Author: Myself (H Girl)
Gene: Romance
Status: đang tiến hành
Vốn không định post truyện này online, nhưng giờ không buồn ngủ, online cũng không có gì làm nên post cái này lên để mọi người đọc in your free time
Hope everyone enjoy it !!! truyện này viết theo ngẫu hứng nên có gì bỏ lỗi cho nghen.
PS: tác giả chưa biết phải end nó ra sao nữa, suy nghĩ mãi không tìm được 1 cái good ending >_____<
Chapter 1
Vừa ra khỏi highschool, chưa kịp mừng tôi đã phải chuẩn bị cho kỳ exam sắp tới để thi vào University of Phoenix, 1 trường đại học nổi tiếng của tiểu bang. Thật ra tôi đâu muốn vào đó, chỉ vì xung quanh mọi người đều coi Phoenix là tốt, là tương lai của những học sinh giỏi. Mẹ luôn khuyến kích tôi vào Phoenix, cứ thế tôi coi Phoenix là mục tiêu chính.
Ngoài chuyện này, cuộc đời tôi thật bình lặng, bình lặng đến độ chẳng còn ý nghĩa. Có đôi lúc tôi tự hỏi bản thân sống để làm gì nhỉ? À đúng rồi, sống để học thật giỏi, kiếm 1 việc làm tốt, lấy chồng rồi sinh con, cứ thế 1 đời trôi đi và ta lại trở về với cát bụi.
"mày có sao không?"
Joslin nhìn tôi đầy lo lắng.
"trăng sao gì? ban ngày ban mặt."
tôi cố nở nụ cười như không bận tâm tí nào.
"thi không đậu vào trường này thì vẫn còn trường khác. Nhân tài như tao học ở đâu chả được?"
"ăn nói sao với mẹ mày?"
Chelsea nhìn chăm chăm vào tôi.
"thì nói con gái mẹ giỏi quá nên Phoenix không dám nhận." ^____________^
"ước gì được vô tâm như mày"
Joslin trách.
"có bao giờ mày khóc không? cuộc sống mày tươi đẹp đến độ chỉ có nụ cười mà thôi."
Đúng vậy, cuộc đời tôi thật đẹp, chẳng nhiều nước mắt, cũng không nhiều nụ cười. Bình bình yên yên trôi qua..................
"uhm.......... nhưng thế này cũng tốt, tụi mình có thể vào chung trường đại học."
Chelsea cười tươi.
"gặp tụi bây 6 năm chưa đủ sao? giờ phải gặp thêm 2 năm tiếp theo."
Joslin thởdài.
"có vấn đề à? tao cố tình thi rớt để học cùng mày đó." ^.^
"họ đổ tên thừa hả? chuyện mày thi rớt đừng lôi tao vô."
"để chúc mừng Leah thi rớt mình đi ăn kem celebrate!!!!"
Chelsea tuyên bố rồi kéo tay tôi và Joslin hướng về quán kem.
Có ai hiểu không? lúc này tôi chỉ muốn hét thật to và khóc cho thỏa. Vào Phoenix hay không đối với tôi chẳng thành vấn đề nhưng mẹ thì sao? bà sẽ thất vọng lắm. tôi sẽ nói sao với ba? không ngờ thi rớt kỳ exam có thể làm tôi đau đến cỡ này. Tôi sắp cầm không được nước mắt rồi. Thế này tốt không? cho 1 tí sóng vào mặt hồ phẳng lặng.
"hai đứa tụi bây ăn đi, tao không muốn đi."
"sao vậy? mày là nhân vật chính mà."
Chelsea lo lắng hỏi.
"tao cần yên tĩnh để suy nghĩ lý do về ăn nói với ba mẹ."
"gì kỳ vậy?"
Joslin bĩu môi.
"chầu kem tao đãi. được chưa?"
Con nhỏ lắc đầu.
"cộng thêm 1 bữa sushi tao suy nghĩ lại."
"mày biết làm ăn nhỉ?"
Tôi lại nở nụ cười.
"thôi kệ lâu lâu tẩm bổ mày 1 ngày á."
"deal."
Nói rôì chelsea và joslin dẫn tay nhau đi.
Tụi nó vừa quay mặt cũng là lúc tôi chạy thật mau với vận tốc có thể. Mau đến độ không ai kịp thấy gương mặt đẫm nước mắt của mình.
Trời ạ, chạy đâu không chạy lại đến cái công viên gần University of Phoenix, nhìn nó chỉ khiến tôi buồn thêm và nước mắt chảy nhiều hơn. Chán ghê, tôi ghét nhất là khóc chỉ làm mình thấy vô dụng và yếu đuối. Khóc chẳng bao giờ giải quyết được vấn đề, nhưng tôi vẫn khóc. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm vào lúc này.
Đến ngồi dưới cột xích đu, tôi co chân úp mặt vào gối khóc cho hả hê, không để ai thấy.
.....................................................................................................
Từ nãy đến giờ Jinx vẫn theo sau Leah, có điều gì về cô bé khiến anh chú ý. Đúng rồi là cái nụ cười hồn nhiên khiến anh theo dõi và chính những giọt nước mắt khiến anh hiếu kỳ. Thật lạ, con gái có thể cười 1 giây rồi khóc ngay giây sau đó à?
Trong trường hợp này, Jinx luôn biết những điều cần làm, với 1 tay chuyên nghiệp như anh những cô nàng yếu đuối chẳng khó chinh phục lắm.
Mà khoan, con bé chẳng đẹp cho mấy. Chỉ có mỗi nụ cười là tươi tắn. Cô nàng lại đang khóc, che khuất cả ưu điểm duy nhất trên gương mặt. Anh có nên bỏ thời gian đùa với con bé không?
Cả khối cô đang chờ, ở đây chỉ tốn thời gian. Tuy thế, Jinx vẫn không thể phớt lờ. Đành chịu, ai biểu anh sinh ra là dành cho phụ nữ.
Jinx đến trước Leah cuối người chìa khăn tay đưa cô.
Leah ngước mặt nhìn anh chằm chằm rồi nguẩy đầu từ chối.
"không cần đâu. cám ơn."
Cô đứng dậy bỏ đi.
Jixn ngồi suy nghĩ 1 phút rồi cũng đứng dậy nhét khăn tay vào túi.
........................................................................................................
Tôi vẫn còn bỡ ngỡ trước anh chàng vừa thấy. 1 hoàng tử à? cứ như bước ra từ truyện tranh. Mái tóc đen, được gel 1 cách style, đôi mắt hai mí sâu thẫm có hồn, còn đôi môi đỏ mỏng khép vào nhau 1 cách hài hòa. Chẳng biết khi cười sẽ ra sao nhỉ? Suy nghĩ lung tung gì đây? con trai đẹp chỉ là những tay player đem đến phiền phức. Sao cũng được, gặp 1 tên đẹp trai vậy làm tôi có vài phút quên đi ưu phiền trong lúc này.
Chapter 2
Chuyện gì đến cũng đến. Tôi bị cằn nhằn, chê bai bởi ba mẹ và thằng em hết mấy ngày. Chẳng gì làm tôi buồn vì đã đoán trước phản ứng từ gia đình, ít ra lúc này tôi có niềm vui nho nhỏ khi được vào Lynnwood học cùng Chelsea và Joslin.
Từ lúc theo gia đình sang mỹ định cư tôi quen Chelsea và Joslin ở middle school. Mặc kệ buồn, vui, giận, hờn họ luôn ở cạnh tôi. Mới đây đã 7 năm trôi qua.
Joslin hiền và dễ gần chỉ mỗi cái tội thích mơ mộng về 1 chuyện tình như phim hàn (để rồi thất vọng). Tôi tin chỉ cần tìm được tình yêu chân thật, con nhỏ sẽ sống hết mình vì nó.
Chelsea là đứa khác biệt nhất, từ ngoại hình đến gia cảnh và tính tình. Con nhỏ là guys magnet luôn được những chàng vây quanh. Bạn trai nó nhiều đến đếm không hết. Cũng chẳng gì lạ, gia đình nó thuộc hàng khá giả. Còn ngoại hình chẳng chê vào đâu, từ đầu đến chân dùng 1 từ diễn tả là 'đẹp'.
.........................................................................................................
1 tháng sau khi nhập học tại quán nước mang tên Blue.
"ai nói đúng 1 giờ gặp ở blue?"
tôi nhướng mày ngó Joslin.
"đừng nhìn tao, chelsea đó. Gáng đợi chút đi, nó nói có chuyện quan trọng tuyên bố."
"mỗi tháng đóng tiền cell phone là để dùng. nói qua phone không được sao? tránh lãng phí tiền."
"sao mày cheap vậy?"
"Tao không biết, lát chelsea phải bao chầu này."
Vưà dứt câu Chelsea đi vào quán và bên cạnh là........ Oh my god!!! anh chàng tôi gặp ở park. Đã mấy tháng trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ mặt anh ta như in (để lại ấn tượng khá sâu sắc) và theo sau họ là 2 anh chàng khác. Có thể thấy những cặp mắt trong quán đang nhìn về phía họ. Chelsea đã đẹp, 3 anh chàng đi cạnh lại càng đẹp hơn.
Trong vài phút tôi ngớ người ra nhìn họ.
"đi trễ là sở thích của mày à?"
Mặc kệ những anh chàng đẹp trai lạ mặt Joslin hỏi Chelsea.
"đâu có, taị phải qua nhà Jinx nên tới trễ."
"Jinx?"
"để tao giới thiệu. đây là Kame Zhen."
Chelsea chỉ tay về phía anh chàng tóc nâu đậm, có đôi mắt 1 mí và gương mặt thật baby nhìn khá đáng yêu.
"đây là Chad Song Suk"
Nhỏ chuyển sang anh chàng tóc đen để mái dài chạm mắt, và gương mặt lạnh lùng đầy nét lãng tử.
"còn đây là my special one. Jinx Hideki. bạn trai mới của tao."
Bạn trai? anh chàng tôi gặp ở park là bạn trai Chelsea? con nhỏ có tài ghê, đẹp trai như Jinx cũng bị cua dính. Mà khoan có chút vấn đề.
Tôi kéo Chelsea về phía mình, ghé vào tai nó.
"còn bạn trai cũ thì sao?"
"mai chia tay."
nhỏ cười hều.
"Jinx không như những tên khác. Khó khăn lắm tao mới cua đến tay."
Thiệt tình con này chẳng ra làm sao. tình cảm của nó cứ như cho không bán không vậy. Thây đổi liên tục, chẳng biết bao chàng đã đau khổ vì cái gọi là fun factor của nó.
"mình đã gặp đúng không? ở công viên đó."
Jinx nhìn tôi đoán 1 cách mơ hồ.
"yeh." ======>>>> cười trong ngạc nhiên.
Anh chàng này nhớ dai nhĩ? mà tôi cũng nhớ anh ta thôi.
"hai người quen nhau à?"
Chelsea thắc mắc.
"uh, có gặp 1 lần ở công viên gần University of Phoenix."
"vậy cũng không lạ. Jinx học ở đó mà."
anh ta học ở Phoenix? trường mà tôi không vào được?? ======>>> buồn 5 phút + chút tự ti.
"wow, Jinx giỏi thiệt. Leah đã thi rớt ở kỳ exam."
Joslin phán.
Tôi líếc nó bằng nửa con mắt. Phải chi chuyện tốt khoe khoan không nói đằng này lại.........
"có ai muốn đặc phòng riêng không? ở đó yên tĩnh có cả karaoke."
Kame lên tiếng.
"lúc nãy có hỏi nhưng đã hết phòng."
Tôi đáp.
Kame cười, gương mặt baby trở nên rạng ngời.
"chẳng có chuyện không còn phòng cho mình."
Kame quắt tay gọi người manager đến.
"tôi cần 1 phòng karaoke."
"dạ, mời cậu theo tôi."
người manager liền dẫn đường.
thế sao lúc nãy họ bảo là không có? chẳng lẽ sợ tôi với Joslin không tiền trả? ở mỹ cũng có vụ nhìn bề ngoài đánh giá con người à?
Nhìn gương mặt confuse của tôi Chelsea liền giải thích.
"quán nước này của gia đình Kame."
"thiệt sao?"
"uh, họ còn nhiều quán khác nằm trong tiểu bang."
"có vẻ giàu nhỉ. Hắn người trung quốc phải không?"
"uhm, nhưng sinh đẻ ở mỹ."
Chapter 3
Chúng tôi ngồi vào 1 dãy sofa nằm dọc theo chiếc bàn tròn giữa phòng.
"cho hỏi mọi người dùng gì?"
người manager cầm cây viết và quyển note book nhỏ trên tay.
"1 ly tropical milk tea." ====>>> Kame
"anh uống lavender đúng không?"
Chelsea hỏi Jinx rồi quay sang người manager.
"2 ly lavender."
"1 ly rose merry." ====>> Chad
"xin lỗi nhưng tôi có thể xem ID của cậu không?....... loại thức uống này chứa alcohol."
"ông mới đến làm sao? Chad là bạn tôi dĩ nhiên phải hơn 21 tuổi."
Kame lên tiếng.
"cậu hơn 21 tuổi?"
rõ ràng ông ta không nhận ra kame hơn 21 tuổi. Nếu là tôi cũng sẽ kame chỉ 18, 19 mà thôi.
"đã 22 rồi ông ạ mà dù không phải thì cứ bán. có vấn đề gì sao?"
Kame đáp.
"dạ không."
"ở đây có gì ngon?"
Joslin hỏi.
"rất nhiều, dường như khách rất thích những thứ chứa taro và green tea."
"vậy cho tôi 1 ly taro green tea."
Chad vội ngăn.
"taro và green tea thì ngon nhưng pha chung uống thật tệ."
"nên uống gì đây?"
Joslin hỏi thêm.
"thử blue mix đi. chỉ có bán ở Blue."
"vậy cho tôi 1 ly blue mix."
"blue mix chứa alcohol."
người manager e dè.
Đúng là Joslin chỉ 19, luật phải 21 mới được.
"lại có vấn đề à?"
Kame dằn mặt.
Đến phiên tôi chẳng biết nên gọi gì. Đây là lần đầu tới quán, cũng muốn thử blue mix nhưng tuân theo luật vẫn tốt hơn. Có chuyện gì ba mẹ sẽ chém bay đầu tôi >_________<
"ngoại trừ blue mix còn gì ngon mà không chứa alcohol không?"
"Milky Dream, loại đó chỉ chứa honey, sữa, và chanh. Dễ uống, có vị chua ngọt lại tốt cho cơ thể."
Jinx đáp.
"vậy 1 ly milky dream làm ơn."
"Jinx, anh là người hàn quốc à?'
Joslin chợt hỏi.
"không, người nhật. còn 3 người là việt cả sao?"
"uhm."
chelsea đáp.
"còn chad?"
tôi thấy anh chàng này có vẻ im lặng. Từ đầu đến giờ anh ta chưa nói lấy 3 câu.
"chad mới là người đại hàn."
Jinx đáp.
Chúng tôi ngồi đó trò chuyện, uống nước, và ca vài bản đến khoảng 5 giờ chiều thì về.
Chad và Kame có chuyện bận nên Jinx đưa cả chelsea, Joslin, và tôi về.
Để thuận đường Jinx drop chelsea xuống trước rồi đến Joslin và sau cùng là tôi.
Khi chỉ còn mỗi tôi và Jinx trên xe đột nhiên tim tôi đập liên hồi. Dù sao cũng chỉ vừa quen biết, tôi chẳng muốn làm phiền người khác tí nào, nhất là những người bạn trai của chelsea, những tên công tử (coi mình như trời).
"tới cua kế tiếp quẹo trái hay phải?"
Jinx lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng.
"anh có GPS mà sao còn hỏi?"
"hỏi để em trả lời. Cứ ngồi yên vậy à?"
"oh, xin lỗi, tại......"
thường ngày tôi nói nhiều lắm sao hôm nay lục tung óc chẳng moi ra 1 câu.
"êh, anh đi lộn rồi. Khúc này quẹo phải."
"quẹo phải về nhà em, quẹo trái ra bờ hồ."
Jinx mỉm cười.
"ra bờ hồ? chi? năm giờ mấy rồi."
"muốn hóng gió. đi 1 mình buồn."
"sao không rủ chelsea hay Kame hoặc chad gì đó?"
"nhà em gần tiện."
"6 giờ ra ngoải chỉ có hứng gió tây bắc rồi chết cứng."
Jinx phá ra cười.
"đảm bảo không. Nếu em chết Chelsea sẽ giết anh."
................................................................................................
Cho comment nghen
