bidong
Jun 21 2008, 10:55 AM
HÀ NỘI PHỐ
Phan Vũ
Gửi những người Hà Nội đi xa...
1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...
2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…
3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…
4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…
Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...
5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...
6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...
Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...
7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...
8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...
Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm –
Beethoven và Sonate Ánh Trăng –
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả.
Một kiếp người,
Một phím đàn long…
9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…
10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…
Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…
11.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…
Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...
12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...
Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...
Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...
13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…
14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...
15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...
16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?
17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...
18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?
19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...
20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..
Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...
21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…
22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?
Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…
23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bống thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…
24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…
25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…
12/1972
bidong
Jun 21 2008, 10:56 AM
Đoản khúc Thu Hà Nội
Hà Nội buồn không phải bởi thiếu em
Chút lá vàng – Thu ngập ngừng đầu ngõ
Se se lạnh trú nhờ khung cửa nhỏ
Phố về khuya thưa thớt bóng người qua.
Em xa rồi, Hà Nội vẫn thế mà,
Vẫn mùa Thu thơm nồng hương hoa sữa
Mỗi sớm mai hoa trắng đầy trước cửa
Một chút buồn – một chút của ngày xưa…
Em đi rồi Hà Nội cũng giao mùa
Cây bàng nhỏ đỏ dần từng chiếc lá
Cốm đầu mùa còn vấn vương nắng hạ
Con đường quen lạc bước gánh hàng hoa…
Nhưng « bé » ạ, không phải bởi em xa
Hà Nội buồn bởi những chiều tím phố,
Thoảng trong gió tiếng chuông nhà thờ đổ
Chạnh lòng ai một hình bóng nhạt nhòa !
Em đi rồi, Hà Nội vẫn ngân nga
Từng đêm vắng lá Thu khua xào xạc
Thức trời khuya một chút buồn man mác…
Em đi rồi, Hà Nội thức cùng ta.
Tháng tư loa kèn trắng
Tháng tư loa kèn trắng
Ngập tràn nắng
Mùa yêu thương
Tháng tư lòng vấn vương
Mầu hoa cũ
Nỗi buồn cũ
Bài hát xưa vẫn còn nhắn nhủ
tình yêu trắng ngần
như hoa riêng của tháng tư
Gói ghém ưu tư
Em ngồi đợi nắng
Dẫu đường xa lắm
Nắng vẫn còn lung linh
Yêu tháng tư cho riêng cuộc tình mình
lung linh
lung linh.....
Xuống phố tháng tư
Những cô gánh hàng hoa thong dong từng ngõ nhỏ
hoa loa kèn từng bó
ngập tràn phố đông
Tháng tư hết bão giông
Tháng tư loa kèn ngập phố
Tháng tư em không muốn nhớ
Chuyện buồn đã qua
Cũng không dám mua hoa
Chỉ lang thang và ngắm
Tháng tư trời xanh lắm
Phố cổ vẫn đông
Lá bàng đỏ ối trong lòng
Rơi nghiêng trong từng giấc ngủ
Tháng tư nhắn nhủ
mùa qua
chiều qua
người qua
rằng hoa còn nở
gió qua phố miên man mùi hương nhưng nhớ
một tháng tư chưa bao giờ đến của riêng mình
Tháng tư
ngồi đợi bình minh
Hà Nội Mùa Này Sấu Chín Chưa Em?
Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
Hàng me Sài Gòn đang vào mùa thay lá
Thoang thoảng vị chua khiến lòng anh nhớ quá
Nhớ mùa sấu rụng phố Tràng Thi
Nhớ dáng em ngồi, nhớ bước em đi
Nhớ tiếng em cười, hờn ghen bóng gió
Yêu em, yêu em vì em là ngọn lửa
Hơ ấm lòng anh khi tất cả đã xa vời
Tuổi đang yêu chua chát cũng ngọt bùi
Trái sấu chia đôi tay - và - tay - chấm - muối
Chỉ có vậy mà lòng anh bối rối
Ðể bây giờ thèm sấu nhớ tay ai?
Anh muốn tức thì hoá cánh chim bay
Ra nhặt sấu giữa phố đông Hà Nội
Cho hai đứa lại xoè tay chấm muối
Có sao đâu, dù sấu đã trái mùa!...
Hà Nội mùa thu vắng những cơn mưa
Em hát với Sài Gòn, mưa lâm thâm mái phố
Thấm vào anh từng hạt thương, hạt nhớ
Hạt sấu nào chín rụng giữa bàn tay !
Lê Giang
Hà Nội Mùa Thu
Lâu lắm rồi mới ra đường buổi tối
Hà Nội vào thu quá dịu êm
Gió rất nhẹ làm ánh đèn xao động
Và như xao động cả màn đêm
Đường phố vẫn đông người qua lại
Những đôi lứa nắm nhẹ tay nhau
Từng tốp em trai và em gái
Dạo trên đường ríu rít bên nhau
Một vài quán nước ánh đèn xanh
Kê ghế ra hiên đón gió lành
Vài bác về hưu ngồi đàm đạo
Thoáng nhìn như cảnh ở trong tranh
Như chẳng hề suốt ngày bận rộn
Những công trường xưởng máy lò hơi
Như chẳng hề suốt ngày tất bật
Trong bụi đường áo lấm mồ hôi
Buổi tối mùa thu êm dịu quá
Hoa sữa thơm ngào ngạt khắp đường
Đã bao mùa đến rồi đi mất
Vẫn ngỡ ngàng mùa thu quê hương.
Phan Thị Thanh Nhàn
Đêm cổ ngư
Không cảm nhận được sự lạnh lùng
Em chỉ thấy niềm vui của anh dịu dàng trong hơi thở
Anh cười sau gọng kính tâm linh
Anh là khúc chờ của những hoan hỉ lặng thinh
Có thể là bến dựa cho cả linh hồn hoá đá
Anh có thể
Có thể
Và có thể
Con chim lạ đang về ở Cổ Ngư
Chụp đèn lồng thân mật ở Cổ Ngư
Em khóc cười dưới vô vàn mặt nạ
Từng lớp cho anh bóc trần tất cả
(Chỉ khi em muốn thật là mình)
Thơ Cổ Ngư không có dấu chấm câu
Em cho anh đặt nơi nào, tuỳ thích
Con chim lạ đến một thành phố lạ
Giật cuộc tình trên dự bị uyên ương
St
Hà Nội có em
Buổi chiều nhớ em
Dường như tiếng thu
Đường lá thu rơi vàng
Ngập ngừng bước chân
Dạo quanh phố đông,
Lòng nhung nhớ ai
Hà Nội ơi em có biết nơi đây
Sài Gòn hôm nay mong lá thu rơi,
Tìm lại mùi hương trên mái tóc em
Trong những đêm ta bên hồ
Hà Nội có em cùng bao kỷ niệm
Dìu bước bên nhau về
Cùng nhìn lá rơi
Cùng bao ước mơ
Mình yêu mãi thôi.
Mặt hồ trăng xanh
Soi bóng đôi ta
Ngồi kề bên nhau
Anh nắm tay em
Một lời dịu êm
Anh nói yêu em
Anh nói yêu em, mãi thôi.
Xa nhau rồi mà lòng mình không xa cách
Giữa trưa hè Sài Gòn anh bỗng nhớ
Thu vàng,nhớ em, Hà Nội ơi….
Hứa một ngày thật gần, ta chung bước
Cùng nhau hát,
Với những khúc ca tình yêu
Nắm tay nhau, giữa Đông Đô
Nhớ trong tim, Hà Nội có em.
st
Em sẽ về Hà Nội của anh
Em sẽ về Hà Nội của anh
Nơi hồ Gươm không còn chòng chành cơn sóng dữ
Tháp Rùa nghiêng nghiêng ru hồn em say ngủ
Thắm sắc hồng trần Thê Húc rủ nguyệt dương
Em sẽ về Hà Nội của anh để tận hưởng sắc hường
Tây Hồ lộng gió cho niềm thương xanh bước
Đường Tình Nhân đối với em như đã là thân thuộc
Lộc vừng hoa thở mượt lối em về
Em sẽ về Hà Nội của anh cho thỏa những cơn mê
Cho phố cổ không còn dầm dề mưa quanh lối
Cho nỗi nhớ không còn nhức nhối
Phố lại bừng câu hát bởi duyên xanh
Em sẽ về Hà Nội của anh
Để được uống bầu sữa ngọt lành giản dị
Để được đắm mình trong nét đơn sơ cao quý
Hát với lòng mình câu hát của lứa đôi
Em sẽ về yêu lắm, Hà Nội ơi...
(St)
NGÀY HÀ NỘI KHÔNG ANH
Em sợ những ngày chiều Hà Nội vắng anh
Mưa bất chợt chỉ một mình em ướt
Ở nơi ấy trên dòng đời xuôi ngược
Anh có vô tình nhớ đến Hà Nội không?
Em sợ những chiều Hà Nội vào đông
Con đường vắng những bước chân thong thả
Người trên phố vẫn đi về vội vã
Em một mình trông ngóng đến nơi xa
Anh có nhớ Hà Nội những ngày qua
Chiều bất chợt, những cơn mưa bất chợt
Đông dai dẳng những nỗi buồn dai dẳng
Phố đông người vẫn thiếu bước chân ai
Em vẫn đi trên đoạn đường dài
Đến lối rẽ mới thấy mình ngơ ngác
Con đường cũ thân quen vẫn lá rơi xào xạc
Tất cả lại vô tình xa lạ với em
(Vô tình lượm lặt khi lang thang trên @Net)
Những con đường rất xanh của Hà Nội
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội
Những con đường ngoại ô nắng chói
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè rơi
Những phố phường rất xưa của Hà Nội
Những Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Vải
Những phố phường dọc ngang lối cũ
Những mái nhà ngẩn ngơ nỗi nhớ trên từng viên ngói vỡ
Tôi mong về Hà Nội
Để nghe gió sông Hồng thổi
Để thương áo len cài vội
Một chiều đông rét mướt
...
Tôi mong về Hà Nội
Tìm lại tiếng ve ngày trẻ dại
Giọt sương sớm trên cành đào phai
Mùi hương ngất ngây tàn thuở ấy
Những hạt mưa bụi rơi...
(lời bài hát Mong về Hà Nội-Nhạc sĩ Dương Thụ)
Hà Nội mùa này nắng lắm hả em
Phượng vĩ kia đã rực trời chưa nhỉ…
Ðường Hùng Vương đã tím màu chung thuỷ
Hoa bằng lăng đã trải bước em về?
Ve đã kêu mải miết gọi mùa hè
Sen đã toả hương ngập trời vời vợi
Lá đã xanh căng đầy hơi nắng mới
Cây trái vào mùa đã mọng giọt mồ hôi?
Hà Nội mùa này đẹp lắm em ơi
Ngập đất trời là niềm vui phơi phới
Dội vào lòng người bao niềm mong đợi
Hè đã sang, mùa vui đã về rồi.
Anh với em sẽ lại nháy nhau cười
Kem Tràng Tiền lại ngọt ngào mát rượi
Gió Hồ Tây lại hoà cùng nắng mới
Reo từng hồi điệp khúc bản nhạc vui.
Hà Nội mùa này thương quá em ơi
Lại mũ, lại găng, lại khẩu trang rồi
Lại mải miết gò lưng mi đạp vội
Ðâu biết người tiếng thở dài buông lơi…
Bởi dù mũ, dù găng, dù khẩu trang rồi
Mắt em cười vẫn ngập tràn nắng mới
Áo trắng học trò vẫn từng chiều mong đợi
Dáng em gầy ôi thương quá là thương…
Hà Nội mùa này nghe lòng vấn vương
Em hối hả với biết bao ngả đường
Trước ngưỡng cửa của cuộc đời cao rộng
Ngoảnh lại nhìn tuổi học trò mơ mộng
Xa quá rồi giọt nắng mắt người rơi…
Hà Nội mùa này nhớ quá em ơi
Ta đứng dưới cơn mưa ở xứ người
Lòng quay quắt mong chờ nắng mới
Nắng từ lòng người gửi từng trang viết vội
Nắng từ mắt người thấm ướt dòng thơ.
Hà Nội mùa này…
nhớ quá…
Hà Nội ơi
Hà Nội, anh và em
Hà Nội mùa này đỏng đảnh như em!
Trời chợt nắng chợt mưa lúc nào không biết nữa
Anh ra phố mưa ào ào trước cửa
Quay về nhà nghe nắng gắt bên song.
Hà Nội bây giờ vời vợi nhớ mong
Em về nơi xa nắng có hồng đôi má
Anh bỗng nghe lòng mình thật lạ
Chẳng biết có phải là nhớ em không???
Trời rồi sẽ vào đông, hoa sữa sẽ thôi nồng
Vầng trăng kia đang tròn rồi sẽ khuyết
Như anh và em gặp nhau rồi cách biệt
Dẫu biết thế rồi lòng vẫn cứ bâng khuâng!
Anh bỗng ghét Hà Nội mùa thu liễu cứ rủ ven hồ
Bỗng ghet mùa đông trời không màu nắng
Bỗng ghét mùa xuân mưa thăm từng góc phố
Bỗng ghét mùa hè than thở những tiếng ve
Nhưng nếu từ nơi đó em lặng lẽ quay về
Gom góp kỉ niệm bằng nhịp chân trên phố
Anh lại có thêm một đôi lần gặp gỡ
Hẳn không chông chênh nỗi nhớ đến thế này!
Hà Nội mùa này khó hiểu như anh!!!