Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Ở bên kia nước có chảy xuôi dòng..
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
TamVan
Dạo này mỗi lần muốn viết là cứ viết không được.. giống như chỉ muốn giữ những tâm sự lại trong lòng mình vậy... Nói ra tuy sẽ đỡ hơn nhưng sao cứ cảm thấy nói ra cũng dư thừa... Có người bảo hãy tập bỏ đi cái "tôi" của mình.. đừng để nó quấy nhiễu khiến cho mình suốt ngày không được yên... Lúc nào cũng "Tôi muốn.. Tôi thích.. Tôi buồn.. Tôi tiếc.. Tôi khổ.. Tôi ghét.. v..v.." để rồi tự tạo cho mình khổ lại càng thêm khổ... Nhưng viết NK mà không dùng chữ "tôi" thì hơi khó.. Đã nói là NK thì không tâm sự với "tôi" thì tâm sự với ai đây? Rõ ràng là có cái "tôi" nhưng lại không có cái "tôi"... Thôi thì từ nay ráng tránh không dùng "tôi" nữa.. tâm sự với "anh" cũng tốt mà chemieng.gif

Anh kêu hãy nhớ lại xem muốn nói với anh chuyện gì... Ừ, nhớ thì đã nhớ rồi đó, nhưng suy đi nghĩ lại thôi không nói đâu.. Nếu đã quên rồi thì quên luôn đi, nhớ lại làm chi nữa.. Bộ anh tưởng quên được là dể lắm sao? Khi mình được quên một chuyện gì đó thì cũng là việc đáng mừng... mà cái đó cũng tùy chuyện thôi.. Chẳng hạn như thi cử, khi vô lớp ngồi chuẩn bị viết mà "được quên" bài vở mình đã học mới là chuyện lớn lắm đó...

Có khi cảm thấy như rất thật, có khi cảm thấy như mờ mờ ảo ảo.. Tất cả như đang ở trước mắt mình đó mà mình không thể nắm bắt được... Giống như đi trong sương mù không thấy rõ được hướng đi phía trước... Hôm đó người ta bị bệnh có thể nói là gần chết... (thở không muốn nổi thì có phải là gần chết không?) Vậy mà có ai hay ai biết đâu.. Bây giờ nhắc lại thì cũng dư thừa rồi.. Chuyện đã qua rồi có nhắc lại cũng chỉ như là nói đến một chuyện gì đó đã không còn xảy ra..

Như hư như thật.. không biết làm sao để mà đối diện... Anh muốn người ta quên, người ta cũng đành quên.. Rồi anh lại muốn người ta nhớ, người ta cũng ráng nhớ lại... Không có ai không hiểu con người ta nhiều lúc suy nghĩ rất mâu thuẫn.. nhưng nếu anh đã biết là sẽ quên không được thì nói làm gì? mad.gif

Có lẻ nước ở bên đó thật sự chảy xuôi dòng.. chỉ tiếc là nó lại rẻ đôi..
TamVan
Đọc những dòng chữ của ai đó mà nước mắt cứ muốn rơi..

Mặc kệ những cơn gió lạnh buốt người trong một mùa Đông...hiu quạnh.. Mặc kệ tiếng lòng thổn thức những khi em nhớ đến anh.. vì em biết em luôn buồn và đau lòng như thế.. Từ lúc em chợt nhận ra một điều.. Đã có những ngày em luôn nghĩ rằng mình vẫn có thể vui sống, an bình. Đã có những lúc em ép mình cười một cách gượng ép trước mọi người.. Đã có những ngày em nhìn đâu, đi đâu cũng có cảm giác về anh.. Tất cả, tất cả những điều đó vẫn không đánh gục được em.. Duy chỉ có một điều làm em đau đớn nhất đó là những cảm nghĩ về anh, về hiện tại của mình.. Em đã có lúc đến được với anh, thật gần, rất gần. Em đã có những cơ hội để nói với anh, những điều em cần nói. Vậy mà.. em đã không nói gì cả. Vậy mà.. em đã cố ép mình giấu kín tâm tư.. mặc cho thương nhớ cứ quây quần, xiết chặt trái tim. Để bây giờ em vẫn mãi ngẩn ngơ.. về một tương lai bằng dấu chấm hỏi (?). Để bây giờ em mới nhận ra.. em thật đã thương anh biết chừng nào.

Vậy mới biết khi cố sự xảy ra ta mới nhìn thấy rõ được cảm giác thật sự của mình đối với 1 người. Vậy mới biết ta chẳng dể dàng quên đi một người như ta tưởng. Một bài hát thôi cũng đã làm ta thổn thức biết bao. Ta nghe đi nghe lại để nỗi nhớ tha hồ tràn ngập về.. nhớ thật nhiều để có thể quên mau.. quên đi những suy nghĩ về người đó.. vậy mà..


Sigh..


TamVan
Nghe liên khúc mưa khiến lòng thấy nhớ mưa vô cùng... Ở nơi này sao lại hiếm mưa đến vậy? Một năm chỉ được có đôi lần mưa lâm râm.. Mấy hôm nay ngoài trời chỉ âm u lành lạnh... "Trời không nắng cũng không mưa, chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ nhung"... Tháng tư về.. mùa xuân đã về.. vậy mà lòng vẫn như tuyết phủ... băng giá... lạnh lùng... không sức sống... Không biết anh có hiểu không, nhưng cũng không cần anh phải hiểu... Không phải đang nói lẫy đâu.. dù sao thì số phận mình đã sắp đặt như vậy rồi.. lẫy ai được bây giờ.. Chỉ là bao nhiêu năm qua số phận mình vẫn như vậy không thay đổi.. nên lòng đã bắt đầu thấy nản... Thật tình là chịu không nổi nữa... Đã trải qua không ít sóng gió.. những tưởng mọi chuyện đã yên nhưng không ngờ tất cả lại y như cũ...
TamVan
Một người đàn ông đứng tuổi tâm sự với người đàn bà:

- Cuộc đời anh mà không có em chắc anh sẽ không thể nào sống nổi.

Và rồi ông ta khóc, khóc vì quá thương bà và khóc vì số phận long đong của mình.. Ích ra thì ông ta can đảm hơn nó rất nhiều.. Sau khi người đàn bà nghe ông nói thì rất cảm động.. không nỡ lòng ra đi bỏ ông lại một mình.. Nó không bao giờ nói được những lời như vậy và cũng không bao giờ khóc được trước mặt người mình thương.. Thái độ đau khổ nhưng cứng rắn đã không giữ được người mình thương mà còn tự mình làm khổ cho mình.. Nhưng nó biết anh không bao giờ muốn bỏ nó mà ra đi bởi có lẻ anh đã quá hiểu nó rồi.. Nói thiệt nhe, có được tình yêu như vậy thì ai lại không muốn..

Người đàn ông đó thật là can đảm có thể nói lên được điều đó... Nhưng có lẻ khi người ta đang bị chới với giữa biển cả sông sâu mà bên cạnh đó lại có một chiếc phao cứu mạng thì có ai lại không muốn bám víu lấy nó, thương yêu nó, và trân quý nó.. Trong những năm còn lại của cuộc đời mà có thể tìm được một người tâm đầu ý hợp với mình như vậy thì không phải là hạnh phúc trời ban cho sao? Cho nên nó cũng rất hiểu cảm nhận của ông ta.. Phải chi mà nó có can đảm như ông ta và có thể khóc trước mặt người mình thương thì bản thân nó không phải khổ..
TamVan
Ai đó nói đúng, trong cuộc sống của mỗi con người, mình luôn luôn sống trong sự bất tri bất giác, không biết tất cả những điều mình làm là đúng hay sai thì làm sao biết rõ sau khi chết mình sẽ đi về đâu? Đôi khi mình làm điều xấu mà mình không hay biết.. Em không biết rõ điều em vừa làm là đúng hay sai.. Có thể điều đó sẽ tốt cho người ta, tốt cho anh, và cũng có thể tốt cho cả em nữa.. Nhưng kết quả có thể trái ngược với nhau, sẽ lẫn lộn tùm lum.. Ngày xưa em thất tình.. chờ đợi mỏi mòn suốt mấy năm mà cũng không đến đỗi bi quan như lúc này... Có thể tại ngày xưa không hiểu nhiều về cuộc sống.. trong mắt chỉ có 1 người, thương 1 người, chờ đợi 1 người, và khổ vì 1 người đó... không hiểu thấu được những điều mình vừa mới hiểu hôm nay... Bây giờ hiểu rồi mới biết con người không thể nào thoát khỏi 2 chữ "nhân quả".. Cũng có người gọi là "ân quả"... cái "ân" của kiếp trước tạo nên cái "quả" của kiếp này.. Có lẻ anh thấy em thay đổi hơi nhiều.. cũng không nhiều lắm đâu.. tại vì dạo này đọc Kinh sách hơi nhiều nên em bỗng nhìn thấy rõ mọi sự việc hơn..

Chắc rằng người đó vẫn còn đang theo dõi những dòng tâm sự này của em.. Tâm sự với anh, bất quá cũng như tâm sự với 1 người tri kỷ để cho vơi bớt đi những nỗi niềm riêng thôi.. sự thật thì lúc nào cũng là sự thật mà.. Em không muốn chỉ vì sợ bị người ta đọc rồi thành ra viết miễn cưỡng.. Nếu ai đó có đọc thì xin cứ tự nhiên.. chỉ mong hiểu 1 điều, sự thật không bao giờ thay đổi được.. nếu là của mình thì sẽ thuộc về mình, còn không thì sẽ không bao giờ thuộc về mình cả.. Cái chữ "ân quả" đó.. hay có người còn gọi nó là "duyên".. dù miễn cưỡng cách mấy cũng vô dụng..
TamVan
Hôm nay xin phá lệ dùng chữ "tôi".. Dùng chữ "tôi" để mong được trở lại với mình.. để tâm sự và để vui với mình bởi vì tôi bây giờ cảm thấy rất thoải mái trong người... ít ra đỡ hơn trước nhiều lắm... Khi không còn chuyện gì để suy nghĩ thì đêm sẽ giỗ được giấc ngủ mau hơn và ngủ cũng được ngon hơn..

Đọc NK của ai kia mà lòng thấy thoải mái vô cùng.. những lời tâm sự rất thật thà, chất phát.. Tôi nói thì được nhưng viết thì không được như vậy.. Có lẻ người khác hiểu tôi nhanh hơn và rõ hơn khi tiếp chuyện với tôi so với những gì tôi viết..

Khi cái mà mình cho là gánh nặng mà đã được mình đặt xuống rồi thì không cần biết có bao nhiêu chướng ngại ở đằng trước mình cũng sẽ vượt qua được một cách nhẹ nhàng.. Và cũng không cần biết cuộc đời bất công như thế nào (bởi cuộc đời vốn thật sự bất công) mình cũng bước đi được những bước nhẹ nhàng vì trên vai đã không còn gánh nặng nữa...
TamVan
Hôm nay chổ làm thật yên tịnh.. nhờ vậy tôi mới có thể mò vào đây để viết vài dòng vớ vẩn cho ngày hôm nay... Hồi nãy đang trên đường tới chổ làm thì bỗng gặp người bạn làm chung.. Gọi cô ta là bạn không biết có phù hợp hay không bởi vì cô ta khoảng 45 tuổi rồi (đúng tuổi làm dì của tôi á).. là người Tàu và tánh tình rất cởI mở.. Mà thật ra bất cứ người nào mà tôi quen tôi cũng đều cho họ là bạn cho đến ông chú học chung lớp khoảng 80 tuổi tôi cũng gọi là bạn luôn... Mỗi lần nhắc tới ông với Mẹ tôi đều bắt đầu như vầy: "Ông chú bạn con đó mẹ...." smile.gif

Nói trở lại cô bạn kia, cô ta gặp được tôi thì mừng hết lớn.. nói cho một hơi.. Nào là sao mấy tuần rồi không gặp tôi, rồi hỏi ai họ cũng đều nói là không thấy tôi, rồi tôi ra sao.. sức khoẻ có khá chưa.. có còn bị bệnh không.. rồi còn nói anh chàng làm chung mỗi lần gặp cô ta là cứ hỏi tôi đâu.. hỏi riết rồi cô cũng muốn điên cái đầu bởi vì cả cô cũng không biết... Chỉ tại vì mùa này tôi học có 1 lớp nên giờ làm cũng rút ngắn lại... học ngày nào làm ngày đó thôi cho nên không gặp được ai là phải.. Nói chuyện một hồi tôi phải đi thì cô liền ôm tôi thật chặt và bảo tôi giữ gìn sức khoẻ.. Tôi cười và nói:

"I mentioned to my mom about you that you cared a lot for me when i was sick last quarter."

Cô nói: "Yes, I was very worried about you because you know you stayed here by yourself and you had no one to take care of you."

Nếu như phải so sánh với người yêu của mình... tôi cảm thấy phụ nữ (nhất là người lớn tuổi) thường lo lắng sức khoẻ của mình tận tình hơn là người yêu.. Có lẻ tại vì họ cũng từng làm Mẹ nên họ rất hiểu... Tôi rất mừng vì không ngờ cũng có người quan tâm và hỏi về tôi mỗi ngày smile.gif

Và bây giờ nhắc đến cái lớp mà tôi học mùa này.. Tôi cũng thích lớp đó nhưng cũng không thích lắm.. Tôi không thích.......(không biết dùng 2 chữ này có đúng không)..... tìm hiểu và đánh giá lời ăn tiếng nói và cách phát âm của người ta.. Tôi không biết những người làm cái nghề đó để làm gì... muốn hỏi bà giáo nhưng thấy ngại... Hôm nay trong lớp tôi đặt ra 1 câu hỏi và đã dùng 2 chữ "đánh giá" này.. Theo cách bà trả lời, tôi cảm thấy dường như mình đã sai khi hỏi như vậy.. Bởi vậy ông bà ta thường bảo trước khi nói phải uốn lưỡi 7 lần... tôi uốn lưỡi hết 9 lần rồi mà vẫn nói sai... Nhưng nói đi nói lại thì học lớp này cũng khá thú vị.. Có lẻ tôi chưa hiểu lắm về môn học này cho nên có ý nghĩ hơi nông cạn... Hai chữ "tìm hiểu" rõ ràng nghe đúng điệu hơn là 2 chữ kia... Lần sau chắc phải si nghĩ cặn kẽ hơn và uốn lưỡi đến 10 lần mới bắt đầu nói eyelashes1.gif

Đọc lại những email cũ ngày xưa tôi mới nghiệm được câu: "Quá khứ đã thành sự thật, tương lai cũng chẳng có gì phải nghĩ."
TamVan
Có nhiều chuyện tại sao lại khó xử đến như vậy? Khi mình bắt đầu đắn đo lựa chọn điều gì đó ... không biết làm sao mới đúng và làm sao mới sai thì có nghĩa lý trí của mình cũng bị mù quáng và mình đã bắt đầu sai rồi... Tôi cũng không thích phải lựa chọn.. tôi không thích cứ phải đắn đo những gì đúng hay sai... những gì nên làm hay không nên làm... Nhưng không đắn đo suy nghĩ thì làm sao biết mình phải nên đi con đường nào? Bỏ hết sự so sánh qua một bên và nhắm mắt chọn đại..... thì......... thì............ thì sao?

Nhớ lại lời sư phụ Ngọc Lâm phân tích với sư phụ mình:

"Con cảm thấy tình yêu là mê chướng khiến cho con người hết kiếp này đến kiếp khác không bao giờ giải thoát được.. Họ phải sợ đủ thứ, khi yêu thì sợ nỗi khổ chia ly, khi chia ly thì lại sợ nổi khổ tương tư, và một khi vô thường đến thì lại sợ cái nỗi khổ phải xa nhau.."

Nhiều cái khổ quá phải không?
Thôi để hôm nào rảnh sẽ viết tiếp tiptoe.gif
TamVan
Thật lạ, mỗi lần muốn vào đây viết là viết không được gì cả... Bây giờ ta mới hiểu, mình càng có nhiều lời muốn nói bao nhiêu thì ngôn từ càng bị thiếu bấy nhiêu.. Đêm qua bất ngờ tìm được nhạc hắn post mừng muốn chít mà chỉ được có 1 bài thôi.. Từ đêm qua tới sáng nay ta chỉ có 1 bài nghe đi nghe lại khổ thiệt... Muốn năn nỉ hắn cho xin thật nhiều bài nhưng chưa tới lúc phải nói eyelashes1.gif Ừ, ta thích nhạc của hắn bởI vì những bản nhạc đó không những hay mà còn không phải dể kiếm.. Cũng như ta từng nói với hắn: "Đồ càng cũ càng có giá mà.." Ta thích những gì rất xưa và khó kiếm.. những cái đó mới càng có giá hơn..

Hôm nay chủ nhật........ buồn.. Trời bên này cuối cùng đã đổ mưa.. giống như lời hắn nói.. rằng mưa bên hắn vài ngày nữa chắc chắn sẽ kéo sang bên này... Sao hắn biết hay vậy kìa... Lâu nay ta vẫn tin điều đó, nhưng năm nay thời tiết bên này đã thay đổi khiến ta cũng không dám tin là sẽ có mưa... Bên hắn bão liên miên gần 2 tuần mà cho đến hôm nay mưa mới kéo sang bên này... Ta mừng hết lớn gọi điện thoại cho hắn:

"Em gọi anh có gì không?"
"Em muốn nói cho anh biết là hôm nay bên em có mưa đó, mừng dể sợ luôn!"
"Vậy hả? Chúc mừng nghen."

Ta chỉ chờ có câu chúc mừng đó của hắn.. có người vui với niềm vui của mình thì thật hạnh phúc biết bao.. Sáng nay ngủ dậy bỗng dưng suy nghĩ không biết sao mình lại thích mưa đến như vậy.. và ta đã đưa ra một vài lý do.. nhưng có 1 lý do ta cảm thấy rất thích đáng đó là mưa là nguồn nước tinh khiết từ trên trời rơi xuống... Không phải mình muốn có là được... chính vì nó là nguồn nước từ trên trời rơi xuống một cách rất tự nhiên nên ta thích.. Ta thích những gì hiếm có, những gì đặt biệt, và những gì đến một cách tự nhiên mà rất đẹp... cũng như mưa.....Hắn hỏi ta:

"Sao em thích mưa quá vậy?"
"Chắc tại vì mưa lãng mạng, anh không cảm thấy mưa lãng mạng lắm sao?"
"Anh thấy lãng xẹt thì có."
"Anh có bao giờ làm thơ dưới mưa chưa...?"
"Có, nhiều lắm."
"Ờ, mà chắc tại bên đó mấy hôm nay mưa quá nhiều."
"Ừ, mưa đến đỗi anh không còn thấy lãng mạng nữa mà giờ thấy nó lãng xẹt. Cả gần 2 tuần nay không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời buồn thiệt.."
"Trời.. làm như anh bị sống trong bóng tối vậy."

Hắn cười: "Cũng gần vậy đó, không biết mặt trời lúc này ra sao."

Hắn bảo là lúc xưa cũng có quen người con gái thích mưa giống ta vậy và hắn đã làm rất nhiều bài thơ nói về mưa cho cô đó... Ta nói lẫy:

"Anh có bao giờ làm thơ tặng em đâu à."
"Sao không?"
"Có nhưng bài nào cũng ngắn ngủn không tới 10 câu nữa."
"Tuy ngắn nhưng đầy đủ ý nghĩa, em không thấy có mấy bài thơ dài thườn thượt mà không có ý nghĩa gì hết sao?"

Có gì mà hắn nói không được.. mà những điều hắn nói đều chí lý cả.... Bây giờ ta phải đi nghe lại bản nhạc đó... Mỗi lần như vậy là thấy bực mình hà.. nhưng thôi kệ, có nhạc nghe còn hơn không... Mai mốt cơ hội tới sẽ xin hắn sau mua.gif

TamVan
Nhiều lần thấy suy nghĩ của mình mâu thuẫn dể sợ... Ai đó nói tôi là chúa mơ mộng.. Mmmmm không biết có đúng không.. cái này phải suy ngẫm lại mới được... Tôi không giống người ta.. sống thiên về lý trí quá và thực tế quá.. Vậy mà có người nói tôi khô khan như thời tiết Cali mới lạ chứ... Khô khan ở chổ nào không biết..

Có lần chị hỏi tôi: "Ê, nghĩ lại những chuyện tao làm từ trước tới nay, mày thấy tao có làm sai điều gì không?"

Tôi không biết trả lời sao.. Nghe chị hỏi tôi cũng ráng suy nghĩ lại.. Không biết trong đời có bao nhiêu người từng dùng thời gian để ngồi suy ngẫm lại quãng đường mình đã đi qua và nghĩ xem mình đã có được những gì và đã vô tình làm mất đi những gì... Riêng tôi thì tự thấy mình đã bỏ lỡ đi nhiều cơ hội.. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình....tệ quá... Chắc phải bắt chước anh ca bài "Ta tiếc cho ta trong cuộc đời làm người" chemieng.gif

Bây giờ anh mới thấy tiếc thì tôi cũng thấy mình bắt đầu giống anh rồi... Càng suy nghĩ thì càng thấy những chuyện mình đã làm thiệt không nên... Bọn mình sai nhiều lắm... Tất cả cũng chỉ vì cố chấp và mặc cảm... Cứ cố chấp, cứ mặc cảm mãi để rồi đến cuối cùng mới ra như vầy nè... Có thể anh sẽ nghĩ thấu về vấn đề này nhanh hơn tôi... Có thể anh sẽ chấp nhận thực tại mau hơn tôi... Nếu không anh đâu cần phải luôn luôn nhắc nhở tôi cái câu......câu gì đó quên mất rùi hoho.gif
TamVan
Không biết có phải là mình đã mất đi quá nhiều thứ hay vì có quá nhiều chuyện xảy ra nên càng lúc càng cảm thấy mình nhu nhược hơn (?) Không biết con đường sắp tới này phải đi như thế nào.. Không biết rõ mục tiêu... Ngày xưa còn có mục tiêu để hướng tới.. biết rõ mình muốn làm gì và tại sao phải làm... Bây giờ hả.. nghĩ không thông... Thật ra có lẻ những gì mình muốn đều bị mất đi nên bây giờ không biết muốn cái gì nữa... hay nói đúng hơn là không dám đòi hỏi nữa.. vì sợ sẽ lại bị mất đi...
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.