--------------------------------------------------------------------------------
Khi cả hai cùng đi ăn "phở", hầu hết đàn ông vẫn ôm khư khư quan niệm cho mình cái quyền "đi ngang về tắt" một chút, còn vợ thì, đừng có mơ!
Đàn ông thường đặt ra cho phụ nữ những tiêu chuẩn khắt khe, đòi vợ mình phải hội đủ "công, dung, ngôn, hạnh", trong khi bản thân có thể đi sớm về khuya, bê trễ việc nhà.
Khi ra ngoài, đàn ông tự cho mình cái quyền được liếc ngang liếc dọc, ngỏ lời ong bướm ngay trước mặt vợ, và biện hộ đó chỉ là vui đùa tí tẹo để cuộc sống đỡ tẻ nhạt.
Họ có thể đến quán karaoke, vào nhà hàng, khách sạn. Nhưng nếu họ phát hiện vợ đưa mắt nhìn theo hoặc nói chuyện có vẻ thân mật với người đàn ông khác thì tỏ ý khó chịu ra mặt và chụp mũ ngay cho vợ là không đoan trang, đúng mực.
Một lần và mãi mãi
Đối với đàn ông, sau khi việc ăn "phở" bị bại lộ, cuộc sống thay đổi không nhiều. Họ có thể quay về với gia đình mà không gặp bất cứ trở ngại nào, bởi điểm yếu của phụ nữ là dễ mủi lòng, tha thứ. Nhưng cũng là một lần trót dại, phụ nữ phải gánh chịu nhiều thiệt thòi, chịu đủ mọi "lời ong tiếng ve".
Cho dù đức ông chồng có đồng ý tha thứ thì cũng chỉ là "bằng mặt". Khi làm gì không vừa ý, họ sẽ dễ lôi "tỳ vết" ra để làm bàn đạp tấn công, chì chiết khiến "đối phương" chỉ còn biết lặng im cúi đầu chịu trận. Một lần đối với đàn ông chỉ là cơn gió thoảng qua, nhưng với phụ nữ lại là mãi mãi.
Phở "tái" và "chín"
Cùng cảnh đi ăn "phở" nhưng cánh đàn ông luôn biết giương cung đúng lúc để hạ gục con mồi. Sau khi đã ăn phở "tái", họ có thể thay đổi khẩu vị bằng "tái - chín, nạm gầu, pín" ngon hơn, phù hợp hơn. Thậm chí, quán phở này hết vị thì lại tìm quán khác.
Còn phụ nữ, khi đã tìm được loại "phở" ngon, vừa miệng, thường là "phở chín", họ sẽ đắm đuối với nó, một lòng một dạ đi theo, ít khi nghĩ đến đổi vị. Do vậy, khi đàn ông đã chán "phở", họ vẫn có thể ăn rất ngon món "cơm rang", nhưng phụ nữ hãy coi chừng: Trong "cơm rang" thường có sạn chứ không dễ nuốt như "phở" đâu.
( st )