Người Bí Mật
Đoạn 1
Còn 1 tháng nữa là tới ngày cưới của Vân và Vương. Vy chống cằm suy nghĩ xem mua gì cho cô nàng thì có người nhịp nhẹ lên vai nàng:
_ Con làm gì mà ngồi thừ ra vậy Vy? Vân nó gọi con kìa, vú để điện thoại trên ghế đó.
Vy giật mình quay lại ôm lấy vai bà vú già:
_ Con đang suy nghĩ xem phải mua gì cho Vân và anh Vương đấy vú ạ, vú suy nghĩ hộ con nhé?
Bà vú già lắc đầu:
_ Chuyện đó mệt óc lắm, con tự suy nghĩ đi, bọn trẻ tụi con mới biết ý nhau, chứ bà già này thì chỉ biết nấu cơm thôi.
Vy nũng nịu:
_ Vú mà già cái gì, vú ráng động não dùm con đi, con nói chuyện với Vân xong sẽ kiếm vú đấy.
Vy bỏ chạy ra phòng khách, nàng cầm phone lên:
_ Vân hở, có chuyện gì không?
Tiếng Vân bên kia đầu dây:
_ Mi giờ này còn chưa đi nữa hở, mọi người đang chờ mi tập hát kìa cô!
Vy chợt nhìn đồng hồ rồi kêu lên:
_ Chết cha, tớ quên mất, chờ một tí nhé, tớ lên liền.
_ Lẹ đi nhá, mọi người chờ đó. Bye!
Vy cúp máy rồi chạy vào phòng lấy chìa khóa, nàng thò đầu vào cửa nhà bếp:
_ Vú ơi, con đi tập hát một tí nữa sẽ về nhá.
_ Ừ, tập xong thì bảo đám chúng nó về đây ăn cơm, vú chờ đó....
Không chờ cho vú nói hết câu, Vy đã phóng ra cửa. Đám chúng nó mà vú bảo đó là Thảo - Vy, Bích- Vân, Lê - Vương, anh em Giang Lâm và Mỹ Ly, Hoài Thương và Hoài Vương, và Bảo Vinh. Trong nhóm tám đứa, chỉ có Bích Vân và Thảo Vy là mồ côi cha mẹ, Thảo Vy may mắn hơn được bà vú nhận về nuôi, hai người gắn bó với nhau hơn 10 năm nay. Bà vú đem Vy đi vượt biên 15 năm trước và tạm trú ở khu chung cư này hơn 10 năm rồi. Thảo Vy bước vào phòng tập hát thì mọi người đang trong lúc giảo lao 10 phút. Ca đoàn cũng chẳng có ai khác ngoài đám bạn của Thảo Vy và vài người nữa trong nhà thờ. BíchVân chạy lại:
_ Mi làm gì mà quên cả giờ tập hát vậy?
Thảo Vy cười cười:
_ Tớ tương tư người bí mật !
BíchVân cười to bảo Vương:
_ Anh Vương này, mau mau bảo người bí mật ra trình diện cô Vy nhà ta đi, kẻo không phải mang cô ấy đi nhà thương chữa bệnh tê tê mất.
Vương đang cắm cúi với mấy bài hát, không ngẩng đầu lên đáp:
_ Anh chàng đó hẹn đến khi nào đám cưới mình mới có mặt trước giờ rước dâu, anh có gởi bài hát xong rồi, hắn nói là chuyện nhỏ, không cần tập dợt trước một tháng đâu.
Thảo Vy lẩm bẩm:
_ Người gì mà cao ngạo thế? Biết vậy tớ không nhận hát cho nhỏ Vân...
BíchVân đứng cạnh nghe thấy véo nhẹ vào tay Vy:
_ Mi nói cái gì đó, đám cưới của tao mà mi nói không nhận... mi vừa làm phụ dâu, vừa phải hát solo với... "người bí mật"... ngay cả tao mà anh Vương cũng không cho biết tên cái anh chàng bí mật kia... thì mi đừng có cằn nhằn vô i'ch.
Đã quen với tính của Vương, nên Thảo Vy và BíchVân không gạn hỏi thêm gì về "người bí mật" mà Vương bảo sẽ làm phụ rể và song ca với Thảo Vy trong ngày đám cưới của chàng và Vân. Vương vỗ tay mời mọi người vào chỗ ngồi, anh là ca trưởng của ca đoàn nhưng rất khiêm nhường và hòa đồng nên ai cũng mến. Anh nhờ Hoài Thương giữ nhịp cho ca đoàn trong ngày cưới nhưng vẫn sốt sắng đến tập hát chung với mọi người. Cô bé Hoài Thương, tuy là nhỏ nhất trong bọn, còn đang sống vui với thời sinh viên năm thứ hai, nhưng rất có khiếu về âm nhạc. Thảo Vy rất thi'ch ngắm Hoài Thương đánh đàn guitar và hát. Hoài Thương có giọng hát nhẹ nhàng, và truyền cảm, rất hợp với mái tóc dài ngang vai và dáng người thon thon. Hoài Thương dễ thương với nụ cười chúm chím, tuy cô nàng không đẹp bằng Bich Vân nhưng rất có duyên. Có điều cô bé rất ít nói so với Thảo Vy và BichVân. Khác với Hoài Thương, Hoài Vương trông cũng bô trai nhưng cái miệng lúc nào cũng nói, không ngừng nghỉ. Anh chàng đúng là tên hề trong nhóm, nhưng lại ca cải lương rất hay. Vóc dáng của Hoài Vương rất đẹp, mày rậm mắt to đen, sóng mũi cao, thẳng tắp. Riêng có cái miệng chắc vì nói nhiều quá nên hơi rộng so với khuôn mặt của hắn. So với Lê Vương thì Hoài Vương bảnh trai hơn nhiều, nhưng tính tình thì khác hẳn. Lê Vương chững chạc hơn trong khi Hoài Vương vẫn còn tính nghịch ngợm của con nít. Lê Vương với khuôn mặt chữ Điền, hàng mi rậm và đôi mắt trong sáng, nhưng mỗi khi anh giận chuyện gì thì đôi mắt anh nghiêm lại, nhìn anh rất uy nghi và nghiêm nghị. Đôi mắt của anh lộ ra những cảm xúc anh rất rõ ràng, khi anh vui thì đôi mắt anh cũng cười. Kiều Vân hay nói với Vy là cô nàng thương Vương ở đôi mắt biết nói ấy. BichVân hơn Thảo Vy gần 2 năm, và cũng vì mồ côi nên BichVân rất chững chạc trong cách giao thiệp với mọi người. BichVân có mái tóc đen dài rất đẹp, lồng vào khuôn mặt trái xoan và đôi môi lúc nào cũng đỏ như có thoa son vậy. BichVân có đôi mắt mà người ta ví là "mắt phượng mày ngài" rất rõ ràng và đẹp với hàng mi cong vút. Miệng trái tim, sóng mũi cao nhưng hơi thô một tí, tuy vậy nhưng trông BichVân đẹp và có duyên với má lúm đồng tiền. Thảo Vy thì bình thường, đơn giản, nàng không đẹp nhưng có duyên, nhờ cái tài ăn nói hoạt bát và tính tình dễ thương nên ai cũng mến. Thảo Vy có dáng người đẹp, cao ráo rất hợp với áo dài. BichVân thường khen và bảo Vy nên đi tham dự những chương trình của người mẫu. Thảo Vy chỉ cười và bảo:
_ Em mà đi làm người mẫu thì chẳng ai dám may quần áo cho em đâu chị ạ !
Đoạn 2
_ Ê nhỏ, sửa soạn mọi thứ xong chưa? Tuần sau là đám cưới rồi đó!
BichVân thở dài:
_ Tao biết, mệt quá rồi, nghỉ ngơi một tí đã. Chỉ còn trải khăn bàn và thứ năm đi lấy hoa về cắm nữa là xong.
Thảo Vy nằm sát lại:
_ Thế tí nữa anh Vương có ghé không?
_ Không biết....
_ Sao lại không biết, hai người không nói chuyện à?
BichVân lắc đầu, lăn qua một bên:
_ Anh ấy không có nói là sẽ qua hôm nay, chắc còn đang lo hoa quả bên nhà anh ấy nữa. Mẹ anh ấy khó lắm, việc gì cũng phải hoàn chỉnh thì mới được.
_ Thế đám cưới xong thì Vân có về ở chung với bà không?
_ Chắc có, vì từ trước tới giờ mình chưa bao giờ gọi ai bằng mẹ... đám cưới rồi thì mẹ anh Vương cũng như mẹ mình, đâu có gì là phân biệt, phải không?
Thảo Vy gật nhẹ:
_ Cũng đúng, nhưng chỉ sợ "mẹ chồng, nàng dâu" như trong truyện thì khổ.
BichVân cười:
_ Chắc không có đâu, nhưng có gì đâu mà mi phải lo, mi còn đang sống độc thân vui vẻ mà.
Thảo Vy cũng cười, ngồi bật dậy:
_ Đúng thế, tớ chủ nghĩa độc thân muôn năm...
BichVân cũng ngồi dậy:
_ Phải không đó, hông chừng mai mốt là mi cũng sẽ theo gót ta đi lấy chồng à nghen...
BichVân chưa nói hết câu thì tiếng Hoài Vương đã vang lên ngoài cửa phòng:
_ Ai, ai đi lấy chồng theo chị Vân thế? Vy hở?
Rồi không chờ ai trả lời, hắn lên câu vọng cổ theo tuồng Lan và Điệp:
_ Vy ơi, đừng cắt đứt dây chuông, đừng lạnh lùng đóng cửa, anh dzìa đây để đón em đi xây mộng buổi ban đầu..... tèng, téng, teng teng teng...
Thảo Vy gõ một cái cốp vào đầu Hoài Vương:
_ Ai bảo mi là tớ đi lấy chồng, ca tầm bậy coi chừng kí lủng sọ dừa bây giờ đó.
Hoài Vương xoa đầu nhăn mặt, ca tiếp:
_ Úi da da, em có làm chi đâu mà chị kí lũng đầu... em....
Thảo Vy dơ tay lên hù định kí nữa thì Hoài Vương vội tiếp chữ cuối cùng:
_.... nín....
Chữ "nín" vừa dứt của Hoài Vương làm cả bọn cười nghiêng ngả. Tiếng bà vú ở ngoài phòng ăn:
_ Thôi ra ăn trưa tụi con ơi...
Chờ cho tất cả ngồi xuống ghế, vú nói:
_ Tụi bây lớn hết rồi mà cứ như con nít, tuần sau là tao mất đi một đứa con gái, tụi bay nhớ phải ghé thường xuyên chứ không thôi cái nhà này buồn chết được.
Thảo Vy cười:
_ Vú còn có con mà... con ở đây với vú cho hết cuộc đời, vú có chịu không?
Hoài Vương chen vào:
_ Chị định tu tại gia sao chị Vy?
Thảo Vy quay lại:
_ Tu cái gì, tớ chủ nghĩa độc thân thôi, chứ chả có đi tu gì hết á...
Lê Vương lên tiếng:
_ Chờ tuần sau đi rồi cô bé hãy tuyên bố độc thân hay không nhé...
Hoài Thương thắc mắc:
_ Tại sao phải chờ tuần sau?
Kiều Vân và bà vú đồng thanh:
_ "Người bí mật"!
Rồi cả nhà cùng cười, riêng Thảo Vy thì cũng cười đó nhưng hơi khó chịu một chút. Bình thường nàng rất liếng thoắng trong những mẩu chuyện trêu ghẹo nhau, nhưng hôm nay nàng ngồi im cười chung, không phản bác như lúc trước. Nàng tự nghĩ:
_ Để xem coi anh chàng này có bản lĩnh gì mà cao ngạo như vậy. Không biết điều thì tớ sẽ cho biết mặt.
*********