Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Ngay... tháng... năm....
VietLove > Member Corner - Kinh Nghiệm - Học Hỏi > Nhật Ký - Tùy Bút - Thư Tình
BlueSoul
Đây là bài viết đầu tiên của ta ở dd VL, hy vọng ta ko phải chạy loanh quoanh tìm nhà cho mình nữa, và mong đây sẽ là điểm dừng chân yên bình cho ta... in.gif
BlueSoul
Cứ tưởng rằng nó có thể thay đổi đc anh, nhưng sự thật ko fai vậy, bằng chứng là ngày hnay anh vẫn như thế, vẫn ko có ji cho thấy a cố gắng thay đổi, nó mệt mỏi và bực tức cắt ngang đt, chẳng muốn nghe 1 lời nào nữa cả... Nó tự hỏi "có nên tiếp tục mối quan hệ này ko".... Nó biết anh thương nó, nhưng có lẽ anh vẫn còn quá trẻ con để nghĩ sâu xa như nó, để hiểu đc nó đang cần ji và muốn ji.... Bên cạnh nó, anh vẫn quan trọng cảm giác của mình hơn là nó... Đôi khi anh cũng ko biết rằng những câu nói vô tình theo cảm xúc của anh làm nó buồn như thế nào, nhưng nó im lặng, chỉ vì nó ko muốn anh và nó cãi nhau... Nhưng a ko hiểu, và lại cho rằng anh luôn đúng... Khoảng cách vô hình giữa anh và nó ngày càng lớn... Nó bắt đầu cảm thấy chán....
BlueSoul
Chiều nay mới đi xin việc, mức lương ko như mình mong muốn là mấy, nhưng thôi kệ, thử làm xem sao, hy vọng sẽ tìm đc điều gì đó mới mẻ hơn trong những chuỗi ngày vô vị này. Ngày mai bắt đầu thử việc, mong rằng sẽ ổn. Sau cuộc nc đt lúc trưa, cho đến giờ anh vẫn im lặng.... Anh ko gọi điện hay nt hỏi thăm e xin việc thế nào, cviec ra sao, đã về đến nhà chưa.... Em ko nghĩ anh lại vô tâm đến vậy.... Từ giờ em sẽ tập thói quen ko có anh bên cạnh, sẽ cố gắng xem như anh ko tồn tại.... Một ngày nào đó khi anh nhận ra em quan trọng hơn bất kì cái ảo nào đang cuốn hút anh... thì có lẽ đã muộn mất rồi phải ko anh....
BlueSoul
Ngày đầu đi làm, chân cẳng nhức rã rời... Đã thử việc 3 ngày ko lương, vậy mà ngay trong ngày gửi xe đầu tiên lại bị mất đồ, xui xẻo, hux hux..... fire.gif Nhưng bù lại gặp vài đứa làm chung cũng nice, còn được anh bve take care nhiệt tình cung an ủi phần nào.

Anh! Lại thêm một ngày ko có tin tức nào từ anh... Để xem khoảng lặng giữa chúng ta sẽ kéo dài bao lâu anh nhỉ.... Có khi vậy lại tốt... smile.gif
BlueSoul
Tối nay tâm trạng rất rất là bực bội, chỉ có thể túm gọn 1 chữ "NHỤC"!
Bullshit! nó tưởng nó là ai, nó nghĩ nhỏ này là ji mà mở miệng ra nói câu đó, nghĩ lại chỉ muốn hất ly nước vào mặt nó. Còn mấy đứa làm chung, đứa nhỏ tuổi hơn lúc nào cũng ra vẻ bố láo, nó ỷ nó làm PHÓ nên chảnh chó, đứa lớn hơn ta có 1t thì ra vẻ đàn chị, sai này sai kia.... Mẹ, ta ghim! Vì ta là ma mới nên ta nhịn. Sau này rồi biết tay ta!

Ngày thứ 3.... vẫn là khoảng trống... Nỗi nhớ đang dần đc thu nhỏ lại... mới đây còn đong đầy như đại dương... giờ đây là mặt hồ phẳng lặng.... Tự hỏi ngày mai, ngày mốt và ngày kia, ngày kia nữa....v....v.... nỗi nhớ sẽ còn lại ji.....???
BlueSoul

Vậy là đã hoàn thành xong 3 ngày thử việc, tự tin rằng mình đã làm việc rất good, bằng chứng là đc chị QL khen, và she lun ưu tiên cho mình... Lần đầu gặp cứ nghĩ she khó gần nhưng hoàn toàn ngc lại, she thật dễ thương, mừng vì có đc QL như she. Khởi đầu cviec tuy có những bỡ ngỡ, cộng thêm vài đồng nghiệp có vẻ ganh tỵ và thường hay lên lớp mặc dù nhỏ tuổi hơn mình nhiều, nhưng kệ, ta ko thèm chấp, vả lại chuyện ma cũ ăn hiếp ma mới cũng là chuyện thường của huyện, nghĩ vậy nên dek thèm để ý đến tụi nó làm ji...

Hix, lúc nãy uống có 1/2 ly tiger muh sao nhức đầu thế ko biết :-s, ngồi ăn tô hủ tíu... ngẫm nghĩ mà buồn đến rơi nc mắt... Lần đầu tiên ngồi ăn khuya 1 mình ngoài đg như thế... uhm, đã đến lúc cũng fai tập làm quen với những cảm giác như thế...

Hnay gặp một anh chàng ng Ấn, từ xưa đến giờ mình vốn dĩ đã rất thích đôi mắt của ng Ấn, phải công nhận nhìn như muốn hút hồn, ước gì mắt mình cũng đẹp như thế, hehehe... Nc với him 1 lúc nhận ra he's really very nice... từ cách nc cho đến cư xử, cái way thật nhẹ nhàng... luv it...

Anh!... Đến hnay giữa chúng ta vẫn là khoảng lặng phải ko anh... Em ghét phải rơi vào cảm giác như thế này.... ngột ngạt, khó chịu đến ngạt thở... Anh đã biết em đi làm đc 3 ngày chưa nhỉ? Có lẽ là ko... Em đã quá chán ngán với những chuỗi ngày sống vô vị, rong ruổi hết wan cafe này đến wan cafe khác cùng anh chỉ để ngồi chơi game... Em cũng chẳng còn thấy thú vị vào những cái game ảo muh đôi khi vì nó mà em và anh cãi nhau... Từ giờ em sẽ tập trung vào cviec và học tập... Không biết là sẽ mất bao lâu em mới lấy đc cái bằng mà em mong muốn, nhưng em sẽ cố gắng... Cho dù anh ko thể luôn đi bên cạnh em như em mong muốn thì em cũng sẽ ko vì thế mà chùn bước... Em tin mình có đủ nghị lực để hoàn thành tốt chặng đg mà em đã chọn....
BlueSoul
Mừng vì cũng lết đc về đến nhà, hnay ta bị gì muh nhảy dzữ thế ko biết smile.gif), nhảy như con ma cà tưng mà ai nhìn cũng tấm tắc khen nhảy hot and sexy =)) Bgiờ 2 chân đau và nhức rã rời, hix... cả ngày ko ăn ji, uống rượu vô làm cái bụng khó chịu wa' :-s lúc về ăn đc 1/2 trái bắp, 4 xâu cá viên chiên... riết ta giống bụi đời ghê smile.gif) Lần đầu tiên 2h mấy sáng ngồi lề đường gặm bắp =))

Bị mất ngủ 3 đêm liền, chẳng hiểu sao cứ nằm lăn wa lăn lại, trằn trọc ko ngủ đc, hết bật tivi lên coi, rồi tắt mở nhạc, hết mở nhạc rồi nằm nhắm mắt đếm 1,2,3,4......100...1000....đếm 1 lúc ko biết mình đang đếm ji... thế muh 2 con mắt nó cứ mở thao láo, bực ko... đến hơn 5h sáng mới ngủ đc... hix...cứ kiểu này riết chắc còn bộ xương khô sad.gif(

Tối nay lại gặp đc 2vc người Mỹ dễ thương and so sweet... :X...lúc về she hug and kiss mình thật friendly... luv them.... hope see u soon... :X.

Có một nỗi nhớ đang vơi dần theo khoảng lặng giữa ta và người... Ta đã biết control cảm xúc của mình, ta cũng đã thôi đợi chờ, thôi khắc khoải.... Rồi đến một ngày ta sẽ gửi nỗi nhớ ấy vào gió, hòa vào mây... và sẽ ko còn nỗi nhớ nào trói buộc đc suy nghĩ của ta nữa.... Ta và người dường như chỉ là những khách bộ hành vô tình lướt qua nhau và rồi mỗi người sẽ rẽ theo những hướng khác nhau... Trên con đường của người ko có ta và trên con đường của ta cũng chẳng còn hình bóng người...
BlueSoul


Tối nay về còn trễ hơn hwa, mãi gần 4h sáng mới về đến nhà.... tâm trạng ko đc tốt, bực bội, khó chịu nguyên cả buối tối... thương nhỏ bạn thân, nó đi đám cưới xong ghé vào quán ngồi chơi với ta, tội nghiệp... lủi thủi 1 mình đến chỉ để xem ta như thế nào, cviec của ta ra sao... buổi chiều trc khi đi làm, nhận đc mess của nó bảo nhớ mang theo áo lạnh, trời sắp chuyển mưa, coi chừng bị cảm, tối về khuya đi cẩn thận.... nghe mà ấm lòng... có lẽ kể từ ngày ta bắt đầu đi làm, nó là người đầu tiên lo lắng cho ta đến vậy... Luv...

Đã 1 tuần rồi phải ko người?... Mọi chuyện vẫn trôi qua một cách lặng lẽ như thế... Ta nhận ra một điều... dù có ta hay ko có ta, c.sống của người vẫn ko có ji thay đổi, chẳng xáo trộn dù chỉ là một chút... Ta khờ thiệt vì cứ nghĩ nó sẽ khác đi cơ đấy... will be ok smile.gif
BlueSoul


Anh... Vậy là mình đã thật sự ko còn đi chung trên một con đường nữa rồi phải ko anh... Buồn và đau lắm nhưng em sẽ cố gắng lấy lại cân bằng cho chính mình... Em cứ nghĩ chia tay anh là việc dễ dàng đối với em, nhưng sao từ chiều đến giờ nước mắt em cứ rơi mãi... cổ họng nghẹn lại chẳng nói đc lời nào... em ngốc thật...

Con số 23 ko biết là tình cờ hay là một sự sắp đặt, nhưng ngày ta quen nhau cũng là ngày mình chia tay... 6 tháng ko dài nhưng cũng đủ để em biết tình cảm của em dành cho anh là như thế nào... em yêu anh - đó là điều em chưa bao giờ phủ nhận... nhưng tình yêu ấy cũng làm em thấy mệt mỏi... Chia tay anh là điều em ko bao giờ muốn nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt cho cả 2 phải ko anh... Anh sẽ có thêm nhiều thời gian hơn cho cviệc, cho giải trí, sẽ ko còn phải vướng bận vì em... Kế hoạch đi chơi xa vài ngày của chúng ta sẽ chẳng bao giờ thực hiện được nữa rồi... thôi thì xếp nó vào ngăn kỷ niệm vậy... Nhắm mắt lại và thấy mình lơ lửng....

Ngta yêu nhau sao hạnh phúc quá... còn em nó như một món hàng đắt tiền và xa xỉ... em cố gắng để dành tiền mua nhưng mãi vẫn ko thể nào mua được... em hận vì mình quá nghèo...

Có quá khứ nào mang tên "đắng"...
BlueSoul



Đã lâu rồi ko nghe What's Up, tự nhiên thấy nhớ... thế là kiu Kian hát cho nghe, ta thích What's up từ giai điệu lẫn ca từ "25 yrs and my life is still... trying to get up that great big hill of hope... for a destination..." thấy có hình bóng ta thấp thoáng trong đó... 25 tuổi - chẳng có 1 cái gì trong tay để có thể lấy làm tự hào... Nhìn lại quãng đg 25 năm qua ta đã làm đc gì ??? NOTHING.... Ta trượt dài trong cái ý nghĩ buông xuôi... Và không biết từ lúc nào ta hoài nghi tất cả....

"When I'm lying in bed... just to get it all out... what's in my head..."... Ta vẫn thường ước sau một ngày mệt mỏi, ta có được một giấc ngủ sâu, ko lo lắng, ko mộng mị... nhưng với một con bé đa sầu, đa cảm như ta thì điều đó thật khó... Đêm về khuya càng tĩnh lặng, ta nghe rõ từng tiếng mưa rơi lách tách trên mái nhà... buồn đến nao lòng.... Cứ thế mưa dai dẳng cả buổi tối...

Lạnh... ta nhớ đến cái ôm siết nhẹ của ngày nào...nhớ vòng tay của ai đó mà ta từng nghĩ nó đủ lớn và vững vàng đế che chở cho ta...


What's Up

Twenty - five years and my life is still
Trying to get up that great big hill of hope
For a destination
And I realized quickly when I knew I should
That the world was made up of this brotherhood of man
For whatever that means
And so I cry sometimes
When I'm lying in bed
Just to get it all out
What's in my head
And I am feeling a little peculiar
And so I wake in the morning
And I step outside
And I take a deep breath and I get real high
And I scream at the top of my lungs
What's going on?
And I say, hey hey hey hey
I said hey, what's going on?
Ooh, ooh ooh
And I try, oh my god do I try
I try all the time, in this institution
And I pray, oh my god do I pray
I pray every single day
For a revolution
And so I cry sometimes
When I'm lying in bed
Just to get it all out
What's in my head
And I am feeling a little peculiar
And so I wake in the morning
And I step outside
And I take a deep breath and I get real high
And I scream at the top of my lungs
What's going on?
And I say, hey hey hey hey
I said hey, what's going on?
Twenty - five years and my life is still
Trying to get up that great big hill of hope
For a destination
BlueSoul

Lần đầu tiên ngày thứ 7 trôi qua chậm chạp như thế... Buổi tối, nó nằm gọn trên giường trong căn phòng nhỏ vắng lặng... nó thấy mình trở nên thừa thãi khi ko có việc gì để làm, hay nói đúng hơn là nó ko biết bắt đầu từ đâu.... Mở máy lên, theo thói quen nó check xem anh có đang online Y!M hay ko... tín hiệu Offline của anh khiến cái ý nghĩ anh đã và đang bắt đầu hẹn hò với một người con gái khác chạy qua trong đầu nó, người nó như bị điện giật tê liệt hoàn toàn... lặng đi trong giây lát, nó cố xua đi và tìm những lý do khác để tự trấn an... Nó bỗng thấy thương hại cho chính mình...

Nghĩ lại mấy ngày qua, nó ko ngờ anh là một con người vô tâm và tàn nhẫn đến thế, anh dửng dưng trước nỗi đau anh gây ra cho nó, anh nghĩ những gì anh làm cho nó thế là đủ, là xong trách nhiệm?... Không đâu, thật tồi tệ và khốn nạn... Anh nợ nó một món nợ mà ko bao giờ trả hết được... Nó hận anh!

Nó yêu anh - Một tình yêu giản dị, ko vụ lợi, ko tính toán... yêu anh bằng tất cả những gì chân thành nhất... Dù biết anh sắp đi Úc, nó vẫn chấp nhận và cố gắng vun đắp cho tình yêu này... Nó cũng đã tìm cách để qua Úc với anh, nó quyết tâm học anh văn để có thể lấy đc bằng IELTS, nhưng... mọi kế hoạch vỡ òa, vết thương anh khắc vào lòng nó quá sâu... Nó thấy mình thật ngu ngốc và sai lầm khi quyết định yêu anh quá vội vàng...

Trong tình yêu, nó ko biết làm thế nào là đúng, làm thế nào là sai... chỉ biết nghe theo trái tim mình thổn thức....Nó tự hỏi... Yêu một người bằng cả trái tim là sai sao??? Nếu thế nó sẽ dừng lại, sẽ thôi ko yêu nữa...
Và nó cần thời gian để thích nghi với cách sống như thế này...
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.