Đoạn cuối và kết thúc đấy ạ.
Cảm ơn mọi người đã đọc nhé :x
Các nhân vật đều có thật đấy nhé... nhưng khúc sau là wolf13 tưởng tượng đấy

Nhưng đó đều là những ji` mà wolf13 mong muốn nó sẽ thế.
wolf13 viết truyện này để tặng nhân vật chính của truyện: "Người lớn"
15.
Không ngờ lại gặp người lớn ở đây. Trẻ con cũng bất ngờ chẳng kém người lớn.
Lẽo đẽo đạp xe kế bên người lớn. Nói chuyện một chút. Hỏi han thì đúng hơn. Người lớn hỏi. Rồi thì cả 2 lại cùng im lặng.
Đến trước cửa nhà người lớn. Người lớn nói trẻ con đứng ngoài nhìn xe và chờ người lớn một chút, đuổi trẻ con xuống xe đạp, dắt xe vào nhà.
- Ơ.
- Chờ anh chút.
Sao vậy nhở? Làm gì đây? Bắt trẻ con đi với người lớn hả? Đi xe đạp được mà. Mất công quá.
- Không có cái nào màu xanh lá. Hì. - Người lớn bước lại, chụp cái mũ bảo hiểm lên đầu trẻ con. Hình như màu xám.
- Ơ... Không sao. - Trẻ con giật mình, mỉm cười.
- Lên đi.
- Đi đâu vậy anh? Muộn rồi. Em không đi xa nha. Mẹ mắng chết +_+
- Lên đi, anh không bắt cóc đâu mà lo.
- Ai biết được. Mặt nhìn gian lắm. - Trẻ con cười rồi leo lên xe, sau lưng người lớn ngồi ngoan ngoãn.
****************************************************
16.
4h chiều. Vác mặt về đến nhà. Trẻ con lủi thủi bước lên. Nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng.
- Tý! Đi đâu giờ này mới về?
- Con qua nhà cái Yến. - Trẻ con tự tin trả lời vì đã dặn nhỏ Yến - bạn gái thân trước đó.
- Qua đó là gì hả? Chơi một tý thôi chứ. Chơi lắm thế hả? Từ nay không đi đâu nữa nhá. Ở nhà. Nghe rõ chưa? Hả?
- Vầng +_+
Biết ngay mà. Mẹ lại ca. Trẻ con leo lên lầu. Nằm vật xuống giường, ôm lấy con cá xanh dương. Lại thơ thẩn nghĩ về lần gặp mặt thứ 2 đầy ngẫu nhiên này của người lớn và trẻ con. Mỉm cười.
"Mẹ mắng không em?". Người lớn tỏ ra lo lắng, nhắn tin cho trẻ con. "Tất nhiên +_+. Mẹ còn cấm không cho đi chơi á

(. Từ nay ở nhà >.< hix hix". Trẻ con nhắn lại.
Người lớn cũng đang mơ màng, nhớ về buổi chiều. Trẻ con đã ngoan ngoãn ngồi sau xe người lớn. Trẻ con ít nói hơn người lớn nghĩ. Hình như vậy. Người lớn nhớ có lần trẻ con nói trẻ con chưa quen nên nói rất ít mà. Mong thế. Còn người lớn. Nói một hồi cũng thôi. Đưa trẻ con vào chợ Hạ Long ngồi ăn. Trẻ con cũng ngoan ngoãn không phản ứng. Hỏi gì cũng chỉ trả lời "Gì cũng được" rồi cười. Nhìn đến ngố.
****************************************************
17.
Từ sau hôm ấy, tin nhắn gửi bởi Mr.GauM3o trong di động của trẻ con cũng nhiều hơn. Những lúc rảnh, người lớn vẫn rủ trẻ con đi chơi cùng. Và từ đó, trẻ con cũng có tài xế vip hơn hẳn ^^!
18/6 - Chỉ còn 4 ngày nữa là tới 18/6. 2 ngày để về. Vậy là chỉ còn 2 ngày trẻ con ở lại Hạ Long. 2 ngày để trẻ con hưởng thụ mùi mằn mặn của biển. 2 ngày để trẻ con gặp lại bạn bè. Và, cũng là 2 ngày trẻ con có thể ở gần người lớn.
Trẻ con không nói. Trẻ con không muốn nói cho người lớn rằng chỉ còn 2 ngày nữa. Bởi trẻ con nghĩ người lớn biết. Trẻ con có lần nói với người lớn rằng giữa tháng 6 trẻ con sẽ đi. Và người lớn biết mà.
Trời mưa lâm thâm. Vẫn nóng. Oi ả. Hè mà. Trẻ con rủ người lớn ra biển. Người lớn đồng ý. Nhưng phải chiều mới đi.
Chuản bị đồ đạc. Sắp xếp quần áo. Mai lên đường. Tối. Vẫn mưa nhỏ. Người lớn qua đưa trẻ con đi. Ra bãi biển. Nơi trẻ con rất thích. Nơi trẻ con muốn đến cùng người lớn. Nay tất cả đã thành. Người lớn cũng tỏ ra quan tâm trẻ con hơn.
- Thoải mái quá anh nhỉ? Thank anh đã đi cùng em. - Trẻ con nói nhỏ.
- Hì. Anh cũng thích biển mà. Trong nhà nhiều. Cũng nên ra ngoài một chút. May có em rủ - Người lớn mỉm cười.
- ... Im lặng.
- ... Cũng im lặng!!!
Không ai nói gì. Cả 2 cùng nhìn ra xa. Cả 2 cùng đang giải tỏa những bức bối trong lòng. Tự nhiên nhìn biển rộng, trẻ con lại thấy người lớn thật xa vời. Dù cho người lớn đứng ngay đây. Ngay cạnh trẻ con mà không hiểu sao trẻ con thấy người lớn xa quá.
2 tay chạm nhau. Bất ngờ. Cả 2 cùng rụt tay lại. Cả 2 cùng quay qua nhìn nhau. Và cả 2 cùng mỉm cười.
- Vẫn mưa nhỉ? - Người lớn thay đổi không khí.
- Mưa mát mà ^^!
- Mát? Anh lại nghĩ em lạnh

- Hì. Cũng hơi hơi. Nhưng không sao. Em đang hưởng cái lạnh để mai mốt vào Nam còn chịu nóng, kẻo lại thèm

- Em sắp vào HCM rồi hả? Nhanh vậy?
- Em còn học mà. Năm nay cuối cấp rồi.
- Sao em không học ở đây? Gia đình em ở đây hết mà.
- Thì... em cũng tính ra đây. Nhưng... nhưng trong ấy có lẽ tốt hơn. - Trẻ con ngập ngừng.
- Uhm. Trong đấy có điều kiện hơn.
- Không. Em không có ý đó. Em thích học ở đây hơn. Nhưng... nhưng tại có chuyện nên em mới quyết định ở lại HCM. Đúng hơn là em sợ. Hì - Cúi đầu, trẻ con lại ngập ngừng đáp.
- Sơ? Sợ gì?
- Thì vụ anh và em đó. Hì. Em sợ em về đây em sẽ buồn. Em quyết định từ hôm 11 ấy rồi. Nhưng... có vẻ khả quan hơn em tưởng, anh nhỉ?
-... Người lớn không nói gì. Chỉ cười gượng gạo.
****************************************************
18.
Người lớn buồn. Rõ ràng là vậy. Người lớn không biết phải nói gì lúc này. Lòng nặng trĩu.
- Anh!
- Ơi! Gì vậy em?
- Em nói anh không được mắng em nhé. - Trẻ con ngượng ngùng.
- Okey.
- Em ôm anh được không? - Cúi đầu, ngượng ngùng. Trẻ con nói nhanh như để người lớn không thể nghe thấy. Mắt dán chặt xuống đất. Chân di di bãi cát. Mặt đỏ bừng. Trẻ con thấy hối hận và xấu hổ vì những gì mình đã nói.
-... Người lớn lại im lặng.
Trẻ con thấy mừng vì sự im lặng này. Không phải "im lặng là đồng ý", nhưng trẻ con thấy thế còn tốt hơn là người lớn nói gì đó. - Quên những điều mình vừa nói đi thì hơn. - Trẻ con thầm nghĩ. Nhưng. Tự nhiên trẻ con thấy thật ấm. Người lớn cao, nhưng gầy. Cũng khá nhỏ nhắn. Vậy mà. Không hiểu sao, người lớn lại có thể che chở cho trẻ con, làm trẻ con thấy ấm áp đến vậy.
Ấm áp. Trẻ con không muốn rời khỏi lòng người lớn. Đầu nghĩ thế. Nhưng trẻ con lại cựa người, đẩy tay người lớn, thoát khỏi vòng tay ấm áp ấy. Trẻ con sợ sẽ không bao giờ rời xa nổi người lớn mất.
- Cảm ơn anh.
-... Người lớn nhìn trẻ con, xoa đầu và mỉm cười.
- Mà thôi. Về đi anh. Cũng đứng lâu rồi.
- Uhm.
Trẻ con lại ngoan ngoãn ngồi sau xe người lớn. Lại không nói gì. Những dòng suy nghĩ lại tuôn trào trong đầu trẻ con. Nghĩ về tương lai của mình. Nghĩ về người lớn. Nghĩ về những người xung quanh. Nghix về tương lai hai đứa.
Cầu Bãi Cháy thật đẹp. Dài. Dài thật. Đã mấy lần trẻ con đi bộ lên cầu. Dài đến nản. Nhưng lần này, trẻ con muốn cầucứ dài mãi như thế. Vẻ đẹp tráng lệ của cầu vào ban đêm, độ dài và dốc... không phải thứ trẻ con muốn quan tâm. Bây giờ Ccỉ có người lớn mà thôi. Người lớn chạy xe cũng chậm lại. Người lớn cũng đang suy nghĩ gì đó. Có thể là về trẻ con.
Tạm biệt người lớn sau khi đã đút vào túi áo người lớn một mẩu giấy nhỏ màu xanh lá.
- Em mượn anh một chút.
Không để người lớn hiểu ra, trẻ con bước lại, hai tay chỉnh hai vạt áo, quàng khăn vào cổ người lớn, hôn một cái thật nhẹ lên má.
- Những việc này em muốn làm từ mùa đông cơ, nhưng không gặp được anh, bi h làm bù đó. Thui bb anh nha. Cảm ơn anh nhiều.
Trẻ con vừa dứt lời là chạy vọt vào nhà, để cho người lớn đứng ngoài với vẻ mặt bất ngờ + sửng sốt. Người lớn mỉm cười, lắc đầu và phóng xe về nhà.
****************************************************
19.
- Khùng hả mậy?
- Gì mày?
- Trời này quang khăn? Áo ngắn tay, quàng khăn, chạy xe ngoài đường như thằng điên. Haha. - Bạn người lớn bật cười.
- Kệ tao mày >"<
Bước vào phòng. Người lớn nhớ lại những gì xayra trong buổi tối hôm nay. Rút điện thoại ra đem đi sạc pin, người lớn lại nghĩ miên man rồi ngủ lúc nào không biết. Giấc ngủ vì mệt mỏi nhưng gương mặt người lớn lại có chút gì đó hạnh phúc. Một nụ cười.
Trẻ con đã nói với người lớn là bao giờ trẻ con về HL và gặp người lớn thì người lớn phải quyết định về chuyện hai đứa mà. Nhưng hình như, người lớn không nhớ. Trẻ con buồn, nhưng cũng không muốn nhắc, cứ để thế này có lẽtốt hơn. Cứ để mãi là người lớn - trẻ con có khi lại hay.
Vừa bước vào nhà, trẻ con nhắn cho người lớn: "Mẩu giấy. Anh không được đọc. Mai hãy đọc nhé. Nhớ đấy. Chúc anh ngủ ngon :-*"
Đột nhiên, trẻ con lại choáng váng, đứng không vững, trẻ con khụy xuống. Đầu óc quay cuồng, tầm mắt tối thui. lại nữa. Dạo gầnđây trẻ con hay bị thế này. Không muốn mẹ lo, trẻ con cũng chẳng nói, chỉ nghĩ đơn giản rằng trẻ con bị thiếu máu, tim đập nhanh - cái căn bệnh mà trẻ con biết từ lâu lắm rồi.
Một lúc, trẻ con dần khỏe lại. Trẻ con sắp lại lần cuối đồ đạc của mình và mang xuống dưới. Đêm nay trẻ con sẽ đi. Đáng ra đi chuyến sáng nhưng trẻ con không muốn bị lưu luyến thêm nữa nên quyết định đi ngay. Chào mọi người, ra xe mẹ chở ra bến, lòng trẻ con nặng trĩu.
Một con bé mới học lớp 11 đã một mình sống nơi đất khách xa xôi. Dù có người quen nhưng chẳng bao giờ nó thấy gần gũi được cả. Đơn giản vì cách sống và cách nghĩ của nó khác họ. Nó đã phải sống rất khó khăn, không phải vì vật chất, mà là tinh thần của nó. Nhưng nó vẫn cố gắng tỏ ra bình thản và vui vẻ để mẹ và anh hai khỏi lo lắng cho nó. Nó yêu họ.
Vẫy taychào mẹ. Trẻ con lững thững bước lên xe. Xe rời bánh, trẻ con cố gắng nhìn thật nhiều, thật kĩ để thu lại những hình ảnh cuối cùng ở Hạ Long. Xe xa dần quê hương nó. Một nỗi buồn đè nặng trong lòng nó, dù đây không phải lần đầu nó ra đi. Nó hiểu rằng khoảng cách giữa nó với bạn bè, gia đình, đặc biệt là người lớn... đang dãn dần ra... xa dần xa dần.
Cả một quãng thòi gian khá dài trên xe, trẻ con đã nghĩ về người lớn. Người lớn đã đọc mẩu giấy và giận trẻ con nhiều. Nhưng người lớn vẫn nhắn tin qua lại với trẻ con đều đặn. Và điều đó làm trẻ con vui, hạnh phúc lắm. "Trẻ con thương người lớn nhiều, yêu người lớn nhiều, nhưng trẻ con quyết định ra đi mà không từ biệt người lớn, trẻ con thấy có lỗi lắm, trẻ con không muốn bị lưu luyến. Cho trẻ con xin lỗi nhé người lớn. Dù có thế nào, trẻ con vẫn mãi yêu người lớn, người lớn ạ!" - Trẻ con đã viết thế trong tờ giấy xanh lá kia.
Vừa đặt chân xuống thành phố Hồ Chí Minh, mặt trẻ con tối sầm lại. Mới 4h sáng. Chắc do ngồi quá lâu trên xe đấy thôi. Trẻ con tự nhủ vàcố gắng đứng dậy đeo balô trẻ về nhà. Nhưng. Không thể điều khiển được cơ thể. Chân tay mềm nhũn, mặt mũi tối sầm. Và rồi trẻ con thấy xung quanh mình tối om, nhưng dẵnga có một bóng hình, quen lắm, đó là người lớn. Người lớn đang đi xa dần trẻ con, quay lưng lại phía trẻ con... mặc cho trẻ con gọi tên người lớn. Rồi người lớn biến mất.
Trẻ con choàng tỉnh. Mùi khó chịu mà trẻ con không bao giờ muốn ngửi xỗ vào mũi làm trẻ con nhận ra mình đang ở đâu. Bệnh viện. Móc điện thoại trong túi ra, một lọat tin nhắn của người lớn. Hàng lọat câu hỏi trẻ con về nhà chưa, có sao không. Trẻ con thấy ấm lòng. Nhìn đống giấy tờ trên bàn. Đọc lướt qua. Trẻ con hiểu mình bị sao và sẽ như thế nào. Trạng thái chóng mặt, mệt mỏi, kiệt sức, choáng váng... tất cả đã có câu trả lời.
Lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi giường bệnh, thanh toán tiền viện phí, trở về nhà, trẻ con vẫn giữ dáng vẻ đơn độc ấy.
****************************************************
20.
Trong một thời gian dài người lớn không tài nào nhắn tin, gọi điện hay gửi message cho trẻ con được. Không. Đúng hơn là gửi được nhưng không có hồi âm. Trẻ con như biến mất khỏi cuộc sống của người lớn. Tất cả. Chỉ còn lại trẻ con trong tim người lớn. Đã nhiều lần người lớn tính đến nhà trẻ con hỏi xong lại thôi.
Cho tới một hôm, người lớn bất ngờ xen vui mừng khi nhận được tin nhắn. Tin nhắn của trẻ con. "Vẫn mãi là người lớn - trẻ con anh nhé. Trẻ con sẽ mãi ở bên người lớn, mọi lúc mọi nơi. Và nhớ là người lớn không được buồn dù nghe bất cứ tin gì về trẻ con đấy. Hứa đi." Người lớn cảm thấy nóng ruột vô cùng, nhắn tin lại "Có chuyện gì thế em? Sao em không liên lạc với anh? Chuyện gì vậy?" Không có tin nhắn trả lời. "Anh hứa. Anh không buồn. Có chuyện gì vậy?" Vẫn không có tin gì. Người lớn call cho trẻ con. Cũng không được. Người lớn phóng xe nhanh thật nhanh đến nhà trẻ con. Cửa đóng kín mít. Hỏi han một hồi, người lớn biết rằng gia đình trẻ con mới vào Nam 2 hôm nay. Không biết có chuyện gì nhưng gia đình trẻ con có vẻ rất vội vã. Lo lắng, bồn chồn. Người lớn thấy tim mình đập nhanh thật nhanh.
5 ngày sau. Chính xác là 5 ngày. Người lớn nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Của trẻ con. Người lớn mê mẩn bắt máy:
- Có chuyện gì vậy em? Sao em không liên lạc với anh? Nói anh nghe đi... - Người lớn nói như sợ sẽ không thể nói được với trẻ con.
- Cháu là Hậu?
- Ơ. Dạ. Cho cháu xin lỗi, ai đấy ạ?
- À, Hồng Anh nó muốn gặp cháu. Cháu tới nhà cô ngay được chứ?
- Dạ, được ạ. Mà có chuyện gì phải không cô? Sao...
- Cháu tới ngay nhé. Tới rồi cô sẽ nói.- Mẹ trẻ con ngắt lời người lớn.
- À, dạ. Cháu tới ngay.
Người lớn cảm thấy có gì không ổn. Cảm giác bất an mất đi phần nào nhưng thay vào đó là cảm giác đau nhói. Đau. Rất đau.
****************************************************
21.
Cầm trên tay tấm ảnh và cuốn sổ khá dày, dày đặc chữ, chữ viết tay. Một cuốn nhật kí. Của trẻ con. Người lớn như bị hút cạn sinh lực, bàng hoàng không tin những gì mà mình mới nghe đc, mắt nhòe trong nước. Không phải trẻ con gặp người lớn như mẹ trẻ con đã nói... mà... mà chỉ có tấm hình trẻ con nhìn người lớn mà thôi. Người lớn khóc.
Để cuốn nhật kí mà người lớn đã nghiền ngẫm từng dòng, bức thư trẻ con viết cho người lớn mà người lớn chưa reply, mẩu giấy màu xanh lá mà trẻ con nhét trong túi áo người lớn, khăn quàng cổ, tấm hình của trẻ con... tất cả bỏ vào một chiếc hộp và để vào hộc tủ đầu giường. Chỉ có vậy thôi sao? Tất cả những gì người lớn còn có được của trẻ con chỉ có thế + tình cảm trẻ con dành cho người lớn thôi sao? Không. Người lớn không chỉ cần thế. Gục đầu vào gối, mắt người lớn lại nhòe đi. Rồi. Người lớn lặng thinh... và giọng người lớn "Anh đã hứa rồi mà. Anh sẽ không yếu đuối đâu. Cho anh xin lỗi, hôm ấy anh đã muốn nói rằng: người lớn cũng yêu trẻ con rồi, trẻ con ạ. Trẻ con nghe thấy không?"