Tôi rất cần một lời an ủi một cái chia sẻ, cho dù đó là ai là người thế nào. Với tôi bây giờ tất cả chỉ có thế thôi. Tôi vô vọng quá! Nếu tôi là một người con gái thì chắc tôi đã tìm đến cái chết. Tôi đã 25t, tôi cũng như bao người khác, cũng có một ngôi nhà, một gia đình, cha mẹ đầy đủ, nhưng trong tôi giờ này thì chẳng còn gì cả và những mong ước của tôi mãi mãi cũng chẳng thành đc. Tôi hận cha mẹ tôi đến tận xương tủy, tôi thà bất hiểu để người đời nguyền rủa tôi suốt đời, còn hơn tôi phải sống như thế này, nhưng tâm tôi lại không cho phép mình làm như vậy. Đến giờ tôi vẫn ko ngờ là tôi bị đối xử tệ bạc đến vậy. Quá khứ, cuộc sống tuổi thơ của tôi đã bao nhiêu cực nhọc, tôi vẫn nhớ nhưng tôi ko thể oán trách cha mẹ tôi được vì mỗi nhà mỗi cảnh vì số phận mỗi người là thế. Cha mẹ tôi chỉ cho tôi học hết cấp II, cho đến giờ tôi vẫn hoài nghi vì ý nghĩ đó của họ, dĩ nhiên ko phải là điều kiện kinh tế. Lớn lên tôi đã tự xin đi học nghề, nhưng học xong cái nghề điện tôi mới biết là ko phù hợp với một thân người nhỏ và căn bệnh tim của tôi. Và mọi cố gắng tôi cũng dc có dc một việc làm tốt hơn, kỉ thuật viên tin học nhưng cũng chỉ là học nghề ở một cty mà thôi, tôi hãnh diện với điều đó, nhưng cũng ko mấy dễ dàng với cái xã hội này, bằng cấp là trên hết. Và thế là tôi lại lận đận. Khi tôi đã mất việc làm thì cha mẹ tôi lại nhìn tôi một con mắt khác, hất hủi tôi từng chút một, cho là một kẻ ăn ko ngồi rồi, ăn bám người khác, nhưng sự thật là tôi ko sài đến một đồng bạc của họ, tồi tệ hơn họ mắng tôi là đồ vô học, nhưng ít ra họ cũng phải nghĩ lúc trước họ ko cho tôi học đến nơi đến chốn, mà đâu phải là tôi ko mún học, để rồi bây giờ tôi có nghề ko ra nghề, ngỗng ko ra ngỗng và còn phải chịu đựng mọi thứ. Tôi cũng đã chọn giải pháp ra đi, nhưng tôi đi đâu bây giờ. Đến giờ là hơn 14 tháng trôi qua, từng ngày với tôi như trong ngục. Tôi phải làm gì đây, bạn bè tôi thì mỗi người mỗi nơi. Tôi chẳng biết nói cùng ai nữa. Tôi chỉ ước sao tôi có một cha mẹ thứ 2, là anh hay chị là bạn hay là gì thì tôi cũng rất cần để tôi làm chỗ dựa tinh thần cho tôi những ngày sau. Tôi đã biết trang web này rất lâu, chuyên mục này tôi thấy rất có ý nghĩa. Qua đây tôi rất mong nhận dc lời động viên của các bạn các anh chị, cô chú.
