Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: nhật ký cho tôi và anh
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
jenny phương
[COLOR=red] sad.gif Hôm nay sau một ngày đi học ở trường về ,tôi não nề chạy xe trên con đường quen thuộc. Nhìn những phố xá,cây xanh giờ đây cũng đã thay đổi nhiều. CẢm giác vui vui buồn buồn trong lòng tôi sao cảm thấy hơi khó chịu. Về đến nhà tôi ngồi vào cái máy computer ,xem những tin tức va nhạc online trên internet.cứ mỗi lần lòng không vui là tôi lại ép mình vào chiếc máy vi tính.vì nó là động lực tốt nhất để giảm tress mỗi khi tôi buồn. Tính đến nay tôi đã xa nhà gần 4 năm , thời gian trôi qua thật là mau.những quá khứ giờ đây trong tôi cũng đã phai dần,quên hết những bi thương mà tôi đã có.tôi bắt đầu chú tâm vào việc học hành không còn nghĩ tới những chuyện khác.giờ đây tôi sống rất tốt ,không còn điều gì để lo nghĩ nữa. Buổi tối hôm nay la một đêm yên tĩnh ,màn đêm cũng đã buông dần , người đi ngoài đường dường như không còn nữa.Trong đêm khuya tôi bỗng giật mình vì có tiếng chuông điện thoại reo. Bắt máy lên alo thì chỉ nghe được tiếng im lặng ,tôi nghĩ chắc ai đó gọi nhầm số. 5 phút sau chuông điện thoại lại reo lên ,mắt lim dim tôi cầm cái phone nghe :"alo!..jenny nghe..." vẫn không có tiếng trả lời ,định gát máy thì bỗng dưng tôi nghe một âm thanh rất quen thuộc :"alo !anh nè , khoẻ không em" ,thật là sửng sốt vì giọng nói quá quen thuộc mà ngày xưa tôi đã từng nghe ,tôi tin chắc không ai khác ngoài anh ,người con trai mà tôi đã yêu suốt 4 năm trời. Vừa vui vui lai buồn buồn ,cảm giác thật là khó tả. "cám ơn anh ! em vẫn khoẻ ,còn anh sống tốt chứ ". anh trả lời : "uhm......không khoẻ lắm , mấy năm nay anh đã suy nghĩ rất nhiều ,người anh cần là em.Anh không thể sống thiếu em ,liệu anh có cơ hội lần nữa không em " nghe những lời này lẽ ra tôi vui mới phải chứ nhưng tại làm sao tôi có cảm giác đau buồn đến vậy. Bỗng dưng khung cảnh ngày xưa lại hiện về trong tôi.Ngày ấy khi tôi còn độ tuổi 15 ,là một cô bé trầm ngâm ,ít nói.Ngày đầu tiên bước vào lớp học tôi đã bắt gặp đươc anh.Hai chúng tôi cùng ngồi chung một bàn rất là thân thuộc.Anh ấy không chỉ là người cho tôi động lực để học mà còn là chỗ dựa tinh thần của tôi.Dường như tôi đã quen với sự có mặt của anh ấy mỗi ngày.Sự ân cần và nhiệt tình của anh ấy đã làm trái tim tôi xao động từ lúc đó. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã ban cho tôi 1 thiên sứ tình yêu ,giúp tôi có được sự tự tin và tình yêu trong cuộc sống.thế đó tôi đã thầm yêu anh suốt 3 năm cho tới khi chúng tôi bước vào ky thi tốt nghiệp.cái ngày mà tôi lo sợ nhất là không được cùng anh bước chung trên một con đường .thật may mắn cuối cùng thi chúng tôi cung đã vào chung một trường.Trong bao năm qua tôi không dám thổ lộ cùng anh ấy vì tôi sợ anh ấy sẽ từ chối va tình bạn cũng không còn nữa ,chi biết đứng sau lưng anh để theo dõi từng hành động và cử chỉ cua anh thôi.quen anh lâu rồi nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới có bạn gái hay chưa .hỏi tới thì anh trả lời : " ai mà dám yêu anh chứ ,vừa xấu trai ,lại vừa khùng chỉ có người ngốc như em mới dám yêu anh thôi....bởi vì em là con ngốc mà.....hiiiii".tôi cũng bật cười vì câu nói đùa của anh làm tôi thấy vui. trong lòng luôn luôn nghĩ anh ấy chắc là chưa có người yêu nếu có thì anh ấy đã kể cho mình nghe rồi vì chúng tôi là một đôi bạn thân ,vui buồn đều có
nhau. câu nói đó cứ cho tôi một tia hi vọng luôn luôn không ngừng nghĩ tới có ngày tôi sẽ thổ lộ cùng anh. Chọn một ngày đẹp trời tôi gọi điện rủ anh đi uống nước ở một cafe gần trường.tôi đến sớm 10 phút để chờ đợi vì mong lần này có thể lấy hết can đảm để thổ lộ cùng anh ấy. Đang loay hoay với cốc trà do cô phục vụ mang tới ,bỗng tôi giật mình khi thấy đi theo anh là một cô gái da trắng tóc
vàng.Anh giới thiệu đây là bạn gái của anh ,đã quen được 2 năm.Thật trớ trêu làm sao ,tại sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy ,tôi đã làm gi sai? trái tim tôi quặng đau như có ai đó thắt chặt lại ,tay chân không điều khiển được theo ý mình muốn,cổ họng không nói được nên lời .trời ơi ! chẳng lẽ tình cảm bấy nhiêu năm tôi dành cho anh chẳng lẽ anh không cảm nhận được hay là anh không muốn biết. "Thôi được ! tôi tự nói với bản thân tôi. "không có gì đâu ,phải bình tĩnh lại " lấy hết can đảm để ráng ngồi với họ 10 phút ,nhìn họ vui dùa như không có gì xảy ra vậy.thật là đau đớn tôi từ giã đi về nhà. Thật là kỳ lạ trên con đường này dường như ngày nào tôi cũng không ngừng bước ,sao hôm nay chân mình lại thấy nặng trĩu lê từng bước chân để về đến nhạ Vậy mà tôi cứ nghĩ : " i thought i could love you always. i thought we could be together.but one had broken my heart to day."Tôi đã khóc rất là nhiều ,không đến trường một tuần , tất nhiên là sự vắng mặt của tôi sẽ làm cho anh ngạc nhiên.Anh biết tôi buồn ,nhưng lai tỏ vẻ như không biết gì.Cảm thấy mình không thể như thế này mãi ,tôi vội gọi điện cho anh để hỏi dứt khoát về tình cảm này như thế nào ,còn hơn ngồi đây than khóc. chuông điện thoại reo ,tôi bắt đầu cảm thấy hồi hộp "alo! anh hả ,em có chuyện muốn nói với anh ,có thể cho em vài phút không": tôi hỏi và anh trả lời "ok ! nói đi bé silly " đó là cái tên mà anh đã đặt cho tôi ngày trước."em hỏi thiệt bấy lâu nay anh xem em là gì? là bạn thân hay có chút gi vượt quá giới hạn không?.anh ngập ngừng hồi lâu rồi trả lời :" anh không biết phải nói sao cho em hiểu nữa ,thật ra anh rất mến con người của em ,anh thấy em rất tốt ,rất quan tâm anh ,nhưng không hiểu tại làm sao anh lại quen với một người con gái khác. Em quá hiểu anh ,đáng lẽ anh phải vui mới đúng ,nhưng không hiểu sao em lại làm cho anh có chút không tự do va thoải mái khi ở gần bên em.
xin lỗi vì anh không thể đáp lại tình cảm em dành cho anh. hi vong em sẽ hiểu ".nghe được những lời anh nói lòng tôi quặng đau như cắt ,nước mắt cứ không ngừng chảy ráng gượng cười để anh không khỏi bận tâm : "OK ! em hiểu rồi ,không sao đâu ,cảm ơn anh đã nói sự thật cho em biết ,em chỉ hỏi vậy thôi chứ để em ngày càng yêu anh nhiều ,mai này em sẽ đau khổ và ghét anh đó..hiii." Tuy miệng vui cười nhưng sao nước mắt cứ tuôn mãi.Nỗi đau đó quá lớn "yêu một người đã khó ,nhưng để quên một người lại càng khó hơn " đúng với câu mà người ta vẫn thường nói.3 tháng sau đó tôi đã quyết định chuyển trường thi vào ngành y thay vì trước đó chúng tôi học chung ngành kinh tế. Không biết là tôi đang trốn chạy hay là đã chọn đúng con đường tương lai mà mình đã đi nữa.trong đầu cứ luôn nghĩ phải quên hết quá khứ , không còn nhìn thấy khung cảnh ngày xưa khiến cho mình phải đau khổ nữa.Xa cách anh đã được 2 năm chúng tôi cũng không còn liên lạc với nhau nữa ,nhưng co nghe ban bè nói anh đã sang MỸ du học. Trong lòng cũng cảm thấy hối tiếc nhưng nghĩ lại thôi thì cha mẹ sinh mình ra là mong muốn mình sống tốt ,nếu cứ sống trong đau khổ thì đã uổng công mẹ chín tháng mười ngày cưu mang. Và cứ thế tôi đã cố gắng sống va tiếp tục học tập không còn màng đến sự yêu đương nữa.trãi qua bao nhiêu năm nhường như tôi đã quên được cảm giác không có anh tồn tại nhưng sao hôm nay anh lại điện thoại về làm cho tôi bất ngờ và cảm giác hơi bối rối. Sau khi nghe những lời anh nói lúc nãy so với tôi sao không còn cảm giác gì hết vậy ,có phải tôi đã thật sự quên anh hay trái tim tôi không thể yêu thêm lần nữa. tôi tư nghĩ như vậy và tôi biết
tôi đã quên anh thật rồi . Không để anh chờ câu trả lời lâu tôi vội trả lời : " Giờ anh nói những câu đó để làm gì ,đối với em mà nói quá khứ em đã quen hết rồi ,hình như em đã không còn yêu anh nữa .Em không muốn làm cho anh phải khó chịu khi ở bên cạnh em thêm một lần nữa ,em đã hiểu được tình yêu là gì? tình yêu không có sự thương hại mà cũng không có sự cưỡng ép.Em không trách anh đâu ,chỉ tai ngày xưa em quá khờ nên mới để cho anh khó xử.Nhưng bây giờ thì em đã quên hết rồi ,vì vậy anh hãy quên em đi và đừng bao giờ cảm thấy mình có lỗi ". nói xong nhưng lời này lòng tôi cũng trở nên nhẹ nhõm rất nhiều.tôi đã hiểu được tình yêu cần sự tha thứ thì mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp. Tôi cầu chúc anh nơi phương xa tìm được hạnh phúc mới và có được một cuộc sống vui vẻ. tôi sẽ không bao giờ quên anh một người bạn tốt nhất ,đối với tôi như thế là đủ.cảm ơn anh rất nhiều trong bao nhiêu năm ở bên cạnh chăm sóc cho em.Em đã lầm lẫn giữa tình yêu và tình bạn.goodbye !my love
TamVan
QUOTE
"OK ! em hiểu rồi ,không sao đâu ,cảm ơn anh đã nói sự thật cho em biết ,em chỉ hỏi vậy thôi chứ để em ngày càng yêu anh nhiều ,mai này em sẽ đau khổ và ghét anh đó..hiii."


Ít ra Jenny còn đủ can đảm nói được nhiều như vậy.. TV thì không đâu.. TV chỉ có thể nói câu "Ok, em hiểu rồi".. xong rồi cúp máy chứ không đủ can đảm nói thêm 1 chữ nữa.. Đọc tâm sự của jenny cảm động lắm.. Hy vọng sẽ không làm jenny giận khi TV reply.. Tại vì câu trả lời của jenny khiến TV nhớ lại tình trạng của mình lúc xưa và chỉ muốn nói là jenny can đảm hơn TV nhiều khi có thể trả lời một cách rành mạch và thẳng thắn như vậy sau khi bị từ chối..

Chúc jenny vui rose.gif
jenny phương
ưm cảm ơn TV nhiều nha.......thật ra nói những lời này Jenny rất đau lòng nhưng vì jenny nghĩ anh ấy không có gì để làm cho Jenny buồn từ trước đến nay cả ,chỉ tại Jenny yêu người ta đành phải chịu . Vì mình đã hiểu được tình yêu cần cái gì ,thà nói một lời cho xong còn hơn giữ mãi trong lòng rất đau khổ TV à. Vì yêu anh ấy nên mình không muốn vì tình cảm riêng tư của mình mà đánh mất tình ban. thà là mất tình yêu để tình bạn còn hơn mất đi tất cả.Trong tình yêu cũng khó nói lắm TV à. Cũng nhờ mình can đảm nói hế t nên bây giờ mới cảm thấy nhẹ nhỏm hơn nhiều nè. Chứ không thôi sau này yêu ai không dám yêu nữa đó....hiiii.TV cũng nên mạnh dạn trong tình yêu đi ha....hãy nắm chặt cơ hội khi có được hạnh phúc trong tay TV nhé....bây giờ mình có thể vui vẻ để sống rồi...vì mình đã biết tình yêu là gi ..... hi.gif hi.gif
TamVan
smile.gif mừng cho jenny đã hiểu được tình yêu là gì... Không biết có phải nói là tánh của TV quá yếu ớt hay không nhưng nếu bị từ chối ngay lúc đó, bị ấm ức ngay lúc đó thì TV sẽ không thể nào mạnh dạn nói rõ được đâu.. vì nói ra là sẽ khóc mà TV thì không thích khóc trước mặt người ta kẻo bị cho là yếu đuối quá... Vài ngày sau khi dịu lại thì mới có thể bình tĩnh mà nói được..

Vậy jenny có thể bật mí thêm cho TV hiểu tình yêu là gì không? secret.gif
jenny phương
ừm thật ra Jenny ở ngoài đời cũng rất yếu đuối đó , không thấy Jenny yêu người ta tới 4 năm mới dám nói sao....thời gian đó không ngắn đó chứ chemieng.gif ..Jenny tuy khóc nhưng cũng như TV thui à.vì mình chỉ khóc wa máy phone chứ đâu có khóc trước mặt đâu mà sợ người ta biết mình yếu đuối hay không nè. thà là cười miễn cưỡng để người khác không thấy mình yếu đuối còn hơn là khóc. Thật ra Jenny cười là muốn cho mình trở nên mạnh mẽ ,cho người đó biết rằng không có anh ta mình vẫn kiên cường để sống và sẽ làm cho anh ta không tỏ vẻ tự đắt vì có người yêu mình.thường thì con trai có chút hơi tự hào khi có người con gái nào yêu họ. Cho nên Jenny bị từ chối như vậy rùi tại sao phải khóc và năn nỉ.cái đó chỉ làm cho người ấy khinh khi va xem nhẹ tình yêu của mình thui..hiii.Jenny không biết mấy bạn kia nghĩ sao nhưng Jenny nghĩ là vậy. MẶc dù yêu anh ta nhưng cũng phải tự trọng bản thân mình chứ nè...lúc đầu thấy anh ấy có bạn gái mà không nói với mình một tiếng ,jenny rất ghét anh ta vì là bạn thân mà không chia sẻ.Nhưng sau này hiểu được có lẽ anh ấy có nổi khổ nên không dám nói , lúc đó mới biết là anh ấy sợ mình buồn nên không dám nói.....vì bản thân anh ấy cũng sợ mất đi một người bạn ..hiii.. Jenny nhận ra được tình yêu là gì? từ lúc mà cuộc diện thoại vừa kết thúc.....những kỉ niệm về chúng tôi vui buồn đều có nhau ,anh ấy không ngại làm bạn với một cô bé ngốc như mình. Tất cả và tất cả anh ấy làm cho mình đều không bằng mình lo cho anh ấy.nghĩ tới đó là mình đã cảm kích rồi...dù sao trong quá khứ mình cũng có một kỉ niệm đẹp
, một kỉ niệm mà không mấy ai có được ,rất đơn giản nhưng cũng rất khó để có được một tình yêu trong sáng phải không.?...sau khi khóc mình cảm nhận được đó không phải là nước mắt của sự chia ly mà là giọt nước mắt của hạnh phúc..vì ít ra mình đã được anh ấy tôn trọng và vẫn không ghét bỏ mình mặc dù biết mình yêu anh ấy.chính vì tấm lòng của anh ấy nên mình không để cho anh ấy buồn . Mình biết miễn cưỡng không có hạnh phúc.và sự tha thứ sẽ làm cho bạn nhẹ nhõm. Yêu một người thật sự là mong muốn người đó luôn luôn vui vẻ.khi anh ấy cười là trái tim của bạn cũng cười theo và không nhất thiết phải ở bên cạnh người ấy thì mới cảm thấy hạnh phúc. CÂu trả lời cho bản thân mình là chúc phúc cho anh ấy cũng là tự chúc phúc cho bản thân mình thui TV a........hiiii.....Jenny noi vay không biết TV nghĩ sao nữa. NHưng trên đường đời , tình yêu và cuộc sống cần có sự mạnh mẽ của lí trí thì mới thoát khỏi cái bi thương đó. chỉ có lí trí mới giúp được bản thân mình vượt qua tất cả... hi vọng những lời mình nói không làm bạn nhàm chán......hiiii...chúc TV vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống nhé chemieng.gif
TamVan
QUOTE
lúc đầu thấy anh ấy có bạn gái mà không nói với mình một tiếng


Yeah, nếu là trường hợp của jenny thì chắc TV cũng sẽ làm như vậy.. Trường hợp của TV thì khác...

QUOTE
Yêu một người thật sự là mong muốn người đó luôn luôn vui vẻ


Vậy có phải bất cứ chuyện gì chỉ cần người đó vui mình đều ủng hộ và không có ý kiến?
jenny phương
Vậy có phải bất cứ chuyện gì chỉ cần người đó vui mình đều ủng hộ và không có ý kiến?

tất nhiên là vậy nếu anh ấy đã chọn.đó là sự ủng hộ về mặt tinh thần.còn về hành động cũng phải xem xét lại vì biết đâu anh ấy muốn bạn làm thỏa mãn cái gì đó..chắc TV hiểu ý mình nói chứ....hiii...vì đó là sai lầm nên không thể ủng hộ. nếu yêu mình là chuyện khác có thể hi sinh như vậy ,nhưng nếu không yêu mình mà làm vậy bạn sẽ là người dễ dãi và đối với anh ta mình sẽ chẳng tốt đẹp gì khi làm bất cứ diều gì mà không cần lí do....hiiii..mình nói vậy không biết Tv có ý kiến gì.Nếu có TV cứ nói, mình cùng thảo luận nhé
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.