MercuryMia
Dec 29 2008, 02:31 AM
vnexpress
Tôi bị chính anh trai sinh đôi lạm dụng
Tôi không thể nói với bố mẹ. Họ mà biết hai đứa con sinh đôi làm những chuyện như vậy chắc họ chết mất. Tôi cũng không muốn mất anh trai. Anh ấy là người anh, người bạn tuyệt vời. Nếu anh vì tôi mà chết thì tôi cũng không thể sống nữa. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống thế này được. (Bùi)
From: Bùi
Sent: Monday, December 29, 2008 2:13 AM
Subject: Gui toa soan: Toi bi chinh anh trai sinh doi cua minh loi dung tinh duc
Kính thưa tòa soạn và bạn đọc chuyên mục Tâm Sự của báo điện tử VnExpress.net.
Bây giờ đã là nửa đêm, và tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều khi quyết định nói ra câu chuyện của mình cho mọi người. Đã bao nhiêu lần tôi định nói ra rồi lại thôi, nhưng tôi không thể nào chịu đựng nổi nữa. Xin mọi người hãy lắng nghe rồi đóng góp ý kiến cho tôi.
Tôi đang là sinh viên đại học, gia đình khá, ngoai hình cao ráo ưa nhìn nếu không muốn nói là khá đẹp trai (vì tất cả bạn bè đều bảo vậy). Ai nhìn vào cũng bảo tôi sung sướng lắm, nhưng không ai biết được rằng tôi đang phải chịu đựng một nỗi bất hạnh khủng khiếp.
Tôi có một người anh trai sinh đôi, chúng tôi giống nhau như hai giọt nước. Giống đến mức cả bố mẹ của chúng tôi cũng phải nhìn thật kỹ mới phân biệt được. Bố mẹ lập gia đình muộn, sinh được chúng tôi là hai anh em trai sinh đôi nên rất vui mừng, coi chúng tôi như ngọc quý.
Vì chúng tôi là anh em sinh đôi nên rất thân nhau. Chúng tôi không chỉ giống nhau về ngoại hình mà đến cả giọng nói, tính cách, sở thích cũng giống nhau. Đôi khi chúng tôi còn đoán được ý nghĩ của nhau nữa. Tôi luôn luôn cảm ơn số phận vì đã quá ưu ái khi cho mình một người anh đồng thời là một người bạn thân nhất như vậy. Mọi việc có lẽ sẽ trôi đi êm đềm cho đến khi câu chuyện tồi tệ xảy ra cách đây mấy tháng.
Hôm đó tôi về muộn, khi lên phòng (chúng tôi ở chung phòng) thì thấy anh ấy đang xem phim xxx. Tôi đến gần mà anh vẫn không hề biết. Khi nhìn thấy hình ảnh trên màn hình vi tính tôi thấy buồn nôn kinh khủng, vì đó lả cảnh hai người đàn ông đang làm tình.
Tôi chạy đi, anh nhận ra tôi đã về và tắt máy. Mặt anh hơi tái đi. Còn tôi vội chạy xuống nhà bật tivi lên xem. Sau đó khoảng 2 tiếng thì tôi lên phòng đi ngủ. Lúc tôi lên thì anh đã tắt đèn đi ngủ rồi. Còn tôi nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được vì những hình ảnh từ lúc về.
Tôi cứ nằm như vậy một lúc lâu, rồi đột ngột anh quay sang hôn tới tấp lên môi tôi, bàn tay đưa khắp cơ thể tôi. Tôi toan chống cự, nhưng tôi không hiểu tại sao một phần trong tôi lại cảm thấy rằng thứ cảm giác này thật dễ chịu, và tôi đã chìm đi trong thứ cảm giác tội lỗi đó. Bây giờ tôi hối hận cũng không kịp nữa. Nhục nhã thay cho tôi, lần đầu tiên tôi quan hệ tình dục lại là với một người cùng giới, tệ hại hơn lại là người anh sinh đôi của chính mình.
Sáng hôm sau, tôi còn chưa kịp định thần. Còn anh vẫn đối xử với tôi như bình thường. Tôi bị ám ảnh suốt hôm đó và tự nhủ rằng có lẽ đó chỉ là vì anh tò mò nên mới như vậy. Tôi nghĩ rằng chuyện này sẽ không lặp lại nữa vì tôi thấy anh từ trước đến giờ đâu có biểu hiện lệch lạc giới tính.
Nhưng tôi đã nhầm, tối hôm sau anh lại tiếp tục làm chuyện đó. Và tối hôm sau nữa cũng vậy. Tôi cũng không hiểu nổi mình nữa. Tại sao tôi không hề chống cự? Tôi cảm thấy hoang mang cực độ khi thấy rằng mình thích những khoái cảm đó. Cứ như vậy suốt gần một tuần liền. Anh thì không có gì thay đổi, anh còn quan tâm đến tôi hơn. Còn tôi muốn nói nhưng gần như không thể mở miệng ra nói.
Bố mẹ tôi hỏi han, hỏi hai anh em sao giận nhau lâu thế?(Vì từ bé đến giờ chúng tôi chưa giận nhau quá hai ngày bao giờ). Anh chỉ cười, còn tôi thấy đắng nghét nơi cổ họng.
Rồi tôi cũng quyết định phải nói chuyện với anh. Tối hôm đó bố mẹ tôi đi vắng. Tôi gọi anh lại và nói rằng tôi không muốn chuyện hôm trước xảy ra nữa, tôi muốn anh lại như trước kia và quên đi chuyện đã xảy ra trong suốt những đêm vừa rồi. Anh im lặng, rồi một lúc sau anh nói rằng anh thích chúng tôi như vậy, anh nói rằng sẽ không ai hiểu tôi bằng anh, và anh muốn chúng tôi sống như vậy đến cuối đời.
Tôi cãi lại. Anh lại càng nói. Chúng tôi to tiếng với nhau. Rồi trong lúc không kiềm chế được tôi đã gọi anh là đồ bệnh hoạn và chửi anh. Anh sững người, rồi anh lao vào đập vỡ kính cửa sổ, lấy một miếng kính cứa vào cổ tay. Máu chảy rất nhiều. Tôi vội đến giằng mảnh kính khỏi tay anh, rồi băng bó lại cho anh. May mắn anh chỉ bi thương ở phần mềm. Lúc tôi băng lại cho anh, anh chỉ nói rằng: "Nếu em bỏ rơi anh, anh sẽ chết". Tôi rùng mình.
Và từ lúc đó trở đi, tôi và anh trai sinh đôi của mình luôn luôn làm chuyện đó. Tôi trở nên lầm lì, không thể tập trung vào bất cứ một việc gì hết. Cảm giác tội lỗi và kinh tởm luôn xoắn lấy tôi. Bố mẹ lo lắng, cắt đủ thứ thuốc cho tôi uống. Nhưng nào ai biết tôi đang phải chịu đựng những gì.
Mọi người hãy cho tôi biết tôi phải làm gì đây? Tôi không thể nói với bố mẹ. Họ mà biết hai đứa con sinh đôi của họ làm những chuyện như vậy chắc họ chết mất. Tôi cũng không muốn mất anh trai của tôi. Anh ấy là một người anh, một người bạn tuyệt vời. Nếu anh ấy vì tôi mà chết thì tôi cũng không thể tiếp tục sống nữa. Nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống thế này được.
Xin tòa soạn hãy cho đăng tâm sự của tôi. Biết đâu anh trai tôi sẽ đọc được những dòng tôi viết. Nếu anh ấy đọc được, tôi chỉ muốn nói một điều: "Anh, em yêu thương anh rất nhiều, nhưng đó là tình cảm giữa hai anh em trai. Anh hãy yêu thương em như yêu một đứa em trai như trước kia được không anh? Em không muốn cả hai chúng ta tiếp tục lún sâu vào sai lầm nữa. Mình sẽ lại là một cặp sinh đôi thật vui vẻ như ngày xưa, anh nhé. Em mệt mỏi lắm rồi".
Bùi
Bouh
Jan 3 2009, 04:54 AM
Vấn đề của người này là việc "cảm thấy tội lỗi". Theo bài viết thì hình như anh ta cũng giống như người đồng tính.
Cái bi kịch là ở chỗ anh ta không thể thừa nhận định hướng giới tính của mình. Việc người kia là "anh em sinh đôi" chỉ là cái cớ để anh ta bám vào.
MercuryMia
Jan 9 2009, 07:06 PM
Bùi đã giúp anh trai bình tâm trở lại
Nhờ vào những ý kiến đóng góp của các anh chị từ khắp nơi gửi về, tôi đã vượt qua được ngày tháng có thể nói là khủng hoảng và đen tối nhất trong cuộc đời mình. Và cũng chính những lời góp ý chân thành mà súc tích ấy đã giúp tôi đưa anh trai mình ra khỏi sai lầm. (Bùi)
>Tôi bị chính anh trai sinh đôi lạm dụng
From: Bùi
Sent: Monday, January 05, 2009 2:22 AM
Subject: Gui toa soan: Anh trai toi da binh tam tro lai
Kính thưa Ban biên tập mục Tâm sự cùng toàn thể bạn đọc của báo điện tử Vnexpress.net,
Tôi chính là Bùi, người đã gửi bài viết "Tôi bị chính anh trai sinh đôi lợi dụng tình dục". Nhờ vào những ý kiến đóng góp của các anh chị từ khắp nơi gửi về hằng ngày, tôi đã vượt qua được những ngày tháng có thể nói là khủng hoảng và đen tối nhất trong cuộc đời mình. Và cũng chính những lời góp ý chân thành mà súc tích ấy đã giúp tôi đưa anh trai mình ra khỏi sai lầm. Ngày hôm nay, anh trai sinh đôi của tôi có thể nói là đã tĩnh tâm trở lại. Như một lời cảm tạ và chia vui đầu năm mới, tôi xin được kể lại quá trình hồi tâm chuyển ý của anh trong suốt một tuần vừa rồi.
Tôi gửi tâm sự của mình vào đêm chủ nhật ngày 28/12/2008 vừa qua. Hôm đó tôi viện cớ xem đá bóng để ngủ lại nhà bạn. Bức thư gửi tòa soạn đã được viết và gửi đi từ máy tính của cậu bạn đó. Tôi cũng hết sức bất ngờ vì tâm sự của mình được đăng ngay sáng hôm sau, tức là chỉ cách lúc tôi gửi khoảng tám tiếng. Tôi càng bất ngờ hơn khi nhận được nhiều lời góp ý và chia sẻ đến vậy. Sáng thứ hai đăng thì khoảng chiều thứ ba đã có hàng chục lời động viên góp ý. Có được những lời chia sẻ sau một quãng thời gian quá lâu sống trong căng thẳng và hoảng loạn, tôi cảm thấy lòng mình ấm lại.
Cả một buổi chiều ngày thứ ba hôm đó tôi gần như chỉ dán mắt vào màn hình. Tôi đọc đi đọc lại những bức thư động viên của mọi người, đặc biệt là góp ý của anh Pham Cong Dan, chi Wooden Bridge và anh Nguyen Cao Thuan. Tôi đã suy nghĩ một hồi lâu và nhận thấy rằng chỉ có tôi mới có thể giải quyết được vần đề này. Mọi người đã nói đúng, lúc này tôi không được ngồi một chỗ gặm nhấm nỗi bất hạnh của mình mà phải chủ động tìm cách giải quyết. Tôi biết tôi sẽ không được rời xa anh tôi mà phải giúp anh nhận ra sai lầm bằng một cách mềm mỏng và bình tĩnh nhất.
Tôi quyết định sẽ không lôi bố mẹ vào chuyện này. Dù sao họ cũng đã lớn tuổi và câu chuyện vượt quá sức chịu đựng của họ. Khi đọc xong tất cả những lời góp ý của mọi người thì tôi cũng đã biết mình phải làm gì. Lúc đó trong đầu của tôi lóe lên một ý tưởng: Nếu anh dùng cái chết để ép tôi phạm sai lầm thì tại sao tôi không thể dùng cái chết của tôi để bắt anh hồi tỉnh? (Các cặp sinh đôi thường có cùng một cách giải quyết vấn đề, tôi nghĩ điều này là thật).
Nghĩ là làm. Tôi lập tức dàn xếp để hôm đó bố mẹ không về nhà. Công việc cuối năm của bố mẹ bận bù đầu nên sắp xếp để họ không ở nhà một hôm rất đơn giản. Sau khi dàn xếp xong, tôi phóng xe về nhà. Lúc đó cũng đã hơn 7h tối, tôi ăn uống tắm rửa xong rồi lẳng lặng lên phòng của tôi và anh, đặt một con dao nhỏ dưới gối... Rồi sau đó tôi xuống nhà xem tivi với anh như bình thường.
Khoảng gần 11h đêm thì anh lên đi ngủ, còn tôi ngồi lại một mình. Tôi hít một hơi thật căng để chuẩn bị tinh thần cho những việc sắp diễn ra. Tôi quyết định không để chuyện này kéo dài nữa nên đây là cơ hội duy nhất. Tôi biết rằng cả tôi và anh có thoát ra khỏi câu chuyện tồi tệ này hay không đều phụ thuộc vào hành động của tôi tối nay nên vững tâm hơn rất nhiều. Nghĩ đến đó, tôi cũng tắt đèn lên phòng ngủ.
Đúng như tôi dự đoán, tôi chưa nằm xuống được vài phút thì bàn tay của anh bắt đầu mơn trớn cơ thể tôi. Chỉ đợi lúc đó, tôi vùng dậy bật đèn, chụp lấy con dao dưới gối của mình giơ lên. Tôi trừng mắt nhìn khuôn mặt đang choáng váng vì bất ngờ của anh rồi gằn giọng: "Em không muốn làm chuyện này nữa đâu, nếu anh vẫn cố tình thì em sẽ chết ngay cho anh xem". Trong lúc anh vẫn chưa hết bất ngờ thì tôi dùng con dao xẹt một đường trên bắp tay của mình. Rất đau. (Có lẽ bao nhiêu cảm xúc tiêu cực dồn nén trong mấy tháng trời đã khiến tôi liều lĩnh như thế).
Anh òa khóc, lắp bắp: "Đừng, bỏ dao xuống đi. Anh xin em... xin em". Tôi vẫn nhìn anh trừng trừng và nói: "Em không dọa anh đâu, nếu anh tiếp tục, em sẽ chết". Anh càng khóc. Tôi cảm thấy thế đã là đủ nên bỏ con dao xuống. Anh vội chụp lấy con dao, rồi chạy xuống dưới nhà mang các thứ lên băng vết thương cho tôi. Anh vừa băng vết thương cho tôi vừa khóc nức nở, đã lâu lắm rồi tôi chưa thấy anh khóc như vậy. Lúc anh băng xong, tôi biết lúc đó anh chưa đủ bình tĩnh để nói chuyện nên tôi ôm chặt anh rồi nói: "Muộn rồi, anh đi ngủ đi. Em không sao đâu". Tôi đứng đậy, tắt đèn cho anh ngủ. Còn tôi xuống phòng khách viết cho anh một lá thư.
Gần như cả đêm đó tôi thức trắng để viết thư cho anh. Tôi viết lách không giỏi nên nhiều đoạn phải sửa đi sửa lại mấy lần mới được. Đầu tiên tôi viết rằng câu chuyện đã xảy ra là không thể chấp nhận được ở bất cứ xã hội nào và bất cứ quan niệm nào. Không có chuyện gì giấu mãi được, tôi hỏi anh muốn gia đình tan nát, bố mẹ hổ thẹn hoặc thậm chí chết vì nhục nhã nếu chuyện này vỡ lở sao? Tôi hỏi rằng khi anh lấy cái chết của anh để tạo áp lực cho tôi, anh có nghĩ rằng nếu anh chết thì tôi và bố mẹ sẽ ra sao? Anh nỡ nhẫn tâm nhìn chúng tôi dằn vặt suốt đời sao? Chỉ vì một chút dục vọng và vài bộ phim xxx mà cả nhà sẽ như vậy, tôi hỏi anh thấy có xứng đáng không?
Rồi tôi giải thích cho anh hiểu rằng tôi không chấp nhận chuyện này không có nghĩa là tôi bỏ rơi anh. Tôi viết rằng đối với tôi, anh mãi mãi là một người anh, một người bạn tri âm tri kỷ. Khi nhìn anh, tôi như đứng trước một tấm gương, một bức chân dung mà hiểu tất cả những xúc cảm và suy nghĩ của mình. Tôi nói với anh rằng tình cảm giữa tôi và anh là một tình cảm cao quý và đẹp đẽ hết sức, và nó không tầm thường như những thứ trên cuộn phim xxx kia.
Tôi viết cho anh là việc anh thuộc giới tinh thứ mấy đối với tôi không quan trọng. Anh dù thế nào vẫn là anh của tôi, và tôi luôn luôn hạnh phúc khi được sinh cùng ngày với anh. Tôi không muốn anh đánh mất tình cảm anh em tuyệt vời ấy để đổi lấy thứ cảm giác sai lầm kia. Nhưng cuối thư, tôi vẫn thể hiện sự cứng rắn của mình. Tôi viết: "Nếu anh không muốn em tự tử thì anh phải sống và dừng chuyện này lại".
Sáng hôm sau, tôi đặt đồng hồ để dậy trước anh. Tôi lên đánh thức anh dậy, rồi đưa cho anh lá thư, với một vẻ mặt bình thường hết sức có thể: "Anh coi thư này, đọc ngay đi". Rồi tôi chạy xuống nhà. 5 phút sau, khi biết chắc chắn là anh đã đọc xong, tôi lên phòng. Anh giật bắn người khi nhìn thấy tôi. Còn tôi chỉ tươi cười bảo anh: "Anh đọc xong chưa, xong rồi thì mặc quần áo anh em mình đi chơi".
Nghe lời khuyên của mọi người, cả ngày hôm đó tôi đã đưa anh đi đến tất cả những nơi gắn liền với kỷ niệm của hai anh em. Tôi đã đưa anh đi chơi điện tử, đến những quán điện tử mà ngày xưa chúng tôi vẫn thường chơi. Tôi chở anh lang thang khắp những hàng ăn vặt mà đã lâu chúng tôi không còn đi ăn chung với nhau nữa. Hàng nào tôi cũng bắt anh vào ăn một chút. Đến mỗi hàng tôi đều nhắc lại những kỷ niệm của chúng tôi gắn liền với món ăn đấy. Tôi nói chuyện với anh như chưa hề có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng tôi.
Khi thấy anh trả lời khá dè dặt và tránh nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi chỉ bảo anh rằng những gì đã qua rồi thì đã trở thành quá khứ và không thay đổi được, cái quan trọng là tương lai sẽ thế nào kia. Nghe xong, khuôn mặt anh có vẻ nhẹ nhõm hơn. Trước khi về, tôi dẫn anh lòng vòng qua cả chục hàng đĩa để tìm bằng được bộ phim Bao Thanh Thiên vụ án Kiếp song sinh (vụ án này cũng nói về một cặp sinh đôi, là phần phim chúng tôi rất thích xem cách đây hơn mười năm). Tối hôm đó, cả tôi và anh cùng xem lại bộ phim yêu thích và bình luận khá nhiều. Tối hôm đó là lần đầu tiên sau mấy tháng tôi cảm thấy thư thái khi đi ngủ.
Sáng hôm sau (chính là Tết Dương lịch), tôi mượn xe đạp nhà hang xóm rồi hì hục đạp xe chở anh ra ngoại thành chơi. Ngày xưa khi ôn thi đại học, thỉnh thoảng chúng tôi cũng ra đây để xả căng thẳng. Không khí trong lành và quang cảnh điền viên làm chúng tôi thư thái. Tôi và anh cùng nói lại chuyện ngày xưa vẫn ra đây hét thật to khi áp lực bài vở quá nặng nề.
Bỗng dưng anh im lặng một chút, rồi quay sang nói với tôi: "Anh xin lỗi...". Tôi mỉm cười, vỗ vai anh: "Yên tâm đi, chỉ trời biết, đất biết và anh em mình biết thôi." (Câu này chúng tôi vẫn hay nói khi giữ bí mật cho nhau, nhưng lần nay tôi quên mất là có VnExpress.net và rất nhiều bạn đọc biết nữa...). Anh cười. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt anh, tôi biết người anh mà tôi hằng yêu mến đã trở về.
Trước khi về, tôi gọi điện cho bố mẹ, bảo rằng hôm nay không cần đi ăn hàng đâu, bọn con sẽ nấu một bữa mời bố mẹ nhân dịp Tết tây. Tôi và anh cùng đi chợ mua các thứ về nấu lẩu, món mà cả hai chúng tôi rất thích. Trước khi về tôi cũng không quên qua hàng quần áo quen lấy hai chiếc áo giống hệt nhau mà tôi đặt từ hôm trước rồi bảo anh mặc để trêu bố mẹ. (Hồi nhỏ chúng tôi vẫn thường ăn mặc giống nhau rồi bắt bố mẹ phân biệt, rồi cười phá lên vì bố mẹ cũng chịu không phân biệt được).
Chúng tôi cùng chuẩn bị đồ ăn và nói chuyện rôm rả suốt chiều hôm đó. Khi về, mẹ tôi ngạc nhiên hỏi: "Sao hôm nay lại tự nhiên ăn mặc giống nhau thế này, ai là B., ai là C. đây?''. Anh nói ngay: "Con là B.". Đó là lần đầu tiên sau mấy tháng tôi mới thấy anh đùa trở lại. Hôm đó cả gia đình tôi đã có một bữa ăn đầm ấm và vui vẻ. Bố hỏi anh: "Hai anh em chúng mày hết chiến tranh lạnh từ bao giờ đấy?". Anh chỉ cười: "Hết từ lâu rồi". Nghe được câu nói đó, tôi biết gia đình của mình đã bình yên.
Sau này cả hai chúng tôi sẽ đều có một vết sẹo trên tay trái. Và với tôi, đó sẽ là vết sẹo của tình yêu thương. Đó là minh chứng cho tình cảm gia đình, tình cảm anh em cao quý của hai chúng tôi. Tôi vẫn chưa trao đổi với anh về giới tính của anh. Nhưng tôi cũng chẳng cần biết điều đó làm gì nữa. Cái quan trọng là anh trai tôi đã trở lại thành một người anh đúng nghĩa. Chúng tôi lại tiếp tục là tay trái và tay phải, là "hảo huynh đệ, đã sinh cùng một ngày và sẽ chết cùng một ngày" như chúng tôi vẫn thường nói. Tôi vẫn ngủ cùng phòng với anh, nhưng mấy hôm nay anh đã không còn sai thêm một lần nào nữa.
Tôi xin một lần nữa gửi lời cảm tạ và tri ân đến báo điện tử VnExpress.net cùng toàn bộ những bạn đọc đã gửi lời góp ý cho tôi. Sự quan tâm của tòa soạn và những lời động viên chia sẻ của các bạn đã cứu rỗi cả hai anh em chúng tôi. Điều cuối cùng mà tôi muốn nói với tất cả mọi người là hãy dành thời gian nhiều hơn cho những người mình yêu thương, vì tình yêu có những tác dụng diệu kỳ lắm. Yêu thương và được yêu thương, đó là món quà vô giá của cuộc sống này.
Một năm mới sắp đến, xin chúc quý tòa soạn cùng toàn bộ độc giả những ngày bình yên, an lành và vui vẻ bên cạnh gia đình của mình.
Bên ngoài kia, mùa xuân đang về, trong trời đất và trong lòng người...