Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Thơ Xuân
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
bidong
Xuân hề



Ba xuân hề, ba xuân hề
Ba xuân tang trắng não nề rừng sâu
Ba xuân đỏ lệ ủ sầu
Ba xuân tóc mẹ điểm mầu hoa sương
Ba xuân qua mộng đoạn trường
Buồn ôn kỷ niệm nhớ thương rầu rầu
Nhớ con sông nhớ nhịp cầu
Nhớ mùa phượng nở đỏ mầu áo hoa
Nhớ trường làng cũ thiết tha
Gió chiều tóc rối đậm đà tuổi xanh
Xuân này thân xác hôi tanh
Nằm bên đáy mộ xuân tàn ba xuân
Ba xuân biệt xứ âm u
Ba xuân đày đoạ rừng mù khổ sai
Ba xuân ô nhục miệt mài
Ba xuân tan tác hình hài tả tơi
Thảm sầu giọt lệ đầy vơi
Máu oan khăn trắng bể đời xôn xao !!!

Bao năm đất nước binh đao
Trời cao muôn vạn vì sao rã rời
Từ ngày cờ đỏ chào đời
Nhấp nhô đồi núi vạn lời rỉ rên
Cúi đầu tạ mẹ đêm đen
Gông cùm cờ đỏ kè bên đợi chờ
Cõi đời – Cõi mộng – Cõi mơ
Nấm mồ vô định vùi đời thân trai
Mảnh hồn chia xẻ làm hai
Nửa dâng về mẹ, nửa cài non cao
Mẹ ơi ! Nhớ mẹ lệ trào
Chiều xuân hoa trắng cúi chào mộ hoang
Quanh đây rừng rú mưa ngàn
Sài lang , dạ thú từng đàn hung hăng
Chúng lôi , chúng đá , chúng băm
Đầu cây , đầu súng chúng dằm cả thân
Kể ra đây lệ mẹ dâng
Như cơn sóng vỗ đại dương vào bờ
Ba xuân qua xác hoa khờ
Ba xuân nhạt nắng bơ phờ cánh hoa
Cảnh tù suối lệ chan qua
Bàng hoàng nghĩ lại những mùa xuân xa
Bóng tù lao xóa tình nhà
Công cha nghĩa mẹ mặn mà xiết bao
Xuân này mơ ước khát khao
Mùa xuân của mẹ thuở nào nở hoa

Cúi trông mồ lạnh nghẹn ngào
Ngửa trông cờ đỏ máu đào khăn tang
Ba xuân kinh khiếp hoa tàn
Ba xuân đất thảm , núi than , trời sầu !!!

Trải ba xuân mắt mẹ sâu
Mồ hôi cha đổ nhạt mầu Sông Tương
Nhớ cha , nhớ mẹ , em thương
Đêm đêm gói lệ gió sương gửi về
Thân con đây , mắt mẹ mờ
Thân con rục rũ bên bờ sậy lau
Kiếp nầy thôi hẹn kiếp sau
Mẹ con , con mẹ gặp nhau xuân hồng
Mây chiều nhẹ lướt sang sông
Bước chân con trẻ thắm nồng bụi sương
Mùa hoa trắng rụng đoạn trường
Khăn tang xé vội bên đường gió ru
Diêm vương cờ đỏ lù lù
Chết oan , máu lệ , oán thù , thở than
Ma đen , quỉ đỏ , sói lang
Dựng thiên đường bãi tha ma lạnh lùng
Xuân mài xương , đạo lý mù
Xuân nầy vạn cổ , ngàn thu xuân sầu !!!

Tiếng Chim Quốc gọi bể dâu
Bước chân quanh mộ , bạc đầu Kinh Kha
Chiều nay gió nhẹ bay qua
Tủi đời con dại , rừng già mưa bay
Độ đang xuân , lệ đá cay
Con đành lỗi đạo kiếp này ân sâu
Tàn xuân mắt mẹ điểm sầu
Nhìn đời máu lệ , bể dâu tủi lòng
Đêm sâu soi lệ ngồi chong
Đèn trời rũ bóng mà đong trái đời
Giống Tiên Rồng trái tình rơi
Trái thù , trái hận , ngất trời than ôi
Ba xuân rồi , hoa trắng trôi
Ba xuân tang chế giống nòi Rồng Tiên
Ba xuân khăn trắng triền miên
Đứa con của mẹ trái điên trắng đầu
Non sông tủi hận bạc mầu
Trường sơn xương trắng điểm sầu thế nhân
Một trang sử trắng lạnh câm
Sử hồng huyết đọng âm thầm mẹ đau !!!

Vivi


Hoa trắng chiều xuân



Thân áo trắng bay bay trong gío nắng
Lệ tạ từ kỷ niệm mái trường yêu
Rồi có những buổi chiều
Hố tiền đồn quạnh hiu
Thấp thoáng từng đàn mây lạnh trắng
Bay về thăm mái trường xưa vắng

Ngày chia tay mẹ rưng rưng nước mắt
Vì quê hương, gạt lệ tiễn con đi
Cha âm thầm suy nghĩ
Những đứa em thầm thì
Đưa tay chào vẫy vẫy chia ly
Thuở ấy nào đâu biết nghĩ gì
Thân áo trắng với tâm hồn trong trắng
Với non sông khói lửa lâm nguy...
Từ đó qua bao mùa lửa máu
Vuì thân trai trong chiếc áo xanh màu
Bạn cùng sương gió, chiến trường thương đau.

Rồi một chiều xuân rụng đầy hoa trắng
Vội cài lên áo trắng ngày xưa
Mẹ thẩn thờ nuốt lệ tiễn đưa
Thân áo trắng với lao tù cay đắng
Chôn tuổi xuân chốn rừng sâu hoang vắng
Núi đá rên thầm lặng
Con suối than lành lạnh
Bên những nấm mồ thưa cỏ non xanh
Đầu súng AK đỏ máu hôi tanh
Tra vào xác thân tàn tạ
Nhát nhát-Đau đau-Kỳ lạ
Nửa chết-Nửa nằm-Nửa ngã
Mặt tình cờ đỏ dã man.

Lệ mẹ già thêm lần nữa oán than
Nhặt hoa trắng cài thân con máu lạnh
Mái đầu xanh hiu hiu quạnh
Thân áo trắng xác nát tan
Máu lệ xương thịt tan tành
Quết vào cờ sao máu đỏ
Những con quỉ đen mỏ
Bày trò xáo thịt nồi da
Mà Hồ Quỉ Vương gọi là :
"Chính sách khoan hồng " vị tha
Chúng mang từ Tàu,Nga
Của ông,cha,anh nó...
Mắt cửa ngục quầng sâu thấu rõ
Những tên ngợm thờ Hồ cờ đỏ
Hung hiểm gấp ngàn lần quỉ diêm vương
Miệng ô hô tình thương
Dạ chứa đầy rết rắn ...

Ôi ! Một chiều xuân hoa rụng trắng
Cài áo trắng ngày xưa mẹ khoác
Đã bao lần máu lệ bi thương
Đã mấy mùa mưa nắng dầm sương
Thân rục rũ, đoạ đày tan tác
Còn lại đây mảnh hồn đau man mác
Nửa cuộc đời bệnh tật tủi quê hương !

Vivi
Nauy Đông 1994

Giao thừa đất khách



Pháo nổ vang trời đất khách
Hoà theo tuyết lạnh thâu đêm
Giao thừa đếm lệ buồn tênh
Ngẫm về quê mẹ, lênh đênh thuở nào

Phố núi đèn hoa rực rỡ
Tiếng cười nức nở đón xuân
Lòng ta nghe nặng nghìn cân
Chất đầy nỗi nhớ, người thân mịt mù

Đèn lụn não nùng chiếc bóng
Nốc sầu thầm ngóng tình quê
Tháng năm dâu bể lê thê
Chít vành tang trắng vọng về cố hương

Tuyết vỡ ngập đường pháo đỏ
Tàn đêm phố nhỏ ngủ yên
Mình ta ngồi vắt ưu phiền
Giang sơn hồn liệm, triền miên quật mồ !

Vivi
Norway 01.01.08

Bao giờ xuân về



Một mùa xuân nữa của đất trời
Hoa bướm vô tình rộn khắp nơi
Nhưng mùa xuân thắm chưa về tới
Miền đất đau thương quê hương tôi




Đừng thấy chợ hoa, thiệp chúc xuân
Ê hề quà biếu rất tưng bừng
Giữa bầy lang sói kên kên đó
Mà nói rằng ta đã thấy xuân



Mẹ thấy gì đâu giữa mùa xuân?
Bầy con ly tán khắp hang cùng
Gia tài của mẹ đôi dòng lệ
Đứa thì biệt xứ, đứa lao lung



Anh thấy mùa xuân, anh đảng viên?
Đời sống quanh anh ngập ưu phiền
Bao mùa xuân đến từ xuân ấy
Đất nước hoà bình, sao đảo điên?



Em có mùa xuân không bé thơ?
Tuổi xanh chưa quá tuổi dại khờ
Bán mình không biết đồ mình bán
Thoả tình những kẻ rất thờ ơ



Miền Bắc mùa xuân ở bản xa?
Hôm qua tấc đất ấy quê nhà
Mà nay dâng hiến cho Tàu phỉ
Xương máu bao đời của ông cha



Xuân có về không nơi miền Trung?
Người dân khốn khó đến tận cùng
Mẹ lìa con nhỏ đi làm mướn
Uất hận quê người lúc lâm chung



Mùa xuân có về nơi miền Tây?
Vựa lúa từ xưa vẫn đong đầy
Nay dân chết đói đi làm đĩ
Đảng vẫn làm ngơ, vẫn phây phây



Xuân có về đâu nơi thành đô?
Công nhân khốn khổ như tội đồ
Ngoại nhân ức hiếp, quan ăn chận
Mặc sức tung hoành Đảng báo cô



Tôi viết bài thơ trong đêm xuân
Tha phương xuân đến rất lạnh lùng
Tấc lòng ước vọng xuân hồi xứ
Xuân chẳng riêng tôi, XUÂN của chung


CauBay
San Diego- Xuân Bính Tuất



1-28-06

Đầu năm cho em


Buổi em về Xuân còn vương nắng nhạt.
Cánh mai vàng rung động cõi lòng anh
Trong hơi thở nghe nàng Xuân thổn thức
Phải không em! Xuân đã đến hay chưa?

Xuân chưa đến, xin em chờ Xuân nhé!
Chờ khẽ thôi, không Xuân lại giận hờn.
Để ta cùng uống cạn chén rượu thơm
Rồi mong ước cho nhau nhiều mộng đẹp.

Buổi anh về Xuân đi qua ngõ hẹp
Dáng Xuân gầy bàng bạc cuối chân mây
Anh đi rồi Xuân còn ở lại đây
Cho tiếc nuối một thời anh thương nhớ.

Xuân trở lại xin em đừng bỡ ngỡ
Hãy ráng cười dù duyên nợ chưa xong.
Để mai sau lòng tự hỏi lại lòng
Phai năm tháng vẫn còn hoài chút nhớ......


Đắc Tài

Côbánhoa ơi!
(Gởi cô bán hoa xuân)
Tân Văn



Tôi ở bênnày quá xaxôi
Muốn mua hoatết, gởigiùm tôi
Bênnày chỉcó toàn hoatuyết
Xin gởi những hoa thật tuyệtvời.

Hoahồng, hoahuệ, hoahướngdương
Hoa nào mangđến sựyêuthương
Thì cô bán hết, đừng nên tiếc
Tôi sẵnsàng mua cắm khắp vườn.

Riêngtôi thíchnhất những cànhmai
Tết ở bênnày chẳng có ai
Xin chọn cành mai nào đẹpnhất
Maivàng, maingọc, nhớ đừng sai

Và gởicho tôi một cànhđào
Nhìn hoa tôi thấy dạ xônxao
Thấy hoa, chẳngthấy người đâucả
Đợi gặp ngườihoa đến kiếpnào?

Nhà tôi ngay phố Mộng Lê An (*)
Cách núi Royal một dặm đàng
Có một vườnthơ chim ríurít
Nếu giao hoa được, mời cô sang.

Xin đừng từchối, ngại đườngxa
Nếu tối, mời cô ở lại nhà
Cósẵn giườngđôi, hai chiếcgối
Đêm nằm mơmộng chuyệntrănghoa.

(*) Tácgiả phiênâm từ Montréal

XUÂN HY VỌNG


Kính tặng
Thầy Cô Trần Ngọc Huyến


Vẫn còn hy vọng - mỗi Xuân sang
Thế chiến Xuân Thu - chắc chửa tàn
Mừng chúc Thầy Cô – tăng tuổi thọ

Hướng về đất nước phút vinh quang
Toàn dân đạp đổ nền chuyên chính
Trăm họ reo vui khúc khải hoàn
Dân chủ Tự do – bừng thắm nở
Việt Nam rạng rỡ với lân bang


Vô Tình
(Houston – Xuân Quý Mùi)

Tặng Lại Mùa Xuân
Hoàng Ðịnh Nam


Mùa Xuân có còn đâu,
Tôi trở về đỉnh núi.
Sáng mù sương tới vội,
Ngày thiên thu nghe lá động từ trời.

Tôi uống ly cà phê thiếu đường,
Nấu bằng kỷ niê.m.
Tôi rít sợi khói nhớ thương,
Bằng đóm lửa dốt từ những lời tình.
Chưa hề bày tỏ,
Những tình tôi tan như sương.
Mùa Xuân đang ở đâu?
Tôi vẫn luôn trễ tàu.
Trong hoàng hôn muộn,
Thành phố đã rực đèn.
Tiếng pháo vang từ ký ức,
Mùa Xuân có còn đâu.

Lời em từ dĩ vãng,
Bay ngập gió Ðông chiều.
Cành mai em chưng trong hồn tôi mùa nọ,
Không còn hoa, lá. Chỉ trơ cành đìu hiu.
Thôi chào nghe, tất cả,
Trở về dốc núi. Dốc đời tôi.
Gom cành khô sưởi ấm một mai,
Xin gởi tặng người mùa Xuân.
Nếu nó vẫn còn có thật...

Xông đất

(gởi bạn ta,thay trà đầu năm)


dẫu bạn không mời, ta cũng đến
cùng giờ với nữ chúa mùa xuân
nhón chân háo hức ngoài cửa sổ
thót bụng hít đầy hương bánh chưng

bạn chẳng mời vào, không sao cả
ta nhìn đã rõ những bâng khuâng
trái tim đâu dễ cho ai đọc
ngoài kẻ cùng chung một nỗi lòng

ta bước vào nhà không ái ngại
và ngồi xuống chiếu bạn hân hoan
thuộc lòng câu chúc thơm ngàn tuổi
se sẽ móc lên nhánh mai vàng

bạn sẽ hên xui, chưa biết được
cứ vui cứ sống thảnh thơi đi
vía ta mỏng mảnh như thơ vậy
ngày tiếp ngày, xanh mãi xuân thì

bạn có vài giây nghĩ đến Tết
cũng vừa đầy đủ nhớ quê hương
tâm tha thiết đã là bàn cúng
lễ vật nào hơn nỗi nhớ thương

ta đã lỡ đến rồi, thò vào túi
bao lì xì đâu, chắc rớt dọc đường
xin lỗi bạn vàng cho bù lại
mấy dòng quờ quạng gõ chưa suông



luân hoán
3 giờ 12, sáng mùng 1 năm Thân, 2004

NẮNG XUÂN


Nắng xuân ấm áp chan hòa,
Nắng xuân buông khắp muôn nhà đẹp tươi.
Nắng xuân, nắng dịu tình người,
Nắng xuân, nắng trí nơi nơi thái bình.
Nắng xuân, nắng của anh minh,
Nắng xuân, nắng của chúng sinh niết-bàn
Nắng xuân, nắng xuất thế gian
Nắng xuân, nắng giới, khinh an tâm thần
Nắng xuân, nắng định lặng trong
Nắng xuân, nắng tuệ, tâm không não phiền
Nắng xuân giải thoát tà duyên
Nắng xuân giải thoát đảo điên luận đàm
Nắng xuân, nắng chẳng xan tham
Nắng xuân bình đẳng, Bắc Nam một nhà
Nắng xuân, nắng chẳng riêng ta
Nắng xuân bất diệt trong ta trong người
Nắng xuân vô lậu đẹp tươi
Nắng xuân bất diệt, nơi nơi sáng ngời.


MÂY XUÂN


Mây trôi lơ lững từng xanh
Mây trôi lãng đãng kết thành vờn bông
Trắng tinh, đẹp mắt người trông
Nắng lên một thoáng, mây không, mây tàn
Mây xuân nay đã tan hoang
Mây xuân tơi tả, lang thang vòm trời
Thế nên trong cõi cuộc đời
Nhân duyên tụ tán đổi dời lạ thay
Ai ơi, nên nhớ điều này
"Tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan!"


TRĂNG XUÂN


Một đóa hào quang hửng cuối trời
Dịu hiền buông rọi khắp muôn nơi
Không phân đẹp xấu, sông hay biển
Chỉ biết vô tâm, chiếu sáng ngời
Trăng xuân, trăng tạnh tự bao giờ
Phản chiếu hồ tâm, gợi nét thơ
Trăng lồng sáu nẽo vào kho trí
Chiếu sáng tâm kia hết bụi mờ.


TRĂNG XUÂN


Trăng xuân treo lơ lửng,
Khoảng không, một áng hồng;
Vô tâm buông ánh sáng
Tô đẹp nét non sông.

Trăng vô ngôn giảng đạo
Cạnh lặng lẽ lắng nghe
Trăng tỏ lời giải thoát
Cảnh tiếp nhận nhiệm mầu

Trăng hiện thân chân lý
Cảnh ấy chính lạc trần
Trăng cảnh hòa khúc nhạc
Giác ngộ tại trần gian.


GIÓ XUÂN


Gió lang thang muôn kiếp
Thổi mát mọi cánh đồng
Gió đem niềm an lạc
Tô đẹp cảnh non bồng.

Gió nhiều khi lẳng lặng
Trầm tư pháp tánh "không"
Gió cuộn cuồn biến động
Vào trí quán vô thường.

Gió kia còn như vậy
Ta đây chẳng thế sao?
"Bình tâm" xua tà vạy
Kíp đến chốn đạo mầu!


HOA XUÂN


Hoa xuân, ôi muôn vẻ
Có sắc lại thêm hương
Cho xuân truyền sức mạnh
Cho cảnh vật thêm hồng!

Hoa luôn luôn trầm mặc
Lắng nghe tiếng thanh trần
Hoa mỉm cười tỏ ngộ
Tâm, vật, cảnh đều không!

Ôi hoa, nguồn tiếp lực
Sức sống đến muôn phần
Hương hoa, hương giải thoát
Pháp giới của nguồn chân!


TRỜI XUÂN


Trời xuân treo lơ lửng
A鮨 dạ phía đỉnh đồi
Ló dần từng bước nhẹ
Tô thắm một góc trời

Vốn không từ đâu đến
Lại cũng chẳng về đâu
Xưa nay luôn vận chuyển
Rực rỡ tự thuở nào

Mây tạnh, trời vằng vặc
Tâm lặng, gương trí trong
Ví tâm trời quang ấy
Tâm không, đuốc tuệ hồng!


ĐÊM XUÂN


Đêm xuân trời thanh vắng
Trăng sáng rọi gần xa
Gió reo từng khúc nhạc
Cỏ cây rộn tiếng ca

Trăng ngâm bài thơ đạo
Gió, tiếng sáo thanh tao
Cỏ cây hòa đệm dạo,
Khán giả: lấp lánh sao.

Đêm xuân như công án
Khám phá lại tâm ta
Bừng ra, tâm rạng sáng
Đêm xuân, ta biết ta!


PHÁO XUÂN (1)


Pháo xuân vang khắp nẻo
Rộn rã mấy ngày qua
Bao túi tiền vơi cạn
Cũng do tưởng đuổi tà

Tà ma từ tâm dấy
Nào phải ở ngoài ta
Xua ma, xua tâm vạy
Hết vạy, hết ngụy tà

Pháo kia dù thần thánh
Cũng chỉ là âm thanh
Âm thanh luôn biến động
Đâu thể rữa cõi lòng

Người khôn dùng pháo trí
Xua đuổi bọn não phiền
Chẳng như kẻ đảo điên
Đốt pháo đốt tài tiền.


PHÁO XUÂN (2)


Pháo xuân vang nổ sớm chiều
Pháo xuân báo hiệu nguyên tiêu đã về
Pháo xuân, nét đẹp hương quê
Pháo xuân điểm ngọc cành lê cành đào
Pháo xuân kêu thảm niềm đau
Pháo xuân tự sự biết bao cảnh đời
Pháo xuân đốt nát tiền vơi
Pháo xuân bỏ xác tả tơi thân nhà
Pháo xuân như thức tỉnh ta
Lo tu khôn kẻo tà ma lộng hành
Pháo xuân như thúc giục anh
Tài bồi tâm trí đến thành chân như
Pháo xuân, pháo chẳng chối từ
Người tu giải thoát bây chừ là đây
Ai ơi, xin nhớ điều này:
"Pháo dù tan nát, tâm ngay dẹp hoài!"


HƯƠNG XUÂN


Hương xuân nghi ngút tỏa,
Khói trầm nhè nhẹ bay
Xông thơm mùi định tuệ
Kết mây giới cúng dường

Hương xuân, hương giác đạo
Chẳng phải hương cỏ cây
Cúng hương, cúng giác đạo
Chẳng phải đốt khói đầy!

Thi'ch Nhật Từ


Bidong ơi, cho bug ké một bài của Hàn Mặc Tử ở đây luôn nhé. hi.gif hi.gif


XUÂN ĐẦU TIÊN
TG: Hàn Mặc Tử

Từ gió xuân đi, gió hạ về
Anh thường gửi gắm mối tình quê
Bên em mỗi lúc trên đường cái
Hóng mát cho lòng được thỏa thuê!

Em có ngờ đâu trong những đêm
Trăng ngà giãi bóng mặt hồ êm
Anh đi thơ thẩn như ngây dại
Hứng lấy hương nồng trong áo em

Bên khóm thùy dương em thướt tha
Bên này bờ liễu anh trông qua
Say mơ vướng phải mùa hương ướp
Yêu cái môi hường chẳng nói ra

Độ ấy xuân về em lớn lên
Thấy anh em đã biết làm duyên
Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng

------- @ rose.gif rose.gif rose.gif @ -------



Nụ cười xuân
Xuân Diệu

Giữa vườn inh ỏi tiếng chim vui
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trợi
Sao buổi đầu xuân êm ái thế!
Cánh hồng kết những nụ cười tượi

ánh sáng ôm trùm những ngọn cao,
Cây vàng rung nắng lá xôn xao,
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát cành đạo

Tóc liễu buông xanh qúa mĩ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu;
Nỗi gì âu yếm qua không khí
Như thoảng đưa mùi hương mến yệu

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê
Mùa xuân chín ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nê..

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến - giữa xuân tươi
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười .




ooo

Nguyên đán
Xuân Diệu

Xuân của đất trời nay mới đến;
Trong tôi, xuân đến đã lâu rồi;
Từ lúc yêu nhau, hoa nở mãi
Trong vườn thơm ngát của hồn tôi


ooo


Xuân đầu
Xuân Diệu

Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy!
Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.
Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy
Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều.

Hỡi nǎm tháng vội đi làm quá khứ!
Trời về đây! và đem trở về đây
Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử,
Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây.

Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước;
Và tơ giǎng trong lời nhỏ khơi ngòi
Tà áo mới cũng say mùi gió nước
Rặng mi dài xao động ánh dương vui.

Thiêng liêng quá, những chiều không dám nói
Những tay e, những đầu ngượng cúi mau
Chim giữa nắng sao mà kêu đến chói!
Ôi vô cùng trong một phút nhìn nhau!




ooo

Xuân Không Mùa
Xuân Diệu

Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêụ
Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiềụ
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.
Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ ;
Xuân là lúc gió về không định trước.
Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
Mây bay đi để hở một khung trờị
Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
Như được nắm một bàn tay son sẻ ...



Xuân ở giửa mùa đông khi nắng hé;
Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.
Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa ?
*
* *




Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,
Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta
Khi những em gặp gỡ giữa đường qua
Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.
Ấy là máu báo tin lòng sắp nở
Thêm một phen, tuy đã mayá lần tàn.
Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian
Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ ?
Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ
Nghe xôn xao rờn rợn đến hay haỵ..
Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;
Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày
Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng ...
Miễn trời sáng, màlòng ta dợn sóng,
Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa ?
Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng


ooo
bidong
Cô Nương Ngày Tết
Bùi Chí Vinh

Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến "lẳng" ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em....

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba ... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh ... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ ....
....làm thơ !


ooo

Mừng Tết Y2K
Bùi Chí Vinh

Tận thế đâu có xảy ra
Vậy là hai đứa tà tà du xuân
Thượng đế nói năm 2000,
Cường hào ác bá gian tham hết thời
Người chính trực hết mồ côi
Ai cô đơn sẽ thành đôi giống mình

Tận thế ở tuốt thiên đình
Anh và em ở bình minh cuộc đời
Vào siêu thị sắm son môi
Thấy đâu có đỏ bằng lời thuyền quyên
Vô hội chợ sắm áo len
Thấy đâu có ấm bằng em nhoẻn cười
Xem ca nhạc sắm làn hơi
Thấy đâu có ngọt bằng ngồi hát rong

Tận thế mọi thứ đi đong
Anh và em, tết năm rồng, tập bay
Y2K ở trên mây
Làm sao hiểu ở dưới này, thưa em !!

ooo

Mùa xuân của Alibaba
Bùi Chí Vinh

Trái tim tôi mọc một rừng thông khi ghé thăm Đà Lạt
Em xô ngã tôi bằng trận gió ái tình
Tôi sẽ hứng chịu sự - dịu - dàng - độc - ác
Để những người đến sau tôi không chịu khổ vì em

Tôi sẽ đi như lạc đà giữa Đà Lạt cho xem
Lưng có bướu và đầu hơi cúi xuống
Công chúa ơi, cô không cần nhìn trộm
Bởi tôi đang chở của cầu hôn đến gõ cửa từng nhà

Vì trong lòng em còn "40 tên cướp"
Nên tôi phải làm Alibaba!

ooo

Mùa xuân có thật
Bùi Chí Vinh

Có thật mùa xuân không hở nhỏ ?
Con mắt tròn to rất Bắc Kỳ
Tôi chỉ muốn làm hàng mi rậm
Che cái nhìn rất lẳng kia đi

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Lệch môi thơm điếu thuốc khinh đời
Chưa ngậm, hồn đã nghe mằn mặn
Khói của em mà sương của tôi

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Cơn say ly rượu vỡ tan tành
Hai hàng răng trắng như công chúa
Cắn nhé, tình tôi lệ đá xanh

Có thật có xuân không hở nhỏ ?
Đợi tôi thì đợi lúc đêm rằm
Tôi xua sương chạy lên sườn núi
Để một mình em tắm ánh trăng

Không phải mộng, tin tôi nghe nhỏ
Anh hùng dưới thấp ghé non cao
Năm năm bẻ kiếm làm thơ quậy
Mạn ngược, mài gươm bỗng ngọt ngào

Trước khi gặp nhỏ, tôi là khách
Lữ khách làm sao có mái nhà
Sau khi gặp nhỏ, tôi là chủ
Đợi nụ vườn xuân nở hết hoa .....

ooo

Mùa Xuân Nghe Giọng Bắc
Bùi Chí Vinh

Con mắt cái miệng biết cười
Cho nên giọng nói, trời ơi, dịu dàng !!

Phải rằng tình Bắc duyên Nam ?
Mà nghe có tiếng hò khoan trữ tình ....
Phải rằng quan họ Bắc Ninh ?
Mà nghe như thể rập rình Hội Lim ....
Phải rằng con mắt lim dim ?
Mà nghe có tiếng ai tìm Trống Cơm

Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng Bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng
Tiếng em hay tiếng Biển Đông
Mà nghe như sóng tơ đồng hoà âm
Tiếng em dù rất thì thầm
Mà nghe đủ bốn ngàn năm vỡ oà
Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con

Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em giọng nói vẫn còn xuân xanh .....


ooo

Mùa Xuân và chiếc guốc
Bùi Chí Vinh

Guốc không phải của anh
Guốc là của con gái
Mùa xuân em mang tới
Làm xôn xao thềm nhà

Anh sợ chiếc guốc già
Nên chở ra vườn trẻ
Tụi mình như đứa bé
Khi bước vào sân chơi

Guốc là của một người
Sân chơi dành đôi lứa
Nếu không có mùa xuân
Thềm anh, ai gõ cửa ?

Ai xôn xao đầu ngõ
Ai nhịp gót rộn ràng?
Xin cảm ơn đôi guốc
Yếu lòng người không mang !


ooo

Năm mới, nhà anh mới...
Bùi Chí Vinh

Nhà anh mới xây hồ bán nguyệt
Xin mời em đến rửa lông mày
Thiên hạ dạo này thường nuôi cá
Tha hồ em nhúng hết chân tay

Hồ của anh không giống ca dao
Ai thương thì thả chuyện trầu cau
Ai ghét thì nhấn chìm mâm quả
Ai tiếc thì phơi tấm lụa đào

Anh nhớ em, gạch nhớ bát tràng
Nhớ rồi xây dọc lại xây ngang
Đất đai giờ cũng chia lộ giới
Anh xẻ tim mình mấy ngả năm

Vậy đó: Nhà anh hồ bán nguyệt
Đầu năm em nhớ ghé tân gia
Lông mày ví dụ chưa ai tỉa
Nhớ rửa hồ anh kẻo chóng già

Hà hà...


ooo

Ngày xuân ăn kẹo
Bùi Chí Vinh

Viên kẹo the em đưa
Anh ngậm vào thấy ngọt
Thấy lưỡi biết thưa thốt
Thấy con mắt biết nhìn
Thấy vành tai vễnh lên
Thấy hai chân động đậy
Qua giác quan, anh thấy
Trái tim anh xuống đường
Căng lên hàng biểu ngữ:
“Tình yêu kèm kẹo ngon”

Như em cầu chồng con
Và anh cầu kẹo bổ
Lưỡi anh the và nhớ
Hàng me thời xanh xao
Quán cóc thời mê nhau
Cà phê thời đắng cổ
Mắt anh the và nhớ
Giọt lệ tình Trương Chi
Em đánh rớt trong ly
Không bao giờ gắp được
Lệ đã tan thành nước
Em đã tan thành đời
Nước và đời trong đục
Biết bao giờ song đôi ?

Nên anh tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Nên em tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Chúng ta tan thành kẹo
Vị ngọt còn trên môi
Bis, bis …

ooo

Như Cây Trái Tết
Bùi Chí Vinh

Mới đầu anh tưởng em là ổi
Xá lị mà ăn rất đã đời
Dè đâu em trở thành xí muội
Ngọt ngào mà chua lét đôi môi

Anh ê răng chạm vào trái cóc
Em lại đem xoài tượng ra mời
Tim anh phân nữa là muối ớt
Nửa nước mắm đường nêm mê tơi

Em khoe cả một vườn cây trái
Me dốt mùa xuân ngó bắt thèm
Trái dâu nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng anh nhớ em?

Em đỏng đảnh tương đương như tết
Yểu điệu mà chua ngọt đủ điều
Anh nằm mộng suốt đêm trừ tịch
Thấy trái trong vườn cũng biết yêu!

ooo

Trúc Ơi, Tết Đến !
Bùi Chí Vinh

Chỉ vì em là Trúc
Nên anh ngồi tri hô
Tình yêu anh sẽ mọc
Một chồi măng khổng lồ

Anh có một tỉ thơ
Về chồi măng tưởng tượng
Cũng như cây trúc kia
Có cái nhìn phát ớn

Cái nhìn em không bán
Chồi măng em không mua
Nên anh hoài lãng mạn
Để kể rằng: "ngày xưa ....."

Ngày xưa em là Trúc
Anh là chiếc cần câu
Người ta đi câu cá
Còn anh câu ngọt ngào

Câu cá thì ra ao
Câu ngọt ngào ra phố
Câu cá sợ cá ươn
Câu tình e tình vỡ

Lì xì năm mới nhé
Cây trúc mọc ngoài hè
Mong manh và nhỏ bé
Đủ chết đời cây tre !

ooo

Bài thơ lì xì
Bùi Chí Vinh

Tết đến em có còn bướm trắng ??
Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dài ?? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh ..... mắt đỏ hoe



Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị
Còn nhớ gì đâu, anh biến ...... luôn !!



Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng ..... ' eo ơi !!'



Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lệ
Lì xì anh một sợi tóc mai



Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em ' bẻ gãy sừng trâu'
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
Ôm cây đa bay tuốt lên ..... lầu !!!


ooo

Xuân Trang Thu Phượng
Bùi Giáng

Trời cao nguyên lụt tràn đê
Nguồn trôi nước lũ xuống đè cát xanh



Muà Xuân hẹn Thu về em trở lại
Ta nhìn nhau trong bóng nước mơ màng
Nước chảy mãi bởi vì xuân trở lại
Với giòng trong em hạn ở bên đường.



Em sẽ khóc khi nhìn trong khóe mắt
Thấy một mình người đi lại lang thang
Còn ghi giữ ân tình trong cỏ nhặt
Múa vi vu vì hẹn với truông ngàn.



Ta sẽ đợi nghe đời em kể lại
Thuở xưa kia ... bờ nước ấy xưa kia
Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi
Bên đời ai vẫn đợi đã chia lià .



Mùa xuân hẹn thu về em trở lại
Bên đời đi còn giữ mãi hay không
Giòng bất tuyệt xanh ngần xuân thơ dại
Sầu hoang vu vĩnh hạ vọng non hồng.



ooo

Đường Xuân
Bùi Giáng

Đường xuân chờ đợi đã lâu
Bàn chân em bước từ đầu tiên đi
Em đi lúc gió đang bay
Gió bay em bước cỏ say sưa mừng
Bàn chân trần năm ngón chân
Chân năm ngón như sương đầm lá ướt
Cỏ chào em như phơi mở linh hồn
Em giẫm lên nhẹ nhẹ dịu dàng
Tình yêu xuân thăm nồng nàn xiết bao
Cõi bờ từ đó về sau
Em từ bờ cỏ chiêm bao đi về
Xuân xanh từ đó tê mê
Nhân gian vô lượng hội hè một hôm (liên miên)





ooo

Bướm Xuân
Ðinh Hùng

Em trở về đây với bướm xuân ,
Cho tôi mơ ước một đôi lần .
Em là người của ngày xa lắm ,
Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần .

Em trở về đây để nắng hồng ,
Hồn xưa còn đẹp ý xưa không ?
Trăng tình chưa nguyện lời hoa bướm ,
Em chẳng về đây để ngỏ lòng .

Một thời mây biếc đã trôi qua ,
Nay tưởng cây vàng lại nở hoa .
Em chẳng mơ gì , tôi chẳng nói ,
Đôi hồn không biết có nhìn xa ?

Tôi vẫn chiêm bao rất nhẹ nhàng ,
Đèn khuya xanh biếc , mộng thường sang .
Nhưng rồi em rõ lòng tôi khổ ,
Em sẽ đi xa trước giấc vàng



ooo

Xuân Ấm Hương Rừng
Ðinh Hùng

Thương em , trăng xế nửa vầng ,
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai .
Giang tay ôm bóng núi dài ,
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình ?
Tiếng vang chim lạ gọi mình ,
Huyền âm chín cõi u minh truyền về .
Sao chìm đáy mắt sơn khê ,
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng .
Lửa sàn linh loạn hoa dung ,
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu .
Hồn nào ngủ thiếp bông lau ,
Bạc thời gian , cánh bướm sầu ngàn xưa .
Chập chờn khe liếp trăng mưa ,
Bên Em , mùi phấn giao mùa còn say ?
Nửa vầng trăng , nét xuân gầy ,
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng .

Em đi , sầu núi chất từng ,
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa .
Mây bay ánh mắt trăng tà ,
Nồng hương cỏ dại , sương pha áo ngàn .
Người đi vào giấc mơ tan ,
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau .

ooo
bidong
Màu Tết
Ðỗ Trung Quân

chuyến xe cuối cùng đã ra đi
ngoài phố lá me rắc cốm
chàng áo xanh Tư Mã không quê nhà
chưa gió rét mà linh hồn đau ốm
giàn thiên lý nở quên...
giàn thiên lý rụng quên...
chẳng nhuộm áo chàng như năm trước
chàng Tư Mã áo xanh nát nhàu
chàng nằm ốm trong màu hoa đào
chuyến xe cuối cùng đã ra đi
những quê nhà ai đang gần lại
chiều cuối năm một ngừơi ngồi chơi
hát lên màu khói nhớ
từ vết thương chàng
nở lặng lẽ nụ hoa đào nho nhỏ
nở rất khẽ một màu Tết đỏ .


ooo

Cô gái xuân
Ðông Hồ

Trong xóm làng trên, cô gái thơ,
Tuổi xuân mơn mởn vẻ đào tơ,
Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
Lòng gái xuân kia vẫn hững hờ.

Lững thững trên trường buổi sớm chiều,
Tập tành nghiên bút học, may thêu.
Quần đen, áo trắng, khăn hồng nhẹ,
Ngọn xoã ngang vai, tóc bỏ đều.

Lá lợp cành xoài bóng ngả ngang,
Cô em dừng bước nghỉ bên đường,
Cởi khăn phẩy giọt mồ hôi trán,
Gió mát lòng cô cũng nhẹ nhàng.

Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
Lòng cô phất phới biết bao tình.
Vội vàng để vở bên bờ cỏ,
Thoăn thớt theo liền đàn bướm xinh,

Áo trắng khăn hồng gió phất phơ,
Nhẹ nhàng vui vẻ nét ngây thơ.
Trông cô hớn hở như đàn bướm,
Thong thả trời xuân mặc nhởn nhơ.

Đàn bướm bay cao, cô trở về,
Sửa khăn, cắp sách lại ra đi,
Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi!

Cũng xóm làng trên, cô đào thơ,
Tuổi xuân hơn hớn vẻ đào tơ,
Gió đông mơn trớn bông hoa nở,
Lòng gái xuân kia náo nức chờ.

Tưng bừng hoa nở, bóng ngày xuân,
Rực rỡ lòng cô, hoa ái ân.
Như đợi, như chờ, như nhớ tưởng.
Đợi, chờ, tưởng, nhớ bóng tình quân.

Tình quân cô: ấy sự thương yêu,
Đằm thắm, xinh tươi, lắm mĩ miều.
Khao khát đợi chờ, cô chửa gặp,
Lòng cô cảm thấy cảnh đìu hiu.

* * *

Một hôm, chợt thấy bóng tình quân,
Gió lộng, mây đưa thoáng đến gần,
Dang cánh tay tình, cô đón bắt,
Vô tình mây gió cuốn xa dần.

Gót ngọc phăng phăng cô đuổi theo:
"Tình quân em hỡi! Hỡi người yêu!
Gió mây xin để tình quân lại;
Chậm chậm cho em nói ít điều...

Than ôi! Mây gió vẫn vô tình
Cuồn cuộn bây trên ngọn núi xanh
Nhìn ngọn núi xanh, mây khói toả,
Mắt cô, đôi giọt lệ long lanh,

Lá lợp cành xoan bóng ngả ngang,
Cô em dừng bước nghỉ bên đường.
Cởi khăn phẩy giọt mồ hôi trán,
Gió mát, lòng cô những cảm thương.

Lủi thủi bên đường, cô ngẩn ngơ.
Chốn này, đuổi bắt bướm ngày xưa,
Cô buồn, cô tiếc, cô ngùi ngậm,
Cô nhớ ngày xuân, nhớ tuổi thơ:

"Đàn bướm bay qua bãi cỏ xanh,
"Lòng cô phất phới biết bao tình.
"Vội vàng để vở bên bờ cỏ,
"Thoăn thoát theo liền đàn bướm xinh...

"Đàn bướm bay cao, cô trở về,
"Sửa khăn, cắp sách lại ra đi,
"Thản nhiên, cô chẳng lòng thương tiếc,
"Vì bướm ngày xuân chẳng thiếu chi!..."

* * *

Ái tình nào phải bướm ngày xuân,
Tình ái này xuân chỉ một lần.
Một thoáng bay qua không trở lại,
Gái xuân rỏ lệ khóc tình quân!



ooo

Tuổi xuân
Ðông Hồ

Kể từ khi quen nhau,
Vừa mười ba tuổi đầu;
Tuổi xuân, tuổi vui sướng,
Nào có biết chi sầu.

Quen nhau thì yêu nhau,
Yêu nhau quấn quít nhau.
Quây quần trong một tổ,
Như đôi chim bồ câu.

Ngày tháng chỉ mong cầu
Gần nhau được dài lâu.
Sum vầy lòng những ước,
Ly biệt có ngờ đâu.

Muốn thế, vẫn được thế,
Ai khéo chiều nhau tệ.
Bao những cuộc vui cười.
Cùng nhau cùng chia sẻ:

"Anh ơi! Em muốn học,
Anh hãy dạy em đọc,
Dạy em không? Hở anh?
Không dạy em, em khóc.

- Em đừng làm nũng chứ!
Hãy nói anh nghe thử,
Em muốn học chữ gì?
Em muốn học Quốc ngữ!

Quốc ngữ chữ Việt Nam,
Này thơ em , anh xem,
- Anh nghe , em cứ đọc!
- Thơ rằng:"Anh yêu em!..."

"Em muốn dạy anh thêu,
-Yêu em, anh phải chiều,
-Chỉ kim, anh thử lựa,
Nghe lời em , em yêu.

Này! Anh thêu khéo chán,
Ngàn mây đôi chiếc nhạn
Chắp cánh tung trời bay,
Trăm năm cùng kết bạn.

- Tươi thắm bức lụa là,
Đôi chim nhạn không già,
Đời mình âu cũng thế,
Ngày xuân ở với ta..."

"Này anh! buổi thư nhàn
Em dạy anh học đàn.
- Học đàn khó! -Đâu khó!
Chỉ đôi tiếng nhặt khoan!..."
Khoan nhặt đôi đường tơ;

Lay động đôi lòng thơ.
Gảy nên khúc tình ái.
Khúc dứt, lòng ngẩn ngơ...
Buông bắt trên tơ trúc,
Nhìn em, năm ngón ngọc,
Năm búp măng nõn nà,
Mải nhìn đàn chửa thuộc...

"Anh ơi! Em muốn chơi,
Non nước chốn này vui..."
Âu yếm, cầm tay dắt.
Cùng nhau thưởng cảnh trời.
Ngày lặng, màu hoa cỏ,
Đêm thanh, thú trăng gió.
Cảnh trời với lòng người
Biết bao lần gặp gỡ,

"Anh! Em muốn chơi thuyền,
Một ngày ta làm tiên..."
Buông buồm theo ngọn gió,
Sóng nước những triền miên.
Trời biển cảnh lồng lộng,
Đôi tấm lòng rung động.
Kề vai sẽ tựa nhau,
Chập chờn trong giấc mộng.
Bên rừng chiếc lá rơi,
Mặt nước, cánh hoa trôi.
Chòm mây bay tản mác,
Đàn nhạn rẽ phương trời.
Trông cảnh, em ngậm ngùi,
Nhìn em, anh thở dài,
Cảm nghĩ chuyện dời đổi,
Giọt lệ bắt đầu rơi!...

Biết đời từ hôm ấy,
Tuổi lớn, ngày dần thấy:
Chuyện buồn đưa đến thường,
Ngày vui không có mấy
Đôi lứa cũng xa nhau,
Tuổi xuân còn mãi đâu.
Biệt ly nay mới biết,
Chi xiết nỗi thương đau.
Giọt lệ một lần ứa,
Biết bao lần chan chứa;
Một lần khi bắt đầu,
Biết bao lần sau nữa!

Chốc, mười mấy năm trời,
Trăm nghìn cảnh đổi dời,
Nói đến chuyện gặp gỡ,
Sóng ngược lại bèo xuôi!
Cuộc đời những lăn lóc,
Tiếng cười đổi tiếng khóc.
Nào đâu bạn trẻ thơ,
Cùng ta kề mái tóc?
Buồn nhớ cảnh năm xưa,
Lòng riêng những thẫn hờ.
Tóc xanh hồ đã bạc,
Luống tiếc tuổi ngây thơ!




ooo


Đọc lại bài thơ này nhớ Thày quá cry.gif

Mùa Xuân Chín
Hàn Mặc Tử

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm-tấm vàng.
Sột-soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên-lý -- Bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn-nữ hát trên đồi.
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt-vẻo lưng-chừng núi,
Hổn-hển như lời của nước mây,
Thầm-thỉ với ai ngồi dưới trúc
Nghe ra ý-vị và thơ-ngây.

Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín,
Lòng trí bâng-khuâng sực nhớ làng:
"- Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?..."


ooo

Mùa Xuân Mới
Hồ Dzếnh

Non sông đương lúc bừng bừng dậy,
Khí vũ hiên ngang dồn mọi lòng....
Bút hỡi, thiêng liêng, người hãy cháy,
Kiếm thần kia ánh lên từng không.

Ta đứng nơi đây nguyện một lời:
"Non kia dù lở, bãi kia bồi,
Đất thiêng không để dành hai giống,
Linh khí Trời Nam đúc một nòi. "

Đây, nửa đời đau thấy dáng xuân,
Đất hoa thở mạnh, gió thơm gần,
Ta quàng tay nhỏ ghì non nước,
Như gã si tình say ái ân!

Người hãy cùng ta dạo cảnh xuân,
Yêu nhau cho bõ lúc phong trần.
Nhịp đi lên mạnh, hồn ta đẹp,
Thơ ý rung mùa vang dưới chân.

ooo

Xuân Đôi Ta
Hồ Dzếnh

Em trở về đây, đáp lại lời
Anh từng buông gọi giữa xa xôi.
Nghìn trùng non nước đìu hiu nhớ,
Đã vọng hồn anh đến cuối trời.

Anh đã chờ và cây đã xanh,
Lừng mùa bay dậy tiếng mây thanh,
Em về, mắt đẹp ngời như thuở
Em chửa theo chồng, vẫn mến anh.

Anh đợi chờ em suốt bấy lâu,
Nhủ thầm: xuân thắm chả phai đâu,
Một khi xuân thắm là mong nhớ,
Và cả thiên thu: vĩnh viễn sầu!

Áo em sáng dệt trời xuân gấm,
Sông cũ, nguồn xưa rộn rã về...
Ngõ hạnh, mấy mùa quên nét thắm
Nở bừng, khi thoáng bóng hoa lê.

Em đã về đây, em vẫn nguyền
Như ngày trăng nước chớm tơ duyên
Bao năm xa cách, đi chưa nhạt
Màu tóc sông thu, ánh mắt huyền.

Anh hát mừng em khắp thế gian,
Trập trùng mây núi tiếng ngân vang,
Thơ yêu khôn ngớt trong thiên hạ,
Và cả non sông rợn sóng đàn.

Mời em ngồi lại bến sông xanh,
Mây cũ muôn năm chiếu dáng lành.
Ta viết lòng ta cho hậu thế,
Đọc hoài không chán: Em và Anh!



ooo

Xuân Ở Quê Em
Hồ Dzếnh

Hai con ngựa trắng
Ăn cỏ đồng xanh,
Hương gió thanh thanh,
Vang lừng ca ngợi.
Xuân vừa chớm tuổi,

Bướm đến quen hoa,
Em nhỏ hơn ta
Tình như áo mới.

Hôm nay ngày cuối
Của đôi chim khuyên,
Hôm nay mùa duyên
Của đôi lòng nhỏ.

Tôi về lấy vợ
Người ở bên sông,
Mắt đẹp môi hồng,
Lòng như hoa nở.

Hai mùa gặp gỡ,
Chim nhỏ lên cây
Tôi chắp hai tay
Xin trời thắm mãi...

ooo

Xuân Ý
Hồ Dzếnh

Trời đẹp như trời mới tráng gương,
Chim ca, tiếng sáng rộn ven đường,
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương...

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành,
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh.
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp,
Rất buồn và rất... rất thanh thanh.
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ?
Em ạ! yêu nhau, chết cũng đành.


ooo

Xuân
Huy Cận

Luống đất thơm hương mùa mới dậy,
Bên đường chân rộn bước trai tơ.
Cây xanh cành đẹp xui tay với;
Sông mát tràn xuân nước đậm bờ.
Ồ những người ta đi hóng xuân;
Cho tôi theo với, kéo tôi gần !
Rộn ràng bước nhịp hương vương gót,
Nhựa mạnh tuôn trào tưởng dính chân.

Bắt gặp mùa tươi lên rún rẩy,
Trong cành hoa trẻ, cổ chim non.
- Có ai gửi ý trong xuân cũ,
Đất nở muôn xuân vẫn chẳng mòn

Xuân Ý
Huy Cận



Đêm vừa nhẹ, gió vừa mơn
Cây chen ánh nguyệt trải vờn bóng xanh
Khuya nay, mùa động đầu cành
Đồng trăng lục nhạt, vàng thanh lối gần
Trăng êm cho gió thanh tân
Hương rừng tỉnh dậy ái ân xuống đồng
Đêm say không khí say nồng
Nghìn cây mở ngọn , muôn lòng hé phơi ...
Khuya nay trong những mạch đời
Máu thanh xuân dậy thức người héo hon
Ngón tay tưởng búp xuân tròn
Có người ra dạo vườn non thẫn thờ

Xuân về
Lưu Trọng Lư

Tặng chị Tr.

Năm vừa rồi
Chàng cùng tôi
Nơi vùng Giáp Mộ
Trong gian nhà cỏ
Tôi quay tơ,
Chàng ngâm thơ
Vườn sau oanh giục giã,
Nhìn ra hoa đua nở
Dừng tay tôi kêu chàng
Này, này ! bạn ! xuân sang
Chàng nhìn xuân mặt hớn hở
Tôi nhìn chàng lòng vồn vã...

Rồi ngày lại ngày
Sắc màu: phai
Lá cành: rụng
Ba gian: trống
Xuân đi
Chàng cũng đi.
Năm nay xuân còn trở lại
Người xưa không thấy tới.


ooo

Về Bến Xuân Xưa
Mường Mán

Áo biếc xưa về qua bến tạnh
Ngày xuân tóc mới chớm ngang vai
Chị đi thoáng chút hương xoan muộn
Sóng sánh nghiêng lòng bao gã trai



Khăn đào xưa đùa cùng gió nội
Theo người qua trăm chặng lao đao
Chị gánh sương đi từ hừng sáng
Khuya về, vai nặng gánh trăng sao



Cậu bé ngày xưa thường tha thẩn
Ôm đàn ra bến hát nghêu ngao
Đón chị, đón quà, và đón cả
Vòng tay thơm gió bụi ngọt ngào



Hương xoan nay đã xa vời vợi
Thuyền cũ đi về vắng bóng ai
Lênh đênh trên bến vần thơ trắng
Nhuộm áo khăn xưa màu trăng phai .


ooo

Với Xuân Đồng Bằng
Mường Mán

Nhà ai quyết bánh phồng khuya quá
Nhịp chày khoan nhặt thức cùng trăng
Môi em đỏ như là mận chín
Giấu chút duyên sau chéo khăn rằn



Tôi về sớm cứ e rằng muộn
Đường xưa xanh so đũa đôi hàng
Em nghịch ngợm giấu hương trong áo
Quyến ong bay qua ngõ sương tan



Tôi về nhặt chút quê mùa đánh mất
Sau đôi lần chót lỡ lìa sông
Giọt kim thuốn qua tim buôn buốt
Em ca chi điệu lý đất giồng



Tôi về nhặt chút bóng chiều bỏ sót
Thuở cánh cò chưa biết bão giông
Bỗng dưng nghe dế giun ca hát
Và hồn nhiên cỏ mọc quanh lòng



Nhà ai nấu bánh chưng khuya quá
Lửa bập bùng cho mắt long lanh
Tôi về nhặt chút hương mùa cũ
Xuân chín rồi cứ ngỡ xuân xanh!



ooo

Với Xuân Hà Nội
Mường Mán

Mùa cốm xa rồi hương còn đây
Sâm cầm về đâu cánh nghiêng trời
Biếc xanh tà áo em qua ngõ
Gói cả sông hồ thương nhớ ai.



Heo may về phố cho khăn áo
Lũ lượt xuống đường đón gió mai
Em đi về phía xuân đang chớm
Ta ngẩn ngơ tìm phía nắng phai.



Trễ chuyến giao thừa không về kịp
Ta hái đóa quỳnh khuya lẻ loi
Đi từ năm cũ sang năm mới
Hoa lỡ thì mà người đâu hay.



Hoa đào qua phố rao xuân chín
Áo đào qua ngõ gọi thầm nhau
Hà Nội chừng như thôi trở rét
Đóa quỳnh chợt thức giữa chiêm bao.



ooo

Xuân Thường Ngày
Mường Mán

Bếp lửa chiều thơm khói
Gọi thức ăn quay về
Cuối một giờ bươn chải
Hạnh phúc lại đầy tay
Cuối một ngày tất bật
Tìm lại ấm niềm vui



Dẫu yêu anh chỉ một
Nhưng yêu con tới ... mười
Cám ơn em gieo cấy
Hạt ấm êm từng ngày
Mỗi mùa mỗi mùa gặt
Ngát hương hoa tình đầy



Dẫu đôi khi bất chợt
Mấy ám, hạnh phúc buồn
Nhà vẫn thừa rượu ngọt
Cất từ lòng yêu thương
Dẫu đôi khi nước mắt
Ứa lan theo giận hờn
Quanh năm, mỗi thời tiết
Ấm áp, và vân vân ...



Bếp mỗi ngày thơm khói
Gọi cha về bên con
Xuân ươm từ tay mẹ
Thơm như là quê hương ...



ooo
bidong
Gái xuân
Nguyễn Bính

Em như cô gái hãy còn xuân
Trong trắng thân chưa lấm bụi trần,
Xuân đến, xuân đi, hoa mận nở.
Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng.
Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng
Đôi tám xuân đi trên mái tóc.
Đêm xuân cô ngủ có buồn không?


ooo

Rượu xuân
Nguyễn Bính

Cao tay nâng chén rượu hồng
Mừng em: Em sắp lấy chồng xuân nay.
Uống đi. Em uống cho say
Để trong mơ sống những ngày xuân qua.

Đây tình duyên của đôi ta
Đến đây là...đến đây là... là thôi!
Em đi dệt mộng cùng người
Lẻ loi chỉ một góc trời riêng anh.



ooo

Xuân về
Nguyễn Bính

Đã thấy xuân về với gió đông
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong

Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe
Lá nõn nhành non ai tráng bạc
Gió về từng trận gió bay đi

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
Lúa thì con gái mượt như nhung
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng

Trên đường cát mịn một đôi cô
Yếm đỏ khǎn thâm trẩy hội chùa
Gậy trúc dắt bà già tóc bạc
Tay lần tràng hạt miệng nam mô.

ooo

Một Buổi Chiều Xuân
Nguyễn Nhược Pháp

* Thiên ký sự của một thư sinh đời trước.

Hôm đó buổi chiều xuân,
Trông mây hồng bay vân,
Liền gập pho kinh sử,
Lững thững khỏi lầu văn.

Đường leo, nhà lom khom,
Mái xanh, tường rêu mòn.
Ta nhìn, ngâm nga đọc
Câu đối cửa mầu son.

Phu khiêng kiệu ngẩn ngơ,
Thầy lại và thầy thơ
Ngồi xổm cười bên lọng,
Trước cửa tòa dinh cơ.

Cương da buộc thânc cây,
Vài con ngựa lắc dây,
Nghển đầu lên gậm lá,
Đập chân nghiêng mình xoay.

Đi vui rồi vẩn vơ,
Hay đâu thức còn mơ.
Lạc vào trong vườn mộng,
Mồm vẫn còn ngâm thơ!

Ô! Vườn bao nhiêu hồng!
Hương nghi ngút đầu bông.
Lầu xa tô mái đỏ,
Uốn éo hai con rồng.

Thoảng tiếng vàng thanh tao,
Bên giàn lý bờ ao,
Một nàng xinh như liễu
Ngồi ngắm bông hoa đào.

Tay cầm bút đề thơ,
Tì má hồn vẩn vơ,
Nàng ngâm lời thánh thót.
Ai không người ngẩn ngơ!

Ta lặng nhìn hơi lâu
-- Nhưng thì giờ đi mau --
Đứng ngay gần non bộ
Có ông lão ngồi câu.

Nàng chợt nghiêng thân ngà;
Thoáng bóng người xa xa,
Reo kinh hoàng, e lệ,
Đưa rơi cành bút hoa.

Ta mơ chưa lại hồn,
Nàng lẹ gót lầu son.
Vừa toan nhìn nét phượng,
Giấy thẹn bay thu tròn...

[ 6-5-1933 ]


ooo

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Nguyên Sa

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Đạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ em má hồng ...

Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ ...
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta ...

Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt gỉ

Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiến uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn

Không phải anh ngại đường xá xa xôi
Anh cần gì đường dài
Anh cần gì nước mía
Anh cần gì hoa thơm và chim cười trong lá biếc
Cũng chẳng cần cỏ thêu xanh cánh đồng xa biền biệt
Nhưng làm sao không có bóng hai người đè lên cỏ úa
Để anh nghe em cười mà thấy cả mùa xuân ...
Làm sao chỉ có một mình anh
Vừa đạp xe, vừa ngâm thơ (mà đường vẫn dài)
Ngửa mặt lên cao, trời xanh biêng biếc
Làm sao em không ngó xuống linh hồn ?...

Sao mùa xuân mà chẳng có mưa bay
Chẳng có người đi bên cạnh cầm tay
Anh chẳng được hôn lên trán ái tình
Và nói năng những lời vô nghĩa ...






ooo

Mùa Xuân Chim Núi
Nguyễn Tất Nhiên

Thân tặng Quang Cò và Phạm Kim Luân
(Westminster, CẠ ngày 12.10.87)



1.
tết, gần rồi đó nhỏ
chim núi của lòng anh
tội tình chi thế, nhỏ
mắt, lệ còn long lanh?
mắt, lệ dẫu thành sông
vẫn là ta khốn khó
vẫn là ta héo mòn
chứ hay ho gì, nhỏ ?
2.
hạnh phúc nào mong manh
cũng cần gom góp hết
bởi tụi mình chung thân
bị trời hành trời phạt
giấu giếm mãi mùa xuân
ở một trần thế, khác!
thôi nhé, kể như mình
lúc đầu thai đã thích
chọn kiếp đời lưu linh
(nhỏ nặng nề đau tim
với từng cơn kích ngất
anh ốm nhách ốm nhom
kéo lê ngày lất phất!)
3.
Đà Lạt rét cao nguyên
nhỏ làm chim nội trú
Biên Hòa sương đồng bằng
anh làm xe đạp cũ
cọc cạch từng mắt sên
rán lăn vòng bánh, vẹo
ba trăm cây số đường
nhỏ chờ anh chứ, nhỏ ?
4.
mùa xuân tâm hồn anh
có con chim khổ sở
bay lẩn quẩn loanh quanh
trong rào sân trường đạo
bây giờ, sân trường đạo
dì phước đã ... "nhân dân"
bàn tay nào che chở
chim én của đời anh?
hồi chuông nào báo tử
đôi mắt còn long lanh!
5.
tết, gần rồi đó nhỏ
chim núi của lòng anh
nhớ, ra đồi thông xanh
khuyên chúng đừng chết rũ
nhớ, ra đồi thông xanh
dịu dàng ru chúng ngủ
bằng một bài thơ anh!
bằng một bài thơ anh!
nhỏ cũng luôn thể, ngủ!
hạnh phúc nào trong mơ
cũng ngàn lần hơn thật
và, vì anh làm thơ
nên, cuối cùng biến mất!



(Chuông Mơ)




ooo

Xuân Đề Hồ Thượng
Bạch Cư Dị

Hồ thượng xuân lai tự họa đồ
Loạn phong vi nhiễu thủy bình phô
Tùng bài sơn diện thiên trùng thúy
Nguyệt điểm ba tâm nhất khỏa châu
Bích thảm tuyết đầu trừu tảo đạo
Thanh la quần đái triển tân bồ
Vi năng phao đắc Hàng Châu khứ
Nhất bán câu lưu thị thử hồ


Dịch Nghĩa

Xuân về, cảnh hồ như một bức tranh
Núi lô nhô vây quanh mặt nước phẳng lặng
Những hàng thông trên mặt núi trập trùng xanh ngắt
Ánh trăng rọi vào lòng sóng thành hạt ngọc châu
Lúa sớm trổ bông, như những sợi trên tấm thảm biếc
Lá bồ mới nảy, như những dải quần lụa xanh
(Ta) chưa bỏ Hàng Châu đi ngay được
Một nửa vì bịn rịnh cảnh hồ này

Dịch Thơ
Mùa Xuân, Đề Thơ Trên Hồ


Xuân đến trên hồ tựa bức tranh,
Nước êm phăng phẳng núi vòng quanh
Sườn non bích trải: tùng muôn cụm
Đáy nước châu gieo : nguyệt một vành
Lúa mới dập dờn vuông đệm biếc,
Bồ non phơ phất dải là xanh
Hàng Châu chưa bỏ đi cho dứt
Một nửa vì đây vướng vít tình

Bản Dịch: Khương Hữu Dụng


ooo

Mùa Xuân
Bạch-Loan

Chợt thấy mùa xuân đến trước nhà
Hoa cười, chim hót, bóng chiều sa
Trường giang sóng biếc mênh mông nước
Đại lộ chiều vàng rực rỡ hoa
Lữ khách dừng chân trông bướm lượn
Thi nhân cắn bút ngắm chiều qua
Xuân nầy phiêu bạt bao năm nhỉ
Ai có trông vời bóng dáng xa !?



ooo

Mùa Xuân Đến
Bạch-Loan

Mùa xuân đến trải nắng vàng lá biếc
Chim bay về ríu rít đón xuân sang
Ngơ ngẩn nhớ khung trời buồn ly biệt
Đợi ngày về uống cạn chén quan san

Hồn lãng đãng theo mây trời viễn xứ
Ngọn gió đùa trên những giọt sương tan
Bước hờ hững, ôi nỗi đời lữ thứ
Nhớ làm sao cố quận buổi trăng tàn

Mùa xuân đến em lạc loài viễn phố
Nhớ con đường in bóng dáng anh thương
Giờ xa vắng nghe cơn sầu thế hệ
Bóng anh mờ trong khói sóng trùng dương

Đành trở bước theo nỗi đời biền biệt
Đợi anh về trong giấc ngủ bâng khuâng
Ôi đau xót cảnh đời nào dị diệt
Tóc em buồn che ngấn lệ rưng rưng !



ooo

Mùa xuân
Trần Quốc Hoàn

Có một chiều như thế nhớ không em
Một chiều xuân, nắng nhẹ tắt bên thềm
Anh và em, bỗng nhiên trao ánh mắt
Và màn đêm buông xuống thật êm đềm

Con đường dài không còn cô đơn nữa
Bởi vì em đang sánh bước cùng anh
Trong lòng anh, dường như đang chan chứa
Một mối tình, một nỗi nhớ mong manh...

Đêm xuân lạnh, nhưng lòng anh không lạnh
Hương hoa xuân ngây ngất trong lòng
Cơn mưa xuân vừa rơi chợt tạnh
Cánh đào rơi, cánh đào rơi, bâng khuâng....

Phải chăng ta đã yêu em rồi?
Lòng ta tự hỏi tự hỏi thôi
Nhìn cánh đào rơi, ta bối rối
Lòng ta chỉ nhớ có em thôi.





Hanoi, 3 Feb., 2002



ooo

Mong em ba mươi tết
Bảo Cường

Ngày ba mươi Tết em không đến
Nặng trĩu lòng anh nỗi nhớ thương
Đồi vắng chiều nay ta đứng đợi
Nhìn làn mây trắng mối tô vương
Ngày ba mươi Tết em không đến
Anh nhủ lòng thôi gắng đợi chờ
Hoa nở vườn ai vui nắng mới
Anh buồn lặng ngắm bóng mây xa
Ngày ba mươi Tết em không đến
Để hỏi đôi lời buổi cuối năm
Được ôm em giữa vòng tay ấm
Để thấy thời gian rót nhịp đằm
Ngày mai đã bước sang năm mới
Em có vui không mộng có tròn?
Ngày cũng nhiều khi qua rất vội
Anh mơ gần mãi chiếc môi son.



ooo

Mồng Một Tết
BTN

Mười mấy năm tôi không về đất mẹ
Nhưng năm nay tôi ghé lại một lần
Nhân dịp tết nên lòng dạ lâng lâng
Với mong đợi đón mùa Xuân thật sự

Có một chuyện tôi chẳng nào quên được
Về một em bé nhỏ độ ba, năm
Áo rách vai da úa nắng đen ngăm
Tay cầm sổ và một chồng vé số

Em lang thang khắp vỉa hè bao phố
Bổng gặp tôi em thỏ thẻ chào mời
"Chú ơi chú số Gà còn mấy tờ,
Chú hãy giúp mua giùm con vài vé"

Tôi gật đầu "mua vài tờ thôi nhé,
Cứ đưa đại không cần số Gà đâu
Hãy để dành để bán kẻ cơ cầu
Vì tết Dậu chắc nhiều người sẽ kiếm"

Em bỏ đi chào mời ngay người khác
Nét mặt em đậm những nét cùng bần
Bao chấp nhận hòa nụ cười bất cần
Với những lời đuổi xua và từ chối

Hai hôm sau mồng một tôi ăn tối
Cũng dáng gầy nét xậm ở bờ môi
Lại chính em lại kề sát bên tôi
Nâng chồng số mắt van xin mua vé

Tôi bèn gọi "hãy lại đây em bé"
Tôi hỏi em "bán vé số lâu chưa?"
Xoe tròn mắt em mạnh tiếng và thưa
"Dạ, thưa chú được ba năm rồi chú"

Tôi bàng hoàng hỏi em bao nhiêu tuổi
Em mỉm cười "dạ con mới lên năm"
Dạ tôi thốn, đành ngậm phút lạnh câm
Nhìn em nhỏ tôi xót xa tận đáy

Tôi gật gù bảo rằng "con hay đấy!"
Nhỏ chừng nầy mà đã biết kiếm tiền
Hỏi một ngày con lời được bao nhiêu
"Dạ, không nhiều nhưng cũng vài ba chục"

Lòng buồn rượi nhưng tôi thầm thán phục
"Thôi như vầy, chú cho cháu một trăm,
Năm mươi tờ con cứ thế mà cầm,
Làm sao đó là tùy con quyết định"

Em cúi đầu cám ơn tôi rối rít
"Mua giùm con" mấy tiếng vẫn âm vang
Giữa đêm Xuân của nhộn nhịp bát ngàn
Tôi và em cùng mang niềm đau xót!



ooo

Mưa Xuân
Bạch-Loan

Em đi bóng nhỏ đường chiều
Mưa rơi thưa hạt gợi nhiều bâng khuâng
Mắt ai buồn giữa mưa xuân
Mi cong, má ướt, rối vầng tóc mây
Trời buồn như bóng xuân phai
Chiều hôm lặng lẽ thêm dài nhớ thương

Em đi hun hút dặm hồng
Để người ở lại nghe lòng quạnh hiu !


ooo

Tết Quê Bà


Bà tôi ở một túp nhà tre .
Có một hàng cau chạy trước hè,
Một mảnh vườn bên rào giậu nứa .
Xuân về hoa cải nở vàng hoe .

Gạo nếp ngày xuân gói bánh chưng,
Cả đêm cuối chạp nướng than hồng .
Quần đào, áo đỏ, tranh gà lợn,
Cơm tám, dưa hành, thịt mỡ đông .

1941
ĐOÀN VĂN CỪ


ooo

TẾT


Sáng hôm mồng một tết,
Đèn nến thắp xong rồi,
Bà tôi ngồi trong ổ,
Mặc áo đỏ cho tôi .

Ông tôi vừa thức dậy,
Nằm ngó cổ trông ra .
Trên ngọn cây đèn bóng,
Trời lất phất mưa sa .

Giờ lâu tràng pháo chuột,
Đì đẹt nổ trên hè,
Con gà mào đỏ chót,
Sợ hãi chạy le te .

Cây nêu trồng ngoài ngõ,
Soi bóng dưới lòng ao .
Chùm khánh sành gặp gió
Kêu lính kính trên cao,

Từ khi ông tôi mất,
Bà tôi đã qua đời,
Tôi mỗi ngày mỗi lớn,
Nên chẳng thấy gì vui .

Tết đến tôi càng khổ,
Tôi nhớ bức tranh gà,
Chiếc phong bao giấy đỏ,
Bánh pháo tép ba xu .

1939
ĐOÀN VĂN CỪ


ooo
bidong
Xuân về cứ ngỡ xa xôi
Bảo Cường

Ngoài kia xuân đã về rồi
Một mình gác vắng bồi hồi nhớ quê
Chiều ba mươi Tết lê thê
Nỗi thân cô lữ! càng tê tái lòng.
Đất trời hoa cỏ đơm bông
Trong ta sao vẫn một vùng lặng yên
Bao năm trôi nổi khắp miền
Xuân về chỉ nối ưu phiền dài ra.
Chiều nay quặn thắt tình nhà
Thương cha nhớ mẹ vào ra bóng thầm
Xuân nầy là mấy mùa xuân?
Đếm niềm mong nhớ từ thân từng giờ
Người đi để lại bơ vơ
Có ai biết! ai thẫn thờ vì ai?
Để chiều Xuân đến khơi vơi
Ta đi mà thấy đất trời ngả nghiêng.






ooo

Xuân Buồn
Bạch Vân Nam

Hết rồi con én bay đi
Nghiêng nghiêng cánh lượn biệt ly xuân này
Mưa rơi lất phất hàng cây
Nắng mai thôi thúc làn mây phiêu bồng
Buồn ai em bước theo chồng
Én vàng xa khuất xuân nồng vội tan
Áo hoa em mặc vội vàng
Dây tơ dứt bỏ tim chàng nhói đau
Mới vừa mở lối yêu nhau
Phải chăng cha mẹ ham giàu gả em ?
Nhìn trời thao thức bao đêm
Phận nghèo nâng chén say mèm lãng quên



ooo

Xuân
Chế Lan Viên

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
Đem chi xuân lại gợi thêm sầu ?
-- Với tôi, tất cả như vô nghĩa
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau !

Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng ?
Với của hoa tươi, muôn cánh rã,
Về đây đem chắn nẻo xuân sang !


Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý thu góp lại cản tình xuân ?
Có một người nghèo không biết tết
Mang lì chiếc áo độ thu tàn !


Có đứa trẻ thơ không biết khóc
Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran !


Chao ôi ! mong nhớ ! Ôi mong nhớ !
Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.

ooo

Đêm xuân sầu
Chế Lan Viên

Trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc
Bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi
Gió xuân lạnh ngàn sau thời ca hát
Trăng xuân sầu,sao héo cũng thôi cười
Trên đồi lạnh tháp chàm sao ủ rũ
Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi?
Hay lãnh đạm,Hời không về tháp cũ
Hay xuân sang,Chiêm nữ chẳng vui cười?



Bên tháp vắng còn người thi sĩ hỡi
Sao không lên tiếng hát đi người ơi?
Mà buồn bã âu sầu trong đêm tối
Người vẫn nằm há miệng đớp sao rơi?




ooo

Mùa Xuân Không Quên



Tôi về tìm lại mùa



xuân mấy chục năm trước



thuở quê hương đẫm nước



mắt khóc những lìa xa







Cố đô kín lặng câm



mùa xuân xưa còn nhớ



đạn bom như thét gầm



nghe hồn động chợt sợ







Chân bước lối mấp mô



suýt té nhào mấy bận



sậy tranh gió đẩy xô



tưởng oan hồn lẩn quẩn !







Gắng đi hết đoạn đường



chiều khuất sau đầu cúi



xuống đêm chực bủa sương



xác hồn về bải hoải







Tôi trở lại tìm mùa



trời đất như nhỏ lệ



làm mưa trên nấm mồ



Huế,mồ chôn tập thể !







Dương Hoài Ninh.

Xuân Muộn
Cao Nguyên



mùa Đông dài quá hoá thừa
nên chi Xuân đến không vừa tuổi em
tóc xanh thiếu nắng ru mềm
điểm pha sương tuyết lệch nghiêng sợi buồn



nắng lên mà rét chưa buông
nên hoa chậm mở cánh vườn Xuân em
chờ anh trộn lửa hương đêm
với lời trăng mật hong mềm tóc xanh!

dấu lặng đầu xuân
Kim Giang


Xuân tưng bừng suốt đường đi
Mà chân hụt hẫng bước quê bập bùng
Mắt cay, sương tỏa mịt mùng
Nhịp tim buông dấu lặng thầm xót xa!
Biết rằng tạo hóa thế mà
Không vơi được nỗi nhớ Cha trên đời!
Tết này trọn vẹn niềm vui
Nếu là Cha mới đi chơi...
Nếu là: Chỉ đợi chút thôi...
Cha sắp về!

Rã rời, chống chếnh, tái tê
Muôn câu chúc Mẹ, nghẹn lời rưng rưng
Khói hương hãy đến cửu trùng
Đón Cha trở lại vui cùng chúng con
Để xuân Mẹ lại tươi giòn
Để xuân con được vẹn tròn...!

Nhớ xưa:
Lạt giang con nối dư thừa
Cho Mẹ gói đủ nắng mưa - Đất trời.
Quây quần nồi bánh rền sôi
Thảnh thơi bên Mẹ Cha ngồi
Cha ngồi
Phảy gió ngâm thơ
Lời răn thiên cổ tới giờ
Vẫn linh.
Núi kia, sông đó
Vẫn tình
Vắng Cha
Thắp hương thơm
Mẹ đốt lòng mình
Gửi Cha...!

Trải đời, ánh mắt thiết tha
Nhắc con:
Dấu lặng đơn!
Dấu lặng...!
Để cả nhà
Vui xuân...!

Tết Tha Hương
Đặng Nguyệt Anh


Lòng ta trống rỗng

Như túi không tiền

Ta chếnh choáng

Giống người say người điên



Ta thương kẻ tha phương

hai mươi năm

không có Tết

Đốt nén nhang trước bàn thờ Tổ tiên

Ta thương cha cơn đau

con gái không ở bên

để dâng Người chén thuốc

Ta thương mẹ

tuổi tám mươi còn mỏi

hai mươi năm chờ đợi

một đôi lần gặp con

Tháng giêng xanh


Tháng giêng xanh màu mạ non

Lộc biếc về đâu thắm thế

Hoa mưa phấn rơi rắc nhẹ

Ửng hồng đôi má mười lăm



Trắng đục một màu sương giăng

Thấp thoáng dòng người trẩy hội

Khe khẽ dùm bàn chân nhé

Đang hương nhựa ứ mai hồng



Giêng về xanh trong mắt trong

Lộc non cựa mình chúm chím

Ướt mềm thề hẹn non biển

Cỏ may bối dối dâng đầy



Xuân về xanh trong ngất ngây

Đệm bè thiên nhiên ríu gọi

Vụng về gió hôn rất vội

Ngơ ngác mắt đào - tháng giêng...



Tháng 2-1995
Bùi Sim Sim

Chiều 30 Tết
Trần Ngọc Trí


Trời lún phún mưa xuân đường các ngõ
Lầm những bùn và đầy những người đi.
Trong vườn đào đã nhiều bông nở đỏ
Và đã nhiều nêu dựng khánh khua thi.

Và rất nhiều ông già ngồi lau quét
Trước bàn thờ thành kính thắp tuần nhang.
Trong khi ấy tiếng lợn kêu eng éc
Khắp xóm làng lẫn tiếng chửi nhau vang.

Trên sông nước trong khoang thuyền chở vội,
Giữa bọn người về tết chuyện ba hoa.
Một lũ khách lạnh lùng ôm khăn gói,
Mắt mơ màng theo tiếng pháo xa xa.

Một sáng mai xuân
Huy Cận






Một sáng mai xuân dừng bến xe
Xốn xang em ở tiễn anh về
Bâng khuâng phố rộn, đời xa vắng,
Anh gọi thầm em, em có nghe?

Anh gọi: em ơi! Biết nói sao!
Yêu em như tự thuở xa nào
Từng yêu em trước, lòng vương vấn
Lạc giữa đời, nay lại gặp nhau.

Gặp nhau chưa thoả, đã xa rồi
Tội nghiệp em tôi, tội nghiệp tôi!
Những cặp tình nhân muôn vạn thuở
Trời ơi! Đứt ruột mỗi chia phôi.

Mùa Xuân
Quang Dũng



Chợt mưa phùng gió lạnh,
Càng lạnh cành hoa mơ
Đất trắng ngàn cánh rụng.
Tiếng quân hò thôn xa

Càng mưa phùng gió lạnh,
Càng lạnh cành hoa mơ !
Càng yêu màu trấn thủ
Mờ bạc qua màn mưa

Ôi ! những bàn chân nhỏ
Từng đau đớn bao giờ !
Đường tản cư lầy lội
Run run leo cầu tre
Trời mưa giăng màu xám,
Màu thê lương lại về.
Hoa mai dần nở trắng.

Mùa xuân chẳng lỗi thề
Trời mưa giăng màu xám
Bởi vì đâu thê lương !
Chăn đơn chiếc khôn ấm
Già càng đau nhớ thương
Bao nhiêu vành khăn trắng
Đằng đẳng tin sa trường
Người sao hết đăm chiêu
Ngày xuân lần hứa hẹn
Cỏ hoa biết gì đâu
Mấy mùa xuân vắng lạnh
Mấy mùa đông tiêu điều

Càng mưa phùn gió lạnh
Càng lạnh cành hoa mai
Càng nhớ xa xôi lắm
Những con đường chạy dài

Từ biên giới xa xôi
Lau cao mờ đụt gió
Cỏ hoang mồ những ai
Lả tả trong mưa lạnh
Âm thầm qua viếng người
Quê hương chừng xa lắc
Thăm mồ...mấy cành mai

Nay mai lại tiết xuân
Từ đầu rừng cuối biển
Qua trùng dương mấy lần
Chúng ta dù cách biệt
Cùng chung một mùa xuân
Cùng chung một thế kỷ
Cùng đau khổ vô ngần.

Xuân đầu tiên
Hàn Mặc Tử



Mai sáng mai, trời cao rộng quá
Gió căng hơi và nhạc lên mây
Đôi lòng cũng ấm như xuân ấm
Chỉ có áo xuân trắng trẻo thay!

Mai này thiên địa mới tinh khôi
Gió căng hơi và nhạc lên trời
Chim khuyên hót tiếng đầu tiên hết
Hoa lá hồ nghi sự lạ đời

Trái cây bằng ngọc vỏ bằng gấm
Còn mặt trời kia tợ khối vàng
Có người trai mới in như nguyệt
Gió căng hơi và nhạc lên ngàn

Thuở ấy càn khôn mới dựng nên
Mùa thơ chưa gặt tốt tươi lên
Người thơ phong vận như thơ ấy
Nào đã ra đời ngọc biết tên

Xuân gấm đầu tiên giữa cõi đời
Mùi thơm ngây dại sóng con ngươi
Hãy hoan hô, lời cao như sấm
- Vạn tuế, bay ơi! Nắng rợp trời!

Đêm xuân cầu nguyện
Hàn Mặc Tử
(Tặng cả thiên hạ)

Trời hôm nay bình an như nguyệt bạch,
Đường trăng xa, ánh sáng tuyệt vời bay...
Đây là hương quý trọng thấm trong mây
Ngời phép lạ của đức tin kiều diễm,
Câu tàn tạ, khong khen long cả phiếm:
Bút xuân thu mùa nhạc đến vừa khi
Khắp mười phương điềm lạ trổ hoài nghi:
Cây bằng gấm, và lòng sông toàn ngọc!
Và đầu hôm một vì sao liền mọc
Ở phương Nam mầu nhiệm biết ngần mô!
Vì muôn kinh dồn dập cõi thơm tho
Thêm nghĩa lý sáng trưng như thất bảo
Ta chấp hai tay quỳ hoan hảo
Ngửa trông cao, cầu nguyện trắng không gian
Để vừa dâng vừa hiện bốn mùa xuân
Nở một lượt giàu sang hơn Thượng Đế.

Đã no nê, đã bưa rồi, thế hệ
Của phường trai mê mẩn khí thanh cao
Phượng hoàng bay trong một tối trăng sao
Mà ánh sáng không còn khiêm nhượng nữa
Đương cầu xin ọc thơ ra đường sữa
Ta ngất đi trong khoái lạc của hồn đau...
Trên chín tầng, diêu động cả trân châu
Đường sống lại muôn ngàn hoa phẩm tiết,
Nhịp song đôi: này đây, cung cầm nguyệt
Ướp lời thơ thành phước lộc đường tu
Tôi van lơn, thầm nguyện chúa Giêsu
Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối,
Xin tha thứ những câu thơ tội lỗi
Của bàn tay thi sĩ kẻ lên trăng
Trong bao đêm xao xuyến vũng sông Hằng.

Sầu xuân
Hàn Mặc Tử



Đêm xuân lạnh, bóng xuân tàn
Hoa xuân mơn trớn can tràng thuyền quyên.
Trời xuân vắng vẻ hương nguyền,
Sông xuân lặng lẽ con thuyền xa xa.
Xuân đi đi khắp sơn hà,
Tuổi xuân chất mái tóc da đổi màu.
Ngày xuân như gió thoảng mau,
Tình xuân một khối ai sầu hơn ai?
Mưa xuân như nhắc chuyện dời,
Rượu xuân như gợi những lời nước non.
Thề xuân dù chẳn vuông tròn,
Khoá buồng xuân lại vẫn còn sầu xuân.
bidong
Bài xướng của Tôn Thất Xứng

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN


Đầu Xuân khai bút dệt đôi vần
Chúc bạn thâm tình, chúc cố nhân
Sức khoẻ dồi dào,tăng tuổi thọ
Quê nhà trămhọ sống thong dong.

Những mong Việt cộng sớm quay đầu
Đoạn tuyệt Nga, không nô lệ
Giải thể độc tài vô đạo đức
Con Hồng cháu Lạc thương yêu nhau

Toàn dân đảm trách chống xâm lăng
Nội, ngoại chung cùng gánh núi sông*
Dân chủ tự do đồng tiến bước
Dân giàu nước mạnh rạng trời Đông.

Liên minh cứu nước chống Nga, Tàu
Nam, Bắc một nhà bao bọc nhau
Đòi đất, biển Đông, đòi hải đảo**
Cờ vàng phất phới khắp năm châu./.

12-12-2007-08
Tôn Thất Xứng







Bài họa của Khiết Châu

TÂM SỰ TẾT


Heo đi Chuột đến cảnh xoay vần,
Vong quốc quê người nhớ bạn thân
Mượn Tết gửi sang lời chúc thọ
Cháu con vinh hiển sống thong dong.

Thương dân tranh đấu phải đi đầu
Diệt bọn vong nô lệ thuộc Tầu
Tái tạo công bằng, hưng chánh đạo,
Người người hoan hỉ sống bên nhau.

Việt Cộng tam vô sống lố lăng
Chuyên quyền tham những phá non sông
Trẻ già đoàn kết ra tay diệt
Lùa chúng lưu đầy giữa biển Đông.

Toàn dân chung sức lái con tầu
Sắc tộc hợp đoàn sát cánh nhau
Bảo vệ non sông hải phận Việt
Cờ vàng chính nghiã rạng năm châu./.

Little Saigon, Ngày 13-12-2007
Khiết Châu Nguyễn-Huy Hùng







* Nội, ngoại = Đồng bào trong nước, ngoài nước
** Đòi đất = đất Nam Quan, Bản Giốc
hảiđảo= Hoàng Sa và Trường Sa đang bị Trung cộng chiếm đoạt

Bài họa của Trần Doãn Thường.

KHAI BÚT MẬU TÝ

Đầu năm hạ bút tạ đôi vần.
Tạ tấm thâm tình, tạ lão nhân
Đã chúc khỏe hơn vào tuổi hạc,
Chúc người kẹt lại sống thong dong.

Mong chi Việt cộng sẽ quay đầu!
Không thể xa dời quỹ đạo Tàu.
“Môi hở răng kia ắt phải lạnh”
Chiêu bài cộng sản là yêu nhau(!)

Hãy coi kìa kẻ nằm trong lăng,
Xoen xoét hô hào giữ núi sông
Rồi hiến giặc Tàu đất với biển
Bắt tay mơ nhuộm đỏ phương Đông.

Vùng lên! hãy quyết cứu con tầu,
“Đánh rắn giập đầu” hãy bảo nhau
Diệt cộng thu hồi sông núi lại,
Tài danh dân Việt chói năm châu!


Dzõan Thường, Pasadena
14-12-2007







bài họa của Tuệ Quang Tôn-thất Tuệ

Họa 1.- Theo thể 'THỨ VẬN" (họa xuôi)
và phép "SONG HÀNH" (cùng ý tưởng, lập trường)


Xuân vùng lên!

Xuân tới , thành tâm kết mấy vần,
Góp cùng các mặc khách tao nhân,
Chúc toàn dân Việt nhiều may mắn ,
Thuyền vững , buồm giương cánh thẳng dong.

Tổ tiên ta từ thuở ban đầu,
Hiên ngang dũng liệt chống quân Tàu,
Bảo tồn sông núi từng tấc đất,
Sống chết thề nguyền sát cánh nhau.

Giờ đây Bắc địch lại xâm lăng,
Uất hận khơi tràn khắp núi sông,
Chúng chiếm đất liền tràn hải đảo,
Gây kinh hoàng khắp cõi Á Đông.

Nào, hãy vùng lên chống họa Tàu!
Chung tài chung sức tiếp tay nhau.
Đồng bào hải ngoại cùng quốc nội,
Trẻ già , trai gái suốt năm châu.

Tuệ Quang Tôn-thất Tuệ
14-12-2007







Họa 2 .- Theo thể "DỤNG VẬN" (họa ngược),
phép "SONG LẬP và BỔ KHUYẾT"

(Ý khác nhưng không nghịch và thêm ý mới)

Đoàn kết diệt họa Tàu.


Âu, Mỹ, Úc, Phi và Á Châu,
Đồng hương đoàn kết chặt bên nhau,
Gom tài góp sức hy sinh mạng,
Quyết một phen chơi với bọn Tàu.

Giặc ngang tàng uy hiếp biển Đông,
Tràn qua biên giới đoạt non sông,
Hờn căm người sống khắp thôn xóm,
Uất hận hồn thiêng chốn miếu lăng.

Bảo tồn Tổ Quốc, ta cùng nhau
Gìn giữ quê hương diệt họa Tàu.
Nhân dân đứng dậy vì đại nghĩa,
Bạo quyền cũng phải sớm hồi đầu.

Muốn cho dân tộc sống thong dong
Hãy biết noi gương các vĩ nhân
Sau một đêm đen trời lại sáng.
Vững tin thời cuộc sẽ xoay vần.

Tuệ Quang Tôn-thất Tuệ
14-12-2007







Bài họa của Lâm Hoài Vũ

MÙA XUÂN VÙNG DẬY

Trách thay con Tạo nỡ xoay vần!
Đất nước tóc tang bởi ác nhân
Mấy chục năm trời dân khốn khổ
Bao giờ mới no ấm thong dong?

Cộng nô quả thật lũ ma đầu
Đất, biển đều dâng bọn cộng Tàu
Dân Việt biểu tình đòi đạo lý
Nên cùng đứng dậy nắm tay nhau.

Nhất tề vùng dậy chống xâm lăng
Giành lại chủ quyền của núi sông
Diệt lũ vô thần tư bản đỏ
Giang sơn mới sáng rạng trời Đông.

Đất nước có thêm lũ giặc Tàu
Có hai kẻ thù xiết tay nhau!
Quê hương đã đến hồi nguy biến
Khởi nghiã dựng cờ khắp ngũ châu

14/12/2007
LÂM HOÀI VŨ







Bài họa của Phạm Hoài Việt

KHAI BÚT TÂN NIÊN


Khai bút Tân Niên chuốc mấy vần
Chúc mừng chiến hữu với thân nhân
Qua năm Mậu Tý tràn khang thịnh
Quốc thái dân an đủ mọi phần

Dân Chủ, Tự Do sớm khởi đầu
Noi gương Tiên Tổ, tránh theo Tàu
Con Rồng cháu Lạc gìn nhân đức
Giải thể vô thần quyết hiệp nhau

Tín ngưỡng Nhân quyền "Vạn Quốc" trông (*)
Việt Nam thực hiện rạng non sông
Người người nội ngoại gom công sức
Chim Việt Cành Nam vượt biển Ðông

Vỗ cánh tung bay loại bỏ tầu
Một nhà Nam Bắc quyết cùng nhau
Xây nền công lý chung đòi hỏi
Ðất Tổ quy về đủ mọi Châu

Phạm Hoài Việt







Bài họa của Bùi Tiến

Chúc Xuân

Vui Xuân kính chúc, họa mươi vần
Chúc bọn gian tà tích đức nhân
Chúc kẻ khó nghèo ngày mở mặt
Chúc người phú túc dạ bao dong

Chúc dân Việt mãi ngẩng cao đầu
Chúc vững lòng tin thắng giặc Tàu
Chúc được tự do và hạnh phúc
Chúc luôn thành khẩn mến thương nhau

Chúc bọn tham ô bớt lố lăng
Chúc thanh bình mãi với non sông
Chúc dân giầu mạnh nhân quyền vững
Chúc Việt Nam bừng rạng cõi Đông

Nước giầu dân mạnh chẳng e Tầu
Trai gái trẻ già góp sức nhau
Nhất trí đồng tâm cùng tiến bước
Hào quang rực rỡ ánh minh châu

Bùi Tiến
15-12-2007







Bài họa của Phùng văn Hạnh

LẠC QUAN VÀO XUÂN

Vào Xuân, tán tụng cuộc xoay vần:
Bác ái, bao dung thắng bất nhân.
Lạc hậu phải nhường cho tiến bộ
Hết cơn bỉ cực, đến thong dong

Thất vọng, nếu mong. Bắt Cộng đầu
Nga đầu rồi, tiếp đến là Tàu
Bạo tàn, phi lý, phanh phui hết
Cộng đến Cu-Ba sống với nhau

Quốc nội dân oan như đá lăn
Nhân quyền, dân chủ, cuộn trăm sông
Tự do tín ngưỡng, dâng trào sóng
Cuốn hết Cộng nô ra biển Đông

Càng ngày, đời sống ở bên Tàu
Tư sản càng đông, kết hợp nhau
Quân phiệt thoái trào, lý trí thắng
Kỷ nguyên công pháp khắp năm châu


Phùng văn Hạnh
Montreal, 15-12-2007

Trao nhau

Đón xuân này
Ta lại hát cho nhau
Theo giọt bay nghiêng đậu hoài trên tóc

Em áo mỏng
Thanh tao ngày hái lộc
Lá choàng vai thơm thoảng gió ngoan hiền
Cuối xuân này ai nhặt khúc giao duyên
Mà mắc cỡ trao nụ hồng khép nửa

Em tặng riêng ta
Cả bốn mùa thiếu nữ
Để mai về bên ấy nắng xôn xao
Để xuân thèm hai phía hát trao nhau
Đợi phút sang canh nghe lòng xốn lạ

Em có thấy
Mai rực vàng mắt lá?
Hương dịu mời trong mỗi thoáng mưa bay
Lối mỏng ta về
Thương nhớ ngất ngây
Dù đã biết em chẳng còn đến nữa

Dẫu hai phía ta đi
Đã xoay chiều đôi lứa
Vẫn rưng lòng qua hạt ướt trao nhau.

VÕ THỊ HỒNG TƠ


o O o



Chiều ba mươi tết

Cây đào già đầu ngõ
Đầy cành những nụ hồng
Mấy chồi non nhu nhú
Báo tin ngày sang xuân

Trời mưa bụi lâm thâm
Khói cuộn bay mái bếp
Nồi bánh trưng đang luộc
Thoảng mùi lá dong xanh

Trẻ ướm thử áo quần
Tung tăng khoe lợn đất
Chờ ngày mai mồng một
Đựng tiền mừng mẹ cha

Ngóng tin người đi xa
Sao giờ chưa về tới?
Cả nhà đang chờ đợi
Mâm cơm chiều tất niên

Chậu lá mùi nức hương
Chờ sáng mai rửa mặt
Cái mùi thơm ngây ngất
Suốt cuộc đời vấn vương

LÊ TRỌNG ANH

Gửi người xa xứ

Gửi những người xa xứ
Chiều ba mươi cuối năm
Bếp thơm mùi bánh nếp
Trời mưa bụi lâm thâm

Cành đào hồng màu tết
Chậu mai vàng sắc xuân
Mâm cơm dâng tổ tiên
Trong ngọt ngào hương trầm

Bàn thờ mâm ngũ quả
Hai chồng bánh chưng xanh
Trên cao đôi câu đối
Lời tươi trên giấy hồng

Rượu chào ly uống cạn
Trong sum họp quây quần
Én lạc bầy thoáng gọi
Lặng nhớ về người thân.

LÊ TRỌNG ANH

Bên kia mùa xuân

Nhẹ nhàng quá mùa xuân ơi!
Giọt mưa bụi cũng hiền ngoan rơi rơi
Tôi tìm gì về bên kia mùa xuân?

Bên kia mùa xuân
Tôi cố níu giữ cho em chút kỷ niệm về một miền quê lam lũ
Canh khế chua đậm nhạt với gió Lào
Củ khoai trên đồng héo quắt vì những hanh hao

Bên kia mùa xuân
Một con tim đang cháy rực như hoa gạo ngoài kia đang rực cháy
Lời yêu nảy đọt trên môi
Mà sao em nỡ khước từ?

Lững thững một mình về phía bên kia
Tôi tự ủ ấm bằng bàn tay nắm lấy bàn tay
Ước gì nàng Bân sớm đan xong áo
Ước gì tôi không đi lạc giữa ban ngày

Và mưa bụi vẫn hiền ngoan rơi rơi
Bên kia mùa xuân tôi một mình đắng đót
Không có em ngày vơi đi bao vị ngọt
Uể oải mùa sang, hạ chạm môi rồi!

HỒ HUY SƠN

Hái lộc đầu xuân năm Mậu Tý







Không còn giấy mực khai thơ

Đầu năm nắm chuột gõ hờ viết chơi...
tkđ





Đốt lửa Giao Thừa lên đi em

Đêm nay Trừ Tịch vốn không đèn

Ba Mươi trăng lặng trong lòng đất

Như nỗi buồn xưa nghe rất quen



Nhớ không thuở ấy ta còn Mẹ

Quê nghèo đón Tết khói hương bay

Nhang trầm vực hết hồn xưa dậy

Có bóng ai quen chén rượu đầy



Canh nồi bánh tét canh... hồn nước

Nước cạn rồi bánh chín với ai

Lửa đêm ấm củi hồn thơ dại

Bánh xanh đều áo mẹ vá vai



Nửa khuya pháo nổ bên hàng xóm

Mình đập thùng không tiếng cũng dòn

Em đã chọn rồi may áo mới

Đời mẹ nghèo có áo... pháo không!



Trời đất giao mùa sao ngủ được

Lá cũ ban chiều lá mới thay

Lễ chùa hái lộc không ngắt lấy

Miếng đời vui nắm gọn trong tay...



... Sáng nay Mồng Một ở quê người

Cũng có mùa Xuân đến giữa đời

Hái lộc đầu năm lên cúng Mẹ

Tháng năm chồng chất lá còn tươi



Đã hết mùa vui khoe áo mới

Chắt chiu tấm cám chuyện qua rồi

Ngày xưa, hiện tại và chưa tới

Quên hết, quên ta, giữ nụ cười.





Trần Kiêm Đoàn

Cali, Mồng Một Xuân Mậu Tý, 2008
lacviet
Ba mươi ba xuân sỏi đá thành cơm
Tám chục triệu dân đói lạnh ốm ròm
Ba mươi ba xuân bây giờ mất đất
Ngỏ tối đường cùng lối vẫn tối om !!!
lacviet
Mùa Xuân đất Việt
Mừa xuân đất Việt có vui tươi?!
Tám chục triệu dân sướng mấy người
Quan lớn du xuân vui trước khổ
Dân oan lo tết khóc thay cười
Nông thôn chủ đất quan dành cả
Làng xã tá điền đổ máu tươi
Đón tết ba ngày cơm chẳng đủ
Đất bằng dậy sóng hỏi ông trời

This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.