heo con
Feb 24 2007, 03:47 AM

Ngọc Thư đưa đồng hồ lên coi giờ thêm một lần nữa, còn 5 phút nữa là tới giờ hẹn của cô và Thanh Phong. Cả hai đã quen nhau được gần 2 năm, lúc còn học cấp 3, cả 2 chỉ là bạn cho đến lúc tốt nghiệp thì Thanh Phong đã lấy can đảm thổ lộ cùng cô. Ngọc Thư còn nhớ cảm giác lúc đó thật là vui sướng hạnh phúc, nhưng niềm vui đó có lẽ sẽ ít hơn vì cô quyết định sẽ vào Sài Gòn lập nghiệp. Ước mơ của cô là trở thành nhà ngoại giao xuất sắc, cô muốn vào Sài Gòn đi học đại học và cố kiếm một cuộc sống tốt hơn hiện nay. Mặc dù cô biết Thanh Phong sẽ phản đối và hứa sẽ nuôi cô suốt đời vì gia đình anh không thiếu về mặt tiền bạc. Nhưng cũng chính vì lý do đó mà cô quyết định phải đứng lên bằng chính đôi chân của mình, cô không muốn gia đình anh phải coi thường gia đình cô vì họ nghĩ cô yêu anh chỉ vì tiền.
Thanh Phong nhè nhè đi phía sau Ngọc Thư nhưng cuối cùng bị cô phát hiện.
_Em tới sớm vậy? Hẹn anh ra gấp vậy có chuyện gì không?
Hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh, cô len lén nhìn thái độ của Thanh Phong khi nghe tới tin cô sắp báo.
_Em..... quyết định vào Sài Gòn học đại học ngành ngoại giao. Còn một tuần nữa em sẽ vào đó nhập học.
_Em có nghĩ làm như vậy có tốt cho tụi mình hay không? Không phải anh đã nói sẽ nuôi em và gia đình em sau khi tụi mình lấy nhau sao? Sao bây giờ em lại đổi ý?
Ngọc Thư cứ đều đều trả lời mà mặt cúi gầm xuống vì cô biết anh đang nhìn cô chằm chập.
_Em biết, nhưng nếu như vậy thì suốt cuộc đời này em cũng chẳng ngước đầu lên được với gia đình anh. Em không muốn phải sống trong cảnh suốt ngày phải nhìn ánh mắt của mọi người.
Khẽ ngước nhìn Thanh Phong, cô nhỏ giọng hỏi.
_Anh có tôn trọng ý kiến của em không?
_Ừ, anh tôn trọng ý kiến của em, anh sẽ chờ khi em hoàn thành việc học. Lúc đó tụi mình sẽ làm đám cưới, vậy được không?
Không ngờ mọi việc lại suôn sẻ như vậy, cô cứ tưởng mọi việc sẽ rất khó khăn. Ôm chầm lấy Thanh Phong vào lòng, Ngọc Thư cảm thấy mình thấy mình thật hạnh phúc khi biết mình đã quen người đàn ông thật rộng lượng. Cả hai cứ vậy ôm lấy nhau như để bù cho thời gian sắp tới họ sẽ khó gặp nhau thường xuyên.
Còn tiếp.......
LittleMissLe
Feb 24 2007, 11:21 AM
huongxuan
Feb 24 2007, 03:56 PM
heo con
Feb 26 2007, 09:27 PM
4 năm sau...............
Ngọc Thư tháo cặp kiếng ra dụi dụi mắt. Cô vừa lo hoàn thành cho xong tất cả
những bài tập sau cùng, còn 1 tuần nữa là kết thúc năm học, 4 năm học dài đằng
đằng của cô. Ngước mắt nhìn đồng hồ, đã quá nửa đêm rồi, chắc bây giờ Thanh
Phong đang ngủ rồi. Ngọc Thư tự mỉm cười mãn nguyện, không bao lâu nữa là cô
sẽ gặp lại anh, đã 4 năm rồi không gặp lại, không biết anh sẽ như thế nào nếu thấy cô về, chắc anh sẽ mừng lắm. Suốt cả mấy năm qua, cô và anh chỉ nói chuyện qua điện thoại,cô đã tự hứa với lòng là không về quê cho tới lúc học thành tài thật sự,mặc dù vậy nhưng tình cảm của cô đối với anh vẫn không thay đổi, cô mong mau sớm đến hết 1 tuần để được trở về bên anh, ôm chặt lấy anh và lấy lại những hơi ấm ngày xưa mà cô nhớ mãi trong những ngày nơi đất khách. Đưa tay tắt chiếc đèn nơi bàn học, cô mang cả những mơ mộng khi cô hội ngộ lại với Thanh Phong vào trong giấc mộng, một giấc mộng đẹp.
_Ba má, anh hai, út, con về rồi nè!
Tiếng Ngọc Thư vang lên rộn cả một khu xóm vốn yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng reo hò của gia đình Ngọc Thư.
_Thư, con về rồi hả, chu choa ơi, khổ cho con quá!
Bà Tâm vừa vuốt mặt con vừa xuýt xoa đau xót.
_Khổ gì đâu má, con đi học mà chứ có phải đi đánh trận đâu mà khổ.
_Phải đó, cái bà này, con nó vừa về chưa kịp nghỉ ngơi gì cả.
Ông Tâm khẽ trách vợ thì Ngọc Thư chạy lại ôm cánh tay chai cứng của ông lay nhẹ.
_Ba đừng la má, má thương con nên mới nói vậy thôi mà.
Vuốt mặt con. ông cười hiền hòa.
_Ừ, ba biết rồi, hai má con bây là một phe mà, lúc nào cũng bênh cho nhau, đúng là mẹ nào con nấy, ông bà nói không sai chút nào cả.
Cả nhà ông Tâm cứ thế rôm rả từ ngoài ngỗ vào tận trong nhà vẫn không hết chuyện. Ngọc Thư vội vã lôi những gói quà vừa mua ở Sài Gòn ra phát cho mọi người. Nhìn ông bà Tâm vui vẻ bên những món quà nhỏ không đáng là bao nhiêu làm cô thương ba má vô hạn. Thằng Út đang hí hửng với bộ xe đồ chơi cô cho thì nó chợt dừng lại hỏi cô.
_Chị ba về vậy anh Phong có biết không?
_Ừ phải, em báo cho nó biết chưa? Nghe nói là gần đây bận lắm, cho nên cũng ít gặp nó lắm.
Quốc Thịnh cũng đang xếp lại bộ jean mà cô vừa mua cho vừa thắc mắc hỏi cô.
_Bận gì mà bận, nó suốt ngày cứ đèo theo con Oanh ở nhà kế bên thì còn gì thời gian mà gặp.
_Oanh nào vậy má? Ngọc Thư ngạc nhiên hỏi.
Bà Tâm vừa lỡ mồm nói thì bị ông Tâm ra dấu bà im lặng. Khi phát hiện ra có
Ngọc Thư đang ngơ ngác nhìn thì bà sợ hãi đánh lãng.
_À, Oanh con ông bà Thụy ở kế bên nhà mình, nó nhỏ hơn con một tuổi, nó có nhờ thằng Phong kèm học mấy năm cuối đó mà.
Cô gật đầu ra vẻ đã hiểu rõ.
_Thì ra là vậy. Để lát con gọi cho ảnh, bây giờ có gì cho con ăn không? Con đói quá!
_Ừ để má dọn cho con ăn, má mừng quá nên quên hỏi con đói chưa nữa, đợi má tí.
Bà Tâm lật đật đứng dậy đi vào nhà bếp chuẫn bị cơm trưa.
_Từ từ đi má, con đợi được mà.
Ngọc Thư vui vẻ giúp ông Tâm dọn dẹp lại đồ đạc đang bừa ra qua một bên để kịp cho dọn cơm. Đã lâu rồi cô mới có lại không khí ăn cơm gia đình mà cô mong nhớ khi còn ở Sài Gòn, cô chỉ mong thời gian mong ngừng lại để không phải tiếc nuối trong những ngày sắp tới cô vắng nhà.
con nho dang ghet
Feb 26 2007, 11:10 PM
quên phứt anh P ở quê đi, lên xì gòn kím anh khác
thanx sis H C
LittleMissLe
Feb 27 2007, 04:41 PM
heo con
Feb 28 2007, 04:10 PM
con nho dang ghet
Feb 28 2007, 07:57 PM
QUOTE(heo con @ Feb 28 2007, 04:10 PM)
xin nói rõ CNDG ko bao vờ xin chữ kí... mình chảnh ma.......
xin chàng 1 đứa con thui kekekeke
LittleMissLe
Mar 1 2007, 03:31 PM
QUOTE(con nho dang ghet @ Feb 28 2007, 07:57 PM)
xin chàng 1 đứa con thui kekekeke
chùi ... bộ hết đồ xin dzồi hay seo mà Chùm đòi "của nợ" đó ..... 1 thân 1 mình bộ hổng sướng hơn seo .... có thêm nó thì chẳng có đi kiếm anh chàng khác ... lỡ ba nó xù ....... thì 1 mình ôm con ... chán chít ... hehehe
heo con
Mar 2 2007, 05:52 AM
_Dạ, con chào bác, cho con hỏi có anh Phong ở nhà không ạ?
Bà Chánh đang ngồi trước nhà phe phấy cái quạt giấy, bà cười giả tạo chào đón cô.
_Ái chà, con Thư vừa về hả cháu, thằng Phong đang dạy học cho con Oanh ở phòng trên đó, cháu lên kiếm nó đi. À, mà cháu có biết con oanh không nhỉ? Con nhỏ thiệt là giỏi, lại siêng nữa chứ, suốt cả buổi cứ bám theo thằng Phong nhà bác, nhiều lúc bác còn tưởng hai đứa nó sắp lấy nhau nữa chứ. Ấy chết, sao bác lại nói thế, xin lỗi cháu nha, cháu vào kiếm nó đi.
Nghe bà Chánh huyên thuyên một hồi về chuyện cô oanh gì đó mà Ngọc Thư phải chịu đựng. Cô biết bà đang nói móc nói xéo về cô, từ lâu cô đã biết bà Chánh chẳng yêu thích gì cô vì bởi cô con nhà nghèo, không địa vị trong xã hội. Cúi đầu chào bà rồi cô đi cho nhanh lên phòng kiếm Phong bỏ qua nhưng lời nói mà cô không muốn nghe tới.
Nhưng khi tới của phòng thì khiến cô còn bị sốc hơn khi thấy Thái Oanh đang ôm lấy Thanh Phong thật âu yếm, cô cố nén tiếng nấc mà theo dõi cuộc nói chuyện giữa hai người họ qua khe cửa nhỏ.
_Em bỏ anh ra coi Oanh, em có thể nào ngồi đàng hoàng mà học có được không?
Thái Oanh yểu điệu ra vẻ dỗi hờn với anh mà Ngọc Thư thấy mà chỉ muốn xông vô để sáng tỏ mọi chuyện nhưng cô không làm vậy.
_Ứ..... anh còn ngại gì nữa, anh cũng biết tình cảm của em rồi mà.
Thanh Phong cố gỡ cánh tay đang xiết lấy anh ra và xô Thái Oanh ra một bên.
_Nhưng mà anh đã có Ngọc Thư rồi. Em không còn hy vọng gì đâu.
Thái Oanh bĩu môi chế giễu.
_Ngọc Thư, Ngọc Thư........ suốt ngày cứ Thư này Thư nọ, anh không thấy chán à?
Em đây thấy ngán lắm rồi, em còn nhớ hôm sinh nhật em, anh tặng cho em con gấu bông ôm hình trái tim I love you đó sao? Nếu anh cũng không thích em, vậy sao còn tặng em cái đó để làm gì. Thôi mà, đừng làm bộ nữa mà.
Nói vừa hết câu là cô cúi xuống tìm môi anh mà hôn tới tấp, ngay cả Thanh Phong cũng đáp trả lại Thái Oanh nụ hôn không khác gì cô. Cả hai cứ thế ôm lấy nhau mà hôn, không biết có Ngọc Thư đau lòng chứng kiến cảnh tượng thật hãi hùng. Bỗng nhiên phía sau cô tiếng bà Chánh vang lên làm cô giật cả mình, Thái Oanh
và Thanh Phong cũng vội vã buông nhau ra giật thót.
_Ngọc Thư, sao không vào trong mà đứng đây làm gì vậy hả?
Ngọc Thư cứ vậy không nói nên lời ôm mặt bỏ chạy ra ngoài mà lòng cô cứ như từng mũi dao đang cứa lấy cứa để. Thanh Phong mở toang cánh cửa thì gặp bà Chánh đang đứng đó, anh hỏi gấp.
_Má vừa mới nói Thư tới hả má?
_Chứ còn Thư nào nữa.
Nhăn mặt anh trách bà.
_sao má không báo con biết, má giết chết con rồi.
_Gì, bây giờ mày lại trách bà già này, giỏi quá mà, vì con nhỏ đó mà mày trách má hả, con ơi là con..........
Không them nói lại bà Chánh, anh bỏ chạy đi kiếm Ngọc Thư mọi nơi nhưng đều không gặp.
_Thư ơi, em đang ở đâu?
Thanh Phong cứ thế chạy tới nhà của cô, rồi nhà lũ bạn mà cô quen biết, ngay cả những chỗ mà hai đứa từng hẹn hò cũng không thấy cô đâu. Trời đang đổ mưa tầm tã mà bóng dáng Ngọc Thư vẫn chưa kiếm ra, anh gọi to tên cô mong được nhận lại trả lời mà hầu như vô vọng.
Thất vọng não nề, anh lững thững đi về nhà. Khi vừa tới trước cỗng, anh chợt phát hiện Ngọc Thy ngồi co ro chỗ đó, cả người đều ướt sũng, môi tím ngắt, mắt mũi đỏ hoe. Vừa mừng vừa lo Thanh Phong vội chạy lại đỡ lấy cô đứng lên, anh ôm lấy cô hỏi tới tấp.
_Thư à, em đã đi đâu vậy? Em biết anh đi kiếm em cực lắm không?
Vội đẩy anh ra, Ngọc Thư rút chiếc nhẫn trên tay trả lại cho anh, cô thút thít nói không nên lời.
_Tụi mình chia tay đi, từ nay đừng tới kiếm em nữa.
_Thư à, nghe anh giải thích nè em, em đừng như vậy mà, nghe anh giải thích.
Lắc đầu vô vọng cô gạt cánh tay anh ra, cô lạnh lùng đáp trả mà nước mắt cứ tuôn.
_Không cần, em đã tận mắt chứng kiến, chính tai em đã nghe, anh còn gì để nói nữa. Em đã quyết định, em sẽ sang mỹ du học, nhà trường vừa cấp học bổng cho em, thực sự em không muốn lãng phí cơ hội này. Bây giờ thì em đã được toại nguyện, hy vọng anh ở lại được hạnh phúc.
Nói xong là cô bỏ đi về nhà mình để lại Thanh Phong đứng nắm chặt lấy chiếc nhẫn mà lòng đầy hối hận.
Vừa về tới nhà là Ngọc Thư đổ bệnh nặng, một phần vì do dầm mưa mà cũng vì do quá bị sốc nên cô phải ngã quỵ xuống. Mặc dù cả nhà cũng đoán được mọi chuyện nhưng không anh đành lên tiếng vì làm thế chỉ khiến cô thêm đau lòng. Đặc biệt là khi nghe cô nói sẽ qua mỹ du học, ai nấy cũng vừa vui vừa buồn. Vui là vì cô có cơ hội được mở mang kiến thức, có cơ hội đổi đời, còn buồn là sẽ phải không được gặp cô trong khoảng thời gian dài. Tuy không ai nói ra nhưng cũng hiểu rõ mọi người đang nghĩ gì.
Rồi cũng tới ngày cô lên máy bay đi du học, ngày đó bà Tâm khóc nhiều vô kể, còn ông Tâm thì nhẹ nhàng khuyên bảo con cố gắng trong những ngày nơi đất khách quên người. Riêng Quốc THịnh và thằng Út thì im lặng nắm tay Ngọc Thư như không muốn rời. Đảo mắt nhìn xung quanh, cô cố tìm lấy hình bóng quen thuộc nhưng không thấy. Im lặng chào cả nhà lần nữa rồi cô đi vào phòng cách ly mà cô không quên vẫy chào mọi người bên ngoài. Nước mắt cô trào xuống không nguôi vì không biết cô phải làm sao để mới vượt qua những ngày mới bên mỹ.
================================================================================
========================
5 năm sau............
_Ngọc Thư, em làm xong chưa? Anh muốn hẹn em đi ăn cơm tối.
Lẹ tay lo xếp chồng hồ sơ đang chất đống trên bàn làm việc, miệng cô tươi cười trả lời Phi Tuấn.
_Xong rồi, đợi em xếp cho xong giấy tờ đã rồi mình đi.
Đưa tay lấy chiếc túi sách rồi cất bước với Phi Tuấn, Ngọc Thư cười nói rôm rả bàn chuyện sẽ đi ăn ở đâu. Ngọc Thư bây giờ đang làm thư ký cho một đài truyền thông do Phi Tuấn làm giám đốc. Cô và Phi Tuấn đã tình cờ gặp nhau trong buổi học ở thư viện lúc cả hai đang tìm cùng một quyển sách, nhưng vì lúc đó chỉ còn một quyển nên hị đành chia nhau ngày mà dùng. Từ đó họ trở thành bạn cho tới lúc tốt nghiệp, vì do ba của Phi Tuấn có sẵn công ty nên anh đành phải giúp một tay, sau đó cô cũng được nhận vào làm thư kí cho anh cũng đã được 1 năm. Dừng trước khu nhà hàng sang trọng, Phi Tuấn dìu Ngọc Thư cùng vào bên trong theo sự chỉ dẫn của bồi bàn. Đang trong lúc cả hai đang chờ đợi món tráng miệng thì Phi Tuấn chợt lên tiếng ngỏ lời với Ngọc Thư. Nắm lấy bàn tay cô, anh nhẹ nhàng hỏi.
_ Thư nè, em biết rõ anh theo đuổi em từ hồi còn học đại học. Cho tới giờ cũng đã được 4 năm, em định cho anh chờ đến bao lâu nữa?
Rụt cánh tay của mình lại, Ngọc Thư cười buồn nhìn Phi Tuấn mà cô không biết phải nói làm sao.
_Anh Tuấn, xin lỗi anh. Lòng em từ khi rời quên nhà đi qua đây thì trái tim em đã bị bỏ lại nơi đó. Bao nhiêu năm qua em chỉ một lòng lo cho sự nghiệp và giúp đỡ cho gia đình em phần nào, chứ ngoài ra em không suy nghĩ đến chuyện khác.
_Chẳng lẽ cho tới giờ em vẫn không quên được người đàn ông đó. Anh ta đã phản bội em, chẳng lẽ em còn yêu hắn sao?
Phi Tuấn đau đớn lên tiếng mà lòng đau như cắt.
_Em không biết nhưng nhiều lúc em nhớ tới ảnh da diết không thể tả.
_Em có biết ba má anh đang hối anh đi xem mắt, thật lòng anh không muốn đi. Ngọc Thư, em có thể giúp anh một chuyện được không? hãy giả làm vị hôn thê của anh một thời gian, như vậy thì anh mới có thể thoát được.
Ngọc Thư nhảy dựng lên khi nghe lời yêu cầu khó tin của Phi Tuấn.
_Anh nói gì kì vậy?
_Ngọc thư, anh chỉ yêu một người con gái và đó là em. Chỉ cần em giả làm vợ anh
thì bất cứ điều gì anh cũng làm, anh hứa sau khi đám cưới là anh sẽ ngủ riêng. Anh không làm khó em đâu. Cho tới khi cả hai đều tìm thấy hạnh phúc của chính mình thì mình sẽ li dị, lúc đó anh sẽ không để em phải bị thiệt thòi gì đâu.
Nhìn thấy cảnh Phi Tuấn đang cầu xin cô mà nhớ lại những ngày cô gọi về bên nhà, ông bà Tâm cứ thay nhau mà hối cô về xem mắt. Nhiều lúc cô muốn kiếm đại ai đó lấy cho xong, như vậy thì không phải nghe lời càm ràm của ba má. Thấy Phi Tuấn cũng cùng cảnh ngộ giống như mình, vả lại anh cũng đồng ý sẽ tôn trọng quyền cá nhân của mỗi người sau khi kết hôn. nói chung Phi Tuấn và cô chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa chứ không có gì khác. Nghĩ tới Thanh Phong thì chắc bây giờ cũng đã cưới vợ và đã có vài đứa con, cô còn mong đợi gì nữa cơ chứ. Khẽ gật đầu đồng ý, Phi Tuấn thì mừng hết cỡ, anh vội chở cô tới tiệm nữ trang mua ngay một cặp nhẫn cưới đeo ngay vào tay Ngọc Thư. Nhìn chiếc nhẫn hột xoàn sáng lấp lánh sang trọng biết chừng nào mà trong lòng cô cứ buồn đâu đâu. Sau đó không lâu thì đám cưới cũng diễn ra, mặc dù thiếu vắng đi sự hiện diện của gia đình nhà gái nhưng cũng được sự đồng ý của họ. Đám cưới tổ chức thật rình rang, xứng đáng là lễ cưới của con trai một nhà truyền thông có tầm cỡ. Ngày cô đi về nhà chồng mà trong lòng cô buồn vô hạn. Tuy mặt cô luôn tươi cười nhưng trong lòng thì tan nát. Còn Phi Tuấn thì khỏi nói, anh mừng cười tít cả mắt. Nói chung ai nấy cũng tưởng là cô và Phi tuấn thật sự yêu thương nhau, nhưng ai có biết đó chỉ là giả tạo, một sự tránh né của hai bên khi không muốn một sự thúc đẩy của gia đình. Tuần trăng mật Phi Tuấn nói muốn về Việt Nam thăm ba má Ngọc Thư. Cũng phải thôi, ngày cưới đã thiếu ông bà tâm đã đành, ít nhất cũng phải dẫn Phi Tuấn về ra mắt họ hàng bà con xóm làng chứ. Lặng thầm nhìn Phi Tuấn vui vẻ mà cô không phải không ngậm ngùi.
con nho dang ghet
Mar 2 2007, 07:44 AM
là hô vẫn ở Mỹ hả
ở đó mà có đám cưới giả nữa hả
ngộ hén
heo con
Mar 2 2007, 07:46 AM
đám cưới giả thì chỉ có mình Phi Tuấn và Ngọc Thư mới biết, còn những người khác đều nghĩ nó là đám cưới thiệt, hi hihi.............
LittleMissLe
Mar 2 2007, 11:17 AM
huongxuan
Mar 2 2007, 10:14 PM
LittleMissLe
Mar 3 2007, 10:51 AM
dzị chắc anh chàng Phi Thân đó ở trong không trung dzồi... ý lộn ở chỗ khỉ o gò ái dzồi..... phải chi anh chàng đó đi lạc dzào đây thì sẽ như Đường Tăng, 0 thể nào tránh khỏi các yêu nhềnh nhệnh... hhhehehe
heo con
Mar 3 2007, 08:19 PM
LittleMissLe
Mar 4 2007, 10:08 PM
ậy ậy.... LMiss chưa có tu thành chánh hỏa....ý tu thành yêu.... nên 0 dám phỏng tay trên sis đâu............
hoa_sua
Mar 5 2007, 01:56 AM
Xem ra cũng đang gay go quá hả? 1 lần đám cưới là đã kể như 1 lần gãy gánh , vậy mà lại là đám cưới giã thì thật là nguy to......
con nho dang ghet
Mar 5 2007, 04:49 AM
QUOTE(hoa_sua @ Mar 5 2007, 01:56 AM)
Xem ra cũng đang gay go quá hả? 1 lần đám cưới là đã kể như 1 lần gãy gánh , vậy mà lại là đám cưới giã thì thật là nguy to......
vậy mà trong truyện fần lớn là hạnh fúc đó sis
còn ngoài đời chắc ko tới 5 tháng
hoa_sua
Mar 5 2007, 10:34 PM
Không biết dẫn truyện tiếp theo và kết thúc truyện này sẽ ra sao , nhưng nghe cái tựa " Mối tình không trọn vẹn " Thì có cảm giác thật là buồn , dường như những mối tình đẹp sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn...nhưng những kỷ niệm và hình bóng ấy sẽ chẳng bao giờ nhạt phai....
heo con
Mar 6 2007, 06:34 AM
chà, không ngờ mấy sis tình cảm dạt dào chan chứa quá, đọc truyện mà thấy mấy sis có cảm xúc ghê

, thank you for ủng hộ HC, để HC 1 phút ghi nhớ giây phút này

, hic hic............
heo con
Mar 6 2007, 06:46 AM
_Ba má! Con nhớ ba má quá!
Ngọc Thư vừa bước ra khỏi phòng kiểm soát là chạy tới ôm chầm lấy ông bà Tâm thật chặt. Nhìn thấy ông bà đã có phần thay đổi hơn trước qua cách ăn mặc và hình dáng. Cũng phải thôi, cô đã cố gắn biết ngần này chỉ vì muốn ba má được sung sướng. Phi Tuấn thì lo lụi cụi đẩy mấy chiếc vali to kồng kềnh đi ra mỉm cười cùng ba má vợ. Thật ra trong anh cũng rất hồi hộp, dù sao cũng là lần đầu tiên ra mắt ba má vợ thì ai mà chẳng như vậy. Quốc Thịnh lật đật chạy lại dành đẩy cho Phi Tuấn.
_Ơ, anh để cho em, em làm được mà.
Phi Tuấn ngần ngại lên tiếng từ chối khi thấy Quốc Thịnh một hai đòi giúp.
_Được rồi, người nhà cả mà, ngại gì nữa, em qua với ba má đi.
_Anh cứ để anh hai làm đi, nếu không thì anh không được yên từ đây về đến nhà đâu.
Ngọc Thư lại kéo tay Phi Tuấn tới chỗ ông bà Tâm chào hỏi. Quốc Thịnh nghe tới em mình nói vậy thì khẽ cốc đầu em gái mình hù dọa.
_ Cái con này, có chồng rồi mà tính tình vẫn không chịu sửa, chứng nào tật nấy, có tin anh quýnh không hả?
Rụt cổ cô lè lưỡi bỏ chạy tới chỗ bà Tâm ôm ghì lấy bà như không muốn rời. Phi Tuấn từ từ lại gần cúi đầu chào lễ phép.
_Con chào..........ba má!
_Ừ, con cũng mệt rồi, về nhà nằm nghĩ chút rồi ba nói má dọn cơm cho tụi bây ăn, thôi về đi kẻo trời nắng.
Cả gia đình lục đục kéo nhau đi về mà ai nấy đều cười nói rôm rả, chỉ có Phi Tuấn thì còn hơi ngượng vì dù gì cũng lần đầu ra mắt, anh phải cố ra vẻ đàng hoàng tí mong được lòng ba má vợ. Ngọc Thư từ nãy giờ nhìn thấy bộ dạng của anh mà không khỏi buồn cười, không ngờ một giám đốc truyền thông nổi tiếng luôn tự tin và bình tĩnh trong mọi tình huống, vậy mà khi gặp gia đình vợ thì cũng luống cuống không khác một ai.
================================================== ================================================== ======
Buổi tối sau khi đã phát quà cho mọi người, nhìn thấy vẻ mệt mỏi của cô và Phi Tuấn, bà Tâm khéo léo đề nghị để hai người đi nghỉ sớm. Khi bà Tâm dẫn cả hai tới căn phòng ngày xưa của Ngọc Thư bây giờ đã thay vào chiếc giường lớn hơn cho hai vợ chồng cô thì Phi Tuấn buộc miệng hỏi.
_Ủa, tụi con ngủ chung hả?
Bà Tâm ngơ ngác nhìn Phi Tuấn như người rớt từ cung trăng xuống rồi bật cười, bà khéo chọc.
_Ô hay, chẳng lẽ bên mỹ vợ chồng ở riêng à? Vậy có cần má sắp xếp cho con phòng riêng không?
Ngọc Thư khẽ đập lưng chồng cười giả lả với bà tâm rồi liếc mắt với Phi Tuấn ra dấu im lặng.
_Ha ha ha, ảnh giỡn thôi má, chồng con bên mỹ hay nói giỡn lắm. Anh giỡn gì kì vậy hả?
_Dạ phải má, con chỉ giỡn thôi hà. Vậy má ngủ ngon.
Bà Tâm nhìn điệu bộ của cả hai mà bà không biết tụi này có phải là vợ chồng hay không nữa, bà cười chúc ngủ ngon tới cả hai rồi đi về phòng mình. Phi Tuấn vừa đóng lại cửa là Ngọc Thư đã ở sẵn trên giường lấy chiếc gối ôm làm ranh giới chi đôi chiếc giường ra, cô ra điều lệ.
_Ok, bây giờ em không thể nào tàn nhẫn đến nỗi phải bắt anh ngủ dưới đất, dù sao ở việt nam toàn là nhà đất, tối sẽ rất lạnh. Em chia ra làm hai bên, phận ai người đó nằm, lấn qua là bị cho xuống đất nằm ráng chịu, ok?
_Ok.
Phi Tuấn lục đục chui lên nửa bên kia nằm yên vị thì tiếng gõ cửa phòng lại vang lên. Phi Tuấn nhanh chóng phóng qua bên Ngọc Thư ôm cứng cô lại thì cũng lúc cánh cửa mở ra, bà Tâm thục đầu vào nói vọng thêm.
_hai đứa có cần gì thì gọi má, đừng có ngại.
_Dạ má.
Cả hai cùng đồng thanh cười tươi trả lời như vẻ hạnh phúc lắm. Nói xong là bà lo lẹ đi về phòng nhưng trên môi vẫn không ngớt nụ cười khó hiểu. Ngọc Thư vùng vẫy la.
_Anh làm cái gì vậy hả, chưa gì mà đã phạm luật?
_Hey, đã đóng kịch phải đóng cho khéo, khi nãy má đi vào, nếu thấy hai đứa mình mà nằm ngủ vợ một bên chồng một bên vậy có giống ai không, như vậy chỉ gây thêm nghi ngờ mà thôi.
Cô im lặng khi cảm thấy anh nói cũng có lý, xong cô vẫn không chịu thua vẫn tiếp tục hỏi.
_Vậy sao bây giờ còn chưa chịu buông? Tính lợi dụng hả?
_Hả?
Phi Tuấn giả vờ như không hiểu, Ngọc Thư hất mặt về phía bên kia ra dấu.
_Về bên kia mau, hay muốn xuống đất nằm, lựa chọn đi.
_OH! Ai mà thèm chứ, người đâu mà dữ thấy mồ, coi bộ tự tôi chuốc hoạ vào thân rồi !
Phi Tuấn lầm bầm nho nhỏ rồi tiu nghỉu bò trở về vị trí cũ nằm im, nhưng tất cả đều không qua được mắt Ngọc Thư, cô vặn vẹo lại hỏi.
_Anh mới nói cái gì đó?
_Không có, anh nói anh có phước mới cưới được người vợ như em. Hì hì........
Phi Tuấn nhe hàm răng cười với cô nhưng cô thì ngược lại, cô giả lơ nhắm mắt ngủ mà thấy buồn cười cho cái tính con nít của chồng mình. Thật ra từ khi về đây, cô muốn hỏi về tình hình của Thanh phong nhưng vì cô sợ sẽ làm mọi người không vui nên cô không dám hỏi. Cô chỉ mong có thời gian để có thể gặp lại anh và nói chuyện, cô không hiểu sao cho tới giờ cô vẫn không quên được anh, cô đang nghĩ không biết rồi đây liệu có còn ai khác sẽ giúp cô gạt hình bóng Thanh Phong ra và bước vào trái tim cô thêm một lần nữa. Cái suy nghĩ đó cứ đi theo cô vào tận giấc ngủ say.
mt811
Mar 6 2007, 08:08 AM
con nho dang ghet
Mar 6 2007, 09:16 AM
trời oai trời
gặp ng tốt vậy ma ko chịu nhào vô thiệt, potay
LittleMissLe
Mar 6 2007, 10:47 AM
QUOTE(con nho dang ghet @ Mar 6 2007, 09:16 AM)
trời oai trời
gặp ng tốt vậy ma ko chịu nhào vô thiệt, potay
NT cố tình chừa Phi Thân cho Chùm mà lị ... hehehe
thanks sis Tiểu Hợi
heo con
Mar 10 2007, 11:10 PM
hoa_sua
Mar 12 2007, 06:50 AM
Típ tục đi bé heocon ơi , truyện đang hấp dẫn mà
huongxuan
Mar 12 2007, 09:26 AM
vtjohn22
Mar 12 2007, 09:19 PM
post tiep di sis ui, truyen hay lam ^^
tudinhhuong00
Mar 13 2007, 01:38 AM
Lại thêm 1 truyện đưa nàng dzìa dinh rùi mới từ từ xây lâu đài tình ái nữa rùi

dạo này tình yêu đến sau hôn nhân hơi nhiều á
LittleMissLe
Mar 14 2007, 11:13 AM
QUOTE(heo con @ Mar 10 2007, 11:10 PM)
oéc, người ta có tên đẹp như vầy mà LMISSLE gọi là Phi Thân, nội nghe cái tên này không mà sao nhớ tới bộ phim Tây Du Kí có Tôn Ngộ Không hay phi thân vậy nè trời, hi hi.....

tại sis đặt tên nhân vật tuấn tú qué nên khó gọi ... cứ thân thân như dzị thì sẽ gọi hơn, hehhee
oh... tiếp nữa đi sis Tiểu Hợi ... bộ sis định phi thân đi đâu nữa à ??? hehehe
heo con
Mar 19 2007, 10:15 PM
Tiếng gà gáy đánh thức Ngọc Thư lờ mờ tỉnh giấc, bổng nhiên cô cảm thấy có gì đó đang đè siết chặt lấy cô khiến cô không dậy được. Cố mở cặp mắt thật to, bỗng nhiên cô la thật to làm phá vỡ cả không gian tĩnh lặng buổi sáng. Tiếng hét của cô vô tình đánh thức cả nhà phải thức dậy theo, ông bà Tâm cùng Quốc Thịnh và thằng Út lật đật chạy xem xảy ra chuyện gì.
_Có chuyện gì vậy bây? mới sáng sớm mà con Thư la lối om xòm gì đó?
_Hì hì, dạ không có gì, vợ con đang luyện giọng buổi sáng, hồi ở mỹ, sáng nào cổ cũng làm vậy hết đó, ba má yên tâm.
Mọi người ai nấy đều thở phải nhẹ nhõm đi lo công việc riêng của họ, để lại Ngọc Thư đang nhìn Phi Tuấn như muốn ăn tươi nuốt sống chồng mình không bằng.
_Luyện giọng? Anh nói vậy là có ý gì hả?
_Anh đâu còn biết dùng lý do gì bây giờ, chẳng lẽ nói vợ con la vì con ôm cổ.
Ngọc Thư vẫn không chịu thua cố bắt lý lại anh khiến anh cũng phải đau đầu theo.
_Thôi, em không nói tới chuyện đó nữa. Bây giờ về vụ chính, tại sao anh phá nội quy lấn sang bên em?
Phi Tuấn giơ hai tay lên trời ra vẻ mình vô tội, anh chỉ ranh giới cố giải thích cho Ngọc Thư hiểu rõ.
_Hey, đừng có nói oan cho anh. Em nhìn nè, ranh giới ở giữa, theo cách phán quyết thì tính từ chỗ em bắt đầu nằm tối qua cho tới sáng nay thì bị di chuyển từ ngoài vô trong, bên anh thì cũng y chang bị di chuyển từ ngoài vô trong, vậy.............
Phi Tuấn nói tới đây thì gãi đầu cười huề nói nhỏ giọng hẳn.
_Vậy...... tụi mình đều cùng phá lệ, huề cả làng.
Đột nhiên anh lên tiếng cố bào chữa cho hành động không cố ý của mình, anh lắp bắp.
_ Nhưng........nhưng mà làm sao anh biết được, từ trước tới giờ anh ngủ hay lăn lung tung, làm sao anh sửa được.
_Anh........anh..............
Phi Tuấn biết cô đang bí lối, anh cố hỏi ghẹo cô làm cô phải nhỏ giọng xuống mà trả lời không dám to tiếng.
_Em ngủ có lăn không?
_Ừm.......em không biết..........chỉ có những lú sáng thức dậy em thấy mình nằm ở vị trí khác mà thôi.
Vỗ tay ra vẻ phán quyết vụ án đang điều tra, Phi Tuấn kết thúc.
_Vậy thì đúng rồi, chứng tỏ em cũng ngủ lăn mà còn la chí chóe, người gì đâu mà không nhìn kĩ đã lo kết tội oan cho chồng mình, thiệt là.............
Phi Tuấn lắc đầu bước xuống giường len lén nhìn vợ đang bối rối mặt mày nhăn nhó ngồi đó mà cảm thấy thiệt vui sướng.
_Có vợ như vậy phá bả hằng ngày thì cũng vui.
Anh mỉm cười thích thú đi ra sau nhà để lại Ngọc Thư ngồi đó ôm lại cái gối dí vô mặt vì xấu hổ.
giothianhdabiet
Mar 20 2007, 11:10 AM
thanks sis Heocon, thêm một đoạn dài đi sis ít quá sis ui.....
Phi Tuấn nói đúng quá ai ngủ mà chả lăn....
heo con
Mar 24 2007, 12:29 AM
_Má, con muốn đi chợ với má!
Ngọc Thư ôm lấy cánh tay gầy guộc của bà Tâm, cô dìu bà ra chợ mua một ít thứ về làm cơm trưa cho cả nhà. Đã lâu rồi cô không có thưởng thức hương vị họp chợ mà ngày xưa cô thường cùng đám bạn lông nhông khắp xóm để ăn vặt. Cô vừa đi vừa thích thú như đứ trẻ được mẹ dẫn đi chợ tết không bằng. Bỗng nhiên cả hai đều đứng khựng lại khi thấy bóng dáng Thái Oanh đang đi tới từ xa, một bên thì lụi cụi lựa đồ, còn một tay thì lo nắm giữ một đứa bé khoảng 3, 4 tuổi rất dễ thương. Bà Tâm thấy vậy thì lườm nguýt ra vẻ ghét bỏ, bà lục đục kéo tay cô đi chỗ khác thì cô ợm ờ nói.
_Má à, má đi trước đi, có gì con về thẳng nhà luôn, má đừng lo cho con.
Nói xong là cô biến đi mất, bà Tâm thì đang tính cản cô lại nhưng không được vì dòng người đi chợ buổi sáng rất đông, bà không tài nào đuổi theo kịp, thở dài bà tiếp tục lo mua những thứ còn thiều cho kịp giờ trưa.
Thái Oanh mỉm cười nhận tiền thối từ bà chủ quán thì lụi cụi đứng lên, bắt gặp Ngọc Thư đang đứng im đó, Thái Oanh gượng cười xấu hổ ngoảnh mặt đi nơi khác. Ngọc Thư như thông cảm, cô tiến lại gần nhỏ nhẹ bắt chuyện.
_Tụi mình nói chuyện một lát được không?
Thái Oanh khẽ gật đầu đồng ý. Sau đó cả hai cùng đi đến một quán nước mía không xa, Thái Oanh vội đỡ đứa bé ngồi bên cạnh xuống, Ngọc Thư im lặng theo dõi hành động của hai mẹ con Thái Oanh mà những đau buồn năm xưa chợt hiện về.
_Con của em đó à?
_Vâng.
Ngọc Thư mỉm cười nhìn đưa bé hỏi thân thiện.
_Cháu tên gì?
_Cháu tên Thái Bảo.
_Thái Bảo! Dễ thương quá, cháu mấy tuổi rồi?
_Dạ cháu ba tuổi.
Thằng bé ngọng nghịu trả lời cô. Ngọc Thy ngắm nhìn đứa bẻ thật kĩ nhưng đều không phát hiện một điểm gì đó giống Thanh Phong, ngay cả nụ cười cũng không hề giống. Thái Oanh như hiểu được Ngọc Thư đang suy nghĩ điều gì, cô lên tiếng trả lời mặc dù Ngọc Thư không hỏi ra miệng.
_Em lấy chồng sau khi chị xuất ngoại được 1 năm, ảnh là một giáo viên, tuy lương bổng không gì nhiều nhưng cũng đủ nuôi sống cả nhà.
Ngọc Thư ngạc nhiên quay lại nhìn Thái Oanh.
_Không phải em kết hôn với Thanh Phong à?
Thái Oanh cười buồn ngắm nhìn đứa con đang thích thú ly nước mía ngọt lịm mà nói.
_Làm sao em có thể chung sống với một ngườikhi người đó lại yêu người con gái khác.
Im lặng một lát cô lại tiếp tục cho câu chuyện của mình, nhìn Ngọc Thư, thái Oanh nắm lấy tay cô kể lể.
_Chị Thư à, anh Thanh Phong rất yêu chị, sau ngày chị đi mất, ảnh không ngó ngàng gì đến em, ngay cả má của anh mà ảnh cũng không màng đến. Má của ảnh cũng đã từng tự ý sang nhà hỏi cưới em cho ảnh hy vọng ảnh sẽ sớm quên được chị, mặc dù ảnh không nói gì nhưng em biết ảnh không cần biết đến ai ảnh sẽ lấy. Em tưởng dù gì thì mình cũng làm đám cưới với ảnh, chỉ cần một thời gian ở bên cạnh chăm lo cho ảnh thì anh sẽ đổi ý. Nhưng chị có biết không, trước một ngày làm đám cưới, ảnh hẹn em ra công viên và hỏi em.
_Em có thật sự muốn làm đám cưới với anh?
_Ơ, anh hỏi gì lạ vậy? Chỉ còn một ngày nữa là đam cưới, anh sao vậy?
_Không sao, anh chỉ muốn biết em thật lòng muốn làm đám cưới với anh chứ?
_Em......em...yêu anh.........................
_ Nhưng anh không hề yêu em. Thái Oanh, anh nói cho em biết. Suốt cuộc đời này anh chỉ yêu mình Ngọc Thư, anh đã làm cổ đau lòng rồi, nhưng anh cũng không muốn làm em phải đau lòng vì anh. Nếu em lấy anh, em có nghĩ đến tương lai của em hay không? Bây giờ mình hủy đám cưới cũng còn kịp mà!
_Anh nói gì vậy? Anh biết rõ em yêu anh mà.
_Anh biết, nhưng hôn nhân không phải chỉ cần mình yêu người khác là được mà phải là hai người cùng yêu thương nhau, như vậy mới có hạnh phúc. Mình cùng nhau hủy đám cưới này nha em.
_Thiệt sự anh muốn làm vậy?
_Đúng!
Thái Oanh nghẹn ngào nói trong nước mắt mà lòng Ngọc Thư như có gì đó đang siết lại
không nói nên lời.
_Sau đó thì sao?
Thái oanh vội lau khô giọt nước mắt tiếp tục câu chuyện.
_Sau đó tất nhiên là đám cưới không xảy ra. Ba má em giận lắm, la em thậm tệ. Còn về phần má của anh Phong thì tức giận, la lối anh nhiều thứ, nhưng ảnh chỉ im lặng mà lắng nghe, sau dần vì chịu đựng không nổi, ảnh lớn tiếng với má ảnh và bỏ lên Sài Gòn một thời gian kiếm việc làm. Bây giờ nghe đâu ảnh đang làm cho một công ty lớn em cũng không biết rõ.
Ngọc Thư im lặng đắng cay cố nén nước mắt trong lòng khi nghe tới câu chuyện của hai người họ. Thằng bé nãy giờ cứ nhìn mẹ nó, rồi lại Ngọc Thư thi nhau chảy nước mắt thì lay cánh tay Thái Oanh hỏi.
_Má ơi má, sao má khóc vậy? Mà sao cô kia cũng khóc luôn vậy?
Thái Oanh nín khóc vỗ về đứa con rồi nắm tay nó đứng dậy tính ra về. Trước khi đi, cô còn nói vọng lại với Ngọc Thy.
_Chị đi kiếm ảnh đi, ảnh còn yêu chị lắm, cho tới giờ vẫn độc thân đợi chờ chị. Ảnh nói đợi chị về để cầu xin chị tha thứ.
Ngọc Thư mỉm cười cay đắng đưa bàn tay đeo nhẫn lên cho Thái Oanh thấy, cô đáp gỏn lọn.
_Tôi đã có chồng rồi.
Thái Oanh đứng im một hồi nhoẻn cười buồn nói một câu rồi chào Ngọc Thư đi mất.
_Đúng là số phận trêu ghẹo tụi mình.
Ngọc Thư cũng lầm bầm trong miệng chỉ mình cô nghe.
_Phải, số phận đang trêu lấy chúng ta.
huongxuan
Mar 24 2007, 08:01 AM
LittleMissLe
Mar 25 2007, 10:32 AM
heo con
Mar 25 2007, 04:23 PM
chà, xem ra nếu như HC cố hành hạ Phi Thân một chút là mấy sis xúm lại quýnh HC một trận tơi bời phải không?

Hic......hic............khổ thân tác giả quá, tiến thoái lưỡng nannan.........
huongxuan
Mar 25 2007, 08:22 PM
QUOTE(heo con @ Mar 25 2007, 04:23 PM)
chà, xem ra nếu như HC cố hành hạ Phi Thân một chút là mấy sis xúm lại quýnh HC một trận tơi bời phải không?

Hic......hic............khổ thân tác giả quá, tiến thoái lưỡng nannan.........

Sis hành hạ anh chàng một chút cũng được, miễn là đừng bắt anh chàng cô đơn một mình khi sis hạ màng kết thúc thôi
LittleMissLe
Mar 26 2007, 09:34 AM
QUOTE(heo con @ Mar 25 2007, 04:23 PM)
chà, xem ra nếu như HC cố hành hạ Phi Thân một chút là mấy sis xúm lại quýnh HC một trận tơi bời phải không?

Hic......hic............khổ thân tác giả quá, tiến thoái lưỡng nannan.........

sis mướn Chùm làm bảo vệ thì bảo đảm chả có ai dám lại gần, hehehe
heo con
Apr 4 2007, 11:05 PM
Sau giờ cơm trưa, Phi Tuấn thì đi nghỉ trưa, riêng Ngọc Thư thì lững thững đi ra dạo một vòng nơi ngày xưa mà Thanh Phong và cô từng hẹn hò. Bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về trước mắt cô làm lòng cô nghẹn lại. Cũng chỗ này, ngày xưa cô hay ngồi đợi anh, và cũng con đường này, ngày ấy anh hay đi tới gặp cô. Đột nhiên Ngọc Thư dụi dụi mắt, dưới ánh nắng chói chang, cô phát hiện có bóng dáng quen thuộc đi trên con đường ấy hướng về phía cô. Ngọc Thư bật lên tiếng gọi theo kiểu phản xạ.
_Thanh........... Phong!
huongxuan
Apr 5 2007, 11:17 AM
LittleMissLe
Apr 5 2007, 08:54 PM
QUOTE(heo con @ Apr 4 2007, 11:05 PM)
Sau giờ cơm trưa, Phi Tuấn thì đi nghỉ trưa, riêng Ngọc Thư thì lững thững đi ra dạo một vòng nơi ngày xưa mà Thanh Phong và cô từng hẹn hò. Bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về trước mắt cô làm lòng cô nghẹn lại. Cũng chỗ này, ngày xưa cô hay ngồi đợi anh, và cũng con đường này, ngày ấy anh hay đi tới gặp cô. Đột nhiên Ngọc Thư dụi dụi mắt, dưới ánh nắng chói chang, cô phát hiện có bóng dáng quen thuộc đi trên con đường ấy hướng về phía cô. Ngọc Thư bật lên tiếng gọi theo kiểu phản xạ.
_Thanh........... Phong! bớ Chùm uiiiiiiiiiiiiiiiii............. dzô đây tẩy chay ng` này coi ..................ý lộn ... bảo vệ Tiểu Hợi Tỷ Tỷ để cho her được an tâm làm trọn nhiệm vụ yêu cầu .... kekekkee
heo con
Apr 10 2007, 04:02 AM
Như mất niềm hy vọng, cô nhỏ giọng cất tiếng nói.
_Là anh hả, anh Tuấn. Sao anh biết em ở đây mà kiếm.
Lật đật ngồi cạnh cô, anh buồn buồn đáp.
_Là anh hai nói cho anh hay.
_Oh!
Ngọc Thư gật đầu hiểu rồi im lặng nhìn cảnh vật. Không khí trở nên ảm đạm hơn
khi Phi Tuấn hỏi cô.
_Em.....mới gọi tên Thanh Phong! Em mong gặp ảnh lắm à?
Ngọc Thư vẫn im lặng không nói gì, Phi Tuấn thấy vậy cũng im theo. Cả hai cứ thế nhìn xung quanh mà không ai nói với ai một câu gì. Đột nhiên Ngọc Thư thỏ thẻ nói nhỏ nhưng cũng đủ cho anh nghe được.
_Xin lỗi.
_Về chuyện gì?
_Thật ra em vẫn không quên được ảnh. Em thật không phải khi chấp nhận lấy anh. Khiến anh phải chịu thiệt thòi.
Khẽ mỉm cười ấm áp, anh trấn an Ngọc Thư.
_Không có, anh thấy thú vị lắm, không phải hai vợ chồng mình chí choé suốt ngày sao, như vậy thì mới không buồn chán. Chứng tỏ em cũng không có thực sự ghét anh.
Ngọc Thư bật cười nhìn ánh mắt cám ơn, cô cứ vậy nhìn chằm chằm vào Phi Tuấn làm anh phải đưa tay rờ mặt mình hỏi mà quên mất khi nãy tay anh đang vọc đất.
_Gì vậy? Anh đẹp trai quá à?
_Gì chứ, đẹp cái nỗi gì. Mặt dính đất kìa, dơ thấy mồ. Đi rửa mặt đi cha nội.
Phi Tuấn giật mình loay hoay thì Ngọc Thư đưa cho anh hộp phấn cho anh soi.
_Á, ghê quá, anh bôi lên hồi nào vậy.
_Kệ anh, em đi trước, ở lại mà làm đẹp tiếp cho gương mặt của anh đi.
Ngọc Thư đứng dậy bỏ đi làm Phi Tuấn ú ở gọi theo. Lục đục một hồi rồi anh cũng đuổi theo cô, cả hai cứ vậy trên con đường ngày xưa mà rượt đuổi nhau khúc khích cười. Cảnh tượng này thật giống cảnh xưa nhưng người con trai thì đã thay vào người khác
LittleMissLe
Apr 10 2007, 05:05 PM
meogay
Apr 10 2007, 06:24 PM
heo con
Apr 17 2007, 02:17 AM
Cuối cùng thì cũng đã qua những ngày thăm quê nhà, vợ chồng Ngọc Thư cùng gia đình mình ra phi trường. Bà Tâm nước mắt dàn dụa ôm lấy đứa con gái mà chẳng chịu buông, bà cứ cố dặn dò con gái cách làm dâu nơi xứ người làm Phi Tuấn phải nói khô cả nước miếng nào là trong nhà có người làm.....v.....v.., thêm vào đó ông Tâm hết lời dỗ dành nhưng hai người đàn bà già trẻ đều không chịu buông nhau ra. Ngọc Thư đứng nhìn người thân đang ở ngoài kia mà lòng buồn vô hạn. Cô mong ước thời gian thêm chậm lại để cô có thể hưởng thêm giây phút ấm áp của đứa con xa nhà. Phi Tuấn chăm chú nhìn thấy vợ mình buồn hiu nên cố tình nắm lấy tay cô mà vỗ về.
_Em đừng buồn, anh hứa nếu mình có thời gian rảnh, anh sẽ dẫn em về đây
thăm ba má.
Ngọc Thư cảm kích nhìn chồng mà hỏi.
_Thiệt hả?
_Thiệt. Nhưng em phải hứa với anh một điều kiện mới được.
_Điều kiện gì?
Phi Tuấn mỉm cười bí ẩn thì thầm vào tai cô vợ nhỏ bé.
_Lần sau mình về, nhất định cả gia đình ba người chúng ta sẽ cùng về chung, được không?
Ngọc thư ngơ ngác không hiểu anh nói cái gì, cô ngây thơ hỏi lại.
_Ba người? Ai là người thứ ba vậy?
Nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Ngọc Thư, anh tinh quái tra lời.
_Anh, em, và thằng con của tụi mình. không phải ba người chứ là gì.
Ngọc Thư nổi nóng đập một cú vào đầu của Phi Tuấn làm cho hành khách xung quanh phải quay đầu lại nhìn họ. Giả lả cười với mọi người xong cô ngiến răng nói gằn từng chữ.
_Anh muốn chết rồi hả?Anh tính lợi dụng em?
lilswtie_tee
Apr 17 2007, 02:16 PM

cô Ngọc Thư này chắc cũng có tình cảm với anh Tuấn này đây..

. Nhưng.. sao Tee cảm thấy tội Thanh Phong quá...chỉ 1 lần lầm lỗi mà fải chịu cảnh mất Thư, và đã đau khổ suốt mấy năm trời chưa đủ nữa... Tuy rằng Phi Tuấn kô có lỗi gì khi yêu Ngọc Thư...chỉ vì "anh vẫn mãi là người đến sau"....
sis Heo ơi....
bao giờ mới cho họ gặp lại đây?
LittleMissLe
Apr 17 2007, 05:32 PM
heo con
Apr 20 2007, 06:51 PM
Vừa lúc ấy, có người bảo an của hàng không tới gần hai người họ, người bảo an đó ân cần hỏi han.
_Thưa quý khách, có chuyện gì vậy ạ?
_Không, vợ tôi lỡ tay quơ trúng tôi, không có gì hết, cám ơn anh.
Phi Tuấn vội đỡ lời thế vợ hy vọng không gặp rắc rối gì thêm. Người bảo an lại một lần nữa nhắc nhở họ.
_Nếu vậy thì quý khách nên nhanh chân một chút, vì máy bay đã gần cất cánh.
_Được, cám ơn nhiều.
Phi Tuấn cũng vẫn nét mặt tươi cười đó quay qua nhìn cô vợ cúi đầu mà mặt đỏ lên vì xấu hổ, anh tiến tới ôm lấy bờ vai nhỏ của cô mà nhỏ nhẹ bảo.
_Đi thôi em yêu, coi chừng trễ giờ.
Ngọc Thư bất ngờ bối rối vùng ra khỏi cánh tay anh thì bị anh siết lại thì thầm nhỏ vào tai cô.
_Giả bộ một chút, người ta đang nhìn.
Quay qua thấy người bảo an vẫn đứng đó nhìn theo mình, cô nở nụ cười thật tươi rồi ngoan ngoãn bước theo chồng mình mà không nói năng gì. Khi đã yên vị vào chỗ ngồi, Phi Tuấn vẫn không tha quay sang vợ ghẹo.
_Em đóng kịch hay thiệt đó. Anh đang nghĩ sao em không học nghành điện ảnh mà vào công ty anh làm thư ký vậy?
Tự hào Ngọc Thư vuốt mặt mình rồi ngạo nghễ.
_Giờ anh mới biết sao. Vợ anh từng diễn kịch chung với lớp hồi cấp ba đó.
Phi Tuấn giả vờ hâm mộ tiếp tục thả mồi.
_Oh, em giỏi quá, vậy anh biết em đóng vai gì rồi.
_Anh biết sao, vai gì?
Ngọc Thư tò mò ngây thơ hỏi chồng.
_Vai Thị NỞ trong vở kịch Chí Phèo phải không?
Nói đến đây thì anh cười lên ngặt nghẽo làm cho Ngọc Thư phải mắc cở, đỏ mặt tía tai mà nhéo lia nhéo lịa vào người anh.
_Anh chọc em, anh cứ chờ xem, coi anh có còn dám chọc em như vậy nữa không.
_OK OK, anh chừa, đau quá, tha cho anh.
PHi Tuấn vẫn tiếp tục cười khúc khích làm cho cô tiếp viên đi ngang phải cất
tiếng.
_Chà, vợ chồng anh chị hạnh phúc thiệt, chị thiệt biết làm cho anh vui. Hâm mộ thiệt.
Ngọc Thư định lên tiếng bào chữa thì bị anh nắm lấy tay trả lời trước khiến cô chỉ im lặng ngoan ngoãn cười mà trong lòng đang trào lên phong ba bão táp.
_Cám ơn, chúng tôi mới làm đám cưới, vợ tôi chiều chồng lắm, cứ làm tôi cười suốt ngày. Phải không em yêu?
Phi Tuấn nháy mắt nhìn Ngọc Thư mà khiến cô muốn dộng vô bản mặt hắn một trận nhưng đành chịu nhìn cho đến lúc trở về mỹ.
_Phải, anh.......yêu!
Tới chữ yêu cô nhéo sau lưng anh một cái làm anh muốn chảy cả nước mắt mà không dám nói nên lời. Cả hai cứ giả cười nhìn theo cô tiếp viên cho tới lúc cô ấy đi khuất thì họ mới nín bặt rồi phận ai làm việc nấy. Riêng Ngọc Thư vẫn còn cay cú về vụ lúc nãy, cô thì thầm trong miệng.
_Anh cứ chờ xem, đợi đến lúc về mỹ, xem tôi hành hạ anh ra sao.
quanchualuumanh
Apr 20 2007, 09:36 PM
ah Nàng Ngọc Thư này hơi bị wá đáng ah nha, có phải là vợ thiệt của người ta đâu muh đòi hành hạ người ta. Unless cô nàng cũng đã coi mình là vợ của anh chàng Phi Nước Đại nì