MercuryMia
Jan 9 2009, 12:17 AM
Con người ta rất khó có niềm tin nếu như nhìn vào những hiện tượng “nói vậy mà không làm vậy”. Khi niềm tin đã mất tới "hai lần", mọi thang bậc giá trị dĩ nhiên rất dễ bị con người chà đạp, coi thường. Như những bàn chân, bàn tay đã vô cảm, nhẫn tâm chà đạp, vặt trụi không thương tiếc Phố Hoa.
“Đói” văn hóa hay tính tư lợi bản chất.
Bưng cả chậu hoa về làm của riêng. Ảnh: VNN Sẵn sàng đạp lên lên hàng rào, dẫm nát cỏ cây...Ảnh: VNN
Quả thật, những ngày này, đọc trên báo chí, tôi thấy không còn đủ những từ ngữ để nói tới nỗi xấu hổ, sự phẫn nộ chê trách, và cả nỗi nhục nữa- về thái độ và văn hóa ứng xử của người Việt chúng ta, qua lễ hội Phố Hoa Tết Dương lịch 2009 mới đây tại Hà Nội.
Cái “văn hóa vặt trụi” hoa anh đào ngày nào còn nguyên vẹn trong tâm cảm, làm sượng sùng thể
diện của cả đất nước, trước sự kinh ngạc sau động thái giao hảo văn hóa thân tình của nước bạn láng giềng. Nay, cả nước lại được chứng kiến tận mắt lễ hội Phố Hoa, như cách gọi chua chát, mỉa mai, lễ hội Phá Hoa. Vâng, lễ hội phá hoa của một bộ phận những người sống ở Hà Nội, ở một t/p, một Thủ đô luôn được gọi bằng những từ ngữ đẹp, mỹ miều- người Hà Nội thanh lịch (!)
Sự dự cảm, nỗi lo sợ mơ hồ của người viết bài này trước mỗi sự kiện văn hóa sẽ diễn ra, không còn là dự cảm, và mơ hồ nữa. Nó hiển hiện như những cánh tay thô bạo vặt, ngắt, nhổ, thậm chí bưng cả chậu hoa về làm của riêng. Hiển hiện như những bàn chân vô cảm, không hề xấu hổ, sẵn sàng đạp lên hàng rào, dẫm nát cỏ cây, chỉ vì sở thích làm đẹp riêng mình. Hay chính họ đang đạp lên những giá trị văn hóa tối thiểu- sống có sự tự trọng, có văn hóa trong một xã hội đang hô hào hướng tới sự văn minh.
Hiển hiện như chính sự thật đáng lo này- cứ mỗi sự kiện văn hóa được tổ chức, được diễn ra, gắn với nó như hình với bóng, là một sự kiện “phản văn hóa”- tạo nên những cú sốc, những chấn thương tâm lý- khiến xã hội luôn bị “sốc” phản văn hóa liên miên.
Tôi không đồng ý với một nhận xét đầy sự “độ lượng” của một người dân, vì “đói” văn hóa...Đúng là dân ta rất “đói”, do tầm, do tài của ngành chức năng. Nhưng chả lẽ cứ đói văn hóa thì cư xử vô văn hóa? Ngẫm cho kỹ, có thể thấy lễ hội phá hoa vừa qua, cũng chỉ là “cách ứng xử” bình thường như nhiều cách ứng xử, cách sống của người Việt lâu nay giữa cộng đồng, trong mọi hoạt động của đời sống.
"Vỉa hè- đường ta", ta cứ đi
Khi cơn bão Gustav đổ bộ vào nước Mỹ, trên báo mạng có một bức ảnh chụp dân Mỹ đi sơ tán, khiến người viết bài này xem mà thấy chạnh lòng cho xứ sở mình. Hàng dãy dài ô tô con cứ xếp hàng nối đuôi nhau chạy trên con đường rộng. Nếu muốn, một chiếc xe nào đó có thể phóng vượt lên. Nhưng không, tất cả vẫn nối đuôi nhau tuần tự ngay trong những thời khắc khẩn cấp. Nhờ ý thức tôn trọng pháp luật và văn hóa ứng xử nơi công cộng, mà con người ta không làm tổn hại đến lợi ích của người khác (đồng loại), đồng thời, vô hình chung, xây dựng và củng cố thêm “nếp gia phong quốc gia”, đẹp dần lên trong mắt các quốc gia khác.
Ngẫm cho kỹ, từ chuyện ứng xử văn hóa như phá hoa, vặt trụi hoa, chen lấn đi lại, bôi bẩn đường phố, xả rác ra đường…đến chuyện lối sống, cách sống có nguồn gốc của nó. Bé thì ăn cắp vặt, ăn trộm mớ rau, con gà, móc túi đồng loại, lớn thì “mua quan, bán tước”, móc túi của dân, ăn cắp của công, tham ô, tham nhũng…trong số đó, có nhiều kẻ “đói” không, hay ngược lại, rất giầu có? Liệu đó có phải bắt nguồn từ một thói quen bản chất của một xứ sở nông nghiệp, của một nền tảng văn hóa khập khiễng trong một quốc gia đang phát triển: Sự tư hữu, tư lợi, cá nhân của con người?
Chạnh lòng, vì nghĩ ngay tới những đường phố Hà Nội, đông cũng như hè, xuân cũng như thu, sáng cũng như chiều, phố nhỏ hay đại lộ, lúc nào cũng tắc nghẽn. Đành rằng, đất nước đang phát triển, giao thông không theo kịp là một nguyên cớ. Nhưng nguyên cớ quan trọng hơn, liệu có phải là cái cách tham gia giao thông đầy tính “tư lợi” của người Việt chúng ta không? Mạnh ai nấy chen, chen xuôi chen ngược, không cần phải trái. Xe máy chen, xe đạp chen, xe thồ chen, đến cả ô tô con, ô tô khách, tắc xi…cũng chen. Đường ta, ta cứ đi, cứ chen, cứ lấn. Chỉ lợi ích đi đường của ta là trên hết. Ngay cả vỉa hè- không phải “đường ta”, nếu cần, ta cũng láu cá, cũng khôn vặt, leo lên để phóng, bất cần luật lệ.
Chạnh lòng, vì nghĩ tới những bức tường của bất cứ ngôi nhà nào của Hà Nội như mắc bệnh ghẻ lở, với chi chít dọc ngang, trái phải…những dòng chữ “Khoan cắt bê tông”, những “Khoan giếng”, những quảng cáo “Gia sư”…như khoan, như cắt vào cái diện mạo, vào mỹ quan đường phố, nhưng các cơ quan chức năng, quản lý vẫn “ngoảnh mặt làm ngơ”.
Chạnh lòng, vì nghĩ tới vấn nạn tham ô, tham nhũng, ăn cắp của công…
Chạnh lòng vì quá nhiều cái phải...chạnh lòng.
Ngẫm cho kỹ, từ chuyện ứng xử văn hóa như phá hoa, vặt trụi hoa, chen lấn đi lại, bôi bẩn đường phố, xả rác, khạc nhổ lung tung ra đường…đến chuyện lối sống, cách sống có nguồn gốc của nó. Bé thì ăn cắp vặt, ăn trộm mớ rau, con gà, móc túi đồng loại, lớn thì “mua quan, bán tước”, móc túi của dân, ăn cắp của công, tham ô, tham nhũng…trong số đó, có nhiều kẻ “đói” không, hay ngược lại, rất giầu có? Liệu đó có phải bắt nguồn từ một thói quen bản chất của một xứ sở nông nghiệp, của một nền tảng văn hóa khập khiễng trong một quốc gia đang phát triển: Sự tư hữu, tư lợi, cá nhân của con người?
Chằng chịt những thông tin quảng cáo... Ảnh: tin1s.com
Tâm lý cá nhân đến độ người ta không chịu nhường nhau dù chỉ một câu nói. Tâm lý ấy đi cả vào thành ngữ dân gian: “Con gà tức nhau tiếng gáy”. Đi vào đời sống: Bậc tam cấp hay cái nền nhà của nhà anh không thể cao hơn nhà tôi. Và đi ra xã hội: Anh lấy làm của riêng được, sao tôi không lấy được? Chỉ cần thấy có tý lợi, dù cỏn con, là con người ta sẵn sàng hành động, vì tính tư lợi. Chỉ cần một người dám làm, là lập tức, cả đám đông “A la sô”, không sợ xấu hổ, bất cần luật pháp, coi thường mọi giá trị chuẩn mực của nếp sống và hành vi văn hóa. Có những người hái hoa xong, là vứt bỏ, vì chẳng biết để làm gì(!)
Niềm tin và các thang bậc giá trị
Đương nhiên, sự tư lợi là bản năng của con người ở bất cứ quốc gia nào, của ngay đứa trẻ khi bắt đầu có chút nhận thức và ý thức.
Sẽ có câu hỏi: Tại sao có những nước nông nghiệp láng giềng trong khu vực, nghèo như nước
Sản phẩm của giáo dục, chưa thành chính phẩm đã đành, nhưng bước ra khỏi cổng trường, rất có thể, nó xuống hạng, trở thành thứ phẩm trong quá trình sống và trưởng thành. Bởi “trường đời” có khi không chỉ phá vỡ những cái tốt còn bấy bớt, tiềm ẩn trong con người, mà có khi còn “dạy ngược”, làm đảo lộn mọi giá trị. Không chỉ tìm ở trường học- giáo dục, xin hãy tìm chính nguyên cớ ở trường đời- xã hội.
ta, con người ta cũng vốn có sự tư lợi như bản năng giống loài, lại không xử sự vô văn hóa như vậy, không ăn cắp, ăn nẩy đến như vậy?
Câu trả lời: Vẫn là chính sách “hướng đạo” đúng, luật pháp công bằng và nghiêm minh. Con người ta có niềm tin vào sự tử tế, vào lẽ phải, sẽ dẫn đến sống có đạo lý, biết sợ luật pháp, và cả luật “nhân –quả”.
Đã có rất nhiều ý kiến phê phán, mổ xẻ sự kiện phá hoa, trong đó, không ít ý kiến đổ lỗi cho giáo dục. Điều đó không sai, và giáo dục cũng là “gót chân A- sin” dễ thấy nhất. Thế nhưng, xin đừng quên rằng, giáo dục ở một số nước nghèo trong khu vực, đâu đã phát triển, nhưng sao con người ta lại hướng thiện được, lại không ăn cắp vặt và ăn cắp lớn? Như vậy, đổ lỗi cho giáo dục, đúng mà không đủ.
Xin đừng quên rằng, giáo dục tuy rất quan trọng cũng chỉ là một nguồn lực, một thành tố của xã hội, chịu tác động, ảnh hưởng rất lớn của xã hội. Xin đừng quên rằng, đứa trẻ sống với nhà trường nhiều lắm là 4-5 tiết học, nhưng sống với gia đình, với xã hội cả cuộc đời.
Sản phẩm của giáo dục, chưa thành chính phẩm đã đành, nhưng bước ra khỏi cổng trường, rất có thể, nó xuống hạng, trở thành thứ phẩm trong quá trình sống và trưởng thành. Bởi “trường đời” có khi không chỉ phá vỡ những cái tốt còn bấy bớt, tiềm ẩn trong con người, mà có khi còn “dạy ngược”, làm đảo lộn mọi giá trị. Không chỉ tìm ở trường học- giáo dục, xin hãy tìm chính nguyên cớ ở trường đời- xã hội.
Lễ hội Phố Hoa hay "lễ hội phá hoa". Ảnh: VNN
Xã hội chúng ta có không ít những cuộc vận động, những phong trào "hướng đạo" cho con người. Nhưng dường như sự "hướng đạo" ấy chỉ mang tính chất hô hào, khuyếch trương, nên tiếc thay, những khẩu hiệu đẹp, những ngôn từ đẹp cứ trượt đi như "nước đổ lá khoai", không đủ sức thấm vào nhận thức để từ đó điều chỉnh hành vi con người. Trong khi, văn hóa là hướng đạo kỹ năng sống, kỹ năng ứng xử, là "mưa dầm thấm lâu", và quan trọng hơn, văn hóa còn là sự làm gương của những người lớn.
Con người ta rất khó có thể sống tốt, nếu như ngày ngày luôn được nghe những thông tin, hôm nay, ông này tham nhũng; ngày mai, ông kia chơi bời cờ bạc bằng tiền đi vay của quốc tế, ngày kìa, ông nọ..chiếm dụng đất công thành của riêng…mà pháp luật lại không đủ mạnh (hay không đủ minh bạch và công tâm) để răn đe. Con người ta rất khó có niềm tin nếu như nhìn vào những hiện tượng “nói vậy mà không làm vậy”. Khi niềm tin đã mất tới "hai lần", mọi thang bậc giá trị dĩ nhiên rất dễ bị con người chà đạp, coi thường. Như những bàn chân, bàn tay đã vô cảm, nhẫn tâm chà đạp, vặt trụi không thương tiếc Phố Hoa
Tôi thật sự tâm đắc về nhận xét của một giáo sư người Việt ở Singgapo: “Nếu thấy người dân xem thường chính quyền thì phải xem lại đức hạnh của quan lại; nếu thấy người dân không tuân thủ luật pháp thì phải xem lại ý thức thượng tôn công lý của hệ thống; nếu thấy người dân hay trí trá thì phải xem lại sự thành tâm và tín nghĩa của người lãnh đạo; nếu thấy người dân hay mê tín dị đoan thì phải xem lại tính minh bạch và công tâm của cơ chế.”
Nhưng cũng hy vọng, ở thái độ kiên quyết mới đây của chính quyền thành phố: Sẽ có chế tài nghiêm khắc xử lý mọi hành vi vô ý thức và vô văn hóa như đã diễn ra trong lễ hội Phố Hoa vừa qua. Điều đó tuy muộn nhưng còn hơn không!
Và mong hơn, không phải chỉ là một giải pháp tình thế, luôn “chạy” theo các”cú sốc" phản văn hóa, giải quyết các hệ lụy khi mọi sự đã rồi. Quan trọng là " Ý thức thượng tôn công lý của hệ thống". Từ quan chức tới thường dân.
Nhất là khi lễ hội Hoa đăng Tết âm lịch Kỷ Sửu lại sắp nở.
Liệu chính quyền t/p có một lần nữa “Bó tay.com”?
Và ..."Bó tay. com" với tất cả những hành vi, ứng xử, lối sống thiếu văn hóa khác đã thành thói quen, thành tính cách, thành "Văn hóa người Việt"?
*
Kim Dung
Ý kiến đóng góp và bài vở gửi cho Thư Thăng Long - Hà Nội xin liên hệ với địa chỉ: kyduyen@vietnamnet.vn
Ý kiến bạn đọc:
CTD
Jan 12 2009, 02:36 PM
Người gửi: Nguyễn Cao KhaTp HCM , e-mail: nguyencaokha@yahoo.com
Ngày gửi: 10:52 05/01/2009
Văn minh đô thị sao lại xảy ra ở phố hoa Hà nội
: Tôi thực sự không hiểu nổi, ở tại Thủ đô yêu dấu của chúng ta, một đất nước đang hòa nhập với thế giới văn minh, lịch sự, chuộng cái tốt, cái đẹp. Nếu nói đến văn minh có lẽ ai cũng muốn có mình trong số đó, Nhưng văn minh là thế nào thì chúng ta, dân chúng ta còn cách xa rất nhiều với văn minh thực sự. Phải chăng văn minh quá khó hay quá đắt mà ta không có đủ kinh phí để mua nó.
Chúng ta đừng đổ lỗi cho chiến tranh làm ta nghèo mà ta thiếu văn minh, chúng ta đừng nói đây tà tàn dư, đừng nói rằng đang thời kỳ quá độ.
Văn minh nó là kết quả của một sự giáo dục nhân cách. Vậy ta thiếu văn minh như vậy thì hỏi xem lỗi từ đâu mà ngay trong lòng Thủ đô Hà nội, xứ kinh ký phồn hoa, nơi mà sắp tới đây tổ chức 1000 năm Van hiến mà xảy ra một sự viếc rất rất đáng để cho các cấp lãnh đạo xem lại các chỉ tiêu về xây dựng một đất nước giàu mạnh như chúng ta từng phấn đấu từ nhiều năm nay.
Sự tồi tệ này có ai chịu trách nhiệm hay là chỉ là chuyện ngoài đường!
Nguyễn Cao KhaTp HCM , e-mail: nguyencaokha@yahoo.com
(source: Ý kiến bạn đọc - VNExpress)
CTD
Jan 12 2009, 02:45 PM
Người gửi: Ngọc Quốc , e-mail: ngocquoc@Yahoo.com
Ngày gửi: 10:50 05/01/2009
Hà Nội có còn thanh lịch ?
Thật buôn khi nhìn quang cảnh phố hoa Hà Nội lần đầu tiên được thực hiện ở Ha Nội, thủ đô, trái tim của cả nước. Nhiều bạn đã chia sẻ, phản ảnh qua các bài viết, phóng sự ảnh thật sâu sắc và rất đáng để suy ngẫm.
Nhiều bạn đọc đã phản ảnh về ý thức của người dân và văn minh của người Hà Nội. Điều đó rất đúng. Nhưng tôi muốn góp thêm một ý kiến về văn hoá và ý thức của người tổ chức.
Lễ hội hoa đã được tổ chức ở nhiều tỉnh/thành phố trong cả nước. Ở đó chắc trình độ dân trí cũng không cao quá so với ở Hà Nội, nhưng thử hỏi có nơi nào để xảy ra như ở Hà Nội không? Chắc chắn rằng cũng do nhà quản lý tổ chức hời hợt, không chu đáo, giao khoán cho các nghệ nhân, các làng nghề, mà họ thì không thể thực hiện vai trò quản lý được.
Xin các nhà lãnh đạo thành phố phải nghiêm túc kiểm điểm lại để không xảy ra lần sau, mặc dù đây đã là lần thứ hai, thì không thể nói là không lường trước được. Mong sao Hà Nội văn minh, thanh lịch như ngày xưa.
------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Nguyen Phu Huu , e-mail: huuproject@yahoo.com.vn
Ngày gửi: 23:16 04/01/2009
:Nếu bạn đến BigC, xem cảnh mua bánh mỳ sẽ thấy,
Đọc bài người Hà Nội ngắt hoa trèo qua dây tôi thấy xấu hổ, có người nói chưa bao giờ thấy như thế này ở đà Lạt hay nơi khác. Nhiều thứ văn hoá ở Hà Nội không còn gì để tả nổi, nếu bạn đến BigC, xem cảnh mua bánh mỳ sẽ thấy, sao mà thời buổi thị trường mà còn chen lấn xô đẩy, họ chen chúc , không xếp hàng, không cần biết ai trước kẻ sau, thỉnh thoảng một lời nói tục, chửi thề văng ra.... Rồi đâu đâu trên đường phố ở bất cứ nơi nào ở thủ đô này, họ vứt rác bừa bãi, đái bậy bên đường, ở đủ các độ tuổi, họ nói tục, văng tục, nói ngọng " L cao" " L thấp", nghe chối cái lỗi tai quá....Ta có quá nhiều dự án, nhiều phong trào Văn hoá...Các nhà lãnh đạo lúc nào cũng nối đến văn minh, hầu hết các gia đình ở các cộng đồng dân cư được cấp "bằng" văn hoá. Phải chăng đang chạy theo bề nổi mà chưa đi vào thực chất?
------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Nguyễn Minh , e-mail: manou_finance@yahoo.com
Ngày gửi: 22:47 04/01/2009
Hãy nhìn "Con đường hoa Nguyễn Huệ"
Tôi thấy hành động của một sô người ngay tại Hà Nội vô cùng thiếu ý thức văn hóa. Tôi tự hỏi có bao giờ giáo dục của ta đã trực tiếp dẫn các em nhỏ tiểu học ra đường, chỉ cho các em thấy làn vôi qua đường, thùng đựng rác. Rồi dẫn các em vào công viên, tập cho các em không hái hoa, bẻ cành hay chưa. Cứ như vậy, mỗi người lớn lên càng không biết cách tôn trọng đường phố, rồi không tôn trọng luôn người đi đường.
Chẳng qua là do ngay hồi nhỏ chúng đã tự ý quang hộp cơm, bịch nước đá xuống đường 1 cách vô tư và được sự đồng thuận tích cực của người lớn. Để lớn lên chúng nẹt pô, lạng lách, đái bậy, bẻ cảnh và ăn trộm như bậy giờ là lẽ đương nhiên. Nhân tiện, hãy nhìn "Con đường hoa Nguyễn Huệ" ở TP.HCM để so sánh với hành động của một số người tại Hà Nội vừa rồi, chúng ta sẽ ngộ ra một vài điều.
CTD
Jan 12 2009, 03:07 PM
Người gửi: Strongwill , e-mail: honnguoiviet@gmail.com
Ngày gửi: 21:39 04/01/2009
Phải bắt đầu chính là từ những hành động ngày thường của chúng ta
Thực sự tôi cảm thấy rất buồn vì hành động như thế này lại tái diễn chi không lâu sau sự bứt,bẻ hoa anh đào. Họ là ai?..Là những con người được coi là tương lai của đất nước,được học hành tử tế,đại học có cao đẳng có trên đại học cũng có thấp hơn thì là THPT,họ được đào tạo tại nhà trường và gia đình tôi chắc chắn rằng thầy cô giáo và các bậc phụ huynh của họ không dạy họ đi xem hoa là vào bứt hoa như thế.
Kỷ niệm ư!Tôi nghĩ kỷ niệm nó nằm trong tâm trí chúng ta là chính với sự phát triền của nền khoa học thì chúng ta đã có điện thoại có camera,có máy ảnh số chúng ta có thể chụp lưu lại những khoảnh khác hay hình ảnh đẹp đó,nếu tất cả người đi xem hoa ai cũng bẻ hoa thì chỉ có một lượt người đi qua thì toàn bộ chỉ còn lại gốc hoa chứ không còn bông hoa nào cả,những người đi sau thì chỉ ngắm gốc hoa thôi.
Chúng ta không gọi họ là những người vô văn hoá vì họ được học hành tử tế nhưng những hành động của họ lại cực kỳ vô văn hoá,thiêu văn minh.Từ những việc hàng ngày cũng thế đi đường thì đang ngồi trên xe ô tô ném rác cái vù qua cửa không cần biết là có người đang đi phía dưới và hơn nưa đó là ý thức bảo vệ môi trường chung.
Người Việt Nam chúng ta suy nghĩ cái riêng cao quá nên nhiều khi đánh mất đi cái chung,đi đâu hay ở đâu cũng thế,đi ra nước ngoài thì đánh nhau,trộm cắp vặt ở siêu thị rồi bị bắt đưa về nước có những vùng mà người Việt Nam ở đông cảnh sát sở tại phải đưa người đi học tiếng Việt để quản lý người Việt Nam.Thiết nghĩ chúng ta muốn sánh vai với các cường quốc năm châu phải bắt đầu chính là từ những hành động ngày thường của chúng ta cùng nhau xây dựng xã hội văn minh,muốn xây dựng xã hội văn minh thì mỗi người chúng ta phải là những con người văn minh!
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Trân quân , e-mail: quan09121010@yahoo.co.uk
Ngày gửi: 21:23 04/01/2009
Chúng ta có nhiều thứ văn hoá ....nhưng lại thiếu
Xin kể một câu chuyện tiếu lâm thế này : Bữa nọ bố vợ và con rể ngồi uống rựu với nhau. Cao hứng bố hỏi con : "Giả sử bây giờ con đang đi ngoài đường và gặp 2 bọc, một bọc tiền; một bọc đạo đức. Con nhặt bọc nào?", " Con nhặt bọc tiền", "Nếu là bố, bố sẽ nhặt bọc đạo đức", ông bố vợ lên tiếng. "Thói đời, thiếu cái gì thì cần cái ấy, con giờ chỉ còn thiếu mỗi tiến mà thôi". Ông con rể thản nhiên trả lời như thế. Hiển nhiên đây chỉ là một câu chuyện vui khi trà dư tửu hậu, lúc nông nhàn. Nhưng phải chăng đất nước chúng ta cũng như ông bố vợ trong câu chuyện vui này, quá thiếu "văn hoá". Thành ra, chúng ta đang gồng mình lên để nhặt cái mà chúng ta còn thiếu - Đó là văn hoá - Chúng ta nhặt mà thực ra là chúng ta gán cho các thực thể của chúng ta thêm cụm từ "văn hoá" một cách tội nghiệp vào phía sau : Làng "văn hoá", xã "văn hoá", công ty "văn hoá", đường phố "văn hoá", cụm dân cư "văn hoá"...... Trong khi đó ở ngoài kia, ngay tại lòng Thủ đô ngàn năm văn hiến, trung tâm Văn Hoá - , lại phơi ra những hành động phi văn hoá
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Đào văn Chánh , e-mail: daovchanh@vnn.vn
Ngày gửi: 21:19 04/01/2009
SỐ NHIỀU những con người "có ý thức" còn lại đã làm gì ?
VỀ SỰ KIỆN BỨT HOA Tôi đã chứng kiến nhiều những chuyện xấu xa, không phải chỉ chuyện ở lễ hoa, mà nhiều chuyện không có dịp đưa lên mặt báo. Dĩ nhiên là việc làm đó do MỘT SỐ ÍT những con người thiếu ý thức gây ra, nhưng có một điều tôi thắc mắc hoài mà chưa có lời giải đáp là cái SỐ NHIỀU những con người "có ý thức" còn lại đã làm gì ?
Tôi đọc đâu đó có một câu danh ngôn, đại khái là Người ta ta cảm thấy xót ra cho những hành động của kẻ xấu, (dĩ nhiên rồi), nhưng người ta càng xót xa hơn cho sự IM LẶNG của người tốt.. Không biết ở đâu như chúng ta không, khi mà người tốt lại SỢ kẻ xấu, khi mà chúng ta "quá khôn ngoan" để kiếm lợi (Cỏn con) cho mình mà sẵn sàng hy sinh cái lợi TO LỚN hơn? Có người bảo là Lục Vân Tiên chết rồi, chết hẳn thật rồi, không biết phải thế không? Tôi không cảm thấy ít buồn cho những con người vô ý thức đã bẻ cành ngắt hoa, đã phá hủy một lễ hội tốt đẹp, đã nêu một hình ảnh xấu của con người Việt Nam trước con mắt của người nước ngoài; mà tôi thực sự cảm thấy quá buồn đến chán nản cho người con người gọi là "có ý thức" xung quanh !
Đây là một sự kiện có thể coi là “phi văn hóa” điển hình, và không chỉ xảy ra một lần, vậy tại sao không thấy những người có ý thức cao như nhà lãnh đạo, nhà văn hóa, nhà nghiên cứu, nhà dân tộc, nhà giáo, v,v… lên tiếng nhỉ. Hệ thống chính quyền, hệ thống giáo dục đánh giá việc này như thế nào? Hay là các vị cho là đây chỉ là chuyện vặt? hay là chưa có chủ trương, chưa có chỉ đạo ? Tôi thật sự không thể hiểu được. Bất cứ sự vật gì, muốn phát triển, đều phải có môi trường thuận lợi. Tôi cho rằng chúng ta đang “tạo ra ”môi trường cho tính phi văn hóa phát triển. Hàng ngày trên TV, hàng loạt các trò chơi có thưởng nhằm xây dựng cái loại văn hóa gì ? Các công ty “nhà nước” đầu tư để phát triển các loại game bạo lực nhằm giáo dục loại văn hóa nào ? Đối với ngành giáo dục, người ta cố gắng nhồi nhét kiến thức để tạo ra một con người “văn hóa trên các vì sao”, còn những kiến thức văn hóa cộng đồng sơ đẳng học sinh không bao giờ được học, được thực hành. Vậy cho nên đừng trách họ, những con người “vô ý thức”. Nên thương họ thì đúng hơn. Họ chỉ là nạn nhân của một lối sống, một lối giáo dục, một môi trường. “Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ”, vậy chúng ta ,những người con người có ý thức lơn lao sẽ làm gì để không còn những hiện tượng phi văn hóa xảy ra trong tương lai ?
source: Ý Kiến Bạn Đọc - VNExpress
CTD
Jan 12 2009, 03:16 PM
Người gửi: Người Hà Nội , e-mail: diephoa32@yahoo.com
Ngày gửi: 21:02 04/01/2009
Tôi chẳng bất ngờ gì về việc phố hoa HN bj phá.
Tôi cũng chẳng mấy tin sự thành công của các lễ hội. Đơn giản vì bao lâu nay, chúng ta toàn chạy theo cái bên ngoài, chạy theo cái giả, chạy theo phong trào, chạy theo hình thức...Cái hành động vô giáo dục hôm nay là kết quả của một quá trình dài mà trong đó con người lớn lên không có sự tôn trọng và niềm tin, vì môi trường mà họ sống . Chơi hoa và tôn trọng vẻ đẹp của hoa là một hành vi văn hoá rất cao. Nó thể hiện sự tinh tế và có giáo dục của con người. Tàn phá hoa chỉ là một chỉ số cho thấy chính con người đang bị tàn phá mà thôi. Một ông bố đang bế con ngang nhiên nhấc cả một chậu hoa mang đi - có ai dạy ông ấy là ông ấy đang tàn phá con ông ấy không? Điều đấy đáng sợ hơn nhiều.
Một khía cạnh khác, tôi không nghi ngờ: đó là tính thiếu chuyên nghiệp của ban tổ chức.
Cái gì cũng phải học làm, tổ chức các sự kiện cũng làm một nghề. Ở nước ta rất hay, chẳng cần học cũng làm được. Nên lễ hội thường là chỗ phô ra cái tính thiếu chuyên nghiệp nhất của những người làm. Một vấn đề khác: Đừng nói "người HN" mà oan cho người HN. HN đã trở thành một thành phố xô bồ với hơn có lẽ 2/3 dân số là từ các tỉnh trong cả nước đổ về sinh sống và làm việc tại đây. Người ta lo sống, bươn chải mưu sinh, nên chẳng còn biết đến cái nhu cầu thưởng ngoạn và học thưởng ngoạn. Đô thi hoá nó có sức tàn phá khủng khiếp về văn hoá. HN trở nên nghèo nàn và đáng buồn về văn hoá bởi người ta không biết phải làm gì về văn hoá với cái cơn thác lũ đô thị hoá này. Con người chưa được làm quen và chuẩn bị cho một nếp sống đô thị, ở đó họ phải biết tôn trong nhiều hơn tới những giá trị chung.
Ở quê thích hái một bông hoa thì hái vô tư, nên không được dạy thì về thành phố họ cũng hái vậy thôi. Ở quê vứt rác là vứt, nên về thành phố, thang máy thì cũng vứt rác - có gì đâu! Nên để có một lễ hội thật sự, nó đâu có thể là kết quả của một sự chuẩn bị của mấy ngày. Nó phải là giáo dục, là nếp sống, là thói quen của hàng trăm năm, rồi đến một thời điểm, nó như bông hoa nở tự nhiên, đẹp đẽ để mọi người cùng thưởng thức. Cái lễ hội giả kia nó cũng đáng bị tàn phá thôi vì sự tàn phá đã chất chứa từ nhiều năm nay rồi thưa các nhà văn hoá và các bạn.
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: N_D , e-mail: mast3rx13@gmail.com
Ngày gửi: 20:52 04/01/2009
Chúng ta không còn có thể dửng dưng với tình trạng này được nữa
Lại vẫn tiếp diễn tình trạng cũ kể từ khi cây hoa anh đào của nước bạn Nhật Bản mang sang bị "những người Việt xấu xí" vặt trụi và bẻ gãy không thương tiếc. Chúng ta không còn có thể dửng dưng với tình trạng này được nữa,
Tôi được biết ở các trường đại học nổi tiếng (như Harvard), ngay cả với 1 sinh viên ngành y cũng được dạy và cho tìm hiểu về văn học, âm nhạc, mỹ thuật để hiểu được cái đẹp của tự nhiên, của con người, để mỗi đường dao, mỗi mũi khâu, anh ta biết trân trọng vẻ đẹp của tạo hóa mà không "phá nát" cơ thể của bệnh nhân. Vậy mà với một món quà vô giá của thiên nhiên dành tặng con người _ những bông hoa, những người dân Hà Nội "ngàn năm văn hiến"lại có thể vô tư bẻ hoa, vặt cành, dẫm đạp không thương tiếc. Phải chăng hoa cỏ là vật vô tri? Phải chăng đứa con xinh đẹp mà tạo hóa sinh ra cốt để cho họ tàn phá chứ không phải để thưởng thức? Và phải chăng, nền giáo dục của chúng ta có vấn đề?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: DƯƠNG TOÀN , e-mail: duongtoan06@yahoo.com.vn
Ngày gửi: 20:44 04/01/2009
NHững hành động vô văn hoá đã tỏ ra nhờn, tiếp diễn như một thách đố.
Chúng ta đã bước sang năm cuối cùng của thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, thế kỷ mà chúng ta kỳ vọng đất nước vươn lên mạnh mẽ bởi những biến đổi thần kỳ trong vài thập kỷ tới. Tuy nhiên bên cạnh những nỗ lực đổi mới xây dựng và phát triển kinh tế thì thực trạng nếp sống, ý thức sống hết sức phi văn hoá của một bộ phận dân cư không nhỏ mà đa phần là lớp trẻ ngày càng trở nên phổ biến trên hầu hết các mặt của cuộc sống cộng đồng.
Dù cho dư luận xã hội có lên tiếng, pháp luật có răn đe thì nếp sống này cũng đã tỏ ra nhờn, tiếp diễn như một thách đố. Những sự việc thể hiện sự xuống cấp về văn hoá, về ý thức công cộng nếu không có tác động ngăn chặn sẽ là hiểm hoạ của nỗ lực phát triển.
Vào lúc này, tại hầu hết các ngã tư (Hà Nội) có đèn đỏ báo dừng các phương tiện đi lại ta vẫn thấy nhiều người vô tư vượt qua dù cho đường ngang có nhiều xe.. Hiện tượng này ngày một phổ biến. Họ vượt đèn đỏ như cái quyền của riêng mình (!). Và không hiếm thấy nhiều xe máy xịn dược mấy anh chị nhiều tiền điều khiển nghênh ngang không đội mũ bảo hiểm như không có luật lệ. Dù có nhiều chữ nhưng không ít HS SV quần thảo trên những thảm cỏ xanh-được cắt xén chăm sóc- dọc đường Nguyễn Chí Thanh, hay ở bất cứ đâu để tụ họp ăn uống và…xả rác nhân những ngày hội hay sinh nhật của mình rồi hồn nhiên đứng dạy bỏ lại bãi rác cho chị em CN môi trường, như họ chưa từng học chữ giữ gìn cảnh quan sạch đẹp.
Cũng cứ mỗi dịp có thể, là ăn mừng bằng cách …đua xe máy suốt tối thâu đêm, họ-một bộ phận thanh niên- mượn cớ vui mừng quá khích để đua nhau rồ ga phóng lượn lách gây huyên náo tai nạn, liệu đấy có phải cách ăn mừng văn hoá?
Ở nơi nào khác có như vậy? Tại sao cứ gần đến Tết lại phát hiện hàng ngàn chai rượu lậu rượu “đểu”, lại phát hiện thu giữ nhiều tạ pháo nổ tàng trữ sản xuất, nhiều chuyến hàng pháo cấm vượt biên? phải chăng pháp luật chưa đủ mạnh?
Và gần đây nhất là việc những cành Hoa Anh đào được đưa sang từ đất Nhật Bản với tấm lòng trân trọng của người dân Nhật đã bị xé bẻ xác xơ chỉ trong một ngày bởi cách thưởng thức có một không hai ngay tai Thủ đô Hà Nội chắc cũng để lại dấu hỏi khó hiểu cho người Nhật.
Rồi cũng chỉ trong mấy giờ đồng hồ giữa lúc chuyển giao năm tháng Lễ hội Phố Hoa ngay tại trung tâm văn hiến ngàn năm cũng tơi tả trước mắt các nghệ nhân, trước cái cười thâm ý của khách du lịch yêu Hà Nội bởi ý thức “không còn gì để nói” của khá đông “người hâm mộ”, chắc chắn câu chuyện đêm Phố Hoa này sẽ nằm trong hành lý các bạn quốc tế khi trở về nước.
Còn nhiều lắm những chuyện thiếu ý thức cộng đồng, thiếu văn hoá (đến độ vô văn hoá) - vốn không phải của người Tràng an, của người Hà Nội ngàn năm văn hiến.
Tôi hiểu rằng đã đến lúc tất cả những người-dù học ít hay học nhiều- có ý thức, biết tự hào về đất nước, biết tự trọng và biết gìn giữ những ứng xử cộng đồng một cách văn minh suy cho cùng là lòng yêu nước đều muốn lên tiếng cảnh báo một sự xuống cấp văn hoá tai hại đang xẩy ra. Sự nguy hại của nó ở chỗ sẽ là cản trở lớn đến sự phát triển xã hội, cản trở đến phát triển bền vững đất nước. Cùng với các giải pháp và kế hoạch cho trọng tâm xây dựng phát triển kinh tế, xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh thì xây dựng xã hội văn minh cần được rất chú trọng, mạmh mẽ quyết liệt hơn.
source: Ý Kiến Bạn Đọc - VNExpress
CTD
Jan 12 2009, 03:34 PM
Người gửi: hmc , e-mail: chienhoang2003@yahoo.com
Ngày gửi: 20:39 04/01/2009
Vai trò của giáo dục cần được coi trọng
Trong một tập thể đông thì cũng có kẻ xấu, người tốt. Chỉ có điều số lượng kẻ xấu, kẻ vô văn hoá hiện nay quá nhiều - chính những người mà ta gọi là không có văn hoá đó tự bản thân họ không nhận ra họ là người không có văn hoá, đó là điều bình thường. Bởi vì, họ được giáo dục nhận thức như vậy rồi. Đứa trẻ nào khi sinh ra mà chả hồn nhiên, ngây thơ.
Trong quá trình lớn lên, đứa trẻ được giáo dục (- gieo nhân) và ngày nay đứa trẻ trưởng thành (-là quả). Chúng trở thành những kẻ vô văn hoá, vậy thì sao ta có thể đổ hết tội cho kẻ vô văn hoá ( Quả ) được.
Có trách thì trách người "gieo nhân" chứ, trách người giáo dục chúng chứ? Đó là gia đình, xã hội và cá nhân tôi thì vai trò của nền giáo dục là hơn cả. Phải trách nền giáo dục muốn đào tạo ra những con người "hoàn hảo" mà không hoàn hảo của chúng ta.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Nguyễn Lam , e-mail: nguyenbake@fpt.vn
Ngày gửi: 20:34 04/01/2009
Hãy tìm đến nguyên nhân sâu xa
Theo tôi,nguyên nhân sâu xa của những kiểu hành động như vậy đều do nền giáo dục lạc hướng mà ra,một biểu hiện thất bại nữa của cach giáo dục trong nhiều năm nay,càng cần phải làm cách mạng trong giáo dục.Nếu không sẻ hình thành một tầng lớp thiếu văn hoá trong xã hội. Khi nhìn ở góc độ khác thì đấy là hậu quả của các tác động xấu của xã hôi như xuất bản,phim ảnh phi văn hoá và đạo đức,khuyến khích tiêu xài ăn chơi,khoe hàng hiệu trên truyền hình,quảng cáo...Vậy đó là trách nhiệm của ai nếu khong phải là của người có trách nhiệm đối với xã hội và gia đình.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Duong Tung , e-mail: dongsongnho@yahoo.com
Ngày gửi: 20:31 04/01/2009
Sự việc xảy ra ở Tràng An' phải chăng đã do người Trang An?
Bài viết tuy đã cố gắng phân tích, phản ánh về sự thiếu ý thức, thiếu văn hoá, hoặc rộng hơn là thiếu văn minh của người dân VN nói chung, cũng có thể nói là tác giả muốn gióng thêm lên hồi chuông cảnh tỉnh, hồi cào báo động về đường lối giáo dục hiện nay, từ trong nhà trường đến ngoài xã hội. Nhưng nên chăng thay cho cụm từ ''người Tràng An'' thì chỉ nên dừng lại ở mức ''sự việc xảy ra ở Tràng An''. Hà nội ngày nay thực sựđã bị méo mó đi rất nhiều so với cái Tràng An cổ xưa. Dù sao, sự thực này đã khiến cho nhiều trái tim phải động lòng trắc ẩn
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: lê viết chung , e-mail: chunglv2000@yahoo.com
Ngày gửi: 20:22 04/01/2009
Phải bắt đầu lại từ khâu giáo dục
Từ lễ hội hoa đào cho đến lể hội hoa tết, chúng ta rút ra 1 điều là tất cả những hậu quả này là do giáo dục mà ra. Những người tham gia đó đa được thừa hưởng một quá trình giáo dục yếu kém nến họ sẽ xử sự như thế là tất yếu. Phải bắt đầu lại từ khâu giáo dục
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: NQP-Tp.HCM , e-mail: nqp54@yahoo.com.vn
Ngày gửi: 06:14 04/01/2009
Phải dạy môn luân lý rất cụ thể
Đây là một phần kết quả của nền giáo dục về đạo đức xã hội nhân văn mấy chục năm qua Chúng ta từng đưa ra những mục tiêu rất toàn diện rất hay về việc giáo dục con người, nhưng những mục tiêu đó lại rất trừu tượng, rất chung chung.
Ngày xưa chúng ta phải học môn luân lý, môn đó dạy những điều cụ thể về đạo đức làm người. Bây giờ không có môn học đó nữa. cũng vì một phần cuộc sống do kinh tế thị trường cạnh tranh, nên con người sống cũng phải cạnh tranh hơn. Cứ xem những tiẻu phẩm của những "ngôi sao" trong những sô diễn, trên TV thì mọi việc đã và đang diễn ra cũng dễ hiểu thôi,
Chúng ta đành phải kiên nhẫn chờ đợi sự thay đổi trong vài chục năm tới nếu như việc cải cách giáo dục mà Bộ GD đang dò dẫm và quyết tâm triển khai.
source: Ý Kiến Bạn Đọc - VNExpress
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời bàn: Hà Nội thanh lịch là chuyện xưa từ thời chưa bị HCM cai trị. Hà Nội ngày nay là "thành tích vĩ đại" của sự "lãnh đạo sáng suốt và tài tình" của Đảng ta, và là hậu quả của chủ trương "100 năm trồng người", là hậu quả tệ hại sau 63 năm "học tập và sống theo tấm gương đạo đức của Bác"
CTD
Jan 12 2009, 04:16 PM
Người gửi: Giàng Seo Phử , e-mail: Tủa Chùa - Lai Châu
Ngày gửi: 09:06 12/01/2009
Đâu chỉ là vấn đề riêng của Hà Nội
Thực sự nên xem lại thói hư tật xấu người Việt nói chung, chứ đừng nói quá lên cho người Tràng An. Tất cả đều có nguyên nhân sâu xa cả, khi sống trong một môi trường không tốt - một xã hội không lành mạnh và xung quanh là một thế hệ 8x 9x không chí hướng, không định hướng... thật buồn lắm thay!!!
------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Diệu Nguyễn , e-mail: dieun_hn@yahoo.com.vn
Ngày gửi: 16:18 06/01/2009
Triển lãm ảnh những người phá hoa
Đây là một minh chứng cho thất bại của công việc giáo dục trong đó ngành giáo dục chịu trách nhiệm chính. Xuống cấp đạo đức của vài thế hệ chứ chẳng đùa đâu. Xấu hổ và nhục nhã là cảm giác của những người có tự trọng trong trường hợp này. Ngoài việc giáo dục, tôi đề nghị một biện pháp mạnh : Tập trung những tấm ảnh do các phóng viên hoặc người bình thường chụp những người phá hoa để làm một cuộc triển lãm ảnh ( Phá Hoa ) ngay tại nơi diễn ra phố hoa. It nhất thì họ, những người phá hoa cũng phải biết hành vi của mình là không thể chấp nhận được. Sau là những người khác lấy đó làm răn đe cho những thói xấu của mình. Rất mong ý kiến của tôi được cân nhắc. DN
---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Người gửi: Nguyễn Cao KhaTp HCM , e-mail: nguyencaokha@yahoo.com
Ngày gửi: 10:52 05/01/2009
Văn minh đô thị sao lại xảy ra ở phố hoa Hà nội
: Tôi thực sự không hiểu nổi, ở tại Thủ đô yêu dấu của chúng ta, một đất nước đang hòa nhập với thế giới văn minh, lịch sự, chuộng cái tốt, cái đẹp. Nếu nói đến văn minh có lẽ ai cũng muốn có mình trong số đó, Nhưng văn minh là thế nào thì chúng ta, dân chúng ta còn cách xa rất nhiều với văn minh thực sự. Phải chăng văn minh quá khó hay quá đắt mà ta không có đủ kinh phí để mua nó.
Chúng ta đừng đổ lỗi cho chiến tranh làm ta nghèo mà ta thiếu văn minh, chúng ta đừng nói đây tà tàn dư, đừng nói rằng đang thời kỳ quá độ.
Văn minh nó là kết quả của một sự giáo dục nhân cách. Vậy ta thiếu văn minh như vậy thì hỏi xem lỗi từ đâu mà ngay trong lòng Thủ đô Hà nội, xứ kinh ký phồn hoa, nơi mà sắp tới đây tổ chức 1000 năm Van hiến mà xảy ra một sự viếc rất rất đáng để cho các cấp lãnh đạo xem lại các chỉ tiêu về xây dựng một đất nước giàu mạnh như chúng ta từng phấn đấu từ nhiều năm nay.
Sự tồi tệ này có ai chịu trách nhiệm hay là chỉ là chuyện ngoài đường!
source: Ý Kiến Bạn Đọc - VNExpress
MercuryMia
Jan 12 2009, 08:13 PM
Quê mùa bảo thủ
CTD
Jan 22 2009, 04:27 PM
“Văn hóa” Việt thời XHCN được thể hiện rõ nét qua “lễ hội hoa Anh Đào 2008″ Xem video để thấy cách "ứng xử văn hóa mới XHCN" theo "phong cách con người mới XHCN" tại Hà Nội ngày nay sau 63 năm học tập theo gương Bác

CODE
http://www.youtube.com/watch?v=3IdolO05M9I