Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: ngày... tháng... năm...
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
Hải Âu
ngày ... tháng ...năm
Bé D thương,

Hôm qua chị hứa là sẽ hoàn thành bài thơ cho em, tối về cứ hết ghi lại xoá, nhưng cuối cùng vẫn để ngỏ bài thơ. Lý do ư? Chị chẳng thể nào thật sự cảm nhận được những gì em đang trải qua, nên đâu thể nghinh mặt bảo "I know how you feel!". Em hay nói chị tế nhị hiểu biết tính người, nhưng trong trường hợp này chị lại là 1 cô học trò không hơn không kém. Bởi lẽ, chị chưa bao giờ có can đảm "đánh mất chính mình" vì 1 người nào đó. Cảm giác của em bây giờ là cảm giác mà chị luôn mơ ước sẽ có 1 ngày nào chị tìm thấy. Vậy thì cứ lấy điều đó làm niềm hãnh diện, kêu ngạo đi, em nhé. Nó sẽ giúp em tự tin hơn trong những bước đường gian khó trong tương lai.

Bài thơ này ...chưa hoàn thành nhưng có lẽ cũng đã biết được kết thúc. Em cũng biết là chị không thể làm thơ nếu không có cảm giác ...thất tình. Muốn chị làm thơ cho hợp với tâm trạng của em, còn không mau kể lể cho chị biết

~~~~----~~~~~------~~~~
Tháng 06 ùa về với những cơn mưa
Sao thời gian chẳng khi nào thay đổi ?
Hết Hạ sang, Thu tàn, Đông lại tới
Đi đến cuối cùng, lại trở về với nguyên khôi

Tháng 06
Chợt nhận ra ta đang đuổi bắt nhau
Trên 1 vòng tròn
........không có điểm khởi đầu hay kết thúc
Chỉ biết rằng
chẳng khi nào ta song song
cùng lúc
Nên tự đáy lòng, vẫn tự nhủ - mình ở sau.

.......



ngày ... tháng ... năm ....

Bé D thương,

Cuối cùng rồi em cũng đồng ý với chị! Ừ, đâu có ai muốn mình tự dưng trở nên lạnh lùng, kêu ngạo đâu hả em. Em còn nhớ lúc trước chị thường cười em khi em muốn trở nên giống chị không? Em đa cảm hơn chị và quan tâm đến mọi người chung quanh 1 cách khác chị, để trở nên giống chị, em phải chật vật, tự đấu tranh nhiều hơn.

Đọc thư em, chị nửa buồn, nửa vui. Vui vì em đã chọn cái sống trên cái chết. Buồn vì mặc dù em đã chọn đúng, nhưng lý do để đưa đến sự chọn lựa đó không đủ làm em dứt khoát với người ta. Có lẽ chị lại quá nghiêm khắc với em rồi. Nhưng mà chị tin là con người chúng ta được Chúa sinh ra trong tình yêu thương ưu ái. Ngài cho chúng ta 1 khả năng không giới hạn để không có bất cứ việc gì mà chúng ta không làm được. Chị không tin là tình yêu có thể đem lại sự chết chóc. Em không thấy sao? chính bản thân em đã làm được việc mà em tưởng chừng như không được vì em muốn anh ấy ghé thăm em. Và chị tin là em cũng sẽ vượt qua được tất cả, chỉ cần em thay đổi cách nhìn của mình. Cũng là 1 sự việc, nhưng cách nhìn của mình về sự việc đó nếu biết nhìn theo khía cạnh xây dựng, tốt đẹp, em sẽ có quyết định và hành động khác.

Tháng 8, chị không dám làm thơ cho em nữa, những bài thơ chỉ làm em uỷ mị và chìm đắm thêm trong bể nước mắt của mình. Chị có món quà dễ thương hơn nhiều, nhưng phải để chị sắp xếp xong đã rồi cho em biết sau.



ngày ... tháng ... năm ...

Bé D. tội nghiệp ơi,

Đọc thư của em, cảm giác của em mà cũng làm chị xót xa trong lòng...hoá ra chị không có 1 trái tim bằng đá như mình tưởng. Bảy tháng ... lúc nào chị cũng gắt gỏng, la rầy em, ép buộc em phải làm điều này, không được làm điều kia ... và bắt buộc cả chính chị không được biểu lộ lòng thương hại đối với em. Lý do đơn giản chỉ vì chị không muốn em yếu đuối, câu nói cửa miệng của chị lúc nào cũng là "đừng bao giờ thương hại chính mình ..."

....nhưng có lẽ chị đã sai! Bé D đáng thương của chị cần sự an ủi hơn bao giờ hết, cần sự cảm thông của chị hơn bao giờ hết. Mặc dù bao nhiêu người an ủi em, giúp đỡ, quan tâm đến em cũng chỉ tốn công, như xúc muối đi đổ vào biển. Em bướng bỉnh, gay gắt, xua đuổi mọi người nhưng có lẽ em mới là người chịu thiệt hại nặng nề nhất. Đừng tự hành hạ chính mình nữa được không em? Chị biết em quay lưng với tất cả mọi người không phải vì em ghét hờn họ, hay em không tôn trọng họ, đơn giản chỉ vì ....họ không phải là anh ấy. Mọi người không có lổi khi anh ấy không quan tâm đến em, bản thân em cũng không có lổi. Nếu em nhận ra mình đã trưởng thành, thì phải biết phân biệt, và kiềm chế tình cảm của mình. Chị tin chắc mọi người đều có thể thông cảm và không nỡ giận em đâu.

Nếu đem ra so sánh, mặc dù sự so sánh nào cũng có chút khập khiễng, có lẽ chị quả thật may mắn hơn em 1 tí. Nhưng điều đó không có nghĩa là em bất hạnh. Em thử nhìn vào gương nhé, em sẽ thấy 1 bé D thật dễ thương với 2 chiếc răng khểnh khêu khích - nhớ là phải cười mới thấy - 1 đôi mắt 2 mí long lanh, mẩn cảm, có thể nhìn thấy những cái đẹp mà ít ai chịu thấy. Một cái miệng duyên dáng, ngoan hiền biết dạ thưa lễ phép, thốt ra những lời vui lòng Cha Mẹ. Một đôi tai biết lắng nghe khi bạn bè gặp chuyện không vui ...còn nhiều nhiều nữa đủ để cho em là 1 cô gái giàu có nhất trên đời.

Em yên tâm, em không phải là 1 sa mạc khô cằn không được ai ưa thích. Bằng chứng là trái tim em vẫn rất nhạy cảm, vẫn có thể bâng khuâng với mưa nắng và những bài thơ con cóc của chị. Hè đến rồi, không phải em thích mùa Hạ sao? Có biết bao nhiêu điều lý thú để làm và cần phải làm. Đã biết trước là mình sẽ chờ đợi, không nhất thiết em chỉ phải ngồi trước hiên nhà để đếm thời gian. Chờ đợi hay không em vẫn phải sống cuộc sống của mình. Chị hy vọng em buồn 1 lần, đau đớn 1 lần thật nhiều, đến khi không còn khóc được nữa, hãy tạm giấu nổi đau trong lòng và sống thật tốt. Như vậy em mới có hy vọng đạt được mục đích của mình. Em không phải là không có lòng can đảm, đây chính là lúc em bị cuộc sống thử thách, hãy cố gắng lên nhé. Để rồi xem, sẽ có ngày em là người con gái mà chị hâm mộ nhất, 1 người mạnh mẽ có bản lãnh mà vẫn có thể chung thủy với tình yêu.

Câu hỏi của em giành cho chị, có lẽ chỉ hỏi để mà hỏi. Nếu em thật sự muốn biết câu trả lời, thì chị xin để giành cho lá thư tới....Một điều cuối cùng, 7 tháng, 1 con số không dài không ngắn, nói quá ra có thể gọi là "hơn nửa năm" nhưng chẳng lẽ em lại lấy những con số đo thời gian để đo tình cảm của em giành cho anh ấy sao? Đã biết không thể quên 1 sớm 1 chiều, đã biết em yêu người ta đến nhức nhối lòng thì cũng sẽ phải mất 1 thời gian rất lâu em mới bình tĩnh lại được. Xin Thiên Chúa ở cùng em luôn mãi và luôn trông chừng em, yêu thương em như Ngài vẫn hằng yêu.


ngày...tháng.... năm....

Anh,

Tối nay ngồi một mình trong căn phòng vắng, nghe tiê"ng gió lùa ngoài hành lang, những tiếng rít ghê rợn làm em có thể hình dung ra cái lạnh buốt da thịt ngoài kia. Lần đầu tiên em cảm nhận nổi cô đơn đáng sợ từ mấy tháng xa nhà. Trái tim trống trải, 1 nổi buồn không thể tâm sự cùng ai....Vâng, em biết nói với ai bây giờ? Người em muốn trò chuyện em lại ép buộc mình không thể, người muốn trò chuyện với em, em lại không có hứng thú....Còn anh ư?

Anh thấy lạ lắm phải không? Ừ, em ủy mị là vậy, em lãng mạn là vậy nhưng chẳng bao giờ em lại viết thư hay bất cứ 1 cái gì "tình tứ " gởi riêng anh. Dĩ nhiên, đã không viết cho anh em lại càng không thể viết cho 1 ai khác...và vậy là cảm xúc của em mổi ngày, mổi ngày chìm lắng, em có lẽ đã dửng dưng hơn lúc trước rất nhiều.

Em có đang tự gạt mình hay không? có đang chịu đựng hay không? Em thật hoang mang quá mức. Làm sao em có thể nói cho anh biết cảm xúc của em, những vui buồn, suy nghĩ vu vơ của em....khi biết rõ anh không hề xem trọng những chuyện đó. Làm sao em có thể viết thư tình cho anh khi biết rõ anh sẽ không xúc cảm. Làm sao em có thể nói cho anh biết là em đang sợ... đang sợ lắm vì những cơn gió đang rên rỉ, đang hú từng tiếng dài ngoài hành lang....khi em biết rõ anh sẽ phẩy tay bảo em con nít. Em tập dửng dưng như anh, em tập i'ch kỉ, không quan hoài đến chuyện thiên hạ....và em càng ngày càng sợ, sợ vì em không quan tâm đến mọi người thật.

Em phải làm sao bây giờ. Đã quá 1 năm rồi....qua mất thời hạn rồi....Không thể để chuyện gì tới sẽ tới được nữa....phải làm sao đây?

Thư cho Hoàng Tử Bé

ngày... tháng...năm....

Hoàng Tử bé con à, dạo này Nhóc ra sao rồi? hihi ta đảm bảo là khi đọc những giòng chữ này Nhóc sẽ phùng mang, trợn mắt la làng cho mà xem. Ừ thì la cứ la, ta gọi Nhóc thì cứ gọi, Nhóc làm gì được ta chứ !

Bao nhiêu năm rồi...cũng gần 10 năm chứ ít gì Nhóc ha? Bây giờ chắc Nhóc đã trưởng thành, chẳng còn là Hoàng Tử bé trong lòng ta nữa, mà chắc chắn là đã thành 1 Bạch Mã Hoàng Tử trong lòng bao nhiêu cô gái dễ thương khác rồi. Ta còn nhớ Nhóc cao...rất cao, khuôn mặt búng ra sữa ngày nào chắc giờ đây đã lún phún hàng ria mép rồi phải không? Đôi mắt của Nhóc...chao ơi là đôi mắt....ngày xửa ngày xưa ta đã suy't chết chìm trong đôi mắt đó. Ngày xưa ta chẳng cao ngạo như bây giờ, nên mới dễ bị xiêu lòng như vậy. Bây giờ thì Nhóc đừng hòng lấy cà -rem dụ dỗ ta nữa nhé. hihihi bây giờ thì phải ngược lại đó, bổn cô nương sẽ nghinh mặt quay đi chỗ khác không thèm nhìn Nhóc....ừ, đã biết đôi mắt Nhóc là đầu mối tội lỗi, ngu sao mà đi nhìn!

Nói thì nói vậy thôi, ta biết Nhóc hiểu được ta nghĩ gì mà. Lắm lúc ngồi nghĩ vu vơ, ta chỉ ao ước được nằm dài trên bờ cát, ngắm những làn mây trắng đùn đẩy nhau theo nhịp sóng rì rào của biển, và Nhóc kể cho ta nghe 1 câu chuyện cổ ti'ch bắt đầu bằng ngày xửa ngày xưa....Ước mơ của ta thiệt giống 1 bà cụ non quá mức phải không Nhóc? Nhưng ước mơ bình dị như vậy cũng không thực hiện được .

Hôm qua ta bắt gặp hình ảnh của Nhóc qua "cậu bé" người Mỹ học cùng lớp. Hắn thiệt dễ thương hết mức làm ta cứ suy't xoa...phải chi ta cũng còn...bé như hắn. Hắn tệ hơn Nhóc 1 chút là khuôn mặt của hắn đỏ lựng khi lúng túng. Nhóc ngày xưa thì ngang tàng hơn nhiều, có lúc nào chịu nhận là mình lúng túng có phải không? Ngồi ngẫm nghĩ... ta thấy mình đã lớn mất rồi....đã bỏ quên cổ ti'ch mất rồi. Chẳng những Nhóc "đã trưởng thành để cổ ti'ch ngẩn ngơ "...mà chính ta cũng đã bỏ quên cổ ti'ch.

Hoàng tử bé con à, hay...để ta đi tìm lại xem sao? ta sẽ đi tìm cho ngươi 1 tiểu công chúa trên những đám mây kia. À, ngươi biết gì không? trên đó có 1 lâu đài nguy nga tráng lệ, cũng toàn bằng mây thôi. Nàng tiểu công chúa của ngươi cũng ở trên đó, không tin à? ngươi cứ ngồi đợi nhé, khi nào trời mưa nàng sẽ xuống gặp ngươi ngay. Nhớ đợi nàng có biết không !



ngày.... tháng...năm....

Công Chúa thương,

Bữa nay tao được nghỉ học nên lại khoái đi lang thang.... lang thang trong trí tưởng tượng của mình, tao quay về cái lớp học tinh nghi.ch của tụi mình ngày xưa. Nếu còn ở VN, hông biết bây giờ tao đang học ngành gì hả mày?

Hồi đó thi xong lớp 9, tao với mày bàn nhau sẽ thi vào Lý Tự Trọng học ban C. Nhỏ Vi Tính thì học ban B còn Hoàng Tử bé cứ 1, 2 dzụ dzỗ tụi mình học ban A. Mày lúc nào cũng la tao là không bao giờ làm điều tao thi'ch. Mày có nhớ lúc mọi người chọn tao đi thi học sinh giỏi Anh không? Lúc đó tao chỉ cười. Kết quả thầy Tâm xém kí đầu tao 1 cái, la: " cái con nhỏ này sao lại không đi thi chuyên Văn!" Đến bây giờ cũng vậy, tao lại làm điều mà mình không thi'ch. Nhưng mà mày đừng lo, kết quả cũng không có tệ hại lắm đâu.

Ngồi nhớ những kỉ niệm cũ, tao lại nhớ những giờ ra chơi, những lúc đi học thêm quá mày ơi. Cái nhóm ngũ quái của tụi mình đàng hoàng là dân "thành phố " vậy mà xắn quần, xắn áo lội nước đi bắt ốc về luộc thì cũng là 1 kì ti'ch. Giữa trưa nắng chang chang, trên nắng, dưới nước mà oang oang cười nói vang khắp 1 cánh đồng. Thằng Huy`nh "tổ ấp " (ấp gà) bình thường láu táu vậy mà hôm đó cũng ga-lant ra phết mày hén. Nó dám hy sinh đi đầu trần, nhường cái mũ độc nhất cho đám con gái, còn luôn miệng nhắc nhở coi chừng...đĩa. Cái thằng! vẫn không bỏ được cái tật chọc ghẹo con gái. Nó bây giờ nghe đâu đã yên bề gia thất hả mày?

Rồi những bữa đi đá banh. Công nhận tụi mình hồi đó có tinh thần thể thao quá mức. "Trời thì mặc trời mưa, lớp mình còn đá mình chưa thèm về". Vừa xem tụi nó đá banh với lớp của Hoàng Tử vừa hò hét, mặc cho mưa làm đôi tay lạnh cóng. Đứa nào đứa nấy ướt như chuột luột, môi tím lại vì lạnh mà tiếng cười vẫn cứ lan ra, nổ giòn dã át cả tiếng mưa. Mê đá banh khủng khiếp! Đến cả thầy dạy Toán nghiêm nghị là vậy cũng bị đám lớp mình "dzụ dỗ". Cái lần "cá độ" với thầy đó thắng đậm, vị ngọt của những viên kẹo dường như vẫn còn trên đầu lưỡi khi nhắc tới.

Mùa này bên đó chắc nhiều mưa lắm. Nói đến mưa thì không thể không nhắc đến cái "thú lãng xẹt" của tao với mày, 2 bộ áo mưa của tụi mình cũng nhờ vậy mà mới tinh nguyên từ lớp 7 tới lớp 9. Bởi có lần nào tụi mình xài tới đâu. Hễ gặp trời mưa là nghêu ngao hát và đạp xe chậm lại là đằng khác. Vậy mà hồi đó không lần nào mình bị bệnh hén mày. Qua đây tao vẫn không bỏ được niềm say mê với mưa. Mặc dù không được dạo mưa như ngày nào, tao chỉ được ngắm mưa qua khung cửa kính thôi. Có lần ngắm mưa như vậy mà không thấy đồ Mẹ tao đang phơi trước mắt, để ướt hết...đến nổi Mẹ tao cũng phải lắc đầu. Sau lần đó tao có biệt danh là...con nhỏ dở hơi đó mày à.

Kể làm sao cho hết những kỉ niệm ngày xưa huh mày? Mổi lúc nhớ như vầy, trái tim tao lại nhói lên. Hạnh phúc vì có những kỉ niệm thật tuyệt vời, và cũng thật đau vì mình mãi mãi không quay trở lại được. Đừng la tao sao cứ hoài niệm. Giống như 1 giấc mơ đẹp mà chưa mơ đến hồi kết thúc, khi tỉnh dậy cứ tiếc hoài không biết chuyện sẽ diễn tiến ra sao, nhưng muốn nằm ngủ cũng không mơ lại giấc mơ đó được nữa. Tao cũng vậy, lúc nào tao cũng luyến tiếc không biết số phận của tao sẽ ra sao nếu cứ ở VN..... cho nên tao cứ giữ hoài chuyện xưa trong lòng là vậy. Mỗi khi nhớ, tao lại thấy mình là cô bé lớp phó 16 tuổi, chở 1 nàng Công Chúa sau xe đạp, lang thang đi 1 vòng quanh biển và nghêu ngao hát..."em sẽ là mùa xuân của Mẹ...."

ngày..tháng...năm....

Công Chúa thương,

Hôm nay là thành viên thứ 3 trong nhóm ngũ quái mình đã lên xe...tăng về nhà chồng rồi há mày. Mới đó mà nhanh thiệt. Con nhỏ bé Năm bé bỏng lập gd trước hết, rồi tới phiên mày, chị Hai, và hôm nay là chị Ba. Nhóm năm người chỉ còn mổi chị Cả Vi Tính và tao. Cái bà Vi Tính đó hôm trước dám dở giọng trù ẻo tao đó mày. Bả nói bả học làm thẩm phán thì dù sao cũng xong nhanh hơn tao. Bả còn cười hi'hi' nói thế nào tao cũng thành...gái già. Nghe mà có tức ứa gan không cơ chứ?

Tức đến nổi cuối tuần tao bị bệnh. Cái con vi trùng cảm cúm khốn kiếp, lợi lụng cảnh đời côi cút, không ai chăm sóc của tao mà tấn công. Tao nằm bẹp dí hết 2 ngày, ngày thứ 3 xương cốt mỏi muốn gãy nên phải ngồi dậy nấu cháo ăn. Hi`hì...tao giởn với mày cho vui thôi. Chuyện tức bà chị Cả thì không có. Thiệt ra tao còn tha^'y tội nghiệp bả nữa chứ tức gì đâu. Bả 1 thân một mình, lo học ở Sài Gòn thiệt tội nghiệp mày hén. Bây giờ tao đi học xa nhà mới thấm thía cái cảnh cô đơn của bả. Mà tao gặng hỏi cách ma^'y bả cũng không thèm kể cho tao biết là có thằng cha nào "nghía " bả không. Hỏi sao bả cũng chỉ trả lời 1 cách tưng tửng "uii...nghía thì thiếu cha gì, quan trọng là tao có nghía lại hay khong thôi"...mày thấy bả làm tao tức muốn hộc máu không? Dù sao cũng phải nói cho tao biết để tao còn biết đường mà "nghía" 1 thằng nào đó chứ...không nhanh chân với bả dám chắc lời trù ẻo của bả có hiệu nghiệm lắm à.

Mày thông cảm, đừng trách tại sao bữa nay tao cứ nói chuyện về cái đám húi cua đó. Thấy chị Ba đi lấy chồng còn lại có mình tao với chị Cả nên tao cũng...sợ. Với lại hồi xưa cái thằng bồ cũ của tao nó có hù tao 1 câu: " T khó quá coi chừng...." Tao hông biết là phải coi chừng cái gì....nhưng cũng hơi ngán nên cứ phải giướng 2 con mắt cận thị lên mà dòm trước dòm sau.

hihi...biết thế nào mày cũng kêu là tao...nhảm, nên tao dừng lại ở đây. Chắc là mấy con vi trùng vẫn còn lẩn quẩn...thôi để lần khác tao viết thư đàng hoàng hơn. Mày có đi dự đám cưới chị Ba cho tao gởi lời chúc. Nhớ để ý coi "anh Ba" có hơn chị Ba "1 cái đầu" như yêu cầu của chị Ba không hén. Cho tao gởi lời hỏi thăm anh Hai smile.gif

tiểu yêu quái.
TN

ngày... tháng... năm...

Kẻ Thù mến,

Đến bây giờ mà nghe tui gọi ông bằng cái tên đó, chắc cả 2 đều sẽ phì cười khi nhớ lại những ngày đầu quen nhau. Hồi đó, mặc dầu ông 1, 2 gọi tui là Người Dưng, nhưng tui vẫn biết tỏng là ông...có khoái tui. Chứ không không tại sao người ta lại nói "người dưng khác họ đem lòng nhớ thương" kia chứ.

Vậy mà "hồi đó " đếm tới bây giờ cũng là 8 năm rồi còn gì. Còn 2 ngày nữa là tới sinh nhật tui, cái bình thủy tinh đựng 1000 ngôi sao ông tặng tui vẫn còn giữ lại 1 điều ước. Ừa, từ đó tới giờ tui vẫn để giành không dám ước. Tui tham lam nên hy vọng để lâu nó sẽ...sanh lời như người ta để tiền trong nhà băng á. Hy vọng tui sẽ được lời nhiều nhiều rồi san sẽ bớt cho ông.

Tui đi học xa, không đem theo những lá thư ông viết cho tui theo. Bây giờ ngồi buồn buồn ước gì có để đọc..để mà nhớ, mà thương cho 1 thời lí lắc. Hông biết bây giờ ông ra sao rồi? Có biết Người Dưng đang nhớ Kẻ Thù không?

Người Dưng.

ngày...tháng..năm....

Bé D thương,

Lâu rồi chị không thăm hỏi, không biết em dạo này ra sao? Lần cuối cùng nói chuyện, thấy em đã đi học lại bình thường, chị nghe cũng thấy mừng 1 chút.

Mới đó mà chuyện đã cách đây 2 năm rồi em nhỉ? Bây giờ..."già " hơn, chắc chắn em đã có những suy nghĩ trưởng thành hơn rất nhiều. Chị chỉ hy vọng cùng với sự trưởng thành, em sẽ hạnh phúc hơn. Một thời gian không liên lạc, chị em mình thật xa lạ phải không em? Chị cũng không biết rõ sự rạn nứt bắt đầu từ đâu nữa. Chỉ thấy sự ngượng ngập càng lớn, mặc cho cả hai cố tình vui vẻ hơn trong lời nói.....Ừ nhỉ, đã "cố tình" thì ai mà không nhận ra....Nói thật, chị tiếc ghê những ngày tháng chị em mình vui vẻ chọc ghẹo người ta, vui vẻ cười đùa, bình phẩm thơ, và cả khi sụt sịt khóc...thất tình.

Có lẽ đây là lá thư cuối cùng chị viết cho em. Cám ơn em, 1 người bạn thật dễ mến và hết lòng vì người khác. Cám ơn em, 1 người em bé nhỏ, yếu đuối để chị thấy mình mạnh mẽ hơn. Và cuối cùng...chị có lời xin lổi em. Xin lổi em những lúc chị nóng giận, ép buộc em làm theo ý chị, thay vì ủng hộ, chia sẽ nổi buồn của em. Xin lổi em vì chị luôn cho là mình đúng mà không hiểu cho lý lẽ của em. Đừng giận chị nữa nhé cô bé răng khểnh.

Chúc em thật nhiều niềm vui trong ngày sinh nhật.

TN

ngày... tháng....năm....

Mẹ yêu dấu,

Mấy hôm nay con thật nhớ Mẹ lắm. Mỗi lần gọi điện thoại về, con lại muốn nói 1 điều gì đó, muốn kể 1 chuyện gì đó bằng 1 giọng thật vui, thật hồ hởi để Mẹ biết là con yêu Mẹ. Nhưng mỗi lần gọi, là mỗi lần con lại cằn nhằn về những điều Mẹ nhắc nhở. Dẫu biết Mẹ nhắc đi nhắc lại là vì Mẹ thương nhớ con và lo lắng cho con, nhưng con vẫn chưa thắng nổi bản thân của mình để bộc lộ ti`nh yêu thương con gia`nh cho Mẹ.

Mẹ ơi, Mẹ có biết con rất đau lòng, xót dạ mổi khi thấy Mẹ lui cui làm những việc vặt vãnh trong vườn. Một nổi xót xa và cảm giác bất lực cứ xâm chiếm tâm hồn con. Hôm trước đi lễ, con chợt muốn bật khóc khi chợt nhận ra lưng Mẹ đã còng. Ngày trước Mẹ cứ luôn muốn con nhổ tóc sâu cho Mẹ, bây giờ tóc Mẹ đã bạc trắng..ôi, Mẹ ơi!

ngày...tháng...năm....

Có những ngày chợt buồn tê người. Ừa, nó không nói xạo đâu. Nổi buồn làm cho những suy nghĩ của nó cũng bị tê liệt. Nổi buồn cứ day dứt, mênh mang, mênh mang...làm cho nó cứ bần thần cả người, đứng lên, ngồi xuống không yên. Quay qua quay lại, nó đã đi gần 1/2 cuộc đời. Chà...nếu cứ tính 60 tuổi là sẽ..ngủm cù tỏi, nó chỉ còn 35 năm nữa thôi. Biết có đạt được điều gì trong thời gian đó không nhỉ? Hay nó vẫn chỉ loanh quanh với 4 mùa mưa nắng. Giá mà nó có thể khóc 1 trận...hay đi ngủ khò 1 giấc cho qua ngày, qua tháng.

Nó nhớ Mẹ quá đổi. Bây giờ nó mới hiểu được nổi khổ của đám húi cua. Thì ra "tỏ tình" khó đến như vậy cơ đấy. Chắc là nó phải đi tìm "sư phụ", học 1 khóa tỏ tình rồi mới về nhà nói chuyện với Mẹ được. hi`hì...không biết có ai rủ lòng thương mà dạy "chùa" cho nó không nhỉ?
DinhDang
Yêu cần gì nói , mần được gồi. Mua cho mẹ cái gì đó hoặc làm đại món gì cho mẹ ăn. Nhiều khi chỉ cần bên mẹ một ngày ăn đồ mẹ nấu xong ngủ 1 giấc như ngày nào còn bé là cũng đủ rồi. Chúc Tím sớm tỏ tình được với Momy.
ThachThao
DingDang, smile.gif cám ơn đã cho TT lời khuyen. Có lẽ nhiều lúc Mẹ TT cần lời nói ngọt ngào hơn là hành động hihi Mẹ TT nói người già giống y như con nít...rất hảo ngọt smile.gif
_________________________________________________

ngày... tháng... năm....

Anh,

Không nhớ đã bao lâu rồi, em không còn nghe người khác gọi mình bằng cái tên gọi "ấn tượng" đó nữa. Kỉ niệm về nhau cũng đã nhạt nhòa đi qua những mẩu chuyện vụn vặt của người ta. Hôm nay chợt có 1 người gọi em là Tím, ừ thì giành vài phút để nghĩ đến anh.

Có lẽ anh sẽ cho là em lạnh lùng, sỏi đá...nhưng thật ra mình đã là gì của nhau đâu nhỉ? Ngày đó em thật là khờ với lòng tin mình sẽ cảm hóa được người khác. Em tin tưởng vào những câu chuyện của anh và ngây thơ đến nổi đã quỳ bên chân giường để cầu nguyện hàng giờ. Em còn nhớ em đã cuống quít, lo sợ đến rơi nước mắt và cả gan đến nổi gọi 911 để hỏi về số "911" của nơi anh ở. Sau này nghe chị ấy kể lại, em chỉ buồn cười, cười cho sự ngớ ngẩn của mình chứ chẳng hề giận hờn anh. Lúc đó, em biết mình đã thật sự không nghĩ gì đến anh nữa.

P nè, em chẳng bao giờ trách anh điều gì đâu. Tâm hồn cũng không hề vướng vấn. Có lẽ vì ngay từ lúc đầu em đã không đặt trọn niềm tin vào anh, cho nên sau này em cũng không có cảm giác hụt hẫng nào. Kể ra thì cái tính đa nghi cũng tốt phải không anh? Dù gì đi nữa, em cũng cám ơn anh. Lúc quen nhau anh luôn mang cho em cảm giác được yêu quý, trân trọng. Hy vọng em đã không làm phiền anh nhiều lắm (không nhiều thôi, chứ ít ít thi thế nào chẳng có phải không!).

Chúc anh luôn sống tốt.
Tím

ngày... tháng...năm...

H .....

(cười) Không biết bây giờ bé phải có thái độ nào với H nữa. Nhiều lúc ngẩn ngơ như vầy, bé thiệt muốn gọi cho H ghê. Ước chi có thể nghe cái giọng cười kêu ngạo, dễ ghét mổi lúc chọc giận được bé, giọng nói đong đầy yêu thương, trìu mến chỉ giành riêng cho bé.... để cho bé được trở thành 1 cô bé nhỏ xíu, nhỏ xíu, lúc nào cũng cần sự che chở của H. Cũng lạ H nhỉ? Bé lúc nào cũng bướng bỉnh, lì lợm như vậy, nhưng lại sợ cái trừng mắt của H. Đôi mắt của H thật...khó thương quá mức! Chẳng cần biết bé tức ach ách trong bụng thế nào, trái tim quỷ quái...phản chủ của bé luôn ngoan ngoãn vâng lời H 1 cách kì cục. Chả cần biết bé đang giận cỡ nào, giọng nói của bé cũng phản chủ luôn, lúc nào cũng dịu dàng hết mức.... Không biết người khác có nghĩ là H...bảnh trai hay không, nhưng hồi đó bé cứ nhìn H không biết chán (con gái gì mà...thật xấu hổ!)

(thở dài)...nhưng mà mọi chuyện đều đã xa... xa lắm rồi H nhỉ. Dẫu xa xưa như vậy bé vẫn không có can đảm đối diện lại với H. Nhỏ D cứ rủ rê bé hết năm này qua tháng khác... nó áp dụng chiêu "nước chảy đá mòn" đó H. Nó đâu có biết, có "mòn" cách mấy, sự lo lắng trong bé vẫn không mất đi được. Nó đâu có biết, nội việc nói chuyện điện thoại với H cũng sẽ làm bé run lên bần bật như đứng trong bão tuyết. Nó đâu có biết cái lần gặp H cuối cùng ở NY trái tim bé đã đánh loạn xà ngầu thế nào mổi khi ở cạnh H....xa lắm rồi H ạ. Bé tự nhủ với lòng đừng bao giờ xáo trộn cuộc sống của H (cũng như của bé lần nữa)...vậy mà những lúc chạnh lòng như vầy, bé lại nhớ về H.

...tháng 9...
có 1 mơ ước nhỏ nhoi trong đáy mắt
em mơ về anh, và 1 thuở xa xưa
công viên cũ có còn xanh màu nhớ?
chiều nhạt nhòa và Thu khe khẽ sang

tháng 9 giận mình... 1 kẻ đa mang
Xoay gót chân...thì thôi đành tiếp bước
Có là gì đâu khi giòng đời xuôi ngược
Thêm 1 người buồn...rồi lặng lẽ lướt qua nhau.

tháng 9...
có đôi rèm mi khẽ chớp thật mau....

ngày...tháng... năm...

Ta thân mến,

Lâu rồi ta không tự soi lại lòng mình. Nhịp sống nhanh quá cứ kéo trôi phăng đi tất cả. Ngày này qua ngày khác, ta chỉ biết đuổi theo cuộc sống mà không chịu dừng lại để xem...ta đang đuổi theo cái gì! Đêm nào cũng học đến khuya, ngày nào cũng về nhà lúc gần tối. Mổi phút rảnh rỗi thì giành cho cái thứ xa xí phẩm duy nhất và cần thiết nhất: giấc ngủ....sighs...rồi sẽ được gì nhỉ?

Quen nhau với khoảng thời gian dài nhất tình sử mà ta có được. Mọi hành động, lời nói, suy nghĩ như 1 thói quen bất hủ. Ngày tháng cố định, tương lai cũng đã được định sẳn, ta chợt cảm thấy nghẹt thở, gò bó quá mức. Tự ép mình vào khuôn khổ cũng đã 2 năm rồi còn gì...có phải bản tính của ta quá "chấp nhận" nên hiện tại là như vầy không? Đâu mất rồi cái tính sôi nổi, tiên phong đi trước? đâu mất rồi những ước mơ bay xa? Đâu mất rồi sự gan dạ, lì lợm? Chẳng lẽ ta đã già đến nổi chỉ muốn "chấp nhận" thôi sao?

Bâng khuâng vì 1 chiếc lá rơi...đỏ thắm. Ừa, có 1 thời ta thi'ch màu đỏ của hoa tóc tiên, đỏ kiêu hãnh, bất khuất dù cho nó chỉ là 1 bông hoa bé tí với sợi dây leo mỏng manh.... lầm lũi đi trong cơn mưa bụi, ta có còn can đảm không? hay chỉ 1 phút nổi loạn này rồi ngày mai ta sẽ lại chấp nhận? Bình yên...bình yên....làm sao bình yên khi bản chất vốn chẳng bình yên....???

Lại chờ đợi ư? chờ đợi qua phút nổi loạn, có khác gì với chờ đợi mãi mãi không? Chiều...nắng đã tắt hẳn. Thở dài...sao ta bất lực thế này?

Người ta không nghĩ đến mình đâu
Chớ có tương tư tự gieo sầu
Cắn môi rướm máu cho tâm tịnh
Sóng vẫn chao nghiêng ứa lệ đau

Người ta cười nói rất tự nhiên
Chỉ có mình tôi ngậm u phiền
Mỗi lần gặp gỡ sầu không dứt
Nhức nhối tim buồn khóc niềm riêng

Thôi thì cứ khóc cho vơi khổ
Lệ ướt mi rồi mai sẽ khô
Một ngày nắng mới tương lai mới
Mọi thứ về người gởi hư vô



ngày... tháng... năm....

vẫn biết ngày mai mình sẽ quên, nhưng mà làm sao vượt qua được hiện tại để đến cái "ngày mai" đó bây giờ? Cứ lẩn quẩn mãi ở cái vòng ye^u-ghét, riết rồi nó tự ghét chính bản thân. Sao lại có thể xao động dễ dàng như vậy? Sao lại có thể buồn phiền đến như vậy? Rõ ràng là nó đã xác định tư tưởng rất rõ ràng, đã quyết tâm lắm rồi cơ mà. Rõ ràng là nó biết phải làm gì, tại sao cứ chao đảo? Có phải vì....

Chưa bắt đầu mà phải cố quên mau
Tự nhủ lòng phải quay lưng ngoảnh mặt
Phải dửng dưng cho dù tim đau thắt
Kẻo yếu mềm lại lỡ dỡ đời nhau....



Lý trí...lý trí của nó mạnh lắm cơ mà. Lẽ nào không vượt qua nổi. Mặc kệ phải đối diện thường xuyên. Mặc kệ người ta làm gì. Mặc kệ sự tiếc nuối nhân đôi. Mặc kệ tất cả. Nó đã phân ti'ch kĩ lắm rồi, phải kiên cường làm những gì nó cho là đúng. Cho dù....


Em biết chắc rồi anh sẽ quên
Sẽ quay lưng với bước chân thong thả
Và mai này ta thành người xa lạ
Chỉ riêng em gìn giữ dấu ái tình

Em biết chắc ngày mai... ta xa nhau!


.......Chết tía rồi! Nó làm thơ được có nghĩa là nó lại biết...thất tình. Ôi nó ơi là nó!

ngày...tháng...năm

Sư huynh xa nhớ,


Ừa, tiểu muội đang nhớ sư huynh, nhớ kinh khủng! Huynh có tin không? Đã 10 năm hơn rồi còn gì, tiểu muội cứ ngỡ mình đã quên, vậy mà....

Mấy bữa trước, tiểu muội cứ ngỡ mình thất tình, suy nghĩ lại nhiều lần, muội mới nhận ra mình vẫn còn tha thiết với cái thuở xa xưa ấy lắm. Sáng nay vào lớp, muội giật mình nhận ra mình đang...liếc về phía "hắn"...y hệt như ngày xưa đi học thêm lớp Văn với thầy Tâm. Tiểu muội còn nhớ rõ ràng sư huynh thường ngồi ở cái bàn tròn đối diện, còn muội và Công Chúa thì ngồi trong góc gần cửa sổ. Chắc huynh không biết đâu, muội cố tình ngồi ở đó, để có thể ngang nhiên ngước mặt lên là thấy huynh 1 cách "hợp pháp" mà không sợ mọi người nghi ngờ. Cái tật viết nhanh, chữ như gà bới bây giờ cũng do huynh mà ra đấy. Mổi lúc thầy Tâm đọc bài cho lớp chép, y như rằng muội viết thật nhanh, nhanh hơn tất cả mọi người để có thể ngước lên nhìn sư huynh trước khi mọi người ngẩng mặt lên...Mèn ơi, bây giờ nghĩ lại, tiểu muội thật là si tình hết chỗ nói phải không huynh?

Huynh còn nhớ cái lần "đụng độ" ở chùa Giác Hải không nhỉ? Cái lần tiểu muội đã mím môi giận dữ kéo ngã hết những chiếc xe đạp của huynh và đám bạn lớp huynh đó? Ai bảo đám bạn của huynh cả gan dấu 2 tấm thiệp chúc sinh nhật mà Công Chúa và tiểu muội đã bỏ công đi tìm chọn làm chi. Hai đứa đã "hy sinh" 1 buổi học Toán để đi chọn, vậy mà vừa quay đi đã mất tiêu, hỏi sao không bực chứ. Muội giận quá kéo ngã từng chiếc xe để "tra tấn" từng người. Đến xe của huynh thì tay muội bị 1 gọng kiềm chận lại. Lúc đó tụi mình đâu đã xưng huynh-muội hả huynh? Thiệt tình...huynh học võ nên chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì hết. Cổ tay của muội vẫn đau suốt hôm ấy. Chắc tại đau nên muội bắt đầu...ngó huynh để trả thù....chứ sao nữa, phải biết người biết ta mới trăm trận thắng trăm được chứ smile.gif

Muội còn nhớ sư huynh rất là...dễ ghét. Tính huynh thật hiếu động nên giờ ra chơi lúc nào cũng chạy nhảy, vật lộn cùng đám bạn. Muội nhớ mãi cái vẻ mặt diễu cợt của huynh lúc giơ ngón tay ngoắc 1 đám đang hùng hổ đi về phía huynh...cái vẻ mặt "tao chấp hết tụi mày" đó chợt biến mất, sư huynh còn kịp nheo mắt với muội rồi...co giò bỏ chạy làm Công Chúa và tiểu muội được 1 phen cười no ruột. Cũng vì chạy tới chạy lui như vậy nên có 1 lần huynh tông vô muội 1 cái rầm (bây giờ nghĩ lại.....chắc là huynh cố tình quá). Muội thì nhỏ bé, dĩ nhiên bị tông sẽ xiểng liểng và..té. Còn huynh thì học võ, dĩ nhiên tay chân nhanh nhẹn sẽ...đỡ. Hỏng biết vì xém té hay được huynh đỡ mà tim muội thót 1 cái..xém chút rớt ra ngoài, và muội...đi thẳng vô lớp khi vừa kịp đứng vững lại...không dám nhìn cái tên thủ phạm lấy 1 cái.

Sao những chuyện nhỏ nhặt đó lại làm muội nhớ lâu đến vậy không biết? Muội nhớ từng chi tiết vặt vãnh, nhớ ánh mắt, nhớ lời nói, nụ cười và nhất là cảm xúc...Và bây giờ muội lại có lại những cảm xúc đó. "Hắn" cũng làm muội xém té, và "hắn" cũng đưa tay đỡ muội...và muội cũng thản nhiên đi tiếp, không nói 1 lời. Cứ như là tiềm thức, cứ như là 1 thói quen.

....Còn nhiều, nhiều nữa...chả là "hắn" và muội học chung mổi ngày kia mà...ước mơ mà sư huynh mong muốn thì "hắn" lại có được. Có phải là muội đang tự lừa dối chính mình không? đang sống tiếp ước mơ của một thời cổ tích? "Hắn" còn nhỏ lắm, nhỏ như tụi mình ngày xưa ấy.... để mổi lần nhìn thì muội lại cảm thấy xôn xao. Ôi..."cái thuở ban đầu lưu luyến ấy...ngàn năm há dễ mấy ai quên". Ước chi có sư huynh ở đây nhỉ? muội sẽ chẳng thèm nhìn "hắn" dù chỉ bằng nửa con mắt chemieng.gif

Đêm nay thế nào muội cũng sẽ có 1 giấc mơ...
Hải Âu
ngày... tháng... năm...

Gởi lớp 9C

Mới đó đã gần 11 năm rồi các bạn nhỉ. Hôm qua Quân Sư ta có dịp nói chuyện lại với Khương, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm xa quê hương đấy. Ta chỉ nhớ mang máng là hắn có 1 cái nốt ruồi trên mặt, học giỏi Toán lắm vì hắn "cả gan" thi đua với chị Hai của nhóm ta mà. Hắn kể cho ta nghe về cuộc họp mặt của lớp mình hôm Tết vừa rồi. Hắn có nhắc đến Duy...chà bây giờ đã là 1 thầy giáo đạo mạo. Cái "con công loè loẹt" thì đã là 1 giám đốc cơ đấy. Con nhỏ "kim chỉ " còn "xách" theo 3 "chiến lợi phẩm" của nó...hihi 3 đứa nhóc chắc dễ thương lắm....

Hắn có hỏi thăm về ta, cái thằng dễ giận, hắn hỏi ta có...lớn thêm tí nào không? và còn hỏi thêm ta đã lập gia đình chưa? Ta cho hắn xem tấm hình năm ngoái, hắn cười hihihi và chọc ta ốc tiêu...grrr.

Chuyện vui có, mà chuyện buồn cũng có...những chuyện mà ta không ngờ. Thằng "đệ tử" của ta hiền lành, dễ thương và lém lỉnh như vậy...nó dễ thương như 1 chú bé chỉ biết làm vui lòng người khác...vậy mà bây giờ thân tàn ma dại. Hi'c.... ta xém khóc khi thoáng nhớ đến nụ cười tươi rói của nó khi xưa. Còn lớp trưởng, 1 lớp trưởng nghiêm nghị, tuân thủ mọi luật lệ bây giờ trở thành 1 đại ca ư? Ta thiệt không ngờ, không tin chút nào. Còn..còn nữa mà ta thiệt hông dám nghĩ đến chút nào. Thôi cứ nhớ như ta từng nhớ, để tất cả đều tốt đẹp, đáng mến trong suy nghĩ của ta. Để mổi khi có ai hỏi ta "điều gì làm ta tự hào nhất?" ta sẽ trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: dĩ nhiên là "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy"

Quân Sư

hihi..nhận đại là bạn đang khen HA hén smile.gif hearts.gif

ngày..tháng..năm...

Kẻ Thù mến,

umum.. hơi đắn đo 1 chút, không biết phải sử dụng từ gì giành cho KT, nhưng cuối cùng ND nghĩ mình chỉ nên dừng lại ở từ "mến," dẫu cho nó có hơi khách sáo 1 chút.

KT biết không? Hôm qua sau khi nói chuyện với KT xong, ND tự hỏi sao mình lại bỏ 1 thời gian dài như vậy không chịu liên lạc với KT sớm hơn. Nhưng bây giờ sau khi nghe câu hỏi đó, ND đã nhớ lại cái lí do của mình...và 1 lần nữa ND nghĩ mình đã quyết định đúng.

ND thiệt không ngờ gần 10 năm rồi mà KT vẫn còn nghĩ đến ND...tha thiết đến như vậy. KT làm ND..xao động hết 1 buổi chiều, không chú tâm học hành được gì hết. Rồi ND thầm trách KT nữa đó.... đã biết ND đang buồn, sao lại nỡ làm ND buồn hơn? KT muốn ND lúc nào cũng tươi cười, nhưng KT lại làm cho ND lo nghĩ thêm về chuyện của KT nữa..làm sao ND cười được?

ND nhớ ngày xưa, xưa thật là xưa, lúc ND và KT lần đầu gặp, ND thật là con nít quá mức có phải không? Con nít đến nổi ND cảm thấy sợ hãi khi nhận ra tình cảm của KT giành cho ND thật là nhiều. smile.gif mà thôi, không nhớ chuyện ngày xưa nữa. Cả hai bây giờ đã có hướng đi riêng của mình rồi. ND sẽ lại xa KT 1 thời gian, để tình cảm của KT dịu xuống, để KT nhận ra rằng ND chỉ là 1 quá khứ. ND rất mừng vì cuộc sống của KT đã ổn định, chỉ hy vọng KT luôn được như vậy. Đừng vì bóng hình của quá khứ mà làm buồn lòng người hiện tại nha KT. ND lúc nào cũng mạnh mẽ, lúc nào cũng lì..ND sẽ vượt qua được tất cả. ND cũng không thi'ch được người ta thương hại đâu, chỉ làm cho ND ủy mị thêm, dễ khóc thêm mà thôi. Hãy tin rằng ND luôn sống tốt.


ND
phanngochan
Hay lam phat huy nhe applause1.gif
Hải Âu
Tính viết thư mà...sao cái trang thư cua HA lại trở thành...kì cục vậy hè? help2.gif vietlove muốn giảm # posts huh admin?
Hải Âu
Dallas, ngày 07 tháng 12 năm 2007

V thân mến

Không nhớ đã bao nhiêu năm rồi từ cái lần cuối cùng V ghé nhà T. Lúc đó, T cứ mở to mắt mà nhìn V không chớp, còn V thì mím môi cười cười "V đi đại, số điện thoại thì mất tiêu, nhưng mà đường tới nhà T đi riết rồi quen luôn...hên là không bị lạc." Chao ơi, đường tới nhà T cũng cả 4 tiếng đồng hồ chứ có ít a, vậy mà dám bảo là "đi riết rồi quen." Cũng cái kiểu nói "quá lên" của V mà...tới tận bây giờ T vẫn cứ thắc mắc..."hỏng biết hồi xưa ' thằng chả ' có iêu mình thiệt không?"

Bữa nay trời xui đất khiến gì mà T tự nhiên tìm thấy cái CD của Micheal Bolton. Lúc xưa T tìm đỏ con mắt không ra, bữa ni không tìm nó lại nằm chình ình trước mắt. CD này không phải của V tặng cho T đâu à. Nhưng mà nó có 1 bài hát mà V nhắn gửi cho T. T còn nhớ V "dặn dò" kĩ lắm..."bài này T nghe trong lúc yên lặng 1 cách tuyệt đối, tốt nhất là nghe lúc..nửa đêm mới cảm nhận được hết sự truyền cảm và ý nghĩa của bài hát." Hồi xưa T nghe dặn xong cũng ngoan ngoãn ngồi nghe đó chứ, mà có "cảm" được cái chi chi đâu. Bây giờ...già hơn 1 chút, ngồi nghe lại, T vẫn có cùng 1 thắc mắc. Hi..hi..vậy mới biết, có...già hơn cũng không thể đoán được lòng người.

Kể ra thì...T cũng có lổi với V...1 chút xíu (chút xíu thôi). Đôi lúc ngồi nghĩ lại, T cũng có 1 chút bâng khuâng, 1 chút "nếu như..." Um....cũng giống như là bây giờ nè, T đang "nếu như..." Nếu như có thể gặp lại V, T sẽ...bao V 1 chầu starbuck. Đùa với V 1 chút thôi, có lẽ bây giờ V đã con bế con bồng rồi. Dù không bao giờ gặp lại, T vẫn luôn muốn giữ 1 hình ảnh "anh Ba của chị Ba" rất tài hoa, rất đa tình và rất...thư sinh trong lòng. Mùa Giáng Sinh tới, dù ở tận nơi nào, T vẫn nguyện xin bình an cho gia đình V.

Cô bạn nhỏ
TN

Hải Âu
ngày...tháng...năm...

Sáng nay trời lất phất mưa. Không khí se se lạnh của mùa đông và cách gọi "bé " thân thương của 1 người bỗng dưng gợi lại cái tính lãng..xẹt của nhóc. Nhóc thèm được viết, được trở lại cái thời cổ ti'ch xa xưa ấy.
Hải Âu
ngày..tháng...năm...

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là nó đã trở thành 1 người khác. Ai cũng hỏi nó "có hồi hộp không? Có vui không?"....Nó chả hồi hộp, chả lo âu, chả có cảm giác gì ráo. Nếu mà một người trong trường hợp của nó bắt buột phải có...những "cảm giác" lung tung đó thì...tiêu thật. Nó bắt đầu cảm thấy..lo lo...(hông biết như vậy có tính không hén?)

Nó định gọi cho H để báo 1 tiếng...rồi lại thôi. Cũng không cần thiết phải không? Nó định gọi nói chuyện với HL, ừ thì cũng là báo 1 tiếng...rồi lại thôi. Có phải là sắp lên đoạn đầu đài đâu mà phải..trăn trối.

Hôm trước nói chuyện với chị nó ở VN, cũng thấy tiếc nuối và buồn đôi chút. Cũng bày đặt...giá mà với nếu như. Giá mà có chị nó ở đây, nó đã bớt lo đi 1 việc. Giá mà có mấy bà chị nó ở đây, chắc ngày đó sẽ vui hơn, sẽ ồn ào hơn và giống cái chợ hơn.

Nó đã chuẩn bị tinh thần đủ chưa nhỉ? Làm sao để chuẩn bi tinh thần...chả phải giống như mùa chay để nó đi tĩnh tâm, đi vài ngày rồi sau đó sẽ sẳn sàng...như vậy thì sướng biết mấy.

**Sigh**** 4 ngày nữa là đám hỏi của nó.
DinhDang
http://www.video4viet.com/watchvideo.html?...0Cay%20Va%20Dat

...Trời xe duyên nên khiến "ai" gặp em , cho lứa đôi kết thành mộng ước của ngày xanh....

Chúc Bé Tím hạnh phúc .
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2009 Invision Power Services, Inc.