Prologue
Hè 1957
Tôi tên Khanh, năm nay tôi 20 tuổi, đang theo học sư phạm Toán tại Sài Gòn. Nếu cách đây một năm, có ai cho vàng chắc tôi cũng không nỡ rời Huế. Nhưng bây giờ, tôi có thể đi bất cứ đâu; miễn có anh bên cạnh. Có thể nhiều người bảo tôi điên, khi đặt tất cả tình yêu của mình vào một người. Nhưng trong đời, ai chẳng ít nhất một lần điên?
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Huế - Hè 1956
Hôm nay mới sáng mà đã mưa tầm tả. Khu vườn trúc nhà tôi ngã nghiêng oằn oại trong gió nhìn thật thê lương. Cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng, phụ mạ tôi làm bánh. Chỉ có ba ngồi đọc sách ở nhà trên. Căn bếp tối âm u, lập loè ánh lửa hồng, nhưng lại rộn vang tiếng cười nói. Chị em tôi từ mấy năm nay, ít khi nào được quây quần đông đủ thế này. Chị Trúc, chị Phúc theo chồng ở làng bên. Em Duyên đi học tận Sài Gòn. Lẽ ra tôi cũng phải khăn gói vào Sài Gòn học, nhưng tôi xin ba mạ học ở Huế, chừng nào vào cao đẳng thì mới phải đi. Em Duyên tôi tính tình phóng khoáng từ nhỏ, ít khi chịu ngồi yên. Vì thế cô tôi ở Sài Gòn vừa mở miệng xin cho Duyên và tôi ra ngoài đó học, Duyên đã năn nỉ ba để được đi. Ở nhà chỉ còn tôi và 2 đứa em song sinh, bé Cường, bé Hạ. Ba tôi thuộc thành phần nho giáo, rất phong kiến và trọng đạo nghĩa. Ông quan niệm con gái phải chú tâm vào Công, Dung, Ngôn, Hạnh; phải giỏi về tề gia nội trợ. Cho nên học gì thì học, cũng không được quên học may vá, thêu thùa, nấu nướng. Trong nhà, chỉ có Duyên là thoát nạn vì Duyên sinh khó. Ba mạ tưởng đã không còn khả năng sinh đẻ, nên từ nhỏ, Duyên được đối xử như con trai, âu cũng là cách để xoa dịu ước muốn có con nối dõi. Sau, dù đã sanh được bé Cường, Duyên vẫn không mất đi địa vị của mình trong lòng ba mạ. Duyên lý lắc, hay đùa, nhưng rất nhân hậu, rộng lượng. Biết ba cưng mình nhất, hễ trong nhà có ai bị mắng, Duyên liền đứng ra xin. Bao giờ hình phạt cũng được giảm nhẹ. Lúc Duyên đi học, tôi thấy ba buồn mà thương đứt ruột.
Lẽ ra sáng nay Duyên đã phải có mặt ở nhà, nhưng chắc do mưa bão lớn quá mà chuyến bay trục trặc. Mãi trưa, khi ánh mặt trời đã hé mắt sau lớp mây mờ, mới nghe tiếng ô tô vọng lại đầu ngõ. Cả nhà nô nức tuôn ra đón Duyên. Vẫn với dáng điệu lí lắc dễ thương, Duyên chui ra khỏi xe, nhào vào lòng ba tíu tít cười nói; quên hẳn người bạn đồng hành cũng vừa từ trong xe bước xuống. Bầu trời sau cơn mưa rất xanh và sáng, nhưng tôi nghe trời đất xung quanh như tối sầm, khi chạm phải nụ cười tươi và đôi hàm răng trắng bóng của người khách lạ, bạn Duyên.
Ba tôi sau khi mừng con gái, quay qua nhìn chàng trai lạ với cái nhướng mắt chờ Duyên giới thiệu. Duyên kéo tay ba đến gần anh chàng, nhoẻn miệng cười:
- Giới thiệu với ba, đây là anh Sơn bạn con, làm sỹ quan ở Sài Gòn - Duyên quay qua về phía chúng tôi - còn đây là ba em, mạ em, chị Trúc, chị Phúc, chị Khanh, nhóc Cường và nhóc Hạ. Anh thấy nhà em đông ghê chưa.
Anh chàng Sơn, nhìn lướt qua chúng tôi rồi quay sang chào ba mạ, nụ cười vẫn không dứt (dường như anh biết mình có nụ cười chết người). Ba bảo:
- Vậy là được rồi, thôi vào phòng khách nghỉ cho khoẻ đã, con bé Ba, đem hành lý của cô Duyên lên phòng, rồi con với bà Lý dọn phòng khách trên lầu cho cậu Sơn.
- Dạ cháu cám ơn bác, nhưng cháu đã đăng ký phòng ở khách sạn rồi ạ, cháu chỉ ghé qua chào cả nhà một tiếng rồi còn phải về thu dọn. Bữa khác cháu xin phép ghé thăm, chào hai bác cháu đi. Nói xong, anh quay qua khẻ gật đầu chào đám chị em chúng tôi rồi bước lên xe.
Duyên chạy đến bên cửa kính, gõ cọc cọc, nũng nịu -- lần đầu tiên tôi thấy em mình ra dáng con gái.
- Anh không vào nhà uống miếng nước à.
- Anh còn việc phải làm chiều nay, xin hẹn em Chủ Nhật vậy.
Duyên nghiêng nghiêng mái đầu làm duyên, tóc em đổ dài qua một bên như làn suối, khẻ bay trong gió.
- Anh hứa rồi nghen, không được quên đó. Vậy Chủ Nhật gặp lại.
Sơn khẻ gật đầu, rồi ra hiệu cho tài xế chạy xe đi.
Thankx mấy sis, mình gốc Huế, nhưng mà nói giọng Sì Gòn rặt hà, tại sinh ở Sài Gòn
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vào nhà, vừa ngồi xuống ghế, ba liền quay qua Duyên chất vấn:
- Vậy cậu Sơn đó là thế nào với con?
- Thì con nói rồi, bạn con - Duyên trả lời, mặt đỏ hồng như gấc chín.
Ba cười hà hà:
- Bạn sao mà mày đỏ mặt.
Duyên ngúng ngẩy:
- Ba kỳ quá, thôi con đi rửa mặt đây.
Nói xong, Duyên chạy thẳng lên lầu, để lại sau lưng tiếng cười sảng khoái chọc ghẹo của ba. Vậy là Sơn đã được chấp nhận.
Tôi thấy tim mình nhoi nhói, mà chẳng hiểu tại sao.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cả tuần không có hôm nào là không mưa dầm mưa dề, vậy mà Chủ Nhật, trời lại nắng hửng, trong xanh. Mới sáng sớm, Duyên đã làm huyên náo cả nhà, không cho ai ngủ. Duyên muốn làm tiệc đãi khách cho tươm tất, nhưng tự mình lại không biết nấu. Mấy chị lớn lâu lâu mới được về nhà ba mạ chơi, nên chẳng ai muốn dậy sớm. Ba mạ thì Duyên không dám làm phiền. Cho nên Duyên bắt tôi, bé Ba và bác Lý xuống bếp "phụ" Duyên. Vào bếp, Duyên đi đi lại lại, lăng xăng như cái chong chóng làm tôi nhức đầu hết sức, mà bé Ba và bác Lý cũng luống cuống, chẳng việc gì ra việc gì. Tôi bảo Duyên:
- Thôi em ra vườn, hái mấy bông hồng cắm cho sáng nhà sáng cửa, chuyện dưới bếp để chị lo cho. Mà khách thì chắc sớm lắm cũng 12 giờ mới đến, em đừng có lo.
Duyên nhùng nhằn, không muốn đi. Nhưng rồi nghe lời đốc vô của bé Ba với bác Lý, Duyên mới chịu rời bếp ra vườn.
Còn lại ba người, chúng tôi bắt tay vào nhào bột, làm bánh lộc, bánh nậm, bánh ít trần rồi nấu bánh canh.
8 giờ sáng, khi mọi người xuống nhà thì việc nấu nướng cũng gần xong. Dì Lý đi lo đồ ăn sáng, để tôi với bé Ba nặn nốt phần bột còn lại. Ba ngồi ngoài bàn uống cà phê, nhìn chúng tôi làm việc mà cười tủm tỉm. Ông bảo:
- Bác Hai dạo này cứ hỏi ba về con Khanh hoài, chắc muốn kiếm dâu cho thằng Thành đây.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn ba:
- Con còn phải học mà ba.
- Thì con học cứ học, có chồng cứ có chồng, có sao đâu. Phải gả con rồi mới gả con Duyên được chứ.
- Thôi con không có lấy chồng đâu ba, con chỉ muốn học xong rồi về sống với ba mạ thôi.
- Đứa nào cũng nói vậy, chứ đến khi muốn đi, tiễn không kịp nữa. Nếu con không thích thằng Thanh thì để ba chọn đám khác cho con, con gái cũng lớn rồi, một, hai năm nữa là ế chèo queo.
Tôi cúi đầu, không muốn cãi ba, nhưng cũng không hoàn toàn ưng thuận. Ba tuy vẫn còn theo lối phong kiến, nhưng lại rất thương con. Ông không bao giờ ép chúng tôi làm những gì chúng tôi không thích.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gần trưa, Sơn mới xuống nhà. Anh chàng ngồi trên phòng khách nói chuyện với ba mạ, các chị và em Duyên. Hai đứa nhóc sinh đôi chạy loanh quanh ngoài vườn đùa giỡn. Tôi phụ bé Ba và bác Lý dọn bàn rồi mời cả nhà xuống dùng cơm. Ba quay sang Sơn:
- Cậu Sơn cứ tự nhiên nghen, ăn thử đặc sản Huế do chính tay người Huế nấu xem, coi có ngon như trong Sài Gòn không.
Anh chàng ngẩng đầu cười, trả lời ba mà mắt lại nhìn tôi:
- Cháu chắc là phải ngon hơn trong Sài Gòn rồi.
Tôi cúi mặt khi bắt gặp tia nhìn và nụ cười của Sơn. Cảm thấy có tội với em Duyên khi nghe tim mình hẩng nhịp. Tôi tự trấn an mình, mặt nghiêm lại:
- Anh quá khen - Rồi quay qua nhìn ba mạ - con mời ba mạ, các chị, anh Sơn dùng cơm.
Các chị, Duyên, và Sơn cũng quay sang mời ba mạ. Bữa cơm vui vẻ, thân mật nhờ tài liếng thoắng, pha trò của Duyên, và nụ cười tươi tắn của Sơn. Tôi cặm cụi ngồi ăn, cảm thấy giận mình hết sức vì đã để trái tim đi hoang. Có bao giờ tôi như vậy đâu!!!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ăn cơm xong, bác Lý bưng chè lên cho mọi người tráng miệng. Tôi phụ bé Ba dọn dẹp chén đĩa xuống bếp rửa. Duyên xin phép ba mạ, dẫn Sơn ra vườn đi dạo.
Đang loay hoay lau chén, tôi bỗng luống cuống khi thấy như có bóng người sau lưng. Tiếng Sơn trầm ấm cất lên:
- Cảm ơn vì bữa ăn ngon của Khanh
Tôi quay lại:
- Anh đừng khách sáo. Bạn của em Duyên cũng như em tôi mà.
Anh chàng nhìn tôi, nụ cười có vẻ tinh nghịch. Mắt nhương nhướng như bảo: "tôi biết tổng lòng cô rồi". Tôi thấy khớp nên tự trấn an mình. Chắc vì tôi có tình cảm khác lạ dành cho hắn mà tôi nhìn ra như thế, chứ làm sao mới gặp nhau, chưa nói được mấy câu, hắn đã đi guốc trong bụng tôi được. Tôi hỏi:
- Vậy em Duyên tôi đâu mà để anh một mình ở đây?
- À, Duyên muốn dẫn tôi ra phố, nên đi thay đồ rồi.
Rồi hắn tiếp tục:
- Duyên bảo tháng 9 tới, Khanh cũng vào Sài Gòn học?
- Vâng, tôi vào đó học cao đẳng.
- Vậy thì tốt quá, chúng ta sẽ có dịp gặp nhau nhiều hơn
Tôi nhướng mắt ngạc nhiên. Nhưng chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng Duyên oang oang:
- Anh ở đây mà làm em kiếm muốn chết.
Nói rồi, Duyên kéo Sơn đi, sau khi chào tôi.
Tôi đứng nhìn theo đến khi bóng 2 người khuất sau tấm vách. Bỗng nhiên muốn thôi, không vào Sài Gòn học nữa. Lòng vừa lo, vừa buồn.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau hôm Chủ Nhật, tôi không gặp lại Sơn nữa. Chỉ nghe nói Sơn có ghé qua nhà một lần, trong lúc tôi đi chợ, để chào từ giã gia đình. Mấy chị cũng về lại nhà chồng. Chỉ còn Duyên, tôi và 2 nhóc sinh đôi ở nhà với ba, mạ. Tôi để ý Duyên, suốt ngày thơ thẩn ra vào như chán lắm. Từ lâu, Duyên vốn không ưa không khí tĩnh lặng của Huế, nay lại càng không thích vì vắng bóng Sơn. Duyên đi chợ, mua nhiều vải màu rất đẹp, đòi tôi may váy với áo dài. Trước giờ Duyên không ưa mặc váy và áo dài, chỉ thích mặc đồ Tây như con trai. Trong nhà không ai cho đó là kỳ, vì trước giờ vẫn xem Duyên như con trai. Chỉ có mái tóc dài của Duyên là ba không cho cắt, nhưng Duyên lúc nào cũng bím lại rồi búi một búi sau gáy. Từ khi có sự xuất hiện của Sơn, Duyên thay đổi hẳn. Mái tóc dài được chăm sóc kỹ, lúc nào cũng để lõng, mấy bộ đồ Tây bị cất vào đáy tủ, thay vào đó là váy và áo dài. Ba nhìn sự thay đổi của Duyên mà cười tủm tỉm:
- Đợi con Duyên xong tú tài 2, gã đi là vừa. Con Khanh cũng phải lo chọn lấy một đám, để còn dọn đường cho con Duyên.
Tôi thấy buồn quá mà không biết nói sao. Đằng nào chắc tôi cũng phải lấy chồng, để cho em Duyên còn tính chuyện hôn ước. Giá mà trước kia, tôi cũng nhắm mắt đưa chân cho ba vui lòng. Nhưng bây giờ, lòng tôi đang đau đớn thế này, lấy ai thì cũng khổ cho người ta.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hết hè, tôi với Duyên bay vào Sài Gòn học. Sơn đưa xe ra đón chúng tôi. Gặp Sơn, Duyên mừng rỡ tíu tít, khác hẳn dáng buồn bả mấy tháng qua. Tôi nhìn em mà cũng thấy vui lây. Khẻ gật đầu chào Sơn, tôi ngồi đằng sau, để Duyên ngồi trước. Đến nhà, Sơn dọn hành lý giúp chúng tôi rồi từ giả, hẹn bữa khác rảnh sẽ ghé chơi. Duyên nhìn theo nuối tiếc, quay qua tôi phàn nàn:
- Lúc nào anh ấy cũng như bận lắm. Mấy tháng hè không gặp nhau, gọi điện thoại thì không nói được lâu, vậy mà mới gặp lại đã kêu có việc.
- Em cũng phải thông cảm cho cậu ấy, cậu ấy còn phải đi làm mà. Làm lính, cho dù là chức nào đi nữa, cũng phải có kỹ luật , đâu cứ muốn đi đâu là đi.
- Nhiều khi em nghĩ, không biết ảnh có tình cảm với em không nữa.
Tôi ngạc nhiên:
- Sao em lại nghĩ vậy, dầu sao cũng đã ra mắt ba mạ rồi.
Duyên buồn buồn:
- Không phải như cả nhà nghĩ đâu. Thật ra em muốn dẫn ảnh về ra mắt ba mạ, nhưng ảnh chưa chính thức nói gì với em hết. Lần đó ảnh đi công tác đúng lúc em về Huế nghĩ hè, sẳn có xe ra rước, nên ảnh cho em quá giang. Rồi vì nhà mình ở Huế, nên ảnh mới ghé thăm.
Tôi trợn mắt nhìn Duyên:
- Trời ơi, chưa biết người ta có gì với mình không, mà em làm vậy, mất duyên hết.
- Chị chưa yêu nên làm sao biết được, tình yêu có lý lẽ riêng của nó.
Sao em biết tôi chưa biết yêu? Nhưng tôi vẫn bảo:
- Duyên à, đàn ông con trai mình, cho dù Tây cỡ nào người ta cũng không thích con gái quá chủ động đâu, em thích nhưng cũng đừng bộc lộ quá như vậy.
- Em không biết nữa, nhưng mà thế nào em cũng phải có ảnh.
Duyên nói rồi, quay người đi lên phòng. Tôi đứng lại một mình ở phòng khách, khẻ thở dài. Vừa thương em, vừa thấy nhói trong tim.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vừa bước chân ra khỏi cổng trường, tôi đã thấy Sơn đứng đợi bên kia đường. Không nghĩ Sơn kiếm mình, tôi chỉ khẻ gật đầu chào, rồi rẻ sang phải để về nhà. Tiếng Sơn làm tôi dừng bước:
- Khanh, tôi mời Khanh đi uống nước có được không?
Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, tưởng mình nghe lầm.
- Tôi nghĩ chắc anh lầm lẫn chi đây, bé Duyên nó học bên Gia Long.
Sơn lắc đầu
- Tôi muốn nói chuyện với Khanh.
Tôi với anh mà cũng có chuyện để nói sao? Nhưng nghĩ tới em Duyên, tôi tính chắc cũng phải nói chuyện với Sơn một lần cho rõ ràng. Chứ để tình trạng lơ lửng vậy hoài, tội nghiệp cho em tôi quá.
Sơn dẫn tôi vào tiệm nước gần trường. Buổi chiều, mọi người ai cũng lo về nhà nên quán nước xem chừng vắng vẻ. Sơn gọi cho mình ly cà phê, và cho tôi ly nước cam, rồi quay sang nhìn tôi, tủm tỉm cười (vẫn nụ cười đáng ghét ấy).
- Anh bảo có chuyện muốn nói.
- Vâng, tôi nghĩ chắc cả nhà Khanh đang hiểu lầm tôi, nên tôi muốn giải thích.
Tôi biết anh muốn nói đến chuyện gì, bỗng muốn khóc vì buồn cho em Duyên ghê ghớm. Em tôi nó còn non nớt quá để phải gặp chuyện tình cảm đau lòng thế này.
- Chuyện này, người cần nghe giải thích là Duyên chứ không phải tôi.
- Tôi lại nghĩ mình chỉ cần giải thích cho người mình quan tâm thôi.
- Anh không thể nói vậy được, anh đừng bảo với tôi rằng từ trước đến giờ anh chỉ xem Duyên như bạn mà không hề có tình cảm nào khác. Duyên nó không mù quáng đến độ dành hết tình cảm của mình cho một người hoàn toàn dửng dưng với nó.
Sơn cúi đầu suy nghĩ, rồi ngẩng lên nghiêm chỉnh nói:
- Tôi không chối là mới đầu, khi quen với Duyên, tôi cũng có ý định tiến xa hơn vì cảm thấy Duyên rất đặc biệt. Nhưng sau chuyến ra Huế, tôi biết mình đối với Duyên cũng chỉ như đối với một đứa em gái thôi. Có điều tôi xin nói rõ với Khanh, tôi chưa bao giờ làm gì quá giới hạn để phải hổ thẹn với Duyên và gia đình Khanh cả.
- Anh đã về nhà tôi, ra mắt ba mạ tôi với tư cách là bạn trai của Duyên.
- Không phải vậy, lần đó tôi chỉ cho Duyên quá giang, rồi vì được mời nhiệt tình quá mà tôi ghé lại lần nữa để dùng bữa, nào tôi có ngỏ ý hay làm gì quá giới hạn đâu. Nếu nhà Khanh nghĩ khác đi thì tôi xin lỗi, nhưng thật ra, đó không phải lỗi của tôi.
Tôi biết Sơn nói đúng, về lý, nhưng theo cái tình thì nó trần trụi và tàn nhẫn quá.
- Tôi không biết phải nói gì hơn, thôi thì nếu anh không có tình cảm với Duyên, ngoài tình anh em, thiết nghĩ anh cũng nên gặp Duyên tỏ rõ một lần; để nó thôi nghĩ đến anh mà còn chuyên tâm vào việc học.
Tôi nói rồi đứng dậy
- Tôi về trước vậy.
Sơn đứng lên nắm tay tôi kéo lại, giật mình, tôi vội rút tay giấu sau lưng.
- Tôi còn chuyện muốn nói với Khanh mà.
- Tôi với anh, ngoài chuyện em Duyên, không có gì để phải nói riêng với nhau cả. Vả lại đi uống nước thế này, ba mạ tôi biết được chắc sẽ không hay, tôi không muốn người ta dị nghị đến tai ba mạ. Thôi chào anh.
Tôi nói rồi đi ra quầy tính tiền, nhưng Sơn lại đuổi theo kéo tôi lại
- Khanh đừng chối là Khanh cũng có tình cảm đặc biệt với tôi.
Tôi nghe mặt mình nóng bừng lên, không những xấu hổ vì đã để một người chỉ nói chuyện vài lần đoán ra tình cảm của mình, mà còn vì cái tình cảm ấy, xét về mọi mặt là thứ tình cảm bất chính, không nên có. Nhưng chưa kịp mở lời nói át đi thì Sơn đã nói tiếp:
- Khanh à, tình cảm bản thân nó đâu có tội gì, sao Khanh nỡ dìm chết nó đi như thế.
Nói rồi, Sơn kéo tôi ngồi lại chiếc ghế của mình, tay vẫn nắm tay tôi. Tôi nghe trong cổ như có cái gì đó chặn lại, không dám lên tiếng vì sợ nước mắt sẽ trào ra. Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh. Tôi biết rồi có lúc, mình cũng sẽ xúc động vì một người, nhưng tôi không cho đó là tình yêu. Tình yêu cần phải được thử thách và được xây dựng từ từ. Tình yêu cần có thời gian. Còn thứ tình cảm này, chỉ là thứ tình cảm bồng bột. Dù là vậy, tôi vẫn không thể xóa nó đi được. Hằng ngày, nó gặm nhắm tâm hồn tôi, bào mòn trái tim tôi, và cắn rứt lương tâm tôi.
Sơn nhìn tôi rồi nói tiếp:
- Anh biết bây giờ sẽ rất khó để Khanh có thể tiếp nhận anh. Cái gì cũng cần có thời gian. Tình cảm của mình cũng vậy. Hiện tại, anh chỉ xin Khanh đừng tránh né anh. Còn Duyên, anh sẽ tìm một dịp thích hợp để nói rõ. Có được không Khanh?
Tôi suy nghĩ rất dữ, rồi.... lắc đầu:
- Khanh không thể làm vậy được. Chuyện anh phải nói rõ với Duyên là chuyện nên làm. Còn chuyện gặp nhau như bạn bè, thì Khanh nghĩ không nên. Nhà Khanh không cho phép con cái gặp gỡ riêng với con trai như vậy. Duyên nó được cưng từ nhỏ, tính tình lại như con trai nên không sao. Còn Khanh thì Khanh không làm vậy được. Xin lỗi anh.
Tôi thấy đôi mắt anh buồn và thất vọng mà đau lòng. Nhưng nghĩ tới Duyên, nghĩ tới ba mạ, tôi không cho phép mình đi xa hơn. Đã không thể tiến xa được thì gặp mặt nhau hằng ngày chỉ càng làm tình cảm nặng thêm, có ích gì đâu.
Tối thứ bảy, tôi đang ngồi ôn bài thì Duyên về đến nhà, nhào vào lòng tôi òa khóc. Đoán trước chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi vẫn im lặng, ôm Duyên vào lòng, vuốt ve mái tóc dài mà mới hồi chiều này, Duyên còn săm soi trước gương, chải đi chải lại đến bóng mượt. Đợi Duyên nguôi bớt, tôi mới nâng mặt em lên hỏi:
- Chuyện gì mà bé Duyên của chị khóc dữ vậy?
Duyên thút thít:
- Anh Sơn ảnh nói với em, ảnh đang theo đuổi người khác.
Bụng tôi đánh lô tô, không ngờ Sơn dám nói vậy. Tôi vuốt tóc em, rồi nhẹ nhàng khuyên:
- Thôi Duyên ạ, người ta không có ý với mình thì thôi. Đàn ông con trai đâu có thiếu. Với lại em còn bé, bây giờ tập trung vào học đã.
- Nhưng em yêu ảnh lắm, không có ảnh làm sao em sống nổi?
Duyên nói, nước mắt lại trào ra. Tôi nghe thương em quá, nước mắt cũng không cầm được.
- Là em nghĩ vậy, chứ mười mấy năm nay, em có gặp Sơn đâu mà vẫn sống đấy thôi, còn sống vui vẻ nữa. Bé Duyên của chị mạnh mẽ lắm mà.
Duyên không nói gì, chỉ chúi đầu vào lòng tôi, như chú đà điểu chúi đầu vào cát để trốn chạy thực tại.
Quả là Duyên mạnh mẽ. Chỉ hai tuần sau, Duyên đã cười nói lại. Có thể vì tình cảm của Duyên chưa có gì sâu đậm, mà cũng có thể vì tính Duyên ít nghĩ ngợi, nên cũng mau quên. Nhưng nhìn Duyên vui vẻ lại, lòng tôi cũng thấy nhẹ nhỏm.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gần Noel, Sài Gòn bỗng rộn rã sinh động hẳn lên. Mọi người ai cũng nô nức. Đây là lần đầu tiên tôi biết đến Noel. Nhỏ Vân, bạn cùng lớp với tôi thủ thỉ:
- Noel này mấy chú bên sư đoàn tổ chức lễ, có nhảy đầm, ăn uống vui lắm, mi đi không?
- Thôi mi ạ, tao không thích mấy chỗ ồn ào.
- Mi sao giống bà cụ non, mười chín mà tao tưởng chín mốt. Đi với tao đi, chứ đi một mình tao cũng ngại.
- Mi có ông Quân, còn ngại gì?
- Thì đi với mi đến đó, chứ ông Quân thì phải đến sớm vì ổng nằm trong ban tổ chức.
- Rồi đến đó mi có ông Quân, thêm tao nữa để làm kỳ đà à.
- Kỳ gì mà kỳ, đảm bảo sẽ vui mà, đi đi.
Nghe năn nỉ riết, tôi cũng gật đầu đại. Định bụng sẽ kéo theo Duyên để em khuây khỏa bớt. Nhưng khi nghe tôi ngõ lời, Duyên bảo bữa đó em bận đi với bạn.
- Bạn nào? Con gái hay con trai?
- Chị tò mò quá - Duyên bật cười khi nhìn vẻ mặt chợt hình sự của tôi.
- Chị chỉ lo em lại vướng vào chuyện tình cảm không đâu.
Duyên chúi mặt vào vai tôi, nũng nịu:
- Chị khéo lo. Em đi với bạn trai, nhưng lần này không giống lần trước đâu. Hắn đeo đuổi em chứ em không phải người chủ động.
- Duyên à, gì thì gì cũng phải cẩn thận nghe em. Không có ba mạ ở đây, lỡ có chuyện gì, chị thiệt không dám nhìn mặt ba mạ nữa.
- Chị đừng lo, em biết khôn ra rồi.
Nghe Duyên nói, tôi lại càng lo hơn, vì thường chủ quan mới hay gặp chuyện. Tôi bảo:
- Hay thôi, bữa đó chị đi với em nghen.
Duyên bật cười, đến chảy cả nước mắt.
- Trời ơi, có ai đi chơi với người yêu mà dắt theo chị đâu.
Rồi Duyên chợt nghiêm túc lại:
- Em biết chị thương em, nhưng chị đừng lo. Em không để xảy ra chuyện gì làm tổn hại đến thanh danh nhà mình mô.
Thấy Duyên chợt người lớn hẳn ra, tôi cũng vững lòng.
- Vậy bữa đó mấy giờ em về.
- Em cũng không biết, nhưng không quá 11 giờ đâu. Chị cứ đi chơi cho vui vẻ, không phải lo lắng gì cho em hết.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đêm 24, Duyên bắt tôi ra cho cô tôi trang điểm sửa soạn rồi mới đi chơi. Trước giờ tôi ít khi chăm sóc đến vẻ bề ngoài. Ở nhà với ba mạ, suốt ngày tôi ở dưới bếp nên lúc nào cũng quần đen áo bà ba. Đi học thì thuần áo dài trắng. Vào Sài Gòn ở với cô, tôi cũng chỉ áo dài trắng với áo bà ba. Cô đưa cho tôi mấy cái áo đầm, tôi mặc vào thấy trống huơ trống hoác, khó chịu quá nên đòi thay lại áo dài. Cô nhìn vào tủ áo dài của tôi, lắc đầu rồi đi về phòng, lấy ra cái áo dài tím Huế, vải xoa thật đẹp.
- Cái này của cô hồi còn trẻ, cô quý nên giữ lại. Tầm người của con cũng bằng của cô, thay vào cô xem thử rồi cô sửa lại cho.
Quả thật vóc người của tôi với cô hồi còn trẻ cũng tương đương nhau, nên cái áo vừa khích. Áo quần tươm tất, cô bắt tôi ra ngồi trước gương rồi trang điểm.
- Con còn trẻ, chỉ nên trang điểm nhạt thôi, chứ đậm quá mất đi cái hay.
Xong xuôi cũng đến giờ. Vân nhờ anh hai đưa xe đưa đến đón chúng tôi, lúc về thì đã có Quân, người yêu của Vân lo.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sơn's POV
Hai tháng nay rong ruổi khắp nơi, vừa mệt vừa nhớ Khanh. Không hiểu tôi bị gì, chỉ mới gặp Khanh có vài lần mà tôi thấy như quen thân lắm, dứt ra không nổi. Chắc tại tính cách Khanh giống chị Đan quá, bên ngoài thì dịu dàng mỏng manh, mà bên trong thì mạnh mẽ, cứng rắn. Chiều nay, ngồi trong xe, dõi theo bóng Khanh chầm chậm bước mà thấy lòng mình rộn rả. Tôi biết Khanh không dửng dưng với mình. Trải qua nhiều mối tình, sự xét đoán của tôi cũng trở nên sắt bén, chỉ có trái tim là chai cứng dần. Tôi không nghĩ mình còn có thể yêu nồng nàn thế này.
Tối nay có tiệc, lẽ ra tôi phải về nhà sửa soạn rồi đến sớm để phụ chuẩn bị, vậy mà tôi không thấy hứng thú chút nào. Mọi năm, tôi rất khoái những bữa tiệc thế này, vì đây là dịp làm quen với các cô nữ sinh. Tôi quen Duyên cũng tại một buổi tiệc như vậy ...
Càng nghĩ càng thấy chán. Giá mà đừng quen Duyên trước khi gặp Khanh. Nhưng không nhờ Duyên thì tôi đâu được gặp Khanh. Cái vòng định mệnh thật khắc khe! Thôi thì cứ để mọi chuyện lắng xuống rồi mới tính tiếp được. Chỉ hy vọng Khanh cũng kiên nhẫn như tôi.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phòng hội trường được trang trí lộng lẫy, tiếng nhạc, tiếng huýt sáo làm không khí trở nên sinh động. Tôi đưa mắt nhìn một lượt rồi đi lên lầu kiếm Quân. Quân đang đứng trên hành lang, kiểm tra tổng quát lần cuối hội trường bên dưới.
- Xin lỗi cậu nhé, mới về Sài Gòn trưa nay nên không giúp gì được.
Quân quay qua vui vẻ vỗ vai tôi.
- Đừng khách sáo, biết ông bận mà. Thấy sao? Có bằng mọi năm không?
- Sợ còn hơn nữa. Từ nay có ông lo ba cái tiệc tùng này, tôi khỏi phải nhúng tay vào.
- Nè, đâu có bán cái vậy được. Tôi lo là lo năm nay thôi, chứ năm tới vợ con đùm đề rồi, không có lo nổi nữa đâu.
- Có người rồi à? Ai thế?
- Tí nữa ông sẽ gặp. Cô ấy có dẫn theo cô bạn, cũng xinh lắm. Nếu ông muốn thì tôi giới thiệu cho.
- Thôi cho tôi xin. Tôi có đối tượng rồi.
Quân trố mắt.
- Sao không nghe ông nói gì vậy?
- Thì cũng mới đây thôi. Nhưng vẫn còn nhiều trục trặc, chừng nào chính thức rồi tôi sẽ giới thiệu với cả đội.
Tôi cười, nghĩ chắc phải lâu lắm mới chính thức giới thiệu Khanh được.
Quân chợt dừng lại, đưa mắt nhìn ra phía cổng, rồi đưa tay chỉ:
- Cô ấy đến rồi.
Tôi xoay qua nhìn, thấy từ cổng hội trường bước vào, một cô áo xanh, một cô áo tím. Mặt tôi tái đi:
- Ông bảo ai là người yêu của ông?
- Cô bé áo xanh, còn cô áo tím là bạn. Sao, có chịu không?
Tôi nghe tim mình đập từ từ lại. Tôi nói trước đôi mắt trợn lên vì ngạc nhiên của Quân:
- Cô ấy là người tôi định sẽ giới thiệu với anh.