Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Đợi người về dưới nắng xuân
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
BangTam
Đang loay hoay dọn dẹp những chén dĩa và chai bia ngổn ngang trên bàn thì Minh Đan nghe tiếng ồn ào phát ra từ dãy bàn ở trong góc của nhà hàng. Lại chuyện gì nữa đây? Thêm một trận quậy của những tên bợm nhậu thừa tiền nữa chăng? Ngán ngẩm với ý nghĩ đó nên cô không thèm để ý tới sự ồn ào đó. Mà chuyện này xảy ra như cơm bữa ở nơi đây mà. Nhà hàng "Khánh Hưng", nơi cô làm phục vụ là 1 nhà hàng lớn với bao nhiêu lượt khách ra vào mổi ngày, hạng người nào mà chẳng có. Bọn công tử vô công rỗi nghề chỉ biết ăn nhậu và quậy phá thì cũng đâu ngoại lệ. Sẽ có người của nhà hàng giải quyết sự việc 1 cách ổn thỏa thôi. Cô uể oải tiếp tục công việc mình nhưng con nhỏ Lan, bạn làm chung với cô tới khều nhẹ vào vai:

-Có chuyện rồi mày ơi, ông khách này quậy lắm mà không ai dám cản hết. Chắc là người có máu mặt rồi.

Dù muốn dù không thì Minh Đan cũng phải nhìn theo hướng Lan chỉ. Một người đàn ông to lớn khệnh khạng đang kiếm chuyện cùng hai vị khách sang trọng, 1 nam và 1 nữ. Ông ta vung tay vung chân, mặt đỏ như gấc và đang dùng hết sức mình để hét với 1 cô gái khá xinh đẹp:

-Khốn nạn! Cô còn dám vác mặt đến đây và nhởn nha cặp bồ trước mặt tôi à.

Minh Đan bĩu môi, thì ra là giành bồ đây mà. Nàng lướt tia nhìn tới người con gái. Cô ta khá đẹp với thân hình cân đối hấp dẫn đang phơi bày dưới bộ váy đỏ chói cực ngắn. Gương mặt trang điểm khá đậm kia không tỏ vẻ nôn nóng, sợ sệt trước kiểu như muốn nuốt người ta vào bụng của gã say mà chỉ hất hàm 1 cách hách dịch nói với gã:

- Nhà hàng mở cửa làm ăn còn chúng tôi thừa tiền để vào với tư cách là thực khách, có gì là lạ nhỉ. - Cô ngã người sang người đàn ông trẻ đẹp trai nhưng cặp mắt ánh lên chút gì đểu giả, tàn nhẫn bên cạnh. -Phải không cưng?

Không kịp để gã đàn ông ngồi cạnh cô gái lên tiếng. Gã say gằng giọng:
-Lại còn "chúng tôi" à, thứ người như cô không ai hoang nghênh cả, nhất là nơi sang trọng như vầy, chỉ tiếp người lương thiện chứ không tiếp hạng gái như cô.

Minh Đan nhăn mặt với cách nói của gã say rượu kia và cố tìm Mạnh, viên quản lý nhà hàng và lấy làm lạ vì sao hắn không can ván mà để câu chuyện càng lớn ra và gây sự chú ý của quan khách. Một vài thực khách đã tỏ vẻ bực mình. Mạnh thấy cái nhìn dò hỏi của cô và chỉ nhún vai bất lực rồi làm tiếp công việc dang dở. Có lẻ tay này định quậy tới khi khách bỏ đi hết đây mà. Thật vô lý, có chuyện giành giật bồ bịch thì cũng tìm 1 nơi khác, phải biết điều 1 chút chứ. Ở nơi công cộng mà hắn lại phỉ báng người con gái như vậy thì quả thật không đáng mặt đàn ông mà. Nghĩ tới chức vụ phó quản lý sắp tới của mình cô ngán ngẩm, có lẻ Mạnh muốn thử sức cô đây, để mất hết khách thì công toi. Còn đang phân vân thì cô nóng mặt vì những lời gã say phun vào mặt người con gái Minh Đan quyết định thật nhanh là mình phải ra tay. Cô bước nhanh tới nơi gã say lộng hành và cố ngăn mình để không liếc hắn 1 cái bén ngót và xuống nườc nhỏ :

- Có lẻ ông hơi quá chén rồi, xin mời ông lại 1 bàn trống để tôi mời người dọn 1 bàn cho ông.
Gã say lừ cặp mắt sáng quắt nhìn cô:

-Không liên quan gì tới cô, cô là quái gì mà dám cản tôi?

-Tôi không là ai cả, chỉ 1 người phục vụ làm đúng trách nhiệm của mình là làm cho thực khách ngon miệng mà câu chuyện của ông chắc đã làm họ mất ngon. Nếu thực sự là khách thì chúng tôi phục vụ tận tình còn không thì xin lổi chúng tôi không hoan nghinh. Mời ông đi cho.

Cô ngẩng mặt nhìn trả lại ánh mắt dữ dội của gã không nhân nhượng. Gã như hơi bất ngờ 1 cô gái nhỏ nhắn lại dám đối đầu với mình và chớp mắt 1 cái rồi như lấy lại bình tĩnh gã lại tiếp :
- Cô nhóc có biết đang nói chuyện với ai không nhỉ? Tôi cho phép cô rút lại lời nói vừa rồi đó.

- Có là trời mà vô lý thì tôi cũng cóc sợ huống gì những gã bợm mượn rượu gây sự như ông. Tôi có nhiệm vụ phải làm dù ông có là chủ đi nữa tôi cũng sẽ mời ông ra ngoài thôi.

Minh Đan chua ngoa đáp trả nhưng rùng mình vì gã say vung tay lên như muốn "thưởng" cho cô vài bạt tay vì cách ăn nói vừa rồi. Không biết cô có để ý là tay mình cũng giơ lên ở thế thủ không nhỉ. Mà thủ làm sao được với cáng dáng y hệt tên hộ pháp của gã kia. Hoàn cảnh Minh Đan bây giờ như châu chấu đá xe ấy. Có lẻ hắn đọc được suy nghĩ của cô nên bỏ tay xuống và cười khanh khách nhưng có vẻ nhượng bộ :

- Khá lắm cô nhóc, tôi sẽ nhớ rõ lời cô nói. Tôi cam đoan là cô còn gặp tên bợm rượu này dài dài.
Quay qua cô gái ban nãy hắn lừ mắt đe dọa.

-Tôi thật sự không muốn sự có mặt của cô và hắn ở đây lần nữa nhé!
Hắn chệnh choạng bước đi và không quên ném lại cho Minh Đan 1 câu..hù dọa :

-Hãy đợi đấy thỏ!

Hừ đúng là sói, mà là 1 con sói nát rượu nữa chứ. Minh Đan nhăn mặt khi nhớ lại cái nháy mắt tinh nghịch của hắn khi thốt lên câu đe dọa với mình. Xem ra thì hắn cũng đâu có say lắm. Chắc là viện cớ làm bậy thôi. Nhưng nghĩ lại thì hắn cũng khá điển trai nhỉ. Ơ, sao mình lại để ý tới 1 gã say kìa, mình chúa ghét những tên bợm cơ mà. Cầu mong sau đừng gặp lại như lời hắn phán là cô ăn chay 1 tháng rồi. Xua tan suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu và tự cười mình lẫn thẫn thì thấy tên quản lý Mạnh mới tới lúm khúm vuốt ve 2 vị khách:

- Xin lổi vì người khách làm phiền anh chị. Anh chị dùng gì, nhà hàng chúng tôi xin bù lại bữa này. - Chỉ tay về phía cô, Mạnh tiếp - Minh Đan sẽ phục vụ cho quý vị.

Tên đàn ông nãy giờ nhìn Minh Đan 1 cách ngưỡng mộ lên tiếng :
- Không sao, có cô bé Minh Đan xinh đẹp này giải quyết tên kia dùm chúng ta rồi, phải không Diễm Hương, anh cứ để chúng tôi tự nhiên.

Cô gái đẹp được gọi Diễm Hương liếc Minh Đan 1 cái sắc bén đầy ganh ghét nhưng vì nể gã đàn ông nên hậm hực quay đi :
-Tùy ý anh, Khanh.

- Ông bà cần gì cứ gọi. - Minh Đan nhẹ nhàng và cố nhoẻn 1 nụ cười..."tiếp thị".

Chỉ chờ cái gật đầu nhẹ của 2 thực khách kia, Minh Đan vội chuồn đi. Thật là 1 đêm xui xẻo mà, giúp người ta rồi còn...đúng là ông bà ta nói đúng mà "Giúp vật vật trả ơn, giúp nhân nhân trả oán". Minh Đan thở dài. Suy cho cùng cô cũng vì miếng cơm manh áo của gia đình thôi, đành cắn răng chịu chứ đâu than vãn cùng ai được. Nghĩ tới còn phải làm việc tới khuya và đống bài vở ở nhà mà cô ngao ngán. Năm cuối rồi mà cô không có thời gian nghỉ ngơi, ôn bài gì cả. Ai bảo chị em cô mồ côi thì phải thiệt thòi rồi. Nhưng nhớ tới Minh Thư thì cô khẻ mĩm cười sung sướng, nhỏ em cô hiền lành, ngoan ngoản lắm. Chị em cô lúc nào cũng yêu thương đùm bọc lẫn nhau nên cô rất hãnh diện với mọi người.


-Chị Hai à, chị Hai!
Tiếng của Minh Thư lanh lãnh ở ngoài sân làm Minh Đan ngẩng lên bên thau đồ to đùng. Con nhỏ lúc nào cũng vô tư, nói cười không giử ý tứ gì hết, "chưa thấy mặt đã nghe tiếng", đúng như lời mẹ cô hay đùa với Minh Thư khi bà còn sống. Mẹ cô..., cô cứ nghĩ tới mẹ luôn, mẹ lúc nào cũng thương mến, lo lắng cho hai chị em cô nhưng bà đã vĩnh viễn ra đi trong tủi hờn. Suốt đời mẹ chỉ toàn đau khổ mà cô thì không thể lo cho mẹ được ngày nào sung túc thì bà đã bỏ chị em cô.

- Nghĩ gì mà thẩn thờ vậy chị Hai? Chị nhớ mẹ hở?

Cô gật đầu nhìn em rưng rưng. Cô ôm chầm em mình và nuốt nước mắt vào lòng khi nghe tiếc nấc của đứa em gái thân thương. Từ ngày đám tang mẹ tới giờ đã hai năm nhưng cô chưa khóc vì cô sợ mình yếu ớt rồi ngã quỵ. Cô còn phải làm chổ tựa tinh thần lẫn vật chất cho đứa em cơ mà.

- Nín đi Minh Thư. -Vuốt mái tóc đen mượt của em như đối với đứa trẻ cần dổ dành cô nói khẻ. -Chị có để dành bánh ướt trong lồng bàn, em rữa mặt rồi ăn đi.

Minh Thư vui vẻ trở lại khi nghe tới món khoái khẩu của mình, tính con bé vô tư như vậy, khóc đó rồi cười đó. Cũng đở vì nó biết lạc quan yêu đời hơn cô. Định đi vào trong thì Minh Thư trở ra sau hè nơi cô ngồi liến thoáng :

- Chị Hai, em quên nữa, em có chuyện vui kể nè, chị đoán thử xem.

- Ừm...chắc là lại đoạt điểm cao rồi chứ gì? Nói đi chị thưởng.

- Ôi, chị Hai này biết hết trơn hà..Em mới thi xong môn toán và đoạt điểm cao toàn trường đó chị Hai. Nhưng không cần chị thưởng đâu vì...vì...

- Em sợ chị cực hả nhóc...chị quen rồi..với lại em giỏi lắm nên chị cần phải vậy mà...với lại sắp lên lương.

- Không có..em định nói là vì chị Hai khen em cũng đủ rồi đâu cần gì khác...với lại chị lúc nào cũng lo cho em đầy đủ hết. À chị Hai nè...

- Gì nhỏ?

- Em muốn đi làm...nhỏ bạn mới giới thiệu em làm cho công ty anh Hai nó...chị nghĩ sao? - Minh Thư ngập ngừng vì cô đã đề nghị đi làm thêm bao nhiêu lần nhưng Minh Đan đều gạt bỏ vì chị không muốn cô học hành sa sút. Minh Đan sợ sự bươn chảy ngoài đời sẽ cướp đi nét ngây thơ của em cô. Minh Đan muốn cô được trong sáng trong suy nghĩ không chai sạn với đời như mình.

- Em biết chị muốn em đi học mà, cuối năm lớp 12 rồi...gần thi vào đại học, chị không muốn em phân tâm.

- Em biết nhưng...- Minh Thư bậm môi quyết định nhanh - Em sẽ đi làm khi thi xong, chị Hai nha!

Biết em quyết ý nên Minh Đan đành nhượng bộ.

- Ừ để từ từ chị suy nghĩ lại. Giờ đi ăn đi rồi còn đi học thêm buổi chiều kìa.

- Em ăn xong, phụ chị giặt đồ rồi mới đi học. Lát chị nghĩ, đi học rồi đi làm nữa.

Nhìn em tung tăng chân sáo bước đi Minh Đan thương biết bao nhiêu, cô mong nó cứ mãi vui và sẽ cố gắng bảo vệ cho em mình. Cô cúi xuống thau đồ mình nhận giặt dùm bà chủ nhà tốt bụng để bớt tiền nhà mà không còn thấy cực nhọc gì hết. Bao nhiêu điều cô hy sinh cũng đâu hoang phí, có nhỏ em tuyệt như vậy cô còn mong gì nữa chứ. Ngọn gió nhẹ lùa qua xua đi cái oi bức của buổi trưa làm cô dể chịu vô cùng. Đâu đây vài tiếng chim hót líu lo trong những táng cây xanh um tùm.

Khánh Hưng im lặng nhìn ánh nắng dần tàn nhường chổ cho không gian tĩnh mịch về đêm. Căn phòng anh chìm dần trong bóng tối mà anh không buồn bật đèn, gương mặt đẹp rất đàn ông lâu lâu lại hiện lên sau ánh sáng lập loè của điếu thuốc. Anh nhếch môi cay đắng, cuộc gặp gở với Diễm Hương vẫn còn ám ảnh anh. Cô ta từng là nổi đam mê mà cũng chính là nổi thất bại ê chề của Khánh Hưng. Khi say đắm cô, anh đã bỏ ngoài tai tất cả những lời khuyên nhủ của mẹ và cứ như con thiêu thân lao vào cuộc ái ân. Anh để cô ta lên ngôi nữ hoàng vì cô ta rất giống 1 người...Thạch Thảo, mối tình đầu đời của Khánh Hưng. Tuy chỉ là hai chị em họ nhưng bề ngoài họ rất giống nhau, duy chỉ có 1 điều là Diễm Hương sắc sảo và thủ đoạn hơn nhiều. Cô đã lừa anh và nhém 1 chút là anh đã tán gia bại sản vì cô ta. Nghĩ lại, thật ra sự mê đắm đó cũng chỉ là vì cô gợi cho anh nổi nhớ người xưa, anh cung phụng cô để như đền bù lỗi lầm với Thạch Thảo. Khánh Hưng lắc nhẹ đầu, cố đẩy lùi bóng ma dĩ vãng đang vây quanh anh. Anh đứng dậy ra khỏi phòng như trốn chạy.

Phóng chiếc Harley to kềnh trên đường, Khánh Hưng chợt thấy thoải mái vì gió đêm thổi vào mặt làm anh tỉnh táo. Đường thành phố về đêm đông như mắc cưởi, thường ngày thì anh lạng lách rất giỏi nhưng đêm nay anh chợt có ý lang thang 1 mình nên không vội. Khánh Hưng lơ đãng phóng tầm mắt lề đường thì chợt thấy 1 dáng nhỏ cô độc đang loay hoay bên chiếc xe mini. Tự nhiên anh chạnh lòng. Giữa dòng người tất tả ngược xuôi cái bóng nhỏ đó có lẻ loi giống anh hiện giờ không nhỉ? Không hiểu động lực nào khiến anh tấp xe lại để ra tay nghĩa hiệp với người mà anh cho là "đồng cảnh ngộ."

Dưới ánh đèn đường úa vàng anh thấy 1 dáng nhỏ thanh tao cùng mái tóc dài ngang lưng óng ả đang cặm cụi sửa xe. Trông cô gái mỏng manh như 1 hạt sương mai, tính đa tình của chàng lãng tử như anh lại bắt đầu thức dậy rồi đây.
Anh cũng cúi xuống nhỏ nhẹ :

- Cô ơi, xe hư hả? Để tôi giúp cho.

- Vâng, chắc xúc sên nhưng tôi sửa mãi không được - Cô gái nhìn lên để Khánh Hưng bắt gặp 1 gương mặt đẹp với 1 ánh mắt thật sáng làm anh ngớ ngẫn lấy mấy giây. Nhưng đôi môi đỏ cong cong đó đã mím lại thật chặt và ánh mắt tối sầm khi nhận ra anh. Cô từ chối anh:

- Cám ơn, 1 lát tôi sẽ tự sửa được thôi. Không phiền anh đâu.

Thật dằn lòng lắm cô gái đó mới không kèm theo 1 tiếng "sói ạ" với câu vừa rồi vì cô gái đó có ai xa lạ ngoài Minh Đan. Cô thật xui xẻo, tưởng đã thoát được gã sói say rượu kia nhưng nào ngờ lúc cô xe hư thì gặp hắn. Đúng là...họa vô đơn chí mà.

Cúi gằm mặt và làm vẻ bận rộn với chiếc xe như thể đuổi khéo chàng sói kia mà hắn vẫn cứ ngồi thụp bên cạnh. Ái chà! Minh Đan cảnh giác...gã này không lẻ lại say mà làm bậy nữa đây...không lẻ định trả thù mình sao? Mà nhìn gương mặt sáng sủa đâu có vẻ gì là có rượu trong người. Mặc kệ có hay không, đề phòng vẫn hơn, tỉnh hay say thì sói vẫn là sói mà.

Khánh Hưng thì không hiểu sao cô gái đẹp lại đổi sắc mặt với mình và có ý tránh mình. Biết bao nhiêu cô gái dù đẹp hay kiêu kỳ tới cở nào mà gặp Khánh Hưng này cũng phải ngã quỵ mà. Hưng kiểm tra lại mình xem có gì khác thường không. Với chiếc jeans bạc phếch và áo thun trắng và chiếc áo jeans cũng hơi te tua theo mốt thì anh trông càng bụi bặm lãng tử hơn thế mà cô em lại lên mặt. Không lẻ lở dừng lại mà không ....được giúp người ta thì mất mặt quá...anh đành đánh nước liều.

- Cô xích ra tôi giúp cho, chẳng lẻ cô muốn ở đây tới khuya hay là dắt xe đi kiếm chổ sửa giờ này? Đường càng khuya dân bất hảo càng nhiều đấy.

Ấm ức định bảo...thì anh cũng là bợm cơ mà nhưng Minh Đan đành nín thinh vì cô biết sắp trể giờ làm mà gả Mạnh chẳng bỏ qua cho cô đâu. Nép sang 1 bên cho hắn "ra tay nghĩa hiệp" thì cũng chẳng mất mát gì. Công nhận hắn cũng giỏi thiệt, chẳng biết phải thợ sửa xe chuyên nghiệp không mà loay hoay có chút xíu là sợi dây sên trở về chổ củ liền. Thôi thì coi như nợ hắn 1 lần vậy, cũng coi như xí xóa chuyện củ đi, vậy là từ nay huề, hắn đi đường hắn, cô đi đường cô vậy. Thầm nhủ với mình như thế nên Minh Đan nở nụ cười tươi, mém làm rớt trái tim si tình của Khánh Hưng ra ngoài, nhỏ nhẹ :

-Cám ơn ông nha.

Tiếng ông thoát từ đôi môi người đẹp làm Khánh Hưng méo xệch, chưa kịp phản ứng là cô gái đã vẩy tay và đạp xe lẫn giữa dòng người.
Công toai rồi...mất hứng thiệt...bỏ ý nghĩ lang thang làm hiệp sĩ của mày đi Khánh Hưng ơi! Anh lầm bầm rồi cho xe chạy về hướng nhà hàng mang tên của mình.


Đêm đầu tiên được lên chức phó quản lý nhà hàng "Khánh Hưng" Minh Đan thấy hơi chột dạ. Phần lương tuy có cao hơn nhưng công việc thì không nhẹ vì người ra khỏi cửa cuối cùng khi nhà hàng đóng cửa sẽ là cô mà có chuyện gì cũng đứng mũi chịu sào thôi. Gã quản lý Mạnh coi khó tánh vậy mà cũng được, đã đề nghị cô cho công việc phó quản lý khi hắn được làm quản lý buổi sáng. Nghĩ ra cũng đở vì sắp tới nhỏ Minh Thư sẽ lên đại học nên cái gì cũng phải cần tiền mà cô thì chưa chắc gì ra trường đã có việc, tuy việc có hơi cực nhưng có đồng ra đồng vào để dễ xoay sở.
Trong lúc Minh Đan đang chìm trong suy nghĩ thì nhỏ Lan đứng kế bên tự bao giờ nó ôm vai chúc mừng cô. Lan cũng như cô, là sinh viên đại học cao đẳng, vừa làm vừa học mà cá tánh thì hơi nhút nhát nhưng lại tốt nên cô với nó chơi khá thân. Nó cũng "hoàn cảnh" đâu thua gì cô, ba mất sớm chỉ còn bà mẹ nay ốm mai đau, nó lại cũng yếu ớt như cành liễu nên cô thương nó lắm. Ai ăn hiếp nó thì có cô bênh ra mặt còn Lan thì lúc nào cũng động viên an ủi cô khi mọi chuyện khó khăn. Coi vậy mà cô cũng có phước, có Minh Thư rồi còn có Lan. Cô ôm chầm nó khi nào không biết.

- Cám ơn mày Lan, tao...

- Thôi nhỏ, bữa nay đáng lẻ ăn mừng mới đúng, đừng có bày đặt nhè với tao, tao không quen thấy mày khóc đâu.

Mắt ráo hoảnh, Minh Đan ôm chặt Lan hơn, cô cố đùa cho tan đi cảm xúc:

- Ừ, mày chỉ quen nhè với tao thôi phải không con khỉ...

Hai đứa có dịp cười khúc khích mà quên là đang ở chổ làm.

- A hèm ! - Tên Mạnh bước tới cau có - Ở đó mà giởn không đi làm đi, tôi xin bà chủ cho giáng chức bây giờ.

Tuy hắn nói vậy chứ cô biết là Mạnh đang chúc mừng cô đó, tánh hắn tuy hơi khô khan nhưng đâu đến nổi tệ vậy. Trước khi bước đi, Mạnh không quên gởi cái nhìn da diết về phía Lan làm nó đỏ bừng cả mặt trong tiếng cười nắc nẻ của Minh Đan.

- o -

Khánh Hưng cho xe rão 1 vòng rồi quyết định vào nhà hàng, mong là không gặp chuyện phiền toái nữa. Dựng chiếc Harley, anh khoan thai bước vào và mãn nguyện khi thấy nhà hàng của mình khá đông khách. Bà Ái Liên, mẹ Khánh Hưng quyết định giao hẳn nhà hàng này cho anh với điều kiện là trong vòng 2 năm anh phải làm mức thu nhập tăng lên ít nhất là 25%. Biết mẹ khiêu khích mình nhưng là đàn ông anh phải chứng minh cho mẹ thấy dù có bị cơn sốc vì tình yêu đi nữa thì Khánh Hưng vẫn còn đủ bản lãnh để kinh doanh chứ không phải cậu ấm chỉ quen ăn bám mẹ.

Anh có đủ trí thông minh lẫn bằng cấp để làm việc này. Có lẻ đã đến lúc anh thật sự phải nghĩ tới tương lai và sự nghiệp rồi đây. Gần ba mươi tuổi đầu rồi mà chưa thật sự có thành tích gì thì đối với dòng họ Trần của anh đó là việc nhục nhã. Mẹ đã lo cho anh như vậy thôi chứ. Anh mím môi quyết tâm không cô phụ lòng của bà, tất cả bà làm là nghĩ cho anh mà. Hít lấy 1 hơi thật sâu, Khánh Hưng tự tin đi tìm viên quản lý để nắm bắt chuyện làm ăn của nhà hàng.

hic hic muốn viết típ lém muh bùn ngủ...BT sợ ngưng dzòi cí hủm có ý vít típ hic hic...post cái ni lin rùi ráng ngùi gỏ típ 1 đoạn ngắn nữa thui...
BangTam
Mạnh kéo Minh Đan về chiếc bàn nằm trong góc của nhà hàng nơi có 1 dáng đàn ông to cao ngồi chểm chệ. Hắn giới thiệu người trước mặt trong sự ngở ngàng của Minh Đan.

- Đây là anh Khánh Hưng, con của bà Ái Liên và là người điều hành mới của nhà hàng chúng ta. - Mạnh hướng về phía cô - Còn đây là Minh Đan, phó quản lý mới của nhà hàng chúng ta. Từ nay Đan sẽ phụ trách công việc của tôi về đêm. Hai người làm quen đi.

Gã sói giơ tay mạnh mẻ bắt tay của Minh Đan mà cô vẫn còn lơ mơ như đang ở trong giấc mộng. Cô không hay trái đất này tròn mà coi bộ tao ngộ này thiệt quá éo le. Đã dám đuổi ông chủ đi, bắt ông ngủ sửa xe rồi còn...đặt hổn danh là sói. Chắc cô sắp được sói cho nghỉ việc quá.

Khánh Hưng cũng ngạc nhiên không kém Minh Đan vì anh chưa quên chuyện khi nãy, "cô gái kiêu kỳ" đang đối diện với anh và anh đang cố bắt tay cô thật lâu để vô tình nhận ra tim mình lổi 1 nhịp vì gương mặt yêu kiều kia. Quả thật kỳ diệu. Nhưng anh ngờ ngợ với cảm giác mình đã từng gặp qua cô trước đêm nay nhưng ở đâu thì...chậc...vô phương. Khánh Hưng đang định suy nghĩ tiếp thì Minh Đan đã hoàn hồn và rút tay về như kéo anh trở về thực tại :

- Mong chúng ta hợp tác vui vẻ ông Khánh Hưng.

Lại "ông", cái tiếng ông này sao anh ghét cay ghét đắng quá đi mất, anh phải sửa cô nàng mới được:

- Tôi đâu có già tới mức có cô cháu xinh như Minh Đan vậy.

Biết Khánh Hưng định ám chỉ gì nhưng Minh Đan đâu dễ bị bắt nạt. Cô giả vờ ngây ngô:

- Thế kêu như thế nào mới vừa lòng...ông cơ?

Như mở cờ trong bụng Khánh Hưng vội nói :

-Cho tôi được làm anh Minh Đan vì tuổi tôi cũng cở đó thôi.

- Ơ thì tôi đâu có nói ông già...hơn anh tôi đâu. Chỉ có điều, ông đây là ông chủ mà tôi đâu có nghe ai gọi anh chủ bao giờ.

Cô bé này quả độc đáo. Khánh Hưng cười thầm. Hãy đợi đấy nhé! Không biết có phải vì vô tình mà câu cảnh cáo này được Khánh Hưng lập lại trong đầu. Tuy nhiên Minh Đan cũng đọc được ý nghĩ này qua ánh mắt loé lên nét tinh quái của Khánh Hưng. Đúng là sói mà...nhưng Minh Đan này cũng đâu phải là thỏ con dễ bị bắt nạt.

Câu chuyện được Mạnh khéo léo đổi sang hướng làm ăn của nhà hàng và được Khánh Hưng tham gia rất nhiệt tình. Minh Đan thì chỉ im lặng lắng nghe và thầm quan sát ông chủ mới của mình. Trông hắn chững chạc đi, bớt nét cười cợt của ban nãy và...thiếu nét bợm rượu lần đầu gặp...nét mặt nghiêm nghị khi bàn công việc của hắn trông hay hay. Minh Đan cũng đâu ngờ thỉnh thoảng Khánh Hưng cũng ghé mắt nhìn trộm cô bé kiêu kỳ và rất có cá tánh đang ngồi trước mặt mình.

- o -

Trời âm u, mây giăng xám xịt, không gian nặng hơi nước, những giọt mưa như đang chờ đợi 1 sức mạnh vô tình nào đó kéo chúng xuống dội vào thế gian. Hôm nay là ngày giổ thứ 2 của mẹ Minh Đan. Hoàn cảnh đơn chiếc, chỉ có Lan và dì Lài, bạn thời còn con gái với mẹ ghé nhà. Minh Đan và Minh Thư cúng xong rồi lầm lũi ra viếng mộ mẹ.
Trời dạo này mưa nhiều, cỏ đã mọc xanh rì chung quanh ngôi mộ mới của mẹ. Ngôi mộ nằm cô độc trên đồi như cuộc đời của mẹ, cũng cô độc 1 mình không đôi vai đàn ông gồng gánh gia đình. Hai chị em cô hì hục nhổ những ngọn cỏ, làm sạch phần mộ mẹ và đặt trước mộ bà 1 bó bông tím. Bà yêu hoa tím có lẻ vì chúng cũng u buồn như cuộc đời bà.
Mưa! Mưa ào ạt tuôn xuống như ông trời cũng đang khóc than dùm Minh Đan. Kéo Minh Thư sát vào người mình, cô nghiêng dù che mưa cho em, 2 chị em nhìn ngôi mộ mẹ dưới mưa tầm tả mà lòng đau vô hạn. Chị em cô như gà con lạc đàn, đành phải nương vào nhau khi đôi cánh vững chắc ấm áp của mẹ không còn.

Minh Đan mím môi khi bóng 1 người đàn ông trung niên lầm lũi bước tới. Gương mặt ông buồn bả đầy vẻ ăn năn, cặp mắt cụp xuống không dám đối diện hai cô gái trẻ. Ông đặt thêm 1 bó hoa tím trước mộ người đàn bà khốn khổ. Tuy muốn quăng bó hoa vào người ông và cấm ông đến viếng mộ phần của mẹ mình nhưng Minh Đan nuốt hận vào lòng vì sợ linh hồn mẹ đâu đó sẽ buồn và không muốn tổn thương đứa em cô. Cô chỉ im lặng nắm chặt tay em lầm lũi bước đi trong mưa.

Ông Minh Trung nhìn theo 2 cái dáng mờ lặng lẻ trong mưa mà lòng đau vô hạn, muốn thốt lên tiếng gọi thâm tình nhưng không thể nào được, ông đã đánh mất thứ tình cảm vô giá đó cho kim tiền thì đành cam chịu. Có giọt mưa nào ướt mắt người cha trong giây phút ăn năn...nhưng liệu lương tâm ông có bao nhiêu cái ăn năn để chịu cảnh đói nghèo cùng những nấm ruột của ông. Ông cuối đầu vì có lỗi và xấu hổ với người đã khuất.
_______________________________________________________________
okiez... tired wé à hihihihi...hopefully có sis nào đọc thì will like this story and hopefully BT có time vít típ hihihi

Về tới nhà thì đã ngã sang chiều. Minh Đan và Minh Thư lạnh cóng vì cơn mưa và vì sự lạc lỏng khi thiếu vắng tình thương của mẹ. Dì Lài và Lan còn nán lại chờ hai chị em về vì biết họ sẽ rất buồn, rất cần người an ủi. Choàng vào người hai đứa con của Huyền, người bạn gái thân nhất của mình, bà Lài thoáng chạnh lòng. Thương chúng quá, cuộc đời thật bất công đối với chúng. Chúng sanh ra và lớn lên trong vòng tay thương yêu của mẹ và hầu như không bao giờ có mặt của người cha.

Bà Lài mơ màng nhớ tới chuyện quá khứ. Minh Trung, cái thời xa xưa, ông từng là 1 chàng lãng tử hào hoa phong nhã, làm động lòng biết bao nhiêu người. Gia đình Minh Trung giàu có danh giá, duy nhất chỉ có mình anh là quý tử nên từ nhỏ đã được chiều chuộng. Muốn gì được nấy, chung quanh có biết bao nhiêu người con gái vây quanh duy chỉ có Huyền, 1 cô gái đẹp và hiền dịu nhưng lúc nào cũng lẩn tránh anh. Tuy học chung lớp nhưng Huyền tránh tất cả sự tiếp xúc với những đứa bạn trai, đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn của cô cứ như thôi miên Minh Trung. Anh quyết định tìm hiểu nơi Lài, người bạn thân duy nhất của Huyền. Lài cho biết hoàn cảnh gia đình Huyền thật khó khăn. Mẹ mất sớm, cha lại lâm trọng bệnh nên mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình đều oằn nặng trên vai cô. Thương cô quá Minh Trung biết từ nay trong lòng anh không còn hình bóng ai khác ngoài cái dáng mãnh mai đầy cam chịu của Huyền.

Anh tìm tới nhà Huyền làm quen và nhận được chỉ là sự khép kín, e dè của Huyền. Ai có biết rằng, cô cũng rất quyến luyến anh nhưng nghĩ tới thân phận mình nên không muốn trèo cao. Một hôm, bệnh của ba Huyền lại trở cơn rất nặng. Minh Trung đã không ngần ngại và chăm sóc rất tận tình hai cha con Huyền. Anh xem ông như là cha ruột, lo lắng từng chút khi ông ở bệnh viện. Tất cả mọi chi phí đều được Minh Trung chi trả. Tình cảm chân thành của Minh Trung làm Huyền rất xúc động, cô đã mang nặng ân nghĩa của anh và trong lòng không thể không ghi khắc bóng hình của anh. Bao nhiêu ngày ở bên cạnh nhau, họ đã hiểu nhau hơn. Chàng lãng tử Minh Trung đã quyết dừng chân bên cạnh Huyền. Ở cô anh tìm thấy sự bình an, hạnh phúc thật đơn sơ mà làm ấm lòng cậu con trai đích tôn của gia đình họ Nguyễn danh giá.
Tuy đã được mọi sự chăm sóc cần có nhưng cơn bệnh ngặt nghèo của ba Huyền càng trở nặng, và cuối cùng ông đã ra đi vĩnh viển khi giao đứa con gái duy nhất cho Minh Trung. Ông biết anh đã dành cho cô tình cảm chân thành nên yên tâm nhắm mắt.

-Không, ba ơi! - Huyền nức nở - Con không cần ai hết, chỉ cần ba khoẻ lại chăm sóc cho con thôi. Ba đừng bỏ con ở lại 1 mình mà. - Ôm chầm lấy thân hình gầy còm bất động của ba mình, vai Huyền run lên theo từng tiếng nấc.

- Huyền, em để bác ra đi thanh thản 1 chút, có lẻ bác ra đi để không còn phải chịu sự đau đớn em à. Em còn có anh mà.

Huyền nhìn anh biết ơn, đôi mắt cô như chứa đựng cả 1 trời đau thương làm Minh Trung xót cả lòng. Huyền ơi, em là nụ hoa bé nhỏ xinh tươi, anh sẽ mãi nâng niu em trong lòng và không cho em đau khổ nữa.

Thế là đã nữa năm sau đám tang ba Huyền mà nổi đau dường như không vơi trong cô. Chỉ có Minh Trung và Lài ở bên cạnh khuyên nhủ lo lắng cho cô. Cô như không còn biết cuộc sống sẽ ra sao nếu mất đi Minh Trung, không biết tự lúc nào anh đã trở thành 1 phần đời của cô. Anh là hơi thở, nhịp tim, chắc cô sẽ chết mất nếu vắng bóng anh. Nhưng điều Huyền lo lắng là sự ngăn cách giữa vai cấp sang hèn. Cô bây giờ là cô bé nghèo khổ, mồ côi, không nơi nương tựa còn anh vẫn là công tử con nhà giàu sang, làm sau gia đình anh có thể chấp nhận được Huyền.
Điều lo sợ của Huyền cũng đến, mẹ Minh Trung tìm tới nhà và ra lệnh cô phải buông tha Minh Trung:

- Cô Huyền phải biết là Minh Trung sắp lập gia đình, vợ của nó là con nhà gia giáo, kín cổng cao tường. Còn những thứ mạc hạng cùn đinh thì không xứng đáng với gia đình tôi đâu- bà như ám chỉ vào thân phận cút côi nghèo hèn của Huyền. Cô chỉ cúi đầu cam chịu lời lẻ như búa bổ vào đầu của bà mà chỉ lặng lẻ khóc.

Mai thay Minh Trung đã có mặt kịp thời khi hay được chuyện mẹ tới nhà người yêu và anh không thể chấp nhận để cho nàng bị tổn thương.

- Kìa mẹ. Con không biết mẹ tới thăm Huyền.

Nắm lấy tay Huyền, Minh Trung đã làm 1 quyết định mà anh biết chắc sẽ làm buồn lòng mẹ.

- Huyền, lại ra mắt mẹ đi em, sắp là người trong nhà rồi mà.

Mẹ Minh Trung hẩng vì không ngờ cậu ấm quen được nuông chiều dám cải lại bà trong việc quyết định hôn nhân vì 1 đứa con gái không ra gì. Bà lắp bắp :

- Minh Trung, con...mày...mày dám nhận nó làm vợ thì tao sẽ từ mày.

- Mẹ, trong thâm tâm con thì Huyền đã là người vợ hiền từ lâu. Con mong mẹ chấp nhận cô ấy, và hãy nhận người con gái ngoan hiền kia là dâu.

- Không bao giờ ! Mày thương nó thì cạp đất mà giữ lấy tình yêu của tụi bây. Từ nay chúng bây không nhận được đồng xu nào của gia đình họ Nguyễn.

Và chỉ có như vậy, Minh Trung đã vì cô gái mình yêu say đắm đã từ bỏ cuộc sống sang giàu và cưới cô làm vợ. Đám cưới diễn ra rất đơn sơ, chỉ có 1 vài người thân tham dự và dĩ nhiên là không hề có mặt của họ đàn trai.

Tưởng đâu cuộc đời Huyền sẽ có ngày sung túc nhưng cô gái bất hạnh không hề được bù đắp. Sống với nhau 1 thời gian, Minh Trung lại đổi sang rượu chè bê bét và lúc nào cũng đánh đập Huyền. Anh không chịu nổi sự nghèo khổ và cho Huyền là một ngôi sao xấu lúc nào cũng bám víu lấy anh để dìm anh xuống tận đáy vực. Bao nhiêu yêu thương ngày xưa chỉ thoáng qua. Huyền chỉ biết cam chịu và khóc với Lài. Thương bạn nhưng Lài không biết làm sao giúp được khi con nhỏ càng ngày càng gầy guột và trầm lặng hơn xưa. Chỉ hận Minh Trung không đáng mặt đàn ông, chỉ biết trút thêm gánh nặng vào đôi vai nhỏ bé của Huyền. Con bé bỏ học và làm việc quần quật để kiếm tiền lo cho cuộc sống và cho cơn nghiện rượu của chồng. Tội nghiệp! Minh Trung có biết là nó đã mang thai với mình không mà cứ hành hạ nó mãi.

Cuối cùng thì Huyền cũng sanh được Minh Đan, đứa bé gái kháu khỉnh, nó đẹp như thiên thần. Minh Trung như bừng tĩnh trước vẻ thơ ngây của con, chàng quyết định chí thú làm ăn và chăm sóc cho vợ. Vay mượn được 1 số tiền kha khá Minh Trung lao vào buôn bán và hoàn cảnh gia đình trở nên khá giả hơn. Mãi tới khi Huyền sanh thêm Minh Thư thì việc làm ăn Minh Trung càng ngày càng sa sút và ông lại sa vào rượu chè cờ bạc. Huyền lại thêm 1 lần thất vọng và gánh gồng gia đình 4 người trên đôi vai. Hai đứa con bé xíu không làm nên tội, cô phải cố lo cho chúng. Minh Trung thì càng ngày càng hư đốn, bao nhiêu tiền bạc Huyền làm ra đều bị anh vơ vét để mua vui. Anh vắng mặt ngày này qua ngày nọ và có thời gian thì đi cả tháng không về. Khi về tới căn nhà lá lụp xụp của hai vợ chồng thì Minh Trung ra vẻ chán chường, bực bội, hết hà hiếp vợ lại la hét những đứa con thơ. Tội nghiệp hai đứa nhỏ, chỉ biết khóc đòi mẹ khi thấy cha, lấm lét nhìn cha từ xa và không bao giờ chúng được ông thương yêu như cha chúng bạn.

- o -

Minh Đan thẩn thờ để hồn mình trôi ngược về quá khứ đang thương. Lúc ấy cô vừa lên lớp 3 còn Minh Thư chỉ mới đi học mẩu giáo. Cái tuổi lên 9 chưa đủ khôn để hiểu cặn kẻ mọi thứ nhưng cũng không còn dạy khờ để được quên và vô tư như những đứa trẻ khác. Cô nhớ rất rõ lần ấy, ông Minh Trung về nhà với thái độ im lìm khác thường, ông ra vào với cách suy tư và như đà suy nghĩ ra việc gì ông gọi bà Huyền vào với giọng gắt gỏng. Ông chất vấn bà Huyền đủ thứ vá khi nổi giận ông đẩy mạnh bà Huyền xuống ghế, nanh nọc :

- Tao đi bấy lâu, mày ở nhà lén phéng với thằng nào?

- Đâu có, em đâu có, sao anh nở gieo tiếng oán cho em?

Minh Đan nhắm nghiền mắt lại, cố xua đi đôi mắt ngấn lệ vừa đau thương và căm hờn của mẹ khi bị cho là lăng loàn trắc nết. Ông Minh Trung xáng bàn tay xuống mẹ cô tới tắp, mặt bà in hằn vết đỏ nơi ông đánh. Cô còn nhớ mình ôm chầm lấy mẹ và lần đầu tiên trong đời đứa bé gái lớn tiếng với người khác khi nó có cái nhìn khá lệch lạc về cuộc sống.

- Ông không được ăn hiếp mẹ tôi, ông đi đi, đừng làm cho mẹ tôi khóc nữa, tôi ghét ông, tôi ghét những người hay uống rượu rồi làm hại người khác như ông.

Ông Minh Trung bất ngờ vì lời nói bật ra từ đôi môi xinh của đứa con gái mà lâu nay ông chưa hề chăm sóc, nó nhìn ông chằm chằm bằng tất cả căm hận như 1 người lớn làm ông nao núng. Một tay đở mẹ, 1 tay kia nó che chở dổ dành đứa em gái vừa lên 5. Con ông nó lớn trước tuổi, tội nghiệp nó, đâu ai muốn phải sinh ra trong bất hạnh như nó đâu. Niềm yêu thương, hối hận lại bùng lên rồi dập tắt bởi sự hèn hạ. Ông sợ lắm những ngày cơ cực với người vợ và lũ con nheo nhóc, ông không muốn chịu trách nhiệm những chuyện mình làm. Ông phải về với gia tộc họ Nguyễn của ông. Mẹ ông, bà Tiến, giao là nếu như ông bỏ vợ để lấy đứa con gái do bà chọn thì ông vẫn là đại gia của gia tộc giàu có danh giá. Nghĩ thế nên ông dựa vào lời nói của đứa con gái :

- Mẹ con chúng mày hùa nhau đuổi tao. Được, tao không bao giờ trở về nơi này cho chúng mày vừa lòng.

Rồi ông phun ra 1 loạt những từ khó nghe, như chưa hả giận, ông đập phá mọi thứ trong nhà rồi như cơn lốc lao ra khỏi căn nhà rách nát như bỏ lại phần đời ông chán nản, khinh bỉ.

Minh Đan nhớ 3 mẹ con khóc rất nhiều, khóc cho thân phận bơ vơ lạc loài không chồng không cha giữa chợ đời. Từ ngày đó trở đi Minh Đan như lớn hẳn ra trong suy nghĩ và luôn đở đần mẹ, nuôi dạy em thơ dù cô còn rất nhỏ. Khi đi học hoặc đi làm, cô luôn bỏ trống khi được hỏi tới tên họ, quê quán của cha, thà là cô mồ côi cha mà còn khái niệm tốt về đấng sinh thành của mình nhưng có cha mà như không có thì thật tủi hận còn nhiều hơn.

- o -

Ngoài trời mưa mổi lúc 1 nhiều hơn, bốn người phụ nữ ngồi tựa vào nhau như để truyền nhau hơi ấm giữa cuộc đời giá lạnh. Họ im lặng mà nghe nổi buồn thân phận ngấm vào từng thớ thịt. Một lát sau bà Lài mới lên tiếng :

- Mới đó mà Huyền đã chết 2 năm rồi, sau ngày tủi hờn đó...dì thiệt...bất lực khi thấy nó khổ mà không làm gì được.

Bà cúi mặt lau dòng lệ nóng đang lăn dài xuống bờ má nhăn nheo vì năm tháng cơ cực. Minh Đan nắm tay bà giọng chân thành:

- Dì Lài, dì đừng nói vậy, tụi con coi dì như người mẹ thứ 2, bấy nhiêu lâu nay dì giúp gì được là dì đều làm hết, tụi con đâu còn mong gì khác nữa hở dì?

- Dì biết tụi con thương dì, nhưng ngày mẹ con mất thật ra...- à Lài ngập ngừng.

- Mẹ con mất vì những người đáng lẻ không bao giờ muốn gặp khi yếu sức mà họ lại tìm đến gây ra biết bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời 3 mẹ con con.- Giọng Minh Đan uất nghẹn - Chúng con từ lâu coi như không có cha, chỉ có mẹ và dì thôi, đâu cần họ nhận người thân làm gì. Cái gia tài đó không thể nào đánh đổi được nổi khổ mà mẹ con hứng chịu, và dù họ có tiền thì cũng đâu thể trả lại cho con và Minh Thư người mẹ hiền được.

Mắt Minh Đan long lên căm phẩn, cô mím môi, nghe lòng tê đắng vì bao giọt lệ chảy ngược vào lòng. Bà Tiến tại sao lại đến tìm nhận lại 2 chị em cô chứ? Có phải chỉ vì bà không có lấy 1 đứa cháu dù bao nhiêu năm ông Minh Trung đã lấy bà Hằng như bà mong muốn. Gia sản của bà được thâu tóm trong tay đứa con dâu tuy ngọt ngào nhưng thủ đoạn mà con trai bà Minh Trung lại quá nhu nhược. Bà Tiến mong 1 thâm tình của những đứa cháu mà bà từng hất hủi, không thừa nhận. Nghe đâu con Huyền đang bệnh nặng, sắp ra đi, thế là bà có cơ hội lo cho 2 đứa cháu gái bơ vơ của bà.

Cuộc hội ngộ giữa bà và đứa con dâu không thừa nhận cùng 2 đứa cháu gái đã được sự giúp đở của Lài, đứa bạn thân của Huyền. Con nhỏ lo 2 chị em Minh Đan không nơi nương tựa nên mới chịu giúp bà mà. Nhìn thấy chúng, bà đứt từng đoạn ruột, chúng đẹp lắm, con bé Minh Thư thì giống mẹ như đút với dáng vẻ mềm mại nét mặt rất ưa nhìn, còn con bé Minh Đan lại có đôi mắt quá ư giống thằng Minh Trung con bà. Ánh mắt rất đa tình, long lanh như nhấm chìm người đối diện vào sóng mắt của nó. Đôi mắt đó đang lạnh lùng nhìn bà như người xa lạ. Mà cũng phải, bà có giận thì cũng đâu trách nó được, bà còn tệ hơn người dưng cơ mà. Nuốt tiếng thở dài vào lòng, bà khó khăn lên tiếng trước vẻ phờ phạc của Huyền khi thấy nó vẫn cung kính với bà:

- Con khoẻ không Huyền? Bác ờ...má nghe con Lài nói con bệnh ung thư kỳ cuối hả con, tội nghiệp.

- Cám ơn bác, con không sao. - Bà Huyền gượng gạo - Bác ngồi chơi.

Thì ra nó rất giận bà nên mới gọi bà bằng bác trong khi bà đã hạ mình xưng má con với nó, nhưng là người có học nên nó không muốn xúc phạm tới bà, nó chỉ cam chịu như trước đây đã từ nhẫn nhịn. Bà biện minh như cho mình nghe:

- Bây giận má, má chịu nhưng bây cũng hiểu cho má...chuyện má làm... - Bắt gặp thái độ phản đối ngầm của Minh Đan, bà giả lả - Thôi, chuyện qua rồi, bây giờ má chỉ muốn lo cho 2 đứa cháu để đền bù thôi.

còn tiếp

- Ý của bác là sao? - Bà Huyền gượng dậy nhìn bà Tiến như không hiểu.

- Má muốn...lở con có bề gì...- Bà Tiến im lặng 1 lát - Dù sao má và ba của tụi nó cũng có điều kiện lo cho chúng 1 cuộc sống sung túc.

"Ba của tụi nó", mấy từ này như 1 sự ràng buộc khéo léo để nhắc nhở bà Huyền rằng 2 đứa nhỏ không phải của riêng bà. Minh Đan nãy giờ lắng nghe câu chuyện không còn im lặng được nữa. Thấy Minh Thư quá vô tư mà phải tỏ thái độ thì, Minh Đan làm cử chỉ ngăn em lại khi thấy 1 người đàn bà khá sang trọng bước vào ngôi nhà lụp xụp với vẻ mặt khinh khỉnh. Người đàn bà cất giọng eo éo:

- Má, má làm sao biết rõ tụi nó là con anh Trung, không lẻ má quên vì sao anh bỏ về với má à.

Hừ! Bà Tiến giận tím ruột bầm gan khi đứa con dâu do chính tay bà cưới hỏi đàng hoàng cho thằng quý tử lại không thèm chào bà 1 tiếng khi bước vào nhà, bất li.ch sự đến thế là cùng. Nhưng nghĩ tới việc nó đang cầm quyền mà bà phải ráng nhịn, cũng tại thằng con nhu nhược của bà mà ra. Căm lắn như bà cũng ngọt giọng:

- Hằng, bây nhìn xem, 2 đứa giống thằng Minh Trung như đúc đấy, vả lại má già nhưng cũng biết, bây giờ khoa học tân tiến, họ khám...khám cái gì đó là biết có ruột rà hay không mà. - Rồi bà ra 1 đòn quyết định - Vả lại má già rồi, gần đất xa trời, không lẻ bây muốn má không có lấy 1 đứa cháu đưa đám à.

Cứng họng vì bị mẹ chồng dùng tử nguyệt "không con nối dõi" của mình trước mặt tình địch bà Hằng quay sang hướng bà Huyền, bà đang ngồi như sắp đuối trên ghế :

- Giỏi lắm, gần đất xa trời rồi còn tranh giành nữa. Thứ không biết liêm sĩ là gì. Bà không biết giữ đạo làm vợ mà...

- Đủ rồi! - Minh Đan gằn giọng khiến bà Hằng đang chì chiết để hạ tình đình phải giật mình im lặng. Cô quắc mắt nhìn bà Hằng làm bà lùi mấy bước miệng lắp bắp gì không rõ, rồi cô quay sang nhìn thẳng vào mắt bà Tiến:

- Thưa bà, cháu cám ơn bà đã có ý tốt, nếu bà có ý định thăm hỏi sức khoẻ mẹ cháu thì chúng cháu đội ơn và rất quan nghinh 1 vị khách. Còn nếu vì lý do nào khác thì xin lổi thưa bà, từ nhỏ chúng cháu chỉ biết sự bảo bọc chăm lo duy nhất của mẹ cho nên trong lòng của 2 chị em cháu chỉ có sự tồn tại của người mẹ, như trong tất cả mọi giấy tờ đã từ lâu không có tên cha.

Minh Thư nắm lấy tay cô như đồng tình.
Bà Hằng bĩu đôi môi được xâm đỏ:

- Chưa biết dòng máu chảy trong người cô là của ai mà giở giọng làm phách.

- Chúng cháu chỉ biết 1 điều là từng tế bào trong người cháu đều do mẹ cháu banh da xẻ thịt và chăm lo tới ngày hôm nay. Không cần khám DNA chúng cháu cũng xác định được điều đó. Còn cái quyền làm con cháu nhà họ Nguyễn, nói thật, bà năn nỉ chúng cháu còn không nhận chứ huống hồ gì phải để mình lên bàn cân cho người ta sàng lọc, tính toán hay kiểm chứng để mà được vào họ nhà bà.

Thấy bà Huyền mệt nhọc lau nước mắt cô nhỏ nhẹ :

- Xin lổi mẹ, con biết mẹ không thích con nói vậy nhưng con không thể làm khác được.

Bà Tiến không ngờ sự việc tới mức độ này. Bà nhìn con bé Minh Đan, nó nói như đâm từng nhát dao vào ngực bà như nó có nói sai đâu. Cái tánh quả quyết này nó có ở đâu nhỉ, con Huyền và thằng Minh Trung không bao giờ sẽ sử xự như nó. Nó giống bà quá, không bao giờ để người khác ức chế mình. Nụ cười nở trên gương mặt già nua vừa sung sướng vừa xấu hổ, bà nói với đứa con dâu bà bao lần hất hủi :

- Con nghỉ đi, má về, chuyện má nói, con suy nghĩ lại. - Rồi bà lầm lũi bước đi về với căn nhà tiện nghi lạnh vắng của mình.

Bà Hằng đứng sớ rớ 1 hồi rồi cũng đi bỏ đi. Bà Huyền nhìn theo rồi ngã quỵ xuống, cơn đau lại đến làm bà chới với, bà thấy gương mặt ràn rụa nước mắt của Minh Đan và Minh Thư rồi sự lo lắng của Lài và ngất đi.

Hai hôm sau bà Huyền xuất viện, bác sĩ đã bó tay, chỉ đành viết cho bà 1 toa thuốc giảm đau cực mạnh rồi cho về nhà. Bà biết căn bệnh của mình nhưng 2 đứa nhỏ cứ giấu bà mà nói là tại có biến chuyển tốt nên bác sĩ cho về, bà sẽ hết mà. Bà nghe nhói ở lồng ngực, tội nghiệp con bà quá, bà không còn đủ ngày giờ để nhìn chúng an bề gia thất. Con Minh Thư thì vô tư hơn, còn Minh Đan...con nhỏ bề ngoài cứng rắng vậy chứ nó rất cần 1 nơi nương tựa, biết bao nhiêu năm nó biến mình thành chổ dựa cho bà và em nó. Bà thở dài, ước gì bà nhìn thấy được nó được sống vô tư bên cạnh người nó thương yêu nhỉ? Bà muốn tâm sự với con. Bà gọi giọng yếu ớt:

- Đan à, con với con Thư vào với mẹ đi.

Hai cô con gái ôm chầm người mẹ xanh xao ốm yếu. Chúng biết chúng sắp phải xa mẹ, không còn được mẹ sưởi ấm, không còn nghe lời mẹ răn dạy, và không còn thấy mẹ cười. Bà Huyền run run vuốt mái tóc bóng mượt đứa con gái út bằng đôi tay gầy guột :

- Thư, con gái mẹ càng ngày càng lớn càng xinh, con ráng lo học hành nghen con. Nghe lời chị hai, Dì Lài, đừng làm chị hai buồn nghe con. Còn Đan, con ráng thay mẹ lo cho em nghe con. Con đừng cản, để mẹ nói hết với hai đứa.

Không mẹ ơi, đừng nói nữa, mẹ nói hết rồi con sợ con không còn dịp để nghe. Con không muốn xa mẹ, mẹ ơi! Lòng nghĩ vậy như Minh Đan gạt nước mắt gật đầu lắng nghe lời mẹ ngọt ngào.

- Tội nghiệp hai đứa con của mẹ. Hai con đừng buồn vì hoàn cảnh của mẹ, mẹ không hối hận vì trời còn thương mẹ lắm, đã đền bù cho mẹ 2 đứa con ngoan thì mẹ còn gì để oán trách. Nếu mẹ được chọn thì mẹ cũng không đi con đường khác vì 2 con là hạnh phúc biết bao nhiêu năm qua của mẹ. Mẹ hãnh diện vì hai con lắm.

Bà hôn mổi đứa rồi mỉm cười:

- Mẹ muốn nghỉ 1 lát.

Minh Thư nức nở:
- Không, mẹ ơi, đừng ngủ, đừng nhắm mắt.

Nhưng người đàn bà suốt cuộc đời gian khổ đã ra đi vĩnh viển. Ngoài hiên trời mưa như trút nước. Hai cô con gái quỳ bên xác mẹ nghẹn ngào. Trong tiếng mưa có lời hát vang lên từ radio nhà bên cạnh.

"Mẹ già, như chuối chín cây.
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi.
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi.
Mồ côi, tội lắm ai ơi..."


Dắt chiếc xe đạp củ kỷ ra, Lan ra lệnh:

- Ê, lên tao chở đi làm.

- Mày như cây tăm, chở tao nổi không đó?

- Khi dễ hoài mậy, tao là tăm thì mày cũng cở... -Lan gỏ gỏ tay vào trán ra chiều ngẩm nghĩ - ừ thì cở cọng chân nhang là cùng.

- Trời con khỉ !

Nhéo vào hông bạn 1 cái, Minh Đan làm bộ giận, đi 1 mạch vào nhà.

- Nói chứ, tối nay tao ngủ ở đây cho mày đi chung cho tiên. Mày coi cái tướng yểu xìu, xe đạp mày chứ mày đạp xe cái gì. Tao chở mày bận đi, bận về thì mày đèo tao chứ tao đâu ở không ì ạch chở mày hoài, hỏng phải bồ đâu mừ mất công.

Minh Đan chua ngoa không kém:

- Xí! Nói nghe mích lòng quá, tao biết mà, mày chỉ thích mất công với anh...yếu....í Ui da!!! Anh Mạnh! Làm gì mà hành hạ bạn bè dử vậy mậy, vì bồ giết bạn hả , tao nói lộn, nói lại mấy hồi.

Lan đỏ mặt nguýt dài Minh Đan:

- Hong giởn nữa, tao đếm tới ba, hong lên, tao hỏng cho quá giang. Một...hai...
Chưa đếm được tới số ba, chiếc xe đạp của Lan đã rung rinh vì Minh Đan đã dời nguyên cái "bàn tọa" của mình lên yên sau 1 cái thiệt lẹ, không chút tiếc thương.

Lan biết nhỏ bạn thân còn buồn nên phải chọc cho nó vui, còn ngày đám giổ mẹ mà nó đòi đi làm, dù Mạnh có bảo là được nghỉ. Năn nỉ mãi mà nó cũng quyết định đi cho được dù trời mưa. Cô biết Minh Đan sợ ở nhà vào ngày này, nó sợ sẽ nghĩ tới chuyện củ mãi nên đành chiều nó.

Ngồi phía sau, Minh Đan vòng tay ôm Lan, cô biết nhỏ bạn rất chịu thương chịu khó vì mình. Lòng xúc động nhưng cố đùa để nhỏ Lan khỏi mũi lòng :

- Ôm mày giống ôm cây tre miểu quá Lan ơi, sắp làm cô giáo mà mày nhí quá, chắc bị tụi học trò "dần".

- Chê tao hoài, mày cứ ham đi làm, ốm yếu như...con cò chứ chả chơi.

- Ốm dễ yêu muh yếu dễ ôm mày ơi.

Lan cười hắc hắc vì câu nói của bạn, làm chiếc xe chao 1 cái, Minh Đan bấu 10 móng vuốt vào lưng bạn:

- Bớ người ta, nhỏ này muốn giết chồng...

- Trời đất, ăn với nói. Mày muốn giết tao thì có, bỏ 10 móng hổ mày ra coi nhỏ, tao lạng tay lái 1 cái là vô nhà thương liền.

Lời Lan dọa làm Minh Đan sợ thiệt, mới có chao chút xíu muốn rớt tim ra ngoài, huống hồ gì nó lạng là tiêu đời.

Thấy bạn không nói gì, Lan bắt chuyện:

- Ê giận hả nhỏ, sao im ru.

- Ai thèm giận người dưng cho tốn hơi mày ơi.

- Ừ. Mày nhắc tao mới nhớ, có người dưng hỏi thăm anh Mạnh về mày hoài. -

- Ai đâu? - Minh Đan tròn xoe mắt.

- Thì cha Khánh Hưng, Khánh Hiếc gì đó, ông chủ mới đó mà. Tao nghĩ chả để ý mày, coi chừng đó khỉ ạ.

Minh Đan gạt ngang:

-Làm gì có, mày giỏi tưởng tượng, cha sói đó với tao hỏng hợp gu nên cứ choảng nhau hoài. Đâu giống mày với lão Mạnh, tình đầu ý hợp.

Lan im lặng không nói gì, dường như nó bận suy nghĩ về Mạnh nên không thèm đớp chát câu cô khều nó. Hai người đã "tình trong như đã, dạ ngoài còn e" thế mà chả ai dám phá rào. Cứ "bốn mắt nhìn nhau" làm Minh Đan nhột nhạt, muốn trào...mà hông, tức muốn sôi ruột vì cứ phải làm trung gian người này hỏi thăm người kia. Chừng nào mới khỏi làm người thứ ba để...thành người trong cuộc. Mà với ai chứ, chẳng lẻ với lão sói kia à. Cô lắc đầu xua như xua đi ý nghĩ vừa rồi, đúng là... Không, cô không muốn li.ch sử tái diễn.

Minh Đan là thế, vừa hồn nhiên đùa giởn với bạn, khi nhắc tới tình yêu thì cô lại khép kín, lạnh lùng.

Lan khều nhẹ :
- Tới rồi mày, làm gì thẩn thờ vậy?

Minh Đan tránh nhìn bạn, gượng gạo :
- Không có gì, đi vô, trễ quá rồi.
BangTam
Minh Đan không hề biết từ chiều tới giờ có 1 người cứ như đứng trên ổ kiến lửa, hết ra lại vào trông ngóng để được "choảng" nhau. Khánh Hưng không hiểu vì sao mình lại như cậu học trò mới lớn khi gặp cô bé Minh Đan, lúc nào cũng muốn tiếp xúc dù chỉ để trêu cô hay nghe những lời chanh chua hoặc đôi khi bắt gặp thái độ lạnh lùng của cô. Đã đi qua 2 mối tình coi như là sâu đậm, (nhớ tới suốt đời) và biết bao nhiêu cuộc vui qua đường thì tại sao lòng mình lại rộn ràng vì 1 cô gái mình từng xem là thỏ nhỉ...? Khánh Hưng gạt phăng suy nghĩ đó, tự cười với mình, có lẻ vì cô làm cao quá cho nên anh bị khích tướng, chứ chả lẻ anh lại ngã gục trước cô. Anh phải xâm nhập bốn bức tường băng kiên cố mà cô dựng lên xem bên trong là gì. Cô bất quá chỉ là 1 bông hoa trong vô số mà anh đã sưu tầm thôi.

Thật buồn cười, lúc đầu nhìn Minh Đan, Khánh Hưng có cảm giác ngờ ngợ, nhưng không lẻ 1 cô gái đẹp như vậy mà mình lại quên chứ, nên anh bỏ qua cho đó là người giống người thôi. Nhưng Khánh Hưng cứ mãi hiếu kỳ vì sao cô nàng lại có chút ác cảm với mình nhưng nhờ tâm sự với Mạnh anh mới được hắn "tu bổ trí nhớ" của mình. Trời, thì ra cuộc chạm trán với Diễm Hương có mặt cô bé này nữa ư. Sau mình lại không hề nhớ nhỉ, chắc có lẻ chỉ để ý tới vẻ sự bực bội do Diễm Hương gây ra mà quên câu hăm dọa của mình với cô ...thỏ đế.

Quả thì cô bé đâu biết anh lở...đãng trí, vì anh cũng đã thực hiện lời...hăm dọa đấy chứ, không phải anh đang chiếu tướng cô bé dài dài hay sao? Nói chiếu tướng cho oai chứ cô với anh, biết ai là sói trong khi cô đâu có dễ bị...tóm cổ như chú thỏ con đâu. Như chuyện mới đây thôi, anh phải điêu đứng vì thái độ của cô rồi.

Để mừng thằng bạn chí cốt từ xa mới về, anh với nó vừa tâm sự vừa uống vài ly giải sầu vậy mà Minh Đan đã nghỉ chơi anh ra, hỏi gì cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Mà số xui của Khánh Hưng thì đâu có chịu dừng lại ở đó. Lúc ngà ngà say, anh nghỉ trong phòng làm việc của mình tại nhà hàng thì anh mơ màng nhận thấy chiếc khăn lạnh được đắp lên trán mình, cảm giác thật dễ chịu. Vừa nói lời cám ơn thì đôi tay ai đó đã quấn lấy người anh, anh thả lõng mình chơi vơi trong cảm giác hư thật đó. "Tạch", cánh cửa phòng mở ra với cặp mắt kinh hoàng của Minh Đan. Khánh Hưng thấy vừa thương vừa tội khi cô cúi gầm đầu để giấu gương mặt ửng đỏ và đi như bỏ chạy khỏi phòng. Khánh Hưng như tĩnh hẳn, đuổi theo cô:
- Minh Đan, tôi... à không, cô tìm tôi có chuyện gì không?

- Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi gõ cửa mà nên tôi ... Tôi chỉ đem sấp hồ sơ ông nhờ tôi làm và thuốc anh Mạnh bảo tôi... - Cô đưa cho anh 2 thứ đó và định quay đi để khỏi kéo dài câu chuyện thì nghe tiếng Khánh Hưng vang lên.

- Vậy à, cám ơn lòng tốt của cô nhé. Cô thật biết bận tâm cho người khác.

Chả biết hắn nói thật hay nói móc, lỡ hắn cho là cô cố tình quan tâm cho hắn thì..Phải dập tắt ý nghĩ kia mới được. Minh Đan nghĩ thầm.

- Tôi không dám nhận và sẽ chuyển lời cám ơn của anh tới anh Mạnh, vì anh ta quan tâm chứ không phải tôi.

- Thế cô không...để ý chút nào đến tôi sao? - Khánh Hưng kêu lên bằng giọng ảo nảo.

Chà, còn dám hỏi cô thế nữa à, đúng là...đồ....da mặt dầy, mới vừa để con gái người ta gặp cảnh...ấy mà còn có đủ khả năng hỏi cô có để ý tới hắn không. Ức mình quá nên Minh Đan muốn chơi hắn 1 vố.

- Có chứ. - Minh Đan lí nhí rồi cúi mặt tay mân mê vạt áo.

- Có mà có gì hở Minh Đan? - Khánh Hưng bắt đầu dụ dổ bằng giọng êm như ru.

- Thì có quan tâm tới ông - Minh Đan ởm ờ, quay mặt đi vờ hổ thẹn để tránh ông sói nhìn thấy nụ cười đắc ý của mình.

- Quan tâm nhưng quan tâm làm sao? - Khoái chí, Khánh Hưng được nước làm tới, ngu sao không tấn công khi cơ hội đang ở trước mặt. Anh đâu có ngờ mình đang sụp bẩy.

- Thì ông là chủ, tôi là nhân viên, có ai lại không quan tâm tới chén cơm của mình chứ. - Cô buông gọn 1 cách hết sức bất ngờ.

- Cô...- Khánh Hưng ráng dằn lòng, ừ, phải nhịn nếu không con bé lại lên mặt. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn mà.

- Đó là sự thật. - Minh Đan nghiêm mặt. Hay ông còn muốn gì khác nữa, có lẻ ông phải tìm câu trả lời mình muốn ở nơi khác. Xin chào ông, chúc ông...mau khoẻ . - Rồi như người vô tội vạ, cô bình thản bước đi bỏ Khánh Hưng với 1 trời tức tối và cô không hay ý định chinh phục được cô lại nhân lên không biết bao nhiêu lần.


Những ngày sắp tới quả thật Minh Đan khó sống với Khánh Hưng, dù muốn chinh phục cô, anh cũng phải làm cho hả dạ để xoa dịu tự ái đàn ông cao ngất trời mà cô cố tình...chà đạp. Anh đày cô đủ thứ, công việc như trút xuống đôi vai nhỏ. Đi làm sớm, về muộn, lúc thì lo hồ sơ, giấy tờ, khi thì đích thân đặt hàng. Không phải đúng việc của mình cũng bị đì, nhưng vì nhận đồng lương người ta cô đâu thể nói gì được dù có không phục. Cũng tại cô...dám cả gan chọc vào tự ái cậu công tử luôn được nuông chiều làm chi.

Chỉ mới có mấy ngày mà Minh Đan gầy ra thấy rõ tới nổi Minh Thư và Lan cũng phải lo lắng. Mà biết làm sao hơn, lớp thì làm việc, lớp lo bài vở, thời gian đâu mà cô chăm sóc lấy mình. Tên sói quái quỉ kia còn lúc nào cũng cau có hay bắt bẻ cô nữa. Không gây khó khăn cho cô thì hắn không phải là sói mà. Hắn muốn cô thì cô làm nhưng không khuất phục được vì hắn lợi dụng ưu thế của mình để ức hiếp cô thì không công bằng.

Khánh Hưng không biết vì sao mình làm như thế để rồi không cảm thấy mát lòng mà chỉ biết thầm xót xa khi cô cắn răng chấp nhận mọi thứ anh giao cho. Nếu cô có lời nào than van hay chỉ cần xuống nước nhỏ với anh thì anh đã ngưng cái trò trả thù trẻ con ấy ngay lập tức. Minh Đan ơi, sao em lại quá ương ngạnh thế, tự ái của em đâu kém gì tôi. Sao ta cứ đương đầu với nhau mãi thế? Mà không hiểu nguyên cớ nào anh lại thấy nhói trong lòng và cả thất vọng khi Minh Đan nói chỉ quan tâm trong công việc. Không lẻ....Khánh Hưng không dám suy nghĩ tiếp.

Minh Đan và Lan bước vào nhà hàng đã đụng ngay bộ mặt quá ư là hình sự của ông chủ nhỏ. Khánh Hưng lầm lì đi tới, gật đầu nhẹ với Lan rồi quay qua Minh Đan, mặt ngầu chưa từng thấy. Lan đi làm công việc của mình, bỏ lại nhỏ bạn thân. Xin lỗi mày nghe Minh Đan, tao có ở lại cũng chả giúp gì được vì tao có ra kí lô nào trong mắt gả đâu, lão sói chỉ khoái làm khó mình mày thôi.

Kéo Minh Đan vào phía sau, Khánh Hưng...làm việc ngay.

- Này, cô có mang đồng hồ không?

Liếc nhẹ Khánh Hưng rồi hướng tầm mắt xuống chiếc đồng hồ củ kỷ trên tay mình như ngầm bảo: "Thế ông bỏ quên cặp mắt à?". Cô khoanh tay chờ hắn tiếp tục kiếm chuyện.

Như thái độ chế giễu của cô chả có tác động gì tới mình, Khánh Hưng thản nhiên nắm lấy cánh tay thon gầy và chỉ vào chiếc đồng hồ.

- Thế đồng hồ của cô có chạy không? -Khánh Hưng được giương cặp mắt ngó vào mặt đồng hồ.

- Kim ngắn, kim dài vẫn quay mà...-Gỏ gỏ tay vào trán như không hiểu ra vấn đề rồi kêu lên. - À hay thì ra cô không biết coi giờ?

Mệt mỏi và không muốn phải thêm chuyện phiền phức nên Minh Đan chỉ im lặng chờ xem Khánh Hưng định quậy gì. Không muốn kéo dài thêm nên cô chán chường lên tiếng :

- Ông nghiên cứu đồng hồ tôi đủ chưa? Có phát hiện gì lạ không? Nếu ông đã xong thì tôi đi làm việc nhá.

Rút lại cánh tay đang bị Khánh Hưng cố tình giữ chặt nãy giờ, Minh Đan quay lưng định bỏ đi thì Khánh Hưng đã cản trước mặt, anh lầm lì :

- Tôi chưa nói xong.

- Ông có cần dong dài như vậy không khi thời gian của tôi rất quí báo. Để tôi nói dùm luôn được không? - Minh Đan như không nhịn được nữa.

- Nếu em đã hiểu tôi quá rõ thì cứ việc. - Khánh Hưng lơ lửng

- Ông chỉ muốn tôi thừa nhận việc mình đi trễ thì tôi đâu có chối. Cần gì phải đánh 1 cái vòng to tướng để xiên xéo tôi. Tôi thừa nhận sự trễ nảy của mình, được rồi chứ ông chủ. Nếu ông không hài lòng thì cứ việc cho tôi nghỉ. Bây giờ nếu không có gì khác, tôi xin phép làm công việc của mình. Ông không có thói quen trả lương cho người khác ngồi không chứ?

Không ngờ Minh Đan giận đến vậy, ngày thường cô sẽ không chịu thua và đớp chát với anh rất chua ngoa chứ không ít lời mà nóng nảy như đêm nay. Chắc có chuyện gì xảy ra với cô, phải tìm hiểu mới được.

(so tired, sowwie chỉ có bí nhiêu thui, rãnh BT type típ nha, bật mí sắp tới khúc hay hihihi)

Vừa thấy Mạnh từ xa, Khánh Hưng đã mừng thầm, anh định có 1 cuộc nói chuyện với anh ta đây. Chưa kịp lên tiếng thì Khánh Hưng đã nghe Mạnh lên tiếng:

- Khánh Hưng, tôi có chuyện muốn nói với anh.

- Vâng, anh cứ việc ngồi xuống đi. - Khánh Hưng cởi mở.

Ngồi xuống chiếc bàn gần đó, Mạnh lơ đãng nhìn chung quanh, khách thưa dần, giờ này cũng sắp tới giờ đóng cửa. Anh quay lại đối diện với Khánh Hưng, chậm rãi:

- Nói thật, tôi nghĩ anh là 1 ông chủ tốt, từ khi anh về đây thì khách đông thêm và nhà hàng này phất lên thấy rỏ nhưng...

Như tìm không ra lời, hoặc sợ mình thẳng quá thì sẽ làm ông chủ trẻ phật lòng, Mạnh ngập ngừng. Khánh Hưng nhìn anh khuyến khích. Anh thích con người này, vì trong công việc anh rất lanh lẹ nhưng thật thà, khi là bạn bè thì anh rất thẳng thắn, người này quả là mẩu người Khánh Hưng tìm nên anh xem Mạnh một như tâm phúc và cũng là người bạn tốt.

- Tôi thấy trong phần nhân sự thì có lẻ anh cần phải xem xét lại vài việc.

Biết anh định ám chỉ mình quá khe khắt với Minh Đan, Khánh Hưng nhíu mày. Không lẻ anh ta để ý tới cô nhỏ gai góc kia? Phải làm sáng tỏ mới được.

- Anh muốn nói tới việc của Minh Đan. - Khánh Hưng gợi ý

- Vâng, thật ra thì tôi thấy cô bé ấy rất giỏi, làm việc hết sức mình thì tại sao anh có vẻ hay châm chích cô ta?

- Anh quan tâm tới cô ấy. - Khánh Hưng không dằn được lòng khi nghĩ Minh Đan sẽ thuộc về người khác, dù hắn có là bạn tốt của anh cũng không thể xoa dịu được cơn...ghen đang bùng lên trong lòng anh.

- Không - Hơi lạ vì thái độ bồn chồn của KHánh Hưng, Mạnh dè dặt. - Thật ra hoàn cảnh cô bé tội nghiệp lắm. Có lẻ anh không biết vì con bé giữ kín mít, có nói cho ai hay đâu.

- Vậy sao cô ấy cho anh biết, với anh, cô ta có vẻ thân với anh quá nhỉ? - Không hiểu sao Khánh Hưng lại nóng mặt khi nghĩ tới việc cô bé Minh Đan....thân mật với người khác mà lại xa lạ với mình.

- Tôi tìm hiểu được ở nơi Lan thôi. Thật ra tôi với Lan ....- Mạnh không còn nói chuyện với ông chủ nhỏ mà nói như tự thú với thằng bạn

- À. Thì ra là vậy. - Khánh Hưng mừng như bắt được vàng. Thì ra bấy lâu nay, mình vô tình quá, không thèm để ý tới thằng bạn có cảm tình với anh, bữa nay nó nói thì mới biết. Anh nhỏ giọng: - Tôi muốn được hiểu thêm về Minh Đan.

- Được, có lẻ khi nghe xong, anh sẽ thông cảm với cô bé ấy hơn

Rồi Mạnh kể cho thằng bạn nghe những chuyện Lan kể với mình. Anh không nhiều chuyện nhưng anh phải xóa ranh giới giữa Khánh Hưng và Minh Đan để hai người khỏi phải đối đầu mãi, thì dù sao cũng đở khổ cho Minh Đan hơn.

Khánh Hưng chăm chú lắng nghe mà lòng dâng lên bao nhiêu xúc cảm. Ôi! cô bé tội nghiệp của anh! Sao em lại phải chịu nhiều khổ sở thế, anh lại vô tình gieo thêm gánh nặng lên đôi vai gầy kia. Thương em quá bé con ơi!

- o -

11 giờ đêm, nhà hàng Khánh Hưng như vắng vẻ khi những vị khách cuối cùng cũng rời khỏi. Xong công việc, Lan dắt xe ra ngoài cùng Minh Đan thì thấy Khánh Hưng đang đứng nói gì với Mạnh trông có vẻ tâm đắt lắm. Minh Đan chỉ bắt gặp được gương mặt tươi tắn đang xụ xuống khi anh gặp cô mà tê tái trong lòng. Cô đáng ghét tới nổi anh hà tiện cả nụ cười sao? Rồi không hiểu vì sao mình chợt buồn khi nghĩ vậy nên cúi đầu bước đi.

- Minh Đan, tôi còn 1 số việc nhờ cô làm, cô có thể ở lại sau được không?

Lan nhìn cô ái ngại rồi nhìn Mạnh mà không thấy anh có vẻ gì phản đối. Mạnh chỉ bảo với cô :

- Có lẻ việc quan trọng, anh đưa Lan về trước nhé.

Minh Đan không nói gì, chỉ gật nhẹ với Khánh Hưng rồi quay qua Lan.

- Mày về đi nhỏ, ta làm xong việc rồi về sau, bảo Minh Thư đi ngủ trước, đừng chờ ta.

Lan thấy vẻ mệt mõi ở nơi đứa bạn thân mà xót dạ. Chắc sắp bị đì nữa rồi. Nén tiếng thở dài, cô leo lên xe đạp ra đường. Mạnh cho đuổi theo bóng người yêu, lòng phấn khởi vô cùng.

Còn lại 1 mình với gã sói, Minh Đan thấy tức mà lo lo, chả biết làm sao cô có thể về đây khi nhỏ Lan đã đạp xe về. Không lẻ lại đi xe ôm mà giờ này thì...Lạy chúa, thân con gái giữa đêm khuya khoắt lở có gì thì... Cũng tại cái tên sói ác kia, không biết vì sao mà hẹp hòi quá, có chút chuyện cũng trả thù.

Minh Đan chìm trong suy nghĩ...không được mấy tốt đẹp về Khánh Hưng mà không hay anh đang thỏa thê ngắm cô. Lòng anh rộn lên khi thấy đôi môi cong hơi bĩu ra, anh thèm cắn cô 1 cái quá. Đôi môi đó toàn nói lời chanh chua với anh mà sao anh nghĩ nó sẽ ngọt và mềm lắm.

(bùn nghẽo wá, so tired, nãy giờ ráng muh type được nhiu à, mí sis đọc đở nghen, mai rãnh BT típ)

- Lan ơi, chờ anh với!

Tiếng Mạnh vang lên phía sau làm tim Lan đập thật nhanh. Cô lơ mơ hiểu ra vì sao anh cố giành đưa cô về trong đêm nay. Tình cảm của họ đã tới mức "tình trong như đã" thế nhưng anh chưa hề biểu hiện gì với cô cả. Chỉ có những cái nhìn sâu lắng, cử chỉ chăm sóc đặc biệt làm lòng Lan rộn ràng khi ở kề bên.
Mạnh rồ ga đuổi kịp theo cô rồi giảm tốc độ cho xe chạy song song với chiếc xe đạp của Lan. Anh nhẹ nhàng trêu:

- Lan đạp xe cừ quá, may mà anh đi xe gắn máy, nếu không chắc không theo kịp Lan đâu.

- Anh giỏi chọc Lan chứ thân con gái yếu đuối làm sao bì với sức trai nè. Anh Mạnh mà đạp xe chắc bỏ Lan xa rồi.

- Không đâu, anh sẽ chờ Lan, vì anh chỉ thích có Lan bên cạnh anh, chứ không thích có khoảng cách nào với Lan hết.

Lời nói dịu dàng sâu lắng của chàng trai như rót vào lòng cô gái những giọt yêu thương để nụ hoa tình yêu bừng nở.

Lan khe khẻ gật đầu:

- Vâng, Lan cũng vậy.

- Cảm ơn em, cô bé.

Mạnh lại nhìn Lan cười, trong đêm tối mắt anh như hai vì sao lấp lánh đang soi sáng cho riêng mình Lan.
Lan sung sướng nhận ra thành phố về đêm thật đẹp, không khí trong lành hơn khi có người yêu và hiểu mình bên cạnh. Chắc thế nào con nhỏ Minh Đan cũng chọc Mạnh khi tỏ tình giữa đường giữa xá, và...giữa đêm như thế thì hơi khác người. Nhưng đối với Lan, như thế đã quá đủ. Hạnh phúc không cần phải cầu kỳ, thêu hoa dệt gấm, chỉ đơn thuần là hạnh phúc thế thôi.

Đưa Lan về tới đầu ngỏ nhà Minh Đan, Mạnh còn lưu luyến nhìn cô. Anh đan lấy tay cô trong tay mình:

- Mai anh chờ đưa em đi làm được không bé?

Lan đỏ mặt, gật nhẹ.

Mạnh kéo nhẹ cô vào lòng nói đủ cho mình cô nghe:

- Anh đưa em suốt đời nhé.

Lan tựa vào người anh tin tưởng thay câu trả lời.

Hai trái tim đã tìm thấy nhau, hòa chung nhịp đập. Họ chỉ im lặng bên nhau, để tận hưởng cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc.

- o -

Loay hoay cả buổi trời chỉ toàn làm thứ lặt vặt mà có thể giải quyết vào ngày mai để không cần Minh Đan phải ở lại tới khuya. Nuốt nổi hậm hực vào lòng, Minh Đan giơ tay liếc khẻ đồng hồ. Trời ạ! Đã 12 giờ khuya thế mà gã sói vẩn cứ nhởn nhơ như không biết thời gian là gì cả. Tức muốn sôi gan mà không làm gì được, Minh Đan đành lặng thinh rủa thầm Khánh Hưng.

- Minh Đan, mệt rồi phải không? - Khánh Hưng nhỏ nhẹ, lần đầu tiên hắn có vẻ li.ch sự với cô, còn xưng tên ngọt sớt nữa.

Còn dám hỏi? Đi làm từ chiều tới...ngày hôm sau luôn thì tức nhiên có ai mà khoẻ cho nổi. Nghĩ thế như Minh Đan ngọt nhạt :

- Không sao, tôi chịu được, ăn cơm chúa phải múa, tôi rất hiểu điều này.

Khánh Hưng nhăn mặt :

- Minh Đan có thể không đem quan hệ giai cấp hay sang hèn ra để nói được không?

Sao tự nhiên hắn lại quan tâm tới chuyện này.

- Xin lổi, ngoài cách nói đó ra, tôi chả biết nói sao với ông. - Minh Đan bổng dè dặt.

Thái độ đó làm Khánh Hưng có vẻ phật ý. Anh buông sấp hồ sơ rồi ra lệnh :

- Cô thu xếp mọi thứ, tôi sẽ đưa cô về. - Nhận ra vẻ mặt do dự của cô anh nói thêm - Đã quá nữa đêm, không lẻ cô thà đi 1 mình còn hơn đi với người quen như tôi...dù tôi có là gã sói đi nữa thì...chậc...mà Minh Đan đâu có là thỏ con mà lại sợ sói đúng không nào.

Khánh Hưng sổ 1 tràng làm Minh Đan chưng hửng như từ trên trời rơi xuống. Sao hắn lại biết cái hổn danh cô đặt cho hắn kìa. Chả lẻ hắn chưa quên chuyện...hăm dọa với mình sao? À! Chắc tên Mạnh kia lại bép xép chuyện gì rồi, 2 người đàn ông này coi bộ thân lắm nên chuyện gì cũng kể lể cho nhau nghe hết.

Thấy Minh Đan đứng ngớ người, tròn mắt nhìn mình, Khánh Hưng không khỏi tức cười, anh tủm tỉm nhìn cô gắt nhẹ :

- Còn chưa chịu đi, hay cô muốn đứng đây tới sáng. Lẹ lên đi cô nương.

- Hứ! Lúc nào cũng quyền hành ông chủ mà bảo tôi chấp nhất chuyện địa vị hèn sang. - Không ngăn được, Minh Đan liếc Khánh Hưng 1 cái bén ngót làm anh muốn rụng tim. Trời ạ! Lần đầu tiên Khánh Hưng lại để ý 1 con bé chua ngoa đến thế này.

- o -

Thấy Khánh Hưng dắt chiếc Harley to kềnh hiên ngang bước ra sân, Minh Đan chợt bủn rủn tay chân. Cô chưa từng để người đàn ông nào chở mình, dù có quen thân đi nữa, huống hồ gì gã sói này. Tự dưng Minh Đan hối hận nhận lời hắn dù biết tình huống bắt buộc. Minh Đan cứ phân vân chả biết tính sao thì Khánh Hưng đã hóm hĩnh :

- Nào, mời tiểu thơ lên xe.

- Chắc anh nhầm rồi, tôi mà là tiểu thơ.

Nhún vai, Khánh Hưng đề máy.

- Là gì cũng mặc, xe tôi không biết phân biệt giai cấp đâu, chủ nhân của nó cũng vậy đấy. - Anh buông 1 câu đầy ngụ ý với cái nhìn khác lạ về phía Minh Đan, nó như vừa da diết, vừa nồng nàn làm Minh Đan bối rối.

Ánh mắt nồng ấm vừa rồi tắt ngấm, thay vào đó là thái độ lạnh lùng muôn thuở anh thường dành cho cô với cái giọng ra lệnh :

- Mau lên xe đi. - Cởi chiếc áo Jeans bạc thếch của mình, Khánh Hưng xoay người khoác lên cho Minh Đan khi thấy cô vừa yên vị trên yên xe. Sự va chạm nhẹ làm Minh Đan rùng mình, cô không dám nhìn lên. Chiếc áo của anh rộng và ấm làm cô chợt thấy mình nhỏ bé quá.


----------------------------------------------------------------------------------------------------
---hic, hên là save lại hong thui mất hít dzòi... hun.gif hun.gif hun.gif mí sis nà, thanx mí sis ủng hộ BT nghen hihihi

Minh Thư vui vẻ nhìn chị:
- Chị hai, sao không ăn thêm? Bánh xèo em chiên không ngon à? - Cô là vậy, hể làm món gì thì phải ngồi chờ người khác thưởng thức hết mâm đồ ăn mới chịu. Mặc dù nãy giờ Minh Đan đã thử tới cái thứ 5 rồi mà Minh Thư vẫn ngồi nhìn cô khuyến khích.

- Ngon chứ sao không em. - Cho cuốn bánh xèo có đủ hương vị thơm ngon vào miệng, Minh Đan hít hà vì vị cay của nước chấm. - Nhỏ này thi xong hết rồi, siêng quá ta, chị Hai mà được hưởng vầy hoài chắc phải tập...lăn quá nhỏ.

Cười toe toét, Minh Thư bé cổ chị:

- Chị hai ốm tong teo, vừa thi xong, mệt...phờ râu mà còn phải làm tới khuya, em phải để chị bồi dưởng chớ. Kẻo không có chàng nào thèm rướt cây sậy nhà này...dzìa dzinh.......

Hai chử "về dinh" được cô nhóc hóm hĩnh kéo dài.

- Làm như chị Hai nhỏ ế không bằng. Ừ, mà chả ma nào thèm cũng không sao, chị đeo nhỏ tới già cho mà biết.

Nói rồi Minh Đan ôm cứng ngắt nhỏ em làm Minh Thư la oai oái. Vừa đẩy chị mình ra, cô vừa chạy vừa trêu:

- Í lêu lêu chị Hai, nhỏng nhẻo!

Tiếng cười lại vang lên rộn rã, đùa giởn 1 lúc hai chị em lại lục đục dọn dẹp. Minh Thư thắc mắc:

- Chị Hai, cái ông bữa đưa chị về coi ngầu quá hén.

- Trời, ngầu là sao nhỏ?

- Thì tướng như con...voi, đi chiếc xe cũng không khác ổng.

Minh Đan cười theo cách ví von của em, cái đầu con bé này lúc nào cũng có không ít những ý nghĩ ngộ nghĩnh.

- À, ổng không phải voi mà là sói đó nhỏ.

- Thế ông sói có quan hệ gì với chị Hai của em nào?

- Trời bữa nay dám điều tra chị hử?

Minh Thư làm vẻ ngây thơ...cụ:

- Điều tra hồi nào, em quan tâm tới chị của em, hỏng có chi trái đạo hết. - Thấy Minh Đan ậm ự, không nói, cô nhỏ tiếp tục- Với lại chị hai có bao giờ khai báo thành thật đâu mà điều tra. Nói nha chị Hai!!! -Minh Thư kéo dài giọng.

Rồi, lại giở chiêu nhỏng nhẻo, gì chớ chị Hai cô nhóc phải đầu hàng vô điều kiện như bao nhiêu lần khác.

- Nói thì nói. - Lườm em 1 cái, Minh Đan bình thản -Hắn là ông chủ nhỏ đó, đang thay mẹ hắn điều hành công việc ở nhà hàng.

- À, thì ra là thế. - Minh Thư gục gặc đầu làm vẻ hiểu biết làm Minh Đan chịu không nổi phải cốc nhẹ vào đầu cô.

- Suy nghĩ gì vậy nhỏ?

- Ui dza....chị Hai cốc đầu hoài, em hói luôn bây giờ. Người ta định hỏi, ngoài làm ông chủ nhỏ, hắn làm gì nữa mà dụ chở được chị Hai em về nhà vậy cà?

- Trời đất! Nhỏ này, làm như chị là con nít không bằng. - Cô nói luôn như đang biện minh cho chính mình nghe - Khuya quá, sợ chị về 1 mình nên hắn chở dùm vậy mà, chắc bắt chị làm trễ nên...hối hận.

- Chắc ổng hối hận làm chị đi khuya lạnh nên mới tặng áo jeans cho chị luôn phải không? Ủa mà cái áo đâu rồi chị Hai?

Thấy Minh Đan đắm chìm trong suy tư, Minh Thư thôi hỏi nữa, cô đi ra phía sau, nhường không gian cho chị mình. Chắc có gì không bình thường xảy ra rồi, chị cô ngày thường đâu có như vậy, cũng là lần đầu tiên có người đàn ông chở chị ấy về. Minh Thư thầm khấn nguyện với mẹ: Mong mẹ phù hộ chị Hai tìm được người tốt, chị vì gia đình nhiều quá rồi.

- 0 -

Minh Đan uể oải thay quần áo để đi làm. Cô chẳng muốn đến nhà hàng Khánh Hưng chút nào, dạo này không khí ở đó quá căng thẳng đối với cô. Từ cái đêm Khánh Hưng đưa về, cô và anh dường như cố tình tránh mặt nhau, nếu lở có vì công việc thì cũng chỉ vài lời xã giao đầy vẻ gượng gạo mà thôi.

Mọi việc diễn ra quá bất ngờ khiến Minh Đan không tìm được giải đáp. Cô nhớ đêm đó khi đưa cô về, khi Khánh Hưng dừng trước cổng nhà cô thì chuyện xảy ra.

--------------------------------------------------------------------------------------
Được bí nhiu à, trễ gòi, BT đi làm hw, enjoy nha mí sis.

Khó khăn để rời khỏi yên để cố tránh sự va chạm với Khánh Hưng, Minh Đan loạng choạng suýt té nếu anh không kịp nắm lấy tay cô. Rụt tay mình lại, chào Khánh Hưng thật khẻ rồi Minh Đan quay mặt định bước đi vào hướng nhà mình. Vẻ mặt lầm lì của Khánh Hưng suốt đoạn đường đi khiến cô ái ngại và hơi...buồn mà không sao giải thi'ch được tâm trang u ám đang bao trùm lấy mình.

Vừa bước đi, Minh Đan đã nghe tiếng Khánh Hưng gọi mình, tiếng anh thoảng như gió, vừa đủ làm lòng cô xao động :

- Minh Đan ơi!

Chưa kịp phản ứng thì cô đã cảm giác được mình đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Khánh Hưng. Minh Đan bủn rủn tay chân vì cảm giác mới lạ, cô chưa từng gần gũi với người đàn ông nào như thế. Sức mạnh ở thân thể đàn ông cao to và hơi thở ấm làm cô ngạt thở. Cô không còn đủ sức để đẩy anh ra. Tim cô đập loạn xạ nhưng cô vừa lo sợ lại có cảm giác bình an như con thuyền giữa muôn trùng sóng gió đã tìm thấy bến bờ.

Khánh Hưng nhắm hờ đôi mắt, anh chỉ muốn tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà chưa bao giờ anh có được. Mùi hương con gái nhẹ nhàng quấn lấy hồn anh. Gió đêm đùa nhẹ lên tóc cô gái, anh khẻ đưa tay vuốt lấy mái tóc óng ả kia thì thầm :

- Đừng dối lòng, làm khổ nhau nữa được không em? Anh biết sao vẻ gai góc kia, em có 1 tâm hồn yếu đuối cần chia sẽ, và anh cũng đang khát khao được tới gần để nâng niu, yêu mến em.

Minh Đan lắng nghe anh nói, lòng xúc động bồi hồi. Trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn cô đã ước mơ có giây phút này. Tiếng "em" đầu tiên được thốt lên từ đôi môi kiêu bạc kia, sao nó ngọt ngào quá. Cô hạnh phúc nhưng chỉ trong phúc chốc hình ảnh của mẹ cô lại hiện về. Không! cô không thể, nhất là với anh, 1 gã sói cao ngạo. Không phải anh đã từng mượn rượu để làm nhục 1 cô gái trước đám đông hay sao, không phải chỉ gần đây cô đã thấy anh ôm ấp 1 người con gái trong phòng làm việc của mình hay sao? Cô không thể được, nhất định cô không theo bước chân của mẹ vì hoàn cảnh của hắn với cô bây giờ rất giống như mẹ và...ông ta ngày trước. Lý trí đã đánh gục con tim, cô lại trở về đúng với bản chất ngang tàn của mình. Cố đẩy anh ra cô lạnh lùng:

- Xin lổi. Có lẻ ông đã lầm đối tượng chăng? Tôi không phải Liễu hay 1 trò tiêu khiển nào khác của ông.

Nhăn mặt khi bị cô gái mình yêu nhắc tới phút yếu lòng, khi anh say anh đã không phân biệt được và đang mùi mẩn với Liễu thì bị Minh Đan bắt gặp. Khánh Hưng phân trần:

- Anh không lầm. Minh Đan, em phải hiểu đối với anh, em không là 1 trò đùa. Từ nay anh sẽ không để chuyện hiểu lầm tai hại xảy ra như lần đó nữa. Thật ra thì anh...

- Ông không cần giải thích vì tôi có muốn nghe đâu? - Minh Đan xua tay

Nắm chặt tay cô trong bàn tay ấm áp của mình, anh nhìn cô, ánh mắt anh nồng nàn quá khiến Minh Đan cúi xuống lẫn trốn:

- Em không muốn nhưng anh muốn. - Nâng nhẹ càm cô lên, anh chân thành - Anh là người hư hỏng, hoang đàng, có lúc xem phụ nữ chẳng ra gì, có lẻ những điều đó sẽ khiến em phân vân khi chấp nhận tình cảm của anh. Nhưng thời bồng bột đã trải qua rồi Minh Đan, bây giờ chỉ có mình em thôi.

- Tại sao vì tôi nhỉ khi trông hành động của anh thì người khác có thể nhận xét rằng anh không ưa gì tôi? - Minh Đan rụt tay lại, nhích ra xa để không có sự va chạm nào với anh, giọng nói có vẻ chế giễu trong khi lòng nôn nóng muốn biết.

- Không biết nữa cô bé ạ! Anh xin lỗi vì đã làm bao nhiêu chuyện không đúng với em. - Anh hạ gio.ng như tự thú - Gã đàn ông cao ngạo trong anh không cho phép mình yêu, nhất là đối với 1 người con gái không có chút gì dịu dàng.

Thấy Minh Đan nhăn mặt vì lời vừa rồi và định phản đối thì anh ngăn cô lại nói tiếp :

- Con người ai cũng thi'ch ngọt bùi hơn chua cay em biết không? Nhưng anh lại yêu tất cả về em, cái ngang tàng, lạnh lùng, khó khăn với đàn ông, gai góc với đời. Thật ra anh đã đấu tranh với mình hàng trăm nghìn lần để thôi yêu em nhưng làm sao người ta có thể chối bỏ được tình yêu, phải không em?

Ánh mắt anh nhìn cô có vẻ chờ đợi. Minh Đan hiểu anh ngầm bảo cô là cô cũng không nên chối bỏ tình yêu của cô với anh, cao ngạo như thế là vừa. Minh Đan không biết nói gì, nhưng nhất định là không phải nói tiếng yêu anh như anh mong muốn rồi. Cô chanh chua:

- Sao lại hỏi tôi nhỉ? - Rồi cô tự ái, tỏ tình gì mà chả khen được người ta chút nào cả, chỉ toàn nói điểm xấu không thôi, đúng là gã sói...ngang ngược - Hình như ông quên 1 điều quan trọng trong cách nhận xét về tôi rồi.

Nhíu mày không hiểu cô định nói gì, Khánh Hưng nhìn như hỏi. Minh Đan tiếp :

- Ông quên rằng con bé gai góc ấy...chả biết yêu ai cho nên khi ông hỏi làm sao người ta chối bỏ được tình yêu thì...xin lỗi, không có câu trả lời nào ông mong muốn cả.

- Thế anh mong muốn câu trả lời gì, em biết không? - Như không phật lòng, Khánh Hưng lém lĩnh.

- Chắc là ông muốn nghe những câu hoa mỹ về tình yêu, nhưng tôi hoàn toàn mù tịt về nó.

- Thế thì anh dạy em nhé. - Dứt lời, anh kéo cô vào lòng rồi cúi xuống.

Môi anh vờn nhẹ lên môi cô, hơi thở anh nồng nàn làm cho tứ chi cô như tê liệt. Anh hôn cô, nụ hôn...mãnh liệt như thác lũ như tất cả tình cảm cố đè nén bấy lâu được dịp vở òa trên môi. Minh Đan muốn chống cự nhưng vô dụng, cô như chiếc lá bị cuốn theo dòng chảy, bấu nhẹ lấy tay cô hôn trả bằng tất cả đam mê của nụ hôn đầu đời, nụ hôn bắt nguồn từ tình yêu.

Khi Khánh Hưng rời môi cô thì Minh Đan xấu hổ không biết trốn vào đâu, đành úp mặt vào lòng bàn tay để đở ngượng. Kéo nhẹ tay cô xuống và nhìn sâu vào đôi mắt long lanh, rồi Khánh Hưng trêu :

- Đã hiểu chút nào về tình yêu chưa bé?

Minh Đan đâu dễ bị bắt nạt như vậy, dù quê nhưng cô cũng cố lấy lại bình tĩnh, không hiểu sao, cô lại cay đắng với anh dù lòng không hề muốn:

- Nếu ông cho rằng sự chiếm đoạt vừa rồi là tình yêu thì tình yêu của ông tầm thường quá.

Nhíu mày, Khánh Hưng cố không giận vì anh biết tính của Minh Đan, muốn để cô bé chấp nhận anh thì có lẻ còn quá sớm. Anh nhẹ nhàng:

- Có lẻ anh vội vàng trong cách thể hiện của mình và khiến em hơi sốc nhưng dần dần em sẽ hiểu. - Nhìn xuống đồng hồ thì đã quá 1 giờ khuya anh nói :

- Còn bây giờ thì em cần nghỉ ngơi. Anh cho em thời gian để suy nghĩ, đừng vội vàng quyết định gì hết, cứ để đầu óc thoải mái 1 chút đi. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận anh.

Khánh Hưng leo lên chiếc xe cồng kềnh của mình rồi vẫy tay chào Minh Đan. Cô tần ngần rồi đưa lại chiếc áo Jeans cho anh, cô nghe giọng mình rất lạ:

- Trả lại cho...anh. Cám ơn đã cho tôi mượn.

Tiếng anh làm Khánh Hưng mĩm cười, mắt anh ngời hạnh phúc, anh lắc đầu :

- Coi như em giữ dùm anh nhé, khi nào em trả lại thì anh đã biết câu trả lời của em rồi.

Thấy Minh Đan đứng tần ngần không biết làm sao, anh lại cười:

- Vào nhà đi bé, ngập ngừng như vậy đâu phải là tính cách Minh Đan của anh, đừng lo nghĩ nhiều quá. OK?

Anh đưa tay lên môi và gởi cho cô nụ hôn gió khiến cô nguýt dài rồi ôm chiếc áo bước vào hiên nhà. Khánh Hưng chờ cô mở cửa rồi tới khi dáng cô khuất sau chiếc cửa gổ mới rồ ga chạy về nhà. Anh huýt sáo nho nhỏ 1 bản tình ca, lâu lâu lại nở 1 nụ cười.
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.