Chương 1
Chị tôi mang thai đứa thứ ba.
Một tin vui, nhưng cũng mang nhiều hình thức áp lực.
- Chắc chắn lần này phải là đứa con trai thôi. Trong nhà đã có hai nàng công chúa rồi.
Tiếng mẹ lẩm bẩm chứa nhiều niềm hy vọng. Người lớn lúc nào cũng thế. Dù ở thời đại nào, họ vẫn chuộng con trai hơn.
- Ôi, trai gái gì mà không được.
Câu nói của ba như một đòn phản hồi.
- Quế Trân không có đứa con trai thì còn có Hạnh Nguyên đây. Trong hai đứa con gái thể nào cũng sẽ có một đứa cho bà cháu ngoại trai để bồng. Bà lo gì.
Ôi, ba tạo cơ hội cho mẹ chuyển chiều hướng qua tôi rồi.
Mẹ thở hắt ra.
- Nó hả? Không biết phải đợi tới bao giờ. Đứa con này lúc nào cũng làm tôi lo. Lần này qua bên Quế Trân nhất định phải bảo nó kiếm một người bạn trai nào coi được làm mai cho em nó.
- Ôi kìa mẹ! Nói giống như là con bị ế quá không bằng.
Tôi ngồi cạnh bên nãy giờ im lặng nghe được cũng phải giẫy nẫy lên.
Mẹ vẫn không buông tha.
- Chứ từ trước đến nay tao có thấy mày dẫn bạn trai về giới thiệu bao giờ đâu. Anh, sao mình có hai đứa con gái chẳng giống nhau chút nào nhỉ? Chỉ cách nhau có hai tuổi, một đứa thì lấy chồng sớm, kết hôn 5 năm rồi giờ sắp sửa có đứa thứ ba. Còn một đứa thì... lại không có duyên với thằng con trai nào hết.
Nói tới đó mẹ không nén được tiếng thở dài. Ba đỡ lời, chứng tỏ mình là người tâm lý:
- Duyên nợ chưa tới biết phải làm sao. Mà tại con mình không muốn chứ có phải tại không có ai theo đuổi đâu. Thôi, hôn nhân là chuyện của nó, cứ để tự con mình quyết định đi.
Tôi yêu ba nhất, vì ông lúc nào cũng đứng về phía tôi.
- Vậy đâu có được chớ. Lấy vợ gã chồng cho con là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ. Thôi, hai cha con đừng có nhiều lời, tôi đã quyết định rồi. Lần này qua Cali không chỉ để thăm Quế Trân mà chúng ta còn phải tìm hiểu hoàn cảnh sống và kiếm một chỗ ở mới. Chẳng có gì bằng hơn là tìm cho Hạnh Nguyên một tấm chồng để cho nó có điểm nương tựa dễ dàng ổn định.
Nhưng lời nói của mẹ mới có tính chất định đoạt. Như thể là mệnh lệnh, không ai có quyền từ chối.
Tôi chẳng bận tâm lên tiếng. Ở trong nhà, tôi là người ít nói. Nhưng không có nghĩa là tôi chịu phục tùng. Chẳng đời nào tôi chịu chuyển đi Cali và lấy chồng bên đó theo như ý mẹ mong muốn.
Tôi không nói, nhưng sẽ làm một điều gì đó khiến mẹ tôi không thể làm gì hơn được ngoài chấp nhận.
Mấy ngày sau đó ba mẹ tôi đã lấy chuyến bay sớm nhất sang bên chị. Lần này hai người sẽ ở bên đó một thời gian rất dài, có lẽ đợi đến lúc chị tôi sinh xong và đứa nhỏ được đầy tháng.
Tôi lên mạng, lang thang trên những trang web KW, Remax, Trulia.... và rất nhiều nơi khác nữa để xem các căn nhà, nghiên cứu chút về địa ốc. Thú thật tôi chỉ bắt đầu có ý tưởng này khi mẹ tôi bảo muốn chuyển qua CA để sống. Đọc tin tức, tham khảo thêm nhiều nơi thì mới thấy đây là thời cơ thích hợp nhất để mua nhà. Kinh tế suy kém, giá nhà cũng giảm theo một cách trầm trọng, đồng thời interest lại xuống thấp. Tiền mortgage hàng tháng xem chừng ra còn rẻ hơn tiền mướn một căn nhà.
Tôi hoàn toàn có khả năng thực hiện điều đó. Làm việc đã được ba năm, tuy chỉ là chức vụ trợ lý help desk nho nhỏ với mức lương vừa phải nhưng ổn định. Hơn nữa điểm credit của tôi xưa nay rất tốt. Bước đầu tiên là tìm cho mình một realtor.
Tôi tìm đến Thảo. Nó cũng là một realtor. Hai đứa khá thân với nhau ngay từ hồi học HS lận kìa.
Trong ngành này Thảo cũng là một lính mới, nhưng được cái nó rất lanh lợi và siêng năng. Thảo có thể bỏ hàng giờ ngồi chọn ra trong hàng trăm căn nhà cái nào thích hợp nhất cho tôi và biết là tôi sẽ thích, không ngại chở tôi đi khắp nơi xem xét từng địa điểm và cho nhiều ý kiến có ích. Không ai hiểu tôi bằng Thảo.
Trước khi mua nhà, điểm quan trọng nhất là chọn mortgage. Xem và so sánh chỗ nào có lợi nhất, cung cấp chương trình có ích cho mình nhất. Xin được pre-approval rồi thì chúng tôi bắt đầu chọn nhà.
Tôi thích khu vực gần chỗ làm, đường bằng phẳng yên tịnh, có chỗ đậu xe rộng rãi, không cần đất nhiều, chỉ cần một khoảng sân phía trước để trồng hoa và khoảng sân phía sau để vui chơi là đủ. Có deck thì càng tốt. Tôi lo xa, nghĩ sau này mình sẽ có con cái nên nhà thì ít nhất phải 3 phòng ngủ, 1.5 tắm, nhà bếp và nhà ăn phải rộng rãi, khắp nhà phải có nhiều cửa sổ và sáng sủa.
Tôi nghĩ yêu cầu của mình như thế là đã đơn giản lắm, nhưng đến chừng kiếm mới thấy muốn có một căn nhà đáp ứng được hết mọi thứ trên thật khó, không mất điểm này thì lại thiếu điểm kia. Bằng không thì giá nhà lại không vừa túi tiền. Phải mất gần 2 tháng tôi mới tìm được một ngôi nhà ưng ý.
Quá trình có căng thẳng thật, từ việc tìm nhà cho đến bước cuối cùng có được nhà, tốn rất nhiều thời gian và tâm huyết, nhưng có nhiều điều cũng thú vị. Cảm giác thú vị nhất ở tuổi 25, tôi đã có thể sở hữu một ngôi nhà, do chính vào sức lực của mình. Có lẽ còn có nhiều chủ nhân trẻ hơn thế nữa, nhưng dù sao tôi cũng thấy đó là sự thành công đầu tiên trong cuộc đời của mình.
- Mừng cho HN. Mình ước gì cũng có khả năng mua được một căn nhà. Thiệt là ganh tị.
Câu nói của Quân, anh bạn đồng nghiệp điển trai, cũng là người giỏi nhất trong nhóm IT của chúng tôi khiến tôi phải bật cười. Tôi biết là anh ta nói đùa.
- Thôi đi Quân. Anh thừa sức mà, nhưng hãy đợi sau khi lấy vợ đã. Anh nên dùng hết tiền tổ chức ra một đám cưới hoành tráng.
Tôi nháy mắt với Quân. Đã có lúc tôi đã từng yêu thầm anh chàng này, nhưng từ khi biết được câu chuyện mối tình 10 năm bền chặt của anh ấy với cô vợ sắp cưới, tôi đã từ bỏ ý định đó, và bây giờ chỉ còn là sự ngưỡng mộ.
o0o
Tôi đã kể khá chi tiết về việc mua nhà trong nhật ký. Không thể không như thế, vì mọi thứ đã bắt đầu từ đây mà ra. Tôi có thể gọi đó là duyên nợ không nhỉ?
Mỗi khi nghĩ đến điều ấy, cả con người như thể vỡ òa ra. Cảm giác ấy quá mãnh liệt. Rung động ấy quá nồng nàn. Tôi như thể không còn che giấu được nữa.
Tôi yêu anh. Yêu anh.
Không thể vội vàng nhảy ngay đến đoạn ấy được. Tôi không thể nói nhiều như thế được. Sẽ phá vỡ hết mọi thứ. Tôi phải bắt đầu một cách chậm rãi và có trình tự như thế này:
Offer của tôi đã được chấp nhận. Tôi vui sướng, Thảo cũng vui. Hai đứa tôi cứ câu lấy nhau nhảy cẩng lên như hai đứa trẻ.
- Phải ăn mừng đi thôi. Công của T lớn lắm đó nhé, HN phải thưởng ra sao đây?
- Khao T một chầu. Đi ăn nhé, mình cũng đói bụng lắm rồi.
- Chỉ ăn thôi sao?
- Chứ T còn muốn gì nữa? Làm được một vụ nhà, T có được tiền huê hồng nhiều thấy mồ. Đáng lẽ phải chia bớt cho HN mới phải.
- Trời ơi, nhiều gì mà nhiều, không đủ cho mình đi shopping nữa là. Hì hì. HN nè, mai mốt có nhà rồi, cho T ở ké nữa được không?
- Tính gì mà lời dữ vậy cô nương. Ké nhưng phải trả tiền à nghen, hi hi..
- Uiii.... bao nhiêu mới được? Mắc quá mình không kham nổi à nghen.
- Nói vậy thôi, chứ bạn bè ai nỡ kiếm lời. HN mua nhà chỉ để được ở lại đây thôi. Mua nhà rồi ba mẹ mình sẽ hết cách để kéo mình sang bên QT chứ mai mốt ở một mình buồn lắm. Có T ở chung sẽ vui hơn nhiều. Bất quá phụ mình trả điện nước, ăn uống chia hai. Chịu hông?
- Ừa, hứa rồi đó nghen. Nè, thôi tranh thủ đi, ăn xong rồi mình còn phải kiếm nơi inspection ngôi nhà đó nữa. Phải xem có bị hư chỗ nào không. Ngày mốt là ngày hẹn ký P & S Agreement với bên phía chủ nhà rồi. T nghĩ HN nên chuẩn bị mướn một luật sư. Chịu khó tốn tiền một chút, nhưng bảo đảm cho mình, họ sẽ coi các giấy tờ và lo cho quyền lợi của mình trong các thủ tục từ A đến Z.
Tôi và T vừa ăn vừa thảo luận. Tôi không rành gì về chuyện nhà cửa nên chỉ biết nghe theo mọi sự chỉ dẫn của T.
- Nhưng mình không biết luật sư nào cả. T có biết ai giới thiệu cho mình đi.
- HN yên tâm đi. T quen biết rất nhiều người trong giới này. Mình sẽ kiếm cho bạn người giỏi nhất và có kinh nghiệm nhất.
- Và cũng phải đẹp trai.
Ta pha trò.
- Ha ha. Đồ mê trai.
- Vậy mà tới giờ mình vẫn ế đó, T không thấy sao?
- Không phải là ế đâu. Tại HN nghiêm quá đó thôi, anh nào thấy cũng ớn hết, chỉ biết đứng từ xa mà ngó.
- Ê, đó là lời khen hay chê vậy?
- Cả hai. Mình ba rọi mà, ha ha.
- Bây giờ mình mới hiểu sao nhiều người thích cái tánh nữa nạt nữa mở của T. Không phân biệt được lời nào khen lời nào chê, hic.
- Đó là điểm quyến rủ của mình mà. HN có muốn bắt chước cũng không được đâu. Giỡn thôi, nói nghiêm chỉnh nè. T sẽ nhờ Mary giới thiệu. Nghe nói cô ấy cũng vừa mới mua nhà và có được một luật sư rất tốt. Có gì mai mình gọi cho HN nhé.
Chúng tôi kết thúc câu chuyện và ra về sau một chầu chè.