Bực lòng trời đổ cơn mưa
Vần vũ mây đen phủ kín đầu
Xối xả mưa tuôn cùng với đá
Quất trúng thịt da, lạnh buốt người
Trời mới vừa đây chang hoà nắng
Chợt rồi gió tới thét gầm vang
Giận người nhân thế hay tàn phá
Trời trút cơn mưa đánh kẻ tà
Trời giận thiệt rồi đó thấy không,
đánh không thương tiếc xuống gian trần
Còn bao nhiêu nữa ngày nhân thế
Để sửa sai lầm, để được yêu???? Hôm qua nổi hứng làm cơm bì, nhà không có sẳn thịt nên T tui xách giỏ chợ, hôm qua supermarket có bán quá chừng bông đẹp, T tui mê, lựa cho một mớ, chất đầy một hộp carton. Lựa đồ xong T tui hí hửng ra về, nôn nao mong mau tới nhà để bỏ bông ra chậu và để làm tiếp món bì đang dang dở.
Một chuyến xe, chạy ngang trước mũi, tiếc gì đâu, trể có vài giây. Trong lúc ngồi chờ chuyến xe thứ hai T tui nhìn những cánh hồng. Ôi nó đẹp làm sao! T tui không có tay trồng hồng, lần nào mua về, để được vài ngày nó chết hết, tức mình tui đã thề không bao giờ mua hồng nữa, chỉ đi ngắm hồng của người ta thôi. Vậy mà bữa nay tôi đã không kìm được lòng, khi nhìn thấy những cánh hồng phơn phớt nhẹ, những búp hồng vừa cỡ. Tôi chọn lấy một chậu và thầm thì thầm với cây bông "kỳ này mày ở với tao lâu lâu nha, đừng chết vội!"
Vừa vào được chuyến xe thứ hai vài giây thì trời vần vũ cơn mưa, mưa xối xả, giận dữ quất mạnh dòng nước vào cửa kiếng xe.Chỉ có vài bến là tới nhà, có kịp qua cơn mưa? Rồi tôi thấy đói bụng, cái đói bắt đầu cồn cào, nhìn đồng hồ đã gần 3h chiều. Từ sáng ham chơi, chưa có gì trong bụng. Tôi thầm nghĩ, khi tới bến rồi, không biết có nên ngồi xe chạy tiếp hướng ngược lại, cho tới khi mưa tạnh, nhưng cơn đói đã chống đối tất cả, cái cảm giác lại phải rời xa cái nhà khiến cơn đói càng cồn cào hơn.
Tới bến tôi không ra vội mà ngồi nán lại trong xe, một anh chàng hành khách khác cũng đồng cảnh ngộ, chạy lên xin người lái xe, hãy báo cho chúng tôi một tiếng trước khi ông ta rời bến, để chúng tôi có thể chạy ra ngoài.
Ở chuyến xe vừa tới chúng tôi không tá túc được bao lâu. Mọi người chạy ra ngoài đứng nép trong máy hiên bến xe. Mưa vẫn ào ào trút nước, mới vừa rồi còn nắng chang chang đó, vậy mà bây giờ không những mưa, còn có đá nữa, và gió thổi lạnh, lúc ra đi, chỉ có cái áo thun dây mỏng. Cái đói, quyện với cái lạnh khiến tui tủi thân muốn khóc, đồ ăn mua về, không có cái gì nhâm nhi được. Trời thì cứ gầm thét, không biết lúc nào sẽ ngưng. Người người bàng hoàng hối hả. Xe cảnh sát, cứu thương hụ kèn rầm trời, chỉ trong thoáng chốc thôi mà đã xẩy ra tại nạn ở đâu đó rồi.
Trời vần vũ làm cho sóng mobile cũng bị loạn. Tôi nhủ thầm, ông trời chơi tui mà. Dẫu biết rằng tôi không phải là người duy nhất chịu trận trong cơn mưa. Nhưng hoàn cảnh xui xẻo khiến tui phải suy nghĩ lại. Có lẽ tội tui nặng nên trời phạt tới bây giờ chưa xong.
Cuối cùng khi mưa bớt tàn ác một chút, tôi gọi được thông về nhà, và cầu cứu người bạn đem dù ra rước tôi.
Người ta ra, tụi giận cá chém thớt không thèm trả lời, nói năng chi hết. Chỉ nói được hai chữ "cám ơn" khi bạn tui vừa ra thôi.
Về nhà, buồn tủi vì nổi khổ dầm mưa đi chợ, tui làm bì xong ăn một mình không cho ai ăn hết.
Nghĩ lại tui thấy mình cũng tiểu nhân. Nhưng nào giờ tui có bao giờ tự nhận là đại nhân đâu. Tui biết tui lỗi lầm nhiều lắm. Nên đã gồng mình chịu sự trừng phạt của ông trời bấy lâu nay.
Ông trời, con làm quấy ông phạt sao cứ phạt, khi phạt xong rồi ông trả lại con những nụ cười nha. Mô phật.