Những người tị nạn KHÍ HẬU
François Pesant
L'actualité 1er Decembre 2008 pp 53 - 55
Các chuyên gia tiên đoán hiện tượng quả đất nóng dần lên sẽ gây ra cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất mà loài người phải đối mặt trong thế kỷ này. Nó đã bắt đầu ở Ấn độ ...
Kashmiri, bây giờ vừa trên bốn mươi, chỉ mới là một thiếu niên khi cuộc chạy trốn bắt đầu. "Chúng tôi chẳng có gì để ăn, cũng không có việc làm. Khô hạn cứ lặp đi lặp lại làm cho đất cằn không canh tác được nữa. Chúng tôi phải bỏ đi."
Ngồi trên chiếc giường gỗ, món đồ duy nhất trong túp lều một chiều 3 thước, một chiều bốn thước, ông ở chung với vợ và hai đứa con gái, Kashmiri kể lại, bằng một loại tiếng Anh mang đậm màu Hindi, rằng trước đây gia đình ông có một khoảnh đất nhỏ trong vùng sa mạc Thar, ở Rajasthan, một bang miền đông Ấn độ. Từ nhiều đời nay, cây barja (kê, cao lương) và một số rau cải mọc được ở đây nuôi sống người dân.
Hơn 25 năm trước đây, vào thời mà thuật ngữ "tỵ nạn môi sinh" mới được đặt ra, bố của Kashmiri là người đầu tiên trong tộc phải bỏ lại mảnh đất của mình. Gia đình ông sống lây lất vài năm ở vùng Pendjab kề bên, cố kiếm sống bằng các việc làm tạm bợ, cuối cùng rớt vào trại Churan Khad ở Himachal Pradesh, một bang phía bắc. Nằm kế bờ sông chỉ cách Dharamsala khoảng 30 phút đi bộ, lúc đó trại này chỉ có khoảng 10 lều.
Kashmiri và gia đình, cũng như đa số 250 hộ dân cư ngày nay sống ở Churan Khad, là những người mà người ta gọi là "dân tỵ nạn môi sinh" - một thân phận không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Các yếu tố con người và thiên nhiên hợp lại làm cho môi sinh bị hủy hoại tới mức họ bắt buộc phải bỏ đi nơi khác để sinh sống. Tị nạn ở ngay trong đất nước của mình.
Theo một số chuyên gia, họ là các nạn nhân vô danh của một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng mà thế giới phải đương đầu trong thế kỷ này.
Theo các nguồn tin, con số tổng cộng là từ 30 đến 40 triệu người trên toàn quả địa cầu, nghĩa là nhiều hơn số dân tỵ nạn "bình thường" - các nạn nhân chiến tranh, tranh chấp giữa các chủng tộc và đàn áp chính trị. Và con số có thể tăng lên đến 250 triệu vào năm 2050, theo Norman Myers, chuyên gia về tị nạn môi sinh ở trường đại học Oxford.
Viện Khí Hậu, trung tâm nghiên cứu về các biến đổi khí hậu ở Washington, dự đoán tiến trình sa mạc hóa, nguyên nhân chính làm dân chúng phải di cư, sẽ tăng mạnh trong các thập kỷ sắp tới. Cả 1 tỷ người bị đe dọa, trong đó 300 triệu là ở Ấn độ. Theo Liên Hiệp Quốc, tiến trình này có nguy cơ làm tàn hại tới gần một phần ba diện tích đất trồng trọt trên hành tinh và hơn một nửa đất của Ấn độ. Tất cả mọi vùng trên quả đất đều bị ảnh hưởng. Nhưng người nghèo ở các nước đang phát triển là những nạn nhân đầu tiên.
Ngược lại với thiên tai - như sóng thần ở đông nam Á hay lốc xoáy Nargis làm tàn hại Miến Điện -, các thảm họa làm hàng triệu người phải tị nạn trong vòng một vài phút, tiến trình sa mạc hóa diễn ra chậm chạp, ít gây chấn động. Các hậu quả cũng thảm hại như vậy, nếu không trầm trọng hơn, nhưng chúng không được các phương tiện truyền thông cũng như cộng đồng quốc tế để ý tới, cũng như sự thông cảm của dân chúng.
Khi tôi làm bài tường thuật này, một số lớn người Ấn giàu có hỏi tôi chụp ảnh cái vùng bị bỏ rơi này làm gì. "Ông còn muốn chỉ ra là Ấn độ vẫn còn nghèo, lạc hậu và kém phát triển hay sao?" Những dân di cư này là sự nhục nhã cho đất nước Ấn độ đang phát triển với tốc độ kinh khủng - nhưng không làm giàu cho tất cả mọi người.
Với những chiếc lều bằng polythène màu đen ở bờ sông bị ô nhiễm, các vấn đề vệ sinh, không có nước uống và điện, Churan Khad có đầy đủ mọi vẻ của một trại tị nạn. Chỉ khác là chung quanh không có xe cứu trợ nhân đạo cũng không có các dấu hiệu của Liên Hiệp Quốc, của hội Hồng Thập Tự hay của hiệp hội Bác Sĩ Không Biên Giới. Cái định nghĩa ghi trong công ước về người tị nạn, được Liên Hiệp Quốc chấp nhận năm 1951 loại bỏ người di dân vì môi sinh ra khỏi vòng cứu trợ nhân đạo quốc tế.
Chỉ có cách thừa nhận con số hàng chục triệu người này, Liên Hiệp Quốc mới làm cho họ có thể được chấp nhận với tư cách là người tị nạn vào các nước đã ký công ước Genève, như Canada chẳng hạn. Nhưng mà các nước này cũng đã giới hạn số dân nhập cư loại này. Và họ đặt câu hỏi tại sao Ấn độ không tự giải quyết lấy dân tị nạn của mình !
Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về tị nạn khó khăn lắm mới giải quyết được các nhu cầu về tị nạn loại bình thường, với ngân sách 1,6 tỷ dollard. Việc chấp nhận dân tị nạn môi sinh làm tăng hơn gấp đôi số người cần được giúp đỡ. Không có cách đơn giản nào có thể giải quyết được vấn đề. Và các chuyên gia cũng không đồng ý với nhau về vấn đề này.