Cái blanket còn hơi ấm của anh, rồi bàn tay nóng ấm làm M. cảm thấy dễ chiụ, bất giác, cô xích vào phía bên anh rồi ngả đầu vào vai chồng lúc nào ko biết. Mẫn cười khẽ, cô vợ trẻ của anh cũng dễ thương lắm chứ. Vuốt tóc nhẹ mái tóc dài của vợ, anh ước ao sao giây phút này còn hoài… Anh nhắm mắt, cố ghìm cái tình cảm mãnh liệt đang muốn tuôn trào của minh. Anh yêu cô nhiều lắm, ko biết đến bao giờ cô mới hiểu được đây?
Máy bay đáp xuống sân bay Orlando, 2 vợ chồng về khách sạn. Đã 10h đêm, cả 2 đều mệt mỏi nên vừa đặt đồ xuống là đếu nằm dài ra giường. Nằm được 1 chút, M. đi kiếm đồ để thay, bất chợt cô nói: “Chết rồi!”
- “Sao vậy em?”
- “Ko có gì đâu anh.”
- “Ko có đồ thay hả?”
- “Ko có, mà nó kỳ quá.” Nói rồi cô giơ cái bộ quần áo ngủ mỏng tang lên. Mẫn cười khùng khục: “Vậy chứ lúc em soạn đồ, em ko bỏ đồ vô hả?”
- “Em soạn, mà mẹ em nói để mẹ coi lại, rồi bà bỏ lại cái bộ đồ kia rồi. Vậy giờ sao anh?”
- “Sao là sao?”
- “Hông lẽ mặc bộ này?”
- “Mặc đâu có sao đâu…”
- “Mà nó mỏng quá à.”
- “Thì có anh thấy chứ đâu ai thấy…”
- “Thôi mà, kỳ cục…”
- “Nếu vậy em mặc đồ anh ko? Nói trước là rộng đó nghen.”
- “Ermm… Em nghĩ chắc được… Rồi còn anh mặc gì?”
- “Anh đem 2 bộ lận, tính mình ở đây 1 tuần thì thay. Nhưng giờ chắc ở dơ rồi…”
Nói rồi Mẫn bật dậy, lấy bộ đồ của anh đưa cho vợ. Cô chạy vào bathroom để thay. Khổ nỗi cái áo thì rộng, nhưng nhìn cũng đỡ, chỉ có 1 điều là nếu cô ko cẩn thận, có thễ thấy ngực pretty easily. Còn cái quần thì coi như khỏi mặc. Được cái áo dài, nên cô mặc cái quần mỏng kia vào cũng ok. Mặc xong, cô lên giường trước. Mẫn cũng đi thay đồ trong bathroom. Còn lại 1 mình, ko gian yên tĩnh, thỉnh thoảng lại có tiếng sóng biển vỗ vào bờ nghe thật dễ chịu. Kéo cái blanket qua khỏi đầu, cô nằm im. Chừng 5 phút sau, ông chồng cô cũng vô đến. Anh đi nhẹ nhàng đến nỗi nếu ko có sự chuyển động của cái nệm, có lẽ cô cũng ko biết là anh đang nằm xuống. Nhẹ nhàng, anh gỡ cái mền xuống rồi nói nhỏ: “Em đắp mền vậy coi chừng ko thở được đó. Đến chừng đó mất công anh phải làm CPR nữa.”
Cô quay mặt lại phía chồng, “Xí. Làm CPR thì anh được lợi chứ bộ.” Cô ko để ý là cổ áo khá rộng, chồng lại nằm đối diện, nên anh có thể thấy gần hết khuôn ngực đang phập phồng của cô vợ trẻ. Mẫn nhìn chằm chằm vào bộ ngực của vợ, lúc này M, mới để ý, hết hồn, cô vội che lại. Mặt đỏ như gấc, M. xích ra xa. Mẫn cười nhẹ, anh nói: “Có ai như vợ chồng mình ko em? Đêm thứ 2 ngủ bên chồng mà vợ tui còn e lệ như con gái.”
- “Em chưa quen mà.”
- “Quay về phía anh nè em.”
M. ko quay nhưng im lặng 1 lát, cô nói:
- “Anh… Anh cho em thời gian để quen với cuộc sống mới được ko? Nhất là đừng ép buộc em được ko?”
- “Được chứ em. Đã nói với em ngay từ đầu rồi mà. Nhưng có điều…” Nói rồi Mẫn choàng tay ôm vợ, kéo rồi xoay cô về phía anh, cố gắng ko nhìn xuống cái cổ áo, anh nói tiếp: “Anh cũng chỉ là người phàm thôi em à…”
- “Ermm… Thì đến đâu hay đến đó.”
- “À, anh quên nói với em. Sau honeymoon anh phải sang CA 5 ngày dự conference.”
- “And…?”
- “Thì em ở nhà 1 mình, anh ko yên tâm lắm.”
- “Em đâu phải con nít đâu…”
- “Đâu ai nói em là con nít, anh lo mấy cha nội nào đó lạng quạng cướp mất vợ tui…”
- “Xí, ai nghe nói đến bác sĩ tâm lý Matthew Nguyễn cũng sợ rồi.”
- “Sợ gì?”
- “Sợ lạng quạng ổng cắn 1 cái là bị điên. hihihi”
- “Ngon hen. Dám nói chuyện với chồng như vậy hả? Cho em điên luôn nè.” Nói rồi anh cắn nhẹ lên môi cô, rồi lên cổ. M. vùng vẫy, cô la lên: “Ui đau anh, vừa đau vừa nhột.”
- “Cho em chừa, ai bảo cứ khoái bị phạt.” Vừa nói dứt câu, anh nhẹ nhàng hôn lên môi vợ. Nụ hôn dịu dàng, ấm áp, mà sáng nay M. còn thấy ghê ghê bây giờ cô lại đón nhận… Rời khỏi môi vợ, M. vuốt tóc cô, rồi hỏi: “Hồi nảy anh cắn nhẹ muah, đâu có đau đau.”
- “Ko có đau, mà nhột.”
- “Ừa.”
- “Anh mệt ko sao ko đi ngủ đi?”
- “Cũng mệt chút đỉnh but you’re so hot babe. I can’t control myself.”
Cô lè lưỡi ra, rồi nói: “Can’t control thì nằm yên đi để em ngủ.”
- “Nói đến vậy mà ko hiểu, người ngây thơ đến thế là cùng…”
- “Chuyện của anh, em quan tâm làm chi. Em muốn ngủ muah.”
- “Vậy thôi ngủ đi. But I want to hug! Hug anh mới ngủ được.”
- “Hug thì hug but cấm sờ soạng tùm lum nghen.”
- “Chời. Có bà vợ nào như em ko… Chồng vuốt ve mà bảo là sờ soạng… Thiệt tình. Thôi đi ngủ, ko cãi nhau nữa.”
--------------------------------------
Rầu... xong hôm ni rầu đó. Tuần này A bận , đến thứ 4 mới rãnh để viết truyện , từ đây đến đó bà con cô bác cứ thoải mái bình lựng. Thứ 4 A sẽ viết tiếp

Nói rồi Mẫn ôm vợ vào lòng, rồi cả 2 chìm vào giấc ngủ say nồng. 4h sáng, M. cảm thấy lạnh, nhìn qua Mẫn thấy anh đang ngủ say, cô liền xích vào người chồng, áp mặt vào bộ ngực vững chãi, mùi đàn ông quen thuộc làm cô thấy bớt lạnh. Cô choàng tay qua lưng anh… Mẫn thức dậy và nhận ra cô vợ trẻ con của mình đang ôm mình sát rạt như hồi sáng hôm qua. Cái mũi của cô cọ cọ vào ngực anh hơi nhồn nhột… Anh mỉm cười, siết chặt vòng tay ôm vợ. Hạnh phúc của anh là đây… Đang nằm, tự nhiên Mẫn thắc mắc, ko biết tối qua cổ mặc quần gì để đi ngủ? Hay là… ko mặc gì luôn? Tò mò, anh đắp mền qua khỏi đầu rồi kéo nhè nhẹ cái áo của vợ lên, thấy cái quần mỏng tang, anh mắc cười… Từ 1 người lúc nào củng phải match everything mà giờ vợ anh mặc quần này, áo nọ, anh cảm thấy mắc cười… Có tiếng vợ anh đang mớ, Mẫn vội vàng trồi lên, mắt nhắm nghiền lại. Hình như vợ anh đang vuốt mặt anh, anh có thể nghe tiếng mớ của cô bên tai: “Henry! I’m sorry… I cant be with you.”
Sao đang nằm bên chồng lại mơ đến Henry gì đó là sao??? Muốn khai thác vợ, Mẫn liền hỏi:
- “Why cant you be with me?”
- “Im already married! See!” Nói rồi cô giơ ngón tay đeo nhẫn cưới lên.
- “You that I love you, why did you marry him?”
- “Cuz….I love him!”
- “Why??? You guys only knew each other for 6 months.”
- “There are things I cant explain. I don’t think he knows that I love him but I’ll wait...”
- “Please Mia! You cant treat me like this.”
- “Im really sorry! There are things that you just gotta follow your heart.”
- “Well, Ok bye Mia.”
- “Bye Henry…. Im really sorry.”
Nói rồi vợ anh im bặt. Mẫn bỗng thấy vui vui trong lòng… Thì ra vợ anh cũng yêu anh chứ! Vấn đề còn lại là để cô admit thôi… Còn anh chàng Henry nào đó thì sao? Anh ta là gì của Mia? Họ đã có gì với nhau chưa? Và 2 người quen nhau ra sao? Cả ngàn câu hỏi cứ xoay vần trong đầu Mẫn… Nhất định anh phải tìm hiểu cho ra chuyện này…
---------------------
Đi làm bài Geology đây mấy sis. Nếu mai A rảnh sẽ viết thêm. I dont promise anything though
Ermmm hi bà con cô bác... A chỉ tranh thủ viết dc 1 chút xíu tối nay thôi, bà con đọc đỡ nha. A ráng viết thêm chừng 1 tiếng nữa chắc sẽ đi ngủ. Dạo này bận quá! Projects chất đống chưa làm xong. Im really stressed!
______________________________________
10h sáng, Mẫn thức dậy, nhìn cô vợ trẻ đang ngủ say, anh ko nở đánh thức. Nằm kế bên cô, Mẫn cảm thấy bình an thật sự... Hồi đó nhìn bạn bè có đôi có cặp, Mẫn củng buồn chứ! Mẫn cũng chỉ là con người, anh cần sự thương yêu và chia sẻ. Mẫn là 1 private psychology therapist, anh đang làm cho 1 tổ hợp trong thành phố. Anh yêu thích công việc này vì nó là mơ ước từ hồi còn nhỏ của anh. Mia, vợ anh, thì đang làm cho bộ phận advertizing của 1 công ty insurance khá nổi tiếng trong vùng. Giữa anh và cô có 1 khoảng cách chênh lệch tuổi tác khá lớn, anh hơn cô đến 11 tuổi. Nhưng sự hồn nhiên, trẻ con của cô vợ này làm anh thấy mình có vẻ trẻ trung hơn.
Mia trở mình, cô gác chân lên người chồng mà ko hay biết. Mẫn mỉm cười... Thế nào rồi chút nữa thế nào cũng mắc cỡ nữa cho coi. Nằm chừng 15 phút, vẫn chưa thấy vợ dậy. Mẫn xoay nhẹ lưng vợ. Giật mình, M. tỉnh giấc, nhìn chồng rồi cười, cô nói: "Good morning anh!"
- "Dậy trễ qua vợ ơi! Vợ tui lười thấy sợ y như con mèo..."
- "Ummm..."
Mẫn hôn phớt môi vợ rồi nói: "EM! Đánh răng rửa mặt đi rồi còn đi ra biển. Mai mình đi Universal Studio"
- "Ok anh"
M. đứng lên vào bathroom, đánh răng xong, cô chạy ra kiếm đồ tắm trong khi Mẫn đánh răng. Xong xuôi, 2 vợ chồng đi xuống dưới khách sạn. Vẫy vùng biển 1 hồi M. cảm thấy chán. Cô nằm dài ở bãi cát để phơi nắng. Mẫn thấy vợ lên, cũng lên theo. 2 vợ chồng nằm 1 lát thì M. đột nhiên hỏi:
- "Em hỏi cái này anh phải honest, được ko?"
- "Chuyện gì vậy em?"
- "Ermmm... Trước khi lấy em, anh có quen ai ko?"
- "Yes and no."
- "Why?"
- "Well, mấy cô anh quen đa số là Mỹ. Anh thì ko phân biệt màu da chủng tộc. But I want somebody that can understand me, và có thể chờ anh được... Em biết rồi đó, nghề này bắt buộc anh phải xa nhà ít nhất 2 tháng 1 lần, and I'm always busy từ 8h sáng đến 5h tối. Cho nên là anh muốn có 1 người vợ có thể thông cảm với nghề nghiệp của mình. Đây là nghề anh thích từ hồi còn bé... Nên anh rất cần sự cảm thông từ phía gia đình..."
- "Vậy anh nghĩ là em có thể thông cảm với anh được hả?"
- "Thật sự ra bây giờ anh cũng chưa hiểu rõ về em nên anh cũng ko biết. Anh chỉ biết hy vọng..."
- "Ermmm... Maybe... I think I can handle that..."
- "Let hope so. I really want this to work out! Còn em thì sao? Trước khi quen anh, em có quen ai chưa?"
- "Yes... Em có quen 1 người, tụi em khá là thân. But there is no chemistry between us. Em biết là anh ta likes me, nhưng em chỉ xem him là bạn. Nhưng he ko chịu hiểu và em rất phiền. Nói thật anh đừng buồn nhé... Cuộc hôn nhân này như cứu cánh đối với em. Cause I can tell him that Im married."
- "Hm... Em có suy nghĩ lạ quá... Hôn nhân đối với em sao có vẻ ko quan trọng?"
- "Thật ra bây giờ em cũng chưa biết như thế nào... Nhưng em cũng hy vọng cái đám cưới này sẽ work out. We'll see..."
thank u mấy sis! Mấy sis làm A cảm động quá nên phải mò vào nè...
Dạo này VL bị sao á. A vào tính post bài cám ơn mà vào hoài ko dc. Bên này mưa suốt 2 ngày nay, vào đây thấy mấy sis khóc nữa... Chắc A phải lấy thau hứng quá.
Mấy bữa nay projects và essays rượt nhiều, nên Ạ ko có viết được nhiều. Chỉ có 1 chút xíu vậy thôi , hy vọng bù lỗ cho mí sis được chút xí hen. Have a great week nhé và hẹn gặp mấy sis vào cuối tuần tới... Hy vọng lúc đó sẽ rảnh rang hơn 1 tí để viết thêm.
(Ngày 10 tháng 5 là my last final.

)
--------------------------------------------------------------------
10 ngày trăng mật trôi qua nhanh chóng, Mia và Mẫn đi chơi nhiều nơi, tắm biển nhiều. Và 2 người có vẻ thân thiết hơn. Chiều nay 2 người về lại thành phố cũ… Ngày mai Mẫn phải đi conference trong 5 ngày ở California, trong khi Mia trở lại sở làm việc.
Về đến nhà đã tối, dọn dẹp này nọ xong, 2 người lên giường… Nằm lăn qua lăn lại 1 hồi, Mia cất tiếng:
- “Mai anh đi lúc mấy giờ?”
- “8h sáng em. 9h bay.”
- “Oh ok… Thôi anh ngủ đi, mai em đưa anh ra.”
- “Good night em.” Nói rồi Mẫn quay sang kéo vợ vào lòng. Mia mỉm cười…
Sáng dậy, Mia đưa Mẫn ra sân bay, đi vào check in counter, Mẫn còn nói với theo trước khi đóng cửa xe: “Bye em. Take care nhé. I love you!”
“Bye anh, have a safe trip.”
Nghe Mẫn nói 3 chữ thiêng liên đó ra, chợt Mia cảm thấy đỏ rần đôi má. Sung sướng, cô chạy xe đến chỗ làm. Vào đến sở, gặp Tina, cô đồng nghiệp cùng phòng, cô cười chào liền bị Tina chọc:
- “Vợ chồng mới cưới có khác! Nhìn Mia trẻ hơn và xinh hơn nữa!”
- “Chọc tui hoài nghe bà.”
- “Ai chọc làm gì, chỉ nói sự thật thôi. Giờ lập gia đình rồi đâu còn hang out với bạn bè gì nữa hả?”
- “Well, ông xã đi conference 5 ngày so I guess Im free. Nhưng mà mỗi người cũng có tự do của riêng mình chứ nếu mà stick w/ each other hoài cũng no good.”
- “Oh… Chiều nay tính rủ Mia đi ăn tối và đi mua kính với tui. Bà đi ko?”
- “Sure. Mấy giờ?”
- “Chừng 4h được ko?”
- “Okie, sounds good. Vậy 4h tui qua đón Tina ha.”
- “Okie. Đi làm đi bà. Ông Henry đang cằn nhằn kìa.”
- “Kệ ổng chứ.”
- “Bà này đi lấy chồng cho tim người ta đau mà còn nói kệ nữa hả?”
- “He đâu có biết vụ tui lấy chồng hả?”
- “I don’t know… Mà bà có nói với him chưa?”
- “Ko… Tui chỉ nói tui xin nghỉ vacation 10 ngày thôi.”
- “Oh I see… Thôi đi làm đi. I’ll see you later.”
- “Ok, bye Tina.”
Tina là 1 trong những người Việt hiếm hoi trong sở của Mia. Tina lớn hơn Mia 1 tuổi và cô đã làm ở sở này được 2 năm rồi, trong khi Mia thì vừa tốt nghiệp đại học là được nhận vào đây, cô chỉ mới làm ở đây được chừng 6 tháng.
Bao nhiêu pots bị mất hết rồi!!!!!!!! May phước mà A viết trên Word....
Anyway... Thanks everybody! Tiếp 1 chút hen:
-------------------------
Vào đến bàn của mình, Mia ngồi dọn dẹp sơ lại, rồi cầm lấy tập hồ sơ ai đó để trên bàn mình bắt đầu đọc. Đang đọc, cô có cảm giác ai đang nhìn mình 1 cách cháy bỏng. Quay qua quay lại, Mia tình cờ nhận ra ông manager Henry đang ngồi trong phòng nhìn cô, đôi mắt như toé lửa… Làm được chừng 1 tiếng nữa, cô thứ ký của Henry điện thoại cho cô bảo là Henry muốn gặp cô trong vòng nửa tiếng. Okie… What’s going on now?
30 phút sau, Mia gõ nhẹ cửa phòng, giọng của Henry đầy quyền uy: “Come in!”
- “Hi boss.”
- “Welcome back Mia! How was your trip?”
- “It was great. Thanks.”
- “So ready to go back to work?”
- “Yep…”
- “I just got a memo from Mr. Williams. The finance department needs someone, and he said that he would like you to transfer to that department. What do you think? I mean if you don’t want to, you can always stay here. Just let me know.”
- “Ermm… I don’t know yet… Finance sounds good too…”
- “Well, seriously I don’t want you to leave…You know how I feel about this…” Nói rồi anh ta nhìn Mia chằm chằm.
Vội quay mặt tránh tia nhìn của Henry, Mia trả lời: “Well, if it’s what the boss wants then I guess I’ll transfer.”
- “Why?”
- “Cause…”
- “Why do you have to hurt me so much huh Mia?”
- “Huh?”
- “I love you Mia.”
Im lặng 1 lát, Mia trả lời: “I’m sorry boss, but I already have commitment... I’m married.”
- “I knew it! Why didn’t you tell me? It killed me when I found out…”
- “Well… I like you as a friend, but there is no chemistry between us. I’m sorry.”
- “So does this guy treat you well?”
- “He’s good. I’m happy.”
- “I hope the best will come to you both… And about the tranferring, think about it, then let me know. Even though there wont be anything between us, but we can still remain friends, I hope?”
- “Yes Henry. Thanks for understanding…”
- “You can go now.”
Đi ra khỏi office rồi, Mia cảm thấy nhẹ nhỏm. Oh Gosh…
Ăn lunch xong là Mia lại miệt mài ngồi xem đống hồ sơ hồi sáng. Đến 3:45, xếp mọi thứ lại ngay ngắn, Mia đi xuống lầu đón Tina. Vừa gặp Mia Tina đã hỏi: “Sao rồi bà? What did he say?”
- “Ai?’
- “Henry á.”
- “Oh… he didn’t say anything… Nhưng mà tui sắp xuống finance làm rồi.”
- “Ủa sao vậy?”
- “Well he said that Williams wants to move me…”
- “Sao kỳ vậy? Tui thì tui nghi là ổng move bà thì có… Kiểu ăn ko được thì phá đó mà… Tui đâu nghe ông Williams nói gì đâu. Bà nên cẩn thận với Henry… He’s like a snake…”
- “Yea.. Biết rồi mà…”
- “Ê! Tính đi lấy mắt kính hôm nay mà mới gọi cho my doctor thì người ta nói chưa xong, bà muốn đi ăn gì đó rồi mình đi coi bói ko?”
- “Bà cũng tin về chuyện coi bói nữa huh?”
- “hahha… Coi cho vui, coi coi chừng nào tui lấy chồng…”
- “Trời… Đẹp, cute, giỏi như bà mà còn sợ ế?”
- “Nịnh tui quá vậy bà? Well… I don’t know…”
- “hahha.. Nịnh vậy là có lý do đó, chút nữa đi ăn bà bao đi.”
- “hahha.. Khôn thiệt. Bà muốn ăn gì? »
- ‘Ermm... Tui cũng ko biết. Ê bà ! Ghé mall tí xíu tui mua cái chai lotion được ko?’
- ‘Okie. Vậy thôi ăn trong mall luôn cho rồi.”
- “Yea…”
Vào đến mall, Mia mua bộ Japanese Cherry Blossom mới ra. Ra đến food court, Mia mua Chinese food còn Tina mua Subway ăn. Tina dành trả tiền cho Mia nhưng Mia ko cho: “Tui nói giỡn với bà thôi… Để lần sau đi.”
- “Bà nói là nhớ đó. Okie, thôi để tui đi get line bên Subway, thấy đông quá ko biết sao…”
- ‘Ok’
Lấy đồ ăn xong, Mia chọn đại 1 cái bàn rồi ngồi đợi Tina. Đặt đĩa đồ ăn xuống, chưa kịp ngồi, Tina nói nhò nhỏ: ‘ Bà đừng quay lại...’
- ‘Sao vậy ?’
- ‘Chút nữa tui nói.’ Công nhạn Tina biết cách làm ngườ khác hồi hộp ghê!
Được 5 phút, Tina nói : ‘Hồi nãy tui thấy cha Henry đi với con Sophia làm ở dưới lobby đó. Thấy 2 người thân mật lắm... Thiệt tình tui cũng ko hiểu nỗi... Mấy ngày đám cưới bà, lúc he biết chuyện, sao thấy he lồng lộn, khùng điên dữ dội lắm mà sao giờ he lại quên mau như vậy ? Oh well..’
- ‘Thôi bà ơi, he được vậy tui cũng mừng.’
- ‘Ừa, thôi kệ him đi. Mà bà và Matt sao rồi?”
- “Sao rồi là sao?”
- “Thì 2 người lấy nhau về, ko có yêu thương gì hết. Sao mà bà sống được cũng hay thiệt…”
- “He cũng good lắm… I cant complain…”
- “Vậy bà nghĩ 2 người có thể sống với nhau được ko???”
- “Tui cũng ko biết nữa bà ơi…Thôi cứ đến đâu hay đến đó…”
Ăn xong, 2 người bạn lái xe ra chỗ coi bói mà Tina bảo bà thầy này coi hay lắm. Cả 2 cô gái vừa ngồi xuống, bà thầy liền kêu Tina vào. Tina rủ Mia theo cùng. Bà thầy nhỏen miệng cười với Tina rồi đưa bộ bài cho Tina, bắt cô rút ra 3 quân. Xem xét 1 lát, bà phán: “Số của cô khá là sướng. Ra khỏi trường là có việc làm liền, và công việc cũng nhẹ nhàng, ko có gì khó khăn. Gia đạo rất tốt, có điều…” Nhấp 1 ngụm nước, bà ta nói tiếp: “Đường tình duyên hơi bị khó khăn. Cô yêu 1 người đàn ông và sẻ lập gia đình với anh ta trong vòng 1-2 năm nữa. Nhưng người đàn ông này rất là đào hoa, anh ta ko yêu cô, nhưng lại muốn chiếm lấy cô. Tôi chỉ có lời khuyên với cô như thế này: nếu cô nghĩ cô có thể kiên nhẫn và cảm hoá anh ta được thì hãy nhận lời, còn ko thì thôi.”
Tina im lặng 1 lúc… Cô có vẻ suy nghĩ. Bà thầy nói: “Cô cứ suy nghĩ lời tôi nói. Nếu có câu hỏi gì 1 lát cô hỏi cũng được. Còn giờ tôi sẽ xem cho cô này.”
Nói rồi bà thầy quay sang Mia. Kêu cô đưa bàn tay ra, rồi xào bộ bài, và kêu Mia lấy ra 3 quân bài. Ngắm nghía 1 lúc, bà nói: “Cô vừa lấy chồng, có phải ko? Nhưng người này cô ko yêu… Anh ta thì rất yêu cô. Tuy vậy gia đình cô khá hạnh phúc. Cô nên cẩn thận, có 1 người muốn phá hoại tổ ấm của cô đó. Người này coi bộ giữ chức khá lớn, toi ko thể nói được là chức lớn như thế nào, chỉ biết là anh ta có thể sếp của cô. Có 1 điều lạ là toi có cảm giác người mà cô và cô đây gặp là chung 1 người đàn ông…” Ngấp 1 ngụm nước, bà ta nói tiếp:
------------------
Xong phần hôm nay rầu nghen.....

Hi mấy sis. Finals rượt quá trời. Còn đúng 10 ngày nữa là A xong. Thank God!
Tiếp 1 chút hen mấy sis:
-----------------------------------
Ngấp 1 ngụm nước, bà ta nói tiếp: “Anyway… Cái relationship giữa người chồng hiện tại và cô thì khá ổn định. Tôi thấy là 2 người có thể sẽ ăn đời ở kiếp với nhau. Tuy nhiên… Muốn cái mối quan hệ last thì tất nhiên mình phải work on it. Cô hiểu tôi muốn nói gì chứ? Cô có thấy 2 bông hồng và dây xích này ko? Tôi nghĩ là cô nên cẩn thận, vì có thể là có 1 người phị nữ khác cũng đang muốn quyến rũ chồng cô. Tuy nhiên đến lá bài này..” Vừa nói bà ta vừa lấy lá bài thứ 4 nên, trên đó chỉ còn 1 sợi dây xích và 1 bông hồng đỏ thẫm… “Đúng như tôi dự đóan, 1 trong 2 người phụ nữ sẽ ra đi. Còn tùy vào duyên nợ xem ai sẻ thắng nữa.
Ngừng 1 lát, bà hỏi: “Cô có muốn hỏi gì ko?”
- “Ermmm… Chắc là ko đâu. Cám ơn bà.’
Đứng dậy, Mia đi ra ngoài trước. Chừng khoảng 15 phút sau, Tina theo sau cùng với bà thầy. Tina có vẻ tươi tắn hơn trước. Hỏi gia 1tiền này nọ xong, 2 cô gái đi về. Chở Mia về đến nhà xong, Tina cũng đi về nhà mình luôn…
-----------------------
Về đến nhà đã 8h tối, thay đồ tắm rửa xong xuôi, Mia lên giường cầm cuốn tạp chí Vietnam mới mua tính đọc… Cầm cái cell phone, cô muốn gọi hỏi thăm Mẫn nhưng sao lại thấy ngài ngại như thế nào đó… Bấm bụng, cô bấm số cell của Mẫn. Điện thoại reng mà ko ai bắt, giờ bên CA chỉ mới 5:30… Giọng Mẫn vang lên: “Hello, this is Matt. You have called my cell phone. I’m not here at the moment. So leave a detail message and I’ll get back to you. Thanks. But if you’re my wife…” Đột nhiên cái voicemail chuyển sang tiếng Việt: “Hi em, anh ko có bắt điện thoại của em được, để lại lời nhắn cho anh nghen cưng. I love you.”
Lại nói 3 cái chữ đó nữa. Cái ông này thiệt tình. Ngồi 1 mình trong phòng mà Mia vẫn còn có cảm giác đôi má mình đang nóng rang… Cô để lại message: “Hi anh, soa mà biết em gọi hay vậy? Ermm… Em chỉ muốn say hi với anh thôi. How’s California? Qua bên đó có thấy được cô nào đẹp chưa? Ermm… Anyway, chút nữa khi anh rảnh gọi lại cho em ha. Good night anh. I miss you.”
Bấm cái CD player, bản nhạc quen thuộc trỗi dậy:
“Hold me,
Just hold me please don't ask me where I come from
or why I cry these tears
just hold me
hole me please
Let me rest in the silence of your embrace
Give me a moment
And don't ask me explain
'Cause all I need
All I ask for....
Hold me,
Just hold me please don't ask me where I come from
or why I cry these tears
just hold me, hold me please”
Cầm cuốn tạp chí lên, lật vài trang, bài báo về Matthew Nguyen, vị psychology therapist trẻ tuổi đang khá thành công trong nghề làm Mia chú ý. Bài báo phỏng vấn chỉ khoảng nửa trang, nhưng sau đó là cả 4-5 trang báo về đề tài nghiên cứu vưà hoàn thành của anh. Mia chăm chú đọc:
- “Hi doctor Nguyen. Cám ơn anh đã bỏ thời gian quý báu của mình để cho chúng tôi phỏng vấn. Được biết chương trình nghiên cứu về hệ não bộ của anh vừa rồi được giới bác sĩ xem là khá chủan mực trong ngành y hiện giờ. Anh có thể cho biết cảm tưởng của mình về chương trình nghiên cứu vừa rồi?”
- “Cám ơn anh đã quá khen. Thật ra công trình này chỉ là 1 điều tra chi tiết về sự hoạt động của não bộ và tác hại của rượu với não. Toi có 1 vài bệnh nhân từng là nạn nhân của rượu, tôi chỉ muốn xem sự ảnh hưởng của men và não như thế nào. Tôi nghĩ là ngiên cứu là 1 con đường dài, nó rất khó khăn nhưng kết quả thì lại to lớn vô cùng.”
- “Xin cho hỏi Dr. Nguyen 1 câu, anh có lời khuyên nào đến các bạn trẻ Vietnam hiện đang theo con đường này ko?”
- “Bản thân tôi khi còn học college cũng đã từng bị ‘confused’ ko biết con đường mình đang đi có đúng hay ko. Tôi chỉ có lời khuyên với bạn như thế này: Nếu đó là cái niềm đam mê của bạn thì hãy cố gắng chinh phục nó! Đời còn dài, nếu bạn ko thành công được lần này thì hãy cố gắng cho lần sau.”
- “Bác sĩ dành thời gian cho công việc nghiên cứu, vậy đâu ra thời gian cho gia đình?”
- “Câu hỏi này khá hay. Thật sự ra khi kết thúc công trình này xong thì tôi sẽ dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Có thể đây sẽ là công trình duy nhất tôi làm. Tôi muốn dành thời gian nhiều hơn cho vợ tôi…”
- “Đẹp trai như anh, thì cô nào làm vợ của anh chắc phải đẹp lắm hả anh Nguyễn?”
- “Oh tôi ko có kén đến vậy đâu. Cô cũng bình thường như bao người con gái khác, nhưng có thể vì cô là vợ nên tôi thấy cô ấy đẹp hơn chăng?”
- “Xin cám ơn anh Nguyễn.”
- “Xin cám ơn Rosa.”
Ông này thịet tình. Trả lời phỏng vấn mà… cà chớn. Thấy ghét… Nói vậy chứ Mia lại cười tủm tỉm 1 mình. Chồng cô cũng dễ thương quá trời. hihihi.
Đột nhiên cái cell phone của cô reng, Mia cầm lên. Số ĐT cuả ông chồng đáng ghét nổi lên. Mia bắt lên: “Hello anh.”
Giọng trầm ấm của Mẫn vang lên: “Hello em…”
- “Anh khoẻ ko?”
- “Khoẻ em. Bên đó trời lạnh ko?”
- “Ko anh, cũng mát mát, it’s like in the 50’s. How’s California?”
- “Bên này nóng quá! May phước mà anh đem theo mấy cái shorts. Suốt ngày mặc suit, chịu ko nổi…”
- “Hihihi… Anh ăn gì chưa?”
- “Anh đang ăn thì em gọi đó. Đang ăn với ông boss nên ko có pick up cái phone được. Còn em?”
- “Oh… Em ăn với Tina rồi… Ăn trong mall.”
- “Oh… Anh mới coi thời tiết, bên đó có 50 à. Ấm rồi nhưng cũng giữ ấm k? Ko muốn lúc anh về em bệnh đâu.”
- “I know anh, làm như người ta là con nít vậy đó. Thấy ghét!.”
- “Tui thấy ghét vậy mà có người nói ‘I miss you’ đó.”
- “Trời… Chọc em hen…”
- “Làm gì cũng có 1 mình nhớ vợ quá à!”
- “Từ nãy đến giờ nói có 1 câu này nghe được à!”
- “Chời anh nói nhiều câu nghe được lắm chứ bộ. tại em ko chịu nghe thôi.”
- “Tự tin quá xá hen…”
- “Yep…”
- “Brrrr….”
- “Lạnh hả em? Mang vớ vào đi! Tối nào ngủ chân tay cũng lạnh ngắt...’
- « It’s chilly a lil bit... À, em có đọc bài phỏng vấn anh trên báo Trẻ. You look really cute in the picture.”
- “Vậy huh em?”
- “Yea.. Ủa mà người ta phỏng vấn anh khi nào vậy?”
- “Trước hôm mình đám cưới đó em…”
- “Oh…”
- “Ngủ 1 mình có quen ko em?”
- “Well… It’s strange…”
- “Yea… Anh bên này cũng vậy. Giờ muốn về ôm vợ dễ sợ. Kệ bà nó cái conference này luôn.”
- “Thôi đi ông…”
- “Nói thiệt mà…”
- “Anh đừng có tưởng bở, ai cho anh ôm.”
- “Nói vậy chứ có người đang nhớ tui khủng khiếp lắm kìa… hihihi”
- “… Chừng nào anh về lại?”
- “Thấy chưa! Tui đi mới có mí tiếng là đã hỏi chừng nào tui về rồi… Just kidding… Tối thứ 6, khoãng 10h đêm anh về đến.”
----------------------------------
Thôi nite nite mấy sis nha
- “Thấy chưa! Tui đi mới có mí tiếng là đã hỏi chừng nào tui về rồi… Just kidding… Tối thứ 6, khoãng 10h đêm anh về đến.”
- “Okie… Để em ra đón anh…”
- “Alrighty… Bên đó mấy giờ rồi em?”
- “10h đêm rồi… Thôi em đi ngủ nha. Mai còn đi làm sớm. »
- ‘Okie em... 2 vợ chồng mình 8 quá xá. May phước mà trước khi cưới đổi chung hãng ĐT.’
- ‘Thôi em đi ngủ á. Anh cũng coi cái gì đi rồi đi ngủ sớm đi. Mai còn họp hành gì nữa... »
- ‘Okie... Bye em. Sweet dreams nhé cưng. Love u.”
- “Bye anh. Nite. Miss you.”
Turn off cái cell phone, Mia đắp mền đi ngủ. Mỉm cười nhè nhẹ khi nhớ lại cuộc nói chuyện hồi nãy, cô ngủ thiếp đi lúc nào ko biết.
-------------------------------
Mới đó mà đã thứ 6 rồi, 1 tuần trôi qua thật nhanh. Ngày mai Mia lại đi ra pick up Mẫn rồi… Sau buổi chiều thứ 2 nói chuyện với Henry xong, Mia ko có dịp nào nói chuyện với anh ta nữa. Cô cũng ko muốn quan tâm đến anh ta thì đúng hơn. Giữa Henry và cô ko có chemistry, mặc dù cả 2 đều đã đi chơi với nhau 2 lần. Tối nay đón Mẫn về rồi. Biết Mẫn sắp về, Mia cứ lóng nga lóng ngóng. Từ chiều qua cô đã đi chợ, và tính nấu cháo cá cho anh ăn. Sáng trước khi đi làm cô đã rã đá con cá rồi, chỉ chờ chiều về là nấu thôi. ĐT reo, rồi số của Tina nổi lên: “Hi Mia.”
- “Hey! Wat’s up?”
- “Ê bà, chiều nay đi bar ko?”
- “Ko được. Tối nay anh Mẫn về… Nên phải nấu đồ ăn này nọ cho him…”
- “Chời. Bạn tui giờ ra dáng vợ hiền quá nha.”
- “Tôi bụp bà giờ… Vợ hiền cái gì…”
------------