Minh Quân nhìn nét mặt ủ rủ của Như Mộng anh nói .

-----Cho tôi xin lỗi có được không ? Cô cũng biết ..bà nội mà nói cái gì đều đem chuyện ngày xưa ra để nói ..cô không muốn ngồi đó để nghe nội nói mãi chứ ..

----Hmmm ..anh đó ..không biết anh có thật là cháu của bà không . Vừa xuống phi trường không lẽ anh nên tới hỏi thăm bà chứ . Vậy mà anh còn ở đó đem chuyện giữa tôi và anh ra đế nói ...Bộ anh có thành kiến với nội anh sao ? ...

Nghe Như Mộng hỏi một câu làm cho Minh Quân giận lên ..không hiếu sao ..nhưng một khi ai hỏi anh về chuyện này thì anh không muốn nói :

----Chuyện đó là chuyện riêng của tôi ..Cô không cần biết đến . Khi nào về đến Bắc Mỹ Thuận thì cô muốn đi đâu thì đi ..tôi cũng không muốn cô làm cái gì đó của tôi ..khi cô đi rồi thì tôi sẽ nói với mọi người cô không phải là vị hôn thê của tôi ...vậy được chứ ...Đây ..tôi nghỉ cái này là của cô ...không cần phải làm phiền đến ba mẹ của cô làm gì ....

Vừa nói anh vừa đưa tay lấy tờ giấy trong túi áo sơ mi của anh ra rồi để lên bàn tay của Như Mộng ...

----Cô giữ cho cẩn thận đi .. đừng có làm rớt nó nữa .

Nói xong anh bước đi về chổ bàn ..chỉ để Như Mộng đứng lại và nhìn tờ giấy trên tay ....

***Cái gì đây ?? ****

Vừa suy nghỉ Như Mộng mở tờ giấy ra ..thì cô mới nhận ra rằng đây chính là cái địa chỉ mà mẹ cô đã đưa cho cô .

****Thì ra anh ta đã giữ tờ giấy này ..vậy mà không chịu đưa cho mình ..thiệt là .....***Chợt Như Mộng nhớ lại lời của Minh Quân vừa nói với cô ..****Anh ta xem ra cũng giận lắm ..có phải mình đã nói cái gì sai hay không ? ***

Nghỉ đến thế ..Như Mộng cũng bước theo anh và đi lại bàn ngồi và chờ đợi .
Rong Reu
Minh Quân và Như Mộng không nói với nhau một lời nào cho đến khi xe chạy về nhà .

-----Mẹ ơi tới nhà rồi ..

Bé Tiểu Mi lí lắc vừa ôm con búp bê vào lòng em vừa hớn hở gọi mẹ ..

Soay qua Như Mộng, Tiểu Mi cầm tay cô ...

---Cô ơi cô ..con dẫn cô đi coi nhà con nha cô ...

Như Mộng mỉm cười ..

----Được được ..để cô đi theo TiểuMi nha ...

Nói xong con bé nắm tay Như Mộng và đợi cho bà cố và ông ngoại và các người khác xuống hết rồi em cũng kéo Như Mộng theo sau ..

Nhưng sau khi bước xuống xe thì Tiểu Mi lại nhìn lên khi thấy Minh Quân ...

----Cô cầm dùm con ...

Một tay Như Mộng cầm giỏ sách tay còn tay kia thì cô cầm con búp bê cho con bé ..

----Chú ơi ..chú đi với Tiểu Mi ...

Minh Quân soa đầu con bé ..

----Be Mi ngoan con dắt cô đi trước đi . Để chú sách vali phụ ông bà rồi đi sau có được không ?

Tiểu Mi gật đầu rồi cầm lại con búp bê của em ...

----Dạ ..con dẫn cô đi .

Nhìn Minh QUân bước đi, Như Mộng có cảm tưởng như anh ta đang trốn tránh cô thì phải ..***Thôi kệ ..dù gì đi nữa mình cũng đâu có ở đây lâu . Ít nói chuyện thì càng tốt ..khỏi phải .....mà khỏi phải gì nhỉ ****

Nghỉ đến đây Như Mộng mỉm cười một mình rồi cô dắt tay con bé đi lại đằng sau xe ...

----Để Như kéo phụ một cái vali cho .

MInh Quân ngước mắt lên nhìn Như Mộng ....

------Được rồi, cô cứ đi với bé Mi đi . Mấy cái vali để tôi đem vào đó cho cô luôn .

Như Mộng nghe anh ta nói thế cô cũng không muốn kèo nài làm gì ...Bé Tiểu Mi lại nắm chặt bàn tay của Như Mộng ....

-----Con dẫn cô đi coi cá ..nhà con có hồ cá bự lắm cô ơi .....

----Vậy được ...bé Mi dẫn cô đi đâu cũng được ...

Con bé mỉm cười để lộ ra hai cái răng còn bị xúng .

----Một lát con thiếm bẩy mà thấy con có búp bê đẹp cô cho chắc là nó ghét lắm .....

----hihhi hi

Vừa đi Như Mộng vừa nhìn cảnh chung quanh .....Không ngờ những khung cảnh ở đây thật đẹp làm sao đó ..Cây lúa xum soe ....Mỗi căn nhà thì hình như có vẽ khác nhau của nó...Như Mộng cứ đi theo con bé ..và mỗi lúc cô đi thì lại thấy có những người hàng sớm ra nhìn .....***Ở đây cũng vui quá nhỉ **** ...

----Cô ơi tới nhà con rồi ....

Vừa nói con bé vừa chỉ căn nhà của em cho Như Mộng xem ...
Nhà này thì hơi khác biệt hơn các căn nhà khác thật đấy ..Vì hình như mới vừa xây lại thì phải ...

----Cô có thấy hồ cá không cô ?

Như Mộng không nghe những gì bé Tiểu Mi nói ..vì cô cứ mãi mê nhìn cái cồn ở cạnh nhà ...và những loạit trái cây ăn trái ....

-----Đẹp quá .....

----Con thấy ở đây sao hả Như Mộng ??

Nghe tiếng bà Du hỏi cô ..Như Mộng soay qua và mỉm cười ......

----Ở đậy thật đẹp quá thưa ..b ...mẹ ....----Định gọi bà Du là bác ..chợt Như Mộng nhìn thấy bà nội đi tới thì cô liền đổi cách xưng hô ngay ..Không biết bà nội có nghe cô nói hay không ..nhưng Minh Quân thì không nghe xót chữ nào ...Tuy thế anh cũng thản nhiên mà đi vô nhà bỏ vali vào bên trong .

-----Hai cái vali tôi bỏ vào phòng cho cô hết rồi ..có gì một lát cô xem lại nhé ..

Như Mộng khẻ gật đầu ...

----Cám ơn anh ..

Minh Quân mỉm cười ..Nụ cười đầu tiên kể từ khi cô và anh cải vả ở quán ăn .

---Không có chi ...có gì cô ...ờ em đi tắm rửa gì thì đi đi ..cho đở mệt ...

Lần này thì bà nội đang đứng gần họ ..bà mỉm cười ....

---Như vậy có phải được hay không ? Từ lúc trên xe đến giờ bà chỉ thấy hai đứa ngồi im re ..tưởng đâu tụi cháu lại cải vả gì nữa ...

Như MỘng trấn an bà ....

----Dạ đâu có thưa nội ....----Nhìn Minh Quân cô bảo : Vali anh đem vào hết rồi à ?

-----Oh không ..anh còn mấy cái của anh chưa có đem vô . Thôi em đi vào nhà đi ..

------Để em đứng đây xem cảnh chút mà ..-----Khi Minh Quân vừa mới bước đi thì Như Mộng nói với bà nội ...

----Bà ơi ở đây đẹp quá .....

-----Vậy à ....ở đây cũng vui lắm ....đúng rồI ..gia đình của cháu ở đâu ?

NHư Mộng để cái giỏ sách tay vào trong và đi lại gần bà nội ..cô dắt tay bà ....vừa đi cô vừa nói ...

----Dạ quê ngoại cháu thì ở Cần Thơ thưa nội .

----Mai mốt gì cháu dẫn bà về bên đó gặp ông bà của cháu được chứ

Nghe đến đây thì Như Mộng chợt nhớ ra ...

-----dạ ..cháu không còn ông bà nữa ..ông bà nội và ngoại của cháu đều mất cả khi cháu bằng khoảng tuổI của bé Mi ..

-----Vậy hả cháu ...

Như Mộng khẻ gật đầu ...

-----Thế cháu còn ai ở bên đây không ??

-----Dạ thưa không nộI ơi ..Ở đây cháu chỉ còn những người bà con xa thôi ..chứ còn cậu mợ và chú bác của cháu đều ở bên mỹ cả ....


0o0o0

Bà con hàng sớm đều tới xem náo nhiệp . GIa đình của Minh Quân chỉ có trọn vẹn ba người nếu tính luôn Như Mộng nữa là bốn vậy mà bà con gần xa của gia đình anh đều tới đông đủ để chào hỏi

---Chà, thằng Quân con anh chị tư nó lớn ghê hả chị sáu...Không biết cậu ta có gia đình gì chưa ?---Một bà hàng sớm đi qua và nói chuyện với một bà khác ..

Một bà đứng kế bên đang ẩm một bé trai nhỏ trên tay nói vào :

----Tôi nghe nói cậu ta có vị hôn thê rồi . Cô ta cũng có về đây nữa kia mà .

----Vậy hả thiếm..thế cô ta ra sao ? Là người mỹ hay Việt Nam ?

----Tôi cũng chưa có gặp mặt ...Cậu ta sống bên kia lâu vậy chắc vị hôn thê là người bên đó quá ....

Và càng lúc hình như càng có nhiều người lại xem . Mà không biết xem cái gì . Chắc có lẽ ở đây lâu lắm rồi không có ai là Việt Kiều về cả . Trong sớm chỉ có gia đình của Minh Quân là đi mỹ ..thành thử ra họ cũng muốn xem cho náo nhiệp ...Nhất là nghe nói có Minh Quân về ...nhiều ngưỜi lại mong mỏi anh ta chưa có vợ ....Vì nếu thế ...họ có thể qua làm quen ...

Dù sao gia đình anh cũng đi mỹ hơn hai mươi năm trời rồi còn gì . Lúc ba má anh đi vượt biên thì lúc đó Minh Quân mới có chín tuổi chứ mấy ..còn đứa em nhỏ nhất của anh cũng mới có ba tuổi ..vậy mà bây giờ anh đã gần ba mươi mà mọi ngưỜi trong sớm vẫn còn nhớ đến anh ..Vì ngày xưa anh là một đứa bé rất khấu khỉnh, phá phách . Có đều đối với ai anh có thể không nghe lời ..Nhưng một khi má anh kêu một tiếng là Minh Quân vân dạ ngay .

---- chị Tư !!

Bà Du soay qua nhìn cô em gái của chồng ..

---Ồ cô út ..Cô khoẻ chứ ...

em gái của Ông Kỳ mỉm cười ...

----Dạ em khoẻ thưa chị ..còn chị tư ra sao ? Còn các cháu đâu hả chị ...

----Chị cũng bình thường thôi em . Hôm nay chỉ có Minh Quân nó về . Còn mấy đứa kia vì bận việc làm với lại đi học cho nên tụi nó không thể về lúc này được em à .

---Vậy hả chị ...Đâu rồi ..cái thằng cháu khấu khỉnh hồi xưa đâu ??

Câu nói của cô út vừa dứt thì Minh Quân từ trong nhà bước ra ..anh đã thay ra một bộ đồ mặt ở nhà ..nhưng cũng còn giữ được nét tôn nghiêm và khiêm tốn của một người đàn ông ...

----Cô út ..cô khoẻ chứ ??

Cô Út ngước lên nhìn đứa cháu ...

-----Thằng Quân đây hả chị ...nó lớn đến như vậy đó à ....

Minh Quân cười to :

---hi hi hi ..cô không nghỉ cháu còn nhỏ hoài hay sao ??

Bà Du soay qua nhìn con trai ..bà biết con trai cũng không ưa gì cô út của anh ...bà liền hỏi sang chuyện khác :

-----Như Mộng đâu rồi con ?

Bây giờ Minh Quân mới chợt nhớ ra ...từ lúc anh đem mấy cái vali vào nhà thì hình như anh đã không thấy Như Mộng rồi ..Lúc đó anh nghỉ chắc Như Mộng nghe lời anh và đã đi tắm ..ai ngờ đâu đến giờ nghe má anh hỏi về Như Mộng thì anh lại lo lắng ...

----Như MỘng hả má ..bộ không phải cô ta đi với nội hay sao ?

Bà Du lắc đầu ..

---Đâu có ..hồi nãy má mới nói chuyện với bà nội của con đây mà ....

Minh Quân quên luôn cô út ..quên luôn cả má anh đang đứng đó ..anh đi xuống bật thềm ở nhà và định bước đi thì cô út hỏi :

----Ai là Như Mộng hả chị ?? Em có nghe chị kể về Ngọc Tâm con gái út của anh chị ..vậy chứ Như Mộng là ....

Minh Quân soay qua và nói nhanh ...

----Là vị hôn thê của cháu thưa cô ....

Nói xong anh bước đi ra ngoài và không buồn để ý đến những người chung quanh ....

****Thiệt là ...đã nói là ở trong nhà ...thế mà cũng đi ..bây giờ không biết đã đi đâu rồi ***** ....đang suy nghỉ không biết là nên kiếm ở đâu thì anh thấy Như MỘng từ đằng xa đi tới .....trong lòng anh vừa giận dữ ..nhưng cũng không kém phần lo lắng cho cô ...

Định là khi gặp Như Mộng là anh sẽ quát lên cho một trận như hồi trưa ...Nhưng khi cô đi tới gần anh thì Minh Quân không biết nói làm sao nữa .....

---Cô ....

Chưa nói hết câu thì Như Mộng mở bàn tay cô ra và cho anh xem ...

----ANh coi nè ...ở đây có mây' trái nhãn ngon quá đi .....còn nhiều trái cây nữa đó ..nhưng cao quá người ta hái không tơi ....

Vừa nói cô vừa mỉm cười nhìn anh ..Chợt thấy Minh Quân không nói gì cô hỏi :

---umm ..hồi nãy anh định nói gì vậy ??

***Còn nói gì nữa ...****

----Không có gì ...thấy cô vui như vậy chắc nãy giờ bé Mi dẫn cô đi hái trái cây có phải không ??

Con bé cười lí lắc ...

---Dạ con dẫn cô qua nhà thiếm bẩy ..con khoe con búp bê cô cho ...con Ti nó cũng thích nữa ..và cô nói cô sẽ cho nó một con gióng như vậy ....----Vừa nói bé vừa ôm con búp bê vào lòng ..và tung tăng chạy đi về nơi khác ....

Minh Quân và Như Mộng vừa đi vừa nói chuyện với nhau ...

----Cô làm gì mà có nhiều con barbie mà tặng cho họ vậy ??

Lột cái vỏ nhãn và vứt đi ...Như Mộng trả lời ....

-----Thì mua chứ sao .....anh hỏi kỳ ghê ....---nói xong cô đưa trái nhãn lên cho Minh Quân ----Anh ăn không ??

Minh Quân nhìn thấy trái nhãn Như Mộng đã lột sẵn anh mỉm cười ...

----Cô lột cho tôi ăn à ???

Như Mộng nhìn Minh Quân rồi nhìn lại trái nhãn ....

----Ở đó à ..ai lột cho anh ăn ..anh thích ăn thì tự mà lột lấy ....hmmmp ....--nói xong Như Mộng liền lấy một trái khác đưa để lên tay cho anh ..----Đây nè cậu hai ...anh là cậu hai của người ta ..chứ hỏng phải của tôi đâu nghen .....

Như Mộng liền đi trước ...chợt cô thấy có nhiều người đứng trước nhà của bà nội ....Cô liền đi trở lại bên MInh Quân ....

----Ơ ....sao mà đông người quá vậy ???

Minh Quân đi kế bên nàng ..anh thở dài ....

Như Mộng thấy lạ ..cô nhìn lại anh ...

----Chuyện gì hả .....bộ nhà anh có chuyện gì hay sao ??

---hmmm ...---Lại là một câu thở dài ...

NHư Mộng giận muốn điên lên được ...***Cái anh chàng này ..quá đáng thật mà .người ta chỉ hỏi có một câu ****

-----Cứ thở dài ...anh không nói thì thôi ..bộ tôi không biết đi hỏi à ....

Nói xong Như Mộng định bước đi ...thì MInh Quân nhanh tay cầm tay cô lại bên anh ....

----Đừng đi gắp ..cô mà đi đến đó thì muốn trở ra cũng không kịp đó ....

Như Mộng không hiểu :

---Tại sao ??

----CÓ gì đâu ..thì họ muốn nhìn thấy ai là vị hôn thê của tôi đó mà ....

Nghe đến đấy Như Mộng lấy tay Minh Quân ra khỏi tay cô ....

-----AI là cái gì ..gì đó của anh chứ ..không phải anh nói tôi ở đây một hai ngày rồi anh sẽ đưa tôi về hay sao ? Hmmp ..còn ở đó mà làm vị hôn phu của tôi ....anh ..anh

----Thiệt khổ cho tôi mà ..cũng tại cái miệng mà thành ra hại cái thân ....nếu tôi không nói cô là vị hôn thê của tôi thì đở biết mấy ....

****Coi thử cô trả lời làm sao đây hả ****

----Tại sao ???

----Cô xem đó ..nếu tôi không phải vì bị đàn ép bởi lúc xuống phi trưỜng ..thì nói thiệt chứ ....giờ đây có nhiều bà con cô bác đem con gái tới ra mắt với nội tôi ....

Như Mộng ..che miệng lại và cười tươi ....

----hi hihi ...trời ...có ai đàn ép anh đâu chứ ..tại anh lý xự rồi nói bậy nói bạ ...chứ có ai bắt anh làm cái gì đâu ....

Lần này tới lược MInh Quân cười ....

----Lúc trên máy bay thấy cô hiền lắm mà ..sao bây giờ lại dữ thế này ...

----Còn anh thì sao ..lúc trên máy bây anh lịch sự lại biết ăn nói ..ai như bây giờ ....lại đi nói láo nói xạo gạt ngưỜi ta ....con để cái mặt chầm dầm thiệt không ưa tí nào

----Bộ bây giờ tôi thiệt khó ưa đến vậy sao ???

----Chứ còn gì nữa ...cậu hai ...

Minh Quân mỉm cười với lời xưng hô của Như Mộng ...

---Thế thì ...anh phải làm sao để hết khó ưa đây ??

Câu nói của Minh Quân làm cho Như Mộng không thể nào không ôm bụng cười cho được ....

----Thôi được rồi chứ ...anh đừng có giởn với tôi nữa có được hay không ..nói chuyện cho đàng hoàng một tí đi ....

Minh Quân dơ hai tay lên ..

---Okay okay ..tôi chịu thua ..bây giờ mình serious nha ....nói thiệt đó ..cô phải giúp tôi ....

Thấy Minh Quân không còn đùa nữa ..Như Mông soay qua nhìn anh .....

-----Okay ..serious ... ..anh nói đi ...tôi giúp anh cái gì đây ??

----Cô cứ làm vị hôn thê của tôi .....được chứ ...??

Như Mộng lại giận lên :

----Anh nói là serious mà ..sao lại còn kêu người ta ...

---thì tôi đang nói chuyện đàng hoàng với cô đây ....Tôi không biết đối với ai ..chứ đối với tôi ..con gái sống bên VN hay con gái sống bên mỹ đều không quan trọng ....Khi quen một người thì không cần người đó phải ở đâu và làm gì ...có đều ..tôi về đây không phải để cưới vợ hay lập gia đình ...cái đó hiện tai tôi chưa muốn ....vì ngày xưa tôi cũng bị thất bại trong chuyện cưới hỏi một lần rồi ...

Nghe đến đây thì Như Mộng lại muốn nghe tiếp :

---Oh ..vậy ..chứ anh lại muốn tôi làm vị hôn thê của anh để làm gì ....

Minh Quân mỉm cười ...

----Có gì đâu ..thì chỉ có như vậy thì tôi mới được yên thân chứ ..nếu không ...bà con cô bác ----Vừa nói anh vừa nhìn lại đám đống đằng trước ...----như cô đã thấy đó ..nếu tôi về đây ..không có ai theo cùng thì khác hẳn gì là người đàn ông chưa có vợ ....và như thế ...họ sẽ đem con gái của họ và đòi làm mai với má tôi thì lại phiền ...

-----Anh thiệt là ...làm như có giá lắm vậy ...

---Không phải là có giá hay không ..chỉ là phòng hờ thôi ..mọi người ở nơi đây đều biết tôi rất có hiếu với má của tôi ....thành ra ..má kêu tôi làm cái gì thì tôi làm như thế ....

----Có thiệt không ? kể cả kêu anh cưới vợ, một người vợ vừa xấu lại lùn ..anh cũng chịu à ...

----ha ha ha ..biết tánh má tôi ..thì làm sao mà để cho con trai lấy người như vây chứ ??

---Anh đó ....okay nói tiếp đi ....

----Thành ra ..cô là một người duy nhất có thể giúp được tôi ....

Như MỘng lắc đầu ...

------Anh ..nói cho dữ ..tôi có biết gì về anh hay gia đình anh đâu mà giúp anh chứ ...lỡ khi ai hỏi tôi về gia đình của anh thì tôi làm sao mà biết trả lời cho được ???

----Cái đó đâu có gì khó ....Thì tôi kể cho cô nghe ...

----Vậy cũng được à .....

----Như vậy là đủ rồi ..cô đâu cần phải làm gì nữa ...làm sao ??giúp tôi không ???

Như Mộng ngưỚc lên nhìn bầu trơi sanh tươi ......***giúp ..hay không giúp ??*****

-----THôi được ..tôi giúp anh ...nhưng mà ....

----Sao hả ..cô có đều kiện gì ??

Như Mộng nhìn Minh Quân ..cô để hai tay vào nhau và nói với anh ...

----Tôi giúp anh ....thế tôi được cái gì ....

----Tôi biết thê" nào cô cũng sẽ hỏi vậy mà ....thì được một vị hôn phu chư" gì .....

----Anh .....

----Okay ..okay ..thì tôi làm body guard cho cô có được không ???

----Thiệt không ..tôi đâu có cần chứ ...hihihih ...

----Thôi được ..chứ cô có đều kiện gì thì cứ nói đi ..nếu tôi làm được thì sẽ làm cho cô ...

-----Cái này không có khó đâu ..chỉ là ....ơ ...ummmm ...đúng rồi ...nếu ..nếu tôi là vị hôn thê gì đó của ...

----là của tôi ...

Như Mộng nhìn Minh Quân không hiểu ý :

-----Cái gì của anh ?

----Là vị hôn thê của tôi chứ cái gì mà vị hôn thê gì đó ....

----Ummm ...nếu tôi là vị hôn thê của anh đó ...vậy chúng ta ..có phải ...ơ ..you know ...ơ ....

Minh Quân cười lớn tiếng ....

-----Tôi hiểu rồi ..ý cô định hỏi là có khi nào bà nội lại kêu chúng ta ở một phòng không đó hả .....

Như Mộng mắc cở gật đầu ....

----Cái này cô khỏi lo ..bà nội tôi khó tánh lắm ..cô chỉ là vị hôn thê của tôi chứ chưa phải là vợ ..cho nên bà nội chắc chắn không kêu chúng ta ở cùng phòng .....

---sao anh biết ??

----Tôi là cháu của bà kia mà .....

---Okay anh nói đó nha .....vậy được rồi ....

Minh QUân ngạc nhiên ...

----chỉ như vậy thôI hả ....

Như MỘng gật đầu ...

----Vậy mà tôi cứ tưởng cô đòi hỏi nhiều lắm chứ ...

---Anh muốn tôi ra đều kiện nữa à ....???

---Được rồi ..khi nào cô nghỉ ra được cái gì thì nói vơi 'tôi ...---Rồi cầm lại bàn tay của Như Mộng, Minh Quân hỏi -----Bây giờ chúng ta đi được chưa em ???

-----Em cái gì ???

Nhìn cử chỉ lo sợ của Như Mộng làm cho Minh Quân lắc đầu .....

----Em là vị hôn thê của anh thì phải nên xưng hô như vậy chứ .....


-----Anh .....

Như Mộng chưa nói hết câu thì MInh Quân đã dắt tay cô đi .....Bà Du nhìn thấy hai người đi lại bà mỉm cười ....
Rong Reu
ringgggg ---ringggggggggg---ringggggggg

----Để em bắt phone cho !!Chắc anh hai gọi đó--Ngọc Tâm từ trong phòng chạy ra ngoài vừa réo to như không muốn các anh nàng dành điện thoại với cô .

--Hello ? ---Ngọc Tâm nhỏ giọng .

Một tiếng cười thật to từ bên đầu giây bên kia vọng lại .

----ha ha ha ha ..làm sao rồi nhóc . Anh mới đi chưa đầy hai ngày là em đổi thành người khác rồi à ?

Ngọc Tâm một tay cầm cái phone một tay chống nạnh ngang hông .

---Anh đó nha thấy ghét ghê à . Người ta muốn nói nhỏ nhẹ một chút cũng không được ....Anyway bro ..Bà nội sao rồi anh ? Bà có khoẻ không ? Mom and dad về đó có vui không ? Còn nữa có ai nhắc đến em không ? Đúng rồi anh ...

---Thôi được rồi cô ơi . Hỏi thì cũng phải từ từ chứ . Hỏi một lược như vậy anh làm sao mà trả lời .

Ngọc Tâm đi ra ngoài phòng khách và ngồi trên ghế sofa .

----okay ...

---Anh hai gọi hả Nicky ?---Anh ba của nàng từ trong phòng bước ra .

Ngọc Tâm ngước mắt lên nhìn anh và mỉm cười ....cô che lại cái chổ nói chuyện ...

--Thì ổng chứ ai ....hihihihi

Kê miệng lại cái phone cô bảo :

---Nói đi anh hai ..tiền điện thoại mắc lắm à ..

----Ha ha ha ..có sao đâu . Em nói lâu thì anh bắt em trả tiền ...Okay để anh trả lời từng câu một của em nè Bà nội khoẻ lắm ..ba má thì chắc chắn là vui rồi . Vì đây là lần đầu ba má về VN mà em cũng biết đó bà con lối sớm bên đây thật đông đủ lắm ....

Ngọc Tâm nghe anh kể cũng thấy vui lay .

---Thật hả anh hai ? Ghét ghê, nếu không phải là gần cuối năm học thì em đã về với anh rồi . Đúng rồi anh ..anh còn chưa trả lời câu hỏi kia của em .

Minh Quân giả vờ không nhớ :

---Sao hả câu hỏi gì ?

----Thì ..em hỏi có ai nhắc đến em hay không ?

--Cái đó ....hình như là không đó nha .Chỉ có nghe nhắc đến mấy người anh của em thôi ..

Ngọc Tâm làm cái mặt bí xị ..Anh ba thấy thế liền giựt cái phone trên tay của nàng .

-----Hi bro . Anh nói cái gì mà Nicky nó nhăn mặt vậy ??

---ha ha ha ha ..làm gì ..Nicky lại không được vui à .?

---Uh huh ..So what did you tell her? ..

---Có gì đâu . Anh chỉ chọc nói là không có ai nhắc đến Nicky thôi . Thái Văn với Phong Vũ có ở nhà không ?

---Still in their bed .

---Vậy à . Okay thôi anh chỉ gọi nói là ba má và anh đã đến rồi . Có gì khi khác anh gọi lại . Chứ bây giờ nhiều đồ quá .

Có tiếng nói đằng sau vọng lại ...

---Anh Minh Quân ..

Thiện Mịnh cố gắng nghe coi ai nói chuyện ..hình như là tiếng của đàn bà ..

----Who is that bro?

---Nobody !! I have to go now . Bye .

--Wait !

Ngọc Tâm nghe anh ba nói to ..cô liền nhìn anh ...

----Sao hả anh ba ? Anh hai nói gì với anh vậy ??

Thiện Minh mỉm cười ..

---Anh đâu có nói cái gì ..Mai mốt ảnh về đây anh phải hỏi ảnh mới được ...

Ngọc Tâm biết anh của nàng đang dấu nàng đều gì cô bắt đầu nhỏng nhẻo ...

---Uh ...Hết anh hai ăn hiếp em ..Bây giờ đến lượt anh ba ăn hiếp em ..Được rồi để khi nào mom and dad về em mét ...

----Mét mét cái gì chứ ..Em lớn rồi mà cứ như con nít thế Nicky ? Hồi nãy anh nghe có tiêng' người con gái nói chuyện đằng sau ..Định hỏi ảnh là ai nhưng anh hai lại khÔng nói .....

Ngọc Tâm ồ lên một tiếng ..rồi cô lại cười mỉm chi với Thiện Minh ...***Lần này ...nếu ông trời thương anh của cô ....oh không ..nói đúng hơn ..nếu như ông trời thương cô một chút ..thì anh hai của nàng nhất định sẽ đem về cho cô một người chị dâu *****

--------------------------- ------------------------

---Mời anh ăn trái cây .....

Minh Quân ngước lên nhìn người con gái đứng trước mặt anh và cầm một dĩa trái cây để trên bàn .

---Cô là ???

Người con gái mỉm cười ...

----Chắc anh đã quên em rồi hả ..Em là con "Xún Răng" ngày xưa đó .

**Con xún răng ? ..là ...là ..Oh ****

----Anh nhớ rồi ..con bé khi xưa lúc nào cũng đi theo anh đó phải không ? ....----Nhìn lại cô nàng có biệt danh " Xún răng " khi xưa ..anh ngạc nhiên nói...

----Không ngờ càng lớn em đây càng đẹp đó ...

-----hihi hi ..Và em đây cũng không ngờ ..anh họ của em lại biết ăn nói đến như vậy ...hihhi hi ...Đúng rồi chị Như Mộng đâu rồi anh ?

Minh Quân nghe nhắc đến Như Mộng anh lại đưa mắt đi kiếm ...

---Chắc cô ta đang phụ giúp má anh làm công chuyện đó .

Cô em họ ngồi lột trái vỏ trái nhãn ra .

----Chị ấy dể thương lắm đó anh Quân . Hình như nội rất thích chị ấy ..

Minh Quân nghe nói thế ..anh cũng vui lây .

--Thật à . Sao em biết ?

Cô nàng nhúng vai .

----Nội ít khi nào nói chuyện với ngưỚi khác . ---Vừa nhìn Minh Quân cô vừa đưa mắt nhìn chổ khác xem có ai ở đằng sau không ? ---hihihi ...nói lén tí thôi ..chứ ..bà nội rất khó .

Minh Quân mỉm cười ...

----Đâu cần em nói anh cũng biết mà . Nhưng sao em biết bà nội thích Như Mộng chứ ?

----hi hi hi ...Coi bộ anh đây thương chị ấy dữ hả ...Vừa nghe nói đến là hai con mắt của anh sáng lên ngay ...hi hi hi ...

Nghe cô em họ nói thế làm Minh Quân cảm thấy làm sao đó ...

----hi hi hi ..nếu không thương thì đâu có hỏi chị ấy làm vợ có đúng không ?

---hi hi hi ....

***Anh nói láo thiệt không cần nhấy mắt mà *****

Như Mộng từ trong phòng vừa định bước ra ngoài nói chuyện với Minh Quân . Nhưng khi thấy Minh Quân đang trò truyện với người con gái lúc sáng cô đã gặp thì cô lại không muốn làm phiền ...Định soay lưng bước đi thì nghe anh chàng thốt lên một câu làm cô cảm thấy anh ta thiệt là miệng lưỡi không ai bằng ...

----Chị Như Mộng ....

"Xún răng" thốt lên một câu làm Như Mộng phải quây đầu lại ...

NHư Mộng bước ra ngoài bàn ...cô mỉm cười chào người em họ của Minh Quần rồi cô nhìn anh ...

*****Không biết cô ta nghe được bao nhiêu *****

----Chị ngồi xuống đây nói chuyện chơi một chút đi chị ...

Minh Quân thấy Như Mộng ngồi kế bên anh không biết nói thế nào anh liền giơí thiệu hai bên ?

-----Chắc em đã biết Như Mộng rồi ..còn đây là em họ của anh ..ơ ..

---Dạ em tên Trúc ..em họ của anh mà anh cũng quên tên ngưỜi ta ...

Câu nói của Trúc làm Như Mộng mỉm cười ....

---Anh ta ưa quên lắm ..hi hihi ....

Trúc nghe nói thế liền đùa ..

----Thế hả chị ..vậy để em thử ảnh một chút coi ảnh có thật sự là ngươi `hay quên hay khÔng ???

Minh Quân liền đứng dậy đi ra khỏi ghế ...

----Thôi được rồi ..Trúc ..tha cho anh đi em ..kẻo em hỏi gì về anh chị ..anh lại không nhớ thì có người sẽ giận anh suốt đêm đó ...


0o0o0

Sau một lúc nói chuyện với Minh Quân và Như Mộng, Trúc xin phép về trước vì nhà cô chỉ cách nhà bà nội có mấy căn .

Khi bóng dáng của Trúc đã đi khỏi, Minh Quân nhìn Như Mộng mỉm cười :

---Em chưa có đi ngủ sao ?

Nghe cách xưng hô của Minh Quân, Như Mộng đưa mắt nhìn anh, cô nhỏ giọng:

----Ở đây đâu có ai, anh đâu có cần phải xưng hô như vậy chứ ?

Minh Quân đứng dậy và đi lại bàn rót một ly nước cho anh và cũng không quên phần của Như Mộng

----Cô không có dể tánh chút nào .

Minh Quân để ly nước xuống trước mặt của Như Mộng

-----Cám ơn anh ...từ lúc đầu tôi đâu có nói là mình dể tánh chút nào đâu ?

----Cũng đúng ..cô chưa buồn ngủ à .??

Như Mộng lắc đầu và uống một miếng nước ...

----Bây giờ bên mình sáng trưng mà ...cho nên thay đổi giờ giấc Như chưa có quen .

Minh Quân ngồi xuống ghế đối diện với Như Mộng anh hỏi :

-----Ai cũng ngủ hết rồi ..thồi thì bây giờ tôi với cô ngồi kể chuyện nha ?

-----Kể chuyện à ? mà chuyện gì bây giờ ?

----Thì chuyện giữa tôi và cô ...---Minh Quân vừa nói anh vừa chỉ Như Mộng rồi chỉ tay lên anh ...

-----Chúng ta có chuyện gì để nói chứ ?

MInh Quân nhúng vai .

---Chúng ta thì không có nhưng chắc chắn người ta sẽ hỏi dó mà ..thà mình chuẩn bị trước để khỏi đến đó rồi lo ....

-----hi hi hi ....anh cũng lo xa nhỉ ...cái trò này là chính anh đề cập ra mà ....

Minh Quân đứng dậy ra khỏi ghế và đi lại gần Như Mộng ....Anh cầm tay cô ...

----Đi ..chúng ta đi ra ngoài nói chuyện đi ..

Như Mộng nhìn lại bên trong phòng khách ..cô hiểu ý Minh Quân ..

----Okay ..nhưng anh đừng nắm tay tôi có được không ?

Minh Quân bỏ tay Như Mộng ra và cả hai người đều đi ra ngoài sân bóng mát ..

Vừa ra đến ngoài cửa thì Như Mộng hít cái hơi mát mẽ ở ngoài ..

----hmmm ..buổi tối ở đây không có lạnh tí nào ..

----Okay ..cô muốn hỏi trước hay là tôi hỏi trước đây ?

Như Mông soay mặt qua nhìn Minh Quân ...

----Hỏi gì ?

----Thì tôi hỏi cô về gia đình của cô ..còn Như thì hỏi lại thôi mà ...

---oh ..hihhi ...thôi được cho anh hỏi trước đó

Minh Quân khoang hai tay lại trước ngực và hỏi :

-----Cô có mấy anh chị em ?

-----Ba mẹ chỉ có một mình Như thôi ...còn anh ?

MInh Quân mỉm cười dưới ánh trăng .

-----Tôi chưa hỏi hết mà ...

----Thì anh hỏi câu nào Như trả lời câu đó rồi hỏi lại anh .như vậy thì sẽ nhanh mà ...đúng không ?

----Cũng được ...nhưng cô ăn gian quá đi thôi ....Tôi thì có tức cả là 5 anh em .

Như Mộng nhìn anh châm châm ...

---Thiệt à ...wow năm anh em ..nhưng chắc anh là anh cả chứ gì ....

----Sao cô đoán hay vậy ?

----Có thể trực giác cho tôi biết như thế .....anh có hình của họ không ?? cho tôi xem được chứ ?

----Được để tôi lấy cho cô xem ....

Nói xong Minh Quân lấy ra cái bóp nhỏ từ trong túi quần của anh ra . Anh tìm kiếm một hồi rồi lấy ra một tấm hình có năm người đang đứng còn hai người lớn tuổi đang ngồi .

Tuy ngoài trời đã hạ màng đêm xuống nhưng vì có đèn cho nên Như Mộng vẫn còn thấy được ..cô và Minh Quân bắt đầu ngồi xuống bật thềm ở trước sân ...

----Đây là hai bác ...wow ...ba mẹ anh có đến năm người con trai lận à ...vậy ..

Minh Quân ngạc nhiên nhìn vào tấm hình ....anh cười ....

-----Cô nhìn sao mà ra đến năm người con trai lận ??

Như Mộng nhìn lại tấm hình rồi lại nhìn Minh Quân

----Không đúng sao ? một ..hai ..ba ..bốn ..năm ??

----hihihi ...ba mẹ tôi có năm đứa con là thật ..nhưng chỉ có bốn trai và một gái chứ không phải là năm ngưỜi con trai đâu ...

-----Thiệt không ?? nhưng rỏ ràng trong hình này ...

-----Người đứng chính giữa là em gái của tôi Ngọc Tâm ...

--Oh ....hihih ...sorry ...nhìn không ra đó ...

Minh Quân gật đầu ..

----Em gái tôi nó thích ăn mặt gióng con trai mà ..cái gì cũng bắt trước mấy người anh ..cho nên nhìn hình ai cũng tưởng nó là con trai ..

----hihihih ..bác trai với bác gái có đến tứ quí lận đó ....cô em của anh chắc là vui lắm vì có đến 4 ngưỜi anh ...

---Chắc vậy hihihhi ..còn cô ..không có anh chị em chắc buồn lắm hả ...

Như Mộng nghiên đầu vừa nhìn tấm hình ..

----Uh huh ...buồn lắm chứ ...hồi đó Như cứ năn nỉ ba mẹ cho Như thêm một đứa em nữa cũng được ...Nhưng rồi thì cuối cùng cũng chỉ có Như thôi ...

Như Mộng chợt nhớ ra đều gì ..

----THì ra lúc đầu bà nội hỏi Như có phải là Ngọc Tâm không thì ra là tưỞng Như là em gái của anh phải không ?

----yeah .....cũng hên lúc đó tôi không kêu cô làm em gái của tôi đó chứ .....

---Đúng rồi sao anh không kêu tôi là em gái của anh đi ..như vậy có phải tốt hơn không ?

Minh QUân cưỜi nhưng không trả lời câu hỏi của Như Mộng anh đổi sang đề tài ....

----Để tôi giới thiệu từng đứa em cho cô biết ..Ngọc Tâm thì cô đã biết rồi ..nó đứng chính giữa ....ngưỜi đứng kế tôi là Thiện Minh đứa em thứ hai ..đây là Thái Văn ...còn đây là Phong Vũ .

---Phong Vũ ..ngưỜi em này của anh tôi nghỉ chắc làm cho ba mẹ anh lo nhiều nhất ...

-----Cô đoán hay đó chư" ...nhưng không lo bằng đứa em gái ut của tôi ....hihihi ....

----Thế họ làm gì ..sao không có về thăM nội với anh ?

----Ngọc Tâm thì đang còn học năm cuối cùng để đổi lên trường khác ...còn Thiện Minh thì làm bác sĩ nhi đồng ...Thái Văn thì đang làm manager trong một hãng điện tử ..còn Phong Vũ thì ...đang làm cho một công ty quảng cáo ..

----hi hi hihi ..thiệt à..mấy người em của anh làm nghề khác nhau không hả ....thường thường Như ưa thấy nếu trong gia đình có bác sĩ thì mấy ngưỜi khác cũng làm luật sư hay gì đó ...

----Yeah ..chỉ là mấy đứa em tôi không có thích ..ba mẹ thì thương con cho nên học cái gì cũng được ..miễng sao có việc làm là được rồi ..

-----Thế còn anh ?

Minh Quân ngạc nhiên

---Tôi làm sao ?

-----thế anh làm nghề gì ?

---Cô có tài đoán đó mà ..hay là cô đoán thử xem ?

Như Mộng nhìn Minh Quân như muốn xem kỷ anh một tí ...

-----Anh là anh cả ..dù gì đi nữa chắc cũng phải noi gương cho các em ....Chắc là ....

---Là gì ?

----hihihi ..thôi tôi không đoán đâu ...anh nói đi ..anh làm gì ?

0o0o0

Minh Quân ngước mắt lên nhìn cô và mỉm cười .

-----Tôi ....ờ ma thôi đi ..nêu cô không đoán ra được thì thôi ..

Như Mộng không mấy hài lòng về câu trả lời của Minh Quân cô bảo:

-----Anh ngộ nhỉ có vậy thôi mà cũng không nói ..thôi được bây giờ chúng ta đổi đề tài khác đi hả ..

Minh Quân thích thú anh liền gật đầu ..

---Được rồi vậy cho cô hỏi trước đó ..

Như Mộng suy nghỉ một hồi,

---Umm ....lở khi có ai hỏi chuyện về anh với tôi thì phải làm sao ? Thí dụ như là làm sao mình quen được nhau và đã bao lâu rồi ..Và chúng ta đính hôn hồi nào ...Rồi thì khi nào .....

Minh Quân bật cười lên ...

----hi hi hi ..một câu hỏi của cô bằng ba câu hỏi của tôi đó ..

Như Mộng không nói gì cô chỉ ngồi trên bật thềm và nhìn Minh Quân ..

----Thôi được ..vậy thì chúng ta chọn đại một ngày trong ba trăm sau mươi lăm ngày đi hả ..thế thì cô thích ngày nào ?

------Cho Như chọn hả .....hay la anh chọn đi ...Như đâu có biết ...chỉ có anh thích nói gạt người ta chứ Như đâu có .

Nhìn nét mặt của Minh Quân biết là anh không được vui cho lắm .....

-----Cô có thể nào đừng nhắc đến chữ gạt người ta không ? Chuyện cũng bắt đất dĩ tôi mới làm như vậy ..Chứ tôi cũng đâu có muốn cho cô lâm vào cảnh này đâu .

Như Mộng biết mình lở lời cô liền nhỏ giọng ..

----ummm ..sorry ....chỉ là nói láo với người ta tôi thật ngại lắm ...

Minh Quân ngước mắt lên nhìn Như Mộng

-----Cô đâu cần phải xin lỗi chứ ..dù sao lỗi cũng do tôi mà ra ....

-----hi hi hih ..có phải tôi với anh khách sáo quá không hả ....thôi được rồi ...vậy thì anh chọn đại một ngày nào đó đi ...

Minh Quân suy nghỉ rồi mắt anh sáng lên ..

---Hay là 1 tây tháng sáu nha ?

----Tại sao lại là một tây mà không phải ....mười mấy hay hai mưƠi mấy ....

Minh Quân mỉm cười, một nụ cưỜi thật tươi ...

-----KHông hiểu sao đàn bà con gái các cô thích thắc mắc quá vậy hả ...cô kêu tôi chọn một ngày thì tôi chọn đại thế thôi ...

-----Tôi cũng vậy ....

------Cô cũng vậy làm sao ?

Như Mộng lắc đầu ...

----Thì tôi cũng không hiểu đàn ông như anh ...chỉ có chút xíu mà muốn quậu lên à ....anh nói tôi khó tánh tôi nghỉ anh còn khó tánh hơn tôi ..

Minh Quân không cười nữa mà anh chỉ nhìn ra ngoài thật xa ..

-----Cô cũng biết dù sao tôi cũng là anh cả ..tôi không khó tánh thì làm sao các em của tôi nghe lời chứ đúng không ?

-----Cũng có phần đúng ..nhưng dù sao cũng đừng nên làm thành thói quen mà ....

MInh Quân soay đầu lại và thờ dài ...

----Cô biết không ? trong gia đình chúng tôi ..ai cũng có biệt danh cả tôi là khó tánh nhất ..Thiện Minh thì siêng nhất ...Thái Văn thì hiền nhất ..còn Phong Vũ thì đẹp trai nhất ....

----hi hi hihi .....có thiệt hay không đó ..ai cho các anh mấy cái biệt danh đó vậy

----Thì em gái của chúng tôi đó mà ...con nhỏ đó cái gì cũng nói được cả ....

Như Mộng lấy tay che miệng vì cô không nhịn được cười .

----Thế thì các anh cho cô ta biệt danh gì ?

Minh Quân ngạc nhiên nhìn qua cô ..

----Sao cô biết chúng tôi cũng có biệt danh cho nó ?

----Dể thôi ...anh em các anh thương nhau đến như vậy các anh có biệt danh thì không thể nào bỏ xót em gai các anh được ...

-----ha ha ha ...xem ra cô cũng nhậy bén lắm đó chứ ....chúng tôi có nhiều biệt danh cho Nicky lắm ...nào là ....nhõng nhẻo nhât nhà ...lì nhất nhà ....phá nhất nhà ....

----Thế à ...anh em các anh sao cái gì cũng nhất nhà hết vậy ...hhiihhi ..vui quá hả ..phải chi tôi cũng có anh hay em gì đó thì hay biết mấy ....

Minh Quân lại soay qua nhìn cô ..

----Thật ra nhiều lúc làm con một cũng tốt lắm ..vì cô được cưng chìu nhiều hơn và nhỏng nhẻo nhiều hơn ....được thương nhiều hơn nữa ....

----hihihih ..anh nói cũng đúng ...cho dù bây giờ có cho tôi đổi số mệnh .tôi cũng hy vọng được làm con của cha mẹ tôi ....hihihih ..chúng ta trở lại đề tài đi hả ....

Minh Quân chưa kịp trả lời thì anh nghe có tiếng gì kêu ....

---brr ..brr ...

Soay qua Như Mộng anh hỏi :

----Có chuyện gì vậy ??

Như Mộng mắc cở ..cô liền đưa tay để lên bụng ..

-----ummm ..sorry ...cái bụng của Như kêu ....

----hi hi hi ..có phải đói bụng rồi không ? hồi nãy tôi thấy cô đâu có ăn gì nhiều .....

Như Mộng khẻ gật đầu ....

---có thể vậy đó ....nhưng không sao mà .....

MInh Quân liền đứng dậy ....

----Không sao gì chứ ...đi vào đây ...tôi làm cái này cho cô ăn ...

Nói xong anh đưa tay và nắm lấy tay của Như Mộng ...

---uh sorry ...okay ...đi vào trong đi .

Như Mộng mỉm cưỜi ...

----Anh thiệt biết nấu hả ....

Minh Quân đi vào trong nhà bếp trước và Như Mộng đi theo sau ....nghe cô nói anh liền soay lại ...

-----Bộ cô tưởng làm đàn ông như chúng tôi thì không biết nấu à ..hihihi ....Cô đừng quên chúng tôi nấu ăn đứng số một hàng đầu đấy nhé ...

----hihihih ..thật à ...nếu ai cũng như anh thì đở biết mấy ...okay ...để Như thử tài nghệ của anh xem ..nếu được thì ...

-----Nếu được thì sao ?

----ihhhi ..không gì ...
Rong Reu
Trong Vòng Tay Của Anh

----Hôm nay ngày gì mà xui quá vậy nè ....

Thiện Minh vừa lẫm bẩm trong miệng vừa quẹo xe vào parking . Đậu xe xong anh liền đi ra và cầm theo mấy tờ giấy trên tay ....

Bươc' vào văn phòng bác sĩ của anh thì Thiện Minh gặp ngay cô thư ký :

----Chào bác sĩ ..hôm nay ...

Cô nàng chưa nói hết câu thì đã bị Thiện Minh cắt ngan .

----Có gì một lát cô bảo với cô y tá nhé ..tôi cần phải làm chút chuyện ...

Cô thư ký không dám nói thêm chỉ nhìn theo phía sau lưng của Thiện Minh khi anh bước vào văn phòng của anh .

Cô y tá từ bên trong bước ra ..nhìn thấy nét mặt ủ rủ của bác sĩ cô liền hỏi cô thư ký :

---Hồng à ..hôm nay anh ta bị gì vậy sao nét mặt bí xị ...

Cô thư ký tên Hồng cũng không biết trả lời làm sao ..cô chỉ nhúng vai ...

----Em cũng đâu có biết đâu ...anh ta vừa mới đi vô là như vậy đó ..em định nói là 10 giờ anh ta có bệnh nhân đến ..chưa kịp nói hết câu thì bảo em nói với chị ...

Cô y tá nhìn về phía văn phòng của Thiện Minh rồi đưa mắt nhìn lại cô thư ký ...

---thế à ...không biết anh ta bị gì.....thôi không gì đâu bệnh nhân cũng gần đến rồi ...chắc thế nào anh ấy cũng khám bệnh mà ...

----Uh huh ....


--------------------------------------------------------- --------------------------------------------------------

------Mommmmmmyyyyyy!!!

Vừa nghe tiếng thằng con trai mới lên sáu hét lên một tiếng thì Trà Mi bỏ công việc cô đang làm trong nhà liền chạy ra ngoài sân xem ...

---Có chuyện gì Duy ? ..Con bị gì ?

Thằng bé khấu khỉnh ngước mắt lên nhìn mẹ nước mắt nó chảy rồng xuống má :

----I want a daddy

Trà Mi lâu nước mắt trên mặt con trai và dắt tay Duy vào nhà ...

-----Duy à con nói gì ...

Thằng bé ngước mắt lên nhìn mẹ của em rồi nó ôm chầm lấy cô ...

-----híc híc ..Duy muốn ba ....mẹ không cho Duy ....Tony có ba ...Kimmy cũng có ba ....ai cũng có ba sao Duy không có ...

Trà Mi không biết trả lời ra sao với thằng bé ..cô liền đưa em lại ghế sofa và bế Duy vào lòng ...

-----Duy à ....Duy còn nhớ mẹ bảo Duy gì không ? Con cũng có ba mà ...Nhưng ba ....

Nước mắt của thằng bé lại chảy dài trến má ....nó biết Trà Mi định nói gì ....vì lúc nào nó cũng nghe cô nói như thế ....

-----Ba không thương Duy hả mẹ ....sao Ba lại bỏ Duy ..Ba không thương mẹ với Duy sao ?

Trà Mi không cầm được nước mắt .....cô lại ôm Duy sát vào lòng ...

----Không đâu ..ba thương Duy lắm ....------Nói đến đây thì cô không biết nói sao nữa và nước mắt lại chảy xuống má cô và rơi xuống Duy ...

Duy ngước mắt lên nhìn mẹ ..Em đưa tay lên và chùi đi nước mắt của cô .

-----Mẹ đừng khóc ..Duy ngoan mà ..Duy đâu có hư ..mẹ đừng khóc nha mẹ ....

Trà Mi lấy tay chùi đi nước mắt ...

----Duy đó ...Duy làm cho mẹ khóc rồi . ----

THằng bé ngồi thẳng dậy ....

---Con không muốn ba nữa đâu ..Mẹ đừng khóc ....

Trà Mi cưỜi mỉm chi một cái ....

-----Được rồi mẹ không khóc .....

Thằng bé cười toe toét lên ...để lộ ra mấy cái răng còn xúng của em ....

----Duy không muốn ba nữa ...Mẹ mua cho Duy con puppy gióng Tony nha ?

Trà Mi lắc đầu nhìn con trai ...cô vuốt nhẹ lên tóc Duy ...

----Duy đó ...đòi nhiều quá ..được rồi ..vậy để khi nào Duy ngoan mẹ sẽ mua cho Duy chịu không ???

THằng bé đứng xuống đất ..và cười ...

----Really mommy ? ----Nói xóng em lại vòng tay ôm chầm lấy mẹ .....---I love you mom ....

----I love you too, baby ...


0o0o0

Sau một buổi sáng thứ bảy làm việc tại văn phòng bác sĩ, Thiện Minh lái chiếc xe Lexus của anh về nhà . Chiếc xe vừa ngừng trước sân thì Thiện Minh đã thấy cô em gái hớn hả chạy ra đón anh ****Chắc lại có chuyện gì nữa rồi **** Thiện Minh suy nghỉ ..anh mở cửa và bước ra ngoài .

----Anh ba ...anh có biết ...----Chưa nói dứt câu thì Ngọc Tâm nhìn châm chú vào chiếc xe mới toanh của anh ..ngang hong ở cửa sau lại bị thủng vào một lỗ .

Thiện Minh đóng cửa xe lại và đi về phía em gái .

----Có chuyện gì vậy nhóc ??

Không để ý đến câu hỏi của anh, Ngọc Tâm đi lại gần chiếc xe và rờ lên chổ bị xe đụng vào ...

----Anh ba ....sao xe của anh bị thế này ...còn nữa .------Ngọc Tâm lại ngừng giữa chừng và nhìn lại Thiện Minh ....----Anh có bị gì không hả anh ba ...người nào đụng anh vậy hả ..anh có sao không ? có đụng mạnh không anh ?----

Thiện Minh lắc đầu nhìn em gái ..Trong một ngày mệt nhọc cho dù có sảy ra chuyện gì, về đến nhà mà nghe tiếng nói của em gái anh thôi thì Thiện Minh cũng bớt đi phần nào mệt nhọc ...

----Anh của em đâu có bị gì ....người ta đụng anh, nhưng anh là người bị lỗi ..đụng như vậy là ít rồi đấy ..anh tưởng là còn mạnh hơn thế nữa ....

Ngọc Tâm vừa nghe đến đây thì cô nhìn lại Thiện Minh như muốn nói cái gì đó ...

----Anh ba à ..anh lái xe nên cẩn thận chứ ..lỡ anh bị gì thì em gái phải làm sao ? ---

Thiện Minh mĩm cười và dắt tay cô đi vào nhà ...

----Đã nói không có gì mà ....anh ba hứa với em từ nay sẽ cận thận chịu chưa ?

Thấy Ngọc Tâm khẻ gật đầu ..anh lại hỏi :

---Hồi nãy em định nói với anh đều gì ?

Ngọc Tâm ngước mắt lên nhìn Thiện Minh rồi suy nghỉ :

---Anh ba thấy ghét ..tại anh hết đó .....bây giờ làm cho em quên là định nói gì với anh rồi ...

Thiện Minh và Ngọc Tâm mở cửa bước vào nhà ...

----Thôi được rồi ...vậy em suy nghỉ coi hồi nãy định nói với anh đều gì đi hả ..đợi Thái Văn và Phong Vũ về rồi tụi anh dẫn em đi ăn chịu không ?

Ngọc Tâm mỉm cười như mừng lắm ....

---hihihih ..hoang hô anh ba .....đi ăn ....vậy hôm nay em không cần phải nấu đồ ăn cho các anh ăn rồi ....

Thiện Minh lắc đầu ...

----Uh huh ..hôm nay em không cần phải nấu đâu Nicky ....

---Yeahhhh ....anh biết không ...em thích nhất là ở nhà như vậy với anh ba, anh tư, với lại anh năm ..chứ có mom and dad ở đây em đâu có thể làm những gì em muốn chứ ....còn nữa ..nhất là bây giờ anh hai ổng về ..mai mốt rồi đây em sẽ khổ cho các anh xem ..

Ngạc nhiên bởi câu nói của Ngọc Tâm ..Thiện Minh hỏi :

----sao em lại phải khổ ..bộ anh hai dữ đến vậy sao ?

---hihihhi ...đâu có dữ ..chỉ là sometimes anh hai làm sao đó ...muốn la thì la người ta à ...thôi đi ...bây giờ còn đến hai mươi mấy ngày họ mới về lận ....các anh không được ăn hiếp em đó nha ..nếu không em sẽ gọi điện thoại qua bên đó mét các anh đó ....

---Ha ha ha ....tụi anh chưa gọi điện thoại nói em ở đây phá nhà phá cửa của ba má ..mà em lại muốn mét các anh à ....

Ngọc Tâm không nói gì ...cô chỉ khẻ mỉm cười ....***có các anh sướng thiệt đó chứ ...ông trời ơi ....ông có thương con ..thì khoang cho các anh cưới vợ nhé ...cho họ ở với con thêm vài năm nữa ...đợi con có chồng rồi mấy anh cưới vợ cũng chưa muộn mà ..phải không ?? ..ông không trả lời ..coi như là hứa rồi đấy nhé ?? ****

----------------------------------------- --------------------------------------------

----Cô Mộng Như ơi ...Cô Mộng Như ơi !

Con bé Tiểu Mi ..cứ kêu ngược tên của Như Mộng ...nhưng cũng may cho cô ..dù cho có đổi đi đổi lại thì tên của cô cũng không có gì khác biệt cho lắm .....

Như Mộng nhìn con bé đang chạy tới ...cô mỉm cười :

---Có chuyện gì vậy bé Mi ...

---Cô Mộng Như ơi ..bạn con nó thích con búp bê cô cho lắm ...còn thằng tèo với lại thằng tí nữa cô ..tụi nó thích mấy cái xe cô cho ....nó nói đẹp quá .....

Cái miệng lếp xếp của con bé đang nói mà làm cho Như Mộng không thể nào không nựng má con bé cho được ....hai đôi má của em vừa đỏ đỏ hồng hồng vì nắng ..và mồ hôi nó cứ ra làm tóc con bé như mới vừa tắm xong ....

----Thế à ..Bé Mi thích là được rồi ..Cô Như Mộng vui lắm ....

Bé Mi dơ hai tay em lên như muốn cho Như Mộng bế em lên tay ..

-----Bé Mi làm gì đó ....

Con bé vừa nghe tiếng của Minh Quân đi ra thì em lại sợ và đi lại gần Như Mộng và núp đằng sau lưng của cô ....

Như Mộng nhìn Minh Quân cô khẻ mỉm cười ..cô nói nhỏ chỉ để cho anh nghe ...

--Anh làm gì mà hình như đứa nào nó cũng sợ anh vậy ?

Minh Quân nhìn lại Như Mộng và nhìn bé Mi núp đằng sau ..anh bảo :

--Chắc tại mặt tôi khó coi quá cũng không chừng ......---Soay qua bé Mi, Minh Quân quắc tay ....

----Bé Mi à ..lại đây chú ẩm con lên chịu không ?

Con bé cũng không dám đi lại ...em cứ đứng đằng sau và dịnh lấy cái áo của Như Mộng ..Như Mộng soay qua trấn an em .

----Bé Mi ...con quên là cô đã nói với con cái gì rồi sao ? ..

Con bé chợt nhớ ra ..và em không còn thấy sợ nữa .....

----Chú à ..chú ẩm con ....----Con bé vừa nói nó vừa dơ hai tay lên cho Minh Quân bồng ....

Minh Quân kê sát miệng gần mặt của Như Mộng ..anh hỏi nhỏ vào lổ tai cô ...

----Cô nói cái gì mà bé Mi lại ngoan thế này .....

Như Mộng nhìn MInh Quân ....**Cái anh này ...sao mà đứng gần người ta quá vậy chứ ***** .....

---ummmmm ..đâu có gì ..đó là bí mật của tôi ...hihhihihih .....


Tiếng cười của Như Mộng và Minh Quân mang đến niềm vui cho cả bà nội và mẹ của anh . Họ đang ngồi trong phòng khách trò truyện với nhau đều gì đó ..và chợt nghe những tiếng cười khúc khích của bọn trẻ ...

-----Hai đứa nó thật hộp rơ quá chứ ....

Bà Du nhìn mẹ chồng và khẻ gật đầu ..

---Dạ phải thưa má ...

-----Vậy chứ tụi bây định chừng nào mới làm đám cưới cho họ ...

***Má à ..chính con còn không biết thì làm sao mà nói cho được chứ *** ...

-----Dạ ..cái đó là quyền của bọn trẻ thôi má ...Chúng muốn chừng nào đám cưới thì tụi con cũng đồng ý thôi ...Chú gắp gáp quá sợ bọn trẻ nó lại không chịu ..

----Không chịu cái gì ----bà nội vừa nhai nhai miếng trầu trong miệng ..bà vưa nói như đang giận dữ ---Chuyện đám cưới đám hỏi là do cha mẹ định đoạt ...hai đứa lớn hết rồi ..nhưng dù sao đám cưới cũng phải biết coi ngày coi giờ chứ con ...bọn trẻ thì nó đâu có nghỉ đến chuyện ngày giờ ..nhưng làm cha mẹ thì phải nói cho nó biết ..

Bà Du không biết phải nói sao ....bà đành gật đầu với mẹ chồng ..

---Dạ phải thưa má ...

----Vậy con với thằng Kỳ và già đình bên ông xui chưa định ngày giờ gì à ....

---Dạ phải -----

bà nội lấy cái chung nhỏ và nhổ ra chất nước đỏ từ trong miệng .....

-----vậy được rồi ...để má đây định đoạt ngày giờ cho chúng nó ...


0o0o0
---Như Mộng nè, cô cho tôi hỏi một chút có được không ?

Như Mộng đưa mắt nhìn về phía Minh Quân ..***hôm nay anh ta đổi tánh rồi hay sao ? ***

-----Uh huh ..anh có gì thì cứ hỏi đi ...nếu Như biết thì sẽ trả lời cho anh ..còn nếu như không biết thì Như cũng tìm cách khác để mà nói cho anh biết .

----hihihi okay ....cô nói là cô về đây chủ yếu là đi chơi kia mà ...Nhưng sao cô lại đem nhiều món đồ chơi con nít quá vậy ..chẳng lẽ bên đây cô còn có bà con gì nữa sao ?

Như Mộng lắc đầu rồi bước đi về phía trước ...cảnh vật chung quanh làm cho cô cảm thấy thật vui ..nhưng lại có đều gì đó khiến cô không mỉm cười nổi ..

-----Không, bên đây Như không còn người thân gì cả . Gia đình bên ba và mẹ Như đều ở bên mỹ . Chính Như cũng không biết mình về đây để làm gì ..sự thật thì đi chơi chỉ là một cái cớ để cha mẹ cho Như về đây..và cũng vì một phần Như muốn nhìn lại nơi này ..vả lại .......

Như Mộng định nói thêm gì đó bổng cô ngưng lại giữa chừng ...

-----Có phải cô đang muốn trốn tránh đều gì không ?

Câu hỏi đột ngột của MInh Quân khiến cho Như Mộng phải ngạc nhiên nhìn anh ...

-----Sao anh lại hỏi vậy ?

-----Sao lúc nào cô cũng đáp lại bằng một câu hỏi khác ? Mà phải không ? có phải cô đang muốn trốn tránh cái gì đó hay là một người gì đó cũng không chừng ...

***Tại sao anh lúc nào cũng đoán trúng chủ yếu của tôi vậy chứ ....***

Như Mộng mỉm cươi ..

-----Tôi có thể không trả lời câu hỏi đó của anh được chứ ?

Minh Quân gật đầu ..

-----Được mà ..nhưng nhiều lúc cô không cần phải ấp ủ nó trong lòng đâu ...có đều mỗi lúc nhìn cô ..tôi lại thấy có đều gì đó hình như khiến cô không được vui ...

----hihihihi ..anh biết không ..nếu anh làm thầy bói có lẽ anh sẽ có khách nhiều lắm đấy .

----hahaha thật à ..vậy người đầu tiên tôi coi không lấy tiền sẽ là Như Mộng đó ...

Chợt có cái gì khiến Như Mộng không muốn đứng đó nói chuyện với MInh Quân ....không phải vì cô không thích anh ..mà là vì ....nếu cô nói chuyện với anh thì thế nào cô cũng sẽ kể cho anh nghe những chuyện mà cô ấp ủ trong lòng bấy lâu nay ....Đã lâu lắm rồi ...ngoài ba mẹ cô ra hình như không còn ai quan tâm đến cô nữa ...Năm năm trước ..nếu như không có ngày đó thì có lẽ cô là một người hạnh phúc nhất ..vì cô nghỉ rằng mình đã kiếm được một người để yêu và được yêu ...và có lẽ bây giờ cô cũng đã có mấy mặt con rồi ...Nhưng sự hoá trớ trêu ..lại khiến cho cô tự than thân trách phận ...ngộ thây cô lại không trách họ ...mà lại tự trách bản thân mình .....

-----Cô đang nghỉ gì đó ?

Như Mộng chợt giật mình một cái ...***mình làm gì vậy ****

----Oh ..xin lỗi anh ...Như ..như đâu có nghỉ gì ...chỉ đang nhìn cảnh vật chung quanh thôi ...

---Như Mộng nè ...ngày mai tôi đưa cô về Cần Thơ chịu không ?

Đôi mắt của Như Mộng sáng lên ...

----Về Cần Thơ ....Oh đúng rồi ..tôi quên nữa chứ ..mẹ có dặn tôi đi gặp người bạn của mẹ ..ngày mai anh đi về Cần Thơ ....được đó vậy anh cho Như đi với ....vả lại ở đây cũng ba ngày rồi ...Như cũng muốn được đi đây đi đó một chút ...

----Tôi biết mà ...nếu không phải tại tôi thì chắc có lẽ cô cũng không có ở đây lâu vậy đâu ...vậy ngày mai tôi mướn xe đưa cô đi chơi hả ...

----Có thiệt mới nói đấy nhé ..vậy ngày mai chúng ta đi sớm phải không ?

MInh Quân gật đầu ...

---Uh huh ...mai chúng ta đi sớm ..vả lại Cần Thơ cũng gần Bắc Mỹ Thuận mà ..đi Cần Thơ rồi tôi sẽ hỏi người ta coi chổ nào đẹp dẫn cô đi chụp hình ....

-----hihihhihi ...anh thật là ..Như không biết hình dung anh ra sao nữa ...Nhưng cũng cám ơn anh ..----Như Mộng chợt nhìn lại ngôi nhà của bà nội ..cô vội nói -----Không biết bác gái và bà nội đang làm gì ..thôi để Như vào trong phụ giúp nha ..có gì nói chuyện với anh sao ....

Nói xong Như Mộng định bước đi thì Minh Quân nói theo ..

----Nhưng cô nhớ đừng gọi mẹ tôi bằng bác trước mặt nội đó ..nếu không nội lại thắc mắc cho xem ..

Như Mộng soay qua và mỉm cưỜi ...

----hihiiihi ..biết rồi ..anh khỏi phải lo ....
Rong Reu
----Chắc là ở đây rồi ..----- Minh Quân vừa nói anh vừa nhìn vào cái tờ gi???y địa chỉ mà mẹ của Như Mộng đã đưa cho cô .

----Phải không anh Quân ? Nãy giờ mình cũng đã hỏi nhiều người rồi ..---Như Mộng ráng đi kịp theo gần Minh Quân và đưa mắt nhìn quanh ..Kỳ lạ thay ..sao ma có nhiều người nhìn cô và anh ta quá vậy kìa ..

Minh Quân soay qua và mỉm cười với cô ..và chợt anh nắm tay Như Mộng và dẫn cô đi vào ngôi nhà ..mà đằng trước sân lại có một quán nước nho nhỏ ..Những ánh mắt kỳ lạ của những người khách đang ngồi uống nước, trai cũng có mà gái cũng có ..làm cho Như Mộng không dám đi một mình mà cứ đi sát vào người Minh Quân ...

----Mời anh chị ngồi ..anh chị muốn uống gì ---Một cô gái tuổi cũng độ mười chín hai mươi gì đó niềm nở chào khách và đưa tay chỉ vào cái bàn nhỏ còn tróng kế bên ...

Như Mộng nhìn cô gái và hỏi :

---Xin lỗi cô, ở đây có phải là nhà của dì Thanh không ?

Cô gái ngạc nhiên nhìn Như Mộng rồi nhìn qua Minh Quân .

---Anh chị quen với má em à ....anh chị đợi em một chút ..để em vào nói lại với má .

Minh Quân và Như Mộng chưa kịp trả lời thì cô gái đã bỏ vào trong ..

---Có lẽ chúng ta đã đến đúng chổ rồi ----Như Mộng vừa nói cô vừa mỉm cười ...chợt cô nhìn Minh Quân ...kỳ lạ thay ..sao anh chàng này mấy ngày nay cứ nhìn cô hoài thế này ....

---có lẽ vậy ---Một câu nói nhỏ nhẹ làm cho Như Mộng không sao hiểu tháu người đàn ông này ..ba hồi thì thế này bốn hồi lại đối sử với cô kiểu khác ...

---Chú ơi ..chú mua dùm con tờ vé số đi chú --giọng nói thanh thoát của một bé gái khoãng chín mười tuổi làm cho Như Mộng quên lãng đi Minh Quân đang đứng cạnh mình và đưa mắt nhìn về đứa bé ....thật tội nghiệp mới có mấy tuổi đầu mà phải buôn ba giữa đời để kiếm tiền giúp đở cho gia đình ...

Như Mộng thấy con bé bước nhanh lại gần một người đàn ông dáng người cũng rất bảnh trai ..và nhìn bề ngoài thì thấy anh ta có vẽ cũng lịch sự lắm đó chứ ....

---Chú ơi ..chú mua giùm con tờ vé số đi chú ..

Nhìn cử chỉ người đàn ông an mặt lịch sự kia ..Như Mộng nghỉ rằng chắc anh ta sẽ không mua một tờ giúp đở con bé thôi đâu mà chắc sẽ mua nhiều hơn thế...ai ngờ ..

---Mua mua cái gì ..mày có biết tao mua biết bao là tờ vé số rồi không ?? mà có trúng một con gì ....---Vừa nói người đàn ông vừa đứng lên ...anh móc trong túi quần ra vài tờ giấy trăm bạc để lên bàn -----Sáng sớm nhìn thấy mày đã muốn xui rồi ...mua vé số về bộ mày muốn tao tự đốt tiền tao à ..---Nói xong anh chàng liền bỏ đi lập tức ...

Con bé cứ đưa mắt nhìn chung quanh quán nước ..nó thiệt không muốn phải rao bán cho người nào để có tiền về đưa cho cha mẹ ...nó còn đến 5 đứa em ở nhà ..khổ nổi lại là đứa con gái lớn ..không biết làm sao để giúp đở cha mẹ ..trong lớp lại là đứa học trò xuất sắc nhất ..vậy mà mẹ không cho đi học nữa ..nói rằng nhà đã không có tiền để nuôi em ..thì làm sao có tiền để cho nó ăn học tiếp .

Nét mặt của con bé như khác hẳn ..trên mặt em không còn là những nụ cười vui tươi mà ngược lại là một ánh mắt thật buồn và thật đáng thương làm sao ..Con bé lại đưa mắt một lần nữa nhìn chung quanh ..nhưng coi bộ không ai mua vé số của em nữa đâu ...

-----Em gái ơi ---Như Mộng và Minh Quân đều thốt lên một lược khi con bé định quây lưng bỏ đi ra ngoài ...rồi Minh Quân và Như Mộng như hiểu ý ..họ nhìn nhau và cười ....

Vừa nghe có tiếng người gọi thì con bé nhìn lại ....chắc họ đang kêu mình ...

---anh chị gọi em à ?? ---Con bé vừa đi lại vừa hỏi ...

Minh Quân nhìn con bé và cười ...

---Đúng rồi ....em còn bao nhiêu tờ vé số ở trong tay đó ?

Con bé hình như không cần đếm ..vì chắc em đã đếm trước khi rao bán vé số ....

---Dạ ...dạ em còn đến 20 tấm lận ...

---Vậy à ..?.---Như Mộng nghe Minh Quân hỏi con bé ..không biết anh ta định làm gì đây ....

---dạ phải ....----con bé gật đầu lia lịa

----Vậy em chịu bán cho anh chị không ??

Con bé vừa nghe nói hai con mắt vừa đen vừa tròn xoe của em chấm chú nhìn về Minh Quân .....

---Bán chứ anh ...thế anh muốn bao nhiếu tờ ??

Minh Quân ngước lên nhìn Như Mộng ...cô đưa mắt nhìn lại anh ..cô mỉm cười ...

----Thôi được ...em bán hết cho anh chị đi ....

---Thiểt hả anh chị ?? ---Con bé vừa hớn hớ vừa vui mừng ....---anh chị mua hết cho em à ..nhưng mà ...---Con bé lại ngập ngừng ...

Minh Quân cười ..

---Em sợ anh chị không có tiền à ??

----Dạ không dạ không ..chỉ tại vì hồi đó đến giờ em chưa bao giờ bán vé số hết nhanh như vậy ..nếu mẹ biết mẹ sẽ vui lắm đó ...-----Dạ đây ....20 tờ vé số nè anh ----Vừa noío con bé đứa tay và đưa cho Minh Quân những tờ vé số ...

---Tức cả là bao nhiêu vậy em ? ---

--Dạ một trăm năm chục ngàn đồng thưa anh ..

Minh Quân lấy trong túi quần ra cái bóp nhỏ của anh và lấy ra tiền việtnam mà anh mới đổi hôm nào và đưa cho con bé 4 tờ 50,000 đồng

Con bé nhìn lại số tiền trên tay với nét mặt vui tươi hiện ra rõ rệt trên gương mặt dễ thương của em .

----dạ anh đưa dư cho em rồi ..chỉ là 3 tờ này thôi ....---Con bé lại cười vui tươi và trả lại một tờ 50000 cho Minh Quân ...

Minh Quân ngước xuống nhìn con bé ...

----Có phải em có nhiều anh chị em lắm phải không ?

Hai con mắt tròn xoe lại hiện ra ...

----Sao anh biết ??

Minh Quân mỉm cười ..

----Anh đoán vậy thôi ....3 tờ này em cứ về đưa cho ba mẹ ...còn một tờ này ..coi như là anh chị cho em ..

----Thiệt hả anh .chị .....----Em bé gái lại đưa mắt nhìn hết Minh Quân rồi đến Như Mộng ..em không thể ngờ được hôm nay em lại có vận may mắn như thế ...

Nãy giờ Như Mộng không nói một lời ..vì cô không cầm được nổi súc động trước mắt cô ....

--thiệt đấy ..em cứ cầm lấy đi ...

----Cám ơn anh chị ..cám ơn anh chị ...em chúc anh chị may mắn ...thế nào anh chị cũng trúng vé số mà ...----Vừa định cám ơn xong là sẽ đi ..nhưng ai ngờ ...MInh Quân lại kêu em trở lại ...

----Khoang đã em gái ....

Con bé đi lại với vẽ mặt không được vui ...

-----Anh muốn trả lại cho em hả ...dạ bán rồi em không lấy lại đâu ...

Minh Quân lại cười to với lời nói vừa ngay thơ vừa trẻ con của em ...

---Không đâu ..anh đâu có ý định trả lại ..chỉ là anh chị muốn tặng lại cho em 10 t??? giấy số này thôi ...

---Thiệt hả anh chị ?? ---Con bé một lần nữa lại không ngờ ..sao mà ..sao mà .---Dạ ..dạ em cám ơn anh chị ...cám ơn anh chị nhiều ....và rồi lần này con bé lại chạy đi mất tiu .....

Như Mộng lại nhìn qua Minh Quân ..cô cười mỉm chi ...

---Có chuyện gì thế mà nãy giờ cô cứ cười mà không nói lời nào vậy ?

Như Mộng không biết trả lời làm sao ..cô mỉm cười ..rồi lại nghiêm chỉnh ...

-----Anh định làm gì với mười tờ vé số đó .....

---Cái này à ...----MInh Quân vừa nói anh vừa dơ tay với mấy tờ vé số ....----Tôi tặng cô năm tờ vé số ..còn tôi giữ năm tờ ....

----Thiệt không đó ....

-----hahhaha ..cô lại bắt trước con bé hồi nãy à ...tôi có bao giờ nói dối đâu ..-----

---hiiihiihihihih ....lỡ khi tôi trúng thì sao ?? ---Như Mộng hỏi đột ngột ..

----Dể thôi ..thì lúc đó chúng ta đi lảnh tiền ...hahhaha ..có gì mà khó mà cô hỏi ....----

---Ohh ..thì ra anh tham lam như thế ...-----Như Mộng đùa với anh ..----Thôi anh giữ đi nhé ..nếu có trúng ...thì chúng ta đi lảnh chung ....hihihi ....

Minh Quân chưa kịp nói tiếp thì người con gái lúc nãy đã đón tiếp hai người vừa đi ra, và sau lưng cô là một người đàn bà đứng tuổi, mẹ của cô gái :

----Má à ..có hai người này muốn gặp má ....

Nhìn người đàn bà trước mặt ...Như Mộng hỏi thăm :

----Dạ chào dì ..dì có phải là dì Thanh quen với Mẹ cháu không ? cháu tên là Như Mộng, mẹ cháu nói khi nào về đây đến đây thăm dì và đưa cho dì lá thư này .

Vừa nói xong, Như Mộng lấy ra trong túi sách nhỏ của cô một lá thơ ..và một gói quà Minh Quân cầm phụ cho cô .

Khi mở lá thư ra xong, dì nhìn vào hàng chữ và đưa mắt nhìn Như Mộng mỉm cười

---THì ra cháu là con bé Như Mộng ngày xưa ưa đi với Mẹ đến đây thăm dì đó à ....----Rồi dù lại đưa mắt nhìn Như Mộng kỉ hơn một chút nữa ..---Càng lớn thấy cháu càng xinh ra đó ....---Rồi như chợt nhớ ra đều gì dì vội nói :

----Thư con, đi rót nước ngọt mời anh chị uống đi ---dì nhìn con gái bảo ....và soay qua Như Mộng và Minh Quân dì chỉ tay vào nhà ..

----Mời hai cháu vào nhà chơi ..ngồi nói chuyện một chút với dì Thanh ...-----

Với niềm đón tiếp niềm nở của Dì Thanh làm cho Như Mộng cảm thấy rất thích dì . Khi MInh Quân và Như Mộng bước vào nhà thì dì mời họ ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách ..

Như chợt nhớ ra mình quên cái gì dì liền nhìn Minh Quân và hỏi :

---Còn cậu đây là ....

Như Mộng đưa mắt nhìn Minh Quân và nói vội ..

---Dạ anh ấy là ...

----Dạ cháu là vị hôn phu của Như Mộng thưa dì ....

Mắt của dì Thanh sáng lên như mừng rở cho Như Mộng ...

----Vậy hả cháu ..thế thì tốt quá ..vậy hai đứa định chừng nào làm lễ cưới ..anh chị bên đó cũng kì ...con gái đã đến tuổi lấy chồng rồi mà không nói cho dì biết để dì gỏi thư qua đó chúc mừng anh chị chứ ...

Câu nói của dì Thanh làm Như Mộng đỏ mặt lên

----Dạ tui cháu định năm tới lận thưa dì ..tụi cháu chưa có xem ngày gì cả ...

Dì THanh như hiểu ý, bà gật đầu ..

----Thì ra là vậy ..chứ con cũng thấy con Thư nhà dì đó ..nó mới chừng tuổi này chưa đầy hai mươi tuổi đã có người tới xin cưới, định dắt nó đi rồi ...thiệt là con gái lớn thì không có ở với mẹ lâu dài ....

Như Mộng mỉm cười và nhìn sang qua Minh Quân một cái :

--Dạ ..vì vậy cho nên tụi cháu không có gắp gáp làm đám cưới ...hhihihi ...--Rồi như thấy thiếu cái gì Như Mộng nhìn chung quanh và hỏi : Chú không có ở nhà hả dì ??

Nghe Như Mộng nhắc đến người chồng quá cố cuadỉ, dì Thanh nhìn cô với vẽ mặt hơi buồn ..

---Chú đã mắt cách đây 1 năm rồi cháu ...

---Oh ..dạ cháu xin lỗi dì ..cháu không nên nhắc .....

Không để cho Như Mộng nói hết câu ..dì Thanh lắc đầu và mỉm cười ...

---Không có gì đâu cháu ....----Rồi soay qua Minh Quân dì hỏi ----đúng rồI cậu tên là gì ..nãy giờ ngồi nói chuyện quên hỏi tên ....

Minh Quân cười ..lộ ra hàm răng trắng ngà của anh .....

---Dạ cháu tên Minh Quân, dì gọi cháu là Quân được rồi ..

---Thế cậu làm đang làm nghề gì ??

Nghe dì Thanh hỏi MInh Quân một câu tương tựa như câu mình hỏi, Như Mộng liền mỉm cười với chính bản thân mình ..***thật tội nghiệp ..bây giờ anh ta như bị tra khảo vậy ....ihiihh**

----Dạ ..dạ cháu làm kỷ sư điện toán thưa dì ..

**Thì ra anh ta là kỷ sư hả ..hèn chi lúc nào cũng thiệt là khó ưa **

---Chắc việc làm cũng cực nhọc lắm hả cháu ....

Minh Quân gật đầu ..

----Dạ cũng có đôi phần thưa dì ....

Anh Thư từ bên ngoài bước vào và trên tay cầm ba ly nước ngọt để lên bàn và bước ra ngoài ..

Khi mãn nguyện xong với câu trả lời của Minh Quân thì dì Thanh đưa mắt qua nhìn Như Mộng ..


----Anh chị bên đó cũng khoẻ hả cháu ??

---Dạ thưa ba mẹ cháu vẫn khoẻ thưa dì ....còn dì và mấy em thì sao ? Dì làm ăn ở đây cũng khá hả dì ?

Dì Thanh nhìn ra phía quán nước khi thấy có mấy người khách đang đi vô ..

-----Làm ăn ở đây cũng được lắm cháu ....khách cũng vào lai rai ...

Khi thấy Anh Thư đã đón tiếp khách và mời khách vào bàn xong xui thì bà vẫy tay kêu con gái vào nhà ...

----Anh Thư vào đây mẹ biếu một chút đi con ...

--Dạ ---Anh Thư từ bên ngoài bước vào ...

Dì Thanh giới thiệu :

----Đây là Như Mộng là con của dì Hương lần trước tới thăm mình đó con nhớ không ??

Nghe lời giới thiệu của mẹ xong thì Anh Thư mỉm cười :

--Thiệt hả mẹ ..đây là con của dì Hương à ...dạ em chào chị ---vừa nói cô vừa nhìn Như Mộng ....---Lần trước dì HưƠng có đến đây thăm mẹ nói về chị rất nhiều ..làm cho em rất muốn gặp chị đó ...

Như Mộng mỉm cười ...

----Vậy à ...Anh Thư thiệt vui tánh ghê ...

----Còn đây là Minh Quân ..chồng sắp cưới của chị Như Mộng con đó ....

Hai mắt của Anh Thư sáng lên như mẹ nàng lúc nãy ....

---Vậy hả anh chị ...Vậy chừng nào anh chị làm đám cưới ...Ờ mà tiếc quá nhỉ ..em không có đi ăn đám cưới của anh chị được ...

Anh Thư ngồi xuống kế bên Như Mộng ...

----Chị nghe dì Thanh nói hình như em đây cũng sắp lấy chồng rồi phải không ?

Nghe nhắc đến chuyện của mình làm cho Anh Thư đỏ mặt lên ..

----Dạ phải thưa chị ...

-----Chừng nào vậy em ?

-----Dạ còn 10 ngày nữa đó chị ...

Như Mộng ngạc nhiên nhìn Dì Thanh ..

---Dì Thanh ...dì không nói cho cháu biết gì hết à ....vậy mà cháu cứ tưỞng cháu sẽ lấy chồng trước cô em này chứ ....vậy là đám cưới của em chị có thể đến dự rồi ...

Anh Thư như mừng rở lên :

---Oh ..đúng rồi đó mẹ ơi ...đám cưới con sẽ có anh Quân với chị NHư Mộng tham dự ....thật là vui ghê đó mẹ ....---Đang nói chuyện cô đưa mắt ra ngoài quán nước ....----Thôi khách vô nhiều quá mẹ ơi ...cho con xin phép đi ra ngoài trước nha ...

---Ờ đi đi con ....

Nhìn Anh Thư bước đi dì Thanh lắc đầu ..

----Hai đứa xem đó ...gần sắp lấy chồng rồi mà bản tánh con nít còn chưa bỏ nữa ..không biết nữa sao về làm dâu người ta có được hay không ...

Minh Quân uống một khốp nước, từ nãy giờ anh chỉ ngồi đó nghe dì Thanh và Như Mộng nói chuyện ....và anh cứ đưa mắt nhìn Như Mộng riết ....

Còn Như Mộng thì như vô tình đâu có để ý đến ánh mắt của anh ....nhưng dì Thanh thì lại khác ..nãy giờ nhìn hai ngưỜi ..dì thấy họ thiệt là đẹp đôi ....thiệt đúng là trai tài gái sắc ....

-----Đúng rồi ..sao trong thư mẹ con lại không có nhắc đến chuyện con đi với vị hôn phu của con ....hai đứa có đi đâu không ??hay là ở đây chơi rồi tối hãy về ..

Nghe nói đến đây Minh Quân nhìn Như MỘng ..

----Dạ không dấu gì dì ...Con định đưa Như Mộng đi ra chợ Việt Nam một chúc ..cô ta thích đi ăn hàng lắm đó dì ....

Nghe Minh Quân nói xấu mình trưỚc mặt người khác làm cho Như Mộng ghét anh ghê ..cô liền đưa tay nhéo ngan hong anh một cái ....

---Vây à ...---Dì Thanh hỏi ...---Thôi thì hai đứa đi chơi đi ..về đây chắc chưa có đi đâu đâu phải không ? ở Cần Thơ có những chổ đi chơi cũng vui lắm ..nhất là có mấy cái chợ và trái cây rất ngon vào mùa này ....Dì biết con bé Như Mộng này chăc' là thích ăn trái cây lắm phải không ...

Không dấu dì Thanh, Như Mộng liền gật đầu ...

----Dạ phải thưa dì ...

Dì Thanh đứng lên, Như Mộng và MInh Quân thấY thế cũng đứng dậy và đi ra ngoài với dì Thanh ...

-----Hai đứa đi chơi đi ....khi nào có rảnh đến đây thăm dì và ở với dì vài bửa đi cháu ....ở đây dì còn tróng phòng mà ...Thằng Thành con dì ..nó đi học trên thành phố rồi ..cho nên còn tróng phòng ..có dì hai cháu cứ lại đây để cho dì có dịp tâm sự với cháu nhiều hơn nha ...

Như Mộng không dám từ chối quá sớm ..cô liền nắm lấy tay dì ...

---Dạ con cám ơn dì ..nếu có dịp chúng cháu sẽ lại đây ....

Nhìn Minh Quân, dì Thanh hỏi ..

----Còn cậu quê cậu ở đâu ..có gần đây không cháu ?

----Dạ cũng gần lắm thưa dì ..quê cháu ở Bắc Mỹ Thuận ...

---Vậy được rồi ...cháu cứ đưa cho dì cái địa chỉ nhà cháu ở đây đi ..rồi có dịp dì lên thăm cha mẹ cháu và Như Mộng của dì ....

Minh Quân liền lấy cây viết và tờ giấy nhỏ ...khi anh viết cái địa chỉ xong xui ...anh trao lại cho dì Thanh ...

---Dạ đây là địa chỉ ở nhà bà nội cháu ...

----Vậy được rồi hai cháu đi chơi vui vẽ nhe-

----Dạ cám ơn dì ...xin phép dì tụi cháu đi ....
Rong Reu
Sau một ngày đi chơi với Minh Quân ở Cần Thơ, Như Mộng ngồi thơ thẩn ở ngoài bật thềm trước cửa ngấm sao trời, trên gương mặt của cô lại ủ rủ một nỗi sầu không sao tả nổi .

---Hey ...---Minh Quân lên tiếng làm Như Mộng giật mình

--Oh hi ..

---Như chưa đi ngủ à ??

---Dạ chưa ..

Như Mộng nhìn Minh Quân khi thấy anh đi lại và ngôi` xuống cạnh bên cô ...Nhìn gương mặt của Như Mộng, Minh Quân có cảm giác cô nàng đang có chuyện gì đây :

----Sao hả ..hôm nay Như đi chơi vui chứ ??

Như Mộng mỉm cười ..

--Dạ vui lắm chứ anh ..cám ơn anh đã đưa Như đi chơi hôm nay ..ở đây thật vui quá phải không anh .. ?

Tuy miệng cô nói vui, nhưng đôi mắt của cô lại làm cho Minh Quân lo lắng ..Không để ý đến câu hỏi của Như Mộng, Minh Quân liền hỏi :

---Có phải hôm nay Như đã gặp chuyện gì không được vui phải không ?

Như Mộng ngước mắt lên nhìn Minh Quân, rồi cô vội đưa mắt đảo quanh ra trước sân nhà ..

---Oh không ..hôm nay đi chơi vui lắm mà ..không có chuyện gì đâu anh ...

Bất chợt không đợi cho Như Mộng phản ứng, Minh Quân liền nắm lấy tay cô :

----Như nè, cô xem tôi là bạn chứ ?

Như Mộng ngạc nhiên nhìn Minh Quân .****Sao anh ta lại hỏi mình như vậy ***

---Có chứ anh ..dỉ nhiên rồi ..anh là một người bạn tốt mà ..

Minh Quân mỉm cười lại với cô, và bảo :

----hihihi, thế thì Như có thể nói cho người bạn tốt này biết là đã sãy ra chuyện gì khiến cho Như không được vui không ?

---Như ...Như ...---Đang nói nữa chừng thì không hiếu sao nước mắt của cô lại chảy dài trên má ...

Nhìn cử chỉ của Như Mộng làm cho Minh Quân lại thêm lo lắng cho cô . Anh liền lấy tay và lâu đi những giọt nước mắt trên gương mặt của nàng ...

---Chuyện gì vậy ..sao Như lại khóc ...

Như Mộng như chợt tỉnh dạy ..cô liền lấy tay áo ịnh lên đôi má hồng của cô ..

-----Xin lỗi anh nha ...Không hiếu sao ..nhiều lúc Như muốn quên đi những chuyện xưa kia, nhưng càng muốn quên thì Như lại càng nhớ ...

----Như nói sao tôi không hiểu

Như Mộng mỉm cười, rồi cô hít không khí ở ngoài vào và nhìn Minh Quân ..

---Để Như kể cho anh nghe chuyện này ..chỉ là ấp ủ trong lòng bấy lâu nay ...Như thiệt quá mệt mỏi thiệt quá chán trường đi ..và cảm thấy hận mình quá ....

Minh Quân ngồi im như một con cừu ..và nhìn Như Mộng trước mặt anh ..và cô bắt đầu kể

----Anh biết không ? lúc tôi vừa mới ra trường xong bật trung học và lên đại học được hai năm ..thì người bạn trai Như quen hơn 3 năm ngỏ lời cầu hôn với Như . Có lẽ vì lúc đó Như yêu anh ta lắm cho nên đã nhận lời vì Như rất muốn có một mái ấm gia đình với người mình yêu...Cha mẹ hai bên cũng tán thành chuyện hai đứa lấy nhau . Như tưởng đâu rằng mình đã kiếm được một người đàn ông lý tưởng thương yêu mình ..Nhưng ông trời trêu chọc còn người mà ...anh biết không ? ...tôi ....

Vừa nói đến đây Như Mộng lấy tay và che miệng mình lại như muốn khóc thật to ...Minh Quân choàng tay chàng qua vai Như Mộng và vổ về cô ...

----Như à ..thôi cô đừng kể nữa ...

Như Mộng lắc đầu ....

---Như không sao đâu anh ..rồi thì ...anh biết không ..một ngày trước khi Như lên xe hoa về nhà chồng thì ..tình cờ hôm đó Như đến nhà của một người bạn thân của Như ...một người bạn mà Như có thể trao đối biết bao nhiêu là niềm vui cũng như sự đâu buồn của mình và ngược lại ...Nhưng khổ nổi ..người tính không bằng trời tính phải không anh ? ...lúc Như đến nhà của cô bạn thì cửa trước lại không khoá ..Như thấy ngạc nhiên lắm ..vì mọi thường Thuý Hường rất là cẩn thận trước sau ...và vì thế Như cứ từ từ bước vào nhà ...và đi lại gần phòng của bạn Như .....Như nghe đâu có tiếng gì trong đó ..nghỉ rằng cô bạn mình ở nhà để Như tâm sự vì mai đây có lẽ sẽ ít gặp cô ta hơn ....vì thế Như đã không gỏ cửa và tự mở cửa đi vào ..mặt Như hớn hở ...

----Thuý ..H.....Nhưng Như chưa kịp nói hết câu ..thì một khuông măt khác lại hiện ra trước mặt Như ...

Đang nói giữa chừng chợt Như Mộng đưa tay để ngang ngực, vừa nhớ lại những chuyện sãy ra đã bao nhiêu năm mà đến bây giờ nó vẫn khiến con tim cô đâu nhói ..Như Mộng ngước mắt lên nhìn Minh Quân, vẽ mặt của anh cũng đã nói lên cho cô biết những gì anh đang nghỉ .

Như Mộng gật đầu theo ý nghỉ của anh :

---Chắc anh cũng đã đoán ra được người đó là ai phải không ? ---Không đợi Minh Quân trả lời, Như Mộng tiếp ---Phải, người đó chính là người chồng sắp cưới của Như ..buồn cười lắm phải không anh ? Lúc đó con tim của tôi như gần đập ..vì ...tại sao lại như vậy chứ ..cả hai đều là những người tôi tin tưởng nhất mà ..một người là bạn thân từ nhỏ ..còn người kia ..một ngày nữa thôi sẽ trở thành người chồng mà Như nghỉ suốt cuộc đời này sẽ sống chung và ở mãi bên anh ấy ...Nhưng ....

Như Mộng lại lấy tay để lên miệng ..nhưng lần này Minh Quân lại dở tay cô ra ...

---Như cứ khóc đi ..nhiều lúc khóc có thể làm cho con người thoải mái hơn ..

Không biết có phải vì lời nói đột ngột của Minh Quân, hay là vì để trong lòng bấy lâu nay mà Như Mộng liền để mặt hết mọi sự và cứ khóc như cô chưa hề được khóc bao giờ .

----Xin lỗi anh ..chỉ vì ngày hôm nay là ngày mà bốn năm về trước tôi đã phải chính kiến cảnh đó ...cho nên tôi cảm thấy mình qúa là ngu dại đi ...

Minh Quân lấy tay minh lâu đi những giọt nước mắt trên gương mặt của Như Mộng ..

----Như đừng nói như vậy ..đừng bao giờ tự trách mình ..vì dù sao đi nữa trước khi đám cưới Như đã biết được khuôn mặt thật của anh ta ...---Như nhớ ra chuyện gì Minh Quân liền hỏi ---Vậy còn đám cưới thì sao ?

Như Mộng lắc đầu ..

---Chắc anh nghỉ đám cưới ấy sẽ huỷ bỏ phải không ? --Sau khi thấy Minh Quân gật đầu ..Như Mộng liền tiếp ---Anh sai rồi ..Đám cưới ấy vẫn tiến hành ..nhưng cô dâu không phải là Như ...

Minh Quân như hiểu ý và an ủi,

---Chuyện gì cũng đã qua rồi ...Như đừng nên buồn làm chi nữa ...kẻo ba mẹ Như lại lo lắng ..

---Anh biết không,Như chưa hề kể chuyện này cho ba mẹ Như nghe ---Ngước lên nhìn Minh Quân một lần nữa ----Vì thế ba mẹ không biết gì về chuyện của Như và anh ấy ...Nhưng ba mẹ thương Như lắm ..cho nên khi thấy Như không muốn nói ..thì ba mẹ cũng không có hỏi ..vì sợ Như buồn ...

----Vậy thì Như đừng nên buồn nữa ..cô hãy ráng lên, hãy sống cho vui vẽ thì như vậy Như mới có tự tin mới có niềm vui trong cuộc sống ....và nhất là khi con gái buồn họ thường hay bị nổi mụn trên mặt đó ....

Biết Minh Quân đang trêu mình, Như Mộng liền đánh anh một cái trên tay .

---Dám chọc Như hả ...đánh anh nè ....

---hihihihi ..cười rồi à .con gái ngộ quá hả ..vừa khóc rồi lại cười .....

----hihihiih ...thì anh nói đó ..buồn sẽ bị nổi mụn mà ...Như đã xấu rồi mà còn nổi mụn nữa ..sau này sẽ không có ai cưới đó ...

Minh Quân mỉm cười, anh liền nói :

---không ai cưới thì tôi hy sinh cưới cô ...

Câu nói nữa đùa nữa thật làm cho Minh Quân được thêm cái nhìn từ Như Mộng ..đôi mắt cô buổi tối sao mà lóng lánh vậy kìa ..MInh Quân nghỉ ..

Như Mộng khẻ cuối đầu xuống nhìn dưới đất ..hai tay cô để lên đầu gối và dựa đầu xuống đó ....rồi như suy nghỉ ra đều gì cô lại ngước mặt lên ..

---Thế còn anh ?

Minh Quân ngạc nhiên

---Tôi thì sao ?

---Sao đến giờ này anh vẫn chưa cưới vợ ?

---hahaha...tại tôi cũng như cô ...kén quá cho nên đến giờ vẫn ở giá ....

Như Mộng không tin, cô mỉm cười rồi lại nài nỉ :

---Anh đừng nói chơi nữa được không ....nói đi ..tại sao đến giờ anh vẫn chưa cưới vợ ?

---Cô muốn biết thật à ....

Như Mộng gật đầu .

---Nhưng cô phải hứa với tôi một đều là ..đừng bao giờ buồn vì chuyện đó nữa ...vì nó thật không đáng để cô phải buồn phải nghỉ đến ...

---Thì anh kể đi ...

---Vậy cô hứa đi ...

Hai người nhìn nhau và mỉm cười ..

-----Hai đứa trò truyện gì mà vui quá vậy ?

Câu nói của má anh làm hai người giật mình ..và soay qua ..

----Má, má chưa đi ngủ sao ??

---Giờ này mà ngủ gì con, má cứ nhớ đến giờ bên mỹ cho nên nằm trên giường khó ngủ quá

Thấy bà Du đi ra, Như Mộng liền đứng dậy ..

----Bác gái vô trong ngồi đi bác, kẻo ngoài đấy có sương lạnh lắm ....----Vừa nói cô vừa dắt tay bà Du đi vào trong nhà và ngồi trên ghế ở phòng khách .

---Bác gái gì ..cô nói vậy coi chừng bà nội ra bắt bẻ cô cho coi ....

Bà Du và Như Mộng liền đưa mắt nhìn Minh Quân, khiến anh cảm thấy kì làm sao ..

---Cái thằng con này ...bộ con không thấy làm phiền đến Như Mộng lắm rồi sao ...má chưa thấy nội bắt bẻ mà thấy con hình như bắt bẻ trước rồi đó ..

Minh Quân kéo cái ghế khác ngồi kế bên bà Du và Như Mộng ..

---Dạ đâu có thưa má ....con chỉ sợ bà nội nghi ngờ thôi ....

Bà Du lắc đầu nhìn con trai ...rôi lấy tay mình cầm lấy tay Như Mộng ..bà vổ nhẹ lên tay Như Mộng ..

---Xin lỗi cháu, thằng con này của bác không biết nó bị cái gì mà phải kêu cháu đống kịch thế này ..làm cho cháu khó xử ....Nhưng cháu cũng thấy đó ..bà nội thằng Quân cũng già rồi, bác chỉ muốn cho bà thêm sự vui về già thôi cháu à ...Hy vọng cháu ....

Như Mộng lắc đầu ..cô mỉm cười ...

---Dạ bác gái đừng lo ....cháu đây không có gì đâu ....cháu cũng muốn giúp cho anh Quân làm bà vui lòng ..vả lại..làm cho bà nội vui thì cháu cũng thâý vui lây mà ....

----Ba má con tụi bây làm gì ngoài này mà nói chuyện, không đi ngủ vậy ?

Cả ba người nhìn bà nội từ trong đi ra ...thấy vẻ mặt già yếu của bà nội ..cho dù không có máu mủ gì ...Nhưng sao Như Mộng cảm thấy thương bà quá ..bà đã già rồi ..nhìn qua Minh Quân, Như Mộng nghỉ ***Tôi không biết giữa anh và nội có chuyện gì ....nhưng anh xem đó ....nội anh đã già ..tôi nghỉ bà thương anh lắm ...****

----Má ...má ngồi xuống đây đi ..con thấy hai cái đứa này không đi ngủ cho nên ra đây trò truyện với chúng vài câu thôi . ---Rồi bà Du xích người qua một chút để có chổ cho ba nội ngồi .

Bà nội mỉm cười,

---Hai đứa cháu này ..tụi nó ngày nào mà không ra đây trò truyện đến khuya ..khi người ta thức thì tụi nó mới chịu đi ngủ .....

Như Mộng ngồi xích lại gần bà nội ..cô nủng nịu ....

---Nội à cháu đâu có ..chỉ tại anh Quân đó nội ..anh ấy không chịu đi ngủ cho nên cứ bắt cháu ngồi đây trò truyện với anh ta ..mới đến khuya như thế ...

Minh Quân thấy Như Mộng nói xấu mình với nội ...trong chóc lát anh lại quên đi những chuyện trước kia và nói ....

-----Nội đừng nghe cổ nói ....nếu không phải có người ngủ không được bắt cháu ra đây để tâm sự ...vì thế mới ngồi đây đến bây giờ ...

Nghe Minh Quân và Như Mộng tự biện bạch làm cho bà Du và bà Nội cứ ngồi đó mà cười ....Đã lớn hết rồi sao mà còn gióng trẻ con thế này .

----Du à ...ta nghỉ ra rồi ....

Bà Du ngạc nhiên nhìn bà nội ...

---Má nghỉ gì thưa má ?

----Con nhớ nói với thằng Kỳ ..làm vài bàn tiệc mời khách đi con ....

Như Mộng ngạc nhiên nhìn Minh Quân ..rồi nhìn lại bà nội và bà Du ..

Bà nội vổ tay lên tay Như Mộng ....

----hai cháu đừng có ngạc nhiên ...bà nội muốn mời vài ngưỜi khách đến đây để khoe đứa cháu dâu này thôi ...

MInh Quân không hiểu lắm ..anh liền hỏi :

----Nội muốn nói Như Mộng à??

---Thì còn nữa ...hai đứa đã đính hôn bên mỹ rồi ..bây giờ coi như làm vài bàn tiệc khác mời khách bên đây ...để nội khoe thằng cháu nội với đứa cháu dâu chứ ...

Minh Quân liền soay qua nhìn mẹ chàng ..

-----Má à ..thiệt có chuyện này sao ?....

Bà Du không biết trả lời làm sao với con trai ..

----Ờ ....

Bà nội liền đứng dậy ..định đi ra khỏi ghế thì bà dừng lại

---Hai đứa chừng nào trở về bên mỹ

----Dạ cháu ở đây đến bốn tuần ---Minh Quân trả lời

----Dạ cháu ở đây đến ba tuần ---Như Mộng đáp

Hai câu trả lời khác nhau làm bà nội ngạc nhiên ....Như Mộng nhanh chống nhìn bà nội và mỉm cười .

----Dạ cháu phải về bên mỹ sớm ..cho nên chỉ đi có ba tuần thôi ...còn anh Quân với ba..dạ .với ba mẹ thì ở chơi đến 4 tuần lận thưa nội ..

--Vậy à ...thế thì Du à con ..con nhớ kêu thằng Kỳ ..làm vài bàn tiệc vào tuần Như Mộng gần về ...để cho bà con biết mặt đứa cháu dâu này của ta chứ ......

--Dạ ...

--Thôi ba má con tụi bây cũng nên đi ngủ sớm đi ...Thằng Kỳ này ..về đến nhà là đi nhạu lai rai với mấy thằng bạn trời đánh của nó ...Má đi ngủ trước đây ....

Nói xong bà nội liền đi trở vô vào phòng ngủ ...

Bà Du thấy thế cũng liền đứng dậy đi ra khỏi ghế ...

---Hai đứa cũng nên đi ngủ sớm đi ..----Bà muốn đi ra để bọn trẻ khỏi hỏi thêm ...

--Má à ..má có biết chuyện bà nội vừa mới nói không ?

Bà Du liền ngừng lại một hồi ..

---Má cũng không biết nữa ..Thôi chừng nào ba con về thì nói sau ...

Thế rồi bà Du cũng đi vào trong phòng ...chỉ để lại Minh Quân và Như Mộng ngồi nhìn nhau ....

----Anh ..

--Cô ....

Cả hai đều cười lên ..

----Anh nói trước đi ...

---Cô nói trước đi ...

Như Mộng liền nói trước:

----Ơ ..ummm ..hồi nãy bà nội của anh nói ..là chúng ta ...cái gì mà đãi tiệc gì đó ..là sao hả ...

Minh Quân nhúng vai ...

---Tôi cũng ở trong tâm trạng gióng cô mà ....Tôi cũng đâu có biết gì .....

--Oh ....ơ ..thôi Như đi ngủ nha ....---nói xong Như Mộng đứng dậy ...và đưa mắt nhìn lên cái giưỜng bằng cây để ở ngoài phòng khách rồi nhìn lại Minh Quân ..

----Anh nằm trên giường đó có bị đau lưng không ? ----Đang nói chuyện thì Minh Quân đã ngồi trên giường .....

MInh Quân trêu ...

----Nếu tôi nói có ..cô có chịu nhường cái giường của cô cho tôi không ....

Như Mộng lấy cái gối đập vào mình Minh Quân một cái ..

---Cái anh quỉ này còn dám chọc tôi hả ...đánh anh chết nè ....

Rồi cô lại dơ cái gối lên định đập vào anh thêm một lần nữa thì lần này Minh Quân lại chụp lấy cái gối và bàn tay của cô ...

Chợt tay mình đụng vào tay Như Mộng, làm cho Minh Quân ngở ngàn và ngước lên nhìn cô ...bôn mắt nhìn nhau một hồi ..chợt mắt của Như Mộng lờ đi nơi khác .và lấy tay cô ra khỏi tay anh ...

---Anh thiệt tình ...đi ngủ không chiụ đánh răng nhé ..

Minh Quân mỉm cười ...

----Không biết ai đây ...tôi đã đánh răng nãy giờ rồi ..chỉ tại có người ngồi mơ mộng mới quên đó thôi .....

---Anh nói ai đó ....

---hiihihihih ...ba mẹ của cô đặt tên cho cô là Như Mộng thiệt không sai chút nào ....thôi đi ngủ đi cô vợ tương lai..kẻo bà nội đi ra sẽ nói cô ...vì ...

---Sao hả ..nội sẽ nói gì ....

----hahahah ..cô thiệt muốn nghe à ...

---Thì anh cứ nói đi ..tôi ghét nhất ai nói giữa chừng rồi ngưng đó ....

--thì ..nói cô thương chồng tương lai này quá cho nên cứ muốn nói chuyện hoài ....

--Xí ...ai mà thương anh chứ ....chồng tương lai hả ....anh nằm mơ đó thôi....---Nói xong Như Mộng liền lấy cái gối và đập vào mình anh thêm một cái nữa rồi mới bước đi trở vô trong và đi vào phòng ....

Để lại Minh Quân ngồi trên giường nhìn theo cô cười khúc khích ....
Rong Reu
"knock" .."knock" .."knock"

---Come in

Thiện Minh đưa mắt nhìn lên khi cánh cửa phòng làm việc của anh mở ra, và bước vào là Ngoc Tâm, trên tay nàng đang ẩm một con chó con .

Không đợi anh nàng hỏi, Ngọc Tâm lên tiếng :

-----Anh ba ..giúp giùm đi anh ...con chó này thật tội nghiệp ...nó bị thương ở chân nè anh thấy không ?? ...---vừa nói cô vừa ẩm con chó lại gân Thiện Minh như đưa anh xem xét coi có đúng sự thật không ...Thấy anh không trả lời Ngọc Tâm nủng nịu ....

----Anh ba ...sao anh không nói gì hết vậy ???

Thiện Minh đứng dậy và đi ra khỏi ghế ..rồi anh bắt đầu đưa tay ra để bế con chó con ra khỏi tay Ngọc Tâm ....vừa nhìn thương tích ở dưới chân con chó anh ngước lên nhìn Ngọc Tâm ...

---hôm nay em không đi học à ...

---uh.......

Anh lại ngước mắt lên như muốn xem cô em gái này sẽ biện bạch như thế nào ..

----uh ....dạ ..anh có nói mà ...thấy ai khổ cũng phải giúp ...thấy người già con nít bị cái gì thì phải giúp phải không ? ..Hồi nãy em đang trên đường đi học đó ...rồi em thấy con chó này nó bị thương ..không biết ai ác ôn lại khiến nó bị như thế này ..cho nên em lái xe chạy một mạch về phòng mạch của anh ...hihihhihi ..anh không giận em chứ ....

Thiện Minh lắc đầu ...

----Em gái của anh biết chuyện đến như vậy anh đâu có giận ....---khi nghe đến đây Ngọc Tâm khẻ cười như đồng ý với lời anh ba nàng nói ...nhưng Thiện MInh lại nói tiếp ----Nhưng em đừng tưởng như vậy rồi lại muốn lười không đi học đi ....được rồi ..con chó thì em cứ để ở đây để anh lo ...bây giờ còn 15 phút nữa là đến giờ học của em rồi ..lo mà đi học ....

Ngọc Tâm trề môi ...

-----Anh ba này ....---Rồi nhìn lại con chó cô lấy tay vuốt ve ...-----Cutie ...ở đây với anh ba đi nghen ..đừng đi đâu kẻo người ta bắc cóc nghe chưa ?? ....

----Em gọi nó là cutie hả ....

---Hỏng được sao anh ?

Thiện Minh mỉm cười,

----Nó là con chó đực đó ..em gọi nó là cutie hèn gì nó không nghe lời em là phải ....

Ngọc Tâm ngạc nhiên nhìn anh ba ..

----Thiệt hả anh ...hihihihiih ...em đâu có biết đâu à ....oh ..thôi được rồi ..vậy em gọi nó là Lucky ....Ta gọi ngưƠi là Lucky được chứ ?? ---Con chó lần này như đồng ý với cái tên cô gọi nó ....và lè lưỡi liếm trên tay của Ngọc Tâm ...

----awwww ...anh ba ơi ..em có cần phải đi học hôm nay không ?

--Em nghỉ coi có cần không ?

----Okay okay ....đi học bây giờ nè anh ba ....anh xấu quá ...anh phải coi chừng Lucky giùm em nha anh ...đừng để nó bị thương nữa nghen ..có gì em về em sẽ hỏi tội của anh cho coi ....

----hahha ..thôi đưỢc rồi cô em gái ..nhõng nhẻo quá đi thôi ....đi học đi ..anh còn phải khám bệnh cho bệnh nhân nữa ...phòng mạch của anh là cho trẻ em ..chứ anh có nói là cũng có khám bệnh cho thú vật đâu ..vậy mà em cũng đem con chó vào đây ....

----hihihihi ..thì anh nói đó ..cứu một mạng người còn hơn ..say cái gì bẩy cái tháp gì đó ......thì cứu một con chó .....còn hơn là ....là gì ta ..oh mà thôi anh ơi ...tới giờ đi học rồi ....em phải đi rồi đó ..bye anh nha ....em học xong là về đây ngay đó .....

Nói xong cô vội vã mở cửa, và bước ra ngoài ...

Thiện Minh nhìn lại con chó ....anh thấy dưới chân của nó dính một chút máu đỏ ...

----Ngươi lại bị gì rồi ...để ta coi coi nè ....-----vừa nói Thiện MInh ngước lên nhìn đồng hồ ...bây giờ mới có 9 giờ sáng ..phòng mạch của anh cũng 10 giờ mới có bệnh nhân đến...

Khi xem xét lại con chó và băng bó lại vết thương, Thiện Minh để con chó xuống đất ....

----Đâu nè Lucky .....đi thử cho ta xem ....

Con chó như vâng lời ....và nó cứ đi tới đi lui ....Thiện Minh thấy thế anh không giử được nụ cười ...không biết ai đã từng nuôi và dậy dổ cho con chó mà khiến nó khôn quá ...

---knock---knockk ...knock ..

Lại có người gỏ cửa, Thiện Minh vói tay và mở cửa ra ...Trước mặt anh là cô y tá ...

---Bác sĩ .....----đang định nói gì với Thiện Minh thì mắt của cô y tá nhìn xuống con chó con dưới chân anh ....---Ohhh ....con chó dể thương quá bác sĩ ...của bác sĩ đấy à .....

Thiện Minh lắc đầu ...

---Oh không ..của Ngọc Tâm đem đến đây cho tôi giử giùm đó thôi ...đúng rồi ..Kelly kiếm tôi có chuyện gì không ?

Cô y tá tên Kelly mỉm cười và ngồi xuống vuốt ve con chó .....

-----Dạ em định nói với bác sĩ là 10:00 giờ sáng bác sĩ có hẹn với một bệnh nhân ...em ấy tên Duy ...là bệnh nhân mới ở đây ....

---Thế à ...vậy được rồi cám ơn cô ......----Nói xong, nhưng sao THiện MInh lại thấy cô y tá không chịu đi và cứ đứng đó .....

Thiện Minh hiểu ý anh lại mỉm cười ...

------Hay là vậy nhé ...cô giử giùm con chó này cho tôi một chút được chứ ...để tôi đi ra ngoài mua chút đồ ..rồi sẽ trở lại ngay ...

Kelly không ngại ngùng ...cô gật đầu ...

----Dạ được bác sĩ ...một lát Hồng tới mà thấy con chó này chắc cô ta mê chết ...hihihhi ...bác sĩ không biết đó thôi ..tụi em rất thích nuôi chó ..nhưng gia đình thì lại không cho nuôi tại gì bị allergy ...

----Vậy à ...nếu vậy thì chắc tôi phải nhờ hai cô châm sóc giùm Lucky cho tôi rồi ..kẻo Ngọc Tâm đi học về sẽ nói tôi lơ là với nó ...

----hihihi ...vậy thì bác sĩ khỏi lo rồi ...chúng em nhất định sẽ take care Lucky giùm cho anh ..anh cứ việc lo khám bệnh cho bệnh nhân đi nhé ...

----Nhưng cô cũng phải nhớ ..khi đụng con chó này xong thì phải nên đi rửa tay cho ...kẻo ...chích ngừa cho bệnh nhân có lông chó dính vào thì không tốt ...

Kelly ẩm con chó lêN tay ...

----Yes, doctor ....hihhihihi ..whatever you say ....

--------------------------------------------------------------@--------------------------------------------------------

-----mommieee ....when are you gonna get me a puppy ?

-----Bé Duy ..mommie nói với Duy sao rồi ...

Thằng bé nghịch phá bây giờ lại phải ngồi im một chổ trên xe, làm cho em khó chịu lại bị mẹ rầy ...

----Dạ ..con không nói English at home ...

----Duy phải ngoan nhé ...hôm nay mẹ chở Duy đi bác sĩ Duy nhớ đừng có khóc nha ....

Bé Duy ngồi ghế đằng sau ở trong xe ....Em mở giây an toàn lõng ra một tí ...và hỏi ...

----Bác sĩ có chích Duy không mẹ ....??

Trà Mi mỉm cười ....Bé Duy thật gióng cô lúc nhỏ ...khi nào mà đi bác sĩ thì lúc nào cô cũng hỏi mẹ là có bị chích hay không ....

----Không đâu con ...Duy ngoan mà ..bác sĩ sẽ không có chích con đâu ....

---yeahhhh ....con không thích chích ...đâu lắm ....

Như nhớ ra chuyện gì bé Duy lại hỏi mẹ ...

---Sao mình phải move mommie ?? Duy thích ở nhà củ ..Duy có bạn nhiều ....

Trà Mi nhìn lên cái kiếng hậu trong xe ....cô thở dài ..

---Tại gì mẹ thương Duy lắm ...mình đi ở chổ mới mẹ đi làm mới có tiền nhiều để mua đồ ăn mua áo mặt cho Duy ..rồi còn mua con chó con cho Duy nữa ...Duy có thích không ??

---Dạ Duy thích ...còn Bà cố có ở với mình không mommie??

----Có chứ con ..bà cố cũng ở với mình nữa ...chỉ có Mẹ, bà cố, và Duy ở chung thôi ....Duy có thích không ??

Bé Duy không tra lời ..em chỉ gật đầu một cái và dựa đầu vào ghế sau ....

-------------------------------------------------------------@----------------------------------------------------------------------

------Xin lỗi chị ..chị đợi thêm vài phút nữa nhé ..bác sĩ gần tới rồi ....

Trà Mi nhìn cô y tá có khuông mặt rất xinh, và mỉm cười ...

----Oh được, không sao đâu cô ...

----Mommie ....look ..puppy ...

Vừa nói bé Duy vừa chạy đến và chỉ tay cho Trà Mi xem con chó đang núp ở đằng sau ghế của cô thư ký ...

----Duy ngoan nhé con ..đừng có làm ồn mấy cô ....

Thằng bé mắt cở khi nghe mẹ nói và thấy hai cô kia cũng đang nhìn mình cưỜi :

-----Con của chị đó à ....---Cô y tá nhìn Trà Mi hỏi

-----Đúng rồi ...xin lỗI mấy cô ...bé Duy hơi nghịch lắm ....

----hihih ..không sao đâu chị ...ở đây đứa bé nào cũng nghịch hết cả ...

Bé Duy bây giờ đã đi lại gần bên con chó .....

-----Duy à ..đừng có đụng con chó nha con ....---Vì cô không biết con chó con này có dữ hay không ...

Cô Kelly trấn an ...

----Không sao đâu chị ...con chó này hiền lắm ...em gái của bác sĩ nhờ hộ anh ta giử giùm cho cô ấy ..tụi em thấy nó cũng dể thương cho nền để nó ở ngoài này ...

----what's your name puppy ??

Nghe bé Duy hỏi con chó ..cô thư ký trả lời hộ ...

-----his name is Lucky ...

----oh ...Lucky ....lucky .....----Thằng bé như không sợ con chó nữa ..và em cứ vuốt ve trên lông của nó .....

Mấy phút sau ..khi xem lại đồng hồ thì đã thấy 10:30 hơn ..mà bác sĩ còn chưa tới ....Trà Mi liền đứng dậy ....

----Duy ơi ...đi rửa tay đi con ...kẻo một lát bác sĩ tới thấy tay Duy dơ bác sĩ sẽ la đó ...

----Dạ ....----Thằng bé vâng lời và để cho mẹ dắt tay em đi vào nhà vệ sinh để rửa tay ....

----------@-------------

Khi Thiện Minh trở lại phòng mạch của anh thì anh đã thấy có nhiều bệnh nhân đang ngồi chờ đơi .....Anh chào những bật cha mẹ của mấy em xong thì bước vào bên trong ...

----Dạ bé Duy đến rồi đó bác sĩ ...

---Sorry các cô nhé .....okay ...đưa bệnh nhân vào cho tôi nha ....

----Dạ bé Duy đang ngồi bên trong với mẹ của em đó bác sĩ ...

-----Vậy được ..cám ơn cô ..

Nói xong, Thiện Minh đi vào phòng làm việc của anh để chút đồ xuống và đi lại phòng khám bệnh ....

Khi anh mở cánh cửa phòng khám bệnh ra thì thấy đứa bé trai đang ngồi trên ghế ..anh đoán chắc đây là bé Duy rồi .....còn người con gái ..đang nói chuyện với em .....

---Con ngoan nhé ....

Trọng trậc giác Trà Mi có cảm tưởng ai đó đang nhìn mình ...cô liền soay qua ....

-----Dạ chào bác sĩ .....---

Thiện Minh nhìn lại người con gái trưỚc mặt anh ...cô ta nhìn trẻ quá ....nếu anh đoán không sai ..thì cô ta khoảng chừng 24-25 gì đó thôi ....

----Chào cô ...còn đây chắc là bé Duy phải không ???

Trà Mi như chợt nhớ ra ....

---Duy à con ...chào bác sĩ đi ....

Thằng bé lại vâng lời mẹ ..em khoanh tay lại và chào bác sĩ ....

Sau khi khám xong cho bé Duy, Thiện Minh soay qua mẹ của em .

----Bé Duy không có gì đâu cô đừng lo . Để tôi viết xuống toa thuốc ho này cho cô . Mỗi một ngày cứ cho em ấy uống 2 muỗng thuốc là được rồi .

Bé Duy đưa mắt nhìn bác sĩ rồi đến nhìn mẹ của em ..Chợt mặt của thằng bé bí xị lại khi thấy bác sĩ đưa một tờ giấy trắng có nét chữ ngệt ngoạt cho mẹ .

----Mommie ...con không uống thuốc đâu ...

Trà Mi ôm con trai vào lòng, cô vỗ về nó ..

----Con không uống thuốc thì sao hết ho được ..Như vậy thì mẹ sẽ không mua chó con cho Duy đâu đó ...

Thằng bé nhất định không chịu nghe lời ..Em cứ lắc đầu lia lịa ..

----Nếu bé Duy không uống thuốc ..thì thôi để bác sĩ chích con mốt mũi nha ..Duy chịu không ?

Đến bây giờ thằng bé mới nhìn lại bác sĩ . Nghe bác sĩ nói là sẽ chích mình ..bé Duy soay lại mẹ ...em đưa miệng vào tai Trà Mi nói nhỏ ...

---Mommie ..Con không muốn chích đâu ...con uống thuốc ..

Trà Mi mỉm cười nhìn Thiện Minh ....

---Bác sĩ đừng chích Duy nha ...bé chịu uống thuốc rồi ...

Thiện Minh soa đầu thằng bé ...và đứng dậy đi ra khỏi ghế ..

---Bé Duy ngoan lắm ...vào đây bác sĩ cho con kẹo chịu không ?

Chưa bao giờ Duy đi bác sĩ mà được bác sĩ nói cho kẹo như thế ..thằng bé mĩm cười và đi theo Thiện Minh ..

----ringggggg ...ringgggggg ....ringgggggg ...

Trà Mi đi theo bé Duy ..mà điện thoại cầm tay của cô cứ reo ...

----hello ?

---Trà Mi đó hả cháu ....--Giọng của một bà cụ vọng lên ...

---Dạ cháu đây thưa ngoại ...Dạ ngoại kiếm cháu có gì không ạ ??

Vừa nói chuyện trên phone ..Trà Mi vừa đi theo bé Duy khi thấy em đi vào phòng làm việc của bác sĩ ...

----Bé Duy đi bác sĩ ra sao rồi cháu ..cho bà nói chuyện với thằng bé một chút ...

----Dạ được thưa ngoại ..ngoại đợi cháu một chút nhé ..

Nói xong, Trà Mi đứng trước cửa bác sĩ ..khi thấy Thiện Minh lấy mấy cục kẹo đựng trong một cái hộp nhỏ trên bàn của anh ..Trà Mi ..đưa cái cell phone lên ...

---Duy ơi ..bà cố muốn nói chuyện với con nè ....

Hai tay của bé Duy đều có kẹo ..em không biết phải làm sao ..Duy liền đưa cho mẹ giữ hộ ...

---Mẹ giữ cho Duy ...

Nói xong bé Duy cầm cái điện thoại và nói chuyện với bà cố ....Trà Mi nhìn Thiện Minh cô mỉm cười ....

----Bác sĩ mà cho tụi nhỏ ăn kẹo thế này ....chắc ngày nào mấy đứa bé cũng đến đây .....

Thiện Minh đáp lại nụ cười của cô ..bằng một nụ cười thật duyên dáng của anh ....

---hahahha ..không đâu ...bé Duy là ngoại lệ thôi đấy ....chứ tôi đây làm gì mà có kẹo nhiều để cho hết các em ...

Miệng của Trà Mi ..xếp thành chữ "Ô" ..cô gật đầu, và cười mỉm chi một cái ....và sau đó ...cô để bé Duy ở lại phòng của Thiện Minh một chút và đi vào phòng vệ sinh .

----doctor ...is she your girlfriend ???

Trà Mi mới từ phòng vệ sinh đi ra, khi bước lại gần phòng của Thiện Minh cô thấy bé Duy vừa hỏi vừa chỉ trong cái khung hình trên cái bàn của anh .

----Oh no ...she's my sister ...

----oh ...don't you have a girlfriend, doctor?

-----No ..I don't have a gf ....----Thiện Minh vừa nói với thằng bé mà anh vừa cười thằm trong bụng ...

----Why, doctor ??

---Well, because .....

Trà Mi cứu lấy anh ..cô vội nói vào ...

---Bé Duy ơi .....mình đi con ..Duy chào bác sĩ đi ..

Bé Duy soay qua nhìn mẹ ....và em khoanh tay lại chào bác sĩ ...

----Dạ cám ơn bác sĩ nhiều ...

Nói xong, Trà Mi dắt tay bé Duy và đi ra cửa ....Trong lúc đó ai náy cũng bận rộn ..không ai để ý đến con chó Lucky ...đang rón rén chạy theo sau bé Duy ....

Trà Mi mở chốt khoá lên ....bên hong cửa và cho bé Duy bước vào ...Chợt Trà Mi nhớ lại ...

--Duy ơi ..con ngồi trong xe đợi mẹ một chút nhé ...mẹ trở lại ngay ....

Khi thấy Trà Mi chạy trở lại phòng bác sĩ thì con chó Lucky lại hé mắt đi ra ....nó nhảy vọt lên xe của Trà Mi ...vì lúc cô đi đã không có đống cửa xe lại ....

Bé Duy vừa thấy con chó là em hớn hở ngay ...em vội ôm nó lên người ....chợt em thấy mẹ đi ra ..trên tay cầm cái bóp nhỏ ....Thằng bé nhanh trí ..thấy có cái backpack đựng sách gần đó ..em vội kêu ....

----Lucky ..jump in here ..don't let her see you ...be quiet ..okay ...

Con chó như vân lời nó nhảy vào và nằm gọn vào trong ....

Trà Mi đi ra nhìn con trai .....

---Cho mẹ xin lỗi bé Duy nha con ...Okay ..bay giờ chúng ta đi về nhà với bà cố nha con ..

--Dạ ..---Thằng bé ngoan ngoãn trả lời ..trên gương mặt của em thật vui tươi ....

Trà Mi đống cửa xe lại và đi qua chổ tài xế ngồi ..cô bước vào trong và đề ga ...

-----phone của mẹ đâu rồi bé Duy ...

--Right here mom ...----Nói xong bé Duy đưa cái cell phone của mẹ lên ...Trà Mi đưa tay dói lấy cái phone ..cô không hề đưa mắt nhìn cái cell phone của mình ..mà chỉ để nó xuống cái ghế hành khách kế bên .....

---------------------@------------------

--ringgggggggg ..ringgggggggggggg ..ringggggggggggggg ...

Thiện Minh đưa mắt nhìn cái cell phone của mình ....Từ sáng đến giờ anh khám cũng 3-4 người bệnh nhân rồi ..thế mà ...chưa chi hết mới đi ra là điện thoại của anh lại reo ...

----hello ???

--- ........

Thiện Minh đưa tai lắng nghe ...***sao không ai trả lời vậy ***

---hello ???

----Cậu là ai đó ???

Thiện Minh dơ cái cell phone để trước mặt mình *** Chuyện gì đây ..gọi mình mà hỏi mình là ai à ???

---Dạ ..xin hỏi bà kiếm ai ??

--Tôi đang hỏi cậu là ai đây ???

---Xin lỗi tôi nghĩ chắc bà đã gọi lộn số rồi ...

Bà cụ bên đường giây bên kia ..nói vọng lại

----Cậu đang nói gì đấy ...tôi làm gì mà có gọi lộn số ...cậu tên là gì ???

***Thiệt là ....làm sao đây ?? ..off phone cho rồi *** ...

---Dạ cháu tên Thiện Minh ..

---ờ ..Thiện Minh à ...cái tên nghe cũng được lắm .....mà cháu tôi đâu rồi mà lại đưa cho cậu cái phone để nói chuyện đó ....

Bây giờ đôi mắt của Thiện Minh mới sáng lên ...

-----Dạ cháu nghỉ chắc bà lộn số rồi ..phone này là của cháu kia mà ....

----Bộ cậu tưởng bà già này già rồi thì lẳm cẳm à ...thôi được rồi .....cậu kêu con Trà Mi nó nói chuyện đi ..---Chợt suy nghỉ lại đều gì ...bà cụ bảo ---Cậu bảo cháu tôi gọi lại cho tôi ...

Nói xong bà cụ off phone giữa chừng ....

---Thiệt là .....

Vừa suy nghỉ đâu đâu thì cô y tá gọi anh ...

----bác sĩ có phone ....---Không đợi cho anh hỏi là ai ...cô y tá liền nói -----Em gái của bác sĩ gọi đó ....

****Con nhỏ này thiệt ngộ ...sao không gọi trong cái cell phone của mình chứ *** ....

---hello ??

----Anh ba đó à ..

---Ờ anh đây ...sao hôm nay em lại gọi trong cái phone này ....sao không gọi thẳng vào cell của anh ?

Ngọc Tâm giận dỗi trên phone ...

--Làm sao gọi được mà gọi ...anh có mở phone đâu à ..không biết mấy anh có cell phone để làm gì có rồi chỉ có biết để message mà thôi ....ghét ghê vậy đó ....

-----hồi nào đâu nè ....anh mở phone đàng hoàng đó mà ..em không tin thì .....*****Cậu kêu con Trà Mi nó nói chuyện đi *****

----Oh no ....

---Oh no what anh ba ??

---This is bad ....

---what ??? ..có chuyện gì hả anh ???

Thiện Minh vổ vào trán mấy cái ....****sao mà lẩm cẩm thế này ****

---Anh thiệt không có mở phone đó em ...

---See ..em nói với anh rồi mà ...có mở phone đâu ..làm sao em gọi được chứ ...

****Cũng bởi vì anh của em không có mở phone ..cho nên bây giờ mới chết thật đây ..****
Rong Reu
Thiện Minh cứ đi tới đi lui trước cửa văn phòng khám bệnh của chàng, trên tay còn đang cầm điện thoại ..

---hello ?? Anh ba còn ở đó không vậy ...

Sực nhớ ra đang nói chuyện với cô em gái, Thiện Minh nói vào phone :

---Ờ anh còn đây ....thôi có gì một lát em đến đây đi ..bệnh nhân đang đợi anh ...

---Oh ..cũng được anh ba ...có gì lát em tới nha ..anh nhớ cho con Lucky ăn nha anh ....hồi sáng đi gắp em chưa kịp cho nó ăn gì đó ....

Tuy đang nghe em gái nói chuyện ...nhưng trong đầu Thiện Minh cứ nghỉ về cái điện thoại cầm tay của chàng ...vì thế em gái nói gì anh cứ gật đầu lia lịa ...

---Ờ ờ được ...em đừng lo ...cứ để đó cho anh ...

----Okay bro ...see you later .....

----- .....

Sau khi Thiện Minh cup máy điện thoai xong ...anh liền mở lên lại và bắt đầu bấm số điện thoại cầm tay của anh ...

----- ringggggggggg ....ringggggggg ..ringggggggggg ..

--1 ....2 ....3 .....----Thiện Minh vừa nghe tiếng điện thoại reo anh vừa đếm ...

---Please leave a message after the beep ....

----Damn ....----Thiện Minh nói lầm bầm trong miệng ..rồi anh lại cúp máy ..

***Sao cô ta chưa mở phone nữa ...****

-----Bác sĩ .....

---Bác sĩ ....

Thiện Minh giật mình nhìn cô y tá trước mặt ..

---Có chuyện gì không ??

Cô y tá nhìn trân trân vào mắt Thiện Minh ....

--Dạ ...có bé Tâm đang ngồi trong phòng bệnh đợi bác sĩ đó ....

---Được rồi ..cám ơn cô ....

---------------------------------------------- -------------------------------------

Đúng ba giờ chiều Ngọc Tâm bước chân vào văn phòng khám bện của anh nàng ....

---Lucky ơi .....Lucky ....where are you ???

Nhìn qua ..rồi nhìn lại chung quanh ...bệnh nhân thì chỉ còn một hai người đang ngồi đợi anh nàng ....

----Lucky ....??

----Nicky ....cô kiếm con chó có phải không ???

Ngước mặt nhìn lên cô thư ký trước cửa ...Ngọc Tâm mỉm cười ....

---Phải đó chị ...chị có thấy nó ở đâu không ??

----Hình như là ở trong phòng của bác sĩ Minh đó ....hay là cô vào đó xem thử đi ....

Ngọc Tâm cám ơn cô thứ ký rồi rón rén ..mở cửa đi vào phòng làm việc của anh nàng ....

----hello ...Lucky ....

Nhưng Lucky đâu thì Ngọc Tâm lại không thấy ...cô lại đi ra ....và ngay lúc đó anh của nàng vừa mới khám bện xong cho một bé trai ....

----Ủa em đến rồi hả Nicky ...

Ngọc Tâm nủng nịu ..đôi môi cô trề ra nhìn anh .....

---Uh huh ....con chó của em đâu ???

THiện Minh lăc' đầu ...

----Không gặp anh từ sáng đến giờ ..không hỏi thăm anh ba ..mà chỉ biết đến con chó thôi ....thì nó ở ngoài với cô thư ký đó ...

Ngọc Tâm nhìn anh ..rồi lại nhìn ra ngoài ...rồi soay mặt lai ...

-----Anh nói chơi hả anh ba ..cô thư ký bảo nó ở trong phòng anh kia mà ....

Thiện Minh ngạc nhiên ...

--Làm gì có chứ ...

----Có thiệt không ....vậy em hỏi anh ...con chó đâu rồi ....

Thiện Minh lại đưa mắt nhìn em gái ...rồi chợt nhớ ra đều gì nữa ....hình như từ nãy giờ anh đâu có nghe con chó sủa ...cũng chẳng thấy nó chạy tới chạy lui ...và cũng chưa có cho nó ăn ....thế thì nó .......Thiện Minh lại đưa tay lên tráng ..**hôm nay ta làm sao thế ****


0o0o0

Đang ngồi xem truyền hình nói về thời tiết, bà cụ Trầm đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, đã hơn 5:30 chiều ...

----Con bé không biết đi đâu mà đến giờ chưa về nhà ...

Từ lúc gọi phone cho Trà Mi, và nghe giọng một người đàn ông nói chuyện, bà đã không thể nào không lo lắng cho cô cháu gái của bà ...tội nghiệp cho Trà Mi ..từ lúc nhỏ đã phải chịu nhiều cực khổ ..và cho đến bây giờ ..tuy cô đã hơn hai mươi tuổi đầu ..nhưng bà còn xem cô như một đứa con nít ..

Vừa định cầm cái điện thoại thì chợt bà nghe tiếng ai đó đang mở cửa ......và bước vào đó là bé Duy ....

----Bà cố ..bà cố ..Duy có xe mới ....---vừa nói thằng bé vừa dơ cánh tay,đang cầm chiếc xe đồ chơi lên khoe ..

Bà cụ Trầm nhìn đứa cháu cố mà thấy thương vô cùng ....đã sáu năm rồi ..thằng bé cũng được sáu tuổi ....và hôm nay là ngày sinh nhật của bé ....thật tội nghiệp ..từ lúc chào đời cho đến giờ ..kể cả mặt cha ra sao nó cũng không một lần được gặp ...bà chỉ nghỉ ..sao ở đời lại có những người thiếu bổn phận như thế ...

Bà đứng dậy đi đến bên bé Duy ....

---Mẹ con đâu rồi Duy ...

--Mommie buy biggggg cake--- bé vừa nói vừa diễn tả bằng hai tay ..nhưng cũng không buông chiếc xe đồ chơi xuống ...Rồi bé cầm cái backpack và chạy thẳng vào phòng của em ...

Vừa thấy Trà Mi đem cái bánh bước vào cửa thì bà cụ Trầm lên tiếng ..

---Đi đâu mà về tối vậy cháu ....

Trà Mi mỉm cười ..nhìn bà ....

--xin lỗi ngoại cháu quên gọi về nhà ..cũng tại con Thuý đó ...kêu cháu đến phụ giúp cô ta làm chút đồ rồi thì cháu đi chợ ..và sẵng ghé ngang lấy cái bánh sinh nhật cho bé Duy ...ngoại đừng giận cháu nha ...-----vừa nói mà nét mặt cô buôn hiu thấy tội ...

---Cô đấy nhé ..lớn rồi mà cứ còn nhõng nhẻo với bà ....thôi đem bỏ cái bánh vào tủ lạnh đi ....rồi đem những món cô mua về vào trong ...để mai còn làm đồ ăn nữa chứ ....

----Yes ...grandma ..I love you so much ...cho cháu mi bà một cái nhé ....!!

---Thôi cô ơi ....mau đi đi ...rồi còn vào ăn cơm tối nữa chứ ...--

------------------------------------------ ---------------------0-----------------------

------Đúng rồi Mi à ....cái thằng trong điện thoại là ai vậy cháu ...??

Trà Mi đang cầm đũa gắp một miếng cá chiên định bỏ vào miệng ..thì chợt nghe bà ngoại hỏi một câu thật kỳ lạ ..mà cô chẳng hiểu gì cả ....---

----Dạ thưa ai vậy ngoại ....

---Thì cái thằng mà con đưa điện thoại cho nó nói đó ....đâu để bà nhớ tên nó coi ....cái gì mà Minh ...hình như ..là Thái Minh ...hay là Trần Minh gì đó ....

---Oh ..chắc ngoại định nói đến Thiện Minh phải không ?---Vừa nói ra cái tên " Thiện Minh" thì chợt Trà Mi như suy nghỉ đâu đâu ....sao cô lại biết cái tên này nhỉ ....hình như đã nghe ở đâu rồi ...

Bà Cụ gật đầu như đồng ý ....

---Đúng rồi đó cháu ..hình như là Thiện Minh ..mà sao cháu quen với ai mà lại không dẫn về nhà cho ngoại biết .....

Trà Mi nhìn bà ngoại với khuôn mặt hiếu kỳ ..

---Dạ cháu đâu có biết anh ta ...chỉ tại hôm nay ..cháu dẫn bé Duy đi khám bác sĩ .....----Đang nói giữa chừng thì chợt cô nhớ ra ...----Đúng rồi ..anh ta là bác sĩ Thiện Minh ....là bác sĩ nhi đồng cho bé Duy đó ngoại ..mà sao ngoại biết anh ta vậy ??

---Con nhỏ này hỏi lạ không ..làm sao mà bà lại quen với cậu ta chứ ..hồi trưa ba gọi cho cháu ..rồi cậu ấy bắt phone ...

Lần này lại càng làm cho Trà Mi thêm phần ngạc nhiên ..

---Ngoại nói sao ...anh ta bắt phone à ....dạ đâu phải thưa ngoại ..điện thoại cháu đang cầm kia mà ....hôm nay đâu có ai gọi cháu .....---Chợt Trà Mi đứng dậy và đi ra khỏi ghế ....---Ngoại đợi cháu một chút nhé ...nói xong Trà Mi lấy cái phone cầm tay đang để trên bàn counter ...cô lại nhìn xuống ...và nói vọng lại ...

--Ngoại ơi ...phone của cháu không có mở kia mà ...làm sao ngoại có thể gọi vào được ....--Chợt Trà Mi nhớ ra ...**hôm nay không phải bé Duy nói chuyện với bà ngoại sao ? Bé Duy đâu có khi nào off phone của mình như vậy chư" *** ....Đang suy nghỉ ..thì Trà Mi mở phone ra và bấm nút on ....

Cái màng ảnh nhỏ vừa mở ...thì Trà Mi nhìn thấy số điện thoại ...xxx-xxx-xxxx ....số này đâu phải số của cô ...mà sao cái màng ảnh để gióng như cái của cô thế này ....vừa có bãi biển vừa có hoàng hôn suất hiện ....thật đẹp vô cùng ...

Trà Mi đi lại bàn ăn ..và ngồi xuống ghế ..vừa cầm cái cell phone trên tay ....

--Có chuyện gì vậy cháu ....

---Dạ ...dạ cháu nghỉ ..cháu đã lây lộn cái cell phone của người ta rồi ngoại ơi ..

---Sao vậy cháu --bà Cụ hơi tò mò .....

Trà Mi bắt đầu thuật lại câu chuyện hồi sáng đi bác sĩ cho bà ngoại nàng nghe ...vừa nghe mà bà Cụ vừa mỉm cười ....để lộ hàm răng giả của bà ....

---Coi bộ ...đây là duyên số đó cháu ...

---Ngoại à ..ngoại lại nói đến đâu rồi ...cháu bị như vậy mà ngoại còn chọc cháu ....--Trà Mi làm mặt giận với bà ...

----Thôi được rồi cô ơi ...ăn cơm xong đi ..ăn rồi gọi cho cậu ta một tiếng ...hồi sáng này chắc bà cũng làm cho cậu ta có phần ngạc nhiên không ít .....

--Dạ ...---Trà Mi định để cái cell phone xuống bàn thì chợt .....

----ringggggggggggg ....ringggggggggg ...ringgggggggggg ....

Trà Mi nhìn lại cái phone cầm tay ....---000--000-0000 ..đang hiện trên cái phone ....***sao giống số của mình vậy ...Oh đúng rồi ****

Cô mở phone ra ...

Một tay thì đang cầm điện thoại di động, tay kia thì đang bấm "Yes" để nhận điện của người mới gọi vào ...không hiểu sao điện thoại vừa reo thì con tim bé nhỏ của Trà Mi lại muốn ngừng đập ..

--hello ??

***Finally ..she pick up the damn phone *** Thiện Minh vừa nghe tiếng Trà Mi trong điện thoại thì anh vui mừng không kể ...nhưng cũng không bớt phần tức giận ....và hình như đây cũng là lần đầu anh giận về một chuyện chẳng đâu vào đâu cả .

--hello ? ..cô Trà Mi đó à ??

Trà Mi đứng dậy và đi ra khỏi ghế cô đang ngồi ..

----Phải ..tôi đây ..xin lỗi anh hồi sáng ...

Không đợi Trà Mi nói hết câu Thiện Minh chen vào ...

----Không có gì đâu cô Trà Mi ...tôi chỉ muốn hỏi cô là.... nhà cô ở đâu vậy ??

***Người gì ngộ không ? Sao lại hỏi nhà mình ở đâu chứ ***

---- Anh muốn biết để làm gì ??

***Cô nàng này coi bộ hơi khó tánh **** Thiện Minh nghỉ thầm ....mắt anh lại nhìn về phía cô em gái ...đang ngồi nhìn anh với khuôn mặt ủ rủ như một đứa con nít vừa mới bị ai đó lây đi đồ chơi của em ...thật buồn cười làm sao....

----Cô không muốn lấy lại cái cell phone của cô sao ???

---- Anh có thể nào trả lời một câu hỏi mà không cần phải hỏi lại tôi không ?

----Được rồi, xin lỗi cô ..vì tôi rất cần cái cell phone của tôi ...cho nên mới định hỏi là nhà cô có ở gần đây không ..có gì tôi đến đó rồi mình trả phone lại thôi ...

----Thế à ??

Thiện Minh mĩm cười ..nhưng Trà Mi vẫn có thể nghe được anh ta đang cười cô ....

----Chứ cô nghỉ tôi muốn đến nhà cô để làm gì ??

----uhh ..tôi ....thật ra thì anh đến nhà tôi không tiện lắm ..---
Vừa nói mà mắt Trà Mi lại liếc về phía bà ngoại nàng đang ngồi ăn cơm ..

----Tại sao ?

----Anh có thể nào đừng hỏi tôi nhiều quá được không ?

----sao mà cô khó tánh vậy ....bây giờ tôi rất cần cái điện thoại của tôi ....vả lại tôi đâu thể nào kêu một người con gái nữa đêm nữa khuya lại nhà tôi chứ phải không ?

***Anh ta nói cũng đúng mà ***

----Thôi được rồi ..nếu vậy thì một lát anh đến, làm phiền anh gọi lại cái cell phone của tôi ...không phải ...của anh rồi tôi sẽ đem ra trả lại cho anh ...Như vậy được chứ ??

---Cũng được ...sao cũng được mà ..tuỳ cô ...vậy cô cho tôi biết địa chỉ của cô được chứ ..

---Okay ....

Sau khi đưa số địa chỉ nhà cho Thiện MInh thì Trà Mi off phone và trở lại bàn ăn cơm ....

---Có phải cậu hồi sáng không cháu ??

Chưa lấy lại hết bình tỉnh, chợt nghe bà ngoại hỏi một câu làm cho Trà Mi ngước mặt lên nhìn bà ....

----Dạ ..phải ..

---Thế cậu ta nói gì ....

Trà Mi chậm rải thưa ...

----Dạ anh ta nói là sẽ đem lại trả cho con ...

-----Coi ra cậu ấy cũng tốt quá hả cháu ....

***Tốt gì chứ ngoại ....người ta muốn lấy lại cái cell phone của người ta ..chứ đâu phải tốt mà muốn chạy xe lại đây đưa phone cho cháu đâu à ***** .....


Ăn cơm xong thì Trà Mi bắt đầu dọn dẹp bát dĩa và rửa chén sạch sẽ ....Chưa hết ..cô còn lau quét dươí nhà bếp và lau chùi bụi bậm còn dính trên lò bếp ....không biết bao nhiêu phút đã đi qua ...chợt Trà Mi nghe tiếng :

----Ringggggg ......ringgggggg

***Sao không gióng tiếng điện thoại reo vậy kìa****

----Đó là tiếng chuông reo kia mà ...---- **Chắc không phải .....***

Vừa nghỉ đến đây thì Trà Mi lật đật lấy khăn lau chùi hai bàn tay của cô và chạy ra ngoài phòng khách ....Nhưng cô ra đến nơi thì đã muộn rồi ..vì bà ngoại đã mở cửa ra ..

Nhìn người đàn ông trẻ tuổi có một khuôn mặt tuấn tú đứng trước cửa ...bà Cụ Trầm cũng đoán biết ra người đó là ai ....

---Cậu Minh đây phải không ?

Thiện Minh lễ phép cười và cuối đầu ...

---Dạ chào bà ....xin lỗi có Trà Mi đây không bà ....

-----Cậu vào ngồi chơi chút ...để bà kêu con Mi ra ....

Nhưng Cụ Trầm chưa mở miệng ..thì đã thấy Trà Mi đứng đằng sau nhìn lại tự bao giờ .....Khuôn mặt cháu gái của bà nhìn thấy rõ ....cô ta không vui tí nào ...

Trà Mi ráng nhịn trong lòng của cô ....****rõ ràng kêu anh ta gọi điện cho mình trước kia mà ..thiệt đúng là ...đúng là con người ....thấy ghét hết chổ nói ****

Nhìn Thiện Minh ..cô cũng ráng nở nụ cười ...dù nụ cười của cô rất miểng cưỡng ....

---Xin lỗi anh ...điện thoại của anh đây ....

Nói xong ....Trà Mi đưa điện thoại di động lại cho Thiện Minh ...

----Của cô ...

Nhìn lại cái điện thoại ...Trà Mi ngạc nhiên ...hình như nó có cái gì khác thì phải ....Oh đúng rồi ..tại sao sợi giây màu hồng lợt có hình con chó nhỏ treo trên đó đâu mất tiu rồi ...mà đổi lại là một sơi giây cũng màu hồng lợt nhưng lại có ba cái ngôi sao rất dể thương treo trên đó .....Vậy mà ..hồi sáng cầm lộn cái phone cô cũng quên đi sợi giây ấy ....sao mà lẩm cẩm thế này ...

Trà Mi định hỏi Thiện Minh thì chợt bà ngoại nàng bảo :

---Trà Mi à cháu ...cháu rót một chút nước cho cậu Minh uống đi ...

Nghe đến đây Thiện Minh đứng dậy ....

---Dạ không cần thưa bà ..cháu đi đây ...

---Mommie ...who is it ??? ---Bé Duy từ trong phòng chạy ra ....và khi nhìn thấy Thiện Minh em chạy lại bên anh ta và vui mừng chào hỏi ...

-----Doctor? what are you doing here ?

Thiện Minh mỉm cười ....

----Sao rồi ..bé Duy có ngoan không ??

--Yes ....--Thằng bé gật đầu lia lịa

Ngay lúc đó không biết vì nghe tiếng của Thiện MInh quen thuộc hay vì muốn chạy theo bé Duy mà con chó Lucky cũng chạy ra sủa ....

----woof ..woof ....

Bà Cụ Trầm, Trà Mi, lẫn Thiện Minh đều ngạc nhiên .....

Cụ Trầm lên tiếng trước ....

-----Duy ...ở đâu cháu có con chó này .....

Thằng bé vừa sợ hải lại không biết nói sao ...nó ẩm con chó lên tay và nhìn Trà Mi như muốn khóc ....

----Lucky ....

Trà Mi như hiểu ý thằng bé nói gì ....cô liền đi lại bên con ....

---Mẹ biết Duy rất thích Lucky ....Nhưng con không thể đem Lucky về nhà được ..Con chó này là của bác sĩ ...Duy đi lại xin lỗi bác sĩ đi ....

Thằng bé ngoan ngoãn nghe lời mẹ ....

----Sorry doctor ...Lucky follow me ...

Thiện Minh cảm thấy tội nghiếp thằng bé ..vừa nói mà nó vừa chạy nước mắt ...thiệt tội nghiệp ......hơn em của chàng nhiều ....

---Thôi được ...bác sĩ cho Duy mượn con chó them vài ngày nữa .....Duy chịu không ?

Trà Mi lẫn thằng bé đều nhìn Thiện Minh .....

---Reallly doctor?

---Yeah ..really ...

Bé Duy vui mừng hớn hở ẩm con chó Lucky lên và chạy vào phòng một mách ..như sợ Bác Sĩ đổi ý ....

---Dạ cháu xin phép về trước thưa bà .....

Cụ Trầm đưa mắt nhìn lên ...

--Về rồi à ...cậu còn chưa uống nước gì hết kia mà .....

-----Dạ cám ơn bà ..có gì khi khác cháu đến thăm ...

----Trà Mi đưa cậu Minh ra ngoài đi cháu .. ...

---Dạ ...


Thiện Minh bước ra khỏi của và theo sau anh là Trà Mi ...

----Cám ơn anh ....

Thiện MInh soay qua nhìn cô ....

---Sao cô lại cám ơn tôi ....

---Cám ơn anh về con chó Lucky ....

-----Thì ra là vậy ...

Trà Mi như không hiểu ...

----Làm sao ??

----hihihih ..tôi còn tưỞng cô cám ơn tôi về cái chuyện tôi đem trả cái cell phone cho cô chứ ....

Trà Mi trề môi ...

----Đúng rồi ..tôi còn chưa có nói với anh về tội bấm chuông nhà tôi ...còn nữa nhé ....sợi giây có con chó nhỏ của tôi đâu ....sao anh lại đổi sợi giây này chứ ???

Thiện Minh cười khi đi tới gần xe của anh ..

---Bấm chuông nhà cô là tại gì tôi lịch sự muốn đưa tận tay cô đó mà ....vả lại đến nhà rồi cũng nên chào hỏi ngưỜi nhà của cô một tí ...

---Chi vậy ??? ...ngưỜi nhà tôi đâu có biết anh ...

---Ờ ...thì trước lạ sau quen mà ....
và rồi anh đổi đề tài .....

---Còn về phần sao tôi lại đổi sợi giây của cô treo trên cái phone là vì ....tôi đã lở làm đứt sợi giây rồi ....cho nên đền lại sợi giây mới cho cô ...thế thôi .....

---Anh còn giữ sợi giây củ chứ ....

Không ngập ngừng, Thiện MInh trả lời ....

---Tôi đã vứt nó đi rồi ....

Trà Mi nổi giận ....

---Anh ....anh ....sao anh lại tự động dục bỏ đồ của người ta vậy chứ ...đồ của anh tôi có đụng tới không hả .....

---Chuyện gì ...cô không định cải lộn với tôi chứ ...thì sợi giây đó củ rồi ...cũng nên đổi cái mới rồi chứ ...

---Anh nói sao ? bộ nó củ rồi thì anh phải vứt nó đi à ....Đàn ông con trai các người là như vậy có mới thì nới củ ra mà .....anh ..không khác gì những ngưỜi khác .....

----Sao cô lại dữ dằng như vậy ...chỉ là sợi giây thôi ...làm sao ?? ...người yêu của cô tặng cho cô à ...

----Chuyện của tôi khôNg liên quan gì đến anh đâu ....anh đi về được rồi chứ ??

----Nếu cô không phải đứng đây muốn cải lộn với tôi là nãy giờ tôi về đến nhà rồi ....

Không hiểu sao ....bây giờ đến lược Thiện Minh lại giận dữ như thế ...thiệt đúng là ...đúng la....... con gái mà .......
Rong Reu
Nhìn lên đồng hồ đeo tay mà anh đã chỉnh giờ lại, Minh Quân nói thầm:

--Đã mười giờ sáng rồi, cô ta còn ngủ nướng hay sao ?

****Suy đi nghỉ lại thì đâu phải thế ..lúc nào Như Mộng cũng dậy trước anh kia mà ...Anh đã dậy lúc 8 giờ sáng ...nhưng cũng đâu có thấy cô ****

Thấy trong lòng không được yên tâm ...Minh Quân bèn đi kiếm mẹ chàng ...

Lúc ra đến nhà bếp thì anh thấy Mẹ và Bà nội đang ngồi nói chuyện và ăn vài trái cây ...

---Má à ..Như Mộng còn ngủ hả má ??

Bà Du ngạc nhiên nhìn con trai ...

-----Đâu có ...lúc sáng Như Mộng đã đi rồi ...không có nói với con sao ?

**Đã đi rồi ...không lẽ nào ..**

Lấy lại chút bình tỉnh ...

---Cô ta đi đâu hả má ...

Bà Nội cười khúc khích với con dâu ...và nhìn thằng cháu trai với vẽ mặt ngơ ngác đang hiện trên mặt anh ...

----Con bé mới đi chưa đầy hai tiếng thì cậu đã lo lắng quá rồi ....

----Nội à ..nội nói cho cháu biết Như Mộng đâu hả nội .....

---Phiền cậu quá rồi ....con bé đi chung với con Trúc và mấy đứa con bà sáu gần nhà tụi nó dẫn chị dâu đi chợ mua đồ ấy mà ....

Trong lòng Minh Quân như cảm thấy nhẹ nhổm ...chợt anh lại nhớ ....

----Họ đi bằng xe hơi hả nội ?

Bà nội cười khoe hàm răng đỏ lét vì mới ăn trầu ...

Bà Du nói vào .....

----Ở đây tụi nó làm gì mà đi xe hơi chứ con ....mấy đứa nó chạy xe gắn máy rồi kêu Như Mộng đi cùng ....

MInh Quân nhìn mẹ với bà nội ...mặt anh lộ ra những nổi lo âu ..

---Sao má không cản Như Mộng lại ....đi xe gắn máy nguy hiểm lắm ...biết bao nhiêu vụ đụng con thấy toàn là những xe gắn máy ....

Không đợi con trai lãi nhãi mãi ...bà Du nói vào ....

----Còn làm gì vậy Quân ...con bé về đây chưa đi đâu chơi ...thì con hãy để cho em nó đi với con Trúc cho vui ...con Trúc dù sao lái xe má thấy cũng cẩn thận lắm ...

---Nếu cô ta muốn đi chơi thì cũng nên đợi con về thì đi chung ....

Bà Du lắc đầu ....

----Mấy đứa ấy toàn là con gái không ....kêu con đi nữa thì làm sao tụi nó muốn đi với con chứ ....---Bà Du mĩm cười nhìn mẹ chồng ----Má thấy thằng con của con không ...chưa làm chồng người ta thì đã như vậy rồi ....---Ngước mặt lên nhìn lại con trai --- Được rồi con trai ..con dâu của má không bị gì đâu ..con đi ra ngoài chơi bi da với thằng Trung, thằng Bảo đi ...một lát con về chắc là Như Mộng đã về rồi đó ...

Minh Quân nghe mẹ nói cũng có lý ......mà suy đi nghỉ lại ....cô ta đâu phải là cái gì của anh ....sao anh phải lo chứ ....vả lại anh mới quen cô có mấy ngày kia mà ....đâu thể nào ...

**không lo ..đâu có gì mà phải lo chứ ...****

Sau khi thưa mẹ và bà nội, Minh Quân đi bộ ra ngỏ trước có quán cafe ..và có cái bàn bi da lân cận ..

----Ê anh Quân ....Vào đây chơi bi da với tụi em ----Thằng Trung con bác ba kêu lên ....

Minh Quân đi lại bàn ....

----Anh đâu có biết chơi thứ này ...----

Trung và Bảo đều ngạc nhiên ....

---Có thiệt không anh Quân ...bộ ở mỹ không có bi da sao ?? ...hahhahha ..thôi thì lại đây tụi em dạy anh cho .....

Nói xong Trung và Bảo đều hướng dẫn và chỉ cách cho Minh Quân chơi bi da làm sao ...

----Ê ..Trung ..mầy tập trung một chút có được không ?? Con Bích nó chưa có về đâu ....Mấy đứa đó mà đi với con Trúc là có nước nữa khuya mới về ....

Minh Quân nghe nói đến tên "Trúc" thì anh ngước đầu lên .....

---Con Bích là đứa nào vậy ??

THằng Bảo cười và chỉ về hướng thằng Trung ....

----Còn ai nữa anh Quân ....con nhỏ đó đã lọt vào mắt đen của thằng Trung nhà mình rồi .....

Trung đưa mắt nhìn bạn ...anh chàng không vui tí nào ....

---Mày còn nói ...cái miệng cứ nói tao ....Bộ nãy giờ mày không đưa mắt coi thử con Nga về chưa à .....

Thằng Bảo quê xệ im lìm như hến ....

Minh Quân thấy thế liền bảo :

---Thì ra các người để ý đến mấy cô đó à ...mà các cô ấy đẹp không ???

---hahaa ...đẹp thì đẹp ...nhưng không đẹp bằng cô vợ chưa cưới của anh ....

Nghe thằng bạn nhắc đến cô vợ thì Minh Quân chợt nhớ ra ....

---Ờ đúng rồi ...hồi nãy ...các người nói ...họ đi chung với Trúc ...là đến khuya mới về à ??

---Có thiệt không anh Quân .....con Trúc là số một trong làng này mà ...con nhỏ đó mà đi đâu đó hả ..cô ta cũng muốn đem cả chợ về ..anh nghỉ xem đi như vậy có lâu không ?

---Vậy à ....

Trung và Bảo đều ngạc nhiên nhìn Minh Quân như không hiểu ....

---Anh không lo hả ...

Minh Quân đánh một trái bi da đụng vào trái thứ hai ...anh ngước mặt lên nhìn bạn ...

---Lo gì ???

---Anh không lo cho cô vợ chưa cưới của anh sao ?.....

****Sao tôi lại không lo chứ ...nhưng biết làm sao ****

---Có gì đâu ..thì để cho cô ta đi chợ cho biết chút mà ....

Trung và Bảo nhướng mắt nhìn nhau ...sau khi thấy Minh Quân chẳng lộ vẽ gì là lo lắng ....họ lại tiếp tục chơi bi da ...

---Lẹ quá vậy mạy ...mới đây đã hơn 4 giờ chiều rồi ..thôi tao về ....hồi sáng má tao bảo phải đi lại nhà thằng em họ tao rước nó về ....thôi mày ở lại chơi với anh Quân đi ---Thằng Bảo nói xong thì nó dọt như gió ....

----Hahahha ..cái thằng này .....thôi mình cũng về đi anh Quân ....

Minh Quân trả tiền cho mấy tiếng đồng hồ chơi bi da với bạn ...và rồi anh đi bộ về nhà ...Không hiểu sao lòng anh bây giờ cảm thấy nhẹ nhởm ...vừa đi vừa nghỉ ***Chắc giờ này cô ta đã về rồi ....***nghỉ đến đây anh cảm thấy vui vui làm sao ....

----Má ...bà nội ...Chắc Như Mộng đã về rồi à ..thôi để con vô coi cô ta .....

Bà Du và bà nội chưa kịp trả lời thì Minh Quân chạy vào nhà ....đi ngang qua bàn Ông Kỳ đang ngồi uống lai rai vài chai bia với bạn ...Anh chào hỏi mọi người và đi lại phòng của Như Mộng ....

Cửa phòng cô mở toan ...Nhưng lại không có ai cả .....

Ngạc nhiên anh soay người lại định đi hỏi mẹ chàng ..thì bà Du đã đứng sau lưng anh từ lúc nào không hay ....

----Như Mộng chưa về đâu con ....

Lần này thì thiệt khiến cho anh lo lắng ....

----Má biết cô ta đi lâu lắm rồi không ? giờ này mà còn chưa về nữa ....

Bà Du nhìn con trai và cũng lộ vẽ lo lắng ...

-----Lúc sáng má tưởng tụi nhỏ dẫn Như Mộng đi một chút thôi ..ai ngờ đến giờ này mà tụi nó chưa về ..làm cho má lo ....

Nghe mẹ anh nói thế lại làm cho anh càng lo .... Minh Quân vừa định đi ra thì nghe những tiếng xe gắn máy ngừng lại trước nhà ....Chưa ngui được xự tức giận trong lòng .....Minh Quân đi thẵng ra ngoài ...

--------@-----
Như Mộng trên tay đang cầm một hộp bánh và đang leo xuống khỏi ghế xe gắn máy ..mặt cô tươi vui ..như đang có chuyện mừng...chợt Như Mộng nghe tiếng MInh Quân đằng sau vọng lại

----Cô đi đâu mà giờ này mới chịu về ...

Giọng nói lớn tiếng làm cho chiếc bánh trên tay cô rớt xuống đất ...

----Anh Quân ...chị ----Trúc lên tiếng ....

MInh Quân chừng mắt cô em họ ..và đi thằng về hướng Như Mộng ...

----Cô có biết cô đi từ sáng đến giờ ...nhiều người phải lo lắng cho cô lắm hay không ? Đã vậy cô còn sách theo cái sách tay này để làm gì ..---Mắt của MInh Quân nhìn thằng vào cái túi sách của cô đeo lên người ....---Có phải cô muốn người ta giật nó cho cô té nhào xuống xe phải không ? ...cô không biết tự lo cho mình thì cũng đừng để người khác phải lo cho cô chứ ....

---Anh nói đủ chưa ? --Như Mộng nhìn thẳng vào mắt Minh Quân ....chưa bao giờ ...trong đời cô ..chưa hề có ai nói nặng và lớn tiếng với cô như thế ....và lại trước mặt đám đông như thế này .....

Nói xong ...hai hàng lệ rơi xuống má cô ..và Như Mộng không thèm để ý đến ai và chạy thẳng vào phòng ..

----MInh Quân ..cháu làm gì vậy ...sao lại la Như Mộng ..cháu thiệt là ....

---Anh Quân ....sao anh kỳ quá vậy chứ ....anh có la cũng nên la tụi em nè ...chính em là người chở chị ấy đi chợ ..vả lại em nói hôm nay là sinh nhật của anh ...cho nên chị ấy ..phải đợi cả mấy tiếng đồng hồ để đặt cái bánh sinh nhật cho anh ..thế mà anh lại không biết đều lại trách lầm chị ấy ..bây giờ anh vui rồi chứ ..cái bánh sinh nhật thành như vậy nè ....-

Nói xong ...Trúc cầm cái hộp bánh lên và đưa cho MInh Quân xem ....Lúc mua chắc cái bánh đẹp lắm ...nhưng bây giờ thì tèm nhem hết rồi ..

0o0o0o0

Bà Du đi lại gần con trai ...

---Má không hiểu tại sao con lại giận dữ đến như vậy ...con còn đứng đây làm gì ..sao không vào trong xem Như Mộng ra sao ?

Minh Quân nhìn Mẹ rồi nhìn sang bà nội và những đứa em họ của anh ....họ nhìn anh như anh thật sự là người có lỗi vậy ...

Minh Quân không nói gì ...và lẵng lặng đi vào bên trong nhà ....

Thấy cửa phòng của Như Mộng đã đóng ..anh gỏ cửa ....

---Knock...knock ....knock .....

***Thật là con người khó ưa ..mình là cái gì của anh ta mà phải giận dữ như vậy với mình chứ ....****

Như Mộng đang suy nghỉ chợt cô nghe có ai gỏ cửa phòng ....một cái ...rồi hai cái ....đến cái thứ ba thì ....

----Như Mộng ...cô mở cửa đi ...

***Giọng nói khó ưa ***

Như Mộng không thèm trả lời ...cô lật đật lấy cái mền trên giường và phủ lấp từ chân cho đến đầu ...tuy rằng trong phòng cô thật sự rất là nóng ...

Không nghe tiếng của Như Mộng trả lời ..lại khiến cho MInh Quân đang giận lại càn giận thêm ....và rồi anh không thèm gỏ cửa nữa và đi ra ngoài sân một nước ....

----Sao rồi ...cháu xin lỗi Như Mộng của bà rồi chứ ...

Minh Quận chợt nhìn bà nội ..và thấy từ lúc đi rước anh từ phi trường mới về ..hình như nội anh đã già đi ...

----Cô ta không mở cửa ....


Bà nội lắc đầu ....
---Như vậy cho cháu bỏ cái tật nóng nảy ...thôi được rồi để nội vô xem đứa cháu dâu của nội ...

Minh Quân nhìn chung quanh trước nhà ...

----Má cháu đâu rồi nội ....

----Má cháu ở dưới bếp đang chuẩn bị làm những món ăn với mấy đứa dưới nhà ...thôi cháu làm gì thì làm đi ...tốt nhất là xuống dưới bếp ..học làm một món ăn nào đó cho Như Mộng ...coi như là đền tội ....

***Cháu có lỗi gì chứ nội ....Cô ta muốn giận thì cứ giận đi ...****

Minh Quân đang suy nghỉ như thế ...nhưng lại không dám nói ra .....

---Thôi để nội đi vào trong ..

---Dạ ...


Minh Quân thấy bóng lưng bà nội vừa đi khỏi thì anh đi ra ngoài sau bếp ...nhìn thấy Trúc và các cô gái đang giúp mẹ anh làm cơm cho buổI chiều ...

---Hôm nay má cho ba và con ăn gi vậy ....

Minh Quân nói lên như muốn đổi bầu không khí yên lặng ...

Cả bao nhiêu con mắt nhìn lên ....

Bà Du lên tiếng trước ...

----Hôm nay má cho con nhịn đói ....

Minh Quân biết mẹ anh còn đang giận ..

---Má à ..rỏ ràng đâu phải lỗi tại con .....

Trúc nhìn anh và nói lại ...

---Anh họ thiệt thấy ghét mà ...hôm nay tụi em không có nấu gì cho anh ăn cả đâu ...anh muốn ăn thì tự làm lấy ..tụi em chỉ làm cho chị Như Mộng ăn thôi .....

---Bộ anh làm cái gì sai hay sao ??-----Minh Quân vừa hỏi mà mặt của anh như còn giận ...

----Anh đâu có làm cái gì sai ...sai là sai ở chổ tụi em dẫn chị dâu đi chợ ...Chị dâu thì đi chợ lúc nào cũng muốn mua món này, mua món kia ...---Vừa nói cô vừa nhìn xuống con dao cô đang làm cá ...không thèm ngẫn mặt lên nhìn Minh Quân ...-----

CÔ lại nói tiếp ...

----Mà mua cho ai ăn chứ ....Chỉ hỏi tụi em nội thích ăn gì ...rồi thì chị ấy lại lựa đồ ăn để mua cho các bác ..rồi thì đến lược anh ...rồi anh có biết sao nữa không ? cũng tại em nói cho chỉ biết là hôm nay sinh nhật anh ...chỉ bảo chỉ xém chút nữa là quên rồI ....Lúc đó không lẽ người ta về sớm lắm ..cũng tại cái bánh sinh nhật của anh mà tụi em mới về trể vậy đó ....đợi người ta làm lâu thấy mồ ....

MInh Quân đứng đó chịu trận nãy giờ chỉ nghe một mình cô em họ nói ...anh nói vào ...

----Em đã nói lúc nãy rồi ...anh biết ...

---Anh biết gì chứ ....chị ấy nhớ sinh nhật của anh ..thế còn anh ...có nhớ sinh nhật của người ta hay sao ?

Minh Quân chợt ngồi chồm hổm xuống đối diện với Trúc ...

---Hôm này à ....

Trúc không hiểu anh họ cô nói gì ...cô ngước lên nhìn anh ...

---Cái gì hôm nay ....

---Thì em mới nói hôm nay là sinh nhật của Như Mộng à .....


---Anh làm cái gì vậy ...sinh nhật của chị Như Mộng mà anh cũng quên hả ...anh thiệt là hết chổ nói mà ...chị ấy thì làm cái gì cũng nhớ đến anh ..còn anh thì chỉ biết la người ta ...em không nói với anh nữa ...em đi làm cá đây ...

Bà Du soay qua nhìn con trai ....

---Sao con còn đứng đây ??

Minh Quân không hiểu ý mẹ chàng ...

----Mẹ nói sao ?

---Con trai à ..chắc mẹ không cần phải nhắc con chứ ....hôm nay là sinh nhật của Như Mộng ....

MInh Quân chợt hiểu ...

---Dạ con biết rồi mẹ ....


-------------------------------@----------------------------

MInh Quân ngồi đằng sau xe gắn máy của Bảo ..trên tay vừa cầm một hộp bánh ....

---Ê Bảo ..sao chạy chậm vậy chú ...

---Trời ơi anh Quân ....anh có biết chạy trong con hẻm này chật hẹp lắm không ? lở đụng ngưỜi ta thì sao ?? ....

----Chú mà không chạy nhanh một chút là một lát cái bánh kem này sẽ thành cái bánh kem nước là tui cho chú anh hết ...

Bảo vừa nhìn đằng trước anh vừa cười ..

----có sao đâu ....nhà bà nội anh có tủ lạnh mà ....

-----Được rồi chú em ....chạy lẹ đi ...

----Cũng tại anh hết đó anh Quân ....chuyện gì không làm lại đi chọc giận chị dâu ....bây giờ con Nga với con Bích cũng không thèm nói chuyện với em với thằng Trung ...

MInh Quân chợt cười ...

----Chuyện của tôI sao lại có liên quan đến các anh ?

----Thì tại con Trúc nó ghét anh ...rồi thì ...anh cũng biết đó ...con Nga với con Bích thì cũng một lũ mà ...họ bảo ...con trai tụi mình khó ưa ...

---ahhahah ...nhưng không có tụi mình thì họ làm sao ??

Bảo gật đầu ..

----Anh nói đúng đó ....

----Thế thì anh cho cô ta giậN luôn đi ...

Bảo nhúng vai và thở dài ...

---Tôi không dám nghe lời anh đâu ...con Nga mà giận thêm nữa ..là chỉ có trời mới khuyên được ...---Bảo bẻ tay lái chạy vào sân nhà bà nội ...----Tới rồI đây cậu hai ...đem cái bánh bỏ vào tủ lạnh đi ..

MInh QUân xuống xe và đem hộp bánh bỏ vào tủ lạnh ....

***Sao im lìm vậy ****

MInh Quân đi ra sau bếp ...cũng chẳng thấy ai ....Anh chợt bước chân vào trong phòng khách ...và đi tới đi lui ...

----Mấy cháu hãy để cho mẹ thằng Quân ở trong được rồi ...đi ra ngoài làm đồ ăn giùm nội đi ....

Tiếng bà nội nghe vọng bên tai ...

MInh Quân đi lại gần phòng của Như Mộng ...và thấy các cô đang đứng trước cửa ....không biết họ đang làm gì nữa ....

----Có chuyện gì vậy Trúc ----- Minh Quân lên tiếng hỏi khi thấy cô em họ của chàng mới đi ra .....

Nét mặt của Trúc bây giờ không thấy giận nữa ..mà lộ vẽ lo lắng ....

----KHông hiểu sao chị Như Mộng nóng quá ..từ nãy giờ tụi em cứ đắp khăn lạnh cho chị ấy ..mà cũng không hết nữa ...thôi để em đi làm đồ ăn cái đã ...mẹ anh và bà nội đang ở trong ....

NÓi xong mấy cô đi ra ngoài một lúc ...

MInh Quân mở hẻ cánh cửa ....lo lắng

----Như Mộng sao rồi thưa nội ...

Bà nội soay qua nhìn Minh Quân ...

----Cũng tại mấy đứa kia ....đã biết Như Mộng mới về đây mà tụi nó lại dẫn con bé đi ra ngoài nắng như vậy ...nổi nghỉ chắc Như Mộng bị trúng nắng rồi ..lúc nãy mới vô thăm nội thấy mồ hôi ra quá ....

Bà Du sờ tay lên tráng của Như Mộng ...
----Má à .....không xong rồi ...tráng Như Mộng không thấy đở phần nào cả ....

Vừa nghe má anh nói thế ..MInh QUân không chừng chờ ..anh bước vào phòng Như Mộng và đưa tay để lên tráng cô ...

***Sao nóng quá vậy ....mồ hôi lại ra nhiều ***

----Chúng ta đưa Như Mộng đi bác sĩ ....ở đây có bệnh viện nào gần không nội ...----- MInh QUân nói nhanh ...

Bà nội lắc đầu ...

--Bệnh viện gần nhất cũng mất cả tiếng đồng hồ ....

Chợt Minh Quân nhìn xuống ngưỜi Như Mộng ....

----Má có lau mình cho Như MỘng không ??

-----Ờ không ..mà con nói cũng đúng ....thôi để má kêu tụi nhỏ có đồ mát nào không cho Như Mộng mặt đở rồi mình thử xem ..tội nghiệp con bé ..mới về có mấy bữa mà ra nông nổi này ....

---------@---------

Như MỘng đang ngủ ...chợt cô thấy toàn thể sao mà lạnh quá ....vừa ôm hai tay lại mà cô vừa run .....

------Thôi má và nội đi ngủ trước đi ..để con ở lại đây coi Như Mộng ....vợ con cũng đở rồi chắc cũng không sao đâu ...-----MInh Quân lên tiếng khi đưa bà nội và mẹ ra khỏi cửa .
Rong Reu
Sau khi đưa bà nội và mẹ ra khỏi cửa phòng thì Minh Quân đi vội ra sau bếp và rót một ly nước lạnh ..và anh trở về phòng của Như Mộng ...

---Đèn sáng như vậy không biết cô ta có ngủ được hay không ....--MInh Quân nói lầm bầm trong miệng ..

Chợt anh nghe tiếng thở mạnh từ phía Như Mộng vọng lại ...

--lạnh ...---Như Mộng vừa nói ..cô vừa ráng kéo cái mền sát vào người ...

Minh Quân chạy lại và ngồi lên giường cô ...

---Mồ hôi ra thế này mà còn bảo là lạnh ....---Anh vừa nói vừa đưa bàn tay ấm áp của anh đặt lên tráng Như Mộng ....anh vội chồm người lấy cái khăn từ trên bàn và để lên tráng của cô ...

Nhưng sao Như Mộng cứ run mãi ...tuy đã có cái mền đấp lên mình cô ....

Không hiếu vì lý do gì ...Sợ Như Mộng đấp mền sẽ càng nóng ..hay là vì ...nhớ lại khi xưa em gái của anh cũng từng bị xốt như cô ....Minh Quân vội đở Như Mộng dậy và ôm cô vào lòng như vổ về ....

Nhưng cái cảm giác ôm Như Mộng vào lòng thật khác xa ...khác xa ..với khi anh ôm em gái anh lúc còn bé ....Bây giờ ..Không những Minh Quân cảm thấy toàn thể của Như Mộng nóng như lửa ..mà kể cả anh ..cũng không khác gì cô ...gương mặt Như Mộng đưa sát vào lòng ngực của Minh Quân ..những hơi thở nhỏ bé của cô ..cứ ..càng lúc ..càng lúc khiến cho con tim của anh càng đập mạnh ....

Minh Quân ngước mặt xuống nhìn người con gái anh mới quen ...Lúc ban đầu cô ta có gương mặt hồng hào ..nụ cười rất xinh xắng ..và nhất là ..nhất là cái ánh mắt đen huyền đó của cô ..đã có lúc khiến anh không tài nào ngủ nổi ...Còn bây giờ ..thì đổi lại ..một khuôn mặt xanh xao ....

-----------@-----------
--Em à ----

Bà Du nghe chồng gọi vội soay qua ...

---Chuyện gì vậy anh ?

Ông Kỳ đang nằm trên giường với vợ ..ông khẻ nói ....

---Em có thấy dạo này thằng Quân có gì khác lạ không ?

Bà Du mỉm cười trong đêm tối ....

---Có sao anh ?

---Anh biết là em có để ý ...có phải nó ...

Bà Du thở dài ...

---Thằng Quân cũng đã 30 rồi ...em thấy ..Như Mộng là một đứa con gái rất ngoan lại hiền ..tuy chúng ta chỉ mới quen cô ấy chưa được bao lâu ..Nhưng em đã thây thích cô ta rồi đó anh ....

---Thật vậy à ..

---Dạ phải ..còn anh thì sao ?

---Anh thì ..cũng cảm thấy Như Mộng rất xứng với thằng Quân ...Nhưng anh không biết con nó nghỉ sao ...

Bà Du lại cười ...

---Con của anh mà anh không biết à ...em nghỉ chắc con của mình cũng đã thích con bé rồi ...

Ông Kỳ nhìn vợ ...

---Sao em biết ....

---Bộ anh không thấy cử chỉ của con nó hôm nay sao ? ...Từ lúc Như Mộng bệnh đến giờ ..kể cả ăn tối thằng Quân cũng không ăn ....

---Anh chỉ tưởng nó đống kịch cho má thấy ...

Bà Du đánh yêu chồng ....

---Cha con ông thiệt là một khuôn mà ...cái gì giả giả đều là thật hết cả ...Lúc đầu thì tụi nhỏ cứ ngở là đống kịch ...nhưng khi vở kịch đã mở màng ..thì cả hai đều đem hai vai trò thật sự ra mà đống ....

--Ý của em là ..??

---Anh hiểu ý em mà .....--vừa nói bà Du vừa nằm khép vào chồng ...

-----------@------------

Minh Quân ôm Như Mộng vào lòng và thiếp đi từ lúc nào cũng không hay . Khi anh động đậy và mở mắt ra thì nhìn thấy trên tường ..đồng hồ đã chỉ 11:00 p.m .

Nhìn xuống Như Mộng đang còn ngủ trên tay ..MInh Quân mỉm cười khi nhìn thấy nét mặt của cô cũng đổi hẳn và đã hết xanh xao như lúc nãy ...Minh Quân vội đở Như Mộng nằm xuống gối . Và khi anh đưa tay để lên tráng của cô thì cũng thấy đã mát đi phần nào ..không còn nóng nữa ...

Sau khi Như Mộng đã được nằm xuống gối ..thì Minh Quân cũng bước xuống khỏi giường cô ..và đi ra ngoài ...

Khoãng chừng mấy phút sau ..Minh Quân mở cửa đi vào lại phòng cô ..thì chợt thấy đôi mắt của Như Mộng mở thật to ...

Anh lo lắng ....và vội đi lại gần bên Như Mộng ...và nhìn thẳng vào mắt cô ...Như muốn tìm kiếm một cái gì ...

----Sao anh vào phòng tôi ?? ---Như Mộng chợt hỏi ....

Minh Quân lấy lại bình tỉnh, và mỉm cười ...

----Cô biết tôi là ai không?

**Vô duyên chưa ...sao tôi không biêt' anh chứ *****

----Như vậy mà cũng hỏi được nữa ---Như Mộng còn giận lẫy anh ...

----Thế tôi là ai ?

----Anh là con người vô duyên ...khó ưa ...mà tôi từng gặp phải ...

Minh Quân vui mừng ..

----Vậy là cô đã hết bệnh rồi ...tưởng đâu cô phải nằm đây đến sáng .

Như Mộng chợt khồm người dạy

--Sao tôi lại bệnh chứ ..---Vừa nói cô vừa ngồi dậy ..thì tự nhiên cảm thấy thật choáng váng ....cô để hai tay lên đầu ----oh ...

----Sao hả ...nhứt đầu à ....---

Như Mộng chợt nhìn MInh Quân ....***Anh chàng lo lắng kỳ lạ nhỉ ***

---Một chút thôi ..ummmmm ...Như bệnh à .....

Minh Quân thở dài và đưa hai tay lên đầu như tập thể dục ...**thật đáng ghét **

---Thì cô nằm đây từ lúc về nhà đến giờ đó ....

--Thế à ...--Vừa nói ..Như Mộng ráng ngồi dậy và để hai chân xuống giường ...rồi đứng dậy ....

----Vậy là anh ở phòng Như từ trưa đến giờ à ....----

Minh Quân cười ...như nhưng gì cô vừa nói thật đáng cười làm sao đó ....

----Đâu có ..tôi mới vào thôi ...

Như Mộng thoáng buồn một chút ...

---Oh ...

---Có chuyện gì ??

Chợt nghe Minh Quân hỏi đột ngột ...Như Mộng lắc đầu ...

----uhh ..không gì ..chỉ là ...hơi đói một chút thôi ....

---Thật à ..tôi cũng vậy đó ...đinh đi lấy cái gì ăn ....nhưng ăn một mình thì buồn lắm ..có cô ăn chung với tôi vậy vui hơn ....

----Thiệt tình ...khuya rồi đó ..anh nói cho lớn coi chừng người nhà thức hết bây giờ ....

----Okay được rồi cô hai ..vậy mình đi ra ngoài bếp kiêm cái gì ăn cho đở đói ....

Thế rồi ....Minh Quân đi ra ngoài và dịnh cửa cho Như Mộng ...anh muốn đở cô đi ..vì biết cô vẫn còn yếu ...nhưng với bản tánh của cô ...dể gì cô nàng cho anh nắm tay chứ .....

----hmmm ..oh my goodness ....đồ ăn gì còn nhiều vậy ....---Như Mộng vừa nói vừa nhìn mấy món đồ ăn trên bếp ...

----Yes, nhiều lắm ...nhưng cô chỉ ăn cháo trắng thôi .....

Như Mộng soay qua nhìn Minh Quân .....cô thắc mắc ...

--Sao vậy ...?

---Tại nội dặn ...nếu cô thức thì chỉ cho ăn cháo trắng thôi ....

---Oh ..nội dặn anh phải coi chừng tôi à ....

Bất chợt Minh Quân thấy mình hơi lở lời ...anh vội nói ....

---Không hẳn thế ..vì ai cũng nghỉ ngày mai cô mới thức ..cho nên mới nấu cháo để sẳng thôi ....

--Oh ...--Như MỘng vội đi lại sát MInh Quân ..và nói khẻ ....--Anh có thể nào đừng bắt Như ăn cháo không hả .....ăn cơm với mấy món ăn này ..ngon hơn nhiều ...được không ??? Đừng mét nội nghen ...

MInh Quân mỉm cười ....cô nàng thật gióng em gái của anh ....chúa ghét ăn cháo trắng mà ...

----Được rồi ....Nhưng trước tiên ..cô phải hứa với tôi một đều .....

Như Mộng ...nhìn anh ....

---Còn phải có đều kiện nữa à ....

----Dể lắm thôi ....

----Okay vậy anh nói đi .....

---Cô hứa không được giận tôi về chuyện lúc chiều ....

Như Mộng chợt hiểu ...

---Tôi có giận anh sao ?? ..thiệt tình ...

---Thật không có ....

Như Mộng lắc đầu ....

---Không có mà .....

----Biết vậy tôi ra đều kiện khác ...

Như Mộng chừng mắt anh ....

--Anh dám ....---Cô vội lấy tô và múc vài muổn cơm vào tô ..và gắp mấy miếng cá và thịt gà bỏ vào chung ....---Đồ ăn mommie làm thật ngon ....

----Sao cô biết má tôi làm ...

Như Mộng ...mỉm cười ..

--Không thèm nói với anh ....

Đang ngồi ăn với Minh Quân ..chợt Như Mộng nhìn lên đồng hồ ...

--Ý chết ..đã 11:35p.m. rồi à .....

Minh Quân cũng ngước mặt lên nhìn cô ...

---Có chuyện gì sao ??

Suy nghỉ một hồi ..Như Mộng lắc đầu .....

----Không có gì ....

MInh Quân đứng dậy và đi lại gần Như Mộng ....

---Cô nhắm mắt lại đi .....

Như Mộng ngạc nhiên ....

---Tai sao phải nhắm mắt ....

---Thì tôi bảo cô nhắm mắt lại ..thì nhắm mắt lại đi ...

----Anh định giở trò gì nữa đây?? --Vừa nói Như Mộng vừa nhắm đôi mắt cô lại ....


Minh Quân đi lại cái tủ lạnh và lấy ra hộp bánh anh mới mua hồi chiều ....

---Chưa được mở mắt đâu nha ..đừng có an gian đó ...

--hihiihihihhi ..ai thèm ăn gian anh chứ .....

Minh Quân mở hộp bánh ra ..mà đôi mắt anh cứ nhìn xem Như Mộng có hí hay không .....

Lấy cái bánh ra khỏi hộp ...MInh Quân để nó trước mặt cô ...

----Okay ...now open your eyes ....

Như Mộng từ từ mở đôi mắt ra ....và nhìn xuống bàn .....thật không ngờ ..trước mắt cô lại là một cái bánh sinh nhật ..có hàng chữ " Chúc Mừng Sinh Nhật ....Như Mộng "

Cảm động ..Như Mộng nhìn lên ...

----sao anh biết hôm nay là sinh nhật của Như ?

--Bộ không phải à ...

---Phải ....Nhưng mà ..hihihih ..cái bánh thật dể thương quá ..cám ơn anh ....

---Happy Birthday ....

---Well, Happy Birthday to you, too ...

----Sorry tôi quên mua đèn cầy cho cô ....

---không sao đâu ..hhihiih.

Và rồi cả hai cùng cười ....

--Thật ngộ ..sao chúng ta lại có ngày sinh nhật gióng nhau vậy ??

Như Mộng cười ..

---Không biết nữa ....hiiihihih

---Okay ..ước nguyện đi ...gần 12:00 rồi đó ....

---ANh cũng vậy ...

---Vậy được ....vậy chúng ta cùng cầu nguyện nha ....

----Okay .....

Cả hai đều nhắm mắt lại và để tay lên bàn ....Minh Quân chợt mở mắt nhẹ xem Như Mộng ..thì đã thấy đôi mắt của cô nhắm lại ...và rồi anh khẻ cười ...và nhắm mắt lại ....

---***Xin cầu chúc cho em lúc nào cũng được vui vẽ ..Như Mộng ***

Khi mắt của MInh Quân nhắm lại thì anh nào ngờ Như Mộng cũng hí mắt ra nhìn anh ...và cô cũng mỉm cười ...

---***Xin ông trời hãy cho anh ấy lúc nào cũng bình yên và vui vẽ ****

---Cô ước gì lâu vậy .....

Khi Như Mộng mở mắt ra thì đã thấy MInh Quân hỏi một câu ..

----Đâu có gì ...

---Chắc là tham lam quá chứ gì .....

---Thấy ghét ...

--ý ý ..đã nói không giận tôi nữa kia mà ...

---Ai thèm giận anh chi mệt ....chúng ta ăn bánh nha ...

MInh Quân cười ..

--Được chứ ...

Chợt Như Mộng để tay lên trước ngực ...

---ý chết ....bà nội và ba má anh chưa có ăn bánh mà ..chúng ta đâu thể ....

---Sinh Nhật của cô kia mà ....Bà nội và ba má của tôi không nói cô tham ăn đâu ...

----Anh thiệt là khó ưa ....

-----hahhaha ......11:40 rồi đó ....cô không cắt bánh là không kịp ...

--hihhiihihih ...okay ....vậy tôi cắt nha ....----Nói xong Như Mộng lấy con dao kế bên cạnh mà MInh Quân đã để ...nhưng chợt cô khựng lại ...

---Không được ....cái bánh của anh ...hồi chiều chắc bị dẹp lép rồi ....bây giờ tôi tốt với anh một chút đó ...cho anh cắt bánh chung với tôi chịu không ??

---Cô muốn như vậy thật à ...

---Lẹ đi ..nếu không tôi đổi ý đó ...qua đây ...đưa tay đây ...---Như Mộng chợt cầm tay của MInh QUân và kéo anh qua chổ cô đang đứng .....----Okay ....Cắt bánh nha ....

Như Mộng để tay của MInh Quân lên tay của cô ....và tay kia cô đè lên để cắt cái bánh ....

-----Okay ...cắt một cái ...để cắt them một cái nửa rồi mình mới để lên dĩa ---Vừa cắt được lần thứ hai để thành một miếng bánh thì ...Như Mộng chợt thấy không gian cô đang đứng sao nó im lìm quá ..và hình như ....hình như chỉ có ...

Như Mộng chợt nói ...

---OKay ..không cho anh cắt nữa ...hihiihih ..để Như đi lấy cái dĩa ...

Nói xong, Như Mộng đi một nước về bên chổ rữa chén có mấy cái dĩa đã úp rồi ....Khi soay mặt lại thì Như Mộng thấy MInh Quân cứ nhìn cô ....

---Ăn bánh nha ---Như Mộng lấy lại bình tỉnh ..lúc nãy ..khi cô cảm giác ra được bàn tay của MInh Quân mà cô đã đặt lên tay cô ...khiên cho cô có cám giác ...là họ ..đang cắt bánh cươí ...chứ không phải là bánh sinh nhật .....

---okay ...mời cô ăn trước đó ...----

Thế rồi mỗi người ăn một miếng bánh ....bất chợt Minh Quân để nĩa xuống bàn ....

---Quà của tôi đâu ?

Như Mộng đang bỏ một miếng bánh vào miệng, thì chợt cô bụm miệng lại để nuốc miếng bánh ...

---Anh nói tôi mới nhớ ....Quà của tôi đâu ????

----Tôi hỏi trước đó ....

--Anh không thể nhường tôi trước sao ?? ....

--Không thể được ....

Như Mộng mỉm cười ...

---Okay ....vậy tôi làm cái này cho anh ...

---Cái gì ....??

---Secret mà ...Anh lấy cho tôi một hủ thuỷ tinh được không ? ...hủ gì cũng được ...miễng sao ..anh có thể see through là được rồi ....

Vừa nghe Như Mộng nói xong ..thì Minh Quân vội đi tìm .....trong học tủ ..từ trong ra ngoài rồi đi trở lại sau bếp ..anh tìm kiêm' lục loại ...Khi ngước mắt nhìn lại thì thấy Như Mộng đứng dậy và đi ra khỏi ghế ..cô nàng đi vào phòng ...tìm kiếm cái gì đó ...rồi bước ra ngoài ...trên tay cô có những miếng giấy đủ màu ...và một cái hủ gì đó mà Minh Quân không biết là cái gì ....

Như Mộng trở lại ghế ngồi và khẻ nói :

----Anh lo đi kiếm đi nhé ..đừng nhìn lén tôi nghen .....

---okay ...hihhhihih .....

Sau khi Minh Quân đi tìm kiếm lục tùm lum ...nhưng cũng không thấy một hủ thuỷ tinh nào cả ....anh trở lại bàn ...

---Không có ....

Ngước mắt lên nhìn MInh Quân ...Như Mộng chọc ..

---Không có cái gì ....

----Thì cái gì cô muốn tôI kiếm đó ....

---Tôi biết nhà anh không có hủ thuỷ tinh nào đâu ..nhưng tôi có ...anh xem ....--Nói xong ...Như Mộng đưa tay lên ..và thật không ngờ ...trước mắt của Minh Quân ...có một hủ thuỷ tinh bằng ngôi sao ..và trong hủ thuỷ tinh đó lại có rất nhiều những ngôi sao bé tí làm bằng giấy ....

---Tặng cho anh ...xin lỗi ..hơi con gái một chút ...Nhưng mà ..gắp quá ..không biết nên tặng cho anh cái gì ...

---hihhi ...đẹp lắm ....Nhưng mà ..sao bên trong ..có nhiều ngôi sao vậy ???

-----Cái đó là cái secret của tôi ..anh nhớ ...đừng bao giờ mở cái nắp ra nhé ...

----Tại sao ?

----Thì ...thì đừng mở ra thôi chứ sao ...---Như Mộng ..đổi đề tài ...----Còn quà của tôi đâu ..anh chỉ còn có 5 phút thôi đó ....

MInh Quân nhìn vào mắt Như Mộng ...

----Cô thích cái gì .??

---Tôi thích nhiều thứ lắm ....

---Nhưng cô thích cái gì nhất ....????

---Sao anh không có lòng tí nào vậy ?? Tôi đâu có hỏi anh thích cái gì ??

MInh Quân chợt nắm lấy tay của Như Mộng ....

---Thôi được ...vậy thì tôi cho cô cái khác ...đi theo tôi ....

Nắm lấy tay Như Mộng và dắt cô đi ...Minh Quân lục ở dưới bếp lấY ra một cái thao thật lớn ....và rồi anh đem nó ra ngoài ...một tay dắt tay Như Mộng ...còn tay kia thì cầm cái thao không ...

Khi ra đến trước sân nhà ...và có thể nhìn thấy bầu trời ...Minh Quân vội nói ....

----Okay ..nhắm mắt lại đi ....

---Lại nhắm mắt nữa à ...-----Như Mộng thắc mắt ...

---Thì nhắm mắt lại đi ...

--OKay ...----Như Mộng nhắm đôi mắt lại ....

MInh Quân lấy cái dồi nước và chế nước vào trong thao ....anh lấy hai tay và cầm cái thao lên ...anh đi tới đi lui ..và lâu lâu lại nhìn lên bâu trời ....khi anh đã lây 'được món đồ mà anh tìm kiếm ...Minh Quân để cái thao xuống tại chổ ..và đi lại gần Như Mộng ...

ANh bắt đầu diều cô ...

---Okay ....đi từ từ nha ...nhớ là chưa được mở mắt đó ....

--uh huh ....--Vừa đi mà Như Mộng vừa hồi hợp .......

--Okay ..tới rồi ...ngồI xuống nha ....---Sau khi Như Mộng ngồi chồm hổm xuống đất kế cái thao nước ..thì Minh Quân cầm hai bàn tay cô ...

---Alright ..bây giờ ..trước mặt cô là một thao nước ...cô để tay xuống nước nha ...

---Okay ....

Và từ từ ...Như Mộng để hai bàn tay cô xuông nước ...

---Lạnh đó .....

---I know ..okay ...now open your eyes ....

Như Mộng mở mắt từ từ ra ...và nhìn xuống tay cô ....đẹp quá ..cô nói thầm trong miệng ..vì trước mắt cô ..không nói đúng hơn là ..trong bàn tay của cô ...có một cái mặt trăng tròn thật đẹp .....

----Đẹp quá .....--Vừa nói ..cô vừa nhìn Minh Quân ...

----Thích không ??

--Yeah ...it's beautiful ...

----Hôm nay 16 ...trăng tròn lắm ...

---Uh huh ...gosh ...chưa có ai tặng Như một món quà đẹp như thế này ....

--Vậy à ...

---Uh huh ....hiihihiih ....---Như Mộng đùa ---Anh có thấy Chú Cuội và Chị Hằng không ??

MInh Quân lắc đầu ....

----Không ....

Như Mộng nhìn Minh Quân bằng cặp mắt triều mến ...

---hihihhi ..Như biết mà ...

----Không ...anh không thấy Chú Cuội ....chỉ thấy Hằng Nga thôi ...

Như Mộng mỉm cười ..và nhìn lại vào thao nước ...

---Vậy à ..đâu ..chỉ Như với ..

---Ở đây ...---Nói xong, Minh Quân cuối đầu xuống và nghiên về phía Như Mộng .....Như Mộng chưa hiểu ý ..thì đôi môi của Minh Quân đã ghì chặt lấy môi cô ..tim ...cô ...đập càng lúc ..càng nhanh ....


--------@-------

Không gian giữa hai người như ngừng lại ...và ..bây giờ chỉ còn tiếng đập mạnh của con tim ....

----ahhhhhh .....

Minh Quân giật mình ...khi nghe Như Mộng hốt hoãng ...

----Có chuyện gì vậy ?

---Anh ...anh xem kìa ....----Vừa nói cô vừa chỉ tay xuống đất ....

Minh Quân ngước mặt nhìn xuống cái thao nước, ....thì ra ....lúc đang hôn Như Mộng anh đã lở chân đạp trúng cái thao nước ..vì thế nước đã đổ hết ra ngoài ....

-----Như không biết ....quà sinh nhật của Như anh làm đổ rồi ...đền lại đây ....----Vừa nói cô vừa đưa bàn tay lạnh ngắt của mình trước mặt Minh Quân .....


Minh Quân mỉm cười ..nhìn Như Mộng như một đứa con nít

---Quà gì chứ ...hôm nay không phải là sinh nhật của cô nữa rồi ...

Như Mộng không hiểu .....

----Anh nói sao ???

---Oh ho ....cô không định ăn gian làm sinh nhật hai ngày chứ hả ...bây giờ là 12:10 a.m. rồi ..có nghĩa là đã là một ngày mới ....đâu còn là ngày sinh nhật của cô nữa ....


Như Mộng trề môi ....

----Anh ăn gian .....

----An gian cái gì ...

Vừa giận lại vừa tức trong lòng ....Như Mộng nói với vẻ mặt khó chịu .....

----Quà sinh nhật tôi tặng cho anh ...anh có thể giử được .....Nhưng còn quà sinh nhật anh tặng cho tôi ...thì chỉ giữ được trọn vẹn có mấy phút à .....

Minh Quân lại cười .....

----hihhihih .....Nếu như cô muốn xem lại quà sinh nhật của cô thì cũng còn được mà .....

----Thật sao ?

----Uh huh .....

-----Làm sao coi ?

Minh Quân cầm cái thao lên ...

----Thì cô cứ việc bỏ nước vào trong một cái thao lớn như thế này ...và đợi khi nào mặt trăng lên ....thì hứng nó vào thao nước thôi ....

----Làm sao mà hứng được chứ ???

----Cái đó thì tôi để cho cô làm thôi ...Nhưng ..có đều ..quà tôi tặng cho cô ...sẽ không bao giờ bị mất .....

Như Mộng mỉm cười ....coi ra anh chàng này cũng khôn đó chứ .....

----Vậy sao ???

----hihhihihi ....thế cô có nghe nói ...mặt trăng mà bị mất bao giờ chưa ???

----hihhihi ...chưa ...hihihi ..----

Đang cười nói vui vẽ ....Tự nhiên Như Mộng lại im lìm ...và Minh Quân cũng thế ...không biết đối phương đang suy nghỉ cái gì ...chợt Như Mộng mỉm cười ....

---ummmm ....cũng khuya rồI đó ...thôi để Như vào trong dọn dẹp đồ ăn ...rồi mình đi ngủ ....-----Vừa nói đến đây thấy mình hơi lở lời ....cô vội bào chửa----Uhhh ....ý Như nói là ...khuya rồi ..anh nên đi ngủ đi .....

MInh Quân gật đầu ..và đi theo sau Như Mộng vào nhà ....

----Để tôi dọn dẹp với cô ....kẻo bà nội dậy sớm lại không biết nghỉ gì .....

Như Mộng lấy mấy cái dĩa để lên bếp .....

----sure ....

------------------@----------------

Sau khi dọn dẹp chén dĩa xong thì Như Mộng trở vào phòng cô..còn Minh Quân thì trở ra ngoài phòng khách ....vừa nằm xuống giường ..vừa suy nghỉ đâu đâu ....

Như Mộng cũng không khác gì anh ..từ lúc nụ hôn vừa dứt thì cả cô và Minh Quân cũng không nói gì về cái nụ hôn ấy ....vừa nằm xuống giường ....Như Mộng vừa mỉm cười ....***Kỳ lạ ....sao mình lại như thế này **** ....

Và rồi Như Mộng lấy cái gối nhỏ trên giường và ôm nó vào lòng ..và ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không hay ...
Rong Reu
----knock ....knock ..knock

Ngọc Tâm vừa gỏ cửa phòng của Thiện Minh, cô vừa để tai vào cửa và nói lớn tiếng :

---Anh ba ..dậy ..dậy mau ....

Nói xong cô lại chạy qua phòng khác và gỏ cửa ..lần này đến lược Phong Vũ, anh út của nàng ...

---Anh Phong Vũ ..dậy lẹ đi anh ...nhanh đi ....em có chuyện muốn nói ...

Và rồi cô lại soay qua nhìn vào phòng của Thái Văn ....nhưng chưa kịp gỏ cửa thì cửa phòng đã mở ....Anh nàng với vẽ mặt còn say ngủ ..mở mắt ra nhìn cô châm châm ...

---My god nicky ....are you a girl or what ?

Câu nói của Thái Văn khiến cho Ngọc Tâm nhìn xuống người nàng ...với vẽ mặt khó hiểu ..

---Sao anh ? em không gióng con gái à ....

---Con gái người ta ai đời chủ nhật mới có 7:00 giờ sáng là dậy rồi ....

Ngọc Tâm soay lưng qua và nhìn Phong Vũ ...

---Chẳng lẽ mấy anh muốn em đây ngủ nướng ....như ....như mấy anh đó hả ....

---Cô út của tôi à ....Tụi anh đâu có gióng em ....mỗi ngày đều phải đi làm ....đâu có như cô bé chỉ biết đi học rồi thôi ....cho tụi anh ngủ thêm vài ba tiếng ......

Ngọc Tâm cắt ngan lời của Thiện Minh ....

----Anh nói sao ? em chỉ biết đi học thôi hả ...oh ....các anh nha ..được mà ..không có mom and dad ...and anh hai thì các anh muốn nói sao thì nói hả ..bộ em đây mỗi ngày không có dọn dẹp, nấu ăn, rửa chén cho mấy anh à ....Người ta còn chưa có than thở kia mà ....

Phong Vũ cười, bây giờ thì anh cũng gần tỉnh giấc rồi ....

---Thôi đi anh ba, anh tư ...chúng ta không cải lại Nicky đâu ...nếu hồi đó cô út nhà ta mà học luật ....chắc giờ đây ????

---Làm sao hả anh ?

---Thì giờ đây tụi anh được nhờ chứ sao ...

Và cả ba người anh nàng đều cười vang lên .....chỉ tội cho cô nàng đứng đó để mấy anh chọc quê ...

---Thôi được rồi ....để tụi anh tấm rửa, thay đồ, rồi em muốn đi đâu thì đi ....

Ngọc Tâm giả đò ...

---Không đi nữa ....

Thái Văn hiểu ý ...anh nói ...

---Vậy thôi để tụi anh đi ngủ tiếp ....

Ngọc Tâm nghe thế liền soay qua ...

---Anh dám ....coi chừng em đó ...em mét ....

---mét ai nữa đây ?

cô cười ....

---Thì bạn gái của anh .....

---Bộ không phải anh đã nói với em, bây giờ anh của em còn là đọc thân sao ?

----Ờ hén .....em thiệt không hiểu mấy anh đó ....thay thế bạn gái như thay đổi quần áo vậy ....hôm nay cô này, ngày mai cô kia ....tại sao các anh không có ai settle down hết vậy ....

Thiện Minh nhúng vai .....

---không phải các anh muốn đâu ..chỉ tại gì mấy anh đẹp trai quá thôi ...hahahhahah ....

---Cũng đúng đó anh ...mấy đứa bạn mỹ học chung với em đó ...họ nhìn thấy hình của mấy anh là họ bảo ....mấy anh đẹp trai còn hơn mấy anh chàng mỹ học chung nữa ....

----Really ??? -----Phong Vũ nở mặt khi nghe em gái khen ....

----Anh còn hỏi hả ......---Nhìn lại đồng hồ đeo trên tay, Ngọc Tâm réo lên ---Oh no .....cũng tại mấy anh hết đó ...nói chuyện hoài à .....các anh có thể nào thay đồ lẹ lẹ giùm em được không ??

----Okay okay ...cho tụi anh 15 phút .....

Ngọc Tâm nhìn lại đồng hồ .....đã 7:30 sáng rồi ....

----15 phút à .....không đâu ..em cho các anh 30 minutes đó ....không có trể hơn nữa đâu nha .....cũng may nhà chúng ta có đến ba cái phòng vệ sinh lận ..nếu như không ...em gái đợi các anh chắc mỏi cổ .....

Phong Vũ nhìn Thiện Minh và Thái Văn ...anh lắc đầu ....

---Anh Minh, anh Văn...Nicky là em của chúng ta ..hay là chị của chúng ta vậy ???

Ngọc Tâm liếc anh một cái ....khiến cho Thiện Minh và Thái Văn không nhịn được cười .....

----Nicky nè ...em nên ra vẻ một cô sinh viên tí đi ....đừng có lúc nào cũng gióng bà xẫm ...mai này sẽ không có ai thèm cưới em đó ....

---That's a no problem bro...em ở nhà với ba mẹ không sướng sao ? ...Còn nữa nhé các anh .....em không muốn có bạn trai như anh của em đâu ...thay đổi bạn gái quá là nhiều ....

Phong Vũ lại ngắc lời ....

---Các anh đâu có thay đổi ...chỉ tại gì ..chiếc áo mặt riết rồi cũng cũ ...cho nên tụi anh ....

---Mua cái mới chứ gì ...

---hahhahahah .....Thôi ...đừng có cải với Nicky nữa ....nếu không một lát cô út khóc bây giờ .....

Mặt của Ngọc Tâm giận lên ....

---Okay .....anh đi đánh răng, và thay đồ đây ...

Vừa nói xong là các anh của nàng đống cửa phòng lại ....chỉ để Ngọc Tâm đứng giữa cái hallway với khuôn mặt không vui ....lần nào cũng vậy ....các anh của nàng cứ chọc nàng riết à ...không được ..phải chạy bộ mới được ...vì chỉ có chạy bộ mới làm cho con người của cô thoải mái ...và không còn tức giận

0o0o0

Vừa chạy bộ Ngọc Tâm vừa nhìn lại đồng hồ đeo trên tay ...đã hơn 30 phút rồi .....cô dừng chân lại và đi bộ từ từ

****Giờ này chắc mấy ảnh sửa soạn xong rồi chứ ***

Vừa suy nghỉ, Ngọc Tâm tự mỉm cười với chính mình .....và cảm thấy rất hạnh phút khi có được bốn người anh . Họ thiệt là có một không hai trên cỏi đời này đó ...Ngọc Tâm nhủ thầm ....Có lần bạn của cô cũng kể về những người anh của họ ....Nhưng người nào người náy cũng than van ...thà không có anh còn sướng hơn ...vì những người anh của họ chỉ có biết sai họ làm cái này rồi làm cái kia ...có người thì không chịu làm cái gì cả ...chỉ có biết ăn không ngồi rồi suốt buổi ...Nhưng với Ngọc Tâm thì khác ...cô rất hảnh diện về những người anh của cô ....nói đúng hơn là ....cô vừa thương, mến, và kính trọng các anh . Tuy lúc nào các anh cũng đem cô ra nói chơi ....nhưng cô biết họ rất là thương cô ....Từ nhỏ đến lớn ..các anh chưa hề đánh cô lần nào ..và cũng chẵng bao giờ la rầy tuy rằng có những lúc cô rất là bướng bỉnh ....

Ngọc Tâm đi bộ về đến nhà ...cô nhủ thầm trong bụng ....Hay quá ...hai tuần nữa ....còn hai tuần nữa là ba mẹ và anh hai sẽ về ....cô thiệt là nhớ họ quá ....

Vừa mở cửa trước ra thì không biết những mùi thơm gì mà nó cứ ..ào ạt ....ào ạt ...bây vào mũi cô ...

Ngọc Tâm kêu lên .....khi nhìn thấy các anh của nàng ....

----Sao mà các anh ..hihihihihi ....đệu quá vậy ...

Ngọc Tâm nhìn qua Thiện Minh, Thái Văn, rồi đến lược Phong Vũ ...thiệt anh út của nàng ...thiệt sứng với cái tên cô đặt ..anh ta quả là đẹp trai nhất nhà mà .....

Nhìn kỷ lại các anh ...Ngọc Tâm thấy mỗi anh đều có mỗi nét khác nhau ...

Anh Thiện Minh của cô thì ..mặt đồ rất ư là đàn ông ....Không thể nói anh ta là trung niên được đâu ...vì anh ấy chưa tới 30 kia mà ...Nhưng với bộ đồ anh ta mặt đi chơi và chải kểu tóc hôm nay thì qủa thật không biết làm sao mà tả ...đã vậy anh ấy còn sức mùi nước hoa Calvin Klyne nữa chứ ...

Còn anh Thái Văn thì ....khỏi phải nói ....Tuy chỉ nhỏ hơn anh Thiện Minh có vài tuổi ....nhưng anh nhìn thì gióng ..gióng ai nhỉ ....Oh không ...không thể nói gióng Tom Cruise được đâu ...tuy Ngọc Tâm rất là mê anh chàng điện ảnh đó ...nhưng hơi hơi thì cũng không quá đáng chứ ....vì ..Tom Cruise bây giờ đâu phải là anh chàng hai mươi mây tuổi chứ ....Còn nữa nhé ...anh ấy lại sức mùi nước hoa Tommy nữa ...nghỉ ra cũng ngộ .

Thế còn anh Phong Vũ của cô ?? Hôm nay ..phải nói là hào hoa phong nhã không ai bằng đó .....Cô thật không ngờ ....các anh của cô nhiều lúc nhìn vào cũng gióng các diễn viên điện ảnh quá chứ ....Nếu không muốn nói là khoe các anh của nàng nhé ..Nhưng khi nhìn anh Phong Vũ ..cô có cảm tưởng như cô đang xem phim Titantic của anh chàng Leonardo Decaprio trình diễn vậy ...Nói thì nói thế thôi ...tuy anh cô đẹp trai ...Nhưng cô cũng không muốn họ đẹp trai quá đâu ....tại vì ...đẹp quá ..sẽ khiên nhiều cô gái khổ vì họ đó .....

----Nicky .....

Ngọc Tâm đưa tay để lên mũi thở ra và thở vào ....

----Chết em rồi mấy anh ơi ..kêu xe cấp cứu .....

Thái Văn lo lắng ....cho cô em ...

----Why sis ???

----Tại gì ...các anh sức ....cái mùi gì mà nồng quá đi thôi ....----Nhin Anh Thiện Minh cô bảo ---Anh ba ...anh thì sức mùi CK , and tư thì Tommy, còn anh Phong Vũ thì sức mùi Polo .....chết rồi ....lỗ mũi của em sấp sửa không thở được nữa rồi ....

Cả ba người anh đều cười lên .....

---Xem ra cô em gái này cũng hiểu về các anh ghê ...

Ngọc Tâm nhăn nhó ....

----Không hiểu mấy anh làm sao mà được ......người ta smell mấy cái mùi này không biết tự bao giờ rồi ....

---hahhahahhah .....em cứ lo đứng đó nói chuyện ...không thay đồ à .....

Ngọc Tâm nhìn lại đồng hồ ...

---Có thiệt không ..hihhhiihihih ....sorry các anh nha .....đợi em 30 phút nhé ...

Phong Vũ cười ...

---Take your time sis ...but we think it's only take you 15 minutes .....

---hihihihihihi ...các anh hiểu em gái ghê ......

---Tụi anh chưa thấy con gái nào như em ....bộ không cần trang điểm à ....

Ngọc Tâm lắc đầu ..

----em có đi đám cưới hay sinh nhật ai đâu mà trang điểm chứ anh ..mặt vào cái quần jeans với cái áo là được rồi ...

Phong Vũ nói khẻ như chỉ để cho hai người anh nghe ....

----Em đi trước ..có gì hai anh chở Ngọc Tâm đi ...

Ngọc Tâm cố lắng nghe ...

----Anh Phong Vũ nói gì đó ...anh không được đi đâu hết nghen ....hôm qua anh đi chơi với bạn gái của anh rồi ...hôm này là dành thời gian cho em đó ......---Nói xong Ngọc Tâm không đợi các anh nàng trả lời ...cô chạy vào phòng để thay đồ ...


0o0o0


Gần xế chiều cả bốn anh em đều đi ra khỏi rạp hát .


---Phim gì mà dở ẹt à ..---Ngọc Tâm vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng nhưng cũng cố ý để mấy ông anh của nàng nghe .

Thiện Minh nhìn em gái lắc đầu

---Anh không hiểu được em đó Nicky, cái gì cũng không vừa với em cả . Coi phim romantic thì em bảo sao mà họ cứ cái này cái kia . Coi phim đánh nhau thì em lại bảo không thích . Coi drama movies thì em lại nói là buồn quá ..Vậy chứ em muốn coi phim gì đây ?

----uhhh ..Phim ma đó anh ba .

---hahhaha ..lần này anh hết nói lại với Nicky rồi .----Phong Vũ cười nhìn anh .

Thái Văn gỏ nhẹ lên đầu em gái ..
---Cái con chí mén này ..cái gì em cũng đòi khác với người ta .

Ngọc Tâm lè lưỡi .

----Người ta sạch sẽ vậy mà anh bảo chí mén à . Đầu em làm gì có chí chứ ....Anh nhìn nè ..mới gội đầu sáng nay chứ bộ ...-----Vừa nói cô vừa khum đầu xuống như để cho anh nàng coi .

----OKay okay ..được rồi chứ cô út ..vậy bây giờ chúng ta đi đâu nữa đây ?

---Anh còn hỏi hả ..thì bây giờ chúng ta đi ăn nhà hàng nha mấy anh ..Em đói quá rồi .

Phong Vũ chợp miệng nói vào .

----Em ăn từ sáng đến giờ rồi ..còn đói hay sao ?

Ngọc Tâm vội bảo

----Đói lắm chứ anh ..chúng ta đi ăn tôm hùm nha ..rồi cua rang muối ....rồi thì ..

----Được rồi ..em muốn ăn cái gì tụi anh cũng okay ...Có đều ăn rồi em bao thầu hết okay ?

Ngọc Tâm soay qua nhìn anh Thiện Minh của nàng .

----Hmmm, mấy anh chỉ có một cô em gái à . Vậy mà hỏng thương nữa, đi ăn cũng bắt người ta trả tiền . Mấy anh keo quá coi chừng không có ai thèm lấy đó nghen ..

THái Văn lại kí vào đầu Ngọc Tâm một cái thật nhẹ ..

---Thôi nhé cô út ..Đừng gôm đũa cả nắm nghen ...chỉ là anh ba nói thôi chứ hai anh đâu có nói đâu nè ...

Ngọc Tâm cười nủng nịu ...

----Vậy phải được không chứ ....hihhih ...thôi chúng ta đi ăn đi hả ----

Cả bốn anh em đều đi ra đến xe . Thiện Minh ngồi ở tay lái và Ngọc Tâm ngồi kế bên . Phong Vũ và Thái Văn ngồi đằng sau .

----------------------------------------------@----------------------------------------------
Bà Trầm, Trà Mi và bé Duy bước vào một tiệm ăn . Bé Duy chạy vào bên trong .

---Grandma ..grandma ..can I eat that big lobster ? ---Duy vừa nói em vừa chỉ vào cái hồ có mấy con lobster sống thật to .

Trà Mi nhìn Duy nói chuyện với bà ngoại, cô bảo :

---Duy con, không phải mẹ đã nói với Duy là nói chuyện với bà cố Duy phải nói tiếng việt hay sao?

----Dạ ..Duy xin lỗi bà cố ....----Vừa nói em vừa ngước mắt lên nhìn bà

THằng bé ngước lên nhìn bà với vẽ mặt buồn hiu .

----Cháu ngoan, bà cố đâu có giận cháu ...----Bà vừa nói vừa soa đầu thằng bé ..


ANh bồi bàn đi tới bên Trà Mi và hỏi ..

---Xin lỗi cô mấy người ?

Trà Mi đưa mắt nhìn chung quanh trong tiệm ..Hôm nay sao đắt thế này . Cô chẳng thấy bàn nào còn tróng cả .....chợt bé Duy kêu lên ...

----Mommie ..look ..doctor .

Trà Mi chưa kịp cản thì cô thấy em chạy đên bên bàn của Thiện Minh .

----Hello Doctor ...

Thiện Minh nghe tiếng bé Duy anh liền soay qua nhìn em

--Hello Duy

Vừa nhìn thằng bé chợt đôi mắt của Thiện Minh lại ngước lên và nhìn về phía của Trà Mi, cô nàng đang đi vội về hướng con trai ..

---Bé Duy con ...đừng làm phiền bác sĩ ..

Chợt có ba đôi mắt khác lại nhìn về hướng của Trà Mi ....

---hello ..---Ngọc tâm chợt miệng kêu lên ...

--Chị ấy là ai vậy anh ba ? Giới thiệu tên đi chứ ....

Thiện Minh đứng dậy ra khỏi ghế ..nhìn về phía em gái ..rồi soay qua nhìn lại Trà Mi ....

---uhh ..Cô đi ăn với bà và bé Duy à ..??

Trà Mi cuối mặt và gật đầu ..

---Dạ phải ....

---Hay là cô ngồi ăn chung với chúng tôi nhé .. Trà Mi ...

Thiện Minh ngạc nhiên khi nghe Phong Vũ gọi tên Trà Mi ..một cách hơi thân mật

----Oh hi anh Phong Vũ ..

--Hai người quen biết nhau à ???

Trà Mi chưa kịp trả lời thì Thái Văn vội nói ....

---Thôi xin mời bà và cô Trà Mi vào bàn ngồi chung nhé ....vì ở đây cũng đã hết bàn rồi .....

Nói xong Thái Văn không đợi cho ai trả lời anh liền kêu anh bồi bàn cho thêm 3 cái ghế ...

----Cám ơn anh ---

-----Bà ơi bà ăn gì để tụi cháu kêu cho -----Ngọc Tâm vừa nói vừa nhìn bà Trầm

Bà Trầm mỉm cười ..nhìn Ngọc Tâm

---Được rồi cháu ..tụi cháu thích ăn gì thì cứ kêu ..bà già rồi không có ăn gì được nhiều đâu ...

---Bà đừng nói thế ..bà đâu có già đâu ...Anh tư ..anh đổi chổ với em đi ...để em ngồi kế bà ...-Vừa nói Ngọc Tâm vừa kéo áo Thái Văn để anh chàng đối chổ với cô ...

---Đúng rồi ..sao các anh biết chị Trà Mi vậy ?? --Ngọc Tâm buộc miệng hỏi ...

Phong Vũ và Thiện Minh đều cười ..vì họ không biết ai phải nên nói trước ....chợt Phong Vũ nói ....

---Anh quen Trà Mi lúc còn ở trung học ....

---Còn anh thì là bác sĩ của bé Duy ....

---oh ..thì ra là vậy ...hihihihi ...Nhưng không ngờ anh út đây còn nhớ Chị Trà Mi hả ....-----Ngọc Tâm đùa ...


Trà Mi nãy giờ ngồi kế Thiện Minh nhưng cô không nói một lời gì mà chỉ mỉm cười ...khi nghe những câu hỏi của Ngọc Tâm ...

Thế rồi mọi người đều ăn uống vui vẽ ..như đang ở một buổi tiệc hợp mặt gia đình ...và nhất là bé Duy ...bé cứ ngồi đó loay hoay mãi ...chạy tới chạy lui xem mấy con cá và mấy con tôm hùm trong hồ ..

----------------------------------------------@------------------------------------------

Sau khi chào bà Trầm, Trà Mi, và bé Duy thì cả bốn anh em đều đi ra xe ..

---Chị Trà Mi nhìn dễ thương ghê hả mấy anh ...

---Ờ ....---Phong Vũ chợt nói lên ...

Thiện Minh ngồi ở tay lái và nhìn lên trên kiếng hậu mỉm cười ....

----Làm sao hả cậu út ...có phải lại là cô bạn gái ngày xưa không ?

----Oh không ----Phong Vũ chối ..---Làm gì có ..em cũng muốn lắm ..chỉ tại cô ấy lúc đó đã có bạn trai rồi ...

----Really ?----Ngọc Tâm nhìn anh của nàng ...----Không ngờ anh Phong Vũ cũng đã từng si tình với người ta ...

-----hhihihihi..làm gì có nhóc con ....khi xưa Trà Mi đẹp thật ..nhưng cô ấy rất là trầm lặng ..và không thích nói chuyện nhiều ...Anh thì tuy có để ý ..nhưng không thích con gái nhu mì như vậy ....

----Vậy sao cậu út ....thế cậu thích con gái ra sao ?

Phong Vũ chồm người lên đằng trước và nói với Thái Văn ..

---Em thì thích con gái hơi táo bạo một chút ...lạc hoan một chút ..có tánh hơi bướng bỉnh ...đẹp gái ...nhất định phải có ..hihihihi ....và còn phải là ...

----Thôi đủ rồi anh Phong Vũ ...anh thiệt là kén chọn mà ..thế nào rồi đây người bạn đời của anh sẽ là một cô rất là hiền ..nhu mì ...ít nói ...tại gì cái gì cũng để cho anh nói hết rồi .... hmmmp .

----Anh đâu có thấy cô Trà Mi gì đó ..nhu mì gì đâu ? ----Thiện Minh chợt nói vào

----Vậy anh đã có nói chuyện qua với cô ta rồi à?? ---Thái Văn hỏi

----Uh huh ....

----Then what happen bro ??


Thế rồi trên đường về Thiện Minh kể cho ba người em của chàng nghe về chuyện tối hôm ấy khi anh lái xe lại nhà của Trà Mi ....và làm sao con chó Lucky của Ngọc Tâm lại trở về bên cô .
Rong Reu
---Đẹp quá ...Cô Như Mộng xem kìa ....---Bé Tiểu Mi vừa cười vừa chỉ tay ra ngoài xe ....Đôi mắt của em cứ nhìn mãi mấy đồ trang suất kểu cọ mà người ta bày ra ngoài để bán .

---Phải đó bé Mi ...đẹp lắm ..---Như Mộng nắm tay con bé và vổ nhẹ lên tay em .

---Anh có thấy Saigòn thây đổi nhiều lắm không ? ---Như Mộng khẻ hỏi ..

Minh Quân khẻ gật đầu ..

---Đúng vậy hình như đã thây đổi khá nhiều ....đã hai mươi năm rồi còn gì ...Không biết cô còn nhớ những gì ở đây không ?

Như Mộng mỉm cười và nói ...

----Oh không ..cũng như anh ..Như chỉ nhớ mại mại tí thôi ..và nhất là những chiếc xe đạp ...xe xích lô ..thì Như còn nhớ rỏ lắm ...


---Chắc là cô cậu ở bên Mỹ cũng khá lâu rồi à ? ---Bác tài xế chợt hỏi

---Dạ phải ---Như Mộng và Minh Quân đều trả lời một lược, rồi nhìn nhau mỉm cười ...

Nhìn lên trên kiếng hậu thấy bé Mi đã ngủ ..bác tài bảo ..

----Con của cô cậu dể thương lắm ...con bé lý lắc quá .....

Câu nói của bác tài khiến cho Như Mộng đỏ cả mặt ...

Minh Quân trấn an và trả lời hộ cô ....

----Oh dạ không ....con bé là con của một người chị họ ..chứ tụi cháu chưa có con thưa bác ...

----Vậy à ...cô cậu đừng nói tôi nhiều chuyện ...chứ ở đây cở tuổi cô cậu là đã có mấy đứa con rồi ..

---Dạ ...---Như Mộng không biết phải trả lời ra sao ..cô chỉ biết đồng ý với bác tài ...

----Ở Saigòn bây giờ cũng còn hơi phất tạp lắm ...thế cô cậu có định đi mướn phòng ngủ không ?

Nghe đến đây Minh Quân chợt nhớ ra ....

---Đúng rồi thưa bác ...tụi cháu định đi mướn hotel để ở ...và sẳn dịp đi chơi đây đó cho biết ..không biết ở đây có khách sạn nào gần nhất không ạ ??

-----Cậu khỏi lo ..ở đây khách sạn nào cũng có mà ...từ một sao cho đến năm sao ..thế cô cậu muốn ở khách sạn nào ?

---Dạ ..khách sạn nào cũng được ..miễn sao có tiện nghi là được rồi thưa bác ....

Bác tài đồng ý và bảo ...

---Vậy thôi để tôi đưa cô cậu đến khách sạn năm sao nha ..vì ở đó có nhiều tiện nghi ...tôi nghỉ cũng gióng như ở bên Mỹ vậy ...

----Thế thì làm phiền bác ..

------------------------------------------------@---------------------------------------

Sau khi để giỏ sách tay xuống đất ...Như Mộng nhìn quanh căn phòng ở khách sạn ...

---Anh Quân xem ..ở đây đâu có khác gì ở bên Mỹ hả anh ....

Minh Quân đang bồng bé Mi ngủ trên tay ....anh để em xuống giường và nhìn quanh căn phòng .....Thật như lời của Như Mộng nói ở trong phòng có hai cái giường ngủ ....mền gối đầy đủ ....và có hai cái đèn mổi bên cái giường . Không những thế mà trong phòng còn có tủ để quần áo ....cái tủ lạnh ..và những thứ lặt vặt khác ....

Minh Quân mở tủ lạnh ra ....trong đó anh thấy nào là những chai nước xuối ..nước ngọt ..và còn có bia nữa ...

--Cũng đầy tiện nghi đó chứ ---Minh Quân vừa nói vừa nhìn Như Mộng ....

----Không biết ở đây có nước nóng không hả ...chứ từ lúc ở dưới quê đến giờ ...hình như lúc nào tôi cũng tắm toàn là nước lạnh ....

Như Mộng ngồi trên giường và giang đôi tay ra ....
---hihihihih ..chỉ tại anh lười thôi ..ai biểu không chịu đi nấu nước ấm để tắm làm chi....

Minh Quân nhúng vai ....

----Bộ cô tưởng tôi đây siêng như cô à ....thôi để tôi xem thử cái phòng tắm ra sao ?

Nói rồi Minh Quân mở cửa phòng tắm ra xem thử .....và thật không ngờ trước mắt anh cái phòng tắm thật đẹp ....Minh Quân thằm nghỉ có khi nào khách sạn này còn đẹp hơn ở bên Mỹ hay không ....

----Tốt ...tốt lắm ..coi bộ hôm nay tôi sẽ không bị lạnh rồi .....

Như Mộng đi tới phòng tắm và đưa mắt nhìn vào ...

---hihihihih ..anh thiệt là ...không biết đâu nhé ....Như tắm trước đó ....đi xe từ sáng đến giờ thật là nóng quá đi ....lại mệt nữa .....

Minh Quân bước theo sau Như Mộng và đi lại bên giường ...

---Okay ..lady first mà ....cô tắm trước đi ..xong rồi thì kêu tôi dậy ...chắc phải làm một giấc mới được .....----Nói xong Minh Quân ngả mình lên giường ...và giả bộ nhắm đôi mắt lại ...

-----hihihih ..anh thiệt là ....

Anh chàng hé mắt ra nhìn cô ....

----Sao hả ....tôi làm sao ????

---hihih ..không gì ...

------------------------------------------@-----------------------------------------

Như Mộng bước ra khỏi phòng tắm ...trên tay còn cầm cái khăn ước để lâu đầu ....Vừa đi ra Như Mộng đã thấy Minh Quần chìm vào giấc ngủ tự bao giờ ....

----Uhh ...----Bé Tiểu Mi soay mình qua, soay mình lại ....miệng cứ lắm bẳm rồi em ngồi bậc dậy ....

Nhìn Như Mộng em hỏi ...

----Cô ơi ...mình ở đâu vậy cô ???

Như Mộng chồm hổm xuống và mỉm cười nhìn con bé ....

----Chúng ta đang ở trong khách sạn ....bé Mi có thích không ?

Mới vừa tỉnh ngủ con bé liền bước xuống giường và chạy lại ôm cổ Như Mộng ..

---Ở đây đẹp quá cô ơi ...mát ơi là mát ....---Vừa nói em vừa đưa hai bàn tay lên để quạt qua quạt lại trên mặt ...

---cô ơi con muốn đi tắm .....

Như Mộng lắc đầu ...

----không được đâu ....bé Mi mới thức dạy ...một chút nữa đi con....

Con bé vừa nủng nịu vừa lắc đầu ....

---Con muốn đi tắm ..gióng cô ....

Như Mộng cười ..

--thôi được rồi ...chìu bé Mi lần này thôi đó ...nhưng trước khi đi tắm bé Mi phải giúp cô làm cái này nhé ...

---Dạ được ...---Con bé chưa biết mình phải làm gì thì đã nhận lời ngay ...

Như Mộng đứng dậy và đi lại gần bên giường của Minh Quân

---Bé Mi giúp cô tháo giầy của chú ra nha .....

----Dạ ...

Nói xong hai cô cháu bận bịu cởi giầy cho Minh Quân ...Nhưng lại đâu ngờ anh chàng đã thức từ nãy giờ rồi ...và cứ để yên đó coi họ làm gì anh .....

---Thiệt là nặng quá xá đi ...---vừa nói Như Mộng vừa đẩy chân của Minh Quân thẵng trên giường ...

Nghe Như Mộng nói thế ...khiến Minh Quân xém chút xíu đã cười ...**cô nàng cũng thiệt lý lắc ...không thua gì bé Mi*****



0o0
--Cô ơi con muốn ăn nữa ---bé Mi dơ tay lên vừa đưa cho Như Mộng xem cây cà rem đã hết ...

Như Mộng ngước mặt xuống nhìn em ..

---Con muốn ăn thêm nữa à ....không được ..nãy giờ bé Mi ăn hết hai cây cà rem rồi ..chú sẽ la đó ....--Như Mộng liếc mắt nhìn qua Minh Quân ...như cố ý để anh nói vào ....

Minh Quân không hiểu mấy cho nên anh đành đi sát lại Như Mộng ....

----Sao hả ...lại hù bé Mi nữa à ....

Như Mộng lắc đầu ..

----Oh không đâu ..tại Như thấy nãy giờ con bé chưa ăn cái gì ..mà cứ ăn cà rem riếc sợ nó bị sốt ruột đó thôi ....

----hihihih ..thôi được rồi ..coi bộ chắc cô cũng đói rồi hả ..nãy giờ đi bộ chắc cũng mệt ...vậy mình đi kiếm cái gì ăn chịu không ????----Không đợi Như Mộng trả lời, Minh Quân ẩm bé Mi lên tay ....----Chúng ta đi ăn hủ tiếu nha bé Mi ...rồi chú sẽ mua cho con cà rem nữa ..

---Dạ ...---con bé ôm sát cổ Minh Quân ....và không biết vì vô tình hay cố ý ....một tay Minh Quân ẩm bé Mi ..còn tay kia anh cầm lấy bàn tay của Như Mộng -----

---Chúng ta đi ....

---sure ---

---------------------------------------------@----------------------------------------


----Cô có thấy cái tô hủ tiếu đó không ? ----Vừa mới bước ra khỏi cửa quán ăn thì Minh Quân chợt hỏi ....

Như Mộng ngạc nhiên nhìn Minh Quân

---Làm sao ?

---Well ..thì ở bên Mỹ tô nào tô nấy thật là to quá ...đến nổi nhìn vào thì đã thấy no ...Nhưng ở đây thì ..ăn một tô lại muốn ăn tô thứ hai ...

----hihihh ..yes Như thấy mà ...nhưng hủ tiếu bên đây ngon hơn nhiều phải không anh ?

----Yeah ...hủ tiếu chính góc thì phải ngon hơn rồi ...hihih ...Okay ...bây giờ cô cháu muốn đi đâu nữa đây ??? ---Minh Quân chợt hỏi ...

----ummm ..đi đâu hả ....Như đâu có biết ..hay là anh tự quyền quyết định đi nha ?

Minh Quân hơi đắng đo và suy nghỉ :

----Okay ...vậy chắc chúng ta phải mướn xe đi rồi ...nghe nói ở đây có mấy cái shop cũng gióng như shopping bên Mỹ vậy ...

-----Thế à ..nhưng thôi ...mình đừng đi những chổ đó ..hay là đi đâu chơi cho bé Mi vui một chút được không ???

Minh Quân gật đầu ...

---Được mà ...vậy chúng ta kêu xe taxi đi ..rồi có gì mình hỏi bác tài xế coi có chổ nào để đi chơi không ?

---Okay .....

---------------------------------------------@----------------------------------------
Xe taxi vừa đậu trước cửa khách sạn, Minh Quân mở cửa xuống xe và ẩm bé Mi trên tay ...Như Mộng bước theo anh ....

Sau khi trả tiền xong cho bác tài ..nhìn lại đồng hồ thì đã 11:00 giờ đêm ...

---ummmm ..gosh ...it hurts ...---Vừa vô đến phòng, Như Mộng để mấy bịch đồ lặt vặt mà cô đã mua cho ba mẹ cô và già đình của Minh Quân ...

Vừa đánh tay lên lưng ..Như Mộng vừa nhăn mặt ....làm cho Minh Quân không khỏi lo lắng ....

---sao hả ....nhứt lưng à ...

Như Mộng ráng giả vờ ...

---Oh không ....không có gì

Bé Mi đã thức tự lúc nào ...nghe Minh Quân hỏi Như Mộng một câu, em liền chạy lại Như Mộng ....

---cô ơi cô ...để con đánh lưng cho cô ...không có đau ...--con bé vừa nói vừa lắc đầu

Như Mộng mỉm cười khúm xuống soa đầu con bé ...

---Bé Mi ngoan Cô đâu có bị gì ..thôi vào đây để cô thay đồ mới cho bé Mi đi ngủ nha ....

----Dạ ....

Sau khi Như Mộng thay đồ xong cho bé Mi ..cô dẫn bé Mi ra ngoài và vào lại trong nhà tắm ...

-------@--------

----Hai cô cháu đang làm gì đó ----Minh Quân từ trong nhà tắm đi ra ...trên đầu anh thì uớt nhẹp vì mới tắm xong .....anh nhìn thấy Như Mộng nằm úp mình lại trên giường ...

---Cô bị đau lưng ...con đánh lưng cho cô ...---Bé Mi vừa nói tay em vừa đánh lên lưng của Như Mộng ....

Con bé chợt ngừng lại

---Cô ơi con đau tay ...---bé Mi xoè tay ra và đưa cho Như Mộng xem .....

Như Mộng mỉm cười và soay lưng qua nhìn em

----Bé Mi mệt rồi phải không ? ...cô nói rồi ...cô đâu có bị đau đâu ...

Bé Mi lắc đầu ...

---..Con không chịu ...kêu chú đánh lưng cho cô ....

Nghe bé Mi nói đến đây ...Như Mộng chợt ngồi bật dậy .....

----Không được đâu ...Chú đánh lưng đau lắm ....

Minh Quân pha trò ....

----Ai nói vậy ....tôi massage lưng giỏi lắm à ....nhứt định cô không bị đau ...

---ma sa ..là gì vậy chú ...

Như Mộng chợt liếc Minh Quân một cái như cố ý bảo **Đó anh thấy chưa ***Minh Quân nháy theo lời bé Mi ....

---Ma sa là ..là cũng gióng bé Mi đó ..đánh lưng cho cô ...

Con bé không hiểu lắm ..em liền bảo ...

----Vậy chú qua giường này đánh lưng cho cô ...cô đau đó ....

Nói rồi con bé leo xuống giường bên này và chạy qua giường của Minh Quân đang ngồi ...em kéo tay chú ...

Khi Minh Quân đi đến giường của Như Mộng thì bé Mi kéo Minh Quân ngồi xuống ....

---Cô ơi ..cô nằm xuống cho chú ma sa cô nha ....---Không đợi Như Mộng trả lời em cứ lắc tay Như Mộng khiến cho cô không tài nào chịu nổi .....

----Thôi thì cô nằm xuống đi ...coi như hôm nay cô được lời ...được chú Minh Quân massage cho -- Minh Quân chọc cô nàng ....

-----Xí ..ai thèm chứ ....--- ...Ummmmm Nhưng nói trước nghen ...đừng kêu Như phải đánh lưng lại đó .....

-----hahhahah ..cô không chơi ác vậy chứ ...tôi đây còn phải ẩm bé Mi nữa đó ...nhứt vai lắm ...----Anh chàng nói với vẻ mặt đau đớn ....Vừa nhìn là đã biết sạo không ai bằng ...

---Chú đánh lưng cô đi ...---Con bé nãy giờ cứ đứng nhìn hai ngưỜi ...mà em nghe họ nói gì đâu không ...khÔng hiểu gì hết à .....

Thấy Minh Quân cứ chập chờn ...nghỉ rằng chú không biêt' ...em liền lấy tay Minh Quân và để những ngón tay úp vào ...như là một quả đấm ...rồi em chỉ cho anh làm cách nào để đánh lưng cho cô ...

----Thì ra là làm như vậy à ?? ---MInh Quân giả vờ hỏi ...

---dạ ...mẹ đánh lưng cho ba như vậy ....

Minh Quân và Như Mộng đều cười với lời nói trẻ con của Bé Mi .....Như Mộng nghỉ thằm ...không biết con bé còn biết những gì nữa hay không ???

---Chú đừng đánh mạnh ...cô đau ....

----Uh huh ...đưỢc rồi ..bé Mi đi ngủ đi ...

Con bé lắc đầu ..

----Con không ngủ ...con chơi với em bé ....----Nói xong bé Mi chạy lại gần mấy giỏ túi sách và lấy ra những món đồ chơi mà Minh Quân đã mua cho em ...Bé Mi leo lên giường vừa chơi một mình ....

-----sao đây ...thấy đở chút chưa ??? ---Vừa đánh lưng Minh Quân vừa hỏi Như Mộng ...

---ummmm ..yeah ...cám ơn anh ....

Minh Quân cười .....

---sao cô khách sáo vậy ....

Đôi mắt của Như Mộng cứ lim dim ....đôi lúc cô nghe được Minh Quân nói gì ....Nhưng cũng có lúc ...không biết anh chàng lẳm bẳm cái gì nữa ....

---hmmm?
Rong Reu
Hai tuần sau .........

Ngọc Tâm cứ đưa mắt, chồm người nhìn xuống cái hallway ở phi trường ..và chen lấn với những người tới đón người thân ...

---Nicky à ..em ngồi xuống đi có được không ..một lát thế nào cũng gặp ba má với anh hai kia mà ...

Ngọc Tâm soay người qua nhìn anh Thái Văn của nàng ...mặt cô không được vui ...

---Hỏng biết anh hai có nói lèo không ..hay là muốn ở luôn bên đó ..nói với em là 12:00 giờ trưa sẽ tới ..bây giờ gần 1 giờ rồi cũng chưa ra nữa ..vậy là sao chứ ..

Thái Văn thớ dài nhìn em gái ...

---Anh hai nói mười hai giờ ..nhưng bộ em tưởng chỉ có ba má với anh hai đi trên máy bây đó à ....dù sao người ta còn phải kiểm tra hành lý của khách nữa ...em làm gì mà gắp gáp đòi gặp anh hai dữ vậy .....

Ngọc Tâm bụm môi ...

---Tại gì ...em nhớ ba má với anh hai mà ....đi gì mà lâu quá ..tưởng đâu quên luôn em rồi ...

---hahahhah ..thì ra cô em của tụi anh đã khôn lớn chừng này mà còn nhỏng nhẻo quá ....

Ngọc Tâm làm mặt giận ...

----Anh còn chọc hả ....

----Ba Má .....Anh Hai !! -----Phong Vũ kêu lên .....

Nãy giờ lo nói chuyện với anh Thái Văn ..làm cho Ngọc Tâm quên là phải xem ba má và anh hai của nàng ra chưa ...ai ngờ đâu vừa nghe anh PHong Vũ kêu lên ..Ngọc Tâm soay qua nhìn lại và thấy anh Minh Quân đang kéo chiếc vali ..và ba má cô cũng vậy ....

---mommie ..daddy ......----Ngọc Tâm chạy tới ôm chầm lấy mẹ cô ...

----Nhớ mom quá à .....

Anh Minh Quân đi kế bên liền lấy tay ngắt nhẹ lên mũi cô một cái ...

---Nhóc con nhõng nhẻo quá ....

----Anh hai ......em gái cũng nhớ anh nữa ....có quà cho em không anh ....???? ----Vừa nói Ngọc Tâm vừa soè tay ra ....

-----ha ha ha ...em coi đó ....con của chúng ta có lớn tí nào đâu ...sao rồi con gái ..không nhớ ba sao ? ---Ông Kỳ nhìn con gái hỏi ...

Ngọc Tâm chạy lại bên ba nàng ....

----Ai nói chứ daddy ..con nhớ daddy nhiều nhất đó ....

----hhahhahh ...ba má coi đó ....nên gả chí mén này đi cho sớm ..kẻo lại cứ nhõng nhẻo thế này chắc tụi con phải chạy quá ....

Nghe tiếng anh Thái Văn thấy ghét của cô ..là cô lại muốn giận lên ngay ....

----hmmmmm ...em chưa muốn lấy chồng đâu ....hihhihih ..em phải đợi cho mấy anh của em cưới vợ hết rồi thì em mới lấy chồng ...phải hong mom ?? Con gái lấy chồng sớm sẽ khổ sớm đó .....

Phong Vũ và Thiện Minh đẫy hành lý đi theo sau ....nghe em gái nói thế bèn cười ....

---Các anh cười cái gì chứ ..bộ em nói không đúng sao ....

Thiện Minh nói trước ...
----Đúng đúng ....em nói cái gì cũng đúng cả ...nhưng tụi anh là đàn ông ...cưới vợ trể cũng không sao ....em là con gái không lấy chồng sớm ...là tụi nó bảo ..."Ống chề" đó ...

---"Ống chề" là sao hả anh .....

---hhahhah ..em không hiểu thì thôi ....

Không biết vì câu hỏi "Ống Chề ?" Ngọc Tâm vì nói lớn tiếng ..hay là vì anh chàng đi gần kế bên cạnh có lỗ tai thật khính ....bèn cười thầm và nói .....khi anh đi ngang qua cô ....

---" Ống chề" thế mà không biết ...."Ế chồng" chắc biết chứ gì .....

Ngọc Tâm liền đưa mắt nhìn qua ....thì anh chàng đã đi xa cô vài bước ...

----Ê ..anh nói cái gì hả .....

Nghỉ chắc cô nàng đang gọi mình ..anh chàng bèn soay qua ...và nhìn cô một cái ...rồi lại soay mặt bước đi ....

***** Đúng là trái đất tròn thiệt đấy ...lại gặp con người đó ở đây ****** ......

----Wait a minute ..haven't we met that guy somewhere .....---Phong Vũ chợt kêu lên ....

Thái Văn như suy nghỉ ra ....

----Oh đúng rồi .....

----Thì là cái người mà đã được Nicky hôn cho một cái -----Thiện Minh nói vào ....

Vừa nghe anh ba của nàng thốt lên lời nói đó ...khiến cho Ngọc Tâm đỏ hết cả mặt

----Các người nói sao ???? cái gì hôn ?? Ngọc Tâm hôn đứa nào à ....

Nghe anh hai hỏi ..Ngọc Tâm liền chạy qua bụm miệng của Thiện Minh ...

----Anh ba ..anh tư ...anh út ...ai mà nói một lời nào nữa ...là em ...là em ....

PHong Vũ nhìn em gái như muốn thử lòng cô .....

--Em làm sao ....

Đôi má của Ngọc Tâm hồng hào lên ..tuy rằng cô nàng không có bỏ phấn hồng vào

---thì em khóc cho các anh xem ....

Ngọc Tâm làm mặt như muốn khóc lên ....

Bà Du nhìn thấy con gái bị mấy anh chọc ..tội nghiệp ...bà liền đi bên con gái ....

----Thôi thôi ....các con cứ chọc em nó hoài ...đừng chọc kẻo em nó khóc thiệt thì tội ...

Vừa đi đến xe ..Phong Vũ mở khóp xe lên ....

---Tụi con có thách ....Nicky cũng không dám khóc đâu ....mom đừng lo .....

Nãy giờ ai cũng nói qua nói lại ....Nhưng Ngọc Tâm thì không nói một lời ...cô nàng chi biết leo lên xe ..và ngồi trong đó ...không muốn nói chuyện với ai ....

0o0o0

----Mommie ...mommie ..kể tiếp đi ....sau đó rồi sao nữa mom ....Chị Như Mộng làm sao ?? có đánh chết anh hai không ???

Phóng Vũ gắp một miếng gà bỏ vào miệng ...

---Nếu đánh chết anh hai rồi ..thì làm sao em còn gặp ảnh ở đây mà có chuyện cho em nghe chứ .....

Ngọc Tâm lấy tay che lại miệng ...vì đang ngồi trong nhà hàng tàu .....cô không muốn cười lớn tiếng kẻo người ta lại nhìn về hướng của cô ....

---hihhihiih ..anh hai cũng thiệt tình ..chuyện như vậy mà cũng đặt ra ....thế chị Như Mộng có làm gì anh không ??

---hahahh ..còn phải hỏi ..nhìn anh hai thì biết rồi ....

Ngọc Tầm soay qua nhìn Thái Văn ....

---biết gì anh ???

----Thì chắc là bị chị Như Mộng gì đó lấy mất hồn của ảnh rồi ..nãy giờ em có thấy ảnh nói một lời nào không ??

Nghe anh Thiện Minh nói thế Ngọc Tâm liền nhớ ra ...

-----Ờ hén .....anh hai ...anh hai ...

Nghe em gái gọi, Minh Quân chợt ngước mắt lên nhìn cô ..

----Có chuyện gì vậy nhóc con ...

----Anh có hình chị Như Mộng không anh ..em muốn xem đó ..chắc chị Như Mộng đẹp lắm hả mẹ ....

----Như Mộng dễ thương lắm ...nếu con có gặp cô ấy ..chắc là con rất thích ...bà nội thương cô ta lắm ....

---Vậy hả mẹ ....vậy thì chắc anh hai phải có hình của chị ta rồi ....phải không anh Minh Quân ---Phong Vũ hỏi ...

Minh Quân lắc đầu ...

----Anh làm gì mà có chứ ...

Thái Văn không tin ...

----Anh không có hình cô ta chụp một mình ...nhưng chụp chung với gia đình thì có chứ ??

----Không có đâu ....lo ăn đi ..hỏi nhiều làm gì ....

Mọi người trong bàn nghe Minh Quân nói thế bèn không dám hỏi nữa .....ít khi thấy Minh Quân khó chịu như vậy ...chỉ là một câu hỏi thôi mà .....

Ông Kỳ cầm đủa gắp miếng tôm ...

---Các con muốn xem cái gì thì hỏi má của các con kìa ....Anh của con nó không có đâu ....

Nghe đến đây chợt ..Minh Quân ngước lên nhìn mẹ ....anh chàng ngạc nhiên ....

-----Mom có hình của Như Mộng à ???

Bà Du mỉm cười và lấy tay kéo cái giỏ sách tay lên .....

----Sao lại không con ....Bộ con quên cái ngày mà hai đứa phải làm đám hỏi giả khi trở lại từ SaiGòn sao ?...Tụi con có chụp hình kia mà ....

Nói xong bà lấy ra từ cái bóp để hình chồng con, và lấy ra một tấm hình ....

Vì Ngọc Tâm ngồi kế mẹ ...cô được mẹ cho xem trước ...

----Oh ..đẹp quá ..chị Như Mộng đẹp ghê hả mom ....Wow ..anh hai cũng hỏng tệ đó ...đẹp trai thiệt ta ...mấy anh xem nè ....

Ngọc Tâm đưa hình qua cho mấy anh của nàng xem ....

----wow ..big bro ..you're something man !! ..she's beautiful ....----Thiện Minh chợt kêu lên ....

Nãy giờ nóng lòng .....muốn xem hình mà lại không được ....Minh Quân bèn nói lên ...

----Đâu đưa anh coi ....

----Nope bro .....lúc ở VN anh đã thấy người thiệt rồi ..còn tấm hình thì phải để cho tụi này xem trước cái đã ....-----Phong Vũ chụp lấy tấm hình ....

----Man ....!! ..chắc phải về ViệtNam kiếm một cô như vậy mới được ....

Ngọc Tâm nghe nói thế bèn cưỜi ....

----hhihihhih ....chưa chắc anh về Vn mà kiếm được một ngưỜi như Chị Như Mộng đâu nha .....Anh cũng phải biết là ..chị ấy đâu phải ở VN ..chị ta ở bên đây kia mà ...Đi xa chi cho mệt ..ở đây kiếm không được sao ???

----Đúng đó Vũ ...Nicky nói đúng đó ..hay là em kiếm thử xem sao ??

----Bộ mấy anh tưởng kiếm dể như vậy sao ...nếu dể vậy thì các anh đâu phải ở giá đến giờ này -----Ngọc Tâm pha trò ....

Tấm hình đưa đến tay của Thái Văn thì MInh Quân lại nói vào ...

----Okay ..my turn???

Ngọc Tâm giật lại tấm hình ....và lắc đầu

----uh uh ...em không đưa anh đâu ...em phải giữ tấm này để làm kỷ niệm ...chị dâu tương lai của em ....

----Ai nói là chị dâu tương lại của em ....

Thái Văn đưa mắt hướng về phía Minh Quân ....

---Bộ không phải hay sao bro ?? đã làm lễ đính hôn rồi mà .....

----Chỉ là làm đại vậy thôi ..vả lại lúc đó muốn cho bà nội vui lòng ......

---Nghe giọng của anh hai ...đừng nói với tụi này là anh không có liên lạc với Như Mộng khi chị ta về đây chứ hả ...

Minh Quân không nói một lời ....

----Không thiệt chứ anh Quân ...anh không có liên lạc với chị ta à ...

-----Không ....

----Anh hai ..anh làm cái gì vậy chứ .....---Ngọc Tâm cảm thấy giận anh vô cùng .....

Minh Quân thở dài một cái ...

---Làm sao mà liên lạc đây ??

Bà Du nhìn con trai lắc đầu ......

----Anh của các con ..kể cả điện thoại cũng không xin người ta ..thì làm sao mà liên lạc ....

----Oh man ! ...I can't believe this ...

----Anh hai ........ uhhhh ....-----Ngọc Tâm vừa thấy tức anh mình ..mà cũng vừa tội nghiệp cho anh ta...

---Thôi nè ...không chọc anh nữa ....cho anh đó ....giữ đi ..coi bộ anh chỉ có tấm hình này thôi -----Ngọc Tâm vừa nói cô vừa đưa lại tâm hìn cho MInh Quân ...

Ông Kỳ nhìn vợ rồi chợt nói .....

----Má tụi con đâu phải chỉ có một tấm hình ...còn nhiều tấm nữa ở trong vali đó mà ....

---Really mom ???

----Ờ .....để một lát chúng ta về ..má sẽ cho các con xem .....

----Anh hai ..ăn lẹ đi ..kẻo mom không cho anh xem hình đó ....

Cả 6 người cùng cười khi thấy Minh Quân cứ gắp hết món này ...đến món kia .....như muốn ăn cho hết để về sớm ....mà không biết về sớm để làm gì nhỉ .....


0o0o0

Sau khi nói " goodnight" với ba mẹ ..thì Ngọc Tâm và các anh của nàng vẫn còn ngồi ngoài phòng khách tán dóc ....

---Nicky ...em đi ngủ đi ...

Đang ngồi nghe anh hai kể chuyện chưa đâu vào đâu ..thì anh Phong Vũ lại nói lên một tiếng, làm cho Ngọc Tâm đưa mắt nhìn sang anh ...

---Anh năm kỳ không ...em đang nghe đến khúc hay mà ..khi không lại kêu em đi ngủ ....----Nguớc mắt lên nhìn đồng hồ rồi cô lại nói ---- Giờ này mới có 12 đêm thôi ....

Thiện Minh lắc đầu ...anh lại kí vào đầu Ngọc Tâm một cái ...

---Con gái lớn rồi đừng thức khuya quá ...kẻo da mặt em nó bị nhăn nheo mất đẹp đó ..ngoan đi ...đi ngủ đi ..

Ngọc Tâm đưa tay rờ lên má nàng một cái rồi nói :

----Hmmmmm ..nghi ngờ mấy anh quá nha ...không biết muốn nói cái gì mà không cho em nghe vậy ??? có phải mấy anh có chuyện gì dấu daddy and mommy không ??

Thái Văn lại thở dài ...rồi nói nhỏ ....

----Có gì đâu mà em thắc mắc ..đi ngủ đi ..kẻo em hỏi anh hai hoài ảnh la em rồi sao ??

---Uhhh ..có chuyện gì mà lấy ảnh ra đè đầu em vậy chứ ..---Đưa mắt nhìn Minh Quân ..cô thấy anh đang cầm mấy tắm hình trên tay coi đi rồi coi lại ....----Đi ngủ thì đi ngủ ....ghét mấy anh ghê ...

Khi thấy Ngọc Tâm bước lên cầu thang và đi thẳng lên lầu thì cả ba đều soay qua đưa mắt nhìn MInh Quân ....và hỏi nhỏ .....

Phong Vũ dạng miệng liền nói ....

---So what happen bro??

Lúc này Minh Quân mới ngước lên nhìn họ ...thấy vẽ mặt của ba đứa em trai ...anh biết có chuyện gì sấp sãy ra đây ...

-----Có chuyện gì ??

---Không lẽ câu đó chúng em hỏi anh mới đúng chứ ..--Thiện MInh nói vào

----Câu hỏi gì ???

Thiện Minh và Phong Vũ liền nhìn Thái Văn ....

----Anh hứa không giết chúng em chứ ....

--Thì để coi câu hỏi gì .....

----Okay ....Chúng em muốn biết là lúc anh đi Sài Gòn ..có gì không ??

----Damn ! You guys act like a bunch of women ...có gì không là có gì không ?? ----Minh Quân hỏi ...

Phong Vũ liền tiếp lời anh ...

---Chúng em chỉ muốn biết là anh đi Sài Gòn có vui không ?

MInh Quân nhìn xuống tấm hình của anh đang đứng chung với Như Mộng ...càng nhìn anh càng thấy cô nàng thật dể thương ....Không ngước lên nhìn PHong Vũ anh đáp :

---Vui ....

----And then ??

Đôi mắt của Minh Quân vẫn nhìn xuống tấm hình

----And then what????

Không nghe ai đáp lại lời anh ....lần này anh mới ngước lên nhìn họ ....gương mặt của họ thật nghiêm chỉnh làm sao đó ..khiến cho Minh Quân phải hết hồn ....

----Chuyện gì vậy ??

----Chúng em đang đợi câu trả lời của anh ...

----Okay ?? and the question is???

----Anh với ..chị Như Mộng gì đó ..you know ...có gì gì không ??

MInh Quân nhìn họ với vẽ mặt không giận lắm ....mà cũng không hẳn là vui lắm ...

----If you guys think I'm going to answer that question ..you're dead wrong ..now go to sleep ....it's late enough ...

Nói xong không đọi cho ba người em trai của anh trả lời ....Minh Quân liền cầm sấp hình và đi thẳng lên phòng


-----------------------------@-----------------------------------------------------

Vừa lên đến phòng Minh Quân liền thả lỏng mình xuống giường và trên tay không quên những tấm hình của anh ...

Lấy ra một tấm hình trong bao giấy ....vừa xem anh vừa mỉm cười ..và nhớ lại cái ngày mà anh với Như Mộng và bé Mi trở về nhà từ Sài Gòn .

FLASH BACK..........
...Xe vừa ngừng trước hẻm thì anh đã thấy điềm lạ rồi ...

----Anh Quân ..hình như có ai đãi tiệc thì phải ..sao mà đông người thế ???

MInh Quân chỉ biết nhúng vai mà không biết phải trả lời Như Mộng ra sao ..

---Có thể vậy ...

---Mẹ ơi ..con về tới ....----Bé Tiểu Mi vừa thấy Mẹ đi về hướng em thì em kêu ....---Mi nhớ mẹ quá ...

---Mẹ cũng nhớ bé Mi mà ....đi chưa có bao lâu mà đã nhớ Mẹ rồi ...--Và rồi cô cười nhìn Như Mộng và MInh Quân .....

----Quân và Như mau đi vào nhà đi ..nhà mình đang có tiệc đó ...---Nói rồi cô nàng bế bé Mi và đi trước Như Mộng và Minh Quân ....

Minh Quân và Như Mộng nhìn nhau mỉm cười ....

---hiiihihihih ...chắc mọi người biết chúng ta hôm nay về cho nên đãi tiệc hả anh Quân ?

---Có lẽ vậy ..----Minh Quân trả lời đột ngột ...

---Chúc mừng cô cậu.....----Một người đàng bà đứng tuổi mà Minh Quân và Như Mộng đều ngạc nhiên khi nghe bà nói một câu ..vì hình như họ đâu có biết bà ta ....

----Chúc mừng anh chị ....----Lại thêm một người đi qua nói một câu y như vậy ...

----Chúc mừng hai cháu .....thằng Quân bây giờ lớn quá ----vừa nói một bà già đang ngặm miếng trầu đỏ loét cả miệng ...vừa lấy tay vổ lên vai Minh Quân ..rồi soay qua Như Mộng bà vuốt tay cô và nói: ..Chúc mừng cháu .....

Như Mộng nhìn Minh Quân như đang cầu cứu anh đều gì ...MInh Quân cũng đưa ánh mắt không hiểu gì cả lại cho cô ....Như Mông gật đầu ...---

----Dạ cháu xin cảm ơn bà ....

Rồi Minh Quân và Như Mộng lại bước đi ....tới ...

---Ummmm ..anh có biết chuyện gì sảy ra không ??? họ chúc mừng chúng ta chuyện gì vậy ???

----hhahhaha ..chắc hỏng phải chúc mừng chúng ta ......

Như Mông đánh trên vai MInh Quân một cái ....

---Có phải anh biết chuyện gì không ???

MInh Quân chối lia lịa ..

----Không không ..tôi thật tình không biết gì cả ....chỉ là hơi nghi ngờ thôi ....

Đưa đôi mắt đa nghi nhìn MInh Quân ..cô lại hỏi ...

---Anh nghi ngờ cái gì ???

---Tôi chỉ nghi ngờ là ...không biết có phải .....

----Uh huh ???

----Không biết có phải là ..tiệc đó ...cho ...Như và tôi không ??

Như Mộng nhìn Minh Quân ...rồi suy nghỉ ...

-----Anh và Như ???--chỉ tay qua Minh Quân rồi chi lên người cô

Minh Quân gật đầu ....rồi nhìn cô với đôi mắt hiểu ý ...

----Oh No ...Oh my God ...anh không có nói chơi với tôi chứ ???



smile.gif smile.gif
Rong Reu
MyDuyen o*i,

Nhà mới được xây dựng lại rồi, MD về post tiếp ttruyện nhen smile.gif
LuuLyThuy
Truyện này bị mất đi khá nhiều , cái web củ có pha^`n thử áo cưới.........
please continue
ttndpd_09
sis MD ơi, làm ơn post tiếp đi, truyện của sis viết rất hay và vui hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif rose.gif rose.gif rose.gif rose.gif
la mua thu
sao sislai khong viet tiep truyen nua vay?truyen rat tuyet va hap dan lam.Nhat la co nhung doan mieu ta 'cac anh trai cua nicky 'rat hay. please.gif please.gif please.gif
ttndpd_09
huhu.gif huhu.gif huhu.gif huhu.gif
BeLuoi
có thể tại vì mydeuyn o vào đdd.c vietlove nua đó.. khi nãy BL phải re: register mới đ.c cho vào lại đó.. dùng login from last board o vào đ.c
BL
LuuLyThuy
:please: :please: :please: :please: :please: :please: :please: :please:
MyDuyen
Một Tháng Sau

----ringgggggggggg...ringgggggggggggg

Phong Vũ nhắt phone lên.....

--hello??

Bên đầu dây bên kia có tiếng cười khúc khích...

---hi brother..

--Nhóc con..

Ngọc Tâm đang cầm cái điện thoại cầm tay mà cô vừa mới mua hôm trước..một tay cầm điện thoại..một tay cô lấy một trái nho để trong rổ và đưa vào miệng....

--hmmmm...em gái lớn rồi mà cứ kêu nhóc con riết...em không chịu đâu nha..em mét mommie cho coi..

----Mét..mét...hởi một cái là mét mom..thế không phải là nhoc con vậy chứ là gì??

Ngọc Tâm cười khúc khích....và lại bỏ một trái nho vào miêng...

---Vậy thôi em không mét nữa..hihihihi..sao rồi anh út, how is everyone??? Mom and Dad?

----Ba, má đều khoẻ..ai cũng khoẻ hết..nhưng anh nghỉ chỉ có một người bị bệnh

Ngọc Tâm đưa cái điện thoại cầm tay sát vào tai để nghe cho rỏ..

----Ai vậy anh? Anh bệnh à??

Phong Vũ thở dài....

---Thiệt là nhóc con..đi Cali rồi mà còn không lớn tí nào...không phải anh...anh út của em lúc nào cũng khoẻ như trâu mà..Anh Thiện MInh của em đó...

Ngọc Tâm ngạc nhiên...như tưởng mình đã nghe lầm

----Anh nói chơi hả anh Phong Vũ...anh Ba là bác sĩ mà...Sao lại bị bệnh.....

----Ai bảo với em làm bác sĩ thì không bị bệnh...??

---Well , well....thì em nghỉ vậy thôi...cứu người được..chẳng lẽ đến mình lại để bệnh hay sao?? Thế anh có biết ảnh bị bệnh gi` không??

---Hahaha..có bệnh gì mà khó trị hơn bệnh tương tư đâu...

---Tương tư à??? Mà bệnh tương tư là bệnh gì vậy anh??

Thiệt không thể tưởng tượng mà...đúng là em gái của anh...

--Chí mén thiệt không biết hay sao??

--hihihih..em gái nói chơI với anh thôi..chứ em biết mà..vậy anh Thiện Minh tương tư ai thế??

----Không nói em nghe...

Ngọc Tâm nũng nịu...

-----Anh Phong Vũ kỳ quá đi..em không biết đâu..anh không nói là em giận cho anh coi...

Phong Vũ cười...

--Được rồi..nhóc con à...thật ra anh noi chơi thôi..chứ ở nhà đâu có ai bệnh gì đâu..chỉ là một tháng nay có người dọn vào nhà mới đối diện với nhà mình...cho nên tụi anh cứ chọc anh ba đó thôi....

Ngọc Tâm nghe nói liền thắc mắc...cô nàng..rất thích nghe chuyện của mấy anh....

--Ai dọn vào vậy anh?? có quen không??

--Quen với anh thì có..nhưng với em còn hơi xa lạ....

---Vậy..là ai vậy anh???

Phong Vũ lại cười để lộ khuôn mặt tuấn tú của anh...

----Em còn nhớ cô gái lần trước chúng ta đã tình cờ gặp trong quán ăn không?? cô nàng tên Trà Mi dó..và cũng là cô bạn học cùng trường với anh khi xưa....

---**Trà Mi.hình như.nghe quen..quen ***

_----------------------------------------------- rose.gif ---------------------------------------------

Cho MD ngừng ở đây nhé các sis...MD sẽ viết tiếp...smile.gif

Vừa suy nghỉ đâu đâu..chợt Ngọc Tâm thốt lên

--Oh..em nhớ rồi anh Út...thì ra là chị Trà Mi à...chị mà có đứa con tên ..umm..đúng rồi..bé Duy..hình như là bé Duy phải không anh??

---Không ngờ em gái anh có trí nhớ rất dai...

---hiihih..of course rồi anh út...em gái của anh mà....Bây giờ thì em hiểu rồi....anh Thiện Minh vì vậy mà bị tương tư à..

----hhahaha..nhóc con đừng nói bậy..kẻo anh?nghe được là lấy cây đánh em đó..Ỏ nhà ai cũng chọc anh ta..chọc riết rồi khi thấy chị ấy.ảnh làm ngơ luôn...

Ngọc Tâm đi tới đi lui ngoài phòng khách...

---Sao kỳ vậy..mấy anh thiệt là..chẳng có người nào biết xử sự với con gái hết...Không có em gái..là mấy anh như vậy đó...Em không biết đâu..trước khi vào học....em nhất định phải quây về bên đó mới được....để em xem mấy anh ra sao...Không có em gái là không được mà.....

Ngoc.Tâm chưa nói hết câu thì có tiếng người con gái nói...

---Ngọc Tâm..em giúp chị làm cái này được không?? ---Cô gái đang đứng kéo lại cái màng cửa sổ...chợt soay qua nhìn thấy Ngọc Tâm đang cầm cái phone...cô lại nói --Oh em bận à...thôi em nói chuyện với bạn đi...

Phong Vũ nghe tiếng gì đó....anh chợp miệng....

---Ai vậy Nicky???

Ngọc Tâm cười ..

--Dạ chị ấy là roommate với em...thôi em phải đi rồi anh Phong Vũ...có gì anh nói lại với Ba Mẹ và các anh, em rất nhớ mọi người nhé......

----Được rồi cô em..bye bye...and have fun...

Đợi cho anh út của nàng off phone rồi thì Ngọc Tâm đi lại gần bên Vân Thi...

---Chị Thi đang làm gì đó..

---Cô em đang nói chuyện với bạn trai à....

Ngọc Tâm lắc đầu và mỉm cười...

--Oh no,Làm gì có thưa chị ...em nói chuyện với anh Phong Vũ....anh út của em...

----Thế à...chắc anh của em thương em lắm....

Ngọc Tâm đi lại gần và giúp Vân Thi để cái màng vào miếng thiết và treo lên cửa sổ....

-----Dạ..phải...em có đến 4 người anh lận..em đã kể cho chị nghe..chỉ có một mình em là con gái..cho nên....nhiều lúc..em cũng...hơi spoil một chút..hiihihi.....

Vân Thi vừa nghe Ngọc Tâm kể cô mỉm cười....

----Ngọc Tâm thì đở rồi..còn có các anh ở bên cạnh thật vui, còn Thi thì khong được may mắn như Tâm...

Ngọc Tâm đang ngồi xuống đất xấp xếp lại mấy miếng vải vụn dưới đất....cô biết Vân Thi chắc đang nhớ nhà...cho nên vội trấn an...

--Chắc chi Thi nhớ bác gái và các em bên VN phải không? Mai mốt rồi chị có thể bảo lảnh ho.qua đây hết mà....

Vân Thi vẫn để nụ cười trên môi, nhưng nếu Ngọc Tâm ngước lên nhìn cô ta thì...có lẽ Ngọc Tâm sẽ thấy trong nụ cười lẫn lộn cả sự buồn đau trong đó.....

------------------------ rose.gif -----------------
MyDuyen
Hi các sis. Lâu lắm rồi MD mới có dịp lên đây thăm lại VL. Các bạn vẫn chưa quên truyện của MD. Thank you các sis ủng hộ truyện MD bấy lâu nay smile.gif



Vân Thi nhìn Ngọc Tâm và trả lời với giọng thật trầm ấm của Cô

---Ngọc Tâm cũng biết mà, Thi còn chưa có thể ở lại Mỹ được thì làm sao có thể bảo lảnh cho Mẹ và các em qua đây được.

Vừa nói thế Vân Thi khẻ bước đi về phía nhà bếp..Ngọc Tâm thấy thế cũng bước theo sau..

---Sao vậy chị Thi?

Vân Thi đi lại tủ lạnh và mở cửa lấy ra bình nước cam mà cô đã xây từ hồi sáng..Cô rót một ly nước cam cho Ngọc Tâm và một ly cho mình.

---Chị qua đây là nhờ có bác hai lo tiền cho chị đi du học..vì thế chị không thể ở đây lâu..Khi nào chị học xong thì chị phải về Việt Nam lại em à.

----Oh ---Ngọc Tâm thốt lên một tiếng. Rồi như nhớ ra chuyện gì đó cô khẻ nói đùa..

-----Em nghe nói đó chị Thi, người ta bên đây làm đám cưới giả nhiều lắm..Sao chị không quen anh nào đó...rồi thì làm đám cưới..như vậy thì chị có thể ở lại đây rồi.

Vân Thi đang đưa ly nước cam lên miệng uống thì bỏng nghe Ngọc Tâm nói thế cô xém bị sặc..

---- hi hi..cô em gái à..nếu chị nghe tin này từ một người khác thì chắc có lẽ chị sẽ bớt ngạc nhiên hơn đó em....Lấy chồng đâu có ai lại lấy để được ở đây..như vậy em không thấy phạm pháp à??

Ngọc Tâm lắc đầu..

---Em không nghỉ vậy đâu chị Thi..em nghe ba mẹ em có kể nhiều câu chuyện người ta làm đám cưới giả đó ... có nhiều câu chuyện cũng cute lắm...

--Thôi đi cô bé ơi..cô tưởng chị như thế này mà có người thích hay sao??

---Chị Thi đừng nói vậy..thật ra con trai đâu phải ai cũng thích bề ngoài đâu...em không biết người ta nghỉ sao..chứ đối với em chị là người rất dể thương và tốt nữa...

Vân Thi và Ngọc Tâm để hai ly nước cam trên counter rồi trở lại làm màn cửa tiếp...vừa đi Vân Thi vừa nói..

---Cám ơn em..nhưng nhưng hiện tại thì chị không muốn nghỉ đến những đều đó

---Sao vậy chị Thi..chẳng lẽ chị muốn trở về VN sao?

Vân Thi mỉm cười...

----Ngọc Tâm em biết không..thật ra khi mới bước chân đến sứ Mỹ này...Chị thấy ai cũng rất xa lạ..và nhiều lúc làm cho mình sợ lắm....vì có người không quen biết họ cũng cười với mình..Nhưng Thi ở đây cũng được mấy năm rồi cho nên cũng dần dần quen cách sống ở đây...Tuy thế...Chị vẫn còn thấy thiếu thiếu một cái gì đó..mà chị sẽ không bao giờ quên được..như những cây dừa cao ở quê ngoại..những con đò..những chiếc xe xích lô...

---Chị Thi ..nghe chị kể như vậy..chắc VN đẹp lắm phải không chị?

---Chị thì không biết diễn tả thế nào...nhưng khi Ngọc Tâm về bên đó thì chắc chắn em sẽ thích...

Ngọc Tâm gậc đầu...

---Nhưng nói thì nói vậy đó chị Thi..em nghỉ chị nên đi kiếm một anh nào....rồi lấy đại đi..

Lần này Vân Thi thiệt tình chịu không nổi cô em bạn mới quen này..

---Ngọc Tâm ...ai đời lấy chông` mà lấy đại bao giờ hả em...chị không muốn hại đời người ta đâu....

---hihi..Chị Thi funny ghê..đàn ông con trai mà...sao lại hại đời họ chứ...

---Thôi..thôi cô em ơi...không nói chuyện này nữa..chúng ta làm xong mấy tấm màn này đi..kẻo tối rồi lại phải nấu cơm nữa...

---OK ..hihi

-----------------------------------------------------@-------------------------------------------------

Trà Mi vừa lái xe đi chợ về...trên tay đang cầm mấy bao đồ , cô mở cửa bước vào nhà....

---Cháu mới về đó hả Mi...

Trà Mi đem mấy bao đồ đi ra ngoài sau bếp..nghe tiếng bà ngoại cô khẻ nói...

---Dạ...Mà ngoại ơi bé Duy đâu rồi hả ngoại..

Trà Mi ngạc nhiên hỏi bà Trầm khi không nghe thấy tiếng của bé Duy..khi cô mở cửa đi vào..thường thường thằng bé nghe tiếng cửa là chạy ra đón cô ngay...

Bà Trầm từ trong nhà bếp bước ra ngoài sofa với Trà Mi...vừa đi bà khẻ nói...

---------@-------

Sorry các sis..MD không biết tại sao đang type mà MD cứ click lộn post..cho nên nãy giờ MD cứ edit hoài..thôi MD post đoạn này lên trước nhé...rồi MD type tiếp
MyDuyen
-----Thằng bé đó lại chạy qua nhà Cô Vân Du rồi...nó thích chơi với các cậu bên ấy...

Trà Mi ngồi lên ghế sofa nghỉ mệt..cô ngước lên nhìn bà ngoại

---Bé Duy lúc này hư quá ngoại ơi...nó không chịu nghe lời cháu nữa, cháu đã bảo đừng qua quấy rầy hai bác và mấy anh bên ấy...thế mà nó lại không nghe..

Bà Trâm khẻ cười...

---Chắc tại thằng bé buồn đó cháu...ở nhà thì lúc nào cung gặp mặt bà với cháu...thôi kệ cho nó qua bên ấy cho vui..tội nghiệp thằng bé...chỉ có một mình, dù sao đi nữa các con của cô Vân Du cũng dễ thương..bà kết nhất là thằng Thiện Minh bên ấy...

Trà Mi như vô tình không hiểu bà ngoại nàng nói gì :

---Thế hả ngoại...

---Chứ cháu không thấy cậu ta thật hiền hòa lại ăn nói dễ thương hay sao??

-----Ngoại ơi..ngoại lại nói tốt cho anh ta rồi..cháu có thấy anh ta hiền hay dễ thương như ngoại nói đâu...

Bà Trầm lại mỉm cười..

---Trà Mi à....cháu cũng đã khôn lớn rồi..chẳng lẽ suốt đời cháu chỉ muốn ở vậy thôi sao??

---**Lại nữa rồi ** Trà Mi thầm nghỉ...bao lâu nay..không biết ngoại của cô đã hỏi câu này biết bao nhiêu lần rồi...

---Dạ đâu có thưa ngoại...chỉ là cháu chưa tìm được người mà cháu có thể tin tưởng và có thể trao ra con tim của cháu..

Vừa nói đên đấy..Trà Mi liền đứng dậy nhìn lên đồng hồ...

---Ý chết..đã gần 7 giờ tối rồi ngoại ơi...thôi để cháu qua nhà bên ấy...kêu bé Duy về

---Cô lúc nào cũng vậy....mỗi lần nhắc đến chuyện của cô là cô đổi sang đề tài khác ngay....thôi được rồi..đi đi..rồi về ăn cơm tối....

---Dạ cám ơn ngoại cháu đi...

Trà Mi khoát cái áo ngoài vô..và mở cửa bước đi ra..cô vừa đi vừa chạy..ngan qua là tới nhà của Thiện Minh...

---dinggggggggg...dongggggg


---Để con ra mở cửa cho mom...--Tiếng của Thiện Minh vọng ra..

Cánh cửa vừa mở thì Thiện Minh đối mặt ngay với Trà Mi..

--Hello..

--umm..hi..sorry anh Minh..có bé Duy trong nhà không anh??

---Ờ có..cô vào nhà chơi..thằng bé còn đang ở trong phòng chơi game với Phong Vũ...

Nghe tiếng nói ở ngoài bà Du bước ra..

--Trà Mi đó hả...vào nhà chơi đi cháu...bác đang nấu món này...vừa định kêu Thiện Minh qua bên đó mời bà và con qua đây đó chứ..Ngoại con đâu rồi Mi??

--Dạ, ngoại con còn bên nhà thưa bác -----Vừa nói cô vừa bước theo chân bà Du..vừa định nói cái gì thì bà Du bảo

---Thiện Minh à con..

---Dạ má..

---Con qua bên nhà mời bà qua đây ăn cơm tối đi con..

Trà Mi lên tiếng...

---Dạ cám ơn bác...nhưng cháu...

Thiện Minh đã đi ra khỏi cửa...

---Nhưng cái gì..hôm nay thứ bảy rồi..bác muốn mời bà qua đây ăn cũng không được hay sao??

---Dạ thưa con không có ý đó thưa bác..chỉ lại..ngoại đã làm mấy món ăn bên nhà...nên..

--Không sao đâu Mi..con cứ ở đây ăn một bửa với bác..Con bé Ngọc Tâm của ta đi CA rồi..ở nhà bác chỉ có bác trai..và bốn thằng con trai..bác có một mình, cô đơn lắm..

----Dạ...---Trà Mi không biết nói lời gì hơn...vì cô biết bà Du rất nhớ con gái...

---Mommie..mommie..you're here..where's grandma??---Bé Duy chạy từ trong phòng chơi game với Phong Vũ ra.. trên tay em ẩm con chó Lucky...mà Ngọc Tâm đã tặng cho em..khi biết thằng bé rất mến con chó..

---Bé Duy..có phá các chú không??

--Dạ không...---Thằng bé trả lời rất lể phép..

Phong Vũ cũng đi ra cùng một lúc với bé Duy...

---Cô Trà Mi mới tới à...Bé Duy ngoan lắm..bé chơi game giỏi nữa...

--Bé Duy này mê chơi game lắm...Ở nhà có cả đống game rồi nhưng vẫn cứ chạy qua đây làm phiền các anh...

Phong Vũ cười..

----Không sao đâu Trà Mi..cô cứ để bé Duy ở đây..tụi này lo cho em ấy..

---hi hihih..Dạ Mi cám ơn anh trước...Nhưng làm phiền hai bác và các anh đây....

Bà Du lắc đầu..

----Không sao đâu Trà Mi...Mấy đưa con của bác như con nít đó...con Bé Ngọc Tâm đi rồi tụi này không có ai quậy. phá.tụi nó buồn lắm..Con cứ để bé Duy qua đây chơi thường..ta cũng rất mến thằng bé..

--Dạ..cám ơn bác..
MyDuyen
Hi các sis smile.gif

--------------------------------------------------@---------------------------------------------------------

Bà Hương múc một miếng cháo trắng trong nồi với thịt bầm trộn chung và để lên măm cùng với một ly nước ấm..bà bước tới phòng Như Mộng

--knock..knock --

Không nghe tiếng con gái trả lời bà Hương dùng một tay mở cửa đi vào...

--Như à con..dậy ăn cháo đi...

Nghe tiếng mẹ gọi...Như Mộng mở mắt nhìn bà..đôi mắt nhìn vào..bà biết ngay con gái của bà đã khóc trước khi cô chìm vào giấc ngủ..

--Có chuyện gì vậy con..??

Như Mộng chỉ lắc đầu và nhìn bà rồi nhìn lại chén cháo...

---Mẹ không biết chuyện gì đã sảy ra...nhưng nếu con có chuyện gì thì cứ việc nói với mẹ...

Nhìn vẽ mặt của bà Hương, Như Mộng cảm thấy thương bà vô cùng..Nhưng nếu bảo cô mở miệng..thì làm sao mà nói với bà đây..

Như Mộng ứa nước mắt..đột nhiên trong thâm tâm của cô có một chút gì đó..vừa đắng đo...Nhưng cũng vừa lo sợ..không biết rồi đây cuộc đời của cô sẽ như thế nào...

--Mẹ...--vừa kêu lên một tiếng Mẹ...Như Mộng chợt ôm chầm lấy bà...

---Có chuyện gì vậy con..tại sao con lại khóc...

Như Mộng chỉ biết lắc đầu..và ôm mẹ vào lòng..khóc nấc nở...cô bây giờ rất cần đến Mẹ..một người mà cô yêu quí nhất trên đời..và..nghỉ rằng sẽ không bao giờ làm Mẹ cô phải đau lòng vì cô...nhưng..

--Mẹ..xin lỗi Mẹ..con gái bất hiếu...mẹ tha lỗi cho con nha Mẹ..


---------------------------------------@--------------------------------------------------------

Anh Hai..hôm nay anh không đi làm à?? --Phong Vũ nhìn Minh Quân và đột ngột hỏi...

---Oh không..anh phải đi ra ngoài một chút..chắc lát nữa anh phải ghé văn phòng của Thiện Minh làm một chút chuyện..còn em??

--hehe..hôm nay thứ bẩy rồi..em có hẹn..thôi em đi trước à..

Không đợi cho Minh Quân hỏi tiếp..Phong Vũ đã bước thật nhanh đến cửa và đi ra ngoài..

--Cái thằng này thiệt..

---Minh Quân !

Nghe tiếng Mẹ gọi Minh Quân soay người qua..

---Dạ...

---Một lát con có đi đâu không?

--Dạ có gì không Mẹ?

--Nếu con không có bận..sẳn ghé đằng chợ gần văn phòng thằng Minh rồi mua cho mẹ mấy bịch rau thơm nha con..

Nhìn lại đồng hồ rồi nhìn lại bà Vân Du..Minh Quân mỉm cười...

---Sure, mom...con cũng định đi tới văn phòng của thằng Minh đây..vậy con đi nha mom...--nói xong..anh chạy tới và mi lên má của mẹ một cái...(đã 30 rồi..nhưng cũng còn nhỏng nhẻo với Mẹ..)

---------------------------------------------@--------------------------------------------------------

Hi Các sis..vì lần trước MD không có save lại các bài MD viết thành ra MD phải type lại..nếu MD có viết bị lộn khúc nào đó..các sis nói MD nghen..nhưng MD hy vọng..là mình không có nhớ sai...thanx các sis smile.gif
MyDuyen
Như Mộng cùng bà Hương đang đẩy xe..định bước vào trong chợ..chợt Như Mộng nghe đâu có người đang gọi tên cô...

---Như Mộng...!!

Bà Hương và cô không thể nào quên được cái giọng nói quen thuộc ấy..tuy rằng..đã không còn nghe từ 5 năm về trước....

Như Mộng soay người qua..và mắt cô đã nhìn thẳng vào..người bạn gái thân thiết của cô..mà giờ đây..cô cũng chẳng còn biết..vì lý do nào..cô đã quá tin một người như thế...

---Thúy Hường..--và cô đưa mắt ngước sang nhìn người đàn ông độ tuổi 27-28 trong tay còn dắt theo một đứa bé..--- Anh Hoàng..

Thúy Hường mỉm cười khi nhìn Như Mộng..

--Như Mộng vẫn khoẻ chứ..Bác gái vẫn khoẻ

--Nhờ phước của cô..tôi không bệnh hoạn gì --Bà Hương trả lời..nhưng bà cũng ngước mắt nhìn về phía Gia Hoàng..

Thấy ánh mắt bà Hương nhìn châm châm vào hai vợ chồng họ..Như Mộng lên tiếng ---

---Mẹ ơi..mẹ đi vào trong chợ trước đi mẹ..một lát con vô sau..

---Thôi được Mẹ vào trước...

Nói xong..Bà Hương đẩy chiếc xe đi chợ vào bên trong..

Đợi Mẹ cô đã bước đi xa...Như Mộng soay qua nhìn Thúy Hường và Gia Hoàng...

---Hai bạn vẫn khoẻ chứ??

Người con gái tên Thúy Hường có vẽ hơi kêu ngạo..cô nhìn Như Mộng từ đầu đến chân...

--Tụi này vẫn khoẻ lắm..dạo này bồ ra sao rồi...Thấy bồ trẻ đẹp ra đó chứ..

---Như cũng khoẻ lắm...--Rồi chợt Như Mộng nhớ đến thằng bé..đang nắm tay Gia Hoàng ---bé đây là...

---Đây là con của tụi anh...Gia Tuấn..chào cô Như Mộng đi con..

Thằng bé ngố ngáo mới có hai tuổi rưỡi..em nhe răng ra cười..và chỉ có vài cái răng..và còn có một cái răng xún...

---hmmp --thằng bé không chịu chào, em còn khoanh tay lại trề môi..

---Gia Tuấn...lại đây mẹ..---Thúy Hường nắm lấy tay thằng bé..và cũng chẳng có một chút gì nói với thằng bé..về cái tội hổn hào lúc nãy...

---Chìu nó riết..để rồi cho hư --Gia Hoàng chợp miệng nói....

---Rồi làm sao? chẳng lẽ anh không chìu nó à...--Thúy Hường hỏi lại....

Chợt cô đổi đề tài nhìn lại Như Mộng..

---Sao rồI...chừng nào bồ cho tụi này uống ly rượu mừng đây??

Như Mộng biết ngay cô nàng đang mỉa mai mình..cô vừa định mở miệng..thì chợt...

--Như Mộng..em !

Như Mộng vừa nghe tiếng người đàn ông kêu tên cô..thì cô cứ nghỉ..mình đã nghe lầm ...hay là..không đâu..

--Xin lỗi em..anh đến trể.. --không cần biết có những người chung quanh...Minh Quân liền hôn nhẹ lên má của Như Mộng một cái..--rồi chợt nhìn sang...

--đây là??

Như Mông lấy lại bình tỉnh...cô chợt nói...

--Dạ , đây là anh Gia Hoàng..--Minh Quân và Gia Hoàng bắt tay nhau --còn đây là....

--Cô đây chắc là Thúy Hường.bạn thân..của Như Mông phải không?? ---Minh Quân vừa nói anh vừa để lộ một nụ cười thật đẹp của anh..

Thúy Hường nhìn Minh Quân rồi liếc một mắt về hướng Như Mộng..như đang gạnh tỵ với cô ta..

--Dạ em là Thúy Hường..còn anh??

--Tôi tên Minh Quân..hân hạnh được quen biết hai bạn....

--Anh chắc là bạn trai của Như Mộng có phải không?? --

Minh Quân không trả lời anh chỉ cười và bước lại gần Như Mộng và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô...

Gia Hoàng thấy vợ của anh không có lịch sự chút nào..anh nói khéo..

--Thôi chúng ta đi vào chợ đi em...

Vừa nói..anh vừa nắm lấy tay cô nàng...

--Thôi chúng tôi đi trước nhé..rất vui khi gặp lại em Như Mông...

Câu nói ấy vừa ra khỏi miệng..anh đâu biết rằng cô vợ..của anh lại vô cùng ghen ghét..và liết anh một cái thật nhanh..

--Đi thì đi...còn nói cho nhiều...

Đợi..cho hai người khuất bóng..thì Minh Quân nhìn lại Như Mộng...

--Như...

Khi nhìn thấy..Minh Quân thì Như Mộng..không còn biết nói gì nữa...cô thấy choán ván mặt mày..và rồi cô không còn hay biết gì nữa...

-----------------------------------------------@-----------------------------------------------------

--Please move out.. --make way....excuse me..--Minh Quân vừa ẫm Như Mộng lên..anh vừa đi vừa chạy thật nhanh...đến văn phòng bác sĩ của Thiện Minh đối đối diện với chợ..

Khi Anh vừa đến trước cửa thì gặp cô y tá..

--Chào anh Quân..cô ấy....

--Cô làm on kêu thằng Minh giùm tôi..--Nói xong..anh lật đật đem Như Mộng vào một căn phòng tróng và để cô nằm trên giường bệnh..

Anh rờ lên tráng cô..rồi xem lại nét mặt cô..sao tái sanh thế này....

--Có chuyện gì vậy anh Quân??

--Em coi cô ấy giùm anh...cô ta ngấc xĩu trước cửa chợ...anh cũng không biết cô ta có sao không...

---OKay bro..not to worry..

Minh Quân đưa mắt nhìn ra ngoài...thì thấy vài đứa bé hai ba tuổi đang nhìn anh...Lúc này anh mới chợt nhớ..là em trai của anh..chỉ là bác sĩ nhi đồng..

---Cô ta có sao không Minh?? --Minh Quân hỏi sau môt. hồi chờ đợi..

Thiện Minh mỉm cười...nhưng trong nụ cười ấy..có một chút bí ẩn..

--Sao hả..cô ta có sao không??

--Oh không..hai mẹ con vẫn bình thường...

Nghe nói đến đây..Minh Quân thở phào nhẹ nhỏm..Nhưng chợt..anh lại nhìn Thiện Minh...

--Hai mẹ con??

Thiện Minh gật đầu..như hiểu ra anh chàng, muốn hỏi gì..

--Phải..

--Vậy cô ấy...

--Cô ta đang có mang...


------------------------------------------------@----------------------------------------------------

Nghe nói đến đây...Minh Quân thở phào nhẹ nhom

MyDuyen
Minh Quân nhìn Thiện Minh như bở ngở ra...

---Cô ấy đang có mang..vậy em có biết...

Minh Quân chưa nói hết câu..thì anh thấy..Như Mộng cử động..cô lấy tay rờ nhẹ lên tráng...rồi..cô chợt nhớ đến lúc nãy....**Thúy Hường....Gia Tuấn...rồi thì..Minh Quân...tại..sao anh ta lại ở đó...nhứt đầu quá..***..chơt..Như Mộng nhớ ra cô đưa mắt nhìn lên trần nhà...cô chớp chớp đôi mắt..như không biết mình đang ở đâu...rồi từ từ..cô ngồi dậy từ giường bệnh...

Vừa lấy lại sự bình tỉnh..thì cô nhìn lại xung quanh....chợt nhìn thấy Thiện Minh cô hỏi...

--tôi..tôi..đang ở đâu vẩy...

Thiện Minh nhanh miệng trả lời..

---Cô bị xĩu..cho nên anh hai...

Vừa nghe người đàn ông mặt áo trắng nói lên là cô bị ngất xĩu..Như Mộng chợt nhớ ra..cô đưa tay rờ lên bụng...

---Con...

Không đợi cho Như Mộng nói hết câu..Minh Quân xen vào...

--Thiện Minh..em đi coi người bệnh của em đi...để anh nói chuyện với cô ta một chút..

Thiện Minh gật đầu không nói gì...và bước thẳng ra ngoài...không quên đống cửa lại...

--Cô ngồi yên trên đó...

Minh Quân chợt thốt lên khi thấy Như Mộng muốn bước xuống khỏi giường bệnh..như không muốn nhìn thấy mặt của anh...

---Anh..anh có quyền gì..mà ra lệnh tôi như thế??

Minh Quân thở dài và đi lại gần trước mặt cô..mặt đối mặt...anh hỏi..

---Có phải cô có chuyện gì cần phải nói với tôi không??

Như Mộng giả lờ như không biết anh nói gì..

--Sao tôi lại có chuyện nói với anh chứ....

Vừa nghe Như Mộng nói như thế..lần này..anh không còn giằng được cơn giận..Nhưng rồi anh cũng không muốn nói nặng cô..Anh chỉ nhẹ nhàng..hỏi nhỏ..

--Lúc nãy..khi cô xĩu..thằng Minh có khám cho cô...và tôi biết được cô đây đang có mang...chẳng lẽ cô không biết chuyện này sao??

Như Mộng..nãy giờ cứ để mặt nhìn xuống đất..không muốn nhìn thẳng anh...Nhưng lần này...cô lại ngước lên..và đối diện với khuôn mặt mà cô không thể nào quên được..

Cô đưa tay rờ lên bụng một lần nữa...

---Như biết...

--đã bao lâu rồi??

--Một..một tháng rưỡi...

Minh Quân lần này lại bước gần thêm một chút nữa...trước mặt cô...anh đưa tay và nân càm Như Mộng lên..để đôi mắt đen huyền của cô đang nhìn anh và hỏi...

--Là..là con của anh chứ Như Mộng??

Một câu hỏi thật nhẹ nhàng..như không oán trách..không giận hờn...không lạnh nhạt..và với đôi mắt như đang cầu khẩn cô...trả lời cho anh bằng một câu nói không giả dối...

--Như Mộng khẻ nhắm đôi mắt lại..thở một hơi..hai đôi môi cô chạm vào nhau..và cô khẻ gật đầu..

---Phải...

Và rồi cô mở mắt ra nhìn anh..Nhưng ánh mắt ấy..vẫn còn nhìn thẳng vào đôi mắt của cô..như chưa hề lây động chút nào...Nhưng sao..đôi mắt ấy...buồn thế nhỉ..

--Nếu hôm nay anh không tình cờ gặp em ngoài chợ..và giả sử..chúng ta..không còn gặp nhau nữa..có phải em..vỉnh viễn..không bao giờ cho anh biết..em đã có mang với anh phải không??

Như Mộng..biết cô không thể nào nối dối cho được..cô lại một lần nữa...gật đầu..

--Phải..

--Tại sao??

Như Mộng lần này không hiểu tại sao anh chàng lại hỏi cô như thế..đã bảo không gặp được nhau thì làm sao cho anh biết cho được..không biết anh khờ khạo thật..hay..là anh...

---Anh hỏi một câu hỏi quá tầm thường phải không Như...nếu chúng ta không gặp nhau thì làm sao..em cho anh biết cho được..câu hỏi anh nên hỏi em là nếu hôm nay anh gặp em..và em không ngất xĩu...anh cũng không đưa em vào gặp thằng Minh..thì em có nói cho anh biết rằng..em đang có mang với anh không??

--Không...

---Tại Sao?? --Minh Quân vừa nghe thế cảm thấy tim anh đau vô cùng..sao cô ấy lại không muốn nói cho anh biết chứ..

---Tại vì...nếu không nói cho Anh biết thì Như cũng sẽ..

Không đợi cho Như Mộng nói hết câu...anh chợt gắt gỏng nói vào...

---Thì cô cũng sẽ đem phá đứa bé trong bụng có phải không??

Vừa nghe Minh Quân nói đến câu ấy..sắt mặt của Như Mộng tái hẳn ngay..tại sao..tại sao anh ta có thể hỏi cô một câu nhứ thế..

--Anh..Anh ---Như Mộng liền bước xuống khỏi giường bệnh..và nhìn thẳng vào mắt anh..cô giận dữ...

---Anh có phải là người hay không chứ...cho dù tôi không có gặp lại anh...không thấy mặt anh đi chăng nữa...thì đứa bé này..đứa con tôi đang mang..cũng là con của tôi...chỉ có những kẻ không có trách nhiệm..thì mới muốn bỏ nó...

Nói hết câu...Như Mộng liền mở cửa và đi thật nhanh ra ngoài...

---Như Mông !! --Minh Quân đang đuổi theo Như Mộng...

Mọi người trong văn phòng..kể cả Thiện Minh đều đưa mắt nhìn theo Minh Quân đang đuổi theo Như Mộng...

Cô vừa mở cửa trước của văng phòng thì cô đụng ngay bà Hường..

--Mẹ..Sao mẹ biết con ở đây??

Bà Hương nhìn với vẻ mặt lo âu cho con gái..bà vội giải thích..

---Mẹ nghe người ta nói có người bị xĩu..trước cửa chợ...rồi thì Mẹ đi kiếm con khắp nơi không thấy..Mẹ lo sợ cho nên đến thử văn phòng bác sĩ này..vì không biết người đó có phải là con không..

Nhìn nét mặt tái sanh của Như Mộng..bà lại chợt hỏi..

--Con không bị gì chứ Như Mộng??

--Dạ không..thôi mình về đi mẹ

---Như Mộng !!

Lúc này thì Minh Quân đã nhìn thấy cô...và anh vội kêu..Bà Hường ngước mắt nhìn anh..

--Cậu đây là??

--Dạ con tên là Minh Quân...bác bác..là mẹ của Như Mộng phải không ạ??

--Phải tôi là mẹ của em ấy..vậy cậu là ai??

---Dạ..con là..cha của đứa bé..trong bụng Như Mộng thưa bác...

Như Mộng một lần nữa lại đưa mắt nhìn anh..và rồI trước mắt cô toàn là màu đen..và..không còn biết gì nữa....
MyDuyen
***Hai Tuần Sau***

----Ringggggggggggggggggggg...

--Ringggggggggggggggggggggggg....

----Hello?

--...

Vân Thi nhìn vào cái phone điện thoại và hỏi một lần nữa..

---Hello??

---Hello?

---Dạ chào ông..xin lỗi ông muốn tìm ai??

Phong Vũ xém chút đã bật cười khi nghe giọng nói của Vân Thi..khi cô nàng gọi anh là " Ông "...Thì ra cô nàng này là người ở trọ chung với em gái của chàng..

Phong Vũ hỏi :

---Cô làm ơn cho tôi nói chuyện với Nicky...

---Nicky??

Phong Vũ chợt nhớ ra....**sao lại quên như vậy được chứ **

---Xin lỗi cô..là con bé Ngọc Tâm đấy..

--Oh..hi hi..thì ra là Ngọc Tâm à..--Cô khẻ cười..

***Giọng cười của cô nàng nghe cũng dễ thương đấy chứ **Phong Vũ thầm nghĩ.

---Không biết ông tìm Ngọc Tâm có chuyện gì không...em ấy đã đi ra ngoài hồi sớm rồi...

---Thì ra là vậy..Không biết Ngọc Tâm có nói với cô chừng nào em ấy về không??

---Oh Không..tôi không có hỏi em ấy..không biết quí danh của ông đây là...??

---Xin lỗi cô..nãy giờ nói chuyện mà tôi quên giới thiệu..tôi tên Phong Vũ..là anh của con bé Ngọc Tâm đấy..

---Anh là anh của Ngọc Tâm à..xin lỗi nãy giờ tôi...

Phong Vũ cười..cô gái này thật là...

---Không có gì cả đâu cô đừng lo...cô có thể nhắn tin lại cho Ngọc Tâm giùm tôi được chứ...

---Ô được..anh muốn tôi nói thế nào...

---Cô cứ nói với Nicky gọi lại cho tôi...vì gia đình có một chút chuyện

Vừa nghe Phong Vũ nói đến đây...thì Vân Thi nghe tiếng chìa khóa lọc cọc..chắc là Ngọc Tâm đã về...cô vội nói vào phone...

--Tôi nghe có tiếng ở ngoài..cửa..chắc Ngọc Tâm về rồi đấy...anh đợi tôi một chút..nha....

--Oh được...cám ơn cô..

Ngọc Tâm mở cửa bước vào nhà...vừa lúc ấy cô..thấy Vân Thi..vội cầm cái phone cầm tay..và đi về hướng cô thật nhanh...

---Có chuyện gì vậy chị Thi??

Van Thi vội đưa cái phone cho Ngọc Tâm

---Anh của em gọi cho em nè..Em nói chuyện đi..

Ngọc Tâm ngạc nhiên..nhưng rồi cô cũng cầm cái phone lên...

---Hello???

---Em hả Nicky??

---Dạ em đây anh Phong Vũ...có chuyện gì vậy anh..?? sao anh không gọi số cell phone của em??

Phong Vũ bên đường giây bên kia lắc đầu...em gái của anh là như vậy đấy..không bao giờ trả lời anh..mà chỉ biết hỏi ngược lại..
MyDuyen
---Cell phone của em có mở đâu mà anh gọi cho được..

Ngọc Tâm nhìn lại trong sách tay...một tay cô lấy cái cell phone..từ trong giỏ sách ra. **thì ra là mình quên mở máy **

---hi hihi..xin lỗi anh nha..vậy có chuyện gì vậy anh Phong Vũ..

--you better go home sis...

---Tại sao vậy...bộ nhà có chuyện à...

----Uh huh...nhà mình thật sự có chuyện..nhưng là chuyện vui chứ không phải buồn...

---Hi hih hi..really..vậy mà anh làm cho em hết hồn à...có chuyện vui gì vậy anh...

Phong Vũ chợt nghĩ..nếu anh nói ra..không biết em gái của anh sẽ phản ứng như thế nào đây....

----Anh Hai sắp cưới vợ...

---WHAT???

**La gì mà muốn điến cái lỗ tai *** Phong Vũ lấy bàn tay của anh che nhẹ vào cái lỗ tai..mà bị em gái của anh hét vào...

Vân Thi..đã đi ra ngoài sau bếp...nhưng tiếng hoảng hồn của Ngọc Tâm khiến cho cô phải chạy ra xem thử là chuyện gì...

----WHAT?? anh nói chơi với em hả anh út...anh hai cưới vợ?? Chừng nào..when??..AM I the last to know??

---Slow down sis...you're not the last one to know...

Ngọc Tâm để cái phone sát vào tai...như không tin vào những gi anh út của cô vừa nói...cô đi lại gần ghế sofa và ngồi mạnh xuống ghế..

---Anh Phong Vũ...em không biết...em muốn nghe anh kể hết...những chuyện gì đã sãy ra...cho anh hai..lúc em đi mọi chuyện đều okay lắm mà..vậy chừng nào...anh hai cưới vợ??

---Cuối tháng tám..

---Anh nói chơi hả anh Phong Vũ..cuối tháng Tám...chỉ còn có 3 tuần thôi đó..anh sao..mà gấp gáp dữ vậy..

--Tại gì..không những em sẽ có một người chị dâu..mà còn được lên chức..Auntie..nữa đó....

---hihih..okay...anh đang chọc em phải không?? anh Phong Vũ??

--Nhóc con này...bộ anh út của em gióng nói chơi lắm hay sao??

Ngọc Tâm chề môi...Như biết là anh nàng không nhìn thấy được...

--Well, thiệt tình là khó tưởng tượng...mà bro..vậy chị dâu của chúng ta..là ai vậy?? em có biết không??

---Em biết mà...

--Em biết à.?? em nhớ là có khi nào em đem ai về nhà của mình đâu??

---Ý anh nói là..em đã nhìn thấy..chị ấy rồi...trong tấm hình anh hai đã chụp khi đi về Việt Nam đó..

Ngọc Tâm đưa mắt lên trần nhà..và suy nghĩ..rồi cô chợt thốt lên...

--OH my...không phải là chị Như Mộng chứ...

--Là chị ấy đó...

--Thật à..hihih...anh hai này tài quá...ta..

--Vậy chị ấy có đẹp như trong hình không anh út..--Ngọc Tâm hỏi tiếp..không cần đợi cho Phong Vũ nói...

---Còn đẹp hơn nhiều..

Ngọc Tâm cười..lần này..thì quả nhiên..anh hai của cô..đã " Yêu " rồi....

---Wow..em có chị dâu rồi..hihih..vui quá đi..ủa mà sao em lại làm auntie..vây anh??

Phong Vũ cười to..làm cho Ngọc Tâm giận dỗi..

--Sao anh lại cười em vậy chứ...

---Nhóc con thật là nhóc con mà...là vì chị dâu của em đã có mang...

---hihhi..anh hai này thật là..number 1...sốt một nhất trên đời này...

---Sao lại là số một??? --Phong Vũ ngạc nhiên hỏi...

---hihih..thì well..em nghỉ chắc anh hai yêu chị Như Mộng lắm đó..nếu không..dể gì..mà bắt anh ấy cưới vợ được chứ...phải không??

---Anh thì không nghỉ vậy...

Ngọc Tâm ngạc nhiên..

---Sao vậy anh Phong Vũ..

---well..anh nghi..là chính anh hai đã nhất quyết đòi cưới chị Như Mộng...nhưng..chị ấy không bằng lòng...nhưng vì..đứa con...

---Oh..I get it now....chắc anh hai..của chúng ta..lại lên mặt làm dữ chứ gì...lúc nào anh ấy cũng như vậy mà...

---Heheh..em gái..hình như em..đang lên án anh hai đấy nhé...

---Đâu có đâu anh...Anh Phong Vũ cũng biết mà...em thương anh hai lắm...và các anh nữa..nhưng có nhiều lúc..ổng thiệt là kỳ..lúc nào cũng muốn người ta..theo ý của ảnh..có khi nào..ảnh chịu theo ý..người ta một chút nào đâu..

Phong Vũ đứng bên anh trai...

---Nhưng em cũng không nên trách anh hai....

Chưa đợi Phong Vũ dứt câu..Ngọc Tâm lại nói...

--Em đâu có trách ảnh..chỉ có đều có khi nào anh hai lại biết nghỉ đến cảm giác của người ta đâu...không biết chị Như Mộng có sao không nữa...

--Chưa gì mà em đã đứng bên chị dâu rồi à..

---hihihh..Thì dù sao đi nữa..cũng là chị dâu đầu tiên của em kia mà....nếu không..binh chỉ..chẳng lẽ binh các anh hay sao??

--Ý ..em gái..không được đưa các anh ra nói xấu nhé...

---hmmm..nếu các anh không có làm gì xai thì đâu có sợ em gái nói xấu chứ....?? Mà đúng rồi anh út....vậy ai sẽ làm cô dâu phụ vậy anh??

----Thì là em chứ ai..

--WHAT???
MyDuyen
--Lại chuyện gì nữa vậy Nicky..sao từ lúc em qua CA..anh thấy em càng ngày càng hét rất lớn tiếng..

Ngọc Tâm chẵng thèm để ý đến những gì mà anh nàng vừa nói...

---Em..em...anh bao em làm cô dâu phụ à...sao nãy giờ anh không nói sớm..oh..my..goodness...chỉ còn ba tuần..nữa thôi..thì làm sao sửa soạn cho kịp...??

---hehehe..em khỏi lo đâu Nicky..các anh đã lo sẵn đồ cho em hết rồi..chỉ cần em ra phi trường..và bay về lại đây..là có thể tới kịp thôi...

--hihih..wow..anh hai thật gấp gáp đến như vậy hay sao..hihhi...I can't wait to go home...vậy chừng nào em gái đi đây??

--The day after tomorrow..

--2 more days??..are you serious??

--Uh huh...

---Anh hai này thiệt là..tức chết đi..em không biết đâu..lần này em về em phải nói chuyện với anh hai mới được...okay bro...em sẽ gọi lại cho anh sau nha...

---heheheh..được rồi nhóc con...lo sửa soạn đồ đạt đi càng sớm càng tốt...vì chị dâu tương lai của em sẽ cần em giúp rất nhiều đó..

--hihhihi..em biết rồi bro..thôi em đi nha....bye bro..

--bye sis....

Ngọc Tâm tắt cái phone và cô nằm dựa đầu sát vào ghế sofa ..và nhìn lên trần nhà..thở dài...

Vân Thi lại gần Ngọc Tâm và ngồi xuống ghế kế bên cô khẻ nói...

--Có chuyện gì vậy em??

Ngọc Tâm nhìn Vân Thi...và khẻ chồm..tối dựa đầu mình vào vai cô...như muốn nhõng nhẻo với một người chị..không bằng..

--Chị Thi ơi...anh hai sắp cưới vợ..

Vân Thi khẻ kéo Ngọc Tâm ngồi dậy...

----Vậy thì tốt chứ sao...không phải lúc nào em cũng nói với chị là các anh của em không ai chịu lấy vợ hết sao??

---Em biết là như vậy rồi...nhưng ảnh làm đám cưới gì mà gắp quá đi..rồi bây giờ lại bắt em làm cô dâu phụ..Chị hỏi thử xem...em làm sao..sắp sếp cho kịp...

--Vậy em định chừng nào trở về bên đó..

---Dạ hai ngày nữa...

--Vậy à...

Ngọc Tâm chợt nhớ ra...đều gì..cô nhìn thẳng vào Văn Thi và khẽ cười....

--hihihi..hay quá đi...Chị Thi..Chị đi với em nhé...

--Khi thấy nụ cười đó của em ..là chị đoán chắc..em đang suy nghỉ gì rồi...Nhưng đi với em à....

Ngọc Tâm gật đầu...

---Yes..chị đi với em đi...dù sao..chị Thi giỏi lắm...em muốn chị đi theo em..để giúp cho em mà..đi nha Chị Thi...năn nỉ chị mà..Please?? pretty Please??

Nhìn nét mặt nài nỉ của Ngọc Tâm..Vân Thi cũng không muốn từ chối..cô em..mà cô vừa mới quen....biết..Nhưng đến..nhà của Ngọc Tâm thì....

---Chị lo lắn cho bác hai của chị phải không???

---Em thiệt tình...chị nghỉ gì..là em đều biết hết...em cũng..biết..bác hai của chị thì dễ rồi...Nhưng vợ của bác thì...

---Hihihi...Chị Thi đừng lo...em có cách mà...















MyDuyen
Khi Tình Yêu Chợt Đến
Lý Phong Vũ

---Chị Thi ơi..Chị có thể đợi hành lý xuống trước giùm em được không chị...Cause..I really need to go...--Ngọc Tâm vừa nói cô vừa liếc mắt về hướng phòng vệ sinh nữ...

Vân Thi nhìn theo và mỉm cười...

---Sure, em gái..em đừng lo..để đó cho chị...

---Thanks, chị Thi...

Vân Thi lại nhìn theo Ngọc Tâm...cô thầm nghỉ..**Con bé này thật ngộ nghỉnh..nhưng lại có cái tánh dể thương **...Khi nhìn thấy Ngọc Tâm khuất bóng..Vân Thi..bước gần tới chổ hành lý sắp sửa được đưa ra ngoài...

Đôi mắt của cô cứ châm trú nhìn..những chiếc vali..đang quay tròn trong một cái khung sắc....Nghỉ ra cũng ngộ đấy...nhớ lại lúc ban đầu khi cô vừa mới bước chân tới đất Mỹ..thì thật tình...cô không biết phải làm gì...nếu không nhờ..những hành khách đi cùng và chỉ dẩn cho cô...và như thế Vân Thi cũng dần dần làm quen được..theo cái lối sống ở Mỹ....

----Chị Thi ơi..Chị Thi..--

Tiếng của Ngọc Tâm đâu đó vọng lại...Vân Thi soay người lại và thấy Ngọc Tâm..đang đi thật nhanh về phía cô...Vừa nhìn Vân Thi...vừa đưa mắt nhìn những chiếc hành lý...đang quay tròn trong cái khung sắc..Ngọc Tâm hỏi...

----Sao mà lâu thế chị Thi...? nẫy giờ mà hành lý của mình chưa xuống nữa hả chị??

Vân Thi lắc đầu...

---Chưa đâu em..chắc tại vì mình lên máy bay sớm quá..thành ra hành lý để lên trước..vì vậy...khi hai chị em mình đi xuống..thì hanh lý..lại ra sau...

---That's why I don't like to go early...hihhih --Vừa nói Ngọc Tâm vừa đi lại gần cái máy quay..và xem xét lại hành lý....cô quây lại soay qua Vân Thi và nói ---Hay là chị Thi đi rửa mặt cho mặt cho khoẻ đi chị...Chị cứ để hành lý ở đây em lo cho...

---Vậy thì chị không khách sáo nhé ----

---hihih..Ok Sis...

------@----------------------

Vân Thi từ nhà vệ sinh bước ra ngoài...cô còn đang lay quây..xem xét lại đồ đạt trong giỏ sách tay..thì chợt..có một người đàn ông đang chạy gắp gáp..không..biết là chuyện gì..và...

----Get out of the way lady.....---Ông ta vừa chạy vừa la..

Vân Thi chưa kịp nhìn thấy ông và né tránh....Thì đã bị người đàn ông ấy đụng phải....Những gì trong giỏ sách tay của cô..đều bị rớt ra ngoài..

---I told you to get out of the way lady...can't you look where you're going? ---Nghe giọng nói của ông thì Vân Thi biết được người đàn ông ấy chắc cũng khoãn 40 tuổi trở lên..dáng người tìu tụy...tóc cũng có phần bạc tránh...nhìn vẽ lo sợ của ông..cô thầm nghỉ..chắc ông ta đang đi đón vợ còn gì chắc..và đã trể giờ...

Người đàn ông ấy...không có một lời xin lỗi nào..và chạy đi thật nhanh..như đã bị ma rượt đấy...

Vân Thi lại tự cười với mình....thật tội cho ông ta....

----Cô không sao chứ???

Có tiếng người đàn ông với giọng nói thật nhỏ nhẹ...và khi Vân Thi định ngước lên xem người đó là ai..thì...chợt người ấy...lại ngồi xuống..và cùng cô...lụm lại các đồ vật..

-----Are you okay??

Thấy cô nàng không trả lời bằng tiếng việt người thanh niên đã đổi sang giọng qua tiếng anh...

----Dạ, không gì..cám ơn ông......uhh..anh -----Vân Thi vừa nói vừa nhìn người đối diện..Anh ta không già tí nào như cô đã nghỉ..mà thật khác xa người đàn ông lúc nãy....người thanh niên nhìn cô với đôi mắt thật hiền hậu và khi anh cười khiến cho Vân Thi hơi thẹn thùng..và đỏ mặt....vì...vì..ơ...cô cũng chẵng biết vì sao nữa..

---Cô là..người Việt à??

---Dạ phải...

---eheheheh...Cô lúc nào cũng ngoan thế sao??

---Anh nói sao?? ---Nãy giờ Vân Thi cứ châm chú nhìn anh..vì thế..anh ta hỏi gì cô cũng như ngơ ngững ra...

----Hhahah...không gì...tôi thấy cô cứ " Dạ " hoài...vì vây...tôi chỉ sợ cô nghỉ tôi là ông già 80 chắc.....

Câu nói của anh chàng..khiến cho Vân Thi mỉm cười...nhưng không trả lời câu hỏi của anh...

--Của cô?? ----anh chàng đưa tay và trao cho Vân Thi cây son môi..của cô..khi nhìn lại..các đồ đạt đã lụm lại hết..Vân Thi liền đứng dậy....và anh chàng kia cũng thế..

---Dạ cám ơn anh....uhh..I mean..

---hahah..không sao mà..chắc cô mới đến đây lần đầu??--Người thanh niên hỏi

----Dạ phải....

Người thanh niên lại một lần nữa mỉm cười....nụ cười ấy lại khiến cho anh ta..thêm một nét quyến rủ...

---Xin lỗi anh..chắc tôi phải đi rồi..cám ơn anh...----Nói xong..Vân Thi liền nhìn anh ta thêm một lần nữa....và bước đi thật nhanh...

Anh chàng ấy nhìn theo Vân Thi...và rồi anh cũng bước về phía những hành khách đang đợi vali....

----------------@------------------

***Mình làm gì thế.....Anh ta cũng như những người đàn ông khác...chắc anh ấy đang đi đón bạn gái.....hay..hay là vợ anh ta....Đừng nghỉ..đừng nghỉ tới người ấy nữa ****Vân Thi vừa đi mà sao..trong đầu cô cứ hiên ra khuông mặt thật điển trai của người thanh niên lúc nãy....hít một hơi thở thật nhanh vào..và tự mỉm cười với bản thân..Vân Thi bước tới chổ Ngọc Tâm đang đứng....

Ngọc Tâm vừa mới lấy xuống cái vali cuối cùng..và đúng lúc cô nhìn thấy Vân Thi đi tới...

---Chị Thi...Chị không sao chứ??? ---Khi Ngọc Tâm thấy nét mặt Vân Thi không được vui...

Vân Thi..nhìn Ngọc Tâm...đôi mắt cô như muốn ứa lệ...

----Chị đã làm rớt một chút đồ...em có thể nào...đợi chị một chút được không??

---Dạ được chị...mà chị quên cái gì vậy?? Quan trọng lắm hả chị???

Chưa kịp trả lời câu hỏi của Ngọc Tâm thì Vân Thi đã bước đi thật nhanh...vừa đi cô vừa xem xét lại cái sách tay...Cô giận mình quá....vì cô đã làm rớt...sợi dây chuyền..mà trước khi cô đi mỹ Ông ngoại đã mua tặng cho cô Vân Thi quý sợi giây chuyền đó vì..vì nó có nhiều kỷ niệm đối với cô....Đó là món quà cuối cùng mà Ông ngoại đã tặng....và khi ông mất..cô lại không có ở bên cạnh Ông.....Cô thương ông ngoại hơn ai hết....Cô nhớ lúc ông tặng cho cô sợi giây chuyền ấy...Vân Thi thấy ngồ ngộ vô cùng..vì..trên cái hình mặt trái tim..đã khác hai chữ trên ấy...T & T...Vân Thi hỏi Ngoại.....


----Ngoại ơi.....Tên này không phải tên của cháu...Cháu tên Vân Thi cơ.....---Cô vừa nói vừa nhỏng nhẻo với ông...---

Ông ngoại với đôi mắt mờ mờ...nhưng ông còn nhìn được đứa cháu gái của ông....ông vuốt mặt Vân Thi và khẻ giọng nói...**Bà ngoại của cháu là người ông yêu quí nhất trên đời..Vì thế..Ống muốn tặng cháu..hai chữ...này...ngày xưa..tên cúng cơm của ngoại cháu cũng là Thi đấy...và tên Thi của cháu cũng là bà cháu đặt....Vì vậy...khi cháu đeo sợi giây này...ông muốn cháu biết rằng..không cần biết cháu ở đâu...Ông ngoại cũng yêu thương cháu như bà vậy....cho nên..ông đã nhờ người ta khắc hai chữ " T "..vì hai chữ " T " này tượng trương..cho hai người mà ông ngoại thương yêu nhất....

Vân Thi còn nhớ rất rõ..ngày...Mẹ cô gọi điện qua và nói ông đã mất..cô đã khóc gần hết ba ngày...Cô thương..và nhớ ông nhiều lắm....và bây giờ..cô đã làm mất đi sợi giây chuyền..mà ông đã tặng cho cô....




















MyDuyen
Vân Thi đã đi tới đi lui đến chổ lúc nãy mà cô đã làm rớt giỏ sách tay...nhưng kiếm hoài kiếm mãi..mà cũng chẳng thấy sợi giây của cô đâu cả...

---Chị Thi...!!

Ngọc Tâm từ xa đã nhìn thấy Van Thi...và gọi cô...khiến cho những người chung quanh đều nhìn qua...Nhưng Vân Thi thì hình như không nghe là có người đang gọi cô..cho đến khi Ngọc Tâm đã đến gần bên cô..

--Chị Thi...

Vân Thi đưa mắt nhìn Ngọc Tâm...

----Chị đã kiếm được đồ..của chị chưa chị Thi??

Vân Thi lắc đầu..

----Ồ chưa em ---Vân Thi thở nhẹ..Cô cố gắng giữ nụ cười...

---Đúng rồi....hình như em nói anh của em đến rước chúng ta mà phải không??

Câu nói của Vân Thi khiến cho Ngọc Tâm quên đi chuyện mất đồ của Vân Thi..

---Dạ phải đó chị Thị...Anh Phong Vũ đó...ảnh tới rồi kìa...---Ngọc Tâm chỉ về hướng Phong Vũ đang đi tới...-----Anh ấy nói....đang đi kiếm ai đó....

---Anh Phong Vũ...để em giới thiệu....đây là chị Vân Thi....

---Chị Thi...anh út của em.....Anh Phong Vũ...

Vân Thi ngước mắt lên nhìn Phong Vũ...và Phong Vũ..cũng nhìn cô.. và rồi hai người khẻ mỉm cười....

------------@---------

-----Chào cô..không ngờ chúng ta lại gặp nhau...---Phong Vũ nói trước...

----Dạ...chào anh...--Vân Thi đáp....

Ngọc Tâm nhìn Phong Vũ...rồi liếc mắt nhìn qua Vân Thi...

---uhhh...anh chị biết nhau à???

Vân Thi và Phong Vũ cùng cười...

----Lúc nãy có gặp....

----Lúc nãy có gặp...

Hai người cùng nói chung một lượt...khiến cho Ngọc Tâm..

----Hmmm..anh chị có cần..phải nói gióng nhau như vậy không?? hihihihhi...

Câu nói của NGọc Tâm khiến cho Vân Thi đỏ mặt..Phong Vũ thấy thế anh liền nói..nhanh..

----Thôi được rồi nhóc con....chúng ta đi được chưa??

Bây giờ Ngọc Tâm mới nhớ là họ còn đang đứng ở trong phi trường.

----Đi được rồi chứ anh út....em nhớ mommie..wá đi à...thôi mình về lẹ đi anh.....

Vừa nói xong..cô liền một tay...choàng qua tay Phong Vũ....còn tay kia cô nắm lấy tay Vân Thi....

----Chị Thi à....chúng ta đi nha chị...

Vân Thi hơi chừng chờ...vì cô chưa kiếm được...sợi giây chuyền của Ngoại cô...nhưng cô không muốn vì mình mà phải để cho Ngọc Tâm đi về muộn..Cô liền để mặt vui vẽ..mà đi chung với Ngọc Tâm và Phong Vũ...Phong Vũ một tay bị em gái chàng choàng qua....còn tay kia thì anh kéo một cái vali......Ngọc Tâm đi chính giữa...và cái vali của Vân Thi...thì cô tự kéo lấy..vì Cô bé Ngọc Tâm cũng choàng tay còn lại vào tay Vân Thi..vì thế cô thật vui vẽ vừa đi vừa nói chuyện..như con chim họa mi đấy....

----------------------------------------@----------------------------
MyDuyen
Sau khi Phong Vũ lái xe ra khỏi parking thì Ngọc Tâm lại tiếp tục hỏi...chàng liên tiếp...

---Sao hôm nay chỉ có một mình anh Út ra đây đón em thôi vậy...còn các anh đâu hết rồi??

Phong Vũ nhìn lên chiếc kiếng hậu..trong xe..và Nhìn Ngọc Tâm..đang ngồi ghế đằng sau với Vân Thi..

----Ba má và các anh đâu có ai biết là hôm nay em về đâu..anh nói..với họ là hai..ba ngày nữa em mới về...anh định surprise họ đó mà...

Ngọc Tâm cười...cô thương anh Phong Vũ của cô không những nhiều lúc dzể thương..tỉ mỉ (Cho nên có nhiều cô mê lắm cơ)..và rất thương cô.....anh Út lúc nào cũng làm những chuyện khác với người ta...Và hình như cô cũng thế...lúc nào cũng thích làm những việc gì khiến người ta phải ngạc nhiên...như vậy mới vui chứ...

---hihihi..Nãy giờ anh không chịu nói sớm..làm cho em cứ nghỉ các anh không nhớ đến đứa em gái này chứ...

Phong Vũ lại nhìn chiếc kiếng hậu thêm một lần nữa...Vừa lái xe mà anh vừa mỉm cười....Thật mới chưa đầy hai tháng ở Cali..mà coi bộ em gái của anh gần biến thành bà tám rồi....

----Con chí mén này....em đi chưa đầy hai tháng là các anh cứ bảo khi nào Nicky về...ôi thôi thiệt gióng đàn bà con gái hết sức...

---hihihih..--Vân Thi chợt mỉm cười...khi cô nghe những câu đối thoại giữa anh em Ngọc Tâm...

Ngọc Tâm cũng cười theo..và giải thích....

---Các anh với em là vậy đó chị Thi..Chị Thi đừng thấy ngạc nhiên nha...em lớn rồi..mà các anh cứ bảo em là chí mén...nhóc con..

----Thì cô..còn là nhóc con đó mà...---Vân Thi đùa...cô..chợt nhìn lên ..Thì thấy đôi mắt của Phong Vũ đang nhìn cô...như mỉm cười...trong cái kiếng hậu..Vân Thi chợt liếc mắt qua nơi khác..

---Chị Thi này...chưa gì hết..chị bắt trước anh Út rồi hén....hihhi

Đang đùa giởn..bất chợt..Ngọc Tâm la hoảng lên....

----Ý Chết...!!

Vân Thi hết hồn..cô...chợt hỏi...

--Có chuyện gì vậy Ngọc Tâm??

Ngọc Tâm soay qua Vân Thi....

---Sorry chị nha chị Thi....hồi nãy em cứ lo..nói chuyện với anh Út...làm cho em quên hết trơn à..chị đã kiếm được cái gì mà chị nói đã làm mất hay không??

----Oh..sợi dây chuyền à??

---Dạ phải...

Vân Thi lắc đầu..

---Ờ..chưa.. --Vừa nói mà đôi mắt của cô buồn làm sao đó...

--Oh..em nhớ rồi..có phải sợi dây chuyền mà chị ưa đeo đó không???..sợi dây mà có..hình trái tim đó...

--Yeah..đúng rồi...

---Thiệt tình à..tại em hết đó....Ý..mà không phải tại em cơ...Tại anh Út đó ---Ngọc Tâm đang ngồi ghế đằng sau..cô chợt vổ tay lên vai Phong Vũ...--Tại anh Phong Vũ hết đó..

**Oh hay..Con chí mén này ** ---Phong Vũ nãy giờ đang lái xe...chợt nghe cô em gái trách móc mình..anh liền bảo...

----Em lại nói đến đâu thế em gái...Sao lại đổi thừa cho anh nè....----Đan nói với Ngọc Tâm...nhưng đôi mắt của anh lại cứ nhìn lên chiếc kiếng hậu..và hỏi....----Thế thì cái sợi dây chuyền đó có gì đặt biệt không??

---uhh..Sợi dây chuyền đó...không có gì đặt biệt lắm đâu....chỉ là hình một trái tim thôi...

Ngọc Tâm..như suy nghỉ gì đó..cô lại chen vào...

----Hình như có cái này đặt biệt đó Chị Thi....em có nhìn thấy sợi dây ấy...nhưng chưa có dịp hỏi chị đó....

---Em định hỏi chị cái gì??

---Em nhớ ra rồi...trên cái hình mặt trái tim ấy..có khắc hai chữ lận đó....hình như...Oh đúng rồi..là hai chữ " T & T" phai?không chị??

Vân Thi mỉm cười..

--yeah...

---Hmmm..hihiihhil...Oh....hmmm..đúng rồi..chắc là tên của chị và bạn trai của chị đúng không??..hai chữ " T " together..wow...đẹp quá....hihihihi....sorry chị Thi...chắc chị quí sợi dây đó lắm..

Vân Thi chỉ mỉm cười và định giải thích....

----Thật ra..sợi dây chuyền ấy..là..

Vân Thi chưa kịp nói hết câu thì chợt..Phong Vũ thắng gắp...

---eeeeeeeeeeeeeeeccccccccccc'

----Anh Út..anh chạy gì ghê vậy...

Phong Vũ nổi nóng..anh liền quát...

---Chiếc xe đằng trước nó...cut..anh..làm xém chút là thắng không kịp..

----Anh làm cho em muốn đứng tim à...

Phong Vũ nói vào...

--Em là nhóc con mà..sao có thể đứng tim được....--Thi Thi..Cô không có sao chứ??

---Oh..oh..không...Thi không sao..cám ơn anh...---Nhưng hình như cô thật có sao đấy...Khi nghe Phong Vũ giọ cô bằng hai chữ Thi Thi...vì hình như...ngoài ông ngoại của cô ra...chừa hề có một người thứ hai...gọi cô bằng hai chữ như thế....

----Horray...tới nhà rồi....anh Út...gosh..em gái nhớ nhà quá đi...---Ngọc Tâm vừa nhìn ra ngoài kiếng xe..sau khi Phong Vũ...đã đậu xe lại trước sân nhà..

---Anh Út....sách đồ vô giùm em nhé..em phải đi gặp mommy mới được...em nhớ..mom and dad..and các anh nữa...

Vừa nói xong...Ngọc Tâm liền mở cửa xe ra..cô không đợi Phong Vũ đưa cô chìa khóa mà cô...tự lấy trong cái túi sách ra..và đi thẳng đến cửa trước....

Ngọc Tâm..mở khóa từ từ...rồi đi thẳng vào bên trong..

---Ngọc Tâm??

---Nicky??

--Sis??

Mấy câu hỏi..hỏi một lượt..làm cho Vân Thi và Phong Vũ..đang đứng bên ngoài xe cũng nghe thấy..Vân Thi cười....

----Nhà anh thật là nhộn nhịp --Vừa nói cô vừa sách cái vali xuống xe..

---Nhà này là vậy đó..hể có Nicky là ồn ào lên..lúc không có Nicky ở nhà...thì cái nhà im re...không có tiếng động ...

---Chắc các anh nhớ Ngọc Tâm lắm hả....

---hhahha..yeah...we spoil her rotten....

---hihhih..don't worry I know...but...she deserves it...---Vân Thi vừa nói cô vừa bước theo Phong Vũ....chợt đi được hai bước..Phong Vũ..nhớ ra đều gì...anh để vali xuống...

--Cô đợi một chút....tôi có cái này..muốn đưa lại cho cô....

Vân Thi ngạc nhiên..và nhìn anh...

--Cái gì vậy??

Phong Vũ để tay vào túi quần và lấy ra vật gì đó...rồi anh lấy tay kia cầm tay Vân Thi lên....



MyDuyen
----Cô đang kiếm cái này có phải không??

Vân Thi nhìn lên bàn tay của cô....Thật không thể nào tưởng tượng nổi..vì trước mắt cô..là sợi dây chuyền mà Ông đã tặng cho cô..Sao nó lại ở bên anh ta..

Vân Thi nhìn sợi dây..và rôi ngước mắt lên nhìn Phong Vũ...như muốn hỏi anh...

Phong Vũ mĩm cười nhìn lại cô..

--Cô hơi ngạc nhiên có đúng không??

---hihi..yeah..uhhh...làm sao anh kiếm ra hay vậy??

---Thật ra..bản tánh của cô có phần hơi gióng em gái của tôi đấy...vì lúc nào vừa ra khỏi..phòng vệ sinh là nó lại cứ xem đi xem lại cái túi sách tay của nó...Nhưng ngộ một cái là...không lẽ sợi dây chuyền này cô phải nên đeo vào mới đúng chứ..sao lại cầm trên tay...???

--Oh..hihihi..uhh ---

---Thi Thi không cần giải thích đâu..tôi nghỉ câu trả lời cũng gióng con bé Ngọc Tâm thôi..--Thật ra..cô làm rớt sợi dây này trước khi người đàn ông kia đụng phải cô....

---Oh...thì ra là vây...Thi rất cám ơn anh ----

--Sao cô khách sáo vậy??

---Dạ...oh Thi..

---hhahah..thôi được rồi..chúng ta vào nhà đi..kẻo con bé Ngọc Tâm nó ra thì lại phiền...

----hihh..OK..

-------------------------------------@---------------------------------------------

Ngọc Tâm vừa thấy Vân Thi..và Phong Vũ bước vào nhà, cô liền chạy tới và dắt tay của Vân Thi..

---Chi Thi ơi..chị Thi..chị lại đây em giới thiệu người nhà của em cho chị biết nhé..

Đi lại gần Ông Bà Kỳ..Ngọc Tâm khoe...

---Mommie..Daddy..cho con giới thiệu...đây là chị Vân Thi..chị ấy là roommate với con...

---Dạ con xin chào bác trai, bác gái...

Bà Du vừa cười bà vừa vổ tay xuống ghế sofa...

-----Chào con..Vân Thi..Con bé Ngọc Tâm cứ nhắt cháu riết đấy...đi máy bay mấy tiếng đồng hồ chắc mệt lắm..lại đây ngồi đi cháu...

---Dạ cám ơn bác...

Vân Thi lại gần Bà Vân Du..và ngồi xuống ghế sofa cạnh bà..

--Chị Thi ơi còn nữa....Đây là..anh ba của em..Anh Thiện Minh..anh tư của em..Anh Thái Văn..ảnh hiền lắm chị ạ....Và anh Út của em..chị đã biết..Anh Phong Vũ....

---Chào cô..

---Dạ chào các anh...

Ngọc Tâm đưa mắt nhìn chung quanh...rồi nhìn lại Bà Du....

--Mommie...sao con không thấy..anh hai vậy?? còn chị dâu của con đâu??

Ông Kỳ trả lời giùm cho vợ...

----Anh của con đưa chị dâu đi công chuyện rồi ..sao đây con gái...gặp ba không hỏi à..

Ngọc Tâm chạy lại bên ông Kỳ....

---Hihihìh...daddy...dạ đâu có...Con gái nhớ daddy lắm mà....--Rồi cô mi lên má Ông Kỳ một cái...--Love you daddy..and I love you too mommie..hhihihi ---và cô cũng mi lên má bà Du một cái...

---Con nhỏ này..lớn rồi mà không bỏ được cái tánh con nít à....---Anh Thiện Minh của nàng lên tiếng...

Ngọc Tâm liền đi lại gần các anh...

---Oh..mommie...daddy...các anh ganh tị với mommie and daddy á...Oh..em biết rồi..các anh cũng muốn em gái " Mi " một cái phải không??

----You've got to be kidding sis !..--Thái Văn lên tiếng....

--I don't think so....bro ..Here...let me give you bro a kiss...

---On your next life sis..--Thiện Minh vừa nói xong anh và Thái Văn và Phong Vũ..đều chạy....và bị Ngọc Tâm đuổi theo...

---hihih..--

--Con của bác là như vậy đó cháu...Các anh của nó chiều nó riết....kể cả ông này cũng vậy --Vừa nói bà vừa nhìn Ông Kỳ..

---Làm như bà không có vây...---Ông trêu....

---hihhhihi..gia đình bác thật vui....

--hìihhihi..nhứt đầu lắm cháu à...--Bà Du nói ---Đúng rồi...để bác đưa cháu tới phòng Ngọc Tâm rồi cháu tắm rủa gì đi..kẻo mệt..

Nói xong bà đứng dậy...và Vân Thi cũng thế...

---Dạ cám ơn bác..cháu làm phiền bác quá...

---Không có gì đâu cháu...các .bạn của Ngọc Tâm thì cũng gióng như là con của bác vậy..con cứ yên tâm..không phiền hai bác đâu...

---Dạ..dạ..cháu cám ơn bác....

-----------------------------------@-------------------------------------------------------------

Minh Quân...đang lái xe chở Như Mộng từ nhà cô ra về...Đang ngồi trên xe..bổng Minh Quân hỏi...

---Em có muốn đi đâu nữa không??

Như Mộng không soay qua nhìn anh...mà chỉ nhìn ra cửa sổ..và trả lời ngắn gọn..

----Dạ..tùy..anh..

---Hay là chúng ta di vào chợ mua một chút đồ được chứ...

---Anh muốn sao cũng được..tùy anh...

Minh Quân đưa mắt nhìn sang Như Mộng...Anh thấy nét mặt cô không được vui cho lắm..

----Cô giận tôi lắm..phải không??

Câu hỏi đột ngột khiến cho Như Mộng bàng hoàng....cô chợt soay qua...

---Anh nói sao?? Sao như lại giận anh??

Minh Quân đưa mắt nhìn đằng trước....và chợt anh quẹo vào chợ..và đậu xe vào parking tróng..và tắt đi máy xe...

Như Mộng ngạc nhiên...

---Anh cần mua cái gì à....???

Minh Quân lắc đầu..và mở dây an toàn của anh ra...và anh cũng giúp Như Mộng tháo sợi dây an toàn của cô..và anh nắm lấy hai bàn tay của cô..khiến cho Như Mộng không thể nào trốn tránh mà phải nhìn anh....

----Chúng ta nói chuyện một chút đi Như...

---Anh muốn nói chuyện gì??

Minh Quân thở dài...

---Thì..ờ.thì chuyện đám cưới của chúng ta..

---Không phải chúng ta...đã nói xong hết rồi hay sao??--Như Mộng hỏi thỏ thẻ...

---Phải...hai gia đình của anh và em đã nói chuyện với nhau...Nhưng hình như em không đồng ý...lắm phải không Như???

Câu hỏi của Minh Quân..khiến cho Như Mộng..xém bật cười....nhưng cô không muốn anh nghỉ rằng...cô đang cười anh..vì thật sự..cô chưa hề..có lối suy nghỉ như thế..

----Như có thể không đồng ý.. được sao?? Khi ngày cưới đang cận kề....

---Nhưng..em co' vui không Như??

Như Mộng..đưa tay rờ ngang bụng của cô...cô chưa biết..đứa con trong bụng của cô bây giờ là trai hay gái...nhưng sao..nhưng sao cô thương nó quá đổi...

Như Mộng không trả lời thẳng câu hỏi của MInh Quân..ngược lại..cô hỏi anh một câu....

--Nếu...đổi ngược lại anh là Như...anh có vui hay không?? Khi anh không tự nguyện..lấy..một người mà anh...mà anh chưa hiểu rõ được về người ấy...hoặc là anh không yêu người ấy...thì...

Minh Quân đưa tay ngước cầm Như Mộng lên..nhè nhẹ..để anh có thể nhìn cô thật rõ..

----Thì ra em có cái lối suy nghỉ như vậy....em nghỉ rằng...khi lấy nhau..thì hai bên phải có một tình yêu sâu đậm..Một tình yêu vĩnh cữu phải hay khổng

Như Mộng lắc đầu..

---Không đâu...Không chỉ một mình Như...Mà Như nghỉ rằng..tất cả phụ nữ trên đời...đều mong ước như thế...

Minh Quân thở dài...

---Em có biết...bao nhiêu cuộc tình...bao nhiêu câu hò hẹn..bao nhiêu cặp trai gái...đã lấy nhau...cũng bỡi một chữ " Yêu "..Nhưng rồi họ ra sao?? Họ có thể ở với nhau suốt cả đời..được hay không??...Hay chữ " Yêu " ấy..cũng chỉ là chót lưỡi đầu môi thôi??

Như Mộng vẫn nhìn anh......không trả lời..và ngồi im như hến nghe anh nói...

---Cũng như em..tôi cũng đã từng yêu..tha thiết một người...nhưng rồi cuối cùng....ra sao??Chử yêu ấy..không còn là ý nghĩa nữa..khi con người..chỉ sống trên sự dối trá...đua đòi., tiền bạc..và vật chất chung quanh...

--Như Mộng..cho anh hỏi em một câu..." Em có yêu anh không "?

Câu hỏi đột ngột làm cho Như Mộng không biết trả lời ra sao....

Minh Quân như nhìn ra được....anh nói nhanh :

---Em đừng lo...ngay bây giờ giữa anh và em..anh chỉ muốn những lời thật lòng..giữa chúng ta...cho dù em có nói gì..em cũng không bao giờ làm tổn thương đến tôi đâu..

----Không..Như không có yêu anh...

Minh Quân mỉm cười và gật đầu...

---Và anh cũng vậy Như à....Anh cũng chưa có yêu em....

----Nhưng sao anh lại muốn làm đám cưới.....---

----Vì...ngoài em và anh ra....chúng ta đã có thêm một người...chính anh và em đã có thêm một mạng sống..anh không muốn...khi đứa con ra đời..thì nó không có cha..hoặc không có Mẹ....Và vì anh..không muốn...chúng ta trở thành những người không có trách nhiệm....em cũng đã không còn..tin vào..tình yêu..và anh cũng thế...nhưng anh...anh có thể hứa...với em rằng...một khi em để cho anh làm chồng của em....Anh sẽ ở cạnh em, châm sóc cho em, lo cho con, và làm tròn bổn phận của một người cha...một người chồng...đối với em và con...

----Nhưng sống mà không có tình yêu...

Minh Quân...như hiểu ý của Như Mộng..anh liền cắt ngang lời cô....

----Chẳng lẽ..trong hôn nhân..thì phải có tình yêu hay sao?? Nói thật với em..cha mẹ anh ngày xưa trước khi cưới...hai bên đã không biết mặt nhau..và chỉ vì chữ hiếu..họ đã phải sống chung với nhau....Nhưng cuối cùng rồi..cha mẹ anh vẫn hạnh phúc bên nhau..như những ngày mới cưới...

---Ngày xưa..thì vậy..Nhưng bây giờ.thời buổi khác nhau..cuộc sống lại thay đổi....

---Đúng vậy..nhưng chỉ có khác một đều là thời nay....trai gái có quyền..lựa chọn đối tượng của mình..khi mới gặp nhau..họ có thể yêu tha thiết..có thể bất chấp tất cả....nhưng rồi một ngày...nọ..họ có thể...xa nhau..và không còn luyến tiếc gì nữa...chẳng lẽ như vậy...là hai chữ " Tình Yêu "...đối với em sao Như???

--Dạ không...

--Vì vậy Như à...hãy lấy anh...chúng ta có thể cho con chúng ta những đều tốt đẹp nhất..như cha mẹ đã cho chúng ta....Chắc có lẽ..em sẽ không nghe những lời đường mật..từ anh...như em đã từng nghe những người khác nói...nhưng anh có thể chứng minh cho em thấy...rằng..anh có thể làm một người chồng tốt..đối với em..và một người cha đối với con..của chúng ta....được không em??

Như Mông hít một hơi thở mạnh vào....Những câu nói của anh..đã in sau vào tận trái tim cô.....

--Dạ được..và Như cũng hứa với anh..tuy Như..tuy Như...cũng không thể nói ra những lời yêu đương gì...Nhưng Như...sẽ làm một người...vợ xứng đáng đối với anh...và làm một người mẹ tốt đối với con của chúng ta....

Và rồi thật bất ngờ...Minh Quân hôn vào má..của Như Mộng một cái...

-----Cám ơn em..Như Mộng..anh hứa với em...em sẽ không bao giờ...hối hận..khi đã lấy anh.....
MyDuyen

-------------------------------@------------------------------

--Anh Ba ơi !!

Ngọc Tâm gọi một tiếng..không thấy Thiện Minh trả lời...cô liền gọi thêm một tiếng nữa...

----ANH BA !!

Minh Quân...đang cầm tay lái...giật mình anh nhìn lên trên cái kiếng hậu..và nói...

---Con nhỏ này..em làm gì la lớn vậy?? Không thấy anh hai đang lái xe à??

Ngọc Tâm chối..

---Em đâu có la lớn đâu....chỉ tại anh ba thôi...em kêu ảnh mà ảnh không chịu nhìn xuống...gì hết à..

----Vậy chứ em kêu anh có chuyện gì không??..Nói nhỏ được rồi..Con gái mà..cứ.....----

**OH no...not again ***

Ngọc Tâm không đợi Thiện Minh nói hết câu...cô liền đổi đề tài....

---hmm..Anh ba đang suy nghỉ chuyện gì hả anh??

---Con nhỏ này...mới về bên CA chưa có bao lâu..mà bắt đầu nhiều chuyện rồi à??

Ngọc Tâm nghe Thiện Minh nói...thế..mặt cô xụm lại...

---Em thấy anh ba lúc này kỳ ghê...từ hôm qua đến bây giờ..không nói gì hết...hỏi một câu là quậu người ta à...

Vân Thi ngồi kế bên liền nói nhỏ vào tai Ngọc Tâm..

---Thôi đi em gái...em đừng có quấy rầy..anh Thiện Minh nữa...kẻo một lát..ảnh lại không được vui...

----Đúng rồi đó..các anh của em lâu lâu...là chị thấy bị something wrong....---Như Mộng nói đùa.....

Thiện Minh ngồi...đằng....trước không nói gì...nhưng chợt....Minh Quân nói vào...

---Hai cô lại nói xấu mấy anh em chúng tôi phải không??

---hmmm...các anh có gì tốt đâu....để hai chị và em phải nói xấu chứ...Mà đúng rồi..anh ba nè....

---Lại có chuyện gì nữa..nhóc con....

----Em nhớ hình như..là anh ba có đồ mặt đi đám cưới rồi mà..Sao anh lại còn muốn đến..tiệm đồ cưới với anh hai làm chi vậy??? Em nhớ hình như anh không có thích đi đến những chổ như thế này đâu....

----Một lát em sẽ biết ---Như Mộng nói thật nhỏ vào tai Ngọc Tâm..như chỉ để cô nàng nghe thôI..

---Oh...

--OK..Tới rồi....---Minh Quân nói và đậu xe vào parking..rồi anh thở dài..một cái..--Con gái các em thật phiền...quần áo thì lựa một lần là xong...lần trước đã coi rồi..bây giờ lại muốn đi coi nữa...

---Hình như em nhớ đám cưới này...là của anh hai đó nhé....chị Như Mộng...làm cô dâu..thì phải đẹp chứ....nếu anh không muốn đi thì thôi..em đã nói để các chị và em di được rồi..chẳng hiểu tại làm sao...hai anh đòi chở người ta...đòi đi theo..rồi lại bảo người ta thế này thế kia à...một lát về..em mét..mommie..cho anh xem..hmmm...

Nói rồi..cô đợi Vân Thi..mở cửa bước ra ngoài...rồi Ngọc Tâm bước theo sau...

----Như Mộng để anh đi với em...chọ họ đi trước đi...em đang có mang...đừng đi nhanh quá...

----Anh hai..là đàn ông..mà cứ lải nhải riết à....---Vừa nói xong..Ngọc Tâm liền kéo tay Vân Thi....

----Chị Thi ơi...mình đi xem đồ cưới nha chị....----Rồi chợt cô nhớ ra đều gì....Ngọc Tâm nhìn lại đằng sau..---Oh em quên....

---Anh Thiện Minh....Tiệm đồ cưới là tiệm nào vậy anh??

----Không biết mà cũng đòi đi trước....

----Thì..không biết em mới hỏi anh mà ----

Vân Thi mỉm cười khi nghe hai người nói chuyện với nhau...như hai oan gia đấy...chứ nào biết được họ là hai anh em.....

----Được rồi..đằng trước đó nhóc...--Lần này..trên khuông mặt của Thiện Minh đã hiện ra một chút gì vui vui....

Ngọc Tâm ngạc nhiên..tự nhiên sao anh của nàng..lại đổi lời nói hay thế nhỉ..hồi nãy..trên xe nói chuyện cọc lóc...bây giờ mới thật sự là giống anh của cô đấy....

--Hihihi..I know you would come around bro...Okay let's go...-----Nói rồi..một tay cô dắt tay Vân Thi...còn tay kia..thì cô kéo Thiện Minh..cả ba người đều..tới tiệm Happy Bridal..một lượt...

Vừa vô đến cửa tiệm...thì Ngọc Tâm..ngạc nhiên nhìn vào bên trong..cô khẻ buông tay Vân Thi và Thiện Minh ra....

---Oh my...Hello chị Trà Mi...wow..chị làm trong đây hả chị??

Trà Mi nhìn Ngọc Tâm cô mỉm cười...

---Ngọc Tâm mới về à??

---Dạ phải..em mới về hôm qua thôi đó chị....

Rồi Trà Mi chợt nhìn thấy..Vân Thi bước vào..và theo sau cô là Thiện Minh ---

Trà Mi nhìn Vân Thi..rồi bước sang nhìn Thiện Minh...và lúc này..Thiện Minh cũng bắt gặp ánh mắt của cô đang nhìn anh..chợt cô quây đi nơi khác....

Ngọc Tâm vô tư...cô lại hỏi tiếp.....

---Ủa mà sao...chị làm trong đây vậy chị..Trà Mi??

----Đây là cửa tiệm của chị...

---Oh wow...really...wow..vậy chắc mấy chiếc áo này..là chị design à....

----yeah ...--Trà Mi đưa mắt nhìn theo những chiếc áo mà Ngọc Tâm đã chỉ..
MyDuyen
---Không phải cô Út...ghét mặc đầm lắm hay sao??

Tiếng của Minh Quân nói vào khi anh và Như Mộng vừa bước vào cửa tiệm...

Ngọc Tâm soay qua và cười mỉm chi một cái...

---Em không thích mặc đầm..nhưng đâu có nghĩa là em không có thích..xem nó chứ...---Rồi cô chợt nói...--Chị Như Mộng ơi..chị nói cho em biết chị chọn cái áo cô dâu nào vậy chị..em muốn nhìn xem thử chị mặc vào có được không? --Và cô soay qua Vân Thi khẻ nói ---Chị Thi cùng đi với em nha..----

Thế rồi ba cô dắt nhau đi vòng vòng trong tiệm....

---Dạ để em đi xem các chị ấy có cần giúp gì không....Hai anh ngồi chơi đi nhé --Trà Mi nói nhỏ nhẹ..với Thiện Minh và Minh Quân...

----No problem..cô cứ tự nhiên đi..tụi tôi chỉ dắt họ đến đây thôI...nhưng mọi thứ thì phải nhờ cô hết...--Minh Quân nói vào..

--Dạ không có chi đâu....

Nói rồi Trà Mi bước theo sau các cô..

--Sao em gặp Trà Mi mà không nói gì hết vậy???

Bây giờ chỉ còn lại hai anh em đang ngồi trên ghế..trong cửa tiệm..Minh Quân hỏi Thiện Minh.

---Nói cái gì bây giờ???

---Thì một tiếng chào hỏi..người ta cũng không có hay sao???

---Thì anh cũng thấy đó...người ta có muốn chào hỏi em đâu...?

---Bản tánh của em thì lại khác xa thằng Phong Vũ ở nhà....một đứa..thì nói chuyện với con gái không ai bằng...còn em thì...

Thiện Minh...không được vui....

---Yes...bro??

---Forget it...

---hahhaha..

MInh Quân thở dài..

---Thích người ta thì nói ra...chứ đàn ông con trai mà cứ....

Thiện Minh chen vào...

---Ai nói với anh là em thích cổ chứ??

----Mình là anh em với nhau...chẳng lẽ em nghỉ gì anh lại không biết hay sao???

Thiện Minh cười và lắc đầu...

----Con bé Nicky nói không sai, anh thiệt là lãi nhải...giống đàn bà....

----Nicky nó không biết chuyện thôi..chẵng lẻ em...cũng đi bắt trước nó à

---Đã nói với anh rồi...và với tất cả..mọi người...trong nhà..là em không có thích cổ...period..okay..no more questions !!...

--Vậy em đi theo tụi anh để làm gì???

Thiện Minh nhìn ra đằng xa...nhưng mắt thì lại hướng về phía Trà Mi..

---Weekend mà..thì đi chơi cho vui...---Và không hiểu tại sao anh lại nói ---Và dù gì đi nữa...cô ấy cũng đã có bạn rồi...

----Làm sao em biết ---Minh Quân ngạc nhiên hỏi...

----Ờ..thì..hôm qua...

Minh Quân chưa nghe hết câu trả lời của Thiện Minh..thì nghe tiếng Ngọc Tâm vọng lại từ đằng xa..

---Anh hai..anh ba ơi..lại đây xem nè..wow..Chị Như Mộng đẹp lắm phải không???
MyDuyen
------Anh Hai ơi..anh lại đây xem..có phải chị dâu của em đẹp lắm không..hihi -- Ngọc Tâm vừa nói cô vừa đi lại gần Minh Quân..nắm lấy tay của anh rồi kéo anh đi đến gần Như Mộng..

Minh Quân nhìn chiếc áo sơ rê trắng mà Như Mộng đang mặc..anh ngạc nhiên chợt hỏi

---Hình như hôm trước em lựa chiếc áo khác mà phải không??

**Thiệt hết chổ nói mà...đúng là anh hai của tôi..kêu anh khen tí thôi..cũng làm không được...nói nhảm không *** Ngọc Tâm vừa suy nghỉ cô vừa thấy tức anh của cô ghê..

--Oh..chiếc áo lần trước..chị Trà Mi đưa cho em mặc thử thôi...vì chị ấy đang design chiếc áo này..bây giờ chị ấy mới design xong..anh thấy sao?? ---Như Mộng vừa nói cô vừa mỉm cười...

---Anh thấy đẹp lắm....

----Ơ....chiếc áo đẹp hay là chị Như Mộng đẹp vậy anh Quân?? ---Thiện Minh đứng kế bên trêu anh chàng....

Câu nói của Thiện Minh khiến cho Minh Quân hơi bở ngở một chút....anh đã quên rằng em trai kế của anh đang chọc anh..

---Ờ thì..

----Cả hai đều đẹp phải không anh hai??

***Con chí mén này thiệt hay hết chổ nói ***

----Ngọc Tâm nói đúng rồi...thì cả hai đều đẹp cả...-----Minh Quân trả lời...

---Anh Quân này ăn gian ghê..để cho Ngọc Tâm nói rồi anh mới chịu nói vào --Vân Thi cũng trêu anh....

---Thôi mà Như xin....đừng có trêu anh ta nữa..kẻo một lát..---Như Mộng nói chưa hết câu..cô tự nhiên ngưng lại..

---Làm sao hả chị Như Mộng..----Ngọc Tâm tò mò...

Thiện Minh không muốn em gái của mình quá tò mò về chuyện của anh chị hai.....anh liền đổi đề tài....anh nhìn Trà Mi và hỏi...

--Chiếc áo này cô Trà Mi tự làm à...---

Nghe Thiện Minh gọi tên mình.... Trà Mi nhìn anh và gật đầu..

----Dạ phải...

---Chắc cô làm lâu lắm phải không??

Trà Mi mỉm cười..

---Thật ra nếu nói lâu lắm thì em không dám..nhưng vì chiếc áo này..em không định đem ra cho khách mặc cho nên em chỉ làm tà tà thôi..khi rảnh rổi thì em..kết thêm vài hạt trắng nhỏ lên đó..và thêm những cái ren cho đẹp.

----Oh...thì ra là như vậy --Như Mộng chợt thốt lên...---Xin lỗi Trà Mi nhé...Mình không biết...nhưng thấy chiếc áo này đẹp quá....

Không đợi cho Như Mộng nói hết câu...Trà Mi liền tiếp lời cô...

----Chị Như Mộng đừng lo....lúc trước khi chị ra đây..thì em biết rằng chị có thể mặc vừa chiếc áo này..vì vậy mà em cố gắn để làm cho xong..vì em muốn chị Như Mộng mặc thử..

---Nhưng Như tưởng đâu..Trà Mi nói....không cho khách mặc mà...

Trà Mi cười...

---Chị Như Mộng đừng nghỉ em như vậy...nhé...thật ra thì...em đang đợi một người có chiều cao và..hình dáng gióng như chị để mặc thử chiếc áo của em đó...hihih..Nhưng em thât. không ngờ nó vừa chị quá...

Ngọc Tâm đứng kế bên nãy giờ...cô lên tiếng....

----Anh hai anh ba thấy không??..chị Trà Mi giỏi quá..mai mốt..em phải học chỉ mới được..hay là như vầy nha anh hai.....anh ba..để em đổi nghề sang làm designer..được không?? hai anh thấy sao??

----Thì..anh hai đập chết em chứ sao...coi thử mai mốt em còn xí xọn như vậy không??

----Hmmmmpp...anh hai này kì ghê...chưa gì hết là...đòi đập chết em..được rồi..anh đập chết em đi...coi thử anh lấy ai ra làm cô dâu phụ....---Rồi quây sang Như Mộng..Ngọc Tâm nói --Em không hiểu tại sao chị lại chịu lấy anh hai nữa...ảnh khó tánh như vậy..ai chịu cho nổi chứ....

--Heheheh

--hahahhah

Ai ai trong tiệm cũng cười khi nghe Ngọc Tâm nủng nịu nói thế...

Rồi cô lại nói tiếp :

---Mà đúng rồi chị Trà Mi ơi...---Nhưng nói giữa chừng thì Ngọc Tậm lại ngưng...

---Làm sao hả em???---Trà Mi hỏi....

---Thôi đi...có hai anh ở đây em không thích đâu..hay là hai anh đi lại đằng ghế ngồi lúc nãy đi....để em nói chuyện với các chị được rồi..mắc công một lát lạ la em...

---Có chuyện gì mà bí mật vậy Ngọc Tâm --Vân Thi đứng nãy giờ không lên tiếng.. cô chợt hỏi...

---Dạ không có gì chị Thi ơi...nhưng....em không muốn hai anh nghe...đi đi mà ----Nói xong..cô liền đưa tay xúc đẫy..hai anh của cô....

Khi thấy bống lưng của hai người anh đi được một chút..Ngọc Tâm chợt hỏi....như nữa muốn cho Anh Thiện Minh của nàng nghe....vì cô biết anh Thiện Minh của cô thính tai lắm..

---Chị Trà Mi à...thế chị có làm chiếc áo nào dành riêng cho ngày đám cưới của chị không???

Câu nói của Ngọc Tâm quả thật đã làm cho Thiện Minh đứng khựng lại một bước....

---Có chuyện gì vậy Minh??---Minh Quân hỏi...

---Oh nothing..I just drop the keys ----Rồi anh khum xuống lụm lại xâu chìa khóa...mà không quên..nghe câu trả lời của Trà Mi..

MyDuyen
----hihihi....cô bé Ngọc Tâm này..làm cho chị Trà Mi mắc cở rồi đấy ---Vân Thi trêu..

Ngọc Tâm vừa đi nhưng cô cũng liếc lại đằng sau lưng..và thấy anh hai, anh ba của cô đang ngồi xuống ghế..

Không nghe thấy Trà Mi trả lời Ngọc Tâm lại hỏi..

----Làm sao hả chị Trà Mi??

Câu hỏi đột ngột của Ngọc Tâm..khiến cho Trà Mi hơi bở ngở....cô mỉm cười...

-----Oh chưa...đâu em...

---Tại sao vậy chị.....

--Ờ thì....---Trà Mi hơi ấp úng...

Như Mông liền cứu cô....

-----Thôi đi cô em dâu của chị à..đừng phá chị Trà Mi nữa em..Oh đúng rồi....chúng ta còn phải lựa chiếc áo cô dâu phụ cho em nữa chứ Ngọc Tâm...

---Cho em à.....----Bây giờ mới đến lược Ngọc Tâm hơi sững sờ....

---Tại sao cơ....

---Cô bé này ngộ ghê...làm cô dâu phụ cho chị mà không mặc áo hay sao???

----Chẳng lẽ lần trước....không phải chị đã lựa giùm em rồi hay sao???

Vân Thi đứng kế bên lắc đầu...

----Cách thước của em thì chị Như Mộng làm sao lựa giùm em cho được..phải để em tới mặc thử chứ...

Vừa nghe đến thử áo...Ngọc Tâm đi lùi lại đằng sau..

--Oh..no no no....no way AM I going to try on those dresses....

Vân Thi, Như Mộng và Trà Mi đều cười....

----Không được đâu...nếu cô không mặc thì làm sao làm cô dâu phụ cho anh chị của cô đây??---Trà Mi hoi?

---Thì..thì..thì..hay là chị Như Mộng kiếm người khác đi được không?? em không thích mặc mấy cái áo đó đâu....khó đi lắm..lại đi gióng kểu con gái...ẹo qua ẹo lại....

---Có ai biểu cô ẹo đâu....đi đàng hoàng là được rồi...nhưng mà nè..cô là con gái mà..cũng phải nên dịu dàng một chút...

---nhưng..nhưng mà các chị không có biết đâu....hồi nào đến giờ...em tomboy lắm cơ...mặc mấy cái quần jeans như vầy....ỏ..T-shirt...or something like thí....--Rồi cô đưa mắc nhìn xuống bộ đồ tomboy mà cô đang mặc trên người...

----Bây giờ chị đã biết tại sao em không chịu mặc mấy cái áo đầm rồi...---

Ngọc Tâm không nói gì...khi nghe Trà Mi nói một câu như thế....

----Vì lúc nào ở bên cạnh em..chỉ có bốn người anh của em thôi..chắc là bắt trước theo các anh chứ gì...

Ngọc Tâm mỉm cười....

--hihihi..các chị đừng có cười em....chứ thật ra..hồi trước đến giờ..các anh làm cái gì..thì em làm y như vậy....chơi trò chơi gì...thì em đòi chơi trò chơi ấy....đá banh..bống rổ...anything you can name....nhiều lúc..bạn của ba mẹ em đến chơi...họ lại tưởng em là con trai út không à...thành ra...em đây không thích mặc mấy cái áo đó bao giờ..hihihhihi..

---Vậy thì hôm nay..để các chị biến em trở lại thành cô thiếu nữ hai mươi nhé....con gái thì phải làm cho giống con gái một chút...đùng làm anh chàng tomboy nữa...

Trà Mi nhìn Vân Thi và Như Mộng..vừa mỉm cười với họ cô vừa lắc đầu...

---------------------------@---------------------------------------------------
MyDuyen
Thiện Minh ngước mặt xuống nhìn đồng hồ đeo tay của anh....

---Hey Anh hai....không biết họ thử cái gì mà lâu dữ vậy??? Thiệt đúng là đàn bà...

---Yeah...đàn bà con gái là phải lâu như vậy đó..nhưng cũng có những người đàn ông như tụi mình đợi họ mới chết chứ....

----hhahhaha...yeah..just imagine...the time when I have to wait for my girlfriend...whenever we went out to eat...I'm just glad it's all over..and..it is so good to have my single life again....

--Hahhah..yeah right...Em với thằng Vũ lúc nào cũng nói it''s Over....but whenever I turn my back..you guys have a new girl again...

---Well...cuộc đời rất là ngắn ngủi...phải không anh hai??

---Hahhaha...I think all of you guys..should settle down and get a wife....

---Oh ho...no way....không bao giờ đâu....cưới vợ rồi...là coi như..đời em không còn gì nữa...hay là anh kêu thằng Thái Văn cưới vợ đi...

----hahahha...đúng rồi...em nhắc đến Thái Văn anh mới nhớ....dạo này nó ra sao rồi...từ lúc anh về từ CA..rồi lại trở về VN gắp rút....không có nói chuyện với nó...có bạn gái gì chưa??

---Dĩ nhiên là có bạn gái rồi...anh tưởng tụi em...như anh à...hahhahah...

---Wow...hai anh nói chuyện gì mà vui vẽ quá vậy...??---Tiếng nói Ngọc Tâm vọng lên từ đằng xa...khiến cho Minh Quân và Thiện Minh ngẫn đầu lên...nhìn về phía cô đang đứng....

----No way ---Thiện Minh thốt lên...và anh đứng dậy..

Minh Quân cũng đứng dậy theo...

----My god !...Is that Nicky?? Our Nicky?? -----Minh Quân cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Ngọc Tâm..

--Uh..hahah..My...we must be dreaming bro...that cannot be our baby sister....----

Thiện Minh và Minh Quân...đi về phía Ngọc Tâm

---umm..Sao đây hai anh?? Thấy ..Ngọc Tâm ra sao??

Thiện Minh nhìn Trà Mi..rồi nhìn lại cô em...

----Nếu cô không nói..thì tôi cũng đã quên mình còn có đứa em gái....

Như Mộng và Vân Thi..đứng kế bên..không nói gì mà chỉ nhìn nhau mỉm cười...như có vẽ đắc ý lắm

Ngọc Tâm nãy giờ..đứng đó..không thấy ai nói gì về mình hết..mà chỉ là những nét mặt nhìn cô như là....không biết phải giải thích sao nữa....

----Uhhh..sao hả anh hai?? Anh Ba?? nhìn được không?? uhh..Do I look OKAY??

--Do you look OKAY?? are you serious sis?? Thiện Minh trả lời..anh lắc đầu ---No...I don't think so...

----No..it's not OKAY....---Minh Quân cũng nói vào..

Ngọc Tâm..nhìn chiếc áo..rồi nhìn lại các chị đứng kế bên...

----Em đã nói rồi mà..em mặc mấy cái áo này xấu dữ lắm...mà các chị lại bắt em mặc đó..anh hai...

---hhahha..I'm glad....No...you just don't look okay...you look more than okay...you look beautiful than ever sis.....---Minh Quân vừa nói vừa nhìn em gái chàng.....

---Anh hai với anh chỉ là hơi ngạc nhiên thôi đó nhóc....hồi nào đến giờ...em đâu có mặc mấy cái này...We don't even know you have all the curves..sis ----Thiện Minh chọc cô..

Ngọc Tâm chề môi...lại vừa hơi mắc cở vì anh hai..anh ba của cô tự nhiên khen như thế...cô đánh lên vai....Thiện Minh một cái...

----Anh ba này chọc em...em về mét mom cho coi...

-------------------------------------------@--------------------------------------------------------
Ngọc Tâm vừa nói chuyện vừa nhỏng nhẻo..với hai anh ..chợt cô nhớ ra đều gì...Ngọc Tâm hỏi :

--Oh đúng rồI..anh hai ơi..em làm cô dâu phụ..vậy ai làm chú rể phụ vậy anh??

Cô nhìn sang..anh hai rồi lại nhìn anh ba..Khi chỉ thấy hai anh nàng cười..có vẻ ngạc nhiên...Ngọc Tâm lại hỏi

---Có chuyện gì vậy anh??? Oh..don't tell me...you don't even have the best man bro !!..

Anh hai nàng cười..rồi bảo:

----Có chứ em gái...Nhưng vì chú rể phụ còn bận một chút việc bên CA..cho nên anh ta không có mặt để thử đồ...Nhưng em đừng lo....đến ngày cưới..em sẽ gặp anh ta...

----Anh không..có nói chơi chứ anh hai?? đến ngày cưới mới gặp hả...No WAY ! Không được đâu..lở như em không thích anh ta thì sao?? Anh ta là người VN hả..?? Lở khi anh ta lùn hơn em thì sao đây??

---Không..thứ nhất..em sẽ thích anh ta....Anh chắc chắn...như vậy..thứ hai ...Yes..anh ta là người VN...và thứ ba..anh ta..cao hơn em là cái chắc..vì anh ta cũng cở như anh....----Minh Quân trả lời..

---Không sao đâu..Ngọc Tâm ơi...chỉ là chú rể phụ thôI...chừng nào chú rể thật mà đến ngày cưới mới suất hiện thì em nện sợ đấy...----Như Mộng nữa đùa nữa thật...vừa nói đùa cô vừa nhìn sang..Minh Quân..



MyDuyen
Vừa nghe câu nói của Như Mộng khiến..cho Ngọc Tâm, Vân Thi và Trà Mi đều bật cười...Ngọc Tâm vội nói vào..

----Chuyện anh hai..không suất hiện em không lo đâu...chỉ sợ đến đó..chị dâu đổi ý thôi....

Minh Quân...giả đò kí vào đầu Ngọc Tâm một cái..nhẹ..

---Con chí mén này...sao lại trù ẻo anh của mình như vậy chứ...

----hahhaah...cũng hên không phải em cưới vợ nếu không....em không biết..chuyện gì sẽ sãy ra...--Vừa nói....Thiện Minh đưa mắt nhìn lên...anh chợt bắt gặp đôi mắt của Trà Mi đang nhìn anh ....cô khẻ mỉm cười..một cái..và nhìn đi nơi khác....

---Anh ba mà cưới vợ....ại chịu lấy anh chớ....---Ngọc Tâm trêu....---hihihi..chị Trà Mi ơi..chị có ai giới thiệu cho anh ba không?? ảnh đang bị ế đấy....hahhah ----Vừa nói cô vừa để hai ngón tay mổi bên gò má của cô...như đang làm " lêu..lêu " anh Thiện Minh của cô..

---Con chí mén kia....em đang nói gì thế..----

---Sao đây..em nói sai hay sao ha?..---Ngọc Tâm lại trêu.....--Anh đâu có bạn gái chứ....

---Says who sis??---Thiện Minh bật mình nói vào....

Ngọc Tâm ngạc nhiên..

----Oh...thì ra anh ba đã có bạn gái rồi..vậy thì thôi chị Trà Mi ơi...---Ngọc Tâm liếc về phía Trà Mi..như đang dò cô về một việc gì đấy...

***Con chí mén này..nó định làm cái gì đây **** Minh Quân thì nhanh trí hơn em trai của chàng....anh vội nói...

---Thôi được rồi chứ nhóc con..em không định ở đây quấy rầy chị Trà Mi thế này sao???....Sao đây các cô?? Xong hết chưa???

---Chưa đâu anh hai...--Ngọc Tâm nói vào...

----Còn chuyện gì nữa...em không định ở đây đén tối luôn chứ...---Minh Quân hỏi

----Hay là...hai anh về trước đi...Em có xe..có gì..một lát..em đưa hai chị về rồi..đưa luôn Ngọc Tâm cho...được không?? Trà Mi hỏi...

Minh Quân và Thiện Minh..nhìn nhau...---Minh Quân hỏi Như Mộng

----Em thấy sao Như Mộng..?? các cô...ở lại đây..rồi một lát đi shop luôn phải không??

----Nếu như..Chị Trà Mi..không phiền..thì tụi em ở lại đây..một chút nữa...cũng được...

---Một chút của các cô chắc cũng đến tối ---Minh Quân nói..nhưng có vẽ không được vui cho lắm....

---Anh hai này kỳ ghê...dù sao đây cũng là đời người có một lần mà....

----Thôi được rôi nhóc con ơi..càng lúc em càng lải nhải quá....

Nghe câu buồn phiền của Minh Quân...các cô đều cười....

----Vậy được rồi..em với Nicky và Vân Thi cứ ở lại đây đi....để anh với Thiện Minh đi về trước...---Minh Quân nhìn Như Mộng khẻ nói...

---Dạ được...vậy hai anh về trướ