Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Tiểu Muội Cát Tường
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
XiMuoiCaNa

Mười tám tháng ba,

Một ngày của năm năm về trước, từ một người không tin vào định mệnh, tôi bắt đầu tin định mệnh. Từ một tên tiểu sinh vô danh, tôi biến thành một nhà văn. Tôi lấy bút hiệu là Vô Nhị. Vô Nhị bởi vì tôi chỉ biết viết văn về một người, và chỉ cho một người. Có lẽ cả cuộc đời tôi cũng chỉ có thể hoàn thành được mỗi một sáng tác. Nó hoàn toàn không phải là một tác phẩm kinh điển gì, nhưng nó đánh dấu cho một chuyện tình, một bước ngoặc của cuộc đời....

Ta bị lưu đầy trong chốn tình si
Đêm từng đêm ta ôm nhiều mộng mị
Bóng dáng em ta ngỡ là điếu thuốc
Ta nghiện ta say ta quên mất lối về

Cát Tường! Cái tên như nói hộ con người nàng. Cát Tường! Nơi đây tôi vẫn chờ.


Những dòng chữ ngắn ngủi cũng đủ làm hàng trăm nghìn độc giả xôn xao. Có kẻ xôn xao vì không biết gã văn sĩ si tình ấy là ai. Có kẻ xôn xao vì ray rức đoạn kết thật khó hiểu. Cũng có kẻ tò mò vì không biết câu chuyện thế nào mà thu hút được nhiều bạn đọc. Nhưng dầu gì đi nữa, là nguyên nhân nào thì Vô Nhị cũng đã trở thành cái tên đầy ấn tượng, được nhắc đến từ miệng của nhiều người, bắt nguồn từ câu chuyện dài hàng kỳ mà tờ Nhật Báo đã đăng tải mỗi tuần.

Nói tới đây chắc các bạn cũng tò mò, muốn biết câu chuyện ấy như thế nào chứ gì. Nào, chúng ta hãy tìm xem lại trang đầu để hiểu thêm về anh chàng Vô Nhị là người như thế nào nhé.

Câu chuyện bắt đầu như thế này...

Như mọi năm, cộng đồng người Việt tại thành phố chúng tôi trong ngày tết nguyên đáng đều có tổ chức một buổi văn nghệ đón mừng năm mới với sự tham gia, hưởng ứng của đông đảo mọi người. Dĩ nhiên là trong đó không thể thiếu phần tôi, bởi vì tôi là con trai của ngài Võ Chi Sơn, đương thời là Hội Đồng Trưởng, cũng là người có địa vị nhất trong giới người Việt ở nơi này mà. Người ta nói cái gì là... Hổ Phụ không sanh cái gì con - ây, không biết nho mà cứ sổ nho, bởi vậy ba tôi thường than thở tôi ở đây lâu ngày bị mất gốc vì nói chuyện câu nào cũng hay chêm nữa nạc nữa mở chẳng ai hiểu gì cả. Thôi cứ nói tóm lại là cha nào thì con nấy đi. Tôi cũng có máu mặt, được nhiều đàn em nể phục lắm chứ bộ.

Nói vậy xin ai chớ hiểu lầm tôi là một tay xã hội đen hay gì đó. Không phải đâu, tôi là một Phật tử chân chính, ba tuổi đã quy y rồi, năm tuổi đã biết đọc kinh niệm Phật. Bởi vậy mà ai cũng khen tôi có căn cơ, có duyên với nhà Phật. Tôi còn có ý tưởng rằng sau này sẽ vào chùa xuất gia tu thành chánh quả. Nhưng chuyện đời không như ý muốn, mọi thứ đều đi trật đường rầy. Hay bởi vì nghiệp tôi với đời còn quá nặng phải chịu nhiều thử thách nên bổn mạng có số đào hoa, tướng tá hào hoa phong nhã, con mắt đa tình, biết thưởng thức cái đẹp, trái tim sớm bị rung cảm, mười ba tuổi đã học biết yêu rồi. Không yêu làm sao được khi nào cũng bị con gái theo đuổi, lòng không đủ vững thì cuối cùng bị một cô tóm lấy trái tim thôi. Cũng bởi tại thế mà tôi có tánh tự phụ. Có nhiều cô gái ban đầu ghét tôi vì tánh này nhưng cuối cùng tiếp cận lại bị tánh này của tôi thu phục. Tự phụ tôi lại càng tự phụ. Hà hà

Chắc các bạn nghe tôi nói tới đây thấy tôi là một người đáng ghét lắm? Hai mươi mốt tuổi, ở cái lứa còn chưa trãi đời nhiều thì gã con trai nào cũng như thế, nhất là khi được người ta ca tụng, ngưỡng mộ quá sớm. Nhưng kẻ khuyết điểm nào cũng có một ưu điểm. Ưu điểm lớn nhất của tôi là tôi rất vui vẻ, nhiệt tình. Tôi tham gia nhiều công tác xã hội, làm những công việc gây quỹ giúp đỡ nhiều người. Trong gia đình Phật Tử, tôi lại là một thầy giáo nghiêm trang, tích cực giảng dạy, rèn luyện cho nhóm trẻ. Vì thế mà có nhiều người yêu mến tôi lắm, lời nói cũng rất được nể trọng. Bọn trẻ thường gọi tôi bằng danh từ thân mật: Đại Sư Huynh.

Trở lại với chuyện văn nghệ, số là trong ngày hôm đó sẽ có tiết mục trình diễn thời trang đi kèm với bài hát khá sôi động, dễ thương: Cho Anh Xin Số Nhà do tôi và Thu Vân xướng hát. Rủi ro ngày hôm đó Thu Vân bị ốm nặng không đến tham dự được. Mọi người con đang phân vân, chưa biết xử trí ra sao, vì bài này mọi thứ được sắp xếp là song ca, không thể đổi thành đơn ca được. Cuối cùng thì may mắn xuất hiện kịp thời một nhân vật thay thế kịp thời. Cô ta được mệnh danh là giọng ca vàng, nhóm trưởng của phái đoàn Phật Giáo Phước Luân, xưa nay vốn có tình cảm gắn bó với chùa Phổ Hiền của chúng tôi, hôm nay họ đến với thân phận là khách mời. Cũng chính cô ấy, về sau tôi mới biết được là cô nàng tiểu muội bất đắc dĩ của mình, Cát Tường.

Cát Tường được đưa tới ngay sân vận hội. Khi đến cô vẫn còn thở hổn hển cho thấy ngay sự vội vã, gấp rút. Chúng tôi vỏn vẹn chỉ có mười lăm phút tập dợt trước khi màn biểu diển bắt đầu. Nhưng không vì ấy mà mà làm hỏng đi kế hoạch. Tiết mục của chúng tôi rất thành công, chúng tôi hát rất ăn khớp, phụ họa rất linh hoạt. Qua đó tôi mới thầm phục tài ứng phó của cô nàng tuổi trẻ tài cao này. Cô xứng đáng để làm nhóm trưởng. Bọn họ gọi cô là: Đại Sư Tỷ.

Nhóm Phước Luân còn đóng góp thêm điệu múa sơn cước qua bài hát Nỗi Buồn Châu Pha. Với màn trình diễn này, đại sư tỷ của họ hóa thân thành một nàng sơn cước với nét đẹp liêu trai đang chìm đắm trong giấc ngủ, bỗng tiếng chim hót vang, mặt trời ló dạng, cô choàng tỉnh, tung tăng vác gùi theo những đôi trai gái trong làng lên núi, đôi chân tung tăng, nhịp nhàng múa hát. Màn trình diễn của họ rất xuất sắc, đem đến những điệu múa mới lạ được đông đảo khán giả hoan nghênh hưởng ứng. Buổi văn nghệ ấy chúng tôi đã gây quỷ thu được rất nhiều tiền gởi về tặng những trẻ em nghèo trong nước như quà tết.

Tiểu muội của tôi tài sắc kim toàn như thế ấy. Cô đẹp như ánh trăng rằm, nụ cười xinh như hoa hàm tiếu, thêm cái khí khái đại hiệp trong người khiến bao kẻ nhìn thấy không khỏi không yêu mến, những gã con trai gặp phải không thể không ngẩn ngơ. Vậy mà tài sắc của nàng lại không làm cho trái tim tôi rung cảm. Kẻ làm cho tôi phải ra ngẩn vào ngơ, hồn phách phi tán lại là chị em thân của cô ấy, Nguyệt Kiều. Cô như hạt sương mai, mảnh khảnh, hiền lành, dịu dàng, đôi mắt buồn như biết nói, làn má đỏ như hoa đào, khi cười mang nét e thẹn đến đáng yêu. Người ta nói yểu điệu thục nữ, quân tử háo cầu mà. Tôi cũng là một quân tử thì làm sao tránh khỏi.

Phải chi nếu ngày ấy tôi phải lòng tiểu muội ngay từ đầu thì cuộc đời tôi chắn hẳn đã đi qua ngã rẽ khác, biết đâu chừng tốt hơn.

Tôi thường hay qua đêm nhà Bằng. Chúng tôi thân như anh em ruột. Bác Bình, bác Diệu, tức ba mẹ của Bằng cũng là bạn học thưở xưa của ba mẹ tôi. Ngày mới qua đây, chân ướt chân ráo gia đình tôi cũng được họ bảo trợ, giúp đỡ rất nhiều. Cho nên chuyện tôi có ở lại nhà Bằng suốt đêm không về đối với cả nhà cũng là chuyện thường, thậm chí đi mấy bữa, chỉ cần gọi một cú điện báo là được duyệt OK ngay. Dù sao tôi cũng là con trai, lại lớn tới chừng này rồi, nên có phần được dễ dãi.

Tối đó sau buổi văn nghệ tôi ở chơi nhà Bằng, cả bọn chúng tôi tụ lại gầy sòng, đánh bài tới khuya. Mệt quá tôi ngủ lại bên ấy tới tám giờ sáng hôm sau mới về. Mệt mỏi trong người vì chưa ngủ đủ giấc, vừa về tới nhà tôi đã mò ngay vào phòng, định bụng ngã ngay xuống giường đánh một giấc.

Vừa mở cửa phòng, chưa kịp tiến thêm bước nào nữa, tôi đã thấy ngay chiếc đầu của ai lù lù trước mặt, lúc qua lắc lại. Định thần nhìn lại thì thấy rõ thân hình của một người con gái, cô hất mái tóc, xoay mặt về hướng tôi cài lại chiếc cúc áo cuối cùng. May quá, cô vừa thay xong y phục nên tôi chẳng kịp nhìn thấy gì cả. Cô vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt mở trừng lên trong sự kinh ngạc, rồi cô hét to lên.

- Á á á á á á á

Tôi cũng hồn phách phi tán, bất tri bất giác hét lớn theo cô

- Á á á á á á

Mẹ tôi hớt hải từ sau bếp chạy lên hỏi lớn.
- Chuyện gì? Chuyện gì xảy ra vậy?

Cô vẫn còn hét to lên. Tôi la oai oải.

- Cô ấy làm gì trong phòng con? Tại sao mẹ lại để người lạ vô phòng con?

Đến bây giờ mẹ mới thở phào nhẹ nhõm như trút được lo lắng.

- À, chỉ có vậy thôi hả? Thế mà nghe bây la lớn làm tao hết hồn. Cát Tường là con của bác Phụng đấy, nó ở đây chơi vài ngày, mẹ để ở đỡ phòng con. Mấy ngày nay con đi mất biệt nên mẹ chưa kịp nói cho con biết. Hai đứa hôm qua không phải có gặp ở buổi văn nghệ, coi như cũng đã quen biết rồi. Từ nay con cứ coi nó như tiểu muội. Mấy ngày kế tiếp qua phòng sách của ba con ngủ đỡ đi nha.

Cát Tường thôi kêu lớn, lúc lắc mái tóc cười với tôi.

- A, thì ra đây là anh Phi đó hả? Nghe danh bấy lâu giờ mới biết. Thất lễ thất lễ.

Cô vòng tay pha trò. Tôi chưa hết ngớ ngẩn thì cô đã tinh nghịch ghé gần bên tôi nói nhỏ.

- Nhưng mà có một điều người ta nói không đúng. Họ nói anh lịch sự lắm, nhưng đâu phải. Vào phòng người ta mà không biết gõ cửa trước gì hết. Hừm Hừm

Tôi phát ngượng.

- Nhưng đây là phòng của tôi mà.

- Rất tiếc từ nay sẽ không phải. Phòng của anh là ở phòng sách kìa. Đồ của anh tối qua đã được em dọn hết qua đó rồi. Há há.

Cô cười hắc hắc, không cho tôi có cơ hội phản chiêu đã biến nhanh ra phía ngoài. Tôi cuộn tay lại bực mình, hượm hặc đi về phòng sách. Ơ hay, từ đâu tôi có thêm một tiểu muội, lại bị nó chiếm mất giang sơn của mình. Nỗi bực này thật không thể diển tả.

Cơn buồn ngủ cũng theo đó mà biến đi mất. Tôi bỏ đi tắm, thay đồ chỉnh tề, chuẩn bị đi ra ngoài. Tôi xách đôi giày tiến tới phía phòng khách ngồi xuống mang lại vớ tất. Cát Tường cũng đang ở nơi ấy. Cô vừa ăn mì, vừa xem Ti Vi. Nhìn thấy tôi, cô nuốt vội cọng mì, uống ngay một ngụm nước hỏi nhanh.

- Anh đi đâu vậy? Có đi chùa thì cho em quá giang với. Lát nữa em cũng phải có mặt ở đó.

Tôi nhìn Cát Tường mà không khỏi chắt thầm, cô nàng này tự nhiên ghê gớm, còn nói y như đây là nhà của mình, không có e dè tí nào. Con gái gì thiệt kì khôi.

Tôi kiếm cớ từ chối.

- Ồ, anh còn phải ghé nhà mấy đứa bạn nữa. Em theo không tiện đâu, lát nữa mẹ anh cũng đi mà, em đợi đi theo mẹ đi.

Cô nghe tôi nói vậy càng tỏ ra hấp tấp hơn.

- Tiện mà, tiện mà. Anh đi đâu cho em đi theo đó. Bác gái bảo em đi theo anh mà.

Mẹ tôi ở đằng sau nghe được cũng nói vọng lên.

- Phải rồi, con cho Cát Tường đi theo đi. Mẹ có công chuyện, sẽ đến trễ lắm.

Lệnh mẹ đã ban ra thì không thể không cãi. Tôi đành tiu nghĩu ngồi xuống lại.

- Vậy anh cũng không gấp. Em từ từ ăn đi.

Cát Tường cười rạng rỡ, reo vui.

- Anh Phi muôn năm. Anh Phi thật dễ thương.

Được khen, tôi thấy có chút thỏa mãn. Tôi bắt chuyện để đợi Cát Tường ăn xong. Cô nàng cứ líu lo như chim hót, nói không ngừng miệng hết chuyện này qua chuyện khác nên giữa hai chúng tôi không tìm thấy sự khách sáo.
Cát Tường để ý nhớ tới tủ sách toàn truyện kiếm hiệp của tôi trong phòng nên hỏi.

- Em thấy anh có nhiều truyện quá. Chắc anh mê truyện kiếm hiệp lắm hả?

- Y chang! Anh mê từ nhỏ lận, rãnh rỗi là lại lên mạng tìm xem có truyện mới nào được dịch là anh in ra hết để dành xem.

- Woah, anh giống em ghê. Em cũng y chang vậy đó.

- Em là con gái mà cũng thích xem kiếm hiệp nữa sao?

- Trời, ai bảo con gái là không thích truyện chưởng được. Thế anh thích nhất truyện nào? Anh thích nhân vật nào nhất.

- Ừm, anh thích Lệnh Hồ Xung. Anh thích tánh tình phóng khoáng của hắn.

- Vậy hả? Sao đúng ý em quá vậy? Em cũng vậy đó, thích Lệnh Hồ Xung lắm.

Cát Tường vỗ đùi thích chí. Cô cười tủm tỉm.

- Nhưng mà anh đừng có bắt chước Lệnh Hồ Xung nha, đi yêu tiểu sư muội thì sẽ khổ như hắn.

Tôi giật nẩy mình.

- Úi trời. Anh nằm mơ cũng không dám có ý này đâu nhe

Cát Tường lại cười tủm tỉm.

- Nhưng mà em có tin này không biết có nên nói cho anh biết không.

- Hử? Có chuyện gì?

Lại với nụ cười tủm tỉm.

- Em chỉ nghe nói thôi nha. Em nghe mẹ và bác gái nói, mình có đính hôn từ trong bụng mẹ, không biết có đúng hông.

- Hả?

Tôi đang ngồi ngay ngắn cũng phải xoảy chân đánh cái rầm.

- Há Há!

Cát Tường nhìn thấy ôm bụng cười ha hả. Tôi bị câu nói đùa của cô ấy mà tá hỏa tâm tinh. Nói tới đây mới thấy được tiểu muội này của tôi vô cùng nghịch ngợm.

XiMuoiCaNa


- Thằng khỉ kia, sao giờ này mới chịu mò xác tới? Không phải là sáng nay đã hẹn trước là mười giờ là có mặt ở chùa sao? Trễ vậy làm sao có thời gian mà tập. Lát nữa thế nào cũng bị tụi thằng Tâm làm thịt.... Ơ...

Bằng tự nhiên trở nên ú ớ. Cái giọng ngang tàng, hùng hổ khi nãy biến mất. Nó trở nên hiền lành như cục bột, còn đờ đẩn một cách dễ thương.

Thằng bạn thân của tôi hôm nay bị chứng gì mà lạ lùng vậy. Tôi hướng về phía mắt của nó rồi chợt hiểu ra. À, thì ra nguyên do là ở tiểu muội của tôi. Không biết cô ta có ma lực gì mà khiến Bằng bị tiếng sét ái tình ngay từ lần đầu nhìn thấy.

Tôi nói lần đầu vì ngày hôm qua họ vẫn chưa gặp mặt nhau được. Bằng vì bận công chuyện đột xuất nên về sớm, nếu không thì biểt đâu chừng người song ca với Cát Tường sẽ là nó chứ đâu phải tôi. Bằng mới chính là giọng ca vàng của chốn này mà. Còn tôi chỉ là nghiệp dư, miễn cưỡng thì còn có thể nghe được.

Cát Tường tròn xoe đôi mắt tỏ vẻ bối rối.

- Hai anh có chuyện cần phải làm ư? Xin lỗi, tại em là các anh bị trễ.

Bằng xua tay lia lịa

- Ồ, không sao, không sao. Chỉ là múa lân, tụi này vẫn hay làm, cần gì tập dợt. Đây là...

Tôi sực nhớ vẫn chưa giới thiệu nên vội nói.

- Đây là Cát Tường, đệ tử của chùa Phước Luân. Còn đây là Bằng, bạn của anh.

- Hello anh Bằng

Cô đưa tay vẫy nhẹ với Bằng. Đôi mắt Bằng sáng lên, nói một cách hớn hở.

- Thì ra là Cát Tường hôm qua đã hát chung với Phi đây sao? Nghe mọi người nhắc tới hoài mà tới giờ mới được gặp. Ai cũng nói Cát Tường hát hay. Ba mẹ của tôi cũng thích cô lắm đó.

- Ô, em được nổi tiếng đến vậy sao? Vui quá nhỉ.

Cát Tường cười tươi tỏ vẻ thích thú.

Vừa leo lên xe, Cát Tường nhanh miệng hỏi.

- Hai anh có gấp lắm không? Em có người bạn cũng ở gần đây, nó muốn đi chùa chung với em. Hai anh có thể nào ghé cho bạn em quá giang được không.

Tôi chưa kịp trả lời thì Bằng đã nhanh nhẩu tỏ ra sốt sắng.

- Chuyện nhỏ mà, em chỉ đường đi, tụi anh sẽ đến liền.

- Aaaaa, anh Phi à, bạn anh thật là tốt. Anh Bằng dễ thương quá. Anh Bằng muôn năm.

Rồi! Cái câu này sao nghe quen thuộc quá. Cũng với câu này mà tôi đã trở thành tài xế, còn cam lòng chịu hiến dâng giang sơn yêu quí của mình cho cô ta tạm dùng. Bây giờ nó lại được áp dụng trên người Bằng. Tôi bảo đảm thằng bạn thân này của tôi từ nay sẽ trở thành thần dân ngoan ngoãn dưới uy của tiểu muội, cam lòng tự nguyện để cho cô ta sai khiến.

Họ nói chuyện như không có sự hiện diện của tôi vậy. Nhân lúc Cát Tường gọi điện thoại, tôi đưa mắt sắc bén nhìn sang, nghiến răng nói vừa đủ để Bằng nghe.

- Thằng kia, xe này của tao hay của mày vậy hở?

- Súyt! Nể mặt chút đi mà. Mai mốt tao đền bù lại cho. Mà sao mày lại đi chung với Cát Tường vậy? Hai người quen thân lắm sao?

- She là con gái của dì Phụng, bà con của bên gia đình vợ chú tao. Cô ta với tao nói bà con cũng không phải bà con, mà nói không thân thiết cũng không đúng. Tóm lại là hiện giờ đang ở chung nhà tao. Chuyện kể ra cũng hơi dài dòng, mai mốt từ từ nói cho mày nghe. Sao rồi, khai thiệt đi. Có phải đã phải lòng người ta rồi phải không?

- Hì hì. Mày nói phải thì cho là phải đi

- Lạ nhe. Ngó tới ngó lui không thấy cô ta có gì là đặc biệt. Mày xưa nay đâu có dễ bị cảm đến như vậy.

- Thì cái gì cũng có trường hợp ngoại lệ mà

- Anh à, rẽ phải giùm em. Con đường phía trước đó

Cát Tường ngồi phía sau thình lình vói người ra đằng trước nói lớn làm hai đứa tôi súyt giật thót người.

- Ở đâu? Nhà này hả?

Tôi dừng lại trước ngôi nhà trắng trước mặt, có cây thông cao trước sân và hàng rào trắng khá xinh xắn. Thấy bóng người chạy ra ngoài cửa, Cát Tường kéo cửa sổ xuống ló đầu ra ngoài gọi lớn.

- Nguyệt Kiều hú hù. Ở đây nè

Bàn tay thả lỏng khỏi tay lái, tôi hơi nghiên người nhìn sang, chỉ vừa nhìn thấy mái tóc dài bay bay trong làn gió, tôi tự nhiên thấy tim xao xuyến.

Cô nhẹ nhàng cuối người vào trong xe. Cát Tường vội giới thiệu ngay.

- Nguyệt Kiều, bạn em. Còn đây là anh Phi, anh Bằng.

Cô nhỏ nhẹ cất tiếng chào chúng tôi. Tôi không quay người lại, nhưng vẫn nhìn thấy được rõ ràng gương mặt của Nguyệt Kiều qua kính chiếu hậu. Mái tóc thướt tha, làn má đỏ hây hây, đôi mắt hiền như biết nói. Tôi phải lòng nàng ngay. Không phải vì nét đẹp như thiên thần, mà vì phong thái của nàng, cái nét duyên dáng tỏa ra từ bên trong làm ấn tượng. Cũng như Bằng đã bị phong thái của Cát Tường mà ngơ ngẩn đấy thôi. Tôi mới nói Bằng mà giờ phút này tôi cũng bị lâm cảnh giống y như vậy.

- Anh Phi sao không lái xe đi cho rồi? Nhìn gì mà nhìn dữ vậy?

Cát Tường cười khúc khích, mở miệng có ý trêu chọc.

Nguyệt Kiều mắc cỡ, đôi gò má vốn đỏ lại càng thêm đỏ.

Bằng buông miệng hỏi.

- Kiều ở đây lâu chưa? Sao trước giờ không bao giờ gặp vậy?

Cát Tường nhanh miệng trả lời thế.

- Bạn em là con gái VN chính cống đấy nhé, ngoan và hiền lắm, chỉ biết đi học rồi về nhà thôi. Ít đi đâu lắm, nên mấy anh không gặp là phải.

- Hai cô ở xa mà sao biết nhau hay vậy?

- Ở xa là không thể quen được nhau sao? Cũng giống em với anh Phi vậy đó. Tụi này không những quen mà còn thân với nhau lắm, Nguyệt Kiều há.

Nguyệt Kiều mỉm cười, khẽ gật cái đầu, nghiên người về phía Cát Tường hơn. Tôi nhịn không nổi lên tiếng.

- Nãy giờ tụi anh đang hỏi Nguyệt Kiều mà, sao em lại dành nói hết vậy? Chắc thường ngày em ăn hiếp bạn lắm phải không?

Cát Tường liến thoắt nháy mắt.

- Gì đây? Chưa gì đã có ý bên rồi. Động lòng rồi phải không? Nói trước, Nguyệt Kiều không dễ cua đâu nha. Có gì thì phải qua ãi của em trước.

Bị Cát Tường nói trúng tim đen, tôi đỏ mặt ngó lơ qua chỗ khác không thèm cãi với cô ta nữa.

Cát Tường ở phía sau nói huyên thuyên với Bằng. Nguyệt Kiều rất ít nói, cô vẫn giữ thái độ im lặng, nhưng mắt hướng về phía họ tỏ vẻ lắng nghe chăm chú.

Lâu lâu tôi lại lén nhìn Nguyệt Kiều qua màn kính. Bất chợt cô nhìn lên và bắt gặp cái nhìn của tôi, cô thẹn thùng ngó về phía khác.

Tôi húyt sáo khe khẽ.

Chỉ lần đầu gặp em ngỡ như đã quen từ lâu
Chỉ lần đầu gặp em ước mong được gần em mãi
Chỉ lần đầu gặp em nhớ nhung theo anh từng đêm
Chỉ lần đầu gặp em bước chân chợt quên lối về

Này người tình đầu tiên có nghe tim anh bồi hồi
Chỉ một nụ cười thôi khiến anh lòng ngây ngất
Này người tình đầu tiên hãy cho anh xin một lần,
Một lần được gần em, trọn đời mình cùng nhau,
Về vùng trời tuổi thơ để mộng mơ.....

Điều gì đó với ánh mắt sáng khiến cho lòng anh biết đến lần đâu.
Để anh chơi vơi bước tới bến có muôn màu mắt em...
Điều gì đó với mái tóc sớm nhắc anh từ đây mãi mãi đợi chờ.
Điều gì đó với chút nắng ấm khắc lên hình bóng em...


Ngày hôm đó chúng tôi ở chùa sinh hoạt, coi múa hát tới chiều, có thêm màn sổ số, chơi lô tô rất vui. Bằng còn bày trò làm thầy bói đoán tình duyên cho các cô. Điệu bộ của nó trong bộ áo dài khăn đống, đeo kính đen, còn gắn thêm hàm râu quặp trông rất buồn cười, làm cho các cô gái cười nghiên ngã. Kể từ đó Bằng được có thêm cái biệt danh : Bằng thầy bói, lâu lâu bị các cô đem ra chọc. Nói gì thì nói, các cô gái thích Bằng lắm, không những vì cái mặt có duyên, tánh tình hài hước, mà còn có giọng hát hay nữa. Bằng mà cất giọng thì có khối người mê mệt. Cũng vì thế mà sau này Bằng có cơ hội trở thành ca sĩ. Đó là chuyện về sau, hãy khoan nói đến.

Sau khi đi chùa về, Bằng và Nguyệt Kiều, tiểu muội cùng tôi trở về nhà. Chúng tôi vừa cắn hột dưa vừa chơi quánh bài. Chơi ăn tiền thì không có gì vui, chúng tôi chơi ai thua phải bị quẹt lọ nghẹ. Không nói thì chắc ai nấy cũng đều đoán ra được kẻ nào thắng, kẻ nào bại. Vâng, đêm đó, cả tôi và Bằng đều bị hai cô nàng quẹt vẽ tứ tung trên gương mặt. Tôi thích cái cảm giác ấy, khi bàn tay Nguyệt Kiều chạm trên mặt mình. Tôi nhắm mắt ngoan ngoãn ngồi yên cho cô ấy muốn vẽ quẹt ra sao tùy ý. Cô đối diện thật gần với tôi, gần đến đỗi tôi có thể cảm giác được hơi thở ấm của cô thoảng qua mặt. Như có làn khí nóng chạy lên rần rần, trái tim tôi đập loạn xạ. Tôi mong muốn thời gian này trôi qua thật lâu. Văng vẳng bên tai tôi nghe tiếng Bằng la ôi ối.

- Đừng mà. Đã giao chỉ quẹt được một cái một lần thôi mà. Nãy giờ em đã quẹt anh bao nhiêu cái rồi? Chơi ăn gian quá thế?

Cát Tường hai tay dính đầy lọ nghẹ rượt đuổi theo Bằng không ngừng.

- Cho em quẹt thêm một cái nữa đi mà. Em vẽ chưa xong con rùa trên mặt anh. Con rùa của em đẹp lắm. Anh không tin thì đứng lại xem thử đi. Hi hi ha ha

Các bạn đoán thử xem Bằng có chạy thoát được tiểu muội của tôi không nhỉ? Kể từ đó chúng tôi trở thành rất thân với nhau. Bốn đứa tôi còn lập thành nhóm có tên "Bằng Tường Phi Nguyệt". Nghe cũng kiếm hiệp quá ha. Những chuyện sắp xảy đến với chúng tôi nhiều kể không hết. Chỉ biết là chúng làm cuộc đời của chúng tôi thay đổi, thay đổi đến không ngờ.

Đang còn say sưa trong giấc mộng đẹp, đột nhiên tôi cảm giác thấy có gì cọ quậy trên mặt mình. Định mặc kệ nó nhưng cuối cùng nhột quá tôi đành phải hé mở mắt ra. Tôi giật mình nhích người ra phía sau một tí khi nhìn thấy gương mặt tiểu muội hiển hiện trước mặt mình, cô ta còn đang nghịch ngợm dùng cộng tóc nghí ngoái trên mũi tôi. Thảo nào giấc mộng đẹp của tôi cũng bị cô phá vỡ mà chạy đi mất.
Cát Tường thấy tôi đã chịu thức dậy, cười toe toét.

- Mười hai giờ rồi, anh vẫn còn muốn ngủ à? Bác trai gọi anh ra coi tiệm cho bác ấy đi công chuyện kìa. Í ẹ, anh ở dơ quá, ngủ nước miếng chảy tùm lum hết, kinh dị quá.

Tôi đưa tay quẹt miệng, xấu hổ quát.

- Ai cho em vào phòng này vậy? Được rồi, ra ngoài trước đi, lát nữa anh xuống ngay

Thấy cô ta vẫn còn chần chừ đứng đó không chịu đi, tôi vội kéo chiếc mền xuống dọa

- Em còn đứng đấy làm gì? Có phải là muốn đứng đây xem anh không? Nói trước đó nhé, anh có thói quen ngủ không mặc gì đâu. Nếu em muốn nhìn thì cứ nhìn này

Không để tôi hất tung chiếc mền ra, cô ta đã đưa tay che mặt xoay ra phía sau hét lớn.

- Anh kỳ quá hà. Không biết xấu hổ. Em không thèm nói với anh nữa đâu

Nói rồi Cát Tường chạy ù nhanh ra ngoài như bị ma đuổi. Tôi thích chí vì được một phen làm cô ta hú hồn.

Đánh răng, rửa mặt đi ra tôi đã thấy Cát Tường đứng đợi sẵn đó, ăn mặc chỉnh tề. Tôi ngạc nhiên.

- Em định đi đâu vậy?

- Đi ra tiệm với anh đó mà. Không lẽ anh để em một mình ở nhà sao?

- Gọi cho Bằng đi, kêu nó chở em đi chơi. Hôm nay nó cũng được nghĩ đó.

- Chỉ có mình em với Bằng thôi hả? Thôi, em đi theo anh hà

Thấy tôi còn không đồng ý, cô nủng nịu

- Đi mà, 3 ngày nữa là em về lại bên kia rồi. Em không làm phiền anh nhiều đâu.

Tôi đã hơi hơi yếu lòng, cô lại bồi thêm một nước.

- Hay là tối nay em rủ Nguyệt Kiều ra đi chơi chung, có chịu không?

Dĩ nhiên là tôi không thể từ chối, vui mừng còn không kịp. Tôi hớn hở.

- Rồi! Quân tử nhất ngôn.

- Okie!

Cát Tường ra giọng trách dỗi.

- Em biết là anh thích đi chung với Nguyệt Kiều, nhưng cũng đâu cần cứ đẩy em đi với Bằng hoài chứ. Em biết điều lắm, không làm kỳ đà cản mũi anh đâu.

- Đâu có hồi nào đâu

- Có mà, có mà

Tôi thật tình muốn làm mai tiểu muội của mình cho Bằng mà. Nổi lòng của sư huynh này, cô ta làm sao hiểu được.

Tôi chở Cát Tường ra đến tiệm. Nhà tôi có cửa hàng buôn bán nội thất lớn nhất nhì nơi này, có đủ mọi loại bàn ghế, giường tủ từ loại rẻ tiền dễ sài đến các món đắt tiền xa xỉ. Nhìn mọi thứ trưng bày xung quanh, Cát Tường kinh ngạc thốt lên.

- Wow, đẹp quá.

Tôi mỉm cười.

- Bên trong còn nhiều lắm, từ từ mà xem đi. Em vừa ý bộ nào cứ đặt cọc sẵn, đến ngày cưới của em, anh nhất định tặng một bộ.

- Thật hả? Vậy còn con của em sau này? Anh có chuẩn bị bộ nào cho nó không?

Trời, tiểu muội của tôi xem ra cũng tham dữ. Chưa chi mà đã tính luôn cho phần con cái của mình rồi.

Nhằm ngày thường nên tiệm cũng thưa khách. Coi chán chê, Cát Tường lựa một góc vắng nấu cháo điện thoại với bạn. Còn tôi thì ngồi ở quầy lấy bài vở ra học. Năm nay là năm nhuần, nên tết đến trễ, may mắn trúng vào tuần nghĩ break của tôi. Tuy vậy qua lễ là tôi lại có liên tục mấy cái test, nên cũng không thể lơ là được. Tận dụng thời gian này để tối còn có thể đi chơi. Trong đầu tôi đã sắp sẵn ý định là sẽ đưa Nguyệt Kiều đi chơi những chỗ nào.
Nhớ tới Nguyệt Kiều, tôi không khỏi mỉm cười vu vơ.
Chiếc máy nhạc hát tới bài hát "Sa Mạc Tình Yêu" của Minh Tuyết. Tôi đưa tay mở lớn thêm một tí. Ở đằng kia Cát Tường đã cúp máy từ đời nào, cô nàng nằm ngã ra ghế đánh một giấc vô tư.

Công lực gì thì không biết, chỉ có ăn với ngủ là XM thấy mình thâm hậu hơn thôi hi hi D.gif
Bây giờ học xong rồi, không còn phải lo chuyện bài vở nữa, nhưng lại bị chứng ham ngủ nên phải đấu tranh với nó thì mới viết truyện được á.

hearts.gif hearts.gif hearts.gif
********


Rời khỏi rạp cine, tôi và Nguyệt Kiều thả bộ dọc bên lề đường ra đến bãi đậu xe. Tuy là đã chuyển sang mùa xuân, nhưng khí trời vẫn còn se lạnh. Tôi tìm lấy bàn tay của nàng xiết nhẹ. Nguyệt Kiều không có vẻ phản kháng, chỉ cả thẹn hơi cuối đầu xuống để mái tóc dài che hết nữa gương mặt. Tôi lấy gan kéo nàng sát vào người mình hơn. Cô ta nghiên đầu tựa mình vào tôi, làn tóc quyện bay theo gió lất phất vào mặt tôi, len vào sóng mũi mùi hương thơm nhè nhẹ. Tôi cố hít lấy một hơi dài, cảm giác thật dễ chịu.
Chúng tôi dừng lại, đứng lặng yên khá lâu ngắm nhìn những chùm đèn sáng rực treo lũng lẵng trên những ngọn cây từ đằng xa phía trước mặt.
Tôi tựa má vào tóc nàng hôn nhẹ hỏi khe khẽ.

- Kiều đang nghĩ gì vậy?

Nghe hỏi cô ngẩng đầu lên nhìn tôi mỉm cười, rồi lại cuối xuống về vị trí cũ nhỏ nhẹ nói.

- Không gì, Kiều đang nghĩ bây giờ giá mà có ice cream

- Hả? giờ này mà nghĩ đến ice cream làm gì? Bộ Kiều không thấy lạnh sao?

- Ăn kem lúc trời lạnh mới có cảm giác kích thích. Nó làm cho người ta cảm thấy mạnh mẽ hơn.

- Được! Kiều muốn ăn thì sẽ có ngay. Kiều đứng đây đợi Phi chút nhé.

Tôi bỏ chạy nhanh tới cây xăng gần đó rồi lại vội vàng chạy trở về với hai cây kem trên tay.

Nguyệt Kiều che miệng cười khúc khích.

- Phi mua thiệt sao? Kiều chỉ đùa với Phi thôi mà

Tôi bối rối.

- Vậy thì làm sao đây?

Nguyệt Kiều đỡ lấy cây kem trên tay tôi, dịu dàng đề nghị.

- Hay là mình ăn chung nha?

Cô ta cắn một miếng rồi đưa tới miệng tôi.

Vị lạnh ngọt của kem tan dần trên đầu lưỡi đem cảm giác buốt lạnh nhưng rất dễ chịu. Ồ, tôi chưa bao giờ thích ice cream như bây giờ.

Chúng tôi vừa ăn kem, vừa nắm tay tung tăng, vui cười nói đủ thứ chuyện.

- Cuối tuần này có birthday party của một người bạn. Kiều đi chung với Phi nhé?

Nguyệt Kiều im lặng đôi giây rồi khẽ gật đầu.

- Ngày mai Phi ghé chở Kiều đi chợ nhé? Bạn của Phi là con trai hay con gái? Nói để Kiều còn biết mà chọn quà

Yes Yes! Vậy là coi như nàng đã đồng ý. Tới ngày đó tôi có thể giới thiệu Nguyệt Kiều với tất cả bạn bè. Vẻ e thẹn của cô ta trong đêm đẹp vô cùng. Tôi yêu cái nét tế nhị, kín đáo của nàng. Đối với tôi khi ấy, Nguyệt Kiều là một người con gái hoàn hảo.

Tôi trở về với tiếng húyt sáo yêu đời. Buổi hẹn hò của tôi với Nguyệt Kiều coi như có kết quả mỹ mãn. Còn cuộc hẹn hò của Bằng và Cát Tường thì sao?
Về đến nhà tôi bất ngờ thấy cả hai cô cậu không đi hẹn mà ngồi trong nhà hò hét tưng bừng lên.
Vừa nhìn thấy tôi, Cát Tường hớn hở kéo tôi tới.

- Anh về đúng lúc quá. Anh ngồi đây coi thử em với anh Bằng hát bài Vầng Trăng Khóc có hay hơn Nhật Tinh Anh với Khánh Ngọc hông.

Bằng tay cầm micro hối thúc.

- Lẹ lên đi, tới khúc của em kìa

Thế là một hai ba, cả hai cùng say sưa song kiếm hợp bích, giọng oang oang vang bể nhà. Không gì hợp gu bằng nữa. Đúng là một cặp trời sinh.

Nhân lúc họ không để ý, tôi lẻn bỏ vào trong tắm một phát khoẻ mình, rồi trở về phòng làm bài. Tôi cũng không quên gọi điện cho Nguyệt Kiều chúc nàng ngủ ngon. Cảm giác khi mới bắt đầu của tình yêu lúc nào cũng chứa đầy vị ngọt.

Hơn một giờ sáng rồi, tôi vẫn chưa viết xong cái program cho lớp CS của mình. Tôi nghĩ xã hơi vài phút, ra sau bếp rót nước uống.

Phía ngoài ánh sáng mập mờ, máy ti vi vẫn mở. Giờ này mà ai đang coi phim ngoài đó vậy kìa.

- Ủa, Cát Tường, chưa đi ngủ sao? Đang coi phim gì vậy?

Cát Tường nằm trùm mền co ro trên ghế, trả lời tôi mà mắt vẫn không rời khỏi máy.

- Thoát Vòng Tục Lụy, hay lắm. Anh coi chưa?

Tôi ngó màn hình một lúc thì nhận ra. Thì ra là bộ phim mà hôm nọ mẹ đã thỉnh về trong chuyến hành hương. Phim kể về chuyện một cô gái yêu nhà sư mà trong kiếp trước họ đã có duyên với nhau.

- Anh lấy giùm em miếng khăn giấy với.

Cát Tường mắt đỏ hoe, giọng khịt khịt nghẹt mũi.

- Em khóc hả? Coi phim mà cũng khóc nữa, thiệt tình.

Tôi nói mà không khỏi ngạc nhiên. Trước giờ tôi chỉ thấy cô ta cười hi ha, có bao giờ nhận thấy tiểu muội của mình cũng là một người mẫn cảm đến như vậy.

- Gì chứ? Ai bảo em khóc? Em bị nghẹt mũi thôi mà.

- Nghẹt mũi gì, mắt em đỏ hết rồi kìa. Không biết nói láo mà cũng nói. Tằng tắng tang, có người khóc nhè, tối nay không chừng trời đổ tuyết đó nha.

Tôi nhìn chăm chăm vào tiểu muội mà trêu chọc. Cô phản khán yếu ớt.

- Anh đừng có trù ẻo nha, mai em phải về đó.

- Ủa, mai là em về rồi sao? Làm gì gấp vậy?

- Gấp gì nữa, ở chơi cả tuần lễ rồi. Em phải về sửa soạn đặng đi học lại nữa chứ.

- Thế em đã nói cho Bằng biết chưa?

- Em về thì mắc mớ gì đến Bằng mà phải nói cho anh ta biết?

Tiểu muội của tôi hỏi nghe thật ngây thơ.

- Đừng nói cho anh biết là em không biết gì? Bộ Bằng không nói cho em biết là nó thích em sao?

- Ra là vậy. Anh ta thích em là một chuyện. Em có thích ảnh không lại là chuyện khác. Em thấy chẳng có gì phải nói cho Bằng biết.

- Phải không đó? Vậy mới nãy ai hát với ai nghe tình tứ quá vậy? Hợp rơ thế mà còn nói là không thích nhau.

- Anh thiệt là nhiều chuyện. Em có thích ai hay không thích, mắc mớ gì đến anh. Anh lo bỏ tâm tư vô chuyện anh với Nguyệt Kiều thì hay hơn.

Tôi thở ra vờ nghêu ngao hát.

- Em vô tình, em chẳng hiểu cho ta, trong trái tim khổ đau....

Cát Tường quăng gối vào người tôi giảy nảy.

- Ây da, anh để cho người ta coi phim được không? Cứ ngồi đây mà phá hoài.

Thấy cô nàng nổi giận, tôi càng khoái ráng thêm vài câu.

- [iNga`y mai em đi, Bằng nhớ tên em gọi về. Gọi mưa gọi gió ngập hồn.... [/i]

- Gọi cái đầu anh. Anh Bằng dù sao tốt hơn anh nhiều, ít ra không có vô duyên như anh.

- Ha ha.... Ừ đúng rồi, thằng Bằng có duyên thấy mồ, ai bảo là vô duyên. Vậy mà còn nói không để ý đến người ta. Em không thích Bằng có khối cô sẽ kéo đến dành, đừng bỏ mất cơ hội nhé.

- ANH.... ĐI RA CHỖ KHÁC CHƠI, KHÔNG ĐƯỢC LÀM PHIỀN ĐỂ EM COI PHIM

- Lêu lêu... Có người giận rồi. Được rồi, anh sẽ đi mà.

Không hiểu sao tôi rất thích chọc Cát Tường. Có lẽ để trả thù mấy ngày nay tôi lúc nào cũng bị cô phá phách.

Tôi lấy bài vè của bọn trẻ hay hát ra đổi lời ghẹo.

- Tường với Bằng, ngồi tuốt trên cây cao, K I S S I N G. Hôn rồi hôn, ngồi mãi không chịu đi. Bị anh Phi bắt gặp, mặt đỏ mặt, thẹn đến không chịu nổi. Ây Ây K I S S I N G... K I S S I N G... Ây ây...

- B O O O M M M

Chưa dứt lời, tôi đã bị chiếc gối của Cát Tường liện tới bay bay vèo vèo vô mặt, trúng phóc.

Còn tiểu muội của tôi ngồi đó òa lên khóc lớn. Cô ta khóc nức nở, không hiểu vì tại bài hát ba xàm của tôi làm tức tối hay tại vì phim đến khúc cảm động quá không kềm được nước mắt.

Tôi bất giác nhìn ra cửa sổ, không tin được mắt mình.

- Ồ, tuyết thật rồi kìa. Anh nói thật đấy, tuyết đang rời nhiều lắm. Cát tường, em đến đây xem thử đi.
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.