Viết những gì là của riêng mình..có thật là của riêng mình hay là của những người khác có liên quan....mưa cứ thế mãi miết nhiều..viết cho ai...cho tôi...cho anh hay cho ai nữa...cũng là những gì tôi suy nghĩ ở mình thôi..một ngày qua đi bình lặng có yên ả có và dậy sóng cũng có thể trào dâng...mỗi ngày một câu chuyện...mỗi ngày một niềm vui và nỗi nhớ...mà nhớ ai? có gì để mình nhớ sao...đúng..nhớ nhiều lắm..nhớ những gì đã qua và nhớ cả những gì sẽ sắp qua...tất cả mọi thứ cứ thế diễn ra trong chớp mắt rùi lại tan biến đi..hy vọng đó lại thất vọng đó...niềm vui đó nỗi đau lại đến...lòng vòng trong cái vòng đời không là gì cả...Biết chán hay cười...uh thì cứ thế thất thường tính cách niềm kiêu hảnh của con người đôi khi cũng bị dập tắt....cứ kiêu ngạo để rồi đớn đau..chẳng bếit là gì sống về đâu...kinh tỏm con người mình cả bản thân mình..hiện thân của hai con người trái ngược....để rồi ngước mặt nhìn những gì không là mình.....bướng bỉnh...ngang bướng..rồi lại dịu dàng..vậy đâu là bản thân của mình..đâu là những gì của riêng tôi....
Sống để rồi thấy những gì xung quanh..đôi khi giả tạo...những lời ngọt ngào..yêu thương lễ nghĩa liệu có thật không hay chỉ hóa thân là một người hoàn hảo trong mắt mọi người...chán nản cho những gương mặt nạ đang hiển diện trong từng hơi thở...ánh mắt...lồng ngực muốn nổ tung..cổ nghẹn ngào chất chứa từng nỗi nặng nề...muốn bứt phá..để rồi thoát ly...điên..điên thật rồi !tự trách mình ư...ừ thì cứ thế nhưng vẫn không thay đổi được..có người bảo mình :" Sao em cứ đặt lý trí để yêu một ai đó mà không sử dụng tình cảm xuất phát bằng trái tim mình?"..có lẽ khó trả lời được..nhưng tại sao mình như thế nhỉ? không một cảm xúc yêu thương...chỉ là những sự mến thich của những ban đầu đầy thú vị..để rồi chán...một con người dễ chán thì bao giờ tìm cho mình một cái gì đó bền vững...dứt khoát rất dễ nhưng để bền vững thì đối với mình hơi khó....mình đang lao vào chơi những trò chơi cụôc đời..cụôc chơi của tình cảm..thích thú không khi một ai đó đau đớn vì mình? có thú vị không khi người khác yêu mình bằng cả trái tim mà mình thì lại àh trò chơi.....cứ thế lao vào..lao vào để thấy mình là ai? câu trả lời chưa bao giờ được trả lời....
Kiêu hảnh đời tôi là con người lạ
Chẳng dòng đời nào giữ nỗi được tôi
Tính thầt thường luôn dậy sóng trào dâng
Làm chao đảo những linh hồn nhỏ bé
Tôi tự kiêu những gì mình đem lại
Là đau thương là thất vọng ề chề
Cho những ai tôi không cần biết đến
Vẫn lạnh lùng mang khí chất không tên.
