Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Hoa huệ vàng.
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
teddybear15
Đây là truyện đầu tay của tui!!! Mong được wí dzị ủng hộ!!!

user posted image


HOA HUỆ VÀNG.


Chapter 1

"Máy bay chuẩn bị hạ cánh, xin quý khách kiểm tra dây an toàn. Nhiệt độ bên ngoài là....."
Tiếng nói nhẹ nhàng của cô tiếp viên hàng không làm tôi tỉnh giấc, vẫn thấy là lạ vì rất ít khi my "sleeping beauty" bị đánh thức mà tôi lại không hề khó chịu, hoàn toàn nhẹ nhàng. Cũng đúng thôi, lâu rồi không được nghe tiếng Việt, giọng nói nhẹ nhàng đó làm tôi cảm thấy lâng lâng.
Tôi nhìn ra cửa sổ, những căn nhà bé tí càng lúc càng lớn dần trong mắt tôi.
Không hiểu những căn nhà kia có gì lạ, khiến cho tôi nhìn chúng không chớp mắt.
Hay tại vì nhìn nhà cao tầng quen rồi, bây giờ thấy toàn những căn tí hon làm tôi cảm thấy thích thú?

---Sân bay Tân Sơn Nhất----

Sài Gòn vẫn ấm áp như thế, nắng vẫn vàng như thế nhưng huyên náo, nhộn nhịp và đông đúc hơn 10 năm về trước nhiều.
Lúc 7 tuổi, tôi theo gia đình ra nước ngoài sinh sống, nên sau 10 năm, lần đầu tiên được đặt chân về mảnh đất quê hương, tôi thả hồn vào cảm giác lâng lâng sung sướng.
Mọi người có thể nghĩ rằng tôi đang vui mừng khôn xiết khi được đặt chân về mảnh đất quê nhà, niềm hạnh phúc của con chim xa quê, lâu ngày được trở về tổ ấm.....
But no, in my mind, các món ăn như đang bay lượn chập chợn
Khi "hoàn hồn" lại thì tôi thấy người ta nhìn mình chăm chăm
What the hell? sao tôi catching attention nhiều thế nhỉ?
I don't really care, bước nhanh ra khỏi sân bay, có thể tại cách ăn mặc của tôi chăng?

Whatever!

Tôi gọi 1 chiếc taxi rồi trèo lên sau 1 hồi bị mấy gã xe ôm giành qua giựt lại như 1 món đồ chơi con nít! To be fair, tôi đành đi taxi vì kô biết nên lên chiếc xe nào!
Về nước 1 mình lần này, có thể xem là 1 cuộc "cách mạng" của tôi( nếu không muốn nói là đào ngũ!!!)Tôi thật sự giận cha mình, lần đầu tôi chống đối lại ông như thế.
Lôi mảnh giấy ghi địa chỉ nhà từ trong balo ra, đưa cho bác tài xế,
Đó là căn nhà nhỏ mà cô Tư thuê cho tôi, sau cuộc điện thoại "kể tội" cha mình!
Cô Tư còn lo thủ tục nhập học và 1 tỉ các thứ lặt vặt khác!
Oi, she thật sự là saviour của tôi!
Aunty, I love you lots!!!!

------My home------

Tôi xuống xe sau khi thanh toán tiền taxi
Trước mặt tôi là 1 căn nhà khang trang và nổi bật nhất trong dãy nhà kiểu biệt thự (<--- thật ra thì smaller than biệt thự 1 chút)
Tôi giở mảnh giấy ghi địa chỉ nhà ra, yah, that's right, it's this house!!!
Tôi cất tờ giấy vào ba lô rồi ngó nghiêng ngó dọc quan sát ngôi nhà,
Tường sơn màu hồng, là màu tôi thích nhất!
Căn nhà 2 tầng, thiết kế rất dễ thương, rất ấn tượng, style cũng đặc biệt, nói chung tôi cho điểm 10 ngay từ cái nhìn đầu tiên, không cần xem xét bên trong!
But wait, không thể là căn nhà này được,vì cô Tư nói cô ấy thuê cho tôi 1 small house cơ mà,căn nhà này thì quá to để là 1 small house như cô Tư nói.
Đang suy nghĩ thì cánh cửa mở ra, 1 người đàn bà sang trọng khoảng 30 tuổi bước ra,cô ta có 1 nét gì đó rất thân quen.mắt cô bỗng sáng lên khi nhìn thấy tôi,
_ Linh Anh phải không?
This voice, giọng nói rất thân thuộc tôi đã nghe nhiều lần qua điện thoại.That's right, It's my aunt!!!
_Yah, Aunty!!!
Cánh cổng màu vàng được mở vội ra, cô ôm tôi thật chặt.Tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng, cũng ôm cô!
_Cô nhớ con nhiều lắm, Linh Anh
_Yah, I missed you lots, too!
Cô đẩy tôi ra, nhìn tôi rồi mỉm cười nói:
_Cháu cô lớn lên nhiều quá, cũng 10 năm rồi còn gì! Càng lớn càng xinh!
_Cô cũng càng ngày càng đẹp ra, aunty!


..........
(to be cont)

Chapter 2

Cô lấy ngón trỏ chỉ vào trán tôi rồi lôi tôi vào nhà, tôi sực nhớ về cái "small house" này, Quay lại hỏi cô
_Đây là cái "căn nhà nho nhỏ" mà aunty thuê cho con sao?
_Yeah, like it ?_cô tôi mỉm cười nhìn tôi.
_I do--tôi trả lời-- But aunt cũng ở chung với con àh?
_No, đây là căn nhà riêng của con, cô cho con toàn quyền xử lí. Cô bận việc nên ít khi về nhà lắm, nếu sợ buồn thì con rủ thêm bạn về nhà ở chung!
_Sao cơ? Nhà riêng của con? Căn nhà rộng thế này mà only me thôi sao? Sao aunty nói đây là nhà thuê?
_Nếu không nói thế thì làm sao con chịu ở ? Nhưng đây là quà cô mừng con come back to VN! Nhận cho cô vui nghe Linh Anh!
_Well, but....I...
_Come on--cô Tư ngắt lời tôi-- Lâu lâu cô mới có dịp tặng quà cho cháu cưng của cô. Cứ coi như đây là nhà con vậy. Lúc nghe con nói con muốn về VN làm cô mừng quýnh lên, vội vàng đi tìm ngay nhà cho con, lựa hoài mới có 1 căn ưng ý! Nhận đi cho cô Tư vui!

Tôi cảm động:
_Thanks, aunty! Khi nào con đi làm con sẽ pay you back!
My aunt cười tươi, nói:
_Đến lúc đó hẵng hay!!!
Rồi cô lấy nước cho tôi uống. Tôi ngồi trên ghế sa lông, ngắm nhìn căn nhà.
Nội thất rất đẹp, tiện nghi cũng không chê được.
Cô Tư đặt trước mặt tôi 1 li chanh đá, tôi cám ơn cô rồi uống ngon lành.
Cô cất tiếng:
_Sáng nay cô cũng định ra sân bay đón con, nhưng cô có công chuyện đột xuất nên khôngđi được, cũng không liên lạc cho con đựơc, thế là khi xong công việc cô đành về đây chờ.
_Cái cellphone của con về VN không hoạt động được! Vả lại cô không cần phải đi đón con,con tự về được mà, lớn rồi!
Cô Tư hỏi tôi về cuộc sống ở HK, về việc học hành của tôi, ăn uống, sức khỏe and many others odd things!!!
Cô Tư ơi, giá như bây giờ cô nói cho con biết về tình hình thức phẩm ở VN thì hay biết mấy,con sẵn sàng căng tai lên nghe cô nói cả buổi! Và hình như cái bụng đang biểu tình của tôiđang cố gắng làm cho cô nhận ra điều đó! But she doesn't care about it at all, orshould I say doesn't know?!!
Rồi cô chợt hỏi về người đàn bà ấy, người đàn bà của cha tôi! Người đàn bà mà tôi vẫn cốxem như không có mặt trong đời, nhưng chỉ là sự cồ gắng thôi, sự thực là bà ta vẫn lù lù ở đấy, như 1 áng mây đen u ám!
Thấy khuôn mặt hình sự của tôi, cô Tư liền chuyển ngay sang đề tài khác:
_Àh, cô đã lo xong thủ tục nhập học cho con rồi!
Nói đến học, tôi quay phắt lại:
_Really? oh, aunty, I love you the best!!! Cái trường đó nó như thế nào hả aunty?
_Là trường nổi tiếng nhất ở đây đó! Cô không biết trường học bên đó thế nào, nhưng chắccon sẽ thích ngôi trường này!
_Được đi học ở đây là con mừng lắm rồi! Vậy bao giở con bắt đầu vào học hả cô?_Tôi vồn vã.
_Thứ hai tuần sau--cô tôi đáp--1 lát nữa cô sẽ đưa con đi sắm đồ đạc, hôm nay là thứ sáu rồi,còn 2 ngày nữa ở nhà nghỉ ngơi rồi chuẩn bị đi học nghe Linh Anh.
Tôi làm vẻ nghiêm nghị:
_Yes, madam!
Cô Tư cười!!!

---------
(To be cont)

Chapter 3:

Đường phố Sài Gòn khác xưa nhiều quá, nhà cao tầng mọc lên như nấm.
Nhưng dù SG có nhiều nhà cửa hay công ty ngân hàng hơn nữa, thì tôi cũng không thể nhắm nhìn thỏa thích, không phải vì cửa kính có rèm che, cũng không phải vì trời tối, mà vì cô Tư đang chở tôi trên chiếc xe hơi yêu quý của cô ấy!!!:yike2:
Tôi lên tiếng đề nghị nhỏ nhẹ:
_Aunty, hay là mình gửi xe ở đâu đó rồi......xuống đi bộ nhé! Con muốn ngắm cảnh về đêm! (<--------- 70% là nói dối )
_Đâu có được, 10 năm rồi con mới về VN, cô phải đích thân chở con, cháu gái cô không muốn thưởng thức tài lái xe của cô àh?
Tôi im lặng, cố gắng chịu đựng những cú đánh võng "ngoạn mục". Tài "lạng lách" của cô Tư thật sự........ấn tượng!!!
Có thể người đi đường nhìn vào cho rằng cô tôi là 1 tay đua có hạng
nhưng tôi biết, những cú "lượn" đó là do cô nhầm hoặc cố tình nhầm trái, phải!!!
Tôi chỉ biết ngồi "cầu nguyện" cho tai qua nạn khỏi, bình yên thượng lộ, an toàn về được đến nhà!!!
Thấy tôi im lặng, cô Tư lên tiếng:
_You okay?
_I'm fine! T_T Cô Tư, cô có bằng lái xe chưa?
_Rồi, sao con hỏi vậy? Không tin cô àh?
_No, I was just wondered......con là người thứ mấy cô chở vậy?
_Thứ 2!

Phew... I was prefered to be the first!!!

_Người đầu tiên là ai vậy cô?
_Thầy giáo dạy cô lái xe!
_Bây giờ ông ta đâu rồi?
_Trong bệnh viện!
_Hả? Ông ta bị sao vậy?
_Hình như lên cơn đau tim đột xuất khi vừa từ xe cô bước xuống, và ông ta hôn mê từ đó đến giờ, dù trên đường đi cô kô hề gây ra tai nạn nào!

Okay, dù tôi kô phải là người "được" cô chở đầu tiên nhưng sẽ dành được danh hiệu cuối cùng!!! Đáng để tự hào lắm chứ!TT_TT
Tôi đang chìm đắm trong niềm tự hào đau khổ thì......

KIIIIITTTTTTTTTTT......

_What's that? Cô Tư, có chuyện gì vậy?
_Không có gì, cô thắng gấp ấy mà. Đến nơi rồi!

Tôi xuống xe, không khỏi bàng hoàng và.....khiếp sợ,
Cũng may khi còn ở Hong Kong, tôi cũng thường đi Disneyland và thử các trò cảm giác mạnh!!!
Sau một lúc, tôi trấn tĩnh lại. Trước mặt tôi là 1 khách sạn khá sang trọng. Tôi và cô Tư sẽ ăn tối ở đây sao?
Sau khi cất xe vào carpark, cô Tư đến cạnh tôi đang ngơ ngác, lên tiếng:
_Not bad, huh?
_Yeah! Cô vẫn hiểu ý con nhất, luôn luôn biết khi nào con.........đói!!!
Cô cười rồi đưa tôi vào trong!
Khi tôi vừa đặt chân vào, cả đại sảnh quay lại nhìn tôi.
Sao lạ vậy nhỉ, lúc ở sân bay cũng vậy, tôi catching nhiều attention thế sao?
Lúc đầu tôi phớt lờ, vì có thể họ thấy 2 người khách mới xuất hiện nên quay lại nhìn cũng không có gì lạ,nhưng càng lúc tia nhìn của họ càng có điều gì kì quoặc!
Tôi quay lại hỏi cô Tư:

_Sao mọi người nhìn con chăm chăm vậy aunty? Mặt con dính mực àh?
_Không hề!
_Vậy thì tại sao?
Cô nhìn tôi 1 lúc rồi mỉm cười nói:
_Vì qua cách ăn mặc, con hơi giống 1 play girl!

PLAY GIRL????????

Tôi nhìn xuống bộ cánh đang mặc:
Quần đùi xanh đen, theo trường phái rách rưới + 1 đôi vớ sọc dài đến đầu gối + 1 đôi boot trắng, áo 2 dây cũng trắng + 1 chiếc áo khoác cộc tay dài đến đầu gối= Đủ bộ!!!
Đây là bộ cánh mà tôi thích nhất!
Khi ở Hongkong, người ta thường không để ý đến những-người-không-quen-biết mặc gì,nên khi ra đường, tôi chưa bao giờ "bị" nhìn nhiều thế này.
Cái cảm giác này khiến cho tôi thấy mình giống như người từ sao Hỏa vừa đáp xuống Trái Đất!

-------------
(To be cont)

Chapter 4:

Tôi bắt đầu cảm thấy nóng mặt, quay sang cô Tư:
_Aunty, con mặc như vầy quái đản lắm àh?
_Không đến mức đó! Cô thấy rất dễ thương đó chứ!!!

Thôi kệ, cô Tư đã nói là rất dễ thương cơ mà.
Tôi theo cô đến 1 bàn gần cửa sổ, ngồi xuống.
Cô Tư gọi đồ ăn vì tôi lâu rồi không ăn thức ăn VN, dù có mở thực đơn ra xem thì cũng không biết món nào vào món nào.
1 lát sau, các món được lần lượt xếp lên bàn.
Tôi ngồi ăn ngấu nghiến, giờ mới biết tôi đói hơn mình tưởng.
Cô Tư chỉ ăn 1 chút, rồi ngồi nhìn tôi ăn.Có thể vì bị nhìn quen rồi hay vì quá đói, tôi vẫn tự nhiên.
Rồi 1 waiter đến nói nhỏ vào tai cô điều gì đó,
Cô quay lại, nói:
_Linh Anh à, con cứ ăn tự nhiên đi nhé. Bà chủ khách sạn này muốn gặp cô để nói chuyện,thích gì con cứ gọi. 1 lát cô sẽ quay lại, xin lỗi con nha!
_No pro! Cô cứ đi lo công chuyện của mình đi, don't mind me!
Cô cười với tôi rồi bước theo người phục vụ kia.
Tôi cúi xuống ăn tiếp, như trời có sập xuống bây giờ cũng không ngăn tôi được.
Ăn xong, tôi nhờ 1 chị phục vụ dọn bãi chiến trường và gọi thêm vài món tráng miệng. Tôi chống tay, nhìn ra ngoài cửa sổ.
SG về đêm đẹp thật! Cả thành phố sáng lên nhờ ánh đèn mờ ảo trong màn nhung huyền diệu.
Đang chiêm ngưỡng cảnh đẹp thì bỗng có ai ngồi xuống trước mặt tôi.
Tôi quay lại, không phải cô Tư, mà là 1 tên con trai lạ hoắc!
Tôi tự hỏi, con trai VN hay nhi? không hiểu từ đâu "bay" đến,
Lại ngồi chung bàn với tôi_1 kẻ suppose-to-be-a-stranger với hắn.
Ah, có thể vì chỗ này kế cửa sổ.
Gã muốn ngắm cảnh?
Giả thuyết được đưa ra khá thuyết phục nên tôi không nhìn hắn với ánh mắt ngạc nhiên nữa. Tôi lên tiếng trước:
_Nếu ya muốn ngắm cảnh thì sorry, ya nên chọn bàn khác đi vì chỗ ya đang ngồi có chủ rồi!
Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên gấp 10 lần cách tôi nhìn hắn 2 phút trước nhưng khuôn mặt vẫn bình thản.
Có thể hắn thấy cách xưng hô của tôi kỳ quoặc chăng?
Ya (means you:P) là cách tôi gọi người mà tôi không biết tên, tuổi.
1 cách gọi khá hay trong trường hợp này, vì tôi không biết phân vai vế lớn bé với hắn ra sao.
Hắn có vẻ tầm tuổi tôi, hoặc lớn hơn,nhưng đó không phải là điều tôi đang quan tâm.Điều làm tôi quan tâm bây giờ là.... hắn đang cười sặc xụa!!!
Tôi nhìn hắn, ngạc nhiên. Lời nói của tôi bằng 20 than thuốc bổ hay sao mà làm cho hắn bị ngộ độc cười vậy kìa?Cười xong, không- hình như vẫn chưa xong, hắn cố mím cười rồi quay lại nhìn tôi đang dán con mắt vào hắn như 1 vật thể lạ.
_Cách xưng hô của "ya" thú vị nhỉ? (<-----thấy chưa, tôi biết ngay mà!!! Hắn còn copy bản quyền của tôi nữa T_T)
Hắn tiếp:
_Tôi sẽ trả chỗ ngồi này khi chủ của nó quay trở lại, được chứ? Và cũng không thể chọn bàn khác vì tôi không có hứng ngắm cảnh mà muốn ngắm người!


------------

(To be cont)

Chapter5:

Ngắm người? Ý hắn là muốn nhìn tôi sao? À, có lẽ hắn thấy tôi ăn mặc lạ nên tò mò, không có gì đặc biêt. Tôi nhún vai:
_It's up to ya. Cứ tự nhiên, nhưng xin đừng làm phiến tôi ngắm cảnh nhé! Và hình như cô tôi sắp quay lại rồi thì phải !
Hắn nhìn tôi, không nói gì. Tôi chống tay quay mặt ra cửa sổ, tiếp tục ngắm nhìn bức tranh lụa kia và làm ngơ trước sự có mặt của hắn.
Sau một lúc im lặng, hắn đưa tay ra, gõ gõ xuống bàn trước mặt tôi như muốn thu hút sự chú ý. Tôi quay lại nhìn hắn.
_"Ya" thật sự rất weird, lần đầu tôi gặp 1 weird girl như nhế! Thật thú vị!
_Weird? What do ya mean by "weird"?_Tôi ngạc nhiên.
_Những cô gái "được" xem là bình thường sẽ đỏ mặt, không tự nhiên hoặc nổi giận hay khó chịu khi thấy 1 người lạ nhìn mình chằm chằm. Ya là người đầu tiên tôi thấy có biểu hiện hoàn toàn bình thường và careless như thế! Không phải là weird sao?_hắn nở 1 nụ cười tuyệt đẹp chậm rãi nói.
Thì ra là vậy. Tôi nghiêng đầu về 1 bên, mỉm cười nhìn hắn :
_First, tôi không hề khó chịu khi "bị" ya nhìn, vì dù có khó chịu tôi cũng không thể cấm ya nhìn tôi hay bịt mắt ya lại, right? Second, I'm careless about ya sitting here cuz I'm caring about when ya're gonna leave. My aunt có thể quay lại bất cứ lúc nào!
Hehe, 1-0. Tôi đã hạ đo ván hắn! Tôi ngẩng mặt lên, nở cười đầy kiêu hãnh của người thắng cuộc, chờ xem phản ứng của hắn .
Hắn nhìn tôi, 1s, 2s.......rồi phá lên cười, cười như thể chưa bao giờ được cười. Tôi nhìn hắn, ngạc nhiên. Tràng cười của hắn như đang xoay chuyển tình thế, đổi bại thành thắng, making me become a fool trong mắt của những người khách xung quanh. Tôi bắt đầu cảm thấy nóng mặt, cố nhớ lại những điều mình nói, phải chăng tôi phát âm sai hay dùng từ không đúng, khiến cho hắn cười lên cười xuống như thế.
Hắn nhìn tôi, cố nín cười:
_I start being interested in ya! Lúc đầu tôi chỉ muốn đùa với ya thôi, không ngờ ya thú vị thật đấy!
Tôi không nói gì, vì vẫn bất ngờ về tràng cười lúc nãy. Hắn tiếp:
_Làm bạn nhé, give me your cellphone number!
Nói số cellphone của tôi cho 1 kẻ lạ hoắc vừa cười vào mũi mình như vậy.... no way!!! Tôi quay mặt đi chỗ khác:
_I don't have a pet called like that!
Hắn chụp lấy tay tôi, lôi cây bút cài túi hắn ra, viết vào lòng bàn tay tôi cái gì đó.
Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy nửa min, nên khi tôi rụt tay lại thì hắn đã hoàn thành "kiệt tác" của gã rồi.
Khi tôi vẫn đang surprise chưa biết làm gì thì hắn mỉm cười (<-------------vẫn nụ cười chết người đó ><) đứng dậy:
_Nhớ phone cho tôi nhé. We will meet again oneday! See ya!
Rồi hắn từ từ đi ra khỏi khách sạn!
Tôi dõi theo hắn, lẩm bẩm : What a strange guy! Tôi đã nhiều lần bị strangers đến tán tỉnh, nhưng làm quen kiểu này thì mới gặp lần đầu.
Khi hắn vừa đi khỏi cũng là lúc cô Tư quay lại.
Tôi ngước lên nhìn cô Tư:
_Cô nói chuyện xong rồi à?
_Ừ, lúc nãy cô ngồi bàn bên kia_Cô chỉ tay về 1 chiếc bàn khuất trong góc căn phòng, rồi nháy mắt nhìn tôi_nhờ vậy mà cô thấy hết!
Tôi hiểu she "thấy" gì, nhưng vẫn tỉnh bơ:
_Rồi sao?
_Không ngờ cháu cô đào hoa vậy, cô mới đi nửa tiếng mà đã có người đến làm quen rồi. Mà cậu ta rất đẹp trai đó chứ! Nghe bà chủ quán nói cậu ấy là con trai của 1 gia đình chính trị rất có thế lực, tên gì thì cô quên rồi.
_Điều tra nhanh ghê!_Tôi cười, không quan tâm lắm! Hắn đâu có liên quan gì đến tôi!
_Mà lúc nãy cậu ta nắm tay con làm gì vậy? Ôi, lớp trẻ bây giờ lãng mạng thật, làm cô nhớ hồi cô còn trẻ quá!
_Nắm đâu mà nắm, hắn......
Ừ nhỉ, hắn viết gì vào tay mình vậy cà? Tôi giơ tay lên nhìn.
98417822
_Wow, đã kịp cho nhau số điện thoại rồi à?_Cô Tư nhìn vào tay tôi, mỉm cười thích thú.
_Cô đợi con chút nghe!
Tôi đi vào toilet, vặn nước rửa tay. Thật khó ưa, không biết mực bút hắn là loại gì mà tôi rửa mãi không sạch! Geezzz!!!!!!!!!!!!!!!! fire.gif
Give up!
Tôi hậm hực bước ra khỏi toilet, lẩm bẩm nguyền rủa cái gã strange guy kia, mong sao hắn bị nguyên 1 lọ mực đổ vào tay, cho chừa cái tật viết bậy lên tay người khác.
Oh, strange! Since when did I start calling him a_strange_guy?
-------------------
( To be cont)

Chapter 6:

Cô Tư đưa tôi về, rồi lái xe về nhà cô ấy sau khi đưa tôi đi sắm "1 vài" vật dụng cần thiết! ( cái "1 vài" này khiến tôi và cô Tư phải vất vả lắm mới khênh hết được vào trong nhà!) Sắp xếp đồ đạc và tắm rửa xong, tôi lên giường ngủ 1 giấc ngon lành! (<---------không hề bị ám ảnh bởi my aunt's drive tongue.gif)

-------Sáng thứ 7--------

Tôi thức dậy trong tâm trạng cực kỳ thoải mái. Nắng mai ở SG đẹp quá, tôi ra vườn tưới cây. Cô Tư thật là tâm lý, còn để dành 1 mảnh đất trống trồng hoa. Tôi rất thích hoa cỏ cây cối, nhưng lúc ở HK, tôi sống trong 1 apartment trên tầng 15 nên kô có đất trồng cây. Muốn ngắm hoa thì phải cuốc bộ xuống công viên, rất bất tiện! Bây giờ thì tôi có hẳn 1 mini garden, trồng toàn lily vàng, loài hoa mà tôi yêu thích! Đây là cuộc sống mà trước đây tôi luôn mơ ước!
Nhưng nghĩ kỹ lại, căn nhà này quá lớn mà chỉ có 1 mình tôi ở. I wonder, oneday, will I feel lonely in this house? Cô Tư cũng có công việc và gia đình riêng của cô ấy, nên tôi không hi vọng she có thể thường xuyên đến chơi với tôi. Thôi kệ, khi nào có bạn, tôi sẽ lôi chúng đến ở chung!
Ngồi nhà mãi cũng chán, tôi quyết định đi shopping 1 mình!

Đường phố SG vào thứ 7 đông như mở hội. Cầm bản đồ SG trên tay, tôi cũng tìm được 1 vài plaza ở trung tâm thành phố ( thông minh đó chứ) ! Mua sắm chán, tôi ghé vào 1 quán bún bò bên đường.
Đây là lần đầu tôi được ăn bún bò Huế sau 10 năm! Mùi vị vẫn đậm đà như tô bún tôi ăn 10 years ago, trước khi lên máy bay, nhưng hoàn cảnh và cảm xúc thì hoàn toàn khác. Tôi làm 1 lúc 2 tô, kô phải vì đói, mà là để bù 10 năm không được ăn bún (><)
Tôi đứng dậy trả tiền sau khi đã no nê. Vì đông nên khi luồn lách ra khỏi quán, tôi đụng vào 1 gã to con đang ngồi ăn ngấu nghiến.
_Sorry!_tôi nhỏ nhẹ rồi tiến ra cửa , nhưng 1 bàn tay to kéo tay tôi lại:
_Này, đụng vào người ta như thế rồi bỏ đi được à? Xin lỗi mau!_Tên to con đó quát.
What the heck? Tôi đã apologized to him rồi mà ! Tôi dị ứng nhất là bị người ta quát to như thế nên quay lại:
_I said sorry!_tôi giựt tay ra, nhíu mày.
Hắn nhìn tôi đăm đăm rồi lại gần:
_Cô em xinh thế này mà sao nóng tính thế! _Gã đưa tay lên vuốt má tôi_ 1 lời xin lỗi như vậy không đủ bồi thường thiệt hại đâu, lại đây anh chỉ cho cách xin lỗi khác!
Tôi hất tay gã ra:
_Chỉ đụng nhẹ thôi mà cũng đòi bồi thường, đàn ông con trai kiểu gì mà nhỏ nhen tính toán vậy?
_Cô nói cái gì?_Hắn hất hàm, nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên lẫn phẫn nộ.
_Tôi nói ông nhỏ nhen tính toán, lại to tiếng với phụ nữ, không biết phép lịch sự tối thiểu, không đúng sao?_Tôi giương mắt lên nhìn hắn, thách thức.
_Mày.....
Hắn chưa nói hết câu thì giơ nắm đấm ra và........
Khoan, khoan, phản đối bạo lực với phụ nữ và trẻ em!!!!!!!! No violence here!!!
Nếu ông thầy Social Studies của tôi có mặt ở đây thì tên côn đồ kia đã bị chép phạt 1 trăm lần The rights of women and children rồi, có điều giờ này chắc chắn ông ta đang ở nhà coi Fearless trên kênh AXN bên HK , làm sao có mặt giải thoát cho tôi lúc này. Oh god, help me!!!!!
Tôi nhắm chặt mắt lại, 1s, 2s, 3s........Ủa, sao hắn chưa ra tay nhỉ? Tôi từ từ mở mắt ra, ngước nhìn lên. 1 bàn tay đang giữ chặt nắm đấm của gã to con kia. "My hero" lên tiếng:
_Coi nào ông bạn , có cần phải nặng tay với 1 bông hoa như vậy không?
_Mày là thằng nào? Sao lại xen vào chuyện của tao? _Gã to con kia tức tối.
_Qua đường gặp chuyện bất bình chẳng tha, vậy thôi!_"My hero" thản nhiên.
Bỗng 1 tên loi choi ( tôi đoán là đàn em của gã to con kia) đến thì thầm vào tai gã điều gì đó, rồi lấm lét liếc nhìn "my hero". Không hiểu hắn nói gì mà gã to con kia tự nhiên chộp dạ, mất đi đâu cái vẻ chẳng sợ trời chẳng sợ đất 2 mins trước , lẩm bẩm cái gì đó rồi bỏ đi.
Đang ngạc nhiên vì sự việc được giải quyết nhanh chóng hơn tôi tưởng thì "my hero" quay người lại. Tôi bất ngờ đến nỗi thốt ra thành tiếng :
_Ya are that strange guy!

----------------
(To be cont)

Chapter 7:
_Oh, it's ya, weird girl? _"My hero" cũng ngạc nhiên không kém , nhưng vẫn nở nụ cười.
Tôi chợt nhớ lại bàn tay bị hắn viết số phone lên, nên làm mặt lầm lỳ, thay vì cảm ơn hắn:
_Sao ya lại thích butt your nose in other's business thế nhỉ? Dù ya kô xuất hiện thì tôi cũng có thể solve this problem easily!
Hắn tủm tỉm cười:
_How?
_Tôi có võ đó, đừng coi thường!(<---99.95% là nói dối!)_Tôi vênh mặt lên, hứ 1 tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Chợt hắn kéo tay tôi lại, vật ra đằng sau và dùng đầu gối làm khụy chân tôi xuống.
(ahhhhhhh, lại bạo lực với phụ nữ rồi TT-TT)
Vì bất ngờ nên tôi ngã ngửa ra, và như đã chuẩn bị sẵn, hắn đứng ngay sau lưng tôi
nên dù không muốn hay bị bắt buộc, đầu tôi cũng dựa vào ngực hắn trong 1 tư thế cực quái đản!
Tôi ngước lên nhìn mặt hắn, theo chiều... "ngang"
(tay bị hắn vật ra đằng sau nên đầu tôi cũng vẫn....dính liền vào ngực hắn)
Hắn nhìn vào mắt tôi, nhấn mạnh từng chữ:
_Say it!
_Say what?
_Thank me!
_No!
Bỗng mắt hắn toát ra 1 sức hút kỳ lạ , khiến tôi không thể không nhìn vào đôi mắt đẹp đến nao lòng đó, và để cho nó điều khiển mình.
_Thank.......you...! (Oh no! My mouth, it's working on its own!!!!!! huhu.gif )
Tôi thoáng thấy ánh ngạc nhiên trong mắt hắn, đôi mắt đang nhìn tôi chăm chú. Sao hắn vẫn giữ chặt tay mình vậy nè? Đến lúc không chịu được , tôi hét lên:
_Let go of me. It hurts!!!!!
Như chợt tỉnh, hắn vội buông tay tôi ra. Tôi xoa xoa cổ tay mình, rồi lẩm bẩm nguyền rủa hắn. Hắn cười :
_Vậy mà nói rằng mình có võ! Tại hạ chỉ muốn thử sức cô nương tí thôi , có gì đắc tội xin cô nương lượng thứ!
Không thấy tôi nói gì , hắn lại gần, tiếp:
_Sao thế? Đau lắm à?
_Nope !_ Tôi cáu kỉnh.
Hắn im lặng, nhìn tôi 1 lúc rồi lên tiếng:
_Why didn't ya call me?_Hắn ghé mặt sát vào tôi, chỉ cách nhau 2cm.
Vẫn đôi mắt có thể thôi miên người nhìn vào đó, hắn nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi lúng túng (<-------và cũng không hiểu vì sao mình lúng túng ,
tôi có quyền chọn gọi hay không cho hắn mà!!!!!!><)
_I.... tôi....
_I was waiting for your call for so long...!
Tôi càng trở nên bối rối. Waited for me? Wasn't it just a joke when he came to get knowing me?
Đầu óc tôi rối bời bởi những câu hỏi kỳ lạ.
Gã bỏ đi, tôi chợt nhìn theo hắn như 1 phản xạ tự nhiên. Bỗng hắn quay đầu lại:
_As I said, we've met again ! Và tôi linh cảm chúng ta còn phải gặp nhau dài dài! So, see ya!
Hắn mỉm cười nhìn tôi rồi leo lên chiếc motobike phân khối lớn phóng đi, để lại tôi ngơ ngác giữa những dấu chấm hỏi.......!

-------My home------

Tôi trèo lên giường nằm suy nghĩ. Jeezz!!!!! Tại sao lúc đó tôi lại cám ơn hắn nhỉ?
Lại còn dựa đầu vào ngực hắn nữa. Nghĩ lại , sao thấy ghét hắn quá đi!
Càng ghét hắn tôi càng giận mình! Tại sao lại để cho hắn điều khiển mình như vậy chứ? Geezz!!!!
Tôi tự trấn an mình , sẽ không có lần thứ 2 đâu!
Tôi nằm ngửa lại, cố nghĩ về chuyện khác, tìm cách đuổi hình ảnh hắn và đôi mắt có sức thôi miên đó ra khỏi đầu mình. But.......
"Waited for my call???
You liar!!!"

AHHHHHHHH!
Lại nghĩ về hắn nữa rồi! Come on, ngày kia là mình đi học rồi, nghĩ về chuyện đó đi! Ừ nhỉ, chỉ sau ngày mai thôi, tôi sẽ thực hiên giấc mơ làm 1 cô nữ sinh cấp 3 quậy chọc trời khoáy nước, tôi sẽ có 1 cuộc đời học sinh vui vẻ và yên bình, tôi sẽ đi ăn chè, phở hay bún với bạn sau mỗi buổi học, tôi sẽ đạp xe với lũ bạn đi "truy lùng" khắp các tiệm ăn vặt vỉa hè, tôi sẽ........
Và cứ tiếp tục với những cái "tôi sẽ" đó, tôi chìm vào giấc ngủ tự lúc nào.......!
--------------------
(To be cont)
--------------------
Author's notes:
hearts.gif hearts.gif hearts.gif for reading and supporting my story!!!
Hope you guys will enjoy this chap!!!
Ohhh, từ giờ đến tối không viết thêm được chap nào nữa rồi, dzì mai I'll have a French text huhu.gif huhu.gif huhu.gif huhu.gif Mong các sis thông cảm !
I HATE FRENCH!!!!!!!!!! mad.gif huhu.gif
teddybear15
nana.gif Chapter 8:

--------First day at school-------

Tôi nhìn cánh quạt trần quay đều, quay đều, quay đều.........

_Em là Linh Anh à?
Tôi giật mình quay lại, sực nhớ ra mình đang ở phòng giáo viên chứ không phải trong phòng quan sát hiện tượng...quạt quay! Tôi nhìn ra cửa, 1 cô giáo khoảng 23 đến 28 tuổi trong bộ áo dài màu trắng hoa vàng đang nhìn tôi.
_Vâng!
_Cô tên Dung, là giáo viên môn Văn và chủ nhiệm lớp của em. Bây giờ em theo cô lên lớp nhé !!!
_Vâng!
Tôi xách cặp theo cô. Tôi nhìn kỹ gương mặt my class teacher. Cô ta có đôi mắt dịu dàng và khuôn mặt hiền hậu. She seems to be kind_Tôi kết luận.

_Cô nghe nói em đã học ở nước ngoài 7 năm?
_Vâng.
_Chương trình học ở VN khác với HK nên nếu em gặp khó khăn gì thì đừng ngại đến tìm cô, cô sẽ giúp đỡ em!
_Vâng.
_Nếu em gặp rắc rối trong lớp thì viết thư cho cô, cô sẽ tìm cách giải quyết giúp em!
Tôi định tiếp tục "vâng" theo bài bản thì sực nhớ câu "dặn dò" này có điều gì bất thường, quay lại hỏi cô:
_Gặp rắc rối trong lớp? Rắc rối gì vậy cô?
My class teacher thoáng bối rối rồi dừng chân lại trước cánh cửa có bảng treo: Lớp 11A5.
Cô quay mặt lại nhìn tôi :
_Em sẽ hiểu ngay thôi !
Rồi cô mở cửa vào lớp, tôi bước theo cô.
Tiếng cười nói ồn ào chợt hạ xuống khi cô chủ nhiệm bước vào. Cô đặt chồng tập lên bàn rồi lên tiếng :
_Hôm nay lớp ta có thêm 1 học sinh mới, như cô đã thông báo! Bạn Linh Anh học ở nước ngoài từ bé , nên còn bỡ ngỡ và chưa quen cách học mới , cô mong các em sẽ giúp đỡ bạn !!!
Tôi nở 1 nụ cười cầu tài méo xệch nhìn quanh lớp vì bản childish introduction kia !
Cô có cần thêm chữ "bạn" vào trước tên tôi không nhỉ? Nghe con nít quá đi !
Bên dưới chợt nổi lên tiếng xì xầm :
"Dễ thương nhỉ?", "Da trắng quá!", "Cũng xinh đấy!", "Lại 1 con chim vành khuyên nhỏ, dáng trông thật....",.....
Cuối lớp , 1 cái đầu vừa gục mặt trên bàn bỗng ngóc lên , ngước nhìn tôi. Tôi cũng nhìn gã. OH MY GOSH!!!!! Cho dù người sao Hỏa có đáp phi thuyền xuống trái đất ngay trước mặt tôi cũng không thể khiến tôi ngạc nhiên như lúc này!!!
Là hắn, the strange guy!!!!!!!!!!
Hắn nhìn tôi, cũng ngạc nhiên không kém. Nhưng nụ cười nửa miệng đó nhắc tôi nhớ lại vị trí và hoàn cảnh của mình , trước khi gã alien kia bắt cóc tôi lên sao Hỏa !
Coi nào, gặp hắn ở đây thì có gì lạ? Quả đất tròn mà!!! Tôi nhủ thầm rồi bước lại chỗ ngồi cô giáo vừa chỉ định! Tôi ngồi giữa lớp, hắn ở cuối, cách nhau 2 bàn.
Considering that he isn't here, tôi chẳng hề bận tâm nao núng!!!

---------Tiết đầu: Sinh Học ---------

Đây là giờ học chán nhất mà tôi từng thấy từ trước đến giờ !
Lớp học ồn ào như cái chợ, cô giáo lúng túng không biết làm cách nào cho lũ ong vở tổ kia trật tự , học sinh thì ném giấy rác qua lại , bay cả lên bàn giáo viên.
_Kìa các em, im lặng nào! Đừng xả rác nữa !!
Dù nói thế nào thì lớp học vẫn giống khu họp chợ vậy!
Cô Sinh thở dài bất lực. Rồi mặc cho bọn học sinh gào thét hát hò bên dưới, cô vẫn cầm sách giảng bài. Thật đáng khâm phục! Trong 1 tiết học mất trật tự và vô kỷ luật như vậy mà giáo viên vẫn có thể đứng dạy, I'm really admiring this teacher!
Tôi giở sách ra, nghe cô giảng. Tôi liếc nhìn xuống phía cuối lớp, hắn đang nghe nhạc 1 cách relaxedly, like he's used to it!
Tôi chống tay lên bàn, căng tai lên nghe lời cô giảng. Nhưng cô chỉ có 1 giọng nói và học sinh có đến 42 cái loa phát thanh đang vặn volume hết cỡ ( except his and mine!) Không tài nào lọt tai được 1 câu !
First day, first day, calm down, cố nhịn đi, mình không muôn la hét hay nổi nóng vào ngày đầu tiên, right?
Bỗng 1 cục giấy bị vo tròn từ đâu bay đến trúng đầu tôi. I'm really pissed off! Thật hết chịu nổi nữa rồi!
Tôi bật dậy, đập mạnh 2 tay xuống bàn, hét lên:

_SHUT THE HELL UP!!!!!!!!!!!! Các người không thể im lặng cho người khác học được sao? Các người đến trường để làm cái quái gì vậy? Nếu chỉ để hò hét , cười đùa hay chọi giấy thì khỉ cũng có thể đi học được ! IDIOTS!!!!!!!!!
"Lũ khỉ" đột nhiên im bặt, ngỡ ngàng vì tiếng hét "thất thanh" của tôi, mở to mắt ngạc nhiên nhìn kẻ vừa gọi them là "khỉ"!
Tôi ngồi phịch xuống , thở như vừa chạy maraton xong 1 đoạn đường dài!
Không hiểu "lũ khỉ " có nghe tôi nói gì không, chỉ thấy "chúng" có vẻ im lặng , thôi ném giấy và ngoan ngoãn ngồi yên! Cô Sinh mỉm cười nhìn tôi gratefully.
Giờ tôi mới biết giọng mình lúc đó to đến mức khiến cho 1 thầy đang dạy lớp khác phải đến "hỏi thăm" , nhưng nhờ vậy mới "thức tỉnh" được "lũ khỉ" kia!
Một vài tên quay lại nhìn tôi bắng ánh mắt e dè lẫn nể phục!

Và 2 tiết học đầu tiên của tôi trôi qua peacefully!

--------------------
(To be cont)

Chapter 9:

--------Giờ ra chơi --------

Woooooowww!!!!!!!
So sleepy!!
Sáng nay tôi phải "giã từ" giấc ngủ lúc 5:30 a.m (chắc các bạn đang tự hỏi làm sao tôi có thể thức dậy quá sớm như vậy phải không? Nhờ "đội ngũ" đồng hồ báo thức của tôi đấy! Tôi để 5 cái alarms trên đầu giường , mỗi cái sẽ báo thức cách nhau 2 mins, cho nên dù thèm ngủ thế nào chăng nữa tôi củng phải.....get up!!!)
Nhà trường bất công quá , 7:00 a.m vào học mà bắt new student phải có mặt lúc 6:30 để ngồi....."ngắm quạt trần" trong phòng giáo viên!

Đang lục tìm vài cái coffee candies trong cặp thì 1 cánh tay đặt lên bàn trước mặt tôi. Tôi ngẩng mặt lên, có lẽ 1 classmate nào đó đến "góp ý" cho "màn" gào thét lúc nãy.
Một cô nàng thuộc dạng "girls nowaday" đang đứng trước mặt tôi. She seems to be tough!
Chắc "bạn này" muốn "có ý kiến" about the way I called my classmates! Công nhận lúc đó tôi có hơi quá đáng thật , thay vì để cô nàng này quạt vào mặt thì nên lên tiếng trước , như vậy đỡ phải mang danh người bị động:
_Well, lúc nãy tớ có hơi........
Cô ta ngắt lời tôi:
_Bồ thú vị thật đấy!!!!! Những câu bồ nói lúc nãy ấn tượng lắm, đủ tiêu chuẩn làm bạn tớ rồi đó!
Tôi thoáng ngạc nhiên , cô nàng có đôi mắt sống động kia nhìn tôi cười:
_Tớ là Thủy Tiên. Mình kết bạn nh.......
_Ahhh, bắt đền Thủy đó, tranh mất phần ngon nhất của "me" rồi!!! _ 1 tên với cái đầu hightlite vàng cắt ngang lời Thủy Tiên, đưa tay kéo vai cô ấy xuống rồi kê mặt lên her shoulder, nheo mắt nhìn tôi_Hi, Anh! Bà Thủy này dữ lắm , làm bạn với bả Anh phải mua sẵn bảo hiểm đó! Chơi với "me" an toàn hơn!!!
"Bop"
Thủy Tiên đánh lên đầu tên kia, mắt hình viên đạn:
_Chỉ 1 mình Hoàng được gọi tôi là "Thủy" thôi, ông mà không chừa cách gọi đó thì đừng hỏi tại sao mình hói!
Gã kia ôm đầu, rên rỉ:
_Huhu, đã đánh rồi còn dọa cạo đầu người ta nữa! Anh thấy chưa, ví dụ sống nè!
Thủy Tiên đẩy gã sang 1 bên, quay sang nói với tôi:
_Đừng nghe cha này nói bậy! Thế nào cô bạn, đồng ý chứ?
Tôi chưa kịp trả thì tên kia láu táu chen vào:
_"Me" is Vũ Quang! Lúc nãy Anh nói hay thật đó, tại hạ bái phục! Anh là người đầu tiên dám lớn tiếng với họ đấy! Bọn này cũng ngứa mắt lắm nhưng không ai nói ra! Làm bạn với bọn này nhé!
_Ai là "bọn này" với ông?
_Ậy, sao hôm nay bắt bẻ nhau dzữ dzậy? Lúc nãy ai tranh phần với "me" đi làm quen trước?
Thủy Tiên liếc Quang rồi nói:
_Tạm tha cho ông đó!
Rồi cả 2 cùng quay lại nhìn tôi, ánh mắt như biết trước câu trả lời!
These 2 are really funny! I start to be interested in them! Vẻ yêu đời, nụ cười ngạo mạn lẫn ánh mắt tự tin của họ thật sự ấn tượng! Their styles are not bad!
Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt họ:
_With pleasure!
--------------
Sau 1 hồi "điều tra thân thế" và "tự giới thiệu" thì trống vào lớp, 3 chúng tôi về quay chỗ . Quang ngồi ngay sau lưng tôi, vậy mà bây giờ tôi mới để ý! Còn Thủy Tiên thì là "dân bàn đầu", though she's quite tall!
Cứ 1 lúc là gã 2-lai kia lại gõ lưng tôi:
_Snack nhé?
_No, thank you.
_Nước suối không?
_Không, cám ơn.
_Khăn ướt nè!
_Khỏi, thanks!
_Chewing gum?
_No, thanks!
_Kẹo trái cây hay bạc hà?
_không, cám ơn!
_Đồ dùng học tập Anh có thiếu gì không? Cái gì "me" cũng có cả!!!
Tôi phì cười:
_Bộ cậu là Doraemon à?
_Doraemon?_Quang cười_Cứ cho là vậy đi!!!
_Sao lúc nào cũng mang theo cái ba lô đó vậy?_Tôi exxxthawcs mắc
_Vì đây là túi thần kỳ mà!!!
Tên Doraemon này hay thật! He's really funny!!!
Tôi quay lại, ra hiệu im lặng rồi nhắc gã chú ý vào bài học, miệng vẫn tủm tỉm cười!

--------------------------
(To be cont)

Chapter 10:

--------Giờ tan trường --------

Tiếng trống vang lên báo hiệu tiết học cuối kết thúc.
Học sinh từ các lớp tràn ra như đàn ong vỡ tổ.
Tôi vừa xếp sách vở vào cặp, vừa dỏng tai nghe 2 người bạn mới "thân mật" trò chuyện.

_Số nợ trong tháng này của Tiên đã tăng lên 528.600 rồi đó!
_Cái gì? Ông nói xạo! Làm gì mà nhiều dữ vậy? Chắc chắn ông đã lén nâng số tiền tôi mua thiếu ông!
_Không tin à? Vậy thì nghe nè!_Vừa nói Doraemon vừa lật quyển sổ màu đỏ được lôi từ "túi thần kỳ" của gã ra, đọc liến thoắng_Ngày 3 tháng 2, 8 cây kẹo Twister của Nhật giá 54.000 , 1 hộp chocolate thượng hạng của Pháp giá 92.000. Ngày 5 tháng 2, 3 cái bánh bông lan Rax của Đài Loan giá 24.000 , 2 thanh Crunch Úc giá 27.000. Ngày 6 tháng 2, 1 hộp kẹo ngậm Hàn Quốc giá 58.000, 1 cây kẹo bông nước mình giá 10.000. Ngày........
_Thôi, thôi, không cần phải liệt kê ra nữa_Thủy Tiên ngắt lời _Sao ông ghi sổ nợ lúc nào mà tôi không biết vậy? Đồ thủ đoạn!!!
_Phải cẩn thận không Tiên quịt nợ thì "me" lỗ vốn à? Lo mà chuyên tâm làm ăn để trả nợ "me" đi!
Thủy Tiên tiu nghỉu:
_Tháng này lại mất 1/3 tiền tiêu vặt rồi!!!!
_Thôi đừng buồn nữa, ăn kẹo không?_tên Doraemon tỏ vẻ thông cảm, đưa lên miệng Tiên 1 viên kẹo bạc hà.
Tiên không suy nghĩ gì, nuốt chửng viên kẹo vào bụng.
Quang lớn tiếng, cười ranh mãnh:
_Nợ tăng lên 568.000 đồng
Tiên tròn xoe mắt nhìn Doraemon, rồi như chợt hiểu ra mọi việc, cô hét lên:
_Đồ đểu cáng, ông lừa tôi!
Tôi bụp miệng cười, nhìn theo Tiên đuổi đánh Quang té tát.
Gia đình Quang làm nghề buôn bán, cha cậu ta là 1 thương nhân khá nổi tiếng, nên gã cũng bị nhiểm tính mua bán đổi chác của bố di truyền!
Lớp học vắng tanh. Cặp sách Tiên và Quang còn đây, rượt đuổi chán rồi họ cũng phải quay về lớp thôi. Tôi lôi bài tập ra, vừa làm vừa đợi họ.
Khi quay lại cất sách vào cặp thì đập vào mắt tôi là 1 tên đang gục mặt ngủ trên chiếc bàn cuối lớp.
Chẳng khó khăn gì để nhận ra tên này là ai, dựa vào cái đầu tóc dài bù xù, được chải theo kiểu "không cần lược" và chổ ngồi của hắn.
What a strange guy! Everything he does is strange!
But he has nothing to do with me, leave him alone!
Tôi quay người lại, vô tình đụng vào chồng tập vở trên bàn và...... "thud..thud....thud!!!!"
Cả chồng vở rơi xuống đất. Tôi cúi xuống nhặt chúng lên, cầu trời cho gã strange guy kia bị điếc, đừng thức dậy lúc này vì tôi không muốn.....Ừ nhỉ, sợ cái quái gì chứ? Hắn tỉnh lại thì đã sao? Cứ phớt lờ gã đi là xong! Tôi thản nhiên xếp sách vở vào cặp.
_Tan học rồi à?
Câu hỏi của hắn làm tôi suýt bật cười. Ngủ say đến mức trống đánh lúc nào cũng không hay biết. Tôi quay lại nhìn gã:
_Ngủ ngon chứ?_Tôi hỏi bằng 1 giọng giễu cợt.
_Khá ngon và sẽ đầy giấc hơn nếu không có ai đó hét lên lúc tôi đang nghe nhạc, lim dim sắp ngủ!
Đồ khó ưa! Không nói thì thôi, nói câu nào câu nấy độc như rắn vậy !
Tôi mím môi không nói nữa, vì biết có nói gì cũng không đốp cháp lại cái miệng rắn độc kia!
_Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ! Đã nói rồi mà, tôi và ya còn phải gặp nhau dài dài!_Gã lù lù trước mặt tôi từ lúc nào.
_Duyên nợ gì, chỉ tại Sài Gòn quá bé thôi! _Tôi phản kháng.
Gã nhìn tôi, nhếch miệng cười:
_Công nhận đúng là ya có võ đấy. Chỉ cần 1 cú hét là tất cả phải im bặt , nội công thâm hậu thật!
_Nếu ya muốn chế nhạo tôi thì cứ tự nhiên! Tôi không biết tự ái là gì đâu!_tôi quay mặt ra đằng sau, cất mấy quyển tập vào cặp.
_Không hề , tôi đang bày tỏ lòng khâm phục với ya đấy chứ!
Tôi thờ ơ:
_Vậy à?
Bỗng gã đột ngột ghé sát mặt vào tôi:
_You better not to do that again. Don't try to act like a hero, unless in the end you'll be the one who hurts!
Tôi thoáng ngạc nhiên, rồi nhíu mày nhìn vào mắt gã:
_What do you mean?
_Cái trường này không đơn giản như ya nghĩ đâu! Tốt nhất ya nên im lặng chấp nhận mọi thứ ở đây!
_Tuy không hiểu ya nói gì lắm nhưng chịu an phận không phải là tính cách của tôi!
Hắn im lặng ngồi ở ghế đối diện, tôi cũng không nói gì.
Chống tay lên bàn nhìn ra cửa sổ, hắn lên tiếng:
_Ya know, nếu như là người khác tôi đã có thể thẳng thừng khuyên người đó chuyển trường for their sakes_Hắn dừng lại rồi quay sang nhìn tôi, mỉm cười bí hiểm_But I wonder why.....
Lại cách nói lấp lửng đó, khiến người nghe phải tò mò chờ đợi. Rồi hắn đột ngột xách cặp đứng dậy:
_Be careful. See ya!
Cái gã quái đản này, hình như không ai cho hắn biết khi đã lên tiếng thì phải nói hết câu, không được bỏ nửa chừng như vậy!!!!!!
Và tôi chẳng hiểu hắn nói về cái quái gì nữa! Whatever, who cares? Not me!!!

_Hey Linh Anh, bồ vừa nói chuyện với Hoàng à?_Thủy Tiên lên tiếng.
_Hoàng?
_Cái người vừa từ trong lớp bước ra đó! Mà bồ không biết Luân Hoàng sao?
_Luân Hoàng? Không biết!
_Trời đất! Ca sĩ nổi tiếng vậy mà không biết, vậy mà tớ tưởng bồ vào lớp này vì Luân Hoàng học ở đây chứ!
_Cái gì? Cái gã strange guy đó mà là ca sĩ nổi tiếng ư?
_Ca sĩ nghiệp dư thôi, nhưng không có teenage girl nào không biết cậu ấy! Cũng đúng thôi, bồ mới về VN mà!
Tôi ngạc nhiên như thể vừa gặp 1 con khỉ xấu kinh khủng trong chuồng bán thú, mà cổ nó đeo bảng giá $8000.00 vậy!
Không thể tin được, đây là chuyện kỳ lạ nhất mà tôi từng được biết!!!
Thủy Tiên còn thêm 1 tràng:
_Hôm qua cậu ấy có buổi biểu diễn ở Y. N. W đó, nên sáng nay vào lớp cậu ta lăn ra ngủ bù, dể thương quá đi mất! Bọn tớ biết cậu ấy mệt nên không ai dám làm phiền!
_Nghe cậu nói vậy, cậu thích hắn lắm à?
_Bọn này và Quang là bạn thân từ thời cấp 2, đến khi cậu ấy nổi tiếng bọn tớ vẫn chơi thân như thường! Tớ thích cậu ấy, vừa đẹp trai, cao ráo, luôn đứng đầu lớp, con nhà triệu phú, lạnh lùng nhưng rất có phong cách, 1 mẫu người quá hoàn hảo! All girls are after him!!!
Exaggerating!!! Nghe nhỏ thao thao bất tuyệt mà tôi cứ tưởng nhỏ đang nói về 1 vị thần nào đó, trên đời có người tuyệt vời thế sao? Trong mắt tôi, gã là 1 kẻ quái dị, 1 strange guy không hơn không kém!
Mà khoan, luôn đứng đầu lớp? Hắn học giỏi thế sao?
Gác chuyện của gã sang 1 bên, tôi cười hỏi Tiên:
_Dora...à quên, Quang đâu rồi? Không vờn nhau nữa à?
_Vờn gì, cái tên dở người ấy!!! Tớ bắt gã phải chở mình về bằng xe của gã!
_Hả? Cậu ấy đi biết đi xe à?
_Không, cậu ta có tài xế đưa đón nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi, tên này lạ lắm, thích đi bộ hơn xe hơi! Tớ bắt cậu ta phải gọi điện thoại về nhà kêu xe đến!
_Vậy mà gã cũng chịu à? Hiền thế?
_Ai bảo hắn dám lừa tớ. Phạt là đáng lắm!
Tôi cười bước theo Tiên ra khỏi lớp.
Nắng trưa vàng ươm như màu mật ong, ngọt đến nao lòng!!!

----------------------
(To be cont)

Chapter 11:

---------Trên xe hơi --------

_Hey Linh Anh, nhà bồ ở đâu? Tiên hỏi tôi
_Khu D.C.K!
_Bồ ở với ai vậy?
_ Tớ ở 1 mình! Gia đình tớ đều bên HK. Tớ chỉ có cô ruột là người thân ở đây thôi.
_Tốt lắm!_cô nói với lên hàng ghế đằng trước Doraemon đang ngồi._Quang, tối nay ta sẽ overnight ở nhà Linh Anh!
Quang đồng tình:
_Nghe hay đấy, bác tài ghé quán ăn nào đó ở gần khu D.C.K nhé! Bọn mình mua đồ về "nhậu" ha?
_Được đó!_Tiên tán thành_Đồ ăn ở K.F.C nghe!
_Pizza đi, lâu rồi chưa ăn pizza!
_Không, pizza ngán lắm, hay là ăn.........
.................
Họ sôi nổi đưa ra ý kiến về vấn đề ăn uống và quên khuấy mất tôi đang ngồi mở to mắt nhìn họ như 2 sinh vật lạ!
2 người nói về chuyện đến nhà tôi mà cứ như đang bàn luận đi chợ hay đến 1 mảnh đất hoang vu nào đó không chủ có vậy!!!
Eh 2 bạn, hình như bạn phải nói câu "bọn tớ đến nhà cậu nhé" chứ!
Như vầy hình như có hơi.......quá tự nhiên 1 chút! Nhưng nghe họ tranh luận nên ăn gì mà tôi không chịu được, phải ôm bụng cười!
Nhỏ Tiên này quyết định mọi việc nhanh như gió vậy. Có lẽ tôi nên tập làm quen với cơn gió lốc này!

_Eh Linh, bọn này định mua đồ nướng đến nhà Linh ăn đó! Linh thích đồ nướng không?_Doraemon quay xuống hỏi tôi.
_Sao cũng được! Nhưng cậu vừa gọi tớ là gì?
_Linh! Vì tên Linh Anh dài quá, mà gọi Anh thì dễ dẫn đến nhầm lẫn giới tính lắm! Sao thế, Linh không thích à?
Thích hay không thì cậu cũng đã gọi rồi đấy thôi. Xem ra tôi sẽ tốn khá nhiều thời gian để hiểu hết tính cách và sở thích "đặc biệt" của 2 người này đây! Nhưng như vậy cũng hay, cái cách tự cho mình quyền quyết định mọi chuyện của họ không hề làm tôi khó chịu, chỉ thấy bất ngờ và thú vị!
_Hey Tiên,_Tôi lên tiếng_Từ bây giờ gọi Quang là Doraemon nhé! Nick name của gã đấy!!!
_Doraemon? Hay đấy!!!_Tiên reo lên thích thú_Hợp với tên này lắm, duyệt!!!!!
Doraemon cười:
_Thoải mái! "Me" cũng thích Doraemon lắm, vừa thông minh vừa tốt bụng, giống “me” quá đi!
_Và cũng sợ chuột như ông!_Thủy Tiên lém lỉnh.
_He he, cái đó “me" không chối!

Chiếc xe lắc lư theo điệu cười của 3 kẻ không sợ trời không sợ đất!
--------------------------

_Nhà Linh rộng quá!_Tiên trầm trồ_Thật chỉ có 1 mình bồ ở đây thôi à?
_Yup! Tớ đang muốn rủ ai đó về ở cùng.
_Duyệt rồi, ngày mai tớ sẽ dọn đồ sang nhà cậu ở!!!
Tôi trố mắt ra nhìn Tiên, cô nàng gió lốc này lại quyết định 1 chuyện chưa đầy 3s!!!
Nhưng như vậy cũng tốt, tôi cũng thích có bạn đến ở cùng. Và có lẽ nếu ở bên cô bạn này, tôi sẽ không còn thời gian để suy nghĩ và nhớ về người ấy nữa!
Tôi mỉm cười:
_Được đấy! Nhưng còn gia đình Tiên?
_Bố mẹ tớ bận bịu suốt ngày, làm gì có thời gian quan tâm con cái! _Tiên phẩy tay, cười và đưa mắt nhìn xa xăm. Trong nụ cười đó, có điều gì cô độc lắm.
Tôi chớp mắt nhìn Tiên, cô nàng vui vẻ thế cũng có biểu hiện này sao?
Doraemon chen vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
_Ahhhhhhhhh, tớ cũng muốn ở chung với 2 cậu, ăn vụng 1 mình là xấu lắm nha!!!
Tiên quay lại, ánh mắt cô lại trở nên sống động:
_No way!!! "NO MAN'S LAND" here!!!
_Á, bất công quá!!! Phân biệt đối xử kìa! Giờ là thời nào rồi còn phân biệt nam nữ, con gái làm được gì con trai cũng làm được chứ !!!
_Ai cũng được, nhưng không phải ông!_Tiên lè lưỡi.

Tôi ngồi nhìn họ tranh luận, lòng tự hỏi có phải đằng sau khuôn mặt vui vẻ và các nụ cười kia là những tâm sự buồn và niềm cô đơn?
Mỗi người đều có 1 cuộc đời riêng, đều có những nỗi buồn riêng...Nhưng 2 người này vẫn học tập và làm việc vui vẻ, nụ cười trên môi như đang nói với những người hạnh phúc hơn họ rằng họ là những người hạnh phúc nhất trên đời!
Tôi sẽ học cách sống này, tập quên đi mọi điều không vui! Sống vui vẻ như họ, nhất định sẽ có 1 ngày tôi quên được người ấy........!

Chúng tôi ăn uống, hò hét đến khàn cả cổ, cười đến sái quai hàm, đến mức không thể cười được nữa.
Đã lâu lắm rồi, tôi không được cười nhiều như thế, từ khi người ấy bỏ đi.....Ahhh, đã nói là không được nhắc lại nữa mà, đúng vậy, rồi tôi sẽ quên được thôi!

---------------------

Đến tối, Doraemon đưa Tiên về, chứ không overnight như họ nói!
Tôi đi lên cầu thang, dư âm và tiếng cười của họ vần còn đây! Tôi chợt thấy vui lạ khi nghĩ đến cảnh Tiên sẽ đến ở chung, căn nhà sẽ không yên ắng và ảm đạm thế này nữa!
Tôi khe khẽ hát: (mặc dù không tự hào gì lắm với giọng hát của mình)

"A million tomorrows shall all pass away, ere I forget all the joy that is mine, today....!"

---------------------------
(To be cont)
teddybear15
Chapter 12:

---------------Sáng thứ ba ----------------

Tôi cứ nghĩ tràng la hét hôm qua sẽ phát huy tác dụng dài dài, "lũ khỉ" sẽ cải tà quy chánh, lớp học sẽ yên ổn như 1 lớp học "bình thường", nhưng ý nghĩ và sự suy đoán của tôi hoàn toàn khác với hiện tại, bằng chứng là những tàu bay giấy và "thư" chuyền tay vẫn bay qua bay lại trước mặt tôi như mưa!
Thật ra đây cũng không phải lớp tôi học. Môn Toán, học sinh 3 lớp cùng khối sẽ gộp lại, sau khi được kiểm tra, số học sinh đó được chia ra làm 4 nhóm theo trình độ.
Tiên với Doraemon ở nhóm 3, tôi và gã strange guy học nhóm 4.
Bọn con gái lớp khác vây quanh gã strange guy kia như bướm bám theo hoa,( mà khoan, nói như vậy chẳng phải gã là hoa sao? Không được, trong mắt tôi, cảnh tượng này giống như ruồi bu vào mỡ vậy! Hehe, công nhận tôi so sánh tài thiệt!)
Ồn ào quá đi, hình như học sinh trường này đi học chỉ để xin chữ ký của cái tên quái đản kia.
Mà hắn có gì hay ho nhỉ? Từ việc viết bậy vào người khác, rồi bắt người ta cám ơn 1 cách..."thực dân", đến vụ hơn tôi 0.25 điểm trong đợt kiểm tra xét lớp môn Toán, tất cả đủ để xếp gã vào loại khó ưa, tự tiện, bạo lực,.........vân vân và vân vân!!!!!!!!!
Nhưng ngẫm kỹ lại, hắn chẳng làm sai và không mắc lỗi gì cả!
Điều này khiến tôi bực bội!
Hắn ngồi giở sách ra đọc, mặc cho đám con gái "líu lo" xung quanh.
Tôi ngán ngẩm nhìn xung quanh phòng, không thể tưởng tượng nổi đây là nơi người ta gọi là lớp học. Tôi thở dài, có lẽ lại phải lôi "chiêu thức" cũ ra xài rồi!
Tôi đứng dậy, nói lớn :
_Các người có thể trật tự cho người khác học được không?
Cả lớp quay lại nhìn tôi.
Silence.............1s, 2s, 3s.....
Đến 4s, họ lại tiếp tục nói cười, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô giáo nhìn tôi, nửa ngạc nhiên nửa thương cảm như đang ngắm kẻ vừa nhảy xuống 1 hồ bơi mà người ta đã rút hết nước vậy!
Don't look at me with those eyes, can't you see, I'm helping you!!!
Tôi tức giận hét lên:
_Cái quái gì vậy? Bộ các người không hiểu tiếng Việt sao? Đừng có làm ngơ trước lời nói của người khác như vậy, chỉ những người vô văn hóa mới có hành động như thế!
Hình như tôi có phần hơi quá đáng, và sự quá đáng đó làm cho "những người vô văn hóa" kia nhìn tôi bằng con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bổng 1 cô nàng với mái tóc xoăn nhuộm nâu đỏ đứng lên, vỗ tay tiến lại bàn tôi:
_Hay lắm, cô nói hay lắm!
Cô ta đứng trước mặt tôi, với nụ cười khiêu khích:
_Cô là nhỏ mới chuyển trường và la hét ngay trong buổi học đầu tiên ở lớp 11A5 đúng không?
Tôi phân vân không biết cô nàng này là bạn hay thù và có ý gì thì cô ta tiếp:
_Nghe nói cô từng học ở HK, hèn chi mới vào trường đã ra vẻ ta đây. Nói cho cô biết, trường này bao năm nay đã như vậy rồi, đừng cố diển vai 1 học sinh tốt nữa. Đừng tưởng mình có giá lắm, không ai thèm nghe lời cô nói đâu! Tốt nhất cô nên ngoan ngoãn chịu yên phận, không làm được thì biến!!!
Thì ra cô ta có ý chỉ trích và làm tôi bẽ mặt. Jeez, sai mà không biết nhận, được lắm, hôm nay tôi sẽ cho cô nàng hống hách này 1 bài học, cho chừa cái tật đánh giá thấp người khác.
Tôi nhún vai:
_Thì ra bố mẹ cô đang ném tiền qua cửa sổ bằng cách cho cô đi học!
_Cô nói cái gì?_Cô ta nhìn tôi, mắt toé lửa.
_Tôi nói tội nghiệp bố mẹ cô, phung phí tiền bạc để cho cô đến lớp chơi đùa rồi ra về với cái đầu trống rỗng, không phải sao?
_Mày.......
"Raam!!!"
Cô ta đập mạnh tay xuống bàn (<-----tôi đoán cú này chắc phải đau lắm!) rồi nghiến răng nhìn tôi với tất cả sự giận dữ mà cô ta có thể có.
3 cô có vẻ to con khác bước đến gần bàn tôi. Ấy ấy, có gì từ từ tính, đừng có động thủ thế!
Tôi không ngờ con gái cũng bạo lực như vậy! Trời ơi, đã bị 1 tên du côn suýt cho ăn đập rồi còn chưa chừa hay sao mà lại đùa với lửa thế này? Có lẽ cả đời tôi sẽ không bao giờ học được từ "rút kinh nghiệm"!!!
Cô giáo nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại, thương cảm và lo lắng lẫn sợ hãi. Nhưng cô có vẻ bất lực trước vụ ẩu đả "sắp" xảy ra này.
Đã lỡ phóng thì phải theo lao thôi, tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, coi nào, đằng nào cũng sắp bị đánh, phải để bị đánh theo kiểu "anh hùng" chứ!!!
Cô to con với nước da đen gườm gườm nhìn tôi, gằn giọng :
_Mày nói cái gì, dám nhắc lại không?
Đáng lẽ lúc này là lúc nên hạ giọng xin lỗi để được khoan hồng nhẹ "án", nhưng không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà tôi lại buông 1 câu đầy thách thức:
_Tôi nghĩ chắc cô không hề điếc, tại sao lại hỏi 1 câu chứng minh điều ngược lại thế nhỉ? Nếu cô không nghe rõ thì tôi nhắc lại, các người đang đốt tiền của cha mẹ qua cách học tập của mình, sai mà không biết nhận, thật đáng xấu hổ!
_Mày ngon lắm, bọn này sẽ cho mày 1 bài học!
Có lẽ tôi đã chọc cho 1.....đàn sư tử nổi giận rồi, chạy cũng không thoát!
Cô ta giơ tay lên, toan tát vào mặt tôi. Bỗng........"RAAM!"
Tiếng 1 quyển sách bị đập mạnh xuống mặt bàn khiến 3 cô gái (hay là cọp cái?) giật mình quay lại, tôi cũng nhìn theo phản xạ tự nhiên.
Là hắn, strange guy!!!

----------------------------
(To be cont)

Chapter 13:

_Ồn ào quá! Điểm kiểm tra hôm trước tôi bị thụt hạng đấy! Nếu các cô biết điều thì im lặng để tôi học bài. Dẹp cái trò quậy phá đó đi! Ma cũ bắt nạt ma mới, chẳng có gì đáng tự hào về chuyện đó cả!
Vẫn nụ cười nửa miệng kiêu ngạo đó trên môi, hắn như có ma lực có thể điều khiển người khác theo ý mình. Đám con gái kia xúm lại xin lỗi gã, rồi ai về chỗ nấy, ngoan ngoãn nghe cô giáo giảng bài.
Tôi ngồi xuống, tự hỏi thật ra hắn là 1 người như thế nào? Hắn thật sự kỳ lạ, tại sao lại giúp tôi như thế nhỉ? Rốt cuộc hắn là bạn hay thù đây?
Cuối cùng tôi đưa ra kết luận, dù sao cũng phải cảm ơn hắn, nhờ gã mà tôi không bị đòn! Mà hắn cũng đã giúp tôi những 2 lần. Thôi kệ, 1 lời cảm ơn cũng chẳng mất gì!

"Nếu ya muốn cảm ơn thì sau buổi học này đợi tôi ở hồ bơi sau trường!"
Đó là lời nhắn của hắn sau khi nhận được mảnh giấy với 2 chữ vỏn vẹn "Cám ơn" của tôi. Tại sao lại hẹn ở gần hồ bơi vậy nhỉ? Nếu hắn không thích lời cám ơn qua giấy thì gặp nhau trong lớp là được rồi? Jeez, không thể để hắn leo cây được, thôi kệ, dù sao gã cũng đã giúp tôi!
Hết buổi học, tôi uể oải nhắn Doraemon và Thủy Tiên ngồi đợi (vì hôm nay Quang sẽ đến giúp Tiên dọn đồ qua nhà tôi mà!) rồi mò ra sau trường.
Xung quanh vắng tanh! Tôi đưa mắt nhìn quanh hồ bơi không có 1 bóng người! Nghe tiếng bước chân gã, tôi quay lại.
_Oh, ya đến sớm hơn tôi thưởng đấy!_Gã lên tiếng
Tôi im lặng, đợi cho gã bước hết bậc thang cuối cùng và đứng trước mặt tôi, mới cất tiếng:
_Well, thanks for helping me!
_Chỉ vậy thôi à?_gã hỏi
_Chứ còn gì nữa?
_Trước đây tôi đã nhắc nhở ya, đừng nên gây sự với họ, ya cứng đầu thật đấy! Cũng may tôi kịp thời lên tiếng, nếu không giờ này hẳn ya không thể lành lặn đứng ở đây được!
_Tôi thật sự cám ơn ya về hành động đó, nhưng tôi không hề kêu cứu hay nhờ vả, bởi vậy đó là chuyện ya tự ý làm, và lòng tự nguyện thì không bao giờ cần sự đền đáp! Tôi cảm thấy việc gì đúng thì sẽ làm, tôi không hề nghĩ mình đã làm 1 chuyện ngu ngốc, và lại càng không có thói quen hối hận về những việc mình đã làm!
Gã nhìn tôi, không ngạc nhiên cũng không tức giận. Có vẻ như hắn đã biết trước những điều tôi nói, nên không hề bất ngờ.
_Nếu ya hối hận về những việc ya làm, thì tôi sẽ rất thất vọng vì đã giúp 1 người như vậy!
Cái nhìn về phía xa xăm của gã đầy ẩn ý!
_Tại sao lại hẹn tôi lên đây, có gì nói chuyện ở lớp không được sao?_tôi hỏi
Hắn mỉm cười tiến về phía tôi, khoảng cách giữa tôi và gã lúc này rất gần, gần đến nỗi có thể ngửi thấy mùi mộc hương ngòn ngọt của gã :
_Đầu óc ya ngây thơ thật đấy, vậy mà vẫn chưa đoán ra được sao? Khi người con trai hẹn 1 cô gái đến nơi hoang vắng chỉ có 2 người, chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?
Tôi hoảng hốt đẩy mạnh gã ra và hét lên:
_Đồ trơ trẽn!!!!!!!!
Ùm!
Vì cú đẩy quá mạnh và bất ngờ, gã té xuống hồ bơi.
Tôi tức giận quay mặt đi, không quên lẩm bẩm "đáng đời"!
_Ấy ấy, tôi chỉ đùa với ya chút xíu thôi mà, sao dễ tin người thế? Đừng bỏ đi lúc này, nếu ya đi thì tôi sẽ chết thật đấy, tôi không biết bơi đâu!!!
Xì, tưởng người ta sẽ tin lời ya nói sao? Còn lâu!
Cho chết, ai bảo dám chọc giận bổn cô nương!
Mà khoan, lỡ hắn chết thật thì sao? Hắn không biết bơi thật à? Tôi quay đầu lại, xét xem hắn có "chết" được không?
Hắn đang quẫy nước toán loạn, đúng là gã không biết bơi!
Tôi phì cười vì bộ dạng thảm thương của hắn! Tôi tiến lại gần, cúi người xuống:
_Haha, xin lỗi nhé! Không ngờ a popular singer like you doesn't know how to swim!!!_Tôi cười khúch khích, chìa tay ra trước mặt gã.
Đang ngạc nhiên lẫn thích thú vì phát hiện mới này, tôi quên khuấy mất hồ bơi có cầu thang, đâu cần phải kéo hắn lên!!!
Hắn mỉm cười nắm lấy tay tôi, khi vừa tôi nhận ra trong nụ cườI kia có nét gì đó tương tự với nụ cười khi nhìn con chuột chui vào bẫy thì......."ÙMM"
Gã đã nắm chặt tay tôi, kéo mạnh xuống nước! Nhanh đến mức tôi không kịp hét lên. Khi nhận ra điều này thì tôi đã ở dưới hồ bơi, ướt từ đầu đến chân!
Tôi quay lại nhìn hắn với tất cả sự giận dữ mà tôi có thể! Tôi hét lên:
_Ya lừa tôi, không chỉ 1 lần!!!
Gã cười:
_Ừ nhỉ? Lúc nãy những lời tôi nói ya cũng tin à? Vậy ya nghĩ tôi sẽ làm gì với ya?
Đuối lý, tôi quay lại tìm đường lên, tránh không nhìn mặt gã.
_Đừng giận, con gái giận sẽ mau già đấy!_Vẫn giọng nói pha lẫn cười cợt đó.
Tôi quay lại :
_Liên quan gì đến ya!!!
Gã nhẹ nhàng:
_Thật ra hẹn ya lên đây chỉ để tránh tai mắt của người khác thôi, vì nếu thấy ya tiếp xúc nhiều với tôi, bọn con gái đó sẽ làm phiền ya đấy, vả lại ở đây buổi trưa rất vắng người, nên không ai có thể thấy chúng ta.
Hắn dừng lại, cười lên cười xuống :
_Vậy mà tôi chỉ nói đùa vài câu đã có người đã hoảng đến độ đẩy người ta xuống hồ!
Tôi thở phào, ra hắn cũng không có ý gì với tôi! Mà ý gì là ý gì??? Đầu óc tôi bị sao vậy nè, tự nhiên mất sáng suốt chỉ vì câu nói đùa của hắn.
Tôi ngước lên nhìn, hắn vẫn cười như nắc nẻ.
Tôi chợt thấy nụ cười của gã không hề khó ưa như trước nữa, tiếng cười đó khiến người ta thoải mái nhẹ nhàng! Dưới ánh nắng trưa, mái tóc ướt của hắn rủ xuống mắt, những giọt nước từ tóc rơi xuống mặt gã, lấp lánh đẹp như 1 bức tranh. Hắn cũng đẹp trai đấy chứ!_Tôi nhận xét!
Có lẽ trái tim của bất kỳ cô bé 17 nào cũng sẽ đập loạn nhịp khi thấy hình ảnh này, trừ tôi!
Lý do cực đơn giản, vì tôi đã tiếp xúc với nhiều người đẹp hơn gã nhiều!
"Father, you might never have a son in law!!! huhu.gif huhu.gif "

Dẹp chuyện này sang 1 bên!
Thì ra hắn cũng không đến nỗi đáng ghét như tôi tưởng! Tôi nhìn hắn, nảy ra ý định kết bạn với người này!
Phải quyết định cho thật kỹ, vì "bút sa gà chết" mà! Coi nào, gã này có ngoại hình OK, tính cách OK, học lực OK, màu tóc OK, style cũng OK!
Vậy là OK! Chấp nhận, tuy hắn hơi ngạo mạn chút, nhưng từ từ sẽ sửa sau!
Tôi tạt nước vào mặt gã, khiến hắn bất ngờ nên phải dừng tràng cười lại.
Hắn đưa tay lên mặt vuốt nước:
_Làm gì kỳ vậy?
Khi hắn mở mắt ra nhìn tôi, tôi nở 1 nụ cười tươi như hoa (<-----nếu cô Tư ở đây, nhất định cô sẽ khuyến khích tôi cư xử như vậy!!!) nói:
_Revenge! Hòa rồi nhé! Không ai nợ ai! So would you like to be my friend?
Tôi đưa tay ra trước mặt gã, đợi câu trả lời. Hắn bất ngờ 2s, rồi mỉm cười bắt tay tôi, xiết nhẹ:
_With pleasure!

--------------------------------
(To be cont)

Linh Anh có hành động như vậy cũng không hẳn vì strange guy beside, cô nàng này không thích nhờ vả người khác! Teddy để cô nàng nhân vật chính trong truyện này theo mẫu người straightfoward! Cô ấy có hành động và suy nghĩ rất dứt khoát, tính cách thẳng thắn, dể hiểu, không màu mè, nhưng nội tâm rất phức tạp, cô ấy cũng có nhiều tâm sự riêng, nhiều bộ mặt khác nhau. Các sis sẽ hiểu rõ về con người của Linh Anh trong những chapter sau!

To "teddybear15":

不使用这个刻痕在这儿写任何东西,因为这是我的刻痕,另
的可能认为这是陌生的!是一名成员然后写给任何东西你的
个网站想要到我的登记簿,姐妹!
谢 谢 你 看 我 的 故 事 !!!!!
dance.gif dance.gif dance.gif
Bữa nào em sang đó chơi với chị típ, hé!!!

Chapter 14:

_Trời đất!!!! Linh, Hoàng, 2 người sao ướt nhẹp vậy?
Sao khi mắt chữ A mồm chữ O nhìn chúng tôi, Tiên và Hoàng hỏi 1 câu khiên tôi dù biết trước họ sẽ hỏi nhưng vẫn lúng túng.
Tôi bối rối không biết nên nói thế nào thì hắn, à quên Hoàng lên tiếng :
_Lúc nãy gió mạnh quá, thổi bay Hoàng xuống hồ bơi_Rồi quay sang, mỉm cười nói nhỏ với tôi_Không ngờ cơn gió đó cũng té xuống hồ!
Tôi liếc xéo Hoàng rồi quay sang Tiên:
_Giờ về nhà tớ nhé! Đồ dạc hành lý cậu tính thế nào?
_Tất cả đã nằm strong túi thần kỳ của "me" rồi!_Doraemon vừa nói vừa vỗ vỗ vào cái balo của gã_Xem ra các vị kết bạn nhanh hơn "me" nghĩ đấy! Hoàng cũng ở đây rồi, đến nhà Linh ăn mừng Tiên sang đó ở nhé!
Hoàng quay sang nhìn Tiên:
_Thật vậy à Thủy?
_Ừ, nhà Linh vừa rộng vừa đẹp, Linh lại ở một mình nên Thủy đến ở chung!
Tôi ngơ ngác, tiệc tùng ăn mừng gì ở đây? Họ lại quyết định 1 chuyện gì đó trước khi cho tôi biết rồi!
_Theo tớ biết thì chiều nay cậu không có buổi tập nào, đúng không?_Doraemon hỏi Hoàng.
_Hình như lịch làm việc của tớ nằm hết trong đầu cậu rồi thì phải!_Hoàng cười.
_Vậy nhé Hoàng!_Tiên reo lên_Đi cùng bọn này nha!!!
Hoàng quay sang tôi đang vuốt lại mái tóc ướt. Geez, tóc đã dài, nhèm nhẹp nước vầy chắc tôi phát ốm mất!
_Phải đợi ý kiến của chủ nhà đã!
Oh, thì ra tên này cũng không đến nỗi quá tự tiện. Tôi cười :
_Welcome to my lif.., I mean.....home!!!

Doraemon lôi từ trong "túi thần kỳ" ra 2 chiế khăn bông, đưa cho tôi và Hoàng. 2 chiếc khăn bông xếp lại, dù có cố nén thế nào cũng không thể vừa cái balô của gã, vậy mà trong đó còn có hành trang của Tiên nữa đấy! Chẳng lẽ đó là cái túi vô đáy thật à? Hay hắn là 1 ảo thuật gia?
Trên xe hơi, tôi quay sang hỏi Quang:
_Hey Doraemon, làm sao cậu đựng được nhiều dồ trong cái túi bé tý thế? Hay cậu làm ảo thuật?
Doraemon nở 1 nụ cười rất chuyên nghiệp:
_Đó là bí mật nghề nghiệp của "me"! Không thể tiết lộ được!
_Đúng vậy đó Linh_Tiên lên tiếng_Bọn tớ chơi thân với nhau từ hồi cấp 2 tới giờ mà vẫn không thể moi móc được cái bí mật quái đản của hắn!
_Rồi bí mật đó sẽ phải bật mí thôi!_Tôi cười, nhấn mạnh từng chữ.

Nói vậy thôi chứ chuyện đấy cũng bay ra khỏi đầu tôi trong vòng 2 mins. Mọi người thường bảo tôi vô tâm, có thật như thế không thì tôi không biết, chỉ biết tôi chẳng quan tâm lời nói đó của họ!

-------------My home------------

Hoàng và Doraemon phụ Tiên dọn dẹp và sắp xếp đồ đạc vào phòng cô ấy. Nhà tôi có 3 phòng ngủ, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng.
Hôm qua sau khi nghe tôi kể sắp có bạn đến ở cùng, cô Tư có vẻ hơi ngạc nhiên rồi cũng mừng cho tôi, cô bảo bữa nào sẽ đến thăm. Cô Tư là 1 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, luôn bận bụi với công việc. Chồng cô thường đi công tác dài hạn nên cả 2 đều chưa muốn có con.
Căn nhà tôi 2 hôm trước yên tĩnh như thế nào thì hôm nay ồn ào náo nhiệt đến đấy. Tiếng cười đùa vui vẻ, tiếng hét ré lên của Tiên mỗi khi Doraemon "bình luận" những vật dụng của cô, tiếng nhạc trẻ hòa lẫn vào nhau tạo ra 1 âm thanh cực kỳ....hỗn độn, cũng may tường nhà tôi cách âm nên không làm phiền hàng xóm.
Sắp xếp xong đâu đó, chúng tôi quây lại ăn uống cười đùa ở phòng khách ( thức ăn thì đương nhiên là từ cái túi vô đáy của Doraemon rồi!) Khi ăn uống chơi đùa xong thì trời cũng đã gần tối, cả bọn xắn tay áo lên dọn dẹp. Hôm nay Hoàng cũng vui vẻ chơi đùa với chúng tôi, cậu ta không khó ưa như lúc đầu!
Lúc dọn dẹp "bãi chiến trường", Tiên quay sang hỏi tôi:
_Lúc nãy đi ngang qua phòng trà trên tầng 2, tớ thấy 1 chiếc piano ở đó, bồ biết chơi đàn dương cầm à?
_Có đàn ở đây ? Sao tớ không biết nhỉ?
Tiên lôi cả bọn lên kiểm chứng, tôi cũng khá ngạc nhiên vì cô Tư không hề cho biết ở đây có cây đàn nào.
Lên đến nơi, tôi chợt nhìn thấy chiếc dương cầm màu trắng nằm ở 1 góc khuất trong phòng, hèn chi tôi không thấy nó mấy ngày qua. Tôi lại gần nhìn ngắm.
Doraemon trầm trồ:
_ Đàn piano màu trắng hiếm lắm đấy, tuổi thọ của cây đàn này chắc không ít đâu. Tìm được 1 bạch dương cầm ở đây khó như mò kim đáy bể vậy. Phải nói cây đàn này là cả 1 gia tài!
Tôi vẫn mân mê cây đàn. Hoàng cũng chăm chăm nhìn nó, như chiêm ngưỡng 1 báu vật cổ. Tiên giở nắp đàn ra, lên tiếng:
_Linh biết chơi đàn không? Cho bọn này thưởng thức đi!
_Lâu rồi không chơi, có lẽ tớ quên hết rồi!
Tôi bỏ chơi piano lâu lắm rồi, từ khi người ấy bỏ đi và cha mướn 1 cô giáo dạy đàn mới. Tôi lướt tay qua bàn phím, 1 âm thanh trong trẻo vang lên phá tan không gian yên tĩnh. Chiếc đàn tuy đã cũ nhưng âm sắc vẫn trong và thanh khiết. Tôi ngồi xuống, không kìm được lòng tò mò ham muốn, tôi đặt tay lên bàn phím, hòa mình vào dòng nhạc.
Bản Moonlight Sonata của Beethoven trầm lắng nhẹ nhàng đưa mọi người vào cảm xúc xao xuyến bồi hồi, rồi lại rạo rực lúc trầm lúc bổng như đang kìm nén thứ gì đó thật mơ hồ 1 cách êm ái. Ánh trăng trong đêm là 1 vật trong suốt, vô hình nhưng sao bản nhạc khiến cho người nghe nó cảm thấy như đang có thể chạm vào vật trừa tượng ấy.
Không biết vô tình hay hữu ý, đêm nay cũng là 1 đêm trăng tròn, thứ ánh sáng hiền dịu đó hòa vào bản nhạc, mọi vật đều trở nên mờ mờ ảo ảo, thật mà như không!
Tôi cũng bị cuốn theo bản nhạc, những ký ức xa xưa chợt hiện về........

"I don't like this piece of music, why do you keep playing it continually?"
"'Cause it's beautiful, very beautiful! You should be careful when you listen to it, my sweetie!"
"Why?"
"'Cause it might take your soul away when you're careless. My soul is already taken!"
"Really? No way, you're kidding!!!"
"My soul is taken but will my heart will stay forever, cuz you're here!!!"
"Really?"
"Really!"
"I want my soul to be taken too, I want to be like you! I will learn how to play this sheet, 'cause it has taken your soul! I love to learn to do things which are related to you! 'cause I love you!"
"Oh Tiff, you're soooooo cute!!!! I love you too!!!!!!!!"

.......
Người đó ôm tôi thật chặt rồi dạy tôi đàn bản Moonlight Sonata, mất khá nhiều thời gian để có thể chơi nhuần nhuyễn, nhưng tôi không hề nản chí, bởi mỗi khi nhìn người ấy thả mình theo khúc nhạc tôi đàn, 1 cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng tôi.

Đến đoạn cao điểm, tiếng đàn mạnh mẽ, trầm lắng và uất ức.......
"My heart will stay where you are!"
YOU LIAR....!!!

Bản nhạc đột ngột dừng lại, không gian như chợt bừng tỉnh sau 1 giấc mơ. Tôi không muốn nghĩ đến người ấy nữa, không muốn nhớ đến người đã bỏ tôi mà đi nữa, đúng vậy, tôi phải quên và tôi sẽ quên....
Tôi quay lại nhìn 3 người bạn, họ có vẻ ngạc nhiên, 1 chút tiếc nuối, 1 chút bồi hồi. Có lẽ tâm hồn họ vẫn để lạc đâu đó trong bản nhạc. Như chợt tỉnh, Tiên khẽ reo lên:
_Tuyệt thật đó Linh! Nghe cứ như suối chảy vào người vậy! Sao cạu không chơi hết bản?
Tôi ấp úng:
_Tại tớ...quên!
Hoàng và Doraemon cũng như người vừa tỉnh mộng, vỗ tay rào rào.
_Cậu chơi hay thật đấy, "me" không ngờ đang ngồi cạnh 1 pianist đại tài như vậy mà không biết!
Tôi cười:
_Bài này tớ học chơi năm 8 tuổi, đến 10 tuôi mới chơi nhuần nhuyễn được đấy! Lâu lắm rồi không chơi, giờ tớ quên hết rồi!
_Quên hết mà vẫn chơi tuyệt như vậy!_Hoàng lên tiếng_Ya giỏi thật đấy!
_Cám ơn!_Tôi cười gượng_Các cậu ở chơi với Tiên nhé, tớ thấy hơi mệt!
_Ừ, mệt thì cứ nghỉ đi, để mình tiếp "khách" cho!_Tiên nói.
_Cái gì? Khách sao?_Doraemon đùa_Phải nói là vip mới đúng!
_Còn lâu á!_Tiên lè lưỡi.
--------------
Tôi bước về phòng, lòng man mác buồn.
Tôi trèo lên giường, nằm miên man suy nghĩ. Giá như không có cây đàn dương cầm đó ở đây, có lẽ tôi đã không nhớ về người ấy nhiều đến vậy!

Làm ơn, hãy quên đi.......!

--------------------------------------------
(To be cont)
--------------------------------------------
Author's notes:
Sorry các sis, mấy ngày nay teddy mải đọc truyện nên quên mất phải viết típ, hôm nay mới sực nhớ ra! Sắp đến Easter holidays rùi, chắc teddy sẽ có nhiều thời gian sáng tác hơn!
Teddy phải sắn tay đi lùng sục bản Moonlight Sonata của Bethoven để làm tư liệu viết truyện, nên chap này teddy rất hài lòng, hi vọng các sis sẽ thích nó!
Trên "đường hành trình", teddy tìm thấy 2 đoạn nhạc bài này, pót lên cho các sis nghe chơi!!!

Beethoven's Moonlight Sonata, first half.

Beethoven's Moonlight Sonata, ending.

Have fun!!!!!!!!!!!!!!!! dance.gif dance.gif dance.gif

Chapter 15:

---------------Thứ 6---------------

_Linh, tối mai Hoàng có 1 liveshow ở N.J.K đó!_Tiên hồ hởi
_Vậy à?_Tôi vẫn chăm chú vào quyển sách trên bàn.
_Đi nhé, lát nữa Hoàng nhất định sẽ đưa vé mời đó!
_'kay, vậy cũng được!
_Sao lại cũng được?_Tiên trách_Quá được đi ấy chứ!
Rồi cô nàng liến thoắng kể về những buổi biểu diễn của gã strange guy 1 cách hào hứng. Nghe nhỏ nói, tôi liền liên tưởng đến 1 vị thần âm nhạc lạc xuống trần (và đang bị giam trong 1 đồn cảnh sát nào đó xét theo phương diện thực tế!)

1 người bước vào lớp, kèm theo đám con gái vây quanh phá tan không gian...không đến nỗi quá ồn ào của lớp học chỉ thưa thớt vài người trong giờ ra chơi (nhưng bây giờ thì nó đã rất ồn ào rồi đấy! )
_Vừa nhắc đến hoàng tử thì người đã xuất hiện_Tiên chấp tay, mắt long lanh nhìn strange guy_Sao chàng lúc nào cũng tỏa sáng lấp lánh như vì sao trên trời thế nhỉ?
_Tớ có thấy gì đâu!_Tôi lầm bầm, may mà Tiên vẫn đang bị "ánh hào quang" đấy thu hút nên không để ý đến lời nói đó, không thì chắc chắn cô nàng đã gán cho tôi tội xúc phạm thần tượng (mà đó là thần tượng của cô ấy chứ đâu phải của tôi?)
_Ôi, my prince!!!! Hôm nay chàng vẫn đẹp trai như mọi ngày!
_Since when did he become yours?_Tôi lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào quyển sách.
Được 1 lúc, tôi ngẩng đầu lên hỏi :
_Cậu ấy là bạn thân của Tiên mà, sao Tiên vẫn hâm mộ cuồng nhiệt thế?
_Bạn bè khác với thần tượng chứ! Tuy gọi là bạn thân nhưng thật ra bọn tớ chỉ chơi chung thôi. 5 năm rồi đấy, vậy mà đến bây giờ bọn tớ vẫn chưa hiểu hết tính cách cậu ấy!
Tiên tiếp, giọng hào hứng:
_Nhưng càng bí ẩn càng hấp dẫn! Nhờ vậy mà cậu ta mới thu hút con gái đấy!
_Vậy à?_Tôi đưa mắt nhìn về đám đông đó, chợt Hoàng cũng nhìn về phía tôi, 2 mắt giao nhau, gã nheo mắt cười. Tôi cũng cười lại, nhưng là 1 nụ cười méo xệch, vì ngay sau đó, Tiên quay lại réo lên:
_Linh, lúc nãy thấy gì không? Cậu ấy vừa mới nháy mắt với tớ đó! Ahhhh, chắc đêm nay lại mất ngủ vì chàng rồi!
Điều đó không hề xảy ra, vì tối hôm đó cô nàng ngủ say như ăn phải mắt dứa!

Tôi cười, những người bạn này hài hước và ngộ nghĩnh quá!

--------------Đêm biểu diễn ---------------

Tôi, Tiên và Doraemon khó khăn lắm mới chen lên được hàng ghế thứ 2. Mặc dù vé Hoàng đưa là loại vip nhưng so với đám đông náo loạn đang ngồi hàng đầu kia, dù vé super vip cũng chẳng là gì.
Đa số người xem là teenage girls, ai cũng có vẻ hào hứng.
Khi Hoàng xuất hiện, cả khán đài như vỡ tung. Tiếng vỗ tay, tiếng gào thét cuồng nhiệt khiến tôi phải bịt tai lại. Khi Hoàng chào khán giả và giới thiệu bài hát, 1 vài cô gái ngồi hàng ghế sau xuýt xoa:
_Luân Hoàng đẹp trai quá đi mất!trời ơi, khuôn mặt lãng tử như diễn viên Hàn Quốc vậy! Tao chỉ cần "hun" chàng 1 lần thôi cũng mãn nguyện lắm rồi!!!!!!Ahhhhha !!!!
Tôi phì cười, dream on!!!!
_Bọn này vừa chạm mắt nhau, tao thề đấy! Anh ấy đang nhìn tao kìa, thấy không?
No, he's not!!! Tôi tủm tỉm.

.............................................

<Teddy mới viết được tới đó thôi, post tạm lên để các sis đọc cầm hơi, chưa xong 1 chap nữa !___! teddy sẽ cố pót phần kế sớm, mong các sis thông cảm!>

Hình như những lời bàn tán của các cô gái kia làm tôi chú tâm nhiều hơn là kẻ đang cầm micro đứng trên sàn diễn. Kéo mình về trọng tâm bằng cách lọc lấy những lời hát bị ngắt đoạn bởi các câu bình phẩm mang ý cạnh tranh <mà không biết họ cạnh tranh cái gì> + bày tỏ lòng hâm mộ 1 cách...phóng đại hóa kia.

_Hay không?
Câu hỏi và cái nháy mắt của Tiên làm bộ phận thu thanh trong tai tôi đình trệ hoạt động đột ngột.

_Hay!

Mắt Tiên lúng liếng:
_Tối nay chắc Hoàng lại phải thuê xe tải chở hoa về - nhỏ thở dài như người sắp phải lôi cellphone ra gọi cho 1 hãng xe nào đấy là nhỏ - Biết làm sao được, người nổi tiếng mà.........

Tôi phì cười, phụ họa thêm vài câu "Tội nghiệp thằng bé...." rồi hướng mắt trở về nhân vật chính. Bản ballad nhẹ nhàng vang lên, dịu lại những trái tim "going crazy" và đưa chúng về.....ghế ngồi.

Bây giờ đám đông láo nháo phía trước mới giải tán, tôi được nhìn Hoàng hát rõ hơn, không phải qua "vật cản" nào nữa.

Hoàng có 1 cách biểu diễn khá lạ, và tất cả những gì lạ lẫm đều thú vị, thu hút tò mò. Với giọng hát vừa thanh vừa trầm, những đoạn luyến và chất giọng khàn khàn ấn tượng, cử chỉ vừa gần gũi, vừa xa xôi, gã khá thành công trong việc thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả về phía sàn diễn. Cả bài hát mà Hoàng đang biểu diễn, cũng mang 1 ý nghĩa khá...... đặc biệt

I know the guy that your eyes are seeing isn't me
I know the guy who brings dreams to you everynight isn't me
But, what if.........
But, what if.........

I'm waiting for the day you'd turn back, look at me with those smiling eyes
And say, what if........
And say, what if........

As long as the sun shines in the sky
As high as the sun shines through the leaves
As clear as the sky after a heavy rain
I have the rights to dream, don't I?
So, what if.......
So, what if.......

------------------------------------------------------------

Đưa tay lên nhìn đồng hồ.............. 1:23 a.m.........
Tôi đang ở nhà, vâng, đang ở nhà
nhưng không phải 1 mình
cùng với Tiên,

đó chỉ là 1 trong 2 lý do vì sao tôi sử dụng câu trên
bởi ngoài Tiên ra, còn có 2 tên con trai đang ngồi trên ghế salon nhà tôi
nhấm nháp đĩa trái cây mà tôi đã kín đáo cất vào tủ lạnh lúc chiều.

_Ngon không?
_Ngon, mà Linh không ăn ah?

Lắc đầu, cười.........bởi, còn biết nói gì hơn T_______T

Thật ra đó cũng không phải vấn đề to tát,
nhưng việc to bằng con voi là..........
1:23 a.m,
trong 1 ngôi nhà,
với 2 tên con trai,
không có vẻ gì như muốn share câu "bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn....."
Bữa tiệc sẽ tàn và phải tàn, nhưng........không phải là lúc này.........

Và tiếng cười đùa của cả 3 như nhấn mạnh thêm cái khẩu hiệu trên.

Nhấc ly cà phê lên hớp 1 ngụm, tôi đưa tay che miệng ngáp:

_Đến giờ lên chuồng roài, tớ té!

_Huh? Nhà không có phụ huynh mà giờ giấc nhỉ? Mệt thật ah?_Doraemon nhìn tôi thắc mắc.

_Chắc Linh mệt thật đấy, cũng trễ rồi mà_Tiên cứu cánh.

Chỉ có Hoàng nhìn ly cà phê trên tay tôi với đôi mắt lấp loáng, đóng đinh nụ cười nửa miệng trên môi.

Tiên cất tiếng cắt ngang 1 giây bối rối của tôi
_Tớ cũng đổ đây, tối nay Hoàng và Quang cũng ngủ lại nhé, cuối hành lang tầng 2 hình như còn phòng trống, đúng không Linh?

_Ừ, trễ rồi, các cậu nên ngủ lại đi, mai về.
_Không phiền Linh với Tiên chứ?
_Căn phòng đó có cách âm, các U quậy đến sáng mai cũng không đánh thức ai dậy đc.

Không để cả 2 nói thêm, tôi tuyên bố:
_Dealed!!!
------------------------------------------

Tôi buồn ngủ!
Đúng vậy, tôi đã rất buồn ngủ mà!
Nhưng tại sao mắt tôi vẫn tỉnh như sáo?

Cốc cà phê................đúng rồi, là vì nó!
Từ bé mỗi lần uống cà phê hoặc trà tôi đều bị mất ngủ...........
Và bây giò cũng vậy, dù đã gần 2 giờ đêm.


Ngọ ngoạy mãi vẫn không thể nào chợp mắt được
quyết định xuống nhà làm 1 cốc sữa.

Người ấy bảo, chỉ cần uống sữa trước khi đi ngủ, đêm sẽ ngủ rất ngon
và nếu đặt thêm con gấu bông mình yêu thích đầu giường, sẽ mơ thấy những giấc mơ đẹp.


Tôi không giống những bé gái khác, không hứng thú với những con búp bê biết hát hay thay đổi trang phục, thay vào đó, tủ gấu bông được người ấy làm đầy lên sau mỗi lần sinh nhật, lại chiếm hết tư tưởng và sự chăm chút của cô bé 13 tuổi.

Tôi quay lại nhìn những con gấu bông trong tủ kính, mắt bắt đầu nhoè đi.

Chiếc cốc trong tay tôi bắt đầu mờ dần...........

Tôi lôi mình ra khỏi miền ký ức bởi cái lắc đầu thật mạnh, nhanh tay đổ đầy cốc sữa rồi làm 1 hơi dài..........

"Trying to forget someone you love is like trying to remember someone you haven't known"

Có quá nhiều kỷ niệm, và muốn quên chúng không phỉ là 1 nhiệm vụ dễ dàng.

Vâng, nhưng đó là 1 nhiệm vụ, 1 mệnh lệnh cho riêng bản thân tôi..........

Tôi ngồi thụp xuống bậc cầu thang cuối trên tàng hai, gục mặt trong tay.

Không khóc đâu, đã hứa rồi mà.........

Khi cảm xúc dịu lại, tôi mới phát hiện ra tiếng guitar từ sân thượng.

Tò mò đứng dậy,
mò mẫm mở cửa trong bóng tối, không khó với 1 kẻ quen trèo lên lan can sân thượng những ngày mưa dầm.............
teddybear15
Trăng đêm nay tròn quá!

Tròn và sáng vành vạnh..............

Nhưng dù đêm nay không trăng, không sao, không đèn đường
tôi vẫn thừa biết kẻ đang ngồi chân trên chân dưới, ôm đàn ghuitar và dựa lưng vào tường, quay mặt ra đường kia là ai.

Còn ai trồng khoai đất này!!!

_Lúc nãy có thêm đường vào cà phê không?
_Không, không có thói quen uống cà phê có đường._Gã vẫn giữ nguyên tư thế

Bó gối ngồi trên ban công, tôi quay mặt về phía hắn, chăm chăm nhìn vào cây đàn guitar trên tay gã.

_Cái đó ở đâu ra vậy?
_1 góc khuất trong phòng, phía sau tủ quần áo.
_Hình như cũ rồi.
_Nhưng dây đàn vẫn tốt.

Im lặng...............................

Tiếng đàn che đậy 1 nỗi cô đơn................buồn.........thất vọng........và...mênh mang........

Giọng Hoàng trầm ấm vang lên, xé toạc màn đêm đang lim dim ngủ bởi tiếng đàn guitar.......

"The calmness in your face
That I see through the night
The warmth of your light is pressing unto us
You didn't ask me why
I never would have known
oblivion is falling down.

And I do reside in your hear
Put out the fire with me and find
Yeah you'll lose the side of your circles
That's what I'll do if we say goodbye.

To be is all I gotta be
And all that I see
And all that I need this time
To me the life you gave me
The day you said goodnight.

If you could only know me like your prayers at night
Then everything between you and me will be alright........."

............................................

Tôi đang đi lạc,
lạc trong đôi mắt có thể chứa đủ cả bầu trời của gã..........
1 đôi mắt có ma lực.........

Lôi mình về thực tế bằng cách chớp mắt thật mạnh, tôi chủ động phá không gian yên tĩnh, trước khi bị đôi mắt kia thôi miên

_Bài hát đó........ tên gì vậy?
_The day you said goodnight.
_Lần đầu nghe đấy! ^^
_Lần đầu hát đấy! ^^

...........

_Thật?
_Thật!
_Sao hát bài đó?
_Bởi có người nghe! ^^
_Hồi trước không ai nghe?
_Không, mà vì người nghe không phù hợp.

...........

_Không hiểu!
_Không hiểu sao?
_Người nghe không phù hợp.......?
_Uhm.
_Tôi là người phù hợp?
_Đoán vậy - Hoàng quay mặt đi chỗ khác

Im lặng.........

_Ngồi như thế sẽ té đó!
_Ai? - Nhạc nhiên
_U !
_Đùa ! Có nghề rồi.
_Thật? - cười
_Thật ! - Quả quyết

Bỗng 1 cơn gió mạnh thổi đến, hất tung mái tóc dài lên không trung và chủ nhân của nó thì loạng choạng sắp........... tôi sẽ không dùng từ này, arghhhhhhh!!!

Nhanh như cắt, Hoàng nắm lấy tay tôi và kéo về phía gã, đương nhiên, những "phụ tùng" còn lại cũng vì thế mà đi theo..........cái tay ấy, mặc dù chủ nhân của chúng không muốn. <Mà có Chúa mới biết lúc đó tôi muốn hay không, bởi vì khi đối mặt với cái chết, người ta sẽ chẳng để lại gì trong đầu trừ ý nghĩ làm sao để bám víu những -thứ -có -thể -bám -víu (hoặc kéo chúng theo luôn càng tốt ^o^) --------> phản xa có điều kiện!!!!!! >


Còn sống!
Tôi nhận ra điều này, cùng lúc với việc nhận ra mình đang ngồi trong lòng kẻ mà 2 hôm trước từng tuyên bố là không đội trời chung với hắn.
Vâng, strange guy đang ôm tôi, next là cây đàn guitar của gã TT_TT

_Đã cảnh báo mà không nghe.

Ấm quá.

1 cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng tôi.
Nếu đem máy đo nhịp tim ra sử dụng với tôi lúc này, chắc chắn nó sẽ nổ tung vì hoạt động quá công xuất!!!

_Đừng cử động.................cứ để yên như thế này..........1 lúc thôi..........được không?
Giọng Hoàng nhẹ như gió, khàn khàn, khẩn thiết và cô đơn...........

Nó khiến tôi không thể, và cũng không muốn từ chối lời yêu cầu kỳ lạ này.

Cánh tay cầm guitar sau lưng ghì chặt người tôi vào ngực Hoàng, cánh còn lại buông thõng, như vẻ bất cần.
Nhưng nó cũng không làm tôi bận tâm..........
Gã úp mặt vào tóc tôi, làm tôi không thể nhìn và hiểu gã đang nghĩ gì.........

2 mins................5 mins....................8 mins.........

Đến phút thứ 10, 1 lần nữa tự nhắc mình về tình trạng đại.........bất bình thường của tôi và strange guy lúc này, tôi giật mình, bật mạnh ra khỏi người gã, nhảy khỏi ban công.

_Argh!!!

1 lọn tóc đã phản bội chủ nhân của nó, vướng vào chiếc cúc ở áo Hoàng T___T

Tôi bối rối, tìm cách giật mạnh nó ra >.< T_T

_Đừng, làm thế tóc sẽ đau đấy!

Hoàng nhẹ nhàng tháo lọn tóc ra khỏi cúc áo gã, ánh mắt dịu dàng:

_Tóc dài thế này, đừng cắt nhé, uổng lắm!

Tôi giật phăng lọn tóc lại :

_Mai sẽ để kiểu đầu của Ronaldo, dài vướng víu!!!

Gã cười, nửa đùa nửa thật:

_Mai tất cả các tiệm cắt tóc sẽ đóng cửa, chịu khó nuôi dài đi nhé! ^.^

Tôi lè lưỡi , với tay lấy chiếc cốc trên ban công rồi quay mặt về phía cửa, không quên buông lại câu ngắn gọn:

_Buồn ngủ rồi! Mai gặp lại nhá!!!

_Chúc U đêm nay mất ngủ, để tôi biết có người cũng không ngủ được như tôi!

-------------------------------------------------------------
Và đêm hôm đó tôi mất ngủ thật!

Lầu đầu trong đời tôi, cà fê đã thắng sữa...................và buổi tối hôm đó, còn nhiều hơn là chỉ 1 ly cà fê.................


8 giờ sáng, tôi mò xuống phòng ăn, cùng chiếc cốc rỗng và cái đầu nặng chịch! Cái dáng cao cao đứng xoay lưng vào tủ lạnh, trên tay là 1 ly cà fê <lại cà fê, tôi sợ cái chất lỏng đặc quánh, nâu đen và đắng ngắt đó lắm rồi!!!>

_Mo......rn.....ing!

Strange guy quay người lại, chữ "mor..." chưa kịp ra khỏi cổ họng thì gã đã há hốc mồm khi nhìn thấy mặt tôi.

_Có 2 cái...........bánh bao!!!

"BOONG!!!"

Con gái HK không dữ dằn thế đâu, nhưng tôi đâu có cái áo nào mang logo "I love HongKong" !!!

Hình như mái tóc mang đậm dấu ấn đáy cái cốc của tôi vẫn chưa làm cho hắn nhớ đời! Gã tủm tỉm cười...........không thể hiểu nổi tên này nghĩ gì.
Dẹp gã sang 1 bên, tôi rót sữa vào cốc, kéo ghế ngồi vào bàn.

_Bữa sáng đó ah?
Tôi gật đầu thay cho câu trả lời.
_On diet?
_Nope!!! Còn cái đó? - tôi nhìn vào cốc cà fê trên tay hắn, hỏi ngược lại.
_Cũng vậy!

Yên lặng......................<Thật ra cả 2 đang cắm cúi vào cốc của mình>

_Sao không ăn gì? - strange guy hỏi, vẫn không đặt ly xuống bàn.
_Hồi bên HK, tôi dậy lúc 7.00, 7.20 ra khỏi cửa, 7.50 xuống xe, và 8.02 đứng trước cổng trường, trong khi bell rings lúc 7.55' !.......Got it?
Gã nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ, thận trọng đặt ly cà fê xuống, cố nuốt hết "thứ" chất lỏng trong miệng, rồi bắt đầu..................cười!!!

Trời ạ, 1 lần nữa tôi lại trở thành tên khổng lồ trong bộ cánh màu đỏ, nguệch ngoạc chữ "Fool" trên trán. Cũng may lúc này chỉ có mình tôi và hắn, nên không cần khai quật ra bất kỳ cái hang hay hố nào để chui xuống.

Mà nghĩ cũng lạ thật, đã đoán trước sẽ bị hắn cười vào mũi nếu "tiết lộ" cái bí mật không nên bật mí ấy, vậy mà tôi vẫn nói ra. Và càng lạ hơn nữa, chống tay lên bàn nhìn hắn cười, tôi có vẻ như...........chỉ là có vẻ thôi, enjoying it!

Lôi mình ra khỏi cái giả thuyết phản bội lại lý trí của 1 kẻ luôn mang tư tưởng bất trị, tôi dài giọng:

_Done?
_...............<Vẫn không thể chấm dứt tràng cười để trả lời câu hỏi của tôi>
_Is it that funny? <If he keeps laughing, he's going to be in a big trouble!!!>
_No - nén cười và trả lời 1 cách khó khăn - It's more than something called funny!

Lại tiếp tục cười..................



--------------------------------------------------

Buồn ngủ quá, hix, không thể viết đc nữa.
Các ss thông cảm, teddy phải "lên chuồng" roài, chắc mai mới xong chap này.
Hok biêt save vô đâu, tạm thời để đây, mai teddy edit lại!!!
Thanks!!!
<Gục!!!>

Cái.....cái.........gì?
Hắn...........hắn vừa nói cái gì?

Ngồi chết trân trên ghế, với bộ mặt chỉ 1 chút nữa là thành quả cà chín, đang từ từ chuyển sang trắng bệch <có thể so sánh với Bạch Tuyết>, trong đầu tôi chạy dọc ngang từng chữ trong câu nói của hắn...............

Sau khi chấm dứt màn "chỉ thiếu mỗi nước bò ra đất", hắn quay lên nhìn tôi uống sữa bằng cặp mắt đáng báo động.

_Nhìn gì vậy? Thèm ah?
_Không, chỉ có con nít mới uống sữa!
_Vâng, chỉ có ông già mới uống cà phê!!!
_Giống con nít thêm 1 chút rồi đó - cười nụ cười của kẻ thắng cuộc (sao tôi ghét cái nhếch môi đầy khiêu khích của hắn thế, thật khó mà chối bỏ cảm giác mình đang bị cuốn vào đó >.<)

Xoa xoa đầu tôi như 1 đứa trẻ (phụ họa thêm cho câu nói của hắn >.<) chưa kịp phản ứng thì hắn đã cúi xát vào mặt tôi, vuốt và kéo nhẹ 1 lọn tóc dài về phía hắn, cười nụ cười chết người:
_Nhưng nhìn U trong bộ váy ngủ tối hôm qua, không ai tưởng tượng được con nít lại quyến rũ như thế đâu!

OOOOOOOOOOOOOO WWWWWWWWWWW QQQQQQQQQQQQ RRRRRRR

Chỉ 1 từ duy nhất có thể lột tả hết cảm xúc + hành động của tôi lúc này : chết điếng!!! "Điếng" đến mức câu "see ya" khi hắn bước ra cửa cũng không đủ tinh thần và giác quan để nghe thấy.

Oh My Godddddddd!!!!!!! Oh My Goshhhhhhhhhh!!!!!!!! Oh My Buddla!!!!!!!!!!


Tối hôm qua.............tối hôm qua.................. tôi lục tung trí nhớ lên, moi móc trong 1 đống hỗn độn, tối hôm qua tôi mặc gì nhỉ....................

********************************************************************************
*********

Khi tìm thấy thứ cần tìm, thường thì người ta sẽ hét lên vui mừng hay thở phào nhẹ nhõm, riêng tôi, hiz, ngồi thộn mặt <người khác nhìn vào thì sẽ cho rằng nó là 1 nắm xôi gấc chứ không phải.........>

Yeah, tối hôm qua, lúc đi lấy sữa, tôi nghĩ ai cũng yên giấc cả rồi nên yên tâm phi xuống nhà trong cái váy ngủ màu hồng, quai áo là 2 con thỏ <đừng tưởng tượng lung tung, cái váy đấy không trong suốt mỏng manh tí nào đâu> chỉ mỗi tội hơi ngắn thôi >.<
Vả lại lúc ra sân thượng, cảm xúc lẫn lộn nên tôi quên béng "tình trạng" của mình lúc đó, bây giờ nhớ ra, nghĩ lại cũng đã quá muộn..................... T_T

TÔI THỀ SẼ KHÔNG MẶC CÁI VÁY ĐÓ LẦN NÀO NỮA, as long as I'm alive!!!!

-----------------------

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nhấc ống nghe lên, tôi lấy lại vẻ bình thường:
_Hello, it's Tiffanie speaking!
_Ở Việt Nam người ta dùng "a lô" cháu gái à!
_Cô Tư!!!
_5' nữa cô sẽ đứng trước cổng nhà con, mở cửa sẵn đi nhé!
_Khoan khoan, cô đến bằng xe hơi ạ?
_Yes, chờ cô!

Tít...tít...tít..................

Cùng lúc đó, Tiên và Doraemon phi từ trên lầu xuống.

_Cô Linh sắp đến ah?
_Thông tin nhanh thế?
_Nghe giọng bồ là đoán ra mà!
_Uhm, cô tớ hiền lắm, 2 U cứ tự nhiên. Mà khoan, coi bộ vụ Doraemon ngủ lại đây phải "ém" đi rồi.
_Okie, đơn giản!
_Mà Hoàng đâu rồi Linh? - Tiên nhìn quanh.
Nhắc đến hắn, mặt tôi u ám như 1 đám mây xám xịt, hiz, quay về với sự thật tàn nhẫn huhu.gif huhu.gif
_Hoàng hôm nay có buổi tập nhảy lúc 9 giờ - Quang giở quyển sổ tay ra và nhẩm tính 1 cách thành thạo - Đừng làm phiền Hoàng vào thứ 2 nhé, 13 tiếng làm việc không có ít đâu!
_Biết rồi, mà mấy thông tin đó ông đào đâu ra vậy?
_Bí mật nghệ nghiệp mà! - Nụ cười rất chuyên nghiệp, Doraemon 1 lần nữa làm Tiên cụt hứng.
_Xì!!!!!!

Ah, hình như tôi quên 1 việc vô cùng quan trọng...........Oh Yah, cái cổng!!!!

Phi ra mở cổng, chỉ còn 30 s cho tôi làm việc này, nếu như không muốn khoảng sân trước biến thành vườn không nhà trống.

Kịp!!! Còn 8s nữa, bắt đầu đếm ngược...........4........3..........2.........1.......0
RẦM.........ÂP.........ÂP...............XICH............KÉT...................KÍT...........

_Cô hạ cánh an toàn nhỉ?
_Không tổn thất gì chứ? - Cô nháy mắt
_Yeah - tôi quay đi, cố giấu 1 nụ cười rồi lẩm bẩm - Chắc nhờ hồi đầu tháng con ăn chay!

------------------------------------

Nhỏ Tiên và Quang trước mặt cô tôi ngoan và lễ phép lạ, không ồn ào nhốn nháo như những lúc bình thường. Thế mới biết trọng lượng của các bậc phụ huynh vô cùng đáng kính của chúng ta.

Cô Tư khen 2 đứa ra mặt, nói chuyện cũng rất hợp gu! Cô quay sang tôi:

_Con đào đâu ra người bạn trai cute thế?
Tôi chưa biết trả lời thế nào thì Doraemon nhảy vào:
_Dạ Linh nào phải đào bới gì đâu ạ, con vốn là 1 thiên thần trên trời, tự rớt xuống vào tay Linh đó chứ!
Cô Tư cười vang, tôi lẩm bẩm, không biết tự rớt xuống như thế, gã có bắt mình thanh toán tiền công rơi tự do không!

_Tiên ở chung với Linh Anh, nhờ con chăm nó giùm cô nhé. Nhỏ này chuyên môn có tật thức khuya đó.
_Vâng, cô yên tâm, từ ngày con sang, Linh đi ngủ đều đặn lúc 10 h đó cô ạ.

Tôi trố mắt ra nhìn cô Tư và nhỏ. Cô Tư đào đâu ra cái thông tin chính xác đến 100.01% thế? Còn nhỏ Tiên, ngày nào nhỏ cũng thức đến 2 - 3 giờ sáng xem phim Hàn Quốc kia mà, làm gì có chuyện nhắc tôi đi ngủ. Nhỏ còn lôi kéo tôi xem phim cùng nhỏ đó chứ <may mà tôi không phải fan của phim tình cảm lãng mạn sướt mướt Hàn Quốc, dù sao cũng không muốn vác cặp mắt thâm quầng đến lớp!!!>

Cô Tư có chuyện phải đi sau cuộc điện thoại đột xuất <designer mà ^^>
Khi de xe ra khỏi cổng, cô còn thò đầu ra:
_Nhớ đừng thức khuya nha Linh Anh, mắt con trông như 2 cái bánh bao vậy!

T______T Câu này nghe quen quen, hình như cũng có 1 người nói với tôi như thế.
Tôi cảm động vì..............hơn 1 tá lời nhắc nhở từ cô Tư từ lúc ra cửa đến giờ, và cũng vì 1 trong những lời đó, lúc de xe ra cô đã vô cùng thân ái tặng cho cổng nhà tôi 1 dấu lòng chảo khá ấn tượng!

Cô phi vội xuống xe:
_I'm sorry, cô không để ý.
Tôi cúi xuống xem xét vết lõm rồi kết luận:
_Cũng không sao đâu cô, cái này thợ sửa được mà!
Cô Tư cúi xuống cạnh tôi, mắt chăm chăm vào cánh cổng nhưng không hề nghĩ đến người thợ nào:
_Linh Anh à, hôm trước cha con có gọi về..........
Tôi quay phắt sang cô, mắt tối sầm, cái nhìn ánh lên câu hỏi.....
_Cô và cha con cũng có đoạn hội thoại không - được - nhẹ - nhàng cho lắm.........cuối cùng cha con quyết định quay về Vn trong 10 ngày nữa.
_Cha.........muốn con về? - Tôi quay mặt đi, biêt rõ câu trả lời.
_Kinda, mặc dù cô đã thuyết phục, thậm chí to tiếng nhưng......
_Thế còn bà ta - tôi cắt ngang lời cô Tư - Bà ấy chẳng phải xem con như cái gai trong mắt sao?
_Bà ấy lại bảo cha con cố thuyết phục con về, bà ấy muốn chuộc lỗi và bù đắp tình cảm cho con.
Tôi phì cười, lại 1 cái mặt nạ mới được đắp lên khuôn mặt sắc sảo đầy son phấn, lại 1 vở kịch mới và khán giả vẫn chỉ có 1 người.

Những người đàn bà đi qua đời cha chỉ như những cái bóng không màu đối với tôi. Quá quen thuộc với cảnh cha ôm ấp cô gái nào đó trong tay, tôi không còn giận hay buồn chán cha mình. Tôi nghĩ, chỉ cần cha vui là được. Nhưng tôi không thể chịu nổi người đàn bà của cha hiện nay, nhìn vào đôi mắt bà ấy, chỉ đọc được mưu mô và tham vọng, vậy mà tại sao............
Tôi hiểu, cha không yêu bà ấy. Tình yêu với cha chỉ có 1, và 0.48/1 tình yêu ấy thuộc về tôi. Vậy mà............

Cố nén 1 tiếng thở dài, tôi quay sang cô Tư, cười gượng:
_Con ổn cả, ngày mai con sẽ kêu thợ đến sửa. Cô đi đi không lại bị phạt vì chạy xe quá tốc độ bây giờ!!!

Xoa đầu tôi, cô đứng dậy - chiếc FE đen bóng từ từ mất hút sau khi để lại thêm vài chiến tích cho bờ tường nhà hàng xóm.

Tôi xờ nhẹ vào vết lõm trên cánh cửa, lẩm bẩm : thế này vẫn còn nhẹ!

***Sáng thứ hai***

Tôi tên Linh Anh, năm nay 17 tuổi, hiện đang học lớp 11A5 tại trường PT BC.

Tôi về nước chưa đc 1 tháng, tiếng Anh và tiếng Việt của tôi ngang nhau.

Tôi sống nhờ vào cái tài khoản ít ỏi trong ngân hàng, sắp bị đóng bởi ông bố vô cùng đáng kính.

Việc cần làm trước mắt của tôi là mở mắt ra và ngóc đầu nhìn lên bảng.
(trước khi thầy Lịch Sử phát hiện có kẻ đang nằm chiêm bao trên chiếc bàn êm ái trong khi thầy phải "đem tâm trí và sức lực" tận tụy..........nhồi nhét kiến thức vào đầu học sinh.)

Việc phải làm trước mắt của tôi là mở mắt ra và ngóc đầu nhìn lên bảng.
(vì ông thầy đã phát hiện và đang xoáy tia "la dze" về phía tôi.....Doraemon thì cứ dùng bút gõ vào lưng gọi tôi dậy ...)

Việc làm khó khăn nhất trước mắt của tôi là mở mắt ra và ngóc đầu nhìn lên bảng.
(vì những sự việc "khó giải thích", ""khó lường trước" và "khó chấp chận đc" liên tiếp xảy đến với tôi 2 ngày cuối tuần vừa qua............vâng.........tôi bị mất ngủ..........trắng 2 đêm)

Việc đang và sắp làm tôi hối hận trước mắt là đã không mở mắt ra và ngóc đầu nhìn lên bảng.
(vì ông thầy Lịch Sử đang tiến về phía bàn tôi, mang theo bộ mặt của Trần Hưng Đạo khi tiến ra sông Như Nguyệt...............chỉ còn 2.05 mét nữa......)

REENG...........REEN.........G

Hết giờ!

Tôi không sao.............chuông reo kịp lúc cứu tôi khỏi tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Tiên bảo ai bị thầy này "gọi dậy" sẽ đc "mời uống trà" sau giờ học ở phòng kỷ luật. Tôi không muốn hi sinh 2 tiếng đồng hồ quý báu ngồi vò đầu làm bài tập Sử thay vì nằm ngủ ở nhà <==== lý do chính đáng để tôi ngồi cám ơn cái chuông suốt 20' ra chơi!

***Tiết Thể Dục***

Chiếm lấy 1 góc trống trong phòng để dụng cụ thể dục, biến nó ngay thành "căn cứ nghỉ ngơi" khá lý tưởng, ngồi xuống dựa lưng vào tấm đệm, bật Ipod lên, tôi tìm thấy việc đáng để làm trong 2 giờ thể dục này.

Đang lim dim sắp ngủ thì có người gỡ 1 bên earphone trên tai tôi ra, ngồi xuống bên cạnh và hình như cũng định làm việc mà tôi đang làm........Nhận ra cái đầu rối bù có gắn chiếc earphone của tôi, tôi gằn nhỏ (đang buồn ngủ mà!!!):

_Này, làm gì vậy?
_Tôi tưởng U biết chứ.........Có chỗ nào khác U đâu?
_Đi chỗ khác mà ngủ.........chỗ này tôi là của tôi mà! >o<
_Èy.........hình như tôi có mark tên tôi đâu đó rồi mà, lúc ngồi xuông U không để ý ah? Tôi là người có công tìm ra nó nè!
_Không biết, tôi đến trước........U better find somewhere else to sleep, or......
Hắn kề sát mặt vào tôi, cười khiêu khích:
_Or........?
Tôi chưa kịp nghĩ ra lời đe dọa nào "nặng cân" chút để đuổi hắn đi (vì tôi là "tội phạm" ở đây mà) thì đã phải vội vàng bịt miệng hắn lại trước khi hắn gào lên cho mọi người biết.

_What the hell did U do?_Tôi hỏi, gằn nhẹ
_If ur not letting me sleeping here, then U probably won't be able to, as well!_Hắn tỉnh bơ lôi cái Ipod từ túi tôi ra, tùy tiện chọn bài.

_U...............cheater!
Hắn quay lại nhìn tôi, nhếch miệng cười:
_I don't remember that I cheated!

Vì quá buồn ngủ và không thể đuổi đc hắn nên sau khi thảy cho hắn vài cái lườm sắc lẻm, tôi quay người sang 1 bên ngủ........mặc kệ hắn "ngâm cứu" cái Ipod của tôi.

Vẫn cái mùi mộc hương ngòn ngọt đó............... Vừa gần gũi.................vừa xa lạ........

Trước đây cũng có 1 người dùng mùi hương này....................Cảm giác này quen thuộc quá............

--------------------------------

Hình như tôi đã ngủ......rất say............
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.