Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Thơ NGUYỄN ĐỨC SƠN
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
bidong
TRÊN BỜ HƯ KHÔNG


một đêm sao ở trên rừng

đua nhau rụng xuống chào mừng nhân gian

hồn tôi cây cối liên hoan

rưng rưng tôi thấy trăm ngàn ước mơ

tuổi vàng suối mộng trời thơ

lớn lên tôi chết trên bờ hư không.



ĐÊM KHƠI


lênh đênh thuyền giạt xa miền

nửa đêm bừng tỉnh man thiên một trời

trông lên thượng đế đi rồi

hỏi mây thái cổ con người vân vi

lối mòn cỏ mộ xanh rì

ngoài ra kìa chẳng có gì nữa sao

đảo buồn thổi gió lao xao

ngàn xưa còn tiếng thì thào biển khuya



NGHE TIẾNG GÀ RỪNG GÁY


chợt nghe tiếng gáy rụng rơi

khóc lên tang hải giữa trời tha ma

từ sương mai đến ác tà

khuất trong thiên cổ dấu gà hiển linh.



MỘT TÂM ẢO TƯỢNG


xe chênh bánh giữa luân hồi

ưu bi chở ngập bên trời bao la

ngày chưa sụp bóng ta bà

đã nghe chừng Hội Long Hoa đến rồi

một ngài Di Lặc xa xôi

một tâm ảo tượng tôi ngồi thâu đêm.



NGÀN SAU


về đây say với trăng ngàn

phiêu diêu hồn ngập giấc vàng đó em

trăm năm bóng lửng qua thềm

nhớ nhung gì buổi chiều êm biến rồi

mai kia tắt lửa mặt trời

chuyện linh hồn với luân hồi có không

thái hư chừng sắp chuyển vòng

đại dương tràn kéo núi đồng tan đi

chúng ta chờ ước mong gì

văn minh gửi cát bụi về mai sau..


(trích trong Những Bài Tình Đầu, tập 3: Lời Ru).
tdua
QUOTE
Đọc ở trênwww.vuhong.net thay giới thiệu ¬(8.1)- Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, biệt hiệu Sao Trên Rừng (bạn bè văn nghệ thường gọi là Sơn Núi), người đã cùng với cố thi sĩ Bùi Giáng được người đời mệnh danh "kỳ nhân thi sĩ" trước năm 1975 ở miền Nam, hiện sống tại thị xã Bảo Lộc - Lâm Đồng sắp "tái xuất giang hồ". Ông đang chuẩn bị xuất bản 1 tập thơ, chỉ còn mỗi... cái bìa chưa tìm ra được người trình bày (Theo N.T.N, báo Thanh Niên, 7.1.2005).
Xin post chùm thơ của NĐS để các bạn cùng thưởng thức


Tháng Chạp sầu đời trên núi lạnh
Ta và em hai kẻ cóc cần đời
Đời mạt pháp , con người mạt hậu
Có một tấm lòng rồi cũng chỉ rong chơi

Sương mù, sương mù ,ừ !sương mù
Khuya về trăng mọc ngọn mù u
Cầm ống sáo đồng gỏ vào vách núi
Tráng sĩ hề! lạnh thấu thiên thu

Ta lạnh , còn em đâu có ấm
Tiếng tụng kinh là tiếng chim rơi
Để ta tụng bài thơ thiên cổ
Thơ là kinh , thật đó nàng ơi !

về núi mang theo kinh Kim Cương
Dăm cuốn thơ tình đẫm phong sương
Nửa đêm tụng chú mà rơi lệ
Nơi thành lương địa mà sao lòng mình chưa thanh lương

Nhảy tòm xuống suối giỡn trăng khuya
Hát khúc vọng tình khúc nhớ quê
Quê nhà xa tít và xa tắp
Non nước ngàn thương chẳng chốn về .

Nguyễn đức Sơn
bidong
Ngưỡng mộ
Nguyễn Đức Sơn




Để tôi bắt đầu thử chết

Khi các em trở lại



Ôi mùa đông nhẹ nhàng biết bao nhiêu

Thở bằng chuyện tình một em đã chết

Qua mười sáu năm rất vui

Chết rất nhẹ nhàng

Rất nhẹ nhàng như em đã sống



Qua mười sáu năm

Em thở bằng tinh sương

Ngủ bằng mộng mị

Ôi cánh rừng cao nhất Dran

Em không nhìn thấy sao

Chỗ chuyến xe lửa đi qua

Êm đềm êm đềm

Như một cơn ác mộng

Nửa đêm tàn phá tâm hồn tôi

Bốn mươi hai

Tiếng hát đời người

Năm ba mươi tám tôi không gặp nàng

Lúc bấy giờ chắc tôi còn nhỏ lắm

Năm hai mươi bảy tôi cũng chưa gặp nàng

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết vui

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết chết

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết khóc



Ôi xa vắng biết bao nhiêu

Tôi dừng chân những chiều bên hồ nước

Những chiếc hoa trắng dại

Những đơm xôi mới chín

Tôi hát cho một đứa em gái họ ngoại

Những ngày hoang vu

Những đêm kinh hãi

Yêu em đi

Vâng

Nhưng sao rừng đen quá

Vâng

Nhưng không bao giờ

Không

Tôi rùng mình

Không

Chết mất

Và rừng kéo nhau theo như chúng ta

Những chiều gió thổi thật nhanh

Qua ga xép buồn bã

Tôi lớn lên

Không biết chắc mình còn gì để khóc

Hai mươi sáu năm qua

Tôi trở về vùng biển tiếng hát chào đời

Không hiểu sao tôi rất yên tâm

Nhìn những mồ mả mọc gần bờ biển

Ôi Ninh Chữ

Biển ở đó hãy ngủ yên

Không

Ôi Ninh Chữ

Tôi kể lại một chiều gió thổi rất nhanh

Sóng rất cao rất cao

Tôi trở về làng Nại đìu hiu

Một hồi trống trường tiểu học Thanh Hải vang lên

Dội tôi vào sâu quá khứ

Dội tôi ra ngoài biển xanh

Tôi lại qua một vùng đất đầy mồ mả

Một chiều mưa bay rất nhẹ

Có tiếng khóc oe oe

Người thiếu phụ mới dẻ nào đó ra đứng trước bệnh viện bảo sinh

Nhìn đám táng đi qua một xóm chài quạnh quẽ

Những bờ nước xấp xấp ngang mắt cá

Những bụi xác mắm trơ thân

Thằng em trai của tôi chạy theo ngó

Tôi lặng thinh và bỗng giật mình

Ôi đám táng đẹp vô cùng

Các em còn nhỏ nên làm sao hiểu nổi

Người sản phụ đứng nhìn thật lâu



Nàng không đẹp không xấu không quan trọng

Nàng đẻ



Tôi nhìn nàng qua chiếc áo len có vẻ quí phái nông dân

Đúng

Nàng không đẹp không xấu không quan trọng

Nàng đẻ

Đẻ xong nàng ra nhìn đám tang



Tôi bỗng thấy nàng cao lớn biết bao nhiêu

Tôi bỗng thấy nàng già hơn những con còng lâu năm

Đào hang hóc cạnh những bụi dứa dại những ngôi mộ cũ

Tôi bỗng thấy nàng trẻ biết bao nhiêu

Như khi các em trở lại

Hát vang rừng một chiều đông mưa tạnh

Những chiếc áo dài rất trắng những chiếc jupe rất trắng

Những lá rụnng lao xao vô cùng trắng

Sáng ngập hồn tôi

Ôi Gougah mặt trời mọc

Trên bờ thác cao

Tôi hiểu các em bất lực

Không phải khi chúng ta nhìn một em đã chết

Nhẹ như tơ bay



Tôi hiểu tôi bất lực

Sau một đêm từ giã người thiếu phụ

Sau một đêm từ sáu giờ chiều đến bốn giờ sáng

Tôi lặng lẽ ra đi sau khi khép hờ cánh cửa

Sau khi tắt vội chiếc pick up êm đềm thừa thãi



Các em đừng đọc những dòng này nghe không

Tội lắm đó

Vì tôi chỉ kể cho một em đã chết

Tôi chỉ kể cho một đứa em gái họ ngoại tên My

Tôi chỉ kể cho người thiếu phụ đã xa tôi

Cho trăng sao không bao giờ đếm hết

Ôi Dran ôi Dran

Những trưa rừng cao như chưa bao giờ trông thấy

Trên một ngọn đồi cao hút thông già muôn năm

Trên ngọn đồi cao nhất nơi đây

Tôi quằn quại với tất cả sinh lực thiếu niên

Mười bảy hai mươi còn gì đâu

Ôi đìu hiu gió thổi

Hình như có một người tiêu phu trông thấy tôi

Chắc người phải cầu nguyện

Tôi ngủ quên từ đó

Ôi dòng sông Dran

Đứa con gái tên My có lần toan trầm mình

Giờ đã hết



Ôi dòng Dran

Rừng bắt đầu lãng quên

Khi các em trở lại

Êm đềm êm đềm biết bao nhiêu

Tôi bỗng ăn năn khi tìm đến các em

Và thống hối khi các em tìm tới tôi

Căn phần tôi đó

Không rộng đủ cho các em ngồi lên trên

Hãy xõa tóc lên hồn tôi



Căn phần tôi đó

Cho tôi nhìn thấy trước khi tôi chết



Các em hãy thay phiên ngồi lên trên

Mỗi mùa đông trở về cắm trại

Căn phần tôi đó

Các em hãy xúm nhau ngồi hết lên trên

Ôi khu rừng cao nhất Dran

Để tôi bắt đầu thử chết.



(Văn số 38 Ra ngày 15.7.1965)





bidong
Đêm thăm bạn sắp đẻ ở Di Linh
Nguyễn Đức Sơn




Sắp đẻ ở Di Linh cây cối chào chị

Sắp đẻ ở hư không rừng và chị ôm nhau hát

Tôi giấu mặt đi ven hồ lạnh giá

Căn nhà gỗ phần mộ thanh xuân

Những ván thông dày đặc gỗ quan tài

Của tóc của chị của tình nhân

Của dương cầm bỏ phế đúng một năm

Sắp đẻ ở Di Linh cô đơn hùng dũng

Chị thu mình như một con mèo mun

Chị thu mình như một vũ nữ Ba Lan

Chị thu mình như một đĩa hát cũ

Oh my tormented heart

Buổi chiều chết trên cây thánh giá

Hãy quên tôi như một mũi tên

Hãy quên tôi như một loài chim đêm

Anh đưa chị về đây để tự vận

Chị thổ huyết ba lần tôi chứng kiến

Khi rừng già thấp xuống thấp xuống

Buổi sáng chị tắm sương mù

Buổi chiều chị đốt cỏ để hong đời chị

Hiu hắt như đời tôi chị đứng lên

Hai mươi bảy năm tuột mất thanh xuân

Ôi nắng vàng dòng thác Gougah

Rừng và chị ôm nhau hát

Sẽ đẻ ra một đứa con

Rừng và chị ôm nhau chết .



bidong
Nguyễn Đức Sơn, bút hiệu Sao Trên Rừng, chánh quán Thừa Thiên, sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Du Khánh, Ninh Thuận. Thơ sao Trên Rừng xuất hiện vào đầu thập niên 60 trên các tạp chí văn học đã tạo được tiếng vang. Ông cho ra đời 3 tác phẩm: Những Bài Tình Đầu gồm 4 tập, tập 1 vào năm 1962, Cát Bụi Mệt Mỏi năm 1968 và Cái Chuồng Khỉ năm 1969.
Ông sống cuộc đời lãng tử với niềm vui qua ngày tháng tiêu dao.
Sau năm 1975, ông trở lại Đơn Dương, Lâm Đồng, sống khổ hạnh như người dân tộc và bắt con cái của ông cũng cam chịu trong hoàn cảnh đó. Những năm trước đây, ông từ chối sự hỗ trợ của bạn bè trong hoàn cảnh nghiệt ngã, nay thì tình trạng sức khỏe rất bi đát.
Vào hạ tuần tháng 9 năm 2006, nhà thơ Bùi Ngọc Tuấn liên lạc với ông và cho biết: “… So với mấy năm trước, tôi nghe giọng thấy Sơn đã yếu rất nhiều…. Tình trạng của Nguyễn Đức Sơn khá ngặt nghèo và cần trợ giúp. Một người quen rất tin cậy với Nguyễn Đức Sơn, nếu bằng hữu có nhã ý hỗ trợ, gửi tiền qua người bạn này. Đó là: Bác Sĩ Vũ Nam Điền - Trưởng khoa Lây - Bệnh viện Lâm Đồng 2 - Bảo Lộc - Lâm Đồng. Việt Nam. Số điện thoại 063-86-5354.
Cảm ơn nhà báo, họa sĩ Vũ Uyên Giang đã gởi cho Cali Weekly thêm vài bài thơ của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. VTrD – Cali Weekly
bidong
Giữa Đồi Nhạt Nắng

Tóc ai bay giữa đồi nhạt nắng
Mắt biếc ru êm cả buổi chiều
Chầm chậm buồn xa đưa héo ruột
Bóng vàng nghe tắt giữa hoang liêu

Rồi tự ngàn năm gió lên về
Mây buồn đu võng xuống sơn khê
Mưa giăng ướt cả tình xưa cũ
Ðồng vọng sầu dâng lên não nề

Lối mòn heo hút chiều sa rụng
Người ơi sao u hờn mênh mông
Bâng khuâng chân bước tìm quên lãng
Ôi dáng thu xưa trắng ngập lòng.


Nhìn Con Tập Lật

Nắm tay lật úp đi con
Co thân tròn trịa như hòn đá lăn
Muốn cho đời sống không cằn
Tập cho quen mất thăng bằng từ đây

Nói Thật

Ở ăn với mẹ mày nhiều
Có trưa hộc máu có chiều trào cơm
Có đêm quẫn trí sôi đờm
Sáng ra cuộc sống quá nhờm con ơi
Ru con cha rống thấu trời
Oan khiên tan ở giữa đời cho mau

Mai Kia

Mai kia tan biến hận thù
Giữa đêm sao chiếu mịt mù phương đông
Cha về ôm cả biển sông
Duỗi chân duỗi cẳng nằm không một đời
Cho con cha hứa một lời
Duổi mây thiên cổ rong chơi tối ngày
Thu nào tóc bạc oà bay
Có con chỉ trỏ mới hay tuổi già
Cúi hôn trời đất đậm đà
Cha tan theo bóng trăng tà vạn niên

Rơ Miệng Con

Nằm yên thôi chớ vùng vằng
Để cha rơ miệng con bằng mật ong
Bẻ luôn cái lưỡi cho cong
Nói năng lấp liếm mới hòng người nghe

Mộng Vô Biên

hãy đốt đuốc hằng đêm trên trái đất
cho núi rừng và biển thẳm lung linh
các em là sáng rực cả vô minh
để anh có một nguồn vui bất tuyệt
hãy đọc kỹ hồn anh trong bóng nguyệt
các em vừa mười bốn với mười lăm
bài học gần nhưng cũng rất xa xăm
các em hãy bắt đầu yêu bụi cát
bởi trái đất là niềm kiêu hãnh nhất
dù xe đời lăn hố thẳm ngửa nghiêng
đã chết rồi bao ngưỡng vọng thiêng liêng
dù khuya vắng trời muôn sao lấp lánh
chúng đã dựng lên bao nhiêu thần thánh
ung thúi rồi dưỡng chất của chiêm bao
đêm mới về niềm hoan lạc xôn xao
ta đốt đuốc chạy dài trên trái đất
xin đừng khóc dù trăng sao sẽ tắt
nắm tay vòng các em hãy quay nhanh
lệ ứa tràn vũ trụ sáng long lanh
ta đốt đuốc soi trên bờ bụi cát


Đêm Trăng Lu

buổi tối đó bầu trời như muốn ngã
anh một mình ôm lấy bóng trăng tan
mây thấp quá và hồn anh tối quá
không chỗ nào thở được dưới trần gian


Một Sáng Hồng

tôi dừng lại giữa năm mười sáu tuổi
một sáng hồng nghe nắng rụng tan hoang
tôi nằm xuống phập phồng hai lá phổi
sao mảnh đời đang chảy bỗng khô rang
đau nhức quá trong tôi niềm tuyệt đối
nên cổi quần chạy giữa đám vi lô
tôi động cỡn nhảy kè bên khe núi
rồi ôm đầu lao thẳng xuống hư vô


Hồn Đã ủ Ngàn Năm

một buổi trưa nhớ tràn về tuổi nhỏ
ta lạnh người ôm chiếc bóng rung rinh
hồn đã ủ ngàn năm trong lá cỏ
cánh chuồn chuồn chới với giữa tâm linh


Khát Vọng

các em hãy đi tuần quanh trái đất
ôi tuổi vàng mười sáu với mười lăm
phải hoàn thành sứ mạng một trăm năm
trước khi biến tan vào trong bụi cát
nắm tay cất đại đồng ca bát ngát
ở trên đầu thần thánh với âm binh
mấy ngàn năm nguồn cội của điêu linh
chúng lảm nhảm an toàn sau bí tích
kiêu dũng nhất là con đường không đích
ta cắm đầu lao thẳng tới hư vô
ôi mộng đời cháy sém cỏ cây khô
trăng thế kỷ rừng Đông Phương sáng chiếu


Hỗn Mang

anh chắc chắn có ngày em sẽ hỏi
dù sáng hồng biển thở rất xôn xao
dù trưa vàng mây thắp sáng chiêm bao
dù đêm trắng rừng trăng đầy gió thổi
không có cách gì anh còn sống nổi
dù một đời im lặng dưới ngàn sao


Một Mình Đuổi Theo Mây Bạc Bay Trên Biển

Biển chiều còn một mình tôi
Ðuổi theo mây bạc giữa trời bao la
Thủy triều chợt rút ra xa
Bóng thanh xuân rụng ác tà sau lưng.


Tịch Mạc

Rồi mai huyệt lạnh anh về
Ru nhau gió thổi bốn bề biển xưa
Trăng tà đổ bóng cây thưa
Mộng trần gian đã hái vừa chưa em.


Tôi Thấy Mây Rừng

Một ngày đau khổ chín trong tôi
Tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi
Cây thả trái sầu trên nước lắng
Mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi
Thôi nhé ngàn năm em đi qua
Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
Trời sinh ra để chiều hôm đó
Tôi thấy mây rừng bay rất xa.


Ðêm Khơi

Lênh đênh thuyền giạt xa miền
Nửa đêm bừng tỉnh man thiên một trời
Trông lên thượng đế đi rồi
Hỏi mây thái cổ con người vân vi
Lối mòn cỏ một xanh rì
Ngoài ra kìa chẳng có gì nữa sao
Ðảo buồn thổi gió lao xao
Ngàn xưa còn tiếng thì thào biển khuya.


Bọt Nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng
Những người đi trước sầu đeo nặng
Những người đi sau sầu không tan

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Thấy hay hay nhưng làm sao cười
Như chuyện lớn lên rồi có vợ
Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Thấy vắng tan hoang ngụt đất trời
Cha mẹ anh em còn đông đủ
Mình tôi sao mối sầu không nguôi

Ngập ngừng chân bước con đường vắng
Mây trắng bay lên òa đất trời
Tôi cúi đầu nghe mình nhỏ lệ
Biết chuyện gì rồi cũng buồn thôi

Rộng biển trời ơi cái chán chường
Nhạt phèo cả những mối sầu vương
Ôi từng đêm thức nghe xa vắng
Về ngập trong hồn tự bốn phương

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Ðôi lúc còn mơ chuyện trên trời
Ðôi lúc còn buồn chuyện xa xôi
Khi biết trước sẽ lui về hủy diệt

Vẫn biết thương nếu cha mẹ chết
Vẫn thấy sầu khi nhớ người yêu
Nhưng tình tôi thì vẫn không đều
Biết sao được hỡi người tôi mến

Vâng tình tôi thì cũng không nhiều
Coi tất cả chỉ là bọt nước
Vâng tất cả chỉ là bọt nước.


Nguyễn Đức Sơn
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.