Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Unstoppable Mistake
VietLove > Thư Viện Truyện > Trang Tiểu Thuyết > Truyện Thành Viên Sáng Tác
Pages: 1, 2
hapbi_gal
Tile: Unstoppable Mistake (vừa đặt cách đây 1 phút ) ^.^
Author: Myself (H Girl)
Gene: Romance
Status: đang tiến hành

Vốn không định post truyện này online, nhưng giờ không buồn ngủ, online cũng không có gì làm nên post cái này lên để mọi người đọc in your free time chemieng.gif
Hope everyone enjoy it !!! truyện này viết theo ngẫu hứng nên có gì bỏ lỗi cho nghen.
PS: tác giả chưa biết phải end nó ra sao nữa, suy nghĩ mãi không tìm được 1 cái good ending >_____<

Chapter 1

Vừa ra khỏi highschool, chưa kịp mừng tôi đã phải chuẩn bị cho kỳ exam sắp tới để thi vào University of Phoenix, 1 trường đại học nổi tiếng của tiểu bang. Thật ra tôi đâu muốn vào đó, chỉ vì xung quanh mọi người đều coi Phoenix là tốt, là tương lai của những học sinh giỏi. Mẹ luôn khuyến kích tôi vào Phoenix, cứ thế tôi coi Phoenix là mục tiêu chính.

Ngoài chuyện này, cuộc đời tôi thật bình lặng, bình lặng đến độ chẳng còn ý nghĩa. Có đôi lúc tôi tự hỏi bản thân sống để làm gì nhỉ? À đúng rồi, sống để học thật giỏi, kiếm 1 việc làm tốt, lấy chồng rồi sinh con, cứ thế 1 đời trôi đi và ta lại trở về với cát bụi.

"mày có sao không?"
Joslin nhìn tôi đầy lo lắng.

"trăng sao gì? ban ngày ban mặt."
tôi cố nở nụ cười như không bận tâm tí nào.
"thi không đậu vào trường này thì vẫn còn trường khác. Nhân tài như tao học ở đâu chả được?"

"ăn nói sao với mẹ mày?"
Chelsea nhìn chăm chăm vào tôi.

"thì nói con gái mẹ giỏi quá nên Phoenix không dám nhận." ^____________^

"ước gì được vô tâm như mày"
Joslin trách.
"có bao giờ mày khóc không? cuộc sống mày tươi đẹp đến độ chỉ có nụ cười mà thôi."

Đúng vậy, cuộc đời tôi thật đẹp, chẳng nhiều nước mắt, cũng không nhiều nụ cười. Bình bình yên yên trôi qua..................

"uhm.......... nhưng thế này cũng tốt, tụi mình có thể vào chung trường đại học."
Chelsea cười tươi.

"gặp tụi bây 6 năm chưa đủ sao? giờ phải gặp thêm 2 năm tiếp theo."
Joslin thởdài.

"có vấn đề à? tao cố tình thi rớt để học cùng mày đó." ^.^

"họ đổ tên thừa hả? chuyện mày thi rớt đừng lôi tao vô."

"để chúc mừng Leah thi rớt mình đi ăn kem celebrate!!!!"
Chelsea tuyên bố rồi kéo tay tôi và Joslin hướng về quán kem.

Có ai hiểu không? lúc này tôi chỉ muốn hét thật to và khóc cho thỏa. Vào Phoenix hay không đối với tôi chẳng thành vấn đề nhưng mẹ thì sao? bà sẽ thất vọng lắm. tôi sẽ nói sao với ba? không ngờ thi rớt kỳ exam có thể làm tôi đau đến cỡ này. Tôi sắp cầm không được nước mắt rồi. Thế này tốt không? cho 1 tí sóng vào mặt hồ phẳng lặng.

"hai đứa tụi bây ăn đi, tao không muốn đi."

"sao vậy? mày là nhân vật chính mà."
Chelsea lo lắng hỏi.

"tao cần yên tĩnh để suy nghĩ lý do về ăn nói với ba mẹ."

"gì kỳ vậy?"
Joslin bĩu môi.

"chầu kem tao đãi. được chưa?"

Con nhỏ lắc đầu.
"cộng thêm 1 bữa sushi tao suy nghĩ lại."

"mày biết làm ăn nhỉ?"
Tôi lại nở nụ cười.
"thôi kệ lâu lâu tẩm bổ mày 1 ngày á."

"deal."
Nói rôì chelsea và joslin dẫn tay nhau đi.

Tụi nó vừa quay mặt cũng là lúc tôi chạy thật mau với vận tốc có thể. Mau đến độ không ai kịp thấy gương mặt đẫm nước mắt của mình.

Trời ạ, chạy đâu không chạy lại đến cái công viên gần University of Phoenix, nhìn nó chỉ khiến tôi buồn thêm và nước mắt chảy nhiều hơn. Chán ghê, tôi ghét nhất là khóc chỉ làm mình thấy vô dụng và yếu đuối. Khóc chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề, nhưng tôi vẫn khóc. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm vào lúc này.

Đến ngồi dưới cột xích đu, tôi co chân úp mặt vào gối khóc cho hả hê, không để ai thấy.

.....................................................................................................

Từ nãy đến giờ Jinx vẫn theo sau Leah, có điều gì về cô bé khiến anh chú ý. Đúng rồi là cái nụ cười hồn nhiên khiến anh theo dõi và chính những giọt nước mắt khiến anh hiếu kỳ. Thật lạ, con gái có thể cười 1 giây rồi khóc ngay giây sau đó à?

Trong trường hợp này, Jinx luôn biết những điều cần làm, với 1 tay chuyên nghiệp như anh những cô nàng yếu đuối chẳng khó chinh phục lắm.

Mà khoan, con bé chẳng đẹp cho mấy. Chỉ có mỗi nụ cười là tươi tắn. Cô nàng lại đang khóc, che khuất cả ưu điểm duy nhất trên gương mặt. Anh có nên bỏ thời gian đùa với con bé không?

Cả khối cô đang chờ, ở đây chỉ tốn thời gian. Tuy thế, Jinx vẫn không thể phớt lờ. Đành chịu, ai biểu anh sinh ra là dành cho phụ nữ.

Jinx đến trước Leah cuối người chìa khăn tay đưa cô.

Leah ngước mặt nhìn anh chằm chằm rồi nguẩy đầu từ chối.
"không cần đâu. cám ơn."
Cô đứng dậy bỏ đi.

Jixn ngồi suy nghĩ 1 phút rồi cũng đứng dậy nhét khăn tay vào túi.

........................................................................................................

Tôi vẫn còn bỡ ngỡ trước anh chàng vừa thấy. 1 hoàng tử à? cứ như bước ra từ truyện tranh. Mái tóc đen, được gel 1 cách style, đôi mắt hai mí sâu thẫm có hồn, còn đôi môi đỏ mỏng khép vào nhau 1 cách hài hòa. Chẳng biết khi cười sẽ ra sao nhỉ? Suy nghĩ lung tung gì đây? con trai đẹp chỉ là những tay player đem đến phiền phức. Sao cũng được, gặp 1 tên đẹp trai vậy làm tôi có vài phút quên đi ưu phiền trong lúc này.

Chapter 2

Chuyện gì đến cũng đến. Tôi bị cằn nhằn, chê bai bởi ba mẹ và thằng em hết mấy ngày. Chẳng gì làm tôi buồn vì đã đoán trước phản ứng từ gia đình, ít ra lúc này tôi có niềm vui nho nhỏ khi được vào Lynnwood học cùng Chelsea và Joslin.

Từ lúc theo gia đình sang mỹ định cư tôi quen Chelsea và Joslin ở middle school. Mặc kệ buồn, vui, giận, hờn họ luôn ở cạnh tôi. Mới đây đã 7 năm trôi qua.

Joslin hiền và dễ gần chỉ mỗi cái tội thích mơ mộng về 1 chuyện tình như phim hàn (để rồi thất vọng). Tôi tin chỉ cần tìm được tình yêu chân thật, con nhỏ sẽ sống hết mình vì nó.

Chelsea là đứa khác biệt nhất, từ ngoại hình đến gia cảnh và tính tình. Con nhỏ là guys magnet luôn được những chàng vây quanh. Bạn trai nó nhiều đến đếm không hết. Cũng chẳng gì lạ, gia đình nó thuộc hàng khá giả. Còn ngoại hình chẳng chê vào đâu, từ đầu đến chân dùng 1 từ diễn tả là 'đẹp'.

.........................................................................................................

1 tháng sau khi nhập học tại quán nước mang tên Blue.

"ai nói đúng 1 giờ gặp ở blue?"
tôi nhướng mày ngó Joslin.

"đừng nhìn tao, chelsea đó. Gáng đợi chút đi, nó nói có chuyện quan trọng tuyên bố."

"mỗi tháng đóng tiền cell phone là để dùng. nói qua phone không được sao? tránh lãng phí tiền."

"sao mày cheap vậy?"

"Tao không biết, lát chelsea phải bao chầu này."

Vưà dứt câu Chelsea đi vào quán và bên cạnh là........ Oh my god!!! anh chàng tôi gặp ở park. Đã mấy tháng trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ mặt anh ta như in (để lại ấn tượng khá sâu sắc) và theo sau họ là 2 anh chàng khác. Có thể thấy những cặp mắt trong quán đang nhìn về phía họ. Chelsea đã đẹp, 3 anh chàng đi cạnh lại càng đẹp hơn.

Trong vài phút tôi ngớ người ra nhìn họ.

"đi trễ là sở thích của mày à?"
Mặc kệ những anh chàng đẹp trai lạ mặt Joslin hỏi Chelsea.

"đâu có, taị phải qua nhà Jinx nên tới trễ."

"Jinx?"

"để tao giới thiệu. đây là Kame Zhen."
Chelsea chỉ tay về phía anh chàng tóc nâu đậm, có đôi mắt 1 mí và gương mặt thật baby nhìn khá đáng yêu.
"đây là Chad Song Suk"
Nhỏ chuyển sang anh chàng tóc đen để mái dài chạm mắt, và gương mặt lạnh lùng đầy nét lãng tử.
"còn đây là my special one. Jinx Hideki. bạn trai mới của tao."

Bạn trai? anh chàng tôi gặp ở park là bạn trai Chelsea? con nhỏ có tài ghê, đẹp trai như Jinx cũng bị cua dính. Mà khoan có chút vấn đề.

Tôi kéo Chelsea về phía mình, ghé vào tai nó.
"còn bạn trai cũ thì sao?"

"mai chia tay."
nhỏ cười hều.
"Jinx không như những tên khác. Khó khăn lắm tao mới cua đến tay."

Thiệt tình con này chẳng ra làm sao. tình cảm của nó cứ như cho không bán không vậy. Thây đổi liên tục, chẳng biết bao chàng đã đau khổ vì cái gọi là fun factor của nó.

"mình đã gặp đúng không? ở công viên đó."
Jinx nhìn tôi đoán 1 cách mơ hồ.

"yeh." ======>>>> cười trong ngạc nhiên.
Anh chàng này nhớ dai nhĩ? mà tôi cũng nhớ anh ta thôi.

"hai người quen nhau à?"
Chelsea thắc mắc.

"uh, có gặp 1 lần ở công viên gần University of Phoenix."

"vậy cũng không lạ. Jinx học ở đó mà."

anh ta học ở Phoenix? trường mà tôi không vào được?? ======>>> buồn 5 phút + chút tự ti.

"wow, Jinx giỏi thiệt. Leah đã thi rớt ở kỳ exam."
Joslin phán.

Tôi líếc nó bằng nửa con mắt. Phải chi chuyện tốt khoe khoan không nói đằng này lại.........

"có ai muốn đặc phòng riêng không? ở đó yên tĩnh có cả karaoke."
Kame lên tiếng.

"lúc nãy có hỏi nhưng đã hết phòng."
Tôi đáp.

Kame cười, gương mặt baby trở nên rạng ngời.
"chẳng có chuyện không còn phòng cho mình."
Kame quắt tay gọi người manager đến.
"tôi cần 1 phòng karaoke."

"dạ, mời cậu theo tôi."
người manager liền dẫn đường.

thế sao lúc nãy họ bảo là không có? chẳng lẽ sợ tôi với Joslin không tiền trả? ở mỹ cũng có vụ nhìn bề ngoài đánh giá con người à?

Nhìn gương mặt confuse của tôi Chelsea liền giải thích.
"quán nước này của gia đình Kame."

"thiệt sao?"

"uh, họ còn nhiều quán khác nằm trong tiểu bang."

"có vẻ giàu nhỉ. Hắn người trung quốc phải không?"

"uhm, nhưng sinh đẻ ở mỹ."

Chapter 3

Chúng tôi ngồi vào 1 dãy sofa nằm dọc theo chiếc bàn tròn giữa phòng.

"cho hỏi mọi người dùng gì?"
người manager cầm cây viết và quyển note book nhỏ trên tay.

"1 ly tropical milk tea." ====>>> Kame

"anh uống lavender đúng không?"
Chelsea hỏi Jinx rồi quay sang người manager.
"2 ly lavender."

"1 ly rose merry." ====>> Chad

"xin lỗi nhưng tôi có thể xem ID của cậu không?....... loại thức uống này chứa alcohol."

"ông mới đến làm sao? Chad là bạn tôi dĩ nhiên phải hơn 21 tuổi."
Kame lên tiếng.

"cậu hơn 21 tuổi?"

rõ ràng ông ta không nhận ra kame hơn 21 tuổi. Nếu là tôi cũng sẽ kame chỉ 18, 19 mà thôi.

"đã 22 rồi ông ạ mà dù không phải thì cứ bán. có vấn đề gì sao?"
Kame đáp.

"dạ không."

"ở đây có gì ngon?"
Joslin hỏi.

"rất nhiều, dường như khách rất thích những thứ chứa taro và green tea."

"vậy cho tôi 1 ly taro green tea."

Chad vội ngăn.
"taro và green tea thì ngon nhưng pha chung uống thật tệ."

"nên uống gì đây?"
Joslin hỏi thêm.

"thử blue mix đi. chỉ có bán ở Blue."

"vậy cho tôi 1 ly blue mix."

"blue mix chứa alcohol."
người manager e dè.

Đúng là Joslin chỉ 19, luật phải 21 mới được.

"lại có vấn đề à?"
Kame dằn mặt.

Đến phiên tôi chẳng biết nên gọi gì. Đây là lần đầu tới quán, cũng muốn thử blue mix nhưng tuân theo luật vẫn tốt hơn. Có chuyện gì ba mẹ sẽ chém bay đầu tôi >_________<

"ngoại trừ blue mix còn gì ngon mà không chứa alcohol không?"

"Milky Dream, loại đó chỉ chứa honey, sữa, và chanh. Dễ uống, có vị chua ngọt lại tốt cho cơ thể."
Jinx đáp.

"vậy 1 ly milky dream làm ơn."

"Jinx, anh là người hàn quốc à?'
Joslin chợt hỏi.

"không, người nhật. còn 3 người là việt cả sao?"

"uhm."
chelsea đáp.

"còn chad?"

tôi thấy anh chàng này có vẻ im lặng. Từ đầu đến giờ anh ta chưa nói lấy 3 câu.

"chad mới là người đại hàn."
Jinx đáp.

Chúng tôi ngồi đó trò chuyện, uống nước, và ca vài bản đến khoảng 5 giờ chiều thì về.

Chad và Kame có chuyện bận nên Jinx đưa cả chelsea, Joslin, và tôi về.

Để thuận đường Jinx drop chelsea xuống trước rồi đến Joslin và sau cùng là tôi.

Khi chỉ còn mỗi tôi và Jinx trên xe đột nhiên tim tôi đập liên hồi. Dù sao cũng chỉ vừa quen biết, tôi chẳng muốn làm phiền người khác tí nào, nhất là những người bạn trai của chelsea, những tên công tử (coi mình như trời).

"tới cua kế tiếp quẹo trái hay phải?"
Jinx lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.

"anh có GPS mà sao còn hỏi?"

"hỏi để em trả lời. Cứ ngồi yên vậy à?"

"oh, xin lỗi, tại......"
thường ngày tôi nói nhiều lắm sao hôm nay lục tung óc chẳng moi ra 1 câu.
"êh, anh đi lộn rồi. Khúc này quẹo phải."

"quẹo phải về nhà em, quẹo trái ra bờ hồ."
Jinx mỉm cười.

"ra bờ hồ? chi? năm giờ mấy rồi."

"muốn hóng gió. đi 1 mình buồn."

"sao không rủ chelsea hay Kame hoặc chad gì đó?"

"nhà em gần tiện."

"6 giờ ra ngoải chỉ có hứng gió tây bắc rồi chết cứng."

Jinx phá ra cười.
"đảm bảo không. Nếu em chết Chelsea sẽ giết anh."

................................................................................................

Cho comment nghen hearts.gif see you guys soon ^.^
snowwhite17
dance.gif dance.gif hearts.gif
hapbi_gal
Chapter 4

Bờ hồ

Tôi đứng cạnh góc cây chỗ chiếc xe đậu, thật không thể tin nổi.
6 giờ tối, tháng 9, tôi và bạn trai của bạn mình đứng tại bờ hồ. >__________<
Gió muà này lạnh đến run người chẳng tí gì gọi là lạc thú.

"không lạnh à?"
Jinx đứng cạnh tôi hỏi.

còn phải hỏi? nếu là người thì sẽ biết lạnh trừ khi tôi không phải. Anh ta nghĩ sao vậy? gió tháng 9 mà hỏi lạnh không?

"dĩ nhiên."

"lấy áo này đi."
Jinx cởi áo khoác đưa tôi.

"huh? còn anh?"

"có extra jacket trong xe."

"sao phải ra đây chứ? trời lạnh thế này."

"vậy muốn đi đâu?"

"không phải ý này. mà là...............em không thích đi riêng với bạn trai của bạn mình."

Jinx nhìn tôi. cái nhìn như có thể đọc mọi ý nghĩ.
"bạn bè có sao đâu? trừ khi em không coi anh là bạn thường."

"đâu, đâu có. Là bạn. Đúng rồi chỉ là bạn thường ra bờ hồ thì có sao."
tôi ấp úng. Thiệt tình, chắc lúc này tôi nhìn như con ngố, chỉ mỗi tôi hiểu lầm hành động của người khác.

"uhm, em có muốn ăn gì không? trong xe có chips."

"vậy à? để em lấy."

tôi mở cóp xe tìm nhưng chẳng thấy bọc chip đâu thay vào đó nằm trong đóng hỗn độn là chiếc khăn choàng thiêu hình bươm bướm. con trai lại có thứ này trong xe? chẳng lẽ hắn có con gái khác?

"sao lâu vậy?"
Jinx đứng ngay sau lưng khiến tôi giật bắn người.

"uhm.... em, em..... cái khăn choàng em không cố tình......"
Jinx cắt ngang lời giải thích của tôi.
"khăn này à? không sao nếu thích em cứ lấy."

"huh?"

"là của bạn gái cũ."
Jinx cho 2 tay vô túi quần tựa lưng vào xe nói tiếp.
"cô ta cố tình để lại...... anh không muốn đem trả, gặp mặt phiền phức, nếu kéo dây dưa."

"ra là vậy. anh chia tay với cô ta vì Chelsea?"

Jinx mỉm cười để ngón tay lên môi.
"bí mật."

"làm gì thần bí vậy?"
nằm bên dưới chiếc khăn tôi thấy dĩa CD của James Blunt.
"anh thích James blunt?"

"không, của 1 cô bạn gái cũ."

"1 cô khác?" 0_0

Jinx gật đầu.

"Chắc nhiều nàng để ý anh lắm."

"em nghĩ vậy sao?"

"uhm!!! bạn trai của Chelsea bao giờ cũng hơn người."
con bạn tôi khén chọn lắm. Tên nào không đủ tốt nó chẳng đời nào để ý.

"hơn người? thế anh có gì hơn người?"

Tôi cũng không chắc vừa gặp anh ta sao biết được chứ.
"uhm....... Trước tiên là có ngoại hình khá, nhì là học sinh của phoenix, ba có xe đẹp....... còn những thứ khác không chắc."

"nếu anh xấu xí, không có tiền liệu con gái có thích không?"

"em nghĩ là không."
chẳng phải cô nàng nào cũng muốn gặp hoàng tử đẹp trai, giàu có, thông minh sao? Nếu không có những thứ đó liệu anh ta có còn là 1 hoàng tử trong mắt các nàng? nên tôi chỉ trả lời sự thật.

Jinx nhìn tôi với ánh mắt suy tư.
"sao trả lời như thế? phải nói là dù không tiền tài vật chất anh vẫn là Jinx mà em quen biết. Con trai thích nghe những lời như thế."

"vậy anh hỏi làm gì khi đầu đã có câu trả lời muốn nghe."

"nhưng em đâu trả lời như anh muốn."

"uh thì......."
Có lẽ đây là lý do tại sao tới giờ này tôi vẫn chưa có bạn trai >__________<

"đùa thôi......."
Jinx cười và quay mặt về hướng bờ hồ.

...............................................................

Nhà Leah

"mẹ con mới về."
Tôi đẩy cửa vào nhà.

"đi đâu tới giờ này mới về? ăn cơm chưa?"
Mẹ hỏi khi đang chiên chảo cá trong bếp.

"con vừa đi bờ hồ với bạn. không ăn đâu.......... Ba chưa về sao?"

"chưa, con đi ngang phòng kêu thằng Chris ra ăn cơm."

Chris là thằng em của tôi, nó đang học lớp 7, 1 thằng ranh con khó trị.

Sau khi kêu Chris tôi đi thẳng về phòng, để túi xách qua góc bàn, nằm dài trên sàn suy nghĩ đủ đều. Phải nói sao đây? 1 cảm giác khó tả. Tôi vui khi gặp lại Jinx, thấy lòng nôn nao 1 cách lạ thường nhưng từ anh tôi có cảm giác............. điều gì đó không đúng....... không chắc là gì.

Chapter 5

Hôm sau tại trường

"tụi bây thấy Jinx ra sao?"
Chelsea hỏi khi cả ba đang đi ngoài hành lang chuyển lớp.

"bình thường."
Tôi đáp.

"khá đấy chứ, đẹp trai, nhà giàu, học sinh của Phoenix. đúng là boyfriend materials."
Joslin đánh giá.

Chelsea nở nụ cười mà tất cả những cô gái đang yêu điều có.
"Đã lâu tao không có cảm giác này. cái cảm giác cần 1 người và muốn bên cạnh họ."

"mày bệnh à?"
Joslin ngạc nhiên. Cả tôi cũng vậy, nói chuyện kiểu này không như Chelsea tôi quen.

"tại sao?"

"cái gọi là fun factor của mày biến đâu rồi?"
Tôi tròn mắt nhìn nó.

"đã bị Jinx tẩy não"
Joslin xỉ vào trán con bạn.
"mày gặp phải cao thủ đúng không?"

"tình yêu đâu phải chiến trường mà phân hơn kém."

0_o "shock tập 2..... mày bị ma ám à?"
tôi ngừng bước nhìn nó.

"đúng rồi. mua bùa cho tao đi."
con nhỏ hất mặt lon ton đi về phiá trước.

Tôi có cảm giác bất an như sóng lớn sắp ập tới mặt hồ phẳng lặng và phá tan sự bình yên vốn có.

.................................................................................................

Chuông reo kết thúc tiết 3.

"lúc cuộc cũng hết tiết 3."
Joslin vươn tay ểu oải.
"đi ăn nghen. tao đói quá."

"uhm. tao cũng vậy, để gọi Jinx tới đón."
Chelsea đề nghị.

"sure, vậy Jinx đãi."

"hong có vụ đó."
Chelsea hỉnh mũi móc cell phone ra.

"kêu Jinx đãi chứ kêu mày sao phản đối?"

Tôi cũng đói nhưng bài làm chất cao như núi. Nếu đi ăn, thức sáng đêm cũng sẽ làm không xong.
"không đi được. Tao nhiều bài tập quá."

"học nhiều sẽ gây thương tích cho não."
Joslin nhìn tôi cố thuyết phục.

"Đừng lo, tao bẩm sinh có não bộ tốt."

"bận đến không thời gian ăn sao?"
chelsea để phone vào giỏ.

"uh, tao học ngành y mà, đâu như tụi bây."

"được thôi, thiếu 1 chầu điểm tâm tao suy nghĩ lại."
như mọi thường, Joslin thừa cơ ra giá.

"đừng hòng. lần đi ăn sushi tụi bây không ngại sài tiền dùm tao. Không có lần thứ 2 đâu."

"để nó về đi, sau này làm bác sỹ không được lại đổ thừa mình."
Chelsea kéo tay Joslin.

Thế là tụi nó đi ăn xung sướng còn tôi thì vác cặp vào libary tìm sách làm bài tập. Tôi ngán mấy quyển sách giáo khoa đến tận cổ. So với phòng tôi thì chúng bực đến khổng lồ, toàn những từ sciencetific, dịch từ điển tới mòn tay, rách sách.

.............................................................................................

Tại Panda Express, tiệm ăn trung quốc.

"em không ăn đậu bắp."
Chelsea lắc đầu từ chối miếng đậu bắp trên đũa Jinx.

"ok, muốn ăn gì?"

"ăn thịt anh."
Chelsea đáp với gương mặt đùa cợt.

"anh không phải để ăn mà để thương"
Jinx cười rồi đổ bịch soy sauce trong tay vào dĩa cơm.
"sao không thấy Leah vậy?"

"bận làm bài."
Joslin đáp tay vẫn cầm đũa mì.
"còn Kame? sao chỉ có mỗi anh và Chad?"

"ở Blue với bạn gái."
Jinx múc muỗng cơm đưa lên miệng Chelsea.

"em đang giảm cân."
cô từ chối

"thế à?"
Jinx rút muỗng cơm cho vào miệng mình.

Chelsea thoáng với vẻ thất vọng trên mặt, làm thế này chẳng khác nào anh đồng ý cô nên giảm cân. Có phải 1 cách chê bai gián tiếp không? Ít ra anh nên giả vờ khuyên đừng lo về ngoại hình hoặc những câu tương tự. >__________<

"hai anh đang học ngành gì?"
Joslin bắt chuyện cắt ngang dòng suy nghĩ của Chelsea.

"mechanic."
Chad ngưng đũa mì đang gắp và đáp.

"what kind?"

"aircraft........ Aircraft engineer."

"thiệt à? em đang học làm Cabin Attendant. có thể trong tương lai mình sẽ là đồng nghiệp."
Joslin vui vẻ nói.

"đậu đại học rồi hãy nói."
chelsea xen vào.

"chờ đấy, tao sẽ chứng minh cho mày coi."

"uh, tao chờ."

Sau khi ăn xong, Chad có nhiệm vụ đưa Joslin về vì Jinx và Chelsea có hẹn cùng nhau.

...........................................................................................

Trong xe Jinx

"đi đâu vậy anh?"
Chelsea hỏi khi chẳng biết mình đang hướng về đâu.

"ăn sushi."
Jinx đáp mắt vẫn nhìn về phía trước.

"không phải vừa ăn sao?"

"anh vừa ăn chứ em đâu có."

"huh?"

"em thích sushi đúng không?"

"uh, nhưng mà......."

"đâu cần giảm cân. thế này đã đủ để anh thương............đẹp nữa anh sẽ lo." ======>>> mỉm cười

Với những cử chỉ quan tâm nhỏ nhoi này đã đủ làm lòng cô rộn lên vì vui sướng. Chelsea cứ ngỡ đàn ông sinh ra là để bám theo cái đẹp và danh lợi, 2 chữ yêu thương vốn không có trong từ điển của họ nhưng Jinx thì khác anh cho cô biết cảm giác tồn tại của con tim.

hondacivic
truyện dể thương, viết tiếp đi sis
hearts.gif hearts.gif hearts.gif

Vietlove bữa nay vắng quá, buồn hiu ah cry.gif cry.gif cry.gif
Mellysa
Jinx = Jin ?
Lại còn cộng thêm Hideki, Kame, Leah nữa XD
Sis là fan của JE (chính xác hơn là Kat-tun) ah ??! ^^
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif applause1.gif applause1.gif applause1.gif applause1.gif
peincan06
Cốt truyện mới, nhân vật cũng cool. Có vẻ anh chàng Jinx này thich Leah rather than Chelsea. Mong được đọc tiếp truyện của ss lắm!
hearts.gif
hapbi_gal
Chapter 6

Trong thư viện.

dammit, vocabs......... chữ nào cũng y nhau, chỉ khác mỗi từ cuối, học hoài không nhớ nổi. Làm sao đây? mai có cái test rồi. Chỉ ước gì ba mẹ sinh mình ra thông minh hơn, vậy đâu cần ngồi đây để những con chữ hành hạ >________<

"xin lỗi cô nhưng thư viện đã đến lúc đóng cửa."
người libarian cuối người nói với tôi.

"không phải libary mở đến 8 giờ rưỡi sao?"
tôi vội xăn tay áo nhìn đồng hồ. Crab.... mới đây đã 8:45 tối. Đúng là đống bài tập làm tôi điên điên.
"sorry, tôi sẽ đi ngay."
Thu sách thành 1 chồng, tôi nhét chúng vào cặp và phóng ra khỏi libary để người ta còn đóng cửa về nghỉ.

Nhìn tới con đường vắng bên ngoài thư viện tôi ước gì mình không phải đón 2 chuyến bus để về nhà. Cái số không tiền là vậy đấy, muôn năm đi bus.

Đứng đợi khoản 20 phút thì chuyến xe số 27 đến và dừng trước safeway để tôi xuống đợi chuyến kế tiếp về nhà.

Như thường lệ, tôi vào safeway mua mì gói cùng junk food ăn khuya. Nghĩ tới bài tập chưa làm xong tôi biết mình sẽ thức khuya dài dài.

Lấy 1 lượt 5 ly mì kirkland, 2 bịch chip, 1 hộp cereal, 2 lon sữa và 1 bao bagel, tôi đi sang hàng kế tiếp để tìm vài thanh chocolate. Vừa quẹo cua, tôi thấy ngay bóng lưng quen thuộc đang khom người tìm thức ăn trên kệ.

"oh, hi."
Jinx chào khi nhìn thấy tôi cùng cái shopping basket.
"mua nhiều đồ vậy?"

"uh, để ăn khuya. còn anh?"

"mua energy bar. Chelsea cần chúng thay cho bữa ăn trưa."

"con nhỏ làm biếng đem cơm chứ gì."

"1 phần thôi, cô ta không thích đồ ăn bán ở cafeteria."
Jinx nói và mắt vẫn nhìn vòng vòng trên kệ.
"em lựa giúp anh được không? chẳng biết loại nào ngon."

"đừng hỏi em, mắc công Chelsea lại đổ thừa. con đó kén ăn lắm......... Vậy em đi trước nha."

tôi vừa định quay mặt đi thì Jinx lên tiếng.
"đi xe tới à?"

"làm gì có. đón bus đến phát khờ."

"vậy đợi chút anh chở về cho."

có xe chở thế còn gì bằng? bài đã nhiều, đón bus lại lâu. Mà không được, đâu quen biết thân với Jinx, mắc công làm phiền người ta.
"thôi khỏi, em đón xe cũng mau."

"ok, tùy em,"

"uhm, good night."

gì đây? tôi cứ ngỡ anh ta sẽ nói vài câu thuyết phục tôi đừng đón bus chứ. Cứ như hỏi cho có lệ chẳng chút thành ý. Mặc kệ, dù sao tôi cũng sẽ đón bus về thôi.

hapbi_gal
Chiều thứ sáu

Đang đi dọc theo con đường dẫn ra cổng trường thì tôi thấy Joslin đứng dưới cây hoa anh đào ôm phone cười tủm tỉm.

tôi chạy đến khều vai nó.
"nè, sáng nay uống lộn thuốc hả? sao đứng cười với cái cây?"

Giật mình nó quát.
"mày uống lộn thuốc thì có! làm tao hết hồn."

"sao? chuyện gì đây? đứng cười 1 mình? đười ươi nhập?"
tôi nheo mắt nhìn nó 1 cách dò xét.

"hong gì."
Joslin le lưỡi quay đi cũng vừa đúng lúc chelsea chạy đến.

"lúc nãy ai gọi vậy? quan trọng lắm à? đang học cũng chạy ra nghe phone."

"uhm...... đâu gì, tại.................. uhm............ mà thôi chad nói lát gặp tụi mình ở Blue."

"huh? Chad?...............vậy người gọi là Chad?"
Chelsea nhấn mạnh.

Thay vì trả lời Joslin lại cất phone vào giỏ đánh trống lảng.

"vậy đúng là Chad rồi."
tôi nói 1 cách chắc chắn.
"chuyện gì đây? kể nghe coi. sao thân thiết vậy?"

"thì hôm bữa nhờ Chad đưa về dùm........ thì........... có nói chuyện sơ.......... uhm........ nên có trao đổi số phone.........cám ơn anh ta tặng con marshimaro."

"hèn chi hôm nay cái giỏ treo con marshimaro khác mọi thường."
chelsea chỉ ngón tay vào Joslin như phát hiện 1 bí mật lớn.

"đừng hiểu lầm nha. Tụi tao chỉ là bạn."

"đúng rồi bạn thôi..... thấy phone của chàng là bỏ cả học mà nghe."
Thấy mặt nó đỏ hoe tôi thêm vào vài câu chọc chơi. Chứ biết nó thích chad tôi cũng mừng. Tưởng nó sẽ không bao giờ tìm được hoàng tử trong lòng chứ. Phải xem xét chàng chad này kỹ 1 chút vì người Joslin thích không perfect thì cũng terrific.

"vậy đi shopping xong rồi tới Blue gặp Chad nghen."
Chelsea nói 1 cách hớn hở.

"shopping?"
Joslin ngạc nhiên.

"uh, không còn cách nào khác. Tao có cái gift card của coach hôm nay hết hạn. Tại ba tao đưa trễ quá."

"của coach?"

"uhm."

"đi liền."
Joslin hớn hở đồng ý để mình tôi đứng mặt mày bí xị.
"mày sao vậy?"

"tao không đi được."

"sao nữa? vừa phải thôi nghen. lần nào cũng vậy. Hôm nay thứ sáu, cuối tuần làm bài không được à?"

"không phải vấn đề bài tập. Tao phải đi công chuyện với mẹ."

"đừng hòng. hôm khác đi với mẹ không được sao?"
Chelsea nhìn tôi đầy răng đe.

"cũng tại tụi bây không nói sớm. Tao lỡ hứa với mẹ rồi."
Nhìn hai con bạn với vẻ mặt giận dữ tôi nói thêm.
"hay làm xong công chuyện tao tới ngay? lát có gì gặp ở Blue."

"thế mới được chứ. vậy gặp ở Blue. Không đến mày sẽ biết tay tao."
Nói rồi Joslin và chelsea dắt tay nhau đi ra cổng trường.

Hai con này thấy tôi hiền nên cứ ăn hiếp ^___________^

Điện thoại trong cặp tôi chợt rung.

"hello?"
tôi mở điện thoại trả lời.

"mẹ nè, tự nhiên cái tủ lạnh ở nhà bị hư. Lát mẹ với ba phải đi electronic shop. chuyện hỏi bảo hiểm hôm nào hãy đi."

"thiệt hong vậy? sao mẹ hong nói sớm?"

"làm sao biết khi nào tủ lạnh hư mà nói?"

tôi không thể làm gì hơn ngoại trừ thở dài.
"vậy thôi, lát tôí con về trễ chút."

"đi đâu?"

"thì đi với bạn. Con lớn rồi, mẹ cứ lo hoài."

"đúng rồi, đủ lông đủ cánh nên đâu cần mẹ lo."

"con không phải ý đó....... mà thôi con cúp máy nha."

"uhm, nhớ về sớm đó."

"dạ."

Phải chi mẹ nói sớm thì hay biết mấy, giờ này tôi có thể shop ở coach rồi. Thiệt tình, đành đến Blue sớm đợi tụi nó. Bực mình ghê.

hapbi_gal
Chapter 7

Tại Blue

Cũng may từ trường đến đây chỉ đón 1 chuyến bus là xong. Bước vào cửa tôi thấy người manager hôm nọ đang đứng phiá sau quầy bar.

"chào, cho hỏi chad đã tới chưa ạ?"

"cậu Chad đã tới, tôi có thể dẫn đường."

"không sao, bác cứ nói Chad ở phòng số mấy là được."

"là phòng số 3."

"cám ơn."
gật đầu chào, tôi liền đi dọc theo dãy karaoke tìm phòng số 3.

Vừa hé cửa định bước vào thì tôi nghe điện thoại rung nên đứng lại mở cặp tìm nó.

"mày và con bé Joslin sao rồi?"
thông qua ke hở của cửa tôi nghe thấy tiếng Jinx. Không cố tình nghe lén nhưng tôi cũng muốn biết Chad suy nghĩ sao về Joslin vì xem ra con bạn tôi đã xa vào lưới tình. Thay vì bắt phone tôi kê tai sát vào cửa lắng nghe.

"con bé khá ngây thơ."

"thật tội, mối tình đầu đúng không? lại gặp phải mày."
Đó là tiếng Kame, tôi có thể nhận ra tuy chỉ gặp 1 lần nhưng họ đang nói gì đây? sao lại tội?

"mày nhìn gì đó?"
Tiếng Chad trầm trầm hỏi.

"ánh mắt mày đáng nghi thật. mày fall cho con bé hả?"
Tiếng Jinx vang lên.

"không đời nào"
Lời Chad trở nên chắc chắn.

"thế thì tốt, nhớ kỹ luật chơi đó."

"A game is a game, don't ever get serious."

họ đang nói gì thế? game? chẳng lẽ Chad là loại con trai thế này. Cả Jinx và Kame cũng biết? thế họ lại không nói.

"còn mày Jinx? định cua hai nàng 1 lượt thế nào rồi? sau lần rủ Leah đi bờ hồ, tao chẳng nghe mày nhắc tới luôn."
Kame xen vào.

"cô nàng cũng ngây thơ lắm. 1 mực cho rằng tao là bạn trai của Chelsea. khá thú vị."

Những gì vừa nghe như 1 cú đấm thẳng vào ngực tôi vừa tức lại đau. dùng chân đạp tung cửa, tôi đi sòng sọc đến chiếc bàn tròn. Mặc kệ 3 cặp mắt đầy ngạc nhiên đang nhìn, tôi cầm 2 ly bia giữa bàn đổ ngay vào đầu Jinx và chad.

"chơi vui không? nhưng rất tiếc game over. Tôi cảnh cáo hai người đừng bao giờ đụng đến Chelsea và Joslin."

"nếu không thì sao?"
Jinx dùng khăn giấy lau quanh người và hỏi 1 cách bình tĩnh, càng khiến tôi ghét hơn. Rõ ràng họ coi tôi chẳng ra gì. Vậy mà tôi lại ngu dại theo hắn ra bờ hồ.

"thì 2 kết bia sẽ vào đầu các người."
Tôi cố ngăn nước mắt sắp trào ra. Đâu phải lỗi của mình, tôi không muốn khóc cho họ xem.

"tuỳ em."

"tôi sẽ nói cho họ biết."

"sao cũng được. CHẳng biết họ phản ứng ra sao nhỉ? buồn hay khóc?"

"bây giờ buồn đỡ hơn sau này sẽ đau."
Tôi nhấn mạnh rồi mở cửa phòng đi thẳng ra ngoài.

Lúc ra khỏi Blue cũng là lúc nước mắt tôi chảy dài trên má. Tôi thật vô dụng trong tình thế này chỉ có thể khóc mà thôi. Hít 1 hơi thật sâu tôi lau nước mắt, mở phone gọi chelsea.
keisuke78
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif
thiendu0ng_hanhphuc
woo.cute story...tiep di sis.iss..thx
Linh_Vy
wow hay lem... tiep nhá.... hearts.gif hearts.gif hearts.gif
vicky89
nửa đi ss ơi >.< hearts.gif hearts.gif hearts.gif hey quá à
huong_tra
tiêp' di sis ui

hay le'm

hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
quanchualuumanh
Hapbi_ gai ơi còn fic Vị Chanh của bạn định bỏ thiệt ah. Uổng lắm ah.
peincan06
Interesting story, I was surprised how it turns out...oh well, không đoán lung tung nữa, đợi truyện đọc tiếp thôi! dance.gif eyelashes1.gif dance.gif
hapbi_gal
Cám ơn mọi người ủng hộ nghen.

@ quanchualuumanh.
sorry sis....... truyện vị chanh, HG bỏ thật rồi.
Không có hứng viết típ biết là hơi uổng nhưng biết làm sao hơn.
Dù sao cũng cám ơn sis vẫn còn nhớ đến truyện của HG.
Hay sis đọc truyện này coi như bù nghen. hearts.gif

Để em post chapts mới cho mọi người.
hapbi_gal
Lúc ra khỏi Blue cũng là lúc nước mắt tôi chảy dài trên má. Tôi thật vô dụng trong tình thế này chỉ có thể khóc mà thôi. Hít 1 hơi thật sâu tôi lau nước mắt, mở phone gọi chelsea.

"hello."
tiếng chelsea ở đầu dây bên kia. Tôi thật chẳng biết phải nói ra sao, đúng như lời Jinx có lẽ họ sẽ đau lắm nhất là với Joslin.

"tao có chuyện muốn nói."

"chuyện gì? tụi tao sắp tới Blue rồi, có gì nói sau."

"không, đừng tới blue."
Không nghe chelsea đáp.
"hello, hello....."

"sorry, tao nghe nè. con Joslin này bị tiếng sét ái tình rồi. đi cả buổi trời chỉ biết lựa áo cho chad."

"mày hay lắm à? không mua cái đầm lúc nãy vì Jinx không thích màu đỏ bạc đô."
Tiếng Joslin mỉa mai.

Tự dưng tôi lại không có can đảm mở miệng.
"bộ mày thương Jinx lắm hả?"

"hỏi gì kỳ vậy?"

"cứ trả lời tao đi."

"uhm.... nếu ko thương sao tao không mua chiếc váy lúc nãy?"

lúc xưa cả bạn trai nó thích màu gì còn không nhớ huống chi là....... tôi phải làm sao đây? chỉ ước gì mình đừng tới sớm và nghe những lời lúc nãy thì hay biết mấy.

"êh, sao mày đứng trước cửa blue vậy?"
chelsea hỏi qua điện thoại khiến tôi nhìn xung quanh.

Hai con bạn đi tới khoác tay tôi lôi vào quán. Tôi không đủ can đảm để nói. Họ sẽ phản ứng ra sao nhỉ? không dám nghĩ đến. Joslin rất yếu đuối, có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ tin người con trai nào khác. Còn chelsea? không biết. Nó chưa từng thất tình, tôi sợ........... đau đầu quá.

Trước khi kịp nói thêm gì, tôi đã thấy mình đứng trong phòng karaoke lúc nãy.

Jinx thoáng vẻ ngạc nhiên nhưng liền lấy lại vẻ mặt thường ngày, kéo Chelsea ngồi cạnh mình.

"sao mày đứng như trời trồng vậy? ngồi đi."
Chelsea chỉ về chỗ ngồi đối diện.

Làm sao đây? thấy Jinx ngồi cạnh chelsea thong thả, tôi tức muốn học máu. Hắn đang lợi dụng hơn là thương nó. Tôi biết chuyện lại chỉ đứng nhìn, thật vô dụng. Cả Joslin nữa ánh mắt của nó nhìn Chad khiến tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng.

"tao muốn đi vệ sinh."
Nói với chelsea xong, tôi vô ngay nhà vệ sinh, đứng trước gương nhìn nước mắt mình chảy. Tôi ghét gương mặt này lắm, nó thật yếu đuối. Rõ ràng tôi biết Jinx và chad đang lợi dụng họ. Sao không nói rõ ra? vậy mọi chuyện sẽ êm xuôi. cùng lắm joslin và chelsea mất 1 cuộc tình giả dối, nhưng hậu quả là gì tôi vẫn chưa biết. Điều khiến tôi ghét hơn là con tim mình, sao nó cứ đau nhói thế này? tôi có thể gạt mọi người trên thế gian chỉ trừ bản thân........ cảm giác này chỉ mình tôi hiểu. 1 cảm giác không nên tồn tại nhất là đối với Jinx.

"con gái các người thật phiền phức."
Tôi quay mặt qua thì thấy Jinx đang đứng tựa vào tường.
"nếu đã biết anh chỉ giỡn qua đường, sao không đi nói với chelsea lại đứng đây khóc? thiệt không hiểu nổi. Bản thân đã là nạn nhân lại còn tự làm khổ mình."

Nghe mấy câu này chỉ muốn cho hắn 1 đấm...... jinx là người cuối cùng trên thế gian được quyền chỉ trích tôi.
"anh dạy đời tôi đấy à? nếu giỏi sao không đi thú thật với chelsea?"

"Luật thứ nhì của trò chơi, tự thú nhận là điều cấm kị."

"tôi không cần biết anh đang chơi trò gì. Nhưng nếu liên quan đến tôi thì anh đừng mong chiến thắng."
Tôi nhấn mạnh từng chữ như khẳng định quyết tâm của mình, lòng thì hoang mang vô cùng. Có lẽ tôi đã thua từ khi cuộc chơi chưa bắt đầu.

"Muốn thắng anh không dễ đâu. Trước tiên phải lau nước mắt đi đã. Chỉ có phụ nữ yếu đuối mới sử dụng chúng làm vũ khí."

"tôi không định dùng nước mắt để thắng anh. Như thế đáng thương hơn là thắng lợi."

"tốt, dù sao anh cũng ghét chúng."
Jinx lấy handkerchief trong túi đưa tôi.
"cho mượn đó, sài xong nhớ trả. Đừng nhìn vật rồi nhớ người."
Gởi tôi cái cười nhếch môi anh quay mặt đi.

"anh có biết nãy giờ đang đứng trong restroom nữ không?"
Tôi hỏi khi nhận ra nơi mình đang đứng.

"rồi sao? đâu có ai."

"lỡ có thì sao?"

"nói 'excuse me' là được...... anh đâu lỗ lã gì."

"nhưng người ta thì có. Đúng là.......... thứ con trai như anh trên đời chỉ có 1."

"bởi vậy, em phải giữ cho chặt."

"tôi không có ý khen anh."

"điều đó không quan trọng."
Tiếng Jinx vọng lại từ bên ngoài.

Sau khi quyết định ra về, tôi vốn nên ngồi xe Jinx cùng chelsea và Kame vì Joslin có Chad đưa về nhưng hôm nay chẳng giống mọi ngày, chỉ nhìn mặt Jinx tôi đã chống không nổi. Làm sao có thể ngồi xe hắn? Thà đón bus còn hơn, hao $1.25 cùng 1 tí thời gian lại có thể ngủ ngon đêm nay. Mong không gặp hắn trong ác mộng.

keisuke78
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
quanchualuumanh
Hapbi_gal đã nói vậy thì sẽ theo fic này. Hy vọng bạn đừng bỏ fic nữa không thì tội nghiệp độc giả lém.
Linh_Vy
hay wa..... tiep nha HG !!!! thx
vicky89
ss ơi tình hình là hok có đủ ép phê ss ơi................. plz continue posting............ hearts.gif hearts.gif hearts.gif
meomiu
hay lem'..post tip' di Hapbi_gal hearts.gif hearts.gif hearts.gif
hapbi_gal
Chapter 8

Xe Chad

"Leah, Chelsea và em có vẻ rất thân."
Chad bắt truyện trong lúc đang lái xe.

"uhm, tụi em chơi với nhau từ hồi tiểu học, có gì cũng kể nhau nghe cứ như chị em ruột."
Joslin đáp.

"thế à?"
Chad thầm nghĩ thật lạ khi Leah không kể chuyện đã nghe vào đêm nay cho chelsea và Joslin.

"còn anh cùng Jinx và Kame thì sao?"

"Anh và Kame chơi với nhau từ nhỏ, chỉ gặp Jinx khi học ở high school."

"chắc lúc đó cả 3 nổi tiếng lắm."

"tại sao?"

"vì 3 người điều học giỏi và có tướng mạo khá bảnh bao."

"em đã lầm nếu nghĩ thế, chỉ mỗi Jinx là nổi tiếng. Còn anh à?"
Thay vì nói tiếp Chad lại lặng thinh.

"thì sao?"

"không gì."
Từ đâu đó trong lòng anh không muốn nhắc đến những chuỗi ngày ấy.
"tới rồi."
Chad dừng xe.

Nhìn ra cửa sổ, Joslin thấy xe đậu trước nhà mình. Gương mặt cô tràn đầy vẻ luyến tiết, chỉ ước gì quảng đường lúc nãy là vô tận như thế cô có thể ngồi nghe giọng anh mãi. 1 giọng nói thấp và trầm khiến lòng cô ấm cả lên.

Joslin chậm rãi mở cửa xe như không muốn vào nhà. Chad chẳng để tâm lắm, vì lúc này đầu óc anh bị chiếm khứ bởi những dòng suy nghĩ mong lung.

Đóng cửa xe sau lưng, Joslin đi vào nhà, chợt cô đứng lại khi xe chuẩn bị lăn bánh.
"Chad!!"
Joslin la to, chad thắng gắp xe, lắng nghe.

"em......... cám ơn anh, hôm nay em vui lắm."

"phải cám ơn Kame chứ, nó mới là người đặt phòng."

"không...... không phải chuyện đó......... Em vui vì được trò chuyện cùng anh."
Với đôi má đỏ ửng Joslin đi 1 mạch vào nhà quên cả lời tạm biệt cần nói.

Tuy bóng cô đã khuất, Chad vẫn dõi theo với đôi mắt suy tư lúc nãy.

Anh vốn ít nói và càng không muốn tâm sự cùng ai nhưng Joslin khác với mọi người. Cô có nét ngây thơ không dễ tìm thấy trên người 1 cô gái trưởng thành, luôn lắng nghe và không ép buộc khi anh chẳng muốn kể điều gì. Cạnh cô cho anh cảm giác thoải mái không nhiều suy tính như mọi thường

........................................................................................................

Thứ bảy.

Từ tối đêm qua Joslin đã cầm cell phone trong tay mãi đến sáng nay, chỉ chờ 1 cuộc gọi từ anh. chẳng mong gì nhiều chỉ 2 chữ good night từ Chad đã có thể cho cô cả 1 giấc mộng đẹp nhưng đáng tiếc, dường như hai chữ ấy quá nhiều với anh nên cell phone cứ nằm yên trong tay cô. Sự im lặng chết người của nó khiến lòng Joslin như nảy lửa đứng ngồi không yên.

........................................................................................

Nhà Chelsea

Khi màn hình cell phone hiện chữ hubby, chelsea liền bắt máy sau tiếng reo đầu tiên.
"hello, Jinx?"

"sorry, hôm nay anh không thể gặp em như đã hẹn vì có chuyện gấp cần phải làm."

Gương mặt hớn hở của chelsea chuyển sang thất vọng 1 cách nhanh chóng.
"uhm............ không sao, hôm khác cũng được."

"alright, anh phải đi đây, gặp em sau. Bye"

"bye."

Chelsea thất vọng quăng cell phone lên bàn, dang hai tay nằm ngửa trên giường nhìn lên trần nhà như muốn biết mình cần làm gì để ngày cuối tuần chống qua.

......................................................................................................................

Thứ tư tại trường.

Trong vô thức tôi, Chelsea, và Joslin cùng thở dài 1 lúc.

Thiệt chẳng ra làm sao, tôi đã phiền, thấy chelsea và Joslin lại càng phiền hơn. Mặt chúng cứ như vừa bị tra tấn xong, ủ rủ, mệt mỏi. Mấy hôm trước đã vậy, hôm nay còn tệ hơn.
"nè, tao thở dài hai tụi bây cũng bắt trước?"

"tại sao? tại sao gần cả tuần nay Jinx không gọi tao? cả 1 cái message cũng không có?"
chelsea bỗng hỏi to.

"sao tao biết?"
con bạn tôi rõ dở hơi, nếu đọc được ý nghĩ của Jinx thì chính tôi đã không phải đau đầu.

"thế sao không gọi Jinx? còn tao cả gọi cũng sợ làm phiền người ta."
Joslin lại thở dài.
"mà cũng chẳng biết phải nói gì khi gọi."

"chỉ sợ Jinx cho rằng tao phiền, 1 tuần không nói chuyện làm rùm cả lên."
Chelsea cắn môi suy tư.

"tao tưởng vô trường sẽ nhận được giúp đỡ từ hai đứa bây. Ai nhè làm tao phiền hơn."
tôi nhìn 2 tụi nó trách móc.

"chuyện gì?"
Joslin tỏ vẻ quan tâm.

"khóa sau tao lấy thêm 2 lớp, có nghĩa là tiền học sẽ lên, cả sách giáo khoa cũng nhiều hơn. Financial Aid thì không cho đủ tiền, giờ phải làm sao?"

"trời, có vậy cũng hỏi. Thì tìm part time job, mày có tay có chân làm gì?"
Joslin phán.

sao tôi không nghĩ đến nhỉ mà cũng không được, lấy thêm lớp equal thêm bài tập. thời gian đâu làm part time?
"không có thời gian."

"vậy xin tiền ba mẹ."
Chelsea góp ý.

"nếu xin được tao đâu cần phiền. 1 khoá học mấy ngàn, họ làm gì dư nhiều tiền vậy? Nếu biết trước tao theo mày học ngành 'hàng không' hỏng cần bỏ nhiều công sức."

"tao cũng học nhiều lắm chứ bộ."
Joslin bũi môi.

Nhìn lên đồng hồ tôi thấy lớp học sắp bắt đầu, nên vội vàng nói bye và chạy vô lớp, không hỏi thêm gì.

.......................................................................................................
keisuke78
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
huong_tra
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
thiendu0ng_hanhphuc
QUOTE(huong_tra @ Jul 12 2008, 10:35 PM)
hearts.gif  hearts.gif  hearts.gif  hearts.gif  hearts.gif  hearts.gif  hearts.gif
*



thx sis happi_gal..chiện hay wá chưng.biggrin.gif
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
meomiu
thank hapbi_gal ^^
nhưng mới được thêm có khúc ngắn ah`...tip' đi hapbi_gal hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
hapbi_gal
Trong lớp.

Mặc kệ những lời của giảng sư đang nói, Chelsea chống tay lên cằm, cắn viết suy nghĩ lung tung. chẳng biết đến bao giờ Jinx sẽ gọi cô, những ngày không gặp anh thật khó qua. Thời gian cứ như thử thách tính kiên nhẫn của con người. Từng giây trôi qua 1 cách chậm rãi không ý nghĩa.

Không chụi được nữa, chelsea đứng bật dậy, thu dọn tập sách vào giỏ đi thẳng ra cửa, bỏ lớp học đang dang dở.

Vào parking lấy xe, Cô chạy đến apartment của Jinx, gần safeway.

Nhấn chuông mãi không thấy ai đáp trả, Chelsea đành ngồi trước apartment đợi giữa những cơn gió đông đầu mùa........ 2 tiếng, 3 tiếng, rồi 4 tiếng trôi qua........... vẫn không thấy bóng Jinx, chờ đợi không còn là giải pháp vì mỗi cơn gió phớt qua khiến cả người cô run lên, trời lại sắp vào đông nên tối rất mau, khung cảnh trước mặt thật lạnh lẽo, 1 màu xanh đen tối mờ.

Nghe tiếng chuông điện thoại reo, chelsea liền bắt máy.
"hello."

"chelsea của anh học hư từ lúc nào đây? trốn học chẳng tốt đâu."
Là tiếng của Jinx, không nhầm lẫn vào đâu được, chelsea mừng đến độ lời nói trở nên ấp úng.

"anh....... sao.... sao anh biết?"

"đã đứng đợi em trước cửa trường mấy tiếng đồ hồ mà chẳng thấy đâu."

"gì?"
Nghe đến đây chelsea hối hả chạy đến parking của apartment lấy xe, chỉ nghĩ đến Jinx đợi mình giữa thời tiết này, đầu cô không còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ cặn kẽ về vấn đề.

"két!!!!"
chiếc xe quen thuộc thắng ngang, chặn bước chelsea vào parking.

Jinx bước khỏi xe.
"lo cho anh đến vậy sao?"

Chelsea định mắng anh 1 trận cho ra lẽ nhưng quên ngay vì những vết bầm trên mặt Jinx.
"mặt anh sao vậy?"

"cua bạn gái tên khác nên bị đánh." =====>>> cười.

"mặt mày như vầy còn giỡn được nữa."
Chelsea nổi cáu.
"sao lại ra nông nổi này?"

"Em đứng đây lâu chưa? lạnh không?"
Thay vì trả lời Jinx cho 2 tay cô vào túi áo mình.

..........................................................................................................

Phòng Jinx

"nhà anh chẳng gì ăn ngoại trừ mì gói sao?"
Chelsea hỏi từ trong bếp vọng ra.

"nhà còn mì gói à? anh cứ tưởng đã hết."
Jinx đáp, nằm dài trên sofa trong phòng khách cùng cái remote TV.

Chelsea thở dài.

Anh ta sống 1 mình trong căn apartment, lại không biết chăm sóc bản thân. Trước sau gì cũng sẽ lãnh hậu qủa cho cái kiểu sống phóng thoáng, vô tư của mình. Nó khiến cô lo chết được.

Vừa xoay người, Chelsea thấy Jinx đứng ngay trước mặt mình. Những vết bầm in rõ từng nét.

Ôm lấy eo cô anh nhỏ nhẹ.
"đừng lo, anh biết tự chăm sóc bản thân. Em nhìn y như bà xã lo cho chồng."

Chelsea không nói gì vì Jinx như có thể đọc được ý nghĩ cô. Điều này chẳng hay ho tí nào. Đôi lúc nó thật thú vị nhưng trong trường hợp này thì tốt hơn là không.

"sao lúc nãy không gọi anh lại đứng đợi trước apartment?"
Jinx thắc mắc.

"em sợ."

"sợ gì?"

"sợ............. nghe thấy tiếng người con gái khác cạnh anh."

"thế không sợ nhìn thấy người con gái khác cùng giường với anh sao?"

"................................"
Câu hỏi đó như chặn đứng nhịp tim Chelsea. Cô chỉ đứng im cuối đầu nhìn xuống đất.

"anh không đáng tin tưởng vậy sao?"
Không đợi câu trả lời, Jinx luồn tay qua tóc chelsea kéo nhẹ đầu cô về phía mình, chậm rãi chạm môi Chelsea tạo nên nụ hôn thiết tha. Chelsea biết câu trả lời chẳng còn quan trọng vì Jinx là hơi thở của cô và con người không sao sống khi thiếu hơi thở.

"Đi ăn nha"
Jinx chợt nói.

"ra safeway mua đồ em nấu cho."
Cô vốn không quen chuyện bếp núc cũng chưa từng nghĩ sẽ nấu cho ai ăn nhưng Jinx là cả 1 câu chuyện khác.

"anh nghĩ đừng thì tốt hơn."

"vậy là sao? chê à?" ======>> nghênh mặt.

Jinx đan tay mình vào Chelsea.
"Cứ nắm thế này làm sao nấu? kẹt cái anh lại không muốn buông."
Trong tình thế này cô đành khuất phục, nhất là đôi mắt anh, nó khiến người nhẹ lòng chẳng muốn đôi co.

Tối đó họ dắt nhau vào Oliver Garden ăn.

.................................................................................................................

Sau giờ học tôi tranh thủ làm bài cho mau rồi đi xung quanh china town và down down tìm việc làm. Trên tay cầm cả chục tờ fliers nhưng chẳng tìm ra 1 chỗ thích hợp. Có vài công việc đạt yêu cầu nhưng họ lại trả tiền quá thấp hoặc không chấp nhận giờ làm việc không nhất định của tôi. Thời buổi này muốnt tìm 1 việc phù hợp thật khó khăn. Bỏ mấy tiếng đồng hồ đi giữa trời gió lạnh cóng thế này lại chẳng được kết quả gì. Tôi thất vọng đón bus về nhà.

Xuống xe bus đang trên đường lội bộ vào nhà, cell phone trong túi áo tôi rung lên.

"hello."
Sau câu đáp, tôi có thể thấy làn khói phát ra từ miệng do thời tiết lạnh.

"mày tìm được việc làm chưa?"
Joslin hỏi ở đầu dây bên kia.

"chưa."

"sao không ra safeway hỏi thử? nghe nói nó đang tuyển cashier. Gần chỗ mày cũng có cái safeway mà."

"vấn đề là tao đón bus."

"mày đang cần việc làm lại đò hỏi lung tung."

"biết, nhưng tao vừa xuống xe thôi, hỏng lẽ đón ngược ra safe way? trời lạnh lắm mày biết hong?"

"chứ sao? đời là thế đấy, gáng chịu đi cưng."

Tôi rất ghét nhưng phải thừa nhận là nó đúng. Tôi đang cần việc làm, nếu được safeway nhận cũng không tệ vì nó nằm giữa trường và nhà, 1 chuyến bus là có thể tới. Nghĩ đến đây tôi cúp phone quay ra trạm xe đón bus lên safe way. Thật là 1 ngày mệt mỏi.

.................................................................
vicky89
hearts.gif hearts.gif hix hix lâu wá chủ nhà ơi TT.TT post típ đi chủ nhà hey ghia hearts.gif
peincan06
Pe hơi ngạc nhiên vì mức độ tính cảm của Chaelsea và Jinx tiến triển nhanh đến thế ^O^ Nhưng happi_gal post nhanh nhanh lên nhé, đợi lâu lắm mà chỉ có 1 chút thôi chemieng.gif
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
huong_tra
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
thiendu0ng_hanhphuc
thx sis happi_gal....hay wá chừng....cho bonus được ko hả sis..thx love sí chemieng.gif
hapbi_gal
QUOTE(peincan06 @ Jul 24 2008, 01:30 PM)
Pe hơi ngạc nhiên vì mức độ tính cảm của Chaelsea và Jinx tiến triển nhanh đến thế ^O^ Nhưng happi_gal post nhanh nhanh lên nhé, đợi lâu lắm mà chỉ có 1 chút thôi  chemieng.gif
*



Tình cảm của họ không tiến triển mau đâu.
Vì khi câu truyện bắt đầu, họ đã là couple..
Những điều Jinx và Chelsea làm, toàn những chuyện couple thường làm thôi.

btw, mai HG sẽ post típ chapter mới
thiendu0ng_hanhphuc
thấy ss happi gal vào làm mừng hụt...anywai, co gang len ss
hondacivic
mai của mai của mai rồi sis ơi huhu.gif huhu.gif
tiếp đi sis please.gif

dance.gif dance.gif dance.gif
hapbi_gal
post bù 2 chapt cho mấy sis nha.

Chapter 9

Thứ sáu

Điền vào ô trống cuối cùng trong giấy, tôi nộp tờ quiz cho giảng sư. Mấy hôm nay cứ lo tìm việc sau giờ học. Tôi chẳng có nhiều thời gian để ôn bài, mong là không ảnh hưởng đến việc học.

Đeo cái ba lô lên vai tôi bước ra khỏi lớp.

"Leah!!!"
Joslin mừng rỡ reo, dường như nó cố tình đợi tôi.

"mày đợi tao à?"

"uh, đoán thử xem chuyện gì sảy ra."

"Mày trúng lotto??"

"Giỡn hoài.................Chad gọi tao, ảnh vừa gọi tao."
Con nhỏ nói 1 cách hớn hở như em bé được kẹo.

Sao tôi thấy lòng mình nặng trĩu vậy nè. Phải nói cho nó nghe trước khi quá muộn, phải lột mặt nạ của Chad để nó khỏi lún xâu không lối thoát.

"thật ra về chad......... tao có chuyện muốn nói."
Tôi cố đẩy từng chữ ra khỏi miệng.

"Joslin!!!!"
Tiếng chelsea cắt ngang lời tôi. Nó chạy đến quàng tay ngang vai tôi và Joslin.
"nghe nói Chad muốn gặp tụi mình ở Blue à?"

"uh."

Cùng cái miệng hơi cong như sắp nở nụ cười, chelsea nói.
"muốn hẹn tụi tao sao gọi mày? có chắc Chad muốn tụi tao tới không?"

"ảnh nói vậy mà."

"đừng lo, tao tới gặp Jinx thôi. Không làm kỳ đà cản mũi đâu."
Con nhỏ nở nụ cười tinh ranh.

"mày tới chứ Leah?"
Joslin quay sang nhìn tôi.

"không được, tao chưa tìm ra việc làm mà. Phải tiếp tục kiếm."

Không hẹn mà 2 con nhỏ đanh mặt nhìn tôi cùng 1 lúc.

"làm gì ghê vậy? tao tới cũng được nhưng 1 lúc thôi đó."

"nói sớm có phải tốt hong?"
Chelsea cười tươi.

Joslin kéo tay 2 đứa tôi ra cổng nơi mà chiếc xe của Chad đã đứng đợi từ lâu.

.................................................................................

Tại Blue

Quanh bàn tròn hôm nay chỉ có mỗi Jinx và Chad chẳng thấy Kame đâu cả. Điều khiến tôi chú ý hơn là những vết bầm trên mặc Jinx, chúng không đậm lắm. Tuy thắc mắt nhưng tôi không hỏi, tránh nói chuyện với 2 tên ấy, càng ít càng tốt.

"mặt anh sao vậy Jinx?"
Joslin đã hỏi thắc mắc trong đầu tôi.

"Chelsea đấy, làm cô nàng giận nên bị 1 trận no nê."

Joslin trừng mắt ngó Chelsea.

" tao có bản lĩnh đó sao?"

Jinx chỉ cười không nói gì.

Ngồi ở đó 1 lúc tôi đã thấy chướng mắt vì hành động của Jinx và Chad. Sao họ có thể tự nhiên đến thế nhỉ? Làm như không chuyện gì sảy ra, hay nói 1 cách khác, họ coi tôi như tàn hình và không biết gì về kế hoạch của họ.

Chẳng chụi nổi cảnh này tôi đứng dậy nói với 2 con bạn.
"tao đi trước nha. Mai gặp tụi bây."

"đi đâu vậy?"
Chelsea hỏi 1 câu thừa thải, không biết trong óc nó chứa gì mà mau quên thế nhỉ?

"dĩ nhiên là tìm việc làm. Với đầu óc như mày mà đậu high school cũng hay."

"mai đi không được sao?"
Joslin hỏi thêm.

"tao muốn tìm việc càng sớm càng tốt........ Nhớ đó, mai qua nhà Joslin, tao có chuyện cần nói."
Tôi phải kể về Jinx và Chad cho họ biết. Cứ thế này tôi sống trong tội lỗi.

"nè, bên ngoài lạnh lắm mày đi bus à?"
Chelsea hỏi và đưa tôi cái khăn choàng của nó.
"lấy cái này đi. Có cần tao chở không?"

"thôi, không cần đâu. Bye nghen."
Nói rồi tôi kéo dây kéo áo khoác lại, bước ra cửa.

Thêm 1 ngày mệt mỏi đi bộ dưới những con phố đông người. Tôi rời mỗi căn tiệm tràn đầy thất vọng. Chẳng lẽ trái đất rộng thế này lại không chỗ mướn tôi? Với suy nghĩ đó, tôi cứ bước mặc kệ thời tiết lạnh lẽo và những lời từ chối của chỗ xin việc.

....................................................................................................

Chelsea kéo Jinx khỏi Blue ngay sau đó vì muốn để yên cho Joslin và Chad trò chuyện. Cô nàng cũng mong tình đầu của con bạn có kết quả.

Trong phòng chỉ còn 2 người họ và 1 không gian yên tĩnh đến ngột ngạc.

"ở đây yên tĩnh qúa nhỉ."
Chad lên tiếng.
"hay để anh đưa em đến 1 nơi náo nhiệt hơn?"

Joslin thoáng suy nghĩ không biết chad nói đến nơi nào nhưng rồi cũng đồng ý đi cùng anh.

hapbi_gal
Chapter 10

Khu vui chơi 'New Generation' không gì xa lạ với Joslin, khi còn ở highschool cô thường đến đây cùng hai đứa bạn. Đối với bọn học sinh, chỗ này là 1 nơi tụ tập nổi tiếng. 1 nơi cho chúng thả stress bằng cách lao mình vào các máy game và những trò chơi cảm giác mạnh.

Lâu rồi không đến đây nhưng nghe lại những tiếng loa của máy DDR, game, trống, tiếng hét la từ bọn học sinh cũng thật thú vị.

Chad quay sang nhìn Joslin dò xét.
"sao đứng yên vậy?"

"tận hưởng cảm giác ồn ào."
Cô mỉm cười.

"Tiếng ồn mà lại tận hưởng à?"

" umh, em sợ sự yên lặng, ồn ào vậy mới có cảm giác tồn tại."

"vậy à? ồn thế chưa đủ đâu."
Chad kéo Joslin đến phía sau quầy đổi tiền nơi các máy DDR (dance dance revolution) được để theo 1 dãy thật dài.

Mỗi máy phát ra tiếng nhạc khác nhau nghe rất thích tai. Bọn học sinh cứ bắt cặp mà nhảy, chúng có vẻ rất sành và say mê trong điệu nhạc nên chẳng còn máy trống.

"em có muốn nhảy DDR không?"

Joslin cười tươi gật đầu. Ngày xưa cô cũng là khách thường xuyên của những cái máy này.

"coi bộ mình phải đợi rồi."
Chad nhìn xung quanh cố tìm 1 máy trống.

"không cần đâu, mình chơi thứ khác cũng được."
Joslin từ chối vì sợ làm phiền chad.

"người ta nói người đàn ông thông minh không nên tin vào lời phụ nữ."
Sau câu phán, chad bước đến 1 máy DDR gần đó và khều vai cậu học sinh đang chỉnh màng hình.

"có chuyện gì?"
cậu ta thắc mắc quay lại hỏi.

"xin lỗi nhưng tôi có thể mượn máy 1 lúc được không? đây là lần hẹn đầu của tôi và bạn gái. Cô ấy muốn nhảy DDR và tôi chỉ mong cô nàng được vui."
Chad giải thích và chỉ tay về phía Joslin. Vì tiếng ồn và khoảng cách, Joslin chẳng nghe được đoạn đối thoại nên vẫn đứng yên thắc mắc nhìn họ.

"tôi cũng có 1 cô bạn gái muốn nhảy DDR đây này."
Cậu học sinh kéo cô nàng bên cạnh sát lại gần mình.

Thoáng suy nghĩ Chad đáp.
"hay là vầy, tôi với cậu nhảy 1 bản nếu ai bị điểm thấp phải nhường máy cho đối phương."

Đa số những người trong khu này điều cho rằng mình nhảy khá vì thế cậu học sinh chẳng từ chối đề nghị của Chad.

Vẫy tay kêu Joslin đến gần, Chad bỏ tay vào túi lấy 50 cent cho vào máy. Cậu học sinh cũng thế và họ chọn chung bản nhạc của 'Naoki'. Khi tiếng nhạc sôi động bật lên, Chad cởi ngay áo khoác để sang bên, đưa chân nhảy theo điệu nhạc.

Đoạn đầu nhạc đi khá nhanh, cả chad lẫn cậu học sinh điều nhảy liên tiếp, chân không ngừng lấy 1 nhịp. Điều đáng phục là họ không soát nhịp nào. Những con số combo hiện đầy màng hình.

Cứ thế đến giữa bản nhạc mồ hôi trên trán họ bắt đầu đổ, điệu nhạc cũng chậm lại nhưng bước nhảy khó hẳn ra. Chúng đồi hỏi sự nhanh nhẹn và kỹ thuật chứ không phải vận tốc.

Đột nhiên bản nhạc lại mau hơn như vận tốc đầu, cậu học sinh không kịp phản ứng và trễ vài bước. Bản nhạc ngưng, kết quả hiện trên màng hình, Chad được A và cậu nhóc được B.

Bất súc, cậu nhóc kéo cô bạn gái đi nhường máy cho Chad.

Joslin mỉm cười, có vẻ thán phục nhưng không nói ra lời.
"chỉ giỏi ăn hiếp con nít."

"có sao?"

"chứ còn gì nữa, thấy người ta nhỏ nên mới nhảy đua."

"để chứng minh tài nghệ của anh, người lớn này có muốn đua hong?"

"hong =P tự nhiên phải bỏ sức thi với anh."
Joslin cười tinh nghịch.

"đâu có tự nhiên, nếu ai thua thì đãi người còn lại ăn kem."

"vậy đi."
Joslin cởi áo khoác, bước chân lên máy. Vẻ mặt đầy tự tin, dù Chad có giỏi cô cũng là 1 cao thủ thường xuyên tập luyện.

Họ bấm máy chọn bản 'butterfly', Tuy nhảy, nhưng chad cũng nhường. Anh đâu muốn Joslin đãi mình ăn kem.

Với kiểu nhảy hờ hợt, anh thua 1 cách mau chóng và tự nguyện qua quầy mua hai cây kem nhưng khi định trả tiền thì Joslin xen ngang trả trước.

"anh tưởng em khờ chắc?"
Joslin trách khi nhận cây kem.

"anh đâu dám."

"vậy sao gạt em? dù có thua cũng phải làm giống 1 tí chứ."

"thông cảm đi, anh vốn không giỏi đóng kịch. Thiệt thà quen rồi."
Chad nở nụ cười.

"Tin anh mới lạ."
Tuy nói vậy nhưng Joslin vẫn tin phần nào.

Ăn kem xong, họ lại chạy qua máy đua xe, sau đó là bắn máy bay, săn khủng long và đá banh.

Chơi đến khi túi chỉ còn mỗi 25 cent, Joslin nói.
"25 cent cuối, em gấp kẹo nha."

"không đổi thêm tiền à?"

"Cũng tối rồi. Gấp xong kẹo em về."

"Vậy anh gấp cho."

"hỏng thèm, gấp xong anh ăn hết kẹo của em rồi sao?"

"thế gấp xong em ăn hết kẹo của anh rồi sao?"

" keo kiệt thật, kẹo cũng dành với em." >___________<

"ai anh ko dành chứ của em thứ gì anh cũng muốn."
Chad nhìn Joslin với nụ cười tinh nghịch.

Cô liền chuyển sang chuyện khác.
"hay là vầy, gấp được kẹo thì chia hai chịu chưa?"

"ok, nhưng ai gấp?"

"dĩ nhiên là em."
Nói xong Joslin đúc 25 cent vào máy và điều khiển cây cầm. Cô chú tâm đến độ không để ý Chad đang nhìn mình mỉm cười.

Chỉ vỏn vẹn 30 giây là 1 nhúm kẹo rơi ngay vào thùng phía dưới.

Lấy chúng ra, Joslin chia đồng điều.
"anh 1 bịch skittles, em 1 bịch, anh 1 cây starburst, em 1 cây lolipop, anh 1cục toothside, em 1 cục kiss....."

"đợi tí, sao em được cục kiss còn anh phải lấy toothside?"

"tại em thích chocolate."

"anh cũng thích vậy."

"có 1 cục kiss cũng dành với em." >_________<
Joslin trách.

"ai dành đâu? cái này là vấn đề công bằng."
Chad lý luận.

thở dài, Joslin nói.
"mệt ghê, nhỏ mọn quá, thôi cho anh nè. Có 1 cục kiss cũng dành." >.<

Phân chia xong, Chad mới lấy xe đưa Joslin về. Trên xe không còn sự yên lặng như trước thay vào đó là tiếng cười nói không thôi.

Tuy xe đã đậu trước cửa nhưng cả chủ xe lẫn người ngồi điều không muốn rời xe.

"tới nhà rồi."
Joslin nói với giọng nho nhỏ.

"uhm, ngủ ngon."
Chad đáp.

"anh cũng vậy."
Joslin mở cửa xe bước xuống.

Thấy cô sắp vào đến cửa Chad cho xe nổ máy nhưng Joslin chợt quay lại, chad cũng liền quay thoắt lại nhìn.

"có chuyện gì à?"
Anh thắc mắc.

"không gì....... chỉ muốn nhắc anh lái xe cẩn thận."

"uh, em vào nhà đi."

Về đến phòng, Joslin ôm ngay chiếc gối trên giường suy tư. Nghĩ đến buổi tối hôm nay, cô chợt cười khúc khít, má ửng đỏ, ngại ngùng vùi mặt vào gối.

Lắc đầu, Joslin kéo mình khỏi những suy nghĩ lung tung và cách tốt nhất là vào tắm cho tỉnh táo.
hondacivic
dance.gif dance.gif dance.gif dance.gif
thiendu0ng_hanhphuc
thx ss happi_gal...hay wá ah .....
Iris
hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif hearts.gif
BangTam
hun.gif hun.gif hun.gif
vicky89
típ e uiui~~~~~ hey wứa hà hearts.gif hearts.gif hearts.gif
huong_tra
hay quá

thank sis nhìu

rose.gif rose.gif

hearts.gif hearts.gif hearts.gif
LittleMissLe
please continue sis hearts.gif hearts.gif hearts.gif dance.gif dance.gif
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.