Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Sưu tầm mấy bài thơ
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
tartarus
Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buốm xa xa
Buồn trông ngọn nước mới xa
Hoa trôi man mác biết là về đâu
Buồn trông nội cỏ dầu dầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt ghềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngối


Những câu thơ của Nguyễn Du tả về một nỗi buồn trong truyện kiều của ông. Ta cảm nhận được gì trong cái buồn trĩu nặng đó
Buồn về một tương lai vô định , bất lực , một ngày mới sẽ bắt đầu từ ánh bình minh rạng ngời. Và rồi nó cũng sẽ theo vòng xoáy để bước vào buổi chiều tà trong ánh hoàng hôn và tan dần trong đêm tối.
Trong cái nắng chiều đó ta thấy mình kiệt sức
Buồn vì ta đã hy vọng nhưng nó lại ở xa quá , nó cứ thấp thoáng , lấp ló nhưng chẳng thể đến gần.
Buồn vì ta cứ lang thang , lan man chẳng biết đi về đâu , không bờ bến.
Và rồi cái khủng khiếp nhất được tác giả nói lên ở câu cuối
Những ghềnh đá cheo leo , chỉ nhìn thôi đã....... , ta buông xuôi tất cả , một tâm hồn đầy sỏi đá , tột cùng của cảm giác tuyệt vọng , tiếng sóng gào thét như muốn cuống phăng chiếc ghế , điểm tựa duy nhất còn sót lại.
tartarus
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cùng có nỗi buồn giống tôi
Giá đừng có dậu mồng tơi
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Có con bướm trắng vờn sang bên này
Bướm ơi bướm hãy vào đây
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi
Chẳng bao giờ thấy nàng cười
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên
Mắt nàng đăm đắm trông lên
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi

Đây là một đoạn trích trong bài thơ của Nguyễn Bính , ta cảm nhận được gì ở những vần thơ này.

Một cuộc sống, một mối tình sâu thẳm và kin đáo hay tác giả đã tưởng tượng ra tâm trạng của người mình yêu thương.
Khi yêu thì chắc người ta có trí tưởng tượng phong phú , cô gái có cùng buồn với chàng trai không hay đó chỉ là cái nỗi buồn , cái rào cản vô hình khó vượt qua.
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi
Chàng trai muốn hiểu nỗi lòng cô gái nên mới có câu
Giá đừng có dậu mồng tơi
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng
Nhưng.......chàng có sang thiệt không? nếu như không có dậu mồng tơi
Cuộc sống , tình yêu bấp bên , bền bồng , giá đừng....cho thấy sự yếu đuối trong lòng. Có những lúc ta thấy mọi thứ mong manh quá , và khi nó tan tành...thì tiếc nuối khôn nguôi.
Tình yêu của chàng tha thiết mà nghĩ đến chuyện cánh bướm bên nhà nàng như thể hồn nàng trong đó hay là nó biết tâm tư của nàng.
Nhưng.....tình yêu đó không thể mở rộng ra được vì.....
Chẳng bao giờ thấy nàng cười.
Khi người ta không cởi mở với nhau thì tình yêu sẽ đóng băng và chết dần
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi
Edit/Delete Message
tartarus
EM HIỀN NHƯ MA -SƠ

Nguyễn Tất Nhiên

Đưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Như mua đời phất phơ
Chắc ta gần nhau chưa

Tay ta từng ngón tay
Vuốt tóc em lưng dài
Đôi ta vào quán trưa
Nhắc nhau tình phôi pha

Em mang hồn vô tội
Đeo thánh giá huy hoàng
Còn ta đầy sám hối
Mà sao vẫn hoang đàng

Đưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Đưa em về dưới mưa
Có nhau mà như xưa

Em hiền như Ma-sơ
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta bệnh hoạn
Ma-sơ này Ma-sơ

Ta nhờ em ru ta
Hãy ru tên vô đạo
Hãy ru tên khờ khạo
Ma-sơ này Ma-sơ

Đưa em về dưới mưa
Chiếc xe lăn dốc dài
Đưa em về dưới mưa
Áo em bùn lưa thưa

Đưa em về dưới mưa
Hỡi cô em bé nhỏ
Ôi duyên tình đã qua
Có bao giờ không mưa ?

Vai em tròn dưới mưa
Ướt bao nhiêu cũng vừa
Như u tình đã qua
Thấm linh hồn Ma-sơ

Không biết tại sao tác giả của bài thơ lại so sánh Em hiền như ma sơ . Ma sơ nghĩa là gì ? vì người ta thường nói hiền như nai hay hiền như bụt . Tôi thích bài thơ này , rất thích vì tôi liên tưởng tới một tình yêu giữa một tên cướp và một cô gái bé nhỏ thánh thiện mà cô không biết kẻ yêu mình là một tên đầu gấu bặm trợn .

Ta yêu em , đi bên em dưới mưa , ta có những giây phút rung động , em mang một vẻ đẹp thánh thiện :

Em mang hồn vô tội

Đeo thánh giá huy hoàng ......

Em hiền như ma sơ .......

Còn ta thì sao :

Còn ta đầy sám hối

Mà sao vẫn hoang đàng ........

Vết thương ta bốn mùa

Ta đưa em về ..... dưới cơn mưa , ướt sũng đất bùn , ta đã biết rằng đó chỉ là một giây phút hạnh phúc bất chợt trong cơn mưa , chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi .....và ta đã yêu em .

tartarus
Thơ
Qua Nhà ( Nguyễn Bính )

Cái ngày cô chưa có chồng

Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa

Lối này lắm bưởi nhiều hoa

Đi vòng để được qua nhà đấy thôi

Một hôm thấy cô cười cười

Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mếch lòng

Biết đâu rồi chả nói chòng

Làng mình khối đứa phải lòng mình đây

Một năm đến lắm là ngày

Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng

Từ ngày cô đi lấy chồng

Gớm sao có một quãng đồng mà xa

Bờ rào cây bưởi không hoa

Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi đặc ao bèo

Giầu không dậy chẳng buồn leo vào giàn

Giếng thôi mưa ngập nước tràn

Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều

Thích nhất là cái câu :

" Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa "

Bởi vì đi vòng thì được ngó nhiều , lỡ mà cô có nhìn thấy thì tôi cũng bớt run hơn .

Buồn chứ , cô đi lấy chồng thì tôi cũng mất đi cái thú ngắm cô và đi vòng vòng qua ngõ nhà cô .
Tình yêu đơn phương mà , nhìn cô cười cười tôi ngại ngùng lắm , rung như cơn gió khi trời sắp đổ mưa .
Cái cười của cô , tôi bối rối quá.... hihi......mơ màng của gã khờ .....Làng mình khối đứa phải lòng mình đây .
tartarus
Ghen

Nguyễn Bính
Cô nhân tình bé nhỏ của tôi ơi
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc bên tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngơ ngẩn khách qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù một cánh hoa rơi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Chẳng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên

Thế nghĩa là yêu quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là ghen quá mất rồi
Thế nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi.


Ghen quá đi mất rồi , mùi thơm của nước hoa mà cô thường sức , tôi dần đã quen mùi hương đó . Mỗi người ai cũng có một mùi hương cho riêng mình , thế mà cái mùi của riêng cô tôi cũng quen dần với nó .

Ôi ghen chi mà giữ thế , thời buổi bây giờ chắc chẳng còn ai ( muốn nói la` hiê'm ) những cái ghen thê' nay` roai` . Vì sao ? ghen thế này chắc chắn là phải yêu rất nhiều nhưng bây giờ làm gì còn ai yêu nhiêu ` như vậy chư' . Tình yêu bây giờ hời hợt lắm -> Người ta đi với nhau đâu có ai quan tâm đến người yêu của mình dom` ngo' ai hay thích gì đâu
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2009 Invision Power Services, Inc.