anitacrazyfan
Feb 23 2007, 07:13 PM
truyện này do mình tự viết, lời văn cũng không hay lắm, nhưng mình rất thích viểt truyện, hy vọng các bạn sẽ ủng hộ......
ooooooooooooooooooooooo"""""""""""""""""""""""""ooooooooooooooooooooooooooo
Phần Một
Thằng Bi buồn bả nhìn chằm chằm vào cô bé có bím tóc thật xinh đang đứng trước mặt mình, thằng bi thiệt là bất ngờ lẫn sững sốt và hoang mang với những gì cô bé nói với nó. Có nằm mơ nó cũng không thể nghỉ tới cái ngày mà nó phải xa rời cô bé, cách đây một năm, cũng tại sân chơi này, nó đã gặp cô bé, lúc đó cô bé bơ vơ rất tội nghiệp, cô bé ngồi lẻ loi một mình trên ghế đá một mình để đợi bà, nó đã đi lại hỏi thăm, và bắt đầu từ lúc đó, cô bé đã trở thành bạn thân của nó, hai đứa thường chơi giỡn ở đây, và cũng từ lúc đó cô bé đã trở thành môt thành phần quan trọng của nó, nếu xa cô bé, không biết nó sẽ buồn thế nào.
-Mày Thật sự phải đi sao hả Mưa?
Cô bé có bím tóc được gọi là Mưa thút thít gật đầu :
-Em phải đi thôi, bà em nói bà em đã già rồi, bà không thể lưu lạc xứ người nữa, bà muốn trở về quê sộng
-Bà mày muốn đi thì đi một mình đi, mày ở lại chơi với tao
Cứ tưởng lời đề nghị của mình được ủng hộ, nhưng ngược lại với những gì thằng bi tưởng là một cái lắc đầu của Mựa
-Không được, không thể xa bà, em thương bà lắm
-Vậy mày không thương tao sao?
Mưa im lặng không trả lời, những giọt nước mắt của Mưa bắt đầu tuôn xuống, thực ra Mưa đâu có muốn đi, Mưa thương Bi lắm, nhưng cô bé càng không thể sống xa bạ
-Thôi mày đừng có khóc nữa, tao không thích nhìn người khác khóc
-Em đi rồi em sẽ nhớ anh lắm
Cô bé rươm rướm nước mắt nó với thằng bi, thằng bi cũng vậy, cặp mắt nó bắt đầu ươn ướt
-Vậy khi nào mày mới đi
Mưa không trả lời mà lại khóc, khóc thật to, thằng Bi xúc động cũng không kém, trái với bản tính ương ngạnh thường ngày, nó cũng khóc, nó ôm Mưa thật chặt như sợ Mưa sẽ biến mất bất cứ lúc nào trước mặt nó vây. Từng giọt nước mắt của thằng Bi rơi xuống vai cô bé, cô bé cũng vây. trong họ bây giờ cứ giống như là những cặp tình nhân đang đau khổ với cảnh chia xa chớ không phải là hai đứa bé còn ở trong lứa tuổi con đeo lưng mẹ, vòi vình với bạ
-Thôi em phải vô nhà rồi, anh ở lại chơi nghen
Mưa đẩy thằng bi ra, lau những giọt nước mắt trên gương mặt của mình
-Vậy khi nào mày di
-Em không biết nữa, bà em chưa có nói
-Khi nào mày đi, mày nhớ nói cho tao hay nghẻn
-Dạ
Rồi Mưa dợm bước đi khoảng chừng mười mấy bị rồi quay trở lại nói lớn:
-Em đi rồi em sẽ nhớ anh lắm, em sẽ nhớ anh lắm
Thằng BI không trả lời, mà cứ nhìn cô bé bỏ chạy về nhà, một lúc sau nó cũng bỏ đi trong tâm trạng buồn hiu, nó lũi thũi về nhà trong tâm trạng buồn bã, mà không hề biết đến đó lần lần sau cũng nó gặp Mưa , cô bé mà nó thường hay đùa giỡn, và chọc ghẹo rồi đặt luôn cái tên là Mưa, vì cô bé rất dễ khóc. Liệu trong cuộc sống sao này, Bi có còn gặp Mưa nữa hay không, tình cảm của họ có thay đỗi, họ sẽ trở thành thù hay là bạn?
ooooooooooooooooooooooooooooooooo"""""""""""""""""""""ooooooooooooooooo
Phần 2
Mười Lăm năm sau......
Có thể mai nầy, anh sẽ quên
Câu yêu thương ngày xưa anh đã hứa
Có thể em cũng sẽ không về nữa
Nhớ mong bây giờ.... như gió thoảng chiều mưa
Nơi ấy bây giờ, là đã thay chửa
Mùa thu nơi đây, đã vàng màu lá úa
Và em biết, anh sẽ không chờ nữa
Em cũng sẽ không về, nối lại chuyện tình xưaxuwa....
Đông sắp về, hiu hắt những cơn mưa
Gió se lạnh, lòng em thêm buốt giá
Mưa cuối mưa buồn, nên mây bay lã tã
Kỷ niệm chợt ùa về, day dứt cả hồn emem..
Muốn quay về, nhưng tình yêu đã lấm lem
Trái tim anh chẳng còn em mà đã thay vào hình bóng khác
Em với anh, ai là kẻ chung tình, ai là người bội bạc
Nhưng không thể trách người, là do bởi, tại thời gian
Có thể quên anh rồi, trái tim em sẽ bình an
đêm sẽ không còn dài, bởi nhớ nhung khắc khoải
Ngày xưa ơi, xin cho em gởi lại
Quá khứ buồn, hãy mãi mãi ngủ yên....
Hye Kyo vừa đọc vừa ngâm nga bài thơ mình vừa sáng tác, ước mơ lớn nhất trong cuộc đời của nàng là sẽ trở thành một nhà thơ, nhà văn nỗi tiếng nhất hàng quốc, dù ước mơ của cô rất khó mà thực hiện được, vì cuộc sống của cô luôn gặp nhiều rắc rồi buồn phiền.
-Thật tiếc cho những ai không đọc được những bài thơ của mình, thật đúng là một vật phần trời bạn
Hye Kyo mãi mê nhìn ngắm tác phẩm của mình mà không hề hay biết sau lưng của mình có có một người đang lắp ló
-Hù
-Chúa ơi cứu con
Đang để tâm hồn trôi theo những vần thơ mà mình vừa tạo ra, nên Hye Kyo đâu hề hay biết sau lưng của mình còn có một người, sau khi lấy lại được bình tỉnh, và nhận dạng được hung thủ, Hye Kyo liếc Hung thủ một cái thật sắt
-Đồ độc ác, bộ thích giết người lắm hay sau, mà như thần chết đến hù người ta vậy
-Hahaha.... tao tưởng mày lo về thế giới bên kia rồi chứ, nên tao sợ quá kéo mày lại, mày mà mất đi rồi tao biết sống với ai
-Thôi đừng có giả vời bày đặc là người tốt, có chuyện tốt lành gì mà đến kiếm tao vây.
-Cũng không có gì, chỉ báo cho mày một tin mừng thôi
-Chuyện gì mà tin mừng vậy
Nghe đến tin mừng, Hye Kyo vội vả sữa thế người, còn hung thủ thì cũng tỏ ra rất nghiệm trọng
-Tao báo cho mày một tin mừng, là tiểu thư Lee Da Hae nhà ta sắp có người tới rước
-Vậy hả, chúc mừng, chúc mừng nha, vậy khi nào người đó tới rước
Hye Kyo vừa cười vừa chấp bàn tay lại chúc mừng, nhưng ngược lại với gương vui vẻ của Hye Kyo là gương mặt không vui của Da Hae
-Mày còn dám chọc nữa hả, biết tao bực muốn chết mà còn chọc
-Vậy mới thì ai vui vẻ hân hoan khoe với tao vậy, hỏng chúc mừng mày hỏng lẻ tao khóc
-Ít ra cũng phải vậy, mày biết là tao không muốn lấy chồng bây giờ mà
-Ai nói vậy, chẳng phải mày ham lấy chồng lắm sao, mới hôm nào còn cầu trời vái phật cho con có được một ông chồng như ý mà
-Thì mày cũng vậy thôi
-Chớ tao đâu có chối
Da Hae ấm ức vì nói không lại cô bạn, lần nào cô cũng là người bi thua cả, miệng lưỡi của Song Hye Kyo là nỗi tiếng luôn mà
Da Hae quay qua ôm tay của song hye kyo, ngọt ngào, đổi giọng
-Mày giúp tao đi Hye Kyo, tao không có muốn lấy chồng, tao biết mày thương tao lắm mà, tao mà lấy chồng rồi ai mà chơi với mày
-Ai nói không, nhiều lắm, mày có cần tao kể ra thôi
Hye Kyo vần tiếp tục giờn, nói gì thì nói cô rất thích chọc Da Hae, thật ra Da Hae cũng không có hiền lắm đâu, nhưng lâu lâu có chuyện nhờ và mới ngọt ngào với cô thôi
-Chuyện quan trọng của tao mà mày cứ xem như là không có chuyện gì vậy, mày không giúp tao là tao về đó nghen
Da Hae giận dồi đứng dậy, bước chầm chậm ra cửa, như cố tình để Hye Kyo kêu lại
-Ê, chọc chút giận rồi sao
Hye Kyo gọi lớn, và cũng chớ lúc đó Da Hae mĩm cười bước lại:
-Tao biết mày thương tao nhất mà
-Ừ
-Vậy giúp tao nha
-Ừ, nhưng mày muốn tao giúp gì
-Tao muốn mày giúp tao đi gặp người đó
-Ừ, nhưng tao giúp mày, nhưng có hậu tạ không
-Tất nhiên, tao sẽ cũng mày đi chơi
Hye Kyo hớn hở với lời đề nghị của Da Hae, nói gì mà đi chơi là Hye Kyo thích ngay
-Chúng tao sẽ đi một chuyến du lịch ở Singabore một tuần
-Wow, sao chuyến này mày hào phóng quá vậy
-Cái này là ân sũng đặt biệt mà, vả lại tuần sau tao không có đi học, được nghỉ phép một tuần, nên tao định rủ mày đi chơi luôn
-Mày đúng là một người bạn tuyệt vời
Hye Kyo mừng rỡ ôm chặt Da Hae rồi hun lên mặt Da Hae một cái, hai cô gái ôm nhau cười vui vẻ, mà không hề nghỉ tới chuyện vừa rồi, sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống sau này của họ như thế nào.
Hye Kyo bồn chồn lo lắng đi qua đi lại ở phía trước nhà hàng Sao Đêm, bây giờ trời đã tối, nhà hàng cũng rất đông khách, nhiều người đi ra vào, nhưng chẳng thấy bóng dáng của Da Hae làm Hye Kyo rối bời, vì hai đứa đã hẹn gặp nhau ở đây để trò chuyện cũng với người chồng tương lai của Da Hae, nhưng chờ mãi không thấy Da Hae làm Hye Kyo rất sốt ruột. trong lúc đó cũng có một chiếc xe màu trắng rất sang trọng hình như là Mercedee đời mới nhất của năm dừng lại, một người thanh niên trạc còn rất trẻ trạc tuổi hai mươi ba hoặc hai mươi bốn bước ra, làm Hye Kyo bất ngờ nhìn mãi. Cũng chẳng có gì lạ, người thanh niên này rất là bình thường, không hề có huyết tật gì, nhưng Hye Kyo nhìn là vì hắn ta rất là đẹp trai, từ đó tới giờ Hye Kyo chưa nhìn thấy người con trai nào mạnh mẽ đến như vậy cả, vừă lạnh lung vừa quyến rũ, và rất là đặt biệt. Cũng lúc đó người thanh niên bước tới gần Hye Kyo, làm Hye Kyo bối rối không kém:
-Xin chào cô, có phải cô là người chờ tôi ở đây?
-Hả?
-Hye Kyo giật mình vì tâm hồn cô bây giờ cứ để ở đâu, bây giờ lại bị người thanh niên dó gọi lại
-Tôi xin hỏi cô có phải là người đơi tôi phải không?
-Anh nói gì tôi không hiểu, tôi có hẹn gặp anh sao
-Vậy xin hỏi cô có phải là Lee Da Hae không?
-À
Hye Kyo gật đầu và cô đã hiểu, thì ra người này chính là người chồng tương lại của Da Hae, công nhận Da Hae may mắn thiệt, vừa xinh đẹp lại được sinh ra trong một gia đình giàu có, bây giờ lại được ba mẹ chọn cho một ông chông vừa giàu có lại vừa đẹp trai tới như vậy. Nhưngn cô phải làm sao đây khi bây giờ hỏng có mặt của Da Hae.
-Cô có nghe tôi nói gi không
Hye Kyo giật mình, vừa cũng lúc đó tiếng điện thoại của Hye Kyo reo, Hye Kyo quay qua chàng thanh niên xin lồi rồi cầm ống nghe điện thoại
-Alo
-…………
-Con quỉ mày làm cái gì vậy, tao chờ mày nãy giờ nè
-…………….
-vậy bây giờ tao phải làm sao
-………………
-Hả cái gì?
Hye Kyo giật mình với những gì người vừa điện thoại với Hye Kyo nói, mà cũng chẳng ai khác ngoài Da Hae, bởi vì Da Hae không đến được và nhờ Hye Kyo giúp giùm
Hye Kyo nhăn mặt rồi quay qua người thanh niên cừoi:
-Xin lỗi anh nghen, nãy giờ đợi hơi lâu
Vẫn với khuôn mặt lạnh lung, người thanh niên vẫn không cười với Da Hae, mặc dù Hye Kyo đang cố gắng dung nụ cười dể thương nhất của mình để tiếp đón anh
-Không sao, bây giờ ngồi vô bàn được chứ
-Dạ được
Hye Kyo ngoan ngoãn cũng người thanh niên bước vào nhà hàng, mà hình như người thanh niên này là khách quen của nhà hàng vì vừa bước vào là đã được người bồi bàn đưa vào một căn phòng trang bị rất là lộng lẫy và sang trọng, làm cho Hye Kyo rất ngở ngàng, vì từ đó tới giờ nàng chưa từng bước vào những nơi như vầy bao giờ
-Mời cô ngồi
-Cám ơn anh
Hye Kyo ngồi xuống ghế mà cũng không quên nhìn ngắm những cảnh xung quanh, và nhất là nhìn người thanh niên trước mặt
-Tôi nghỉ nãy giờ cô ngắm tôi cũng đủ rồi đó
-Hả, tôi……..
Hye Kyo ngượng ngiụ vì lời nói thẳng thừng của người thanh niên, và cũng thay vào đó là một ác cảm dành cho hắn, chớ không còn như buổi ban đầu, cô nói thầm trong bụng “ người gì đâu mà đáng ghét, hèn chi Da Hae không thèm hắn là phải rồi”
-Bây giờ tôi có thể vào đề chính với cô rồi chứ
-được, anh muốn nói gì, thì nói đi, à quên
-Cô muốn biết tên tôi chứ gì phải không?
-“ Công nhận hắn cũng thông minh thiệt” – Hye Kyo nói thầm rồi gật đầu
-Tên tôi là Jung Ji Hoon, tôi nghỉ chắc ba mẹ cô cũng có đề cập đến
-Ba mẹ tôi?
-đúng vậy
-A- Hye Kyo kêu to vì sự hiểu lầm- “ thì ra nãy giờ hắn lầm mình là Da Hae,” – xin lỗi anh nghen, anh lầm rồi, tôi không phải là Lee Da Hae
Ji Hoon cũng ngạc nhiên nhìn Hye Kyo, rồi lấy lại trạng thái của mình, lạnh lung nói:
-Vậy xin hỏi cô là ai, tại sao cô lại giả làm Lee Da Hae
-ê, tôi giả hồi nào?
-Vậy tại sao cô lại vào đâ,y, Nếu cô không phải là Lee Da Hae thì tại sao cô v ào?
-Tôi đâu có đâu, chính anh là người kêu tôi vào mà
-V ậy th ì t ại sao c ô kh ông n ói t ừ đ ầu, c ó ph ải c ô c ố t ình hay l ừa g ạt hay kh ông?
Hye Kyo b ự c b ội v ì t ự nhi ên b ị gh ép t ội, v ốn d ĩ c ô đ âu c ó bi ết g ì đ âu b ây gi ờ t ự nhiên l ại bị oan, thiệt là tức quá đi, còn cái người trước mặt, người gì mà đẹp trai nhưng bụng dạ đen tối, dám ghép cho cô cái tội lừa gat.
-Nè anh quá đáng vừa phải thôi nghen, tại sao tự dưng lại ghép cho tôi cái tội lừa gạt, nếu nói lừa gạt anh mới là người lừa gạt, chính anh kêu tôi vô đây chớ không phải tôi nghen, anh quá đáng vừa phải thôi nghen.
Hye Kyo tức tối nói một hơi, nhưng trái lại vẫn là thái độ lạnh lùng của người Ji Hoon
-Vậy cô là gì của Lee Da Hae
-Không là gì hết
-Vậy tại sao cô lại vào đây khi biết tôi có thể sẽ là chồng sắp cưới của cô ta
-Ai nói với anh là anh sẽ là chồng sắp cưới của cổ
-Tôi nói
-Nhưng tôi nói không
-Tôi nói cho cô biết từ đó tới giờ, những gì Ji Hoon tôi muốn chẳng có ai ngăn cản được cả
-Đúng là đồ làm phách, anh là ai chớ, tại sao phải làm theo ý anh, tôi nói Da Hae không lấy anh là không lấy
-Vậy sao
Hye Kye cảm thấy tức với thái đội của Ji Hoon, cái nụ cười nữa miệng của anh như châm biếm cô vậy, mà thực ra cô là cái gì mà ngăn cản hai người họ, cô vốn dì chảng là cái gì của họ cả, nhưng vì tức cô vẫn cố gắng cải, mà cô cũng không muốn Da Hae lấy một người hống hánh làm chồng
-Mà tôi cũng không hiểu sao, tự nhiên cô lại không muốn Da Hae lấy tôi, và nhất là cô tình giả làm Da Hae đê gặp tôi, chẳng lẻ cô thích tổi
-Tôi.......
Hye Kyo không biết nói sao với những gì Ji Hoon nói ra, thiệt là ấm ức nhưng không nói được, tại sao tự nhiên tức mà không thể cải, bây giờ phải nói cái người mà cô ghét nhất là hán cũng không chừng, nhìn bộ dạng tự đắt cua Ji Hoon làm Hye Kyo tức không thể tả
-Mà cô cũng đừng có nằm mơ, tôi cũng sẽ không bao giờ thích cô đâu, kể cả cô bạn của cô, về nói với cô đừng có suy nghỉ tới tôi nữa, đó chỉ là những suy tính của người lớn thôi, còn tôi sẽ không bao giờ đồng ý đâu
-Anh nói vậy là sao chứ
-Tôi nói vậy cô còn không hiẻu nữa sao, là tôi nói những cô gái như tụi cô tôi sẽ không bao giờ đẻ mắt tới đâu, đừng có nằm mơ nữa
-Anh thiệt là quá đáng, tụi tôi mà thích anh, người nằm mơ ban ngày chính là anh mới đúng, anh tưởng anh là ai chứ, diễn viên hả, anh tưởng anh đẹp trai đến nỗi ban ngày cũng phải người khác nằm mơ hay sao, người đó là anh đó, về nhà tự suy gầm về mình đi, mắc công có ngày bệnh vì tội lầm tường đó, như anh hả, mắt lương, mỏ lịch, mủi thằn lằn, còn lâu tôi mới để ý tới
Hye Kyo tức tối nói một hơi mà không hề để ý tới Ji Hoon đang đỏ mặt, từ đó tới giờ chưa có cô gái nào dám nói với anh như vậy cả, vây một cô gái nghèo nàn mặc đồ không đúng một như cô dám nói anh như vậy
-Tôi nói với anh bao nhiều đó đủ rồi, về nhà nên nghỉ lại mình đị - Hye Kyo đứng dậy bước ra khỏi ghế định ra về nhưng bổng đứng lại rồi nói với Ji Hoon một câu - À quên, tôi nói cho anh biết đáng lẽ Da Hae bữa nay đến gặp anh nhưng nó bận không đến được nên nó nhờ tôi, Da Haecũng không thích gì anh đâu, và Da Hae cũng không muốn lấy anh, nên anh cũng không cần phải lo lắng gì đậu
Nói xong Hye Kyo bước ra một mạch ra cửa mà không hề ngoái đầu lại, vì cô không muốn nhìn gương mặt đáng ghét của Ji Hoon, bước đi về nhà mà cô không quên nguyền rủa, lôi những con vật mà cô ghét nhất so sánh với Ji Hoon, những cảm giác ban đầu cô dành cho anh điều đã biến mất, thay vào đó là một một lạnh lùng khó ưa.
Còn Ji Hoon thì sau lần gặp gỡ Hye Kyo anh cũng tức giận không kém, vì từ đó tới giờ anh chưa từng bị anh chê bao giờ cả, bây giờ anh đang là một diễn viên, ca sĩ nỗi tiếng được nhiều người hâm mộ, tất cả mọi người điều ngưởng mô và khen ngợi anh, chớ không như Hye Kyo. mà ở Hye Kyo có cái nét gì đó rất thân quen, hình như anh đã gặp cô ở đâu thì phải, nhưng anh không thể nào nhớ đươc.
anitacrazyfan
Feb 24 2007, 11:09 PM
-Hye Kyo, bộ có chuyện gì sảy ra hả? sao trông mày nhìn thấy thảm hại quá vậy!
Da Hae ngạc nhiên nhìn bộ dạng của Hye Kyo cô bạn thân với gương mặt đỏ ngất và không mấy vui, không biết có chuyện gì sảy ra nữa. Còn Hye Kyo thì không trả lời, không nói với Da Hae một lời mà đi thẳng vô nhà, rót một ly nước uổng một cách tức giận.
-Chuyện gì vậy, mọi việc êm suôi chứ?
-Mày còn nói nữa, khai mau lúc đó mày đi đâu, tại sao lại không đến?
-Tao đâu có đi đâu đâu, tao nói với mày tao bận chuyện quan trọng mà
-Chớ không phải mày cố tình trốn tránh để tao đi lãnh hậu quả hả?
-Bộ có gì sảy ra hả?
Da Hae tò mò hỏi Hye Kyo, vì ít khi thấy Hye Kyo tỏ vẻ tức giận như vậy cả
-Không có gì, nhưng tao ghét cái tên đó, tao thấy mày rất là khôn lanh khi không chọn hắn ta làm chồng, người gì mà đáng ghét, khó ựa
Hye Kyo ấm ức nói
-Bộ hắn ta đáng ghét lắm hả?
-Tất nhiên rồi, là người đáng ghét nhất trong đời mà tao đã từng gặp, lúc nào cũng với bộ dang lạnh lùng, chắc hẳn sợ cười nhiều sẽ bị tổn thọ hay sao đó, còn đáng ghét hơn là dám nói tao là người lừa gạt
-Hắn ta nói với mày như vậy à
-Ừ, bởi vậy có tức không, mà cũng bởi tại mày cả, tự nhiên biến mất tiêu luôn, để tao ở lại, còn mang tiếng là lừa gạt
-Tên đó đáng ghét thiệt, mà tao thấy mày cũng đâu có hiền, nhất định chắc cũng cãi lai.
-Tất nhiên, à mà không, tao chỉ nói là tao không phải thôi, sao đó tao bỏ về
-Vậy à
Da Hae bổng nhiên im lặng vì cô cũng không dám hỏi nhiều vì sợ Hye Kyo sẽ bột phát cơn giận của mình lại, khi thấy cơn giận của Hye Kyo cũng lắng xuống, ai mà dám chọc cho nó nỗi lên chứ
-Ừ, mà hắn ta nói, mày yên tâm đi, hắn ta sẽ không cưới mày đâu.
-Thiệt hả?
Da Hae reo lên mừng rở vì được thoáng nạn, mà thật ra lấy chồng cũng không có gì là đáng sợ, nhưng rất tiếc Cô không muốn phải lấy chồng theo sự sắp đặt của ba mẹ, người mà cô chưa từng quen biết, và nhất là trái tim của cô bây giờ đang ghi khắc bóng một người mà từ lúc đầu tiên cô đã cảm thấy xao xuyến, nhưng cô không dám kể với Hye Kyo, vì sợ Hye Kyo chọc ghẹo, khi tính cô rất dễ mắc cở.
-À, mà mày đừng quên lời hứa của mày nghen, chuyến du lịch singabore tuần sau đó, tao đã thực hiện xong nhiệm vụ rồi, và mày cũng không được thất hứa
-Tất nhiên, đa tạ tiểu thư Song Hye Kyo. You number One
-Thank you mademoiselle. Tôi đi tắm đây
Nói xong Hye Kyo đi vào phòng mình, để Da Hae ngồi ngoài phòng khách với những ý nghỉ riêng tư, hai cô bạn mỗi người mỗi tư tưởng,người thì mơ mộng đến chuyện tương lại, còn người kia thì mơ ước được sánh đôi với người tình, tuy thế hai người vẫn có một điễm chung là luôn mong người bạn thân nhất của mình được tốt, luôn sống vui vẻ và hạnh phục
-Hye Kyo ơi, mày đang làm gì đó
-Tao đang xây lâu đài trên cát, mày muốn làm với tao không, vui lắm
Hye Kyo hí hứng khoe với bạn về cái lâu đài còn dang dở mà nàng đang xây trên cát, nói không lộng như những cái lâu đài ngoài đời, nhưng nó nhìn rất là dễ thương, được Hye Kyo xây dựng gần cả nữa tiếng đồng hồ, với bàn tay khéo léo của nàng, nên nó nhìn cũng không tệ lắm.
-Mày cũng không tệ hén, nhìn cũng ra một ngôi nhà lắm
-Tất nhiên rồi, cái gì mà Song Hye Kyo này làm điều phải đẹp hệt
-Đúng là mèo khen mèo dài đuôi, thì ra này giờ trốn ở trong đây xây nhà mà không chịu bơi với tao.
-Thì mày biết tao đâu có biết bơi, nên tao xây lâu đài vui hơn, chớ không như mày ham vui quá bỏ bạn
Hye Kyo vừa trách cứ cô bạn, vừa cặm cuội múc từ muốn cát đắp lên tòa lâu đài nhỏ bé của mình mà không hề để ý tời xung quanh, Còn Da Hae thì cũng giúp bạn xây tòa lâu đài bé nhỏ, và im lặng, trong đầu của nàng bây giờ đang mang một suy nghỉ mà nàng khó mà nói với Hye Kyo, khi người mà nàng luôn mơ ước đã xuất hiện trước mặt nàng tại đây, không biết có phải là hai người có duyên hay không.
Đang lúc hai cô đang cặm cuội xây ngôi nhà, thì có một người thanh niên tuổi cũng có rất trẻ bước đi ngang qua, hình như là gặp được người quen nên người thanh niên đứng lại, và nhìn Da Hae một cách ngạc nhiên
-Xin chào cô có phải là Lee Da Hae không?
Người thanh niên lên tiếng, nghe đến tên mình, Da Hae giựt mình, ngước mặt lên ngạc nhiên, sau đó trở nên bối rối
-Chào anh, anh cũng đến đây hả?
-Đúng vậy, công nhận chúng ta cũng có duyên thiệt, không ngờ lại một lần nữa, chúng ta gặp tại đây
-Dạ
-Lần trước sau khi giả từ, tôi cứ ngở sẽ không được gặp lại cô nữa, không ngờ may mắn thiệt
Người thanh niên niềm nở với cuộc gặp gở, anh cười thật có duyên với Da Hae, ánh mắt của anh bây giờ chỉ nhìn mỗi Da Hae mà không để ý còn có một người đang nhìn anh một cách tò mò, và gương mặt thẹn thùng của Da Hae
-Hai người quen biết hả?
Da Hae gật đầu mà không nhìn về nhỏ bạn, còn người thanh niên bây giờ mới nhìn về phía Hye Kyo
-Chào cô, cô là bạn của Da Hae?
Người thanh niên đưa tay ra bắt ngỏ ý làm quen, Hye Kyo cũng lịch sự bắt tay, rồi lên tiếng
-vâng, Tôi là Hye Kyo, rất vui khi quen biết anh, xin hỏi anh tên gì vậy?
-Tôi tên là Lee Dong Wook
-Hai người quen nhau khi nào vậy, sao tôi chưa bao giờ nghe Da Hae nhắc tới anh vậy
Hye Kyo vừa nói vừa lấy củ chỏ khều Da Hae làm Da Hae giựt mình đỏ mặt, vì nghỉ là Hye Kyo hiểu về cám giác của mình về Dong Wook, rồi lên tiếng
-Mày đâu có hỏi đâu mà tao nói
-Vậy hai người quen nhau trong trường hợp nào vậy, có lãng mạn không?
Hye Kyo tò mò và cố tình chọc nhỏ bạn, là Da Hae mặc đã đỏ bây giờ càng đỏ hơn, Dong Wook thấy vậy liền lên tiếng giúp Da Hae
-Cô đừng chọc cô ấy, thật ra chúng tôi chỉ mới gặp mới một lần thôi, nên cũng không có gì, chắc vậy nên cô ấy không kể cho cô nghen
-Chỉ mới gặp một lần mà ấn tượng nhiều đến như vậy à, chắc hai người gặp phải tiếng sét ái tình rồi, mà giả vờ giấu thôi
Đến lúc này thì cả Dong Wook lần Da Hae điều đỏ mặt với lời nói thằng thừng của Hye Kyo, thấy hai người điều ngại, Hye Kyo lại tiếp tục trêu
-Trông hai người xứng đôi ghê, đúng là trai tài gái sắc, lại có cũng chung quan điểm nữa, thôi tôi đi chổ khác chơi đây, để hai người ở đây tự do nha, hai người đừng có mãi mê nói chuyện mà quên tôi nha, nhớ làm xong toà lâu đài giùm tôi coi như là trả công vậy.
Nói xong cô bỏ đi, để Da Hae một mình, Da Hae rủa thầm cô bạn, vì để cô ở lại một mình, mặt dù cô rất hay thường ao ước gặp lại Dong Wook sau lần gặp gở đó nhưng trong hoàn cảnh này thì nàng không muốn, mặt bồ đồ swimsuit trước một người đàn ông thì còn gì mắc cở hơn chứ, mặt dù nàng có một thân hình rất là đẹp. hình như cũng hiểu được lý do làm Da Hae ngại, vì cô cứ nhìn xuống mình hoài nên Dong Woo k lên tiếng:
-Nảy giờ bơi ở ngoài này chắc cô cũng lạnh và chán rồi, chúng ta vào khách sạn thay đồ rồi ra ngoài uống cafe nói chuyện được không
Da hae gật đầu rồi đi theo Dong Wook về phía khách sạn, bỏ tòa lâu đài bằng cát còn dang dỡ của Hye Kyo ở lai. Còn hye kyo sau một lúc đi xa, cô cũng quay trở lại toà lâu đài của cô, thấy nó còn dang dở, cô cũng tiếp tục làm nó, mà trong bụng cứ lầm bầm Dong Woo k và Da hae. nhìn cô bây trông rất bơ vơ, vì bây cũng rất ít người ở ngoài biển, và nhất là ở chổ của cô vỏn vẹn chỉ 9,10 người. Hye kyo với chiếc áo thun cụt tay màu xám tro và chiếc quần short mà xanh dương, nhìn cô rất đơn sơ khác với những cô gái xung quanh ở trên bờ biển này, lâu lâu cô lại cắn môi, và ngồi thả ra hổn hển, hoặc đưa tay chân ra vơ trước đá sau, sau một lúc hoạt động, nhìn rất là tức cười và đáng yêu, ở cô có một nét đẹp rất là tự nhiên chớ không son phấn như bao nhiêu người con gái khác, cặp mắt to xeo tròn với hàng long mi cong vút chính là điểm thu hút nhất của cô với mọi người mỗi khi nhìn cộ
Trong lúc Hye Kyo đang cặm cuội làm cho xong toà lâu đái của mình, lúc đó chắc cũng 5 giờ chiều, tòa lâu đài cũng đã sắp xong, chỉ cần Hye Kyo chịu khó o nắn một chút ở trên nữa là xong, lúc đó, cũng có một đám người đi lại, mà lại là một bầy con trai đúng năm người, bọn họ bước tới gần Hye Kyo và buông lời trêu ghẹo:
-Chào cô, đang xây nhà hả, đẹp lắm
Hye Kyo khoải chí vì được khen: -vâng, tôi cũng thấy vậy đó
-Tòa nhà đẹp,mà cô cũng đẹp nữa
Một trong tốp con trai lại buông lời trêu ghẹo, lần này lại khá, Hye Kyo mở to đôi mắt xinh đẹp của mình nhìn họ một cách lo sợ, rồi đứng dậy, đi bỏ đi, nhưng bàn tay của cô đã bị một trong bọn con trai đó giữ lại
-Khoan đi đã người đẹp, chưa nói chuyện với bọn anh xong mà
-Tôi đâu có chuyện gì để nói với mấy người, bỏ tay của tôi ra nếu không tôi la lên đó
Hye Kyo sợ hải cố gắng gạt tay người thanh niên, nhưng hắn ta mạnh quá nên cô không thể lấy tay hắn ra được, bây giờ cô cảm thấy sợ, nước mắt của cô bắt đầu ươn ướt
-bây giờ ở đây không có ai đâu, em la lên cũng chẳng có ai cứu, khôn hồn thì theo bọn đi, bọn anh sẽ chờ em đi chơi, ở singabore này có nhiều chồ đẹp và vui lắm
-Tôi không thèm - Hye Kyo vẫn bướng bỉnh mặt dù bây giờ trong lòng của cô bây giờ sợ thực sự, bờ biển bây giờ thật sự bây giờ không còn ai cả, ngoại trừ cô và bọn con trai này
-Em đừng có bướng, chịu khó nghe lời đi
Lúc này thì người con trai ôm trọn người của Hye Kyo, rồi định khiêng cô đi tới một chỗ khác, Hye Kyo sợ hải gào thét trong tiếng khóc:
-Bớ người ta cứu tôi với, bớ người ta có ai ở đây không.....................
-Các người định làm gì vậy, bỏ cô ta xuống ngay
Một người thanh niên còn rất trẻ với thân hình cường tráng xuất hiện sau khi nghe lời kêu cứu của Hye Kyo
-Đây không phải là chuyện của anh, khôn hồn thì đi chổ khác
-vậy à, nhưng tôi thích xen vào chuyện người khác, nhất là chuyện này, bỏ cô ta xuống đi
Hye Kyo lo sợ kêu cứu với người thanh niên mà không hề để ý tới người đó là ai, chỉ cám thấy tiếng nói hơi quen
-Anh cứu tôi với, bọn họ định bắt cóc tôi đó
Người thanh niên thấy vậy lên tiếng:
-Các người bỏ cô ta ra đi, tôi sẽ bỏ qua nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó
một trong những người thanh niên nói với cạnh mình:
-Hắn đòi báo công an đó đại ca, phải làm sao đây
người đó lên tiếng:
-Thôi bỏ qua, tao cũng không muốn vô khám, tụi bây bỏ nó xuống, đi về
Rồi bọn thanh niên bỏ Hye Kyo xuống bỏ đi, ở lại một mình với người thanh niên, Hye Kyo mừng rở cám ơn rối rít, vì lúc nãy cô thực sự cảm thấy sợ, cô sợ đời của cô sẽ bị kết thúc một cách dễ dàng như vậy
-Cám ơn anh nghen, anh đúng là ân nhân của tôi, bọn họ thiệt là đáng ghét
-Không có gì, cô tự lo cho mình kìa, đã chiều tối rồi, một mình con gái dám ra đây một mình, nếu không phải tôi bỏ quên đồ ngoài đây ra lấy, không biết cô sẽ thế nào nữa
Người thanh niên lạnh lùng nó, còn Hye Kyo thì lặng thinh vì biết hắn ta nói đúng, sao đó ngước nhìn lên người thanh niên một cách ngỡ ngàng
-Là anh à, Ji Hoon
-Lại là cô - người thanh niên cười khẩy - đúng là trải đất tròn, không ngờ gặp lại cô một lần nữa, đúng là xúi quẩy
-Ê anh nói vậy là sao chứ, mặc dù anh vừa cứu tôi, nhưng cũng không có quyền nói như vậy, ai biết được người xúi quấy là anh chứ, vừa gặp anh đã có chuyện
Hye Kyo bướng bỉnh cải lại, vì cô cũng đâu có hiền
-Vậy giờ này cô ở đây làm gì vậy
-Tôi..... - Hye Kyo quay qua định khoe công trình của mình làm từ chiều tới giờ, nhưng cô giật mình thoảng thốt - chúa ơi, toà lâu đài của tôi
-Của cô làm hả, xấu xí thiệt
-Anh.....
-Xin lồi nha, tại hồi này lo chạy qua cứu cô tôi không để ý, bây giờ mới nhớ lại là hồi này mình có đã cái gì đó, thì ra là toà lâu đài bằng cát của cô
-Anh, anh có biết là tôi xây cái này từ chiều tới giờ không? tại sao anh quỉ đi công sức của người ta một cách dể dàng quá vậy?
Hye Kyo ấm ức nhìn tòa lâu đài, công sức từ chiều tới giờ của cô xem như bỏ, nhưng cô không thể trách móc Ji Hoon vì dù sao thì anh làm vậy cũng chỉ vì cứu cô
-Cô biết tôi làm vậy vì cứu cô mà, không cố ý?
-Nhưng mà.....
-Tối rồi, cô nên về khách sạn đi là vừa, không nên ở đây lâu, không tốt đâu, lần sau không có ai cứu cô đâu, tôi về đây, nên nhớ là cô đã mang ơn tôi đó
Nói xong Ji Hoon lạnh lùng bỏ đi, Hye Kyo cũng lủi đủi đi theo,vì có gan bằng trời cô cũng không dám ở lại một mình. vừa đi Hye Kyo vừa buồn tiếc công từ chiều tới giờ của mình lạm
Hye Kyo mệt mõi ngã lưng xuống giường sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô suy nghỉ lại những việc vừa xảy qua vừa rồi tới giờ vần làm cho cô sợ, mà thật lòng cô cũng cảm ơn Ji Hoon, nếu không có hắn chắc cô cũng không biết phải tính sau, nói chung mặc dù lúc nào cũng với khuôn mặc lạnh lùng không bao giờ cười của hắn, nhưng thật tâm thì cũng tốt bụng, chứ nếu không, hắn ta cũng không có giúp cô, và bây giờ cô phải mang ơn hắn. Còn nói về Da Hae, không biết đi chơi vui như thế nào mà bây giờ còn chưa về khách sạn nữa, đã gần 7 giờ rồi còn gị
-Khi nào về rồi sẽ biết
Hye Kyo nói thầm, và cũng vừa lúc đó, Da Hae mở cửa bước vào với khuôn mặt thật vui, đúng là kẻ vừa mới yêu có khác.
-Xin chào, nãy giờ ở nhà vui không?
-Tất nhiên là vui rồi, nhưng làm sao bằng kẻ đang yêu?
Hye Kyo xiên xẻ, nhưng Da Hae cũng không bận tâm, khẻ đánh yêu lên vai cô bạn mà không nhìn đến gương mặc không vui của bạn
-Mày lúc nào cũng thích trêu trọc người khác, như hồi chiều vậy, làm tao và anh dong wook đỏ cả mặc
-Vậy sao, tao chưa tính sổ mày nữa là khác, từ hồi chiều mày với hắn đi đâu vậy
-Chỉ ra ngoài uống nước thôi
-Chỉ ra ngoài uống nước thôi mà mất mấy tiếng đồng hồ, bỏ quên luôn cả cô bạn của mình, có thật hay không, hai người đã làm chuyện gì rồi?
-Mày lúc nào cũng nghỉ bậy bạ, tao với anh ấy chỉ mới quen thôi, và chỉ là người bạn bình thường thôi
-Vậy ả
-Ừ, mà từ chiều tới giờ mày làm cái gì vậy?
-Cuối cùng cũng để ý tới tao rồi sau, bỏ tao ở lại một mình rồi mới nói
Hye Kyo giận dỗi quay mặt ra chồ khác
-Bộ mày giận hả?
-Tất nhiên, nếu như mày có giận không?
-Vậy cho tao xin lổi đi, mà hồi chiều chính mày là người bỏ đi mà
-Nhưng cũng cần phải để ý tới tao một chút chớ, tao cũng biết ghen chứ bộ
-Mày làm như chúng ta là vợ chồng không bằng - Da Hae cười nhẹ rồi ôm vai Hye Kyo nhái giọng - anh biết bà xả rất tốt mà, cho anh xin lổi đi, ngày mai anh bù được không
Hye Kyo cười thật lớn với điệu bộ của Da Hae, như vậy thì làm sao mà cô giận nỗi chứ, nhưng cũng làm bộ, cô nháy giọng nhỏng nhẻo - không, em không chịu đâu
-Vậy em không chịu thì thôi nhé - Nói rồi Da Hae bỏ chạy, Hye Kyo tức tối rượt theo Da Hae, được một lúc, Da Hae ngừng lại thở hổn hển, Hye Kyo cũng vậy
-Thôi cho tao xin, mệt quá rồi, chạy hết nỗi rồi
-Cho cái tội đã bỏ rơi tao rồi còn dám chọc nữa
-Từ đây về sau không dám nữa, ngày mai mày muốn gì, tao chiều hết - Da Hae hốt hoảng la lớn, vì thấy Hye Kyo đang dùng hai ngón tay chỉa về mình
-Mày giữ lời đó nghen, ngày hôm nay tao bị tổn thất nhiều rồi đó, cũng may là tao kịp đem tính mạng về cho mày đó
Thấy cô bạn nữa giỡn nữa thật, Da hae tò mò hỏi :
-Bộ chiều này có chuyện gì sảy ra hả
Hye kyo lắc đầu, vì không muốn Da Hae lo lắng :
-Không có gì, tao chỉ nói giởn thôi, thôi tao mệt rồi, tao đi ngủ đây, còn mày cũng đi tắm đi, không tắm đừng lên giường ngủ với tao, tao kỵ nhất là những người ở dơ
-Mày làm như mày kỉ lắm vậy
-Hơn mày là được rồi
Nói xong Hye Kyo leo lên giường trùm mềm nhắm mắt lại ngủ, còn Da hae cũng không giờn nữa, chỉ mĩm cười rồi bước vào phòng tắm. Hôm nay thật là một ngày có ý nghĩa đối với cô, vì cô cũng biết được một điều là Sau Ngày hôm đó, chẳng phải ngoài cô ra, mà Dong Wook cũng có cám giác như cô, anh thực sự nhớ tới cô, đó có phải tiếng sét ái tình hay không?
-Hồi chiều mày đi đâu, mà tới giờ này mới về ăn khuya với tao vậy? – Ji Hoon lên tiếng, vì nảy giờ ngồi ăn mà không thấy Dong Wook lên tiếng, ngoại trừ cười
-Hôm nay tao gặp người quen, nên nán lại nói chuyện
-Vậy sao? Tao đoán đó nhất định là một cô gái
-Mày lúc nào cũng đoán bậy bạ
Dong Wook cười rồi đánh lên vai của thằng bạn
-Mày làm như tao không biết mày vậy, nếu như không phải là con gái, thì chưa chắc gì làm cho tổng giám đốc Lee Dong Wook cười suốt bửa ăn
Ji Hoon cười trêu chọc Dong Wook, thật là hiếm khi thấy Dong Wook vui như vậy
-Còn mày thì sao, bộ cũng gặp cô nào hay sao, mà này giờ tao cũng thấy mày vui vẻ, biết trêu người khác vậy
-Mày nghỉ vậy à – Ji Hoon lên tiếng rồi chỉ vào dĩa đồ ăn của mình – mày nghỉ mấy cô gái đó có thể thay đổi được tao hay sao, họ đối với tao cũng giống như dĩa đồ ăn này vậy, chẳng ngon và chẳng hấp dẫn tí nào
-Vậy tại sao mày ăn?
-Tại vì tao đói bụng, và ở đây tao thấy chổ này là ngon nhất rồi?
-Mày đúng là kén chọn, hèn chi tới bây giờ không thấy có cô nào là phải rồi
-Không phải tao kén chọn, mà là tại vì họ không xứng
Dong Wook lắc đầu nhìn Ji Hoon, Ji Hoon đúng là một anh chàng kiêu ngạo, anh lúc nào cũng lạnh lùng với tất cả mọi người, nhất là con gái, chỉ có ai là may mắn được Ji Hoon xem là bạn thân.
-Thôi tao không nói tới đề tài đó nữa, khi nào mày trở về Seoul, tao dự định là ngày mai trở về, một tuần du lịch ở đây về cũng đủ làm tao rối đầu rồi
-Vậy mày về trước đi, tao còn phải ở lại quay xong phần videoclip của album của tao nữa, khoảng hai ngày nữa tao mới về
-Ừ
-Thôi mày ăn đi, này giờ lo nói chuyện không, đồ ăn nguội rồi
-Ừ, mà tao quên nói nữa
-Chuyện gì?
-Hình như hồi chiều bác gái có gọi cho mày
-Có chuyện gì không?
-Tao không biết, tao không hỏi
-Vậy à
Rồi hai người im lặng, không ai nói với ai một lời nữa, nói chung mặc dù là hai người bạn thân nhưng Dong Wook không bao giờ hiểu được Ji Hoon nghỉ gì và muốn làm gì, anh lúc nào cũng trầm lặng với những ý nghỉ của mình, trong những lần biểu anh là một ca sỉ, diễn viên nhiệt tình, luôn phấn đấu với nghề nghiệp của mình, nên được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng ngoài đời anh lại một người khó hiểu và lạnh lùng. Tuy vậy anh cũng không phải là một người xấu, ai đối với mọi người rất tốt, nhưng sự lạnh lùng kiêu ngạo của luôn làm cho mọi người một cảm giác khó gần
---------------------------------------ooooooooo---------------------------------------------------
- Tại sao cuộc sống lại hay thay đổi, con người cũng lại hay đổi thay, đó là tại sao vậy? – Hye Kyo chống cám nhìn ra ngoài cửa sổ với những ý nghỉ của mình, cô nghỉ đến cuộc sống của cô, ngày xưa và hôm nay, nó không bao giờ đứng lặng cả, những người cô thương điều bước ra khỏi cuộc đời của cô, đứa bạn cô thân yêu nhất bây giờ cũng sắp phải xa rời cô, bởi vì nó đang yêu, từ ngày rời khỏi singabore tới giờ, nó hay thất hẹn với cô, và đi hẹn họ với Dong Wook, thật sự yêu là cái gì mà làm cho một người thay đổi dể dàng như vậy, một Da Hae hay nghịch ngợm đùa giờn với cô những trò chơi trẻ con bây giờ trở nên rất trửng chạc, mọi việc làm của nó điều trở nên cân nhắc. Mà như vậy cũng tốt, Dong Wook là một người đàn ông tốt cô nghỉ hắn ta sẽ đem hạnh phúc đến cho Da Hae, chẳng phải cô luôn mong muốn Da Hae hạnh phúc hay sau, mà bây giờ lại cảm thấy buồn vì Da hae có bạn trai. Hye Kyo thở dài, rồi đi vào nhà
-Tại sao mình lúc nào cũng đơn độc hết, ăn cơm một mình, ngủ cũng một mình, và cũng phải tự chơi giởn một mình
-A aaaaaaaaaaaaaaa……. Chán chết đi được
Hye Kyo hét lớn, vì cô thực sự đang chán đời, cô muốn làm một cái gì đó, nhưng cô lại không biết mình muốn gì, muốn đập phá, nhưng sợ đập xong, cũng phải tự mình dọn dẹp, mắc công
Đang bực bội, bổng điện thoại reo, Hye Kyo mừng rỡ bắt máy, vì cuối cùng cũng có người nói chuyện với mình, cô nói thật nhanh:
-Alo, tôi Hye Kyo đây, xin lổi ai đầu dây bên đó vậy?
-Là tôi đây, chủ nhà của cô đây.
-Là bà chủ hả, bà gọi tôi có chuyện gì vậy? - Giọng nói của Hye Kyo bây giờ nhẹ dần vì cô biết chuyện gì sắp sảy ra với mình rồi
Người đàn bà ở đầu dây bên kia nói lớn – có chuyện gì chứ, tôi nghỉ cô phải tự biết chứ, tiền nhà đã hơn một tháng rồi đó, cô lo trả tiền nhà cho tôi đi
-Vâng thưa dì, dì cho cháu thêm một tuần nữa đi, cháu sẽ đi xin việc làm, trả tiền cho dì
-Cô nói thì nhớ giữ lời đó, nghỉ tình cô từ đó tới giờ chưa trả trể tiền nhà lần nào, tôi cho cô thêm một tuần đó
-Vâng cám ơn dì
-Làm ơn đừng có suốt ngày thơ với văn, không có ai đọc thơ văn của đâu, cô nên làm một người thực tế đi là vừa
Người đàn bà nói xong liền cúp máy, Hye Kyo cũng thở dài buồn bả, đúng là số cô là số con rệp, bây giờ cũng phải tranh thủ tìm việc làm thôi, nếu không tháng sau cô phải ra ngoài ở thôi. Mà lần này cô cũng không thể nhờ vả Da Hae được nữa, cô đã nợ Da Hae nhiều rồi, bây giờ cô phải tự lo cho mình.
-Bây giờ mình phải tự lo cho mình thôi, bây giờ trời cũng mới mười giờ sáng thôi, còn kịp giờ để đi xin việc làm mà
Rồi Hye Kyo trở vô trong phòng, để chuẩn bị cho một ngày đi xin việc của mình, việc đó cũng không dể đối với cô, vì ở cái thành phố to lớn này, rất khó xin việc làm, nhất là một cô gái chỉ với mảnh bằng trung học như cô.