Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Di cảo Chế Lan Viên
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
bidong
Trừ đi

Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ
Có phải tôi viết đâu? Một nửa
Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!
Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,
Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ,
Tôi giết cái cánh sắp bay...trước khi tôi viết
Tôi giết bão táp ngoài khơi cho được yên ổn trên bờ
Và giết luôn mặt trời trên biển,
Giết mưa và giết cả cỏ mọc trong mưa luôn thể
Cho nên câu thơ tôi gày còm như thế
Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình.
Và thơ này rơi đến tay anh
Anh bảo đấy là tôi?
Không phải!
Nhưng cũng chính là tôi - người có lỗi!
Ðã giết đi bao nhiêu cái
Có khi không có tội như mình!


Bánh vẽ

Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp.
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối
Ðêm vui
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc...
Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì xảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi,
Họ cũng ngồi thôi
Nhai ngồm ngoàm...

Tháng 8 năm 1991



Ai? Tôi?


Mậu Thân 2000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2000 người đó?
Tôi!
Tôi - người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi lúc xung phong
Một trong 30 người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy mọi cỡ
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy? Lại chính là tôi!
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời
Tôi ú ớ!
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm
Mà tôi xấu hổ!
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay
Tôi có thể cười!...

1987


Tình ca ban mai
Chế Lan Viên




Em đi như chiều đi
Gọi chim vườn bay hết
Em về tựa mai về
Rừng non xanh lộc biếc
Em ở trời trưa ở
Nắng sáng màu xanh che

Tình em như sao khuya
Rãi hạt vàng chi chít
Sợ gì chim bay đi
Mang bóng chiều đi hết

Tình ta như lộc biếc
Gọi ban mai lại về
Dù nắng trưa không ở
Ta vẫn còn sao khuya
Hạnh phúc trên đầu ta
Mọc sao vàng chi chít
mai, hoa em lại về…

Tháp Bay-on bốn mặt


Anh là Tháp Bay-on bốn mặt
Giấu đi ba, còn lại đấy là anh
Chỉ mặt đó mà nghìn trò cười khóc
Làm đau ba mặt kia trong cõi ẩn hình.



(trong Di cảo thơ1, Nxb.Thuận Hóa-Huế, 1992)

Tình Ca Ban Mai




. em đi , như chiều đi
gọi chim vườn bay hết
em về tựa mai về
rừng non xanh lộc biếc

em ở, trời trưa ở
nắng sáng màu xanh tre

tình em như sao khuya
rãi hạt vàng chi chít

sợ gì chim bay đi
mang bóng chiều đi hết

tình ta như lộc biếc
gọi ban mai lại về

dù nắng trưa không ở
ta vẫn còn sao khuya

hạnh phúc trên đầu ta
mọc sao vàng chi chít

mai, hoa em lại về...

Chế Lan Viên
(Ánh Sáng Và Phù Sa)
bidong
HỒN TRÔI

Cô em ơi ! đằng xa cây tỏa bóng,

Sao cô không ngồi đợi giấc mơ nồng ?

Đến chi đây, cho thân cô rung động

Lớp hồn tôi êm rải khắp trời trong ?



Đừng hát nữa ! tiếng cô trong trẻo quá

Khiến hồn tôi tê liệt khó bay cao,

Này, im đi, nhìn xem, trong kẻ lá,

Một mặt trời giả dạng một vì sao.



Ngoài xa xa, không, ngoài xa xa nữa,

Thấy không cô, ánh nắng kéo hồn tôi ?

Đến những chốn êm đềm như hơi thở,

Nồng tươi như suối máu lúc ban mai.



Cô bảo: Hồn có hay không trở lại

Một khi trôi vào giữa giấc mơ cuồng ?

- Cô, cô ơi, hồn tôi rồi trở lại

Với lòng điên, ý chết, với tình thương.

(Điêu Tàn)



TRÊN ĐƯỜNG VỀ

Một ngày biết thị thành ta rời bỏ

Quay về xem non nước giống dân Hời :

Đây, những Tháp gầy mòn vì mong đợi,

Những đền xưa đổ nát dưới Thời gian,

Những sông vắng lê minh trong bóng tối,

Những tượng Chàm lở lói rỉ rền than.



Đây, những cảnh ngàn sâu cây lả ngọn,

Muôn Ma Hời sờ soạng dắt nhau đi;

Những rừng thẳm bóng chiều lan hỗn độn,

Lừng hương đưa, rộn rã tiếng từ quy !



Đây, chiến địa nơi đôi bên giao trận,

Muôn cô hồn tử sĩ hét gầm vang.

Máu Chàm cuộn tháng ngày niềm oán hận,

Xương Chàm luôn rào rạt nỗi căm hờn.



Đây, những cảnh thái bình trong Chiêm Quốc,

Những cô thôn vàng nhuộm nắng chiều tươi;

Những Chiêm nữ nhẹ nhàng quay lại ấp,

Áo hồng nâu phủ phất xõa lời vui.



Đây, điện các huy hoàng trong ánh nắng,

Những đền đài tuyệt mỹ dưới trời xanh.

Đây, chiến thuyền nằm mơ trên sông lặng;

Bầy voi thiêng trầm mặc dạo bên thành.



Đây, trong ánh ngọc lưu ly mờ ảo

Vua quan Chiêm say đắm thịt da ngà,

Những Chiêm nữ, mơ màng trong tiếng sáo,

Cùng nhịp nhàng, uyển chuyển uốn mình hoa.



Những cảnh ấy trên Đường Về ta đã gặp,

Tháng ngày qua ám ảnh mãi không thôi.

Và từ đấy lòng ta luôn tràn ngập

Nỗi buồn thương nhớ tiếc giống dân Hời.



THU

Chao ôi ! Thu đã tới rồi sao ?

Thu trước vừa qua mới độ nào ?

Mới độ nào đây, hoa rạn vỡ,

Nắng hồng choàng ấp dãy bàng cao.



Cũng mới độ nào trong gió lộng,

Nến lau bừng sáng núi lau xanh.

Bướm vàng nhè nhẹ bay ngang bóng

Những khóm tre cao rũ trước thành.



Thu đến đây ! Chừ, mới nói răng ?

Chừ đây, buồn giận biết sao ngăn ?

Tìm cho những cánh hoa đang rụng

Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn !



Tìm cho những nét thơ xanh cũ

Trong những tờ thơ lá võ vàng !

Ai nỡ tìm môi người quả phụ

Sắc màu hầu nhạt cả tình xuân !



Trời ơi ! Chán nản đường vây phủ

Ý tưởng hồn tôi giữa cõi tang !

(Điêu Tàn)



XUÂN

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu;

Đem chi xuân lại gợi thêm sầu ?

- Với tôi, tất cả như vô nghĩa,

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau !



Ai đâu trở lại mùa thu trước

Nhặt lấy cho tôi những lá vàng ?

Với của hoa tươi, muôn cánh rã,

Về đây, đem chắn nẻo xuân sang !



Ai biết hồn tôi say mộng ảo

Ý thu góp lại cản tình xuân ?



Có một người nghèo không biết Tết

Mang lì chiếc áo độ thu tàn !

Có đứa trẻ thơ không biết khóc

Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran !



Chao ôi ! mong nhớ ! ôi mong nhớ !

Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.

(Điêu Tàn)

bidong
Đêm xuân sầu
Chế Lan Viên

Trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc
Bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi
Gió xuân lạnh ngàn sau thời ca hát
Trăng xuân sầu,sao héo cũng thôi cười
Trên đồi lạnh tháp chàm sao ủ rũ
Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi?
Hay lãnh đạm,Hời không về tháp cũ
Hay xuân sang,Chiêm nữ chẳng vui cười?



Bên tháp vắng còn người thi sĩ hỡi
Sao không lên tiếng hát đi người ơi?
Mà buồn bã âu sầu trong đêm tối
Người vẫn nằm há miệng đớp sao rơi?




ooo

Đêm Tàn
Chế Lan Viên

Ta cùng Nàng nhìn nhau không tiếng nói
Sợ lời than lay đổ cả đêm sâu,
Đôi hơi thở tìm nhau trong bóng tối,
Đôi linh hồn chìm đắm bể u sầu.

Chiêm nương ơi, cười lên đi, em hỡi!
Cho lòng anh quên một phút buồn lo!
Nhìn chi em chân trời xa vòi vọi
Nhớ chi em sầu hận nước Chàm ta?

Này, em trông một vì sao đang rụng;
Hãy nghiêng mình mà tránh đi, nghe em!
Chắc có lẽ linh hồn ta lay động
Khi vội vàng trở lại nước non Chiêm.

Lời chưa dứt bóng đêm đà vụt biến!
Tình chưa nồng, đã sắp phải phôi pha!
Tình trần gian vừng ô kia đã đến
Gỡ hồn Nàng ra khỏi mảnh hồn ta!




ooo

Điệu Nhạc Điên Cuồng
Chế Lan Viên

Hầu ran nóng , lửa hồng bừng cháy mắt
Máu nồng tươi lay vỡ cả thành tim
Ðâu điệu nhạc điên cuồng ta khao khát
Chẳng vang lên tràn ngập suối träng êm ?

Ðêm mau đây , chiếc sọ dừa ứ huyết
Chiếc xương khô rợn trắng khí tinh anh !
Và rót mau trong hồn ta tê liệt
Những nguồn mơ rồ dại , hỡi yêu tinh !

Ta sẽ nhịp khớp xương lên đỉnh sọ
Ta sẽ ca những giọng của Hồn Ðiên
Ðể máu cạn , hồn tàn , tim tan vỡ
Ðể trôi đi ngày tháng nặng ưu phiền !

Ðể hưởng lấy một giờ không tục lụy
Ðể uống vào một phút chết say sưa !
-Nhạc trần gian khôn vui hồn quạnh quẽ
Rượu trần gian gây nhớ vết thương xưa .

ooo

Cái sọ người
Chế Lan Viên

Này chiếc sọ người kia, mi hỡi !
Dưới làn xương mỏng mảnh của đầu mi;
Mi nhớ gì, tưởng gì trong đêm tối ?
Mi trông mong ao ước những điều chi ?


Mi nhớ đến cảnh pháp trường ghê rợn
Sọ muôn người lần lượt đuổi nhau rơi ?
Hay mi nhớ những đêm mờ rùng rợn
Hồn mi bay trong đốm lửa ma trơi ?


Có tìm chăng, những chiều không tiếng gió,
Của người mi thi thể rữa tan rồi ?
Có tưởng lại mảnh hồn mi đau khổ
Đang lạc loài trong Cõi Chết xa xôi ?


Hỡi chiếc sọ, ta vô cùng rồ dại
Muốn giết ta trong sức mạnh tay ta !
Để những giọt máu đào còn đọng lại
Theo hồn ta, tuôn chảy những lời thơ.


Ta muốn cắn mi ra từng mảnh nhỏ !
Muốn điên cuồng nuốt cả khối xương khô !
Để nếm lại cả một thời xưa cũ
Cả một dòng năm tháng đã trôi xa !

ooo

Cành đào Nguyễn Huệ
Chế Lan Viên

Hẳn nhớ Thăng Long,hẳn nhớ đào?
Mai vàng xứ Huế có khuây đâu?
Đào phi theo ngựa về cung nhé!
Nở cạnh đài gương sắc chiến bào.


ooo

Canh cá tràu
Chế Lan Viên

Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
Khế trong vườn thêm một tý rau thơm
Ừ,thế đó mà một đời xa cách mẹ
Ba mươi năm trở lại nhà,nước mắt xuống mâm cơm!


ooo

Chơi
Chế Lan Viên

Ở đâu chơi chiến tranh,chơi cờ,chời cờ người,chơi cờ giết người...
Chơi những cuộc giết người cắm cờ,
Chơi bi,chơi bi-a,chơi bi kịch,bi thảm ...
Chơi phong cảnh,chơi non bộ,chơi làm bộ...
Ở đây chơi chữ
Đem chữ ra mà chơi
Chữ trá hình-đang là ta nó,hoá ra mình
Chữ đa nghĩa-ở bên bờ vô nghĩa
Để (1)trò chơi ấy
Những kẻ đã sống thật,đem đời mình thật
Ra mà chơi trong chữ
Đầu chơi,sau thật
Vờ khóc cho thiên hạ khóc
Hoá ta mình là người đau nhất
Chơi cười,để cho thiên hạ cười
Thiên hạ chả thèm cười
Mình bày trò nên cứ phải cười liên thiêng,liên tiếp,liên hồi...
Không thể ngừng chơi.




Chú thích:
(1)Bài này không nằm trong Di Cảo đã phát hành mà lấy từ trong "Văn học và dư luận" số tháng 8 năm 1991)

Cháo vịt
Chế Lan Viên

Vịt gầy chưa đầy cân
Làm thịt ngày dân đói
Bữa ăn không tiếng nói
Cả nhà im mà ăn.


ooo

Chia
Chế Lan Viên

Em đi về phía ấy
Anh chia cho nỗi buồn
Chia cho cơn mưa nhỏ
Và nắng quái chiều hôm

Một cái hôn ban sáng
Thành cơn mưa buổi chiều
Chia cho cơn mưa ấy
Ðể xa rồi em yêu.

Tia nắng ấm gần nhau
Xa nhau thành nắng quái
Chia làm gì nắng ấy
Ðể xa rồi em đau.


ooo

Chùm Nhỏ Thơ Yêu
Chế Lan Viên

Anh cách em như đất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi, sóng lại đẩy xa thêm

Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ
Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
Em nhắm mắt cho lòng anh lộng gió
Cho trời sao yên rụng một đêm hoa.

ooo

Côn Sơn
Chế Lan Viên

Côn Sơn thơm mùi hoa dại
Thơm từ thời Nguyễn Trãi đến thời ta
Giữa trưa vắng trắng ngời chân núi
Như oan khiên lọc rồi nay đã kết thành hoa.

ooo

Giếng
Chế Lan Viên

Hằng ngày anh khoét sâu vào hang,vào giếng thẳm lòng mình
Xem cái vết thương nội tâm kia là tài sản
Đi đâu,làm cũng lắng nghe tiếng vang từ giếng,từ hang động ấy
Cái nỗi đau riêng anh chẳng muốn lành.
Anh ăn lấy lấy sự bất lực của mình làm sức lực
Định làm giàu cho cuộc đời bằng cái vốn hư không...


ooo

Giờ báo tử
Chế Lan Viên

Tất cả bình minh đều hứa hẹn,trừ bình minh ấy,
Cái bình minh phản thùng,cái bình minh phản chủ,ác ôn!
Mà thôi,đừng vội lên án hạt sương và tiếng gà kết liễu ánh sáng đó
Có khi giã từ giữa khi đúng ngọ,lúc hôn hoàng.
Hơn thế,ạnh đã vĩnh biệt từ lúc ngòi bút,trang thơ anh bất lực.
Từ lúc nhựa hồn anh khô kiệt,thấy hoa mai mà không biết đấy xuân về.


ooo

Hồn trôi
Chế Lan Viên

Cô em ơi! đằng xa cây toả bóng,
Sao cô không ngồi đợi giấc mơ nồng?
Đến chi đây, cho thân cô rung động
Lớp hồn tôi êm rải khắp trời trong?

Đừng hát nữa! Tiếng cô trong trẻo quá
Khiến hồn tôi tê liệt khó bay cao,
Này, im đi, nhìn xem, trong kẽ lá,
Một mặt trời giả dáng một vì sao.

Ngoài xa xa, không, ngoài xa xa nữa,
Thấy không cô, ánh nắng kéo hồn tôi?
Đến những chốn êm đềm như hơi thở,
Nồng tươi như suối máu lúc ban mai.

Cô bảo: Hồn có hay không trở lại
Một khi trôi vào giữa giấc mơ cuồng?
- Có, cô ơi, hồn tôi rồi trở lại
Với lòng điên, ý chết, với tình thương.



ooo

Hai câu hỏi
Chế Lan Viên

"Ta là ai ?" như ngọn gió siêu hình
Câu hỏi hư vô thổi nghìn nến tắt
"Ta vì ai ?" khẽ xoay chiều gió bấc
Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh.


ooo

Hoa Đào Nở Sớm
Chế Lan Viên

Hoa đào trước ngỏ em qua
Sáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùa
Đầy vườn lộc biết cây tơ
Năm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu

Bỗng dưng một đóa hoa đầu.
Nghe như đất lạ năm nào gặp em
Phải rằng xe xích thời gian
Vầng dương bên ấy mọc sang bên này ?

Nắng hoe, bướm trở mình bay
Cành non nở vội kịp ngày chào hoa.
Lòng anh tự độ em qua
Hoa bay bướm dạo cùng ta vào đời


ooo

Khoảng cách
Chế Lan Viên

Khi em xoay lưng lại với anh
Hai đứa cách nhau một vòng quay trái đất
Khi hai đứa mắt đã soi trong mắt
Thì không gian còn khỏang cách nào đâu


ooo

Mồ không
Chế Lan Viên

Và xương khô, và sọ người, và thịt nát,
Và hơi âm rờn rợn của yêu tinh
Loài người đã mang đi qua mộ khác
Để lòng ta trống trải khí thiêng linh


Thôi vắng bặt từ nay bao giâu phút
Mà tiếng cười ghê rợn dậy vang mồ !
Mà hơi khóc rung dài dây gió lướt,
Mà lời than náo động cõi Hư Vô !


Hồn ma ơi ! Hồn ma ơi ! có nhớ
Nơi mi hằng chôn gửi hận Trần Gian ?
Nơi đã khô của mi bao máu đỏ,
Bao tủy nồng, nào trắng với xương tàn ?


Mi có biết rồi đây trong những buổi
Mà sao sa rung chuyển đáy mồ không,
Mà nắng chếch huyệt sâu um cỏ dại
Ta buồn thương, nhớ tiếc, với trông mong ?


Hồn ma ơi ! Trong những đêm u tối
Mi tung mây về chân trời vòi vọi
Hãy mau nghiêng cánh lại ở bên mồ
Phủ lòng ta say đắm chút hương mơ !


lời của mồ không

ở đâu rồi người nhớ mong yêu tưởng
Mà phách hồn vẩn ôm ấp trong tay ?
Quá xa xôi phút giây chan chứa mộng !
Vỡ tan rồi ! cốc rượu ứa hơi say !


Nàng hỡi nàng ! trên tay ta là mộ trống
Trong lòng ta là huyệt bỏ, với trong hồn
Mà mồ không lạnh lùng sương giá đọng,
Toàn khổ đau, sầu não với lo buồn !


Hãy cho ta lúc vui trên tay khác
Một chút Thương an ủi tấm lòng đau
Như hồn ma, trong khi về mộ khác,
Còn đôi hồi dừng cánh viếng mồ sâu.

ooo

Một người thường
Chế Lan Viên

Người nông dân ấy đã bốc mộ cho hàng trăm trhương binh
Xác anh em và xác con mình
Xác anh em và xác con mình
Anh xếp trên giường nhà anh như họ còn nằm ngủ
Vợ,dâu anh thì sợ
Nhưng anh vẫn làm nhiệm vụ.
Việc ấy không để lại hào quang trên tay
Ánh sáng gì trong mắt
Hay huân chương trên tường.
Có khi bản thân anh cũng muốn quên cuộc đời chật vật
Còn ta à!Thì bận vì dạ hội,liên hoan...
Tình ca,hội thảo...
Bao nhiêu điều láo nháo chúng ta quên
Quên rằng giờ chiến thắng mười năm
Anh ta vẫn khổ
Con vào trường không có chỗ
Đến bệnh viện không tiền
Ra đường không ai nhớ
Về làng người ta quên.

ooo

Ngủ trong sao
Chế Lan Viên

Ta để xiêm lên mây, rồi nhẹ bước
Xuống dòng Ngân lòa chói ánh hào quang
Sao tán loạn đua bơi trên mặt nước,
Tiếng lao xao dội thấu đến cung Hằng


Rồi trần truồng, ta nằm trên điện ngọc,
Hai tay cuồng vơ níu áo muôn tiên
Đầu gối lên hàng Thất tinh vừa mọc
Hồn giạt trôi về đến nước non Chiêm


Ta gặp Nàng trên một vì sao nhỏ
Ta hôn Nàng trong bóng núi mây cao
Ta ôm Nàng trong những nguồn trăng đổ
Ta ghì Nàng trong những suối trăng sao


Nàng không nói, không cười, không than thở
Theo ta về sao Đẩu ở chân trời
Trên má ta lệ Nàng đâu bỗng nhỏ
Ôm má ta, Nàng sẽ bảo đôi lời.


Nhưng mà trăng ! nhưng mà sao ! nhưng mà gió !
Ồn ào lên, tán loạn chạy quanh ta
Phút hỗn độn qua rồi. Trời ! Đau khổ !
Bóng Chiêm nương dần khuất dưới sương sa.


Đêm hôm nay ngồi đây trên bờ bể
Ta lặng đếm thử bao nhiêu thế kỷ
Đã trôi trong một phút vội vàng qua
Ta lắng nghe những thế giới bao la
Tụ họp lại trong lòng muôn hột cát,
Dòng tư tưởng lần trôi trong Lầm Lạc
Hồn say sưa vào khắp cõi Trời Mơ,
Ai kêu ta trong cùng thẳm Hư Vô ?
Ai réo gọi trong muôn sao, chới với ?
-- Nàng, nàng, nàng, thôi chính nàng đương mong đợi.

ooo

Ta
Chế Lan Viên

Sao ở đâu mọc lên trong đáy giếng
Lạnh như hồn u tối vạn yêu ma?
Hồn của ai trú ẩn ở đầu ta?
Ý của ai trào lên trong đáy óc,
Để bay đi theo tiếng cười, điệu khóc?
Biết làm sao giữ mãi được ta đây,
Thịt cứ chìu theo thú dục chua cay!
Máu cứ nhảy theo nhịp cuồng kẻ khác!
Đau đớn thay cho đến cả linh hồn
Cứ bay tìm Chán Nán với U Buồn.
Để đỉnh sọ trơ vơ tràn ý thịt!
Mà phải đâu đã đến ngày tiêu diệt!

Ai bảo dùm: Ta có có Ta không?


(Điêu tàn)

Thu
Chế Lan Viên

Chao ôi! Thu đã tới rồi sao?
Thu trước vừa qua mới độ nào!
Mới độ nào đây, hoa rạn vỡ,
Nắng hồng choàng ấp dãy bàng cao.

Cũng mới độ nào trong gió lộng,
Nến lau bừng sáng núi lau xanh.
Bướm vàng nhẹ nhẹ bay ngang bóng
Những khóm tre cao rũ trước thành.

Thu đến đây! Chừ, mới nói răng?
Chừ đây, buồn giận biết sao ngăn?
Tìm cho những cánh hoa đang rụng,
Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn!

Trời ơi! Chán Nản đương vây phủ.
Ý tưởng hồn tôi giữa cõi Tang!


(Điêu tàn)


ooo

Trưa Đơn Giản
Chế Lan Viên

Trưa quanh vườn. Và võng gió an lành
Ngang phòng trưa, ru hồn nhẹ cây xanh.

Trưa quanh gốc. Và mộng hiền của bóng
Bỗng run theo... lá... run theo... nhịp võng
Trưa lên trời. Và xanh thẳm bầu trời,
Bỗng mê ly, nằm thấy, trắng, mây trôi...

Trưa! Một ít trưa, lạc vào lăng tẩm,
Nhập làm hồn những tượng xưa u thảm.

Trưa theo tàu, bước xuống những sân ga
Dựng buồn lên xa gửi đến Muôn Xa.
Đây trưa hiện hình trong căn trường nhỏ
Đưa tay lên thoa những hàng kính vỡ.

Trưa gọi kêu, nâng ngực gió lên trời:
Bên vú trái tròn, lá bỗng run môi.
Tiếng ai ca, buồn theo song cửa sổ:
- "Nâng không gian trưa đặt giữa lòng ngườị"


(Người Mới)
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2009 Invision Power Services, Inc.