Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Bài Thơ Đôi Dép
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
ChauPha
Ai còn giữ bài này post dùm cho CP nghe, đa tạ, đa tạ.....
DoxuanNguyen
QUOTE(ChauPha @ Jun 20 2005, 08:19 PM)
Ai còn giữ bài này post dùm cho CP nghe, đa tạ, đa tạ.....
*



Đôi Dép
Nguyễn Trung Kiên




Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
DoxuanNguyen
Bài đáp lại bài thơ "Đôi Dép"
Cù Thị Hương Giang


Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhaụ
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von
ChauPha
Cám ơn DoXuanNguyen nhiều nhiều nhiều nha....

hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
bidong
Những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời

Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.

Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”... Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh... đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn... “tầm thường” nữa.

Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.

Và rồi người đọc đã không dứt khỏi mạch thơ được bởi ở bài thơ này, tác giả trình bày vấn đề bằng phong cách trầm tĩnh và nghe ra có lý lắm. Thứ nhất, tác giả khẳng định: “Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết / Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ”. Về nguyên lý văn học điều này không sai; về tình cảm con người thì đó là sự thật, không thể chối cãi.

Sau những câu thơ đề cập đến sự cần thiết không thể tách rời của hai chiếc dép, tác giả buông câu thơ thật hay: “Nếu ngày nào một chiếc bị xa lìa / Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng”. Cái hay của câu thơ giống như cú sút quyết định của cầu thủ sung sức trên sân bóng. Cú sút căng đến nỗi thủ môn của đối phương suýt “bật tim ra ngoài”. Nhưng vẫn chưa lọt lưới. Tại sao như vậy? Tại thiếu yếu tố bất ngờ. Sự đoán định như thế trong bài thơ này vẫn chưa là những câu thơ hay nhất.

Từ khổ thơ kế tiếp, tác giả mới bắt đầu so sánh hình ảnh đôi dép với chuyện tình của “anh và em”. Ta thấy gì? Ta thấy những lúc lứa đôi vắng nhau: “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía / Dẫu bên cạnh đã có người thay thế / Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh”. Nghe ra bùi ngùi lắm, bởi ở đây Nguyễn Trung Kiên đã nhắc đến tình yêu như một định mệnh, một tất yếu. Đã “dép” thì phải có đôi; đã “anh” phải là “em”. Không thể nào khác được. Lẽ tất yếu ấy được thể hiện bằng hai thơ chắc nịch: “Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối / Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội”.

Chao ôi! Tình cảm của người làm thơ nồng nàn và say đắm đến vậy sao? Câu thơ đi thẳng vào óc. Để rồi từ trong sâu thẳm bật ra câu thơ thật hay: “Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại / Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung”. Câu thơ hay nhưng vẫn chưa tạo sự bất ngờ ở người đọc. Giống một cầu thủ chuyên nghiệp, Nguyễn Trung Kiên đã chọn phút 89 để bất ngờ tung một cú sút quyết định. Đó là những câu thơ không phải viết bằng lý trí mà bằng cảm xúc tột cùng: “Hai mảnh đời thầm lặng bước song song / Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc / Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…”. Dư vang của câu thơ ám ảnh đến lạ thường... “Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...” Câu thơ như quấn quýt mãi trong cảm xúc của người đọc.

Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ... thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.

LÊ MINH QUỐC
bidong
Đôi Dép


Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhaụ
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von.

Khuyết Danh...


TỰ TÌNH ĐÔI DÉP CŨ

Hai đứa ta là thân đôi dép cũ
Mặc vào chân cũa người chủ tật quyền
Lắm khi tả đạp nhầm thân bên hữu
Là cọc cằn, ta gây gổ triền miên…

Nhớ ngày nao ngủ yên trong lòng hộp
Mùi da non hăng hắc góc Macy
Em vẫn bảo tình duyên ta là một
Xin trọn đời nguyện theo gót anh đi

Ta khắn khít một vòm trời quyến luyến
Ngày tháng về xao xuyến tuổi ái ân
Lúc thỏ thẻ thì tình chàng ý thiếp
Lúc đam mê là sống nỗi phong trần

Anh bên tả, em nằm bên phía hữu
Ta nào màng đến con tạo vần xoay
Bao chiều vui bên túi thơ bầu rượu
Ta dệt gấm thêu hoa những tháng ngày

Người đời vẫn trầm trồ khen dép mới:
“Hai chiếc này sao đẹp lứa vừa đôi”
“Mặt phu thê”, lẫm bẫm lão thầy bói
Anh mặc nhiên thề có em trọn đời

Tình đôi ta là chia trăng xẻ gió
Khi tấm thân chưa lem luốt bụi trần
Ngày hai đứa cùng đăng lời cáo phó
Mời ông tơ bà nguyệt thắt tình thân

Rồi đôi ta được đặt vào chiếc hộp
Khung trời nhỏ: “túp lều đẹp ý thơ”
Sợi giây tơ trói hai ta vào một
Anh cùng em khuây khoả tuổi đợi chờ

Nhưng than ôi chuyện tình không đoạn kết
Một ngày kia, chủ đem mặc vào chân
Ta gỉa từ túp lều vàng tha thiết
Rồi dấn thân vào trong cỏi bụi trần

Làm sao ươm những giấc mơ không có?
Làm sao ai bẻ thước đo lòng người?
Hay tình đẹp khi chỉ còn dang dở?
Người gần người, mà lại cách đôi nơi


Em đỏng đảnh ngày tô hoa vẽ phấn
Anh tão tần chuyện manh áo miếng cơm
Khi người chủ tật quyền đi xáng váng
Là lưng anh gánh trọn tấm thân còm

Còn đâu nữa những ngày xưa thân ái
Ngày lại ngày nhìn cơm hẫm cháo thiu
Anh câm lặng những chiều pha mì gói
Rồi quay vào một góc tối cô liêu

Còn đâu nữa ngày lắng nghe em nói
Anh chỉ mơ đến giường ấm chăn êm
Những đêm đông em khóc thầm bên gối
Là lúc anh chìm trong giấc bình yên

Đôi dép cũ giờ đây sao tơi tả
Tuổi bốn mươi chợt đến có ai ngờ
Anh bên đó một người quen rất lạ
Em bên này lả chả khóc trong mơ

Đôi dép cũ đi qua ngày u tối
Chợt nhìn anh mòn mõi tấm thân tàn
Khi người chủ thay anh bằng chiếc mới
Là ngày em tất tả bước sang ngang

Anh quay về một góc đời thoảng hoặc
Tình yêu sao không kham nổi vị đời?
Viên thuốc đắng bọc đường trông rất ngọt
Nhưng nếm rồi chua chát cả đôi môi

Em chỉ thấy cỏ xanh nhà hàng xóm
Nên mặc nhiên tìm sang bên bến người
Nhưng hạnh phúc một đời em truy kiếm
Biết đâu là chiếc dép cũ buông rơi?

Thân phận ta là một đôi dép cũ
Mang cùng màu và giống cả hoa vân
Em ra đi chập chùng cơn mưa lủ
Biết bao giờ anh sống lại mùa xuân?

Khuyết danh...


Thư hồi âm - Bài Thơ Đôi Dép

Thư anh gởi nhắn nhủ tôi về chuyện tình đôi dép.
Nhưng thưa anh. Tôi không đồng ý với anh.
Anh yêu tôi trong tình cảm chân thành.
Cùng trách nhiệm trong tình yêu tinh khiết.
Đáp lại tình anh với tấm lòng tha thiết.
Khi yêu anh tôi lo lắng vô bờ.
Sáng, trưa, chiều, tôi hay nghĩ vẩn vơ.
Anh có khỏe, được bình an không nhỉ.
Đêm nay lạnh anh bôn ba xuôi đường vạn lý.
Nhớ, yêu anh trong giấc ngủ bất an.
Thương quá đi thôi, anh yêu quý muôn vàn.
Anh có biết đêm nay tôi bật khóc.
Khi biết tình mình không như lời hẹn ước.
Anh đổi thay hay hoàn cảnh đẩy đưa.
Anh có bao giờ thương nhớ một chiều mưa.
Không nuối tiếc trao anh tình trong trắng.
Đọc thư anh nghe tim mình buốt lạnh.
Anh tung hô, ca ngợi tình đôi dép vô tri.
Thư anh viết
"Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ."
" Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước."
Anh ạ ! Tôi nghe tim mình nhức buốt.

Tự hỏi rằng :

" Có yêu nhau đâu " sao thành vợ thành chồng.
" Có yêu nhau đâu" Ai buộc phải thủy phải chung.
" Có yêu nhau đâu " Ai bắt phải chung vai trách nhiệm.

Và phân vân
Khi tôi không nhìn thấy ĐỨC HY SINH trong trang thư anh viết.
Vì đó là cỗi nguồn, mạch sống của tình yêu.
Không có HY SINH đừng đòi hỏi TÌNH YÊU.
Dù triệu triệu lời ca cũng trở thành rỡng tuếch.

Tôi hiểu:

Những gì anh ca tụng là mật đường bánh vẽ.
Anh muốn tôi làm những gì trong thư anh kể lể.
Là Phải âm thầm lặng lẽ sống bên anh.
Là phải tuân hành câm nín, lệ thuộc nơi anh.
Phải sống vui bên anh suốt đời... Khi tất cả trở thành bi đát.
Anh lý tưởng hóa... Thêu dệt một tình yêu chết.
Như " Đôi dép vô tri khắng khít song hành.
Như chiếc bóng suốt cuộc đời vô cảm lạnh băng.

Anh ao ước :
" Hai mảnh đời thầm lặng bước song song."
" Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc."
Của đời sống vô hồn, vô tình, vô tri, vô giác

Anh lầm tôi không phục tùng như anh tưởng.

Thưa anh!

Tình tôi dâng tràn như sức sóng.
Sóng sô bờ quét sạch. . . dọn đường đi.

Viết thay cho một người

--------------------------------------------------------------------------------
NangHa
Hay lắm đấy những vần thơ tinh khiết
Đôi dép mòn hay mới cũng thành thơ
Dép cao sang ra dáng vẻ mong chờ
Còn dép thấp có u sầu cuối mặt?

Trời sinh chi nhiều đôi mang quá chật
Có đôi thì to quá phải làm sao?
Có đôi ấy thì.. ôi cũng quá cao!
Vì sao dép cũng nhỏ cao to thấp?

Ồ chẳng qua con người quá tấp nập
Có đôi nào xào đôi nấy cho vui
Kẻ nghèo hơn.. ôm số kiếp ngậm ngùi
Đôi dép hở? Chẳng bao giờ biết đến !?

Bạn đừng cười khi có quá nhiều hơn
Để khinh chê bao đôi dép thấp hèn
Có nhiều kẻ chỉ mong kiếp bình an
Chân chai hết vì không hề có dép

bidong
computer.gif eyelashes1.gif
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2009 Invision Power Services, Inc.