Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Nhật ký của ta - r
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
tartarus
Hôm nay tar viết nhật ký , viết thôi , buô`n quá người ta viết nhật ký , vui cũng viết , thiếu gì cái để viết computer.gif
Bouh
Dzị mờ viết được có mỗi một dòng D.gif D.gif
tartarus
Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.

Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.

Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.

Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.

Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.

Không đủ thời gian để bớt giận hờn.

Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.


Nếu bạn còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì?

Từ hồi còn nhỏ, tôi thường hay tự hỏi, tại sao mình lại sinh ra trong đời này?

Mình sống để làm gì?

Ý nghĩa của cuộc sống là gì?

Sau này lớn lên một chút, chứng kiến cuộc đời có nhiều thù hận, lừa dối, cãi vã, đôi lúc tôi càng cảm thấy chán nản, tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời chỉ có thế? Vậy con người sống để làm gì?

Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống chính là: Có một ai đó để yêu, có một việc gì đó để làm, và có một điều gì đó để mà hy vọng.

Nếu bạn còn một ngày để sống?

Bạn sẽ nghĩ tới những ai?

Bạn sẽ muốn nói gì tới họ?

Bạn còn tâm nguyện gì chưa làm không?

Khi đọc tới đây, bạn đừng quên thăm hỏi những người bạn đang nghĩ tới, đừng quên bắt tay vào thực hiện những ước mơ của mình.

Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời bạn. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.


Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao nhỉ? Có nhiều điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè, sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm thấy điều đó quý giá. Nếu chỉ còn một ngày được sống, mình muốn ngày đó trời sẽ mưa. Vì mình thích trời mưa! Mình nhớ có một người từng nói mình thế này: “Bạn bảo bạn yêu nắng, tại sao khi nắng lên bạn lại đội mũ? Bạn nói bạn yêu mưa, tại sao khi mưa trĩu hạt bạn lại bung dù để cho hạt mưa không chạm vào bạn?". Mình rất thích câu nói đó, một ngày để sống, mình sẽ sống trọn với cơn mưa, để cho mưa ôm lấy mình, ôm lấy đôi mắt mình, hôn lên đôi môi mình. Trời mưa khiến tim mình vui, mình thích tiếng mưa rơi, thích tiếng cười của những đứa trẻ thơ trong mưa, nó khiến mình yêu cuộc sống hơn.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình sẽ không bên "ấy" đâu. Mình chỉ gặp "ấy" một lát thôi, mình sẽ đi ngay. Vì mình không muốn "ấy" chiếm hết cả một ngày cuối cùng của mình. Vì khi ở bên "ấy", mình không thể dứt ra được. "Ấy" cho mình một cảm giác ấm áp, một cảm giác được che chở, bên "ấy", mình thấy an toàn hơn bao giờ hết. Một ngày! Có lẽ không đủ cho một câu chuyện, không đủ cho một cái ôm, không đủ cho một nụ hôn và hơn hết không đủ cho một tình yêu "ấy" nhỉ! Nhưng mình nguyện yêu "ấy" cho dù chỉ một ngày thôi, mình thấy hạnh phúc lắm rồi. Đừng cố quên "ấy" ơi! Hãy giữ tình yêu của mình vào tim. Hãy cứ nhảy múa cho đến khi môi có thể mỉm cười khi nghĩ về tình yêu ấy. Một người kỉ nữ thực thụ có thể cười trong những lúc đau khổ nhất. Mình yêu "ấy" không bằng đôi mắt, không bằng đôi tai mà bằng trái tim.

Mình chỉ mong “ấy" đến bên mình, nắm tay mình, ôm mình vào lòng và yêu mình bằng cả trái tim. Để mai kia lỡ mình không còn bên "ấy" nữa lỡ tai mình không còn nghe được giọng của "ấy" , lỡ mắt mình không còn được nhìn thấy "ấy" và tim mình không còn được đập chung nhịp với "ấy" thì mình cũng không hối tiếc vì được bên "ấy" lần cuối. Một ngày! Chỉ đủ cho mình nhìn "ấy", đủ cho mình nói câu "I love you" với "ấy". Dù chỉ một ngày nhưng là một ngày ý nghĩa thì một ngày đó mình sống đâu có lãng phí phải không "ấy"? Mình ước giây phút này lặng mãi để tim được bình yên, mình được phép nhớ về "ấy". Mình thích cách "ấy" cười và nhìn mình nó khiến tim mình ấm áp. Mình không tìm thấy cảm giác đó ở những người xung quanh. Mình yêu "ấy" đơn giản vì "ấy” khiến mình hạnh phúc. Vui lên "ấy" nhé! Ấm áp và không còn u tối nữa.

Một ngày của mình phải kết thúc thôi, bao nhiêu đây đủ khiến mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Dù còn một ngày để sống, mình rất vui vì những gì mình làm được. Mình không muốn một ngày cuối cùng của mình trôi qua vô ích. Mình muốn sống trọn vẹn về thời gian lẫn ý nghĩa như thế cuộc sống của mình mới có ích. Mình không thấy hối tiếc vì góp hơi thở, góp nhịp tim vào mặt đất này.

Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến ngày cuối cùng mới trao yêu thương?

Mở lòng mình đi nào!
..................................................................................................................

Trời ơi cái bài viết này tui thấy sến wá chư`ng a` , yêu thì phải biết cách yêu biết cách sống chứ. yêu nắng ma` ko đội mũ , yêu mưa ma` lội mưa bi` bõm , đúng la` yêu kiểu nay` thi` chỉ có 1 ngày để sống thôi. Trơi` , tội nghiệp ghê

tartarus
Cô láng giềng

"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi"
Cách hàng dậu cũ sắp rời từng phên
Tôi chẳng là hen-đi-men
Ít đi ra tiệm, đinh quên mua hòai
Bên kia nàng cứ lai rai
Gác chổi giặt thảm cứ hoài phơi lên
Vài ngày rớt một chiếc phên
Hình như nàng cố ý lên tiếng mời
Có lần tôi thấy nàng cười
Ra vào thấp thoáng chưa lời đổi trao
Có con mèo mướp leo rào
Sang chơi sớm tối tôi nào cần đâu
Meo meo ai khéo cơ cầu
Để con mèo mướp ra vào nhà tôi
Chủ nó chẳng nói một lời
Còn tôi ngần ngại đánh rơi lời mình
Hôm qua tôi đã mua đinh
Định hôm nay sẽ chờ rình nàng ra
Búa đinh đóng rất thật thà
Chắc nàng cũng sẽ lời ra, câu chào
Ầm ầm tiếng búa nện vào
Ầm ầm tiếng sóng dạt dào lòng tôi
Chẳng thấy nàng bước ra cười
Con mèo mướp cũng đâu rồi biệt tăm
Cái gì như thể kim châm
Nhớ nàng, tôi quyết không thầm nhớ đâu
Vâng từ lỡ vận, nhỡ tàu
Lòng tôi quyết chẳng nhớ sầu như xưa
Rào rào trời đổ cơn mưa
Ngày qua ngày lại đã vừa năm hôm
Càng rầu râu mọc nhanh hơn
Tạnh mưa mèo mướp có còn sang chơi
Cuối cùng mưa đã tạnh rồi
Nàng không phơi thảm, mèo lười không sang
Nhìn qua không thấy bóng nàng
Rượu vào tôi ...ngã xuống sàn rưng rưng
Nhớ con mèo mướp lạ lùng!
Nhớ mấy tấm thảm, quyết không nhớ nàng.
Hôm nay chợt thấy bóng nàng
Cùng ai âu yếm bên hàng dậu thưa
Trời dù không đổ cơn mưa
Sao tôi ướt lạnh như vừa rớt sông
Thấy con mèo mướp lòng vòng
Phang cho chiếc dép, đừng hòng sang chơi
Chủ mày đã có bồ rồi
Cút về bên ấy không ...toi bây giờ !

.............................................................................................

Lòng buồn rười rượi mà có con mèo mướp sang chơi cũng đỡ buồn chứ , dạo nay` có mấy cái con meo` đi hoang trong êm , mấy con meo` ngu.

tartarus
Tử tế là gì ?
Tử tế nghĩa là không giả dối

Lừa dối là gì ?
Lừa dối nghĩa là không tử tế

Anh loay hoay suốt cả cuộc đời
Thèm tử tế trong môi trường giả dối
tartarus
Đêm đêm ta ngồi trò chuyện cùng cây
Cây bảo xanh tươi là điều khó nhất

Đêm đêm ta ngồi trò chuyện cùng sao
Em quá xa xôi buồn rơi nước mắt

Sáng ra ta trò chuyện cùng mặt trời
Mặt trời u ám vào kỳ nhật thực !

........................................
......

Về nhà con cún quấn quít bên chân
Ta ôm lấy cún ! Ôi người tri kỷ !
tartarus
Hóa kết

Hy vọng buông xuống nỗi buồn vớt lên
Lạnh buốt chiều trống rỗng
Nhàn tản vô tâm dòng đào hoa ảo vọng
Tụ hay tan cũng nước cả thôi

tartarus
Ta về qua chợ nẻo trưa

Có người vào chợ rồi ra
Hỏi sao ? họ bảo chả ma nào cần

Có người đến chợ tần ngần
Cà thâm , gạo hẩm xoay vần là may

Có người giữa chợ vung tay
Cứ như thiên hạ phen này bằng không

Có người tìm chợ kén chồng
Bán - mua đông đúc mà lòng vắng tanh

Có người sang chợ chọn hành
Trước làm nhân bánh sau dành muối dưa

Ta về qua chợ nẻo trưa
Rổn rang lá bánh ngày xưa - bây giờ ....
tartarus
Ta chỉ muốn dấu một niềm đau
Sau dòng chữ viết đã nhạt nhòa
Ta buồn ta để hồn phiêu bạt
Lang thang mãi tận chân trời nào

Ta sầu cố dấu mãi niềm đau
Niềm đau thổn thức trong lòng hoài
Bóng tình ngày xưa không trọn ven
lanh quanh ẩn hiện giết tim ta

Ôi sầu chán ngán quá đi thôi
Cuộc đời chỉ toàn nỗi chua chát
Cay đắng đắng cay sầu bất tận
Kiếp phù du ngắn ngủi đến bao giờ

Ngày mai khi nắng sớm lên rồi
Ta mơ một chân trời xanh biếc
Ta mãi thẳng tiến về nơi ấy
Nơi ấy thiên đường không đắng cay .
tartarus
Mưa Ký Ức
Thanh Xuân

Có ngày xưa không nhỉ?
Mà mưa bay rối bời
Mưa đừng nghiêng thêm nữa
Rồi cũng là...mưa rơi
Chiếc lá dài giọt nhớ
Xanh lên một vết tình
Mưa làm sao không ướt
Những rét run một mình
Cầm cơn mưa ký ức
Ném xuống mùa lãng quên
Nghe chừng như tiếng vỡ
Thốt nỗi buồn thành tên
Có ngày xưa không nhỉ?
Mà mưa bay cuống cuồng
Những lối về đã cũ
Chảy như một dòng sông....
NangHa
Ta ơi, ta hỏi Ta này
Sao Ta buồn thế? Bởi ngày bận luôn
Hay là đêm tối Ta buồn
Ngày đêm phiền não tiếng chuông não lòng

Chúc Ta vui với thời gian
Cho dù giây phút hay ngàn giờ sau
Đợi chi 24 giờ qua mau
Hãy vui Ta nhé với màu nhạt phai

Chọc Ta một chút nhưng N chúc cho Ta thiệt vui cho dù là ngọt ngào hay chua cay đắng cũng ráng giữ lại chút hương vị làm hành trang cho cuộc đời mà phải không Ta?
tartarus
Thank NangHa

Phím Gõ Từng Ngón Tay

Gõ lên bàn phím bài thơ kỳ vọng thế kỷ 21
Chiều càng xa càng nhớ
Hương càng xa càng nồng
Gõ ngập ngừng từng ngón tay co rút
Thiên hạ lạ lùng hơn chúng ta tưởng tượng
Cuộc sống thế mới vui , mình sống thế mới buồn

Gõ lên bàn phím dáng sông lưỡng lự
Gõ lên bàn phím bóng núi trầm tư
Ngày chờ ríu ran từng đàn chim sẻ
Mở cửa trời đại bàng không thấy qua...

Xót lại điều gì gửi cho mai sau
Ước mơ hoa tàn bạt ngàn cỏ dại
Hạnh phúc tối trời ai còn lầm lũi
Nhân tình áo giấy vẫn ngồi đâu đây...
tartarus
Áp-sa-ra

Áp-sa-ra nụ cười của em
Điệu múa tài hoa bay vào đất nước
Ngàn sao khuya long lanh mắt biếc
Áp-sa-ra đôi bàn tay gọi trăng
Áp-sa-ra huyền thoại vĩnh hằng
Hồn thánh thiện trắng màu hoa sáng tạo
Nguồn rung cảm hiện thân em kỳ ảo
Cung đàn ngân âm hưởng thiên thần
Khát vọng tình dâng biển sữa thanh xuân
Thấm vào đá đá mềm theo vũ khúc
Áp-sa-ra sáng trưng miền đâu suất
Hương trầm thơm bổng trái tim thiêng
Áp-sa-ra cổ tích uyên nguyên
Trường ca về niềm đam mê nghệ thuật
Với sức sống diệu kỳ nguyệt nhật
Cây không - lan ôm thạch nhũ bóng ngời
Áp-sa-ra hóa thân cõi người
Em tạc vào đêm ngọn nguồn hạnh phúc
Em tạc vào ngày ánh dương trước ngực
Em tạc giữa nhân gian sắc nước hương trời
tartarus
Mẹ còn gom lá vườn quê....

Những cơn mưa làm cho đêm thành phố ngọt ngào hơn , giấc ngủ của tôi cũng trở nên êm đềm và đắm sâu hơn . Trong khoảng khắc cựa mình giữa lúc trời gấn về sáng , tôi mơ hồ nghe thấy tiếng những chiếc lá bàng đang lặng lẽ rơi ngoài sân . Chút xao động nhẹ nhàng và ngắn ngủi ấy như chợt gõ vào nỗi khắc khoải triền miên trong trái tim tôi . Tôi nhớ những sớm mai xa xôi nào đó ở quê , mẹ tôi vẫn thường xuyên dạy sớm quét lá rụng trong vườn nhà ...
Thật khó để tin rằng những món ăn rất ngon của mẹ tôi ngày ấy , đều được nấu bởi ngọn lửa của đám lá khô mà mẹ gom từ vườn vào những sớm mai, khi tôi vẫn còn đang say ngủ . Mẹ tôi thường đón những buổi bình minh của đời mình bằng những chiếc chổi đưa nhẹ nhàng trên mặt đất , giữa vô vàn những chiếc lá rụng từ đêm qua . gom chúng vào một góc vườn , mẹ tôi hong khô chúng bằng những ngọn gió và ánh nắng mặt trời , đựng đầy các giỏ tre trong bếp . Ấm nước mẹ tôi nấu trong những ngày có gió lào sôi nhanh hơn và chải bếp nhỏ của mẹ cũng có nhiều khói hơn vào những ngày mưa..."Mẹ quét lá sớm quá , tiếng chổi của mẹ làm con thức giấc , con cần ngủ thêm chút nữa ...", đôi lúc tôi lại càu nhàu với mẹ như thế vì tiếc nuối giấc ngủ của mình ...
Ngày tôi vào đại học món quà mẹ tặng tôi là một chiếc xe đạp , chiếc xe đạp đẹp nhất mà tôi từng có trên đời " Nhờ đám lá trong vườn , mẹ dành dụm tiền sắm chiếc xe này cho con . Tôi không ngờ những ấm nước chè tần tảo của mẹ hàng ngày đã mở ra cả một con đường thênh thanh cho tương lai của tôi . Mà chúng cũng được đun bằng ngọn lửa của những chiếc lá vườn quê .
Khi mẹ đặt mâm cơm lên bàn ăn , xuống bếp lấy thêm chiếc muỗng nhỏ , tôi vẫn thấy đám tàn tro trong bếp mang hình của những chiếc lá .
Bây giờ dù đã già yếu mẹ tôi vẫn còn gom lá rụng trong vườn để đun nấu mỗi ngày .Chúng tôi ngày một xa mẹ nhiều hơn , lâu hơn . Và trong những khoảng lặng của chốn đô thị ồn ào , tôi lại thèm đến nao lòng được nghe tiếng chổi của mẹ trong những buổi bình minh đang lên ...Ơi tiếng chổi thần kỳ và tiếng xào xạc của những chiếc lá khô đã từng ngày nuối tôi khôn lớn . tôi làm sao rứt ra được hình bóng người mẹ già vẫn còn mãi gom lá vườn quê...
tartarus
Em cứ làm con gái nghe em!

Có lần em bảo anh làm phụ nữ thật khổ, nếu có một điều ước em ước kiếp sau được làm nam giới.

Làm con gái, em như đóa hoa đẹp giữa thế gian này - Ảnh minh họa: Thái Học Sinh

Những cái khổ em kể ra nghe thấy đúng là khổ thật, rằng từ nỗi đau sinh lý khi đến tháng đến ngày, có những lần bụng đau ơi là đau, khi có chồng, mang thai, sinh con, chín tháng mang nặng đẻ đau là một lần cực nhọc.

Cả cái khổ khi không được mẹ cho đi chơi xa cùng bạn bè, cả những lần đi tiệc tùng cũng phải về sớm, uống một ly bia cũng sợ đánh giá này nọ, cho đến cả việc nghe rất mắc cười là trời nóng quá chẳng thể… cởi áo ra.

Rồi cái khổ yêu người ta mà không dám ngỏ lời sợ mang tiếng con gái vô duyên, coi đá banh muốn la hét um sùm cho sướng miệng cũng sợ bị nói là không dịu dàng, thùy mị.

Rồi nội trợ, trong lúc mọi người ngồi xem tivi em phải lúi húi nấu ăn trong bếp. Nếu lỡ tay nêm nếm mặn hay lạt đi chút xíu, mọi người sẽ chẳng thèm quan tâm em vất vả thế nào mà chỉ chê bai, chọc ghẹo.

Rồi học hành, chưa chi đã nghe người đời gieo tiếng con gái học nhiều, về nhà suốt ngày cãi chồng nên không ai dám lấy.

Rồi công việc, nếu đầu tư quá nhiều thời gian cho công việc, lấy ai chăm sóc chồng con, khi hạnh phúc gia đình với người phụ nữ luôn là điều quan trọng nhất. Nhưng phụ nữ hôm nay đâu chỉ loanh quanh trong căn bếp hay bước ra tới chợ rồi thôi.

Còn nữa nỗi khổ của phụ nữ chân yếu tay mềm, hoa đẹp cho ong theo, gái đẹp cho trai chòng ghẹo, lẫn những điều đáng sợ đang nhan nhản ở cuộc sống ngoài kia, khi phụ nữ là nạn nhân của bạo hành, là đối tượng của bọn yêu râu xanh và Sở Khanh thì thời nào cũng có.

Anh lắng nghe em với tất cả sự đồng tình.

Sinh ra làm phụ nữ đã là một sự hi sinh. Như trong Kinh thánh, cùng phạm tội tổ tông mà Eva phải chịu phần thiệt thòi hơn Adam, nên cả trong nhiều chuyện sau này của cuộc đời, phụ nữ luôn gánh chịu nhiều phần thua thiệt.

Anh không biết liệu có kiếp sau hay không? Chỉ mong lúc này anh sẽ gắng sống làm sao để xứng đáng danh hiệu người đàn ông đích thực không chỉ của em (mà còn của các em, như lời em từng trêu chọc khi một dạo không hiểu sao anh được nhiều cô tìm cách làm quen).

Đàn ông đích thực sẽ như định nghĩa của anh, biết chia sẻ và thông cảm những nỗi khổ của phụ nữ. Sự thông cảm ấy không chỉ là lời nói ngon ngọt cho vui tai phút chốc, mà sẽ là những hành động đỡ đần công việc.

Anh sẽ làm tài xế của em, để khi mỏi người em cứ tha hồ dựa.

Anh sẽ làm vệ sĩ của em, để những lúc em muốn về muộn hay uống một ly bia cho hồng má, đỏ môi… thì hãy yên tâm, đường về đã có người bảo vệ.

Anh sẽ làm chuyên viên lặt vặt của em để em tha hồ sai khiến: lấy cho em cái chén, ép nước dưa hấu cho em uống, phơi áo quần cho em và cả gãi… lưng cho em dễ ngủ.

Ai biết được điều gì thuộc về tương lai, nhất là khi tương lai xa tăm tắp đến tận kiếp sau. Giả sử em vẫn bảo lưu kiếp sau em sẽ thành đàn ông, chắc anh sẽ tình nguyện trở thành phụ nữ. Quan trọng là sao cho mình vẫn sẽ được thành đôi.

Em biết không, phụ nữ có ngày 8-3, còn đàn ông tụi anh đâu có được một ngày nào cho riêng cái giới của mình, để thấy cũng có khi đàn ông thiệt thòi lắm nhé!

ANH CHI
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.