Bao ngày lặng lẽ trôi qua,
Mà sao "nó" cứ như là bóng ma.
Cứ theo ám ảnh lòng ta,
Khiến xuân nắng ấm hóa ra đông tàn.
Xưa em ăn nói dịu dàng,
Nay....lời em "chửi".....bàng hoàng...lòng đau.
Lời xưa dịu ngọt...nay đău(?)
Mà sao "trao tặng" toàn câu nặng nề?.
Bướm dù lắm tội....nhiêu khê,
Hoa nên chỉ bảo, trách chê nhẹ nhàng.
Trao nhau 1 tấm lòng vàng,
Thì tình càng đẹp, lòng càng mến nhau.
Cớ sao phải khiến lòng đau,
Để cho Mận phải xa Đào từ đây.
Dù tình vẫn thắm....vẫn đầy
Cũng đành chia biệt từ đây hởi người.
Để còn giữ chút trong đời,
Ấy là tình bạn một thời đắm say.
Niềm riêng chôn chặt từ đây,
Không yêu, không hận cho khuây khỏa lòng.