Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Mỹ Tho
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Văn Quê Hương - Gia Đình
Bach_Cong_Tu
Thư thăm hỏi của chàng

Cúc mọc bờ ao anh kêu là cúc thủy
Chợ Sài Gòn xa chợ Mỹ cũng xa
Anh viết thơ thăm hết cả nhà
Trước thăm phụ mẫu sau là anh thăm em


Lời hứa hẹn của nàng

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em đợi mười thu em cũng chờ


(ST)

Nhớ ngày đối mặt giã từ
Lòng khăng khăng rưng rưng nước mắt
Ðây nhìn đó dạ sầu phủ mặt
Ðó nhìn đây lòng nọ ai bi.
Có thương nhau thì luôn nhớ mảnh tình si nơi này. love.gif

MỸ THO

Tiếng hát em, sông Tiền
Chiều Mỹ Tho đầy gió
Đường Hồng Gấm mùa này phượng còn nở đỏ ?
Để ta say trong ký ức mùa hè

Về Mỹ Tho nghe lại tiếng ve
Mà nhớ những ngày thân ái cũ
Chút kỷ niệm thế là cũng đủ
Cho hành trang đỡ nặng bước chân đi !


(TTNH)
lovetulip9
hehe...phá BCT tí nha chemieng.gif

Lời mẹ già of nàng ...

Chờ ai...công toại ,danh thành...???
Chắc con mòn mõi....như cành cúc khô...
Thôi con đừng có mộng mơ !
Hoa nở một thuở...chớ chờ phí xuân...

Lời cha già of nàng ...

Xuân tình hé nhụy còn hương
Mong con đừng phụ tình thương gia đình
Lỡ con trọng mãi chữ tình
Người đi có chắc quý mình kết duyên...???

Nàng than thở...hiếu và tình...tính sao...???

Duyên Trời ai biết cho chăng...?
Nếu ko nên phận cắn răng chịu phiền...
Chàng ơi có thấu niềm riêng...
Chớ ham hoa lạ...mê tiền..phụ ai

Lời pà già of chàng ...

Ai ơi hứa hẹn làm chi...?
Ra ngoài... xa mẹ...cũng vì...học khôn
Con tôi đâu rảnh tâm hồn...
Phải lo lập nghiệp...trả ơn sanh thành...

Lời ông già of chàng...

Thành danh bái tổ rình rang...
Tha hồ mà chọn... dzợ sang ,nhà giàu...
Lo gì duyên nợ trầu cau...
Làm trai phải biết... tính cao chuyện đời... nau.gif
Hoaco
Lạc hồng vườn hoa chiều lộng gió
Đưa tình người cuộn với thời gian
Tôi nhớ những ngày thơ ấu đó
Vui tung tăng cấp sách đến trường



Bạch Công Tử... "tỉ" hỏi đôi điều
Phải "em" người xứ Mỹ thân thương
Bach_Cong_Tu
GỞI LẠI CHIỀU THÀNH PHÔ

Phút chốc đã mười mấy năm rồi nhỉ
Mỹ Tho ơi, thành phố nhớ thương ơi !
Tôi tìm em một chiều mưa rắc bụi
Sóng Tiền Giang vỗ trắng tận chân trời

Bông trang đỏ bên thềm như mắt khóc
Chiếc cầu neo vào mỗi đợt dòng sông
Chuyện cổ tích theo thời gian bạc tóc
Phố dẫn vào mắt biếc rộng mênh mông

Đường Ấp Bắc con đường xưa đi học
Tuổi theo mùa vàng úa lá rơi rơi
Hoài vọng cũ một chiều phà Rạch Miễu
Qua sông rồi sóng vỗ mãi không nguôi

Chuyến xe đò cuốn mây về Chợ Gạo
Còn Mỹ Tho vẫn ở lại trong tôi
Bông trang đỏ cháy vui buồn hư ảo
Mười mấy năm rồi thành phố nhớ thương ơi !


(Hồ Tĩnh Tâm)

MỸ THO MỘT CHIỀU

Mỹ Tho chiều đầy mây
Bóng đen ùn ùn tới
Người trên đường lướt vội
Đẩy mưa về phía sau

Tôi đứng lặng hồi lâu
Gió ù ù qua phố
Muốn hất bật đầu cầu
Sóng cồn con nước đỏ

Em vẫn đứng ở đó
Nhìn tôi chẳng nói gì
Dùng dằng mưa chăng hạt
Liu riu bước chân đi

Đường phố thì chữ chi
Đường đời dài vô tận
Xin em đừng vướng bận
Điều gì ! Về nơi anh

Mưa nhiều lá cây xanh
Dòng sông dâng sóng biếc
Em ơi ! Em có biết
Lòng ai đây – bây giờ

Gió cứ thổi vi vu
Bên lòng thêm lặng vắng
Tình yêu là giọt đắng
Tẩy bao giờ cho ra

Trời chiều vừa dứt phong ba
Hoàng hôn tím lại chan hòa cùng mây
Biết rằng em đó tôi đây
Như quen – Như lạ chiều nay cùng về

Dẫu cho con nước trôi đi
Thế nào mai cũng theo về đấy thôi.


(Phạm Thành Được)
Bach_Cong_Tu
HƯƠNG VỊ HỦ TIẾU MỸ THO

Hơn 300 năm trước, năm 1679, đất nước bị người Mãn xâm chiếm, một nhóm người Hoa, do Dương Ngạn Địch cầm đầu, từ Trung Quốc sang tị nạn chính trị ở Đàng Trong, được Chúa Nguyễn cho phép cư trú trên vùng đất mới ở bờ bắc hạ lưu sông Tiền. Ở quê hương mới, nhóm người Hoa này sinh sống chủ yếu bằng nghề buôn bán, quan hệ hôn nhân với người Việt, hòa nhập vào cộng đồng dân cư địa phương, với danh xưng là Minh Hương (con cháu của nhà Minh – Trung Quốc). Ở vùng đất mới, cùng với cư dân người Việt, người Minh Hương đã tạo ra những nét mới trong văn hóa ẩm thực. Họ chế biến nhiều món ăn mới từ nguồn thực phẩm dồi dào nơi mình đang sống, tạo ra hương vị đậm đà đặc biệt của vùng sông nước miền Trung Nam bộ, trong đó có món hủ tiếu Mỹ Tho đang phổ biến trong và ngoài nước, tạo nên một sắc thái riêng biệt của văn hóa Tiền Giang.

Hủ tiếu là cách gọi của người Hoa gốc Triều Châu rồi nhập vào vốn từ ẩm thực Nam bộ. Người Tiều phát âm là “cổ chéo”, có nghĩa là “sợi làm bằng bột nhỏ và dài”. “Cổ chéo” đã được Việt hóa trở thành hủ tiếu, một món ăn “đâm đà bản sắc dân tộc”. Trong sách vở, về món ăn, hủ tiếu được liệt vào loại thức ăn lỏng (soup), thuộc nhánh thin soup (thức ăn lỏng, trong và nhẹ), khác với thick soup (thức ăn lỏng, đậm và đặc như các loại súp bằng kem, sữa, phô mai). Do điều kiện thổ nhưỡng, không có đồng cỏ để nuôi bò cho sữa, bơ làm thick soup, nên các loại thức ăn lỏng của Việt Nam và nhiều nước Đông Nam Á khác hầu hết là thin soup. Mặc khác, với khí hậu nóng ẩm của vùng nhiệt đới, người Việt không chuộng loại thức ăn có nhiệt lượng cao, thích những món ăn nhẹ nhàng, dễ tiêu và có nhiều nước để bù lại cho cơ thể. Một món ăn luôn được hình thành bởi ba yếu tố : Hương - Vị - Chất. Những món ăn thuộc loại thin soup có nhiều nước, khi đun sôi sẽ bốc hơi nhiều nên Hương là phần hấp dẫn nhất. Từ nồi nước lèo (nước dùng), một làn hơi nước cuồn cuộn đưa hương hủ tiếu ngào ngạt bay xa. Đó là cái ưu thế lớn của hủ tiếu so với các loại súp đặc (thick soup). Do đó, những quán hủ tiếu đông khách là do có kỹ thuật nấu “nước lèo” đạt chất lượng cao : nấu bằng xương ống heo, mực khô nướng thơm, tôm khô… đun lửa cháy liu riu, hớt bọt 3, 4 lượt để cho một thứ nước trong, ngọt lịm và thơm ngào ngạt… Hiện nay, ở nhiều quán hủ tiếu, nước lèo chỉ là nước luộc thịt và người nấu cho quá nhiều bột ngọt và đường, không còn cái hương vị tuyệt vời của hủ tiếu Mỹ Tho. Đặc biệt là hủ tiếu Mỹ Tho luôn có một ít thịt băm thật nhuyễn và không dai, không nát, không khô xơ, quá béo. Trải lên sợi bánh là thịt nạt, gan, tôm tươi luộc vừa chín có vị ngọt tự nhiên. Một số nơi lại thêm miếng sườn heo hoặc vài trứng cút. Bánh hủ tiếu Mỹ Tho đúng điệu phải làm bằng thứ bột gạo Gò Cát thơm dẻo nổi tiếng, xay thật nhuyễn, sợi nhỏ phơi khô nhưng chỉ cần trụn qua nước sôi là mềm.. Thêm vào một ít củ hành phi, sợi hủ tiếu sẽ trong veo, bóng loáng. Cái dẻo, cái thơm đã có thể cảm nhận được bằng mắt.

Như đã nói, bánh hủ tiếu Mỹ Tho ngon là do làm bằng gạo Gò Cát. Gò Cát là một vùng đất có nhiều giồng cát, nằm giữa 4 xã Song Bình, Thanh Bình, Đăng Hưng Phước (huyện Chợ Gạo) và Mỹ Phong (TP. Mỹ Tho) với diện tích vào khoảng 1.000 ha. Gạo Gò Cát có hạt no đều và bóng mẫy (hoặc trắng ngà nếu là gạo cũ), ít hạt gãy, ít bạc bụng. Các loại bánh, bún được làm bằng gạo Gò Cát luôn ngon hơn rất nhiều so với gạo ở những nơi khác.

Tô hủ tiếu được múc ra, chìm dưới làn nước trong và sánh là những sợi bánh trắng phau, những lát thịt, tim gan màu sẫm, miếng tôm hồng tươi, cải xanh ngăn ngắt… Cho vào một ít nước tương, vắt vài giọt chanh, rải vài lát ớt, ngắt ít lá hẹ và giá sống. Một bức tranh tĩnh vật đầy màu sắc đang bốc lên một mùi thơm quyến rũ, tuyệt vời. Về mặt dinh dưỡng, tô hủ tiếu Mỹ Tho là một tổng hợp của nhiều chất bổ dưỡng khá phong phú.

Nguồn gốc của hủ tiếu là ăn với thịt heo. Ở mỗi địa phương người ta có sự gia giảm các loại nguyên liệu cho hợp với khẩu vị. Hiện nay, nhiều nơi đã phá cái nghĩa nguyên của hủ tiếu. Những phiên bản của hủ tiếu như hủ tiếu xào, hủ tiếu cá, hủ tiếu tôm, hủ tiếu bò kho, bò viên, hủ tiếu sa tế, hủ tiếu gà ác và cả hủ tiếu chay đang thi nhau phục vụ người tiêu dùng trong các buổi ăn sáng, ăn thêm buổi tối, góp phần làm phong phú thêm các món ăn Việt Nam vốn đã rất phong phú.

Hủ tiếu Mỹ Tho, món ăn cùng tuổi với vùng đất Nam bộ, có lẽ còn giữ được gần như nguyên bản với món hủ tiếu khi mới ra đời. Nó đã vươn ra khỏi địa phương đã sản sinh ra và chinh phục khẩu vị của đa số người dân Việt Nam. Hủ tiếu Mỹ Tho, một ký ức của thời khẩn hoang, đáng được đặt trang trọng vào nền văn hóa ẩm thực của nước ta.

(Tác giả : DƯƠNG MINH - Tiền Giang)
Bach_Cong_Tu
Mỹ Tho, một thành phố nhỏ bé và xinh xắn nằm ven bờ sông Tiền quanh năm tràn ngập ánh nắng mặt trời, với nước trong gạo trắng, cây trái xum xuê, ruộng vườn màu mỡ xanh tươi, đã nảy sinh những tình cảm chân chất, phong quang và lãng mạn cho người. Câu hát phong tình reo vui cùng gió mát trăng trong, hay theo con gió nhẹ chiều tà thổi lòn qua vòm lá :

Xanh xanh dây mướp leo rào,
Người dưng mới gặp biết chào làm sao!

(Lý trái mướp - Tiền Giang)

Hoặc là :

Chiều chiều gọt mướp nấu canh,
Thấy anh qua lợi (lại), bỏ hành cho thơm.

(Lý trái muớp - Tiền Giang)

Và vang vọng khắp miền sông nuớc bao la :

Chẻ tre bện sáo cho dày,
Ngăn ngang sông Mỹ có ngày gặp nhau.

(Hò sông nuớc - Mỹ Tho)
Bach_Cong_Tu
Một số bài thuốc từ cây mía

user posted image
http://mud.mm-a2.yimg.com/image/387377066
Nước mía rất có lợi cho sức khỏe.

Khi bị viêm niệu đạo, đi tiểu đau buốt do viêm nhiễm hệ thống bài tiết, có thể lấy nước mía, ngó sen tươi mỗi thứ 60 g, mỗi ngày uống 2 lần. Để trị miệng nhiệt lưỡi khô, viêm dạ dày mạn tính, nên uống từ từ hỗn hợp nước mía và nước gừng tươi.

Trong cây mía có nhiều chất dinh dưỡng như đạm, canxi, khoáng, sắt; nhiều nhất là đường (12%). Theo các chuyên gia y học, mía bổ sung dinh dưỡng cho cơ bắp, thanh nhiệt, giải khát, xóa tan mệt mỏi, trợ giúp tiêu hóa. Sau đây là một số bài thuốc từ mía:

- Viêm dạ dày mạn tính: Nước mía, rượu nho mỗi thứ một ly, trộn đều, uống ngày 2 lần vào buổi sáng và tối.

- Đại tiện táo bón: Nước mía, mật ong mỗi thứ một ly, trộn đều. Uống ngày 2 lần vào buổi sáng và tối khi bụng trống.

- Nội nhiệt miệng khô, nôn mửa, ho, viêm họng, chứng miệng khô nóng ở người già sau khi sốt: Nấu cháo bằng gạo nếp, khi chín thì cho nước mía vào quấy đều để uống.

- Viêm da: Vỏ mía tím nướng thành tro, nghiền vụn, trộn với dầu vừng để bôi.


(theo Sức Khỏe & Đời Sống)
Bach_Cong_Tu
Du lịch sông nước: người và ta

Từ Venise, Amsterdam (châu Âu), bờ Đại Tây Dương Alantic City, San Antonio (miền Viễn Tây nước Mỹ) cho đến tận Haifa của xứ sa mạc cằn cỗi Israel, trên đường đi công tác, đâu đâu chúng tôi cũng gặp những tour du lịch sông nước - khi thì kênh rạch, khi thì sông ngòi, khi thì bờ biển.

user posted image

Sao cách xa nhau đến thế?

Năm 2000 tôi có đến một vùng ngoại ô nghèo của Calcutta (Ấn Độ) và đã bất ngờ với một bãi biển nhân tạo nơi đây. Dân chúng, phần lớn có thu nhập thấp quanh vùng, đã đổ xô đến khu du lịch biển nhân tạo này. Anh Hardi Ahman, người hướng dẫn du lịch của Bộ Ngoại giao Ấn, nói với tôi: “Trước đây vùng ngoại ô Calcutta rất hoang vắng và khô héo, nhưng từ ngày có khu biển nhân tạo này thì sinh động hẳn lên, nhất là vào mùa hè nóng bức”.

Xứ sở Hà Lan thấp hơn mặt biển nên biết cách đắp đê cao mà sống, rồi còn ngăn biển thành làng du lịch nổi tiếng thế giới như làng Velodams ở gần Amsterdam. Năm ngoái tôi đã đi qua đây và thử so sánh với Hội An thì thấy không khác gì phố cổ chúng ta, chỉ có điều làng du lịch Velodams được người ta đổ đất dựng nên trên sóng nước. Hằng năm có hàng triệu du khách thăm viếng. Nhờ vậy tính thu nhập đầu người của cái làng vỏn vẹn 5.000 dân này cũng lên đến 25.000 USD/năm.

Đất nước Việt Nam chúng ta nơi đâu cũng có sông rạch, biển cả mà cứ nghèo mãi. Sông rạch ở miền Tây Nam bộ của chúng ta quả nhiên là phong phú, nhưng thu nhập của cư dân vẫn ở mức thấp nhất nước.

Chỉ với giá 9 USD (ngày lễ) và 7 USD (ngày thường) bạn có thể nếm trải một tour du lịch kỳ thú trong ngày từ Sài Gòn đi Mỹ Tho qua tận Cồn Lân của Bến Tre theo những tuyến kênh chằng chịt bằng đò máy hay ghe chèo, giữa những hàng dừa nước xanh tươi mơn mởn.

Trên cồn, các tư nhân nhà vườn cũng đã biết tạo những dây chuyền sản xuất thủ công mẫu cho khách xem trước khi quyết định mua hàng. Như dây chuyền sản xuất kẹo dừa hay bánh tráng sữa, xem ra cũng rất công phu, đòi hỏi khéo tay và cần mẫn, khiến du khách phải đem lòng thán phục mà móc tiền túi ra mua vài món kỷ niệm.

Nhớ lại lần đầu tiên thực hiện một tour chợ trên sông ở Bangkok, Thái Lan, tôi đã thật sự khâm phục tài làm ăn của người Thái. Chỉ với một kênh đào hẹp chừng 10m bề ngang, các tư nhân quanh vùng ngoại ô Bangkok kết hợp nhau lại khai thác nó, biến thành một tour chợ trên sông mà bất cứ du khách nào đến Thái Lan cũng muốn đi qua cho biết. Tất nhiên, khi bạn đến Thái Lan, không có ngõ ngách nào là không thấy quảng cáo cho tour này.

Mỗi người bước lên những đò máy ở đó phải tốn 10 USD, trong khi thật tội nghiệp cho hai người chèo thuyền trên tour kênh rạch Mỹ Tho chỉ nhận 10.000 đồng tiền “tip”.

Chị Nguyễn Thị Tư, một người chèo đò, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, nói với tôi: “Cả ngày nay mới có một chuyến. Cù lao Thới Sơn có đến mấy chục hộ làm nghề chèo ghe đưa khách nên cũng rất khó cạnh tranh”.

Tôi nghĩ tới những người cũng chèo ghe như chị ở chợ nổi Bangkok với giá 10 USD/hành khách, mỗi ghe có thể chở 10 người, một ngày chạy ít nhất năm chuyến, vị chi đã 500 USD rồi. Tất nhiên, còn phải thuế má, xăng dầu... Nhưng sự chênh lệch giữa một lao động cùng ngành nghề ở hai nước Asean chỉ cách một tiếng rưỡi máy bay sao xa nhau thế?

Khi đi qua làng Thới Sơn ở Mỹ Tho, nghe đờn ca tài tử, tôi ngắt một bông hoa nilông trong lọ để trên bàn, bỏ vào tờ giấy 10.000 đồng để thưởng cho ca sĩ “nhí” (chừng 10 tuổi) thì người hướng dẫn đã vội dặn: “Ông đừng cho nhiều, để dành cho những người chèo đò rất nghèo dưới bến”. Tôi nghe mà chạnh lòng.

Sông mơ và tour “đi bộ trên sông”

Không biết có phải mình là người Việt nên cứ nghĩ kênh rạch Mỹ Tho này đẹp hơn cái dòng sông mơ lười biếng chảy ở Disney Land gần Los Angeles không? Sông rạch miền Tây đẹp và gần gũi tự nhiên hơn nhiều dòng sông lười biếng của Disney Land vang danh thế giới. Tháng trước người ta đã rầm rộ khai trương một sông... lười biếng như thế ở Hong Kong.

Thuyền đang chạy dọc dòng sông mơ lười biếng (tức là chạy chậm rãi để khách nhàn du kịp nhìn cảnh đẹp hai bên bờ), chợt có người kêu lên: “Ồ,Việt Nam mình kìa”. Té ra hai bên bờ người ta đều tái tạo những mô hình cảnh đẹp của nhiều xứ sở. Chùa Một Cột ở Hà Nội tất nhiên là đẹp rồi, nhưng nếu bạn thấy nó y hệt tại Mỹ thì sự ngạc nhiên sẽ làm cho vẻ đẹp của nó nhân lên bội phần, dù thật ra mô hình cũng chỉ là vật giả mà thôi.

Còn tour “đi bộ” trên sông ở San Antonio, Texas với thành cổ Alamo nổi tiếng cũng là một sáng kiến hay, nhằm khai thác tối đa thiên nhiên sẵn có. Con kênh thoát nước quanh thành phố nhỏ, đầy nét văn hóa Mexico, với những di tích lâu đời, rêu mốc hai bên bờ làm cho du khách như đang bước lùi vào quá khứ.

Do quá đông nên khách buộc phải xếp hàng chờ khá lâu, mà người ta nghĩ ra sáng kiến vừa làm cho khách bớt mệt mỏi vì... chờ, vừa moi được tiền (thật “nhất cử lưỡng tiện”). Đó là khi đứng chờ, du khách sẽ được chụp hình từng người hoặc từng nhóm gia đình. "Không sao, thích thì lấy hình, không thích thì thôi”, người chụp hình luôn miệng.

Nhưng nếu bạn là người Việt, vất vả lắm mới bay được nửa vòng Trái đất để đến đất nước Mỹ này thì thật là uổng nếu bạn tiếc 20 USD(!) để có được một tấm ảnh lớn chụp ngay tại bờ sông Antonio nổi tiếng này. Thế là, sau khi kết thúc tour “đi bộ trên sông”, bạn sẽ tốn thêm 20 USD nữa cho một tấm hình.

Những người phục vụ cho con kênh (gọi là sông hay rạch cũng được) nhân tạo này chắc chắn có thu nhập gấp nhiều lần chị lái đò chở du khách trên tour du lịch xanh sông rạch ở Mỹ Tho.

( TRẦN NGỌC CHÂU - Báo Tuổi Trẻ)
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.