Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: TÌNH YÊU ƠI..., VẪN ĐỢI...
VietLove > Thư Viện Truyện > Truyện Ngắn
DoxuanNguyen
TÌNH YÊU ƠI..., VẪN ĐỢI...

CHIÊU HOÀNG

Con bé đã bắt đầu sắm nắm chờ ngoài cửa. Nhưng người đàn ông vẫn còn chần chừ chưa muốn đi. Nó sốt ruột lắm, chẳng hiểu Bố làm gì trong ấy mà lâu thế? Nó chỉ sợ đi trễ không kịp coi pháo bông họ đốt tối nay. Nó vừa kiễng chân, cố mở khóa xích phía trên núm cửa, vừa gọi lớn:

- Bố ơi, đi chưa?

Người đàn ông vẫn còn nằm kềnh trên giường, nghe tiếng con, chàng nhìn qua khung cửa sổ. Tuy đã hơn bảy giờ tối mà trời vẫn còn sáng bảnh, phải hơn một tiếng nữa họ mới bắt đầu đốt. Nhưng Bé thì không thể chờ đợi lâu thêm, nó tự ý đi lấy một cái váy đầm xoè bắt chàng mặc vào cho nó, rồi lon ton đi kiếm đôi giầy nhung đen. Chàng ngồi nhỏm dậy khi nghe con bé gọi:

- Còn sớm lắm. Bé vào đây cái đã... Vào đây, Bố bảo...

Con bé buông nắm cửa chạy vào. Nó đứng giữa ngưỡng cửa phòng chàng, nói bằng một giọng nghiêm trọng:

- Mình phải đi bây giờ..

Chàng hỏi lại cũng bằng một giọng rất... nghiêm chỉnh:

- Tại sao?

- Bé sợ họ đốt hết pháo bông....

- Nhưng trời còn sáng lắm. Phải đợi đến tối họ mới đốt - Vỗ hai bàn tay vào nhau - Nào, lại đây với Bố đã....

Nhưng con bé lằng nhằng không chịu:

- Không. Bé không muốn Bố ôm Bé đâu. Sợ nát áo mà!!

Người đàn ông nhìn con. Nó bé nhỏ quá trong chiếc áo đầm xoè, chỉ thấy một cái đầu bé cỏn con và 2 cẳng chân gầy guộc thò ra ngoài áo. Chàng có cảm tưởng con mình đang bị lấp trong đám vải. Giá nàng đừng bỏ đi, chắc có lẽ con bé sẽ hạnh phúc, sung sướng và đầy đủ hơn. Sự bỏ đi của nàng là cả một sự mất mát to lớn quá, nó để lại chàng một đời sống khập khễnh đầy thương nhớ. Tựa như con chim bị gẫy một chiếc cánh thì chỉ còn là một con chim què, dẫu chàng có cố gắng bù đắp thế nào cho con thì cũng vẫn bị thiếu sót...

Nhưng con bé thì vẫn hồn nhiên trong sự nuôi nấng vụng về của chàng. Nó lớn rất chậm. Chẳng hiểu vì chàng không biết cách nuôi con hay vì nó biếng ăn. Một đôi lần nó có hỏi về Mẹ. Chảng chỉ trả lời một cách mơ hồ:

"Mẹ con đi đến một miền xa lắm. Bố đoán, chắc nơi đó làm cho Mẹ con rất hạnh phúc..."

"Thế tại sao Mẹ không rủ Bố con mình đi theo hả Bố? "

" Ờ... bố cũng không biết Bé ạ.."

Cứ thế. Hai bố con nương nhau đi trên đường đời chênh vênh. Riết rồi cũng quen. Mọi vết thương theo thời gian rồi cũng phải lành. Nhưng vẫn để lại trong tâm chàng vết thẹo mà thỉnh thoảng nỗi nhớ và cơn đau lại thấp thoáng hiện về. Như hôm nay, nhìn con bé xúng xính trong chiếc áo đầm, chàng thấy nó có cái tính "điệu" giống nàng lắm. Nàng cũng điệu, rất ngây thơ và non dạ. Có thể vì sự non dạ ấy mà nàng đã quyết định bỏ đi...

Con bé dẫm chân bành bạch xuống đất, giục giã:

- Bố ơi... Đi chưa?

Chàng nhanh nhẹn nhảy phóc xuống giường, vừa thay chiếc quần jean, vừa bảo con:

- Dì Hạnh chưa tới mà. Chẳng nhẽ mình bỏ Dì ở nhà à?

- Thì Bố gọi cho Dì đi...

- Được... được...

Chàng vừa nói thì có tiếng chuông gọi cửa. Con Bé le te chạy đi rồi nói với:

- Dì Hạnh tới rồi kìa...

Chàng vội lấy chân đá cánh cửa phòng. Cởi áo, chọn một chiếc sơ-mi trắng. Nàng rất thích chàng mặc quần jean và áo trắng. Có lần nàng mua về mấy bộ giống nhau bảo rằng "Anh có thể thay đổi cả tuần mới phải đem giặt". Nhưng giờ nàng không còn nữa, chàng đâm ra lười biếng, có thể mặc một bộ cả tuần mới đem giặt.

Từ độ nàng bỏ đi. Chàng phải nhờ đến Hạnh. Cô sinh viên hàng xóm tốt bụng lo đưa đón Bé đi học. Ban đầu chỉ do lòng thương hại. Sau Hạnh bỗng thương Bé như cháu ruột. Ngoài giờ trông Bé, Hạnh vẫn thường hay qua thăm, cho Bé bánh, kẹo và chơi với Bé trong những lúc chàng có những buổi họp bất thường ở sở. Để đền ơn lòng tốt của Hạnh, chàng hết lòng giúp đỡ cô những khi cô cần giúp. Dần dà, tình thân giữa ba người ngày càng đậm. Bé luôn luôn muốn cô tham dự trong những sinh hoạt gia đình. Nhưng đối với riêng chàng chỉ coi cô như người em út, mà không đối xử như vậy cũng chẳng xong, vì Hạnh còn quá trẻ, thua chàng tới 15 tuổi. Đang ở tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng hình như tình cảm của Hạnh không ngừng lại ở ranh giới "Ông - Em" ấy. Chàng lờ mờ nhận thấy hình như nàng đối xử với mình có phần đặc biệt hơn. Nhưng vì Hạnh quá nhút nhát, ít khi bày tỏ một điều gì lộ liễu, nên sự cảm nhận đó chàng cũng không chắc lắm. Lại nữa, tâm thức chàng vẫn còn đang hoài vọng tới người vợ cũ, nên bất cứ một bóng hình nào cũng chỉ là một sự thấp thoáng lướt qua trong đời chàng mà thôi....

Có tiếng gõ cửa phòng. Bé léo nhéo:

- Bố ơi, xong chưa? Dì Hạnh tới rồi!!

- Được. Mình đi ngay bây giờ...

Hạnh xuất hiện tươi mát sau cánh cửa đang nắm tay Bé:

- Chào Ông...

Chàng hơi khựng lại với hình ảnh tươi mát ấy. Chiều nay, trông Hạnh rất xinh. Mái tóc ngắn, thẳng cũn cỡn chấm vai trông nàng lại càng thêm trẻ. Nàng bình dị, hồn nhiên như một nốt nhạc đơn rớt xuống đời Bố con chàng để lại một tiếng vang rất nhẹ. Bé nắm tay nàng vừa đi, vừa mách:

- Dì à... Bố sém tí nữa là trễ đó. Bé phải nhắc Bố mãi...

Họ theo chân chàng bước ra xe. Chàng nói với Hạnh:

- Bây giờ tôi đưa Hạnh và Bé đi ăn trước. Sau đó mình sẽ ra biển xem họ đốt pháo bông nhé...

Bé chen vào:

- Bố ơi. Bé không ăn đâu. Bé chỉ thích đi coi pháo bông bây giờ thôi...

Hạnh dỗ dành:

- Mình phải ăn chứ Bé. Nếu không cái con vi trùng đói sẽ... cắn bụng. Bé đau bụng không đi coi pháo bông được đó...

Bé bá lấy cổ Hạnh nhõng nhẽo:

- Nhưng Dì..., Bé không đói mà...

Chàng nghiêm giọng:

- Bé phải ngoan nhé. Không ăn là không được đi coi pháo bông đâu đấy!!


Đây là lần đầu tiên Hạnh đi chơi với hai bố con. Nàng có cảm tưởng kỳ cục đây chính là gia đình của riêng nàng, với đứa con nhỏ và người chồng tế nhị, ít nói. Đó là một buổi tối thật đẹp với Hạnh. Họ đến một nhà hàng nhỏ gần biển. Vừa ăn, vừa nói chuyện. Nhưng chỉ có Bé và Hạnh nói chuyện rì rào to nhỏ với nhau thôi. Thỉnh thoảng chàng chỉ chen vào cho có mặt. Còn phần lớn chàng đều đắm mình trong nỗi suy tư riêng. Quái... Sao lúc nào hình ảnh nàng cứ hiện diện mãi trong tâm.. Hành động nào chàng làm, nơi nào chàng đến cũng đều gợi nhớ cho chàng bao kỷ nhiệm về nàng. Như quán ăn này, ở góc bàn phía bên kia, chàng và nàng đã từng tới đây. Đêm đó, chàng chân thành ngỏ lời cầu hôn và được nàng chấp thuận... Kỷ niệm như một dấu ấn trong tâm. Khuôn mặt nàng với nụ cười chúm chím trên môi làm điệu và khe khẽ gật đầu. Chàng phóng tầm mắt nhìn về "chiếc bàn kỷ niệm". Có một cặp trai gái đã ngồi, họ đang rù rì trò chuyện. Chắc hẳn họ đang vui, vì chàng nghe tiếng cười khúc khích của người nữ...

Hạnh vừa ăn, vừa nói chuyện với Bé, vừa kín đáo theo dõi chàng. Nhưng Hạnh chẳng đoán được gì nhiều ngoài khuôn mặt hơi tư lự. Vì sự im lặng đó mà Hạnh cảm thấy chàng thật khó hiểu và kỳ bí. Kỳ bí như Biển. Sự kỳ bí đó đã thu hút nàng một cách mãnh liệt tới không thể cưỡng nỗi. Đã nhiều lần nàng chạy trốn chính mình bằng cách giới hạn mình thuần túy trong công việc "giữ trẻ". Không mơ mộng, không tưởng tượng và "kỳ bí hóa" về người đàn ông ấy nữa. Vợ chàng đâu? Tại sao chàng lại ở một mình với đứa con côi cút thế? Mà chàng cũng thật... đáng ghét. Lạnh lùng và cao ngạo biết bao. Hạnh cố tìm nhiều lý do đễ ghét được chàng. Nhưng dẫu có cả ngàn lý do, thì nó cũng chỉ là những biện luận của tâm thức. Tình yêu nàng vẫn mù lòa, vẫn bị thu hút bởi khuôn mặt lạnh lùng ấy. Một vài lần, tò mò hỏi Bé, thì Bé cũng chỉ trả lời một cách hồn nhiên: " Mẹ đã đến một nơi Hạnh - Phúc". Vậy là sao? Là Nỗi Chết hay nàng đã tẻ ngang, muốn đi trên con đường đời với người đàn ông khác?

Gần chín giờ tối họ mới ra tới biển. Gió biển lồng lộng thổi mái tóc Hạnh bay bay. Mặt biển mấp mô đen kịt đằng trước. Bãi đốt là một khu khá rộng. Thiên hạ đứng lố nhố chật cả một vùng. Người đốt, kẻ xem ồn ào tiếng cười nói. Vì sợ lạc, chàng để Bé trên vai, nắm tay Hạnh len lỏi trong đám đông. Đi một lúc thì họ tới một khu đất tương đối thoáng. Chàng buông tay Hạnh và hỏi:

- Đứng ở đây. Hạnh có nhìn rõ không?

Hạnh cười:

- Có lẽ Ông hơi cẩn thận. Em đã lớn rồi. Chỗ nào em đứng mà chẳng thấy... (Reo lên) Kìa, họ đã bắt đầu đốt. Đẹp quá!

Từng trái pháo thi nhau bắn lên nền trời. Đêm như thẩm hơn, rực rỡ hơn trước ngàn tia sáng nở xuè ra như những đóa hoa.... Ba người bên nhau, nhưng lại có ba tâm trạng khác hẳn. Bé thì dĩ nhiên rất vui thích. Nó nhìn ngây dại mà không chán mắt. Miệng líu ríu như chim:

- Ô kìa... Trái kia đẹp quá. Bé xí đó nghe. Còn trái này nữa, Bé cho Dì Hạnh đó. Dì coi kìa... Trái pháo của Dì nở lớn quá. Đẹp ghê!!

- Còn trái nào của Bố? Chàng hỏi.

- Bố hả? Vì Bố hư không chịu đi sớm và lại bắt Bé ăn nhiều. Bé cho Bố trái kia kìa. Chỉ có xì khói thôi... Trái đó của Bố đó... hi..hi..hi..

Cả ba cùng cười rộ...

Hạnh nghe trong lòng một sự êm đềm lạ lùng. Cái nắm tay hồi nãy của chàng - tuy chỉ là sự tình cờ bắt buộc - nhưng nàng vẫn cảm thấy bàn tay chàng rất ấm. Sự ấm áp đó lan dần vào trái tim làm nàng càng thêm thổn thức. Có phải chăng nàng đang chập chững bước vào một hành trình vô định, trong đó có nhiều nỗi khổ hơn niềm vui? Tựa như con đường một chiều. Như Tình Yêu đơn phương của nàng. Trên phương diện lý trí, nàng thấy tất cả những tình cảm nàng dành cho chàng đều cực kỳ phi lý - Nếu không nói đó là một tình yêu mù quáng - Nàng còn quá trẻ với một tương lai tươi sáng đang đón đợi. Nàng cũng không thiếu cơ hội để có sự chọn lựa cho mình một người bạn đời khá hơn. Ở chàng, nếu tỷ mỷ so đo, cân lường thì chàng chẳng có gì nổi bật. Có chăng chỉ là sự ân cần rất chân thành, và tế nhị, làm cho đối tượng cảm thấy mình được che chở, an vui. Ngoài ra, chàng chỉ là một người đàn ông như bao nhiêu triệu đàn ông khác. Kỹ sư Hóa. Lỡ dở trong hôn nhân và có một đứa con nhỏ. Nhưng dẫu vậy. Con tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.

Và bây giờ. Ở đây. Với chàng và Bé. Nàng chỉ muốn thời gian ngừng trôi, không gian thênh thang chỉ còn lại ba người với những trái pháo nổ tung trên bầu trời đen thẫm như những đóa hoa muôn sắc...

Ôi...
Tình yêu ơi..
Có phải chăng dẫu ở tình huống nào nàng cũng vẫn đợi?

MỐI TÌNH "CHÂN"



Đó là một tiệm bán sách báo. Bên trong kê những kệ để cơ man đủ loại sách. Ngay bên hông cửa ra vào, kê một cái tủ kiếng bày biện những món đồ trang trí bằng crystal, bút, tượng Phật và những dụng cụ treo trong xe. Một ngày nắng thật đẹp, nhưng có vẻ...buồn. Hình như ngay cả những giải nắng ngoài bãi đậu xe cũng đang lang thang chờ đợi bóng dáng ai...

Cô đến thăm anh vào một buổi trưa ngập nắng. Lòng hớn hở, vì cô có rất nhiều truyện kể anh nghe. Đôi khi, cô trộm nghĩ, có lẽ ngoài vấn đề anh nghe truyện cô bằng tai, anh còn nghe cả bằng mắt, và thỉnh thoảng, bằng sự xúc chạm bàn tay anh nắm lấy tay cô nữa...

Nhưng khi tới nơi, "chạm" phải ánh mắt anh nhìn tha thiết quá, làm cô bối rối, cảm thấy...quê một cục. Khi không cô lại im như thóc, chẳng nhớ bất cứ câu chuyện nào để kể. Cô ngồi làm bộ ngó lơ ngơ ra ngoài khung cửa, ngó trời, ngó đất, hai tay đan lấy nhau đặt trên đùi.

"Sao. Em khoẻ không?"

"Uh huh..."

Anh bỏ chiếc ghế ngồi đối diện. Đến ngồi trên chồng sách cạnh bên cô, nhưng vẫn tế nhị dành một khoảng không gian vừa đủ cho cô khỏi bị mất tự nhiên:

"Sao hôm nay nói ít vậy? Có chuyện gì kể anh nghe..."

" Hì...."

Cô ngượng nghịu nhếch mép cười. Sao kỳ. Khi không cô lại mất tự nhiên thế này?

Biết cô đã đánh rớt mất sự hồn nhiên ngay sau khi bước vào cửa tiệm. Với cử chỉ rất tự nhiên, anh nắm lấy tay cô kéo về phía tủ kính:

"Có muốn có một cái chuông nhỏ treo trong xe không? Anh cho..."

Mặt cô tươi lên. Líu ríu theo chân anh đến chiếc tủ kiếng bày biện cơ man những đồ trang trí nho nhỏ. Từ tượng Phật bà, chuông, tháp, và cả những sợi tràng hạt đeo tay nữa. Anh chọn ra một cái chuông nhỏ xíu, ngắm nghía một lúc:

"Thích cái này không?"

"Thích... Nhưng...."

"Nhưng....sao?"

"Cái này để bán mà?"

"Nhằm gì. Của anh mà. Lấy một cái đâu có sao!"

"........."

Anh chọn ra một chiếc chuông nhỏ, có cột thêm một giải đỏ phía dưới:

"Cái này nhé? Ừ. Cái này đẹp hơn nè..."

Anh đưa liên tiếp hai, ba cái chuông đủ cỡ để cô chọn lựa. Nhưng cô vẫn còn ngần ngừ. Anh lại lôi tiếp một chuỗi đeo tay, ngắm nghía:

"Muốn cái này không?"

Cô xua tay lia lịa:

"Thôi...thôi, đừng lôi ra nữa. Em chẳng muốn gì hết!"

Chẳng trả lời cô. Anh vẫn chăm chú nhìn chuỗi tràng đeo tay mà anh vừa lôi ra từ trong tủ. Nó được kết bằng những viên đá vuông nhỏ, trên mặt đá có vẽ ngoằn ngoèo vài nét trông rất lạ mắt.

"Anh nghĩ đây là chữ Phạn đó"

Cô cũng tò mò ghé mắt nhìn, cãi:

"Không phải chữ Phạn đâu, hình vẽ mà!"

"Hưmmmm... Chắc là chữ Phạn!"

Cô bướng bỉnh, trêu anh:

"Ưm....Không phải mà!"

Anh nhìn cô một thoáng, chẳng thèm cãi với cô chi cho mệt:

"Nè. Lấy không?"

"Không lấy đâu. Nhưng, em nói không phải tiếng Phạn nha!"

Anh chẳng nói gì. Nhìn sợi chuỗi thêm một lúc, cố nhận diện xem có một nét chữ nào quen không, rồi bỏ lại trong tủ. Cô tính kiếm cách...gây sự mà anh chẳng thèm cãi, cô đành xoè răng...cười:

"Okay. Chữ Phạn!"

Cả hai cùng cười. Anh tự ý chọn ra một cái chuông nhỏ rồi kéo cô trở về chỗ ngồi:

"Nè. Cất đi. Nhớ treo trong xe nghe."

Cô đỡ lấy món quà. Thực tâm, cô chẳng muốn lấy làm gì. "Vô công, vô dụng hạnh mà". Cô luôn nghĩ như thế khi nhận quà từ người khác. Nhưng đối với anh, có lẽ không nên câu nệ, nhận để anh vui, vì đôi khi, hành động nhận quà của mình cũng chính là để đem niềm vui đến người cho.

Anh ngồi trên thùng giấy bên cạnh, nhường cho cô cái ghế đẹp nhất trong tiệm. Cô ngó lơ. Nhìn tới, nhìn lui chẳng biết nói chuyện gì. Hai bàn tay đan lại với nhau, thấy ngứa, cô gãi gãi, để lại một vết đỏ ở kẽ ngón. Cô méc:

"Đỏ nè... "

Anh cười:

"Hồi nhỏ, đau chỗ nào, anh đều lấy...nước bọt làm thuốc, ngậm một lúc là hết... Đưa đây anh chữa cho..."

Rất nhẹ, anh đặt môi trên vết đỏ. Cô có cảm giác đầu lưỡi anh ươn ướt...

Thấy kỳ kỳ... Rụt tay về. Cô lại ngó lơ.....

Bỗng nhìn thấy đôi chân anh đi giầy sandal lòi mấy ngón chân coi ngộ ngộ, cô tinh nghịch dẫm lên chân anh rồi cười khúc khích. Phản ứng tự nhiên là anh rụt chân về. Nhưng cô cố bặm môi giữ lại. Cô ấn mạnh đôi giày bata của mình xuống chân anh. Anh hiểu ngay cô đang bắt đầu phát minh ra trò chơi mới. Anh hăng hái nhập cuộc chơi. Anh cố bặm môi kéo chân về. Hiển nhiên, anh kéo về được, và (chơi ngon) gác cả cẳng chân mình lên chân cô. Bốn bàn chân bắt đầu tranh giành ảnh hưởng, cô hăng hái muốn giành phần thắng về mình. Anh nghe tiếng cô cười lên khúc khích...

*

Buổi tối về. Anh lên giường với hình ảnh dễ thương của cô. Anh nhớ tới nụ cười ròn, ánh mắt ngó lơ... Mà kỳ ha! Sao bây giờ anh lại...nhớ thêm đôi cẳng chân với chiếc giầy bata đầy bụi đất!!

CHIÊU HOÀNG

GIẬN NHAU


Cô luôn là người gây chuyện. Cách nay ba tuần, cô khẩn cấp gửi cho anh một điện thư tuyên bố nghỉ chơi. Dĩ nhiên là viết đầy đủ nguyên do với những điều đối với anh thật vô lý và trẻ con. Đọc thư xong, anh chỉ mỉm cười và im lặng. Anh biết nếu có gọi hay viết những lời giải thích cô cũng chẳng nghe. Anh để cô yên một thời gian cho tâm thức lắng đọng rồi mới liên lạc sau. Quả nhiên, sau ba tuần anh gọi. Cô trả lời phone anh. Giọng nói còn rụt rè, hờn dỗi. Anh lờ đi tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Anh rủ cô đi ăn chè. Nơi mà có loại chè trái cây cô thích, nơi mà có không khí nửa thân mật, nửa tươi vui. Cô bằng lòng. Và ở đây, với cơn sốt còn hâm hấp làm cho đầu óc anh vẫn còn bập bềnh, choáng váng. Trước mặt anh, cái cô bé ưa nhiều chuyện đã “tuyên chiến” nghỉ chơi với anh ba tuần trước đang nhìn anh với cái nhìn lơ đãng.

“Em còn giận anh không?”

Giọng còn hờn dỗi, cô mát mẻ:

“Em có giận anh bao giờ. Em chỉ…buồn cười và ghét em thôi!”

"Tại sao lại buồn cười?"

"Vì em thấy chuyện "thích" anh là một hành động rất buồn cười và ghét mình lắm!"

“Vì vậy mà em muốn…nghỉ chơi với anh hử?”

“Đúng vậy!”

Cả hai ngồi trong một góc quán café. Anh quấn một khăn quàng đen chung quanh cổ. Với cơn sốt còn ngầy ngật trong đầu. Có bao giờ mình có thể chạy trốn được cái bóng của mình không nhỉ? Ấy thế mà cô cứ loay hoay với nó. Cứ muốn chạy trốn chính mình. Tình yêu cô dành cho anh sâu đậm quá, làm sao có thể dứt bỏ nó được kia chứ? Anh nhìn cô mỉm cười, cái cười đầy tha thứ, thương yêu. Hình như ba tuần không gặp mặt, cô có gầy hơn chút. Nhưng đôi mắt lung linh chứa đựng niềm vui mà không cần phải nói. Anh gọi một ly chè trái cây cô ưa thích, nhìn cô loay hoay bặm môi trộn tất cả những loại trái cây cho đều cùng với đá bào trong ly. Cô bảo:

“Mình chỉ cần gọi một ly này ăn chung cũng no đến sáng. Anh coi, cái ly to bành ky như thế làm sao một mình em ăn hết được?”

Anh mỉm cười:

“Nhưng anh vừa mới cảm dậy đấy. Tuy hôm nay cũng còn hơi ngật ngừ, nhưng không chắc là có thể ăn chung với em được. Coi chừng em bị lây bệnh cho coi…”

Cô ngừng tay trộn, để nắm đấm nơi trái tim:

“Nhằm gì… Em khoẻ lắm. Con vi trùng nào vào là em đánh cho chết hết!”

Nói rồi. Cô nhìn anh. Vẫn cái nhìn đằm thắm mà đôi lần anh có cảm tưởng mình gần như bị chết chìm trong ấy. Cô múc một muỗng trái cây đưa lên miệng. Đôi môi cô ngậm vào chiếc muống làm anh tưởng tượng như mình đang được hôn. Rồi cô lại múc một muỗng trái cây khác đưa cho anh. Ngần ngừ một lúc, anh uống lấy muỗng trái cây cô đút, thầm hy vọng cơn cảm của mình sẽ không làm cô chao đảo.

Cả hai vẫn ngồi yên như thế. Họ ít nói hơn bình thường. Anh vẫn rất tệ trong những trường hợp “làm hoà” như thế này. Anh chẳng biết phải nói gì cho cô bớt giận. Nhưng hình như cô chẳng còn giận gì cả. Nếu không cô đã chẳng đút chè cho anh.

“Chè ngon không?”

“Ngon!”

“…”

“Mấy tuần nay em khoẻ không? Hay là chờ tới cuối tuần này anh khoẻ, anh đưa em đi Santa Barbara chơi nhé?”

Đôi mắt cô cúi xuống:

“Thôi. Em không chơi với anh nữa đâu. Em chỉ ra đây gặp mặt anh một chút thôi rôì về!"

Cô nghe tiếng anh thở dài. Sự yên lặng lại chen vào giữa hai người. Cô lại múc từng muỗng trái cây tự đút cho mình và cho anh. Đá bào tan trong miệng làm cô cảm thấy lạnh. Ờ, không biết là cô lạnh vì đá bào hay lạnh vì sự yên lặng của anh. Cô dõi mắt nhìn qua khung cửa, chợt thấy một con chim nhỏ đậu trên một cành cây thấp, ngơ ngác nhìn quanh. Có phải cô đấy không? Liệu cô có thể sống được khi thiếu anh không nhỉ? Ba tuần không nghe được giọng cười của anh, cô bỗng cảm thấy nhớ quay quắt...

Tối về. Cô thấy đầu óc choáng váng, cơ thể hâm hấp sốt và cần cồ ngưa ngứa. Cô đi ngủ sớm. Nhất định không mở email xem anh có gửi cho cô bức điện thư nào không. Đã bảo..giận mà!

Trong cổ cô, nếu lấy kính hiển vi xem kỹ, sẽ có một con vi trùng be bé, nó làm tàng giận người yêu, dự định bỏ đi xa nên tình cờ đi lạc từ miệng anh qua miệng cô từ cái muỗng đút chè trái cây buổi chiều. Nó cũng nằm co ro và cảm thấy lạnh. Nó nhớ nhà, nhớ bạn, nhất là nhớ người yêu mà nó lỡ kiếm chuyện giận lẫy. Buồn tình, nó lang thang đi sâu vào cần cổ mong tìm đường về nhà. Hoài vọng. Nó mệt mỏi nằm nghỉ ở một góc tế bào êm ái nhất rồi bỗng thấy nhớ bạn và khóc lên rưng rức...

CHIÊU HOÀNG

ĐÊM GIÁNG SINH

CHIÊU HOÀNG

Đêm đông lạnh lẽo chúa sinh ra đời,
Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa...


Tiếng nhạc Giáng Sinh réo rắt hắt ra từ một tiệm bán đồ chơi với cơ man những món quà cho trẻ con. Đêm nay đêm Giáng Sinh, ngày Chúa ra đời dưới máng lừa khiêm tốn. Mọi nơi, mọi chốn, ai ai cũng vui mừng, hớn hở, chào đón con Thiên Chúa giáng trần, đem lại niềm Hạnh Phúc, an vui cho trần thế

Trên góc phố nhộn nhịp đầy ánh đèn chớp tắt với dòng người hối hả qua lại. Trên từng khuôn mặt ít nhiều thấp thoáng một niềm vui và một nơi chốn để trở về. Duy có Khôi, thằng bé bán vé số, tuy cũng trộn lẫn trong đám người hối hả ấy, nhưng nó lại có một tâm trạng bơ vơ, lạnh lẽo và buồn sầu. Ước mơ của nó là làm sao có thể bán hết được mấy tập vé số trên tay để có chút tiền đem về phụ giúp với gia đình. Giọng nó đã khản vì mời chào, nên chỉ có thể quơ quào, đụng chạm vào những người đang hối hả ngược suôi, cố gây sự chú ý của họ để mời mua vài tấm vé cầu may.

Bầu trời bắt đầu có thêm nhiều vì sao mọc, tối thẫm. Khôi chẳng bán thêm được tấm vé nào. Nó cảm thấy lạnh, đói. Muốn quay trở về, nhưng nghĩ đến cái xó tối tăm, với người chị đang bị bệnh, Cha chắc giờ này vẫn còn đạp xích lô, mẹ vẫn còn ngồi bán hàng rong ở các vỉa hè chắc chưa về. Nghĩ đến gia đình làm nó có thêm sức để nấn ná lại trên vỉa hè đã bắt đầu thưa người...

Khôi đi dọc theo vỉa hè. Cố lấy giọng tươi tỉnh mời chào khách qua đường. Nó đi lang thang xuôi về con phố, niềm thất vọng làm nó muốn òa khóc. Mấy tập vé còn nguyên trong túi áo. Hình như đêm nay ai cũng quá bận, bận tới độ họ không còn được chút thì giờ để có thể khởi lên một ít lòng thương hại nhỏ nhoi đối với thằng bé.... Thất thểu, lang thang, vừa đi nó vừa khóc rấm rức....

Bước chân nó trôi vào một khu nhà với con đường và hai hàng cây yên tĩnh rồi ngừng lại trước một khung cửa sổ. Nơi đó, có thể nhìn thấy ánh đèn ấm cúng và một hình ảnh từ trong nhà hắt ra. Trong góc phòng, cây thông lớn giăng đầy những ánh đèn nhiều màu chớp tắt như những vì sao. Bên cạnh là con bé đang loay hoay ngồi chơi một mình....

Khôi dí sát mặt mình vào khung cửa. Hơi ấm toát ra làm có thèm thuồng. Một sự ghen tức bỗng nảy sinh trong tâm. Nó đập mạnh bàn tay lên khung cửa. Nghe tiếng động, con bé ngẫng lên, chợt nhìn thấy thằng bé, nó bỏ đồ chơi, chạy đến bên khung cửa. Cả hai nhìn nhau, chỉ cách có một miếng kính mà là hai cuộc đời hoàn toàn khác biệt. Con bé có mái tóc quăn quăn tự nhiên, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to đen. Nó nhìn thằng bé một lúc rồi chợt nhớ đến bức thư vừa nắn nót viết cho ông già Noel hôm qua, xin ông gửi cho nó một người bạn trong đêm Giáng Sinh - "Chắc là người này đây" - Nó toét miệng ra cười, khuôn mặt hớn hở:

- Có phải anh mới từ nhà ông già Noel đến không?

Qua tấm kính dầy. Khôi chẳng nghe con bé nói gì, nó hỏi lại:

- Em nói gì cơ? Cho anh vào chơi tí nhé? Vừa nói, nó vừa gục gặc cái đầu...

Thấy Khôi gục gặc đầu, con bé rộn lên trong lòng một niềm vui. Nó biết ngay đây chính là món quà nó xin. Con bé kêu lên:

- Anh chờ Bé một chút. Bé đi gọi Vú

Rồi nó tất tả quay lưng:

- Vú ơi.... Vú ơi.... Mở cửa cho bạn em vào. Nhanh lên!

Người Vú già đang ngồi ngủ gục trước cái TV mở lớn, nghe con bé kêu giật mình, ngơ ngác chạy ra hỏi:

- Ai? Ai là bạn của Bé? Khuya rồi, sao lại có bạn đến chơi hả?

Giọng con bé nghiêm trọng:

- Phải đấy. Bạn của Bé là một Thiên Thần. Chỉ có Thiên Thần mới đến vào giờ này thôi. (Giục giã) Vú ra mở cửa ngay, kẻo bạn em bị lạnh...

Cả hai trở lại phòng khách. Người Vú nhìn thấy một đứa bé trai khoảng mười hai tuổi, mặt mũi tuy lem luốc nhưng không dấu được nét thông minh với đôi mắt trong sáng đang đứng ngoài khung cửa sổ. "Lại một đứa trẻ đáng thương đây" Người Vú nghĩ thầm, trong tâm bà khởi lên một mối thương cảm. Bà lẳng lặng mở cửa:

- Vào đây cháu. Nhanh lên, kẻo lạnh.

Hai đứa bé gặp nhau, hân hoan. Con bé nắm lấy tay Khôi kéo đi:

- Có phải anh từ chỗ ấy tới không? Anh đi đường xa có mệt không?

Khôi chẳng hiểu con bé hỏi gì. Nhưng nó cứ gật bừa:

- Mệt chứ!

Con bé lại hỏi:

- Anh có đói không?

Khôi lại gật:

- Đói chứ!

- Anh tên gì?

- Khôi. Còn em?

- Bé tên Ngọc.

Người Vú già lẽo đẽo theo sau, nhắc nhở:

- Bé này, bạn của Bé chỉ có thể ở chơi khoảng một tiếng thôi. Bé còn phải đi ngủ kẻo chút nữa Ba Mẹ về đánh đòn đấy!

- Vú ơi, đừng lo. Ba Mẹ hôm nay đi "ball" về trễ lắm. Vú cho bạn em ăn đi...

Sau khi ăn uống no nê. Hai trẻ trở ra phòng khách với đám đồ chơi trên mặt đất. Ngọc khoe:

- Bé có nhiều đồ chơi lắm. Anh thích chơi thứ gì?

- Anh thích một cây kiếm dài đeo lủng lẳng bên hông. Anh thích làm "Hiệp sĩ Nhật"

Ngọc ngẩn ra:

- Bé chỉ có đồ hàng và búp bê thôi. Hay mình chơi trò vợ chồng nghe?

- Trò vợ chồng chơi làm sao?

- Thì anh giả làm chồng, Bé giả làm vợ. Mình có con búp bê làm con.

- Rồi sao nữa hả?

- Rồi mình phải gọi nhau "anh ơi", "em ơi", bế bồng búp bê ru nó ngủ. Bé thì làm cơm, anh ngồi xem báo. Giống như Ba Mẹ Bé thường làm ấy mà!

- Như vậy thì chán lắm. Anh thích chơi trò đánh nhau cơ!

Con bé mặt xụ xuống một đống, phụng phịu:

- Chơi đánh nhau thì chán lắm. Bé thích chơi đồ hàng hơn...

- Thôi được.... (cằn nhằn) Bé...phiền quá à...

Mặt con bé tươi lên. Nó có sự tượng tưởng rât phong phú. Một cách rất tự nhiên, nó reo lên:

- Ơ... Anh ơi, em bé khóc kìa, anh dỗ nó đi. Bé còn đang làm cơm nè...

Khôi luống cuống, bồng con búp bê trên tay:

- Dỗ làm sao hả em?

- Thì cứ hát "ầu ơ...ầu ơ..." đó mà. (Reo lên) À, chắc nó đang đói, anh lục trong thùng đồ chơi lấy bình sữa nhét vào miệng nó ấy!

- Được.... được....

Khôi chạy lại thùng đồ chơi, lục loạn xạ một hồi kiếm được cái bình sữa bé tí, nhét vào miệng con búp bê đang há sẵn thành một vòng chữ o. Trong khi con bé loay hoay bày một số đồ hàng ra đất. Nó để hai cái tô nhỏ trong có vài sợi kim nhũ lấy từ cây thông trên một cái bàn nhựa con con, nhỏ xíu:

- Có đồ ăn rồi nè. Anh ăn đi!

Khôi quăng con búp bê qua một bên. Trịnh trọng nâng cái tô bé xíu lên ngang mày, giả giọng nói ồm ồm:

- Bé cho anh ăn cái gì mà...óng ánh thế?

Con bé cười toét miệng, nhe cái hàm răng sún:

- Bé nấu hủ tíu cho anh ăn đó...

- Nhưng không có đũa hả Bé?

- Thì anh cứ dùng hai ngón tay giả làm đũa ấy mà...

- Ờ... phải, phải...

Nói rồi, Khôi lấy hai ngón tay vờ làm đũa và thức ăn vào miệng. Xong nó nhắm mắt để thưởng thức rồi "À" lên một tiếng lớn:

- Tuyệt. Bé nấu hủ tíu ngon lắm.

Con bé sung sướng ra mặt vì lời khen. Nó le te chạy đi lấy hai cái ly nhỏ xíu đặt lên bàn:

- Sữa của anh đây!

Khôi cự nự:

- Ơ... Lớn rồi, mình không có uống sữa...

- Vậy thì uống gì?

- Uống cô ca nhé?

- Thì đây. Cô ca...

Khôi dốc ngược ly cô ca vào miệng, giả vờ kêu ực...ực... Xong, nó quăng ly qua bên, đề nghị:

- Bây giờ anh giả làm hiệp sĩ nhé?

Nói rồi, nó chạy tới thùng đồ chơi, vô ý, dẫm toẹt lên con búp bê đang nằm bên cạnh tới móp cả tay. Nhưng hề gì, búp bê không khóc gì cả, cứ mở mắt thao láo, miệng vẫn bú bình sữa rất sung sướng. Nó lục tung trong thùng tìm một cây kiếm hay một khẩu súng, nhưng chẳng thấy. Bỗng nó reo lên:

- A, đây rồi!! Nó giơ lên cao một cây đũa có đính ngôi sao trên đỉnh. Ngọc cười lớn:

- Ha...ha...ha.... Đó là cây đũa thần của bà tiên mà!!

Khôi khua khua cây đũa lên không trung, ra dáng một hiệp sĩ khệnh khạng nói lớn:

- Không sao. Ta là một hiệp sĩ có cây kiếm thần trừ gian, diệt bạo đây!!

Cả hai trẻ cùng cười ròn rã. Lâu lắm rồi Khôi mới có được những giây phút trẻ thơ như thế. Nó cảm tưởng như nó vừa sống dậy, bắt lại nhịp đập tươi mát của trái tim non tinh khôi.


o O o

Cuộc đời cứ thế đổi thay. Qua biến cố 75, Khôi trôi dạt theo con tầu định mệnh. Định cư ở một mảnh đất mới. Cuộc đời chàng quẹo quặt qua một con đường thênh thang đầy cơ hội vươn lên. Nay chàng trở thành một kiến trúc sư rất thành công và nổi tiếng. Gia đình chàng đã được đoàn tụ. Người chị luôn ốm đau, bệnh tật cũng lập gia đình. Riêng chàng vẫn cô đơn. Con tim thương yêu vẫn hoài vọng về một hình ảnh thơ ngây năm nào. Bao nhiêu mùa Giáng Sinh trôi qua là bấy nhiêu năm Khôi tìm kiếm lại hình bóng cũ. Dù tuyệt vọng, nhưng chàng vẫn nhất định không lấy vợ để mong tìm cho được cô bé tóc quăn, tốt bụng ngày xưa. Một lần chàng trở về quê hương, tìm lại ngôi nhà cũ với cánh cửa sổ rộng, được biết sau 75 đã bị đổi chủ. Người chủ cũ chẳng biết trôi dạt phương nào...

*

"Một lần nào, cho tôi gặp lại em..
Đôi môi ấy, đến nay còn hồng?..."
(Thơ Du Tử Lê)

Ba mươi năm sau, cũng trong một đêm Giáng Sinh với dòng người hối hả ở một thành phố lớn xa xôi bên nước Mỹ. Người đàn ông đứng tuổi đang vội vã bước qua những gian hàng bày biện cơ man các món quà đắt tiền, chàng cố tìm kiếm một món quà đặc biệt để tặng cho cha mẹ nuôi tốt bụng, cũng là người bảo trợ cho chàng. Còn đang chần chừ chưa quyết định thì bỗng một hình ảnh đập vào mắt chàng. Con bé con, với mái tóc quăn tự nhiên, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt trong đen đang đứng phụng phịu trước một gian hàng bán đồ chơi đủ loại. Trên tay cầm chặt một thanh kiếm dài, nước mắt đoanh tròng chực rơi trên má. Bên cạnh, người mẹ đang dỗ dành:

- Con gái ai lại chơi kiếm bao giờ? Thôi, bỏ lại đi. Ông già Noel đã mua cho con một con búp bê bự ở nhà kìa. Mình về thôi...

Con bé òa lên khóc:

- Hụ...hụ...hụ... Nhưng con thích cái này cơ!

Có điều gì đó bóp nghẽn lại làm người đàn ông lặng đi, tê điếng. Chàng nhìn người thiếu phụ. Một vài nét thân quen nào đó còn loáng thoáng trên khuôn mặt. Cánh cửa của quá khứ bỗng mở tung, chàng nhớ lại như in hình ảnh một mùa giáng sinh năm nào. Tim chàng nhói lên một niềm đau tê tái. Người mà bao nhiêu năm nay chàng kiếm tìm một cách tuyệt vọng đang đứng trước mặt chàng đây! Rất gần, nhưng cũng thật xa vời. Mọi hy vọng mong manh gần như bị đốt sạch.

Ngọc ơi, sao anh gặp em trong những khoảng thời gian éo le mà anh không thể nắm bắt? Một là quá sớm, hai là quá trễ... Suốt cuộc đời anh chỉ là một chuỗi kiếm tìm. Để hôm nay tình cờ gặp lại, trong một tình huống không thể sửa đổi được nữa. Em vẫn là em - Một hạt ngọc quý giá mà anh đã không ngần ngại đánh đổi cả đời mình - nhưng vẫn còn quá sức xa vời tầm tay anh với...

GÃ ĐIÊN


Mọi sự, mọi vật đều biến chuyển không ngừng, chập chờn như giấc mộng....
Chiêu Hoàng

Gã vẫn ngồi đấy. Khờ khạo và chờ đợi. Khuôn mặt hốc hác vì đói, đôi mắt thất thần. Thỉnh thoảng gã lại mỉm cười, rồi lập tức cau mày, khó chịu. Có khi gã chửi đổng một cách vu vơ, rồi rú lên như con thú bị thọc tiết.

Hiển nhiên là thế. Trong đầu óc gã cả ngàn ý niệm phụt lên liên tiếp. Mỗi ý niệm loé lên - nếu có đủ thời gian phổ ra thành hành động - thì nó cũng chớp nhoáng như một nháy mắt. Nhưng không có nghĩa tâm thức gã không nhận được điều ấy, chỉ có điều, vừa nhận được ý niệm này thì đã quên phứt mất ý niệm trước, vì vậy mà hành động trở nên hồ đồ, khi cười, khi khóc, khi giận dữ, khi hiền lành, khi đau khổ, khi hạnh phúc…

Này nhé. Gã biết mình đang đói, nhưng lại không biết phải làm gì cho hết đói. Một thiếu nữ đi qua. Chao ơi, nàng hiền dịu và đẹp như một nàng tiên. Tà áo trắng của nàng phớt qua gây lên một làn gió thoảng.

“Kìa, Cô tiên...”

Thiếu nữ dừng lại sau tiếng kêu tựa như con thú bị một vết dao đâm. Đôi mắt nàng mở lớn nhìn gã. Tội nghiệp làm sao. Nàng khẽ khàng đặt một chiếc bánh bao vào tay gã rồi mỉm cười. Gã chộp lấy định đưa lên miệng, nhưng hốt nhiên ý niệm khác lại loé lên trong tâm tưởng: gã chợt thấy chiếc bánh chính là cục xà-bông gã cần từ bao nhiêu lâu nay. Gã vội vã cầm chiếc bánh xát vào tay, chân. Tưởng tượng đang trầm mình vào một dòng nước mát lạnh với những bọt xà phòng óng ánh. Chiếc bánh bị vỡ ra do sự cọ xát. Gã thấy phần nhân thịt phía trong.... Lại một ý niệm khác, cùng với sự giận dữ sầm sập kéo đến: Ồ, đây chính là quả lựu đạn bà chằng vừa đưa cho ta. Thật là quá sức không thể tưởng tượng nổi. Thiên hạ thật xấu xa, đáng ghét... Ta phải đánh con mẹ này cho vỡ mặt nó ra... Bằng tất cả sự giận dữ sôi lên sùng sục, gã hét lên be be, quăng chiếc bánh bao vào mặt thiếu nữ. Chưa đã giận, gã còn quăng đất, cát, sỏi đá vào người nàng... Thiếu nữ hốt hỏang lùi lại nhiều bước... Miệng nàng méo xệch với đôi mắt đã bắt đầu ướt vì sợ... Nàng vội vã quay lưng. Không dám ngóai lại. Nhưng vẫn không quên ý niệm cầu sự bình an cho gã...

Gã cười khóai trá khi thấy con mẹ điên kia đã bỏ đi. Ta là một ông vua không ngai, Là một thiền giả. Ta có nhiều quyền lực và tất cả những người chung quanh đều sợ ta. Á à... Thế mà chúng lại bảo ta điên. Phải không nhỉ? Ha...ha...ha... Chính chúng mới thực điên! Thật là buồn cười và ngây thơ đến đần độn. Tất cả - ngọai trừ ta - đều là những người điên, đang quay cuồng sống trong guồng máy vô hình của Thời-Gian...

Vài phút trôi qua. Khi gã vừa thiu thiu ngủ trong cơn đói, bỗng đâu lại nghe tiếng rú của chiếc xe cảnh sát sầm sập tới. Người đâu mà bu đông thế kia? Gã không hiểu họ coi gì mà những cặp mắt cứ đổ dồn vào gã. Không một ai dám đến gần, họ đứng thành vòng tròn vây gã vào giữa. Nhìn quanh. Chỉ có gã. Gã cười sằng sặc.. Ha...ha...ha... Đã bảo mà. Ta là một ông vua không ngai, những người bu chung quanh chính là thần dân của ta đấy. Họ đang khép nép đứng chờ mệnh lệnh ta ban... Mà. Ô kìa, con mẹ chằng điên hồi nãy vừa mới bỏ chạy sao nó trở lại để làm gì nhỉ? Cái đứa manh nha đã từng có ý tưởng giết ta mà ta đã khởi tâm từ bi tha thứ cho nó. Thấp thoáng, một số cảnh sát vẹt đám đông bước vào. Gã bỗng tức đến uất nghẹn khi hiểu ra một điều chính con mẹ đó đã gọi cảnh sát đến bắt gã...

Tiếng người nữ loáng thoáng:

“Thật tội nghiệp quá đi thôi. Cháu đã gọi cảnh sát để đưa ông ta vào bệnh viện. Ông ấy ở ngòai này chỉ thêm vài ngày nữa thì đói và chết mất...”

Gã rít lên:

“Khốn nạn! Cả một lũ giả dối!”

Cơn giận làm gã lồng lên như một con thú dữ. Chưa kịp làm gì thì bốn, năm người cảnh sát ập đến. Họ vật gã xuống đất rồi khóa chéo khuỷu tay một cách rất lẹ làng... Cơn đói làm gã yếu sức, không vùng vẫy được mấy đỗi. Một người mặc áo trắng dài xuống tới gối đến bên và đẩy vào bả tay gã một mũi chích. Gã từ từ rơi chơi vơi vào một vùng mù sương lãng đãng....


Ở đây. Không gian thật yên lặng đến rợn người, thỉnh thỏang chỉ nghe được tiếng hú dài chen lẫn với tiếng cười sằng sặc từ những phòng kế bên. Gã nằm trên chiếc giường phủ drap trắng. Chung quanh gã, từ tường vôi đến chiếc bàn con bên cạnh giường đều là một mầu trắng muốt. Chỉ có khung cửa bên phía trái cho gã nhìn thấy một vùng trời xanh xanh với những cụm mây trắng đong đưa. Từ giường bệnh, gã nhìn qua khung cửa. Hình như nó hơi bị lệch thì phải. Chẳng có ai ở đây. Hình như gã vừa được nói chuyện với Chúa. Chúa là ai? À. Không phải. Gã vừa nói chuyện với một người mặc áo chùng đen với cuốn kinh nhỏ trên tay. Nghe chừng ông ta không phải là Thần Chết đến bắt gã…

Mà sao gã lại nhớ nàng đến thế nhỉ? Sự nhớ thương làm gã khóc lên rưng rức...

Có một cành cây thấp theo gió đập vào cửa kính làm tâm thức gã chợt nhớ lại một vài hình ảnh của căn chòi nhỏ. Có một cái bồ đoàn mà gã chính là người ngồi trên bồ đoàn ấy mỗi đêm...

Rồi sao nữa nhỉ? Tại sao ta lại ở đây? Ôi, sao gió thổi dữ vậy? Gió động hay tâm động? Không biết cành cây kia có bao nhiêu lá? Những chiếc lá mầu xanh lục như viền mắt người thiếu nữ. Đôi mắt với tròng nâu đen sâu thăm thẳm mà cả tâm hồn gã đã bị chìm đắm trong ấy. Nàng là ai? Ồ, nàng đẹp tuyệt trần... Hummm.... Một thiền giả không nên đắm vào nữ sắc. Tại sao không? Có thể đó là những nghiệp quả chín muồi.... Hừ, chỉ là biện luận, tất cả, chỉ là biện luận thôi...

Có tiếng kẹt cửa. Một người nữ y tá bước vào. Lại một bà tiên hiền dịu đến cứu ta đây. Gã nhìn bà tiên với giọt nước mắt lưng tròng, thổn thức:

“Nàng đã bỏ ta đi mất rồi...”

Cô y tá vẫn hoay hoay làm việc của mình. Cô xem lại hồ sơ bệnh lý, hý hoáy biên chép... Rồi bỏ mấy viên thuốc trong một cái ly nhựa nhỏ, nói trống:

“Tới giờ uống thuốc rồi...”

“Cô đã nói chuyện với Nàng chưa?”

Cô y tá trả lời bừa, cho qua:

“Chưa...”

“Vậy cô hãy đi nói với nàng rằng ta rất yêu nàng và vẫn chờ đợi nàng về...”

“Vâng. Nhưng thuốc đây. Ông uống đi...”

“Uống để làm gì?”

“Để khỏi bệnh.”

“Tôi có bệnh gì đâu mà cầu khỏi?”

“Thì ông cứ uống trước đi đã...”

“Không. Cô phải nói tôi biết tôi bị bệnh gì?”

“Bệnh Điên.”

“Ha... ha... ha...”

“Khi người điên không biết mình điên thì chính là điên vậy!”

“Vậy cô tỉnh hay điên?”

“Tôi không điên!”

Gã nhắc lại lời cô y tá vừa nói ban nãy:

"Khi người điên không biết mình điên thì chính là điên vậy! Ha...ha...ha...”

Đôi khi, gã rất sáng suốt, đối đáp với người đối diện một cách sắc bén như một thiền giả đã tu tập từ lâu, nhưng có thể, vì một lý do nào đó, mà hốt nhiên trong tâm gã bị bung ra như nước vỡ bờ, tất cả những tư tưởng đều đảo lộn, tùng phèo; ý nghĩ chạy quanh co, vòng vèo như con đường đi quanh dốc núi. Chợt phụt, chợt tắt, ngớ ngẩn, nhớ trước, quên sau...

Một cách máy móc, cô y tá nhét mấy viên thuốc vào miệng gã rồi đưa cho gã một ly nước. Gã uống ừng ực. Cảm thấy dòng nước mát trôi dần vào cơ thể. Gã vẫn còn cảm thấy nực cười trước sự ngớ ngẩn của cô y tá. Gã xòe răng cười và thì thầm ra vẻ rất bí mật:

“Ta cho cô biết một điều. Chớ đừng để lộ cho ai. Ta chính là... là...”

Nói tới đây. Hốt nhiên gã không nhớ gã là ai. Một ý niệm khác lại loé lên trong đầu. Chà. Cái khung cửa kia thật đáng ghét làm sao. Nó chói chang đến nhức mắt. Rồi gã bỗng run lên bần bật khi ý tưởng một lát nữa thôi, mặt trời sẽ nổi lên đốt gã. Gã rú lên thảm thiết. Nằm vật xuống rồi lấy mền trùm kín mặt:

“Nó sẽ đến. Nó đến đốt ta đấy... Hu...hu...hu...”

“Ai đến?”

“Thì nó chứ ai?”

“Nó nào?”

“Làm sao ta biết được!”

Nói xong, gã cười lên rinh rích. Cho rằng mình đối đáp với tiên nữ một cách rất thông minh. Gã vỗ hai bàn tay vào nhau nói như người nhập vào một cơn mộng du sâu thẳm:

“Để tôi nói cho cô một điều rất kỳ thú. Thiên hạ ngu lắm! Họ không biết cách sống, chỉ bôn ba, bận bịu vào những thứ vật chất cỏn con, mất thì giờ vô ích…. Cô xem này. Khi tôi vỗ tay, sẽ tóe ra những đốm sáng. Đó chính là những ánh sáng trí tuệ đấy! Có những đêm trăng sáng, sau khi xuất thiền, vuốt dọc theo cánh tay, ánh sáng tóe ra như lân tinh. Những kết quả ấy làm tôi càng hứng khởi và tu tập tinh chuyên hơn. Vì không có thầy, nên sự tập luyện của tôi chỉ chấp vá qua những sách vở. Đến một hôm thì có một điều lạ xảy ra. Thỉnh thỏang phần bụng dưới bị nóng ran và cứng ngắc, nó nhộn nhạo, khó chịu vô cùng. Càng tu tập, bệnh càng nặng, đôi khi trong lúc ngồi thiền tôi như muốn phát cuồng vì dục vọng nổi lên đùng đùng. Cho tới một ngày kia.... Ôi, đó chỉ là một ngày chín muồi của căn bệnh, tôi bị vấp vào giọng cười khanh khách của một nữ nhân, tiếng cười cưu mang cả một mùa xuân tươi mát. Nàng đẹp như huyền thọai, da thịt nàng mát và mềm như lụa, nàng đến tình cờ như một ngày mưa, ra đi khi đêm vừa tắt... Tâm thức tôi tan hoang như một bãi chiến trường. Nàng đi đâu? Nàng về đâu? Hay đó chỉ là những tâm tưởng hoang loạn trong tôi?”

Chẳng ai trả lời gã. Người y tá dường như đã quá quen với những cảm xúc bất chợt của bệnh nhân. Nàng làm đầy đủ bổn phận rồi bước ra khỏi phòng. Trước khi đi, nàng đặt trên bàn ngủ một cái máy nhỏ bằng bàn tay, dặn dò một cách ân cần:

“Hình như ông là một Phật tử? Ở đây, chúng tôi may mắn có được một số máy Niệm Phật do ngôi chùa phát tâm bố thí. Ông có thể bật lên nghe. Họ niệm Phật nghe như hát... Chỉ khỏang năm phút nữa là ông sẽ ngủ. Tôi xin chúc ông ngủ ngon, và có đầy mộng đẹp...”

Tiếng nàng nhẹ nhàng thanh thóat. Gã tung mền, nhìn người vừa phát ra âm thanh ấy. Có phải Nàng đấy không? Nàng đã trở về? Phải chăng?

“Em... Em ơi...”

Cánh cửa khép lại đã lâu. Gã nghe câu niệm Phật liên tục và bàng bạc phát ra từ chiếc máy nhỏ xíu. Tiếng niệm kết thành một màn sương lãng đãng, thành một cái nền trên vùng tâm thức hoang tưởng. Gã thấy mình chơi vơi trong vùng tâm thức ấy. Gã đi qua nhiều con đường với đèn xanh, đèn đỏ chi chít dòng xe cộ ngược, xuôi. Nhưng chẳng có một chiếc xe nào đâm vào gã cả. Tiếng niệm Phật vẫn đều nhịp theo bước chân. Nhận ra mình đang đi ngược về quá khứ. Những quá khứ dường như rất xa mà cũng rất gần như những sợi lông mi trên mắt nên chẳng mấy ai nhìn thấy được chúng một cách rõ ràng. Ấy vậy mà gã lại thấy, tựa như gã đã tách ra làm hai, một nửa đứng nhìn cái nửa kia đang quay cuồng trong vọng tưởng. Gã thấy cái chòi mà trong đó chính gã đang say sưa đi vào những cơn vọng định. Thích thú cho rằng mình đã chứng đắc được nhiều thứ và chấp vào những thứ cỏn con ấy. Chợt nhớ lại lời dạy ân cần của vị sư già:

"Này con. "Biết" chưa phải là "Ngộ". Mà "Ngộ" chưa phải là "Chứng đắc". Hãy suy tư và quán tưởng thêm về điều này."

Lời dạy rất giản đơn, nhưng sao tới giờ mới hiểu một cách rõ ràng đến thế? Gã đã mỉm cười hóm hỉnh về những háo thắng của chính mình. Lại thấy mình trôi thêm về quá khứ, trở thành một đứa bé con sống dưới một mái chùa với vị sư già khụ, nơi đây lồng lộng những cát, gió của biển. Nhưng gã vẫn không ngừng ở đấy, vẫn đi như người đi ngược chiều gió. Nhiều mảnh đời chắp vá từ vài kiếp liên tiếp nối nhau, từng mảnh, từng mảnh, như những bức hình nhiều màu lộn xộn phụt lên...

Rồi bỗng nhiên, ở một tầng mức sâu thẳm nào đó, gã bỗng nhận thấy một cái gì vừa sụp đổ, để lại một khoảng không gian thênh thang mà tầm nhìn của gã không còn bị giới hạn nữa. Một niềm vui òa ngập như nước vỡ bờ. Gã bỗng biết được một điều hiển nhiên rất đơn giản. Mình là tất cả. Một giải nắng tung tăng nhảy múa dưới ánh Mặt Trời. Một con chim đại bàng với đôi cánh rộng. Một mặt nước xanh biếc dưới vực sâu. Một con cá nằm dãy chết trên mặt cát. Một vì sao vừa tắt trên cao...

Người sinh ra, kẻ chết đi, đây đó xôn xao sự sống và nỗi chết, chập chùng, biến hiện qua những niềm vui, nỗi buồn bất tận...

Mọi sự, mọi vật đều biến chuyển không ngừng, chập chờn như giấc mộng....

Nửa đêm hôm ấy, có một bóng người lẳng lặng rời bỏ khu nhà thương điên. Hành trang duy nhất của ông là một cái máy niệm Phật rất nhỏ bé cùng với bộ đồ bẩn thỉu, rách nát trên người. Nhưng chỉ có ông mới cảm nhận được tâm ông rất tinh khôi như người vừa thoát kiếp. Ông đi đâu. Nào ai biết được!

CHIÊU HOÀNG
DoxuanNguyen
CON BÉ VÀ GÃ LANG THANG



Đợi tôi với.... Bác tài ơi, đợi tôi với...

Con bé vừa chạy, vừa la bải hải khi thấy chiếc xe bus bắt đầu chuyển bánh. Tiếng gọi lanh lảnh như một niềm thất vọng gấp gáp sắp đổ ập xuống đầu, cùng với tiếng chân chạy thình thịch của nó làm cho túi vải đeo đập liên tu sau lưng. Tiếng kêu bay bắn đi, nhanh hơn bước chân chạy, lọt thẳng vào tai bác tài xế. Ông ngoảnh lại, nhìn thấy một con bé khoảng 13,14 tuổi cùng với bà mẹ đang gấp gáp chạy về phía mình, hai tay nó quơ quào loạn xạ cố gây thêm sự chú ý của ông.

Chiếc xe bus mới dợm bánh, nay từ từ dừng lại. Bác tài bấm nút mở cửa chờ nó đến. Khoảng vài phút sau, con bé đã đứng trên bậc tam cấp của xe, nó vừa thở hổn hển, vừa tụt cái túi đeo sau lưng lục tìm vé đưa cho bác tài. Một số khách tỏ vẻ khó chịu vì sự chậm trễ ấy. Một bà với khuôn mặt khó đăm đăm nhìn nó không mấy gì thiện cảm, gắt:

- Thôi, nhanh lên đi cho người ta nhờ. Đã hẹn giờ giấc đoàng hoàng rồi mà lại còn trễ. Đúng là...người Việt Nam!

Bà nói thế, tựa như bà là một người ngoại quốc nào đó chứ không phải người Việt. Nhưng rõ ràng bà cũng là người đồng hương cùng nói một ngôn ngữ với nó. Khuôn mặt bà loè loẹt, dị dạng do sự "tân trang" sửa chữa quá nhiều nên trông có cái vẻ khó tính một cách dị thường. Một số người Việt khó chịu khi nghe bà nói câu đó. Họ quay lại nhìn bà, nhưng chẳng ai nói gì. Con bé thì cuống cuồng trình vé rồi đảo mắt một vòng tìm chỗ ngồi ghi trên tấm giấy. Ánh mắt nó đậu ở một ghế còn trống gần cửa sổ. Bên cạnh, có một gã đàn ông đang ngồi lơ đãng...

Phải mất thêm vài phút nữa mọi thứ mới êm xuôi. Con bé chen vào chỗ trống duy nhất đã dành cho nó. Nó ngồi thở dốc, nhưng khuôn mặt đầy khích động và vui sướng. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa tay vẫy vẫy người thiếu phụ đang trông theo với một nét lo lắng rõ rệt hiện trên nét mặt:

- Má.. Con đi nghe má.... Không sao đâu mà. Con yêu má...

Nói rồi. Nó chu miệng, dán vào kiếng xe, hôn chùn chụt:

- Bye má...

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Tiếng bà mẹ trẻ nói với theo:

- Cẩn thận nghe con. Tới nơi nhớ điện thoại má liền nghe...

Chiếc xe từ từ đi nhanh dần, để lại người mẹ trẻ trên bến xe. Nó nhìn theo cho đến khi bóng bà khuất sau một khúc rẽ, lúc đó nó mới thở phào. Sửa đổi lại thế ngồi cho ngay ngắn, kéo cái bịch đeo trên lưng xuống để trên đùi. Khuôn mặt nó rạng rỡ vui tươi. Có lẽ, nó đang cần phải nói. Nói thật nhiều để đổ tuôn ra những khích động trong nó. Nó lén nhìn gã đàn ông ngồi cạnh - Người đồng hành với mình đây - Nó nghĩ thầm. Trông mặt gã có vẻ... hơi dữ bởi những nét nhăn đậm trên trán và ở đuôi con mắt như những vết cắt. Gã có một vết sẹo dài chém từ góc tai trái xuống tới cằm. Đôi mắt gã hơi giảo hoạt, bất lương. Nhưng hề gì. Con bé nhìn thấy ai cũng như nhau. Nếu không nói là mọi người đều rất tốt. Nó chẳng biết gì về thế giới bên ngoài mái nhà nó thường sống, mà trong đó một bà mẹ trẻ, góa bụa luôn luôn gìn giữ nó một cách quá quắt tới độ nó cảm tưởng mình đang sống trong ngục tù. Phải nói mãi, năn nỉ mãi và quả quyết cả hơn ngàn lần "sẽ không có chuyện gì xảy ra" để mẹ nó xiêu lòng, cho nó lấy một chuyến xe đò đi dự một khóa tu tập cấm phòng ở ngôi chùa cách xa nhà khoảng sáu tiếng lái xe.

- Má à. Thiệt tình là con không hiểu sao má lại không cho con đi chớ. Má đưa con ra bến xe, con ngồi trên xe đò một mạch. Tới nơi đã có người trong chùa ra đón con rồi. Ở hai ngày là lại có người đưa con ra bến xe, con lại về với má mà...

- Mày đi xa xôi dữ vậy. Không có người kèm sao đi tới nơi? Lỡ giữa đàng có chuyện chi thì tao biết tính sao đây chớ? Thôi, bỏ qua đi!!. (Dỗ dành) Đợi tới chừng má xin nghỉ được vài ngày thì má sẽ đi với con nghe.

- Chời! Má!! Đợi má nghỉ thì qua thời tu tập còn đâu nữa, lên trển làm chi không biết!

Nhì nhằng, năn nỉ gần cả tháng, sau khi đã điện thoại lên chùa cả chục lần, bà mẹ mới bằng lòng đóng tiền và ghi danh cho nó. Mới sáng mơi này, trước khi đưa con ra bến xe, bà cũng còn cẩn thận, thắp nén hương lầm rầm khấn vái:

- Nam mô A Di Đà Phật. Xin trời Phật độ trì. Xin ngài Quan Âm gia hộ cho đứa con khờ khạo của con đi tới nơi, về tới chốn. Mọi điều dữ đều tai qua, nạn khỏi. (Rồi bà kể lể ỷ ôi tựa như đang nói chuyện với một người bằng xương, bằng thịt đứng trước mặt). Con chỉ có đứa con duy nhất. Từ ngày ổng mất cho tới nay, con không dám bước thêm bước nữa, mọi tình thương con đều dành cho nó hết. Nó khờ khạo, bé bỏng, cần được những bàn tay yêu thương che chở. Xin ngài độ trì cho nó đi đường bình an.

Nói xong, người mẹ trẻ vái thêm ba vái, rồi kính cẩn cắm mấy nén hương vào lư, trong khi đó, con bé sốt ruột chờ đợi ngoài cửa:

- Má ơi... Đi chưa má, trễ quá rồi đó nghe!

Bà mẹ gắt khẽ:

- Thì từ từ chớ. Mày hối như hối tà, hối ma vậy!


*

Xe bắt đầu ra xa lộ. Dòng xe cộ ngược xuôi, hối hả tăng theo với sự vui mừng của con bé. Nó nhìn đồng hồ. Mới có ba giờ trưa. Chắc khoảng chín, mười giờ tối mới tới nơi. Khoảng sáu giờ chiều thì xe sẽ ngừng lại ở một thành phố nhỏ cho khách ăn uống, xả hơi, đi đứng cho dãn gân cốt, sau đó đi tiếp chừng bốn tiếng nữa là tới. Ở đó đã có một chị Phật tử trên chùa sẽ đón nó tận bến. Chời. Sao mà vui thích chi đâu á!

Nó khẽ liếc nhìn gã đàn ông và mỉm cười với gã bằng một nụ cười đầy thiện cảm. Gã cũng nhìn nó, nhếch mép. Gã có thể nghe được mùi hương trinh nữ của nó thoang thoảng, cộng thêm vì ngồi quá gần, gã nhìn thấy được cả những sợi lông măng trên đôi má không son phấn. Gã còn nhìn sâu qua cổ áo, thấy được thấp thoáng một phần ngực trắng hồng. Trong gã, nổi lên một dục tâm bất chính. Gã lân la làm quen:

- Đây là lần đầu tiên cô em đi xa một mình?

Con bé trả lời bằng một giọng khích động:

- Phải. Và điều này làm em rất sung sướng!

Nói rồi, con bé luyên thuyên kể về cuộc hành trình của nó. Tuy ngắn ngủi, chỉ có hai ngày. Nhưng đối với nó quả là một cuộc "cách mạng" vĩ đại, vì nó có thể thuyết phục được má nó, chứng tỏ cho má nó biết rằng, nó đã lớn!!

Gã đàn ông gật gù:

- Phải rồi. Thế giới bên ngoài thật đẹp. Đáng lý em phải biết nó sớm hơn nữa...

Con bé mở tròn đôi mắt nhìn gã, hỏi bằng một giọng ngây thơ:

- Thiệt hả ông? Sớm hơn là bao sớm?

- Như tui nè. Tui ra đời năm mới có chín tuổi mà đâu có chết chóc chi đâu. Đâu có bị gì...

Con bé nghe gã nói thế. Nhưng ánh mắt nó bỗng đậu lên vết thẹo chém trên má trái làm cho mặt gã thêm dữ, ánh mắt nửa ngờ vực, nửa tò mò:

- Còn cái sẹo này là ông bị sao vậy?

Gã đưa tay sờ cái sẹo. Ậm ừ..

- Cái này hả? Thì hồi đó...bị bệnh. Đưa vô nhà thương mổ gấp nên còn lại vết thẹo...

Hắn nói dối trơn tru như mỡ. Vết thẹo đó, một thời dành gái, đánh nhau với nhóm băng đảng khác nên bị chém. Nhưng, hề gì. Con bé, nói gì nó chả tin. Lại nữa. Gã đang nghĩ cách làm thế nào để có thể chiếm đoạn con nhỏ trước khi nó đi đến nơi muốn đến. Trông nó tinh khôi như một viên ngọc quý. Càng tinh khôi lại càng gợi cảm và làm cho gã kích thích hơn nữa. Gã chỉ có một cơ hội duy nhất là ở trạm dừng xe giờ cơm chiều. Gã nhìn con bé thèm thuồng như con quỷ thèm ăn thịt người. Trong đầu óc gã đầy tính toán. Nhưng gã hiểu, dù có ngây thơ cách mấy, nếu không khéo làm cho con bé sợ nó sẽ lánh xa. Bây giờ nó đang vui, là một cơ hội rất tốt để tạo thêm tình thân và lòng tin tưởng ở nó.

Bằng một giọng thân mật, gã gạ gẫm:

- Nè em. Tí nữa tới giờ ăn chiều, xe đò sẽ ngừng lại ở một thành phố nhỏ. Để tui đãi em một bữa cơm làm quen nghen.

Con bé ngước mắt lên nhìn gã, cảm động:

- Cảm ơn ông. Nhưng má em có gói theo thức ăn nhiều lắm. Lại nữa. Em ăn chay...

Gã giở giọng ngang tàng, bất chấp:

- Thì ăn mặn một bữa có sao đâu. Trời, Phật có phạt mình vì tội ăn mặn đâu mà lo!!

Con bé trợn tròn mắt. Tưởng như mình không thể tin được đôi tai đang cắm trên cái đầu nhỏ bé của nó khi nghe gã nói những câu như thế. Nó cãi:

- Ý cha! Không được đâu ông à. Em không có ăn mặn được đâu, vì má nói, phải giữ gìn cho thân tâm trong sạch trước khi thọ "bát quan trai" đó!

Gã tò mò:

- Thọ bát quan trai là cái gì vậy hả? Sao tui thấy mấy cái đạo, cái nào cũng rắc rồi, hà rằm. Luật này, luật nọ... Nhức cái đầu!

Con bé toét miệng cười rồi giải thích:

- Đức Phật nói một phật tử tại gia cần phải làm lễ thọ bát quan trai một tháng ít nhất một lần. Nếu lên chùa để thọ thì tốt lắm, bằng không làm ở nhà cũng được. Thọ bát quan trai là mình hứa với đức Phật một ngày, một đêm giữ đủ tám giới cấm, và chỉ ăn một bữa trưa mà thôi. Trong lúc thọ giới, thì ráng giữ gìn tâm ý được trong sạch mà nhất là không phạm các giới mình đã hứa...

Gã nghe con bé nói vậy, tuy chẳng hiểu gì thêm, nhưng cũng ậm ừ cho qua:

- Thôi. Nếu vậy, em cho tui đãi em một ly nước được không? Chắc là ly nước thì ông Phật cho chứ gì?

Con bé cười toét miệng:

- Được chứ! Nước thì được uống thả dàn. Chỉ sợ uống nhiều...bể bụng thôi!!

Sau câu nói đó. Con bé cười khúc khích. Nó bắt đầu huyên thuyên kể về những gì nó thích và những người thân chung quanh nó. Lối kể chuyện của con bé thiệt là không mạch lạc chút nào. Từ chuyện này, nó nhảy qua chuyện khác cái rụp tựa như nó đang vất vả chạy theo cái tâm thức thay đổi luôn luôn trong đầu nó. Nó đang nói đến người mẹ, rồi lại nhảy qua con bạn thân đang khổ sở, buồn sầu vì đã không được đi theo nó. Rồi nó lại tưởng tượng tới cảnh chùa và buổi tu tập trong hai ngày sắp tới. Hình như nó nói chuyện mà không cần sự trả lời của gã. Nó nói một thôi, nghe chừng hiểu được gã đang chán phải nghe nó nói, nên quay lại hỏi gã:

- Còn ông. Ông cũng đi chùa hả?

- Không. Tôi đi có... công chuyện...

Mà công chuyện gì kia chứ. Gã là một gã lang thang, sống đầu đường xó chợ. Ai mướn gì thì làm nấy. Trong quá khứ gã đã từng liên hệ tới băng đảng và giết người. Gã là một kẻ vô thần, không tin vào bất cứ ai ngoại trừ mình. Mà chính gã, đôi khi gã cũng chẳng tin lấy chính mình, vì nhiều lần toan tính đều bị trật lất. Đôi khi gã trộm nghĩ, cuộc đời ưa chơi khăm gã, đì gã miết tới độ gã không thể ngóc đầu lên nổi. Hôm nay, còn lại một ít tiền trong túi, gã định làm một cuộc hành trình qua một thành phố khác coi có gì khá hơn chăng, tình cờ lại gặp được con bé. Gã nhìn con bé thòm thèm. Lâu lắm rồi gã chưa được làm tình.

Ý nghĩ đó làm cho lòng gã rạo rực. Gã lén thò tay trong túi, sờ thấy được mấy viên thuốc kích thích tình dục nằm cồm cộm mà gã có được do một thằng du côn trả công gã trong lần khuân vác đồ cho nó tuần trước. Định bụng, tí nữa, trong giờ nghỉ lao ăn chiều, gã sẽ lén bỏ một viên trong ly nước của con bé. Ý nghĩ đó làm cho gã cảm thấy rạo rực và khó chịu ở phần dưới. Gã nhìn lén con bé. Lúc này, nó đang dựa đầu vào thành xe ngủ gà, ngủ gật. Chắc hẳn, sau một lúc nói chuyện liên tu, nó đã hết chuyện để nói và bắt đầu mệt.

Xe lao đi vun vút như nuốt lấy đường dài. Nhưng với gã, sao gã cứ thấy thời gian trôi qua chậm như rùa. Gã xoay trở luôn luôn. Mùi hương thơm nồng của con bé cứ tỏa ra thoang thoảng. Nếu như không có người chung quanh, có thể gã cũng đã làm bậy, xé quần, xé áo con bé ra rồi. Nhưng gã cũng phải cố. Cố gắng kìm giữ cái "con quỷ dâm dục" trong gã.

Cuối cùng rồi xe cũng ngừng lại ở một thành phố nhỏ. Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng. Người tài xế nói oang oang, nhắc nhở trong khi mọi người lục tục xuống xe và tản mát vào trong những quán ăn:

- Xin bà con cô bác vui lòng trở lại đây sau 45 phút. Xe sẽ bắt đầu chạy lại đúng một tiếng nữa.

Con bé đứng phắt dậy. Gã cũng đứng lên theo nhắc nhở:

- Nè cô em. Cô em đi theo tui nghe. Ngay dưới kia có cái quán ăn ngon lại rẻ tiền. Họ cũng dễ dãi lắm nghe. Vô trỏng, tui sẽ nhờ nhà hàng hâm cơm dùm cho cô em và xin đãi cô em ly nước...

- Được mà. Nước thì em uống được. Nhưng... (ngập ngừng) Hay khỏi cần nhờ vả người ta hâm cơm chi. Em sợ phiền họ đó ông à. Mình đã không mua gì của người ta mà lại còn làm phiền người ta nữa!!

Sợ con bé đổi ý. Hắn dễ dãi:

- Được. Cô em tính vậy cũng tốt...

Gã đi theo sát con bé, như sợ nó bỗng biến mất. Còn con bé vẫn ngây thơ chẳng biết gì. Nó đeo cái túi trên lưng trở lại, theo dòng người xuống xe. Trong tâm nó thấy cái gã đàn ông này thật tốt. Mới có gặp vài tiếng trên xe đã giúp đỡ nó đủ thứ. Cả hai vào một quán vắng. Gã ép con bé vào một chiếc bàn ở góc quán, cố lấy giọng tự nhiên:

- Mình ngồi đây cho phẻ. Ăn uống xong là ra xe liền kẻo trễ nghe.

Con bé nhìn quanh. Lòng hơi lo âu:

- Ông à. Sao mình vô quán này vắng quá. Em thấy ai cũng vô cái quán gần xe, quán này xa xe quá, ông đưa em vô đây làm chi.

Gã nói khỏa lấp:

- Chà... Sao cô em không biết gì hết. Quán vắng họ mới làm nhanh được. Cô em vô quán đông sợ kêu đồ ăn, làm chậm, ăn không kịp đó!

Nghe gã nói như vậy, thấy có lý, con bé khe khẽ kéo ghế ngồi xuống. Đối diện với nó là gã đàn ông khắc khổ với khuôn mặt có vết sẹo dài. Trong cảnh tranh tối, tranh sáng của một buổi chiều gần tàn. Trông mặt gã thật đáng sợ, con bé có cảm tưởng như gã đang manh nha muốn nuốt trửng lấy mình. Vừa có ý nghĩ đó. Con bé bỗng cảm thấy hối hận tột cùng. Sao lại đi nghĩ xấu cho một người đã từng tốt với mình đến thế? Nó sụp đôi mắt xuống lâm râm cầu nguyện. Nó sám hối những tư tưởng xấu mà nó vừa dành cho gã.

Người bồi bàn bưng ra hai ly nước lạnh và hỏi họ cần ăn gì. Gã đọc tên một món ăn rẻ tiền nhất. Vừa lúc người bồi quay đi, gã đàn ông đã nhanh như cắt, bỏ một viên thuốc nhỏ mà gã vừa xé ra từ một cái túi giấy. Gã ngoáy ly nước cho thật điều rồi đẩy về trước mặt con bé, trong lúc nó đang cúi xuống cầu nguyện và sám hối:

- Nè. Có nước cho cô em đây!

Con bé ngước lên. Nhìn gã bằng một đôi mắt thiên thần, đầy sám hối. Nó thong thả lôi ra trong túi của mình một phần cơm trắng trộn với muối mè, nó để ngay ngắn trước mặt với ly nước gã vừa đẩy về phía nó. Chắp hai bàn tay lại nguyện khẽ:

- Nguyện cho thức ăn và nước uống này biến thành những thức trân vị và thánh thủy dâng lên chư Phật mười phương. Và xin nguyện cho con và toàn thể pháp giới chúng sanh, có được một đời sống tinh thần và vật chất thong dong, hồi tâm vào đạo và khi mãn báo thân này được vãng sanh vào cõi tịnh độ của Ngài.

Đôi mắt con bé khép hờ. Khuôn mặt trong sáng thánh thiện của nó cùng câu nguyện trước khi ăn làm cho gã cảm thấy mình như vừa bị ai xáng cho một cú trúng đầu tới tối tăm mặt mũi. Trong một vùng tâm thức sâu thẳm nhất, gã nhìn thấy được khuôn mặt đứa con gái của gã, cũng khoảng bằng tuổi con bé ngồi trước mặt. Nhưng đó là một khuôn mặt tím bầm đầy những khổ đau của độc dược mà nó đã dùng để tự tử khi biết được trong bụng mình đang cưu mang một bào thai không có người thừa nhận. Đứa con gái gã chết tức tưởi ngay sau đó vài giờ.

Gã bống kêu rú lên khi nhìn con bé từ từ nâng ly nước lên môi, cùng lúc, như một phản xạ tự nhiên, tay gã vung lên, gạt mạnh vào ly nước, chiếc ly tuột khỏi tay con bé rớt xuống nền nhà vỡ tan. Gã nhìn thấy đôi mắt ngạc nhiên của con bé:

- Ồ... Ly nước đã đổ... (Ngước nhìn gã như nói một lời an ủi). Nhưng không sao ông ạ. Chắc chắc ông đã được ban phước lành vì em đã chú nguyện trong ấy rồi....

CHIÊU HOÀNG

THIÊN THẦN GÃY CÁNH

CHIÊU HOÀNG -

Nàng lái xe chầm chậm chạy vào một khu nhà giầu có những mái ngói đỏ, rồi ngừng lại trước một căn nhà hai tầng nằm ngay góc đường có trồng những bụi hồng và vài bụi trúc xanh biếc. Để chắc ăn, nàng so lại địa chỉ ghi trên miếng giấy rồi lẩm bẩm: "Đây rồi. Nhà đẹp quá!"

Tiếng chuông ngân dường như quá lớn không những làm nàng giật mình mà chính cả những bụi hồng, bụi trúc phải xôn xao:

- Cô hỏi ai?

- Dạ. Tôi đến đây xin việc. Có phải ở đây cần người trông nom một cụ già không ạ.

Người đàn bà mở hé cánh cửa nhìn nàng từ đầu đến chân, trên nét mặt hơi thoáng thất vọng khi thấy nàng quá gầy guộc nhưng với khuôn mặt khá xinh:
- À. Có phải cô vừa phone đấy không? Vào đây.

Nói xong, bà mở rộng thêm cánh cửa vừa đủ để một người có thể lọt vào. Khuôn mặt người thiếu phụ vẫn còn thấp thóang một vài nét trẻ trung, nhưng khô khan, cứng ngắc, với nhiều nét bất mãn thiếu niềm vui hằn lên làm thành những vết nhăn đậm nét. Nhưng bà chẳng nói gì thêm, lẳng lặng đi trước dẫn đường.

Căn phòng khách khá rộng, trang trí kiểu cách với những bàn ghế đắt tiền. Nhưng không khí đặc sệt, thốc lên một mùi khai ẩm mốc của quần áo cũ lẫn với mùi thuốc làm nàng hơi bị nhộn nhạo muốn mửa, nhưng vẫn yên lặng lẽo đẽo theo chân. Họ đi qua một phòng khách rộng, rồi bước vào phòng đọc sách, nơi đây hơi tối, các cánh cửa sổ đều kéo màn, duy chỉ một khung cửa lớn thông ra phía sau vườn là mở rộng. Mùi khai ẩm mốc và mùi thuốc phát ra từ chốn này.

Người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn, xoay lưng nhìn ra khu vườn sau đầy mầu sắc của các loài hoa, im lìm như một bức tranh chết. Tiếng người thiếu phụ cố lấy giọng dịu dàng:

- Anh ạ. Có một cô tới xin việc. Anh coi có bằng lòng không?

Vừa nói, bà vừa đến sau lưng từ từ xoay chiếc xe lăn một nửa vòng quay. Cô nhìn sững. Khuôn mặt hơi bị lệch, có nhiều nét chịu đựng, buồn nản. Ông ta bị liệt nửa người sau một cú tai biến mạch máu não. Vì nửa thân bị liệt nên khuôn mặt của ông cũng hơi dị dạng. Một con mắt còn lại chút nét tinh anh, hơi ánh lên nét vui khi nhìn thấy nàng, con kia thì đờ đẫn, không cảm giác. Ông không già. Khoảng ngoài năm mươi. Vẫn còn thấp thoáng nét phong lưu, ăn chơi thời trước. Hẳn nhiên. Ông đã bằng lòng.

- Công việc của cô là chăm lo cho ổng. Mỗi ngày ba bữa cơm sáng tối. Cho ổng uống thuốc, giặt giũ và tắm rửa. Cô có thể đến và về mỗi ngày. Còn nếu cô muốn ở lại, tôi cũng có một căn phòng riêng cho cô, sát với phòng của ổng. Lương một ngàn đồng một tháng tiền mặt.

Thiếu nữ bối rối. Ánh mắt chao đi, ấp úng:

- Dạ. Em tưởng...sẽ chăm lo cho một...một...cụ già.. Nhưng ông đây...chưa già...lắm... Em thấy ngại khi phải lo…về việc… về việc...(nàng cố gắng móc trong đầu mảnh chữ cuối cùng) về việc...tắm rửa...

Người đàn ông ú ớ. Ánh mắt dán chặt lên khuôn mặt làm nàng khó chịu. Hắn muốn nói một điều gì nhưng lại không thốt lên được rõ lời. Tay trái vung vung lên, cố gắng diễn đạt một điều gì đó. Nửa như van lơn, nửa như cầu xin. Ánh mắt của một người đang đi vào nước đường cùng. Người đàn bà gần như mất hết kiên nhẫn, khó chịu chen vào:

- Anh làm cái gì mà rối nhặng lên thế? Chưa chắc gì nó đã chịu làm. Cả chục người đến rồi, chẳng ai muốn lo phần tắm rửa. Thiệt là khổ thân tôi. (Rít lên) Sống thế này thì chẳng thà chết đi còn sướng hơn. (quay qua thiếu nữ). Vậy cô có bằng lòng làm không? Nếu không thể tắm rửa mỗi ngày thì tắm cho ổng tuần một lần cũng được...

Thiếu nữ bối rối nhìn người đàn bà:

- Tôi....

- Sao? Chê lương ít hả? Cứ làm đi. Nếu làm được việc tôi sẽ tăng lương trong vòng ba tháng...

Người đàn ông vẫn nhìn nàng chằm chặp. Lo sợ và hồi hộp. Hốt nhiên, nàng thấy cái nhìn nửa như van nài, nửa như vồ lấy nàng làm cho nàng có cảm giác gờn gợn. Nàng lùi lại một vài bước, ấp úng:

- Cảm ơn bà. Nhưng.... tôi không nghĩ tôi có thể làm được việc. Vì ông nhà tuy không còn trẻ, nhưng chưa...già khụ, ông lại hơi to con. Tôi sợ rằng tôi đỡ ông không nổi....

Người đàn bà cắt ngang:

- Một nửa người của ổng vẫn còn họat động được mà, ổng cũng có thể gượng được, cô đâu cần phải bồng bế ông ta. Chỉ cần cô nhận lời giúp thì chúng tôi sẽ đỡ cô một tay...

- Nhưng... nhưng... (đỏ mặt) Tôi chưa từng...tắm cho một người đàn ông nào cả... Chuyện đó...chuyện đó... chắc không thể làm được rồi. Xin lỗi bà. Xin lỗi ông...

Nói xong, nàng chắp hai tay lên ngực, xá như xá trời, xá đất rồi vội vã quay lưng như kẻ chạy trốn. Nhưng vẫn thóang nhìn thấy được nét thất vọng tột cùng trên khuôn mặt người đàn ông vừa loé lên một niềm vui rồi lại bị tắt ngấm. Nàng nghe tiếng thở dài của người đàn bà. Bà lại đưa nàng ra cửa. Lẩm bẩm một mình. "Giá hắn có thể chết ngay sau khi bị nạn thì hay biết mấy!"

Nghe câu nói cuối cùng của người thiếu phụ, tim nàng như thắt lại. Nhận thấy rõ ràng sự bạc bẽo của tình đời. Có thể, khi người đàn ông kia còn khoẻ mạnh đã từng đem lại rất nhiều hạnh phúc và tiền bạc cho người đàn bà. Giờ đây, ông không còn tự lo được cho mình nữa thì cả một khung trời bị lệch đi. Mọi sự đều đảo điên, điên đảo cùng những tiếng bấc, tiếng chì của người vợ trẻ. Chợt nhớ đến ánh mắt thất vọng của người đàn ông. Lòng nàng ray rứt, khổ sở. Sao lại từ chối với một người thực sự cần giúp đỡ nhứ thế? Có phải chăng mình đang tập thực hành tâm bồ đề đấy ư? Hay ta nên nhận lời quách? Không được! Làm gì thì làm, về chuyện đó thì tâm ta còn... phân biệt lắm, vẫn còn thấy… kỳ kỳ thế nào...

Nàng bước ra khỏi cửa mà thấy lòng nôn nao. Một mặc cảm tội lỗi rằng mình vừa đánh rơi mất đôi cánh thiên thần. Dẫu vậy, nàng vẫn không đủ can đảm có thể dừng chân lại và nói với người đàn bà một câu thật dễ dàng, ngắn gọn: "Tôi bằng lòng nhận việc!" Hình như vẫn có một lực gì đó rất mạnh cản ngăn những gì nàng muốn làm.

Phải chăng đó chính là lòng vị kỷ. Cái ngã cỏn con đang tung hoành ngang dọc trong tâm nàng?

Ngoài trời. Nắng chan hòa với dàn hoa trước cửa. Cánh cửa sau lưng đóng sập vội vã, nhốt theo cái không khí bệnh hoạn bên kia bức tường. Nàng lảo đảo như người vừa bị hẫng nhịp bước. Nàng ngồi thụp xuống lề đường, nghe được tiếng rên rất khẽ của con chim non với đôi cánh trắng đã gãy lìa đang bị lòng vị kỷ của mình đè bẹp. Hai tay úp mặt. Nàng òa khóc lên như một đứa trẻ....

Nắng, hoa và không gian thênh thang yên lặng nghiêng đầu thở dài nhìn đôi vai cô bé đang run run...

VIÊN VITAMIN VÀ MÙI HƯƠNG


Không biết từ bao giờ cô có cảm tưởng anh chính là viên multi-vitamin của mình. Anh đem lại cho cô sức khoẻ, niềm vui và sự sống. Lạ nhỉ. Thế mà trước khi quen anh, cô vẫn sống khập khễnh, bập bềnh với nỗi buồn chôn sâu dưới đáy mắt. Thỉnh thỏang cô còn ngờ rằng, hình như cô trở lại thế giới này để tìm anh, tìm mà không biết mình tìm, không biết rằng mình cần phải nói với anh một lời mật ngữ mà cô đã không có dịp nói từ kiếp nào, nên cứ thang lang, lếch lếch, nổi trôi trong giòng đời với nỗi buồn chôn kín.

“Cô có biết Bảo Ngọc không nhỉ?”

"Biết. Nhưng lâu lắm rồi không thấy Bảo Ngọc đi học nữa. Anh cũng biết Bảo Ngọc sao?”

Người nam thấp giọng, thầm thì:

"Anh muốn nói cho cô một điều rất bí mật. Nhớ không được nói ai nghe đấy.”

Lạ chưa! Sao thế giới này có lắm điều "bí mật" thế nhỉ? Hồi hộp, người nữ cũng thầm thì theo:

“Điều gì?”

“Bảo Ngọc là người anh rất yêu...”

Nghe xong lời tâm sự ấy. Cô cảm thấy rất ngạc nhiên thêm một ít hiếu kỳ. Tại sao anh lại chọn cô để tâm sự? Hẳn ở cô có một cái gì làm anh tin tưởng chăng? Mà sao anh chỉ nói đến đó rồi ngừng, không kể tiếp nữa? Bảo Ngọc, người bạn rất dễ thương mà cô đã từng nói chuyện qua vài lần. Nhưng sau này không còn bao giờ gặp nữa. Trong khuôn viên đại học vẫn xôn xao những niềm vui, nỗi buồn. Kẻ đến, người đi là chuyện rất thường trong đời sống sinh viên.

Thế là họ quen nhau. Tình cờ, giản đơn như bước chân hơi chậm lại khi quyết định quẹo sang một ngã rẽ. Nhưng đối với anh lại không cho đó là sự tình cờ. Anh bảo: "Tất cả mọi sự, mọi vật xảy ra đều có lý do riêng của nó..."

Từ đó, thỉnh thỏang họ vẫn thường thấp thóang gặp nhau ở sân trường, ngòai lớp học hay trong thư viện đông người trong mùa thi cử. Mỗi lần thấy anh, cô lại tò mò muốn nghe thêm về câu chuyện tình của anh, nhưng chẳng bao giờ anh thèm nói thêm được nửa lời, làm như anh chưa từng bao giờ tâm sự với cô cái điều "bí mật" mà anh bắt cô phải giữ kín. Sự tò mò làm cô ấm ức. Giá mà anh đừng tâm sự gì với cô có lẽ lại hay hơn. Vì như vậy, cô sẽ coi anh như trăm, ngàn những sinh viên khác đi qua lại vôi vã như những cái bóng chung quanh cuộc sống cô. Giá mà hôm ấy không tình cờ ngồi cùng một bàn với anh trong thư viện vắng người, giá mà đôi mắt cô ngó lơ, không đậu lại trong đôi mắt anh một vài giây để anh kịp lời tâm sự... Giá mà.., giá mà... Ừ. Dù cho có cả tỷ cái "giá mà.." thì anh vẫn bảo "Tất cả mọi sự, mọi vật xảy ra đều có lý do riêng của nó..."


Rồi một ngày trời nắng, lại một "lý do" khác xảy ra đưa cô đến gần anh hơn. Cô lại gặp anh trên chùa. Hôm đó là một ngày đầu Xuân, cô mặc một cái váy trắng dài quá gối với chiếc áo len nhạt mầu. Nhìn thấy ánh mắt anh lướt qua làm bước chân cô cuống quýt đi ngang. Cô có vẻ ngượng. Ngượng vì thấy mình hơi diện khi đi chùa với đôi guốc mới sắm, cao khêu khêu như hai cái thang nhỏ. Trước khi vào chánh điện, cô dấu đôi guốc vào một góc thềm, trong tâm cô chỉ muốn đôi guốc ấy biến đi mất cho đỡ ngượng. Thế mà chúng biến đi thật. Kỳ lạ làm sao! Sau buổi giảng, cô không còn có thể tìm được đôi guốc mình nữa. Ban đầu cô nghĩ, chắc người nào đó xỏ lộn guốc, nên cứ đứng co ro với bàn chân trần chờ đợi họ trở về. Phật tử về gần hết mà vẫn chưa thấy ai đem trả guốc cho mình. Một người mỹ cũng tần ngần đứng lóng ngóng ở đấy. Ông quan tâm hỏi, nhưng chỉ để hỏi vì ông cũng thừa biết rất rõ chuyện gì đang xảy ra:

“Cô kiếm gì thế?”

“Ồ, tôi chẳng hiểu đôi guốc của tôi đâu mất tiêu rồi!”

“Có lý nào. Sao đi chùa lại mất guốc thế nhỉ?”

“Tôi cũng nghĩ như ông: Vô lý lắm!”

Nói rồi. Cô bỏ vô trở lại chánh điện. Cô lại gặp anh đang chuẩn bị đi về. Phần vì bực bội, phần vì cần có người để mách. Cô chạy đến bên anh, phụng phịu như nói với một người đã rất thân:

“Anh biết gì không? Em bị mất guốc rồi!”

Đôi mắt anh mở lớn, đầy ngạc nhiên:

“Thật không?”

“Thật đấy! Mất tiêu. Không tìm được đâu hết!”

Hẳn là khuôn mặt cô lúc ấy rất tức cười. Ánh mắt anh hơi chao đi, súyt bật lên tiếng cười lớn. Nhưng có lẽ anh nghĩ không nên cười trong tình trạng rất "dễ ghét" như khuôn mặt cô có vẻ phụng phịu, giận hờn, nên phải nén tiếng cười xuống bụng và dịu dàng hỏi:

“Anh có thể làm gì được cho em?”

Câu hỏi của anh làm cô chợt ngượng. Cô thấy mình thật vô lý hết sức khi đã nhè một...người dưng để mách. Mặt cô xìu xuống như chiếc bánh đa ướt:

“Anh chẳng làm gì được cả. Em chỉ muốn... mách anh thôi!”

Nói rồi. Cô bỏ ra ngòai. Anh cũng theo bước chân. Phật tử đã về gần hết, cảnh chùa vắng vẻ một cách êm đềm. Cả hai im lặng đứng bên nhau. Nắng ban trưa vẫn còn rất vàng, rất đẹp. Anh thấy đôi mắt cô hơi bối rối chưa biết quyết định ra sao với đôi chân trần và những ngón cong cong lại trên nền đường cho đỡ lạnh. Anh đề nghị:

“Hay theo anh ra chợ gần đây mua đỡ một đôi dép cho em nhé?”

Thở dài:

“Thôi. Chắc em đi đất ra bãi đậu xe cũng được rồi. Nhà còn rất nhiều đôi giày khác. Mua thêm làm gì. Em về nhé!”

Nói xong. Cô bước hẳn xuống đường. Gót chân trần băng qua con lộ chính, những ánh nắng vụn vỡ nhảy múa theo bước chân, vài làn gió thỏang đùa nghịch làm cho chiếc váy trắng bay bay theo gió...

Chỉ còn mình anh ở lại, dõi nhìn theo hình dáng cô lung linh trong nắng, trong gió...


Sau buổi đó. Họ trở thành bạn thân. Họ có những buổi bên nhau rất đẹp. Khi cô buồn, anh tự biến thành viên vitamin của niềm vui, anh hát lên những bài anh tự chế lời, mà nhiều khi những lời hát chỉ là những chữ ngang phè, không vần điệu. Khi cô đói, anh bày ra cả một mâm đầy những món ngon, lẫn món dở. Tự cô chọn lựa, muốn thức gì thì ăn thức nấy. Khi cần...nhõng nhẽo, anh đưa lưng cõng cô, đi một vòng và hát những lời vô nghĩa... Lưng anh to như một tấm phản, mềm mại và chắc chắn, cô còng hai tay bá lấy cổ anh thật chặt, tha hồ cho anh múa hát mà cô chẳng thể ngã bao giờ. Đôi khi, anh ngồi kể cho cô nghe những truyện rất vô tích sự, những câu truyện đầu Ngô, mình Sở, vô lý không thể tưởng tượng làm cô cười lên khanh khách. Anh đưa cô đi những nơi cô chưa từng đến. Anh nhìn thấy trong ánh mắt cô đầy ngạc nhiên và thú vị. Anh vui niềm vui của cô. Một niềm vui hồn nhiên, rất trẻ thơ.

Dần dà, anh trở thành viên multi-vitamin của cô lúc nào không biết. Có nghĩa là nó rất cần thiết như nụ cười làm tâm cô mở rộng, yêu người, yêu mình hơn. Có nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ, nếu thiếu viên vitamin ấy thì sẽ ra sao nhỉ? Chắc hẳn sẽ làm cho cô một chút khắc khỏai, một chút bâng khuâng, một chút vớ vẩn của thời "... trời nhẹ lên cao, tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn..." Những lúc như thế, cô bỗng nhớ cái viên vitamin ấy tệ, cảm thấy thiêu thiếu một cái gì rất thực tế, bình thường, và quan trọng như hơi thở. Cô nhớ cái cười của anh, đôi mày hơi sếch (như...tướng cướp Bạch Hải Đường - Nhưng chẳng thấy dữ tí nào) Nhớ cái miệng anh chu lên như muốn...hôn khi kể chuyện, và nhất là nhớ dáng điệu anh làm trò khỉ cho cô vui mỗi khi cô xịu mặt, buồn bã vì đói, vì mệt hay vì...nhõng nhẽo.

Một vài lần, cô có nhắc đến Bảo Ngọc, và tò mò muốn nghe nốt câu truyện tình anh chỉ mới kể dở dang ở trang đầu. Nhưng lần nào cũng vậy. Hình như vô tình cô lại chạm vào vết thương sâu. Cô thấy anh nhắm mắt lại, yên lặng. Cô nghĩ anh đang xúc động, có thể sự xúc động đã làm vết thương lại rỉ máu. Cô đâm hối hận và tự trách mình. Nghĩ bụng, thôi, chẳng bao giờ nên nhắc thêm lần nào nữa...

Một lần ngồi bên nhau rất gần. Anh nghiêng đầu qua hít nhẹ trên vai, kêu khẽ:

"Thơm quá! "

Cô sung sướng hỏi:

"Thơm mùi xà bông hả anh? "

"Không! Một mùi thơm rất nhẹ, thoang thỏang như một lòai hoa nào đó. "

Cô hóm hỉnh cười:

"Mùi hương của em đấy! "

Cô thấy anh cười cười. Dường như anh không tin lời cô nói. Dĩ nhiên! Làm sao tin một người lại có thể có mùi hương thơm như một lòai hoa nếu chưa được kiểm chứng chứ? Nhưng cô sẽ không nói nữa đâu. Tin hay không mặc kệ! Cô còn một điều bí mật nữa mà chẳng thèm nói cho anh nghe, dẫu có nói, anh cũng sẽ cười vỡ bụng mất. Một bí mật mà cô phải giữ kín:

Cô vốn có mùi hương của một lòai hoa vì từ một dạo xa xưa như huyền thọai, cô đã được hóa sinh từ một cành Lan...

CHIÊU HOÀNG

MỐI TÌNH CÂM



Nhà tôi có bốn chị em gái sàng sàng tuổi nhau. Tôi út ít và xấu xí nhất nhà... Chờ mãi mà chẳng chịu trổ mã cho. Trong khi các chị tôi, người nào cũng mượt mà, xinh đẹp. Ong bướm đến đầy nhà như có hội hoa đăng. Nhiều lần, phụng phịu với ba, "Sao mãi mà con chưa đẹp hả ba?". "Con đẹp chứ. Nhưng ba nghĩ, có lẽ con trổ mã.... muộn!!".

Mẹ tôi thì cứ thắc thỏm như người ngồi trên đống lửa . Bà cứ tuyên bố rằng, nhà có bốn đứa con gái lớn cũng giống như chứa bốn trái bom nổ chậm vậy... Ở cái đầu óc non nớt tuổi thơ lúc đó, tôi thực hoàn toàn không hiểu tại sao bà lại ví đám con gái nhà bà là những trái bom nổ chậm nhỉ?

Năm tôi 16 tuổi thì chị lớn tôi lấy chồng. Bao nhiêu người sáng giá, chị chẳng thèm lấy, lại đi yêu một anh chàng chỉ biết... làm thơ. Cha mẹ tôi buồn lòng lắm. Nhất là mẹ, mẹ cứ đay nghiến chị là "lấy nó về thì ráng bẻ thơ ra mà ăn!!!"... Nhưng chị vẫn cứ nhắm mắt làm liều - bởi anh rể tôi làm thơ hay quá - hái luôn cả trái tim non của chỉ mất rồi....

Nhà còn lại ba đứa . Chị thứ hai tôi cũng rất dễ thương, lại học giỏi. Cả trường đều biết tiếng. Cả đến ông thày dạy toán cũng tò tò theo chị về tận nhà. Thày gọi cha mẹ tôi bằng bác xưng "cháu" một cách ngon lành. Điều này làm cho chúng tôi cười nghiêng ngửa, vì không thấy giống "thày" một chút gì ở trong trường cả... Hai năm sau, chị đi lấy chồng. Chị lấy một người chị không thương, nhưng vì mẹ tôi... ép lấy . Mẹ bảo "tuy nó xấu, nhưng dòng dõi khá, lại có công danh, tốt bụng..." Chị bỏ hết cuộc chơi, bỏ những người bạn và một cuộc tình hoa mộng với anh sinh viên y khoa trẻ.... Tôi thật tiếc cho chị, nếu tôi là chị, tôi sẽ.... không nghe lời mẹ để đi lấy một người mình chẳng thương như thế...

Còn lại hai chị em. Người chị kế chỉ hơn tôi một tuổi. Chị rất đẹp. Chắc có lẽ trong bốn chị em gái. Chị kế tôi là đẹp nhất... Chị có rất nhiều người theo từ hồi còn 13,14 tuổi... Vì chỉ hơn tôi có một tuổi, nên chúng tôi học cùng lớp, cùng trường... Hồi nhỏ còn rảnh, chị thường tự cho mình có trách nhiệm chăm sóc cho tôi, riết rồi tôi quen với sự chăm sóc ấy, khi nào chị bệnh, tôi phải đi học một mình tôi đều cảm thấy rất buồn bã, bơ vơ... Càng lớn, chị càng xinh đẹp, chị bận bịu chuyện bồ bịch và quên mất chăm sóc cho tôi. Nhiều khi tôi cũng âm thầm ghen với mấy cái "thằng quỷ sứ " ưa đến quấy chị, tôi chỉ muốn đuổi cổ chúng nó đi hết để chị trở lại với tôi như xưa. Nhưng càng ngày, tôi càng xa dần chị, tôi cảm thấy rất buồn bã... Chỉ còn một sợi dây liên lạc duy nhất là chúng tôi vẫn đi học chung. Chị thì bận lắm, nên tôi kiêm luôn công việc làm homework cho chị, mỗi lần làm, tôi đều sao thêm một bản để chị có bài nộp cho ngày hôm sau...

Năm đó. Tôi 19 tuổi. Vẫn chưa trổ mã nên chẳng có ai theo...

Từ khi có cảm giác mất chị. Tôi càng chui vào cái vỏ kén của mình. Chẳng thích chơi với ai, vùi đầu vào học. Ngoài giờ học tôi lại có thêm một thú tiêu khiển khác là đọc sách. Cha tôi có một phòng làm việc, cũng là phòng đọc sách. Trong đó, có rất nhiều sách hay của những nhà văn học nổi tiếng được để trong những tủ sách bằng kiếng dựng sát tường trang trí rất trang nhã và đẹp mắt. Cha chỉ dùng phòng làm việc vào buổi tối. Nên ban ngày tôi tha hồ vào đọc sách của cha. Tôi thích nằm dài trên chiếc sofa bên hồ cá. Cha tôi cho thợ đục bức tường ngăn chia phòng khách và phòng làm việc một khoảng hình chữ nhật khá rộng, rồi đặt một hồ nuôi cá kiểng ở đó... Cha rất cầu kỳ, thích nuôi cá biển và san hô sống, nên hồ như một "đại dương thu nhỏ". Đẹp lạ kỳ. Có những con cá mầu sắc như được tô, vẽ, lung linh, óng ánh dưới những bọt nước li ti từ máy bơm, bên cạnh những đám san hô lung linh trắng như sữa. Nhiều lần, tôi vào phòng sách của cha chỉ để nhìn ngắm lũ cá bơi lội và quan sát đời sống của nó... Một đôi lần, nhìn thấy một con cá chết, tôi cũng cảm thấy rất bùi ngùi và buồn bã lạ lùng....

Trong đám con trai theo chị tôi. Có một người rất tội nghiệp vì không được chị tôi để ý. Anh là giáo sư dạy âm nhạc cho trường đại học khá nổi tiếng ở đây... Anh lớn hơn chị tôi 13 tuổi nên anh không còn có vẻ trẻ trung so với những bạn cùng trang lứa với chị. Tuy nhiên, anh có những nét đẹp rất nghệ sĩ và đàn ông tính. Với dáng cao dong dỏng, mái tóc bồng bềnh... Tôi thích nhất nụ cười của anh, hàm răng trắng và dài trông ngồ ngộ... Những lần anh đến thăm, chị tôi thường kiếm cách thoái thác và trốn tránh. Chẳng đặng đừng thì chị chỉ tiếp anh lấy lệ ngoài phòng khách rồi lấy cớ "đi vào trong uống nước" rồi trốn luôn. Đôi khi, chị vòng ra cửa sau hẹn hò đi chơi với những người bạn khác, vui hơn là ở nhà ngồi đồng tiếp chuyện, hoặc ngồi nghe anh đánh đàn đến.... phát chán. Còn một mình anh ở lại, chờ lâu quá chẳng thấy chị tôi ra, anh lấy cây đàn guitar của ba để góc phòng ra đánh.... Ban đầu tôi không để ý. Bên phòng đọc sách, tự nhiên nghe tiếng đàn réo rắt từ phòng khách vọng qua. Nhổm người dậy, lén nhìn qua hồ cá, thấy khuôn mặt anh nghiêng nghiêng. Năm ngón tay dài đang nhảy múa trên sáu sợi dây đàn. Những lúc chơi, tôi có cảm giác anh như người nhập đồng, chú tâm hoàn toàn trên nốt nhạc. Anh chơi những bản đàn classic rất hay và sống động. Tâm hồn tôi bị chìm nổi trong những âm thanh ấy. Đôi khi, anh đánh lên những bản đàn mà tâm tôi như thảng thốt, chơi vơi như mình vừa có cảm giác bị bỏ rơi, hay lạc lõng.... Hốt nhiên, tôi chợt nhận ra một điều rất thật: Hình như anh cũng giống tôi. Cũng cô độc và chẳng có ai chơi...

Một buổi chiều.
Anh đến thăm. Chị tôi vừa thấy bóng anh ngoài cổng vội chạy thụt vào nhà và sai tôi ra "đuổi khéo". Bảo rằng chị tôi không có nhà... Tôi chạy ra đón anh. Ngập ngừng báo cho anh một điều anh không muốn nghe.

- Chị Hà vừa đi ra ngoài rồi anh ạ.

- Bé Tí biết bao giờ chị về không?

- Em không biết!

Anh đứng tần ngần một lúc, định dợm bước quay lưng. Nghĩ sao anh quay lại:

- Anh có tổ chức một buổi recital trong trường tối nay. Trình diễn cùng với những người bạn đồng nghiệp. Vé bán đã hết nhẵn. Hên là anh còn dành lại được hai vé cho tụi em. Tối nay nhớ đến dự cho vui....

Tôi sung sướng nhận hai cái vé trong tay anh:

- Chị Hà thì em không biết. Nhưng chắc chắn thế nào em cũng đến dự...

Ánh mắt anh hơi chao đi, có một nỗi thất vọng mong manh chợt hiện:

- Bé Tí cố rủ chị Hà đi nhé?

- Em sẽ cố...

Anh nhìn tôi, một cái nhìn đầy cảm ơn, rồi vuốt má tôi bảo:

- Bé Tí ngoan lắm. Cảm ơn em..!!!

Bàn tay anh vừa chạm vào da mặt làm tôi có cảm tưởng nguyên vùng má nóng ran lên... Tôi choáng váng như vừa bị hụt nhịp. Tôi lùi lại vài bước trong khi anh vội vã quay lưng.

Cầm hai vé vào nhà với một bên má nóng ran... Chị tôi vui vẻ khen:

- Bé Tí giỏi nhỉ. Nói gì mà chỉ vài câu là ảnh bỏ đi vậy?

- Ảnh rủ chị em mình đi nghe ảnh trình diễn tối nay ở trường. Nếu tối nay chị không bận, cũng nên đi nghe cho biết. Ảnh đánh hay lắm đó!"

- Ôi chào! Muốn nghe thì lúc nào nghe chẳng được. Chỉ cần gọi một tiếng, ảnh đến đây đánh nghe cho... điếc tai!

- Nhưng tối nay, chị cũng đi đấy chứ?

- Đi thì đi. Tối nay chị cũng rảnh....

Không ngờ buổi trình diễn tối đó của anh rất thành công. Nguyên khu hội quán của trường đông nghẹt sinh viên. Đây là lần đầu tiên, chị tôi cảm thấy hãnh diện về anh khi thấy sau buổi trình diễn, tụi sinh viên nam nữ bu vào anh xin chữ ký. Sau đó, anh rủ chúng tôi đi ăn khuya. Nhìn anh chị chụm đầu vào nhau ăn uống, cười nói . Tôi lại cảm thấy mình thật thừa thãi, cô độc, lẻ loi... Trước đó, tôi cứ có cảm tưởng rất sai lệch rằng anh cũng có "nỗi buồn giống tôi". Nhưng tối đó, tôi lại nhận thấy một điều rất thật. Chỉ có tôi, một mình lẻ loi đi trên con đường cô độc ấy mà thôi....

Từ sau vụ đó. Anh thường làm thân với tôi và "nhờ vả" tôi đủ chuyện. Anh dùng tôi làm chiếc cầu bắc nối giữa anh và chi Hà. Tôi vẫn sốt sắng giúp anh hết lòng. Tôi vui vì niềm vui của anh. Anh "được" chị tôi cho anh vào "danh sách" những người theo chị. Có nghĩa là thỉnh thoảng, buồn quá, chẳng có người rủ đi chơi thì chị sẽ chơi với anh. Có nghĩa, anh chỉ là "miếng vá "của chị Hà. "Miếng vá thế mà cũng được việc, vì nhiều khi cơ nhỡ, nhờ vả cũng tiện!!" Chị nói thế!!

Từ ngày được chị Hà để ý. Anh vui lắm. Anh vẫn thường tặng cho chị những món nữ trang, hoa và những bản nhạc anh sáng tác. Tất cả chị tôi đều nhận hết, duy chỉ có mấy bản nhạc anh trao tặng thì chị vất thẳng sọt rác. Hình như trong cái khối óc bé nhỏ của chị đã chật cứng những quần áo và nữ trang rồi, nên không còn chỗ đâu cho những dòng nhạc tuôn chảy nữa . Vất sọt rác là phải! Nhưng cứ hễ mỗi lần chị bỏ vào thùng rác, tôi lại lượm lên, để trên phím đàn piano, khi buồn, tôi lại lôi ra đánh....

Một lần, đang ngồi đánh "Đoản khúc Tình Yêu" của anh sáng tác thì bỗng nghe tiếng anh nói sang sảng đằng sau:

- Bé Tí chơi đàn hay quá nhỉ!

Tôi ngừng đàn. Bàn tay vẫn nằm trên phím, xoay lưng, thấy anh chói loà đang đứng giữa ngưỡng cửa mở rộng. Trên tay anh đang cầm hộp kẹo chocolat.

- Sao anh không bấm chuông?

- Anh nghe tiếng đàn từ ngoài đường, cửa lại hé mở nên anh vào xem ai đang chơi. Hoá ra là Bé Tí..

Tôi nói luôn:

- Phải chi nếu là chị Hà chơi bản này thì anh vui biết mấy phải không?

Anh cười, hàm răng bóng như ngọc:

- Dĩ nhiên rồi. Nhưng Bé Tí chơi hay lắm!

- Chị Hà không có nhà anh ạ. Nếu muốn, anh cứ để hộp kẹo ở trên bàn, khi nào chị về em sẽ chuyển lời cho. (Tôi nói thêm. Giọng có vẻ hơi hờn). Anh không được gọi em bằng Bé Tí nữa. Em lớn rồi!

Anh cười phá lên, giọng cười thoải mái:

- Nếu cứ cho rằng mình - lớn - rồi thì hãy còn bé lắm. Mà sao Bé Tí lại không thích cái tên ấy nữa? Riêng anh, tên đó đẹp lắm chứ...

- Nhưng em vẫn không thích!

Anh chuyển giọng:

- À, hôm nay anh đến tặng cho em hộp kẹo chứ không phải cho chị Hà đâu. Anh cảm ơn Bé Tí đã giúp anh đủ thứ...

- Sao hôm nay bỗng dưng lại tử tế với em thế?

- Thỉnh thoảng phải tạ ơn "bà mai" kẻo bà ấy giận không chịu giúp anh nữa..

- À, ra thế!

Tôi cảm thấy trong lòng đau đau. Tôi chẳng muốn nhận quà của anh chỉ vì lý do muốn "trả nợ". Tự nhiên trong lòng tôi dấy lên một niềm đau chua chát.

- Thôi, em không lấy đâu . Anh cho ai thì cho. Lại nữa, (tôi nói dối) Em cũng không thích chocolat!

Anh thong thả đặt hộp kẹo xuống bàn. Đến bên tôi, nhỏ giọng:

- Có chuyện gì thế? Bé Tí giận anh phải không?

Giọng tôi chùng xuống, lí nhí:

- Không...

- Thế tại sao không nhận quà của anh? Anh biết Bé Tí rất thích chocolat...

Tôi đứng bật dậy, nói lớn. Như một sự oà vỡ tất cả những uẩn ức bấy lâu nay tôi đã chôn kín trong đáy tim:

- Tại vì em ...ghét anh.. Em ghét anh... Em ghét anh!!!!!!

Tôi xô mạnh anh lảo đảo về phía trước rồi ù té chạy....

*
**

Mùa hè năm đó. Tôi dự lễ ra trường năm 22 tuổi . Tôi được bảng danh dự là một trong 10 sinh viên giỏi nhất trường. Cha mẹ tôi rất hài lòng và hãnh diện. Cả nhà đều đến dự. Hai bà chị lớn đã tay bồng, tay mang. Chị Hà thì vẫn lửng lơ ở năm thứ 2 đại học. Chị đến dự cùng với một "đoàn tùy tùng" gồm những ứng cử viên muốn được làm chồng chị, trong đó có anh.

Từ xa, anh hân hoan tiến đến tôi với khuôn mặt rạng rỡ:

- Chúc mừng em, Vy ơi... Hôm nay trông em rất xinh...

Lần đầu tiên anh gọi tên tôi mà không dùng đến cái nick "Bé Tí " nữa ...

Mới hôm qua, tôi đã nhận đơn làm cho một hãng lớn ở tiểu bang khác....

Trong cảnh xôn xao của khuôn viên đại học. Sau khi nhận bằng, tôi cùng đám bạn tung những chiếc nón lên trời. Tôi cũng tung theo mối tình câm của mình để cho nó cuốn bay theo gió....

CHIÊU HOÀNG
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.