CHỊ
Hết thời má phấn môi son
Giờ bàn tay chị cũng mòn vết chai
Về thăm nhà buổi chiều nay
Chị làm rơi tiếng thở dài xót xa
Giờ chị là của người ta
Em thương chị lắm cũng là thương suông!
Trên môi chị nụ cười buồn
Em đâu dám hỏi nhiều hơn điều gì
Chị về rồi lặng lẽ đi
Dường mẹ khóc, cha nghĩ gì lặng im
Dáng gầy chị khuất vào đêm
Mang theo cay đắng nỗi niềm, chị ơi !...
CHỊ ƠI
Chị là chị cả chị ơi
Tuổi tên còn đấy nhưng người khuất xa
Nhà thanh, tiếng cả... vậy mà
Tháng ba, ngày tám vui xa, lo gần !
Những thương mẹ, chị tảo tần
Bố về sớm, chị thêm phần lo em...
Lấy chồng vai chị trĩu thêm
Lo ăn mặc, lo sách đèn cho con...
Chị đi cành lá còn non
Vắng người chăm tưới tủi hờn lá hoa
Mấy mươi năm chị vắng nhà
Chùm sai đã chín, thềm hoa đầu cành
Gieo neo lúc quả còn xanh
Bây giờ quả đã ngọt lành... chị đâu !
Dâng chị trái thơm mùa đầu
Linh thiêng thiên giới chị mau về nhà.
Chị tôi
composer: Trọng Đài
lyric: Đoàn Thị Tảo
Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo
Ô hay, trời không nín gió cho ngày chị sinh
Ngày chị sinh, trời cho làm thơ
Cho nét buồn vui bốn mùa trăn trở
Cho làm câu hát để người lý lơi
Ngày chị sinh, trời cho làm thơ
Vấn vương với sợi tơ trời
Tình riêng bỏ chợ
Tình người đa đoan.
Chị Tôi
Lyric by Trần Tiến
Nhà tôi trên bến sông có chiếc cầu nhỏ cong cong
Hàng cau dưới nắng trong lá trầu không
Chị tôi trông dễ thương bán rau chợ cầu Ðông í a
Chị tôi chưa lấy chồng.
Thời con gái lưng ong có bao người thầm mong theo
Mẹ giục con gái yêu lấy chồng đi
Chị thương hai đứa em thương mẹ già con đau í a
Chị tôi chưa lấy chồng.
Rồi mẹ tôi khuất xa, chúng tôi không còn thơ ngây
Chị lại lo các em chuyện chồng con
Ngày chia tay bến sông thấy chị buồn mà thương í a
Chị tôi chưa lấy chồng.
Rồi một đêm sáng trong có một người đàn ông qua
Họ về xây chiếc cầu nối bờ sông
Gặp chị tôi dễ thương mới xin lời cầu hôn í a
Chị cũng muốn lấy chồng.
Cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu
Để chị tôi ngóng chờ mắt lệ nhòa
Hàng cau đâu trái cau bao lá trầu buồn rơi theo
Chị tôi chưa lấy chồng.
Nhiều năm xa cách xa tôi trở về làng quê thăm
Nhìn hàng cau xác xơ lá trầu khô
Mộ chị tôi bé xinh đứng bên cầu thương nhớ mêng mông
Chị ơi sao vẫn chưa lấy chồng.
Chị tôi chưa lấy chồng...
Mong chị
ngày chị đi xa
khăn áo lượt là
cùng người đàn ông xa lạ
nhà bỗng đông người
trời oi hơn mùa hạ
em khóc
chị cũng khóc
chị dỗ dành: “Ngoan nào! Rồi chị sẽ về thăm”
thời gian đằng đẵng trôi
em đếm từng ngày, từng tháng, từng năm
con mèo già hơn bên gốc cau già
mẹ già hơn mỗi chiều tựa cửa
thư chị gửi
mẹ không cho em đọc lấy một dòng
xem thư lần nào cũng vậy
mẹ âm thầm khóc
mưa ném lên mái tôn nặng nhọc
giấc ngủ em những đêm ấy chập chờn
thấp thoáng dáng chị về
chị ướt mình với những vết bầm đen
ngày đi, ngày về đều mưa như trút
nhòa mắt mẹ
ướt mắt em
chỉ có chị là không khóc
sau này chị nói chị đã quen.
CHỊ ĐI LẤY CHỒNG
Tưởng trời ngoảnh mặt làm ngơ
Ai ngờ duyên đẹp còn chờ chị tôi
Chị tôi nay lấy chồng rồi
Bốn mươi tuổi lẻ được ngồi xe hoa
Bốn mươi tuổi lẻ mới là
Con dâu của mẹ, của cha chồng mình
Trời thương cho chị còn xinh
Lúm đồng tiền cứ lung linh giữa chiều !
Ở hiền lành gặp thương yêu
Chị tôi nay sẽ được nhiều chở che
Gió bấc thôi thổi não nề
Lối mai, dặm tối đi, về có đôi…
Bạn bè cùng tuổi mấy người
Vạt nâu sồng lặng lẽ nơi cửa chùa
Có người thèm tiếng trẻ đùa
Đến khi nhắm mắt vẫn chưa bế bồng
Ước gì từ cõi hư không
Trở về cô gái chưa chồng Trường Sơn
Lá trầu như thể cay hơn
Quả cau nho nhỏ bỏ buồn chị tôi
Thôi đành, chị ơi, chị ơi
Câu ru mai mốt đượm lời rừng sâu
Sẽ như có phép nhiệm màu
Nghìn bà mẹ trẻ đỡ đầu cháu tôi.
(Nguyễn Hữu Quý)