Tiếng khóc vang lên, hai em bé chào đời. Mùa đông của xứ Mỹ thật là giá buốt, cả một vòm trời chỉ là một màu sám và tuyết phủ dầy trên mặt đất. Trong bệnh viện từ vũ, hai đứa bé được chào đời vào mùa đông lạnh lẽo ấy.
Thấm thoát đã hơn mười năm trôi qua, và hai cô bé ấy nay đã trở thành thiếu nữ. Tuy họ là sinh đôi, nhưng nhìn vào thì ko ai có thể nói là họ là sinh đôi cả. Bởi vì hai cô ko có chúc gì giông nhau, mà trái lại họ lại có tính tình trái hẳn với nhau.
Người chị thì diệu hiền, đoan trang, thùy mị. Còn cô em thì tinh thì như con trai, chẳn có gì bảo la con gái nếu ko phải là những bộ phận trên mình cô ấy. Cô chị thì học cấm hoa, còn cô em thì học võ. Nhưng vì chều con, nên bố mẹ ko hề khắc khe với con cái. Cô em muốn làm gì thì làm, kể cả việt gây chuyện ở trương làm Hiệu Trưởng gội bố mẹ tới để mà mắn dốn. Nhưng vì cô em ngổ nghịch quá, bố mẹ đành bổ cô ta vào trương tư và co chị xin vào học chung trường.
==========================================================
********************************************************************************
*
-Wow... oh my god...
Những cô gái ở trường như ngẩn người ra khi nhìn dán một thanh niên trong bộ đồng phục màu xanh dương (navy blue). Những chàng trai thì ganh tị, còn những cô gái thì ước mơ được làm bạn gái chàng thanh niên ấy.
-Trò Alex. Nơi đây ko phải là chổ em có thể mặc đồng phục của nam giới.
Một cô giáo già, mặt mày giử nói.
-Hmmm... Nhưng mà trông cuốn sách policy đâu có cấm con gái mặt đồng phục nam đâu thưa cô. Oh well...
Alex cười nhẹ bước đi thông thả như ko có chuyện gì.
-She made a fool out of me again...
-Alex, sao em lúc nào cũng chảy tóc đầu đinh vậy?
Cô chị hỏi khi Alex bước vào lớp.
-Đừng đụng nhe... Chị thích làm con gái thì chị cứ làm, em thích làm ' prince ' thì mặt kệ em.
Alex trả lời lạnh lùng như băng.
-Con bé nầy...
Cô gái kia lắc đầu chịu thua.
-Hey Jesse, bạn trai you hả?
Một cô gái tóc vàng hỏi chị của Alex.
-No, my sister...
Jesse thở ra nhẹ nhỏm.
-Oh...
Cô ta làm ra có vẽ thất vọng.
-But still... She looks sooo... HOT...
Cô gái tóc vàng khẻ cao giọng, mặt thì ưng ửng hồng.
-You kidding me...
Jesse nhíu đôi mày thanh tú lại nhìn vào cô bạn học ngố nghĩn nầy.
-Hey, hey...
Một anh chàng khá đẹp trai gọi Alex khẻ.
-Hm?
Alex ngước lên với vẽ mặt lạnh lùng kỳ quái.
-I'm Jason, but you can call me Hưng. I heard Jesse is your sister, right?
-Uh-huh... What about it?
Alex vẫn ko thây đổi nét mặt, làm Hưng toát mồ hôi họt.
-She's like the hottest girl on campus...
-Đàn ông con trai gì mà ấp a ấp úng hoài vậy?
Alex khẻ khằn giọng xuốn, như bảo Hưng nếu ko có gì thì đi chỗ khác.
-Would you mind if I ask her out?
-You có phải là hỏi me một câu hỏi rất là dư thừa ko?
Alex nhíu đôi mày nhìn Hưng như cô ta sẽ ăn tươi nuốt sóng anh ta.
-Um... thì you em của her, nên hỏi ý kiến you trước...
Hưng có vẻ rung một tý.
-You muốn date her thì đi ask her out. Có mắt mớ gì tới me?
Alex tỏ vẽ bực bội, rồi đứng khoát vậy bỏ ra khỏi lớp.
*sorry for terrible grammar ^.^;;
-Alexxx....
Tiếng kêu nghe lảnh lót, và xa xa là một cô gái trông bộ đòng phục xanh dương đạm. Nước da ngâm, và máy tóc dày nâu đủi theo cô ta trông ánh nắng của buổi sáng. Alex như bị giật mình và đứng khựng lại, tiếp theo đó là tiếng ' bịch ' làm cho cô bé chao đảo một tí.
-...
-Alex... :-3
-Nặng quá...
Alex nói khẻ, nhẹ nhàn cỏng cô bạn trên lưng mình đi chậm rải về phía vường hồng giữa sân trường.
-Mình nghe là Jason hỏi chị bạn đi xi nê đó...
Cô bạn trên lưng nói khẻ.
-Ừ...
Alex gật đầu và bức đi chậm chặp, thể gì cỏng thêm một người làm cho cô ta chậm hơn mội khi.
-Mi biết hắng có biệt danh là 'player ' ở trường nầy ko hỉ?
-Ừ...
-Mi biết sao mi vẫn đễ cho hắng hỏi Jesse?
Cô bạn có vẽ tức giận một tí.
-Chuyện đó ko có liêng quan gì tới mình, thì mắt gì mình phải lo?
Alex trả lời một cách lạnh nhạt, nhưng trong lòng đã tín sẵng là sẽ làm gì nếu chuyện ko mai xẩy ra giữa Jason và Jesse.
-Mi đúng là máu lạnh.
Cô bạn nhảy tuột xuốn rồi hứ một tiếng bỏ đi mất. Cáy dáng đổng đảnh của cô ta làm nhều chàng trai phải đứng lại nhìn ngưởng mộ. Alex thì quây lại nhướng một mày nhìn theo cô bạn kỳ quái nầy.
-....
Alex tỏ ra với vẽ trầm ngâm, như là đan suy nghĩ gì đó.
-Mình có quen nhỏ đó ko vậy ta?
Đôi mày cô ta nhíu lại, khiến nét nhăn trên khuôn mặt trẽ trung ấy hiện rõ ràng. Rồi một cái nhúng vai là cô ta thọt tay vào tuối quần và đi đến kế cây to cạnh vường hồng. Alex thở ra nhẹ nhàn và ngồi phịch xuốn cạnh góc cây, rồi dương giay một cai trước khi nầm xuốn bảy cỏ xanh biết rồi thì thiếp đi.
Đến khi giờ ăn thì Alex mới dậy, cô ta lững thửng đì vào lớp kế. Vừa đi vừa ngáp, mắt thì mắt nhấn mắt mở. Vào lớp cô ta kéo ghế ngồi chờ giờ lên lớp, tay chống càm có vẽ buồn cháng.
Trông khi đó Jason đã tặng cho Jesse một cây bông hồng đỏ thắm, và mời cô ta đi ăn tối với mình. Có biết bao nhiêu cặp mắt ganh tị và ái mộ nhìn họ, và rồi Jesse đồng ý với đôi má ững hồng như cành hoa vậy.
Lớp ra rồi, nhưng học sinh vẫn đông và ồn ào đổ về phía Martial Art Club. Vì tò mò nên Alex cũng theo đoàn người mà tới côi cho vui. Đi chưa tới là đã nghe những tiếng đấm đá, và hò hét của những thí sinh. Alex nhết môi cười nhẹ khi nghe những tiếng ấy và rẽ mình nhanh nhẹn ra khổi đám đông, đứng đầu đám đông và theo giổi cuộc tỷ võ trước mắt.
-Có ai lên thử ko? Đây chỉ là tỷ võ sơ đễ cho mọi người biết rằng võ học làm cho chúng ta khoẻ mạnh như thế nào.
Anh chàng da đen nói to, đứng trông áo thung bó sát người làm cho những bắp thịch săng to cồn cộn rỏ mịch.
-Xin hỏi. Thử tỷ võ nầy là đánh thiệt hay là tạo mẫu vậy?
Alex đứng dưới vơ tay lên.
-Đây là đánh thiệt nhưng phải nương tay ko nên đã thương đối phương quá nặng.
Một người trông bộ đồng phục của nam giới, cặp mắt anh ta sáng ngời nhìn Alex có vẽ khá là khinh miệt.
-Ồ...
Alex tỏ vẽ thất vọng khi nghe anh ta nói như vậy.
Rồi thì Alex bước tới và khẽ khôm người cổi giày ra, và một thành viên của nhóm trao cho Alex đôi bao tay cắc ngắn mào sám. Alex lấy và đeo lên, song cô bé cưởi bỏ chiếc áo vest ở ngoài vát lên thành ghế. Kế thì cô ta khẽ lắc lắc cáy đầu của mình cho những khóp xương kêu lên ' lớp cóp '.
-Please go easy on me...
Alex cười nhạt chào đối phương.
-You're punny for a boy...
Anh ta trả lời với cái cười nham hiểm.
Thế là cú đấm nhanh như chớp váng xuốn cô bé, Alex chéo hai tay lên trước mặt mà đở đòn ấy. Vì sức đánh của đối phương quá mạnh, khiến Alex bị đẩy lùi ra xa vày bước.
-Owww.... >_<
Alex chu mỏ chà chà tay mình.
-Ê đội trưởng! Nói là đánh nhẹ sao hắng mạnh tay thế?
Alex xoay qua hỏi anh chàng với cặp mắt sáng ngời.
-Tay cậu chưa có sao mà, yên tâm đi... Shawn sẽ nhẹ tay mà...
Anh ta nhết môi lên cười miệt thị.
-May là uốn sữa mỗi ngày đó, nếu ko là gẫy rồi...
Alex nói và chỉ vào cánh tay phải của mình, với vẽ con nít và ngây thơ làm sao.
-Tiếp nè!
Tiếng nói của anh chàng mỹ đen nói và đã đến kề bên Alex với một quả đấm đầy sức. Và những sinh viê bên ngoài đều nín thỡ và đầy hồi hợp.
-Whoa! O.O
Alex quây lại vừa đúng lúc quả đấm sẽ chạm vào mặt mình. Nhẹ như cọng lông chim, Alex khẻ ngã về phía sau. Trợt người xuốn sàng, sẳng chân đặp vào ống quyển của Shawn mạnh. Và đồng thời né được quả đấm ác nghiệt ấy.
*
yeah... i got a lil psychotic and can't write straight in vietnamese lol...
Hình như mội người ngưng thỡ, khi Shawn bị mất thăng bằng bỡi cái trò nhỏ của Alex. Thế là cái xác to khổng lồ bõng gián xuốn Alex, như một cây cổ thụ bị đốn xuốn vậy. Ngộ thai, cô bé ấy đã lăng ra khỏi cái bóng đen bao trùm lấy cô ta từ khi nào thì ko ai thấy rõ.
Shawn từ từ ngồi dậy, rồi bốp nhẹ vào óng quyễn của anh ta như tự kiễm côi mình có gì ko. Thoạt mắt anh ta bừng bừng lữa giận, trông khi đó thì Alex đang liu khêu người lơ lững như đi lộn ngượt bằng hai tay và vẽ mặt vẫn ko đỏ.
-Thật là ko tệ
Shawn nói nhưng ko có tý nào là thán phục trong giọng nói của anh ta.
-Quá khách sáo rồi...
Alex cười rồi khẽ nhúng hai tay mình một tý, trông chớp mắt cô bé ấy đã đứng thẳng nhìn vào Shawn. Cặp mắt sắc sảo của cô bé ko hè lai chuyển, nhưng vẽ mặt của cô ta tự nhưng lạnh nhạt lạ kỳ.
Nhìn vào gương mặt của Alex khiếng Shawn có cảm giác như là mình đang đứng trong hang của đảo Bắc Cực vậy. Thật là lạnh lùng, khiếng người dễ sợ. Anh cảm thấy tóc sau ót mình như có thể đứng sứng trước sự băng giá nầy, và một luồn hơi lạnh chạy dài xuốn xương sóng lưng mình.
Bỏng Alex nhấm cặp mắt mình lại, đều hòa hơi thở trơ lại thật nhẹ nhàn. Cô có thễ nghe mọi người chung quanh thở trong cái ko khí năn nè, hình như là họ còn hồi hợp hơn cả cô ta và anh chàng Shawn vậy mà cũng có lẽ là vậy.
Shawn gồng mình đứng phắt vậy, lữa giận của anh ta tăng lên để thêu đi sự lạnh giá của đối phương. Mọi người nhìn vào anh ta chầm chập, có người hơi hoản sợ bởi thân hình to lớn của anh ta, còn co người thì thán phục những bắp thịch rắn chắt trên người anh ta.
Thế là sự tỷ võ tiếp tục giữa hai người, một to con và cao, và một bé con lại nhỏ. Ngẫu nghiên là người to và cao được thắng lợi, nhưng có ai ngờ đâu cô bé tí hon lại sữ dụng Thái Cực đễ đỡ những chêu Nhu Đạo của Shawn. Nhưng quái lạ hơn nữa là, hình như cô ta ko hề xê xít nơi thế đứng mà cô đã chọn.
Trận đấu kéo khá lâu và cô ta cảm thấy nhàm chán đi, thế là nhẹ tay ra sau một tý. Ngay khi Shawn đám tới thì Alex đưa tay ra đỡ lấy thật nhẹ nhàn, và kéo nhẹ ra sau. Làm cho anh ta mất thăng bằng, rồi thì nhanh như điện chớp cô bé đã đẫy Shawn giăn ra xa. Làm Shawn cảm thấy tê ở hai cánh tay mình, lại ko hiểu tạy sao một người nhỏ con nhưng vậy lại có thể hạ được mình.
-Thái Cực là lấy nhu chế cương, và tôi chỉ lấy sức của anh mà trả lại cho anh thêm mười thôi.
Alex nhái mắt với Shawn trươc khi quay góc đi. Thế là mọi người thỏ phào nhẹ nhỏm, rồi mạnh ai nấy đi.
Sau ngày tỉ võ, thì Shawn được tin là đám con đồ bắc cóc em gái của mình. Shawn không thể làm gì khi họ đe dọa anh ta là sẽ làm những chuyện bất lợi cho cô em mình. Chẳng khác gì, ngay ngày hôm sao thì Shawn đến trước mặt Alex. Nét mặt anh ta có vẽ như đau khỗ và cầu khẫn, nhưng Alex vẫn hình như không chuyện gì hết. Cô bé đỏng đảnh hôm qua, nay đứng cạnh Alex với vẽ mặt nghiêm túc. Alex ngồi trong căn phòng nhỏ của cô ta share với cô bạn ấy, cô mặc chiếc áo xanh da trời và chiếc áo thung tráng tin ở ngoài. Cô bạn đứng cạnh bên thì quần jean và áo thung màu đen tay dày. Shawn thì vẫn còn trong bộ đồng phục, nhưng dáng anh ta hôm nay thấp hẳng đi.
-Chỉ vậy thôi sao?
Giọng Alex như chua chác.
-Ừ, họ nói gọi cảnh sác thì em mình sẽ không còn mạng...
-Anh nghĩ tôi có khả năng đễ cứu cô ta sao?
Alex ngắc ngang Shawn với lời nói lại một lần nữa chua chác, nhưng làm gì hơn khi anh ta đang cùng đường?
-Mình đã hỏi hết thầy cồ, và ai cũng bảo là gặp bạn...
Anh ta có vẽ khoác khoải. Alex nhìn cái vẽ lo sợ và khổ sở của anh ta, khiến cô bé nở một nụ cười đầy lý thú.
-Maria
Alex vổ tay, thì cô bạn đổng đảnh bước tới trước mặt Shawn, nhưng vẽ mặc cô không gì biến chuyễn.
-Được, nhưng anh phải biết rằng sao khi chuyện được giải huyết...
Cô gái kia ngưng giây lác.
-Thì anh phải trả giá bằng với chuyện mà anh nhờ chúng tôi làm, không hơn mà cũng không kém.
-Tôi bằng lòng...
Shawn ngắc ngang vì không thễ kéo dài nữa được.
-Tốt!
Alex nói song rồi đứng phát dậy.
-Bây giờ anh về đi, hai tiếng sau em gái của anh sẽ trở về bình an vô sự.
Maria nói với nụ cười tươi như muôn ngàng hoa nỡ.
Đúng như lời nói, hai tiếng sao cô em gái của Shawn trở về. Anh ta mừng và cảm tạ Chúa, nhưng anh ta lo là cái giá mà Maria nói là gì. Đó làm cho Shawn không thễ nào ngủ cho vô, vì anh ta không biết cô bé kia lại đồi hỏi gì.
-Cô muốn tôi sao?!
Shawn trố mát nhìn Alex.
-Tối mai sẽ có diễn cố không mai sẩy ra, tôi muốn anh vào phòng số 205 tại khách sạng Wilton xóa hết nhữ tài liệu của phòng kế bên. Họ dùng phòng đó đễ thu hình bên phòng 204.
-Nhưng đó là bất hợp pháp!
Shawn phản đối cực liệt.
-Anh đừng quên rằng những chuyện anh đã hứa tối hôm qua.
Maria rằng giọng với anh ta, vì họ đang trong phòng hội nghị của DA (dorm admin).
Thế là Shawn không tài nào cải lại họ và phải chấp nhận và thực hành theo chỉ thị của Alex. Tín ra thì Alex như lo một việt gì đó khá quan trọng, nên Shawn cũng cảm thấy có chúc hảnh diện vi được Alex trao cho một nhiệm vụ quan trọng như vầy. Thật ra cô bé nầy suy nghĩ gì thì hình như ko ai biết, ngoài trừ Maria và bản thân cô thì cả Jesse cũng ko thễ doán được.
(ps: đây là tiếp theo ngày hôm qua của cuột tỉ thí vố lý của những club của trường, họ nói ngày hôm sau sẽ có chuyện ko mai tại gì đó là ngày cúi tuần ' thứ sáu '. )
Thứ sáu đã tới với họ, nhưng mọi chuyện vẫn như thường. Tan trường, thì Jesse trở về phòng và chuẩn bị cho tối hôm đó. Jason sẽ tới đón cô ta đi ra ngoài ăn, Jesse có gọi Alex nhưng cô em kỳ quái nầy lại không thềm trả lời điện thoại.
-You look beautiful...
Jason khẻ giọng nói khi nhìn thấy Jesse, lầm cô ta đỏ mặt.
Thế là họ đị ra ngoài ăn tối, rồi trò chuyện khá lâu. Jason viện cớ là đi lấy nước cho Jesse, rồi thừa cơ hội đó. Anh ta spike nước uốn của cô ấy.
-Xin lỗi, họ làm lâu quá...
Jason cười nhẹ.
-Không sao mà
Jesse trả lời với giọng nói rất hài hoài.
Chóc lác thì cô bé đã hôn mê, và Jason dều cô vào khách sạng. Y như lời Alex đã dự đoán, anh ta lấy ngay phong 204. Shawn ngồi tại phòng lobby đã nhìn thấy và thâm khâm phục cô gái lạnh lùng kia.
-Nóng quá...
Giọng của Jesse thật khêu gợi, khi họ vào phòng.
-Thì em cứ cởi áo ra đi...
Jason khẻ nói, đi lấy cái máy chụp hình.
-Thân hình em đẹp như vậy, mặt chiếc áo làm mất vẽ đẹp mất. Anh sẽ chụp những ảnh khỏa thân của em, và sẽ được một số tiềng to...
Anh ta cười nham hiễm, khẽ đợi Jesse cởi áo khoát ở ngoài rôi từ từ tới chiếc áo đầm hường lợt của mình.
Phòng bên, đám đàng ông đứng tuổi ngồi nhìn vào tv ko chớp mắt. Bất chợt, cửa phòng bị phá tung ra. Anh chàng mỹ đen to tướng đứng trước cửa, rồi thì trận đánh cuồn phong nỗi lên. Bàn ghế gẫy đổ vì Shawn quăn đói phương vào, và những máy móc đìu bị hư hết.
Trong ngay khi đó, Maria đặp cửa phòng 204 tung ra. Làm Jason đánh rơi cái máy của mình.
-Đứng im!
Maria ra lệnh, với ngồi sung trước mặt anh ta.
-Chúng tôi đâu có làm gì bất hợp pháp đâu?
Jason làm ra vẽ như anh ta ko làm gì có tội.
-Anh giổi thật đấy...
Maria cười đọc ác và bóp cò nhẹ, thế là óc anh ta nổ tung ra. Nhưng vì có gắng óng hảm thanh nên ko phát tiếng. Maria bước tới bên cạnh Jesse và bế cô ta lên, thì có khá nhiều người trông đồng phục màu đen bước vào phòng.
-I want this place back to normal and destroy all evidence in this room and the room over, along with those men too.
Cô ta ra lệnh và họ gật đầu.
-Mình đi thôi...
Maria nhìn Jesse đã thiếp đi trên tay của mình, rồi khẽ bước ra cữa sổ. Nhẹ như tơ, cô nhãy xuống.
Sáng hôm sao, Alex ngồi trông phòng khách uống trà. Maria thì tỉnh bơ bỏ đồ giặc, rồi thì ngồi xuống cùng cô bạn côi tv.
-Morning news lúc nào cũng chẳng có gì hấp dẩn hết...
Maria thở ra như có vẽ là chán đời lấm.
-Thôi mà, hôm qua được chơi vui vậy mà còn ko đủ fun sao?
Alex khẻ giọng với cô kia.
-Hôm kia còn fun hơn hôm qua nhiều...
Maria có vẽ hơi nũng nịu tý xíu.
-You violent girl...
Alex cười giòn.
-Có cở nào thì cũng đâu bàng đâu óc của mi
Maria cười sặc xụa.
Rồi thì họ thai đồ, cùng nhau sang thâm Jesse. Jesse mở cửa nhưng mắt cô ta cứ dán vào tv. Trên đài vừa nói về một tai nạn khũng khiếp làm chết khá nhiều người. Trông đó có cả một học sinh là Jason, như Jesse ko nhớ rỏ lắm chuyện tối qua.
-Sao chị ko nhớ gì cả...
Jesse nói soa soa tráng.
-Hôm qua chị lên cơn sốt nên về sớm, Jason còn gặp bà con gì đó.
Alex trả lời gọn hơ.
-Đúng vậy, bà làm hai đưa nầy lo mệt xĩu luôn.
Maria tiếp theo lời của cô em của Jesse.
Mọi người ko ai ngờ được, Alex đã giàng sẳng tai nạng sao khi Maria giết Jason một cách nghệ thuật. Ko khát gì một là một tai chuyên gia giết người, cũng có thể lấm nhưng một cô gái mới mười sáu mười bảy tuổi thì làm sao có cái kinh nghiệm ấy? Ko lẽ sau lưng Alex còn có một nhân vật lợi hại với thần tính và chủ mưu cho chuyện nầy?
Họ bảo Jesse đi nghĩ, rôi đôi bạn rủ nhau đi dạo phố. Người ngoài nhìn vào thì ngở họ như là một cặp tình nhân, đâu ai biết là Alex chính là một cô gái chứ có phải thằng đâu. Để thêm dầu vào lữa, Maria lại thích ôm tay Alex như là bạn trai bạn gai vậy. Alex cũng ko tỏ vẽ gì là ko đòng ý hoạt đòng ý cả.
-Ê, mi ko sợ thiên hạ dị nghị hả?
Maria hỏi trong khi cô ta khẽ ôm lấy tay của Alex.
-Tao chỉ sợ ghệ mầy nổi ghen thôi mén ơi...
Alex cười rộn lên.
-Chia tay rồi
-Hồi nào?
Alex nhíu mày lại, nhìn Maria vẫn tỉnh bơ như ko hề gì.
-Từ khi khởi kỳ học
cô ta nhúng đôi vay thon yếu mềm.
-Oh... hèn chi mi cứ đeo theo tao hoài, đễ chọc tức nó hả
-Còn lâu!
Maria huýt cái làm cho nhưng người qua lại quai lại nhìn họ.
-Thiệt ra thì Jen been cheating on me lâu lắm rồi, tại mình ko muốn chắp nhận cái sự thật phủ phàn ấy mà thôi. Nhưng mình quyết định là bỏ, cho nên bỏ nó. Trong khi đó mi đến đây học, mi có vẽ khác thường. Mi chỉ làm mi, ko bắc chước gióng người khác hây là chị mi. Ta thích mi nên ta theo mi đó...
Maria vừa nói vưa bước đi.
-Tự nhiên tao thấy được hân hạnh lọt vào mắt xanh của mi dễ sợ luôn.
Alex bõng nhiên nắm lấy tay của Maria, bớp nhẹ như nhủ thầm cô ta rằng Alex vẫn mãi mãi là bạn.
-Mầy đừng có rỉu tao, thời buổi nầy...
Cô ta ngưng lại một lát.
-Ít có ai thông cảm cho thể người như tao, kể cả bố mẹ tao luôn nửa. Họ bảo là đầu óc tao có vấn đề, nhưng tao có gì đâu nè. Tao thích con gái, chỉ tại gì tao cũng là con gái nên họ bảo tao là bệnh hoạn.
Maria thở ra có vẽ buồn rầu ủ rủ.
-Vậy mầy có muốn biết tại sao tao nhận mầy ko?
Alex khẻ hỏi cô bạn, kéo cô ta vào một cái tiệm nhỏ và biến mất sau cánh cửa sắc.
-Mầy cần người lo cho chị mầy?
Maria nhìn vào chung quanh căng phòng nhỏ và nhiều bóng tối.
-Đó chỉ là một nguyên nhân nhỏ thôi.
Alex ngồi xuống chiếc ghế sofa.
-Vậy thì mầy có ý đồ đen tối gì?
Maria hỏi thì một cô giá bưng nước trái cây vào phòng, đặc lên bàn rồi trở ra.
-Nhân tài thì tao ko thếu, nhưng mi có điểm là thành thật và trung thành.
Alex nói một câu đúng ngai tính tình Maria, thành ra cô ta im lặng.
Không gian dữa họ bõng trở nên khó thở, bởi cái sự im lăng dễ sợ ấy ích sẩy ra giửa họ. Dường như là ko hè sẫy ra từ khi bắc đầu năm học.
-Shawn thế nào cũng biết về mi, rồi hắng sẽ xin theo mi.
-He sẽ rất thích hợp với vai trò bodyguard cho Jesse.
Một nụ cười có vẽ khá ác độc nở trên môi của Alex.
-Tín ra làm đàn anh chị cũng phải tín toán quá há?
Maria đỏi đệ tài khi thấy nụ cười của Alex.
-I am a natural mà
-Chảnh ghê hôn, bẩm sinh hả?
Maria bỉu môi.
-Chứ sao?
Alex cười, rồi Maria cười theo.
Thì giờ trôi qua thật nhanh, mới thoán là đã chiều rồi. Hại cô bạn cùng nhau ra về, vẫn cặp tay nhau.
-Ê, clingy vậy?
Alex quây sang hỏi Maria.
-Mới biết hả?
Maria cười rồi dựa đầu vào vai của Alex. Alex cười rồi họ sánh đôi về phòng họ.
ps: police là chuyện nhỏ bị bà con nó trở lại trả thù mới sợ ktt ơi
Sáng sớm thì Shawn đã chận đầu Alex khi cô ta đi ra khỏi nhà trọ, Maria đã đi từ sớm. Alex ngắp rồi ngó Shawn với cặp mắt buồn ngũ, rồi thì sự im lặng bắt đầu giữa hai người.
-.....
-Tại sao cô lại làm như vậy?
-Anh nói gì tôi ko hiểu...
Alex vẩn dửng dưng như ko biết gì.
-Tại sao cô lại giết họ như vậy?
Shawn tỏ vẽ ko hài lòng và giận giữ.
-Tôi ko hề giết họ
Alex thông thả bước qua khỏi Shawn, nhưng anh ta nhanh tay và nắm lấy tay của Alex.
-Cô muốn tôi làm cho họ sợ, để rồi cô thủ tiêu họ. Thật ra cô muốn gán tội cho tôi co phải vậy ko?!
Shawn lớn tiếng với Alex, nhưng cô giá vẫn bình thảng.
Tự nhiên có tiếng cóp rất thanh vang lên sau lưng của Shawn. Anh ta cảm giác cái gì đó lành lạnh sau ót mình. Đứng sau lưng anh là Maria, và trên tay cô ta là một khẩu súng.45mm Magnum.
-Tôi giết họ, và anh ko đáng đễ cho chúng tôi phải gài cho anh gánh tội đâu. Anh đừng quên là em anh được chúng tôi cứa lại. Anh nghĩ mấy người bắc cóc em gái anh còn sóng sao?
Nét mặc Maria trở nên lạnh lùng, kể cả giọng nói của cô ta. Shawn cảm giắt sợ hải bởi giọng nói thanh thót của Maria, trong giọng nói như có cái gì đó làm anh ko thể ko sợ. Nhưng anh ko biết tại sao anh lại có cảm giác sợ hải nầy.
-Tôi làm cho công ty Handyman Inc., và Alex cũng là một thành viên của công ty. Chúng tôi làm mội việc, nếu giá cả phải chăng.
Maria vời nói vời bước sang Alex.
-Thiệt tình là... sáng sớm đã gặp chuyện phiền rồi.
Alex thở ra khi Shawn buôn tay cô ra, bởi gì anh ta ko thể nào ko buôn được.
-Anh đi suy nghỉ lại hành động của anh rồi kiếm tôi...
Alex nói và Maria thông thả bước theo Alex như chú chó con dễ thương. Khi đi, Maria khẻ bỏ khẩu súng vào cặp táp. Cô khẻ khẻ gật đầu khi Alex nói chuyện, bỏ Shawn đứng đó như thằng khờ.
Cả ngày học, Shawn ko thể nào tập trung tinh thần cả. Anh ta cứ nghỉ vẫn tới lời nói của Alex, rồi thì liết nhìn sang Jesse. Nhưng lạ thai là Jesse thì vui tươi hồn nhiên ko biết gì về chuyện Alex làm, cũng có lẽ là cô em làm đễ châm sóc cho cô chị vô tư nầy. Nghĩ mãi vẫn ko hiểu nỏi, hai cô gái nầy thật tình đã làm Shawn phải nhất cả đầu.
Thì giờ qua mau, thấp thoán đã là mùa đông. Jesse thì về nhà khi winter break tới, còn Alex thì ko về để cùng vui sinh nhật của cô và Jesse. Trái lại, cô em ở lại dorm một mình vì Maria đã về thâm gia đình. Bố mẹ có gọi và bão cô về, nhưng cố nhất quyết là ko về.
Alex ngồi thẩn trong phòng mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài trời tuyết đã bắt đầu rơi, còn Alex thì ngồi thừ ra trước cái máy vi tín như chờ đợi gì đó. Bỏng tiếng bíp vang lên nho nhỏ, Alex ngó vào mạng hình và bắc đầu đánh máy. Ba mươi phút sao thì trên môi cô nở một nụ cười tười và hồn nhiên như chưa bao giờ có.
-Lần đầu tiên thấy mi cười như vậy
Giọng của Maria vang lên qua khung cửa sổ làm Alex giật mình.
-Sao ko vô nhà mà đứng ngoài đó? Thích bị lạnh cho vui hả?
Alex bước qua mở cửa sổ lên.
-Điên hả? Quên chìa khóa khi đi về nhà...
Maria nói rồi leo qua vào phòng Alex.
-Sao về sớm vậy? Không ở hết hai tuần nghĩ sao?
Alex đống cửa sổ lại, và Maria đã ngồi lên dường của Alex.
-They kicked me out...
Maria nhúng vai mình.
-Tại sao?
Alex quay sang máy vi tín của cô.
-Tại mình nói là ko muốn marry some guy they picked.
-Ohhh...
Alex ngẩn lên và quay sang nhìn Maria.
-Làm gì mà mi ko về nhà vậy? Sinh nhật mi cũng đến rồi...
Maria khẻ nhíu mày lại nhìn Alex.
-Ừ, hôm nay sinh nhật tao. Gọi chúc sinh nhật cho Jesse rồi. Tao ko về tại vì tao phải làm cái nầy nè...
Alex nói rồi xoay cái máy vi tín sang cho Maria côi, khiến con mắt cô bạn mỡ to. Miệng há hóc nhưng ko nói ra lời nào cả.
-Ê! Làm gì ghê vậy?
Alex phớt tay trước mặt Maria.
-Sao mi ko cho mình biết trước vậy?!
Maria nói, cố đề lại sự ngạt nhiên của mình.
-Mới thi song thì mi tới đó, tháng tới tao phải bay qua Ý để học rồi.
-Trời nhanh vậy?
Maria lại ngạt nhiên thêm lần nữa, và Alex chỉ khẻ gật đầu.
Tuyết bắc đầu rợi nặng và trời cũng đã tối, họ ăn tối trong im lăng.
-Mi định làm kiến trúc sư hả?
-Ừ
-Không theo nghề bố mi đề nói tiếp công ty hả?
-Không
-Chị mi đâu thể lảnh công ty về sau được.
-Thì mầy cai quảng công ty đi
-Mi điên hả?
Maria nhìn Alex châm châm, trong tay cả hai cô đều cầm ly hot chocolate.
-Chửi hoài nhê?
Alex nhìn vào ly của mình.
-Mi biết mình đâu phải họ hàng với mi đâu mà cai quản công ty cho mi về sao nầy được.
Maria đễ ly mình xuống bàn.
-Chỉ có vậy thôi hả?
-Ừ
-Đứng có lo
-....
Maria ko cải nữa, cô vốn ko hiểu Alex khi cô ta ko giải thích. Cô thấy Alex đôi khi rất là đơn dãng và dễ hiểu, rồi đôi khi Alex khá khó hiểu và lạnh lùng cộng thêm ác đọc. Nhưng những cái đó cũng ko thễ làm cô ta tránh né Alex, mà trái lại làm cô ta mê mụi. Từ khi cô theo Alex, ko khi nào Alex làm cô ta có cảm giác là ko cần. Alex lúc nào cũng cần cô ta, và hình như cô ta đã ko thể thiếu Alex trong cuộc sóng của cô ta được.
This is from post #1 after being translated into English, not much changed on this post. Though as I redo these into English, many of it will be changed as fit with how the English language flows.
Winter is so bitter this year, the sky is gray and the snow is falling heavily. In a hospital, two girls were born, and their cry echo throughout the room they’re in.
Within a blink of an eye, they’ve become young ladies. Although they were twins, but no one can tell that they’re twins. They look nothing alike, and they have complete opposite personality from each other as well. The older sister is gentle, feminine, and somewhat shy. The younger sister is a tomboy, nothing about her makes her look like a girl. The older one learns flower arrangement, while the little one learns martial arts. Their parents adored them, thus they spoil them with whatever they want. The younger one always does what she wants and always ended up having the dean at school calling her parents up to complain about her behavior. So her parents have no choice but to send her off to a prestigious private school, her older sister asked to be transfer along with her sister too and they parents agree.
“Wow… oh my god…” all the girls at school stop to stare at a young man in the navy blue blazer uniform. The guys look with jealous as the girls nearly drool over him, wishing he is their boyfriend.
“Miss Alex! This is not a place for you to wear a boy’s uniform, you are a girl for crying out loud,” a teacher in her mid forties say to Alex. She looks almost too scary, because she always have a frown on her face. “Hmm… but there’s nothing saying about a girl can’t wear a boy’s uniform in this policy book. Oh well…” Alex closes the small notebook and smiles at the teacher. She steps aside and walks around the teacher, as everyone stops to look at her. “She made a fool out of me again…” the teacher murmurs to herself.
“Alex, why do you always having your hair looking almost spiky like that?” the older sister says in a soft tone of voice. “Don’t touch it. You like to be girly, but I want to be a prince. So don’t bother about it,” Alex replies coldly. “Okay…” the other girl shakes her head lightly at her little sister’s remark.
“Hey Jesse. Is that your boyfriend?” asks a girl with blonde hair. “No, she’s my little sister…” Jesse sighs. “Oh…” the other girl sounds disappointed. “But still… she looks sooo… HOT…” the blonde one squeal as he cheeks turn light red. “You kidding me…” Jesse knits her brows together as she looks at her classmate moving her way back to her seat.
“Hey, hey…” a quite cute looking boy says to Alex. “Hm?” Alex looks up from her desk with a cold expression on her face. “I’m Jason, and I heard that Jesse is your sister, right?” “Uh-huh… what about it?” Alex still haven’t change her expression in the least way, and that makes him nervous a little bit. “She’s like the hottest girl on campus…” “Are you a man or what? Stop going around in circle,” Alex lower her voice dangerously in telling Jason to go away if he don’t have anything to say. “Would you mind if I ask her out?” he finally says. “Don’t you think your question just wasted my time?” her brows knit together as her gaze almost swallow him whole. “Um… you’re her sister, so I just want to ask you first…” he sounds very nervous now. “If you want to date her, then ask her out. What does it have to do with me?” Alex sounds annoyed as she stood up and left the classroom.