Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Em tập làm văn
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
Bouh
Weekend vừa rồi qua nhà chị H., vô tình mở ra cuốn "những bài luận mẫu", tự nhiên nhớ lại thời mình còn nhỏ xíu, cắp sách đến trường.
Môn học nào đối với tôi hình như cũng dễ, chỉ trừ môn văn. Tôi nhớ lúc đó mỗi lần là phải kỳ cục làm làm, xóa xóa, mất cả mấy buổi tối mới viết được bài luận dài 2 tờ giấy đôi, mà đó là đã tính luôn ô điểm + lời phê, rồi còn vạch một đường chừa 3 - 4 ô tập. Không rõ là nếu đánh máy, nguyên bài luận của tôi có đầy được một trang hay không? Mà hồi đó tôi là thuộc loại làm bài dài dòng vì các bạn tôi mỗi lần viết không đầy một tờ giấy đôi. Rồi mỗi lần làm bài trong lớp hoặc làm bài thi chỉ có 2 tiết, phải nói tôi thật là khổ sở.
Ấy vậy mà bây giờ nhớ lại, tôi lại thèm cái khổ sở đó, thèm được ngồi vào lớp và viết một bài luận theo đề....

Bài thứ nhất : Má em
Mở bài
Nếu có ai bảo em nói chuyện về một người thân thích, em sẽ nghĩ ngay tới má em. Bởi bất cứ lúc nào hình ảnh của má cũng đến với em một cách rất tự nhiên, rất dễ dàng và ngọt ngào. Em có má, và má là người em thương nhất trên đời. Có một bài hát lúc nhỏ em rất thường hát
"Nếu hỏi rằng, em yêu ai, thì em rằng em yêu ba nè, thì em rằng em yêu má nè, yêu chị yêu anh, yêu hết cả nhả nhưng nất là em yêu má cơ..."
Thân bài
Tả khuôn mặt, hình dáng
Má em đẹp lắm. Em không biết có phải vì má là má em nên em thấy má đẹp hơn không nhưng đối với em má là người đẹp nhất trên đời. Khuôn mặt má hơi tròn, đôi mắt to và xếch lên, người ta vẫn gọi là mắt phượng. Nhìn vào má là phải chú ý ngay tới đôi mắt, bởi cặp mắt của má có sức thu hút kỳ lạ. Đối với má, nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn thực không sai chút nào. Mỗi khi má vui, cặp mắt của má cũng cười, tỏa ra ánh nhìn rạng rỡ. Em thích nhìn má lúc má vui nhưng ba em lại nói má đẹp nhất khi buồn. Những lúc đó, cặp mắt má hơi cụp xuống, long lanh một chút nước mắt. Đôi rèm mi cong và dài cứ chớp chớp. Lông mày của má xếch theo đôi mắt, cứ hay nhíu lại như đang hỏi điều gì.
Hình như má được bà mụ đặc biệt nắn kỹ chứ không ẩu tả như em nên mũi của má cao và thẳng. Đương nhiên là mũi của má không cao như mũi mấy cô đầm nhưng nó vừa đủ để làm gương mặt má thêm phần thanh tú. Em cứ hay than phiền với má, hỏi tại sao má không cho em chiếc mũi cao và đẹp như vậy, má chỉ cười, nói rằng mũi em cũng đẹp lắm rồi. Miệng má rất nghiêm, chắc nhờ vậy mà ai nói chuyện với má cũng phải dè dặt một chút.
Bây giờ nhìn lại, em thấy má cũng nhỏ người. Má chỉ cao có 1m58 thôi, dáng người má rất thanh mảnh. Ba em hay đùa, nói đem má ra ngõ sẽ bị gió thổi bay mất. Còn má thì lúc nào cũng khẳng định là má thuộc loại cao (so với thời của má). Vai má xuôi và thon thon, tay má dài, chân má cũng dài. Bàn tay má nhỏ xíu.
Hồi cách đây mấy năm má để tóc ngắn nhưng bây giờ má để lại tóc dài. Ba em bảo hồi trẻ má cũng để tóc dài như vậy. Tóc má nhiều mà mướt như tơ. Em có nhiều chỗ không giống má, nhưng có mái tóc là không khác chút nào (em hãnh diện lắm). Mỗi lần má mặc áo dài, để xõa tóc là em lại nhớ tới bức tranh cô gái treo trên tường nhà, hay những cô người mẫu trong lịch quảng cáo.
tdua
chừ ư may mờ tiểu học, Bouh mí tập làm văn mờ đã tả như nhà văn lớn gùi, hèn chi bi chừ viết khó hiê/u wá... eyelashes1.gif cry.gif hoho.gif

td
Bouh
QUOTE(tdua @ Oct 10 2005, 09:58 PM)
chừ ư may mờ tiểu học, Bouh mí tập làm văn mờ đã tả như nhà văn lớn gùi, hèn chi bi chừ viết khó hiê/u wá... eyelashes1.gif  cry.gif  hoho.gif

Khó hiểu chuyện gì?
Bài này là hồi tưởng lại mười mấy năm về trước, tập làm văn trở lại. Hồi đó dù có dài dòng cũng đâu có viết kiểu này D.gif
************************************************************************
Hồi mười mấy năm trước má tôi là như vậy, bây giờ thì má già nhiều rồi, tóc má đã điểm bạc, da mặt đã có vài nếp nhăn vì dòng thời gian nghiệt ngã. Nhưng má cũng còn đẹp lắm, đôi mắt vẫn long lanh dịu hiền như hồi tôi còn thơ dại. Má vẫn để tóc dài nhưng không xõa ra nữa mà hay quấn lại. Có khi tôi trổ tài trang điểm cho má, nhuộm lại mái tóc, đánh qua lớp phấn để che đi dấu ấn thời gian, khi soi gương nhìn má với tôi giống như hai chị em, chỉ có điều là má đẹp hơn tôi nhiều....

************************************************************************
Tả cách ăn mặc
Má em ăn mặc giản dị lắm. Nguyên cả ngăn tủ má chỉ có mấy chiếc áo kiểu để mặc chung với quần tây. Khi đi chuyện gì quan trọng thì lúc nào má cũng chỉ có độc một chiếc áo dài màu xanh nhạt. Chắc tại nhà em nghèo, má phải lo lắng mọi bề nên không may sắm chứ em nghĩ má cũng thích áo đẹp như em. Em xem hình chụp má hồi xưa lúc còn đi học, má mặc chiếc áo dài trắng bằng lụa. Rồi một vài tấm hình lúc má đi làm mặc quần tây và áo khoác coi rất sang trọng. Má còn mấy tấm hình mặc áo đầm nữa. Má nói hồi trước 75 ông bà ngoại không giàu, nhưng cũng đủ sống và có thể cho má được chưng diện chút đỉnh. Bây giờ má không đeo nữ trang mà cũng chẳng trang điểm gì hết. tất cả gia tài má chỉ có một đôi bông tai được cất rất kỹ. Má bảo em đôi bông đó là quà cưới của ba tặng, má để dành cho em sau này. Má nói hồi xưa quà cưới của ba nhiều lắm, nhưng má đã phải bán đi gần hết để trang trải chi tiêu trong nhà. Đôi khi má tần ngần mang tấm hình đám cưới ra chỉ cho em coi sợi dây chuyền, chiếc kiềng, chiếc vòng cẩm thạch vv... hồi đó của má. Má kể chuyện giọng buồn buồn, em thấy thương má quá.
Mỗi năm đến Tết, má vẫn may quần áo mới cho anh hai và em. Nhưng má thì không mấy khi may cho mình một chiếc áo mới. Em thích được đi chợ với má lựa vải, má chọn hàng, ướm cho em, bảo em xoay người cho má xem. Lâu lâu má cũng thử ướm vào người, rồi lại tần ngần để lại. Má có một chiếc hộp, trong đó có cất mấy chục tấm tem phiếu. Mỗi lần mua vải về nhà là má lại ngó hộp tem phiếu đó cười. Em hỏi má tại sao, má nói đó là tem phiếu nhà nước cấp cho mua vải hàng năm, má vẫn còn cất giữ. Hồi sau 75, nhà nước cấm buôn bán, muốn ra chợ mua vải cũng không được, mỗi nhà được cấp tem phiếu để mua mấy thước vải ở cửa hàng nhà nước. Nhưng cửa hàng cũng không có vải, tem phiếu má cứ tích lại. Không có vải, má cứ sửa lại quần áo cũ để mặc. Má bảo để nguyên đồ đẹp mà mặc thì người ta bảo là tư sản nên phải sửa. Mấy cái dentelle em vẫn thích đính vào quần áo, hay những nẹp hoa thêu, hồi xưa má cũng có, nhưng lại phải tháo ra hết.
Bouh
Tả công việc, cách sinh hoạt
Má em sửa quần áo giỏi lắm, bộ đồ nào qua tay má em là mặc vừa y. Má vá áo cũng rất tài, áo em bị rách, chỗ má mạng lại nếu không để ý thì không thấy được. Mỗi lần vá áo cho em xong, má bảo em mặc vào, phủi phủi chỗ vá rồi má lại rươm rướm nước mắt. Má bảo hồi trước 75, má là thư ký hành chánh, còn ba sắp ra kiến trúc sư. Nếu như không có gì xảy ra thì ba má chắc chắn là không nghèo đến cái mức không lo được cho anh hai và em được đầy đủ. Lúc đó má vừa đi làm, vừa học thêm khoa luật. Sau năm 75, tự nhiên má bị người ta cho thôi việc, cuộc sống của ba má khốn đốn vô cùng. Má muốn kiếm việc làm, nhưng người ta nói má là "tiểu tư sản", phải đi "kinh tế mới" để lao động chứ không được ở lại thành phố. Má kể cho em nghe, lâu lâu lại điểm nụ cười. Ban đầu má đi bán hàng rong, rồi chuyển qua buôn thuốc tây. Má ngồi ở lề đường, một bên này đường là quận 1, bên kia là quận 3. Công an quận 1 đi hốt, má và các dì bán hàng khác chạy qua bên kia đường. Đến khi công an quận 3 đi hốt, má lại chạy trở lại.
Sau này thì má có một sạp bán hàng tạp hóa trong chợ. Má bán hàng có duyên lắm, lúc nào em ra sạp cũng thấy quầy của má đầy khách. Ba em nói hồi lúc còn "bao cấp", cứ mỗi cuối tháng khi công nhân được mua đường, sữa, bột ngọt, vv... là người ta lại sắp hàng để bán cho má làm dì B. quầy kế bên cứ than phiền là tiền của dì "không có lỗ xỏ". Mỗi sáng má phải dậy sớm để lo điểm tâm cho cả nhà rồi mới đạp xe ra chợ. Mỗi trưa khi em tan học ra, em lại ghé về quầy coi hàng cho má để má đi chợ. Buổi chiều khi ba em lại phụ má dọn hàng sau khi tan sở ra. Có khi ba đưa em cùng ra chợ, lúc về má đèo em đằng sau còn ba chở mấy giỏ hàng. Em ngồi sau nghe ba má nói chuyện, ép mặt vào lưng má, lòng nghe sung sướng vô cùng.
tdua
QUOTE
Khó hiểu chuyện gì?
Bài này là hồi tưởng lại mười mấy năm về trước, tập làm văn trở lại. Hồi đó dù có dài dòng cũng đâu có viết kiểu này  D.gif


hình như Bouh đang tung quả cầu... hoho.gif mua.gif

td
Bouh
QUOTE(tdua @ Oct 11 2005, 09:04 PM)
hình như Bouh đang tung quả cầu... hoho.gif  mua.gif

td

Cái gì mà 'tung quả cầu? Nghĩa là gì vậy?

Tả tính tình
Em nhớ trong TV có lần văn nghệ thiếu nhi em nghe người ta hát "Ngày nào mẹ ru con, lời ru con. Ngọt ngào lời yêu thương, lời yêu thương...". Có phải vì hồi xưa má ru em mà em lúc nào cũng cảm nhận được tấm lòng dịu hiền, được tình thương vô bờ bến của má? Có khi không có chuyện gì, má cũng ôm em vào lòng, vuốt ve em rồi hôn vào tóc, vào trán em. Má lo cho em từng chút một, từ cái áo em mặc, cuốn vở em mang đến trường, đều được má kiểm soát kỹ lưỡng. Bữa cơm đơn giản trong nhà, qua bàn tay đầy tình thương của má cũng ngon hơn. Có lần má bị bịnh, phải nhờ dì T. kế bên nhà đi chợ giùm, nhưng má cũng ráng xuống bếp nấu cơm cho em ăn đi học. Em cũng xuống bếp "phụ" má, nhìn vầng trán trắng nhợt của má đổ mồ hôi từng giọt, em những mong mình lớn hơn một chút để có thể làm tất cả, để cho má được nằm nghỉ...
*******************************************************************
Rồi khi tôi lớn lên, tôi càng thấy tình thương của má ngày một nhiều. Mùa đông đầu tiên trên đất lạ, trời lạnh làm da tôi khô hết, má ra ngoài chợ mua về hũ kem để thoa cho tôi. Bàn tay của má vẫn nhỏ xíu, những ngón tay gầy guộc, xương xẩu, những làn gân xanh hằn rõ dưới lớp da cũng đã bi khô cóng. Tôi nhìn bàn tay mà thương má quá. Tôi nắm lấy tay má, bôi kem vào và nhẹ nhàng xoa bóp. Má để yên cho tôi làm, không nói một lời nào. Rồi má ôm tôi vào lòng. Mùa đông lạnh nhưng sự vuốt ve ngọt ngào của má sưởi ấm cả hồn tôi. Má vẫn lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ, vẫn cặm cụi gói bữa ăn trưa cho tôi mang đến trường. Tình thương của má càng đong càng thêm nặng....
********************************************************************
Má không biết kể chuyện cổ tích, má chỉ biết kể cho em nghe cuộc đời của má. Lời kể của má như mở cho em một thế giới khác. Cái đất ngoại thành nơi má lớn lên có vườn cây ăn trái, có đồng lúa xanh tươi, có những con bò, con ngựa đang gặm cỏ hay những con gà con vịt chạy trong sân. Má kể những đêm trăng đi chơi trốn tìm, kể trường học với những lần du khảo, cắm trại. Hình như tuổi thơ của má yên bình và phong phú hơn của em rất nhiều. Má hay vuốt đầu anh hai và em rồi chép miệng thở dài (làm em cũng lây luôn tật này của má). Má nói anh hai và em không may sinh ra trong thời buổi khó khăn...
Má dịu dàng là vậy, nhưng má cũng nghiêm lắm. Má không chiều em mấy khi dù em là "chúa nhõng nhẽo". Má bắt em phải đi ngủ đúng giờ, không được coi TV trễ. Đi học phải về nhà ngay chứ không được đi lung tung. Má theo sát giờ học của em, bắt em phải làm bài chứ không được bỏ quên. Em có lỗi là má phạt chứ không tha bao giờ. Nhiều khi má cũng cho em ăn roi nữa. Em hay nhờ ba "bao che", nhưng má vẫn cứ phạt. Má bảo phá như em thì phải phạt em mới nhớ, chứ không thôi em sẽ quên mất, rồi lần sau lại phá nữa.
*********************************************************************
Bây giờ nhắc lại, tôi có một cảm giác lẫn lộn. Không biết có phải nhờ cách dạy con khó khăn của má mà anh hai và tôi lớn lên đều thành công, thành người hữu dụng cho xã hội không? Tôi nhớ là hồi đó, dù có bị ăn đòn cách mấy thì phá vẫn hoàn phá, tôi có chừa bao giờ đâu D.gif **********************************************************************
tdua
QUOTE
Cái gì mà 'tung quả cầu? Nghĩa là gì vậy? help2.gif


em có chút gì tánh má
có ai có chút gì tánh ba? love.gif

td mua.gif
Bouh
QUOTE(tdua @ Oct 12 2005, 08:41 PM)
em có chút gì tánh má
có ai có chút gì tánh ba? love.gif

td mua.gif

Em hay giỡn lại phá phách, nhứt định là giống ba, chớ đâu có giống má, vừa dịu dàng lại vừa nghiêm trang D.gif

Kết luận:
Như vậy đó má là bầu trời thương yêu mà cũng là người dìu dắt cho em nên người. Mỗi lần nhìn má là em lại nhớ đến bài "Bông Hồng Cài Áo" và thấy sung sướng rằng mình đang còn có má. Em không cần phải cài bông hồng lên áo bởi lúc nào em cũng có má ở trong tim. Em thấy mình may mắn hơn nhiều người vì biết được mình có kho tàng quý giá - má và tình thương của má. Và bất cứ lúc nào em muốn, có thể sà vào lòng má để được vuốt ve, chiều chuộng.
tdua
QUOTE
Em hay giỡn lại phá phách, nhứt định là giống ba, chớ đâu có giống má, vừa dịu dàng lại vừa nghiêm trang  D.gif


nghe giông giống NCKD em trước 75 mới 9 tuổi, mà em giống ba thì anh chàng nào nâng khăn xỏ túi...tha hồ làm việc nhà.. cry.gif eyelashes1.gif

td

Bouh
QUOTE(tdua @ Oct 13 2005, 09:08 PM)
nghe giông giống NCKD em trước 75 mới 9 tuổi, mà em giống ba thì anh chàng nào nâng khăn xỏ túi...tha hồ làm việc nhà.. cry.gif  eyelashes1.gif

td

Sao mà hạ giá em quá vậy? nau.gif Em nấu ăn còn... ngon hơn má nấu nữa à pp.gif
Hồi 75 còn chưa có anh 2, lấy đâu ra em?

Bài thứ hai : Ba Em
Nếu hỏi tại sao em thương má, có khi em còn không biết trả lời, chứ còn hỏi tại sao em thương ba thì trả lời dễ lắm: em là con cưng của ba kia mà. Trong nhà ba thương em nhất. Em đọc sách thấy ai cũng tả người cha trang nghiêm, cứng rắn, nhưng đối với em, ba là một người bạn gần gũi, thân thiết nhất trên đời.
Ba em không cao lắm (chỉ cao hơn má một chút xíu hà), nhưng dáng người rất vạm vỡ (ba nặng gần gấp đôi má). Ba hay nói số cân nặng là tại ba to xương, nhưng em biết chắc là tại ba... mập (ba mà nghe được thì em sẽ bị nhéo tai D.gif ). Vai ba rộng, bắp tay cũng thiệt lớn. Má nói hồi còn trẻ ba cũng đã lực lưỡng rồi, chắc tại vì phải làm ruộng từ khi còn nhỏ. Có điều hồi đó, ba chưa có cái vòng eo "phát triển" như bây giờ. Bàn tay, bàn chân ba thiệt là to. Lúc em còn nhỏ xíu, ba hay xoè tay ra cho em chơi "chi chi chành chành", bàn tay em nằm lọt thỏm trong bàn tay của ba. Các ngón tay to bè bè, nổi chai cứng ngắt, đường chỉ tay thật sâu.
Khuôn mặt ba thuôn thuôn dài dài, lông mày rất rậm nên nhìn hơi dữ. Miệng ba rộng, khi cười để lộ hai hàm răng trắng và đều như hạt bắp. Má nói anh 2 và em may mắn có được hàm răng giống ba. Da ba ngăm ngăm đen. Ba có hàm râu quai nón, từ sáng tới chiều đã mọc lên xanh um. Má em trêu ba, nói ba là dân Phillipines chứ không phải ngườI VN. Mỗi lần như vậy là ba nổi quạu, ba không nói gì nhưng hàng lông mày của ba cau cau, môi mím lại thiệt chặt. Má bật lên cười, anh 2 với em cũng cười làm ba cũng cười theo, khuôn mặt dần dần dãn ra. Nếu có máy chụp hình, em chắc đã chụp lại dáng vẻ của ba lúc ấy, vừa hờn giận, vừa bối rối, lại đầy ắp tình thương...
tdua
QUOTE(Bouh @ Oct 14 2005, 04:46 PM)

Bouh chỉ thích tập làm văn trở lại. Tả má đầu tiên là tại vì đó là hình ảnh đầu tiên Bouh nghĩ tới. Tả má xong rồi tả ba, tả anh 2... chừng nào hết hứng thì thôi không làm văn nữa D.gif

*



Dzị là Bouh hết hứng? help2.gif

td

Tôi xem chương trình của " Chuyên Mục Thơ " của đài VTV4 mà thất vọng vô cùng .

Một nhà thơ là bác sĩ , cũng tiếng tăm đó , hai nửa óc đều phát triển như nhau , thật đáng tự hào quá đi , nhưng lại phang ra một câu, muốn viết được phải đọc nhiều , chỉ thế thôi ư ? Ba láp , viết thơ hay sáng tác là những rung động từ trái tim , rồi khối óc thôi thúc , tôi viết vẫn viết , dù tôi ít có thời gian đọc , bố thằng nào bảo tôi không nên viết nữa nào .

Nói thế chả ai dám cầm cây bút lên khi trong cuộc đời chưa cầm được và đọc hết tới 5 tác phẩm như tôi .

Đúng là chôn sống thế hệ trẻ thiệt .

Còn cái bà nhà thơ gì nữa , bạn đọc gửi hai bài thơ , nhờ bả xem dùm , bả chê không còn chỗ mà nói , rồi gỡ gạc lại bằng cách nói có lòng yêu thơ và viết ra là cơ sở cần thiết rồi , còn phải rèn luyện .

Y chang , hồi còn ở Việt nam tôi cũng vì nghe ba lời khuyên tầm phào đó mà đếch dám viết . Cứ nhìn một nhà văn mà cứ như món đồ đắt tiền trong tủ kiếng chả dám rờ và chẳng bao giờ dám mơ mình mua được món đồ đó .

Mợ nó , cả dân tộc làm thơ , cả bao nhiêu thế hệ làm thơ , không phát huy thì thôi lại đem giết chết tinh thần của họ . Làm cứ làm , bộ làm thơ là muốn trở thành thi sĩ , bộ viết văn là muốn trở thành văn sĩ hết sao mà bảo người ta như thế .

Nên nhớ là nhiều khi văn chương dân gian còn hay gấp vạn lần văn chương bác học , lắm kẻ viết thêm vào ba cái tên địa danh ngoại quốc vào , viết cho u uẩn ra , rồi tự xem mình cao quý và có pha trộn kiến thức đông tây vào văn chương cho thêm phần giá trị . Thật là không phải .

Ha ha , tôi viết ra mà lòng buồn , buồn vô hạn, chợt nhận ra mình may mắn, ở chốn này , chả phải là nhà văn, nhà thơ gì tôi vẫn viết , họ bảo viết mà không cần ai hiểu là ngụy biện, ngụy biện cái khỉ gì , có ai chui vào óc tôi để dò xét từng đường đi nước bước tôi có để hiểu tôi đâu , cứ đọc không hiểu là chuyện thường , có gì là ngụy biện mà nói thế chớ .

Cảm nhận là do từng con người , từng cá nhân, người nào đó tôi không cảm nhận được là do tôi không cảm nhận được , nhưng tôi cũng đâu bài bác ai đó cảm nhận được đâu , chi mà phải đao to búa lớn với nhau .

Còn cái này mới vui , cứ làm như mình là cổ thụ rồi không bằng, tôi ghét cái suy nghĩ đó vô cùng, để cho người ta sống với bố ạ .

Cho người ta làm thơ , viết văn, để tiêu khiển, để xả như tôi , tuỳ hỉ , tạo sân chơi cho bạn trẻ , tạo điều kiện cho họ phát triển năng khiếu của họ , chi mà phải dập tắt mầm non như thế .

Trong số những bạn trẻ ngồi nghe bố ngày đó , tôi dám chắc khối người trở thành những tên tuổi lớn sau này đó , nếu họ không nghe lời bố nói mà trung thành với những rung động từ trái tim của họ và cầm chắc cây bút họ đang cầm .

Thế nhé .



Vành Khuyên
Bouh
Ai nói hết hứng hồi nào, người ta mắc... đi chơi chớ bộ nau.gif
Ủa mà sao xóa hết điểm rồi? Mỗi bài mỗi chấm để coi bài nào làm ăn tiền hơn bài nào chớ pp.gif

*************************************************************************
Ba tôi như vậy cũng không đẹp trai lắm, nếu so với cỡ tuổi tôi thì ba hơi thấp một chút. Có điều bây giờ lớn tuổi rồi mà ba còn trẻ lắm. Má nói so với 30 năm trước ba không thay đổi chút nào. Mà hình như má nói đúng, tôi coi hình thấy lúc mới lấy nhau, ba có vẻ "người lớn" hơn má nhiều, vậy mà đến giờ, nếu không nhuộm tóc, má lại có vẻ già hơn ba. Tóc ba vẫn còn đen nhánh, gương mặt vẫn trẻ trung không có nếp nhăn nào. Hôm trước ba cùng tôi đi coi nhà, người ta còn tưởng ba với tôi là một cặp pp.gif
**************************************************************************
Má em ăn mặc giản dị, ba em cũng chẳng có cách nào khác được, bởi toàn bộ áo quần của ba là do má may sắm cho. Em thấy ba chỉ có hai cái áo sơ mi để thay đổi khi ra đường, có điều má em lúc nào cũng giặt sạch, ủi cẩn thận nên ba mặc vô coi đàng hoàng lắm. Không hiểu sao ba ghét áo thun dễ sợ, hễ má nói mua áo thun về cho ba mặc là ba lại gạt đi. Có lần má mua cái áo thun về, bị ba bắt phải đem ra trả lại. Em coi hình thấy hồi xưa ba cũng không có mặc áo thun bao giờ. Em hỏi ba, ba nói tại ba không thích, mà cũng không nói tại sao không thích.
Đúng ra là ba em cũng điệu lắm. Lúc má lật album chỉ cho em coi hình của ba hồi xưa, má nói ba ăn mặc đúng mode lắm. Em thì thấy quần áo của ba hồi xưa hoa hoè màu mè chứ không được trang nhã như quần áo của má. Ba em thì cười hề hề, nói tại ba hồi xưa là nông dân nên không có cái "văn hóa áo quần" cao như má. Em biết ba thích có một cái áo sơ mi màu hồng mà má không bao giờ chịu may cho...
****************************************************************************
Đến bây giờ ba tôi đã chịu mặc áo thun rồi, từ khi làm bạn với anh và cùng anh đi đánh tennis. Đánh tennis mà không mặc áo thun thì làm sao mà chơi cho thoải mái được? Cái áo sơ mi màu hồng thì bây giờ ba cũng có một cái, lại được thêu viền theo nẹp áo. Ba thích cái áo đó lắm, nhưng ít khi mặc đi đâu. Ba nói cái áo diêm dúa quá cũng khó mặc, chỉ khi nào có đám cưới ba mới dùng tới. Nhưng chẳng lẽ đám cưới nào cũng mặc có một cái áo đó, bởi vậy nên cái áo đẹp ước mơ của ba tôi vẫn cứ nằm hoài trong tủ
****************************************************************************
Bouh
Hồi năm 75, ba vẫn chưa tốt nghiệp đại học. Sau đó khi ra trường thì bị điều đi ở nơi nào đó rất xa, vì vậy mà ba bỏ nhiệm sở, ở lại làm... thợ sửa xe đạp. Ba nói lúc đó ba cũng muốn về quê làm ruộng trở lại, nhưng đất đai, nhà cửa của ông bà nội đều đã bị tịch thu hết không còn gì cả. Rồi rất lâu sau ba mới xin được vào làm công nhân trong nhà máy. Thực ra ba làm những gì, lúc đó em còn nhỏ quá nên không nhớ kỹ. Em chỉ biết có khi ba làm ca sáng, có khi làm ca tối. Những khi nào ba làm ca sáng, lúc em thức dậy thì ba đã đi rồi. Buổi chiều ba về sớm chơi với anh hai và em. Lúc nào ba làm ca tối thì em đi ngủ rồi ba mới đi làm. Sáng sớm ba trở về rồi ngủ từ tới trưa mới dậy. Em chỉ không thích ba làm ca chiều vì sau khi ăn trưa xong là ba đi làm, buổi chiều không chơi với em được.
Ba cưng em lắm, ba hay cho em lên xe đạp chạy vòng vòng ngoài phố. Những khi nào ba mới lãnh lương, có khi ba còn mua cà rem cho em ăn nữa. Ba dạy em đánh cờ, chơi ô quan... Ba còn xếp giấy rất tài, những con cò, con nai, con sư tử ba xếp giống y hệt. Em thích con nào là ba xếp được cho em ngay. Em nhớ có lần cô giáo cho đề làm thủ công phải nặn cái ấm đất, hôm chủ nhật ba đạp xe chở em về nhà ngoại rồi dắt em ra mé sông đào đất sét đem về. Suốt cả một tuần ba dạy em nắn đất. Ba nhìn cái ấm không ra hình của em, bật cười rồi trét đất lên mũi em. Hôm đó ba và em bị má mắng cho một trận. Em không biết ba học từ đâu mà làm đồ chơi thật hay. Những con diều, những chiếc đèn giấy, anh hai với em cứ giành nhau mãi....
*******************************************************************
Đến bây giờ thì ba làm kỹ thuật viên phòng thí nghiệm. Có một lần ba dẫn tôi vào sở, nhìn chiếc bàn thí nghiệm trắng toát, những chiếc ống nghiệm, bình cầu bằng thủy tinh trong suốt, những phản ứng hóa học đổi màu không ngừng, tôi tự nhiên yêu thích và chọn con đường đó cho mình.
********************************************************************
Bouh
Ba thương anh hai và em lắm. Em chưa bao giờ thấy ba nói lớn tiếng với chúng em bao giờ. Khi nào ba nổi nóng, em lại gần nắm lấy tay ba, ba sẽ vuốt tóc và bồng em lên rồi cùng em đi chơi chứ không nổi nóng nữa. Ba hay cho anh hai và em, mỗi đứa ngồi một bên vai đi ra ngoài ngõ, hay là nắm chân cho em chơi lộn đầu xuống, hay là cho em đi máy bay... Những khi nào tụi em bị má phạt, có khi ba còn đứng ra bênh nữa.
Nhưng mà tính ba nóng và thẳng lắm. Có lần ba lên trường, không biết cô thư ký văn phòng H. nói gì đó không biết mà bị ba đập bàn nạt cho một trận. Cô H. là hung thần ở trường em, bọn học trò đứa nào cũng sợ, vậy mà hôm đó im re không dám nói lại một tiếng. Rồi còn ông công an khu vực cũng có lần bị ba cho một trận tơi bời. Má cằn nhằn ba hoài, nói ba thẳng như vậy thì sẽ bị chính quyền làm khó dễ, rồi có khi lại bị bỏ tù. Những chuyện ba nói với má, lúc đó em không hiểu mấy. Em chỉ biết là ba ghét nhà nước lắm, ba gọi họ là bọn ăn cướp. Ba có kể cho anh hai và em nghe, nhà ông bà nội làm ruộng cực khổ bao nhiêu đời, đến thời ba mới có tiền đi học, vậy mà bị họ cướp hết. Ba còn lấy ví dụ nhà bà tư tiệm vàng ngoài chợ, ba nói bà tư là người tốt bụng, làm ăn đàng hoàng nổi tiếng. Năm 75 bị đánh tư sản, cả nhà bây giờ không biết ở đâu. Má thì nói chắc nhà bà tư cũng giống như mấy người ở vỉa hè, đi kinh tế mới chịu không nổi phải về, không có hộ khẩu, không có nhà cửa...
************************************************************************
Về sau nghĩ lại, tôi thấy ba chỉ nhìn thấy những người khác là nạn nhân của chế độ cộng sản mà không để ý chính ba cũng là nạn nhân. Từ một thanh niên có tương lai tươi sáng tới một người chỉ có thể làm lụng để sống qua ngày, bao nhiêu năm học cực khổ bị vứt bỏ....
*************************************************************************
Rồi một ngày kia má đưa em đi học buổi sáng. Em thích lắm vì bình thường anh hai và em vẫn tự đi lấy. Đến trưa má đón em về thì ba và anh hai không có ở nhà. Má nói ba đưa anh hai về ngoại ăn giỗ. Em giận ba lắm vì ba với anh hai đi chơi mà không cho em theo. Nhưng một tuần, rồi hai tuần ba cũng chưa về. Mãi đến khi má nhận được tin, em mới biết là ba dẫn anh hai đi vượt biên. Ở nhà chỉ còn lại má và em. Đêm nằm má ôm em vào lòng, nhưng em vẫn thấy nhớ ba quá. Ba ơi!
*************************************************************************
Khi tôi gặp lại ba thì tôi đã cao gần bằng má. Ngồi trên máy bay tôi thật háo hức, tưởng tượng sẽ gặp lại ba và anh hai. Rồi khi nhìn thấy ba ở phi trường, tất cả những gì chung quanh tôi đều nhoè đi hết, chỉ còn ba. Ba vẫn vậy, y như hồi ra đi không một chút thay đổi. Tôi sà vào lòng ba, rồi những giọt nước mắt không biết từ đâu đến chảy ràn rụa. Ba vuốt tóc tôi, rồi vỗ nhẹ vào vai tôi. Ba nâng tôi lên rồi lau mắt cho tôi. Đó là một ngày vui sướng nhất trong đời tôi, tôi lại có ba rồi.
*************************************************************************
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.