Mến,
HX
XIN LƯU Ý:
Quý Đạo tâm nào chịu khó đọc sách này cho người mù
hoặc không biết chữ nghe, hay là giới thiệu cho bằng hữu
mượn xem để độ các vị ấy thì sẽ hưởng phần công quả lớn.
Tựa
Nguyên truyện Thất Chơn Nhơn này, xưa có bổn cũ, mà câu văn chẳng đặng rành rẽ, nghĩa lý chẳng đặng minh bạch, sợ người coi chẳng hiểu thấu, nghe chẳng đặng thông mà bỏ qua, và trong truyện chẳng đặng mở mang, nhiều câu vắn tắt, khó rõ diệu mầu, thấy tưởng như việc thường, chẳng hiểu chỗ báu trọng. Tôi rất muốn mở mang trong truyện báu mà chưa đặng như lời nguyện.
May đâu năm nọ tôi ở tỉnh Vân Nam rồi qua tỉnh Tứ Xuyên, đến nhà thờ của ông Thừa Tướng ở nghỉ chơn. Nhớ tưởng lời lẽ trong bộ Thất Chơn, thầm xét thấu nghĩa lý diệu mầu, trọn mấy ngày biên sắp thành thơ tên là "Thất Chơn Nhơn Quả truyện". Hiệp theo lời tục mà bày tỏ chuyện xưa; do trong thế sự nhân tình đặng chỉ dẫn người lầm lỗi; đem việc tội phước mà tỉnh ngộ lòng người, lấy Đạo diệu mầu mà mở mang cho hậu thế. Thiệt lời khuyên lành răn dữ, có ích xiết bao!
Khi đó có ông Vương Đạo Hội coi thấy đạng vui mừng, biểu tôi gắng sức ra công mà sửa cho trọn bộ. Tôi thấy ông có ý khắc bản ấn tống nên tôi hết lòng xét duyệt, xong đưa ông xem luôn chẳng nghỉ. Ông thường nói với tôi rằng; "Sách này thật đáng đứng bậc nhất trong sách dạy tu hành chơn lý."
Tôi hỏi: "Xưa nay cũng có nhiều kinh sách nói việc tu chơn, sao chọn sách này làm bực nhứt?"
Ông đáp: "khi sách tu chơn tuy có nhiều, mà lời nói vọng cũng rất nhiều. Hoặc lấy phép lực mà nói Đạo, hoặc mượn tiên Phật mà làm cớ đặng dụ người không biết, lầm hiểu mà ham thành tiên Phật. Không xét trong thâm tâm tánh mạng của mình thì tu làm sao cho thành đặng? Lấy xảo dối đời, nói việc cao xa, làm cho người khó mà minh biện. Sách nói tu hành như vậy thì dùng sao đặng? Vì vậy mà cho cho sách này là bậc nhứt. Vả lại, sách này từ đầu đến cuối đã không một lời dối, lại thêm khuyên nhủ lòng người bước nơi đường đất chắc cầu theo lẽ thiệt chơn, trong việc đời nhiều chỗ thế tục thường nghe, nên lẽ giả chơn chắc thiệt hiện bày, đáng để số một.
Tôi xét lại trong thiên hạ, ai mà gặp Thất Chơn này là người hữu hạnh, rán xem tìm cho thấu nghĩa lý cùng chỗ cứu cánh diệu mầu. Sách này là sách của các vị tiên Phật, trước kia cũng có lâm trần, mà biết hồi đầu tỉnh ngộ, thật là nẻo lương phương. Cũng như lấy kim vàng thử bịnh người, thấu trong gan phổi, há chẳng cho sách này là đứng bực nhứt sao?"
Ông lại biểu tôi thêm hai chữ Nhơn Quả thật rất hay! Than ôi! Ông Vương Đạo Hội đặng biết sách này là chỗ tri âm ngàn đời. Người đời sau có ai đọc sách này mà hiểu biết như ông vậy chăng? Ông hiểu sách này của Thất Chơn thì ông là tri âm ngàn đời của Thất Chơn, lại muốn khắc bản in truyền cho đời sau, thì ông cũng là tri âm của tu chơn đời sau. Ông một mình mà đặng làm tri ân hai đời, đáng bậc đạo cả, thiệt là người chí chơn chẳng sai!
HUỲNH VINH LƯỢNG
PS. Còn tiếp..., nếu các bạn không phản đối...