Hi LN và các bạn,
Thấy đề tài hấp dẫn quá, CV cũng xin đóng góp đôi lời
QUOTE(Long Nhi @ Jun 10 2009, 12:53 PM)
Người ta có câu: "Uống nước nhớ nguồn, làm con phải hiếu".
1. Thế nào là hiếu? Tại sao con cái phải có hiếu đối vối cha mẹ? Hiếu sinh từ bổn phận hay từ lòng thương tự nhiên của con cái đối với cha mẹ?
- Hiếu tức là yêu thương cha mẹ, không làm cha mẹ đau khổ phiền lòng, lo lắng chăm sóc cha mẹ khi về già.
- Vì cha mẹ đã có công sinh ra mình. Nếu không có cha, không có mẹ thì đã không có mình. Hơn nữa, mẹ là người đã mang nặng đẻ đau mình trong suốt 9 tháng 10 ngày. Sau đó cha mẹ lại cùng bỏ công sức nuôi nấng mình từ 1 đứa trẻ cho đến khi trưởng thành cao lớn trong nhiều năm dài. Công lao đó rất to lớn !
- Có thể là cả 2. Nhưng cũng tùy vào cảm nhận của từng cá nhân. Có người cảm
thấy vì công ơn cha mẹ to lớn nên ta phải hiếu kính, nhưng cũng có người vì
lòng thương tự nhiên, và cũng có người vừa vì lòng thuơng vừa vì bổn phận.
Theo CV thì người vừa vì lòng thương vừa nghĩ tới bổn phận là ổn nhất.
Ta có thể nghĩ tới bổn phận của con cái mà hiếu kính với cha mẹ. Nhưng cái hiếu kính đó chỉ là trả ơn, làm cho lấy có, gần giống như là bị ép buộc. Sự quan tâm của ta sẽ không được chu đáo, và tình cảm cũng không xuất phát từ đáy lòng.
Ta có thể vì lòng thương tự nhiên mà hiếu kính cha mẹ. Nhưng đôi khi vì lòng thương quá lớn mà có thể trở nên mù quáng, hoặc gì đó tương tự.
Nếu vừa vì lòng thương vừa vì bổn phận, ta sẽ biết đâu là chừng mực, là trọn vẹn lòng hiếu kính.
QUOTE
2. Trường hợp cha mẹ đối xử không tốt với con cái, abuse từ tinh thần cho đến thể xác làm cho trong lòng con cái không nảy sinh được một chút tình thương nào đối với cha mẹ, đôi lúc chỉ có sự oán ghét, thì bạn có gọi là người con đó là và bất hiếu không? Còn những người cha mẹ như vậy thì có được coi như là bất nhân hay không?
Cha mẹ đối xử không tốt với con cái, khiến con cái không nảy sinh được tình thương. Thế nhưng họ vẫn là người có công sanh ra ta, như trên đã nói, 0 có họ thì 0 có ta. Con cái sinh ra đâu có thể lựa chọn cha mẹ cho mình, vì vậy, nếu không có tình thương thì thôi, cũng không nên oán ghét. Sống nên để cho tâm thanh thản, vướng nặng chuyện oán ghét chỉ làm khổ thêm cho bản thân ta thôi, không đem lại ích lợi gì.
Những người cha mẹ như vậy cũng có thể là bất nhân. Cổ nhân có câu “Hùm dữ không ăn thịt con”, huống gì những người cha mẹ như vậy ? chứng tỏ không có lòng thương con.
QUOTE
3. Bạn nghĩ sao về trách nhiệm của cha mẹ đối với con cái và của con cái đối với cha mẹ? Ổ đây, cái gì tạo ra cái tinh thần trách nhiệm?
Trách nhiệm của cha mẹ với con cái là nuôi nấng dạy dỗ con cái nên người. Nếu được thì dạy con trở thành người tốt, hiểu đạo làm người.
Con cái đối với cha mẹ là hiếu kính, phụng dưỡng cha mẹ khi về già. Khi ta đã lớn thì cũng nên biết tự lo cho bản thân, tránh để cha mẹ phiền lòng lo lắng ngược lại. Khi cha mẹ về già thì ta phải chăm sóc, phụng duỡng cha mẹ như họ đã nuôi ta.
*Hãy nghĩ tới bản thân mình khi về già, bạn muốn con cái chăm sóc mình như thế nào? Thì hãy phụng dưỡng cha mẹ y như vậy.
Có một câu chuyện kể rằng:
Một người con thấy cha mình đã già yếu và rất tốn công để nuôi dưỡng. Anh ta đóng một cái cũi và dự định đem cha bỏ lên núi.
Người con trai của anh ta thấy vậy liền hỏi: - Cha đang làm gì thế?
Anh ta trả lời: - Cha đang làm cũi để đem bỏ ông con lên núi
Cậu bé hồn nhiên trả lời: -Vậy mai mốt cha già rồi con cũng làm cũi bỏ cha lên núi giống như thế.
Anh ta nghe xong câu trả lời của con liền bỏ dự định đó và từ đó hết lòng chăm sóc cha
Cái tạo nên tinh thần tránh nhiệm: vừa vì lòng thương vừa vì bổn phận.
QUOTE
4. Nếu các bạn có con thì các bạn có expect là con mình phải trả hiếu cho mình không?
Không. Mình cũng muốn con cái có hiếu chứ, nhưng cũng không trông đợi hay kỳ vọng gì vào điều trả hiếu này. Miễn nó thành người tốt, không hư đốn hay đi phá phách làng xóm làm hại mình là hên rồi
CV có tình cờ sưu tầm được một câu chuyện cũng rất hay nói về Tâm sự cha mẹ . LN và các bạn cùng xem thử..
http://www.mediafire.com/?zz2aymum0zh