NỖI LÒNG
(Thành kính dâng hương hồn Thầy.
Nhờ đường roi của Thầy mà con biết đọc,
biết viết tiếng mẹ đẻ trên xứ người)
Canh khuya soi bóng tự tình,
Năm châu bốn bể quê mình nơi đâu?
Nhau với rốn chôn sâu xứ bạn,
Gót chân nầy hơn vạn ngày qua,
Chưa lần đạp đất quê Cha,
Nói chi hơi thở nhịp hòa khí thiêng!
Cha Mẹ dạy: Rồng Tiên nòi giống,
Nước Việt Nam, ấy đúng Quê Hương.
Lên năm cấp sách đến trường,
Biết thêm hai tiếng Lạc - Hồng: Tổ tông.
Vốn tiếng Mẹ vỡ lòng tiểu học,
( Nhờ đường roi Thầy vọt nát lưng),
Sử Nam bồ liễu Triệu, Trưng,
Mày râu Lê Lợi, Trần Hưng Đạo và…
Cong chữ S chính là vóc Việt,
Bốn ngàn năm oanh liệt cơ đồ.
Thầy nghiêm chưa dạy văn thơ,
Chương trình đã mãn, trường Sơ tựu trường.
Kể từ đó, nẻo đường rẽ hướng,
Tuổi hoa niên hấp hưởng Pháp-văn,
Lại thêm Lào-ngữ cao thâm...
Thân nầy thân Việt, còn tâm tâm gì?
Nghĩ mà thẹn mỗi khi bạn hỏi:
«Bốn ngàn năm...» nhờ giải bạn nghe.
Lòng đau ngậm tái nuốt tê,
Thấm thay cái kiếp xa quê, xa nguồn.
Hình hài nầy: Công ơn Cha, Mẹ,
Tâm tình nầy: Linh khí núi sông,
(Núi Trường Sơn, sông Cửu long)
Ai Lao, Lản Xảng tận lòng truyền trao.
Đêm về sáng dạt dào suy tưởng,
Tuyết giao mùa bay vướng cành khô,
Tha hương vì nỗi cơ đồ
Nhiễu nhương, ai đó thấu cho lòng nầy:
Đặt sứ quán Đông - Tây các nước,
Xin lập trường, mở lớp quốc văn,
Dạy cho con cháu sẩy đàn
Nằm lòng căn bản sử xanh giống nòi ;
Để thôi dở khóc dở cười,
Chuyện mình mờ mịt, chuyện người làu thông!
HÀN LỆ NHÂN (Paris)