Bữa nay lạc qua bên nầy thấy phe mày râu bàn dzô nghe hay quá nên SDA hùa theo... bàn ra 1 xí nha
QUOTE(Gilbert @ Feb 9 2008, 05:52 PM)
1. Trầm Ngư( Tây Thi)
Thời kỳ Xuân Thu – Chiến Quốc, Việt quốc có 1 cô gái giặt áo, ngũ quan đoan chính, phấn diện đào hoa, tướng mạo hơn người. Khi cô giặt áo bên bờ sông, bóng cô soi trên mặt nước sông trong suốt làm cô thêm xinh đẹp. Cá nhìn thấy ảnh cô, say mê đến quên cả bơi, dần dần lặn xuống đáy sông. Từ đó,người trong vùng xưng tụng cô là “Trầm Ngư”.
Tây Thi vốn rất đẹp điều nầy không cần thắc mắc. Nhưng chuyện "trầm ngư" có thể vì mặt sông bị Tây Thi giặt áo làm nước ô nhiễm khiến cá phải lặn xuống để tránh nạn

Nếu lúc "trầm ngư" đó không phải Tây Thi mà là... Chung Vô Diệm giặt áo thì sao nhỉ?
QUOTE(Gilbert @ Feb 9 2008, 05:52 PM)
2. Điêu Thuyền
Điêu Thuyền bái nguyệt ở hậu hoa viên của Tư Đồ Vương Doãn, đại thần của Hán Hiến Đế thời Tam Quốc, đột nhiên có một cơn gió nhẹ thổi đến, một vầng mây trôi che khuất mặt trăng. Đúng lúc đó, Vương Doãn bước ra nhìn thấy. Để khen con gái nuôi mình xinh đẹp như thế nào, Vương Doãn thường nói với mọi người rằng con gái mình đẹp đến nổi trăng sáng nhìn thấy cũng phải trốn vào sau lưng mây. Vì vậy, Điêu Thuyền được mọi người xưng tụng là “Bế Nguyệt”.
Điêu Thuyền phải đẹp và khéo léo mới khiến cha con Đổng Trác & Lữ Bố bị trúng mỹ nhân kế. Nhưng chuyện gió thổi mây trôi, trăng bị che khuất vốn là lẽ thường tình, có thể xẩy ra với bất cứ ai trong bất cứ hoàn cảnh nào kể cả... Thị Nở. Chưa đủ dùng để làm thước đo nhan sắc

Người ta còn hay nói "tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh", có khi nào trăng phải trốn sau lưng mây vì không nỡ phô bầy "sự thật" nhan sắc của "mỹ nhân" với thế gian hay không?
QUOTE(Gilbert @ Feb 9 2008, 05:52 PM)
3. Vương Chiêu Quân
Thời Hán Nguyên Đế tại vị, nam bắc giao binh, vùng biên giới không được yên ổn. Hán Nguyên Đến vì an phủ Hung Nô phía bắc, tuyển Chiêu Quân kết duyên với thiền vu Hô Hàn Tà để lưỡng quốc bảo trì hoà hảo vĩnh viễn. Trong một ngày thu cao khí sảng, Chiêu Quân cáo biệt cố thổ, đăng trình về phương bắc. Trên đường đi, tiếng ngựa hí chim hót như xé nát tâm can của nàng; cảm giác bi thương thảm thiết khiến tim nàng thổn thức. Nàng ngồi trên xe ngựa gảy đàn, tấu lên khúc biệt ly bi tráng. Nhạn bay về phương nam nghe thấy tiếng đàn, nhìn thấy thiếu nữ mỹ lệ trên xe ngựa, quên cả vỗ cánh và rơi xuống đất. Từ đó, Chiêu Quân được gọi là “Lạc Nhạn”.
Chuyện "lạc nhạn" sau khi nghe tiếng đàn thì hơi hiếm và khó thực hiện ở đời thường, ngoại trừ khi gặp... dịch cúm gia cầm

Dùng "lạc nhạn" để làm tiêu chuẩn đánh giá sắc đẹp e có khi lầm lẫn chết người vì trong phim vẫn thấy cảnh các quái nhân xấu xí cực kỳ tấu khúc xong chim rơi lả tả
QUOTE(janpol @ Feb 13 2008, 03:21 PM)
cho fép jp bổ túc nha, còn 1 giai nhân của tứ đại mỹ nhân trung hoa hùi xưa nữa là Dương Ngọc Hoàn tức Dương Quý Phi, 1 vương phi rất đẹp được vua Đường sũng ái.
Ngọc Hoàn có sắc đẹp được ví là "tu hoa", nghĩa là khiến hoa phải xấu hổ.
Sau khi vào cung, Ngọc Hoàn tư niệm cố hương. Ngày kia, nàng đến hoa viên thưởng hoa giải buồn, nhìn thấy hoa Mẫu Đơn, Nguyệt Quý nở rộ, nghĩ rằng mình bị nhốt trong cung, uổng phí thanh xuân, lòng không kềm được, buông lời than thở : "Hoa à, hoa à! Ngươi mỗi năm mỗi tuổi đều có lúc nở, còn ta đến khi nào mới có được ngày ấy ?". Lời chưa dứt lệ đã tuông rơi, nàng vừa sờ vào hoa, hoa chợt thu mình, lá xanh cuộn lại. Nào ngờ, nàng sờ phải là loại hoa trinh nữ (cây xấu hổ). Lúc này, có một cung nga nhìn thấy, người cung nga đó đi đâu cũng nói cho người khác nghe việc ấy. Từ đó, mọi người gọi Dương Ngọc Hoàn là "tu hoa".
Hoa Trinh Nữ vốn không có mắt. Bất cứ khi nào bị đụng trúng (dù là người, vật hay các nguyên nhân khác) thì hoa cũng sẽ thu mình, lá xanh cuộn lại. Dùng "tu hoa" để tính điểm sắc đẹp lại càng... trướt hướt

Chẳng lẽ nếu Ngọc Hoàn không vô tình đụng trúng hoa trinh nữ thì cô ta đã không được lọt vào danh sách Tứ Đại Mỹ Nhân TQ?
Trong lịch sử TQ còn truyền tụng lại nhiều huyền thoại về các đại mỹ nhân khác. Sắc đẹp xưa nay vốn rất khó so sánh vì "mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười". Chẳng biết người đời sau căn cứ vào các yếu tố gì để chọn ra Tứ Đại Mỹ Nhân ở trên? Chẳng lẽ chỉ vì căn cứ theo 4 chuyện ngẫu nhiên "trầm ngư", "bế nguyệt", "lạc nhạn" và "tu hoa" đã kể ở trên? Nếu vậy thì bất công với những đại mỹ nhân khác quá, phải không?
Bàn ra nhiêu đó cũng dài quá rồi, SDA...