Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Những Bài Thơ Tôi Yêu Thích
VietLove > Vườn Thơ > Thơ Sưu Tầm
Em Từ Đâu




Thất Tình Ca

Yêu em là chuyện tình cờ
Mất em thêm một tình cờ thứ hai
Cả ngày ngồi nhậu lai rai
Thấy ta xứng đáng được hai tình cờ

Mừng ta còn được thất tình
Y như thuở mới vươn mình mười lăm
Bây giờ thơ thế dao găm
Đâm em chí tử đâm nhầm cả ta

Bất tài nên chỉ làm thơ
Làm thơ trị bệnh vu vơ thất tình
Xơ rơ nhớ bóng nhớ hình
Cho thơ lãnh đủ trăm hình phạt em

Lâu nay thân mật nói cười
Đi về coi bộ ngọt bùi thiết tha
Không ngờ ta chỉ là hoa
Cho em làm dáng kiêu sa một thời

Để coi cái bệnh thất tình
Đang đà tái phát hành mình ra sao
Bây giờ bản lĩnh đã cao
Cùng lắm như thuở dật dờ biết yêu

Đời ta rực rỡ mấy thời
Ở truồng cắp sách chơi bời yêu em
Trội hơn bốn thuở kể trên
Thất tình lộng lẫy chênh vênh một thời

Được thêm một chuyến thất tình
Cảm ơn em lượng sức mình bỏ ta
Thế là vườn tược thi ca
Sum xuê thêm nụ xót xa tuyệt vời

Thất tình quả thật mau già
Ta trông ta chẳng giống ta chút nào
Giống y một gã côn đồ
Muốn nhai muốn nuốt em vào trái tim

Đêm nay em ngủ một mình
Còn ta vẫn ngủ với hình bóng em
Quờ tay ôm gái gối mềm
Mê man hôn cánh tay mình mê man

Em cười cợt đã đời chưa
Tự nhiên tiếp tục chẳng ăn thua gì
Vui em ở buồn em đi
Lòng ta chẳng sứt mẻ gì bóng em

Luân Hoán


Em Từ Đâu




U Tình

Anh biết em từ độ
Em mới tuổi mười hai
Anh yêu em từ thuở
Em còn tóc xõa vai

Tháng ngày đi mau quá
Chốc đã sáu năm trời
Tình anh vẫn chưa hiểu
"Chưa" là "không" em ơi

Em vẫn tin anh lắm
Em vẫn mến anh nhiều
Nhưng em tin em mến
Đâu phải là em yêu

Trái tim hờ hững ấy
Đâu thổn thức vì anh
Anh cũng không hề chịu
Van xin một ái tình

Cho nên dòng lệ tủi
Thấm ướt những trang đời
Xóa nhòa hy vọng cũ
Hoen ố cả ngày mai

Lòng anh dần uống cạn
Đến giọt cuối yêu đương
Chỉ còn của dĩ vãng
Một dư vị chán chường

Hôm qua tình đã chết
Anh đã chôn nó rồi
Anh khóc vì chôn nó
Là chôn cả một đời

Nhưng anh không đào huyệt
Không vùi đất như ai
Cũng không mua vải liệm
Cũng không mua quan tài

Anh chỉ đem chôn nó
Với nỗi niềm chua cay
Từng mảnh từng mảnh một
Trong mấy vần thơ đây

Rồi một chiều xuân thắm
Say hạnh phúc lứa đôi
Vô tình em có nhớ
Đến người cũ xa xôi

Mong em thu nhặt giúp
Đôi tay dù hững hờ
Mong em vì hắn lượm
Những mảnh tình bơ vơ

Chắp lại và thương xót
Dành cho một nấm mồ
Ở nơi dù hẹp nhất
Của lòng em say sưa



Vũ Hoàng Chương



Em Từ Đâu



Những bài nhớ nhung. 1

Em như con chó giữ nhà
Tôi như kẻ trộm thụt ra thụt vào
Trời đêm nay không có sao
Tôi lần mò đến hàng rào nhìn em

Em lơ láo đứng trước thềm
Không ho một tiếng cho đêm bớt buồn

Trái tim tôi, có bất lương ?
Đập thình thịch đợi em vươn vai chào
Mắt em hướng những phương nào
Đã nhìn rõ mặt tôi đào hoa chưa

Chia tay em mới hồi trưa
Đã dài như thể mùa mưa tháng mười
Đứng, nghe em rúc rích cười
Ngồi, nghe em thỏ thẻ lời vu vơ

Đêm mênh mông lặng như tờ
Nghe em ú ớ ngủ mơ trong mùng
Cái mền chưa thể đắp chung
Nhưng trong cái nhớ có cùng cả hai

Ơi em mắt ướt mi dài
Nhớ nhau, hôn nhé thơm bài ca dao


luân hoán


Em Từ Đâu



Một chiếu

Xin vợ dăm cents lẻ
Dồn mua bia uống chơi
Một mình ta một chiếu
Xem ra vẫn thảnh thơi

Bia chua hay bia đắng
Nốc cạn cái cuộc đời
Tại sao em đập chén
Trong hồn ta em ơi

Rảnh rỗi sao không viết
Ngơ ngác cõi quê người
Tiến lên thì bất lực
Ngó lại hết đường lui

Cái cần ta không đạt
Cái đạt người không cần
Lỡ tay đời thầy thợ
Ước gì mọc lại chân

Thì thôi, thôi cứ uống
Không say thì gỉa say
Hết bia còn nước lã
Chơi cho đời biết tay


Luân Hoán


Em Từ Đâu




Hằng ngày qua chợ cây me
Hình như tôi vẫn được nghe em cười
Khúc kha khúc khích thật vui
Em cười lựng lựng cười là diễu ai

Cặp chân tôi có hơi dài
Nhưng sao quắn quíu bước hoài chẳng xa
Không chừng nhà nọ có ma
Có hương ký ảo khiến ta khác thường

Mặt mày ngây dại dễ thương
Mà trong lòng đã bất lương đâm cành
Cây me Hoàng Diệu quá xanh
Mỗi ngày đành phải loanh quanh mấy vòng

Tinh ranh hỏi lá viễn vông
Này anh bạn trẻ phải lòng ai chăng ?
Giật mình ta hỏi ta rằng
Đã mê con bé khểnh răng hay cười

Từ thơ bén đến văn xuôi
Thất tình từ thưở mô rồi chẳng hay
Lá me bay lá me bay
Cái chợ chồm hổm vẫn lầy lội mưa

Nghĩ hoài không nhớ chuyện xưa
Cái hồi kết thúc đẩy đưa thế nào
Hình như chỉ tội dòng thơ
Còn chàng và ả lẳng lơ kìa thì....

Luân Hoán





Em Từ Đâu




Những bóng người trên sân ga
Nguyễn Bính


Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

Có lần tôi thấy hai cô gái
áp má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
"Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở trên toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.

Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn đưa nhau bóng chạy dài
Chị mở khǎn giầu anh thắt lại:
"Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi."

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tầu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân li.

Những chiếc khǎn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt tìm đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?




Em Từ Đâu



Vu Vơ


Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi đến những ga
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa

Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vương víu trong hơi máy
Mấy chia toa đầu nặng khổ đau

Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê
Lâu lâu còi rúc nghe rên rỉ
Lòng của người đi réo kẻ về

Kẻ về không nối bước vương vương
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương .

Tế Hanh


Em Từ Đâu



Chỉ Có Mấy Lời Thôi

Chỉ có mấy lời thôi
Mà anh loanh quanh mãi
Nhà em gần ngay đấy
Anh tưởng chừng rất xa

Ngày đến rồi ngày qua
Chợt một lần định nói
Lại thấy mình quá vội
Đã biết em thế nào

Em ra rồi lại vào
Cứ như là giễu cợ
Mà anh thì sốt ruột
Có gì chưa em ơi

Tháng ngày cứ dần trôi
Chưa một lần nói được
Cái lời nằm trong ngực
Ngay giữa trái tìm mình

Trách em cứ vô tình
Để anh lần lữa mãi
Đã bao lần định nói
Nhưng ngập ngừng... lại thôi

Trái cây đã vàng tươi
Còn giấu nhiều bí mật
Bao người qua ngửa mặt
Cứ chăm chăm ngó nhìn

Mấy lời cứ nằm im
Chờ một lần được nói
Anh như kẻ thất bại
Xây xát hết mặt mày!

Vì tình leo mút cây
Trái vẫn cành xa nhất
Đất níu anh xuống đất
Để trái cứ chờn vờn

Anh có nói gì hơn
Bao nhiêu lần định nói
Anh yêu em ! Chỉ vậy.
Mà nói xong - nhẹ người !


Lê Lâm


Em Từ Đâu


Thiếu Nữ

Cô gái ơi, anh nhớ em !!!
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai
...
Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài
...

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi

Bùi Chí Vinh



Em Từ Đâu




Một mùa đông - Bài 1


Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Giời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi;
Qua rồi muà ân ái:
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau và lệ ứa
Một ngày một cách xa.

Đây là giải Ngân hà
Anh là chim Ô thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua.

Để mặc anh đau khổ
Ái ân, giờ tận số
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng.

Lưu Trọng Lư


Em Từ Đâu


Kiếp Sau

Đêm qua em nằm mơ
Mẹ đem em gả chồng
Cho một chàng thi sĩ
Số chàng rất long đong

Hai vợ chồng làm thơ
Trong một gian lều cỏ
Mái dột mái cứ dột
Làm thơ vẫn làm thơ

Thơ chàng dán trên vách
Thơ em che trời mưa
Một đàn con tám đứa
Lớn lên chỉ mê thơ

Ngoài vườn đầy hoa nở
Trong lòng ngập mộng mơ
Cửa lều thường không khép
Nên Xuân đến bốn mùa

Mặc người đời mua bán
Mặc cuộc đời hơn thua
Cả nhà làm thi sĩ
Nên nghèo xác nghèo xơ

Em cầu cùng thượng đế
Kiếp sau có lấy chồng
Xin lấy chàng thi sĩ
Dầu biết chàng tay không...

Trần Mộng Tú


Em Từ Đâu


Quà Tặng Trong Chiến Tranh


Em tặng anh hoa hồng
Chôn trong lòng huyệt mới
Em tặng anh áo cưới
Phủ trên nấm mộ xanh

Anh tặng em bội tinh
Kèm với ngôi sao bạc
Chiếc hoa mai màu vàng
Chưa đeo còn sáng bóng

Em tặng anh tuổi ngọc
Của những ngày yêu nhau
Đã chết ngay từ lúc
Em nhận được tin sầu

Anh tặng em mùi máu
Trên áo trận sa trường
Máu anh và máu địch
Xin em cùng xót thương

Em tặng anh mây vương
Mắt em ngày tháng hạ
Em tặng anh đông giá
Giữa tuổi xuân cuộc đời

Anh tặng môi không cười
Anh tặng tay không nắm
Anh tặng mắt không nhìn
Một hình hài bất động

Anh muôn vàn tạ lỗi
Xin hẹn em kiếp sau
Mảnh đạn này em giữ
Làm di vật tìm nhau .

Trần Mộng Tú


Em Từ Đâu



Tiếng Thu

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ?

Lưu Trọng Lư



Em Từ Đâu



Tặng


Đêm qua, ta gục đầu lên sách,
Mộng thấy hồn đau thổn thức buồn,
Ta chợt nhớ ra ngày viễn cách,
Là ngày... em sẽ xa ta luôn.

Mai mốt, mây thu lạc cuối trời,
Tình thu khôn chết, nhớ khôn nguôi,
Quỳ bên chồng giấy chưa thành Sách,
Ta sẽ kêu thầm:"Em gái ôi!..."

Ngực nghe đau nhói buổi chia ly,
Ta khóc đi ta chẳng nghĩa gì.
Một thoáng hoa bay, vài giãi nắng,
Đã tàn chầm chậm kiếp thơ đi.

Từ xưa ta đã hẹn ta rồi
Xuân sắc xa nhìn lưu luyến thôi.
Mà bạn, chỉ nên là bạn mãi
Đừng vương hoa bướm, lụy cho đời.

Vẫn tưởng em là bạn của ta,
Xuân về lạnh lẽo giống xuân qua
Vui chân theo dõi đường mong ước,
Ta giật mình hay: lệ đã nhòa.

Em sẽ đi và ta sẽ đi,
Mai này ta chết giữa chia ly....
- Mây nam nếu lạc về phương bắc
Xin nhớ đi thơ chẳng nghĩa gì

Hồ Dzếnh


Em Từ Đâu

Đôi Dép


Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...

Cuộc đời ta mãi mãi chẳng lìa xa
Mất một chiếc chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi góc xó tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu .

Nguyễn Trung Kiên


Em Từ Đâu



Nụ Cười Thương Nhớ


Thu về, em đã gặp thu chưa ?
Giải nước trường giang lạnh mấy bờ ?
Thoảng bóng hoa buồn in lối cũ,
Dặm đường mơ tưởng bước em xưa .

Tôi mải tìm thu mấy bữa nay,
Mới nên sầu mộng, nhớ nhung này .
Tưởng trong thao thức, lòng giăng gió
Đều nói cùng em: Yêu lắm thay!

Từ trái đồi xanh, xanh mãi đâu
Trở về đồng nội ngát ưu sầu,
Hương thơm ngây ngất, hồn hoa cỏ
Hằng viễn hoài em xa cách lâu .

Mảng nhớ mong em, rừng đã vàng,
Dáng chiều giục giã cửa đài trang.
Cảm thương nhan sắc, mờ thu thủy,
Phơ phất trùng dương khói ải quan.

Nước buồn cũng bởi mắt em xanh,
Hồ biển rưng rưng biếc mấy thành?
Em tự phương trời, thu gởi lại
Nụ cười thương nhớ, nét đan thanh.

Đinh Hùng




Em Từ Đâu


Đắng Cay


Vui không dám vui nhiều
Miệng cười như thể miếu!
Lo lắng nỗi đìu hiu
Vấn vương người yểu điệu

Đau buồn che giấu lệ
Ta có thở than đâu
Em xinh tươi như thế
Ai nỡ sẽ chia sầu?

Một lời em nói vội
Một bước em đi nhanh,
Ta tưởng chừng thế giới
Sụp đổ vỡ tan tành.

Quen biết, vẫn cô đơn,
Lứa đôi thêm tẻ lạnh
Ta ôm chịu tủi hờn,
Chết dần lòng kiêu hãnh.

Bấy lâu ta vẫn ngỡ
Đi kiếm chút êm đềm
Nay lòng tan nát vỡ
Đau đớn quá đi em!

Tế Hanh



Em Từ Đâu


Ngày qua ngày


Phải chi có con kiến
Hay một hai con ruồi
Ngồi nhìn chơi đỡ nhớ
Đỡ lẩn thẩn ngược xuôi

Ra đường mặt ngơ ngác
Về nhà ngồi buồn xo
Đắp mền nằm nghe nhạc
Trong bụng đầy âu lo

Thơ người đọc không nổi
Thơ ta, ồ dở òm
Hình ảnh thô, từ mộc
Quờ quạng mãi phát nhàm

Cúi đầu hoài đất mỏi
Ngẩng mặt mây ủ ê
Không người mà nghe gọi
Ừ, thì mai ta về

Ước chi có con muỗi
Cho hút bớt máu buồn
Ước chi ai gõ cửa
Ta tặng đời ta luôn

Bạn ,thằng vừa được job
Tối mặt mũi kiếm tiền
Đôi ba thằng lay off
Lang thang làm thánh hiền

Thùng thư ngày ngày rỗng
Bóng mẹ mờ mịt mờ
Nửa đêm mơ giài phóng
Thở dài đến bao giờ ?

Ngày qua ngày nhai lại
Cơm thịt nuốt không vô
Ngọn cây sầu xanh mãi
Chùn bước đời ngựa ô

Luân Hoán

Em Từ Đâu


Lá Tương Tư


Sáng nay anh thấy mộng rất đâỳ
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay ?

Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trời
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cươì trong miệng ai

Sáng nay anh thấy mưa rất dài
Mưa từ quá khứ tới tương lai
Mưa trong cõi vắng anh ngồi đợi
Mưa ngập ngừng chân bé cõi ngoài

Sáng nay anh thấy một cánh diều
Mang tiếng cười ai vút lên cao
Anh vội xếp lòng thành đôi cánh
Ước đươc làm chim để bay theo

Sáng nay anh thấy một trời hương
Hương dâng lụt lội cả tâm hồn
Ô hay ! mắt bé là thuyền giấy
Vưà chở Thu về đậu bến hương

Theo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tớí
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong

Quàng lên vai bé một giòng sông
Mênh mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái
Sông chở phù sa ươm mắt trong

Vẽ lên trán bé những ngày mưa
Khăn quàng áo lụa dài rất thơ
Đôi bàn tay yếu như lá cỏ
Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa

Gắn giữa môi bé một măt trời
Đỏ chùm mộng chín tuổi lên mươì
Cùng bâng khuâng nhớ năm mươì bảy
Và nụ hôn tròn thơm ô mai

Thổi vào lòng bé một tiếng đàn
Anh nghe chầm chậm bước Xuân sang
Những đường tơ nõn rung như nắng
Thứ nắng không màu nhưng rất nhung

Lăn vào hồn bé một cỗ xe
Hai con ngựa trắng bước trong mê
Nhạc vàng khuya rộn đôi vòng ngọc
Nhủ bé rằng anh sẽ trở về .

Mường Mán




This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.