Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Vua Nhạc Trẻ, ký giả TRƯỜNG KỲ
VietLove > Thế Giới Âm Nhạc > Tin Tức Âm Nhạc
Thuyền Viễn Xứ
Vua Nhạc Trẻ, ký giả TRƯỜNG KỲ vừa đột ngột qua đời.

Vài lời riêng của Nguyễn Xuân Nam trước sự ra đi của Trường Kỳ: Trường Kỳ là một tên tuổi lớn, một trong những người tiên phong khai sinh phong trào nhạc trẻ Sài Gòn trước 1975. Khi sang hải ngoại sau 1975, trong dòng người di tản, và từ đó anh vừa hoạt động văn nghệ và vừa làm ký giả văn nghệ cho nhiều báo đài hải ngoại, và xuất bản nhiều tập thế giới nghệ sĩ…

Anh sống một đời cho văn nghệ.

Trong một năm qua, có hai lần tôi được gặp lại anh: Một lần anh về San Jose tham dự show nhạc của nhạc sĩ Lê Minh Hiền và một lần ở Seattle tham dự Đêm kỷ niệm sinh nhật của báo Phương Đông và tạp chí Thế Giới Nghệ Sĩ vùng Tây Bắc Hoa Kỳ… Cả hai lần, anh đều tỏ ra mệt mõi, ít nói cười hơn những năm trước. Thi sĩ Du Tử Lê nói nhỏ với tôi:

- Dường như Trường Kỳ bị bệnh… Nam có biết gì không?

Tôi chỉ lắt đầu vì thật sự không biết gì chuyện bệnh tật của Trường Kỳ.

Trường Kỳ kéo tôi ra ngoài hút thuốc và hỏi thăm về tình hình âm nhạc tại San Jose. Tôi kể huyên thuyên, rồi cuối cùng anh đề nghị: Nam nên viết bài đó đi…
Tôi cười và nói: Rồi sẽ viết…

Cho đến nay, bài đó vẫn còn nằm trong đầu… Có lẽ rồi tôi sẽ viết, như thực hiện một điều đề nghị của một người bạn vừa ra đi…

Chiều nay, tôi nghe Nam Lộc cho biết là Trường Kỳ vừa ra đi… Và trong giây phút, tôi hoài tưởng lại tất cả những kỷ niệm ít oi mà tôi có được với anh và về nhà vội mở email để đọc thêm tin về một người bạn thật dễ thương vừa giả từ cõi chúng ta…

Trường Kỳ ra đi thật đột ngột và để lại một khoảng trống quá lớn trong thế giới ký giả văn nghệ…

“Chiếc giày văn nghệ” của Trường Kỳ quá lớn, rồi ai sẽ có thể mang vừa chiếc giày ấy?

Và dưới đây, chúng tôi gửi đến qúy độc giả một bài viết của Duy Khiêm từ Uùc về nghệ sĩ Trường Kỳ…

Riêng với trung tâm Asia, anh có những liên lạc và đóng góp trong nhiều năm qua.
Trước đây nghệ sĩ Trường Kỳ cũng đã từng xuất hiện trên một chương trình video của Trung Tâm Asia và rất nhiều bài hát ngoại quốc do ông chuyển sang lời Việt cũng đã được trình diễn trên các chương trình của Asia. Gần đây nhất là "Vui Chơi Tình Ta" ở Asia 57. Trong Asia 59 Bốn Mùa kỳ 2 "Một Thời Để Nhớ" MC Nam Lộc cũng đã kể lại rất kỹ về thời kỳ nhạc trẻ ở Việt Nam mà nghệ sĩ Trường Kỳ đã đóng góp nhiều công sức vào "phong trào Nhạc Trẻ VN" trước năm 1975.

Xem lại video clip "PHONG TRÀO NHẠC TRẺ" trong Asia 59, mà nhớ thật nhiều những hình ảnh của hơn 40 năm về trước, MC Nam Lộc đã viết và đọc lời thuyết minh như sau:

"Phong trào nhạc trẻ bắt đầu phát triển tại miền Nam VN vào đầu thập niên 1960, qua những sách báo và đĩa nhạc du nhập từ Pháp. Các tên tuổi của làng nhạc trẻ Pháp Quốc đã mau chóng trở thành những thần tượng của giới trẻ VN. Như Sylvie Vartan, Francoise Hardy, Sheila, France Gall, Christophe, Michel Polnareff, vv... Những nhạc phẩm do họ trình bầy đã được các ca sĩ nhạc trẻ VN như Elvis Phương, Paolo, Jo Marcel, Helena, Thanh Lan, Julie, Minh Xuân, vv... cất tiếng hát, cùng với các ban nhạc trẻ như Les Vampires với Jacky hoặc Les Fanatiques với Công Thành vv...

Tuy nhiên không lâu sau đó, hiện tượng Elvis Presley từ HK và The Beattles từ Anh Quốc cùng nhiều ban nhạc trẻ khác đến từ Âu Mỹ đã mau chóng thay đổi sinh hoạt của nền nhạc trẻ VN, nhất là từ sau buổi đại hội nhạc trẻ Woodstock diễn ra trong 3 ngày tại HK vào năm 1969, cùng sự ra đời của phong trào Hippy. Mà người góp công rất lớn trong việc đẩy mạnh sự phát triển của nhạc trẻ VN thời bấy giờ là nhà báo Trường Kỳ cùng thân hữu của anh. Rất nhiều ban nhạc trẻ VN đã được thành lập và chỉ hai năm sau đó, vào tháng Tư, năm 1971, để thỏa mãn nhu cầu của những người hâm mộ, một buổi đai hội nhạc trẻ ngoài trời đầu tiên ở VN đã được tổ chức tại sân vận động Hoa Lư, quy tụ gần 20 ngàn người, với sự tham dự của hơn 20 ban nhạc trẻ đến từ Hoa Kỳ, Phi Luật Tân, Úc Đại Lợi, Thái Lan, Đại Hàn, Mã Lai, Indonesia và VN. Từ đó các buổi ĐHNT đã được tổ chức liên tục hàng năm với mục đích yểm trợ Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ và Cô Nhi, Quả Phụ, cho đến ngày CS cưỡng chiếm miền Nam .

Một biến chuyển đáng kể khác xẩy ra từ năm 1972, đó là phong trào Việt hóa cũng như sáng tác nhạc trẻ VN, nhờ vậy mà hàng ngàn ca khúc ngoại quốc đã được chuyển dịch hoặc soạn lời Việt cùng với sự ra đời của nhóm Phượng Hoàng mà những tác phẩm âm nhạc vừa kể vẫn được lưu truyền và đón nhận cho đến ngày hôm nay." (trích từ DVD Asia 59)

Dưới đây là những tin liên quan về sự ra đi của nghệ sĩ Trường Kỳ:

Tin từ Mississauga, Canada:

Nhạc sĩ, nhà báo Trường Kỳ đã đột ngột từ trần vào sáng ngày chủ nhật 22 tháng 03 năm 2009 nhằm ngày 26 tháng Hai năm Kỷ Sửu. Từ Montreal, ông đến Toronto để dự đêm ra mắt CD "Ơn Nghĩa Sinh Thành" của em Tường Vi được tổ chức tại Capitol Banquet Hall.

Sáng chủ nhật 22-03, ông cảm thấy mệt và được vị thân hữu nơi ông cư ngụ gọi xe cấp cứu chuyển vào bệnh viện thành phố Mississauga, Ontario và 1 giờ sau đó, ông đã từ trần tại nơi đây.

Trường Kỳ tên thật là Vũ Trường Kỳ sinh ngày 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội. Thuở nhỏ ông theo học tại trường Puginier cho đến lớp 11è , năm 1954. Năm 1956, ông tiếp tục theo học lớp 10è (lớp Tư) chương trình Pháp tại trường Aurore, gần ngã tư Cao Thắng và Phan Đình Phùng. Niên khóa 1958-1959, Trường Kỳ vào trường dòng La Salle Taberd. Ông đậu Bacc 2è (Tú tài toàn phần) vào năm 1966 và ghi danh vào đại học Luật Khoa.

Ông là một khuôn mặt đi đầu trong phong trào phát triển nhạc trẻ Việt nam vào đầu thập niên 60. Trong nhiều năm, ông cùng Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc, v.v.… đã đứng ra tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn nhạc trẻ qui mô tại Sài Gòn: Đại Nhạc Hội Nhạc Trẻ Taberd liên tiếp từ năm 64 đến năm 1973 (ngoại trừ năm 1968 ), Đại hội Nhạc Trẻ Ngoài Trời 1971, dưới sự yểm trợ của Tổng cục Chiến tranh Chính trị QLVNCH để gây quỹ cho Cây Mùa Xuân Chiến sĩ tại sân Hoa Lư. Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên từ 71 đến 74 và thực hiện chương trình nhạc trẻ hàng tuần "Hippies À Go Go" từ năm 67 đến 71. Ông từng có những biệt danh như: "Vua Nhạc Trẻ", "Lãnh Tụ Hippy".

Ông đã chuyển nhiều ca khúc ngoại quốc thành lời Việt trong tuyển tập "Tình Ca Nhạc Trẻ" trong khoảng thời gian 1972-1973, phát hành và thu thanh trên các băng nhạc Tình Hồng, Tình Ca Nhạc Trẻ, Thế Giới Nhạc Trẻ. Trước năm 1975, ông viết phóng sự cho báo báo Kịch Ảnh, Màn Ảnh, phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử, cộng tác với các báo Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến, Thứ Tư...

Tiểu thuyết Tuổi Choai Choai do ông viết được Jo Marcel, Nam Lộc và ông, cùng thực hiện thành phim Vết Chân Hoang. Trước đó, Trường Kỳ và Jo Marcel đã cho ra mắt phim "Thế Giới Nhạc Trẻ". Vượt biển năm 1979; được vớt lên Nhật. Ông định cư tại Montreal Canda vào tháng 11.1980.

Trường Kỳ cộng tác với nhiều đài phát thanh : VOA,SBS,VOVN... Ông viết cho nhiều báo Việt ngữ tại nhiều quốc gia trên thế giới: Thời Báo Toronto, Canada, Thẩm Mỹ, Nghệ Thuật (Montréal, Canada) Trẻ (Nam California), Trẻ (Bắc Cali), Văn Nghệ Thời Báo, Kỷ Nguyên Mới, Việt Mercury... (Hoa Kỳ), Tivi Tuần san (Australia)...

Tác phẩm đã xuất bản:


Tuyển Tập Nghệ Sĩ 1, 2 , 3 và 4 (sưu tập, phỏng vấn, giới thiệu gần đầy đủ các nhạc sĩ, ca sĩ Việt Nam)


Một Thời Nhạc Trẻ, dày 384 trang.

Theo tin riêng của Thời Báo, thi hài ông sẽ được gia đình ông chuyển về Montreal để lo hậu sự. Cho đến chiều chủ nhật 22-03, bệnh viện vẩn chưa cho biết nguyên nhân khiến ông bất ngờ từ trần.
(trích từ Thời Báo, Toronto, Canada)

Trước kia, trong một bài nhận xét về chương trình Asia 57 "Thế Giới Tình Yêu", Duy Khiêm đã viết về bài hát "Vui Chơi Tình Ta" như sau:

"...Một ca sĩ khác được rất nhiều khán giả ái mộ và yêu cầu trở lại sau khi cô xuất hiện lần đầu ở Asia 56 là Nhã Phương sẽ đơn ca một bài hát nổi tiếng của ban The Carpenters vào năm 1974 là Jambalaya. Hôm nay bài hát này cũng được nhạc sĩ kiêm nhà báo Trường Kỳ dịch ra tiếng Việt lần đầu tiên với tựa đề là “Vui Chơi Tình Ta” và dành riêng cho Nhã Phương ở chương trình Asia 57 này."

GHI CHÚ THÊM:

(1). Dưới đây là danh sách các chương trình về tân nhạc trên đài Radio VOA, Hoa Kỳ do ký giả Trường Kỳ thực hiện và được nhà nhạc học Trần Quang Hải liệt kê ở liên-kết (link) sau đây:(phần audio)
CODE
http://tranquanghai.info/index.php?p=974


BÀI VIẾT VỀ NGHỆ SĨ TRƯỜNG KỲ: *Vua Ký Giả ‘Nhạc Trẻ Trường Kỳ’ Qua Đời (1946-2009)

*TRƯỜNG KỲ NHẠC TRẺ»
Tác giả: Luân Hoán

1. Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ, viết theo từng dặm đường

Trong lần mang sách qua tỉnh bạn ra mắt ngày 05-11-2006, trên xe ông vua Phiếm Việt Nam, ngoài tôi còn có thêm một ông bạn rất nặng ký. Trọng lượng danh tiếng lẫn cơ thể của ông, giúp chiếc Honda Accord óng ánh màu nước biển lướt thật êm trên xa lộ. Khởi hành dự trù sớm vẫn tiếp tục thực hiện muộn. Có một điều rất kỳ lạ, tôi thường ngã bệnh thật tình vào những ngày sắp đi xa, hoặc chuẩn bị tham dự một sinh hoạt nào đó. Lần này không ngoại lệ. Nhưng cuối cùng tôi cũng lên xe. Đường tốt, xe tốt, tài xế giỏi hóa ra là những viên thuốc thần kỳ, giúp tôi càng lúc càng khỏe ra theo từng chặng đường. Vừa giữ tay lái, ông chủ xe Tạ Trung Sơn vừa hướng dẫn câu chuyện giữa ba người đi vào nhiều nhánh khác nhau. Từ chuyện đời-xưa-chưa-cũ đến chuyện đời-nay-đã-qua. Đang sôi nổi cùng những kỷ niệm, hình ảnh được phả vào hơi thở như vậy, tôi bỗng nghe nằng nặng “một nỗi buồn riêng” vội nói:

- Đến trạm dừng tới, anh ghé vào cho “tè” một cái.

- Sao mau vậy?

- Tôi bị tiểu đường mà.

Tiểu đường ? Song Thao nhắc lại, như tuồng ngạc nhiên.

Cái tiểu đường tôi nói đúng ra là “đái đường” một bệnh rất hay lây, nhất là thời còn lang thang ở quê nhà với đám bạn than xuân. Khó có thể nín khi trong bọn có thằng dừng lại bên đường, “tháo nước ra”. Song Thao hiểu ra cái tiểu đường của tôi không do thiếu chất Insulin. Nhưng thú thật, đôi lúc tôi cũng lo lo, nghĩ vu vơ về cái “tên giết người thầm lặng” này. Câu chuyện tay ba đang vui, tôi bỗng bỏ cuộc, dù vẫn lắng nghe Trường Kỳ và Song Thao nhắc nhau về những người bạn của họ thời xa xưa. Đây là lần đầu tiên tôi đi chơi xa với Trường Kỳ. Một người có danh tính không xa lạ với cộng đồng Việt Nam tại nhiếu quốc gia. Tôi quen với anh từ mươi năm nay và hãnh diện có người bạn giàu một đời sinh hoạt.

Ra đời ngày 29 tháng 3 năm 1946 tại Hà Nội, con của ông Vũ Ngọc Trân và bà Phạm Thị Trọng Yêm, được người bác vốn là soạn giả nhiều bộ sách giáo khoa Pháp văn, không tức cảnh sinh tình, mà vịn vào chữ nghĩa phổ biến của thời đại “trường kỳ kháng chiến” đặt cho cái tên có tuổi thọ đáng nể: Trường Kỳ.

Cậu bé họ Vũ dễ nuôi, nhưng sớm mất tình mẫu tử. Ngay trong ngày ngấp nghé ba tháng tuổi, cuộc tình giữa cha mẹ đã đổ vở, Trường Kỳ được đưa về làng Đồng Nghĩa tỉnh Nam Định cho ông bà nội nuôi dưỡng. Sáu năm ấu thơ đi qua, thằng cháu đích tôn, chưa hề dám đuổi một con ruồi, sống trong tình thương yêu của bố, của ông bà nội thật ấm áp, tuyệt vời. Vườn rau, chái hiên, vuông sân, bờ ao, gốc đa...thay nhau rủ rê, dìu dắt cậu đi khắp thôn, khắp làng, đi dần đến những ước mơ chập chờn, chưa định hình trong đầu óc. Cậu bé Kỳ cứ thế lớn lên cho đến ngày được trở về Hà Nội, được đưa vào trường Puginier và ở đây cùng văn hoá Pháp cho đến lớp 11è, năm 1954.

Thực hiện hiệp định Genève, đoàn quân kháng chiến chống Pháp tiếp thu thủ đô Hà Nội. Lúc bấy giờ gia đình Trường Kỳ ở trọ gần Nhà Thờ Lớn. Chủ nhà là một người mê âm nhạc, đã sắm được một cái máy chạy dĩa, quay tay. Chính cái sản phẩm kỳ diệu này đã làm cho Trường Kỳ nhập tâm những ca khúc mà ngày ấy anh chưa biết tên. Chưa đủ trí khôn và lòng đam mê để tiếp nhận đầy đủ cái đẹp, cái tuyệt vời của Thiên Thai, Trương Chi, Sông Lô...Nhưng trong tận cùng tâm thức của một cậu bé đã có sự huyền nhiệm của âm nhạc bén mầm. Những trò chơi tinh nghịch đốt dán, đánh kiếm trong nhà Chung... vốn là những thực phẩm cần thiết cho tuổi thơ thập niên 50 chóng lớn, Trường Kỳ có đủ. Anh còn có cả thời gian tập sắp hàng, để ca hát, để nhảy múa cùng Chiến Thắng Điện Biên, Qua Miền Tây Bắc, Kết Đoàn, Hò Kéo Núi...

Dù văn phòng luật sư Bonnard và Đỗ Mạnh Quát ở Hải Phòng có làm chậm chân, ông Luật sư, bố Trường Kỳ, cũng về kịp, đưa cả gia đình lên chuyến tàu cuối cùng “Ville De Hải Phòng” vào Nha Trang. Chưa kịp đi hết một góc “bãi cát trắng phau”, vừa thoát khỏi đám đông “xém bị đè bẹp dúm” khi bám tay một người cô, tên Liễu, lăn vào xem mặt Tổng thống Ngô Đình Diệm khi ông kinh lý Nha Trang, Trường Kỳ đã thoát được cái nóng của mái nhà tôn tại trại gia binh, để theo gia đình vào Sài Gòn. Sáu tháng hữu duyên cùng thành phố biển đã đi qua. Năm 1956, anh được tiếp tục theo học lớp 10è (lớp Tư) chương trình Pháp tại trường Aurore (Rạng Đông sau này) trên đường Phan Đình Phùng, gần ngã tư Cao Thắng. Niên khóa 1958-1959, Trường Kỳ vào trường nhà dòng Taberd. (Anh có đạo Công Giáo, chịu phép Rước Lễ Đầu tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội). Có trong tay tấm bằng Brevet (B.E.P.C, Trung Học Đệ Nhất Cấp) năm 1963, Trường Kỳ đương nhiên đi tiếp con đường học vấn. Khi đang chuẩn bị lấy Baccalauréat 1ère partie, thì đại sứ quán Pháp tại Sài Gòn có thông cáo (niên khóa 1964-1965) huỷ bỏ kỳ thi này, thay bằng một cuộc sát hạch nhẹ nhàng hơn để lấy Chứng Chỉ Tốt Nghiệp Trung Học (Certificat de Fin d’études Secondaires). Trường Kỳ rất khoái bởi anh đã biết ham chơi hơn ham học. Nhưng cuối cùng, ông cháu đích tôn nhà họ Vũ cũng phải qua cái Bacc 2è, (1966) để ghi danh vào đại học Luật Khoa. Đang nhức đầu vì các môn Dân Luật, Hình Luật, Công Pháp Quốc Tế, Kinh Tế Học... thì vừa đến lúc phải biết thế nào làm bổn phận của người thanh niên trong cuộc chiến. Không biết may hay rủi, cái kính cận mang từ thời lên tám, mỗi năm mỗi dày ra, đã giúp Trường Kỳ chỉ vui chơi ở Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ sau ba bốn bận vào ra, thì có giấy miễn dịch vĩnh viễn. Quân đội Việt Nam Cộng Hòa trả cho anh trở về môi trường thích hợp hơn: sinh hoạt âm nhạc.

Song song với các trò chơi sưu tầm tem thư, sưu tập truyện bằng hình mua từ hội quán Coeur Vaillant, Trường Kỳ chơi âm nhạc bằng cách mở radio nghe đều đặn các chương trình Tuyển Lựa Ca Sĩ của đài Phát Thanh Sài Gòn. Âm nhạc từ đó, từng bước đi vào cuộc sống Trường Kỳ. Anh đã được các ông chú, bà cô đưa vào phòng trà Anh Vũ, đến rạp Kim Chung và không bỏ sót những chương trình Đại Nhạc Hội. Trường Kỳ sớm biết mê những tiếng đàn, tiếng trống của Khánh Băng, Phùng Trọng, ban nhạc The Blue Jean Boys...Cuối cùng, thời kỳ trực tiếp chạm tay vào âm nhạc cũng đến. Trường Kỳ theo học đàn accordéon từ nhạc sĩ Vũ Lung. Với cái đàn khá nặng trước lồng ngực hẹp của thân thể nhỏ con, nhưng Trường Kỳ đã cùng người bạn mới này, lần lượt đi qua các ca khúc Thoi Tơ, Dừng Bước Giang Hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrrento, Blue Danube...Những tên tuổi trong giới nghệ sĩ chưa hề gặp cũng cảm thấy gần gũi hơn, nào là Phạm Duy, Văn Phụng, La Hối, Nguyễn Hiền, Canh Thân, nào là Thái Thanh, Thái Hằng, Mộc Lan, Hà Thanh, Châu Hà, Kim Tước... Giữa giai đoạn chăm chỉ rèn luyện, Trường Kỳ bỗng tình cờ có cơ hội biểu diễn lần đầu tiên trong đời. Bục diễn của anh nằm trong sân trường Lạc Hồng. Khán giả của anh là vô số học sinh cấp tiểu học cùng đầy đủ mẹ cha của họ. Trường Kỳ đã trổ tài cùng với giọng ca Phương Lan, Quốc Thắng, Kim Chi...Cuộc biểu diễn được chính Trường Kỳ cho là non tay, nhưng phần thưởng anh nhận khá lớn, đó là sự quen biết giữa anh và thần đồng Phương Lan, sau mấy lời ngợi khen của cô ca sĩ tí hon này.(Phương Lan tên thật Võ Thị Nhi).
Nhớ lại một lần biểu diễn đầu đời khác của mình trước đám đông tại số nhà 55 trên đường Cao Thắng, Trường Kỳ viết:

“... Thiên hạ tự nhiên đùa giỡn thân mật bao nhiêu thì tôi mang một đống mặc cảm và rụt rè bấy nhiêu. Có máy lạnh hẳn hoi nhưng mồ hôi tôi cứ tuôn ra dầm dề như đang phải làm một công việvc nặng nề và vất vả. Quả thật lúc đó tôi đang vất vả để tìm được sự yên tĩnh. Biết thế đếch thèm nhận lời cho xong, có quê mặt với ‘cô láng giềng’ cũng thây kệ, còn hơn ngồi một đống ù lì ở đây, quê không chịu được. Rồi cũng đến màn trình diễn của Phước Vân, và tôi bị nàng kéo lên sân khấu phụ họa. Đến nước này phải lấy hết can đảm bước lên theo nàng, mặt vẫn cúi gầm ra vẻ đăm chiêu về những bài hát sắp phải đệm cho nàng, nhưng thật sự không dám ngẩng lên nhìn vào đám khán giả đang chăm chú theo dõi. Phước Vân nhí nhảnh, cười toe toét tự nhiên, trong khi tôi thuộc hàng thứ yếu đứng lùi hẳn phía sau nàng kéo đàn phụ họa...

...Phần kéo đàn của tôi được diễn ra ngay sau đó, tim tôi đập thình thịch trong khi được giới thiệu là một tay kéo accordéon nhiều triển vọng ! Tôi nhủ thầm, bố khỉ !

... Sao thiên hạ lại im phăng phắc như thế này, mọi tiếng cười đùa ngưng bặt khi tôi dạo những notes nhạc đầu tiên của bài Dừng Bước Giang Hồ sau một vài giây luống cuống. Chẳng phải thiên hạ chờ đón màn trình diễn của tôi, thật ra lấy làm ngạc nhiên khi thấy xuất hiện giữa khung cảnh ‘văn minh’ này một cây đàn thuộc loại cổ điển, không hợp thời trang chút nào với một tay nhạc sĩ cũng thuộc loại... ‘bán cổ điển’ qua bộ y phục, mặc dù rất ‘kẻng’ nhưng không thuộc loại của ‘dân chơi’...”

Từ một cậu bé nhút nhát, thường “cúi gầm mặt khi đối diện với người lạ” thằng “Kỳ Đen” rủ thằng “Kỳ Lùn” tiến đến những biệt danh “Vua Nhạc Trẻ”, “Lãnh Tụ Hippy” không phải là những tình cờ ngẫu nhiên. Đó là cả một quá trình sinh hoạt văn nghệ với nhiều bộ môn, thơ, truyện, âm nhạc... rất phong phú của Trường Kỳ. Nhưng âm nhạc, tài nghệ tổ chức, lẫn ký giả văn nghệ mới chính là những trọng điểm giúp cho cậu thanh niên không lớn con, không xấu trai này thành danh.

“Với bản tính hiền hòa, cởi mở, năng động, Trường Kỳ biết cách kết nối thành công những tài năng có chung một một chí hướng, một sự yêu mê nghệ thuật lại với nhau. Trong gần suốt hai thập niên 60, 70 anh cùng một số bạn trong giới nghệ sĩ như Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc, vv…đã đứng ra tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn ca nhạc qui mô tại những địa điểm rộng lớn ở thủ đô Sài Gòn. Bước khởi đầu vào sân chơi âm nhạc rộng lớn của Trường Kỳ và các bạn chính thức mở màn trong năm 1964. Thị dân SàiGòn, nhất là lớp trẻ của một thời tự do hẳn khó quên những: Đại Nhạc Hội Nhạc Trẻ Taberd liên tiếp từ năm 64 đến năm 1973 ( trừ năm 68 ), Đại hội Nhạc Trẻ Quốc Tế Ngoài Trời 1971 (tại sân Hoa Lư), Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên từ 71 đến 74,....Ngoài ra còn các chương trình nhạc trẻ hàng tuần “Hippies À Go Go” được tổ chức tại những vũ trường ỏ Sài Gòn từ năm 67 đến 71 như : Chez Jo Marcel , Queen Bee và Ritz”

Gia tài ca khúc nhạc trẻ thời bấy giờ tại Việt Nam còn khá nghèo nàn so với sự ra đời thật náo nhiệt của những ban, nhóm chơi nhạc kích động như: (danh xưng này được đổi thành Nhạc Trẻ do chính Trường Kỳ nêu ra và được dùng từ năm 1965): Les Fanatiques, Les Vampires, The Teddy Bears, The Daltons, Les Faucons Noirs, Les Tridents, The Rockin’ Stars, The Black Caps, The Hard Stones, The Dreamers, The Spotlights, Phượng Hoàng, The Strawberry Four, The Bee Gees, The Apple Three, The Cats’ Trio, The Hammers, The Dreamers, The Crazy Dogs, The Teen Sound, The Peanuts Company, The Enterprise, The New Flintsones Corporation, The Hard Stones, The Fighters, The Starling Show, The Blue Stars, The Free Ones, vv…Vì lẽ này, Trường Kỳ liền xắn tay áo chuyển ca khúc ngoại quốc thành lời Việt, đồng thời cho phát hành những bộ sưu tậpTình Ca Nhạc Trẻ đánh số từ 1 đến 7 trong khoảng thời gian 1972-1973. Những ca khúc Trường Kỳ viết lời Việt được in thành từng bản rời phát hành rộng rãi và thu thanh trên các băng nhạc Tình Hồng (thực hiện cùng Nam Lộc 1973), Tình Ca Nhạc Trẻ, Thế Giới Nhạc Trẻ (ca sĩ trình bày gồm: Elvis Phương, Duy Quang, Minh Xuân, Minh Phúc, Thanh Lan, Julie, Thanh Mai, Paolo...) Được đón nhận nhiều nhất là các bản: Tình Yêu Trong Đời (Sealed With A Kiss), Rồi Mai Đây (Lo Mucho Te Quiero), Thú Yêu Thương (The Godfather), Khi Ta Hai Mươi (All I Have To Do Is Dream), Thương Nhớ Trong Mưa (The Rhythm Of The Rain), Mùa Tình Yêu (Le Temps De L’Amour), Mùa Đông Em Đi (I Started A Joke), Điện Thoại Tới Anh (Téléphone-moi)... Kể từ Tình Ca Nhạc Trẻ 2, còn có thêm những nhạc phẩm được gọi là Việt Hóa của nhiều nhạc sĩ khác như : Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang, Nam Lộc, Tuấn Dũng, Trung Hành, Cao Giảng, vv...Ngoài ra anh còn viết lời cho một số sáng tác của Tùng Giang như : Biết Đến Thuở Nào, Cuộc Tình Xưa, Ta Hôn Nhau Trong Công Viên, vv…

Danh tiếng của Trường Kỳ mỗi ngày một nổi, bởi cùng với âm nhạc, anh biết chen vào lãnh vực báo chí. Nghề làm ký giả, tưởng chỉ đóng vai trò phụ nhưng chính cái viết lách tùy hứng này đã giúp tên tuổi Trường Kỳ đứng vững đến hôm nay.
Cũng như nhiều bạn trẻ sính văn nghệ, Trường Kỳ làm thơ và thành lập thi văn đoàn lấy tên Hội Hoa Cương. Không rõ anh chơi thơ được bao lâu. Bài Xuân Nhớ Em của anh đăng trên nhật báo Ngôn Luận, có thể nói lên được tuổi thọ của thi văn đoàn do anh lập:

“Giữa buổi xuân về tôi nhớ em/ bóng ai nhặt lá chắp bên thềm/ mối sầu hiu quạnh buồn xa vắng/ gửi én đem về xuân nhớ em/ gió chiều rung nhẹ hạt sưong xuân/ rũ áo thời gian lấm bụi trần/ dừng gót phiêu lưu bên quán vắng/ xuân về dâng lệ mắt giai nhân”

Nghề thơ không thành công nhưng nghề viết phóng sự của Trường Kỳ sớm có đất dụng võ. Anh dùng tên Johnny Kỳ cho một số bài phóng sự âm nhạc của mình trên báo Kịch Ảnh từ năm 1964. Bài viết đương nhiên được ông chủ nhiệm Quốc Phong trả nhuận bút hẳn hoi. Về sau Trường Kỳ còn được mời viết ở tuần báo Màn Ảnh, rồi phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử. Phóng sự hoặc những bài viết có liên quan đến âm nhạc của Trường Kỳ còn xuất hiện trên nhiều tuần báo, nhật báo tại thủ đô như Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến... Phóng sự ăn khách của Trường Kỳ lúc bấy giờ có tên “36 Kiểu Cua Đào” đi trên tạp chí Thứ Tư.

Trước sự phát triển mạnh mẽ của nhạc trẻ, những trang báo của người khác chủ trương có phần không đủ chỗ cho Trường Kỳ múa bút, nên anh đã bàn với một số bạn chí thân để khai sinh một vùng đất mới, chuyên đề về âm nhạc. Báo của Trường Kỳ mang tên Nhạc Trẻ, khổ nhỏ như tạp chí, 100 trang, phát hành 300 số. Báo có tòa soạn hẳn hoi trên đường Trương Công Định. Nhưng rất tiếc, tiền rửa hình, tiền đánh máy, tiền đóng gáy, dán bìa...chỉ cho phép Nhạc Trẻ trình diện một lần duy nhất. Trong nghiệp viết của Trường Kỳ, ngoài phóng sự anh còn viết tiểu thuyết. Cuốn Tuổi Choai Choai của anh được Jo Marcel và chính anh cùng Nam Lộc góp tay thực hiện thành phim Vết Chân Hoang, một phim màu scope khá thành công. Trước phim này, Trường Kỳ và Jo Marcel cũng thực hiện được phim Thế Giới Nhạc Trẻ.

Đời sinh hoạt nghệ thuật của Trường Kỳ quả thật sôi động, phong phú, nhờ đó anh tiếp xúc, quen biết với nhiều nhân vật trong nhiều lãnh vực văn học, nghệ thuật, quân sự, chính trị như Mai Thảo, Duyên Anh, Chu Tử, Phạm Duy, Viên Linh, Lê Hoàng Hoa, Phạm Huấn, Đỗ Kiến Nhiễu, Nguyễn Cao Kỳ...Nhưng tuyệt vời nhất, đây là cơ hội ngàn vàng tạo cho gia tài tình nhân của anh trở nên vô cùng giàu có. Khởi từ tuổi mười ba, Trường Kỳ đã biết cái thú của nhà thơ Nguyễn Bính dù không có hàng dậu mùng tơi nào nơi anh cư ngụ. Anh cũng sớm nhận ra mùi hương của một thịt da, được cấu tạo có chút khác biệt với phái nam, khi anh được một cô giáo ôm tiễn chân sang trường khác. Tình yêu nằm trong khoảnh khắc dậy thì thật là tuyệt vời. Trường Kỳ đã ghi lại giúp chúng ta những náo nức, rạo rực một thời, rất tinh tế, thành thật:

“ Tôi và Phước thường rủ nhau đi xem ‘xi la ma’ ở rạp Khải Hoàn, đối diện chợ Thái Bình. Dĩ nhiên không có màn đi riêng mà phải rủ thêm chị và em gái nàng đi cùng mới được phép. Nói vậy chứ, cho đi ‘xi la ma’ riêng một mình với nàng chưa chắc tôi đã dám vì tưởng tượng ra cảnh hai cô cậu 13, 14 tuổi dắt nhau vào rạp sao nó kỳ cục quá. Dù có đi chung với chị em của nàng, nhưng tôi vẫn có dịp được ‘đụng chạm’ chút đỉnh nên lấy làm khoái chí vô cùng. Chạm vào tay nàng cũng cảm thấy ‘đã’ , có lần chơi bạo nắm tay nàng một phát và được nàng không chống cự lại càng thấy ‘đã’ vô cùng tận. Tiền quà sáng của tôi do đó thường xuyên bị cắt giảm để dành dụm đưa nàng vào bóng tối của rạp ‘xi la ma’...” (Một Thời Nhạc Trẻ, trang 26)

Rồi những Loan, Uyên, Mai...những mối tình “mini”dẫn dắt anh chàng ham tổ chức, ham thành lập hội, nhóm (Kỳ’s Cine Club, Teenager’s Club...) ham ăn, chóng lớn trong tình trường. Nhưng không ảnh hưởng bởi Cô Giáo Thảo, Sept Nuits Merveilleuses. Trường Kỳ vẫn luôn luôn thánh thiện và anh có được nghĩa cử tốt đẹp để không thực hiện “một cuộc tình một đêm” với một nữ độc giả, cũng là một người tập tễnh làm thơ, từ Bình Dương trốn nhà, lặn lội tìm thăm anh. Đạo đức của Trường Kỳ cuối cùng giúp anh nhận được phần thưởng: gặp và yêu Thu Huyền.

Ông vua nhạc trẻ đã làm kinh ngạc gia đình và bè bạn khi quyết định khép lại cuộc sống độc thân vào ngày 26 tháng 10 năm 1973. Thu Huyền vừa đủ thời gian để phát hành tác phẩm đẹp nhất của Trường Kỳ trước khi Cộng Hòa Việt Nam cáo chung. Cô bé gái ra đời ngày 31 tháng 3 năm 1975, được ông nội đặt tên Vũ Ngọc Tú Uyên.

Năm 1979, Trường Kỳ tạm để vợ con lại quê nhà, anh cùng 47 người khác lên chiếc tàu dài chừng 12m lặng lẽ ra khơi. Trong mười hai ngày, đụng đầu với ba trận bão lớn, anh và bạn đồng hành vẫn nuôi hy vọng. Họ thay nhau vẫy gọi, cầu cứu những con tàu đi ngang. Mãi cho đến chiếc tàu thứ 35 của Scotland mới chịu vớt đưa đến Tokyo. Trường Kỳ có tròn một năm sống ở thành phố Omiya, sát cạnh Tokyo. Anh đã được một cô người Nhật tên Hamada Tazudo, vợ của ca sĩ Jo Marcel, đến viếng thăm và đưa đi ngoạn cảnh đó đây. Trong thời gian này, anh dạy Anh Văn cho trẻ em tại một trường tư đồng thời làm gia sư cho người lớn tuổi.

Trường Kỳ cũng đảm nhận luôn việc giảng dạy Pháp ngữ cho một số quân nhân Hoa Kỳ đồn trú tại Nhật. Việc định cư ở nước thứ ba là nỗi lo của Trường Kỳ. Thoạt đầu anh được các nghệ sĩ ở Mỹ: Jo Marcel, Nam Lộc, Phạm Duy, Khánh Ly....đứng ra bảo lãnh để sang Hoa Kỳ. Hồ sơ của anh được chấp nhận, nhưng sau một đêm suy nghĩ, anh quyết định xin qua Canada. Anh dự liệu sẽ có thể bảo lãnh vợ con sau ba năm ở xứ lạnh, hơn là kéo dài đến bảy, tám năm ở Hoa Kỳ. Một lý do khác, anh tiết lộ: “Lúc đó tôi còn trẻ, sợ không tránh khỏi những ‘cám dỗ’ ở Mỹ nên quyết định qua xứ lạnh ‘tu’ chờ vợ con cho trọn tình trọn nghĩa!.”

Tháng 11 năm 1980, Trường Kỳ đến định cư tại thành phố Montréal Canada. Sau đó bảo lãnh vợ con qua được vào năm 1983. Thở lại không khí tự do và sau một năm ổn định cuộc sống, Trường Kỳ bắt đầu viết trở lại. Anh cộng tác với hầu hết các báo Việt ngữ tại nhiều quốc gia trên thế giới, cụ thể như Thời Báo (Toronto, Canada), Thẩm Mỹ, Nghệ Thuật (Montréal, Canada) Trẻ (Nam California), Trẻ (Bắc Cali), Văn Nghệ Thời Báo, Kỷ Nguyên Mới, Việt Mercury... (Hoa Kỳ), Tivi Tuần san (Australia)... Trường Kỳ cũng cùng Tùng Giang thực hiện một tạp chí nghiêng về âm nhạc, mang tên Chào, vào năm 1982 tại Hoa Kỳ. Số thứ nhất tạp chí Chào, bìa thực hiện bởi họa sĩ Vivi, in offset 4 màu lộng lẫy. Và để giảm giá ấn phí, Chào cho thực hiện một lúc 4 mẫu bìa cho bốn số. Số 1 phát hành thuận lợi, được bạn đọc đón nhận. Nhưng sự xa cách giữa gia đình và tòa soạn (Montréal- California) đã cầm chân Chào số 2 nằm mãi trong giai đoạn thu nhận bài vở. Số tiền tưởng tiết kiệm cho ba mẫu bìa với hàng nghìn bản thành ra chi phí vô ích. Trường Kỳ cho rằng mình không có số làm chủ báo, chỉ có phận viết mướn, viết chùa cho thiên hạ. Thật ra cây bút đã giúp anh có thu nhập lợi tức khá khả quan.

Trước năm 1975, Trường Kỳ ngoài việc phát hành nhạc bản, tuyển tập nhạc trẻ, anh còn cho in các tập phóng sự: Mặt Trái Của Nữ Sinh Sài Gòn (1968), 36 Kiểu Cua Đào (1969), Tuổi Choai Choai (phóng sự tiểu thuyết, 1971).Chỉ cần đọc tên sách, chúng ta đã có thể biết những cuốn sách của Trường Kỳ rất ăn khách. Anh đánh hơi thật rõ thị hiếu của lớp trẻ thành phố, đánh những phát trúng ngay mục tiêu. Tuổi nữ sinh là thời kỳ tinh hoa nhất của mọi người thiếu nữ, ở đó còn đủ e lệ, thẹn thùng, còn đủ những ngây thơ dễ thương và cũng có cả những ranh mãnh lẫn những táo bạo khi bắt đầu biết nhớ nhung biết yêu thương, Đó là lúc mọi người thiếu nữ đều xinh đẹp, lộng lẫy bởi vì:

“em từ lục bát bước ra/ bốn bề hơi thở Nguyên Sa dịu dàng/ giường đầy hoa đã ngấm sang/ thịt da khi đổi y trang mỗi ngày/ trái tim đồng loã ngón tay/ nở thơm trên thỏi sáp bày bên hông/ máu không trở lại chính tâm/ mà bên ngực trái bềnh bồng mùi hoa/ em từ lục bát bước ra/ cõng ông Bùi Giáng xuề xòa ngả nghiêng...”
(thơ Lê Hân – Tình Thơm Mấy Nhánh , trang 28)

Đã là nữ sinh mà còn vang danh nữ sinh Sài Gòn nữa thì biết bao nhiêu hấp dẫn, gọi mời. Sự bạo dạn đến táo bạo của họ học được từ lối sống văn minh Âu Mỹ qua sách báo, qua tiếp cận cùng những người nữ ngoại nhân có mặt tại thành phố, mỗi ngày một được cập nhật. Ai không thích muốn ghé mắt vào những tảng màu, những ánh nắng nóng ấm đó ? Nếu có những bạn thanh niên:

“...Vịn Cung Trầm Tưởng dạo chơi/ theo Huy Cận ghé vào môi nắng sầu/ cùng Hoài Khanh ngồi bên cầu/ nhìn mây vuốt tóc lắc đầu trốn em/ cùng Luân Hoán nằm trùm mền/ sợ rơi giấc nhớ mất em bất ngờ...”
(thơ Lê Hân – TìnhThơm Mấy Nhánh, trang 29)

Thì cũng không thiếu những anh chàng thực tế hơn, ngổ ngáo hơn, muốn nhìn thật rõ cái Mặt Trái Của Nữ Sinh Sài Gòn, mà tìm ở đâu dễ dàng nhất, ngoài những trang phóng sự của Trường Kỳ ? Đọc những trang chữ sống động của một thanh niên ham chơi, biết chơi để xem “ở trong lòng cặp hiền lành/ sách vở nằm với hương chanh, me, nhài.../lòng em thêm nhánh tóc mai/ xâu bao nhiêu gót con trai theo cùng...” (Lê Hân. TTMN, trang 72) là hữu hiệu, thuận tiện nhất. Đã tìm hiểu xong, đương nhiêu muốn đến tay, phải theo tán tỉnh, không thể ngồi chờ sung rụng. Trường Kỳ dễ dàng nhận ra, đa số thanh niên Sài Gòn nói chung, nam sinh nói riêng, phần đông chỉ là thứ chết nhát, hoặc giả bộ hiền lành, lý tưởng như bạn anh, nhà thơ Lê Hân (sinh sau Trường Kỳ một năm, nội trú ở Đắc Lộ Sài Gòn) “yêu em, đích thực thế nào ?/chẳng lẽ chỉ biết đi vào đi ra/ yêu em, quả thực ba hoa/ nói xuôi nói ngược vẫn là có duyên/ yêu em quả thực thành tiên/ không cánh mà vẫn an nhiên phiêu bồng/ cái tâm cái trí mênh mông/ chung quanh đời một màu hồng bao la...” (TTMN-27). Lẩm cẩm như thế không biết đến bao giờ mới có một tấm tình yêu thật sự bỏ bụng. Nên Trường Kỳ cần phải viết sách huấn luyện. 36 Kiểu Cua Đào do đó đắt như tôm tươi. Sau khi đã hướng dẫn những mánh khóe chuyên nghiệp, Trường Kỳ còn thấy cần phải phơi bày tường tận cái đẹp, cái hay, cái rắc rối phức tạp của lứa tuổi mới lớn, thèm yêu. Tuổi Choai Choai từ đó ra đời trong sự chào đón nồng nhiệt của bạn đọc.

Năm 2002 tại hải ngoại, Trường Kỳ cho xuất bản tập bút ký ưng ý nhất của anh, cuốn Một Thời Nhạc Trẻ. Sách dày 384 trang bìa mầu được trình bày bởi Lê Phan Lân, một giọng ca tài tử rất được mến mộ tại Montréal. Một Thời Nhạc Trẻ được chia làm 4 chương. Mỗi chương mang một tên riêng. Chương 1: Một Thuở Ham Vui. Chương hai: Một Thời Nhạc Trẻ. Chương ba: Những Ngày Tháng Hippy. Chương kết: Một Chốn Bồng Lai.

Như tên gọi của nó, cuốn sách đề cập đến một thời âm nhạc, đặc biệt chỉ loại nhạc mà đa số người thưởng ngoạn đều còn trẻ tuổi, hoặc những người còn giữ được sự thanh xuân. Tác phẩm Một Thời Nhạc Trẻ cho chúng ta biết khái quát về những trào lưu âm nhạc hiện đại trên thế giới. Từ sự phát triển, gây ảnh hưởng đến những tên tuổi nổi bật của ca sĩ, nhạc sĩ, ban nhạc trên nhiều quốc gia. Những tên tuổi một thời đã nghe qua, được nhắc lại như: Dalida, Sylvie Vartan, Francoise Hardy, Johnny Halliday, Les Chaussettes Noirs, Charles Aznavour, Yves Montand, Elvis Presley, Sandra Dee, Ricky Nelson, Frankie Avalon...Những điệu nhạc Twist, Rock “N” Roll, Let’s Twist Again...cùng những phong trào Yéyés, Hippy...gia nhập Hòn Ngọc Viễn Đông như thế nào cũng được Trường Kỳ ghi lại khá rõ ràng. Nhưng chủ yếu của cuốn sách, là những ghi nhận về sự hội nhập cùng phát triển các hình thái âm nhạc kích động, từng được gọi là “nhạc giựt” tại Việt Nam. Chỉ trong một thời gian ngắn, trên một vùng đất nhỏ, đông dân, ngay trong thời buổi chiến tranh đã sinh nở quá nhiều ban nhạc, ca sĩ mà giá trị nghệ thuật chưa có một đánh giá nào rõ rệt.

Danh từ Nhạc Trẻ cũng do chính Trường Kỳ đề nghị đưa ra dùng thay cho tên gọi Nhạc Kích Động, hơi gần với bạo động. Nhạc Trẻ đem lại không khí tươi vui, hoạt náo, năng động. Nhưng với mắt nhìn của xã hội, nhất là trong giai đoạn có máu thịt đổ ra, tan nát từng giây phút tại các mặt trận không xa Sài Gòn bao nhiêu, không thể không có những phê phán. Phong trào nhạc trẻ Sài Gòn, theo tôi, là một hình thức phản chiến cao cấp nhất, và đã có kết quả khả quan. Cũng là thủ đô trong thời chiến, nhưng Hà Nội khác hẳn. Cái hơn của miền Nam là tự do. Nhưng những bước chân quá đà của những người thụ hưởng tự do nhiều khi rất tai hại, và tai hại đã xảy ra thật. Sự thất thủ của Sài Gòn một phần do giới lãnh đạo, nhưng quần chúng không thể hoàn toàn phủ nhận sự góp tay gián tiếp của mình. Trường Kỳ một thanh niên yêu âm nhạc, yêu tự do và đương nhiên rất cần thiết hòa bình, anh theo đuổi, thực hiện tận tình nguyện vọng, sở thích của anh đó là một ưu điểm. Nhưng không thể hoàn toàn biện minh cho anh trước những nghi ngờ. chỉ trích của một số nhân vật chính quyền lẫn báo giới. Trong Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ đã nhắc lại đủ những điều này, thật đáng quí. Cũng phải cảm ơn Trường Kỳ cho chúng ta biết tường tận những khởi đầu của những tên tuổi trong làng nhạc Việt Nam, khởi đi từ thập niên 60, 70 như Thanh Lan, Trung Hành, Duy Quang, Ngọc Bích, Tuấn Ngọc, Đức Huy, Nam Lộc, Tùng Giang vv...
Một Thời Nhạc Trẻ là một bút ký nhưng có lẽ đúng hơn là hồi ký của một giai đoạn. Tính chất hồi ký giúp Trường Kỳ vịn vào tháng năm của cuộc đời anh để ghi lại từng diễn tiến có liên quan đến âm nhạc. Một Thời Nhạc Trẻ còn là một tập tài liệu quí giá để tìm hiểu sinh hoạt âm nhạc miền Nam trong giai đoạn chiến tranh. Tài liệu này chắc chắn sẽ hoàn hảo hơn nếu Trường Kỳ viết dưới dạng nghiên cứu hoặc nhận định có bố cục chặt chẽ, rõ ràng hơn.

Ưu điểm dễ nhìn thấy nhất ở Một Thời Nhạc Trẻ là nghệ thuật viết của Trường Kỳ: giản dị, nhẹ nhàng, trong sáng xen lẫn với nét duyên dáng, hóm hỉnh. Đọc Một Thời Nhạc Trẻ chúng ta gặp lại vô số những tiếng lóng đã được sử dụng rộng rãi một thời như: khứa lão, ghế mẫu, chịu đèn, bắt địa, bề hội đồng, bò lạc, lấy le, ngồi đồng, đi tàu suốt, áo mưa,v..v...Trường Kỳ cũng thường linh động dùng những câu thơ nổi tiếng, châm chế chút ít để hỗ trợ cho câu chữ của mình thêm duyên dáng:

“...Nhưng những lúc đi qua mà tôi đứng khuất phía sau cửa sổ là y như rằng mắt nàng liếc vào phía trong đảo tới đảo lui như có vẻ kiếm tìm. Đúng là ‘ai bảo em là giai nhân, cho lòng anh đau khổ. Ai bảo em...tà tà qua cửa sổ, cho vướng nợ thi nhân’ Hề, hề, bảo đảm chịu quá đi rồi mà còn làm bộ làm tịch...”

Lối chơi dùng từng mẫu tự từ tên gọi một số thuốc lá để đọc thành câu, xuôi ngược, có ý nghĩa trào lộng trước đây, cũng được Trường Kỳ nhắc lại, để nhìn ra một vài nét tinh nghịch của tuổi trẻ (SALEM: sao anh làm em mệt, mà em làm anh sướng/ CAPSTAN: cho anh phát súng tim anh nát, nhưng anh tin số phận anh còn/ PALL MALL: phải anh là lính, mời anh lên lầu)..Tóm lại hơi thở tươi vui chạy suốt trong mạch văn của Trường Kỳ bất cứ anh thuật lại một khía cạnh nào trong sinh hoạt của anh. Đoạn văn trích sau đây vừa mô tả thực trạng nhạc trẻ Việt Nam, vừa là tiêu biểu cho lối hành văn của Trường Kỳ:

“... Tại Việt Nam, thật sự không có một nền nhạc trẻ thuần túy mà chỉ là một sự chạy theo phong trào, phát xuất từ những quốc gia Âu Mỹ. Trong thời kỳ đầu tiên, hoàn toàn là một sự thụ động, bắt chước những ca sĩ và ban nhạc của các quốc gia này bằng cách trình bày những nhạc phẩm lời Pháp, Mỹ và Anh. Giới trẻ cũng như ban nhạc thời đó còn chạy theo thời trang của các ban nhạc ngoại quốc với quần ống túm, giầy ‘bốt’ đế cao (gọi là ‘bottine’) cùng với áo chemise bó sát người , đeo giây lưng bản bự và mặc quần để xệ dưới rốn (thường gọi là ‘taille basse’) và để tóc dài, khiến nhìn từ sau khó lòng phân biệt nam hay nữ như nhận xét của các ‘ông bô, bà via’ . Còn phái nữ thì thi nhau mặc sản phẩm của tay ‘designer’ nổi tiếng Anh quốc Mary Quant là chiếc ‘mini-jupe’ ngắn cũn cỡn, trông rất bắt mắt. Các cô cũng như các cậu phải sắm cho bằng được chiếc velo solex mới được gọi là hợp thời trang. Riêng các cậu bảnh hơn thì sắm xế Honda, Yamaha hay Suziki, thường là 50cc, bảnh hơn thì 75cc hay 150 cc. Càng nhiều phân khối bao nhiêu càng chứng tỏ là một tay chơi bấy nhiêu. Nếu có ‘ống bô’ chổng lên trời thì càng hách xì xằng hơn. Phía các cô, bảnh hơn thì chạy Cady hoặc PC50. Các nhà buôn xe gắn máy trên đường Gia Long trong những năm giữa thập niên 60 đúng là ở trong một thời kỳ vàng son, tha hồ hốt bạc của dân choai choai. Cũng như tại các quốc gia khác, thời trang luôn luôn đi kèm với ca nhạc nơi lớp trẻ để tạo nên một màn ‘phối hợp nghệ thuật’ rất hay ho."(trang 98)

Trước và sau sự có mặt của Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ còn cho phát hành bộ biên soạn về đời sống, sinh hoạt của giới làm nghệ thuật Việt Nam, anh đặt tên là Tuyển Tập Nghệ Sĩ. Năm 1995 tuyển tập đầu tiên ra đời. Năm 1996 một tuyển tập tương tự. Hai tuyển tập này không mang số thứ tự, nhưng bắt đầu năm 1999, anh cho Tuyển Tập Nghệ Sĩ mang kèm số 3. Và tuyển tập mang số 4 cho năm 2000, Đến năm 2001 thì không thấy xuất hiện số 5. Rồi số 7 lại có trong năm 2004. Năm nay, 2007 Trường Kỳ chuẩn bị cho in tiếp tập thứ 8 bởi một nhà in tại Đài Loan, cơ sở vừa in tập Phiếm thứ tư của nhà văn Song Thao. Sự thiếu thống nhất trong đánh số cũng là một đáng tiếc.

Với Tuyển Tập Nghệ Sĩ, Trường Kỳ lần lượt giới thiệu với chúng ta tiểu sử cùng cuộc đời ca hát của nam nữ ca sĩ Việt Nam. Những chân dung, hình ảnh sinh hoạt cũng được in kèm. Sự tìm hiểu, giới thiệu của Trường Kỳ được thực hiện qua dạng phỏng vấn hoặc anh viết những bài nhận xét khá đầy đủ. Ở Tuyển tập 1,Trường Kỳ giới thiệu những người thường dẫn chương trình ca nhạc như: Công Thành, Nam Lộc, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, Nguyễn Ngọc Ngạn, Trần Quốc Bảo,Việt Thảo. Phần nhạc sĩ sáng tác được giới thiệu tiếp theo gồm: Nguyễn Dũng, Lữ Liên, Nguyễn Đức, Việt Dzũng, Trần Quảng Nam, Phạm Duy, Trúc Hồ, Từ Công Phụng. Rồi đến các phần ca sĩ: Ái Vân, Don Ho, Duy Quang, Elvis Phương, Hương Lan, Kenny Thái, Khánh Hà, Khánh Ly, Kiều Nga, Linda Trang Đài, Ngọc Bích, Ngọc Lan, Sơn Tuyền, Thanh Lan, Trizzie Phương Trinh, Tuấn Anh, Tuấn Ngọc, Tuấn Vũ, Vũ Khanh, Ý Lan, Anh Khoa, Anh Sơn, BạchYến, Bảo Hân, Billy Shane, Cao Lâm, Chung Tử Lưu, Công Thành, Diệu Hoàng, Giao Linh, Hạ Vy, Họa Mi, Hoàng Liêm, Hoàng Nam, Hùng Cường, Hương Thơ, Jo Marcel, Julie, Khả Tú, Kim Anh, Lệ Thu, Lê Uyên, Lucia Kim Chi, Lưu Hồng, Mai Lệ Huyền, Minh Đức, Mỹ Huyền, Mỹ Lan, Ngọc Anh, Nhật Hạ, Như Mai, Nini, Nhật Trường, Phi Khanh, Phượng Khanh, Candie Phi Phi, Phương Hồng Quế, Quang Bình, Quốc Anh, Quốc Sỹ, Quỳnh Hương, Sĩ Phú, Tuấn Đạt, Thanh Thúy, Thái Tài, Thanh Hà, Thảo My, Thiên Nga, Thiên Phượng, Thúy Vy, Trang Thanh Lan,Trung Hành, Uyển Mi,Ý Nhi, Diễm Liên, Đài Trang, Lâm Thúy Vân, Lưu Bích, Mạnh Đình, cùng một số ban nhạc, một số ca sĩ, nhạc sĩ ở nhiều quốc gia ngoài Hoa Kỳ. Tôi có cảm tưởng: Trường Kỳ dự trù chỉ thực hiện một tập là chấm dứt, bởi anh tập trung gần đầy đủ những giọng ca cùng những người có liên quan đến âm nhạc tại hải ngoại. Khuyết điểm lớn của cuốn sách là có khá nhiều trang quảng cáo biến giá trị nghệ thuật thành giá trị tài liệu. Thêm vào đó sự sắp xếp, tuy có phân chia, nhưng cũng còn khá lộn xộn.

Ở các tập kế tiếp cũng tương tự như thế. Có những nhân vật mới (có người còn trong nước) nhưng cũng không ít những khuôn mặt cũ được giới thiệu lại qua những bài viết mới. Nhìn chung, đây là một tài liệu về ca nhạc sĩ Việt Nam rất đầy đủ cho những ai muốn tìm hiểu sơ lược về một giọng ca mình ưa thích. Sự tò mò có thể được đáp ứng một phần, nếu những tâm sự của các ca sĩ với Trường Kỳ không thiếu thành thật. Vì tính cách đại chúng, bộ tuyển tập này của Trường Kỳ đóng góp nặng tay vào quĩ phong lưu của anh.

Tôi ra đời trước Trường Kỳ 5 năm, nhưng cũng có thể gọi cùng thế hệ. Tôi cũng biết yêu nhạc chút chút, vì thế tên tuổi Trường Kỳ không xa lạ với tôi. Sự khác biệt ở chỗ anh nghiêng hẳn về sinh hoạt âm nhạc, còn tôi vì hoàn cảnh địa lý, ảnh hưởng xã hội đã có suy tư về cuộc chiến nhiều hơn. Do đó những sinh hoạt của Trường Kỳ tôi không được hiểu một cách thấu đáo. Lòng ngưỡng mộ anh vì vậy cũng không nhiều. Sau khi định cư tại Montréal, cùng thành phố với Kỳ, những năm đầu, tôi chỉ thỉnh thoảng nghe giọng anh nói, đọc trên một số đài phát thanh anh cộng tác như đài Tiếng Nói Hoa Kỳ, chương trình phát thanh năm ba tiếng đồng hồ tại Montréal. Tôi ít được đọc bài anh viết, vì các nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương, Lê Dinh không gởi cho Thẩm Mỹ, Nghệ Thuật.Tôi cũng gần như không có cơ hội gặp anh. Trong một mùa hè, tôi theo vợ cùng cô bạn của vợ dạo chơi trong dịp vent trottoir trên đường Saint Hubert, chợt Liên thúc tay vợ tôi bảo: “Vợ Trường Kỳ”. Giọng Liên nhỏ nhưng tôi cũng nghe thấy và cũng kịp nhận ra một vóc dáng uyển chuyển, hấp dẫn, một khuôn mặt xinh xắn, duyên dáng. Liên nói tiếp với vợ tôi: “ Hấp dẫn vậy nhưng ông chồng thì nhỏ xíu hà”. Câu nói của Liên không giúp tôi hình dung về một nhân vật mà tôi lơ mơ biết từng nổi tiếng một thời. Năm tháng tiếp theo Trường Kỳ không phảng phất trong tôi cho đến một sáng mùa thu, nhà văn Song Thao rủ tôi đến Trường Kỳ chơi. Dù rất lười đi, nhưng Song Thao hứa đến đón và cái tên Trường Kỳ quả còn nhiều kỳ bí đối với tôi, nên tôi nhận lời. Thời gian này tôi ở đường Barclay, Trường Kỳ cũng ở nhà thuê trên đường Chateaubriand, số 7487.

Tôi vui vẻ bắt tay một ông trung niên xuề xòa cởi mở. Khuôn mặt bảnh hơn trong ảnh thời thanh xuân rất nhiều. Trường Kỳ thuộc loại đẹp trai với những nét rắn rỏi của đàn ông. Lòng kính cận có phần hơi dày, nhưng vẻ trí thức nhờ vậy cũng tăng lên. Tôi bắt gặp sự tinh nghịch lẫn tinh quái trên khuôn mặt hiếu khách của người bạn mới. Cuộc hội ngộ của chúng tôi hôm đó đáng tiếc quá ngắn, bởi Trường Kỳ đang có một người khách, ông Lê Thái, cựu Giám đốc Chương trình đài Phát thanh Sài Gòn (hiện nay giữ chức Giám đốc đài Tiếng Nói Việt Nam của cơ sở Thời Báo tại Canada). Ông Thái rủ Trường Kỳ và cả chúng tôi đi ăn sáng. Nhưng tôi và Song Thao từ chối.

Sau lần gặp ấy, sự quen biết giữa Trường Kỳ và tôi phát triển như thế nào tôi cũng không nhớ rõ, chỉ biết tôi được Trường Kỳ ký tặng cho các tác phẩm của anh đã in tại hải ngoại, đủ bộ. Năm 1999, khi tôi thực hiện trang Vuông Chiếu Luân Hoán trên internet, có mục giới thiệu những người sáng tác Việt Nam, không phân biệt bộ môn nghệ thuật. Tôi chợt nhớ đến những chồng báo thật hấp dẫn ở nhà Trường Kỳ, mà tôi nghĩ sẽ có nhiều tài liệu về các nhạc sĩ. Trường Kỳ cho tôi một cái hẹn qua điện thoại. Trường Kỳ đã dọn về số 7019 đường Drolet. Tôi đến nhà anh vào một buổi xế trưa mùa đông. Trời nắng đẹp, khá lạnh nhưng không có tuyết. Con đường trước nhà Trường Kỳ đang còn trống một khoản đủ để đậu hai chiếc xe. Tôi mừng trong bụng không phải tìm chỗ đậu và vất vả đi trong gió lạnh. Trường Kỳ ở nhà một mình. Chỉ có ba nhân khẩu nhưng Trường Kỳ thuê một căn nhà quá rộng. Không khoái ở phòng khách, tôi vào thăm phòng làm việc của Kỳ. Băng nhạc, sách báo cao như núi nhưng được cái thứ tự hơn tôi rất nhiều. Trên màn ảnh computer đầy nhóc những logo các chương trình Trường Kỳ sử dụng. Anh cũng có một chỗ ngả lưng ngay bên một kệ sách vừa rộng vừa cao. Phòng ấm có đầy đủ dàn nhạc, đóng cửa lại là biệt lập hẳn bên ngoài. Thật thích thú nếu có một người đẹp đến thăm. Trường Kỳ cho tôi xem hàng ngàn tấm ảnh chụp các ca sĩ. Nhìn ảnh chụp, phải công nhận ca sĩ nào của chúng ta cũng đẹp cả và nhất là thật đáng yêu, nhưng chắc khó yêu. Trong căn phòng này còn có một chiếc giường vợ chồng Trường Kỳ đặt tên là giường “nghệ sĩ”. Hầu như trên thành giường có đầy đủ chữ ký của các nghệ sĩ khắp nơi tới trình diễn hoặc du ngoạn Montreal đã từng ngủ trên chiếc giường này. Đâu cũng chừng hơn trăm chữ ký! Tôi hỏi mượn Trường Kỳ chừng năm, bảy số Thế Giới Nghệ Thuật. Tạp chí này phát hành tại Hoa Kỳ. Chủ nhiệm Lê Quốc Tuấn, Giám đốc điều hành Đặng Nguyên Phá. Phối hợp nội dung Lâm Tường Dũ. Tổng thư ký Vương Trùng Dương. Trình bày ấn loát Westminster Press. Ban biên tập chừng ba mươi người, tôi chỉ quen biết nhà thơ Du Tử Lê (bút hiệu khác Hồ Huấn Cao) và họa sĩ Hồ Thành Đức. Bài vở được in trên giấy trắng thật dày, hình ảnh những nhân vật được giới thiệu trong tạp chí đều là màu rất rõ nét. Chỉ dưới 10 tập, đã khá nặng tay. Tôi cẩn thận từ giã cái thang gác khá cao của tổ ấm Trường Kỳ. Trước khi mở cửa xe, tôi giật mình thấy cái gạt nước đang giữ chặt một vuông giấy hình chữ nhật. Đã biết là cái gì rồi, nhưng không cam lòng, tôi đứng nhìn mặt tờ Constat D’Infraction (statement of offence) thật kỹ. Thì ra chỗ tôi đậu xe dành riêng cho cư dân tại đây. Xe không có permis de station dán trong kính sau, lãnh giấy phạt là điều đương nhiên. Tôi đã ăn trên mười tô phở một lúc chớ chẳng chơi ! Bài học ngày lên thăm bác sĩ Đường Minh Hoàng và bác sĩ Tôn Nữ Liên Chi tôi đã quên, bao tạp chí trên tay đã nặng chừng như nặng hơn, tôi vứt vào ghế sau. Không có đồng tiền nào chi ra vô duyên bằng tiền nạp phạt vì đậu xe nhằm chỗ cấm. Những bảng cấm một đoạn đường dành riêng cho cư dân đã mua chỗ trước, thường chỉ treo ở đầu ngã tư hoặc ngã ba, nên tôi đã sơ ý đáng tiếc.

Những ngày tiếp theo tôi còn gọi xin tin của Trường Kỳ nhiều lần. Trường Kỳ vui vẻ cho tôi rõ những gì anh biết trong lãnh vực âm nhạc. Anh là người ưa thích và luôn luôn có dịp đi đây đi đó. Mỗi chuyến đi của anh thu về rất nhiều bút ký, anh từ từ cho đi trên Thẩm Mỹ, trên Thời Báo hoặc đọc trên các đài phát thanh. Những bài viết của Trường Kỳ không phổ biến một kiến thức cao xa nào, nhưng mang lại cho độc giả, thính giả một góc cạnh nào đó về đời thường của một nhân vật đã hữu danh, cũng rất lý thú. Câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn” của tiền nhân, trong trường hợp Trường Kỳ chắc phải sửa lại: “Đi một ngày đàng viết mươi trang bút ký” mới thích hợp. Trước 1975, Trường Ký gắn liền với phong trào nhạc trẻ, nên có thể gọi anh là Trường-Kỳ-Nhạc-Trẻ. Sau 1975, tại hải ngoại, Trường Kỳ cũng dính liền với những gì liên quan đến âm nhạc, cụ thể hơn là giới ca sĩ. Mỗi chuyến đi đây đi đó của anh hầu như đều được tài trợ phí tổn di chuyển. Việc ăn ở đương nhiên khỏi lo. Thong dong như vậy nên qua từng dặm đường, anh đều thu giữ những vui buồn, những hình ảnh của người anh tiếp xúc, để rồi sau đó anh nhẩn nha, nhớ đâu ghi lại đó thật sinh động. Từ những câu chuyện có thể hơi lẩm cẩm để nhìn rõ hơn về một người, nhiều khi cũng rất thú vị.

Qua một lần cùng Trường Kỳ đến Toronto, tôi càng rõ cái lý thú trong những chuyến đi của anh. Không có những tiếp đón quá long trọng nhưng sự đãi ngộ của bè bạn dành cho anh thật đáng ngưỡng mộ. Có lẽ đến đâu anh cũng được những người hành nghề ca hát thương mến. Không hẳn sự o bế xuất phát từ chờ đợi được viết bài lăng xê, giới thiệu. Qua tình kính mến của cô ca sớm chớm thành danh Lâm Quỳnh Như dành cho Trường Kỳ, tôi hiểu ra, anh có được sự thương mến của nhiều người do sự chân tình, cởi mở của anh. Khả năng nhận định, đánh giá khá trung trực về một giọng ca cũng tạo cho anh thêm uy tín. Nghe cô ca sĩ Lâm Quỳnh Như của Toronto, một tuổi trẻ tài cao trong tình yêu lẫn âm nhạc, vừa vui, vừa cung kính gọi anh bằng bố thật là thích. Sự chân tình của cô bé đã trưởng thành, lòng thanh thản của một người giàu tuổi đời vẫn một say mê âm nhạc, đúng là một hạnh phúc.Những đối thoại quanh tôi đêm hôm ấy tại một quán cà phê, chưa đến giờ đầy khách, nhớ lại, như có những nốt nhạc không lời vang bên tai. Cuộc sống sẽ thêm vui từ những ca khúc, dù đa số bài ca của chúng ta chuyên chở những nỗi buồn.

Nhiều người cho rằng thời gian ở xứ người có tốc độ cao hơn tại quốc nội. “Đời lưu lạc mỗi ngày là một tuổi” chắc không quá như tôi đã viết. Nhưng nhìn qua ngó lại, thoáng một cái, ngày vui ngồi cụng ly cùng Hoàng Xuân Sơn, Song Thao, Từ Công Phụng, Lưu Nguyễn... trong tiệc cưới cháu Tú Uyên chưa qua khỏi trí nhớ, mà cháu đã có hai cậu ấm, Caillou lên năm, Chou lên ba, mau thật. Bất kể mặt trời mọc mặt trời lặn, Trường Kỳ vẫn đi và vẫn viết, có khác chăng là cơ thể anh có phần nặng ra. Trong lúc cái kính ngừng gia tăng độ dày, và tình yêu dành cho Thu Huyền đậm đà thêm. Đẹp như hình chụp trong ngày sinh nhật 60 tuổi của anh. Xin tặng muộn cho “đôi trẻ” giàu hạnh phúc một bông hồng trong những dòng chữ này. Tình thân.

Luân Hoán
(Dựa Hơi Bè Bạn 2)

(Theo Calitoday)
bidong
Vĩnh biệt Trường Kỳ
Phan, Mar 26, 2009


Buồn quá anh Song Thao ơi! Chiều nay mưa te tua, vừa xuống báo vừa xem vội trang Phân Ưu anh Trường Kỳ. Em về nhà lầm lì tới vợ em tưởng em trúng gió! Ước gì trúng gió êm ru để đi nhậu với Trường Kỳ cho vui.

Tôi ngồi đó…

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã gần 1 giờ đêm. Mới từ nhà anh bạn về, ngồi nghe mấy anh bạn trẻ nói chuyện “ép phim”. Thời đại nào cũng có những trò vui mà người trong cuộc chỉ thấy kỳ cục sau đó một thời gian dài! Họ tìm đủ cách để download phim, cách chứa phim sao cho bạn bè nể mặt! Cũng như tôi không ngủ một thời để nghĩ cách làm sao cho cái máy nhạc trong xe mình mà mở lên thì người qua đường phải dừng chân lại! Có thể họ thán phục cái máy nhạc lớn tiếng nhất trần gian; cũng có thể họ chia buồn cùng thân mẫu tôi… đã sinh ra thằng con thiếu bình tĩnh! Tuổi trẻ là như thế đó, thương-giận tùy người còn nhớ hay quên tuổi trẻ của mình.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã 1 giờ đêm. Mở laptop như thói quen hơn là cần thiết vì giờ này đọc-viết đều không xong! Anh Song Thao tuốt bên Canada cho hay... Trường Kỳ mất rồi!

Đã bao lần tôi tự nhủ: Hãy bình tĩnh với chuyện sinh-tử, vì nó ngoài tiên liệu, dự đoán, ý muốn… của con người. Nhưng mỗi lần đối diện với một tin buồn- tôi mất hết lý trí. Và khi lý trí không kềm chế được thì cảm xúc buông xuôi… có những giọt nước mắt rơi cho người không biết mặt. Nghe nó sến và sên nó sắc là cái tình văn nghệ đó thôi! Tôi cách anh Trường Kỳ một khoản tuổi tác có thể làm bố-con với nhau, nhưng Văn nghệ mà, anh-em cho dễ gầy độ vui. Những người thích đùa trong trời đất thường chết sớm vì thế thái chỉ dung nước mắt thôi sao? Hành tinh này chưa đủ khổ đau nên những người làm văn hoá thường chết sớm. Trách trời thì trời ở quá cao làm sao thấu hiểu, dưới trần gian có thằng say còn biết đắng cay nên vội tìm đến đây để bày tỏ đôi lời… như Uùt Trà Oân hát khi xưa.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã qua 1 giờ đêm. Quen dần với cái tin khó thương và khó trách người báo tin. Anh Song Thao lớn tuổi rồi nên trong message báo tin Trường Kỳ thăng không kèm câu chửi ông trời. Trời sinh ra cho thiên hạ chửi, khi tự thấy mình ngang hàng thì mới thôi. Tôi chưa gặp Trường kỳ bao giờ và không bao giờ gặp trên mặt đất này. Tôi chỉ gặp anh qua những bài viết về văn nghệ sĩ. Những lúc ngồi edit bài của Trường Kỳ, tôi nóng giận lê thê, bực tức nương tay cho những tên tiểu tử mới ra lò-coi trời bằng vung. Giờ đây tôi mới hiểu, cái uy danh của Trường Kỳ xây dựng bằng mồ hôi nước mắt để che chở đàn em. Trong đàn em khôn lớn sẽ có đứa nên người có đứa ra ma… nhưng tư cách đàn anh - muốn hay không cũng nước chảy xuôi.

Sao tôi lại hiểu anh quá muộn màng.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã hết 1 giờ đêm. Giờ thứ hai của ngày mới có nghĩa gì? Ngày mai, thật ra vài tiếng nữa, bước chân vô toà soạn với đầu hồn thiếu ngủ - cũng phải làn trang Phân Ưu cho ra hồn. Ghi tên ai trong trang Phân Ưu cho những anh em chưa đi chầu trời đừng trách “mày quên anh; quên tao…” quên cái máu gì! Tôi sẽ ghi: Văn, Nhạc, Thi sỹ hải ngoại… cho đúng tầm mức quan hệ của Trường Kỳ. Tôi sẽ nhờ họa sĩ Bảo Huân họa bức chân dung người quá vãng để nói lên sự thương mến, thương tiếc… muộn màng vớt vát đó thôi. Đời sống và con người bây giờ *** thế đó!

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã hết gọi là đêm. Nhìn cuốn báo từ nhà in mới về chiều nay. Anh em vất vả cho báo vô toà soạn vì trời mưa. Hoạ sĩ Bảo Huân kéo áo lau mưa từng trang bìa. Nhật Hoàng bỏ ngôi vua nước Nhật từ hồi làm báo theo tiếng gọi con tim - suýt soa từng tờ báo ướt mưa… Những ai dính tới con chữ đều… khùng! Cái khùng dễ thương chỉ có người khùng hiểu! Những kẻ giả khùng không hiểu nghễ thuật đâu! Tình yêu không đến từ lý trí và không đếm bằn máy đến tiền được đâu.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của mình ngoài patio. Nhìn đồng hồ trên tường đã hết mưa đêm. Lật từng trang báo - thề - không màng khiến khuyết sẽ bị khiển trách trong cuộc họp đầu tuần. Tôi đọc trang thơ Luân Hoán; đọc bút ký “Kỳ” của Song Thao; xem lại những hình ảnh Nam Lộc gởi kèn nước mắt… Xem trang Phân Ưu đúng ý lòng thành của mình. Giọt nước mắt hạnh phúc đã khô khi đời sống không còn chỗ chứa!

Tôi ngồi đó! Cái ghế quen thuộc của mình. Cảm ơn những bạn bè còn sống đã cho tôi cơ hội được thể hiện tấm lòng với người đã khuất mà tiểu sử, sự nghiệp của anh đã có quá nhiều người nhắc lại. Với tôi, có lẽ cái nhắc lại của anh Nguyễn Xuân Nam trên Cali today đậm đà tình bạn hữu. Những câu văn ngắn của anh Nam Lộc gởi bạn bè văn nghệ bốn phương mà diễn giãi lại cần tới cả một tầm lòng… tôi không biết viết tiếp.

DoxuanNguyen
NHỚ QUÁ TRƯỜNG KỲ ƠI – ĐỒNG NGHIỆP CỦA TÔI




Một người bạn ở Canada báo tin qua email anh bị đột quỵ ở Toronto và mất tại bệnh viện.



Tết Kỷ sửu 2009 vừa qua anh về ăn tết với gia đình ở Việt Nam và trở lại Canada vào cuối tháng 2/2009.



Trường Kỳ là một nhà báo chuyên viết về văn hoá, văn nghệ, âm nhạc trước năm 1975 ở Sài Gòn, là người khởi xướng phong trào nhạc trẻ từ thập kỷ 60, danh từ “nhạc trẻ” được thịnh hành cho đến nay và luôn sôi động ở trong nước. Trường Kỳ cũng là người “bịa” ra cái tên cho quán cơm “Bà Cả Đọi”, nguyên là một quán cơm bình dân không có tên tuổi nên khách thường gọi là “quán cơm bà Cả” (gọi theo chồng), quán ngự tận trên căn lầu nhỏ, trong một cái hẻm nhỏ, đi lên bằng cái cầu thang xi măng nhỏ ở đường Nguyễn Huệ, Quận Nhất. Thủa ấy mỗi lần Trường Kỳ, Nam Lộc, Elvis Phương, Trung Hành và các bạn đi tập văn nghệ về cũng là lúc đói, cả nhóm nhạc lại đến quán vừa đi vừa xoa bụng nói vui “đọi quá, đọi quá” rồi cùng ngồi chễm trệ trên bộ phản ăn cơm, ăn thường ngày trở nên thân với bà chủ quán. Trong một lần tỉ tê thăm hỏi, Trường Kỳ đề nghị bà Cả lấy tên quán là “Bà Cả Đọi”. Anh giải thích “đọi” được lái ra từ “đói”, bởi khách mỗi lần đói mới lên đây ăn. Bà Cả giẫy nẩy la lên: “Cái nhà anh phải gió này, đặt tên như thế thì ai còn dám tới ăn nữa?” Rồi bà Cả cười ha hả. Bà tưởng đó chỉ là nói “Zdui” vậy thôi. Thế rồi cái tên Bà Cả Đọi lúc đầu được truyền miệng trong giới ca sĩ trẻ, dần dần được cả Sài Gòn biết, bây giờ thì cả nước biết.



Sau khi Trường Kỳ định cư tại Canađa, anh tiếp tục làm báo chuyên viết về văn nghệ. Năm 2003 anh trở về thành phố xưa bao năm xa nhớ, sau đó năm nào anh cũng về Việt Nam. Mỗi lần về là anh lại dung dăng dung dẻ đi thăm các thắng cảnh nổi tiếng trong nước, từ vịnh Hạ Long tới vùng cao nguyên Pleiku. Là người sanh ăn, là người chuyên viết về văn hóa ẩm thực, đi tới đâu Trường Kỳ cũng không quên thưởng thức các món ăn dân dã của quê nhà mà bấy lâu ở hải ngoại không có điều kiện thưởng thức thỏa thê. Nhưng chẳng nơi đâu được anh chú ý văn hóa ăn uống như ở Sài Gòn, một thành phố mang đầy ắp kỷ niệm thời thơ ấu và thời trai trẻ của anh. Ăn – với Trường Kỳ không đơn giản chỉ để thưởng thức những món ngon của quê hương mà qua đó anh tìm lại hình ảnh và ngôn ngữ của cái thuở “khi xưa ta bé ta chơi” như anh thường nói.



Sáng nào cũng nhâm nhi với các bạn cũ tại các quán cà phê, thế là về anh có loạt bài viết “Sài Gòn cà phê sáng’. Đi nhiều, ăn nhiều để thấy được qua mỗi chặng đường lịch sử của quê hương thì các món ăn đã thay đổi sắc màu, hương vị và văn hóa ăn uống đi cùng với nó như thế nào ? Rồi anh lại có loạt bài “Sài Gòn ăn trưa”. Có những quán ăn, món ăn mà người dân “thổ địa” chưa biết mà anh đã tìm và phát hiện ra để thưởng thức từ nhà hàng cỡ 5 sao ở Sofitel Saigon Plaza đến quán “miến chửi” ở đường Nguyễn Du quận Nhất, bún chả Hà Nội ở đường Trần Quốc Thảo, phở Dậu ở Nam Kỳ Khởi Nghĩa, bánh cuốn bình dân ở đường Kỳ Đồng quận Ba, 7 món đà điểu ở quận Nhất. Ông cảm thấy thích thú ẩm thực Sài Gòn với vô số nhà hàng “phát tiển khủng khiếp” qua mặt hẳn Chợ Lớn, rằng cái câu “Ăn cơm Tầu, ở nhà Tây, ngủ giường Hồng Kông, lấy vợ Nhật” đã lỗi thời. Trở về Montreal, Trường Kỳ lại ra lò loạt bài “Sài Gòn: Hành trình ẩm thực”. Chuyến về thăm quê hương vừa rồi anh phát hiện quán “Biển nhớ” của vợ chồng nghệt sĩ Phước Sang bên quận Tư, quán lẩu ở đường Lê Thánh Tôn, v v…



Thỉnh thoảng Email cho tôi, anh thông tin là gia đình vẫn khỏe, còn anh vẫn đi “cày bừa” bình thường. Vâng, ý anh nói là vẫn đi và viết.



Là một nhà văn, nhạc sĩ, nhưng Trường Kỳ giản dị, hiền lành, thân thiện gần gũi với mọi người. Dường như anh chưa mất lòng ai, giới ca sĩ hải ngoại nhắc đến tên anh với một âm sắc trân trọng, trân trọng một cây viết nhạc sung sức của những năm 1960. Thủa ấy chàng trai Trường Kỳ là người đầu tiên trong Sài Gòn nói riêng và cả nước sau này nói chung sáng lập ban nhạc trẻ, người ta đã gọi anh là “Ông Vua nhạc trẻ”, “Ông Vua Hippy”. Nhờ phong trào nhạc trẻ mà ngày nay, nhiều ca sĩ nổi danh từ giòng nhạc này, công lao của Trường kỳ với nền âm nhạc nước nhà quả là không nhỏ. Rồi có thể không bao lâu nữa, những người thành đạt từ nhạc trẻ, những ngườiõ yêu mến nhạc trẻ, những nghệ sĩ sẽ tổ chức những đêm diễn hát lại các ca khúc do ông sáng tác và những ca khúc nước ngoài do ông chuyển sang lời Việt để tưởng nhớ nhạc sĩ Trường Kỳ và cũng sẽ có nhạc sĩ, ca sĩ thương tiếc ông khắc tượng ông. Và, thế hệ sau cũng có thể ghi nhớ Trường Kỳ và tôn vinh Trường Kỳ là ông Tổ của giòng nhạc trẻ.



Sự ra đi đột ngột của anh làm tôi bàng hoàng, một con người đi và làm việc không biết mệt mỏi. Cuốn sách thứ 8 của anh viết về phong trào âm nhạc của các ca sĩ hải ngoại và ca sĩ trong nước không biết đã xong chưa ? Cuốn sách “Sống để mà ăn” cuả ông không biết đã hoàn thành chưa ?



Tối hôm thứ hai ngày 23/2/2009 tôi và Trường Kỳ cùng chị Xuân Huyền vợ anh ngồi ở “quán Tôi” gần quán Phở Giao Linh cũ trong hẻm Cách Mạng Tháng 8 quận Ba không ngờ là buổi gặp gỡ cuối cùng tôi gặp anh. Anh còn nói rằng về Canada sẽ viết một bài đánh giá 10 quán ăn ấn tượng nhất và 10 quán ăn dở nhất anh đã ăn trong chuyến về này.



Tại sao người như anh lại ra đi sớm thế ? Từ nay các quán cơm của Bà Cả Đọi, phở Dậu, 7 món đà điểu, bánh xèo, bánh cuốn và các quán ăn mà anh đã từng đến sẽ không thấy anh nữa. Ngôi nhà của gia đình anh ở đường Bà Huyện Thanh Quan quận Ba từ nay cũng không thấy Trường Kỳ trở về. Mái ấm của ông tại Montreal từ nay vợ con ông cũng không còn nghe bước chân của ông đi về sớm tối. Từ nay điện thoại số 090 9 907 323 ở Việt Nam sẽ không còn ai nghe tiếng “Hello Trường Kỳ đây” nữa. Sẽ không bao giờ ai nhận được Email “kyvu” của anh. Anh đã để lại bao thương tiếc cho giới nghệ sĩ và bạn bè.



Nhớ quá Trường Kỳ ơi. Người đồng nghiệp của tôi.



NGUYỄN THỊ NGỌC TRÂM


tdua
ĐÊM TƯỞNG NHỚ TRƯỜNG KỲ:
Tình Yêu, Âm Nhạc, Nụ Cười và... Nước Mắt

Bài: Nam Lộc -


Cali Today News - Tình yêu, âm nhạc, nụ cười và... nước mắt, tất cả đã tràn ngập và lai láng trong đêm tưởng nhớ ông “Vua Nhạc Trẻ” Trường Kỳ, tức nhạc sĩ kiêm ký giả Vũ Trường Kỳ, diễn ra vào lúc 6:30 tối thứ Năm, mùng 2 tháng Tư vừa qua tại nhà hàng Emerald Bay, Orange County, California.

Gần 800 khán giả, thân hữu và nghệ sĩ chen chúc nhau bên trong địa điểm trình diễn quen thuộc nhưng sức chứa chỉ đủ cho 600 chỗ ngồi, vì thế rất nhiều người đã phải đứng ở những nơi họ có thể đứng được, và ngồi ở những chỗ có thể ngồi, kể cả dưới sàn nhà để theo dõi buổi họp mặt thật cảm động tưởng nhớ về một người bạn vừa mới ra đi. Mặc dù chỉ được chuẩn bị một cách vội vã vài ngày sau khi Trường Kỳ đột ngột qua đời, không có thời gian để thông báo rộng rãi, tuy nhiên với sự đáp ứng nhiệt tình ngoài dự liệu của ban tổ chức, đã chứng tỏ tình cảm mà quần chúng dành cho ông “Vua Nhạc Trẻ” nói riêng cùng giới nhạc trẻ nói chung vẫn còn rất nồng nàn và tha thiết dù đa số những nghệ sĩ đó giờ cũng không còn... trẻ!

Nhưng bù lại, khán thính giả yêu nhạc trẻ của những thập niên 60-70 đã được thưởng thức một đêm trình diễn văn nghệ được xem là có một không hai. Có lẽ vì thế mà ngay từ lúc 4 giờ chiều đã có người đến đứng chờ ngoài cửa, và vào lúc 5 giờ thì xem như không còn bao ghế trống. Hàng chục chiếc máy quay phim của các đài truyền hình VN đã được dựng sẵn và chuẩn bị kỹ càng, nhiều phóng viên loay hoay thu hình và phỏng vấn những khuôn mặt nghệ sĩ về sự ra đi của anh Trường Kỳ cùng cảm nghĩ và kỷ niệm của họ đối với “Vua Nhạc Trẻ” VN, đặc biệt là những khuôn mặt nổi tiếng một thời nhưng lâu lắm đã không xuất hiện.



Ngay sau lối cửa ra vào, một bàn thờ nhỏ được dựng lên với bức ảnh chân dung của Trường Kỳ mỉm cười thật hiền hoà như bản tính cố hữu của anh. Cạnh tấm ảnh là cặp kính cận dầy cộm và tròn vo mà Trường Kỳ thường đeo, đã được gia đình cho tôi mượn để trưng bầy như một kỷ vật, đồng thời cũng là một biểu tượng và hình ảnh quen thuộc của Trường Kỳ. Bạn hữu thay phiên nhau đến nghiêng mình chào vĩnh biệt, nhiều người còn rót rượu vừa uống, vừa “nói chuyện” với Trường Kỳ! Trong lúc đó trên sân khấu các ca nhạc sĩ nhạc trẻ năm xưa lần lượt xuất hiện, họ vừa hát, vừa kể lại những kỷ niệm vui buồn riêng tư đã có với Trường Kỳ trong suốt hơn 40 năm hoạt động. Từ Jo Marcel, Tùng Giang, Kỳ Phát, Nam Lộc, Công Thành, Tuấn Ngọc, Trung Nghĩa, Thanh Lan, Thanh Mai, Minh Xuân & Minh Phúc, Vi Vân, Tuyết Dung The Apple Three, The Cat’s Trio, Thế Vũ, Trung Hành Mây Trắng, Lê Toàn Family Love, Thế Dũng The Rock, Thanh Tùng Blackstone ..., cho đến Lệ Thu, Ý Lan, Tuấn Anh, Diễm Liên, Nguyên Khang v..v...

Chương trình được diễn ra một cách thân mật, vui vẻ nhưng không kém phần trang nghiêm và lịch sự. Xen giữa các bản nhạc Pop Rock và tình ca nhạc trẻ còn có phần vinh danh về những đóng góp lớn lao mà Trường Kỳ đã để lại cho đời và cho hậu thế. Từ nỗ lực hình thành và phát triển phong trào nhạc trẻ VN, tổ chức các buổi đại hội nhạc trẻ nhằm vào các mục đích từ thiện v..v.. cho đến sáng kiến Việt hoá nhạc trẻ, đặc biệt nhất là những tài liệu nghiên cứu và sưu tầm âm nhạc rất giá trị mà anh đã thực hiện từ khi sống ở hải ngoại. Nhạc sĩ Kỳ Phát, chủ nhiệm, kiêm chủ bút của tuần báo Trẻ Magazine, người có nhiều kỷ niệm và thường gọi Trường Kỳ là “ông Thầy” vì Kỳ đã chia sẻ kinh nghiệm và hướng dẫn cho Kỳ Phát trên con đường văn nghệ và báo chí. Anh đã trao cho cô Thu Hằng, người em vợ của Trường Kỳ, đại diện gia đình nhận tấm plaque rất đẹp và ý nghĩa với hình ảnh Trường Kỳ chụp trong một buổi đại hội nhạc trẻ tổ chức tại khuôn viên trường Tabert cách đây 40 năm. Sau đó, đến lượt ông Ronnie Guyer, đại diện dân biểu Trần Thái Văn trao một nghị quyết (Resolution) của quốc hội tiểu bang California vinh danh nhạc sĩ, nhà báo Trường Kỳ về thành tích cùng quá trình hoạt động và phục vụ văn hoá, nghệ thuật không ngừng nghỉ của anh từ khi còn trẻ cho đến ngày nhắm mắt.



Bên cạnh đó, sự xuất hiện trở lại của nam ca sĩ Jo Marcel sau hơn 10 năm trời vắng bóng, với nhạc phẩm Pháp, bài Merci Cherie bất hủ do Trường Kỳ soạn lời Việt mang tựa đề là Cám Ơn Em, đã gợi lại cả một trời kỷ niệm cho cả người hát lẫn người nghe ca khúc này. Jo Marcel kể lại kỷ niệm không thể quên trong cuộc đời xẩy ra cách đây 43 năm về trước, khi mà Trường Kỳ vì lòng say mê âm nhạc, đã quyết định bỏ nhà theo “ông bầu Jo” để sống cuộc đời “Hippy” tại phòng trà Chez Jo Marcel, nằm trên đường Nguyễn Huệ, đối diện với cơm Bà Cả Đọi!

Riêng đối với tôi thì trong 43 năm “bụi đời” đó của Trường Kỳ, tôi đã đi sát bên anh đến hết 42 năm. Và kể từ ngày Kỳ “dúi” vào tay tôi chiếc micro phone và đẩy tôi lên sân khấu một cách bất đắc dĩ để giới thiệu chương trình “Hippy À Gogo” của anh cách đây 39 năm về trước, có ngờ đâu nó đã khởi đầu cho “sự nghiệp” MC của tôi kể từ ngày đó. Và trong những biến cố quan trọng nhất của cuộc đời Trường Kỳ, tôi đều được anh “trưng dụng” làm MC. Lần thứ nhất trong dịp hôn lễ của Kỳ và Thu Huyền ở VN, lần thứ nhì là trong tiệc cưới của cháu Tú Uyên, người con duy nhất của anh chị khi cháu lên xe hoa về nhà chồng, và lần cuối cùng là trong tang lễ của anh, nhưng nếu kể cả trong đêm tưởng nhớ Trường Kỳ thì xem như tôi đã “trả nợ tình xa” một cả vốn lẫn lời rồi đó phải không bạn hiền?



Một người bạn vong niên khác của Trường Kỳ là “tay trống cự nự” Tùng Giang cũng đã xuất hiện trong đêm họp mặt. Người ca nhạc sĩ đa tài ngày xưa giờ đã trở thành một “cư sĩ” sống ẩn dật trong một ngôi Chùa ở miền Nam California. Tùng Giang đã xuất hiện trở lại trên sân khấu với cái đầu “trọc lóc” nhưng vẫn còn phong độ, anh trình bầy nhạc phẩm “Biết Đến Thuở Nào”, và đặc biệt là Giang đã trân trọng giới thiệu rằng đây là một sáng tác mà anh cùng Trường Kỳ hợp soạn, Tùng Giang đặt nhạc, Trường Kỳ viết lời. Theo tôi thì đây là một cử chỉ đẹp, được xem là một hành động đứng đắn của Tùng Giang để chấm dứt những tranh cãi không cần thiết từ bấy lâu nay liên quan đến nguồn gốc cùng tác giả của bài hát nổi tiếng này, nhất là đối với thế hệ sau, khi mà một ngày nào đó cả hai anh đều không còn hiện diện trên cõi đời này.

Lúc còn sinh tiền, thỉnh thoảng Trường Kỳ vẫn nói đùa với vợ con và bạn bè rằng, một mai, nếu anh có qua đời thì xin đừng ai khóc cả, hãy cứ vui lên, cứ vui chơi, ca hát để tưởng nhớ đến anh! Và như vậy thì xem như Trường Kỳ đã đạt được những điều anh mong ước, nếu: Lệ Thu đừng làm mọi người nhỏ lệ khi chị hát bài Cát Bụi để tặng Trường Kỳ, nếu: Ý Lan đừng làm khán giả xót xa khi cô trình bầy bản Nửa Hồn Thương Đau, hay nếu: Diễm Liên đừng khóc, đừng trách cứ về sự ra đi vội vã của người đàn anh qua bài Anh Còn Nợ Em thì có lẽ tất cả đã diễn ra bình thản như triết lý sống của bản Dòng Đời khi Nguyên Khang hát tặng Trường Kỳ, người mà Khang vẫn thường gọi là ông chú “tốt bụng”!



Sự ra đi đột ngột của Trường Kỳ đã để lại những hụt hẫng và một khoảng trống lớn lao, không chỉ cho gia đình mà còn cho đông đảo bằng hữu ở khắp mọi nơi trên thế giới, nhất là đối với các cơ sở truyền thanh, báo chí, mà Trường Kỳ đã và đang hợp tác, cùng những nhà “bầu show” ca nhạc mà anh thường cố vấn hoặc giúp đỡ để họ thực hiện hoặc tổ chức. Anh ra đi nhanh chóng và bất ngờ đến độ mà trên cùng một tờ báo, trang bên phải người ta đọc thấy tên của Trường Kỳ đứng chia buồn sự qua đời của một người quen, nhưng trang bên trái lại đăng cái phân ưu cùng gia đình về cái chết đột ngột của anh!

Thu Huyền, vợ Trường Kỳ vừa khóc, vừa than với tôi rằng, khi còn sống, Kỳ là người làm cái gì cũng chậm chạp và từ tốn. Đi đứng cũng chậm, ăn uống cũng chậm, làm việc cũng chậm, lái xe cũng chậm, nhưng chỉ có cái “chết” là nhanh hơn ai hết! Nghe chị trách móc chồng, lòng tôi vừa xót xa, vừa buồn cười! Quả thật là trong số 4 tên tuổi đã cộng tác và có những hoạt động chặt chẽ với nhau trong lãnh vực nhạc trẻ từ hơn 40 năm qua là Jo Marcel, Tùng Giang, Trường Kỳ, Nam Lộc thì Kỳ là người nhỏ tuổi nhất, nhưng lại ra đi sớm nhất. Sau tang lễ và trước khi tôi rời Montréal để trở về lại California, thì Thu Huyền có cho tôi đọc lá số tử vi của chồng mà Trường Kỳ thường khoe với vợ là: “Suốt tuổi hoa niên, ngày tháng rong chơi thanh nhàn...”, xem xong tôi vừa nói đùa, vừa an ủi chị rằng, nếu như vậy thì tử vi của anh nói đúng đấy chứ, vì chỉ còn một năm nữa là Kỳ sẽ bước vào tuổi “cao niên”! Có lẽ vì vậy mà anh đi khi tóc chưa hoa râm!



Chương trình ca nhạc tưởng nhớ Trường Kỳ chấm dứt vào lúc 10:30 tối sau 4 tiếng đồng hồ ngập tràn kỷ niệm. Tôi trở về nhà lúc nửa đêm, buổi sáng vào sở làm việc, vừa mở computer lên đã thấy email của Bi (tên của cháu Tú Uyên mà ở nhà thường gọi) gởi sang cho tôi nội dung như sau:

From: TuUyen_Vu@....com
To: NamLoc_Nguyen@....net
Sent: Friday, April 3, 2009 9:47:23 AM
Subject: CAM ON CAC CHU , CAC BAC ....

Dear Bác Lộc,

Cả đêm con không ngủ được vì cứ ngồi tưởng tượng ra không biết đêm tưởng niệm cho bố con sẽ diễn ra như thế nào, có ai đến với bố hay không. Cứ mong trời mau sáng để gọi điện thoại cho dì Thu Hằng để hỏi chuyện và con được dì cho biết là một đêm đầy ân tình và mọi chuyện diễn ra thật tốt đẹp. Con mừng quá bác ơi, con không biết phải cám ơn các bác, các cô, các chú cùng tất cả mọi người như thế nào cho đủ. Con đang khóc đây vì quá là vui mừng, mẹ con sẽ phone cho bác.
Xin bác cho con chuyển lời cám ơn đến tất cả mọi người đã chia sẻ và đóng góp trong đêm qua. Đây không những là niềm hãnh diện, mà còn là sự an ủi lớn lao mà các bác, các cô chú cùng toàn thể quý vị đã và đang dành cho mẹ cháu cùng gia đình cháu trong cơn đau buồn bởi sự mất mát lớn lao nhất cuộc đời!

Cháu Bi



bobun
Vĩnh biệt nghệ sĩ Trường Kỳ
23/03/2009


Trường Kỳ là người phụ trách mục 'Nghệ sĩ và Ðời sống'
của đài VOA

Cộng tác viên Trường Kỳ của ban Việt ngữ, người phụ trách
mục 'Nghệ sĩ và Đời sống' phát thanh thường lệ trong chương
trình khuya thứ bảy từ nhiều năm qua, đã qua đời tại Toronto,
Canada, thọ 64 tuổi.

Anh Trường Kỳ đã được tặng cho biệt danh là 'Vua Nhạc Trẻ'
từ những thập niên 60 và 70 nhờ hoạt động rất hăng say trong
làng ca nhạc miền nam Việt Nam.

Sau đó, anh còn chuyển qua lãnh vực báo chí và viết một số
phóng sự và tiểu thuyết được giới trẻ đón nhận nồng
nhiệt.

Sau 1975, Trường Kỳ định cư ở Canada, tiếp tục sinh hoạt văn
nghệ, cộng tác với nhiều tờ báo ở Canada cũng như ở Hoa Kỳ
và đã cho xuất bản một tập bút ký ghi lại những kỷ niệm
thời trẻ của anh.

Cô con gái duy nhất của anh ở Montreal cho biết anh mắc nhiều
chứng bệnh mãn tính nhưng vì ham mê công việc, anh phải đi lại
quá nhiều nên có thể đã qua đời vì kiệt sức.

Anh để lại vợ, người con gái 33 tuổi và hai cháu ngoại, một
cháu 7 tuổi và một cháu 5 tuổi.

Nguồn :
http://www.voanews.com/vietnamese/2009-03-23-voa9.cfm

Các chương trình Nghệ sĩ và đời sống của Trường Kỳ còn đăng trên mạng VOAnews :
http://www.voanews.com/vietnamese/vietnamesemusic.cfm

---
Thật là một tin thật buồn và bất ngờ. Từ nay chũng ta không còn được nghe các cuộc phỏng vần các ca sĩ, nhạc sĩ hay nghệ sĩ nữa. :-( huhu.gif
Xin thành thật chia buồn cùng tang quyến.

Các bạn có thể nghe lại các chương trình Nghệ Sĩ và đới sống của Trường Kỳ phát hành trên đài VOAnews
được bobun giữ lại từ năm 2004 đến nay. Dung lượng gần 3 GB, chia làm 32 phần, khoảng hơn 240 chương trình (trên mạng
VOAnews chỉ còn giữ khoảng gần 90 chương trình cuối mà thôi).


Truong Ky01.zip
http://www.mediafire.com/?v0uijbmuldq

Truong Ky02.zip
http://www.mediafire.com/?jdzj2oytzgi

Truong Ky03.zip
http://www.mediafire.com/?jz2glyz5moa

Truong Ky04.zip
http://www.mediafire.com/?fboz4z2dmi3

Truong Ky05.zip
http://www.mediafire.com/?wzvnjymejdy

Truong Ky06.zip
http://www.mediafire.com/?2n3xlojldlm

Truong Ky07.zip
http://www.mediafire.com/?mozzjtty2kn

Truong Ky08.zip
http://www.mediafire.com/?n2yrmyg1jnl

Truong Ky09.zip
http://www.mediafire.com/?jmgmyzwxvkj

Truong Ky10.zip
http://www.mediafire.com/?zm1yjzjymzb

Truong Ky11.zip
http://www.mediafire.com/?jxeznanjjjj

Truong Ky12.zip
http://www.mediafire.com/?02mmjmmxldz

Truong Ky13.zip
http://www.mediafire.com/?12zmln2mjie

Truong Ky14.zip
http://www.mediafire.com/?ntdtfmk2m0z

Truong Ky15.zip
http://www.mediafire.com/?yzwzmxjdjvf

Truong Ky16.zip
http://www.mediafire.com/?jwa2z3wzo01

Truong Ky17.zip
http://www.mediafire.com/?k2zmjz24czy

Truong Ky18.zip
http://www.mediafire.com/?ojgyityiyny

Truong Ky19.zip
http://www.mediafire.com/?nj0ytwimddz

Truong Ky20.zip
http://www.mediafire.com/?ovmaqlcojkz

Truong Ky21.zip
http://www.mediafire.com/?jmakqky5dzm

Truong Ky22.zip
http://www.mediafire.com/?mw2wnty4zdd

Truong Ky23.zip
http://www.mediafire.com/?kmbnfwnwmlw

Truong Ky24.zip
http://www.mediafire.com/?azfwktnmynm

Truong Ky25.zip
http://www.mediafire.com/?mnwft3ydt1m

Truong Ky26.zip
http://www.mediafire.com/?5nzxyn1zymg

Truong Ky27.zip
http://www.mediafire.com/?hwmtn4zqbud

Truong Ky28.zip
http://www.mediafire.com/?jz5yzttyygn

Truong Ky29.zip
http://www.mediafire.com/?cocmq3kojwv

Truong Ky30.zip
http://www.mediafire.com/?0agznddmodg

Truong Ky31.zip
http://www.mediafire.com/?dnmnodyyzmg

Truong Ky32.zip
http://www.mediafire.com/?iymmzyi2tti

Truong Ky01.zip\Adam Ho.mp3
Truong Ky01.zip\anh khoa.mp3
Truong Ky01.zip\Anh Ngoc (thap nien 60).jpg
Truong Ky01.zip\Anh Tuan.mp3
Truong Ky01.zip\AnhHuongAmNhacMy.mp3
Truong Ky01.zip\anhngoc1.mp3
Truong Ky01.zip\Bang Kieu.mp3
Truong Ky01.zip\Bang_Tam.mp3
Truong Ky01.zip\Bao Chan 1.mp3

Truong Ky02.zip\Bao Chan 2.mp3
Truong Ky02.zip\baongoc.mp3
Truong Ky02.zip\Bich Ngoc.mp3
Truong Ky02.zip\Bill-Shane.mp3
Truong Ky02.zip\Billy Shane.jpg
Truong Ky02.zip\ca nhac si 75 3.mp3
Truong Ky02.zip\ca nhac si truoc 75 2.mp3
Truong Ky02.zip\ca nhac si truoc 75 5.mp3
Truong Ky02.zip\ca nhac si truoc 75 6.mp3

Truong Ky03.zip\ca nhac si truoc 75 8.mp3
Truong Ky03.zip\Ca nhac VN 2005 - phan 1.mp3
Truong Ky03.zip\Ca nhac VN 2005 - phan 2.mp3
Truong Ky03.zip\Ca nhac VN 2005 - phan 3.mp3
Truong Ky03.zip\ca si Ngoc Lien.mp3
Truong Ky03.zip\Ca si Randy.mp3
Truong Ky03.zip\ca si truoc 75 7.mp3
Truong Ky03.zip\casi_vo-thu-nga.mp3

Truong Ky04.zip\Cat Tien.mp3
Truong Ky04.zip\chau dinh an.mp3
Truong Ky04.zip\chau dinh an 2.mp3
Truong Ky04.zip\chaupho.mp3
Truong Ky04.zip\Che Linh.jpg
Truong Ky04.zip\Cong Thanh.mp3
Truong Ky04.zip\Dai hoi thien ca singapore.mp3
Truong Ky04.zip\Dai Hoi Thien Ca Vo Vi.mp3

Truong Ky05.zip\Dang The Luan.mp3
Truong Ky05.zip\Dang_Khanh.mp3
Truong Ky05.zip\Dan_Tho.mp3
Truong Ky05.zip\dao nguyen.mp3
Truong Ky05.zip\diem lien.mp3
Truong Ky05.zip\Diem_Lien.mp3
Truong Ky05.zip\Dieu Huong Quang Dung.mp3
Truong Ky05.zip\doan chuan.mp3

Truong Ky06.zip\DoKimBang.mp3
Truong Ky06.zip\Don Ho.mp3
Truong Ky06.zip\Don Ho 2.mp3
Truong Ky06.zip\Duc Thanh.mp3
Truong Ky06.zip\ducthanh.mp3
Truong Ky06.zip\ducthanh2.mp3
Truong Ky06.zip\elvis phuong.mp3

Truong Ky07.zip\Giang sinh 1.mp3
Truong Ky07.zip\Giang Sinh 2.mp3
Truong Ky07.zip\Giangsinh1_2007.mp3
Truong Ky07.zip\Giangsinh2_2007.mp3
Truong Ky07.zip\Giao Linh.jpg
Truong Ky07.zip\Giao-Linh.mp3
Truong Ky07.zip\giong-ca-nam.mp3
Truong Ky07.zip\giong_ca_nu_motthoidenho.mp3
Truong Ky07.zip\Ha Sam.mp3
Truong Ky07.zip\hai van.mp3

Truong Ky08.zip\henrychuc.mp3
Truong Ky08.zip\hoanglan.mp3
Truong Ky08.zip\HoangNgocAn.mp3
Truong Ky08.zip\Hoang_Thi_Tho_2.mp3
Truong Ky08.zip\Hoa_Tran.mp3
Truong Ky08.zip\HoLeThu.mp3
Truong Ky08.zip\Hong Ngoc.mp3
Truong Ky08.zip\huong lan.mp3

Truong Ky09.zip\huu phuc.mp3
Truong Ky09.zip\Huy Sinh.jpg
Truong Ky09.zip\Huy Tam.mp3
Truong Ky09.zip\Huynh Nhat Tan.jpg
Truong Ky09.zip\Huynh Nhat Tan.mp3
Truong Ky09.zip\HuynhThaiBinh.jpg
Truong Ky09.zip\Huynh_Thai_Binh.mp3
Truong Ky09.zip\ignacelai.mp3
Truong Ky09.zip\Jo Marcel.jpg
Truong Ky09.zip\Jo Marcel 2.mp3
Truong Ky09.zip\Jo_Marcel.mp3

Truong Ky10.zip\julia thuy.mp3
Truong Ky10.zip\Khac chi 1.mp3
Truong Ky10.zip\Khac chi 2.mp3
Truong Ky10.zip\Khanh Ha.mp3
Truong Ky10.zip\Kim Anh.mp3
Truong Ky10.zip\Kim Anh 2.mp3
Truong Ky10.zip\Kim Phuong.mp3

Truong Ky11.zip\Kimmy.mp3
Truong Ky11.zip\kristinesa.mp3
Truong Ky11.zip\La Suong Suong.mp3
Truong Ky11.zip\Lam Hoang.mp3
Truong Ky11.zip\lam phuong.mp3
Truong Ky11.zip\Lam Truong.mp3
Truong Ky11.zip\Le Minh Hien.jpg
Truong Ky11.zip\Le Thanh.mp3
Truong Ky11.zip\Le Thu (thap nien 60).jpg

Truong Ky12.zip\Le Trong Nguyen.mp3
Truong Ky12.zip\Le Uyen Phuong.jpg
Truong Ky12.zip\Le Uyen Phuong.mp3
Truong Ky12.zip\Le Van Tu.mp3
Truong Ky12.zip\leminhhien.mp3
Truong Ky12.zip\LeTanQuoc.mp3
Truong Ky12.zip\Lily_Doiron.jpg
Truong Ky12.zip\Lily_Doiron.mp3
Truong Ky12.zip\Linh Phuong.mp3

Truong Ky13.zip\Loan Chau.mp3
Truong Ky13.zip\Lu Lien_AVT1.mp3
Truong Ky13.zip\Luu Bich.mp3
Truong Ky13.zip\LuuTranQuynhHuong.mp3
Truong Ky13.zip\Mac The Nhan.mp3
Truong Ky13.zip\Mai Huong.mp3
Truong Ky13.zip\Michel_Lam.mp3
Truong Ky13.zip\Mien Du Da Lat.jpg
Truong Ky13.zip\MienDu_DaLat.mp3

Truong Ky14.zip\Mot vong cac quan ca phe nhac Saigon 1.mp3
Truong Ky14.zip\Mot vong cac quan ca phe nhac Saigon 2.mp3
Truong Ky14.zip\Mot vong cac quan ca phe nhac Saigon 3.mp3
Truong Ky14.zip\MuiQuyBong_DanTam.jpg
Truong Ky14.zip\Mui_Qui_Bong, Dan Tam.mp3
Truong Ky14.zip\mydung.mp3
Truong Ky14.zip\Nam Loc 11.mp3
Truong Ky14.zip\Nam Loc 2.mp3
Truong Ky14.zip\Nghe Si Saigon 2.mp3

Truong Ky15.zip\nghe si saigon.mp3
Truong Ky15.zip\nghe si truoc 75 4.mp3
Truong Ky15.zip\Nghiem Phu Phi.mp3
Truong Ky15.zip\Nghiem Phu Phi 2.mp3
Truong Ky15.zip\Ngo Minh Tri.mp3
Truong Ky15.zip\Ngoc Huyen.mp3
Truong Ky15.zip\Ngoc Lan (Tuong Nho).mp3

Truong Ky16.zip\ngoc lan.mp3
Truong Ky16.zip\Ngoc Loan.mp3
Truong Ky16.zip\ngocngan1.mp3
Truong Ky16.zip\ngocngan2.mp3
Truong Ky16.zip\nguyen hien.mp3
Truong Ky16.zip\nguyen hien 2.mp3
Truong Ky16.zip\nguyen khang.mp3

Truong Ky17.zip\Nguyen Tan Tien.mp3
Truong Ky17.zip\Nguyen Thang.mp3
Truong Ky17.zip\nguyen thao.mp3
Truong Ky17.zip\nguyen thien doan.mp3
Truong Ky17.zip\Nguyen Thuyet Phong.mp3
Truong Ky17.zip\Nguyen Trung.mp3
Truong Ky17.zip\Nguyen Tuan Chuong.mp3

Truong Ky18.zip\Nguyen Van Dong.mp3
Truong Ky18.zip\nguyenducnam.mp3
Truong Ky18.zip\NguyenHongNhung.mp3
Truong Ky18.zip\nguyentantien.mp3
Truong Ky18.zip\Nhac Giang Sinh 2008.mp3
Truong Ky18.zip\nhac phap.mp3
Truong Ky18.zip\nhac phap 2.mp3

Truong Ky19.zip\Nhac si Lam Phuong.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac si Lam Phuong 2.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac si Van Phung.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac Tre Viet Hoa.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac Tre Viet Hoa 2.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac Xuan Dinh Hoi 1.mp3
Truong Ky19.zip\Nhac Xuan Dinh Hoi 2.mp3

Truong Ky20.zip\NhacSi_KhanhBang_022005p.mp3
Truong Ky20.zip\nhac_vn1.mp3
Truong Ky20.zip\nhac_vn2.mp3
Truong Ky20.zip\nhac_vn3.mp3
Truong Ky20.zip\Nhat Truong 1.mp3
Truong Ky20.zip\Nhat Truong 2.mp3
Truong Ky20.zip\nhatbang.mp3
Truong Ky20.zip\Nhat_Ha.jpg
Truong Ky20.zip\Nhat_Ha.mp3

Truong Ky21.zip\Nhin lai sinh hoat ca nhac 2006 phan 1.mp3
Truong Ky21.zip\nhuloan.mp3
Truong Ky21.zip\pham duy.mp3
Truong Ky21.zip\Pham Khai Tuan.mp3
Truong Ky21.zip\Pham Manh Cuong.jpg
Truong Ky21.zip\Pham Manh Cuong_0.mp3
Truong Ky21.zip\Pham Ngoc.jpg
Truong Ky21.zip\pham vinh.mp3
Truong Ky21.zip\Pham_Anh_Dung.mp3

Truong Ky22.zip\Phuong Hong Que 1.mp3
Truong Ky22.zip\Phuong Hong Que 2.mp3
Truong Ky22.zip\Phuong Thao & Ngoc Le.mp3
Truong Ky22.zip\PhuongHoaiTam.mp3
Truong Ky22.zip\Phuong_Dung_phan1.mp3
Truong Ky22.zip\Phuong_Dung_phan2.mp3
Truong Ky22.zip\Phuong_Hong_Ngoc.mp3

Truong Ky23.zip\Quang Thuan.jpg
Truong Ky23.zip\Quang Tuan.mp3
Truong Ky23.zip\Quynh Lan.mp3
Truong Ky23.zip\quynhvi.mp3
Truong Ky23.zip\Quynh_Vi.mp3
Truong Ky23.zip\Si Phu.jpg
Truong Ky23.zip\Si Phu 1.mp3
Truong Ky23.zip\Sinh hoat ca nhac 2006 part 3.mp3
Truong Ky23.zip\Sinh hoat ca nhac vn 2006.mp3
Truong Ky23.zip\songlove.mp3

Truong Ky24.zip\tan nhac 4.mp3
Truong Ky24.zip\tan nhac 5.mp3
Truong Ky24.zip\tan nhac vn 1.mp3
Truong Ky24.zip\tan nhac vn 2.mp3
Truong Ky24.zip\tan nhac vn 3.mp3
Truong Ky24.zip\thai thanh 1.mp3
Truong Ky24.zip\Thanh Ha (2008).mp3
Truong Ky24.zip\thanh quynh.mp3

Truong Ky25.zip\Thanh Son.mp3
Truong Ky25.zip\Thanh Trang.jpg
Truong Ky25.zip\Thanh Trang.mp3
Truong Ky25.zip\ThanhTuyen1.mp3
Truong Ky25.zip\ThanhTuyen2.mp3
Truong Ky25.zip\Thanh_Lan.mp3
Truong Ky25.zip\The Son.mp3
Truong Ky25.zip\The_Headlines.mp3

Truong Ky26.zip\Thien Kim.mp3
Truong Ky26.zip\Thien_ca_vo_vi.mp3
Truong Ky26.zip\Thu Phuong.mp3
Truong Ky26.zip\Thu Phuong 2.mp3
Truong Ky26.zip\thuy mi.mp3
Truong Ky26.zip\Tieng Hat The He Moi.mp3
Truong Ky26.zip\tran quang hai.mp3
Truong Ky26.zip\tran quang hai 2.mp3
Truong Ky26.zip\Tran thuy minh.mp3

Truong Ky27.zip\Tong Ket Ca Nhac 2007 1.mp3
Truong Ky27.zip\Tong Ket Ca Nhac 2007 2.mp3
Truong Ky27.zip\Tong Ket Ca Nhac 2007 3.mp3
Truong Ky27.zip\Tong Ket Ca Nhac 2007 4.mp3
Truong Ky27.zip\Tran Thu Ha 1.mp3
Truong Ky27.zip\Tran Thu Ha 2.mp3
Truong Ky27.zip\Tran Trinh.mp3
Truong Ky27.zip\trinhnamson.mp3
Truong Ky27.zip\Truong Ky giang sinh.mp3

Truong Ky28.zip\Truong Ky.jpg
Truong Ky28.zip\Truong Sa.mp3
Truong Ky28.zip\TruongKy- HuySinh.mp3
Truong Ky28.zip\TruongKy-CheLinh.mp3
Truong Ky28.zip\TruongKy-QuangTuan.mp3
Truong Ky28.zip\TruongKy_PhamNgoc.mp3
Truong Ky28.zip\TruongKy_Si Phu.mp3
Truong Ky28.zip\tu cong phung.mp3

Truong Ky29.zip\tu minh.mp3
Truong Ky29.zip\tu trinh.mp3
Truong Ky29.zip\Tuan Anh.mp3
Truong Ky29.zip\tulan.mp3
Truong Ky29.zip\tungchau.mp3
Truong Ky29.zip\tungchau2.mp3
Truong Ky29.zip\Van Phung.jpg
Truong Ky29.zip\Van Quynh.mp3
Truong Ky29.zip\viet new year.mp3

Truong Ky30.zip\Vo Thu Nga.jpg
Truong Ky30.zip\Vo_Thuong.mp3
Truong Ky30.zip\vu hoi.mp3
Truong Ky30.zip\Vu Khanh.mp3
Truong Ky30.zip\Vu Khanh 2.mp3
Truong Ky30.zip\xmas 1.mp3
Truong Ky30.zip\xmas 2.mp3
Truong Ky30.zip\xuan at dau 1.mp3
Truong Ky30.zip\xuan at dau 2.mp3

Truong Ky31.zip\xuan ky niem 1.mp3
Truong Ky31.zip\xuan ky niem 2.mp3
Truong Ky31.zip\xuan ky niem 3.mp3
Truong Ky31.zip\Xuan Thu.mp3
Truong Ky31.zip\Xuan_Mai.mp3
Truong Ky31.zip\Xuan_Son.mp3

Truong Ky32.zip\Xuan2008 Part1.mp3
Truong Ky32.zip\Xuan2008 Part2.mp3
Truong Ky32.zip\XuanVuiTuoi.mp3
Truong Ky32.zip\Y Phuong.mp3
Truong Ky32.zip\yenvy.mp3
Truong Ky32.zip\Y_Phung.mp3

bobun
001 - Saigon Houston Radio : Vĩnh biệt Trường Kỳ (35 phút MP3)
http://www.truongky.com/cristrinh/TributeToTruongKy.mp3

002 - Saigon Houston Radio : Dương Phục phỏng vấn Trường Kỳ (11 phút MP3)
http://www.truongky.com/cristrinh/InterviewTKy_byDPhuc.mp3

003 - Người Việt Boston: ĐÊM TƯỞNG NHỚ TRƯỜNG KỲ (Bài: Nam Lộc - Hình ảnh Trần Đình Thục)
http://nguoivietboston.com/?p=8323

004 - Người Việt Online: Đêm tưởng niệm nhạc sĩ Trường Kỳ (Bài và hình: Nguyên Huy/Người Việt)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmvi...asp?a=93016&z=3

005 - RFA Đài Á Châu Tự Do: Về sự ra đi đột ngột của nghệ sĩ Trường Kỳ (Thy Nga, phóng viên đài RFA)
http://www.rfa.org/vietnamese/programs/Mus...2009115941.html

Truong Ky Homepage :
http://www.truongky.com/20090322/
bobun
ĐIẾU VĂN NAM LỘC ĐỌC TRONG TANG LỄ TRƯỜNG KỲ

(Montréal - Canada, March 30, 2009), Mar 31, 2009

Kính thưa quý linh mục, thưa chị Trường Kỳ và các cháu.

Kính thưa quý vị đại diện hội đoàn, quý vị quan khách, cùng thân hữu và anh chị em nghệ sĩ.

Con người ai cũng có một đời để sống và một lần để chết. Nhưng sống để được mọi người thương yêu, và chết để người đời luyến tiếc mới là điều đáng nói. Tôi vừa mất đi một người bạn tri kỷ trong cuộc đời, và khi anh nằm xuống tôi mới biết được rằng, chính anh là mẫu người mà tôi vừa diễn tả, đó là nhạc sĩ kiêm ký giả Trường Kỳ. Mấy ngày hôm nay, cả hàng nghìn, hàng vạn giọt lệ buồn nhỏ xuống khóc thương anh, trong lúc anh vẫn thản nhiên, tự tại nằm yên một chỗ, mỉm cười nghe tiếc khóc tiếc thương của vợ con, của gia đình cùng bạn hữu.

Kính thưa quý vị,

Người bạn thân nhất đời của tôi, một người được thiên hạ gọi là “Ông Vua Hippy”, nhưng lại hiền như Bụt. Được mệnh danh là “Vua Nhạc Trẻ”, dù anh không biết đàn, mà cũng chẳng biết hát. Thế nhưng điều rõ ràng và chắc nhất mà ai cũng công nhận: Anh là một người Chồng chung thủy, người Cha gương mẫu, người bạn chí tình, một nhà báo có lương tâm và là một nghệ sĩ có tinh thần đạo đức. Ngay từ khi bước vào tuổi trưởng thành, Trường Kỳ đã là một người bênh vực, và luôn luôn đấu tranh để chống đối sự kỳ thị cùng bảo vệ quyền lợi, danh dự và đòi hỏi công bằng cho giới nhạc trẻ cùng những tài danh đã góp phần không nhỏ trong lịch sử của nền âm nhạc VN. Ngoài ra anh còn là người đi tiên phong trong phong trào “Việt Hoá” nhạc trẻ với mục đích khuyến khích và kéo thế hệ trẻ về nguồn qua những bản nhạc ngoại quốc, lời Việt đầy tình cảm, cùng sự rung động chân thành và thuần tuý VN.

Trong bối cảnh chiến tranh của đất nước giữa những thập niên 60-70, Trường Kỳ cùng bạn hữu đã kết hợp với Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, QLVNCH tổ chức các buổi đại nhạc hội ngoài trời với mục đích gây qũy yểm trợ cây mùa Xuân chiến sĩ và giúp đỡ cô nhi, quả phụ tử sĩ liên tục trong nhiều năm trời với hàng chục ngàn khán giả tham dự mỗi năm. Ra hải ngoại, anh vẫn âm thầm hoạt động và phục vụ văn hoá, nghệ thuật qua những chương trình phát thanh, những bài phóng sự và đáng kể nhất là đã giới thiệu gần 1000 khuôn mặt nghệ sĩ VN, bất kể họ là người nổi tiếng hay chỉ là một khuôn mặt vừa chập chững bước vào con đường văn nghệ. Anh đối xử với mọi người thật đồng đều và trân trọng như nhau.

Với những đóng góp vĩ đại kể trên, có thể nói nhạc sĩ Trường Kỳ đã cống hiến rất nhiều, nhưng không bao giờ màng đến sự trả ơn. Cả cuộc đời, anh chỉ biết cho ra và đóng góp hơn là biết nhận lại, chính vì thế mà anh là người có cuộc sống rất đạm bạc, nhưng ngược lại có một cuộc đời thật sung túc và giầu có về tình cảm, một cuộc sống gia đình hạnh phúc và ở nơi đâu anh cũng có bạn thân.

Tin nhạc sĩ, nhà báo Trường Kỳ đột ngột ra đi đã làm không biết bao nhiêu người yêu mến anh cả trong lẫn ngoài nước xót thương, tiếc nuối, làm tôi chợt nhớ đến câu nói của một nhà văn, ông viết: Khi mở mắt chào đời bạn cất tiếng khóc, trong lúc bao nhiêu người xung quanh tươi cười chào đón bạn. Vậy hãy sống thế nào để khi lià đời, bạn mỉm cười ra đi, nhưng mọi người xung quanh đều khóc tiếc thương mình.

Thôi vĩnh biệt Trường Kỳ! Hãy cứ thản nhiên tiếp tục ngày tháng rong chơi thanh nhàn như lá số tử vi của bạn.

Kỳ ơi, lần đầu tiên trong suốt 63 năm cuộc đời, có lẽ đây là sinh nhật có nhiều hoa nhất gởi đến tặng bạn. Hỡi ôi đây lại chính là những vòng hoa tiễn Kỳ về bên kia thế giới trong những ngày Montréal mưa buồn và ảm đạm. Thôi hẹn gặp lại nhau Kỳ nhé!

Good bye my friend! “Rồi mai đây, khi mình xa nhau nhớ đến nhau hoài...”
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.