Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Làm nên sự khác biệt
VietLove > Tin Tức - Văn Hóa - Mysts > Lời Hay Ý Đẹp
bidong
Làm nên sự khác biệt



Đây là một câu chuyện có thật của một cô giáo dạy tiểu học tên là Thompson. Một lần, khi đứng trước các em học sinh lớp 5, cô đã nói dối, cô bảo:

“Cô yêu quý tất cả các em như nhau!”

Nhưng thực tế thì không phải như thế vì cô đã nhận ra ở hàng ghế đầu tiên là cậu học sinh tên Teddy Stoddard. Cô Thompson đã từng dạy Teddy năm học trước và cô nhận thấy rằng cậu bé này không hòa đồng với các em học sinh khác, quần áo thì lúc nào cũng bẩn thỉu. Cô thường cho Teddy một điểm F rất to ở giữa bài kiểm tra.

Một lần khi phải kiểm tra hồ sơ của tất cả các em học sinh, cô đã nhét hồ sơ của Teddy xuống cuối cùng. Nhưng khi đọc đến nó, cô đã rất ngạc nhiên.

Cô giáo cấp 1 của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé rất sáng dạ và có nụ cười dễ mến. Cậu bé hoàn thành bài tập rất nhanh, gọn gàng, sạch sẽ và rất hòa đồng…”

Cô giáo cấp 2 của cậu bé viết: “Teddy là một cậu bé rất xuất sắc, được cả lớp quý mến. Tuy nhiên, mẹ của em đang bị một căn bệnh kinh niên nên gia đình gặp phải khó khăn.”

Cô giáo cấp 3 của cậu bé viết: “Cái chết của mẹ là một cú sốc nặng đối với Teddy. Cậu bé đã rất cố gắng nhưng cha cậu không còn quan tâm lắm đến cuộc sống của con nữa. Nếu tình trạng này không sớm được giải quyết thì sẽ có những ảnh hướng xấu đến cuộc đời của em.”

Cô giáo lớp 4 của Teddy viết: “Teddy không chan hòa với các bạn cùng lớp và cũng tỏ ra thờ ơ với chuyện học hành. Cậu bé không có nhiều bạn và còn thường xuyên ngủ gật trong lớp.”

Giờ đây cô Thompson đã nhận ra bản chất của vấn đề và cảm thấy xấu hổ với chính bản thân mình. Cô thậm chí còn cảm thấy tồi tệ hơn khi tất cả các em học sinh trong lớp đều mạng tặng cô những món quà Giáng Sinh được gói trong những tờ giấy rất đẹp trừ Teddy. Quà của cậu bé được gói trong một chiếc hộp xấu xí cắt ra từ chiếc thùng các tông. Cô Thompson cảm thấy đau đớn khi mở nó ra giữa những món quà khác. Những học sinh khác đã cười ồ lên khi nhìn thấy trong chiếc hộp đó là một chiếc vòng tay đã bị mất vài viên đá và một chai nước hoa chỉ còn 1/4.

Nhưng trước sự ngạc nhiên của các em học sinh, cô Thompson đã khen chiếc vòng thật đẹp và xức một ít nước hoa lên cổ tay của mình.

Hôm đó Teddy Stoddard đã cố nán lại trường học chỉ để bảo với cô Thompson rằng: “Hôm nay mùi của cô giống hệt mùi của mẹ em.”
Khi các em học sinh đã về hết, cô Thompson ngồi trong lớp lặng lẽ khóc một mình đến hơn một tiếng đồng hồ.

Từ đó cô Thompson đặc biệt chú ý và quan tâm đến Teddy. Khi dạy Teddy học bài, cô nhận ra rằng nếu cô càng khuyến khích cậu bé thì cậu học càng nhanh và tỏ ra càng lanh lợi. Đến cuối năm, Teddy trở thành một trong những học sinh giỏi nhất lớp. Mặc dù cô Thompson nói với cả lớp rằng cô yêu quý tất cả các em học sinh như nhau nhưng thật ra cô đã nói dối vì Teddy là em học sinh mà cô quý nhất.

Một năm sau, cô Thompson tìm thấy dưới cửa nhà mình một tờ giấy của Teddy. Trong đó cậu bé viết rằng cô là cô giáo tốt nhất mà cậu từng gặp.

Sáu năm sau, cô Thompson nhận được một lá thư của Teddy nói rằng cậu đã tốt nghiệp trường trung học với số điểm cao thứ hai trong lớp, cô vẫn là cô giáo tốt nhất của cậu.

Bốn năm tiếp theo, thư của Teddy viết rằng anh sắp tốt nghiệp đại học. Mặc dù cuộc sống và công việc học tập khá vất vả nhưng anh sẽ ra trường với số điểm cao nhất và muốn tiếp tục học xa hơn nữa. Anh nói cô Thompson vẫn là cô giáo tốt nhất đời mình.

Câu chuyện chưa kết thúc ở đó. Một hôm cô Thompson lại nhận được một lá thư khác của Teddy, lúc này đã là một tiến sĩ. Trong thư anh nói rằng anh đã gặp một cô gái rất tốt và chuẩn bị làm đám cưới. Bố anh đã mất cách đây vài năm và anh muốn cô Thompson ngồi vào chiếc ghế dành cho mẹ của chú rể trong đám cưới. Tất nhiên là cô Thompson đã rất vui vẻ nhận lời. Trong đám cưới, cô đã đeo chiếc vòng mất vài viên đá và xức một ít nước hoa trong chiếc chai Teddy đã tặng cô vào Giáng Sinh năm nào. Ngày xưa mẹ của Teddy cũng đã từng đeo chiếc vòng này và xức nước hoa này trong lễ Giáng Sinh họ còn được ở bên nhau.

Họ gặp nhau trong lễ cưới và ôm nhau thắm thiết, tiến sĩ Stoddard đã thì thầm vào tai cô Thompson rằng: “Cảm ơn cô, cô Thompson vì cô đã tin tưởng em. Cô đã khiến em cảm thấy mình thật quan trọng và có thể làm nên những điều khác biệt.”

Cô Thompson thì thầm trong nước mắt: “Teddy, em đã sai rồi, thực ra em mới là người đã cho cô biết rằng cô có thể làm nên sự khác biệt. Cô đã không biết cách dạy học cho đến khi gặp em.”

Thư Trang
Theo wow4u
bidong
Những điều tôi đã học được trong cuộc sống



Tôi đã học được rằng -
đôi khi người muốn đá bạn lúc bạn thất vọng lại có thể giúp bạn vực dậy trong cuộc sống.

Tôi đã học được rằng -
bạn không thể khiến cho một ai đó yêu bạn được. Tất cả những gì bạn có thể làm là trở thành một người mà người khác có thể yêu được. Phần còn lại là tùy thuộc vào người kia.

Tôi đã học được rằng -
cho dù bạn quan tâm nhiều đến đâu, có những người vẫn không đáp trả lại sự quan tâm ấy.

Tôi đã học được rằng -
để xây dựng lòng tin phải mất đến hàng năm nhưng chỉ cần vài giây để phá hủy nó.

Tôi đã học được rằng -
thay vì đếm những thứ bạn có hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời.

Tôi đã học được rằng -
bạn không nên so sánh bản thân mình với những điều tốt nhất ở người khác.

Tôi đã học được rằng -
một lúc nào đó trong cuộc sống bạn có thể làm những điều khiến mình phải đau khổ suốt cả cuộc đời.

Tôi đã học được rằng -
để trở thành người mà tôi muốn thì phải mất nhiều thời gian lắm.

Tôi đã học được rằng -
chúng ta vẫn có thể còn cố gắng được rất nhiều sau khi chúng ta nghĩ rằng mình đã kiệt sức.

Tôi đã học được rằng -
nếu bạn không kiểm soát thái độ của mình thì nó sẽ kiểm soát bạn.

Tôi đã học được rằng -
dù cho một mối quan hệ ban đầu có nóng bỏng như thế nào thì sau đó sự đam mê sẽ nhạt đi, và sẽ luôn có một thứ gì đó lấp vào khoảng trống đó.

Tôi đã học được rằng -
anh hùng là những người làm những việc khi cần phải làm, bất chấp hậu quả của nó ra sao.


Khánh Ly
Theo inspirationalstories
bidong
Những điều tôi đã học được trong cuộc sống



Tôi đã học được rằng -
đôi khi tôi có quyền được tức giận nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có quyền được tàn ác.

Tôi đã học được rằng -
tình bạn thực sự sẽ vẫn tiếp tục phát triển bất chấp khoảng cách. Tình yêu thực sự cũng như vậy.

Tôi đã học được rằng -
có thể ai đó không yêu bạn theo cách bạn muốn nhưng điều đó cũng không có nghĩa là họ không yêu bạn với tất cả những gì họ có.

Tôi đã học được rằng -
đừng bao giờ nói với một đứa trẻ rằng ước mơ của nó là vớ vẩn, là không thể thực hiện được. Bạn sẽ gây ra một bi kịch lớn hơn là bạn tưởng đấy.

Tôi đã học được rằng -
biết tha thứ cho người khác thôi là chưa đủ, đôi khi bạn còn phải biết tha thứ cho chính bản thân mình nữa.

Tôi đã học được rằng -
hoàn cảnh có thể ảnh hưởng đến việc chúng ta là ai nhưng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc chúng ta sẽ trở thành người như thế nào.

Tôi đã học được rằng -
cho dù bạn đang buồn chán vì đau khổ thế nào thì thế giới vẫn không hề dừng lại để đợi bạn cho đến khi bạn lấy lại được tinh thần đâu.

Tôi đã học được rằng -
bạn không nhất thiết phải cố gắng để khám phá một bí mật nào đó đâu, nó có thể khiến cuộc đời bạn thay đổi hoàn toàn đấy.

Tôi đã học được rằng -
hai người có thể cùng nhìn một vật nhưng lại có suy nghĩ hoàn toàn khác nhau.

Tôi đã học được rằng -
ngay cả khi bạn cảm giác mình không còn điều gì để cho đi nữa thì khi một người bạn đến gục đầu lên vai bạn mà khóc bạn vẫn tìm ra được sức mạnh để giúp họ.

Tôi đã học được rằng -
những người bạn quan tâm đến nhất trong cuộc sống một ngày nào đó cũng có thể bỏ bạn mà đi.

Tôi đã học được rằng -
đôi khi thật khó để làm những điều vừa không làm tổn thương đến ai lại vừa giữ vững được lý tưởng của mình.

Tâm Anh -
Theo inspirationalstories
bidong
Trường học và cuộc sống


Nếu bạn nghĩ giáo viên của mình thật nghiêm khắc và cảm thấy đau khổ về điều đó thì hãy đợi đến lúc bạn đi làm và có một ông/bà sếp xem.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng, hãy chấp nhận và làm quen với điều này.

Thế giới sẽ chẳng quan tâm xem bạn cảm thấy như thế nào đâu. Thế giới sẽ chỉ cần bạn hoàn thành xong một việc gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về chính bản thân mình.

Đa số tất cả chúng ta đều thường không thể kiếm được 40 nghìn đô la khi vừa mới ra trường cho nên bạn không có gì phải buồn phiền về đồng lương ít ỏi của mình cả.

Nếu bạn khiến mọi thứ rối tung lên, đừng than khóc vì những lỗi lầm của mình mà hãy cố gắng học hỏi từ những sai lầm đó.

Cuộc sống thực sự sẽ không chia thành các học kỳ và cũng không có những kỳ nghỉ hè như ở trường đâu bạn ạ.

Cuộc sống trên ti vi là không có thật. Ở ngoài đời thực chúng ta phải đứng lên rời khỏi quán cà phê để đi làm.

Tâm Anh -
Theo inspirationalstories
Thanh_Tea
Cám ơn chú Bidong đã post topic này, bài viết kể chuyện người cô giáo đã làm Tea khóc và những kinh nghiệm từ cuộc sống đã dạy Tea thêm nhiều điều.

Có thể hiểu kinh nghiệm này ra sao chú Bidong?

Tôi đã học được rằng -
thay vì đếm những thứ bạn có hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời.

Duyên tới, duyên đi. Có câu

Có tới rồi đi dù lặng lẽ
Cũng là dư vị buổi chia phôi

Vậy thì ý nghĩa gì ẩn sao câu nói hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời
bidong
QUOTE(Thanh_Tea @ May 12 2009, 03:24 AM)
Cám ơn chú Bidong đã post topic này, bài viết kể chuyện người cô giáo đã làm Tea khóc và những kinh nghiệm từ cuộc sống đã dạy Tea thêm nhiều điều.

Có thể hiểu kinh nghiệm này ra sao chú Bidong?

Tôi đã học được rằng -
thay vì đếm những thứ bạn có hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời.

Duyên tới, duyên đi. Có câu

Có tới rồi đi dù lặng lẽ
Cũng là dư vị buổi chia phôi

Vậy thì ý nghĩa gì ẩn sao câu nói hãy đếm những người đã đi cùng bạn trong đời
*



Thử yêu lần nữa!

--------------------------------------------------------------------------------

Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.

Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì bạn đã sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.