D.gif D.gif D.gif D.gif

parttime.gif

đa số .. oh no.... !!!!!! phải nói là tâm lý đàn Ông ai ai cũng muốn lấy được
Vợ , mà phải .. dốt ... dốt ... một chút ... thì các ngài mới có '' cơ '' nắm
được '' đầu '' quản gia ( AV muốn trở ngược ... cái thời kỳ ... của quí Ông
hồi thời ( cách đây không lâu ) 60 / 75 cho đến năm gần nhất đây ....




sorry2.gif sorry2.gif sorry2.gif

** Yêu vợ như... quản gia **

- Có hàng tỉ tỉ lý do để đàn ông trên thế giới này lấy vợ. Bởi thế, không lạ gì khi có một góc đàn ông ở xứ ta lấy vợ chỉ để có người quản lý, chăm lo nhà cửa, tài sản của mình.

Đại thể là "sắm" một "siêu quản gia", vừa có khả năng... tác chiến trên giường, vừa xông xáo chuyện nhà cửa để đức ông chồng rảnh tay đi đánh đấm kiếm cơm, hay vi vu đâu đó hưởng thụ...

Rất nhiều bà chị lấy chồng dăm năm, có mấy nhóc lau nhau với chồng, quan hệ với chủ hộ trong hộ khẩu đích thị là vợ hẳn hòi… nhưng vẫn chưa định vị được thực chất mình là cái quái gì của chồng! Nếu là vợ, sao "lão" chả thèm hỏi ý kiến mình từ chuyện lớn đến chuyện bé trong nhà? Vợ gì mà cứ giấu tịt trong xó bếp, không cho đi đâu thì ai mà biết cho mình là vợ?

Vợ là "tay hòm chìa khóa" thế mà mình vẫn phải chờ chồng phát tiền chợ mỗi ngày! Mang tiếng vợ nhưng ngoài chuyện vặt vãnh trong nhà ra còn lại những chuyện về lão chồng, bà công đoàn cơ quan còn rành hơn cả mình…

Mẫu mã chung của các bà "siêu quản gia" là giỏi vun vén việc gia đình, nếu không quần quật như trâu cui thì cũng hùng hục như lực điền, chả nề hà việc gì. Đặc biệt là muôn vàn lần kính yêu chồng. Hầu hết các bà lệ thuộc 100% kinh tế vào chồng, ở nhà để chồng nuôi; hoặc có đi làm nhưng lương chỉ đủ liếm láp qua ngày, nên các ông chồng tự cho mình cái quyền sinh sát trong nhà, tự tấn phong mình lên thành ông chủ song song với công đoạn đạp vợ xuống hàng quản gia!

Chồng đi làm, chị Bích thầu hết việc nhà, từ nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa cho đến sửa đồ đạc hư hỏng… Không những thế, chị quản luôn việc chăm sóc mấy sở thích của chồng là lũ chó kiểng và cá cảnh: từ tắm chó, tìm diệt xà mâu, chải lông… rồi cho cá ăn, súc rửa hồ, lo cá đẻ… Chồng chị chỉ có mỗi "nhiệm vụ" mỗi khi về nhà là vuốt ve chó và nằm ngửa trên salon ngắm cá kiểng!

Bạn đến chơi nhà, vợ bưng bê châm trà rót nước, anh cũng không thèm giới thiệu vợ, để bạn lầm chị là ôshin. Một lần lo… đong đưa với mấy cô tre trẻ, anh bị xe tông gãy chân, vợ vào viện chăm sóc, nhưng anh cũng lờ tịt màn giới thiệu vợ, cơ quan vào thăm ai cũng nghĩ chị là họ hàng dưới quê, nên… mới có cảnh: "Các cô ghẹo chồng mình ầm ầm mà ảnh không nói gì, chẳng lẽ mình đứng lên tự giới thiệu: Tôi là vợ ảnh đây nè!"…

Lấy chồng 10 năm, nhưng ngoài chợ gần nhà, siêu thị xa xa một chút và trường học của con, ngoài ra chị Tú không biết đến bất cứ tụ điểm vui chơi giải trí nào trong thành phố. Những ngày nghỉ hàng tuần, lễ, Tết… chồng chị chở con đi chơi đều đều, nhưng không bao giờ cho vợ đi theo, vì "Ở nhà cho khoẻ, đi đâu cho mệt!".

Cơ quan chồng cho đi du lịch thì anh luôn đi một mình, chị thì ở nhà với lý luận của anh: "Hai vợ chồng đi hết, ăn trộm vô thì sao?". Sau này nhà có ôshin, ông xã chị vẫn tiếp tục đi chơi mình ên, vì đã thuyết phục được chị: "Không có ai ở nhà, ôshin nó cấu kết với kẻ gian phá nhà mình…”! Cùng chung kiểu bị "giam lỏng" ở nhà như chị Tú, là bà xã anh Văn.

Bất cứ một sinh hoạt công cộng nào cho thấy chị là vợ anh Văn đều bị ông xã chị cúp điện từ đầu nguồn! Đi đám cưới, đám giỗ, sinh nhật, tân gia… kiểu nào cũng chỉ thấy mỗi anh Văn tham dự cùng thằng nhóc, còn chị bị anh giấu kỹ trong nhà, dù chị là người lo cho chồng từ cái phong bì đám cưới cho tới bánh trái cúng kiếng, quần áo để anh đi giao tiếp. Khi bị bạn bè hỏi, anh Văn đều nhăn nhó: "Thúc bả đi hoài mà bả hổng chịu, làm biếng lắm!".

Trong khi đó, bà xã anh Văn lại than với vợ của người bạn thân là: "Muốn đi lắm mà ảnh nói đi đâu mà kéo cả nhà đi, kỳ lắm!". Không coi vợ ra ký lô nào là thái độ chung của các ông có vợ "quản gia". Từ mua sắm, thay đổi đồ đạc trong nhà, chọn trường cho con, chọn ngân hàng gửi tiền… đều do "ông chủ" bao sân quyết định hết, không thèm tham khảo gì ý kiến của quản gia vợ!

Trong khi đó, vợ lỡ có tự quyết một mình cái gì nhỏ xíu như chuyển từ xài gas đỏ sang gas xanh chẳng hạn, cũng bị qui chụp là tự tung tự tác! Lắm ông còn qui định cả tiền tháng cho vợ, vợ nhận tiền chi tiêu trong gia đình mà như đi nhận tiền cứu trợ bão lụt. Mỗi lần muốn chi khoản nào ngoài kế hoạch lại phải trình chồng "chương trình hành động" lẫn bản chiết tính cụ thể để thuyết phục thì chồng mới chịu xùy hầu bao ra!

Các bà vợ vốn truyền tụng nhau câu châm ngôn: "Sau lưng người đàn ông thành đạt là hình bóng của người vợ", và lấy đó là mục tiêu phấn đấu... diệt thân vì chồng. Cái "ý thức" vợ là phải hi sinh cho chồng được các thế hệ vợ "sao y bản chánh" từ đời này qua đời khác, mà không chịu cập nhật phiên bản mới, để có thể làm tròn vai vợ hiền mà không tự biến mình thành "siêu quản gia" cho chồng!

Bởi, nếu cứ xả thân kiểu đó, phần thiệt thòi đương nhiên thuộc về các "siêu quản gia". Các ông chồng chắc chắn không tìm thấy sự hấp dẫn từ các bà vợ suốt ngày cắm mặt vào chuyện bếp núc, con cái, và nhẫn nhục chịu đựng sự khi dễ của chồng… Kiểu vợ “chiếc bóng” như vậy sẽ là cái cớ để các ông đi tìm của lạ, ương ngạnh hơn và đương nhiên là cay nồng quyến rũ hơn các bà vợ lúc nào cũng nhàn nhạt, lạt lẽo không có mùi vị gì…

( st )


thời đại bây giờ ...
đã khác xa với thới xưa .. bằng vào sự học thức tương đương họ đã nhận ra sự bình quyền và cuộc sống có phần thay đổi ( không biết như thế thì tốt hay tệ hơn .... nhưng đảm bảo ... các Ông còn xót lại thời kỳ "" xa xưa''
sẽ phải thay đổi quan niệm ** ép chế ** smokin.gif