Nhan sắc mùa xuân
Nguyễn Minh Phúc
Không biết người khác thì sao, riêng tôi, không thích phụ nữ đẹp, nhất là những cô gái thật sự xuất sắc về làn da, gương mặt, dáng người. Người ta bảo tôi là ông già lẩm cẩm, trái nết đến tuổi gần xế chiều đâm dở chứng, thậm chí nói tôi gàn bướng, dở ương gì cũng được. Nhưng những người biết chuyện riêng tư gia đình tôi thì hãy thông cảm cho suy nghĩ ấy. Vợ tôi, một phụ nữ thật đẹp, từng là á hậu trong một cuộc thi cấp tỉnh, đã bỏ rơi tôi khi thằng con trai chúng tôi mới lên mười. Cô đi theo tiếng gọi của tình yêu mới mà ở đó, cô cảm thấy hạnh phúc, sung sướng hơn bên cạnh người đàn ông đẹp mã, giàu có, tài giỏi xứng với nhan sắc cô. Thật ra, tôi không dám vơ đũa cả nắm nhưng quả sắc đẹp khó đi đôi cùng với một tấm lòng. Bây giờ thì vết thương ngày trước đã lành miệng. Con tôi, thằng Quang đã hai mươi lăm tuổi và là một bác sĩ mới ra trường nên tôi cũng đã bình tâm mà suy xét điều ấy. Không giận hờn, mai mỉa hay ân hận và cũng chẳng tiếc nuối về người vợ đã bỏ tôi mà đi dù vết thương xưa còn nhức buốt trong lòng. Chừng ấy năm cay đắng lặng thầm chịu đựng, tôi nghiệm ra được điều sâu sắc: Tôi không tin vào tấm lòng, sự thuỷ chung, nhân hậu trong lòng một người đàn bà đẹp.
Thằng Quang, con tôi lớn lên trên nỗi nhọc nhằn và âu lo của tôi. Chẳng thú vị gì cái cảnh gà trống nuôi con nhưng đành chịu. Tôi đã phải lăn lộn trên bục giảng ngày hai buổi, tối còn nhận dạy kèm cho hai ba lớp ngoài giờ, vất vả cực nhọc kiếm tiền nuôi con ăn học đến nơi đến chốn. May mà nó ngoan ngoãn, chăm chỉ, biết thân biết phận nên ráng học hành. Điều duy nhất nó thừa hưởng được của mẹ nó là sắc đẹp, mặc dù là đàn ông con trai. Nước da trắng như con gái, tóc tai không chải chuốt nhưng suôn đuột, mũi cao, miệng rộng và dáng vẻ cao ráo, ưa nhìn. Thằng đàn ông thành đạt được đánh giá cái đầu cao hơn gương mặt nhưng Quang hình như được cả hai. Cho nên, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy nhiều cô gái đẹp cứ xúm xít, lượn lờ quanh nó. Con tôi đã trưởng thành và tôi cũng chẳng khó khăn, cấm đoán gì chuyện gái trai tìm hiểu nhau, yêu thương nhau rồi bằng lòng đi đến hôn nhân. Nhưng quả thật tôi không muốn vợ nó là một cô gái đẹp. Bài học dành cho ba nó là tôi hình như đã quá đủ. Tôi không muốn con mình khổ, điều ấy đã hẳn, tôi lại càng muốn nó tin rằng: không hề có một trái tim nhân hậu, thuỷ chung từ phụ nữ đẹp, dù người đó là ai …
*
Nhưng trời lại không chìu ý tôi. Vì hình như Quang đã yêu và định lấy làm vợ một cô gái thật đẹp. Tôi chỉ phong thanh biết được điều nầy khi nghe bạn bè chúng nó rỉ tai nhau rằng : Hà, người yêu thằng Quang được chọn đi thi hoa hậu cấp thành phố. Thì ra, cô con gái thường đến nhà tôi tên Hà thỉnh thoảng vẫn gặp và khép nép chào mỗi lần gặp ngoài cổng lại là người yêu của con trai tôi. Cô gái đẹp thật, tôi công nhận điều đó! Mặt trái soan, nước da trắng hồng, mũi cao và nhất là đôi mắt long lanh với cặp lông mi cong vút … Nhìn cháu, tôi không thể không nghĩ đến người vợ phản bội của mình và đành chép miệng, thở dài “ghét của nào trời trao của đó”. Biết làm sao được! Au cũng duyên số cả. Tôi biết, khi tình yêu đã lên tiếng thì khó thể cấm đoán, ngăn trở gì được, dù đó là con mình. Tôi chỉ nhắc Quang cần suy nghĩ chín chắn và cẩn thận trong tình cảm của những người còn quá trẻ như chúng nó. Quang ậm ừ : Ba khéo lo xa. Tụi con cũng chỉ mới quen biết, đang trong giai đoạn tìm hiểu. Nhân cách, tính tình Hà được lắm, con tin là con không lầm! Ba yên tâm …Nó chỉ nói thế rồi lảng sang chuyện khác…
Còn tôi yên tâm làm sao được khi bài học đời mình trãi qua hãy còn chưa cũ. Nói gì thì nói, trong thâm tâm, tôi không ủng hộ môi tình nầy. Những vết dao khắc sâu vào tim tôi từ ngày Thuỳ Dương bỏ đi mãi là những vết đau tôi không thể nào quên. Người ta bảo thời gian sẽ làm nguôi ngoai đi bất cứ nỗi đau nào còn với tôi thì không. Làm sao quên được những tháng ngày gian khổ cùng Thuỳ Dương, mối tình thật đẹp của chúng tôi phải trãi qua bao khó khăn, vất vả mới lấy được nhau. Tôi, một thầy giáo nghèo và Thuỳ Dương, cô sinh viên á hậu đã chấp nhận về sống với tôi trong khi chung quanh cô, không biết bao nhiêu lời rủ rê, mời gọi. Tôi nâng niu, quý trọng tấm chân tình ấy và ngỡ đời mình đã gặp được hạnh phúc đích thực. Rồi Quang, đứa con trai chúng tôi ra đời trong những ngày tháng thơ mộng đó. Tưởng chừng như trời đất đã ưu ái cho tôi bao thăng hoa dịu ngọt mà trong đời người, không phải ai cũng có …
Tôi đã làm tất cả để vun đắp tình yêu của mình. Còng lưng ngày hai buổi trên chiếc xe đạp củ kỹ, vất vả không kể nắng mưa, không hề hé răng than trách, tôi nhận dạy kèm hết lớp nầy đến lớp khác ngoài thời gian ở trường để kiếm thêm thu nhập phụ với gia đình. Tôi dành hết những gì tốt đẹp mình có cho vợ vì tôi hiểu đã vì tôi mà người vợ xinh đẹp của mình phải khổ cực, long đong. Thời bao cấp khó khăn, nhiều lần tôi phải nhịn ăn với bụng đói đến lớp nhưng vợ tôi phải được no đủ. Thậm chí đến các tiêu chuẩn hiếm hoi hồi đó như đường sữa, vải vóc tôi ráng nhịn dành cho người thương yêu nhất của mình. Nhất là từ khi có Quang, con trai chúng tôi ra đời, tôi càng hết sức chăm sóc cô ấy. Thuỳ Dương càng ngày như càng đẹp ra sau khi sinh con nhưng tôi không hề lo sợ. Tôi tin chắc một điều rằng với bao ân nghĩa sâu nặng vợ chồng, bao năm chung chăn sẻ gối, những hy sinh tận tuỵ của tôi sẽ không ai có thể đành lòng phản bội, nhất là người hiểu biết như Thuỳ Dương …
Nhưng tôi đã lầm! Hình như một triết gia có nói: Với đàn bà đẹp nên có cả hoa hồng và ngọn roi cho họ … Tôi không bao giờ dùng ngọn roi hay đúng hơn, tôi nghèo quá nên mất Thuỳ Dương. Làm vợ một anh thầy giáo quèn như tôi chắc nhiều lúc cô ấy tủi thân, ân hận. Không quán ăn sang trọng, không nhà hàng nổi tiếng, không vũ trường huyên náo, thanh lịch … thậm chí càng không có những chuyến đi tham quan, nghỉ mát Đà lạt, Vũng Tàu … Chỉ là những bữa cơm đạm bạc muối rau, đồ đạc, áo quần thiếu thốn. Thằng Quang ra đời cuộc sống lại càng bẩn chật hơn, nhất là những năm còn bao cấp. Người đàn bà đẹp thường có nhiều nhu cầu đòi hỏi mà tôi thì không đáp ứng được gì. Và thế là, tôi đành mất Thuỳ Dương. Tệ hại hơn, cô bỏ tôi ra đi mà không nói nửa lời, chỉ để lại một lá thư ngắn ngủi viết vội nhắn tôi nuôi giùm thằng Quang và đừng tìm cô nữa. Tôi nghiệm ra rằng, lúc người đàn bà đã cương quyết ra đi thì cái tình mẫu tử thiêng liêng nhất họ cũng vất huống chi là tình nghĩa vợ chồng. Và tôi đành chấp nhận cái kết cục bi thảm ấy bằng cách tự đổ lỗi cho mình bất tài, bất lực … Không tìm kiếm, không hé răng than thở, tôi đã nhẫn nhục nuôi Quang bằng cả nỗi vất vả và cay đắng của một thằng đàn ông bất tài, vô dụng bị vợ bỏ rơi theo người đàn ông khác .
Có điều, tôi khác trước! Tôi khó lòng tin ai, khó lòng cảm thông, đồng cảm với những gì gọi là nhan sắc, sự thuỷ chung, lòng nhân hậu … Ai ở trong hoàn cảnh tôi mới thấm thía được điều nầy. Ở đâu ra lòng trắc ẩn, sắt son, trung thành trong lòng người đàn bà đẹp. Ở đâu ra chân tình những lời hứa chót lưỡi đầu môi của nhan sắc trời cho. Như mang một vết thương không chữa khỏi, tôi đã cảm nhận và tin vào điều ấy như thế trong suốt mười lăm năm nuôi thằng Quang ăn học …
Bây giờ thì mệnh lại vận vào thằng Quang, ngẫm ra là vậy … Không, tôi không cho phép nó đi theo vết xe đổ bi thảm của mình. Nhưng làm sao cho nó hiểu được khi nó đang vướng vào tình yêu say đắm. Tôi không hề có ác cảm gì với Hà, cô người yêu xinh đẹp của nó nhưng phải làm cách nào để nó nhận ra : bản sao của Thuỳ Dương và người yêu nó chỉ là một …Người đàn bà đẹp không bao giờ thuỷ chung, son sắt, nhất là người nó yêu lại sắp dự cuộc thi nhan sắc …
*