Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Vết Sẹo
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
con nho dang ghet
Em xin giới thiệu một truyện cực mới
CHuyện khác với thể lọai cũ, nó ko tình cảm ướt nhẹp, cũng không mắc cười đái trong quần, Những cái hay mà mấy truyện kia cóthì truyện này không.
Nói chung truyện này Dở D.gif
Chuyện "chay" từ đầu đến cuối D.gif ( i dun like kekeke)
Để CNDG type sẽthêm vàimiếng thịt dzô D.gif

Mở đầu.


Năm năm, vậy là đã năm năm kể từ ngày Khải rời Sài Gòn, chốn đô hội phồn hoa tưởng đã nằm yên trong dĩ vãng cùng những kỉ niệm đau thương uất hận tràn về khi anh vừa đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất.
- Cậu ba- chú Sáu tài xế lên tiếng gọi khi nhận ra được Khải- Tôi sáu tài xế nè cậu.
- Chú sáu- Khải gật đầu chào khi gỡ cặp kính mát trên mắt ra.
- Hành lý cậu đâu?- Chú quay qua quay lại tìm kiếm, Khải chỉ vào chiếc giỏ xách.
- Hành lý của con nè.
- Trời, cậu đùa à?
- Đi học mà chú- Khải cười xuề xòa khiến chú sáu lạ lẫm nhìn- ta về chứ?
Chú lật đật chạy lại mở cửa sau xe nhưng Khải đã gạt tay.
- Con có tay mà, chú đừng làm vậy con ngại lắm.
Chú tròn mắt nhìn Khải, phải chăng sương mù của Luân Đôn đã làm mờ mắt cậu ba nhàhọ Đỗ và tẩu não cậu? Khải đưa mắt nhìn hai bên đừơng, sài Gòn thay đổi từng ngày, chẳng bao giờ lànhư xưa cả, làm sao tìm ra con đường mòn trong góc hẻm mà Khải từng đi học ngày xưa nửa?. lạ thật, nhưng anh có cảm giác con đường ấy luôn nằm trước mắt và một ngày kia anh sẽ tìm thấy nó. Bất giác, anh rà ngón tay trên vệt sẹo dài ngay đuôi mắt trái, Vết sẹo đã lành từ lâu, da non đã lên khá nhiều và đôi chân mày rậm của anh cũng đã phần nào che khuất nó, thế nhưng nổi oan, nổi nhục, nổi đau vẫm âm ỉ cháy bỏng trong tim mà chẳng thể nào dứt ra được. Nỗi đau có cái tên thật lạ (tên gì?.
- Về rồi à?- ông mạnh vỗ vai con trai- Đi đường có vất vả không?, cuộc sống ở bên đó thế nào?
- Cũng bình thường hà ba, má đâu ba?
- Má đang trong bếp, đòi đích thân làm mấy món cho mày.
- Ba- Khải kh1o nhọc mở lời- Anh hai.
Ông Mạnh chau mày lại quát ngay.
- Đừng nhắc đến thằng đó trước mặt tao.
- Gì mà um sùm thế?- Bà Mạnh bưng dĩa trái cây lên vừa thấy Khải, bà mừng rỡ đặt xuống rồi ôm ngay anh vào lòng.
- Trời, cả ngày hôm nay má cứ thấp thỏm mãi- bà vuốt tóc anh- Cuối cùng thì mày cũng về rồi, má nhớ mày quá đi.
- Má khỏe không? Con cũng nhớ má quá trời nè.
- Ừm, thôi lên lầu nghỉ ngơi đi, lát xuống ăn cơm, má đặt biệt nấu mấy món con thích nè!
Khải gật đầu rồi xách chiếc giỏ nhỏ lên phòng. căn phòng đã được sửa sang sau năm năm không hơi người sử dụng. Anh cầm khung ảnh chụp hai thằng nhóc nhe hàng răng sún cười ngất ngư, mới đó mà đã gần 20 năm, nhanh tậht, Khải nhắm mắt nhớ lại ngày xưa môi anh mấp máy.
- Anh hai.


Đổ gia làgia đình có tiếng nhất ngành buôn bán xuất nhập khẩu vật liệu xây dựng ở thành phố đã hơn 20 năm nay. ông chủ, Đỗ mạnh là người đàn ông không từ bất cứ thủ đọan nào để đạt được mũc tiêu trên thương trường. Với ông, thắng làm vua, thua làm giặc. Đứa con trai cả, Đỗ Tuấn Thăng lại haòn tòan làbản sao của mẹ, nồng thắm dịu dàng và luôn bếit chuẩn mục đạo đức, 18 tuổi, thăng bỏ nhà vì cản trở học ngàn sư phạm của ba. Đến nay đã mười năm, anh vẫn không quay trở về, chỉ đều đặn hàng tháng gửi thư cho mẹ báo rằng anh vẫn khỏe. Đứa em trai của Thăng cũng là Út. Đỗ Tuấn Khải từ bé đã tỏ ra năng động liều lĩnh, đó là bản sao mà ông mong muốn. Là Út, là cậu ba lại thông minh giống cha, Khải được nuông chìu và càng nàgy càng hư đốn, hỗn hào. Đừng hòng ai nói được gì một khi cậu ba này đã quyết định. Từ khi anh hai bỏ đi năm 13 tuổi, Khải càng trở nên kh1o dạy dỗ, Ông già cưng chẳng thèm nói gì, Khải được nước ngày càng một kiêu căng hống hách. Ỷ gia đình có tiền, có quyền lực, nửa con mắt của anh không bao giờ ngước nhìn kẻ khác. Ngày thay đổi cuộc đời anh, ngày anh nhận được một vét chém làm nên vết sẹo nơi đuôi mắt, vĩnh viễn anh không muốn xóa nhòa.

Chương 1:

- Mẹ kiếp- Khải lồm cồm ngồi dậy miệng không ngớt chửi rủa- thằng chó nào dám đụng ông vậy hả?
Hôm nay đúng là xui chưa từng thấy mà. Đã bị lạc vào con hẻm này lại còn bị tông xe nữa chứ, nếu không vì háo thắng anh đâu phải chui đầu vào con đường tắt này để chụi hậu quả như thế này chứ. Giờ thì tụi nó tha hồ được dịp mà cười vào mặt cậu ba này. Nghĩ đến đó là Khải thấy nóng mặt. Chẳng cần nhìn trước nhìn sau, anh sấn tới táng ngay vào mặt thằng nhóc cỡ 12 hay 13 tuổi.
- Đi đứng kiểu vậy hả mày? Mắt mủi để đâu mà không nhìn ai hết hả?
Thằng bé bị đánh oan gân cổ cãi.
- Anh đừng vu khống nha. Anh chạy ẩu, trong hẻm mà còn lạnh lách phóng nhanh rồi còn đổ thừa àh?
Khải bừng bừng giận, chưa có ai dám nói với anh kiểu này, 18 năm có mặt trên thế gian này chưa bao giờ anh nghe một tiếng cãi lại anh.
- Mày còn dám cãi àh?- Anh túm cổ áo thằng bé quýnh túi bụi vào người nó
- Á a- Thằng bé la lên, hai tay che mặt lại nhưng vẫn không thóat được những cú đánh của Khải.
- Dừng tay- Giọng con gái uy quyền vang lên khiến Khải tò mò làm theo. Anh ngửa mặt lên trời nhìn con nhỏ tóc tém vừa ra lệnh cho anh, tức cười thật, con nhỏ nhỉn chỉ độ 16 tuổi là cùng, nhỏ hơn anh màlại là con gái, vậy mà láo quá chứ.
Khải buông thằng nhóc ra quay sang cười nửa miệng hỏi.
- Gì đây định ra ta nghĩa hiệp à?
- Tí, qua đây- Con nhỏ ngoắc tay, thằng nhóc chạy liền một mạch ra đứng sau lưng núp bóng- đừng đánh người nhõ hơn mình chứ, có đánh thì đánh người ngang sức nè.
- Xưa nay tao chưa đánh con gái bao giờ.
- vậy thì thôi nhé- Con nhỏ nấm tay dẫn thằng bé đi8 nhưng đã bị Khải gọi chặn lại.
- Nói thôi là thôi à? Vậy vụ đụng xe thì sao?
- Tí, em đụng người ta à?
- Dạ không?- Tí nhanh nhẩu trả lời- Trong hẻm màổng phóng bạt mạng vậy làm sao em tránh được chứ?
Con nhỏ quay sang nhìn anh.
- Nghe rồi chứ?
- Đồ dẻo miệng- Khải gầm lên sấn tới táng cho thằng nhóc một bạt tay nhưng đã bị giữ lại bởi gọng kìm của con nhỏ.
- Tôi đã nói đừng đánh người không ngang sức mà- Giọng con bé lạnh tanh, chưa bao giờ Khải nghe một giọng nói chết chóc và ánh mắt nghiêm trọng đến độ vậy nhưng bản tính kiêu ngạo không cho anh dừng lại, Khải dứt tay ra khỏi con bé nhanh chân luồn ra sau rồi giáng cho thằng nhóc một cú vào đầu.
- Tao vẫn cứ muốn đánh 1o rồi sao?- Anh ngước mặt nhìn thách thức, xưa nay anh chưa bao giờ muốn mà không làm được cả.
- Là anh tự chuốc lấy- con bé nghiến răng rồi dậm một chân xuống lấy đà. cả thân mình bỗng tung lên khỏi mặt đất (nhỏ này phi thân như cartoon vậy á) và nhanh như cắt chân còn lại đạp ngay giữa ngực Khải khiến anh bắn ra xa cả nửa (cây số) thước.
Không kịp trở tay Khải nhận hòan tòan cú đá của con nhỏ, anh ôm ngực đứng dậy chửi thề.
- Mẹ kiếp.
Khải tung nắm đấm ngay mặt con nhóc nhưng chẳng thể nào nhanh bằng. Con bé khóa tay anh lại và cùi chỏ thì thục ngay vào bụng anh củng bộ hạ .Đau khắp người nhưng khải vẫn không làm được gì. Tức mình, anh điên tiết rút ngay dậy nịch quất thẳng vào vai con bé. Vừa định bỏ qua cho anh nhưng nhận trọn cú quất vào vai vừa rồi, con bé đau đớn ôm một bên vai quay lại. Nó nhào ngay vào phong cho anh một cú ngay mặt, tay còn lại nắm ngược sợi dấy nịch và tung mạnh vàongười anh, mặt cài sợi dây sắt lẻm khúa ngay vào mặt Khải làm tàhnh một đường chém ngay đuôi mắt trái. Máu tươm ra khếin khải sững người. Giờ thì anh mới bắt đầu thấy sợ.
- Chị trang- Thằng nhóc chạy lại nắm tay- Có người tới kìa.
Con bé có cái tên trang quăng lại sợi dây và gởi cho Khải cái nhìn lạnh tanh ghê tởm và thương hại trong khi bỏ đi. Trong phút chốcm Khải nghe mình xấu hổ đau đớn ê chề, đánh người yếu sức hơn mình đã xấu hổ rồi nhưng lại còn thua một con nhóc nhỏ hơn mình nữa chứ, Khải nắm tay đập xuống đất tức giận với bản thân vô dụng của mình, vết thương này anh ẽ không quên đâu, nhất định anh sẽ trả thù, hảy đợi đó đi, anh sẽ không bao giờ quên, không bao giờ.

Khải đốt thuốc đưa lên môi, đây đã là võ đường thứ mười anh tìm đến. Nếu khong vì cùng viêc vừa tiếp nhận còn bừa bãi thì han anh đả lục tung cả Sài Gòn lên để tìm cho được, gọi là gì nhỉ, kẻ thù?, oan gia truyền kiếp hay là ân nhân cả anh?
- Anh làm ơn cho hỏi- Khải từ tốn- võ sư Hồ Thuấn có ở đây không ạ?
Người đàn ông với mái tóc dài cột sau gáy tiến lên trả lời.
- Tôi là Hồ Thuấn, anh cần chi?
Khải trịnh trọng bắt tay va 2trả lời.
- Thật không pảhi khi quấy rầy thầy như thế này nhưng tậht sự tối có viêc rất quan trọng muốn nhờ thầy giúp.
- Anh cứ nói.
- Khỏang năm năm trước tối có gặp một cô bé khỏang 15 tuổi rất giỏi võ mà theo tôi được biết thì hình như cô vé tập võ gia truyền.
Người võ sư nhướng mày.
- Anh có học võ?
- Dạ cũng chút ít- Khải khiêm tốn.
- Vậy làm sao anh biết đó là võ gia truyền?- ông vặn hỏi.
Khải bình tĩnh đáp lễ.
- Dạ tôi đã thử qua Karate, Taewondo và cả kiệp khí đạo nhưng không tìm thấy thế võ như vậy ạh.
Ông gật gù.
- Anh muốn tìm cô bé đó?
- Dạ vang- Khải gật đầu- tôi đã đi 9 võ đường nổi tiếng nhất Thành phố màvẫn không tìm được vì- Khải e ngại- Tôi chỉ biết mặt và thế võ mà cô ấy sử dụng, ngoài ra….
- Khải lúng túng khiến ông mỉm cười tiếp lời.
- Ngàoi ra anh không biết gì cả?
Khải đành thừa nhận.
- Dạ vâng, thế nên đành mò kim đáy biển, lần từng võ đường mà ra- anh ấp úng gãi đầu.
- Võ gia truyền ở nước ta có rất nhiều lọai, một số là chính tông các cụ sáng lập- Ông biện giải- Một số là du nhập từ Trung Quốc sang và được biến đổi.
- Dạ vâng- Khải bước đi sau ông luận thêm- nghe nói võ ta bây giờ nổi tiếng nhất là Bovinam phải không ạh?
Ọng gật đầu.
- Đúng vậy, Vovinam nổi tiếng với các thế đánh rất ngọan mục, thường thì lấy sức đối phương làm bàn đạp mà đánh đối phương.
Khải lắc đầu thở dài.
- Theo tôi thấy thì cô bé không phải dùng Vovinam- Anh lẩm bẩm- Thế võ đó rất lạ, cước tung rất nhanh và chuẩn khi dùng dây quất lại rất nhã nhặn nhưng ngược lại quyền đi nhẹ nhàng và có vẻ thanh thóat…
Ông bật cười.
- Anh diển tả làm tôi cứ tưởng là Ngọc Nữ Tâm Kinh của Kim Dung tái xuất giang hồ chứ.
Khải cũng lóng ngóng không biết giải thích thế nào.
- Thực sự tôi cũng không tin được mình nữa.
- Đúng la 2khó tin chứ! Vì theo tôi thấy võ ta thông thường thì rất cứng rắn và mạnh mẽ, tậhm chí có thểnói là vũ bão, nhẹ nhàng thanh thoát rất hiếm gặp trong những bài quyền cước.
Khải thở dài lắc đầu.
- Đúng là mò kim đáy biển thật chứ Ngay cả thầy là truyền nhân của cụ hồ Ngạnh mà còn nói khó gặp thì tậht sự là không biết làm sao rồi!
- Anh biết về tổ sư Hồ Ngạnh- ông nhướng mắt khâm phục.
- Dạ tôi cũng có tìm hiểu sơ qua về lịch sử võ ta.
Ông gật gù vỗ vai anh.
- Anh ab5n trẻ, ta rất khâm phục tài ham học hỏi của anh, bọn trẻ bây giờ đa phần chỉ đua theo võ ngọai mà quên rằng, võ ta vốn dĩ oai lực còn mạnh mẽ thuần phong hơn cả. nhữnggì cha ông để lại có thể nói học cả đời cũng chưa hết.
Khải đồng tình.
- tôi cũng nghĩ vậy ạ, thế nên cũng ráng học thêm màphải nói cảng học càng thấy mình gnu thôi hìhì. thôi không al2m phiền thầy nữa, thật cám ơn tầhy nhiều lắm, xim phép ạ.
Khải vừa định đi thì đột nhiên ông gọi gậit lại.
- Hãy khoan ,lúc nãy anh vừa nói đó là một cô gái có thế võ rất nhẹ nhàng và dùng dây quất?
- Dạ vâng- Khải ậgt đầu- thầy có ý gì ạ?
- ta vừa sực nhớ đến một nữ võ sĩ rất nổi tiếng với bài quyền Lão Mai Độc Thọ và bài roi Tấn Nhất Ô Du Vô vùng oai lực nhưng lại có một chút thanh tao.
- Dạ đúng rồi- Khải mừng rỡ hai mắt sáng lên- Cô tadùng dây nịch rất mãnh liệt
- Nhưng theota nhớ thì bà ấy không có mở võ đường và klhông có thu nhận đệ tử.
- Hả?- Khải há hốc mồm- vậy?
- ta cũng không chắc- ông chau mày cố nhớ- ta với nữ võ sĩ Thanh Tuyền từng là bạn thuở nhỏ, ông nội bàlà bạn thân cụ Hồ Ngạnh nàhta, bà tuy không thi đấu bao giờ và cũng chưa hề lên võ đài vì những ai đã từng thấy bà đi thế võ thì không khi nào dám mở lời nữa
- vậy và ấy?
- Bà ấy đã mất cách đây sáu năm- ông bùi ngùi lắc đầu.
con nho dang ghet
Chương 2:- Ba cho gọi con- Khải đóng cửa rồi lễ phép thưa.
- Ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn bàn.
- Dạ.
Ông Mạnh cầm sấp hồ sơ đưa tận tay Khải.
- Đọc đi.
Hồ sơ điều tra về tập đòan Thành Lợi. khải cẩn thận nghiên cứu từng chi tiết. ba anh giao vêic tận tay thì không phải là thường, hẳn làrất nghiêm trọng.
- ba muốn con làm gì?- Khải đặt tập hồ sơ xuống và bàn thẳng vấn đề
- Thu mua tập đòan này.
- Nhưng theo báo cáo cho thấy cổ phần trên thị trường củ ahọ đang giảm sút nghiệm trọng và tình hình công ty thì không lấy gì làm ổn định- Khải tranh luận.
- Thế nên- Ông sáng rực hai mắt- ta muốn con thua mua nó và biến nó trở nên hùng mạnh và sau đó sát nhập nó vào chúng ta.
- Hả?- Khải há hốc mồm, đây không phải bài tóan đơn giản mà anh từng được học ở nước ngòai, đây là bài tóan mà bất cứ ai cũng muốn đạt được đáp số.
- Con se 4không phụ lòng ta chứ?- ông Mạnh nghiệm nghị hỏi, thế này thì Khải chẳng còn đường lui mà đành phải chấp nhận tiến tới vô điều kiện. Anh gật đầu.
- Dạ con sẽ cố.
- Con cần thời gian bao lâu?
- Ba cho con nửa năm.
Ông lắc đầu.
- Ba tháng, hạn chót, không kì kèo, dùng bất cứ thứ gì con thích, bất cứ phương pháp nào nếu con muốn. Hòan tất trong ba tháng cho ta.
Khải cố trấn tĩnh.
- Ba nói thật?
Ông bấu chặt hai tay chiếc ghế bành, nghiệm giọng nhắc lại .
- Sau ba tháng, tập đòan Thành Lợi phải là của ta và hơn thế nữa, nó phải trở nên hùng mạnh trong tay con, nhớ rõ kh6ong được để bất cứ chuyện gì cản trở con trong ba tháng tới. Khi nào xong hết cha con ta sẽ gặp lại nhau.
Khải sững sốt nhìn ba, chưa khi nào anh tấhy ông hứng khởi va 2liều lĩnh lao vào một cuộc cạnh tranh tàn khốc như vậy. Phải có gì đó kích thích ông trở nên thế này. Khải cầm sấp hồ sơ ra cửa, mắt vẫn không rời khỏi dòng chữ trắng trên tập bìa màu đen “Tập Đòan Thành Lợi”
ba tháng, Khải trông như vừa ở rừng rậm Amazone về, Tóc dài qua gáy, râu lổm chổm, quần áo xốc xếch nhưng nụ cười chếin thắng trên môi thì không lẫn vào đâu được. Tự tin tiến vào phòng chủ tịch, Khải chỉa ra tập hồ sơ cho ba anh.
- Con đã về- Anh cúi đầu chào.
Ông Mạnh nghiêm mặt mở tập hồ sơ cùng bìa đen chữ trắng chỉ có điều dòng tiêu để đã được đổi thành “chi nhánh Thành Lợi của tập đòan Đỗ gia”, Nét mặt ông giãn ra rồi từ từ ông bật cười ha hả.
- Tốt- ông đập tập hồ sơ xuống bàn- COn quả tậht xứng đáng là người của Đỗ Gia, đã không phụ lòng mong mỏi của ta.
- Cảm ơn ba- Khải gãi đầu khiêm tốn- Cũng nhờ vậy mà khả năng của con được nâng cao hơn.
- nào- ông tiến đến vỗ vai anh- Giờ thì về nhàcắt tóc cạo râu cho ch3inh tề vào, chúng ta đi hỏi vợ cho con.
- hả?- Khải trợn tròn hai mắt- CHuyện này.
Ông gắt.
- Đừng cãi lời, ta chỉ yêu cầu con làm chuyện này nữa thôi, sau đó con có quyền làm bất cứ gì còn thích.
- Nhưng ba, con chỉ mới có 25tuổi, còn quá trẻ cho chuyện lập gia đình- anh nhẹ giọng này nỉ.
Ông lên cơn ho sù sụ rồi nhanh chóng giải thích khiến Khải một lần nữa chẵng bước lui được.
- Ba không còn mạnh được bao lâu, cả đời ta đã bị anh hai của mày đảo lộn đến tức chết được, chỉ còn con, ta xin con, hãy làm cho ta viêc cuối cùng àny thôi.
Nhưng tại sao lại là viêc lấy vợ, Khải muốn lên tiếng hỏi lắm nhưng thấy ba anh thở dốc nặng nề, anh đành im lặng, thôi thì coi như anh trả hiếu thay cho anh hai và cả chính mình nữa vậy. (có hiếu nhỉ)
Phòng tiêc dành cho khách VID chỉ vỏn vẹn ba người đàn ông, hai già một trẻ cau cáo nhìn nhau. ông mạnh cười đắc thắng mở lời.
- anh Lợi, lâu quá không gặp.
Ông Lợi thở hắt ra chỉ vào mặt Khải xối xả chủi.
- Tôi tậht không ngờ cậu lại làmột tên đê hèn vậy, al5i dùng chiêu bài này để đạt được mục đích.
Khải nín thinh chẳng biết trả lời thế nào cho phải, anh cũng không ngờ ba anh lại là kẻ thù truyển kiếp của Thành Lợi.
- Đừng rủa thằng nhỏ- ông Mạnh từ tốn đặt chén trà xuống – nó không biết gì cả, mọi viêc đều do tôi sắp xếp.
- Anh- ông Lợi cứng họng vì tức giận- Giờ thì anh hẳn là mản nguệyn lắm.
- Mãn nguyện?-Ông Manh cau mày
đáp trả- hễ nghĩ tới Thanh Tuyền đã phải khổ nhọc chịu bao đau khổ là tôi chỉ muốn băm vằm anh ra chứ đừng nói là một viêc cỏn con này, bao nhiêu đây chưa đủ đáp trả cơn tức giận của tôi đâu thưa anh.
Ông Lợi buồn bả xuống giọng.
- Anh Mạnh àh, đã gần 30 năm rồi mà anh vẫn không bỏ qua hay sao chứ? Người ra đi thì cũng đã đi rồi, anh làm vậy thì còn có ích gì chứ?
- Anh không nhớ thì tôi nhắc cho anh nhớ, trước khi tôi phải bỏ xứ đi, tôi đã tàhn tâm chúc mừng anh và dặn anh nhất thiết phải chăm lo cho cô ấy, vậy rồi sao? Gần 30 năm chugn sống với anh cố ấy được hưởng bao nhiêu hạnh phúc? Phải bỏ xứ, bỏ quê hương mà đi, ngay cả tổn tiên gia đình cũng không dám về nhận, chưa kể bí kiếp gia truyền tất cả đều thất lạc chẳng có người nói dỗi, đổi lại cô ấy được gì? Sự rẻ rúng bỏ rơi của anh đau khổ uất ức mà chết. Anh biết tại sao tôi nhất thiết phải làm thế này không? Tôi muốn để anh chính mắt nhìn thấy thứ quý giá nhất của anh thật sự chẳng còn là của anh nữa.
Ông Lợi thở dài uống cạn ly rượu.
- Anh đã đạt được rồi đó.
- Không đâu anh- Ông lắc đầu mỉm cười- Cái tôi muốn không phải là cái công ty chết tiệt của anh đâu.
- Anh muốn gì?- Ông khàn giọng hỏi?
- Anh biết tại sao tôi dẫn thằng Khải theo không? Là để hỏi vợ cho nó đó.
- Không đời nào- ông Lợi đập bàn đứng dậy- anh đừng hòng đụng vào con gái tôi, không bao giờ tôi bán rẻ nó.
- Thật chứ/- Ông mạnh mỉa mai- Vậy nếu ta trao đổi, tôi sẽ để anh làm chủ công ty và nhường lại cho anh tòan bộ cổ phần của tôi trong đó, đổi lại con trai tôi sẽ lấy con gái anh. Anh nên suy nghĩ kỹ đi- Ông chậm rãi hoặc anh mất cả công ty lẫn con gái, hặoc anh được công ty và một chàng rể tài giỏi, anh chọn đi. Không có công ty anh lấy gì đảm bảo cuộc sống cho con gái anh. Huống hồ- ông trầm giọng sâu lắng- COn bé có một nửa dòng máu là của Thanh Tuyền thì không đời nào tôi để con bé phải khổ cả (cảm động).
Ông Lợi ngồi phịch xuống ghế, hai tay buông thỏng chẳng cất nổi lời nào. Khải cũng quá ngạc nhiên, anh chẳng hiểu gì cả ngàoi viêc anh sắp sửa lập gia đình với một cô vợ anh chưa hề gặp bao giờ. Còn ba vợ và ba anh thì hình như từng tranh đấu với nahu về một người phụ nữ có ái tên Thanh Tuyền. Thanh Tuyền ư? Nghe có vẻ quen quen.
Khải đốt điếu thuốc, anh hồi tưởng lại cuộc trò chuyện sáng nay với vỏ sư Hồ Tuấn.
Anh muốn hỏi về võ sư Thanh Tuyền?- ông hỏi_ thôi được, tôi sẽ kẻ cho anh, bà vốn là dòng dõi nhà Nguyễn, tổ tiên từng là tước dưới triểu Tây Sơn Nguyễn Huệ . Ông nội vốn là bạn thân cụ Hồ Ngạnh nhà tôi, tinh thông về tướng số va y thuật và cả võ thuật. Cụ là một trong những người sáng lập ra môn phái Bình Định Sa Long Cương nổi tiếng không kém gì Vovinam ngày nay. Đến đời bà thì gia tộc chỉ còn người thừa kế duy nhất là bà. Tuy thân gái nhưng những gì gì mà được truyền thụ vàphát huy thì dũng mãnh oai phong vô cùng. Nhưng ai đã từng chứng kiến bà đi quyền thì không bao giờ dám mở miệng thách đấu cả. kinh ngạc vàngưỡng mộ đến mức họ chỉ còn biết bỏ đi và chẳng bao giờ dám lộ diện trước bànữa , ông cười thêm vào- ta làmột trong số đó.
Khải thắc mắc cắt ngang.
- Nghe nói bà phải bỏ xứ đi, tại sao vậy ạ?
- Năm 20 tuổi bà bỏ chức chưởng môn theo chồng vào Nam lập nghiệp. Cả môn phái dòng tộc bị tán lọan vì thế võ gia truyền thất thóat rồi dân biến mất vìkhông người chủ trì. Nghe nói dòng họ trước đó đã từ bà và tuyên bố không bao giờ cho phép bà được đặt chân về quê hương nữa.
- Vậy còn sau đó? Sau đó thế nào?- Khải hỏi dồn dập.
- Nghe nói bàlà vợ một doanh nhân ở sài Gòn này. Khỏang 6 năm trước ra nhận được bức thư do chính tay bà viết mong ta thu nhận con gái bà làm học trò nhưng khi ta tìm tới thì bà đã qua đời vàgai đình thì đã dọn đi mất biệt.
Ông thở dài lắc đầu, hồi tưởng khỏang thời gian trước đó.
- tậht đáng tiếc, đáng tiếc.
- Sao ạ? – Khải tò mò.
- Những thế võ của bà vậy là coi như tấht truềyn, tất cả trở về số 0, đáng tiếc.
- bà không thu nhận học trò hay truyền al5i cho ai ạ/
- Theo ta biết thì không, kể cả võ công gai truyền của cả dòng tộc biến mất như chưa hề tồn tại. Đó lànhững thế võ đẹp nhất màta từng được biết. Ngoài bàra thật khó có người thứ hai đi quyền cước và roi dũng mãnh màlại thanh thóat như vậy. phải chi bàđừng nông nổi nhất thời, có lẽ bây giờ bà đã và thừa kế rồi.
Ông ngừng lời nhường chổ cho những suy tưởng vĩnh viễn chỉ là suy tưởng. Khải bình tâm sắp xếp lại ý nghĩ. vậy mà có đó, có người đã từng đi quyền như thế trước mặt anh đó, người đã sắc lạnh để lại một vết sẹo trên đuôi mắt anh vàcả trong tim anh để cả đời anh kh1o mà quên được.

Chương 3:

- Con sẽ lấy vợ _ Khải thưa với ông mạnh.
- Với một điều kiện.
Ông nhướng mày hỏi:
- Con dám ra điều kiện với ta?
- Ba tin con đi Khải tự tin con có thể làm cho ba mãn nguyện cũng có thể làm cho ba thất vọng hoàn tòan đó.
- Nói thử xem
- Ba để lại công ty cho con, đã đến lúc ba phải nghỉ ngơi rồi
- Trước sau gì nó cũng là của con gấp gáp làm gì
- Không đâu ba con làm điều đó không phải vì con mà là vì má, giờ con mới hiểu cảnh người phụ nữ sống có chồng mà cũng như không là như thế nào.
- Mày_ ông mạnh gầm lên
- Ba đừng ngắt lời con_ Khải lấn lướt_ ba lấy má mà trong lòng vẫn luôn nghĩ đến người khác đó là thứ nhất, ba chung sống với má mà chẳng quan tâm đến má một lần chỉ lo cái công ty của ba, ba nói bác lợi không biết lo cho vợ, vậy còn ba?

Lời con trẻ quả thật làm ông Mạnh phải suy nghĩ,
Khải tiếp tục còn nữa.
- Con vẫn sẽ giữ ông Lợi làm cho công ty ổng nhưng con sẽ nắm quyền chỉ đạo. Con muốn hai gia đình ta nên hòa thuận từ đâu đi để sau nay nếu có cháu bồng chaú bế thì nó không phải thắc mắc về hai bên ông bà cha mẹ.
- Được ta chấp nhấn…. nhưng ông Lợi
- Ba yên tâm con sẽ thuyết phục được bác ấy. Khải làm được như lời anh tuyên bố nhưng còn vợ tương klai của anh, liệu cô ta có chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt sẵn này không?
Buổi họp mặt hai gia đình đông đủ cả tiền bối lẫn hậu bối. Ông Mạnh mở lời:
- Tôi nghĩ anh đã nghe cháu Khải trình bày và cũng đã đồng ý. Thôi thì ta cứ vậy mà bỏ qua những chuyện cũ đi, từ nay chúng ta làm lại thành một gia đình.
- Ông nâng ly rượu thành tâm nói anh nhận của tôi một ly rượu làm lễ chứ?
Ông Lợi cũng nâng ly lên nhưng chợt ông hơi khựng lại khi thấy Khải vẫn ngồi im thin thít ông manh lấy làm lạ liền quay sang chẳng là con trai cưng của ông đang chăm chú nghiền ngẫm cô vợ sắp cưới của mình, ánh mánh chẳng ngó ngàng gì vạn vật ngoài trừ cô gái đang ngồi trước mặt.
Ông Mạnh giục:
- Còn không mau đứng dậy làm lễ dạ/
- Dạ khải lúng túng quýnh quáng đến quên cả trật tự chưa gì anh đã bưng ly rượu uống cạn, lòng chỉ có duy nhất một suy nghĩ, thù này sẽ trả, quân tử trả thù mười năm vẫn chưa gọi la muộn, huống hồ vết sẹo của anh chỉ mới lành lại có năm năm thôi. Hãy đợi đấy cô Nguyễn Thanh Trang ạh.
Trang chán chường ngồi nghe hai họ bàn chuyện đám cưới cho cô thì ra đây là lý do ông già triệu hồi cô từ Nha Trnag vào gấprút. Ra làvậy. cô cũngchẳng buồn phản đối. cô đã ngấy tận cổ cảnh sống tự do mà như trong tù của cái trường dòng đó. ngòai viêc học hỏi công viêc nội trợ bếp núc để chuẩn bị làm một người phụ nữ thực dụng lolz. Trang chỉ có thể chọn một trong hai hoạt động ngòai trời đó là săn sóc cây cối và thú vật. Ít ra thì cô cũng còn thấy được mặt trời.
Nhớ lại hôm qua khi có xe nhà ra tận cổng đón trang về cô đã sung sướng biết bao nhiêu khi thóat khỏi cái nhàngục giam lỏng đấy nhưng mà đời là chữ khó lường được nhất cô vốn là con người bị giam lỏng mà, chỉ là cô vừa được chuyển từ cái lồng này sang lồng khác có tên hơi lạ một chut Hôn nhân.
Trang đồng ý ngay lập tức khi ba cô cho cô hai lựa chọn, không cần trước sau cô gật đầu cái rụp khi biết mình có thể thóat được ngôi trường đã giam lỏng cô trong năm năm qua.Ngày đầu tiên cô gặp chồng sáp cưới cũng là ngày hai bên gia đình đính ước cho đôi trẻ. chồng mình cũng đẹp trai đấy chứ, trang nhủ thầm rồi nhếch môi cười cũng phong độ hòa nhóang như ai, chỉ có điều không biết có chịu nổi chị Trang này không ?
Mẹ Khải cực kì ưng ý Trang, bànhìn cô như cô con gái duy nhất của mình, cũng lạ lẽ ra bànên căm ghét con gái của người phụ nữ đã gián tiếp gây nên sự đổ vỡ cuộc hôn nhân của bà mới đúng thế mà từ cái nhìn đầu tiên bàlại thích ngay vẻ chụi đựng của cô gái nhỏ dễ thương này.
- Sao con không dẫn Trang dạo một vòng thành phố nhỉ? bàmỉm cười nhẹ nhàng đề nghị
- Đúng đó ông lợi gật đầu hai đứa cũng nên tìm hiểu nhau nhiều hơn. Bé trang cũng đã lâu không về thành phố nên chắn đã ít nhiều quên đi nơi này. Khải không phiền nếu hướng dẫn vợ con chứ?
- Dạ con rất sẵn sàng ạh. khải tóat miệng nhận lời rồi lật đật đứng dậy kéo ghế cho trang xin phép ba má xin phép bác Lợi
- Giờ náy còn gọi bác à? ông manh trách
_ Xin phép ba vợ khải sửa
Trang đứng nhìn vỡ kịch mọi người củng diễn mà chỉ nhếhc môi nhưng nhìn vẻ má chồng tương lai hân hoan cô cũng không nỡ làm mặt lạnh. mỉm cười cô đáp lễ
- Con xin phép ba má
Bà mạnh cười vuốt tóc cô khiến trang chợt rưng rưng khi nhớ lại ngưởi mẹ đã mất sáu năm trước của cô.
- Di chơi vui vẻ nha con, mai sang chổ má, hai má con mình cùng đi lực đồ cưới nha?
- Dạ con sẽ sang.
Khải lịhc sự mở cửa cho Trang nhưng vừa ngồi vào xe anh đã trở mặt lạnh ngay
- CÔ muốn đi đâu
Trang quay lại nhìn anh ngạc nhiên rồi cười khuẩy:
- Anh đống kich giỏi tậht, anh muốn gì nào? cô hỏi thẳng
- CÔ vẫn chưa hiểu à? Khải sửa kiếng chiếu hậu để nhìn thấy cô rõ hơn, đây là cuộc hôn nhân thương mại, chúng ta chỉ cùng nhau diển trò thôi, sau lễ cưới mỗi chúng ta sẽ có cuộc sống riêng của mình, không ai xâm phạm đến ai
- Ok thôi, trang gật đầu cái rụp còn gì hay hơn thế nữa
- Trước mặt ba má chúng ta vẫn lànhững đứa con ngaon
- Hiểu trang gật gù là vợ chồng hòa thuận đầu ấp tay gối
- Tôi không mong đến độ đó, khải nhếch nửa miệng cười trừ khi cô thật sự mong muốn.
- Thì anh cứ thử đụng vào tôi xem. Trang hất mặt thách thức, 5 năm nay cô chưa phải sử dụng bí kiếp gia truyền mà mẹ đã tận tình chỉ dạy cho cô từng chiệu một nhưng như thế không có nghĩa là cô đã “lục nghề” cô vẫn lén nhà dòn tập luyện mỗi đêm trước khi đi ngủ đấy chứ nhưng giờ thì cô đang ngứa ngáy vìkhông được sử dụng và hông có người náo sử dụng đây.
Khải nhíu mày nhin cô hìhì cô hai tôi đâu có ngu đâu đụng vào cô làm gì. Ai không biết cô là con gái duy nhất của vỏ sư Thanh Tuyền, người thừa hưởng cả môn kungfu Bình Định Sa Long Cương nổi tiếng một thời. Anh cười trừ lắc đầu
- Tôi còn chưa muốn chết mà
- Trang cũng khá ngac nhiên khi thấy Khải không đá động gì đến cô
- Giờ đi đâu anh nhìn vào kiếng chiếu hậu vàbắt gặp nét mặt cô, vẫn thanh tú lạnh lùng như ngày nào, chỉ khác chăng ngồi cạnh anh giờ làmột người phụ nữ đích thực, chẳng còn là cô bé tóc tém của năm năm trước đã từng đánh anh thê thảm
- Tiệm cắt tóc- TRang đáp lời sau một lúc do dự khiến Khải chưng hửng đôi chút, không lẽ cô nàng….
Anh vừa dừng xe trước cửa là Trang đã vội vã leo xuống ngay khải cũng lật đật cho xe vào bãi nhưng vừa đến cửa tiệm thì hỡi ơi, còn gì làmái tóc dài đầy nữ tính của năm phút trước nữa đường kéo nhẹ nhàng nhưng cắt phực một nhát và rồi nguyên cả lọn tóc dài nằm bệt dưới đất đến cả ông thợ cắt cũng phải lắc đầu tiếc ngùi ngụi bờ tóc mai ngọn ngắn ngọn dài.
Nhưng nhìn hay đấy chứ cô nàng trở về vẻngổ ngáo ngày xưa, vẻ lạnh lùng quyết đóan mà Khải đang đứng chờ.
- Thế nào? Không quá sững sờ đến chết đứng chứ?- Cô nghênh mặt khi thấy Khải không động đậy gì.
Thấy mình quá lộ liểu ngấm đố tượng đến tê cứng chân tay, Khải nhún vai lấp liếm.
- Cũng thường thôi, cô không tiếc à?
- Tiếc làm gì những cái đó đã thuộc về quá khứ- Trang nghe chua xót trong câu nói, có đôi khi, đôi khi cô vẫn tự hỏi liệu quá khứ có là điều cô mong muốn chăng?
Khải vờ quay đi nhưng không hề bỏ xót bất cứ cử động nào của Trang. Cô luôn nằm trongtầm ngấm sẵn sàng phát sóng của Khải, và luôn luôn trên hết, cô làngười đầu tiên Khải sẽ nghĩ đến trong mỗi phút giây và cuộc đời anh bắt đầu từ ngày hôm nay.
Đúng giờ, Khải sang đón vợ sắp cưới qua nhà bàn công chuyện với má anh. Bà mừng rỡ tiếp Trang còn hơn cả con ruột. Có vẻ hơi ngạc nhiên với mái tóc tém của cô, bà vặn hỏi:
- Sao con lại cắt tóc vậy? có chuyện gì ah?
Từ lâu lắm rồi đã không có ai quan tâm Trang dịu dàng với tấm lòng một người mẹ như thế này. Bắt chợt cô òa khóc khiến đến Khải cũng mất mấy giây sững sờ.
- Sao vậy? từ từ nào- Bà vuốt ve ôm cô vào lòng- có gì từ từ nói, ta sẽ giải quyết cho, nào?
Trang quẹt nước mắt thỏ thè:
- Con nhớ má con.
Bà mạnh thở ra, dịu dàng dỗ cô.
- Từ nay cứ coi ta là mẹ con, muốn gì cần gì cứ nói với ta, con đang có thêm một gia đình mới đấy thôi!
- Thật chứ?- Trang hỏi vẻ nghi ngờ
- Sao lại không thật- bà quay sang Khải- Phải vậy không hả Khải?
Đang ngắm nhìn đối tượng của anh ở một khía cạnh mới, Khải giật mình khi nghe má gọi.
- Dạ, má nói gì?
- Má hỏi con có phải con sẽ yêu thương che chở cho vợ con không?
- Dạ tất nhiên rồi má, vợ con mà- Khải nắm tay mágật đầu ánh mắt trìu mến nhìn Trang khiến cô nổi cả da gà. Sao lại có người nói dối trắng trợn vậy chứ chòy?
Bà Mạnh dẫn Trang đi khắp các tiệm áo cưới nổi tiếng ở Thành phố, không tiệm nào bàkhông bắt cô lựa vài bộ. Nhìn bà vui như vậy cô cũng không nở làm bàbuồn. Thôi thì cứ thử vào vai vợ hiền dâu thảo một lần xem, không phải làkhông có lợi mà. Huống hồ bây giờ cô cũng không có gì để làm, tí chuyện này coi vậy mà lại đỡ chán hơn là ngồi không. Trang ngẫm nghĩ rồi lăng xăng túm áo váy đi một vòng cho má chồng cô xem mẫu.

Chương 4:

Đám cưới thật lớn, hai gia đình họ tộc đều vui mừng hoan hỉ. Cô dâu chú rể gương mặt lúc nào cũng đầy nụ cười hạnh phúc. Thế nhưng đằng sau ấy lànhững gì, thế nào ai hay biết được. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ của riêng mình nhưng tay vẫn trong tay, mắt vẫn dõi theo mắt mà nào có thấy được nhau.
- Chú cho tụi con về nhà đi ạh, khỏi ghé qua chỗ ba má
- Vâng thưa cậu.
Khải tựa đầu vào thành ghế mệt mỏi nhìn ra ngòai cửa xe. Bất chợt Khải mỉm cười với chính mình, Trang đang dựa vào vai anh mà thiếp đi nãy giờ. Sẽ có một ngày cô thật sự tựa vào vai anh chứ không phải vì mệt mỏi như bây giờ. Nhất định anh sẽ chinh phục được cô vợ ương bướng trẻ con của mình. Đó là lý do anh cưới gấp, không thì có thằng nào có cuỗn mất thì anh chỉ còn nước kêu trời. Bởi vậy người ta chẳng nói cưới vợ phải cưới liền tay đó là gì. Cưới về trước đi, từ từ tính những chuyện kia sau.
Khải bồng vợ trên tay, đúng với nghi thức ngày cưới khi cô dâu lầu đầu vào phòng tân hôn. Căn biệt thự khá rộng rãi so với đôi vợ chồng mới cưới chỉ hai người chung sống. Quay ra cửa Khải dặn chú sáu:
-Chú nói dì ba mai sang dọn dẹp nhà cửa dùm con, thôi chú cũng về nghỉ đi ạh, mọi viêc còn lại con sẽ tự lo.
Chú sáu gật đầu ra xe rồi mỉm cười, cậu ba đúng là đã thay đổi thật rồi. Mới có mấy năm mà cậu chững chạc ra hẵn, trưởng thành hơn và biến đổi thành người đàn ông phong độ lúc nào không hay. Nếu mà có cậu hai chắc cậu ấy sẽ còn vui mừng hơn nữa. ông thở dài cho xe chạy đi. Không biết bao giờ cậu hai sẽ về nhỉ?
Khai bê hai valy đồ mà mẹ anh đã chuẩn bị sẵn cho cô con dâu, Trang về nhà chồng không cần mang theo đồ gì cả, đó là ý nguyện của mẹ anh. Anh khệ nệ sắp vào phòng ngủ của cô. Ngôi nhà có sẵn 2 phòng ngủ rộng rãi và tiện nghi như nhau. vậy thì quá tiện cho anh, Khải rất ưng ý khi xem căn biệt thự này. Anh thừa biết không khi nào đụng được vào cô dầuchỉ một đầu ngón tay. Do đó, không ngoan nhất là bắt đầu từ từ , từng bước một. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Khải gật gù rồi kéo màn lại và vặn đèn ngủ nho nhỏ tránh làm Trang thức giấc. Ánh đèn mờ ảo rọi lên khuôn mặt hãy còn non sữa của trang. Năm năm rồi vậy mà cô chẳng thay đổi bao nhiêu. Sao bỗng dưng Khải muốn Trả thù ngay bây giờ quá vậy! không kiềm được lòng Khi vuốt nhẹ mái tóc ngắn của cô qua một bên.…. anh rút tay lại rồi mồi cho mình điếu thuốc. Ngủ ngon vợ ạh. Khải lầm bầm rồi mỉm cười bước ra ngòai.
Trang mở mắt ngáp dài sau khi ngồi dậy. Cô đưa mắt nhìn một lượt quanh phòng và chợt phát hiện ra đây không phải phòng mình. Điầu duy nhất cô làm là nhìn xuống quần áo ngay lập tức. Cô vẫn còn mặc chiếc áo soire hôm qua nghĩa là chưa có gì xảy ra. Trang thở phào, nhỡ mà có gì thì cô sẽ xé xác hắn ném ngay cho cọp gặm. Có lẽ hắn đã sắp xếp căn phòng này cho cô. Cũng đẹp đấy chứ, Trang nghĩ, đầy đủ tiện nghi của con gái, không thiếu gì cả. So với căn fòng ngòai trường dòng của cô thì thế này là quá tốt. Dù đây là cái nhà ngục mới thì cô cũng thấy thỏai mái hơn hẳn. Không quản lý, không người lớn, không những gì đạo mạo nghiệm túc, không khuấn phép tiết lễ nghĩa, có chăng củng chỉ là 1 ông chồng mù mờ hay ra vẻ ta đây. kệ, Trang nhảy cẫng trên giường rồi nhún nhảy thỏa thích. yeah, cô dang 2 tay la thật lớn. Mình tự do rồi.
- Nè- Khải gõ cửa gọi- Tôi có chuyện cần nói.
- Vào đi- Trang ngồi lại nghiêm chỉnh trên giường.
Khải mở cửa bước vào, Nhìn cô vợ của mình quần áo xốc xếch, đầu tóc rối tung, mặt mũi tèm lem phấn son, mền gồi thì cái trên giường cái dưới đất, anh nén tiếng thở dài. Mình vừa lấy vợ hay vừa đem về đứa con nít lên 3 vậy choỳ?
Thấy Khải nhìn hòai mà ko nói gì, Trang sốt ruột giục:
- Nói lẹ đi chứ.
- Ờ_ Anh thở ra lần nữa- Từ nay fòng àny là của cô. Tối wa tôi đã đem đồ đạc về rồi đó, cô tự đi mà xọan lấy. Tôi ở fòng đối diện. Có gì cần thì cứ nói- Anh móc túi lấy xâu chìa khóa đặt ở trên bàn trang điểm rồi chỉ, chìa khóa nhà, khóa tủ vàkhóa xe, má đã mua chiếc Nouvo (em thích chiếc này lắm nè, mà chạy hao xăng quá) cho cô làm wà cưới để tiện viêc đi lại.
Trang tròn mắt nhìn Khài.
- Thật chứ?- Cô chẳng nói nổi lời nào khác cũng như chẳng tin được vận may của mình.
- À còn nữa- khải quay lại dặn trước khi đóng cửa- Mỗi ngày dì 3 sẽ sang đây nấu cơm và dọn dẹp nhà nên những lúc đó chúng ta cần phải …..- Anh ấp úng- Cô biết đó.
- Biết rồi- Cô trề môi.
- Tốt, chỉ có vậy thôi, hy vọng chúng ta sống vui vẻ_ anh cười cười đáp.
Cô cũng nhẹ nhàng đáp trả.
- Cũng mong vậy.
Trang cầm xâu chìa khóa trên bàn tay nhảy cẵng lên lần nữa, nghĩ cũng thấy vui vui. Cái ngục mới này cũng không đến nổi tệ vàông chồng cô cũng không đến nỗi hắc ám như ai, ít ra thì cho đến h phút này, cô chỉ cần sống ình thường thế này là được. Không tình yêu thì cũng không sao mà! Nhưng có thật là ko sao ko? Trang chợt tự hỏi.
Khải chở Trang về nhà ra mắt ba má chồng, Bà Mạnh vừa thấy cô con dâu đã âu yếm hỏi.
- Hôm wa chắc con mệt lắm fải ko?- Bà đánh vào vai Khải- Con ko nên làm khổ vợ con nghe chưa.
- Con có làm gì đâu?- Khải xoa vai 2 mắt tròn xoa hỏi.
- Dạ đúng- Trang gật đầu xác nhận- tụi con về là ngủ liền hà.
bà mạnh che miệng mỉm cười.
- ừ, thì chưa gì đã bênh vực nhau dữ hén.
- Vợ con mà má- Khải ôm vai vợ, mặt kè sát mặt cô.
- Thê` sao ko đi hưởng tuần trăng mật?- bà hỏi.
- Con còn vài viêc và củng định sắp xếp chỗ.
- vậy à?- Trang quay lại tránh khỏi vòng tay Khải- Sao em ko biết vậy?
- Muốn dành cho em bất ngờ mà- Khải ôm cô trở lại mặc cho cô đang khó chịu cứ ngọ nguậy liên tục trong lòng anh.
- Thôi hai đứa vào chào ba đi rồi Khải dẫn vợ về bên nhà nghe chưa, chắc con muốn gặp ba con lắm fải ko?
- Dạ ko sao- Trang lắc đầu liên tục làm Bà Mạnh càng thấy thương, chắc là con bé đang ngại ngùng đây, trông mới tội làm sao. bà đâu biết Trang ghét về căn nhà ấy biết bao nhiêu. Nólàm cô nhơ` lại nhiều chuyện trước đây.
Vừa ngồi vào xe là Trang lập tức chồm qua tát vào má Khải. Phù, cũng may mình đỡ kịp, Khải thở phào khi tay anh đang khóa chặt tay cô lại, anh nhìn cô cười mỉm chi. Trang cũng đáp lại và bằng cánh tay kia vào má anh.
- Cô điên àh?- Khải vừa xoa má vừa điên tiết gắt.
Trang fủi fủi 2 tay từ tốn đáp lời.
- Tôi cảnh cáo anh đừng đụng vào ng tôi mà.
- Cô- Khải chỉ vào mặt cô tức tối vì biết rằng mình chẳng thể nào làm gì đc, anh tiếp tục xoa má rồi gật gù- Đc cứ để đó xem.
Ông Lợi tiếp đón chàng rể chu đáo cứ như con trai cưng.
- Con ẽ phải chịu đựng nó nhiều- ông chỉ vào Trang- Đừng dễ dãi với nó nghe ko?
- Dạ- Khải gật gù liếc xéo Trang trong khi cô nguýt sáo quay snag chổ khác.
- Ba gởi nó vào trường dòng làmong nó hiền dịu lại và trở nên một người dâu hiền vợ thảo nhưng ko biết 5 năm ở đó nó có làm nên tích sự gì ko?- ông thở dài tâm sự khi con rể gật đầu cảm thông, làm đc gì chứ, tập võ tập ăn tập ngủ thì có, Khải thì thầm với chính mình, giờ còn thêm cái màng tập ăn hiếp chồng nữa chứ.
- Ba xong chưa?- rang hỏi giục- xong thì tụi con về đó.
- Đó con thấy chưa- ông Lợi chỉ- thế có chịu đc ko cơ chứ.
- Ba đừng giận- khải vuốt lưng ông- từ từ con sẽ dạy dỗ cô ấy cho ạh- anh thì thầm vào tai ông già vợ chẳng dám nói lớn khi đôi mắt lửa đạn của vợ đang kề cận kế bên- thôi tụi con về ba ạh.
Trang chìm trong suy nghĩ ko để ý mình đã về nhà từ khi nào. Khải lịch sự mở cửa cho cô. Nhà vẫn còn dì 3 đang dọn dẹp nên cả 2 đành tiếp tục vở kịch. Vừa vào đến cửa Khải đã nhanh chóng chạy xẹt ngang và hôn lên má trang rồi 3 chân 4 cẳng vọt lên lầu, đầu vẫn cố ngỏanh lại le lưỡi trêu tức cô.
Tran đứng chôn chân tại chỗ, chưa có ng đàn ông nào dám đụng vào vô, hắn quả là uống mật gấu..thiệt. Nhìn dì 3 đang đứng dọn bàn ăn ko lẽ cô làm ầm lên chỉ vì chồng hôn lên má vợ. máu sôi lên tới đầu nhưng Trang cũng ráng nở 1 nụ cười với dì rồi nắm sẵn nắm đấm mà từ tốn bước lên lầu.
Chậm rãi cô gõ cửa phòng anh.
- Có chuyện gì- tiếng anh vọng ra.
- Mở- Trang định hét tóang lên nhưng sực nhớ có ng ngòai, cô nhẹ nhàng- Em có chuyện muốn nói với anh, mở cửa cho em đi mình ơi.
Khải nghe nổi cả gai ớc, da gà, da vịt đầy mình. Giọng vợ anh ngọt xớt, kiểu này chắc anh sẽ bị phanh thây chứ chẳng chơi, lòng dạ đàn bà đúng làko lường đc. Anh từ từ hé mở cửa chỉ chừa đúng nửa khuôn mặt và cái miệng đủ để nói chuyện.
- Chuyện gì em yêu?- Anh cười hỏi.
- Anh nhấm anh trốn đc suốt đời hông?- Trang gần giọng thì thầm.
- Hông- Anh gật đầu tự tin- nhưng sống lúc nào hay lúc nấy.
Trang khoanh 2 tay dựa cửa.
- Anh sợ tôi vậy àh?
- Ai sợ cô chứ?- Khải mở banh cửa 2 tay chống nạnh khi vừa bị cạhm tự ái.
- Hì hì- Chi73 chờ có nhiêu đó Trang len lỏi nhanh chóng rồi đóng cửa lại.
Khải ôm đầu- Kì nầy chết chắc. Trang nhanh chóng sấn tới đấm liên tục vào ng anh nhưng Khải kịp ra tay chặn lại.
- Anh có học võ?- Cô nhướng mày hỏi.
- Đủ để đỡ đc mấy chiêu của cô- Anh cười trả lời
- vậy àh?- Trang nghiêng đầu vẻ trẻ con khiến anh lạc đi mất mấy giây nhưng sau mấy giây đó anh thấy mình nằm dài dưới đất, 2 đầu gối ê ẩm.
con nho dang ghet
Chương 5:

Trang vẫn còn chưa tin vào mắt mình. Cô dang ở Quy Nhơn quê ngọai mà mẹ cô vẫn hằng ming ước đc trở về những ngày còn sống. Cô ko thiếp đi bất cứ giây nào từ khi Khải đề nghị đi quy Nhơn làm tuần trăng mật.
Khải mỉm cười nhìn vào kiếng và bắt gặp gương mặt Trang vừa thảng thốt ngạc nhiên vừa đầy vẻ hạnh phúc kể từ khi xe lăn bánh vào cổng thành fố Quy Nhơn. Cô bước xuống xe lòng vẫn ko khỏi bay bổng khi giờ đây cô đang đứng trên quê mẹ đang hít thở bầu trời của vùng đất huyền thọai, vùng đất đã tạo nên những ng anh hùng lịch sử, vùng đất của 1 trong những môn võ cổ truyền nổi tiếng của lịch sử VN, Bình Định.
- Tại sao anh lại muốn ra đây?- Trang hỏi.
Khải nhún vai vẻ vô tội vạ.
- Chẳng biết thích thì ra.
Trang ko tin tưởng anh lắm nhưng cũng chẳng muốn tìm hiểu làm gì. Cô còn bận nghiên cưu xem mình sẽ làm gì trong 1 tuần lễ này.
- Chúng ta ở cùng fòng?- trang ngạc nhiên khi thấy Khải vào cùng fòng với cô và tự nhiên đặt giỏ xách lên giường.
- Ùm- anh gật đầt rồi tháo giày thản nhiên ngả lưng cuống nệm- cô ko thấy fong 2 giường ah? bỏ làm gì 1 giường cho uổn, coi như làm phước cho tôi nằm đi.
Trang chỉ ngúyt anh rồi bỏ vào fòng tắm rửa mặt. cả ngày trời mỏi mệt trên xe chẳng hơi sức đâu mà tranh cãi làm gì. Dường như có cái gì đó làm Trang thấy thân quen và thoải mái khi ở cạnh Khải. Dù bực mình với cái tật nửa cà rỡn nửa lạnh lùng của anh nhưng cô lại thấy dễ chịu nếu như có anh ở bên cạnh.lần đầu tiên cô cảm thấy tin tưởng một ng đến vậy, mặc dầu từ lâu lắm rồi cô cũng đã từng thử qua 1 lần. Cái cảm giác ấy lâu lâu vẫn dội về mang cho cô những âm ỉ khó quên.
- nè, anh định đi ngủ thật àh?- Trang hỏi khi thấy Khải trùm mền tận cổ.
Anh gật đầu giọng ngái ngủ.
- Lái xe cả ngày còn gì, khi nào thức tôi sẽ ăn sau, cô cứ ăn tối trước nếu thấy đối.
Trang trề môi, ai biểu kêu đi máy bay hông chịu chi, cứ nằng nặc đồi lái xe, giờ lại than. cô đâu bít rằng anh muốn chính tay anh đưa cô về với quê hương, chính anh là ng sẽ dìu cô vào cuộc đời mới. Với lấy chiếc áo khóac & điện thọai cô ra khỏi fòng, đi lang thang qua cổng khách sạn rồi dọc theo con đường đêm vắng lặng đang bắt đầu lên đèn. Trang thả mình theo những dòng hồi tưởng đang đua nhau ào về. Nhìn chiếc nhẫn ở ngón áp út, Trang tự hỏi chính mình fải trở nên thế nào trong tương lai đây, yên fận thủ thường như má chồng cô ư?, chấp nậhn 1 cuộc sống ko tình yêu & làm tròn bổn fận 1 ng vợ ng mẹ ư?
CHỉ 5 năm trong nhà dòng mà cô còn tưởng cả thế kỷ, vậy thì làm sao cô sống chung với 1 con người cô không có chút cảm tình gnoài sự dễ chịu suốt cả cuộc đời chứ.Trang ngước mắt nhìn bầu trời sao le loi cố chíu sáng dưới ánh đèn neon 2 bên đường. mẹ, con fải làm sao? Năm 15 tuổi, mẹ mất Trang tưởng như cả thế giới sụp đổ. Cô có ba mà như không có, ngay cả khi cô kề cận bên giường bệnh của mẹ thì người đến thăm cũng chỉ là ông bác sị gia đình chứ chẳng fải người chồng đầu gối tay ấp gần 20 năm của mẹ cô. vậy mà mẹ cô cũng chịu đựng & mỗi ngày đều kể chuyện tình của ba mẹ để trấn áp Trang. Cô hận ba, vì tất cả những gì ông gây ra cho mẹ cô & có chăng là cả cô. trang bỏ nhà đi sau đám tang mẹ. Cô ko muốn quay lại căn nhà đó. Sau 1 tháng lang thang đầu đường xó chợ, Trang nhận ra cuộc đời chỉ là sự tranh đua nhảm nhí, tất cả đều là hư ảo chẳng có gì đáng để cô fải bỏ công sức ra mà sống vì nó.
Ba tìm được cô về chẳng buồn hỏi tại sao & cô đã sống như thế nào. Tiện tay ông đưa cô ra Nha Trang & gởi cô vào nhà dòng màhiệu trưởng là bạn ông. % năm giam cầm trong cái trường ấy tưởng như 5 năm cô chết dần chết mòn, cả tuổi trẻ. Trang cũng chẳng thiết gì. Có gì là uổng fí & có gì là tốt đẹp đâu. Cô mất fương hướng sống, trầm tĩnh đến đáng sợ & ko cảm xúc đến al5nh tanh chết chóc. Ngay lúc ấy, anh đến.
Con người dễ ngã vào vòng tay kẻ khác khi những khi yếu lòng, cô sẽ sẵnsàng ngã vào anh nhưng ko, anh lịch sự chuẩn mực đạo đức xoa đầu bảo rằng, “cô hãy còn là 1 con bé con, cô chỉ mới 18t & còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ cô thực hiện” , cô tin anh, như con chiên ngoan đạo tin vào sách Thánh. Cô thuộc từng lời anh giảng dạy, yêu từng câu anh nói, thích tất cả những gì anh làm. Con bé tóc tém 18t lần đầu tiên cảm thấy sức sống trong tâm hồn mình. cô ngưỡng mộ & tôn sùng anh như 1 vị thánh, chỉ 1 câu anh nói cô cố gắng nuôi dưỡng mái tóc dài mà trước đây cô vẫn cho là nhảm nhí. vậy mà anh đành tâm ra đi khi tóc cô chưa kịp dài như anh muốn. Anh ước muốn đc đem kiến thức đến những vùng sâu xa cho trẻ nhỏ không đc dạy dỗ chu đáo còn cô chỉ muốn anh đem cô theo bất cứ nơi nào anh đi. Anh lắc đầu khuyên cô hãy sống vui vì chính bản thân & cũng vì những người yêu thương cô nhưng anh đâu biết rằng những người yêu thương cô đâu còn ai ngoài anh. vâng, đâu còn ai ngoài anh.
Đócó fải làtình yêu ko? Trang tự hỏi,côko biết, nhiều đêm cô vẫntự hỏiđiều đó & suốt 2 nămnay vẫn ko có câu trả lời, thời gian dầnbôi xóa bóng hìnhanh trong tim cô và những cảm xúc cô đang dànhcho anh dường như ko thể nào nguôi được. CÔ đang sống vui vẻ như anh muốn đây và tình trạng hiện giờ cô làm gì được khác ngoàiviêc cốsống vui những chuỗi ngày chán chường. Không có mục đích sống,đó là sự đáng sợ nhất trong mỗi con người. Cô đang fải đốimặt với điều đó đây nhưng chẳng ai có thể giúpcô vượt qua ngọai trừ bản thân cô.

“Vợ yêu dấu, nghe điện thọai kìa cưng” trời đất, Trang giật mình xấu hổ tưởng độn thổ được. hắn đúng làfá hạoi mà, khi ko lại cài chuông điện thọai kì cục như thế, Trang nhắc máy.
- A lô, Trang nghe.
- Đang ở đâu vậy?- Khải nói ngay- ở yên đó, tôi tới rước. Anh cúp máy sau khi gnhe cô nói tên đường. năm fút sau, anh thắng xe cái kéttttttttt trước mặt cô rồi đẩy cửa cho cô.
- - Ngủ dậy rồi ah?- Trang châm chọc, ngủ ít ghê
Khải che miệng ngáp dài ko thèm để ý lời cô.
- Ăn gì chưa?
- Chưa.
- vậy thì đi ăn bún chả cá ha- anh đề nghị.
Cô gật đồ trong khi lấy bản đồ và sách hướng dẫn. Khải đã mua sẵn 1 lô sách du lịch để 2 vợ chồng tận hưởng từng địa điểm du lịch. Người ta đi du lịch trăng mặt để tận hưởng cảm giác thiên đường còn anh đi để tự đầy đọa thân xác mình. Thiên đường ko có nên anh đành fải lấy nhu cầu cuộc sống khỏa lấp. Mànhu cầu cuộc sống làgì?, ăn ngủ, nghỉ, chơi. Đành fải lấy nó thay thế tuần trăng mặt này vậy. Khải thở dài nhìn qua Trang.
- Kiếm ra chưa?- Anh hoi.
- Rồi, quán này nổi tiếng nhất thành fố luôn đó- Trang hăm hở chỉ đường- Chả cá thu chính cống làm tại lò, bún nước lèo trụng 4 lần bằng nước súp- cô chép miệng- kìa kài tới rồi.
Không đợi Khải tắt máy xe, cô đã lao xuống và fóng vèo vào trong, chọn 1 bàn kế bên nồi súp ( cho cháy mặt luôn).
- Cho con 2 tô lớn ạh- cô gọi màko cần hỏi-một dĩa rau trụng và 1 dĩa rau muống sống nữa ah.
Khải tròn mắt nhìn cô vợ khi ngồi xuống ghế.
- Cho con 1 cai đen đá- Anh gọi thêm- cô uống gì?
- Saolại uống cafê vào buổi tối-cô đập tay anh định đổi nhưng anh đã ngăn lại giải thích.
- Lát còn fải lái xe, uống cho tỉnh táo.
Trang ồ lên ngạc nhiên rồi dò hỏi.
- Nhưng đi đâu mà lại lái xe tổi vậy?- cô tò mò vì tưởng Khải đi một mình.
Khải quay qua nhìn cô mỉm cười.
- Đi chơi.
Trang dậm chân tức tối.
- Vậy còn tôi thì sao? anh dắt tôi ra đây rồi đi chơi một mình ah?
Khải chấp 2 tay.
- Nhỏ nhỏ thôi, gìmàla lối ôm sồm vậy? Không đi chơi vậy ở khách sạn làm gì?- Khải tiếp tục chọc- Ngủ với vợ ah?
Không nhìn cũng biết mặt Trang đỏ lện.Từ bao giờ cô lại bắt đầu có những cảm giác con gái khi ở cạnh Khải. Không để anh lấn lướt, cô tung cước đạp lên chân anh.
- Ui da, cô- anh ôm chân chẳng nói đc lời nào vì 2 tô bún nghin nghút khói vừa đc bưng ra.
- Đã bảo đừng chọc giận tôi mà- cô múc một muỗng đầy bún rồi gấp miếng chả nhai sau khi cười chọc quê anh nhưng chỉ vừa anh đc nửa tô, Trang lại giận dỗi hỏi.
- Anh đi chơi vậy mà đc ah?
Anh chẳng buồn nhìn cô, cứ cắm cuối miệt mài ăn.
- Sao lại ko?
Trang bậm môi tức ốti kêu lớn.
- Dì ơi, cho con 1 tô bún với 1 dĩa chã cánữa ah.
Khải ngướcmắt nhìn cô ngạc nhiên. Trang bưng nguyên tô làm một hơi cạn sạch ko thèm nói tiếng nào với anh nữa.
Nhìn cô trẻ con anh lại buồn cười.
- CHo con 1ly sữa đậu nành nóng đi dì- Khải gọi.
Trang húp nc lèo ngạc nhiên nhìn anh.
- Ai uống ma 2kêu vậy?
- CÔ chứ ai- Khải chỉ ngồi cười cười.
Nhận ra mình bị xỏ ngọt, Trangbuông đũa định đứng đậy nhưng anh đã ngăn lại.
- Còn 1 tô bún nữa kìa. Xong lẹ đi rồi đi chơi ok?
- Thật chứ?- Trang chồm tới hỏi- Anh cho tôi đi àh?
Khải nhúi mày dọa.
- Cong 2 món đó mới đi đc, đi suốt đêm đó.
- OKie!- Trang giơ 2 tay thíhc thú- Vậy ko chịu nói sớm- cô trách rồi cuối đầu làm láng 1 mạch tô bún mới vừa đc bưng ra nhưng ly sữa nóng Kgải đặt kế bên.
- Dì ôi- Trang định gọi thì khải Ngăn lại vì xấu hổ.
- Cô định ăn nữa sao trời?- Anh hỏi tay bịt miệng cô
Trang giằng ra.
- Đi suốt đêm mà, rủi ko có gì để ăn thì sao- cô quay sang chủ quán- cho con 1 vĩ chả cá lớn nha dò, bọc kín dùm con luôn,cảm ơn dì.

Chương 6:
Chẳng bao lâu sau khi giải quyết cả vĩ chả cá, Trang ngồi ngủ ngon lành, bỏ Khải 1 mình vừa dò dẫm đường đi vừa fải lái xe nhưng chỉ đc 1 tiếng sau, Khải tức mình anh mở cửa xe và nhấn kèn lên inh ỏi giữa đồng không hiu quạnh.
- Hả…… Chuyện gì? chuyện gì vậy?- Trang giật mình ngồi dậy quay trước quay sau hỏi Khải. Thấy anh bình yen ngồi ôm bụng cười, cô đánh vào ai anh, anh làm cái quỉ gì vậy?
- Hahaha- Anh chỉ cô rồi gắt, ai biểu cô cứ ăn no rồi ngủ chi, chỉ mình người ta vừa lái xe vừa dò đường, bây giờ lạc rồi.
Trang từ tốn ngáp dài rồi giật lấy cuốn bản đồ trên tay Khải, vừa bật đèn xe vừa đáp trả
- Ai biểu đi buồi sáng ko đi, lữa ngay buổi tối mà đi không lạc mới sợ- Cô châm chú nhìn bản đồ, lần mỏ một lúc rổi vỗ vai Khải- Bây giờ thử 1 đọan nữa coi, fải có bản chỉ đường thì mới biết mình đang ở đâu chứ.
Khải lầm bầm lái xe
- lái nữa bị lạc thêm thì coi ai cằn nhằn ai cho biết.
Người ta nói giàu nhờ vợ là đúng mà, Chỉ một lóang Trang đã dẫn Khải ra đc cái lòng vòng trên đường lên núi. Cô quay qua nhìn anh cười đắc thắng.
- Thấy chưa? Anh chẳng làm ăn đc gì hết.
Nếu là khải của 5 năm trc có lẽ anh đã tặng cô vợ yêu quý một bạt tay rồi nhưng giờ anh đã “khôn lớn” vàngười nói c6au đó lại là người con gái anh hằng mong nhớ
- Uh, đúng rồi- Anh gật đầu mỉa mai- Cô giỏi lắm mà, bây giờ đi đâu nữa?
- Đi thẳng, tới ngã ba tới thì quạo trái.
- Ok.
Đúng 3h sáng cả 2 người tới đến đỉnh núi . Khí lạnh tràn vào khi cửa xe đc mở. Trang run lên ôm chầm lấy 2 vai, cử chỉ đẹp nhất của đàn ông lúc này là cởi áo khóac cho người fụ nữ bên cạnh,( nhưng nếu thế thì anh thành cá basa đông lạnh quá.), Khải chẳng dại gì làm chuyện đó khi anh có thể lợi dụng tình thế ôm ấp vợ mình.
- lại đây coi- vừa nói anh vừa đi vòng qua đầu xe rồi khóat vai cô, vạt áo dài che đủ 2 cánh tay đang run lên vì lạnh của cô.
- Thôi đc- Cô gật đầu chẳng buồn fản đối vì cái lạnh đang thấm dần da thịt.
Trời tối lạnh, lại mù mờ chẳng thấy đc gìngòai 1 bầu trời đầy sao lấp lánh trên đầu như mỉm cười với thế nhân.
- Đói quá đi- cô quay nhìn anh, gương mặt non trẻ như một đứa bé đang đòi ăn với mẹ.
Anh cười vờ gắt..
- Lúc nãy ăn 1 lượt 2 tô bún rồi dứt láng cả vĩ chả cá mà còn than đói àh, quýnh chết giờ.
- tại chời lạnh chứ bộ- cô chu môi liếc anh- mà anh nè, bộ lên đây chỉ để ngấm sao và xem núi non thôi hả
- Điên àh, chỉ thế thì tội gì fải lặn lội nửa đen lên đây chứ.
- Vậy lên đây làm gì?
- Lát biết- anh siết chặt vòng tay phả hơi thở vào mái tóc ngắn cũn cỡn của cô- lạnh quá. (đang mùa đông vàngười type cũng đang run gần chết nè đọc giả)
Trang liếc anh dài cả thước.
4h30, trời lờ mờ sáng, ko gian vạn vật bắt đầu rõ ràng. Sương đêm đã bớt gắt nhường chổ cho ánh sáng dần chiếm ngự. Khải giật mình trước nhất. Anh lay Trang.
- Dậy Trang …..
- Hả? Sao vậy?- cô tò mò quay sang hỏi nhưng anh đã ra khỏi xe, Trang cũng vừa mỏ cửa ra khỏi xe khi những giọt nắng đầu tiênrọi qua giữa thung lũng trước mặt trãi dàitrên sườn đồi. Cô trònmắt nhìn mặt trời nhôdần trên khe núi thành 1 vệt tròn bầu đỏ chói ngộ nghĩnh. Ánh sáng ban mai chiếu dọi vào thung lũng đánh thức vạn vật đang chìm trong giấc ngủ yên bắt đầu một ngày mới. Mặt trời lên đem theoluồn ánh sáng rọi khắp nhân gian cùng sự rạng ngời của nó bỏ lại sau lưng nguồn tối của bóng đêm, xóa mờ những đau thương toan tính tận sâu trong tâm khảmmõi con người ( má, ơi tả dì dài thí ớn)

Khải quay lại nhìn Trang đang ngạc nhiên lẫn thích thú khi đc ngắm cảnh bìnhminh trên tận đỉnh núi thế này quả là khỏanh khắc thật đáng nhớ, đáng y6eu, đáng để người ta xúc động và hòa mình cùng nó. Quên cả cái lạnh, cái đói cồn cào vài giờ trước cô còn than thở, Trang bước lên fía trước giang 2 tay ra đón lấy gió mai dịu dàng ve vuốt. ánh mặt tời tỏalên sườn núi như ôm ấp cô vào lòng hòa cùng đất mẹ. Trang cứ thế tiến về fía mép đá. Đến khi cô vấp fỉa bậc đá Khải mới giật mình nhào tới đỡ cô, cú ngã chẳng ngọan mục nhưng kết quá thì chẳng ngòai dự đóan. cô nằm trong vòng tay anh, đơn giản và gọn gàng như một phút trước đây cô hiên ngang 1 mình trên đỉnh núi cùng tạo háo thiên nhiên. Khải vội đỡ cọ đứng dậy. Anh sửa lại quần áo như cứ vừa mới làmchuyện ko đàng hòang.
- Có sao ko?- anh hỏi, mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang ấp úng của Trang
- Ờ, ko sao- cô quay lưng tránh ánh nhìn của anh, môi chợt mỉm cườikhi nhận thấy mình đột nhiên trở nên yếu đuối 1 cách nhảm nhí. Hít một hơi dài, cô quay lại thật tươi
- Vậy ra anh muốn lên đây là vì chuyện này àh?
Khải gật đầu hỏi lại
- Sao?- anh hất hàm nhìn về fía đỏ ối một gốc trời đang nhô dần lên cao
- ừm- Trang gật đầu công nhận- đẹp đó chứ
- CHỉ vậy thôi à?- anh nghiệm giọng
- Ờ thì- cô nhún vai rồi đưa 1 ngón tay lên- anh cũng giỏi quá chứ!
- Thích ko?
Nhận thấyvẻ lạ lùng trong cách nói chuyện của anh, trong giọng anh nói và trong cách anh nhìn, Trang tảng lờ nghiệm nghị
- Dĩ nhiên, cảnh đẹp thế mà, tiếc là ko đem theo máy ảnh- cô trề môi
- Ờ hén- Khải vỗ đầu- Sao lại quên chuyện đ1o nhỉ?
- Thấy chưa, bởi mới nói tôi ko chuẩn bị làko đc mà, fải chi anh nói trước thì đc rồi- Trang trách
- nói trước rồi còn gì thú vị chứ cô hai- Khải làu bàu đi về fía cửa xe- đi an thôi, tôi đói rồi.
Thấy anh đã trở về vẻ bình thường, Trang mừng húm. Cô sợ nhất cảm giác ngột ngạt giữa anh và cô. Nó làm cô muốn trở lại vẻ dịu dàng e ấp của người con gái mà từ lâu nay rồi chẳng ai còn nhớ tới.

- Trang nè Anh nghiêm giọng goi.
- Huh?- Cô quay nhìn anh khi dò tìm đường trở ra trên bản độ
- Tại sao mình ko tự tìm hiểu nhau để cuộc sống hôn nhân của chúng ta trở nên tốt đẹp hơn nhi?
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Trang biết mình ko thể quay đi được, cô ngạc nhiên đến cứng người thì làm gì mà cử động đươc. Ánh mắt anh nồng nàn như thôi miên cộ Khải giơ 1 bàn tay lên wuơ qua quơ lại và bật cười ha hạ
- Tôi chỉ đùa thôi , anh mở khóa và cho nổ máy - Cô ko cần phải căng thẳng vây.
Trang đặt tay mình tên tay anh khi anh định gạt cần sộ
- Ok - cô gật đầu nhìn anh cứng rắn trả lời - dầu ko ai trong chúng ta thích thú gì nhưng chung ta cũng ko thể fá vỡ nó đc. phải công nhận tôi rất thoải mái khi ở cạnh anh nên sao chúng ta ko thử làm theo cách ây. Nếu ko đc thi.....
- CHia tay _ Khải ngưng cười tiếp lời cô - Anh nhún vai gật dầu ok thôi, cô muốn thời hạn bao lâu?
- 2 năm cô rụt rè nhìn khại
Anh lắc đầu giơ 1 ngón tay.
- 1 năm thôi , thời buổi kinh tế thị trường để lâu nó bị hao mòn hehehe.
Khải nheo mắt cười làm giảm bớt ko khí căng thặng Trang trề môi liếc ạnh
- Chuyện hôn nhân mà như buôn bán dzậy , bởi vậy toi ghét lấy chồng làm kinh tế là thế dó - cô lầm bầm nhưng cũng vừa đủ để Khải nghe.
- Lộn xộn - Khải đạp thắng thật gắt khiến Trang ng4 người về fía trước, cô giơ tay với nắm đấm dọa anh nhưng lại thôi.
Cả hai ghé qua Huyện Tây Sơn, quê quán người anh hùng Nguyện Huê. Tang háo hức vô cùng khi cô đc tận mắt nhìn ngắm quê mẹ, nơi tổ tiên cô đã lập nên môn võ cổ truyền vang danh 1 thuợ Cô lặng xăng chạy tới chạy lui trên đường lên nhà thơ. thấy khải còn lề mề từng bước, cô nắm tay anh giục.
- Nhanh lên nào - cô gắt.

- làm gì dữ vậy, còn hơn đi hội nữa - Anh từ từ châm thuốc, cô cứ mua chổ này 1 ít chổ kia 1 ít buột khải fải tất bật trả tiền. ANh giằng cô lai.
- Cô làm gì mua nhiều vây? - Bộ định đốt đèn thờ à.
- Đốt anh thì cọ
mặc Khải nhăn nhó vì ôm 1 đống nhang đủ loại đủ màu đủ hương, Trang cứ tự nhiên lạy từ ngoài cỏng vào đến đền thờ, cứ mỗi cửa cô cấm vào chậu đựng 3 cây nhang. Trong tình cảnh này hiếm người nào dám nói Khải là chồng cô. Xong hết 1 vòng quanh điện chính, Trang lần tới từng điện con. Khải fải lăng xăng lần theo cô, không biết phải vợ anh vừa tròn 20 tuổi ko nữa.
Cạnh 1 môi miếu nhỏ thờ 1 vị tướng dưới triều Tây Sơn, Trang tò mò bước tới trước 1 người fụ nữ già nua mù cả 2 mắt. Cô ngồi xổm trên 2 chân giơ tay ngang qua mắt bà rồi giật mình khi bà mỉm cười cất tiếng.
-Cô đang thử xem già này cò mù ko a2h?
- Trang - Khải gất lên khi vừa bước tới và bắt gặp cảnh cô đang chọc ghẹo bà thầy bói.
Anh nắm tay cô giật lại rồi vội vàng cất tiếng xin lội
- dạ bà tha lỗi, cô ấy còn trẻ....
- Không sao - bà khoát tay - Con là chồng cô bé ah?
- Dạ vang - Khải gật đầu tò mò khi bà giơ hủ sâm lên
- có muốn xem 1 quẻ không?- Bà mỉm cười hỏi
- Vâng ạh - Trang nhanh nhẩu đám lấy rồi lắc lấy lắc để. Quẻ sâm rớt xuống, cô nhặt lấy đưa cho bà vì trên sâm khắt toàn chữ Hán. bàn tay bà lần theo dòng chữ rổi gật gù giải đáp.
- Đừng để mình sống mãi trong quá khứ , cái gì qua đc thì cứ bỏ qua đi - Bà quay sang Khải - Cậu nên từ tốn để cô ấy có thể nguôi ngoai chuyện quá khứ , hiểu chứ?

Chương 7:
Trang cứ thẵn thờ mãi sau khi trở về từ đền thờ Nguyễn Huê. Cô lúc l8a1c ko yên nhưng lại chẳng ể tâm vào bất cứ gì. Mãi đến khi Khải bông đùa.
- Bộ cô yêu người nào sao mà cứ thẫn thờ vì bà thầy bói nói trúng hả?
Trang giật mình nhỏm dây.
- Anh điên ah? -Bói ra ma quét nhà ra rác, ai mà tin chứ?
Khải nheo mắt nh2in cô.
- Tôi tin đấy, trên mặt cô có chữ để bị nói trúng tim đen - Anh gằng từng chữ rồi bật cười ha hả - Không ngờ tôi vầy mà lại bị cấm sừng mới ghê chứ.
Trang xìu xuống cuối gập đầu , tay mân mê nép áo.
- Truyện ko fải vậy đâu , anh đừng nghĩ sâu xa quá.
-Hả? - Khải quật mạnh tai lái vào lề đượng cú thắng quá gấp làm cả 2 chúi nhũi về fía trước. Trang gắt lện
- Anh lái xe đàng hoàng ko dc à?
- Cô còn hỏi tôi đàng hoàng đc à? - Anh cáu tiết quay sang hét vào cô vậy là cô đúng thật là đã yêu thằng nào rồi a?
Trang ậm ừ lúc lắc đầu rồi chợt nhớ ra gì, cô quay sang nhìn anh lạ lẫm.
- Lúc nãy anh còn cười mà, tự hiên bây giờ lại nổi giận vô lý nhảm nhí hông?
- Lúc nãy - Khải chỉ vào cô mà chẳng nói dc lời nạo Lúc nãy chỉ là đùa thôi cô 2 à , anh muốn nói lắm mà ko mở miệng đc, đành bực tức đập vào tay lái - Mẹ kiếp
- Mà mắc mớ gì anh fải tức chứ - Trang vùng vằng - Chuyện xưa chứ đâu fải chuyện nay đâu.
- Thật à - ANh nhướng mày với vẻ ko tin - vậy bây giờ?
Trang quay đầu ra cửa sổ.
- Không biết - Cô gắt lên - Anh hỏi nhiều quá đi , còn ko đi mau.
Khải làu bàu
- Mới hỏi có 1 câu chứ mấy
Nhìn anh giận dỗi cô bật cười rồi nghiệm mặt trở lại ngạy. Ai nói chồng cô người lớn chứ , mà cô cũng đâu có người lớn miếng nao đâu. Vậy mà cả 2 đã là người lớn kể từ khi lấy nhau.
- Bây giờ đi đâu? - Khải hỏi sau bữa trưa ở khách san.
Biết cô chẳng bao giờ ngồi yên nên anh chặn đầu trước cho chắc ăn. Cô chống tay lên càm, nghiêng đầu suy nghĩ rồi quay sang vỗ thật mạnh vào vai anh.
- Ah, Đi mua máy ảnh trước đã , hồi sáng ko chụp đc tiếc gì đâu á.
- Cô có fải là con gái ko vậy? - Khải gạt tay cô xoa bả vai đau điếng cô vừa mới vỗ vào.
- Dĩ nhiên cô cười hiếp mắt - ko thì sao lại là vợ anh đc chứ.

Chương 8:
Trang đang ngồi dựa lên bậc đá trong khi Khải phải khệ nệ bầy đồ ăn ra.
- Nè nè- Khải chống nạnh hai tay lên hông quát cô- Ở đâu có người dọn sẵn co ăn vậy hả?
- Sáng nay tôi phải thức dậy sớm chuẩn bị nhiâu đó đó, giờ anh dọn là đúng rồi, cằn nhằn gì?
Biết mình chỉ cằn nhằn cho có lệ chứ anh cũng chả nỡ phá buổi đichơi của cô nên anh đành cười trừ rồi cuối xuống dọn tiếp (đồ sợ vợ).
- wow, ở đây đẹp ghê hén- cô hít 1 hơi thậtdài quay nhìn anh.
- Xong rồi- anh chỉ 2 tay ngoắc cô – ăn thôi.
- Sao anh biết chổ này vậy?- cô đón ổ bánh mì anh vừa làm xong ngọam 1 miếng thật to.
- Một người bạn chỉ- Khải cũng tự làm cho mình 1 ổ rồi thong thả khui chai Ken ướp lạnh nốc 1 hơi dài- Chổ này vắng khách nên khỏi sợ bị làm phiền.
Trang trề môi khi thấy anh mới sáng sớm àmuống kia như uống sữa.
- Chưa ăn gì đã uống bia à?- Cô giật chai bia nhưng Khải đã rút tay lại, anh trợn mắt đáp.
- Giờ em ăn nè chị hai- ANh đưa ổ bánh mì lên trước mặt côrồi nhóm nhépnhai.
- Mà sao chổ này đẹp mà không ai biết vậy?- Cô thắc mắc.
- Nó chưa đc khai thác nhiều nên các đòan du lịch chưa chịu đưa du khách tham quan đến.
- Hèn gì cảnh sắc còn hoang sơ ghê- Cô trầm trồ- Trong mấy chồ mình đi bữa giờ, chổ này là đẹp nhất. T6en gì vậy?
- Suối tiên- Khải trả lời với đôi mắt đầy ẩn ý, anh chỉ tay vào dòng suối trước mắt. COn thác chảy từ trên núi xuống tẻ ra thành nhiều dòng suối nhỏ khắp các hướng. Nghe nói trên đây dân ở vùng này thường thấy rất nhiều bươm bướm tụ về quanh các con suối nên họ đặt tên là suối tiên.
- Thật hả?- Trang hào hứng chồmlên- Có bươm bướm nhiềulắm hả?- ở đâu? mình đi coi đi.
Cô nắm lấy cánh tay anh giục nhưng anh đã khaót ngang và đưa ổ bánh mì lên.
- Em chưa ăn xong thưa chị- Anh phân bua- sáng ra phải lái xe rồi lội bộ từ dưới đất lên đậy còn phải xách đồ, dọn đồ, chưa ăn xong ổ bánh mì nữa. Coi có ai khổ như tôi hông chứ?
Cô đẩy anh ra trề môi nói.
- Mới có nhiêu đó mà đã than trời, thôi đc, tha cho anh.

Ngồi chờ Khải ăn Trang ngứa ngày đến khó chịu, cô vốn là chân đi mà, ngồi yên 1 chổ đối với cô là cực hình. Trang cầm vội điện thọai leo lên mỏm đá để chụp hình, cô cứ bước đều về phái trước để tìm cảnh đẹp mà ko để ýmình càng ngày càng xa chổ Khải ( lúc này chắc Khải vừa ăn vừa nhắm mắt nên ko thấy cô vợ mình đi mất)
Đến lúc nhận ra mình bị lạc ở chổ lạ hoắc lạ huơ mới hay mình ko biết đường về. Trang cố hít 1 hơi thật sâu để trất tĩnh mình. Nắng đã lên cao và quang cảnh káh là thóang đãng nhưng sao cô nghe lạnh xương sống. Khải có nói nơi đây káh hoang sợ, ko lẽ có thú rừng cọp, beo, nai,hươu, vượn… gì sao? Trang tóat mồ hôi hột không biết vì nóng hya vì sợ, không sao, bình tĩnh nào, Trời sáng vầy mà, ko lẽ thú dữ đi ăn giờ này sao? Vừalẩm bẩm xong thì một tràng tiếng hú vang lên. Gai góc Trang nổi đầy. Từ bốn phía không biết ở đâu tiếng hú cứ vọng đến dội khắp núi rừng cứ như đang siết dần về phía Trang. Chẳng đợi suy nghĩ, cô cấm đầu chạy tuốt không cần biết phương hướng mục tiêu gì cả. Càng chạy càng sợ nhưng Trang biết thàmình làm gì đó còn hơn đứang yên mà tim ngừng đập.
- Á- Cô đạp phải cành cây gãy rồi trượt chân té dài xuống hố. Hố không sâu nhưng cũng không cạn để cô có thể bò lên. Chiếc điện thọai lại rớt phía trên miệng hố. Đúng lúc ấy điện thọai reo inh ỏi.
TRời ạ, lúc nãy không có sóng mà giờ lại có chứ, thế có tức không? Trang dậm châm tức tối. Cô cố nhảy thật cao nhưng cũng không thể nào với tay tới được đến miệng hố. Bò lên cũng không được mà trèo hay đu lên miệng hố cũng không xong.
Điện thọai reo lên nữa nhưng Trang đành bất lực ngồi thưởng thức nhạc chuông.
- Có ai ko?- Trang bụm 2 tay lại để tiếng gọi vang xa hơn.
Im lặng, tiếng cô vọng lại vài giây sau đó. Trang hít sâu vào cố hét thật to lần nữa. Vẫn im lặng và tiếng cô lại đáp lời chính mình. Sau một hồi lâu thử đủ mọi cách Trang đành bó giò ngồi một góc chán chường. Phải chi chờ hắn cùng đi thì đỡ biết mấy, không phải sợ sệt gặpchuyện xui xẻothế này.
Cô bực tức đấm tay thì cũng chẳng làm được gì. Dầu là có võ nhưng cô đâu được học môn “phai thân” như phim kiếm hiệp ngày xưa đâu. Mà dâulà có mônđó thì ông tổ cô chưa chắc đã biết huống hồ là đến cô. Nhìn Trang bây giờ chẵng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Mặt trời cứ từ từ di chuyển, từ hướng Đông lên đến đỉnh đầu và dần ngã về phái Tây cứ như đang trêu tức Trang

- Trang tiếng Khải gọi làm cô thiếu điều muốn nhảy cẫng lện CÔ vội vã đứng dậy lạ
- Đây nè, tôi ở đây, tôi ở đậy
Vừa dứt câu thì Khải hiện ra ngay tại miệng hộ Xem xét tình hình xong anh nhanh nhẩu.
Đợi 1 chút, tôi quay lại ngay.
Trang gật đầu tin tưởng, nhìn thấy anh là cô biết mình được cứu. Còn nếu cứu không dc thì ít ra cũng có người trò chuyện cho đỡ sợ và dĩ nhiên người ngồi trên thì hy sinh trước nên cô cũng yên tam hehehehe D.gif
- Nắm chắc vào - Khải đẩy nhánh cây thật lớn xuống hố cho cô giữ chặt nghe không.
Trang gật đầu rồi nắm chặt 2 tay vào nhánh cây sần sùi Khải cố hết sức kéo cả người lẫn cây lên. Rất may cho anh là Trang không nặng lắm nếu không thì cơ hội bị chôn sống cũng ko nhỏ.
- Á - Nhánh cây kêu rắc 1 tiếng và gãy làm đội Trang ngã ngửa ra phía sao nhưng Khải đã chộp được tay cộ thấy thế cô liền bỏ hẳn cành cây ra mà nắm cả 2 tay ạnh Chạm đc miệng hố thì cả 2 cũng đã đuối sức ca. Khải nằm bệt ra đất thở hổn hển. Anh chồm qua hằn học quát cô.
- Cô có điện không tự nhiên lại chạy mất tâm mất dạng là sảo
Trang xìu mặt chu môi chấp 2 tay năn nỉ.
- Xin lỗi muh.
- Cô cô...- ANh ngắt quãng thở - Cô có biết tôi tìm cô vất vả thế nào không ha?
- ANh nhìn kìa...- Trang chỉ tay về phía bờ đá nơi tiếng nước chảy róc rách cỗ vào những hốc rỗng tạo nên âm thanh thật lạ tai nhưng tuyệt hơn thế nữa là hình ảnh chiều tà với những sắc cam nhợt nh5at trên triền đá cùng đàn bướn đủ mày đủ dạng lượn lở quanh nhau.Ánh mặt trời còn sót lại ấm áp huyền hảo như ôm lấy đàn bướm, thật lung linh, thật dễ thượng Trang lần mò đến cạnh tảng đá quên mất mình vừa đc cứu và đang nghe giảng.... chỉ 1 phút trước đó.
khải lắc đầu ngửa mặt lên kêu trời. Thôi thì lần này tốt nhất anh nên đi theo cho chắc ăn.

Trang rón rén bước đến gần, nhẹ nhàng chạm vào phiếm đá ấm áp ánh mặt trời nhưng mát lạnh bởi hơi nước trong vắt. Phía bên kia tảng đá là 1 vòng thung lũng nhỏ bao bọc như 1 tổ ấm cho lũ bướm. từng con một đua nhau bay táng loại nhưng lại tạo nên 1 dãi đầy màu sắc. Trang thi1ch thú cười híp mắt. Cô lần mò trong túi tìm chiếc điện thoại. Sực nhớ nó vẫn còn nằm ở miệng hố , cô định quay lại tìm thì đã thấy Khải giơ ra trước mặt. CÔ cầm vội mỉm cười hí hửng nhìn anh rồi quay sang lũ bướm bấm lia lịa. Tiếng máy ảnh đột ngột vang lên kèm theo tiếng nhac inh ỏi làm động khiến cả đàn vội vã bay tứ tung mất hình mất dạng.
- tại anh đó - Trang chống nạnh giận dỗi - Tự nhiên lại để chuông chứ.
- Cô có vô duyện không? - Khải đứng sững lên vì bị trách vô cớ - di động của cô khi không đổi thừa tôi là sao?
- Không biết đâu , chúng bay mất rồi, bắt đền đi, bắt lại cho tôi. - Cô dậm chân như trẻ con vung vằng la lối. Khải khoát tay tức tối.
- Kệ cô, tôi hông biết gì hết.....
Anh vừa quay lưng đi thì bị cô chộp lại và tung ngay 1 đòn vào vai. Cô hí hửng đáp.
- Hôm bữa chúng ta vẫn chưa phân cao thấp.
- Là cô nói đó , Khải hậm hực lột cả áo thun ra nhào vào cô help2.gif và tung liên hồi 1 loạt các đòn tấn công. Trang lùi mãi vì chưa kịp định thần sau những đòn đánh của anh. cô vẫn bình tĩnh làm chủ tình huống trong khi chân thì đã chạm phải mặt nước. Tay Khải chộp lấy bả vai khi Trang quay đi để chạy,, cô lỗn người ra trước nhưng vì sức quá mạnh khi kéo nen chiếc áo khoác rách ngay 1 mảng lớn ở vai (có xạo quá hông choy) Khải vội buông tay cười xuề xòa.
- tôi...... ko cố ý.
Trang điên tiết cởi chiếc áo "trong" rồi lao vào anh đấm đá túi bụi , 1tay đở đòn , tay còn lại...... khải cố tìm khe hở tấn công nhưng phải thừa nhận Trang ra đòn hiểm và nhanh vô cùng , chính xác hơn anh tưởng. Cả 2 người bắt đầu ê ẩm , Khải phóng ra suối nhưng Trang đã theo ngay sau. Vô tình anh trượt chân khi cô đánh bật anh té xuống lòng suối. Khải ôm ngực khó thở (màn này chơi hoài) khiến Trang hoảng hột Cô vội chạy ra đỡ anh vì mực nước bắt đầu sâu hơn.
- XIn lỗi, xin lỗi nha , anh - cô lắp bắp nhưng chưa dứt lời thì anh đã khóa ngược cô bằng 2 cánh tay minh. cô không dùng chân được vì anh đã lôi cô ra sâu hơn khiến 2 chân ci6 chẳng chạm đất mà phải đẩy nước mới đứng vững được.

- Hì hì- Khải cười nguy hiểm
- Anh là đồ ăn gian- Trang tức tối la lên
- Huề thôi- anh nhướng mắt nhìn cô- Lần trước cô cũng vậy mà.
Trang cố vùng vẫy nhưng chẳng được. Đang ở dưới nước nên lợi thế của cô càng suy giảm. Đứng đã ko xong nói chi đến đấm d0á. ÔC nghiến răng nhìn anh
- Tôi mà thóat được thì anh biết tay tôi.
- Giờ tôi đang biết tay đây- Anh cười kề sát mặt mình vào cô, đung đưa 2 cánh tay hai bên h6ong cô
Cô càng cố vùng vẫy để tránh anh thì càng bị đẩy vàolòng anh. Sức nước hay sức anh chẳng biết, chỉ biết làn vải mỏng của chiếc áo cô đang mặc cứ thấp thóang tạt vào khuôn ngực rộng với bờ vai rắn chắc của anh, Hai tay cô bị kẹp vào nách à hôngbị kẹp trong tay anh và dù nước mát lạnh cô vẫn cảm nhận được sức nóng đang lan tỏa sang mình. Ánh mặt trời lặn nhường chổ cho àmn đêm bắt đầu xà xuống bao bọc lấy cả nguời. Trang bắt đầu thấp ngộp như đang say rượu vậy, khó thở, nôn nao. Có cái gì đó thúc đẩy cứ cồn cào mãi trong ngườicô chực chờ bung ra. Khải cứ từ tốn quan sát sự thay đổi trên gương mặt cô. CÔ ngọa nguậy nhưng không còn vùng vẫy mạnh mẻ như trước nữa.
Anh cũng chẳng cần tốn hơi sức để giữ cô, cứ thả lỏng để cả hai bồng bềnh trên mặt nước. Gương mặt anh kề cận, phả nhẹ hơi thở mình lên má cô, mơn man dịu dàng làm ấm cả hai. Thân nhiệt anh bừng cháy dù đang ngập mình dưới nước lạnh. Anh đang cháy bỏng đây, tất cả là vì cô.
Cứ tực hồ như vậy, cả 2 thả mình trong không gian yên ắng đang lên đèn bởi ngàn sao trên kia, gương mặt họ kề nhau nhưng chẳng ai muốn phá vỡ không khí hiện giờ bởi bất cứ hành động nào gấp rút dù rằng ai cũng muốn chon mình vào cảm xúc của nhau. Khải gồng mình cố đừng rút ngắn khỏang cách giữa cả hai. Đàn ông làkẻ có sức chịu đựng nhưng cũng làkẻ dễ phá vỡ vòng vây nhất.
- Anh chịu thua- Anh nồng nàn nhìn cô, ánh nhìn như bẻ đôi cơ thề cô, dịu dàng lướt quanh gương mặt sũng nước của cô.
- Thua gì?- cô nhướng mày ngạc nhiên- chúng ta đang đấu bằng mắt àh? Đáng lẽ cô làngười chịu thuamới đúng. Cô đã thua từkhi ngả vào mắt anh, vào tay anh.
Anh gật đầu rồi gấp gáp thả 2 tay cô ra nhưng gọn ghẽ ôm quanh mình cô sát vào long mình. Cô được tự do nhưng thay vì trả thù anh như lời hứa thì cô lại ghì chặt vai anh và tựa sát vào vàm ngực anh cho khỏi ngã. Đôi môi anh áp mạnh như muốn nuốt trọn cô. Đêm qua cũng vậy mà hôm nay cũng vậy. Không những thế anh còn muốn cả đời cũng vậy. “Hai linh hồn quyện vào nhau trên bờ môi tình nhan”,có danh nhân nào đó đã nói vậy và giờ Khải đang cố chứng minh điều đó. Cả linh hồn cả thể xác anh chìm ngập trong yêu thương, trong say đắm hoan lạc.
hondacivic
sis CNDG oiiiiiiiiiiiiii
huhu.gif huhu.gif huhu.gif huhu.gif huhu.gif
copgia
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
nhinho
applause1.gif applause1.gif applause1.gif
copgia
sad.gif sad.gif sad.gif sad.gif lâu qúa sis ơi please.gif
wildsun
huhu.gif huhu.gif please.gif please.gif please.gif típ đi tg
con nho dang ghet
Cô dứt môi mình ra trước vì ngộp thở, khó tin mình vừa làm một việc chưa bao giờ nghĩ tới như thế và có lẽ cô phải bắt đầu làm quen thôi. Phải bắt đầu học hỏi từ người đàn ông duy nhất làm cho cô thấy tin tưởng và thoải mái. Anh nhìn cô âu yếm, lòng bàn tay to lớn áp trọn vào má cô lướt nhẹ xuống cổ. Cô nuốt nước bọt, yết hầu nhấp nhô dưới nhón tay anh, không tin được mình lại muốn tay chảy ra chỉ vì những hành động đơn giản thế này. Cả anh cũng không tin được, không tin được cô lại có sức quyết rũ làm anh điên lên bất kể thời gian không gian. Anh hôn cô lần nữa, nhẹ nhàng hơn nhưng ko lắm phần yêu đương. Đôi môi anh dần di chuyển và tay anh cũng vậy (quen quen), chúng ko chịu nằm yên dưới làn nước mát lạnh khi mà thân thể lụa là của cô cứ nóng hổi phập phòng áp vào người anh. Anh lần đẩy lớp áo cô lên. Cô mỉm cười nhìn anh khi áo qua khỏi đầu. Bờ vai nõn nà lộ ra dưới nước hứa hẹn 1 thân thể tràn đầy nhựa sống dưới làn nước trong vắt.
Cô ôm gương mặt anh trong tay mình, nhẹ nhàng hôn anh như anh đã làm với cô, từng bước một trả bài anh vừa chỉ dạy. Trời đất như ngừng quay, anh không thể nào tường tượng được cô sẽ chủ động hôn anh. Khải muốn hét to lên giữa đất trời rằng anh đang điên lên vì cô đây. Không cấn suy nghĩ hay phân tích gì nữa cho mệt, anh đáp trả với cả thân thể cuồng nhiệt đầy lửa yêu thương của mình. vừa lúc ấy, ánh đèn pin rọi sáng vào mặt cả hai cùng tiếng người - "hai người đang làm gì đó'
Quá sửng sốt ngạc nhiên, Khải vội đẩy Trang ra phía sau, lấy cả thân mình che chắn trong khi cô mặc áo vào. Anh nheo mắt khi ánh đèn được tắt đi, kịp nhận ra một người đàn ông trung niên- có lẽ là kiểm lâm đi cạnh một người trẻ hơn. Ngay lập tức Khải đứng tim miệng chỉ kịp thốt ra 2 chữ đủ để cả bốn người nghe rõ mồn một.
- Anh hai !
con nho dang ghet
Hello mọi người, happy new year.. lâu quá rồi em ko có tham gia hoat động gì cả..mọi người khỏe ko??
Em cứ nói sẽ type hết truyện này mà cứ lần lựa hết bữa này đến bữa khác, Nhất quyết kì này sẽ type hết chuyện này trước tết mình.
BUT...........................................Type nãy giờ quá trời mà khi post lên mới thấy có mấy dòng chemieng.gif
Kiểu này chắc tết mình năm sau nữa eyelashes1.gif
copgia
QUOTE(con nho dang ghet @ Jan 9 2010, 09:35 AM)
Hello mọi người, happy new year.. lâu quá rồi em ko có tham gia hoat động gì cả..mọi người khỏe ko??
Em cứ nói sẽ type hết truyện này mà cứ lần lựa hết bữa này đến bữa khác, Nhất quyết kì này sẽ type hết chuyện này trước tết mình.
BUT...........................................Type nãy giờ quá trời mà khi post lên mới thấy có mấy dòng  chemieng.gif
Kiểu này chắc tết mình năm sau nữa eyelashes1.gif
*



sis đừng phán 1 câu nghe chít người như thế này nghen.... Tết cũng còn hơn tháng please.gif và rất vui khi sis quay trở lại hearts.giflove.gif
chuotxu
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
Có tiếp hông sis - please.gif
hoahongtrang
sao lau rua............... cry.gif ghe.gif ghe.gif ghe.gif
nhocthu2809
cố lên sis.. nếu sis type kg xong send wa em em type phụ sis cho biggrin.gif xung phong giúp sis 2 tay lẩn 2 chân smile.gif chemieng.gif nếu kg thì tiêu em ngày nào cũng vào coi đó hixhix
rabbitphan
Hay quá sis ui, tiếp đi sis please.gif please.gif and hearts.gif hearts.gif
nhocthu2809
nhóc đợi lâu lắm rồi đó sis hixhix please.gif please.gif please.gif please.gif
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.