Ðing! Ðoong! Ðing! Đoong!
Tiếng chuông cửa rộn ràng đột ngột đưa chàng trở về với hiện tại.
- A! Hello chị Phương!
- Hello Tuấn! Có Hương ở nhà không em?
- Hương về Việt Nam rồi chị ạ!
Chị chưng hửng:
- Ủa! Nó dzọt về hồi nào mà chẳng có ai trong trường hay vậy Tuấn? Trời ơi! Sắp sửa có thi cử tới nơi rồi mà quởn dữ há!
Tiếng chàng buông xuống thật trầm:
- Cha cô ấy vừa mới mất chị ạ!
Chị sững sờ:
- Hả!?!?!?!?!
Chàng vồn vã:
- Chị vào chơi. Em sẽ kể cho chị nghe.
Chàng nhanh tay thu dọn mớ sách báo la liệt trên bàn, ngượng ngịu phân bua:
- Chị thông cảm nhé. Em chưa dọn nhà...
Chị rối rít xua tay:
- Không sao! Không sao!
Chàng đang loay hoay rửa tạm vài chiếc ly thì bỗng nghe chị thốt lên bằng giọng áy náy:
- Eo ơi! Tuấn đang ăn dở hả? Sorry đã làm phiền em nha. Hay lúc khác chị em mình trò chuyện cũng được.
Chàng vui vẻ đặt ly nước cam ngay ngắn trước mặt chị, nói đùa:
- Không phiền đâu chị! Rất tiếc là mì gói, không thì thể nào em cũng mời chị một bát.
Thế là chàng nhẩn nha tường thuật đầu đuôi. Thỉnh thoảng, chị xen vào giục chàng dùng tiếp bát mì đã bắt đầu nguội và phình nở ra.
Nghe xong, chị chép miệng, thương cảm:
- Hương vừa học, vừa làm, tằn tiện, ki cóp, được bao nhiêu, chỉ biết dành giụm hết cho các em ăn học. Cái thân càng ngày càng gầy đét, teo quắt như con mắm, tội nghiệp quá! Thấy nó vất vả, nhiều lần chị khuyên nó hãy lo cho thân mình trước đi mà nó nhất định không chịu nghe. Khổ thân con bé! Sang năm, chắc nó bỏ học thật quá...
Chị nhấc ly nước lên, kết thúc câu nói bằng âm điệu trầm buồn. Tuấn lặng lẽ dọn bát mì đã sạch láng xuống bồn rửa. Lời kể của chị vô tình khơi dậy nơi chàng một hồi ức khó quên...
Khi chàng khoảng độ 13 tuổi, một đêm nọ, giữa giấc ngủ say nồng, chàng bỗng thấy mẹ hiện ra trong giấc mơ. Dáng dấp tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu một cách âu sầu, bệnh hoạn, bà lao tới ôm chầm lấy chàng, âu yếm vuốt ve và tha thiết dặn dò qua màn lệ nhạt nhòa:
- Hãy thay mẹ lo lắng và chăm sóc cho các em thơ dại, con nhé. Ðến giờ mẹ phải đi rồi. Vĩnh biệt con trai yêu quý của mẹ...
Chiều hôm sau, vừa đi học về, chàng ngỡ ngàng bắt gặp bác gái ngồi thừ trên salon, nước mắt lã chã rơi nhoè nhoẹt xuống bức điện tín trên tay...
Có người bảo chàng: thần giao cách cảm đấy. Chẳng hiểu có đúng hay không, chỉ biết rằng, gương mặt ấy, ánh mắt ấy, lời nói ấy đã vĩnh viễn được khắc sâu vào trong ký ức, in đậm vào tận tâm khảm của chàng. Các dấu chân chồng chất của thời gian không sao làm cho phai mờ được. Từ dạo ấy, chàng càng chuyên chú giùi mài sách vở, không một giây phút chểnh mảng, chỉ mong chóng đến ngày thực thi di ngôn của người mẹ thân yêu, mặc cho bè bạn cứ nguây nguẩy lắc đầu thương hại cho một gã "cù lần" không biết "hưởng thụ" cuộc sống.
Chàng từ tốn rót cho mình ly nước cam, không quên mở một gói biscuit mới toanh, thơm phức, bày ra bàn.
- Bánh chocolate, hiệu Bahlsen của Ðức, ngon lắm. Mời chị dùng thử.
Chị nhón một chiếc bánh, bẻ một mẩu, đưa gọn vào miệng, vừa khẽ khàng nhâm nhi, vừa tấm tắc:
- Ngon ghê! À quên! Khi nào Hương về lại đây vậy hả Tuấn?
Hai chữ "về lại" vừa đập vào tai, gương mặt ủ rũ của chàng liền bừng lên niềm vui rạng rỡ:
- Dạ sáu giờ ngày mốt. Em sẽ ra phi trường đón. Mấy hôm nay ở nhà một mình buồn quá, em chỉ ngong ngóng đến giờ này thôi chị ơi...
Bắt gặp nụ cười tủm tỉm đầy ngụ ý của chị sau lời thổ lộ vô tình của mình, chàng ngượng ngịu, im bặt. Thấy thế, chị tinh quái trêu tới:
- Có nghĩa là ở nhà phải có "hai mình" thì mới vui phải không? Chà! Hai người dạo này cặp kè, đưa đón nhau hoài, tình tứ ghê há! Chừng nào cho chị uống rượu mừng đây?
Chàng ấm ớ chống chế:
- Em còn đi học mà chị...
Chị lập tức lấy lại vẻ nghiêm trang. Cái giọng Bắc pha Nam của chị đều đều vang lên, nghe thật êm, thật ấm:
- Không phải chị nhiều chuyện đâu nha. Chị thành thật xem hai đứa như em út trong nhà, nên chị mới nói đó. Chị thấy Tuấn và Hương rất đẹp đôi. Hương nó có phước mới gặp em mà em cũng có phước mới gặp được nó. Báo cho em hay, ở Concordia, có một chàng bên ngành Kỹ thuật vi tính (computer engineering) ngày nào cũng tò tò đứng lấp ló trước cửa lớp của nó. Em coi chừng! Chậm chân, mất ráng chịu đó nha.
Chàng buột miệng:
- Có phải anh chàng ôm ốm, cao cao, tên Tùng không chị?
Chị tròn xoe mắt, thán phục:
- Chà! Không ngờ em cũng chịu khó theo dõi "tình địch" kỹ ghê há!
Chàng tỉnh như sáo sậu:
- À! Em có gặp qua Tùng vài lần ở Concordia rồi chị.
Vờ vĩnh cho có chút phong độ "anh hùng hảo hán" một tý thôi chứ kỳ thật, Tuấn đang... đánh trống trong bụng đấy. Ừ nhỉ! Cái tên Tùng phải gió, phải cảm này, có bao giờ chàng để tâm đến hắn đâu! Sao hôm nay bỗng dưng chàng nao nao chột dạ trước lời cảnh tỉnh nghiêm khắc của chị Phương vậy nhỉ. Chàng lim dim mắt cố hình dung lại một bộ mặt khá sáng sủa đã trở nên cực kỳ dễ gai, đáng ghét trong nhãn quan mới mẻ của chàng. A! Hóa ra là thế! Chàng sực nhớ chợt hiểu ánh mắt dò xét sắc lạnh mà hắn đã dán ngang, dán dọc lên mặt, lên mũi chàng mỗi khi đụng độ ở Cafeteria trường Concordia.
Linh cảm lời dọa dẫm của mình chưa đủ "dose", chị nâng ly nước cam, nhấp một ngụm nhỏ lấy hơi, tiếp tục bồi thêm:
- Có lần đi ngang qua tủ khóa (locker) của Hương, chị thấy Tùng đang lúi húi nhét toutou vào đó!
Xoảng! Chiếc ly thủy tinh trên tay Tuấn rơi tõm xuống, vỡ tan, nước cam vương vãi khắp sàn, bắn cả vào ống quần dài chàng đang mặc. Quá lắm! Quá lắm! Tim chàng muốn nhảy tung khỏi lồng ngực trước bản tin "động trời" này!
- Chết rồi!
Chị nhanh chân bật nhổm dậy, đứng né sang một bên, trong khi chàng vẫn im lìm như phỗng tại chỗ. Chị đôn đáo lao như tên bắn vào nhà tắm, vơ vội khăn, chổi, lăng xăng giúp chàng dọn dẹp.
Thảo nào! Có hôm ghé vào trường Concordia, vừa mới mở tủ khóa của Hương ra, chàng tức thì được chào đón bằng một "tiểu đội" toutou thi nhau nhảy dù xuống... đầu! Hừ! Uổng công chàng bấy lâu tự cao tự đại với cái địa vị ngỡ là... "độc quyền" trên tủ khóa của nàng chứ. Chàng hậm hực nện cây lau nhà thình thịch xuống sàn.
Bộ dạng đằng đằng sát khí sặc mùi súng ống của chàng khiến chị phải phá lên cười nắc nẻ:
- Bình tĩnh! Bình tĩnh! Ðừng "giận cá, chém thớt" nha! Cái sàn nhà nào có tội tình gì đâu Tuấn ơi!
Cái mặt vẫn chù ụ, chàng làu bàu hỏi:
- Chả lẽ... Hương thích toutou lắm hở chị?
Chị càng cười to hơn:
- Em trai của chị đúng là mất căn bản... tán gái trầm trọng rồi. Con gái đứa nào chả thích ôm... toutou.
Ðoạn làm ra vẻ bí mật, chị hạ giọng, gợi ý xa gần:
- Bật mí cho em nè. Jean-Coutu có bày bán gấu bông đeo trái tim "I love you" tòng teng trên cổ, trông ngộ lắm. Tuần này, hạ giá 25% đó. Tha hồ sướng nhá.
Tuấn lầm lì không đáp, không rằng, nhưng bụng dạ chàng đã săn cứng trong một quyết tâm sắt đá: Lát nữa, nhất định chàng phải ghé ngang hiệu thuốc Jean-Coutu gần nhà mới được!
*oOo*
Cám ơn tất cả các sis đã ủng hộ truyện này
Bây giờ tiếp hén...
CHƯƠNG 12
Hai hôm sau, tại phi trường Dorval...
Tuấn đứng lẫn trong đám người nhà đứng đón, bồn chồn nhón mình dõi theo dòng người đông đảo đang túa ra từ hàng rào hải quan. Giữa những tiếng kêu réo ơi ới bát nháo, bỗng nhiên:
- Anh Tuấn! Anh Tuấn!
Giọng nói thân quen không lầm lẫn vào đâu được ấy khiến chàng tươi tỉnh lại ngay.
- Quỳnh Hương!
Nàng đang khệ nệ khênh hai chiếc valise to tướng. Chàng sấn tới đỡ, nói đùa:
- Chao ôi! Em đem cả nước Việt Nam sang đây à!
Nàng tươi cười, giảng giải:
- Một ít, em thấy rẻ, mua dùng. Phần lớn là của người quen nhờ xách hộ cho người nhà của họ bên đây.
- Chỗ này đông quá, mình dời tạm qua bên kia nhé!
Chàng kéo nàng vào một góc trống trải, thả hết valise xuống. Khư khư giấu túi quà sau lưng, chàng mỉm cười khó hiểu:
- Anh có quà tặng em. Rất special. Em nhắm mắt lại đi.
Nàng không giấu được vẻ hân hoan ngỡ ngàng:
- Ái chà! Bỗng dưng tặng quà cho em? Bão tuyết chắc! Anh làm em hồi hộp quá!
Nàng lim dim khép chặt rèm mi. Chàng rút vội chú gấu bông ra khỏi bọc, rón rén đặt vào tay nàng.
- A! A! A! A! A! Dễ thương quá!
Bỡ ngỡ mở to mắt, nàng lập tức nhảy cẫng, reo mừng như một đứa trẻ rồi rối rít ôm chú gấu vào lòng... hôn chùn chụt. Trời đất ơi! Nếu có kiếp sau, chàng nhất định tình nguyện xin đầu thai thành... gấu bông mới được! Chàng ấm ức ném về phía chú gấu diễm phúc kia một cái nhìn đầy... ganh tỵ.
- Ơ! Ơ! Ơ!
Chợt bắt gặp quả tim màu đỏ chói treo lủng lẳng trên cổ chú gấu, nàng ngơ ngác cầm lên, mân mê xem xét. Hàng chữ trắng tinh "I love you" đập ngay vào mắt, nàng bẽn lẽn quay đi:
- Anh này!
Gương mặt Hương đỏ ửng vì thẹn nhưng ánh mắt không giấu được vẻ hạnh phúc chan hòa. Tuấn cũng ngượng ngập đứng ngây người, không biết nói gì. Mãi lát sau, chàng mới vụng về tiến tới khoát tay nàng, giục giã:
- Muộn rồi! Mình về đi Hương!
Về đến nhà, chưa kịp xếp đồ đạc, nàng đảo ngay một vòng quanh phòng ăn, nhà bếp. Nàng nhăn nhó, kêu toáng lên:
- Trời ơi! Anh "hư" quá!
Chàng cười hề hề, lấp liếm:
- Bởi vậy, anh mới... cần em.
Nàng phồng má, nạnh hông:
- Cần em... dọn dẹp cho anh hở? Hứ! Còn khuya!
Chàng mồm mép:
- Không phải! Cần em... nhắc anh dọn dẹp!
Nàng lườm chàng một nhát sắc lẻm:
- Anh không được quên đấy nhé!
Chàng vừa gật gù hứa hẹn, vừa kể công:
- Yên trí! Anh sẽ dọn dẹp sạch sẽ cho em xem. À! Anh đi chợ mua thức ăn và nấu sẵn nồi cơm rồi đấy!
- Anh "ngoan" ghê! Em thay đồ rồi ra chuẩn bị cơm nước. Anh đợi tý nhé!
Nàng ngúc ngoắc đầu "tán dương" rồi nhảy chân sáo về phía cửa buồng. Chàng viện cớ đuổi theo:
- Ðể anh khênh valise cho em.
Không đáp, nàng ngoảnh lại, nhoẻn miệng cười thật tươi tỏ dấu đồng tình. Xếp gọn hai chiếc valise vào một góc, chàng vội kéo nàng ngồi xuống giường, "gạ gẫm":
- Lại đây nói chuyện với anh một lát đi Hương.
- Chuyện gì gấp thế anh?
Ðôi mắt hồn nhiên của nàng mở to như nai vàng ngơ ngác. Chàng bất thần ghì chặt nàng vào lòng, âu yếm thầm thì:
- Bé ơi, xa em một tuần, nhớ em quá! Em có nhớ anh không?
Nàng xấu hổ giấu mặt vào vùng ngực rộng của chàng:
- Anh hỏi... kỳ quá!
Chàng khẽ nâng cằm nàng lên, ngây ngất trong mùi hương quen thuộc của nàng. Giọng chàng trầm lắng, tha thiết, êm dịu như một điệu hò:
- Quỳnh Hương, anh yêu em...
Lạ nhỉ! Vì sao cho đến tận bây giờ, sau cả năm kề cận chung sống bên nhau, chàng mới bắt đầu nhận ra những gợn sóng xao xuyến nhẹ nhàng cứ lan rộng dần và sủi lăn tăn trong trái tim mình? Chàng bồi hồi cúi xuống. Toan đặt lên vầng trán mịn màng, ngăm chút nắng Việt Nam của nàng một nụ hôn nồng thắm, chàng bỗng đột ngột khựng lại. Ánh mắt đắm đuối của chàng bất giác tối sầm khi vô tình dừng trên chú chó bông xù to tướng nằm ngay ngắn trên gối nàng. . Bao nhiêu hưng phấn đang dâng cao liền lắng xuống cái vèo như quả bóng xì hơi, chàng băn khoăn ngẩng mặt:
- Em có yêu anh không?
Ðôi mắt nàng chớp nhẹ long lanh như một dấu hỏi e ấp:
- Anh không biết thật sao?
Không trả lời thẳng, chàng nhăn nhó cật vấn:
- Có phải con chó bông kia là của Tùng tặng cho em không?
Bối rối trước thái độ lạ lùng của chàng, nàng ấp úng:
- Ơ.... Dạ phải! Mà sao anh biết?
Chàng bối rối chưa biết đáp sao thì bỗng ...
Ðing! Ðoong! Ðing! Ðoong
Tiếng chuông reo làm cả hai đều giật mình. Bỏ dở điều muốn nói tiếp, chàng khẽ nhíu mày thắc mắc:
- Ai thế nhi? Sao không thấy phone trước?
Nàng nhanh nhẩu vuột khỏi vòng tay chàng:
- Ðể em ra xem!
Chàng cũng đứng dậy, đủng đỉnh bước theo sau.
- Hi anh Tùng!
- Hi Hương! Cả tuần nay, không thấy Hương đến trường, nhờ mấy người bạn chỉ nhà, anh mới đường đột đến đây thăm. Hương không bận chứ?
- Hương mới đi Việt Nam về. Mời anh vào chơi.
Những lời chào hỏi vui vẻ loáng thoáng bên tai bỗng dưng khiến Tuấn cực kỳ khó chịu.
- Hi Tuấn!
Tùng lịch sự lên tiếng. Bất đắc dĩ, chàng đành miễn cưỡng đáp lễ:
- Hi Tùng!
Mà trong bụng chàng tức tối làu bàu:
- Ðúng là đồ... phá phoại!
Chàng cáu kỉnh đẩy cửa phòng mình, lách vào. Thoáng thấy chú gấu bông với trái tim đỏ chót (dĩ nhiên là... y hệt chú gấu chàng vừa tặng cho nàng) ngoe nguẩy trên tay Tùng, bộ mặt gườm gườm đầy tính "hình sự" của chàng càng thêm sa sầm. Chàng bồn chồn đi tới, đi lui trong căn buồng chật hẹp, hết ngồi, đến đứng, lại nằm, tâm can nhấp nhổm, tinh thần cau có một cách vô cớ.
Một tiếng đồng hồ trôi qua nhưng chàng có cảm tưởng như một thế kỷ. Từ ngoài phòng ăn vẫn lõm bõm vọng lại tiếng nói chuyện lao xao mà chàng không tài nào nghe cho rõ. Chàng bất nhẫn đấm mạnh tay vào tường, rủa thầm:
- Ðồ đàn ông... lắm mồm!
Trời ơi! Tức thật! Tức quá! Tức cái gì, chàng không ý thức rõ. Chỉ biết rằng chàng muốn gào, muốn thét, muốn đập, muốn phá cho hả tức. Khổ nỗi, đập phá xong rồi... phải... sắm lại thì cũng... kẹt cho một sinh viên nghèo như chàng lắm. Chàng nóng nảy ngó quanh quất xem có thứ gì ném cho... đã tay, mà không bị... thiệt hại. Cặp mắt đang long lên sòng sọc của chàng vô tình dừng lại trên chiêc sọt rác cũ kỹ nứt nẻ dưới chân. Chàng gầm gừ chồm dậy, giơ chân toan đạp tung nó lên, thì:
- Thôi tối rồi, để Hương nghỉ, mai còn đi học. Anh về!
Bao nhiêu căng thẳng chùng ngay xuống, chàng trút một hơi thở phào nhẹ nhõm, khoan khoái bước ra khỏi phòng mình. Vừa lúc ấy, cánh cửa chính từ từ khép lại, thấp thoáng phía bên ngoài là dáng dấp lủi thủi của Tùng với chú gấu bông trơ trỏng trên tay. Có thế chứ! Cơn tức giận vu vơ nãy giờ bỗng chốc tiêu thành mây, tan thành khói, chàng đắc ý cười thầm thật hả hê.
Hương còn đang quanh quẩn bên bàn ăn, dọn dẹp ly tách. Không nói không rằng, Tuấn tiến tới nắm tay nàng, lôi xồng xộc vào buồng.
- Ơ! Gì thế anh?
Nàng ngơ ngác đi theo chàng như một cái máy.
Hương còn đang quanh quẩn bên bàn ăn, dọn dẹp ly tách. Không nói không rằng, Tuấn tiến tới nắm tay nàng, lôi xồng xộc vào buồng.
- Ơ! Gì thế anh?
Nàng ngơ ngác đi theo chàng như một cái máy. Nắm chặt vai nàng, ấn ngồi xuống giường, chàng tha thiết nhìn sâu vào cặp mắt tròn trĩnh, đen lay láy, nôn nóng ướm hỏi thêm một lần nữa:
- Quỳnh Hương, em vẫn chưa trả lời. Em có yêu anh không?
Ðôi môi run run không thốt được thành lời, nàng e thẹn khép rèm mi cong cong, khe khẽ gật đầu. Chàng vui sướng ôm chầm lấy nàng, hôn tới tấp lên mái tóc mềm:
- Anh yêu em quá, Hương ơi!
Chú chó bông dễ gai kia bỗng nhiên lại đâm sầm vào tầm mắt của chàng. Tiên sư bố nhà mày! Làm ông mất cả hứng! Chàng cáu kỉnh rủa thầm. Cố giấu vẻ bất mãn, chàng hắng giọng, đề nghị:
- Ngày mai, em lên trường trả hết mấy con toutou cho Tùng đi.
Rụt rè quay đầu, đưa mắt liếc chú chó một cách tiếc rẻ, nàng ngập ngừng hỏi lại:
- Sao... vậy anh?
Tự ái nam nhi dồn dập nổi bùng lên, chàng thở dài thất vọng, lẳng lặng buông nàng ra, tư lự chống tay xuống giường:
- Như vậy... có nghĩa là... em đâu có yêu anh.
- Ơ! Ơ! Ơ!
Quá đỗi sửng sốt trước lời kết án "oan ức" ấy, nàng lặng người, trân trối ngó chàng. Một lát sau, chợt hiểu, nàng xỉa một tay vào trán chàng, tay kia bụm miệng cười khúc khích:
- Thì ra... cái mặt này cũng biết... ghen!
Chàng lầm lì khẳng định:
- Anh không ghen!
Nàng thích chí chun mũi, trêu già:
- Không ghen mà mặt mũi chằm bằm như bánh bao thiu nãy giờ!
Ðôi môi nàng cong cớn, he hé mở một cách nũng nịu. Thật là lời mời gọi quyến rũ khó lòng cưỡng lại được. Như kẻ bị thôi miên, chàng từ từ đáp miệng mình xuống.
- Á! Á! Á!
Giật bắn mình, chàng hoảng hốt ngẩng lên.
- Gì thế?
- Anh cắn em.
Nàng rơm rớm nước mắt, phụng phịu chỉ vào đôi môi bầm đỏ. Chàng rối rít ve vuốt, dỗ dành:
- Ấy chết! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi nhé, bé con!
Ôi chao! Nụ hôn đầu đời của chàng vụng về thế đấy, đáng ghi nhớ thế đấy! Chàng âu yếm áp mặt lại gần nàng, vẩu môi ra:
- Cho em phạt đền này!
- Á! Á! Á!
Vết răng phập vào môi đau điếng khiến chàng phải nhảy nhổm lên.
- Sao em cắn anh?
Nàng lém lỉnh nhìn chàng:
- Tặng anh vết sẹo để nhớ mãi rằng... chớ có bao giờ được phép... quên em!
Ðôi mắt ươn ướt của nàng bừng sáng long lanh trong nụ cười rạng rỡ trìu mến. Chàng cảm thấy toàn thân rung động trong chất men ngây ngất, say nồng. Không kìm hãm được những luồng sóng rạo rực càng lúc càng cuồn cuộn dâng lên cao, chàng nhẹ nhàng xiết chặt vòng tay mạnh mẽ của mình cho đến lúc tấm thân mềm mại của nàng nép hẳn vào lòng rồi từ từ kéo nàng ngả xuống giường. Hai kẻ yêu nhau cuồng nhiệt quấn chặt lấy nhau. Những nụ hôn hãy còn vụng về nhưng đê mê, đắm đuối cứ nối tiếp, kéo dài tưởng chừng đến bất tận. Bỗng nhiên...
- Ấy chết! Muộn quá rồi, em phải tắm rửa, chuẩn bị cơm nước cho ngày mai...
Nàng khéo léo gỡ bàn tay đam mê của chàng đang bắt đầu lang thang một cách... mất trật tự giao thông. Như kẻ vừa rơi cái huỵch từ đỉnh cao mê muội, chàng lồm cồm bò dậy, ngồi thừ một mình ở trên giường...
*oOo*
chưa sis uii... mà tại đang bị final exam rượt á...
Ðôi mắt ươn ướt của nàng bừng sáng long lanh trong nụ cười rạng rỡ trìu mến. Chàng cảm thấy toàn thân rung động trong chất men ngây ngất, say nồng. Không kìm hãm được những luồng sóng rạo rực càng lúc càng cuồn cuộn dâng lên cao, chàng nhẹ nhàng xiết chặt vòng tay mạnh mẽ của mình cho đến lúc tấm thân mềm mại của nàng nép hẳn vào lòng rồi từ từ kéo nàng ngả xuống giường. Hai kẻ yêu nhau cuồng nhiệt quấn chặt lấy nhau. Những nụ hôn hãy còn vụng về nhưng đê mê, đắm đuối cứ nối tiếp, kéo dài tưởng chừng đến bất tận. Bỗng nhiên...
- Ấy chết! Muộn quá rồi, em phải tắm rửa, chuẩn bị cơm nước cho ngày mai...
Nàng khéo léo gỡ bàn tay đam mê của chàng đang bắt đầu lang thang một cách... mất trật tự giao thông. Như kẻ vừa rơi cái huỵch từ đỉnh cao mê muội, chàng lồm cồm bò dậy, ngồi thừ một mình ở trên giường...
*oOo*
(còn tiếp)
mí sis uii... mở măt được rùi á....

Thể theo yêu cầu của sis Heocon, Mây sè cho anh Tuấn chị Hương rồ man dại thêm một năm nữa
CHƯƠNG 13
Vừa bước vào cửa Cafeteria, Tuấn đã nhìn thấy Hương ngồi cặm cụi bên chồng sách vở ở một góc bàn vắng vẻ. Chàng rón rén bước tới ôm vai nàng từ phía sau.
- Á! Anh này, làm em hết hồn!
Nàng giật mình quay lại, trách nhẹ:
- Sao anh đến trễ thế? Em ngồi làm bài đợi anh từ nãy giờ.
Chàng lấp lửng với vẻ bí mật:
- Ừ! Thì anh bận đi mua quà...
Nàng chun mũi bắt bẻ:
- Mua quà tặng cô nào thế?
Chàng tủm tỉm cười:
- Bí mật không bật mí được.
Nàng ngúng nguẩy quay đi, giả vờ làm mặt giận:
- Vậy anh đi tìm "người ta" mà tặng đi.
Chàng phá lên cười giòn giã:
-Trước khi đem tặng "người ta", cho em kiểm duyệt trước này.
Hương mở to mắt hiếu kỳ nhìn chiếc túi to tướng chàng vừa đặt lên bàn. Ngần ngừ một lát, nàng thò tay vào kéo ra một chiếc hộp vuông vắn có thắt nơ đỏ:
- Cái gì mà nặng thế?
Tuấn phác một cử chỉ khích lệ:
- Em mở ra xem đi.
Nàng hồi hộp tháo chiếc nơ, đoạn nhè nhẹ nhấc chiếc nắp lên.
- Ồ!
Nàng chỉ kịp kêu lên một tiếng trầm trồ rồi bối rối im bặt. Trước mắt nàng là chiếc bánh sinh nhật trang hoàng rực rỡ bằng hoa hồng tươi. Đôi má nàng chợt ửng hồng trước hàng chữ "Happy Birthday", cùng hai tên Tuấn Hương quấn quýt lấy nhau. Cùng lúc đó, Tuấn cúi xuống mở một chiếc túi khác để dưới chân bàn, nhẹ nhàng nhấc ra một bó hoa gồm đúng hai mươi lăm nụ hồng tươi thắm, trân trọng đặt vào tay Hương. Rồi chàng thò tay vào túi áo lấy một hộp nữ trang bé tý màu bạc, mở nắp. Một sợi dây chuyền vàng, mặt Thánh Giá nạm những hạt kim cương be bé hiện ra lấp lánh. Chàng âu yếm đeo vào cổ Hương, thì thầm:
- Happy birthday to... us!
Ôi thật là bất ngờ biết bao! Đã từ lâu lắm, nàng không còn biết đến tiệc sinh nhật và cũng chẳng nhớ nổi hôm nay là ngày sinh của mình nữa. Nàng bối rối không biết nói gì, chỉ bẽn lẽn áp mặt vào ngực chàng, lắng nghe nhịp đập xúc động của chính trái tim mình.
Một tràng pháo tay lộp độp làm cắt đứt dòng cảm xúc đang dâng cao của Hương. Giật mình quay lại, nàng bắt gặp những khuôn mặt quen thuộc trong ngành Vi Tính đang đứng bao quanh bàn từ hồi nào, râm ran cười nói:
- Happy birthday to you! Happy birthday to you!
Chị Phương suýt xoa khen:
- Ồ! Cái bánh đẹp quá! Hôm nay sinh nhật nhỏ Hương mà chị có biết đâu!
Tuấn đính chính thêm:
- Sinh nhật của em nữa chị.
Chị tròn mắt kinh ngạc:
- Ủa! Hai đứa này sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày à? Sự trùng hợp hiếm có à nha. Thôi đúng là duyên tiền định rồi.
Con bé Thanh có vóc người nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn, lí lắc xen vào bình phẩm:
- Hai người sinh cùng một ngày, làm sinh nhật cùng một bữa. Có lý ghê! Vừa... tiện,vừa... đỡ hao. Ở đây có anh nào sinh cùng ngày cùng tháng với em không, em xin tình nguyện đi theo nâng khăn, sửa cái túi... tiền của anh đó liền.
Cả đám nghe thế, cười ồ lên vui vẻ. Thanh tiếp tục khua miệng:
- Anh Tuấn, chị Hương! Hai người bé thế kia mà cái bánh thì to thế này! Chà!
Cô bé tắc lưỡi một cái rồi hạ giọng đề nghị:
- Có cần tụi này phụ... dọn dẹp vệ sinh môi trường không?
Tuấn bật cười, đáp bằng giọng bông lơn:
- Sẵn sàng thôi! Nhưng báo trước, anh lỡ mang theo đúng 2 cái đĩa và hai cái nĩa. Quý vị nào muốn tham gia, xin cứ tự nhiên... bốc đi nhé.
Thanh lập tức thè lưỡi phản đối:
- A! Anh Tuấn chơi xấu, lúc nào cũng chỉ biết có "hai mình". Bộ anh định đuổi khéo tụi này để tiện thanh toán hết cái bánh đó hả. Xí! Đâu có dễ dàng vậy chứ.
Nhanh như cắt cô bé tháo chiếc túi đeo lưng xuống, lôi ra một hai ba bọc gì đó, ném lên bàn, vênh mặt lên nhìn Tuấn với vẻ đắc thắng. Chị Phương tấm tắc kêu lên:
- Ồ! Đĩa giấy, nĩa nhựa, lại còn dao nhựa nữa! Nhỏ này đúng là có tâm hồn ăn uống thiệt. Sao nó đánh hơi ra được mùi bánh mà thủ sẵn đầy đủ đồ nghề vậy nè?
Cô bé cười toe toét:
- Giác quan thứ sáu của em mà chị. Nói chơi thôi, bà chị em sắp sửa làm đám hỏi nên em ghé ngang tiệm một đồng mua để ở nhà chuẩn bị đãi đàng trai. Bây giờ lấy xài đỡ, lát nữa em mua thêm bù.
Nói đoạn, cô bé tự nhiên đảm đương vai trò người điều khiển chương trình, lăng xăng cắm 25 cây nến lên bánh, hò bên này, đốc bên kia. Điệu bộ nhí nhảnh và những câu nói đùa rất có duyên của nàng làm buổi tiệc "đột xuất" này trở nên sinh động, náo nhiệt vô cùng.
- Anh Tuấn, chị Hương bắt đầu thổi nến nha.
- Anh Tuấn, chị Hương chuẩn bị cắt bánh nè.
...
Tiếng cười đùa ồn ào của cả nhóm khiến vài sinh viên nước khác tình cờ đi ngang qua, vội chậm bước chân hiếu kỳ ghé mắt vào, gật gù như muốn chia vui với họ. Từ nãy giờ, hầu như ai trong nhóm cũng nói cười rôm rả, kẻ khen bánh ngon, người khen Tuấn và Hương đẹp đôi, nhất là Thanh, chưa hề cho cái miệng liến thoắng của cô nàng thôi làm việc bao giờ. Riêng có Hương là chưa hề góp một câu nào. Những buổi sinh nhật xa xưa trong bầu không khí ấm cúng của gia đình khi nàng còn bé tý chỉ còn là một ký ức mờ nhạt, không rõ nét trong trí. Nàng lặng lẽ tận hưởng phút giây vui nhộn chàng đang đem đến cho nàng bằng đôi mắt long lanh đong đầy hạnh phúc. Cám ơn anh, cám ơn anh đã tặng cho em món quà đầy ý nghĩa này.
Từng đĩa bánh được chuyền tay từ người này sang người kia. Hương cầm nĩa xắn một miếng bánh, trìu mến đưa vào miệng Tuấn. Chàng thấy vậy cũng xắn một miếng khác trên cùng chiếc đĩa, âu yếm đưa vào miệng nàng.
- A! Coi kìa! Anh Tuấn, chị Hương tình ghê chưa!
Cái giọng lách chách của Thanh lại reo lên làm Tuấn và Hương giật bắn mình. Hai miếng bánh vuột ra khỏi hai cái nĩa, rớt bịch xuống đất. Cả đám được một phen cười ầm ĩ. Ai đó kêu to:
- Nhỏ Thanh này đúng là phá đám không hà.
Thanh cười khì tỏ ý nhận lỗi, như cố tình khoe hàm răng trắng đều rất đẹp của mình. Cô nàng lôi từ trong túi ra chiếc máy ảnh, ra hiệu cho Tuấn và Hương.
- OK! Để đền bù "thiệt hại", đề nghị anh chị diễn lại cái màn "đút bánh" hồi nãy để em chụp một tấm làm kỷ niệm.
Mọi người nghe đến đây liền rào rào vỗ tay hoan hô. Mặt đỏ bừng như trái chín gấc, Hương xấu hổ giấu mặt sau lưng Tuấn.
...
Thanh vừa bấm máy xong thì một bóng người lướt nhanh qua bên cô. Thanh buông ngay chiếc máy ảnh, nhanh tay túm lấy vai hắn, lôi xềnh xệch vào bàn.
- A! Anh Tùng đây rồi! Lâu quá không gặp! Khoẻ không anh?
Thanh tuôn một tràng những câu hỏi xã giao. Không đợi cho Tùng kịp trả lời, cô bé hớt phần bánh duy nhất còn lại bỏ vào đĩa, giúi vào tay chàng, tận tình mời mọc:
- Hôm nay anh có lộc ăn uống đó nha, đừng làm khách mà lỗ lã cho bản thân.
Bỏ mặc Tùng đứng ngơ ngác vì chưa biết chuyện gì đang xảy ra quanh mình, Thanh nhấc đĩa bánh của mình lên, hùng hồn tuyên bố:
- Bây giờ tất cả tụi mình... cụng đĩa chúc mừng cho tình... thông gia giữa hai trường McGill và Concordia.
Cả đám lại nhao nhao hưởng ứng:
- Chúc mừng! Chúc mừng!
Hai tiếng McGill và Concordia vừa được thốt ra khỏi miệng Thanh, Tùng đã thấy hai tai mình ù lên. Đĩa bánh trên tay chàng rơi phịch xuống đất. Miếng bánh văng ra, kem bắn tung tóe trên chiếc sàn bóng loáng. Cũng may, mọi người đều mải mê nói chuyện, không ai để ý cả. Chàng vội đảo nhanh mắt nhìn bao quát. Chàng lặng người bắt gặp dáng người bé nhỏ của Hương đang nép sát vào vóc hình cao lớn của Tuấn như tìm kiếm sự chở che. Chàng sững sờ, bất động, nghe tim mình thắt lại một cái đau nhói. Thảo nào! Vậy là chàng đã hiểu rồi! Hiểu vì sao hôm ấy, Hương lại từ chối chú gấu bông đeo quả tim "I love you" của chàng. Hiểu vì sao ngày hôm sau, Hương nhét trở vào tủ khóa của chàng tất cả thú nhồi bông chàng đã tặng cho nàng cùng tấm giấy nhỏ với hàng chữ khách sáo ngắn ngủi: "Cám ơn anh Tùng đã tặng Hương những món quà này, nhưng Hương xin lỗi, Hương không thể nhận nữa...".
Như một chiếc máy, chàng lảo đảo lùi dần, lùi dần cho đến khi khuất mặt khỏi đám đông, rồi lầm lũi cắm cúi bước nhanh như bị ma đuổi ra khỏi phòng Cafeteria...
*oOo*

tất cả các sis dda ung cho truyện và co loi chúc mừng M
CHƯƠNG 14
Hương đột nhiên dừng bút, ngẩng lên nhìn Tuấn, ngập ngừng ướm hỏi:
- Anh... anh... sửa hộ em bài essay này nhé, tuần sau em phải nộp rồi.
Tuấn cũng buông bút, nhiệt tình đón xấp giấy từ trên tay nàng:
- Đưa anh xem nào.
Chàng lật ngay trang đầu, chăm chú đọc, thỉnh thoảng lại viết viết, xóa xóa, trong khi Hương lại cúi xuống cặm cụi với phần bài tập khác...
Hương vốn cần cù chăm chỉ, nhưng sức học hơi yếu. Có một dạo, nàng nản quá, toan bỏ học đi làm luôn. May nhờ có Tuấn khích lệ, giúp đỡ, hướng dẫn, nàng tiến bộ thấy rõ và càng ngày càng thêm hào hứng với việc học. Rồi không biết tự bao giờ, đã thành lệ, cứ tối tối, hai mái đầu lại chụm lại bên nhau dưới ngọn đèn bàn vàng vọt, miệt mài đọc sách, làm bài cho đến khuya, khi bên phòng chàng, hay như hôm nay, bên phòng nàng.
- Khò! Khò! Khò!
Tiếng ngáy o o của Tuấn khiến Hương giật mình ngẩng lên. Chàng gục hẳn đầu xuống bàn, xấp giấy đọc dở trên tay rơi tõm xuống đất. Nàng mỉm cười lay nhẹ vai chàng.
- Anh ... anh ...
- Ơ ... Ơ ...
Chàng ú ớ vài tiếng rồi hấp háy mi mắt, ngơ ngác ngó quanh với cái nhìn lạ lẫm. Nàng dịu dàng bảo:
- Anh buồn ngủ thì về phòng nghỉ đi anh.
Chàng không đáp, uể oải lấy tay dụi cặp mi lười nhác cứ xụp xuống, không chịu nhấc lên. Hương thấy thế, càng sốt ruột, giục thêm lần nữa:
- Về phòng ngủ đi anh.
Chàng đứng lên, đi vài bước xiêu vẹo như gã say rượu rồi ngồi phịch xuống giường nàng.
- Tối nay, anh... anh... ngủ đây nhé.
Mới viết xong một khúc nữa nè post luôn cho mấy sis ddoc ddo sốt ruột
Chàng lè nhè đề nghị với giọng ngái ngủ. Vừa nghe hai tiếng "ngủ đây", nàng liền nhảy nhổm khỏi ghế, đứng nép vào góc tường, hai tay vòng lại trước ngực trong tư thế... phòng thủ. Đôi má hây hây chợt ửng đỏ như trái gấc chín trước sự tấn công bất ngờ và táo bạo của chàng. Nàng lúng túng cau mày, suy tính đường... tháo chạy cho êm. Máu hài hước bất giác nổi lên.
- Vâng, anh ngủ đây. Còn em... em... sang phòng kia ngủ...
Nàng ném cho chàng nụ cười tinh quái, lui dần về phía cửa. Trong lúc nàng đặt tay lên nắm đấm, chuẩn bị xoay, thì
- Hương... khoan.
Chàng đã đứng sát bên nàng từ lúc nào, phủ ngập lên nàng những hơi thở nồng nàn. Âu yếm choàng tay kéo nàng vào lòng, chàng cúi xuống háo hức tìm kiếm môi nàng, hạ giọng thầm thì:
- Ngủ với anh tối nay nhé, em yêu?
Nàng bối rối khép mi, cố lẩn tránh các tia đam mê ngút ngàn đang tỏa ra từ ánh mắt ngây dại của chàng.
- Không được đâu anh... kỳ chết...
Nàng cựa quậy, toan vùng ra, chàng càng ghì chặt nàng hơn nữa. Sự va chạm khiến nàng cảm thấy chơi vơi run rẩy trong sự ham muốn lạ lùng dường như đang được truyền sang từ chàng. Nàng yếu ớt phản kháng:
- A! A! Anh làm em ngạt thở rồi nè.
Chàng vội nới lỏng vòng tay. Nàng thu hết can đảm khước từ bằng lời lẽ nhẹ nhàng nhưng không kém phần kiên quyết.
- Anh về phòng anh đi.
Chàng vẫn chưa chịu buông tay, lỳ lợm kèo nài:
- Nhưng anh không muốn ngủ một mình.
Nàng kéo dài giọng vặn vẹo:
- Tại sao?
Bộ mặt co rúm đến thảm thương, chàng rầu rầu đáp:
- Vì... anh sợ!
Hai mắt nàng tròn xoe vì ngạc nhiên:
- Vẽ chuyện! Anh sợ gì?
Nét mặt hơi giãn ra, chàng trả lời tỉnh rụi:
- Sợ... ma!