Tác phẩm của Cà ChuaBÃO
Trời cao sao nghiệt ngã
Giông tố tan thương khắp mọi miền
Bao nấm mồ mọc vội
Trẻ bơ vơ, mẹ khóc tìm con
Tương lai nào trước mặt
Hiện tại phủ đầy màu tang trắng
Bao nhân sinh chờ đợi
Thời gian vá lại vết thương lòng
Nhân ái vẫn đong đầy
Nhường cơm áo giúp người tìm vui
BÃO II
Quê hương bão tố điêu tàn
Bao giờ lành lại mảnh hồn đau thương
Xót xa thảm cảnh thê lương
Vành khăn tang tóc lư hương tiễn người
Hôm nào đầy tiếng vui cười
Mà nay xơ xác như thời hoang sơ
Thương thay những đứa trẻ thơ
Còn ai dìu dắt ru hờ giấc trưa
Bão dữ rồi cũng sẽ qua
Bão lòng ghi khắc niềm đau muôn đời
Mẹ
Mất chồng con mẹ thành người loạn trí
Trong cơn mê mẹ có được nhẹ nhàng
Để khi tỉnh mẹ lang thang vất vưởng
Khắp mọi nơi tìm dấu vết thân yêu
Chồng con mẹ nơi cõi xa vời
Đau lòng lắm khi nhìn mẹ thương khóc
Mẹ hiền ơi đời hợp rồi tan
Tỉnh lại nhé chồng con mẹ chẳng muốn
Hình hài mẹ ngày một hao gầy
Họ ra đi muốn mẹ bình an
Nơi cõi thế cuộc đời tạm bợ
Kiếp nhân sinh mang nặng trả vay
Hãy gieo trồng cây nhân quả ái
Để gặt về giấc ngủ thần tiên.
CHÚC XUÂN
Xuân về hoa nở khắp nơi nơi
Mong ước năm nay vạn phước lành
Tiền tài tấn tới như biển cả
Sức khỏe dồi dào gia đạo vui
Học hành đổ đạt như ý nguyện
Công thành danh toại thỏa lòng mong
Chúc trai tơ được vợ đảm đang
Con bồng tay bế bà nội vui
Gái ngoan chồng giỏi ,rể hiền
Cháu ngoại ọ ẹ xuân càng thêm vui.
***********************************************
Tác phẩm của MayTâm Sự Trẻ Nghèo
Nhà em rơm lá đơn sơ
Cơm thì bửa đói, bửa no qua ngày
Áo em lấp vá bờ vai
Quần như "chó táp" thường ngày bạn trêu
Đời nghèo, mơ ước lêu nghêu
Gia đình no ấm, được nhiều niềm vui
Bạn bè sẽ hết chê bui
"Nhà mày nghèo quá xí cùi mày ra"
Em nghe buồn lắm bảo là
"Ba tao chắc sẽ làm ra tiền nhiều"
Hôm nay.....nhà vắng tiêu điều
Ba còn đâu nữa!.....một chiều bão giông.
Biển khơi cơn sóng lấp chồng
Vùi con tàu nhỏ vào lòng biển khơi
Mẹ em buồn khóc rã rời
Nuôi con, kiếm sống, cuộc đời về đâu?
Ước gì em lớn thật mau!
Học chăm thành đạt mai sau giúp nhà.
*********************************************
Tác phẩm của NắngBão Của Lòng Quê
Cha nó vừa mới mất thôi
Cút côi bởi mẹ bỏ đi với người
Cô chú nương nhờ không tới
Đành ôm số kiếp bụi đời lất lây
Thương thay cái số con người
Vui đây khóc đó mấy hồi chưa vơi
Tuổi thân chưa hiểu chuyện đời
Phải mang xác thịt cho người mua vui
Cười đi hỡi kẽ hơi mùi
Già thì chẳng bỏ nhỏ thì chẳng tha!
Ngày Bão
Dẫu biết sóng dâng trào trên biển
Mẹ liều thân vơ vét gổ mòn
Vác đem về nấu bữa cơm ngon
Chẳng dám ăn nhường phần con hết
Lệ chan cơm vẫn ăn mài miệt
Sợ mai kia cơm cháo không còn
Mẹ đau khổ thân thể héo hon
Nhưng không trách dù cơm bị khét
Dẫu có ai đắp đầy cái bát
Mẹ vẫn cười khuyên bảo gắng ăn
Nhớ mai sau cố học chu toàn
Để không hổ sống cùng trời đất
Cảnh Bão Sầu Riêng
Cô tả cảnh bão Sầu Riêng
Nghe sao trong dạ hãi hùng đớn đau
Người ta trồng xới thật lâu
Mười năm gặt hái một mùa Sầu Riêng
Chỉ trong giây phút bão cuồng
Bứng đi trọn gốc nhà nông ngỡ ngàng
Người này chưa trọn tiếng than
Người kia bị mái* chém tan cả đầu
Miền quê chưa trọn nổi sầu
Nha Trang bão đổ Vũng Tàu lật ghe
Còn bao nhiêu chuyện tái tê
Làm sao tả hết chuyện về Sầu Riêng
Thiên Tai
Trời cao sao nỡ đọa đày
Hông dâng thủy tạ thì bày gió mưa
Im im gió chẳng im lìm
Ê a gió trở lật chìm hết ghe
Người ta chết ở bến tre
Tại sao cơn bảo đổ về Trung Nam
Ai ơi máu chảy ruột mềm
Ít ăn vài bữa cứu dùm thiên tai
Thơ Quê Hương Của Mẹ
Ngắm trăng lơi lả chợt nhớ nhà
Sông Đà, Núi Nhạn quê hương ta
Đồng ruộng cò bay mỏi cánh
Phảng phất hương rạ đồng xanh bao la
Sông Đà Núi Nhạn nước trong veo
Nhìn nước cheo leo thả xuống đèo
Sông Đà đưa đẩy vào biển
Cầu hai mươi mốt nhịp muốn bước theo
Nhìn nước nhìn non triều qua lại
Chạnh nhớ ngày xưa chuyện đá vôi
Chán chê ngán ngẩm sự đời
Cháu con lưu lạc mổi người một nơi
Sông Đà Núi Nhạn mãi vấn vương
Ngắm trăng thao thức nhiều đêm trường
Thời gian như chiếc thoi đấy
Nhịp nhàng đưa đẩy phút giây nhớ thương
Kẻ còn đói khổ! Khổ vô bờ!
Người thì sung sướng! thích bô bô!
Nghèo sướng quê hương in dấu
Núi Nhạn Sông Đà nung nấu đá vôi !
***
Nhớ Hương Quê
Quê hương là khoảng thời gian bé nhỏ
Có nắng mưa.. sương gió.. trở bốn mùa
Quê hương còn nằm trong lòng đất đỏ
Máu xương giống nòi.. mục rửa.. nguôi chưa?!
Quê hương bây giờ chỉ là niềm nhớ
Nhớ đất bùn, ruộng lúa, biển sâu xa
Nhớ nhà tranh nội tổ đã đắp bồi
Giờ mất nóc, bức tường vôi mục rả
Trời Cali hôm nay mưa nhiều quá
Nhớ quê hương đất mẹ lắm phù sa
Con bây giờ xa quê nhà muôn thưở
Quê hương có còn như biển bao la?!
03-28-06
***
"Đứa Bé"
Nghe bài "Đứa Bé" của Minh Khang
Lòng nghe đau đớn lệ oán hờn
Trẻ thơ vô phước mồ côi sống
Kiếp người lang bạc giữa lầm than
Lang thang trong đêm chỉ một thân
Bàn chân mòn mỏi.. mỏi vô ngần
Đường xa vạn dặm mình chân bước
Về đâu? Về đâu.. có tình thương?
Chiều mưa em ước.. ước mộng thường
Có cha có mẹ sống cạnh bên
Giúp em lau khô dòng nước mắt
Soi sáng tim yêu nhân loại mình
Nhà Nó
Nhà đông con chia năm sẽ bảy
Thằng học xa, đứa ở đậu nhờ
Thằng cu tí vẫn còn ngây thơ
Ba nó đem thả bờ thả bụi
Nước mắt rơi đói khổ rụng rời
Nó xin hứa không dám lo chơi
Nó xin hứa tất cả trên đời
Chỉ xin chút ân tình nhân loại
Bão Tố Qua Rồi
Bão tố qua rồi thôi hãy vui
Còn chi luyến tiếc phải ngậm ngùi
Thu qua Đông tới Xuân Hạ ấm
Cây lá đâm chồi xanh mắt môi
Bão tố qua rồi thôi hãy vui
Mùa Xuân tươi thắm hoa cỏ cười
Người ơi hãy gắng vui năm mới
Vạn sự cát tường gieo khắp nơi
Bão tố qua rồi các bạn ơi!
***************************************
Tác phẩm của Trainhaqueso1LỜI BUỒN MẸ BIỂN !
Mẹ đứng tần ngần bên bờ biển vắng
cơn bão qua rồi ,biển lặng bình yên
cát dưới chân như tóc Mẹ dịu hiền
mầu bạc trắng bao nỗi niềm khắc khoải !.
dõi mắt trông xa ánh nhìn mòn mỏi
lệ lưng tròng Mẹ thầm gọi tên con !...
thân tượng già nua sửng sốt sóng cồn
biển đã lấy đi mộng tròn của Mẹ !.
đời tương lai ,chút gia tài nhỏ bé
như vô tình biển khơi đã vùi rồi !
con mồ côi để Mẹ cũng mồ côi
tìm tay con trên mái đời xơ héo.
bếp lửa xưa giờ bỗng nên lạnh lẽo
cơn bão tràn qua giày xéo lời ru
thân cò lận đận bên cánh võng đu
chỉ còn nghe niềm bơ vơ ... nấc nghẹn !!!....
à ơi!!! ơi à !!!...
XAO XUYẾN LỜI RU !
Bước đi hoang trên nẻo đời chật hẹp
Nắng mùa thu e thẹn nép trong mây
Lòng trở giấc như làn gió heo may
Nghe sầu đọng bên hàng cây vàng lá .
Chợt lời ru dịu dàng xao xuyến quá !
Chút ẩn tình người mẹ hóa vần thơ
Tiếng nhặt khoan nghèn nghẹn cánh võng chờ
Như tiếng khóc !câu ầu ơ nối nhịp !
Hoa cỏ nghiêng cũng vừa say giấc điệp
Giấc ngủ mềm đôi tay khép bầu thương
Và lời ru vẫn sâu lắng bên đường
Cho hồn tôi chút vấn vương hoài cảm !!!
MẤT CHA !
- anh ơi! sao mẹ mình lại khóc?!
- bà nội cũng khóc !... sao vậy anh?!
đứa em ngơ ngác hỏi thằng anh
quấn trên đầu là vành khăn mới.
- ba chết rồi !... hôm qua... bão tới...
- biển vùi đi... gọi mãi... không về....
sóng cồn lên ,muôn nỗi tái tê !
xô lòng cát ,cơn đau quặn thắt.
tuổi ngây thơ tròn trên đôi mắt
- chết là gì?! anh ơi ! chết là gì?!
- về với biển... ba mãi ra đi...
khăn tang trắng nhuộm mầu lệ khóc.
tóc bà bạc... mẹ thêm khó nhọc
nhà vắng ba dột nóc ai lo?
- gọi ba đi , ba về đỡ cho
- em với anh cùng đi gọi nhé?!
ôi xót xa ! chuyện hai đứa bé
giữa giòng đời lam lũ bơ vơ
biết ra sao khi biển hững hờ
sóng cứ xô... đau bờ cát trắng !!!
ĐAU LẮM MẸ QUÊ ƠI !
bão về quặn dạ thơ đau
từng cơn gió quất nên câu lạc vần
người ở xa kẻ ở gần
<lòng thương> sao cũng có phần oán than?
đất hiền <MẸ cũ >... gian nan
thêm câu xé ruột cào gan sao đành.
bão trong chị ,bão trong anh
mỗi cây mỗi hạt mỗi nhành mỗi hoa
nay cơn bão khổ đã qua
bão đời còn đó chưa nhòa vết thương
còn đau lắm MẸ quê hương !
vẫn còn lam lũ trăm đường khó khăn.
trên vùng đất mới ăn năn
xót xa quê MẸ nhọc nhằn câu ca.
à ơi ! nghèo đói can qua
cùng giòng giống VIỆT mà xa tấm lòng !
************************************************
Tác phẩm của BachCongTuBão Về Quê Hương
Quê hương mình nối liền khúc ruột
Bão bên em không ngừng gió bên anh
Nắng ửng trời dọa bình yên trước bão
Mưa từng cơn xé nát ruột gan anh
Quê hương mình nối liền một dải
Nơi đâu cũng vẫn là quê
Nghe tin bão quê mình ngập lũ
Anh buồn vì nơi ấy có người thương...
Tin Bão
Tin bão xa, tin bão... chưa tới
Mà sao lòng rối bời những lúc thuyền ra khơi ?
Biển xanh muôn thuở sóng xô bờ
Tình ca nốt lặng đợi chờ mỏi mong
Đài vẫn truyền sóng, vẫn phát tin
Tàu thuyền cập bến, lánh đường bão qua
Cơn bão của những ngày chia xa
Cơn bão nào lớn ai người thấu cho
Dù muôn dặm đường cách xa
Một lòng vẫn đợi thuyền kia đáp bờ...
DƯỚI GẦM CẦU
Gió rít...
Mưa gào...
Co ro dưới gầm cầu
Em ôm chặt một bọc con, mà dường như quá lớn
Vì là cả gia tài cuộc sống
Ba lớp áo em mặc, dường chưa đủ ấm
Như còn quá mỏng manh
Chiếc mũ quá khổ, rộng vành
Che đôi mắt nai tơ không còn ngơ ngác.
Xe cộ ngược xuôi...
Tất bật ngay trên đầu em … trong mưa nặng hạt…
Đường phố đã lên đèn
Gầm cầu ngập bóng đen
Mặt sông loi nhoi giọt sáng
Từng đợt lạnh – gió tạt
Nước dội vào em...
Nhưng tất cả đã quá thân quen...
Vẫn không thèm để ý
Vẫn không thèm suy nghĩ
Là phải về đâu ?
Vì ngay khi đời biết có em
Là em đã cô nhi rồi
Hè phố, công viên, gầm cầu...
Đều là nhà em cả đấy !
Đừng hỏi mẹ cha
Vì chưa bao giờ em thấy
Cũng chưa bao giờ nghe qua
Lòng em vẫn trắng như ngà
Không có gì hờn trách
Vì em đâu có gì để mất !
Ngày mai...ngày mai...
Sóng gió cuộc đời
Với bao lừa lọc
Không đơn giản như gió gào, mưa khóc
Bão lũ cuốn em đi
Biết trôi giạt về đâu ?
Gió vẫn thét...
Mưa vẫn gào...
Trên sông thấp thoáng... mấy chòm bèo trôi...
Gầm cầu đen... ủ dáng một con người...
(HT)
SAU BÃO, MÙA XUÂN
Chưa kịp đỡ cây xoài, cây mít
mái nhà che tạm nắng mưa
những bông hoa chưa hết bàng hoàng
những bông hoa
như ánh mắt trẻ thơ
hồn nhiên
vẫn nở !
Cơn bão đi qua
mùa xuân
nhắc nhớ
biển rì rầm khơi xa
khúc tưởng niệm ru hoài trong gió
ru lòng người cầm tay đứng lên
Cây đước, cây tràm lại mọc
triệu mầm xanh cường tráng long lanh
đàn chim dập dìu vỗ cánh
trời mùa xuân bao la
cho ta nhìn gần, cho ta nhìn xa
Những cơn bão
như vẫn còn đâu đó
Xoáy lốc đói nghèo dồn bước thời gian !
Chợt quanh đây thắm sắc mai vàng
thuở gieo hạt lặng thầm ai biết
xuân thao thức theo dòng sông chảy xiết…
(L.C)
CẦN LẮM NHỮNG TẤM LÒNG
Cây ngã…
Cầu nghiêng…
Nhà tốc mái…
Những mảnh đời cơ nhỡ…
Nháo nhác tìm chốn nương thân
Biết nơi nào che chở !?
Chắc chiu gầy dựng mái nhà
Một phút bỗng thành xơ xác
Mảnh áo còn chưa đủ ấm
Cơn gió về bỗng lạnh hơn
Chén cơm chưa đủ no lòng
Nay khó lại càng thêm khó.
Cần lắm những tấm lòng
Sẻ chia và thông cảm
Những kiếp người lao đao
Cần lắm những bàn tay
Dang ra và che chở
Những mảnh đời đơn côi.
Đất nước ơi ! Đồng bào ơi !
Chở che nhau những người chung một nước
Cảm thông nhau tình bầu bí một giàn
Nương tựa nhau dù khi no khi đói…
Chung sức chung lòng xoa những niềm đau.
(T.D)
Sau Cơn Bão
Sau cơn bão
bước chân em về
con phố khô
ngày gió lặng
anh gập lưng vào thu dọn
mãnh vườn đổ gãy cỏ cây
có em
đêm bớt dài
sáng bớt xa
chiều bớt thẳm
chia bát canh rau ngổ đắng
niềm vui xì xụp bữa cơm
biển xanh trong mắt em
cho anh bắt gặp
trời nắng vàng hổ phách
con chuồn chuồn nghệ bay ngạng
(N.V)
****************************************************
Tác phẩm của AnhVuKHÓC QUÊ HƯƠNG .
Bảo lụt miền Trung trắng một thời ?
Khăn sô ai chít Viêt Nam tôi ?
Chao ôi ! Tôi vẽ tranh thành lụy ...
Rét thấu tim gan khóc vạn lời
Tôi đã vẽ vời trong trí nhớ
Một con bướm trắng khóc vu vơ...
Một con chim nhỏ chưa cười nói
Đã chết thất thanh tuổi dại khờ
Phải chăng em bé nằm trong bụng ?
Mẹ bế bồng thai nước xoáy lăn ...
Mất tích cuồng điên theo sóng biển
Quê hương nào đó ? Em đang nằm !
Tay chắp nén nhang cúi lạy Tổ
Nghe trời Địa ngục xuống trần Gian !
Nghe hồn gọi xác trong hoang mộ ...
Củi một '' Trời đau '' lạc mấy ngàn
Miền Trung tội lắm Miền Trung ơi !
Nước mắt dâng dâng kín mặt trời
Ai liệm hồn ma vào cõi Nhớ ?
Mà quên buột chặt nát thây người ?
Khóc mấy cho vừa cho hết khóc ?
Việt Nam ơi ! Việt Nam tôi ơi !
( Bảo lụt miền Trung 99 }
ĐÀNH HỎI TRỜI CAO
Ngồi buồn vớ vẩn hỏi trời cao
Bão tố vì đâu cứ cuộn trào???
Xóa sạch bao công trình tráng lệ
Chôn vùi những kiến trúc thanh tao
Thân già lạc lỏng ôi đau xót!
Phận trẻ bơ vơ luống nghẹn ngào!
Hiểm hoạ thiên tai sao lắm thế ???
Ngồi buồn vớ vẩn hỏi trời cao
{VANHAC }
*******************************************
Tác phẩm của LacVietQuê mẹ bão tàn phá !
Miền Trung nghèo lắm hởi người ơi !
Trời hành bão lụt khắp nơi nơi
Đất hẹp người đông cày sỏi đá
Dân tôi sống khổ chẳng yên đời
Cơn lụt trời hành cứ mỗi năm
Đồng khô sỏi đá lại mưa dầm
Cái lạnh dân nghèo vào thấu tủy
Nông dân lam lũ khó làm ăn
Rừng núi bạt ngàn sông sâu thẫm
Đất khô cằn cổi chẳng phù sa
Lại gập mưa dầm thường mất sạch
Ngô khoai thay bửa náng khô da
Cơn bão vừa qua hại biết bao
Quê hương thống khổ lệ dâng trào
Cứu trợ mọi người đều chung sức
Máu chảy ruột mềm thương xiết bao
LV
Dân tôi khổ quá
Dân tôi nghèo đói thấu trời cao?!
Bão đến hàng năm khiến lệ trào
Đất nước thanh bình riêng "ông" hưởng ! ( ông : quan phụ mẫu))
Sơn Hà gấm vóc chỉ phần "tao" ! ( tao : nhà cầm quyền)
Quan trên hà khác đau trăm họ
Bão tố mưa sa khổ nghẹn ngào
Bạo chúa, thiên tai cùng một lúc
Quê hương tàn tạ mãi dâng cao
L.V
Quê hương tôi !
Quê tôi ruộng lúa xanh tươi
Cánh đồng xa tấp bay mùi lúa thơm
Miền Nam năng ấm đầy rơm
Nuôi bò cho mập sửa thơm nuôi người
Miền Trung não lụt vạ trời
Ruộng đồng ít ỏi người thời đói ăn
Miền Trung sỏi đá khô cần
Dân tôi cực khổ muôn phần ai ơi
Bốn ngàn năm sử sáng ngời
Văn miếu còn đó người thời đổi thay
Chủ thuyết duy vật ăn mày
Miền Bắc cũng bởi lủ này hại dân
Nước tôi dân khổ muôn phần
Quan trên phú quý gấp ngàn lần dân
Nếu ai chỉ trich thiệt thân
Dân tôi đói khổ hóa bần cùng đinh !
Bao giờ hết bon kiêu binh
Để cho Bách Việt đượm tình quê hương
Nay còn lắm nổi nhiểu nhương
Dân tôi vẫn khổ trăm đường đắng cay...
LV
Đọc thơ em !
Đọc thơ em lòng tôi tràn xúc cãm
Thương dân nghèo mãi sống kiếp lầm than
Bởi bọn cầm quyền lòng thú dạ lang
Chỉ vơ vét đầy túi tham không đáy
Còn người dân sống cơ cầu không thấy
Một chút gì rạng sáng ở tương lai
Ba mươi năm thống nhất vẫn miệt mài
Trong bóng tối lầm than không dân chủ
Quê hương tôi bọn tham tàn một lủ
Dựng bạo quyền cộng sãn đỏ tanh hôi
Chúng vét vơ cướp đất để vung bồi
Thành bạo chúa cởi đầu dân cai trị
Bị thiên tai người nước ngoài bố thí
Bọn cầm quyền lấy du hí ăn chơi
Để cho dân đói khổ sống cầm hơi
Dân tộc tôi đau khổ mãi muôn đời?!
Không thể thấy một ngày mai tươi sáng
Dẹp xong bạo quyền ánh dương chói rạng
Ngọn cờ vàng lại phất phới tung bay
Cờ truyền thống có bốn ngàn năm nay
Tung bay mãi trền nền trời tổ quốc.
LV
Quê hương giông tố
Bão tố phá tàn đất nước tôi
Bao nhiêu nhà cửa nát tan đời
Mẹ sầu con đỏ nay vong mạng
Con khổ cha yêu đã mất rồi
Lệ thấm phân ly vì thãm nạn
Giọt buồn xa cách bởi ly bôi
Ruột mềm máu chảy tình dân tộc
Đứt ruột thương người tiếng ỷ ôi !
LV
Mẹ quê hương
Nghe tiếng thời gian nói mẹ buồn
Ba mươi năm lẽ vẫn tang thương
Các con của mẹ lầm than quá
Mẹ xót xa đau khóc cội nguồn
Mùa đông băng giá tấm lòng con
Ở chốn xa xôi nhớ mãi còn
Lòng con luôn nhớ tình quê mẹ
Thương mẹ điêu tàn tiếng nỉ non
Các con của mẹ bốn phương trời
Mong được xum vầy với mẹ thôi
Muốn uống nước sông vừa lóng sạch
Thấm tình non nước nét đầy vơi
Con ở nơi này nhớ mẹ thương
Nhớ người em nhỏ lúc tha phương
Nhớ lời mẹ dặn đừng quên nhé
Tiếng mẹ muôn đời mãi vấn vương
Mẹ vẫn còn đau mẹ nhớ con
Con tuy xa cách ý vuông tròn
Một mai con sẽ về thăm mẹ
Thấp nén hương lòng nhớ nước non
LV
Em bé gái VN trôi nổi
Em gái nhỏ giờ nằm trong động điếm
Phục vụ cho loài cẩu trệ ngoại bang
Bọn châu Âu châu Úc Mỹ sài lang
Bắt em nhỏ khẩu dâm cho chúng thỏa
Chính nhà cầm quyền CSVN đưa em vào sa đọa
Bán em qua campuchia để lấy tiền
Em nhờ Liên hợp quốc giải thoát khỏi bọn điên
Em đã được mỹ đem về nuôi nấng
Em nay đã thoát khỏi đời lận đận
Đã học xong đại học ở Hoa kỳ
Em không còn chịu nổi khổ phân ly
Vì em có cha mẹ nuôi thương quý
Em Việt Nam đã thoát đời làm đĩ
Có nhân quyền và có hạnh phúc người thân
Em cám ơn nhân dân Mỹ muôn phần
Họ đã giúp em trở thành người hữu dụng
LV
******************************************
Tác phẩm của LBXXChung Hỏi Trời Cao
Tiếc nỗi thiên đình thật quá cao
Làm sao thấy được lệ tuôn trào
Mưa vùi phố thị đà bao bận
Gió dập quê vườn đã mấy tao :(tao=fois=time=lần)
Nức nở thay lời cha ngọt thắm
Rên than hoán tiếng mẹ thơm ngào
Ngồi đây vớ vẩn mình chung hỏi
Tiếc nỗi thiên đình thật quá cao
lbxx
Duyên hợp duyên tan duyên lại duyên
Trần gian nào biết chuyện thiêng liêng
Phận đà dĩ phận duyên cùng phận
Nhân thế đau buồn duyên phận riêng…..
Giông Tố Quê Hương
Gió bão lan tràn quyện đất tôi
Tang thương hoán chuyển đổi thay đời
Vừa đây hạnh phúc yên vui đó
Thoáng lại tan hoang mất cả rồi
Chồng chết vợ sầu hồn chất ngất
Con xa mẹ khóc lệ đầy bôi
Nhìn đời vân cẩu lòng man mác
Xót dạ đau buồn bật tiếng ôi!!!
***************************************
Tác phẩm của HoaCoHoa trãi hương lòng hướng về quê
Cỏ ngát tình người dân nước Việt
Chúc nhà nhà yên vui hạnh phúc
Bình an, hòa ái muôn nơi giúp
An lành, phúc đức rộng tình thương
Đến mọi nhà trong trận bão qua
Dân tình khốn khổ... đừng nản chí
Việt giống nòi vạn sự hanh thông
Đời người!
Đời người trôi nổi theo cuộc sống
Nước cuốn theo dòng xa mãi trôi
Sóng gió từ đâu muôn dặm thổi
Sập mái lều tranh cuộn gió bay
Sau cơn oanh tạc, nắng trổi về
Ôm lòng nặng trĩu cảnh chia phôi
Nhìn cỏi trần gian tràn nước mắt
Thương người góa bụa, trẻ đơn côi
Từng dòng người cuộn theo cuộc sống
Nuốt vào lòng bao nổi đắng cay
Giọt sầu thấm đọng trong tiềm thức
Và niềm tin sẽ mãi đâm chồi
**************************************
Tác phẩm của LuckiCẢM XÚC CHO QUÊ HƯƠNG
TÔi nghe nói quê hương mình thay đổi
Nhưng vẩn còn nhiều hình ảnh đau thương
Có những người không mái nóc che mưa
Góc hầm cầu là căn nhà trú ẩn
Tìm miếng ăn qua rác rưởi dư thừa
Cũng vẩn còn những em bé lê la
Mặt lem luốc trên tay cầm hộp nhỏ
Miệng rêu rao " Ai muốn đánh bóng giầy"
Thương cho bé con nhà nghèo khốn khổ
Cơm không đủ lấy đâu bé đến trường
Tôi củng từng chứng kiến cảnh đói ăn
Một cụ già run rẩy bên hàng qúan
Mắt liếc nhìn tô phở tái thơm ngon
Của người khách ăn xong còn bỏ dở
Cụ cầm lên húp nước lèo đông mở
Tôi chợt buồn thương cụ tóc bạc phơ
Cạnh nhà tôi cô thiếu nữ đôi mươi
Vừa chớm nỡ một tình yêu nồng thắm
Vội chia tay lấy một gả tàu già
Cô bán mình chỉ hai ngàn đô chẳn
Tôi ngậm ngùi tuổi xuân cô gái trẻ
Tôi đả xem một cuôn băng thâu lại
Cành miền trung điêu tàn vì cơn bảo
Bảo vô tình cướp đi bao mạng sống
Nhửng xác người trôi nổi giửa dòng sông
Những mái nhà sụp đổ bời cơn giông
Tôi rơi lệ thương miền trung khổ nạn
Hởi nhửng ai còn có chút tình người
Hảy cưú giúp người dân nghèo bất hạnh
******************************************
Tác phẩm của automartBão Tố
Sao bão lại về trên quê hương yêu dấu
Mang thơ ngây , hạnh phúc ra đi
Nghe xót xa đôi mắt đong đầy
Lệ tràn sao hết những niềm đau.
Chỉ còn đây một chút tâm tình
Lời nguyện cầu gởi đến cho nhau
Mong ai trãi chút tình yêu đó
Trao về người như thể trao ta ....
******************************************
Tác phẩm của MawayQuản Lý
Trên chuyến du hành tại Việt Nam
Tôi mang tâm trạng rất vui mừng
Nghĩ rằng công khó hai ba bữa
Giúp trẻ em nghèo chút tình thương
Ai có ngờ đâu cái sự đời
Ai có ngờ đâu nỗi đơn côi
Có Ai hiểu được từ "quản lý"
Riêng tôi chưng hửng cũng bởi vì
Tôi tìm đến trại trẻ mồ côi
Cổng khóa, then cài... trạm gác thôi
Giật mình trong lòng tôi tự nhủ
Chắc rằng, cha, cụ... "kỹ" lắm đây
Công an gác cổng khẽ hất hàm
"Chị đến tìm ai?" khói thuốc bay
Tôi khẽ bực mình nên nói gắt
"Tôi tìm cha Triết, anh biết không?"
Hắn liếc nhìn tôi với nụ cười
"Chị muốn tìm Cha, tới nhà thờ
Ở đây trụ sở, với công an
Cha cụ gì đây... tôi không biết"
Tôi thật ngỡ ngàng đến ngốc nghếch
Rõ ràng trên biển chữ có đề
"Làng chăm sóc trẻ mồ côi" đó
Sao lại trụ sở với công an
Một sơ ngoắc tay góc cây bàng
"Chị tìm đến giúp trẻ côi nhi?"
Khẽ gật trong lòng bao khúc mắc
Sơ cười ra hiệu bảo đi theo...
Sơ nói, nhìn tôi... nỗi phũ phàng
"Chúng quản lý rồi, anh chị ơi!
Đừng dại đưa tiền cho chúng nó
Các em chẳng được một tí gì..."
Tôi ngạc nhiên nhìn sơ khẽ hỏi
"Sơ nói làm sao, quản lý gì?"
Mỉm cười, "tài chánh chúng quản lý...
Trẻ em chỉ là con rối thôi..."
"Chúng đã bày mưu, lập trận rồi
Làng mồ côi... trẻ có bao nhiêu
Mỗi ngày chén cháo lỏng như nước
Lót dạ qua ngày... câu khách thôi...
Có rất nhiều người bị mắc mưu
Đem tiền đến giúp chẳng có ngờ
Nhà nước quản lý phần tài chánh
Tiền đâu chăm sóc đến các em...
Đếm bước chân đi... thật phũ phàng
Ai có ngờ đâu... cảnh trái ngang
"Nhà nước quản lý phần tài chánh
Dùng trẻ làm mồi... khách thập phương"
1/16/07
Nước mắt còn rơi không?
Bước lang thang mỏi mòn trên hè phố
Em về đâu hỡi cô bé tí hon?
Gót chân theo năm tháng chai mòn
Khô, nứt nẻ, như lòng em nứt nẻ....
Bước lang thang mỏi mòn trên hè phố
Em về đâu hỡi em bé mồ côi?
Cha mẹ em ở đâu đó thôn Đồi?
Bên thôn Đó, hay bên kia thế giới?
Em đâu biết, mãi sẽ không hay biết
Chỉ biết rằng, mòn mỏi sẽ về đâu?
Mưa, nắng, gió, rét run em gối đầu
Đói, khát khô, đôi chân em đang dẫm
Bước lang thang mỏi mòn trên hè phố
Bão tố đời, thêm bão tố thiên nhiên
Em đói lòng nhìn cảnh khổ triền miên
Nước mắt em có còn rơi không nhỉ?
****
Em, phương trời thất lac...
Em xoè tay, "cô ơi, cho con ít"
Đói lắm rồi, bao ngày tháng nổi trôi
Thân đơn côi, em lạc mẹ, cha rời
Anh, chị, em, sống còn? hay đã thác?
Em nào biết, em phương trời thất lạc
Gia đình em sống còn có những ai?
Đêm nay thôi, hay còn có ngày mai?
Em không biết... lệ rơi... em không biết...
Hôm qua đó, em còn cha có mẹ
Còn vui đùa, cùng anh, chị của em...
Bỗng từ đâu, làn nước cùng mây đen
Cuốn em vào cuộc đời hôm nay đó
Thân lạnh ngắt, hai bàn tay run rẩy
Ngửa tay xin, nước mắt bỗng lưng tròng
Ai có hiểu, ông trời ơi có hiểu?
Đời em giờ, giông tố biết về đâu?
Thương Về Quê Xưa
Quê em xưa đó xanh vườn
Hàng cây cao vút um tùm trái xanh
Quê em sông uốn lượn quanh
Lúa vàng thơm ngát mong manh ý tình
Quê em nay đã thay rồi
Vườn cây thay thế ngói nhà sát nhau
Giòng sông giờ đã cạn mau
Con đường năm cũ thay màu hoa niên
Trẻ xưa nay đã lớn rồi
Nụ cười chân chất bây giờ gian manh
Mỗi ngày quần quật sang canh
Giành nhau rao bán, nói năng cộc cằn
Đâu rồi củ sắn, củ năn?
Đâu rồi sớm tối học hành cùng vui?
Đâu rồi khoai sống cùng vùi?
Đâu rồi ngày tháng yên vui hôm nào?
Bây giờ quê cũ xanh xao
Trẻ em đói rách, lang thang não nề
Đời sao lắm cảnh ê chề?
Quê em sao lại đắm chìm thương đau
Chừng nào mới hết thương đau?
Chừng nao mới hết tiếng đời thở than?
Chừng nào mới hết gian nan?
Để ta nghe được tiếng cười trẻ thơ?
Thương về quê cũ năm xưa
Nơi em nghe được tiếng ru mẹ hiền..
Mẹ ơi, tóc con... còn chưa cắt
Em đếm bước chân... lặng lẽ đi
Tìm về nhà cũ... tuổi xuân thì
Hai tháng cách biệt... hồn cô lẻ
Bước trẻ bơ vơ... lạc lõng về
Nhà em lúc trước.... giàn hoa đỏ
Mái lá nhà tranh.... vẫn đẹp xinh
Chiếc giường ọp ẹp... em hay ngủ
Của mỗi trưa hè... giấc mộng xinh
Nhưng rồi mái lá... giờ đâu mất?
Chiếc giường đã gãy.. mất ba chân
Mẹ em vừa mới... xong ở cữ
Em trai... bé lắm... lạc nơi nào?
Mẹ ơi, con nhớ... vòng tay mẹ
Vuốt ve mái tóc cứng của con
Mẹ thương, âu yếm... mẹ khẽ nói
"Mẹ xong ở cữ, cắt tóc cho..."
Gió thổi cơn lạnh... đến rét run
Bà Năm ở cạnh... gọi đến gần
Xác mẹ, xác em... còn vớt được
Bà con chòm xóm... mới vừa chôn
Nước mắt lưng tròng... em hét to
Hai tay cào bới... một nấm mồ
Tóc con còn cứng... đang chờ cắt
Mẹ ơi, Mẹ nhớ... đừng bỏ con...
Em cứ như điên.. như ngây dại
Khóc hoài gọi mẹ... biệt âm dương
Mẹ ơi, tóc con... còn chưa cắt
Sao nỡ rời con... cách biệt hoài...
*******************************************
Tác phẩm của Tao NgoXin cho tôi một chổ nằm trong lòng đất mẹ Quê hương !
Trời đông tuyết phủ trắng mùa
Dọn cho xuân đến nắng đùa trời xanh
Quê hương tiếng mẹ trong lành
Cho con một chổ để thành ngàn năm
Bây giờ xứ lạ xa xăm
Tuyết đông vẫn phủ bao năm đợi chờ
Quê hương là một vần thơ
Đọc nghe mộc mạc nhưng mơ mộng đầy !
Tao ngộ
Mẹ Quê Hương !
Bên trời lận đận con thương mẹ
Một kiếp phù sinh chợt giấc Hoè
Hoàng hôn vừa ngã con thầm khẽ
Gọi mẹ Quê Hương mắt lệ nhoè
Quê mẹ một lần tim vở tan
Nghe trong gió bấc nổi cơ hàn
Bốn ngàn năm sữ bình yên mẹ
Mãnh đất Quê cha vẫn bạt ngàn
Xa cách ngàn trùng mẹ nhớ thương
Tình sâu nghĩa nặng nổi tơ vương
Con về thăm mẹ đường quan tái
Hái nhánh vô ưu hết chán chường
Đường xưa bóng ngã nắng hoàng hôn
Hớp ngụm nước dừa bánh cốm thơm
Ngắm cánh mai vàng thơ Nguyễn Bính
Chiều tà "mục tử lại cô thôn "
Nắm lấy bàn tay mẹ cứng chai
Xa mẹ lòng con chẳng có hai
Quê hương chôn kín trong lòng trẻ
Mẹ đã cho con nét dịu hài
Tao Ngộ
****************************************
Tác phẩm của NhaTrangSaiGonLỜI BUỒN KỂ CỦA EM BÉ MỒ CÔI
Cha em mổi sáng ra khơi
Thả mồi bắt cá bán đem đổi tiền
Nuôi em ăn học nên người
Cá rau đạm bạc ấy mà rất vui
Bổng đâu sóng lớn triều dâng
Nhận chìm thyền nhỏ dưới lòng đại dương
Mẹ em nào có biết chi
Lo cơm canh ngọt đón cha trở về
Em ngoài sân cửa Vui chơi
Rượt trò đuổi bắt hét la vang trời
Thình lình gió mạnh thồi qua
Giựt tung mái lá căn nhà của em
Mẹ em còn đó chưa ra
Em còn nhỏ dại làm sao cứu người
Bà con hàng xóm thấy thương
Kéo em bỏ chạy đi xa khòi nhà
Bảo to sóng lớn đả ngừng
Trở về nhà cũ ngậm ngùi xót xa
Em mang số kiếp nhà nghèo
Cha không còn nữa mẹ em qua đời
Bên em không có người thân
Sống đời gió bụi lang thang đầu đường
Nhìn Mai nở đẹp trên cành
Ngây thơ tự hỏi Xuân về đó sao
Xuân xưa Hanh Phúc ấm êm
Xuân nay thiếu vắng nụ cười Mẹ Cha
Hỏi ai còn nghỉ đến Xuân
Riêng em nghỉ đến mùa xuân lại buồn
PS bến xe buồn
7/2/2007
**********************************************
Nắng xem lại những bài thơ cảm thấy bài nào cũng có ý nghĩa và rất chân thành nên hổng dám chọn ai và bỏ ai hết. Có thêm một phiếu và mất đi một phiếu cũng vậy thôi nên vào đây cầu chúc cho các bạn thật vui vẻ nhé.